Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 03.09.2018, 20:08
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108: Tinh hoa tuyệt thế trong chiến đấu.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Thiên Âm và Mặc Tử Tụ ở tại Nhân giới cực khổ tìm A Hoa chuyển thế, sâu trong Cổ Thần Ma Chiến trường Thần Đãng Sơn, lại yên lặng không tiếng động xuất hiện một Đại Liệt Cốc, một luồng ánh hào quang xông về phía chân trời, thật lâu không ngừng.

Động tĩnh kia khiến tiên ma yêu quỷ trong Tứ Giới khiếp sợ, rối rít điều động nhân mã đi trước dò xét đến cùng.

Tiến vào Đại Liệt Cốc này, tiên ma yêu quỷ nhiều như người điên sang sông đếm không xuể, vậy mà cuối cùng cũng bình yên từ bên trong ra ngoài, lại chỉ có mấy thứ như vậy.

Sau giữa trưa, ánh mặt trời chói mắt, Bạch Vân lại rãnh rỗi.

Hai luồng sáng trắng đột nhiên từ đáy cốc vọt ra, rơi vào bên ngoài sân cỏ, lập tức hóa thành hai Tiên nhân trung niên cả người nhiễm máu tươi.

Hai người họ toàn thân khoát lên áo choàng xanh đen, sợi tóc xốc xếch quần áo rách rưới, ngoại hình nhếch nhác nhưng vẻ mặt lại vô cùng vui mừng kích động khác thường!

Một người trong đó huơ tay múa chân giống như điên: "Thần Tàng! Thần Tàng rốt cuộc cũng hiện thế rồi ! ! Ha ha ha ha. . . . . ."

Âm thanh truyền ra cực xa cực xa, làm kinh động đến chân trời góc bể.

Bên trong tiên điện Trường Lưu, các đại Chưởng môn Tiên Tôn đang tụ họp bản bạc về kế hoạch chiến đấu với Ma giới, đột nhiên, một người toàn thân nhiễm máu từ trên trời giáng xuống, rơi vào trước mặt mọi người.

Chưởng môn Thanh Đại của tiên sơn Côn Luân mặt khẽ biến sắc kêu lên: "Sư đệ? Ngươi làm sao vậy?"

Mọi người nhìn kỹ lại, người này quả nhiên là sư đệ đồng môn của Thanh Đại, Trưởng lão Côn Luân, Thanh Động.

Cả người Thanh Động đều là vết thương, mọi người có thể rõ ràng cảm thấy tánh mạng của hắn đang chậm rãi trôi qua, bàn tay dính đầy máu của hắn nắm cổ tay Thanh Đại, khàn giọng hô to: "Thần Tàng. . . . . . Thần Tàng xuất thế rồi!!"

"Cái gì?!"

Mọi người đều kinh ngạc, vây quanh hắn lại, vẻ mặt mọi người không giống nhau, cũng là nhìn chằm chằm Thanh Động, lặng lẽ đợi hắn nói tiếp.

Thanh Đại vội vàng truyền tiên lực qua cho hắn, vẻ mặt của hắn mới chuyển biến tốt một chút, sắc mặt tái nhợt nhưng đôi mắt lại rạng rỡ phát sáng: "Bên trong Đại Liệt Cốc này, lại có một tòa Thông Thiên Tháp cao vút trong mây, cho dù các ngươi có nghĩ như thế nào, bên trong tòa tháp này lại giấu một bí mật lớn động trời!"

"Là cái gì, nói mau!"

"Có liên quan đến tiết lộ bí mật của Thần Tàng!" Thấy mọi người biến sắc, Thanh Động giảm thấp tiếng nói xuống, gằn từng chữ một: "Hôm nay thế gian này chỉ có một người có thể mở Thần Tàng! Đó chính là vị thần cuối cùng, Thiên Âm!"

Hắn quét mắt nhìn đại điện một cái, không thấy bóng dáng của Trọng Hoa, trong giọng nói càng thêm không kìm chế được hưng phấn: "Có người nói Thần Tàng này đang ở đỉnh tháp, 99 đạo thiên lôi người nào có thể lên, lần này có người mạnh mẽ trèo lên trước, ở bậc thềm thứ ba mươi sáu thì toàn bộ biến thành tro bụi!"

Nháy mắt, trong đại điện chỉ nghe tiếng rút khí, Thanh Động tựa như cảm thấy những tin tức này không đủ kinh ngạc, vội vàng nói thêm: "Có liên quan đến tin tức của vị thần cuối cùng, dựa theo thứ tự của bậc thềm ba mươi sáu kia."

"Nếu muốn mở Thần Tàng ra, chỉ có tìm được cung Nguyệt Thần và vị thần cuối cùng Thiên Âm, khiến cho người cung hợp nhất. Lấy máu thần hiến tế, cửa Thần Tàng mới có thể mở ra!"

Mọi người trầm mặc, cũng trong lúc đó nghĩ tới chính là nữ đệ tử của Trọng Hoa, thần thể Thiên Âm.

Trong lúc này, vẻ mặt mọi người để rất bình tĩnh , đã sớm là kinh sợ rồi!

Hơn nữa, cũng là rục rịch ngóc đầu dậy!

Tại phía xa Nhân giới, Mặc Tử Tụ ở Tiền Đường ngoài trấn lẳng lặng nghe tin tức Bạch Hà mang tới, lộ ra nụ cười hớn hở.

"Chủ Thượng, lần này tiến vào Thần Đãng Sơn Đại Liệt Cốc, tộc ta cũng có hao tổn, có cần hạ lệnh cấm bọn họ tiến về phía trước hay không?"

Mặc Tử Tụ ngắm Thiên Âm vui mừng đùa giỡn với Thiên Tuyết trong biển hoa ở phía trước, nàng đuổi theo Điệp nhi*, dưới ánh trăng váy dài ở trong gió tùy ý, chân đi ngã nghiêng, tiếng cười kia réo rắt vui vẻ, nụ cười ngây thơ hồn nhiên đến thế, lại có từng nghĩ đến, tai nạn sắp phủ xuống ở trên người nàng?

Điệp nhi*: bươm bướm.

Hắn cười cười: "Không, để cho bọn họ đi. Như vậy mới không khiến người khác nhìn ra đầu mối." Hắn nói xong, nụ cười lại sâu mấy phần: "Bổn tôn chỉ là không có đưa đến, mà ngay cả yêu, cả hai giới đều kinh động. Xem ra bế quan hơn vạn năm, rốt cuộc bọn họ cũng không chịu ngồi yên rồi."

Bạch Hà ẩn thân ở một bên, im lặng.

"Lần này, Lục giới thật sự là phải bắt đầu náo nhiệt." Mặc Tử Tụ phất tay ý bảo Bạch Hà thối lui: "Ngươi trở về trước, chú ý chặt chẽ đến động tĩnh cũa Tiên giới."

"Vâng"

"Còn có. . . . . ." Hắn híp con mắt lại: "Nghe nói trong Thanh Khâu Sơn này xuất hiện một hồ ly Yêu Tôn Hoa Tưởng Dung, thực lực có thể so với Lưu Quang, người này, ngươi cũng chú ý cho bổn tôn, nếu như có một chút tin tức, đều phải báo cho ta biết."

"Dạ, Chủ Thượng."

Bạch Hà rút đi, Mặc Tử Tụ liền lâm vào trầm tư.

Đại Liệt Cốc đó và tòa đỉnh sơn tháp, thật ra thì vẫn tồn tại.

Mấy ngàn năm trước, bởi vì hắn bị người của Tiên giới đuổi giết rơi xuống, lại tò mò hiếu kỳ tiến vào bên trong tháp, lại trời xui đất khiến thấy được di chỉ của Thần sơn, lấy được không ít chỗ tốt, nếu không có lần kinh nghiệm đó, hôm nay hắn cũng không thể thành Ma giới chí cường.

Nhưng khi tiến vào bên trong điện Nguyệt Thần, nhìn trong bụi đá trước đó có liên quan hính ảnh vị thần cuối cùng và Trọng Hoa gặp lại, nhưng lại mạnh mẽ bị đưa về Thần Đãng Sơn, sau lần đó mấy ngàn trước, cho dù hắn nghĩ hết biện pháp, cũng không cách nào lại tiến vào Thần Sơn, tìm kiếm thần dược bất tử trong truyền thuyết kia.

Bên ngoài Đại Liệt Cốc này có một tầng kết giới bảo vệ, xem từ bên ngoài , nơi đó chỉ là thảo nguyên không có một ngọn cỏ. Nhưng mấy năm gần đây, kết giới kia lại có dấu hiệu tiêu tán.

Lần này Đại Liệt Cốc có thể bị các giới biết, nếu không có hắn bày ra từ bên trong, cho dù kết giới tiêu tán, cũng náo không ra động tĩnh lớn như vậy.

Hắn cũng tin tưởng, mình thả tin tức ra, sẽ càng thêm chấn động lòng người!

Vị thần cuối cùng Thiên Âm —— nhìn phía trước Thiên Âm khờ dại ngây thơ, hắn làm như nhẹ nhàng thở dài một tiếng.

"Chỉ mong ngươi có thể sống lâu dài một chút, nếu không tất cả kế hoạch của bổn tôn cố gắng đều đưa bị phá vỡ."

Thiên Âm dường như có cảm ứng nhìn về phía hắn, thấy hắn cũng đang nhìn nàng, trong biển hoa, nàng đột nhiên cười khẽ, thần thái phấn khởi. Quanh thân nàng kéo theo Hoa Điệp bay đến, chân thành mà tới, váy áo tung bay, ánh mặt trời chiếu xuống, tay áo hiện lên một tầng ánh sáng trắng nhàn nhạt, giờ phút này, nàng giống như. . . . . . Dường như muốn hóa thành gió mà nhẹ nhàng bay đi.

Lòng của Mặc Tử Tụ, hung hăng căng lên.

Hắn theo bản năng tiếng gọi: "Thiên Thiên? !"

"Ha ha. . . . . ." Thiên âm nhanh nhẹn rơi xuống đất, nhẹ nhàng ném cánh hoa đi, đầy trời hoa rụng, mùi thơm lả lướt, ngay tại lúc này, màu sắc cánh hoa trong tay nàng thay đổi một cái, một đóa hoa tươi đỏ thẫm không biết tên nằm trong lòng bàn tay nàng, đưa tới trước mặt hắn cười cong mặt mày: "Mặc ca ca, lúc nãy ta tìm khắp trong biển hoa, chỉ tìm được đóa hoa giống như áo bào của ngươi, ngươi xem, nhiều hoa tươi thật đẹp, tựa như Mặc ca ca ngươi."

Hắn mất hồn nhìn nàng, tay tìm tòi, một đóa hoa trắng noãn như tuyết rơi vào đầu ngón tay hắn, hắn vì nàng cài hoa vào tóc, rất là hài lòng cười một tiếng: "Hoa này, trắng noãn như trăng, thanh nhã như mai, rất xứng đôi với ngươi."

Thiên Âm rất không được tự nhiên uốn éo người, cúi đầu, Mặc Tử Tụ cho là nàng là ngượng ngùng, hiểu rõ cười một tiếng.

Nàng chống đỡ nói: "Ta đưa hoa hồng cho ngươi, màu sắc vui mừng. Ngươi lại đưa hoa trắng, hoa trắng, bông hoa đại tang đấy. . . . . ."

Hình ảnh đẹp đẽ ấm áp như vậy, trong lòng nàng không nên ngượng ngùng, nàng thích hợp biểu hiện ra mình là nữ nhân gia rụt rè sao?

Nhưng nàng lại nói ra lời mất hứng như vậy. . . . . .

Mỗ Ma Tôn có một chưởng đánh bay kích thích của nàng! Hắn nghĩ, người này, quả nhiên là tuyệt thế tinh hoa trong chiến đấu!



Đã sửa bởi Tiểu Ly Ly lúc 20.09.2018, 14:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian, SầmPhuNhân, Thythy2007, Tinhtonton, Tư Di, anvils2_99
     

Có bài mới 05.09.2018, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Mặc Vô Song.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Mặc Tử Tụ than dài một ngụm khí, quyết định dời đi lực chú ý của nàng: "Thiên Thiên, giờ phút này vần để mà ngươi nên quan tâm là A Hoa, chử không phải là cây hoa chứ? Chẳng lẽ ngươi cũng không muốn biết lần này ta đi Minh giới có lấy được tin tức của A Hoa hay không sao?"

"Như thế nào như thế nào? Người của Minh giới có nói cho ngươi biết A Hoa đầu thai ở nơi nào hay không?" Nàng quả nhiên quên mất những cây hoa, trong lòng hi vọng không kịp chờ đợi, vẻ mặt cực kỳ giống một tiểu cẩu nhi thèm thuồng xương cốt, Mặc Tử Tụ bật cười, thản nhiên nói: "Sợ rằng ngươi phải thất vọng."

Thiên Âm chưa thấy thất vọng, chỉ là nhìn ánh mắt của hắn, nhiều hơn mấy phần đồng tình: "Từ khi ngươi ném ta tới giữa sườn núi, ta đối với ngươi, cũng chưa từng ôm nhiều hi vọng."

Vẻ mặt của Ma Tôn đại nhân vừa lộn xộn vừa kinh ngạc, lời nói của nàng thấm thía khuyên giải an ủi, nói: "Mặc ca ca, thật ra thì, không làm được cũng không mất mặt, nhưng ta cũng không thể phùng má giả làm người mập*, khụ, mặc dù ngươi cố gắng đánh sưng mặt lên cũng không thể gọi là béo được, nhưng mà, lần sau có làm bất kì chuyện gì, có thể không cần nói chuyện vừa lòng như thế hay không? Trước khi ngươi đi đã nói lời thề son sắt với ta như vậy, cho ngươi ra tay, tuyệt đối không thể sai sót!"

Phùng má giả làm người mập*: mạo xưng là trang hảo hán (làm việc quá khả năng của mình).

Mặc Tử Tụ nhớ lại một phen, cẩn thận suy xét mỗi một câu trong từng lời nói của mình, hình như từ đầu tới đuôi, hắn chỉ nói một câu: đợi ta đi Minh giới hỏi một chút, có lẽ liền biết A Hoa đầu thai nơi nào.

Hắn mở miệng muốn phản bác, tinh thần của Thiên Âm có chút tổn thương thở dài nói: "Ta trông chờ tin tức của ngươi, vốn tưởng rằng ngươi sẽ dò la được A Hoa đầu thai ở chỗ nào, nhưng không nghĩ, ngươi đúng là vẫn còn phụ kỳ vọng ta đối với ngươi!" Không biết từ nơi nào nàng lấy ra một cái đùi gà, đồng thơi xé một miếng thịt với Thiên Tuyết, nhất trí lắc đầu một cái: "Mặc dù lương thiện như ta, đối với ngươi thất vọng nhưng tất nhiên cũng sẽ không nói oán, nhưng nếu đổi lại những người khác thì sao? Không nhịn được sẽ cười nhạo ngươi thật lâu, nói Ma Tôn ngươi không có kỳ danh, thực ra chỉ là một người khoe khoang quá lời, khoác lác đầy trời mà thôi. . . . . ."

Gân xanh trên trán mỗ Ma Tôn nổi lên, dữ tợn mở miệng: "Lương thiện như ngươi? Lương thiện như ngươi sao lại không có dáng vẻ thông minh."

"Ôi chao?"

"Khi nào Bổn tôn nói qua không có tin tức của A Hoa?"

"Vậy chính là có rồi hả?" Thiên Âm kích động hoan hô, hoàn toàn đã quên lời nói mới vừa rồi “trong lòng đau đớn tựa như đang móc tim móc phổi” ‘ an ủi, trách mắng và tồn tại”, làm sao nói một người đường đường là Ma Tôn thành một kẻ nói dối. . . . . .

Nàng giương mắt nhìn hắn: "A Hoa ở nơi nào?"

Mặc Tử Tụ hít sâu một hơi, chỉ ngón tay: "Ổ ăn xin ở Thành Nam!"

Rầm!

Đỉnh đầu giáng xuống một đạo thiên lôi, làm cho trong lòng Thiên Âm đang kích động hưng phấn, lại hiện lên nổi lo lắng.

Nàng ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm hỏi "Tại sao, có vài người mất hết tính người làm đủ trò xấu, có thể đời đời phú quý. Có vài người tâm địa lương thiện lấy giúp người làm niềm vui, lại đời đời vi xin*?" Nàng quay mặt sang, nhìn Mặc Tử Tụ, vẻ mặt mờ mịt, trong mắt tràn đầy oán hận theo vực sâu đen như mực đi ra: "Ta không hiểu, vì sao ông trời lại không công bằng như vậy?"

Vi xin*: giống như sống khổ sở, khó khăn.

Mắt nàng đen nhánh, như một mũi tên nhọn bỗng chốc cắm vào trong lòng hắn, hắn chợt kinh sợ!

Thiếu nữ này mặt ngoài nhìn như không tim không phổi, không chỗ nào bận tâm, trong lòng ma, đúng là mấy ngàn năm nay hắn mới được chứng kiến đầu tiên!

Hắn khẽ mỉm cười, trong mắt nhàn nhạt thương tiếc: "Nghĩ nhiều như vậy làm cái gì, tìm được A Hoa mới là chuyện quan trọng nhất của ngươi."

Thiên Âm gật đầu: "Đúng vậy." Trong phút chốc, nàng lại là vẻ tinh thần phấn chấn mạnh mẽ cười: "Dù là tên ăn xin thì như thế nào? Ta đưa tất cả bảo bối cho nàng, cuộc sống này của nàng cũng có thể phú quý cả đời! Nếu nàng nhất định đời đời ăn xin, ta sửa lại mệnh của nàng thì như thế nào? Hừ, cùng lắm thì dẫn nàng trở về tiên sơn, bảo vệ nàng trường sinh!"

***

Cả đời A Hoa này cũng sẽ không quên, nam tử một thân hồng bào nam tử đến trước mặt nàng, ngón tay thon dài trơn bóng như ngọc chỉ mình, tầm mắt nhìn một cô nương xinh đẹp khác, nói: "Chính là nàng rồi."

Giọng nói lười biếng mang theo mê hoặc lòng người, cứ như vậy nhẹ nhàng khắc sâu trong đáy lòng nàng.

Thiếu nữ kích động ôm nàng nói rất nhiều lời, nói đến sau cùng, nàng ta ôm nàng gào khóc, nhưng nàng lại một câu cũng không có nghe vào. Nhưng mỗi một câu nói của nam tử như tranh vẽ đi ra, cũng thật sâu khắc trong đáy lòng nàng.

Hồng bào của hắn như máu, tóc đen như mực, tựu tùy ý đứng ở trước mặt nàng, cười nói với nàng câu đầu tiên: "Diện mạo này của ngươi ngược lại động lòng người. Chỉ là dáng vẻ này, cũng vài phần giống với Thiên Âm lúc mới gặp gỡ ta."

Hắn nói, diện mạo của ngươi ngược lại động lòng người.

Lần đầu tiên có người nói, dáng vẻ của nàng động lòng người.

Mong muốn của hắn, nàng lại có chút tự ti mặc cảm.

Nữ tử kia hình như bĩu môi nói cái gì, nàng chỉ cảm thấy giọng nói của nàng ta như gió thổi qua tai, trong lòng trống rỗng. Trong lòng nàng, chỉ có nam tử hồng bào kia.

Nàng ngơ ngác nhìn hắn, mất hồn mất tâm, hồi lâu trong đáy lòng mới cố lấy dũng khí cả đời, giọng nói chờ mong, run rẩy mà hỏi: "Ngươi nguyện ý dẫn ta về nhà không? Cái gì ta đều có thể làm!"

Đứa bé mười tuổi, nói chuyện vẫn còn mang theo non nớt, giọng nói khàn khàn mang theo sợ hãi và cẩn thận.

Mặc Tử Tụ nhìn nàng, lắc đầu một cái.

A Hoa thất vọng rơi lệ, đôi tay nhỏ bé bẩn thỉu nắm chặt vạt áo rách nát, âm thầm thút thít.

Thiên Âm không đành lòng nhìn nàng đau lòng mất mác, nắm tay áo của Mặc Tử Tụ năn nỉ nói: "Mặc ca ca, nàng biết điều như vậy, ngươi liền dẫn nàng theo chứ?"

A Hoa lặng lẽ nhìn về phía thiếu nữ  này, dung mạo của nàng xinh đẹp giống như Tinh Linh, bên môi treo hai má lúm đồng tiền, cười lên giống như mặt trời, chói lọi.

Những thứ này thật ra thì nàng không thèm để ý, chỉ là ánh mắt thiếu nữ này ngăn nắp mỹ lệ, tựa như xuyên thấu qua nàng, nhìn một người khác. Loại cảm giác này, làm nàng không thoải mái.

Nhưng nàng biết, thiếu nữ Thiên Âm này trong lòng “Mặc ca ca” không tầm thường.

Bởi vì nàng vừa mở miệng, nam tử liền không chút suy nghĩ nào, chần chờ cũng không có, liền nhẹ nhàng đáp một chữ: "Được."

Đáy mắt hắn hiện ra vẻ dịu dàng, làm nàng sinh lòng ghen tỵ.

Nàng thầm suy nghĩ, ngay cả khi mình có năn nỉ xin tiền bao lâu đi nữa, cũng không bằng lấy lòng người thiếu nữ này, như vậy có thể nhanh chóng được như ý nguyện.

Mặc dù, nàng rất ghen tỵ nàng ta có thể không chút kiêng kỵ đi theo ở bên cạnh hắn như vậy. . . . . .

Lại là lời lảm nhảm của editor: A Hoa lương thiện, đối xử tốt với Thiên Âm ngày nào đã chết, nàng đã đầu thai chuyển thế, quên đi Thiên Âm, động lòng với Mặc Tử Tụ, ghen tỵ với Thiên Âm. A Hoa đi theo Mặc Tử Tụ, có khi nào sau này A Hoa vì ghen tỵ, nảy sinh tình yêu mù quáng mà đối đầu hãm hại Thiên Âm hay không a~~???

Mặc Tử Tụ ngước mắt nhìn tiểu bất điểm trước mặt, lại liếc nhìn Thiên Âm đang vui sướng trong lòng, nói: "Bắt đầu từ hôm nay, ngươi sẽ không gọi là A Hoa nữa."

A Hoa ngơ ngác hỏi "Vậy phải gọi ta là gì?"

Thiên Âm cũng quay đầu nhìn hắn.

Hắn giơ tay quơ nhẹ, A Hoa đã đổi lại một bộ quần lụa màu đỏ mỏng, cả người sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, không còn một chút dơ bẩn nào.

"Từ nay về sau, tên của ngươi gọi là Vô Song." Tầm mắt hắn đảo qua, dừng ở trên người Thiên Âm, cười một tiếng: "Mặc Vô Song!"

"Cám ơn Mặc ca ca!" Thiên Âm mừng rỡ, cùng với A Hoa. . . . . . Không, Mặc Vô Song hạnh phúc trong lòng so sánh, nàng lại là một ý tưởng khác:

A Hoa có Ma Tôn làm núi dựa, từ đó còn không phải đi ngang qua Lục giới sao? Như vậy liền không sợ bị người khác khi dễ!

Nghĩ như thế, rồi lại sinh ra thương cảm.

A Hoa chết rồi, coi như tìm được nàng chuyển thế, cũng đã không còn là nàng.

A Hoa này, chỉ làm cho nàng cảm thấy xa lạ.

Nhìn Bạch Hà dẫn Mặc Vô Song đi, trong nháy mắt, Thiên Âm cũng mất hứng thú đi du ngoạn.

Vào giờ phút này, tự nhiên nàng nhớ tới sư phụ, mình mất tích, tất nhiên sư phụ cũng cực kì lo lắng đi. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian, SầmPhuNhân, Thythy2007, Tinhtonton, Tư Di, anvils2_99
     
Có bài mới 07.09.2018, 22:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1574 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 110: Gấp có thể, không được thô lỗ.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Gió ban đêm, âm thanh kêu lên như tiếng khóc, xẹt qua trên đường lớn.

Lúc này Mặc Tử Tụ và Thiên Âm, liền ẩn thân ngồi trên mái nhà của thanh lâu nhìn Tru Tiên “phục vụ”, uống chút rượu phơi trăng sáng.

Hồi lâu, Thiên Âm đoạt lại bầu rượu từ trong móng vuốt của Thiên Tuyết ực một hớp, yên lặng chỉ chốc lát, nói: "Mặc ca ca, ta muốn trở về Tiên giới."

Ánh sáng u tối trong mắt Mặc Tử Tụ thay đổi: "Ở chung với ta, ngươi không vui vẻ?"

"Không, không phải." Thiên Âm nghĩ: chỉ là ta thích ở chung một chỗ với sư phụ hơn.

Mắt nhìn xuống, xuyên thấu qua ngói xanh, đúng lúc nhìn thấy một đại hán vạm vỡ đi về phía Tru Tiên mặt đang lạnh như băng, nàng lập tức hăng hái, đôi mắt sáng lên: "Từ trước đến nay ta chưa từng gặp khách vãng lai!"

". . . . . ."

Không đợi Mặc Tử Tụ nói gì, nàng đã nhảy xuống, rơi vào bên cạnh Tru Tiên, mắt cũng không nháy một cái, nhìn chằm chằm ánh mắt tràn đầy dâm đãng của đại hán, chặc chặc một cái.

Thật may là nàng chưa từng quên ẩn thân, nếu không một người lớn sống sờ sờ từ trên trời giáng xuống, đại hán này đâu còn nhàn hạ thoải mái cua mỹ nhân, đã sớm bị sợ đến tè ra quần.

Một thân tu vi của Tru Tiên bị phong ấn, ngay cả hơi sức, Mặc Tử Tụ cũng không chừa cho hắn mấy phần, một dáng vẻ nhu nhược khiến cho ta thấy lo âu thương tiếc, nhìn cũng làm người ta muốn giày xéo.

Thiên Âm ẩn thân đối với người khác, nhưng lại làm cho hắn thấy, vào lúc này nhìn khóe miệng đại hán kia hiện ra nước miếng, sải bước đi về phía hắn khiến cho trái tim nhỏ bé của hắn sợ phát run lên, liền ngay cả chạy trốn cũng không có hơi sức, chỉ có thể giơ giơ tay lên, tay ra dấu, nhìn Thiên Âm cầu cứu.

Thiên Âm làm như không thấy, trơ mắt nhìn đại hán kia một tay mang theo Tru Tiên chạy như bay lên lầu hai, vẻ mặt gấp gáp, dáng vể khẩn cấp. Nàng kinh ngạc, thầm nghĩ: không đúng, trong thoại bản không phải viết lời kịch như vậy, ngươi tình ta nguyện mới có thể đi tới một bước cuối cùng! Sao ngay cả tình cảm cũng không bồi dưỡng một chút đã tiến vào trong phòng rồi hả?

Bước này sai rồi! !

Nàng vỗ đùi, vội đi vào theo, đúng lúc nhìn thấy Tru Tiên bị cởi ra chỉ còn dư lại quần lót đè lên giường, lúc này mặt Tru Tiên xấu hổ muốn chết, nhắm chặt mắt sau cùng giãy giụa.

Không ngờ lại dẫn tới một bàn tay của đại hán hung hăng vỗ vào trên mông, Thiên Âm nhìn thấy lập tức nổi giận cũng không ẩn thân, trực tiếp nhảy đến bên cạnh của đại hán đang cởi hết quần áo trên người ra, một cái tát rơi xuống: "Một người thô kệch, ngươi có hiểu cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc hay không! !"

Ngoại trừ yêu vàng, Thiên Âm cũng đặc biệt học được tính bao che bênh vực người của mình từ Thái A. Dáng vẻ của vị đại hán này vốn cũng không tốt lắm, không tốt cũng thôi đi, cố tình còn thô lỗ, thô lỗ thì thôi, còn có thể lý giải là gấp, nhưng bạo lực thì không thể dễ dàng tha thứ!

Vì vậy hai lông mày của Thiên Âm dựng ngược lên, mắt trợn tròn giận dữ nhìn đại hán: "Dù sao hắn cũng là người quen của ta, tại sao có thể để cho ngươi khi dễ như vậy! ! Cái người thô bạo này không hiểu tình thú, tránh ra! !"

Đại hán bị một tát này đánh xuống dục vọng cũng đã biến mất, chật vật không chịu nổi, đứng dậy từ dưới đất, nhìn một cô nương trong veo như nước đột nhiên xuất hiện ở trong phòng như vậy, đầu tiên là cả kinh, nhưng vừa nhìn thấy nàng muốn tranh mỹ nhân với chính mình, hắn lại bị một người không rõ danh tính rống lên một lúc. Nhớ lại hắn dù sao cũng là một cường hào ở địa phương, bị người giống như cháu trai của mình rống lên chợt cảm thấy mất mặt mũi. Lập tức nổi trận lôi đình, cuốn tay áo xông tới: "Con nhóc từ đâu tới dám phá hỏng chuyện tốt của gia!! Cút ra ngoài cho ta!"

Thiên Âm cũng không thèm nhìn hắn, nghiêng đầu thương xót nhìn vẻ mặt tuyệt vọng của Tru Tiên, có chút áy náy: "Khụ, trong thoại bản không phải viết như vậy, ta cho là trên thực tế cũng được viết giống như trong thoại bản, chưa từng nghĩ, lại hại ngươi."

Tru Tiên vừa nghe, lập tức cảm thấy trong thế giới bóng tối lộ ra một chút xíu ánh sáng: "Cho nên ngươi là quyết định cứu ta từ trong bể khổ ra sao?"

Bàn tay Thiên Âm tùy ý nhấn một cái, bình tĩnh đến trước mặt đại hán, mặc kệ đối phương bị sợ đến mặt mũi trắng bệch, mặt đối mặt mũi đối với mũi thành khẩn nói với Tru Tiên: "Ta là đang suy nghĩ có muốn đổi qua một thanh lâu khác thử một chút hay không! Ta như cũ tin tưởng có khách vẫn là hiểu được mà không làm ngươi đau, không chừng nếu như ngươi hầu hạ tốt, người ta chuộc ngươi về nhà làm thiếp !"

". . . . . ."

Tru Tiên mờ mịt, ấm ức rồi.

Vị cô nương này, thật sự là người chỉ uống sương sớm của Tiên giới đi ra ngoài hay sao? Khác tiểu tiên nữ thuần khiết như nước, tiểu tử này sao lại có một bụng đầy suy nghĩ xấu như vậy?

"Hắc hắc. . . . . . Cứu ngươi đi ra ngoài cũng được, ngươi phải đồng ý với ta một chuyện."

Hắn lập tức cảnh giác: "Chuyện gì?"

Một tiếng nước chảy truyền đến, hai người đồng thời nhìn về phía đại hán kia, lại thấy một vũng nước đọng thành sông ở dưới chân hắn.

Thiên Âm bịt mũi, ánh mắt cũng sáng lên, nói với Tru Tiên: "Ngươi đã nói có đồng ý hay không!"

"Ta. . . . . ."

"Nếu không đồng ý, ta đưa ngươi về nhà vị đại hán này!"

Vì vậy một vị hộ pháp liếc nhìn đại hán kia xem Thiên Âm thành yêu quái đã bị sợ đến tiểu trong quần, không chậm trễ chút nào gật đầu: "Đồng ý!"

Tiếng nói vừa dứt, một tờ khế ước được tạo giữa hai ngườii, chốc lát liền không thấy tung tích.

Khóe miệng Tru Tiên mím chặt thành một đường, thầm mắng lòng dạ đen tối của Thiên Âm!

Loại khế ước này một khi đã tạo, nếu như có bất kỳ bên nào không tuân theo, sẽ bị trời phạt, cho dù tiên ma, không có mấy người chống được để cho Thiên Lôi đạo kiếp Thần Ma.

Thiên Âm vui mừng cười, một tay đặt tại lồng nực trần truồng của hắn, chòi người lên: "Ta có một vị đại tỷ gọi là Mặc Vô Song, về sau ở Ma giới ngươi bảo bọc nàng, không cho bất kỳ kẻ nào khi dễ. Còn nữa, sư huynh của ta Phương Diệc Nhiên, ngươi phải đưa hắn trở về Trường Lưu Tiên sơn!"

"Được." Tru Tiên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mắn không phải việc khó gì. Mặc dù nàng nói là giúp nàng làm một chuyện, giờ phút này phải giúp đỡ hai chuyện. . . . . . Nhưng chuyện nhỏ như thế, hình như hắn cũng không mất mát gì.

Thiên Âm lại nói: "Về sau tốt với ta một chút! Ta đây là người gặp người người thích, hoa gặp hoa nở, ngươi là mắt bị mù mới có thể độc ác ném ta vào thú dữ trong rừng sao? ! Tru Tiên ca ca. . . . . ." Nàng nháy mắt, mặt ngây thơ làm người hài lòng cười, trong lòng Tru Tiên lại vô cùng cảnh giác.

Rốt cuộc, ý nàng bảo đến từ lúc này chính mình đang đối mặt với một nam tử khỏa nửa người, vì vậy ngượng ngùng rút về tay, ho khan mấy tiếng giọng nói thay đổi một chút: "Về sau là khi hai giới tiên ma giao chiến, ngươi nhớ nể mặt người Tiên giới ta nhé!"

"Còn nữa, một phòng bảo bối kia của người, ta thật là yêu thích, không bằng ngươi liền đưa cho ta chứ?"

Đây mới là trọng điểm đi! Một bụng đen tối! ! !

Tru Tiên cắn răng nghiến lợi nghĩ: tiền tài là vật ngoài thân, vật ngoài thân. . . . . .

". . . . . . Tất cả đưa cho ngươi!"

"Đồng ý!"

Một lát sau, Thiên Âm xách theo Tru Tiên đang khỏa nửa thân đến trước mặt Mặc Tử Tụ: "Mặc ca ca, Tru Tiên ca ca đã hứa với ta một số chuyện, đã thật lòng sám hối, vì vậy lương thiện như ta, lại cảm thấy phải tha thứ đối với người đã biết sửa sai. Hắc hắc. . . . . . Chúng ta nên bỏ qua hắn đi?"

Tầm mắt Mặc Tử Tụ quét một vòng ở giữa hai người, hắng giọng cười to: "Ngươi nói bỏ qua, liền bỏ qua đi, chỉ là ngày sau cũng đừng hối hận."

Nghĩ đến một ít bảo bối trong mật thất, Thiên Âm cười đến híp cả mắt: "Sẽ không."

Mặc Tử Tụ gật đầu, nàng cẩn thận nhìn Tru Tiên chốc lát, thở dài nói: "Chỉ là Tru Tiên rất quý giá, ta nghe đại hán kia nói dùng một trăm lạng vàng mua hắn !"

"Khụ. . . . . ." Mặc Tử Tụ giơ tay áo che nụ cười trên khóe môi, đề nghị: "Hay là ngươi lại bán hắn một lần, kêu giá hai trăm hai, với sắc đẹp này của hắn, hai trăm hai lượng hoàng kim cũng sẽ có người nguyện ý trả."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: SầmPhuNhân, Tinhtonton, Tư Di, kimanhbaby
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banhbaoxinxin, chuotnung, fufudethuong, heoido, lê quyên, Mayy3300, Mysunshine.htt, nguyenthilehang, sansan_hg, Sunflower0794, Xuxu97, yendh2812, yoona2014 và 424 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

18 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.