Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử

 
Có bài mới 15.08.2018, 11:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 261
Được thanks: 2335 lần
Điểm: 31.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 76
Chương 21

Nam Sơ sửng sờ nhìn nửa chén cơm trước mặt, người đã không còn ở đây, thoảng qua như một cơn gió.

Cửa căn tin rộng mở.

Ngay sau đó lại là một trận tiếng bước chân dồn dập, có mấy đạo bóng dáng lướt qua cửa, dưới ánh mặt trời, là dáng vẻ bọn họ liều lĩnh, dũng cảm tiến tới, Nam Sơ tựa hồ như thấy được những hạt bụi dưới chân họ.

...

Đội viên khác đang nghỉ trưa, Lâm Lục Kiêu là người đầu tiên vọt tới gara, cấp tốc thay đồ phòng cháy, bên tai mang một tai nghe vô tuyến, một bên nghe tiếp tuyến viên báo tình huống hiện trường, một bên cúi đầu nhìn đồng hồ, không đến một phút đồng hồ, đội viên chuẩn bị xong, anh lên xe, phân phó đội viên xuất phát.

Trong tai nghe vẫn là giọng của tiếp tuyến viên:

"Đông khu Bắc Giao có nhà máy hóa chất nổ mạnh, trước mắt phỏng chừng nhân viên kẹt bên trong là hai trăm người, đều là công nhân nhà máy hóa chất, khu vực này rất rộng, tìm lối vào sẽ tương đối khó khăn, còn có nhiều chất lỏng dễ gây cháy nổ, mọi người chú ý an toàn, đã phái đội ba và đội năm qua trợ giúp."

Lâm Lục Kiêu nhìn ngoài cửa sổ, điều chỉnh tai nghe, "Đã biết."

Sau đó, ngắt.

Kết quả xe vừa chạy đến cửa đã bị tổ chương trình ngăn lại.

Đạo diễn vừa nghe người ta nói đây là một vụ nổ lớn, ngựa không dừng vó chạy tới, hi vọng mãnh liệt có thể mang theo bọn họ đến hiện trường ghi hình lấy cảnh.

Lấy cảnh? Chuyện liên quan đến mạng người, bị họ dùng hai từ nhẹ bẫng này để yêu cầu, Lâm Lục Kiêu im lặng, ngay cả đội viên đều bốc hỏa. Tính tình Lâm Lục Kiêu vốn không tốt, tức thời cũng không tức giận, hạ cửa sổ xe xuống, rống lên một câu với người bên ngoài: "Tránh ra."

Đạo diễn bị người này rống la, trong lòng mặc dù không vui, nhưng ở địa bàn của người ta, không dám biểu hiện rõ ra, còn nói thêm, "Chúng tôi muốn có một cảnh quay trực tiếp."

Lâm Lục Kiêu triệt để lạnh mặt xuống, "Cảnh quay trực tiếp chúng tôi sẽ chuẩn bị sau, hôm nay là một vụ nổ lớn! Tôi sợ các người có mạng đi nhưng không có mạng ra, nhanh tránh ra, bằng không tôi lập tức xin đình chỉ chương trình của các người!"

Nói xong nâng cửa sổ xe lên, phân phó đội viên: "Lái xe, hắn không nhường đường thì tông thẳng."

Thanh âm lãnh triệt rồi.

Chờ xe rời đi, đạo diễn tức giận đến ném cuốn vở xuống, ngẩng đầu liền mắng trợ lý phía sau, "Cậu nói hắn ta là cái thá gì?! Là cái gì hả? Chỉ là một tên trung đội trưởng đội phòng cháy, ngay cả thiếu tá cũng không phải, cậu nói hắn ta ngạo mạn cái gì chứ? !"

Trợ lý cúi đầu, không nói một lời.

Đạo diễn vuốt tóc, thở hổn hển, nhìn bóng dáng xe cứu hỏa phía xa, giận quát một tiếng: "Nói chuyện!"

"Ba anh ta... Là thiếu tướng."

Đạo diễn trung niên thở ra một hơi, thổi bay tóc mái phía trước, "Ông đây không biết sao? Còn cần cậu nhắc tôi hả? !"

...

Căn tin, Nam Sơ cúi đầu ăn cơm, tất cả đồ còn lại trong chén đều ăn hết.

Dì làm bếp thở dài đi ra, dọn chén của Lâm Lục Kiêu xuống, vừa dọn vừa nói, "Bao giờ cũng như vậy, đi vội, đến cơm cũng không kịp ăn vào miệng."

Nam Sơ dừng động tác lại, ngẩng đầu nhìn dì.

Dì làm bếp trong căn tin cười cười với cô, "Con ăn nhiều một chút, không đủ dì lại lấy cho, bên trong còn, chờ đội trưởng Lâm trở về, dì lại lấy cho cậu ấy."

"Bọn họ thường xuyên như vậy ạ?"

Dì làm bếp thấy nhiều trường hợp như vậy, "Người dân báo nguy cũng sẽ không quản lúc đó con đang ăn cơm hay đang ngủ đâu."

Quả thật vậy.

Đại đa số người ta hay cho rằng, phòng cháy công an thầy thuốc y tá các ngành nghề này đều giống nhau, trong đó chua xót khổ lạt chỉ có bản thân trải qua mới rõ ràng được, Nam Sơ vừa tới đây đã nghe Thiệu Nhất Cửu nói qua một chuyện.

Đại khái cũng mấy tháng trước, bọn họ nhận được một cuộc điện thoại báo nguy, đến từ khu biệt thự Bắc Tầm (Cửu Giang), con mèo của một cụ bà mắc kẹt trên cây, con trai bà cụ gọi báo nguy, công an tìm phòng cháy, qua tay lại gọi điện thoại phòng cháy, ngày đó vừa khéo Thiệu Nhất Cửu trực ban, anh tìm hai người trong đội qua lên cây đưa con mèo xuống.

Con mèo này không biết chơi ở đâu bị thương ở chân, chân sau bị gãy xương, mất chút thời gian mới đưa xuống được.

Con trai của bà cụ vừa thấy con mèo này bị thương, đẩy trách nhiệm này lên người bọn họ, cho là bọn họ xử lý không tốt làm con mèo này bị què, giọng điệu thập phần ác liệt, thành viên trong đội hơi tức giận bất quá chỉ cãi hai câu với người này, kết quả người con trai này của bà cụ lại còn nói thái độ phục vụ của bọn họ không tốt, muốn trách cứ bọn họ.

Người này đi tìm trung Đội trưởng trách cứ bọn họ, nói ngày đó nhân viên phòng cháy có thái độ phục vụ không tốt, kết quả vừa khéo đụng vào họng súng Lâm Lục Kiêu, giáo huấn cho người đó một trận, "Anh có trả thù lao sao? Còn thái độ phục vụ? Bọn họ là nhân viên chính phủ quốc gia, tôn trọng nhau, nếu anh không xem người khác là người, người khác cũng có thể coi anh là người sao? Thời điểm bọn họ vất vả, các người đều trốn ở trong chăn ngáy khò khò đó, thời điểm bọn họ vì quốc gia hy sinh, anh ngay cả lên cây bắt mèo xuống cũng không dám."

Một trận này làm cho Thiệu Nhất Cửu bị biến thành có chút thất vọng đau khổ, bản thân tràn ngập nhiệt huyết, vượt lửa băng sông vì xã hội này mà trả giá, cuối cùng được hồi báo lại là như vậy, vì chuyện này cũng rầu rĩ không vui rất nhiều ngày, thẳng đến khi Lâm Lục Kiêu tìm được anh.

Thiệu Nhất Cửu xin lỗi anh, "Thực xin lỗi."

Lâm Lục Kiêu ngồi xuống bên cạnh anh, đốt điếu thuốc, trong tay thưởng thức bật lửa, hỏi anh: "Xin lỗi cái gì?"

Thiệu Nhất Cửu cúi đầu, ấp úng: "Tôi không nên cãi nhau với họ, làm tổn hại hình tượng quân nhân quốc gia."

Ngón cái ngón trỏ của Lâm Lục Kiêu nắm bắt bật lửa, vung lên, thổi ra ngụm khói, "Biết là tốt."

"Tôi cảm thấy rất thất vọng đau khổ."

Lâm Lục Kiêu biết cậu chàng này có một ít cảm xúc, anh không nói chuyện, lẳng lặng nghe anh nói.

"Cảm giác bản thân làm những việc này rất không có ý nghĩa, mẹ em lúc trước nói em cố gắng học hành thật tốt, em không nghe, hiện tại tham gia quân ngũ thật vất vả nhưng có chút cảm giác thành tựu, giống như ông trời lại cho em một cái tát, người ta chẳng những không cảm kích mình, còn cho rằng mình nhàn hạ không chuyên nghiệp, chúng ta đây bình thường được huấn luyện thì tính cái gì, chúng ta vất vả là vì cái gì?"

Lâm Lục Kiêu nói cho anh: "Chúng ta làm việc này không phải muốn người ta cảm kích mình, mà là vì quốc gia."

Thiệu Nhất Cửu cười lạnh, anh nhớ tới ngày đó cãi nhau, đối phương nói câu nói nặng lời đầu tiên là: "Mẹ nó bất quá chỉ là lính phòng cháy, là binh chủng thối nát nhất cả nước, mẹ nó lợi hại như vậy, mày có bản lĩnh thì đi làm bộ đội đặc chủng kìa?! Không có tích sự mà còn ra vẻ cái gì."

"Bọn họ căn bản không xem chúng ta là một."

Lâm Lục Kiêu lấy điếu thuốc ra khỏi miệng, nâng tay đẩy đầu của anh một chút, nói: "Không được nghĩ như vậy."

"Mọi người đều nói lính phòng cháy là yếu nhất, không có thương vong."

Lâm lục kiêu ngoắc khóe miệng, nói đùa: "Chúng ta có súng bắn nước, ai nói cậu như vậy, cậu lấy nước băng hắn ta, cam đoan so với M82□□ chống khủng bố còn lợi hại hơn."

Thiệu Nhất Cửu bị trọc cho nở nụ cười, "Khó có được anh còn có thể đùa."

Lâm Lục Kiêu ngậm thuốc, chợt nhíu mày, rất nghiêm cẩn nói: "Tôi nói nghiêm túc."

Cảm xúc của cậu trai trẻ đã được trấn an kha khá.

Hai người đứng lên, ánh nắng trên đầu, cách đó không xa là dãy núi rừng xanh ngắt, lờ mờ, đỉnh núi bị che một tầng lụa mỏng.

"Lâm đội, vì sao anh muốn vào đội phòng cháy, với điều kiện của anh kỳ thực ngươi có thể vào bộ đội đặc chủng mà."

Lâm Lục Kiêu vứt điếu thuốc, nhìn một mảnh xanh đậm trước mắt, tầm nhìn mở rộng, "Đi chỗ nào đều giống nhau, đều là vì quốc gia, cậu ngẫm lại xem, binh lính biên cảnh bảo vệ lãnh thổ quốc gia, mà chúng ta là bảo vệ con dân và tài sản quốc gia. Cho nên, cho dù xã hội này có tồn tại một hai tên cặn bã như vậy, nhưng chúng ta không thể quên công việc trách nhiệm của bản thân. Chỉ cần bọn họ một ngày còn là công dân quốc gia, chúng ta còn có nghĩa vụ bảo vệ bọn họ, dù cho lần sau ở trong đám cháy thấy tên cặn bã đó, tuy rằng cậu ghê tởm hắn, nhưng cậu còn phải cứu hắn ra ngoài, cho dù có bởi vì vậy mà có thể hy sinh tính mạng của mình, nhưng cậu phải làm như vậy, đây mới là tư cách của một lính phòng cháy thực thụ. Hiểu chưa?"

Thiệu Nhất Cửu hiểu rõ, sao mà không rõ được, ngay cả Nam Sơ có thể hiểu rõ trọng trách trên vai bọn họ, cả đám đều mấy tên nhóc hơn hai mươi rồi, vừa vặn biết gánh trọng trách cũng không thấy được nhẹ hơn so với ai.

Nam Sơ bỗng nhiên có chút hiểu được tính tình này của Lâm Lục Kiêu sao mà dưỡng thành rồi.

Anh cũng là người đàn ông bình thường, sẽ có thất tình lục dục, cũng có người đáng ghét, khi có hỏa hoạn, mặc kệ anh có bao nhiêu chướng mắt người nọ, dù có ảnh hưởng đến tính mạng cũng phải cứu hắn.

Đây là nghĩa vụ và trách nhiệm của anh.

Nam Sơ trầm mặc bưng chén cơm của mình lên cấp tốc ăn vào, quỵt miệng lại đưa tay tới chỗ dì làm, "Đưa chén đó cho con."

Dì sửng sốt, "Đây là của đội trưởng Lâm đã ăn rồi, nếu con chưa ăn no, dì vào trong lấy thêm cho con."

Nam Sơ kiên trì lấy chén, ánh mắt lòe lòe ánh sáng, nói: "Không sao ạ, đội trưởng ghét nhất là lãng phí."

Dì: "Con thật sự muốn ăn sao?"

Nam Sơ gật đầu, "Dì cứ đưa cho con."

Dì cầm chén đưa cho cô.

Nam Sơ cấp tốc ăn xong, sờ sờ bụng phình lên.

Em đã ăn xong hết rồi.

Anh phải bình an trở về đó.

...

Thời điểm Nam Sơ trở lại ký túc xá, đạo diễn và chỉ đạo Dương cũng đang thảo luận cảnh quay tiếp theo.

Thấy cô trở về, Dương Chấn Cương an ủi hai câu, Nam sơ lắc đầu tỏ vẻ bản thân không có việc gì, "Sao anh không đi?"

Dương Chấn Cương nói: "Tôi và Lâm đội đi đến nơi, Lâm đội cố ý dặn dò để tôi ở lại xem mọi người, hiện ở trong đội ngoại trừ thương binh thì đều đã đi cứu viện, vài binh lính nghỉ phép cũng gọi trở lại, tình huống lần này rất khẩn cấp hơn nữa tương đối nghiêm trọng, mấy ngày nay tổ chương trình trước tạm dừng quay hình, đội trưởng đồng ý cho mọi người ở lại trong đội."

Nghiêm Đại vội hỏi: "Tôi có thể về nhà không? Sau đó sẽ quay lại."

Dương Chấn Cương nghĩ nghĩ, "Mọi người tạm thời trước đừng đi đâu hết, thân phận hiện tại của mọi người đã là quân nhân rồi, rời khỏi đơn vị và về đơn vị đều cần thông qua sự phê chuẩn của cấp trên, lời này cũng là Lâm đội vừa rồi trước khi lên xe nói với tôi, tình huống cụ thể phải đợi cậu ấy trở về chúng ta lại thương nghị."

Từ Á cười hiền hòa: "Được, không có việc gì, dù sao gần đây em cũng không có lịch diễn, chỉ đạo Dương, cứ bận việc của anh đi, không cần phải trông chúng em nữa đâu."

Nghiêm Đại ngồi phịch xuống ghế.

Nam Sơ im lặng một lát, hỏi Dương Chấn Cương: "Có nguy hiểm lắm không?"

Dương Chấn Cương liếc nhìn cô một cái, ánh mắt khẽ nhúc nhích, vừa nãy mới nhận điện thoại khẩn, toàn bộ nhân viên công tác đều vây quanh hỏi vấn đề quay phim, đạo diễn còn ngăn nói phải muốn cùng quay, đến ngay cả Từ Á trong ngày thường là cô gái hiền lành dễ gần, đến lúc này cũng chỉ quan tâm một câu về vấn đề ghi hình.

Ngược lại cô gái trong ngày thường nhìn qua không chịu để tâm, thình lình bất ngờ quan tâm bọn họ có nguy hiểm hay không.

Dương Chấn Cương có chút cảm động, nhưng trái tim băng giá, lắc đầu, "Không biết tình huống bên kia, nghe nói là nhà máy hóa chất nổ mạnh, đến bây giờ còn có không rõ chất lỏng đang không ngừng phát sinh cháy nổ liên hoàn không, đây là tình huống chúng tôi không có biện pháp khống chế, cô đừng quan tâm, nghe Lâm đội nói cô bị cảm nắng, ở ký túc xá cố gắng nghỉ ngơi một chút."

Tinh thần Nam Sơ tỉnh táo, "Lâm đội từng nói với anh sao?"

Dương Chấn Cương gật gật đầu, "Vừa trước khi gọi điện thoại cho tôi, cố ý nhắc tới cô."

Nam Sơ: "Nhắc tới tôi cái gì?"

Dương Chấn Cương nghĩ nghĩ giọng nói trầm tĩnh vừa mới trong điện thoại kia, "Để tôi trông chừng cô, đừng để cô phát bệnh nữa."

Nam Sơ tự nhiên xem cái câu phát bệnh này lý giải thành vì bị cảm nắng.

Thực không biết nguyên văn lời Lâm Lục Kiêu là, - - Cô nhóc kia có tật xấu, anh trông chừng cô ấy một chút, đừng để cô ấy thừa dịp tôi không ở đây thì gây rối.

...

Dương Chấn Cương mới vừa đi, phòng ngủ chỉ còn lại ba nữ binh.

Tổ chương trình trả điện thoại cho nhóm các cô, cố ý dặn dò không được chụp ảnh.

Từ Á không có việc gì mở livestream tán gẫu với bạn trên mạng, châm chọc huấn luyện vất vả, Nghiêm Đại đang xem kịch bản, là bộ phim điện ảnh hai tháng chuẩn bị bấm máy, Nam sơ cũng tham diễn, hai người đều là nữ phụ, nhưng phân đoạn của Nam sơ nhiều hơn nghiêm đại một chút.

Quả thật Nghiêm Đại chịu khó đóng phim hơn Nam Sơ, Nghiêm Đại là thật vì bản thân mà cố gắng, gia cảnh của cô không quá tốt, nhưng người đặc biệt rất mạnh mẽ, biết bản thân muốn gì, nên nỗ lực không từ thủ đoạn để lấy được. Cô không được xem là diễn viên có thiên phú, rất nhiều đạo diễn tuy rằng cảm thấy cô có tâm cơ, nhưng quả thật cô rất chuyên nghiệp.

Mà Nam Sơ thì lại tương phản, cô có thiên phú, nhưng cô không chịu để tâm, hoặc là nói căn bản cô không thèm để ý đến danh lợi tiếng tăm bên ngoài, nhận quay phim đều là công ty nhận cho cô, quay xong, kết thúc công việc, cũng không chịu tập luyện nâng cao kỹ thuật diễn xuất, hoặc là nói đúng hơn là cô không có dục vọng tồn tại ở giới giải trí này.

Hai người là tương phản, đây cũng là nguyên nhân Nghiêm Đại khó chịu với cô.

Cảm thấy cái người Nam Sơ này có chút cà lơ phất phơ, không có lòng cầu tiến, mặc cho người bên ngoài mắng thế nào cô cũng chỉ thờ ơ, lúc trước nghe nói sự tích đua xe của cô, hơn nữa chương trình này, ngẫm lại cũng là dựa vào quan hệ với Tưởng Cách.

Nghĩ vậy, trong lòng lại càng thêm khinh thường.

- - Giả vờ thanh cao như vậy, kết quả là còn không phải nhờ vào đàn ông sao?

Nam Sơ lấy di động gọi cho Thẩm Quang Tông, lại lướt xem weibo, tin tức bôi đen cô càng nhiều hơn, cô thờ ơ liếc mắt nhìn, tới tới lui lui qua lại cũng chỉ có mấy lời này, cũng không thèm để ý.

Từ Á nắm di động kinh ngạc hô lên, "Lên tin nóng rồi."

Nghiêm Đại: "Cái gì?"

Từ Á: "Bắc Giao có nhà máy hóa chất nổ mạnh, còn có ảnh chụp hiện trường, hai người lên weibo xem đi, sự kiện lần này xem ra thật sự rất lớn đó."

Hiện tại cách thời gian xảy ra vụ nổ đã qua ba tiếng rồi, bởi vì có Big V (Một công cụ hỗ trợ chuyển tiếp của weibo) hỗ trợ phát, bỗng chốc đã lên đầu trang.

Có phóng viên ở hiện trường trực tiếp chụp hình, Nam Sơ lập tức theo dõi trang weibo của phóng viên này, mỗi tấm hình đều sẽ nhìn một chút, buổi chiều lúc bốn giờ, cô lướt đến tấm ảnh có hình của Lâm Lục Kiêu bên trong.

Trong trí nhớ của cô, người đàn ông này hình như đều là một dáng vẻ sạch sẽ, dáng vẻ thẳng tấp trang nghiêm của một quân nhân, dù cho là quần áo thường ngày cũng là áo thun và quần đen, chưa từng thấy dáng vẻ đầy bụi bẩn lem luốt của anh.

Phía sau là ánh lửa cháy đỏ rực, trong lòng anh đang ôm một người mới đoạt lại từ trong tay Tử Thần.

Weibo này được không ít người theo dõi, có người ở phía dưới bình luận, "Tuy là lỗi thời, nhưng vẫn muốn nói anh trai phòng cháy này rất đẹp trai."

Từ Á nhìn weibo này, lướt đọc bình luận, đưa di động qua, cho kết luận: "Đội trưởng của chúng ta sẽ tức giận lắm đây."

Nghiêm đại đang đọc kịch bản, nghe lời này, cũng bị hấp dẫn lực chú ý, "Sao sao?"

Từ Á chỉ, "Weibo của em có kết bạn với anh ấy. Em cũng có bình luận rồi."

Ba người vừa mới vào đội dựa theo yêu cầu của tổ chương trình mà kết bạn với nhau.

Nam Sơ cũng vừa mới nhìn thấy weibo của Từ Á, công chúa nhỏ bình dân: "Đội trưởng của tôi thật tuyệt!"

Phía dưới còn có fan trả lời: "Đội trưởng đẹp trai như vậy nhất định đối xử với công chúa nhỏ của chúng ta tốt lắm."

Nghiêm Đại cũng bình luận, "Một tim cho đội trưởng."

Sau đó để điện thoại xuống, cảm khái nói: "Kỳ thực đội trưởng Lâm thật sự rất có hương vị, vừa đẹp trai lại manly."

Từ Á đồng ý điểm đầu, "Đúng đó, nhưng mà tuổi quá lớn không phải gu của em."

Nghiêm Đại liếc nhìn cô nàng một cái, dứt khoát không xem kịch bản nữa, một bộ nghiêm trang thảo luận với cô nàng, "Không lớn, mới hai mươi chín, đàn ông lớn một chút mới có thể thương em, tìm người bằng tuổi, mỗi ngày để chơi đùa sao?"

Từ Á khoát tay, "Kiểu so sánh tương đối này, em thích kiểu như Mục Trạch, tiểu thịt tươi."

Nghiêm Đại cười hừ một tiếng: "Em chính là còn nhỏ, kiểu như Mục Trạch này bản thân còn chưa có trải đời bao nhiêu, em còn trông cậy vào cậu ta có thể thương em nhiều hơn hả. Hơn nữa, với thân thể gầy yếu của Mục Trạch, ngóc đầu lên thì rất yếu. Kiểu như đội trưởng Lâm mới mạnh mẽ."

Nghiêm Đại nói trắng ra như vậy, Từ Á sửng sốt một chút, ý vị thâm trường mà cười cười.

"Nghiêm Đại, chị có ý vậy sao?"

Nghiêm đại hào phóng thừa nhận, "Có như vậy một chút."

Ham muốn. Bình thường.

Nam Sơ nhìn qua, nói thẳng ý nghĩ đó ra như vậy, nhưng biểu cảm của Nghiêm Đại lại cao quý như thiên nga trắng.

Trong ánh mắt cô ta viết - -

Xem ra bất quá cô ta chỉ nghĩ là □□, tùy tiện vẫy tay, người ta sẽ quỳ gối dưới váy thạch lựu của cô ta.

Nam Sơ cười hừ, lắc đầu.

Là ai nói, tình giao hữu của phái nữ tất cả đều là dựa vào bát quái mà tăng thêm, lần này, câu lòng bát quái của Từ Á lên, giựt giây cô: "Nếu không chị thừa dịp trong chương trình này, cố nỗ lực, nói không chừng thật có thể thành đó? Em thấy đội trưởng Lâm bình thường đối với chị cũng tốt, lo lắng cho chị."

Nam Sơ bóc viên kẹo lúc giữa trưa Lâm Lục Kiêu đưa cho cô, nhét một viên vào miệng, nhàn nhạt nói: "Em bị ảo giác hả."

Hai người nhìn qua, người phía sau thảnh thơi ngồi trên ghế, biểu cảm nhàn nhã.

Từ Á vô tội bĩu môi: "Ảo giác sao? Em cảm thấy đội trưởng Lâm rất quan tâm tới chị Nghiêm Đại."

"Anh ấy là đội trưởng, đương nhiên đều sẽ quan tâm tới mọi người." Nam Sơ tựa vào trên ghế nhai kẹo.

Nghiêm Đại cười, nhìn Từ Á nói: "Nam Sơ nói đúng, anh ta là đội trưởng, đều quan tâm tới tất cả mọi người, sẽ không cố ý quan tâm ai."

Từ Á cái hiểu cái không gật đầu.

Lời này giả lại không thể giả, có một số phụ nữ chính là dễ dàng bị người khác giựt giây mà sinh ra lòng tự tin to lớn, Từ Á này nói quả thật làm cho Nghiêm Đại có một chút suy nghĩ sai lệch, mà lời Nam Sơ nói theo ý cô ta không thể nghi ngờ chính là ghen tị.

Nghiêm Đại hiểu lầm Nam Sơ về chuyện của Nhiễm Đông Dương bắt đầu từ những chuyện nhỏ vụ vặt như vậy, tuy rằng sau này Nghiêm Đại nhận rõ Nhiễm Đông Dương chính là tên đàn ông cặn bã mười phần, nhưng cô không cách nào tiêu trừ địch ý của bản thân với Nam Sơ, huống chi hai người còn cùng một công ty, lại còn cùng một kiểu hình tượng nghệ sĩ, khắp nơi bị người so sánh, mà đối với Hàn Bắc Nghiêu xem ra là, Nam Sơ có giá trị hơn cô, cho nên tài nguyên Nam Sơ tốt hơn nhiều so với cô.

Tuy rằng cô thật sự không hiểu một người đầy tai tiếng như vậy đến cùng có cái gì đáng giá để Hàn Bắc Nghiêu bỏ tiền đầu tư, cái này đại khái là khác biệt giữa ánh mắt của đàn ông và phụ nữ.

...

Buổi tối ba ngày sau xe cứu hỏa mới trở về.

Một đám mỏi mệt không chịu nổi, bẩn thỉu dơ dáy đầy người từ trên xe bước xuống, Nam Sơ dựa vào hành lang ký túc xá ăn kẹo, hai tay vịn rào chắn, ánh mắt nhìn xuống nhìn mấy người trên xe xa xa.

Xếp thành hàng, đứng thẳng.

Lâm Lục Kiêu đứng đối diện chào theo quân lễ, sau đó tuyên bố giải tán, xe lái vào gara, các đội viên về ký túc xá thay quần áo, bóng lưng mảnh khảnh kia đi về hướng ngược lại.

Nam Sơ đứng trên hành lang một lát, rồi đi xuống dưới.

Thời điểm xuống lầu, có đội viên lục tục đi lên, đi đầu là Thiệu Nhất Cửu, hốc mắt hồng hồng, khuôn mặt nhem nhuốc cực lực khắc chế run rẩy, Nam Sơ biết, là có người hy sinh rồi. Ngày hôm qua lúc lướt weibo, lục tục nhìn thấy tin tức có lính phòng cháy hy sinh, nhưng đến nay không báo tên, cũng không thông báo là đội nào.

Thiệu Nhất Cửu gặp Nam sơ cũng không nói chuyện.

Trong lòng Nam Sơ đã hiểu, nhất định là trong đội cậu nhóc này.

...

Lâm Lục Kiêu không về ký túc xá, về văn phòng trước, Nam Sơ vừa mới nhìn thấy anh đi về phía dãy lầu giáo dục chính trị, cũng vội vàng chạy nhanh theo.

Lâm Lục Kiêu lên lầu bốn, trên lan can lầu có một người đang dựa vào, phía sau vắng vẻ trống không, tất cả đều là phòng.

Nam Sơ giang hai tay về phía anh, ý cười yên nhiên, ánh mắt rất sáng, so với ánh trăng phía sau còn sáng hơn, giọng nói phá vỡ màn đêm.

"Đội trưởng Lâm, đến đây, em ôm anh một cái."

Lâm Lục Kiêu đứng trên ba bốn bậc thang, ngẩng đầu nhìn cô, hốc mắt có chút đỏ, trên người trên mặt đều là bụi bẩn bám đầy, chỉ có ánh mắt này đặc biệt thâm trầm, đó là một đôi sáng ngời thanh trong, cong cong.

Không đợi anh nói gì, Nam Sơ nói xong đi xuống bậc thang tới chỗ anh.

Xuống tới bậc thứ sáu, đứng lại.

Độ cao của hai người đã hơi cân bằng, Nam Sơ cao hơn nửa centimet.

Cô đưa tay, ôm lấy đầu anh, hai bàn tay nhỏ đặt bên tai anh, nghiêng người qua, nhìn xuống mắt anh.

"Đừng đau buồn."

Cô đang dỗ anh.

"Anh chọn em đi, em không sợ chậm trễ."

Nam Sơ ôm đầu anh, gắt gao dõi theo đôi mắt anh, nhẹ nhàng nói.

Giống nhất đứa bé đang nói mớ, yêu cầu một viên kẹo mà mình muốn.

Thành kính lại nghiêm túc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn san san về bài viết trên: My Ten, Nguyễn Minh Thảo, SầmPhuNhân, Thoa Xù, meomeo1993, toothless, trinhaof, trinhyen1020, vi ngôn lục ngạn
     

Có bài mới 26.08.2018, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Lam Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 26.10.2016, 14:31
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 130
Được thanks: 393 lần
Điểm: 34.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 67
Chương 22

Editor: Thoa Xù

Tỏ tình như thế rất khác lạ, lần đầu tiên Lâm Lục Kiêu nghe thấy.

Từ nhỏ đến lớn, nhận thức của anh về con gái đều là kiểu cách và phiền phức, ở chung sẽ vô cùng khó chịu, chuyện như vậy Đại Lưu thường châm chọc bên tai anh quá nhiều lần.

Đại Lưu thường xuyên nói là: "Con gái đều như vậy, rõ ràng thích mình muốn chết, ngoài miệng còn nói không thích; làm ra vẻ không quan tâm đến tiền bạc, dắt cô nàng đi shopping, đi qua mấy cửa hàng sang trọng, kéo cũng không đi, hai chân như bị đóng đinh; hỏi cô nàng ăn cái gì, nói ăn gì cũng được, mình hỏi ăn món nướng không? Cô nàng lại nói món nướng nóng lắm, mình bảo ăn đồ ăn Trung Quốc đi, cô nàng lại bảo ăn món Trung đến ngán rồi, nói quanh quẩn một hồi, chẳng phải dứt khoát nói muốn ăn cơm tây bò bít tết với salad rượu đỏ là được rồi sao; với lại rõ ràng đang tức giận, hỏi cô nàng đã xảy ra chuyện gì, cô nàng lại nói không có chuyện gì hết anh cứ bận việc của anh đi, nếu cậu dám thật sự bỏ đi lo công việc, quay trở lại chính là một bình gas và một lời chia tay; thật mẹ nó không chịu nổi cậu mà nói lời chia tay, cô nàng có thể kể lể hàng chục câu chuyện không giống nhau, quy chụp lên đầu cậu cái mũ cặn bã."

Lúc Đại Lưu nói những lời này, Lâm Lục Kiêu cũng không cảm giác gì cả.

Kể từ khi vào tuổi cập kê. Ban đầu, phần lớn các cô gái đều rất dè dặt, không có quang minh chính đại theo đuổi anh, thỉnh thoảng vào ngày lễ chẳng hiểu sao dưới bàn lại xuất hiện thêm vài bức thư màu hồng, anh lướt nhanh một vòng rồi cũng quăng vào thùng rác, đến nay cũng không nhớ rõ diện mạo của những cô gái đó.

Lúc Đại Lưu bắt đầu theo đuổi trêu chọc con gái, thì phần lớn thời gian anh đều bị Lâm Thanh Viễn nhốt ở nhà xem súng ống quân sự, xe tăng, trực thăng, đến nỗi sau sau này vào trường quân đội bị người khác gọi là bách khoa quân sự, chỉ cần nhìn dấu bánh xe của xe tăng chạy qua cũng có thể biết được kiểu dáng chiếc xe tăng đó thuộc năm nào, và từng tham gia chiến đấu gì gì đó.

Anh không quá hiểu biết về chuyện tình cảm, chuyện như vậy, mấy đứa Đại Lưu Thẩm Mục đã xem như chuyện cười mười mấy năm nay.

Chuyện cười này bắt nguồn từ một đứa con gái.

Khi đó vẫn đang học cấp ba, trong lớp có một nữ sinh, là học sinh giỏi ở huyện khác được đặc biệt tuyển vào trường, tính tình thẳng thắn phóng khoáng, không kiêu căng, cũng không điệu bộ, đầu óc mồm miệng đều nhanh, giáo viên sắp cô ấy ngồi cùng bàn với Đại Lưu, chính là hi vọng cô ấy có thể giúp đỡ đôi chút cho học sinh chậm tiến bộ như Đại Lưu.

Cô nàng rất tốt bụng, lập tức đồng ý.

Trong đám con trai bọn họ, thành tích của Đại Lưu và Tôn Minh Dương rất kém, sau khoảng thời gian chơi bời, mỗi khi công bố kết quả thi cử đưa về nhà cho ba mẹ ký tên thì Đại Lưu và Tôn Minh Dương cũng hận thấu Lâm Lục Kiêu và Thẩm Mục.

Cả ngày hai người này đều đi theo họ chơi bời lêu lỏng, vậy mà lúc có danh sách thì điểm số của hai người họ đều ổn cả.

Khi đó Đại Lưu và Tôn Minh Dương bắt đầu nổi hứng trêu chọc con gái, cũng không còn nữ sinh nào dám ngồi cùng cậu ta.

Lá gan của cô nàng kia cũng lớn, ngày thường cũng hi hi ha ha nói đùa với Đại Lưu, vậy mà không dọa được cô nàng chút nào, còn thường xuyên khiến cho Đại Lưu mặt đỏ ngượng ngùng, bởi vì như vậy nên Đại Lưu xem cô nàng như người cùng phe.

Cô nàng này có một tật xấu, thích tranh cãi với Lâm Lục Kiêu, Lâm Lục Kiêu nói gì cô nàng đều không đồng ý, dù cho chuyện thế nào cũng xen vào, tốt nhất là có thể chọc tức anh, theo tính tình Lâm Lục Kiêu không so đo tâm trạng với con gái nên không quan tâm đến cô nàng, nhưng sau đó mọi người đều có thể nhìn ra, cô nàng này có ý với Lâm Lục Kiêu.

Nhưng mà lại cải bướng có chết cũng không thừa nhận.

Dù Đại Lưu có thử cô nàng thế nào, cô cũng không thừa nhận, còn quăng một câu thích cậu ta còn không bằng thích một con chó.

Vừa nghe giọng điệu này, Đại Lưu đã biết ngay.

Thích muốn chết rồi đấy.

Nhưng đâu có cách gì, đầu óc tên Lâm Lục Kiêu kia không thông suốt, nếu thật sự bày tỏ, chỉ sợ là ngay cả bạn bè cũng không thể làm, chi bằng cô nàng duy trì quan hệ hiện tại, thỉnh thoảng đấu võ mồm một chút.

Bản thân cô nàng kia cũng từng nghĩ qua, nếu như thật sự yêu đương chung đụng với Lâm Lục Kiêu, cô vẫn cảm thấy hơi lạ lẫm, không quá thích ứng, cô cảm thấy  mình có hơi hèn mọn, cô vẫn thích dáng vẻ cà lơ phất phơ, gàn dở kiêu ngạo của cậu ta.

Điểm lại quá khứ thì có lẽ Nam Sơ chính là người đầu tiên anh va chạm, đến tỏ tình trực tiếp như thế, cô nhóc tỏ tình xong thì hôn ngay.

Thật sự không hề kiểu cách điệu bộ.

So với những cô gái khác, cô giống như đã thông suốt hết mọi thứ, giống nhau, quyết tâm giành được anh.

Tại sao phải quyết tâm giành được?

Thông thường chỉ có một loại tình huống.

—— Không suy tính đến hậu quả.

Không hỏi quá khứ, không dò xét con đường phía trước, không nghĩ đến tương lai, bất chấp hậu quả, uống rượu độc giải khát.

Ngược lại phù hợp với tính cách của cô.

. . . . . .

Lâm Lục Kiêu tránh đầu mình ra khỏi vòng tay của cô, sau đó bước lên hai bậc thang, kéo cô nhóc vào phòng làm việc, trở tay đóng cửa lại, kéo Nam Sơ vào, hai tay nắm vai cô, để mặt cô quay vào vách tường, buông lỏng tay, vừa cởi nút áo đi vào bên trong, vừa không quay đầu lại nói với cô: "Đứng yên cho tôi, đừng động."

Mặt Nam Sơ quay vào vách tường, giọng điệu chế nhạo: "Úp mặt vào tường sám hối? Cái giá của việc hôn anh sao?"

Lâm Lục Kiêu cởi áo, không mặc gì cả, bắp thịt căng thẳng, đường cong lưu loát, anh nhanh chóng mặc bộ quần áo sạch sẽ vào, quay đầu lại nhìn cô cảnh cáo, "Nói nhảm nữa sẽ phạt em chạy đó."

Vốn tưởng rằng sẽ yên lại như vậy.

Kết quả, cô nhóc kia hỏi: "Mấy vòng."

Tiếng nói bắn ra từ trên tường.

Anh vừa cúi đầu cài nút áo, khịt mũi cười lạnh, không quay đầu lại, thờ ơ nói: "Thế nào cũng phải ba mươi vòng."

Yên lặng rồi.

Lâm Lục Kiêu thay quần áo xong, tiện tay cầm bình nước khoáng trên bàn, vốc nước ra lòng bàn tay, rửa mặt. Trên mặt toàn là bụi, nước vốc lên dơ bẩn trong nháy mắt, anh lại vốc lên liên tiếp hai ba lần rồi mới vuốt khuôn mặt sạch sẽ, rốt cuộc gương mặt tuấn tú cũng rõ nét.

Anh lườm bên kia một cái, Nam Sơ yên lặng "úp mặt vào tường sám hối", giật giật khóe miệng, đóng bình nước đặt trở lại, rút khăn giấy lau mặt, vo thành cục ném chuẩn xác vào thùng rác, sau đó bỏ tay vào túi đi qua chỗ Nam Sơ.

Nói chung là sau khi nghe tiếng bước chân, Nam Sơ kết luận anh đã khá hơn rồi, xoay qua, quả nhiên anh đã thay bộ thường phục sạch sẽ, mặt mày sáng ra rồi, lấy lại dáng vẻ quen mắt trước đó.

Đôi mắt đào hoa, hấp dẫn người khác nhưng không có cảm xúc.

Nam Sơ khẽ nâng đầu, nhìn anh: "Anh không cần phải vội trả lời em, em không vội, trước hết với EQ của anh, chắc là sẽ hơi khó khăn để hiểu được."

Lâm Lục Kiêu đứng sau lưng cô, hai tay bỏ trong túi quần, thái độ trước sau như một.

Nam Sơ tiến lên một bước, tay chui qua cánh tay của anh, áp sát ngực, lại ôm anh lần nữa.

Lâm Lục Kiêu đứng thẳng, mặc cho cô ôm, không đẩy ra cũng không ôm lại, bàn tay trong túi siết chặt thành quả đấm, ánh mắt dần dần trầm lại, cuối cùng không nhúc nhích.

Cô nhóc vuốt ve lưng của anh giống như dỗ dành, "Nếu như sau này có cơ hội dẫn em vào đám cháy, em sẽ bảo vệ anh."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn người trong lòng, cảm thấy lời này có hơi buồn cười, mũi hừ ra một tiếng, "Là ai bảo vệ ai?"

Nam Sơ vùi trong lòng anh, kiên trì nói: "Em bảo vệ anh."

Anh cười, cười một lúc, rũ mắt nhìn người đang vùi vào ngực mình chiếm tiện nghi chiếm đến nghiện, bắt đầu đuổi người, "Em có thể đi được rồi."

Nam Sơ nắm tay thật chặt, "Ôm thêm một chút nữa."

Cảnh cáo nhẹ nhàng lại không nghe, tính tình sẽ không tốt như vậy, trực tiếp lôi cô ra khỏi ngực, nắm vai cô nhấn lên cửa, người anh hơi cuối xuống, nhìn vào mắt cô nói: "Đi theo tôi thật sự không có tiền đồ gì cả, thứ nhất tôi không có tiền, thứ hai tôi có thể mất mạng bất cứ lúc nào, nếu em muốn tùy tiện chơi đùa, tôi cũng không phải là ứng cử viên tốt, tôi không săn sóc, không có thời gian, không rãnh rỗi ở bên cạnh em, cho nên tôi khuyên em hãy suy nghĩ lại cho kỹ."

Anh cảm thấy anh đã nói đầy đủ rõ ràng, chắc là cô nhóc đã nghe rõ.

Hơn nữa sau khi chương trình ghi hình kết thúc, hai người có thể không có cơ hội nào chạm mặt nhau nữa rồi.

Nam Sơ: "Rất tốt, em có tiền, không cần tiền của anh, ngày nào đó anh phải hy sinh vì nhiệm vụ, em sẽ đặt bó hoa trước mộ phần của anh, tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt nào vì anh, bình thường em hay bay khắp nơi trong nước, có thể anh muốn gặp em còn khó hơn là em muốn gặp anh nữa, cho nên, em cũng khuyên anh, hãy suy nghĩ lại cho kỹ, không có ai thích hợp với anh hơn em đâu."

Lâm Lục Kiêu khom lưng nắm vai cô, liếm khóe miệng, tinh thần hăng hái của cô nhóc gây khó dễ khiến người ta không còn cách nào.

Mạnh mẽ với cô nàng, quyết định không quan tâm đến cô nữa, đứng thẳng, kéo cửa ra, đẩy người đi ra ngoài, "Tôi từ chối, trở về đi."

Cửa bị đóng lại.

Hành lang vắng vẻ trống không, thật dài và tiêu điều lạnh lẽo, ngay cả một bóng đèn cũng không có, liếc mắt nhìn qua khiến cho người ta sợ hãi.

Nam Sơ không đi, nằm úp sấp ở ngưỡng cửa nghe ngóng một lát.

Bên trong rất lâu không có động tĩnh.

Năm phút sau, Lâm Lục Kiêu mở cửa đi ra, ngay cả quần cũng thay rồi, trong tay cầm theo cái nón, thấy Nam Sơ còn đứng ở cửa, hơi sửng sốt, mới đóng cửa lại, "Không phải bảo em đi rồi sao?"

Không biết từ đâu Nam Sơ lấy ra một viên kẹo, bỏ vào trong miệng, nhai nhai: "Em nghĩ là anh trốn ở trong đó khóc rồi, không muốn để cho em nghe thấy."

Khóe miệng Lâm Lục Kiêu giật giật, đội nón vào, không để ý đến cô nữa.

Nói thật, từ trước đến giờ anh không phải là người để lộ cảm xúc ra ngoài, từ nhỏ đến lớn, anh cũng chỉ khóc một lần, trở về từ trận động đất ở huyện Bình Lâm lần đó, không tính là khóc, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cuối cùng anh vẫn cố kìm nén lại.

Mấy năm nay, liên tục có đội viên hy sinh, nên lời muốn nói, mọi người đã viết xong ngay từ lúc vào đội, và điều mình có thể làm là cứu trợ quốc gia đúng lúc.

Thương xuân bi thu, khóc sướt mướt đều không phải là chuyện đàn ông nên làm.

Nam Sơ thấy anh trở nên ngay ngắn chỉnh tề, hỏi: "Tối khuya còn phải đi ra ngoài sao?"

Hai người đi xuống dưới lầu khu giáo dục chính trị, Lâm Lục Kiêu nói: "Tôi đến chi đội một chuyến, em mau trở về ngủ đi."

"Khuya rồi mà chi đội còn có người à?"

Lâm Lục Kiêu đẩy cô về phía ký túc xá, "Ừ, phải báo cáo nhiệm vụ với lãnh đạo."

"Nữ lãnh đạo?"

Lâm Lục Kiêu đưa tay vỗ trán cô, "Đầu dưa thích ăn đòn?"

Nam Sơ bị đau, "Nói đùa mà, vất vả rồi, anh đi đi, lái xe hả?"

Lâm Lục Kiêu liếc cô: "Nói nhảm."

"Vậy anh cẩn thận một chút, anh là lái xe lúc mệt mỏi, ở bên kia ba ngày không có nghỉ ngơi rồi đúng không? Hay là em lái xe đưa anh đi ha?"

Lâm Lục Kiêu dường như hiểu rõ nhìn cô: "Có phải em ở trong đây ngột ngạt buồn chán rồi không?"

"Em lo lắng cho anh."

Ánh mắt thấu đáo.

Anh đã biết rõ: "Lo lắng cái rắm."

". . . . . ."

"Lằng nhằng dây dưa không đi lên thì chạy vòng cho tôi."

". . . . . ."

Nam Sơ cân nhắc một chút rồi làm bộ sợ xoay người đi.

Lâm Lục Kiêu nhìn theo bóng lưng của cô một hồi mới cất bước rời đi, đi chưa được hai bước thì gặp lính tuần tra.

Người này hành lễ với anh, "Đội trưởng Lâm!"

Lâm Lục Kiêu gật đầu một cái, ho một tiếng, chỉ hướng ngược lại với Nam Sơ, "Kiểm tra bên kia chưa?"

Lính tuần tra thấy khó hiểu, sao đột nhiên đội trưởng lại quan tâm tới chuyện tuần tra.

"Vẫn chưa."

"Qua đó nhìn xem chút đi."

". . . . . . Dạ!"

. . . . . .

Nam Sơ trở lại ký túc xá thì nghe nói, người chiến sĩ hy sinh còn rất trẻ tuổi, mới hai mươi ba tuổi, đến Đặc Cần được một năm, vì bảo đảm cung cấp đủ ô-xy nên mang bình dưỡng khí cho người bị nạn, kết quả hóa chất thứ cấp bị cháy nổ tạo thành xung kích bắn vào trong lửa (*), chết ngay tại chỗ.

(*) Câu này mình làm chưa rõ vì không hiểu đó là chất gì cháy.

L1uc Thiệu Nhất Cửu kể lại không nhịn được lại khóc lần nữa.

Nghiêm Đại và Từ Á cũng trầm mặc, chỉ nghe thấy tiểu đội trưởng Thiệu đè nén không khóc thành tiếng, cả phòng yên lặng, Từ Á khẽ an ủi cậu ta, rốt cuộc cũng là đàn ông, cảm thấy ở đây khóc trước mặt mấy cô gái như vậy thật sự rất mất mặt, lau nước mắt nước mũi, Nam Sơ thuận thế đưa khăn giấy cho cậu ta, "Lau đi."

Thiệu Nhất Cửu nói cám ơn, vặn vặn lỗ mũi nói: "Được rồi, các cô đi ngủ sớm một chút đi, mấy ngày nữa làm lễ truy điệu, lãnh đạo của chi đội cũng sang đây, các cô cũng phải tham gia, nội dung huấn luyện cố gắng ghi nhớ, quá lười biếng rồi, lãnh đạo thấy được sẽ khó chịu."

Ba người gật đầu.

Người chết không thể sống lại, người sống cố gắng phấn đấu để người chết được yên nghỉ.

Thế nên cuộc sống và huấn luyện cũng nên tiếp tục.

Nhưng rõ ràng không khí trong đội ngột ngạt hơn rất nhiều, tất cả mọi người không nói gì, trong lòng có ý nghĩ cũng đều kìm nén lại, không khí của cả trung đội hơi trầm lắng.

Hôm nay, trong đội làm lễ truy điệu cho người liệt sĩ kia, an táng ở nghĩa trang liệt sĩ.

Sáng sớm nhóm Nam Sơ đã thức dậy theo tiếng còi báo thức, dường như mấy ngày nay đã hơi quen với sự quản lý và sắp xếp trong đội, rửa mặt xong sớm một chút rồi chờ ở bãi tập, lãnh đạo chi đội đến đây không ít.

Thiệu Nhất Cửu dẫn nhóm người được huấn luyện, ngoài cổng có mấy chiếc xe lái vào, trong nháy mắt Thiệu Nhất Cửu như cắn phải thuốc lắc, giọng nói vang gấp mấy lần lúc nãy.

Chín giờ ở lễ đường làm lễ truy điệu.

Lâm Lục Kiêu mặc quân trang thẳng thớm đứng trên đài đọc bài truy điệu, nhóm lính hướng về phía di thể hành lễ lần sau cùng, mười giờ, di thể được an táng ở nghĩa trang liệt sĩ.

Một ngày này trôi qua, cả trung đội cũng bao phủ một tầng sương mù, cũng không dám tùy tiện nói chuyện.

Nam Sơ ăn cơm trưa xong ra khỏi nhà ăn, nhìn thấy Lâm Lục Kiêu đứng ở bên phải trường đình hút thuốc lá, đứng bên cạnh là một cô gái mặc quân trang, là người bước xuống từ ghế lái phụ của lãnh đạo sáng nay, mặt mày thanh tú, sau tai có cái đuôi ngựa ngắn ngủn, giống như cái đuôi con thỏ cái.

Lâm Mân dựa vào tường, nhìn Lâm Lục Kiêu: "Anh thấy sao?"

Lâm Lục Kiêu liếc nàng một cái, "Hôm nay chú Mạnh không tìm anh cằn nhằn, em không thoải mái đúng không?"

Lâm Mân vểnh môi, "Thôi đi, được tiện nghi còn ra vẻ, bây giờ lãnh đạo toàn nhìn chằm chằm vào anh đó, lần trước đi họp, chú Mạnh cũng đã nói lỡ miệng, nói cái gì mà chờ Lục Kiêu tới đây, trong đội này của tôi sẽ lại có thêm một dũng tướng, từ nhỏ chú Mạnh đã nhìn anh lớn lên, chắc chắn bây giờ chú ấy rất muốn kéo anh vào đội chú ấy đó, nếu anh dám rẽ ra khỏi điểm mấu chốt này, anh đã thấy thủ đoạn của chú Mạnh rồi đó, chú ấy có thể giết chết anh."

Lâm Lục Kiêu lấy thuốc lá xuống, nhếch khóe miệng lắc đầu.

Lâm Mân nói tiếp: "Anh chưa thấy con trai của chú Mạnh đâu, Mạnh Thần đó, hiện tại làm cái gì mà thi đấu thể thao điện tử, chú Mạnh ghét bỏ con trai chú ấy, khao khát coi anh như con ruột đấy."

"Anh thấy là em muốn làm con dâu chú ấy thì có?"

Sắc mặt Lâm Mân ngượng ngùng, "Nói bậy gì đấy!"

Lâm Lục Kiêu đã nói toạc móng heo, cười mở to mắt, giật mình nhìn thấy một bóng dáng đứng cách đó không xa, rất nhanh thu hồi tầm mắt, nhanh chóng nói với Lâm Mân: "Anh không thèm nghe em nói nữa, một đống chuyện đây này, chờ nhóm chú Mạnh ăn xong, anh sắp xếp người đưa mọi người trở về."

Nói xong, ra khỏi trường đình, đi về phía bên này.

Nam Sơ đứng tại chỗ, sau lưng bị người khác vỗ một cái, vừa quay đầu lại, Lưu Hạ Hàn nhìn cô cười: "Em đứng ngẩn người ở đây làm gì thế?"

Nam Sơ liếc nhìn Lâm Lục Kiêu theo bản năng, người nọ bỏ tay vào túi, cứ thẳng tắp như vậy đi ngang qua bên người cô, không thèm liếc mắt một cái.

Nam Sơ: "Không có gì, đi thôi."

Hai người đi theo sau Lâm Lục Kiêu, Lưu Hạ Hàn nói chuyện phiếm với cô: "Sắp tới chúng ta sẽ có hợp tác phim điện ảnh."

Ánh mắt Nam Sơ nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Lục Kiêu, nghe Lưu Hạ Hàn nói câu được câu không, "Phim điện ảnh gì?"

"Hình như tên là “Vi Công”, vẫn chưa thấy, trước khi vào đội có nghe người đại diện đề cập tới, hai ta có thật nhiều đối thủ, trở về em có thể xem thử, tôi diễn nam ba."

Nam Sơ lơ đãng đáp lời: "À."

Lưu Hạ Hàn nói: "Kỹ thuật diễn xuất của em không tệ, chính là không có kinh nghiệm gì, phát huy thêm là ổn rồi, sau này chỉ giáo nhiều hơn ha."

Nam Sơ: "Được."

Lưu Hạ Hàn còn nói: "Đúng rồi, anh add em trên wechat rồi, tên là Lưu Hạ Hàn, lần sau lấy được điện thoại thì em chấp nhận đi, sau này có thể liên lạc nhiều hơn."

Nam Sơ: "Sao anh biết tôi có wechat?"

Lưu Hạ Hàn nói: "Là nhóm chương trình cho đó, anh add mọi người, sau này dễ liên lạc."

Lưu Hạ Hàn quả thật lớn tuổi hơn, xử lý mọi chuyện khá toàn diện, anh phải thừa nhận mình có chút cảm tình với Nam Sơ, cho nên quan tâm cô hơn một chút, lại không muốn khiến cô cảm thấy phiền phức, vậy thì dùng tất cả mọi người che giấu sự thật này, có đôi khi biết rõ là như thế này, bạn thật sự không thể từ chối anh ta, ngược lại sẽ có vẻ là bản thân mình tính toán chi li, nhỏ mọn nữa chứ.

Nói thật, anh ta là một người đàn ông có năng lượng khá tích cực, luôn mang theo nụ cười dịu dàng, ít khi tức giận, so sánh với đội trưởng Lâm cũng hai chín tuổi, tính khí kia thì thôi rồi.

Nam Sơ nhìn Lâm Lục Kiêu quẹo vào khu giáo dục chính trị, đè nén bước chân, cuối cùng không có đi theo.

. . . . . .

Qua ba ngày, cuối cùng không khí cũng chuyển biến tốt hơn, cuối cùng mọi người cũng vượt qua được cảm giác âu sầu.

Hôm nay, Lâm Lục Kiêu mới họp ở chi đội trở về, không kịp giờ cơm, dì làm bếp chừa cơm cho anh, dọn ra, thấy một mình anh, không thể không nghĩ tới chuyện lần trước, "Cô diễn viên tới đây ăn cơm với con lần trước, cô bé rất tốt."

Lâm Lục Kiêu và cơm, nhìn sang: "Ai ạ?"

"Cái hôm con xông ra ngoài khi có vụ nổ lớn đó, chính là cô bé cùng ăn cơm với con, sau khi con đi, con bé lập tức ăn hết cơm còn dư trong chén, không để thừa lại hạt nào."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thoa Xù về bài viết trên: Nguyễn Minh Thảo, SầmPhuNhân, meomeo1993, san san, trinhyen1020, vi ngôn lục ngạn
     
Có bài mới 03.09.2018, 15:14
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1416
Được thanks: 7538 lần
Điểm: 20
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 60
Chương 23


"Cô bé đúng là rất quật cường, rõ ràng ăn không vô mà còn cố nhét đồ vào miệng. Tôi nghe nói làm minh tinh cũng rất khó,  không được ăn cơm, cô ấy gầy như vậy nhất định là bị đói."

Ngày đó Nam Sơ quả thật khiến bà dì kinh ngạc một phen, vốn tưởng là một cô bé rất kén chọn, vậy mà tiện tay ăn sạch cơm thừa của người khác. Nghĩ như vậy, dừng một chút, liếc Lâm Lục Kiêu nhắc nhở: "Bình thường đừng quá hung dữ với người ta, nhìn dọa người lắm."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu, nhanh chóng và hai thìa cơm, thờ ơ nói: "Cô nhóc này to gan đấy."

"To gan thì vẫn là một cô bé, con thật sự coi người ta như mấy thằng nhóc trong đội của con hả? Người ta phải đi ăn nhờ, con chừa chút thể diện cho nó đi, đừng quá hung dữ."

Bà dì: Sao khuôn mặt của thằng nhóc con không có biểu cảm hiểu đạo lý gì thế.

Lâm Lục Kiêu đặt bát xuống, nói vài câu trêu chọc: "Con đây vừa mới bị dạy dỗ từ chỗ Mạnh Xử, dì lại bắt đầu dạy dỗ tiếp sao?"

Dì hiểu rất rõ về Lâm Lục Kiêu, trong lòng nó nghĩ cái gì, coi như thật sự đau lòng cho cô bé kia thì ngoài miệng nhất định sẽ không nói. Cho nên, chỉ bảo qua chuyện này là được rồi, thằng nhóc này có ngộ tính cao lắm.

Dì lặng yên không một tiếng động bưng mâm thức ăn đi, để lại mình Lâm Lục Kiêu ngồi ăn cơm.

Lần này cũng mất khẩu vị, Lâm Lục Kiêu nhanh chóng ăn xong, tới cửa đình nhỏ hút một điều thuốc. Trong đầu sáng tỏ như đèn đường, tất cả đều là giọng nói và dáng vẻ của cô gái đó, còn cả lần đầu tiên thấy cô với hai bím tóc nhỏ sát bên tai.

Lần đầu tiên hai người gặp mặt, cũng không phải trong đám cháy, cũng không phải ở bệnh viện, hoặc có thể nói là sớm hơn.

Chắc là lúc anh học lớp mười, khi đó Lâm Thanh Viễn vẫn là bí thư, anh và đám nhóc Đại Lưu rảnh rỗi liền tụ tập ở ngoài đầu ngõ hút thuốc lá, trêu chọc thầy tướng số mù. Đột nhiên có một ngày, Đại Lưu ấp úng nói muốn cho anh biết một chuyện, vòng vo cả buổi lại chẳng chịu nói gì. Dưới sự dụ dỗ, uy hiếp của anh, Đại Lưu mới nói chuyện mình thấy ngày đó cho anh biết.

"Hôm đó mình và Hứa Uẩn đi học bổ túc, rồi trông thấy xe của ba cậu ở bên ngoài cửa một khách sạn. Mình nói đó là cha cậu, Hứa Uẩn liền bảo không tin, mình liền đánh cược với cô ấy, canh giữ ở ngoài cửa nhất định sẽ trông thấy ba cậu đi ra, ---;;;ll,,,,e,,,quy,,,,don,,,,,,----nhưng không chắc là cậu cũng ở bên trong đó. Ngày đó, không biết Hứa Uẩn tính toán cái gì, thật sự đứng chờ ở ngoài cửa với mình, kết quả nhìn thấy ba cậu và một người phụ nữ cùng đi ra."

Nói đến chỗ này, tay cầm điếu thuốc của Lâm Lục Kiêu hơi khựng lại, sắc mặt hơi lạnh.

Đại Lưu khiếp đảm liếc anh một cái, không biết có nên nói tiếp hay không, Lâm Lục Kiêu liếc cậu ta một cái, ánh mắt trầm xuống.

"Nói tiếp."

Đại Lưu liền nói như vô chủ đích, đạp một cước, nói một câu, ấp úng nói hết toàn bộ.

"Người nữ kia, tôi đã thấy qua, là một nữ minh tinh, đeo kính râm, tôi không nhìn rõ nhưng lại cảm thấy quen mắt, trước kia có thấy trên TV, không nhớ ra tên. Tôi liền nghe đôi câu, hình như bọn họ thường xuyên gặp nhau ở khách sạn đó."

Nói là thường xuyên cũng không hẳn, sau đó một thời gian dài, bốn người cắm rễ ở đó cũng không thấy gì. Cho đến khi gần kết thúc nửa năm học của lớp mười thì sương lạnh buông xuống, Lâm Lục Kiêu thấy xe của Lâm Thanh Viễn lăn trên tuyết, dừng ở cửa quán rượu.

Chẳng được bao lâu, Nam Nguyệt Như liền mang theo một đứa bé tới, cô bé con bảy, tám tuổi, thắt hai bím tóc nhỏ. Khuôn mặt cô bé tròn tròn mập mập vô cùng đáng yêu, mở to đôi mắt tròn xoe trong trẻo, con ngươi đen đảo quanh.

Ngây thơ, hồn nhiên lại vừa cẩn thận, tỉ mỉ.

Bốn người ngồi xổm ở cửa ra vào, quan sát cả nửa ngày, đại khái qua hai mươi phút, Nam Nguyệt Như dẫn đầu mang theo cô bé xuống, sau lưng chính là Lâm Thanh Viễn. Sau đó Nam Nguyệt Như bảo cô bé tự mình đi vể, bản thân thì ngồi lên xe Lâm Thanh Viễn rời đi.

Cô bé không đi, mà đứng tại chỗ nhìn xe chở mẹ mình rời đi, khó khăn xoay người. Quay người lại, Nam Sơ bé nhỏ xui xẻo bị bốn chàng trai bắt trói lại.

Đại Lưu đề nghị: "Tôi trói cô bé qua đây hỏi một chút, không phải là rõ ràng sao?"

"Xuống tay với một cô bé tám tuổi, các cậu cũng quá vô lương tâm đấy nhỉ?"

Cảm thấy bất bình chính là Tôn Minh Dương, xoay lại, trói người mang tới cũng là cậu ta. Cả quá trình, Lâm Lục Kiêu chỉ dựa vào tường hút thuốc lá, không nói một từ.

Đại Lưu lấy khăn bịt mặt từ trong túi xách ra, bịt mắt cô bé, trói đôi tay đẩy người ta tới góc tường.

"Cô bé, em đừng sợ, các anh không làm gì đâu, chỉ muốn hỏi em vài vấn đề thôi."

Nam Sơ bị bịt mắt ngồi dưới đất, đôi tay trói ở phía sau, vẻ mặt lại rất bình tĩnh, đáp: "Hỏi đi."

Mặc dù như thế, nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, tuy trong giọng nói có vẻ run rấy nhưng mấy cậu chàng kia lại chẳng nghe ra, cô bé cũng cố gắng không để lộ sự sợ hãi.

Sau đó Đại Lưu kéo kéo Lâm Lục Kiêu ở bên cạnh, giục: "Hỏi đi."

Mấy chàng trai bắt nạt một cô bé như vậy là sao đây, lúc ấy Lâm Lục Kiêu thật vô sỉ, cộng thêm vẻ mặt thờ ơ của cô bé này, anh phiền não đầy mặt đẩy Đại Lưu ra.

"Có cái gì hay mà hỏi, đi đây."

Xoay người muốn đi, bị Đại Lưu ngăn lại: "Thật sự không hỏi à? Qua thôn này là không có nhà trọ đâu, không làm được thì đây chính là em gái cậu."

Điểm này, ngay cả Thẩm Mục cũng biết.

"Không đến mức đó, mình điều tra rồi, bảy, tám năm trước, hai người bọn họ còn chưa quen biết."

Đại Lưu còn muốn nói điều gì. Lâm Lục Kiêu lười quan tâm đến cậu ta, đi thẳng tới kéo cô bé lên, cởi dây trói, khom lưng đè lên bả vai cô bé,---..ll,,ê...quy,,,,donnnnn---nhỏ giọng nói bên tai cô bé: "Hiện tại, đi về phía trước, không được quay đầu lại, nếu không anh cũng không dám đảm bảo bạn bè anh sẽ làm gì em đâu, hiểu chưa?"

Lâm Lục Kiêu khoác tay lên vai cô, nói xong còn vỗ nhè nhẹ.

Ngày đó hình như còn đổ tuyết, ngõ nhỏ chật hẹp, tuyết đọng dày cộm, Nam Sơ bước một bước phát ra tiếng tách tách, liều mạng gật đầu, như gà mổ thóc.

Lâm Lục Kiêu cúi đầu cười cười, hỏi: ".....Biết sợ à?"

Nam Sơ lắc đầu, đáp: "Các người không xấu, tôi biết rất rõ."

Lâm Lục Kiêu cười đến nỗi mặt sắp rút gân, đáp: "Đó là vì em chưa từng thấy lúc anh xấu xa." Nói xong liền tháo khăn bịt mắt cho cô, đẩy cô đi.

Lâm Lục Kiêu đút tay vào túi quần, đứng ở trong tuyết nhìn theo bóng lưng cô. Cô gái nhỏ đúng là không hề quay đầu lại, đi thẳng theo ánh mặt trời ra khỏi ngõ nhỏ. Thật ra trên đường cũng có vài lần dừng lại, nhưng bị Lâm Lục Kiêu quát lớn đi tiếp.

Sau đó là lúc cô mười sáu tuổi, anh vừa mới tốt nghiệp trường quân đội. Anh cứu cô, cô gái nhỏ ở bệnh viện cầu xin anh, những năm này cũng lục tục nghe được vài chuyện về Nam Nguyệt Như, còn có con gái của bà ấy nữa. Anh biết là Nam Nguyệt Như không hề quan tâm đến Nam Sơ, vừa ra khỏi đám cháy, trong đội đã có người liên lạc với Nam Nguyệt Như, lúc ấy đang ở nước Mỹ, là trợ lý nhận. Khi đó ngập ngừng hai ba giây, mới nói cho bọn họ biết, chờ tháng sau Nam Nguyệt Như sẽ trở về nước để xử lý.

Đồng đội cúp điện thoại còn nói thầm một câu: "Con gái nhập viện rồi cũng không hỏi một câu, nào có người mẹ như vậy......"

Lúc ấy Lâm Lục Kiêu đứng ở bên cạnh, trầm tư hút thuốc.

Nam Sơ có thể trưởng thành thế này đúng là phải dựa vào nghị lực của bản thân, tính tình của cô gái ấy thành ra như vậy cũng không kỳ quái. Bình thường, đối với chuyện gì cũng lạnh lùng, nhưng hết lần này tới lần khác lại bắt bí người ở một vài chi tiết nhỏ.

Những thứ này vừa hạ xuống, quả thật rất xuyên trái tim, có chút ê ẩm căng căng.

. . . . . .

Buổi chiều huấn luyện, Nam Sơ cũng hiếm khi không tranh cãi với anh, yêu cầu làm bất kể cái gì cũng tích cực phối hợp, mặc dù chưa đạt tiêu chuẩn, động tác nhũn như con chi chi không có lực. Mấy lần anh vươn tay chỉnh lại động tác cho cô, cô gái nhỏ cũng không giống như trước, nhân cơ hội chiếm chút lợi, mà còn duy trì khoảng cách đúng mực với anh, cố gắng không chạm vào thân thể anh.

Lâm Lục Kiêu có chút buồn bực. Bình thường, rõ ràng rất thích đụng vào thân thể anh mà. Ví dụ như.....

Buổi chiều, lúc đang hướng dẫn cách mặc, cởi đồng phục phòng cháy thì một hồi lâu Nam Sơ vẫn không cài được dây lưng của mình. Lâm Lục Kiêu thấy suốt cả buổi cô vẫn chưa cài được, cho đến khi Lưu Hạ Hàn vỗ vỗ Nam Sơ, tay ôm lấy eo cô, nói: "Tôi xem giúp cô một chút."

Nam Sơ cúi đầu, đưa dây lưng cho anh ta.

"Ờ."

Lúc này Lâm Lục Kiêu mới đi tới, nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Nam Sơ cũng chẳng thèm nâng mí mắt, đáp: "Không cài được."

Lâm Lục Kiêu đẩy Lưu Hạ Hàn ra, nhận lấy dây lưng trong tay anh ta,--ll..,,e...quy,,,,do,,,,,,cúi đầu vòng qua eo cô, nhưng miệng lại nói với Lưu Hạ Hàn: "Cậu thắt của cậu, đợi lát nữa tôi kiểm tra, năm mươi giây mà không thắt được thì đi ra ngoài chạy năm vòng."

Lưu Hạ Hàn đáp: "Năm mươi giây là tôi đã thắt xong rồi."

Lâm Lục Kiêu lại nói: "Vậy thì bốn mươi giây."

". . . . . ."

Uầy, Lưu Hạ Hàn cảm thấy sao hôm nay sĩ quan huấn luyện lại đặc biệt nghiêm khắc vậy? Ai bảo người ta là sĩ quan huấn luyện cơ chứ, không cam lòng vẫn phải xoay người đi đây.

Lâm Lục Kiêu hơi khom người, tay từ phía sau Nam Sơ vòng ra trước.

"Giơ tay lên."

Nam Sơ ngoan ngoãn giơ tay lên.

Lâm Lục Kiêu không ngờ cô lại thành thật như thế, phải dựa theo bình thường, thừa dịp camera không quay được liền kẹp thật chặt, hoặc là ánh mắt đùa giỡn một chút. Ngoan ngoãn như vậy, Lâm Lục Kiêu thật sự có chút không kịp thích ứng.

Anh cảm thấy kỳ quái, liếc mắt nhìn cô một cái. Nam Sơ dang tay, vẻ mặt thản nhiên.

Lâm Lục Kiêu đút đuôi đai lưng vào trong ổ khóa, chợt nhấc lên, trang phục phòng cháy rộng thùng thình lập tức bị xiết lại, eo thon lộ ra, chưa đầy một nắm tay.

Mẹ nó, gầy như vậy! Lâm Lục Kiêu có hơi không nỡ xuống tay, sợ tay mình sức lớn làm gãy eo người ta.

Nếu đặt ở thời xưa, Nam Sơ nhất định là "Thân hình như rắn nước, anh chắc chắn chưa từng thấy qua."

Lâm Lục Kiêu cảm giác não mình có thể mộng ra giọng nói và vẻ mặt của cô, kết quả, Nam Sơ thấy anh bất động, rất bình tĩnh hỏi một câu: "Sao thế?"

Lâm Lục Kiêu cảm giác đầu óc mình chắc là có vấn đề, lắc đầu một cái, nhanh chóng giúp cô thắt chặt rồi, buông lỏng tay. Lách cách, dây lưng lại lỏng ra. Nam Sơ mang vẻ mặt vô ngữ nhìn anh.

Ánh mắt Lâm Lục Kiêu dời sang Từ Á và Nghiêm Đại ở bên cạnh, hỏi: "Sao hai cô kia lại cài được?"

Nam Sơ trợn trắng mắt, đáp: "Làm sao em biết được?"

Lâm Lục Kiêu chìa tay ra, nói: "Đưa thắt lưng cho anh, chắc là cài chưa đúng rồi."

Nam Sơ ngoan ngoãn đưa cho anh. Lâm Lục Kiêu liếc cô một cái, sao hôm nay lại nghe lời như vậy?

Nam Sơ lại bày ra ánh mắt ngây ngô "Làm sao thế".

". . . . . ."

Thiệu Nhất Cửu cầm công cụ tới đưa cho Lâm Lục Kiêu, rồi nói: "Trưa hôm đó không phải cô bị cảm nắng vì dây đai sao? ---ll,,,...re....,d...ô-----Tôi đoán ba nữ sinh các cô chắn gần giống nhau, tôi liền lấy số đo của Nghiêm Đại để làm cho cô, chỉ là không ngờ cô lại gầy như thế."
          
Lâm Lục Kiêu ngồi xổm xuống, sửa dây đai. Nam Sơ nói: "Không có việc gì."

Thiệu Nhất Cửu: "Nghe nói trước kia cô là người mẫu, khó trách vóc người lại đẹp như vậy, chắc là rất khổ cực nhỉ. Tôi nghe nhân viên công tác nói, các cô ăn cơm đều chỉ no ba phần thôi."

Nam Sơ: "Nói bậy, không thấy tin tức trên mạng sao? Next Top Model đều được ăn đùi gà đấy."

Thiệu Nhất Cửu gãi gãi sau gáy, cũng không xác định Nam Sơ nói thật hay nói dối, ngược lại còn hy vộng cô không bị bỏ đói là được, thật thà chất phác cười cười, khen: "Thật là lợi hại."

"Ngốc, anh còn tin là thật."

Thiệu Nhất Cửu cười ha ha, nói: "Cô nói cái gì, tôi đều tin."

Nghe vậy, Lâm Lục Kiêu sửa xong dây đai, bèn đứng lên, đưa cho Nam Sơ, nói: "Lần này được rồi." Nói xong, quay đầu liếc Thiệu Nhất Cửu, hỏi: "Sao còn ở đây?"

Mặt Thiệu Nhất Cửu cứng đờ, vội chạy đi.

Nam Sơ thắt dây xong, giữ chặt, hướng về phía Lâm Lục Kiêu cười một tiếng, hỏi: "Cám ơn, vừa rồi có phải anh nghĩ là em cố ý hay không?"

Lâm Lục Kiêu hỏi lại: "Cố ý cái gì?"

"Cố ý không thắt dây lưng, hấp dẫn sự chú ý của anh." Thừa dịp không ai chú ý, Nam Sơ nhỏ giọng nói tiếp: "Về sau em không trêu chọc anh nữa, thật đấy."

"Ừ, em có thể nghĩ thông suốt là được."

Chính Lâm Lục Kiêu cũng không cảm thấy được giọng điệu của mình cứng nhắc, gượng ép, còn lộ ra hơi dấm.

Cách buổi huấn luyện, nghỉ ngơi năm phút đồng hồ.

Lâm Lục Kiêu bảo Thiệu Nhất Cửu xuống canteen ôm một thùng nước uống đến, ở dưới gốc cây chia cho một người một chai. Ngày đó nóng bức, mỗi người đều mặc bộ đồng phục phòng cháy to đùng như bánh bao hấp, mồ hôi ào ào chảy ra.

Ngược lại, tâm tình của mấy diễn viên cũng không tệ lắm, ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm. Nam Sơ ngồi bên cạnh Lưu Hạ Hàn, lẳng lặng uống nước, thỉnh thoảng còn đối đáp đôi câu.

Những người khác thì khá tốt.....

Song bầu không khí giữa Nghiêm Đại và Nam Sơ lại hơi tế nhị, Nam Sơ nói gì, Nghiêm Đại đều muốn chen vào đôi câu. Nam Sơ nói xong lời cuối cùng, định im lặng, đại khái là bệnh cũ của cô gái này lại tái phát, muốn cố ý tranh cãi với cô.

. . . . . .

Sau đó Nam Sơ mới biết, toàn bộ tâm tình của Nghiêm Đại đều đến từ chiếc thắt lưng của buổi sáng. Cô ta cảm thấy Nam Sơ kiểu cách, cố ý khoe khoang eo thon, đến nỗi, về sau cứ tranh cao thấp với Nam Sơ ở khắp nơi.

Nam Sơ chính là người như vậy, không tim không phổi, anh ghét tôi thì cứ ghét, dù sao tôi cũng đâu thích anh.---ll...e...uy...donnn-----Cô càng không phải là quả hồng mềm, sẽ không vì người ta chán ghét mà chủ động cầu hòa. Cô đương nhiên có một thế giới nhỏ của mình, bản thân có thể tìm việc làm, nhưng sẽ không vì vậy mà cố ý né tránh người khiến mọi người đều lúng túng.

Nghiêm Đại thì hơi ngược lại, cô ta sẽ cố ý tránh né, ra vẻ mình đặc biệt ghét Nam Sơ. Cô ta sẽ không che giấu cảm xúc, bản tính cô công chú nhỏ, cảm thấy mình ghét ai thì tất cả mọi người cũng phải ghét người đó. Cho nên cô ta lôi kéo Từ Á, muốn Từ Á theo mình ghét Nam Sơ.

Từ Á khá thông minh, từ trước đến giờ cô vẫn hiểu rõ tính toán giữa các nữ sinh, cô sẽ không đặc biệt đứng về phía nào. ‘Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy’, kỹ năng này là cần thiết trong giới giải trí hỗn loạn. Hơn nữa, so sánh với bản tính bụng dạ hẹp hòi của Nghiêm Đại, nói thật cô vẫn thích cá tính của Nam Sơ hơn.

Nữ sinh còn có một bản lĩnh, bất kể mối quan hệ có ác liệt đến đâu, nhưng ở trước mặt đông đảo nam sinh vẫn có thể thản nhiên tạo cảnh thái bình.

Buổi tối tắt đèn, phòng ngủ nữ sinh yên lặng, rửa mặt đi ngủ. Phòng ngủ nam sinh lại vô cùng náo nhiệt, vẫn còn đang tán phét, nói chuyện phiếm, so với bên kia hoàn toàn là hai cảnh khác biệt.

Lâm Lục Kiêu kết thúc buổi rèn luyện ban đêm, lúc đi vào thấy Thiệu Nhất Cửu kéo một thành viên trong đội phòng cháy nhiệt tình buôn chuyện.

Anh vừa tiến vào, lập tức yên lặng, đội viên giải tán, bị anh kéo lại, tháo mũ xuống. Anh kéo một cái ghế dựa ra ngồi xuống, gác chân, đảo mắt, hỏi: "Tán gẫu cái gì thế?"

Cả đám đều trố mắt nhìn nhau, không dám nói lời nào.

Thật ra thì cũng chẳng có gì, vốn là tán gẫu, nói chuyện phiếm mà thôi, nói cho Đội trưởng cũng không sao. Chính là lần này quá nghiêm túc, không ai dẫn đầu, mọi người nhất thời không dám mở miệng.

Cuối cùng vẫn là Thiệu Nhất Cửu nổi lên tinh thần trưởng lớp, nói: "Thật ra cũng chẳng có gì, mọi người nhàm chán quá, mà vừa nãy Tiểu Cửu có nói một vài tin đồn.---ll...,,,e,,uuu..doonnnn--- Trước kia Nghiêm Đại và Nam Sơ là tình địch, sau đó mọi người liền thảo luận đa chiều, Nghiêm Đại và Nam Sơ, ai là người xinh đẹp, không có ác ý, chỉ thảo luận đơn thuần thôi."

Lâm Lục Kiêu dựa vào ghế, rảnh rang nhìn cậu ta, hỏi: "À, thảo luận có kết quả rồi sao?"

Tiểu Cửu dẫn đầu giơ tay, đáp: "Tôi chọn Nam Sơ!"

Có người phản đối: "Tôi chọn Nghiêm Đại, cô ấy cười lên rất đẹp mắt."

"Nhất định là Nam Sơ! Chân dài eo nhỏ! Người mẫu đó!"

"Từ Á! Cô gái nhỏ đáng yêu! Lương thiện dịu dàng!"

". . . . . ."

Cuối cùng Thiệu Nhất Cửu yếu ớt giơ tay, nói: "Tôi cũng bầu cho Nam Sơ."

Không hề lo lắng, Nam Sơ dùng số phiếu cao để giành chiến thắng. Chính Nam Sơ cũng không biết, trong một buổi tối vô danh, được người đội vòng hoa.

Lâm Lục Kiêu sờ mũi một cái. Kỳ quái, sao lại có cảm giác đánh thắng trận thế nhỉ?

. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Nguyễn Minh Thảo, Thoa Xù, meomeo1993, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cras và 51 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.