Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 

Lời nguyền truyền kiếp - Paula Morris

 
Có bài mới 29.08.2018, 13:15
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35187
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị] Lời nguyền truyền kiếp - Paula Morris - Điểm: 10
35


Tâm trí Rebecca sững sờ - Helena đã chết, Lisette đã ra đi; tất cả những chuyện này đã xảy ra sao? Nhưng cô hiểu rằng mình phải trốn đi. Bà Bowman đang ở đó, đau khổ và tức giận. Lisette biến mất, có nghĩa là cô đã hiện hình trở lại. Bất cứ giây phút nào lúc này, đám đông đang xúm xít xung quanh những bậc tam cấp kia cũng có thể nhìn lên và trông thấy cô, ai mà biết được bọn họ sẽ làm gì chứ? Đó là lỗi của cô nên Helena mới bị đè nát dưới chân ngôi mộ.


“Đưa khẩu súng đó cho tôi!” Một giọng nói sắc gọn quen thuộc hét lên và trái tim Rebecca như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đó chính là bố của cô! Ông đang ở đây, đang xô đẩy những gã đàn ông đeo mặt nạ đó và đang tháo bỏ chiếc mặt nạ của mình. Có lẽ ông đã có mặt ở đây từ đầu và chờ đợi đến thời điểm thích hợp. Có ai đó đã giữ bố cô lại, xô ông ngã xuống đất, nhưng ông rất khỏe: ông chống trả lại bằng những cú đánh đấm liên hồi.


Cô mở miệng định thét lên, nhưng đã quá muộn - cô đã bị phát hiện. Có kẻ nào đó đã trèo lên ngôi mộ và giật mạnh cánh tay cô, cố kéo cô lùi vào trong bóng tối. Rebecca sợ hãi đến mức không dám nhìn lại nữa. Bọn họ đã biết cô ở trên này; bọn họ đang khống chế bố cô. Thế là hết.


“Đi nào!” Cô quay lại: không phải gã đàn ông đeo mặt nạ nào đang ở trên nóc ngôi mộ cùng cô. Đó chính là Anton, với ánh mắt như điên dại đang treo mình phía sau ngôi mộ. Cậu kéo mạnh cánh tay Rebecca một lần nữa. “Nhanh lên!”


Cô nhẹ nhàng bò lùi lại, khuất khỏi tầm nhìn, rồi tuột xuống bức tường phía sau ngôi mộ và rơi vào vòng tay Anton. Hai chân cô chạm đất. Cô run lẩy bẩy đến mức chỉ có thể gượng để đứng lên.


“Lối này.” Cậu thì thào nói, nhưng Rebecca lưỡng lự: đây chính là kẻ đã phản bội cô. Nếu Anton giữ mồm giữ miệng thì đã không có chuyện gì xảy ra đêm nay.


“Bố tôi...” Cô lên tiếng, còn Anton thì lắc đầu.


“Trong khi bọn họ đang mất tập trung - nhanh lên!”


Cậu nói đúng, và cô hiểu điều đó. Cô phải thoát khỏi nơi này, và cô biết rằng mình cần được giúp đỡ. Người cô lúc này mềm rũ và lạnh thấu xương. Anton cầm lấy tay cô, kéo cô đi theo một lối tắt nhỏ hẹp và ẩm ướt giữa hai ngôi mộ rồi men theo con đường bao quanh nghĩa trang. Cậu cắm đầu cắm cổ chạy, còn Rebecca thì lảo đảo theo chân cậu, chỉ muốn ngã khuỵu xuống. Họ chạy vụt qua nơi mà cô nghĩ là cổng nghĩa trang trên phố Prytania, lao như tên bắn vào bóng tối phòng trường hợp có ai đó phát hiện ra cả hai người. Đến bức tường có các ô vòm bỏ không phía Đại lộ Washington, Anton dừng lại.


“Nếu mình đẩy cậu lên những ô vòm này, cậu có thể trèo qua tường được không?” Cậu hỏi. Rebecca gật đầu, dù cô không dám chắc là mình còn đủ sức để leo trèo nữa hay không. Anton quỳ xuống, ra hiệu cho Rebecca trèo lên vai mình. Cậu xoay người rồi đứng lên, và Rebecca bám chặt vào tóc cậu để giữ thăng bằng, lòng thầm áy náy vì thương Anton khi một bên vai của cậu lúc nãy đã quệt vào bức tường của nghĩa trang. Sau vài lần đạp chân cùng với sự giúp đỡ của Anton, Rebecca đã có thể vắt một chân qua bức tường và đợi để giúp Anton trèo lên, bằng hết sức mình có thể, trước khi cả hai trượt xuống đường.


“Lối này.” Cậu nói và lại nắm lấy tay Rebecca trước khi họ băng qua phố Prytania; Rebecca nhận ra mắt cá chân của mình đã đập lên hè đường, vì vậy Anton lúc này gần như đang kéo lê cô đi.


“Tôi muốn gặp bố tôi.” Giọng cô khản đục. Mắt cá chân cô đau nhói và cô đang run lẩy bẩy trong tiết trời giá lạnh. “Chúng tôi phải... về nhà.”


“Chưa thể được - vẫn chưa an toàn để về Đường số 6.” Anton nói với cô. “Mọi người vẫn còn đang rất đau buồn và tức giận!”


Anton không hiểu: cô muốn nói tới nhà cô ở New York kia. Tất cả những gì cô mong muốn là tìm được bố mình và đi khỏi nơi đây, nhanh nhất có thể. Nhưng lúc này cô không thể làm được bất cứ việc gì nhanh được nữa. Rebecca bước tập tễnh khi cùng Anton xuống đến Đại lộ Washington, những tán sồi xum xuê gần như che khuất ánh trăng.


“Đây rồi.” Anton nói. Cậu cởi chiếc áo len chui đầu của mình ra, và Rebecca mặc vào. Cô kéo áo qua mái tóc cao nghệu của mình và bộ đồ nịt người đã rách toạc rồi từ từ ngồi xuống đám rễ của một cây sồi nhô lên khỏi mặt đất. Cô mệt mỏi đến mức không thể bước thêm một bước nào nữa, cơ thể cô đang chống lại mọi thứ mà đêm hôm nay cô đã buộc nó phải chịu đựng - hàng giờ đứng trên xe diễu hành, hàng giờ phải tung ném, lôi kéo và leo trèo - còn tâm trí cô như thể đã ngừng hoạt động. Cô thấy day dứt vì đã làm cho bức tượng đá đó rơi xuống đầu Helena: Rebecca chưa bao giờ có ý làm đau Helena. Cô chỉ cố gắng để trốn thoát. Và sau đó Lisette - người bạn duy nhất của cô - đã biến mất. Rebecca muốn gặp bố. Cô muốn gặp dì Claudia. Cô muốn có ai đó nói với cô rằng lời nguyền thực sự đã chấm dứt và rằng mọi việc sẽ trở lại bình thường.


Anton đang lom khom bên cạnh cô, lưng cậu dựa vào thân cây.


“Mình không bao giờ có ý để mọi chuyện xảy ra như hôm nay.” Cậu vừa nói với cô, vừa đưa tay lên luồn qua mái tóc của mình. “Cậu phải tin mình.”


Rebecca lắc đầu.


“Cậu đã nói rằng cậu sẽ không kể với bất kỳ ai.” Cô cố gắng lên tiếng, mặc dù hai hàm răng cô đang va vào nhau lập cập một cách bất khả kháng. “Cậu... cậu đã nói dối tôi. Và bởi vì... vì điều đó... hãy nhìn xem chuyện gì đã xảy ra!”


“Mình không hề nói với ai cả! Làm ơn... hãy nghe mình!” Anton trượt người ngồi bệt xuống đất. “Mình không phải người duy nhất trong nghĩa trang ngày hôm đó - cái ngày mà mình đã kết tội cậu có thể nói chuyện được với hồn ma đó.”


“Sao cơ?”


“Toby đã có mặt ở đấy. Toby Sutton. Hắn ta đi theo mình, bởi vì hắn ta nghĩ mình có hẹn với cậu. Hắn đã trốn đằng sau cái thùng rác Dumpster ngớ ngẩn đó, và đã nghe được hết mọi chuyện chúng ta nói. Hắn đã kể với bố mẹ hắn, và bọn họ đã kể với bố mẹ mình. Và gia đình Bowman nữa.”


Bố mẹ của Toby. Miss Karen - cô biết ngay mà. Và Marianne chắc chắn cũng đã biết chuyện đó. Cả ngày hôm nay, khi bọn họ chuẩn bị cho cuộc diễu hành, bọn họ đã biết chuyện gì sẽ xảy đến với Rebecca - một phát súng vào đầu, giữa đêm khuya trong nghĩa trang.


“Nhưng đó cũng là lỗi của mình.” Anton vừa nói tiếp vừa cúi xuống nhìn đôi giày đã trầy xước của cậu. “Một phần nào đó. Mình không thể chỉ đổ lỗi cho Toby.”


“Ý cậu là sao?”


“Trước khi Toby nói ra thì bọn họ cũng đã nghi ngờ rồi. Sau bữa tiệc Giáng sinh ngày hôm ấy, mình đã hỏi mẹ mình vài điều về hồn ma kia. Liệu có khả năng nào một người khác cũng có thể nhìn thấy nó hay không. Mình đã nghĩ đến việc này khi cậu và mình đang ngồi bên ngoài hành lang của nhà Bowman, và rồi cậu giật mình, như thể cậu nhìn thấy ai đó. Và ngay sau đấy thì Helena bắt đều hét lên.”


“Cậu đã nói với mẹ cậu về chuyện đó?” Rebecca cảm thấy ngượng ngùng khi nghĩ về đêm hôm ấy. Về nụ hôn Anton đã dành cho cô. Có lẽ Anton cũng đang có suy nghĩ giống cô, bởi cậu đã nhìn vào mắt cô - rất nhanh, và bồn chồn - rồi quay đi ngay.


“Mình không nói với mẹ tất cả.” Cậu nói. “Không phải... tất cả mọi chuyện đã xảy ra đêm hôm đó. Nhưng ngay lập tức bố mẹ mình muốn biết mọi chuyện về cậu. Bố mình nói có thể cậu không phải là... thế nào nhỉ, là người như cậu nói. Bố mẹ mình nói rằng mình cần phải hỏi cậu, khai thác thông tin từ cậu. Nhưng mình không muốn làm như vậy. Đó chính là lý do mình đã không hề liên lạc với cậu kể từ sau bữa tiệc. Mình nói với bố mẹ mình rằng cậu không trả lời điện thoại và email của mình.”


“Cậu vẫn có thể nói chuyện với mình.” Rebecca bắt bẻ, không muốn buông tha Anton. “Chỉ cần cậu không nói với ai hết, vậy thôi.”


“Mình cũng nghĩ vậy. Chỉ là có quá nhiều áp lực. Ngày mà bọn mình cãi nhau trong nghĩa trang, ngay sau khi cậu trở lại từ New York ấy? Có ai đó đã trông thấy cậu vào nghĩa trang ngày hôm đấy. Mình đã bị buộc phải đi để chất vấn cậu. Mình phải làm thế, mặc dù mình không muốn liên quan đến chuyện đó chút nào.”


“Đó chính là ngày mà mình đã nói với cậu rằng mình có thể nhìn thấy Lisette.” Rebecca lầm rầm nói. Cô vòng tay ôm lấy hai chân, gập người lại để giữ ấm và mong rằng mình sẽ không còn run nữa. Đó cũng là lỗi của cô, giống như Anton - đáng lẽ cô phải giữ miệng.


“Mình chưa từng kể gì với bọn họ.” Anton nói nhanh. “Và bằng cách nào đó, bọn họ biết rằng mình đã không nói với họ toàn bộ sự thật. Đó là lý do tại sao họ sai Toby theo dõi chúng ta. Ngày hôm ấy mình đã cố báo trước cho cậu về việc tham gia diễu hành - chỉ là cậu không chịu nghe.”


“Tại sao cậu không nói thẳng với mình, thay vì những lời bóng gió mù mờ như vậy?”


“Cậu đã trốn chạy trước khi mình có cơ hội để giải thích!” Cậu cự lại. “Và dù sao thì mình cũng thực sự bối rối. Bố mẹ mình và bạn bè mình, tất cả chỉ nói một điều... Mình đã biết Toby và Helena từ nhỏ. Ai cũng nói với mình rằng tính mạng của Helena đang bị đe dọa. Mình không biết phải làm gì nữa.”


“Nên cậu đã không làm gì hết.” Rebecca không biết liệu cô có thể tha thứ cho Anton được hay không. Suốt tuần vừa rồi cậu đã biết bọn họ sẽ làm gì với cô, vậy mà cậu không hề nói gì hết. “Cậu đã để mình bị... bị ám sát đêm nay!”


“Mình không được lựa chọn.” Anton nói. “Toby đã nghe thấy những gì mình nói với cậu, rằng cậu đừng tham gia diễu hành. Mọi người ở nhà đều vô cùng tức giận với mình. Bố mẹ mình đã dốc sạch túi của mình - lấy điện thoại, và mọi thứ. Thậm chí họ còn bắt mình nghỉ học! Mình đã phải đến lán câu cá ở bên sông Mississippi cùng với hai người chú. Không có cách nào để liên lạc với cậu được. Bọn mình chỉ mới quay lại thành phố buổi chiều hôm nay vì hai người đó phải tham gia diễu hành trong đội Septimus. Cả hai đều là công tước.”


Những người đàn ông cưỡi ngựa, Rebecca thầm nghĩ. Gia đình của Anton. Không chỉ có gia đình Bowman và gia đình Sutton trong nghĩa trang đêm nay.


“Mình đã bị khóa ở trong phòng cả tối ngày hôm nay.” Cậu nói tiếp. “Bố mình chỉ đến khi muốn đưa mình đi chứng kiến kết cục của lời nguyền trong nghĩa trang đó. Ông nghĩ điều đó quan trọng bởi vì...”


“Bởi vì sao? Gia đình cậu thích được nhìn các cô gái bị giết phải không?”


Anton lắc đầu.


“Bọn mình là một phần của nó. Đã từ rất lâu rồi, khi Lisette chết...”


“Bị sát hại, ý cậu là vậy chứ.”


“Ừ. Khi Lisette bị sát hại. Mấy gia đình của bọn mình khi đó đều là bạn của nhau. Ông tổ của mình, người đã nói chuyện với bà Bowman và ông Sutton, chính là luật sư của bà ấy. Việc giấu xác cô gái trong ngôi mộ nhà Bowman và nói với mẹ cô ấy rằng cô ấy đã chết vì bệnh sốt vàng da cũng là ý kiến của ông. Ông và ông Sutton đã mang thi thể của Lisette đến nghĩa trang ngay trong đêm cô ấy bị giết. Cậu hiểu không? Chính gia đình mình cũng có bàn tay dính máu của cô ấy. Và máu của tất cả các cô con gái của dòng họ Bowman đã phải chết. Nếu họ không nói dối mẹ của Lisette, lời nguyền sẽ không bao giờ xảy ra. Chính là gia đình Grey và gia đình Sutton đã muốn che đậy chuyện đó, và kết cục là... chắc cậu biết rõ hơn ai hết. Các cô gái đều phải chết, từng người một. Tất cả mọi chuyện đã dẫn đến đêm hôm nay. Lạy Chúa, mình không thể tin được rằng Helena đã chết.”


Anton đưa tay lên xoa mặt mình - trông cậu cũng đã kiệt sức, Rebecca nghĩ. Kỳ thực là cô cảm thấy thương cậu. Cô muốn tin cậu - tin rằng cậu đã cố gắng để bảo vệ cô, rằng cậu thà chấp nhận nói dối gia đình mình còn hơn tiết lộ về cô, rằng cậu đã bị đưa đi nơi khác suốt cả tuần vừa rồi nên không thể báo trước cho cô chuyện gì sẽ xảy ra.


“Ít nhất thì tất cả mọi chuyện bây giờ cũng kết thúc rồi, phải vậy không?” Cậu liếc nhìn lên Rebecca. “Hồn ma đó đã ra đi.”


“Cô ấy là bạn của mình.” Rebecca nói với cậu. Cho dù Lisette lúc này chắc hẳn đang ở bên mẹ cô ấy, nhưng Rebecca vẫn cảm thấy buồn. Chắc cô sẽ nhớ Lisette lắm.


“Mình cũng là bạn của cậu mà.” Anton nhấn mạnh. “Cậu phải tin mình! Mình sẽ không làm gì gây tổn thương cho cậu, mình xin thề. Chính vì vậy mình đã không hề nói một lời nào với ai, cho dù điều đó có nghĩa là mình đã chọn cậu chứ không phải Helena. Mình cũng chẳng hề mong muốn dính líu đến chuyện này nhiều hơn cậu đâu.”


“Thế thì tệ thật đấy, anh bạn ạ.” Một giọng nói mỉa mai vang lên từ góc nào đó trong bóng tối khiến Rebecca gần như ngã ra khỏi đám rễ cô đang ngồi. Cô biết chính xác là ai đang nói trước khi hắn ta bước ra ngoài ánh sáng.


Đó chính là Toby Sutton.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.08.2018, 13:16
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35187
Được thanks: 5243 lần
Điểm: 9.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kinh dị] Lời nguyền truyền kiếp - Paula Morris - Điểm: 10
36


Toby Sutton đứng đó, hai tay chống nạnh chằm chằm nhìn họ. Trong trang phục diễu hành, trông hắn ta giống như một tên hề độc ác.


“Anh bạn là một phần của nó dù có muốn hay không.” Hắn ta nói với Anton. “Và chúng ta vẫn còn có việc dở dang để làm đấy.”


“Cút khỏi đây ngay, Toby.” Anton nhoài người đứng lên. “Tất cả bây giờ đã kết thúc rồi, OK? Helena đã chết, và chúng ta chẳng thể làm gì được nữa.”


“Chúng ta chẳng thể làm gì?” Toby nhắc lại như một con vẹt bằng giọng cay đắng và châm chọc. Hắn nhếch mép cười khẩy Rebecca như thể muốn nhổ nước bọt vào mặt cô. “Cô bạn gái của anh bạn đang đứng đây, chính cô ta đã giết hại Helena - và đám cha mẹ vô dụng của chúng ta đã để bố cô ta chạy thoát!”


Rebecca thở gấp: bố cô đã không sao - ơn Chúa. Toby nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ.


“Thôi nhé, làm ơn thứ lỗi nếu tôi không có tâm trạng nào để đóng vở kịch những gia đình hạnh phúc.” Hắn ta nói. “Chưa có gì là kết thúc cả cho đến khi cô ta phải trả giá.”


“Sẽ không có ai phải trả giá vì bất cứ điều gì nữa.” Anton bước lên một bước về phía Toby; cậu cao hơn rất nhiều so với gã bạn của mình, và có thể chính vì vậy mà Toby đã cảnh giác bước lùi lại. “Chẳng phải chúng ta đã mất cả một trăm năm mươi năm qua để trả giá cho một chuyện đáng lẽ đã không xảy ra hay sao? Chẳng phải đó chính là lý do khiến Helena đêm nay phải chết hay sao? Thế đấy - lời nguyền đã chấm dứt rồi. Helena đã chết vì một tai nạn kỳ quái, cũng giống như tất cả những tai nạn và những căn bệnh kỳ quái khác đã giết chết tất cả những cô gái đó. Đó không phải là lỗi của Rebecca. Không còn việc gì dang dở hết. Hãy biến khỏi đây và để chúng tôi được yên.”


Toby làm ra vẻ thở dài và bước lùi lại thêm vài bước nữa.


“Vậy chắc tôi sẽ phải làm việc này một mình rồi.” Hắn nói. Rebecca nhận ra hắn đang cầm vật gì đó - một vật rất nhỏ bé, thập thò trong tay hắn. Ánh trăng rọi vào đó, và vật đó lóe lên. Không phải một khẩu súng, cô nghĩ! Nó quá bé nhỏ.


“Hắn ta có gì đó.” Cô dặn Anton đề phòng và đứng lên đối mặt với Toby. “Hắn đang cầm vật gì đó trong tay mình đấy.”


“Con bé thật thông minh, người yêu của anh bạn ấy.” Toby ra vẻ đắc ý. Hắn mở lòng bàn tay ra, và đó chính là chiếc bật lửa bằng bạc của Anton. “Bố của anh bạn đã đánh rơi nó, và tôi nghĩ, lúc này nó có thể có ích đấy.”


“Anh đang nói toàn những lời vô nghĩa.” Anton hết kiên nhẫn lên tiếng. “Trả nó cho tôi, và biến khỏi đây ngay. Tôi không có tâm trạng cho những trò đùa ngu ngốc của anh!”


“Sao cũng được.” Toby nói. Lúc này hắn đã bước lùi lại về phía góc phố, một nụ cười đê hèn thoáng hiện lên trên gương mặt hắn. “Tất cả những gì tôi biết là, một ngôi nhà sẽ phải cháy đêm nay. Và nó sẽ không phải một trong những ngôi nhà của chúng ta.”


“Không!” Rebecca nắm lấy cánh tay của Anton. Toby đã biến mất sau góc phố. “Hắn ta sẽ... chúng ta không thể để hắn...”


Tâm trí cô lúc này rối bời. Tại sao Anton lại chỉ đứng đó? Nếu đêm nay Toby muốn đốt trụi một ngôi nhà, chỉ có một mục tiêu duy nhất: ngôi nhà của dì Claudia trên Đường số 6. Những câu chuyện về chứng cuồng phóng hỏa của Toby không phải chỉ là những chuyện tầm phào: rất có khả năng hắn đã giội xăng lên ngôi nhà mất rồi.


“Chúng ta phải ngăn hắn lại.” Anton nói rồi lao mình xuống phố, trượt chân khi cậu vòng qua góc phố Prytania. Rebecca hớt hải đuổi theo cậu, cố chạy nhanh hết mức mà đôi chân tê buốt và run rẩy của cô cho phép. Toby đã ở trước họ một quãng xa. Tất cả những gì hắn cần là vài giây để châm bùng ngọn lửa đó. Ngôi nhà của dì Claudia chỉ là một cái chòi gỗ; lửa sẽ bén ngay lập tức. Và theo tất cả những gì Rebecca được biết, cả dì và bố cô đều đang ở trong nhà.


“Dừng lại!” Cô hét lên, nhưng cô hiểu rằng việc này cũng vô ích như tất cả những lời van xin của cô khi ở trên bậc thềm của ngôi mộ nhà Bowman. Ngoại trừ một việc là lần này không có Lisette để cứu cô - hay cứu ngôi nhà. Toby nói đúng: có một ngôi nhà bị cháy như trong lời tiên tri. Rebecca và dì Claudia chỉ không bao giờ hình dung được rằng đó lại có thể là ngôi nhà của họ.


Anton đang sải chân chạy từng bước dài và đang tiến sát đến Toby. Rebecca buộc mình phải tiếp tục, cầu mong sao Anton sẽ bắt được hắn. Cả hai người đó chạy đến ngôi biệt thự của nhà Bowman thì Anton xô người về phía trước, túm được cẳng chân của Toby. Toby ngã rất đau trên hè đường, và cả hai bắt đầu lăn tròn như một con rắn dài đang giận dữ, oằn mình trên mặt đất. Khi Rebecca chạy đến, cô thấy cả hai đang đấm đá nhau túi bụi. Toby lên gối thúc Anton rất mạnh, và trong giây phút tưởng chừng như hắn sẽ đứng lên và chạy thoát lần nữa.


Nhưng Anton lại nhào người về trước, kéo lưng Toby lại và tát thẳng vào mặt hắn. Cả hai đều lảo đảo, Toby ngồi nện thịch xuống mặt đường. Anton cũng loạng choạng đổ ập vào hàng rào sắt thấp bé chạy dọc khoảng sân trước của ngôi nhà Bowman.


“Đây chính là ngôi sẽ phải cháy!” Cậu hét lên trong khi máu chảy ra từ mũi cậu. Đôi mắt cậu điên dại. “Đây chính là nơi tất cả sẽ kết thúc - ngay tại đây!”


“Không, Anton!” Rebecca không thể tin được rằng cậu sẽ thực hiện điều này. Anton đã có chiếc bật lửa bạc ở trong tay mình; cậu đang bật bánh xe đánh lửa, và tách, ngọn lửa phụt lên. Cậu khom người, thò tay qua hàng rào.


Một tấm vải nhựa dầu lớn phủ lên đống gỗ xẻ và những vật liệu xây dựng khác xếp trải dài trên khoảng sân kế bên hành lang của ngôi nhà. Anton đưa chiếc bật lửa thấp xuống phía mép tấm vải dầu đã sờn. Toby từ từ gượng dậy, hắn chống hai bàn tay nâng người lên, và miệng há to đầy kinh ngạc. Hắn ta cũng không thể tin được điều đó, Rebecca nghĩ. Hắn không thể tin rằng Anton sắp đốt trụi nhà Bowman để cứu ngôi nhà của Rebecca.


Cô không thể nhìn thấy chiếc bật lửa đâu nữa, cũng như đốm lửa nhỏ xíu phát ra từ nó, nhưng chỉ một lát sau thì rõ ràng là Anton đã châm mồi. Mảnh vải dầu bùng cháy, tí tách kêu trong ngọn lửa. Lửa lan sang đống gỗ xẻ, và chắc chắn đã bén đến thứ gì đó dễ bắt lửa hơn thế, có vẻ như là một hộp sơn: một tiếng nổ “bốp” và đột nhiên lửa bùng lên gấp bội rồi lan dần về phía ngôi nhà.


Anton từ từ gượng dậy và đứng nhìn những gì mình đã làm. Rồi cậu ném mạnh chiếc bật lửa của mình về phía hành lang. Vẫn chưa phải là quá muộn, Rebecca nghĩ và nhìn quanh - có ai đó có thể ngăn được chuyện này. Tất cả những gì cô phải làm là gọi 911, xe cứu hỏa sẽ đến ngay lập tức và sẽ dập tắt lửa. Nhưng cô không có điện thoại bên mình: nó quá lớn để nhét vào túi quần soóc của cô, vì thế cô đã đưa nó cho dì Claudia buổi chiều ngày hôm nay.


“Gọi cho sở cứu hỏa ngay.” Cô hét lên yêu cầu Toby, mặc dù hắn có vẻ đang bàng hoàng đến mức không nghe thấy tiếng cô nói. “Vì Chúa, trước khi quá...”


Tiếng cô bị cắt ngang bởi một loạt những tiếng nổ lớn hơn, mạnh hơn nữa. Chắc chắn đó là những hộp sơn được xếp dọc theo hành lang. Lửa đã bén đến hàng cột, giờ thì mỗi lúc một lan ra rộng hơn như thể có ai đó đang kéo nó chạy bằng một sợi dây vô hình. Khói bốc lên cay xè như sắp ngợp đầy trong phổi Rebecca, hơi nóng của đám cháy bỏng rát hai má và đôi chân trần của cô. Lửa lan nhanh lên phía trên tòa nhà, trùm lên ống khói; một ô cửa sổ đã nổ tung.


Anton sững sờ như chợt tỉnh.


“Chúng ta phải quay lại thôi.” Cậu nói với Rebecca. “Nơi này sắp sửa bị thổi tung rồi.”


Toby vẫn chưa đứng lên, hắn đang phá lên cười và lắc lắc đầu.


“Cậu điên mất rồi, anh bạn.” Hắn nói với Anton. “Tôi cứ tưởng mình mới là một thằng tồi. Cậu đã làm cái quái gì thế hả?”


Anton cầm lấy tay Rebecca và kéo cô ra đường. Cô nghe thấy tiếng mở cửa, rồi tiếng sập cửa, và tiếng người xôn xao. Khắp khu phố đèn bật sáng; tiếng còi xe cảnh sát từ xa đã hụ lên từng hồi.


“Đi ngay nếu anh không muốn bị thứ gì đó bay vào người.” Anton nói với Toby.


“Đừng lo.” Toby nhổm dậy rồi đứng đó quệt máu trên mặt mình. “Tôi sẽ rời khỏi đây. Tất cả những thứ này là của cậu mà, anh bạn.”


“Đi thôi.” Anton lầm bầm nói với Rebecca. Ngôi nhà của gia đình Bowman đang cháy rừng rực, ngọn lửa phụt lên trời, mặt ngoài màu xám của nó đã lằn lên những vệt đen. Khói mù mịt cả con phố, và bụi tàn tro đổ xuống như mưa trên đầu họ. Một cánh cửa trong khu nhà trước đây từng dành cho các nô lệ bật mở, và người quản gia lớn tuổi đó chạy ra phần đường dành để lái xe vào nhà; ông ta vừa tấp một chiếc khăn ướt lên mặt mình vừa chạy sang phía bên kia đường, đó là tất cả những gì Rebecca trông thấy. Người ta đổ ra đường la hét; tiếng còi hụ nghe mỗi lúc một gần hơn. Không thể trông rõ được gì nữa, cả con phố đã bị nhận chìm trong màn khói mù màu xám dày đặc.


Anton kéo Rebecca chạy ngang qua nghĩa trang rồi xuống Đường số 6, cả hai đều ho sặc sụa và nói không ra lời. Dì Claudia có được an toàn không? Liệu bọn họ có đưa dì đi đâu không? Cánh cửa ngôi nhà màu vàng xiêu vẹo đó đã khóa, mà Rebecca lại không có chìa. Cô đập cửa thình thịch, nhưng không có ai trả lời. Không một lời bàn bạc, Anton lôi mạnh một viên gạch đã lung lay còn dính lại trên bậc thềm và đập mạnh vào khung cửa sổ. Tấm kính vỡ tan, và cậu dùng hòn gạch để đập vỡ nốt những mảnh kính lởm chởm còn sót lại, cho chúng rơi vào phía trong khách sảnh.


“Cô Claudia!” Cậu vừa gọi lớn vừa cúi đầu để chui vào.


“Cậu có nhìn thấy mọi người không? Cậu có nghe thấy tiếng mọi người không?” Rebecca gần như hoảng loạn. Các khu nhà kế bên thường ngày vẫn yên tĩnh lúc này náo động hẳn lên, lấp loáng ánh đèn xe cảnh sát và tiếng còi hụ, cả khu sáng trưng một cách bất thường bởi ngôi biệt thự đang rừng rực cháy của gia đình Bowman.


“Không.” Anton nói với cô khi dò dẫm tìm chốt cửa sổ. “Làm thế nào mình có thể mở được cái thứ này?”


Cậu tự trả lời câu hỏi của mình bằng cách đập tan một tấm kính khác.


“Cẩn thận.” Cậu đẩy khung kính trượt lên rồi giúp Rebecca trèo vào trong. “Mảnh kính có ở khắp nơi đấy.”


“Ôi trời ơi!” Rebecca bước lạo xạo qua căn phòng rồi đi thẳng xuống hành lang. Ở đó sáng đèn nhưng bếp trống không, mọi thứ vẫn y nguyên như lúc họ rời nhà. Anton lần lượt mở cửa từng căn phòng ngủ.


“Mình không thấy ai cả.” Cậu gọi với. “Cậu đã xem... gì vậy?”


Tiếng kính nổ tung từ phía xa khiến cả hai giật nảy mình. Cửa trước kêu lách cách, như thể nó bị đẩy bật mở.


“Rebecca!” Đó là tiếng bố cô đang gọi to tìm cô. “Con có trong này không?”


“Con có!” Cô nhào ra hành lang. Bố cô đang đứng bên trong cánh cửa trước, khuôn mặt tím bầm và xướt xát, dì Claudia từ phía sau ông đang hối hả bước vào.


“Con bé đây rồi, Paul.” Dì nói. “Tôi biết là con bé sẽ ở đây mà.”


“Ơn trời, con vẫn bình an.” Bố cô nói, còn Rebecca lao thẳng vào vòng tay bố, vùi mặt vào chiếc áo khoác dày của ông. “Tất cả đã kết thúc rồi, con yêu. Tất cả đã kết thúc rồi.”


Cô nghe thấy tiếng chân Anton đang chầm chậm bước về phía hành lang.


“Cảm ơn cháu, Anton.” Dì Claudia nói. “Cảm ơn cháu vì đã đưa Rebecca về nhà.”


“Ngôi nhà của gia đình Bowman.” Anton nói hớt hải. Rebecca ngước lên nhìn cậu. Cậu đang đưa mu bàn tay lên quệt ngang mặt. “Liệu đã... đã quá muộn chưa ạ?”


Họ ra ngoài hiên trước nhà, hướng về phía những lùm cây tối thẫm, Rebecca vẫn níu lấy bố mình. Bầu trời đêm rực sáng một màu lửa chói lòa. Mắt Rebecca cay xè vì nước mắt, khói và tro bụi. Cô không thể tin vào chính mình để cất lên lời nào. Từ phía xa, trên phần mái của ngôi biệt thự nhà Bowman, ngọn lửa đã bập bùng cháy ngút trời. Anton vịn vào hàng rào chăm chú nhìn ngọn lửa. Mèo Marilyn đã trèo lên bậc thềm, lách mình qua chân Anton và cọ người vào chiếc cột.


“Mẹ ơi!” Aurelia hớt hải chạy về phía họ, bước chân nện thình thịch trên hè phố. Cô bé dừng lại phía bên ngoài cánh cổng, vẫy tay rối rít. “Bọn con đã ra xem đám cháy! Mẹ có thể nhìn thấy rõ hơn trên phố Prytania đấy - nhanh lên mẹ!”


“Mẹ và mọi người sẽ ở lại đây, cảm ơn con.” Dì Claudia nói dứt khoát. “Và mẹ nghĩ là con cũng nên ở lại đây - nguy hiểm lắm đấy.”


“Nhưng mà, mẹ!!!” Aurelia nài nỉ. “Ở trên kia nhìn rõ hơn, thật đấy ạ. Bố mẹ Claire cũng đang ở đó mà. Nó giống như... giống như thành Rome đang cháy vậy! Còn những người dã man thì đứng ở ngoài cổng!”


Rebecca ngả đầu lên vai bố, và họ đứng đó bên nhau, lặng lẽ quan sát thành Rome đang cháy.


Một ngày thứ Bảy tươi nắng giữa tháng Năm, có hai người trẻ tuổi bước vào Nghĩa trang Lafayette. Cô gái mười bảy tuổi, tóc đen, dong dỏng cao, trên tay mang một vòng hoa tang kết bằng lá ô-liu xanh mướt. Chàng trai thậm chí còn cao lớn hơn, mái tóc chấm vai. Năm học đã kết thúc, và họ dành một tuần cuối cùng để giúp đỡ sửa chữa một ngôi nhà ở vùng Tremé. Đó là một ngôi nhà kiểu Creole cũ, một trong những ngôi nhà cổ xưa nhất của thành phố New Orleans. Với sự giúp đỡ của tổ chức từ thiện địa phương và một nhóm các tình nguyện viên nhiệt tình ở trường, họ đã tiêu rửa bên trong ngôi nhà, dọn sạch những mảnh vỡ do phần mái nhà sập xuống, và sơn lại bên ngoài ngôi nhà bằng màu xanh lam nhạt. Những công việc sửa chữa ngôi nhà sẽ được kéo dài trong suốt mùa hè, kể cả sau khi cô gái đó quay trở về thành phố quê hương mình, New York.


Trong nghĩa trang Lafayette, không gian yên bình bị xáo động bởi các nhóm du khách vẫn đến vào sáng ngày thứ Bảy như thường lệ. Bức tượng thiên sứ bằng đá vẫn nằm vỡ nát dưới chân ngôi mộ của gia đình Bowman. Một trong những hướng dẫn viên hướng dẫn nhóm du khách đi dự đại hội đã ngà ngà say đi qua lối mòn đặc biệt ấy, xót xa trước tình trạng hư hại của ngôi mộ. Cô ta chỉ vào đống tro tàn xám đen của ngôi biệt thự gia đình Bowman và kể với du khách về lời nguyền nổi tiếng đó cuối cùng đã trở thành hiện thực như thế nào. Một đám cháy khủng khiếp và bí ẩn đã xảy ra, ngay vào đêm diễn ra cuộc diễu hành của đội Septimus - khủng khiếp bởi vì nó đã phá hủy một trong những ngôi nhà đẹp nhất của Hạt Garden, và bí ẩn bởi vì sở cứu hỏa dường như không tìm được nguyên nhân của vụ cháy.


Chàng trai và cô gái chờ cho đến khi nhóm du khách đi sang nơi khác mới bước về phía ngôi mộ của gia đình Bowman, cẩn thận lựa chân bước quanh những mảnh vỡ của bức tượng đá nằm ngổn ngang trên những bậc thềm của ngôi mộ. Cô gái cúi người về trước, đặt vòng hoa tựa vào cửa hầm mộ.


“Tạm biệt.” Cô nói rồi bước lùi lại. Chàng trai nắm lấy tay cô và cả hai cùng đứng đó im lặng trong giây lát, giữa những mảnh vỡ của đôi cánh thiên sứ đã bị gãy và chiếc đuốc vỡ tan, họ cùng đọc một cái tên mới được khắc lên phiến đá cẩm thạch gắn trên cửa hầm mộ.


LISETTE VILLEUX BOWMAN1836-1853


Một trong những lời nguyền lâu đời nhất của thành phố này đã được hóa giải. Và cuối cùng, giữa hàng nghìn những hồn ma của New Orleans, linh hồn đó đã được yên nghỉ, trên cao, rất cao...


HẾT.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 38 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.