Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 

Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử

 
Có bài mới 26.08.2018, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.10.2016, 14:31
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 132
Được thanks: 461 lần
Điểm: 34.89
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 67
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 22

Editor: Thoa Xù

Tỏ tình như thế rất khác lạ, lần đầu tiên Lâm Lục Kiêu nghe thấy.

Từ nhỏ đến lớn, nhận thức của anh về con gái đều là kiểu cách và phiền phức, ở chung sẽ vô cùng khó chịu, chuyện như vậy Đại Lưu thường châm chọc bên tai anh quá nhiều lần.

Đại Lưu thường xuyên nói là: "Con gái đều như vậy, rõ ràng thích mình muốn chết, ngoài miệng còn nói không thích; làm ra vẻ không quan tâm đến tiền bạc, dắt cô nàng đi shopping, đi qua mấy cửa hàng sang trọng, kéo cũng không đi, hai chân như bị đóng đinh; hỏi cô nàng ăn cái gì, nói ăn gì cũng được, mình hỏi ăn món nướng không? Cô nàng lại nói món nướng nóng lắm, mình bảo ăn đồ ăn Trung Quốc đi, cô nàng lại bảo ăn món Trung đến ngán rồi, nói quanh quẩn một hồi, chẳng phải dứt khoát nói muốn ăn cơm tây bò bít tết với salad rượu đỏ là được rồi sao; với lại rõ ràng đang tức giận, hỏi cô nàng đã xảy ra chuyện gì, cô nàng lại nói không có chuyện gì hết anh cứ bận việc của anh đi, nếu cậu dám thật sự bỏ đi lo công việc, quay trở lại chính là một bình gas và một lời chia tay; thật mẹ nó không chịu nổi cậu mà nói lời chia tay, cô nàng có thể kể lể hàng chục câu chuyện không giống nhau, quy chụp lên đầu cậu cái mũ cặn bã."

Lúc Đại Lưu nói những lời này, Lâm Lục Kiêu cũng không cảm giác gì cả.

Kể từ khi vào tuổi cập kê. Ban đầu, phần lớn các cô gái đều rất dè dặt, không có quang minh chính đại theo đuổi anh, thỉnh thoảng vào ngày lễ chẳng hiểu sao dưới bàn lại xuất hiện thêm vài bức thư màu hồng, anh lướt nhanh một vòng rồi cũng quăng vào thùng rác, đến nay cũng không nhớ rõ diện mạo của những cô gái đó.

Lúc Đại Lưu bắt đầu theo đuổi trêu chọc con gái, thì phần lớn thời gian anh đều bị Lâm Thanh Viễn nhốt ở nhà xem súng ống quân sự, xe tăng, trực thăng, đến nỗi sau sau này vào trường quân đội bị người khác gọi là bách khoa quân sự, chỉ cần nhìn dấu bánh xe của xe tăng chạy qua cũng có thể biết được kiểu dáng chiếc xe tăng đó thuộc năm nào, và từng tham gia chiến đấu gì gì đó.

Anh không quá hiểu biết về chuyện tình cảm, chuyện như vậy, mấy đứa Đại Lưu Thẩm Mục đã xem như chuyện cười mười mấy năm nay.

Chuyện cười này bắt nguồn từ một đứa con gái.

Khi đó vẫn đang học cấp ba, trong lớp có một nữ sinh, là học sinh giỏi ở huyện khác được đặc biệt tuyển vào trường, tính tình thẳng thắn phóng khoáng, không kiêu căng, cũng không điệu bộ, đầu óc mồm miệng đều nhanh, giáo viên sắp cô ấy ngồi cùng bàn với Đại Lưu, chính là hi vọng cô ấy có thể giúp đỡ đôi chút cho học sinh chậm tiến bộ như Đại Lưu.

Cô nàng rất tốt bụng, lập tức đồng ý.

Trong đám con trai bọn họ, thành tích của Đại Lưu và Tôn Minh Dương rất kém, sau khoảng thời gian chơi bời, mỗi khi công bố kết quả thi cử đưa về nhà cho ba mẹ ký tên thì Đại Lưu và Tôn Minh Dương cũng hận thấu Lâm Lục Kiêu và Thẩm Mục.

Cả ngày hai người này đều đi theo họ chơi bời lêu lỏng, vậy mà lúc có danh sách thì điểm số của hai người họ đều ổn cả.

Khi đó Đại Lưu và Tôn Minh Dương bắt đầu nổi hứng trêu chọc con gái, cũng không còn nữ sinh nào dám ngồi cùng cậu ta.

Lá gan của cô nàng kia cũng lớn, ngày thường cũng hi hi ha ha nói đùa với Đại Lưu, vậy mà không dọa được cô nàng chút nào, còn thường xuyên khiến cho Đại Lưu mặt đỏ ngượng ngùng, bởi vì như vậy nên Đại Lưu xem cô nàng như người cùng phe.

Cô nàng này có một tật xấu, thích tranh cãi với Lâm Lục Kiêu, Lâm Lục Kiêu nói gì cô nàng đều không đồng ý, dù cho chuyện thế nào cũng xen vào, tốt nhất là có thể chọc tức anh, theo tính tình Lâm Lục Kiêu không so đo tâm trạng với con gái nên không quan tâm đến cô nàng, nhưng sau đó mọi người đều có thể nhìn ra, cô nàng này có ý với Lâm Lục Kiêu.

Nhưng mà lại cải bướng có chết cũng không thừa nhận.

Dù Đại Lưu có thử cô nàng thế nào, cô cũng không thừa nhận, còn quăng một câu thích cậu ta còn không bằng thích một con chó.

Vừa nghe giọng điệu này, Đại Lưu đã biết ngay.

Thích muốn chết rồi đấy.

Nhưng đâu có cách gì, đầu óc tên Lâm Lục Kiêu kia không thông suốt, nếu thật sự bày tỏ, chỉ sợ là ngay cả bạn bè cũng không thể làm, chi bằng cô nàng duy trì quan hệ hiện tại, thỉnh thoảng đấu võ mồm một chút.

Bản thân cô nàng kia cũng từng nghĩ qua, nếu như thật sự yêu đương chung đụng với Lâm Lục Kiêu, cô vẫn cảm thấy hơi lạ lẫm, không quá thích ứng, cô cảm thấy  mình có hơi hèn mọn, cô vẫn thích dáng vẻ cà lơ phất phơ, gàn dở kiêu ngạo của cậu ta.

Điểm lại quá khứ thì có lẽ Nam Sơ chính là người đầu tiên anh va chạm, đến tỏ tình trực tiếp như thế, cô nhóc tỏ tình xong thì hôn ngay.

Thật sự không hề kiểu cách điệu bộ.

So với những cô gái khác, cô giống như đã thông suốt hết mọi thứ, giống nhau, quyết tâm giành được anh.

Tại sao phải quyết tâm giành được?

Thông thường chỉ có một loại tình huống.

—— Không suy tính đến hậu quả.

Không hỏi quá khứ, không dò xét con đường phía trước, không nghĩ đến tương lai, bất chấp hậu quả, uống rượu độc giải khát.

Ngược lại phù hợp với tính cách của cô.

. . . . . .

Lâm Lục Kiêu tránh đầu mình ra khỏi vòng tay của cô, sau đó bước lên hai bậc thang, kéo cô nhóc vào phòng làm việc, trở tay đóng cửa lại, kéo Nam Sơ vào, hai tay nắm vai cô, để mặt cô quay vào vách tường, buông lỏng tay, vừa cởi nút áo đi vào bên trong, vừa không quay đầu lại nói với cô: "Đứng yên cho tôi, đừng động."

Mặt Nam Sơ quay vào vách tường, giọng điệu chế nhạo: "Úp mặt vào tường sám hối? Cái giá của việc hôn anh sao?"

Lâm Lục Kiêu cởi áo, không mặc gì cả, bắp thịt căng thẳng, đường cong lưu loát, anh nhanh chóng mặc bộ quần áo sạch sẽ vào, quay đầu lại nhìn cô cảnh cáo, "Nói nhảm nữa sẽ phạt em chạy đó."

Vốn tưởng rằng sẽ yên lại như vậy.

Kết quả, cô nhóc kia hỏi: "Mấy vòng."

Tiếng nói bắn ra từ trên tường.

Anh vừa cúi đầu cài nút áo, khịt mũi cười lạnh, không quay đầu lại, thờ ơ nói: "Thế nào cũng phải ba mươi vòng."

Yên lặng rồi.

Lâm Lục Kiêu thay quần áo xong, tiện tay cầm bình nước khoáng trên bàn, vốc nước ra lòng bàn tay, rửa mặt. Trên mặt toàn là bụi, nước vốc lên dơ bẩn trong nháy mắt, anh lại vốc lên liên tiếp hai ba lần rồi mới vuốt khuôn mặt sạch sẽ, rốt cuộc gương mặt tuấn tú cũng rõ nét.

Anh lườm bên kia một cái, Nam Sơ yên lặng "úp mặt vào tường sám hối", giật giật khóe miệng, đóng bình nước đặt trở lại, rút khăn giấy lau mặt, vo thành cục ném chuẩn xác vào thùng rác, sau đó bỏ tay vào túi đi qua chỗ Nam Sơ.

Nói chung là sau khi nghe tiếng bước chân, Nam Sơ kết luận anh đã khá hơn rồi, xoay qua, quả nhiên anh đã thay bộ thường phục sạch sẽ, mặt mày sáng ra rồi, lấy lại dáng vẻ quen mắt trước đó.

Đôi mắt đào hoa, hấp dẫn người khác nhưng không có cảm xúc.

Nam Sơ khẽ nâng đầu, nhìn anh: "Anh không cần phải vội trả lời em, em không vội, trước hết với EQ của anh, chắc là sẽ hơi khó khăn để hiểu được."

Lâm Lục Kiêu đứng sau lưng cô, hai tay bỏ trong túi quần, thái độ trước sau như một.

Nam Sơ tiến lên một bước, tay chui qua cánh tay của anh, áp sát ngực, lại ôm anh lần nữa.

Lâm Lục Kiêu đứng thẳng, mặc cho cô ôm, không đẩy ra cũng không ôm lại, bàn tay trong túi siết chặt thành quả đấm, ánh mắt dần dần trầm lại, cuối cùng không nhúc nhích.

Cô nhóc vuốt ve lưng của anh giống như dỗ dành, "Nếu như sau này có cơ hội dẫn em vào đám cháy, em sẽ bảo vệ anh."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn người trong lòng, cảm thấy lời này có hơi buồn cười, mũi hừ ra một tiếng, "Là ai bảo vệ ai?"

Nam Sơ vùi trong lòng anh, kiên trì nói: "Em bảo vệ anh."

Anh cười, cười một lúc, rũ mắt nhìn người đang vùi vào ngực mình chiếm tiện nghi chiếm đến nghiện, bắt đầu đuổi người, "Em có thể đi được rồi."

Nam Sơ nắm tay thật chặt, "Ôm thêm một chút nữa."

Cảnh cáo nhẹ nhàng lại không nghe, tính tình sẽ không tốt như vậy, trực tiếp lôi cô ra khỏi ngực, nắm vai cô nhấn lên cửa, người anh hơi cuối xuống, nhìn vào mắt cô nói: "Đi theo tôi thật sự không có tiền đồ gì cả, thứ nhất tôi không có tiền, thứ hai tôi có thể mất mạng bất cứ lúc nào, nếu em muốn tùy tiện chơi đùa, tôi cũng không phải là ứng cử viên tốt, tôi không săn sóc, không có thời gian, không rãnh rỗi ở bên cạnh em, cho nên tôi khuyên em hãy suy nghĩ lại cho kỹ."

Anh cảm thấy anh đã nói đầy đủ rõ ràng, chắc là cô nhóc đã nghe rõ.

Hơn nữa sau khi chương trình ghi hình kết thúc, hai người có thể không có cơ hội nào chạm mặt nhau nữa rồi.

Nam Sơ: "Rất tốt, em có tiền, không cần tiền của anh, ngày nào đó anh phải hy sinh vì nhiệm vụ, em sẽ đặt bó hoa trước mộ phần của anh, tuyệt đối không rơi một giọt nước mắt nào vì anh, bình thường em hay bay khắp nơi trong nước, có thể anh muốn gặp em còn khó hơn là em muốn gặp anh nữa, cho nên, em cũng khuyên anh, hãy suy nghĩ lại cho kỹ, không có ai thích hợp với anh hơn em đâu."

Lâm Lục Kiêu khom lưng nắm vai cô, liếm khóe miệng, tinh thần hăng hái của cô nhóc gây khó dễ khiến người ta không còn cách nào.

Mạnh mẽ với cô nàng, quyết định không quan tâm đến cô nữa, đứng thẳng, kéo cửa ra, đẩy người đi ra ngoài, "Tôi từ chối, trở về đi."

Cửa bị đóng lại.

Hành lang vắng vẻ trống không, thật dài và tiêu điều lạnh lẽo, ngay cả một bóng đèn cũng không có, liếc mắt nhìn qua khiến cho người ta sợ hãi.

Nam Sơ không đi, nằm úp sấp ở ngưỡng cửa nghe ngóng một lát.

Bên trong rất lâu không có động tĩnh.

Năm phút sau, Lâm Lục Kiêu mở cửa đi ra, ngay cả quần cũng thay rồi, trong tay cầm theo cái nón, thấy Nam Sơ còn đứng ở cửa, hơi sửng sốt, mới đóng cửa lại, "Không phải bảo em đi rồi sao?"

Không biết từ đâu Nam Sơ lấy ra một viên kẹo, bỏ vào trong miệng, nhai nhai: "Em nghĩ là anh trốn ở trong đó khóc rồi, không muốn để cho em nghe thấy."

Khóe miệng Lâm Lục Kiêu giật giật, đội nón vào, không để ý đến cô nữa.

Nói thật, từ trước đến giờ anh không phải là người để lộ cảm xúc ra ngoài, từ nhỏ đến lớn, anh cũng chỉ khóc một lần, trở về từ trận động đất ở huyện Bình Lâm lần đó, không tính là khóc, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, cuối cùng anh vẫn cố kìm nén lại.

Mấy năm nay, liên tục có đội viên hy sinh, nên lời muốn nói, mọi người đã viết xong ngay từ lúc vào đội, và điều mình có thể làm là cứu trợ quốc gia đúng lúc.

Thương xuân bi thu, khóc sướt mướt đều không phải là chuyện đàn ông nên làm.

Nam Sơ thấy anh trở nên ngay ngắn chỉnh tề, hỏi: "Tối khuya còn phải đi ra ngoài sao?"

Hai người đi xuống dưới lầu khu giáo dục chính trị, Lâm Lục Kiêu nói: "Tôi đến chi đội một chuyến, em mau trở về ngủ đi."

"Khuya rồi mà chi đội còn có người à?"

Lâm Lục Kiêu đẩy cô về phía ký túc xá, "Ừ, phải báo cáo nhiệm vụ với lãnh đạo."

"Nữ lãnh đạo?"

Lâm Lục Kiêu đưa tay vỗ trán cô, "Đầu dưa thích ăn đòn?"

Nam Sơ bị đau, "Nói đùa mà, vất vả rồi, anh đi đi, lái xe hả?"

Lâm Lục Kiêu liếc cô: "Nói nhảm."

"Vậy anh cẩn thận một chút, anh là lái xe lúc mệt mỏi, ở bên kia ba ngày không có nghỉ ngơi rồi đúng không? Hay là em lái xe đưa anh đi ha?"

Lâm Lục Kiêu dường như hiểu rõ nhìn cô: "Có phải em ở trong đây ngột ngạt buồn chán rồi không?"

"Em lo lắng cho anh."

Ánh mắt thấu đáo.

Anh đã biết rõ: "Lo lắng cái rắm."

". . . . . ."

"Lằng nhằng dây dưa không đi lên thì chạy vòng cho tôi."

". . . . . ."

Nam Sơ cân nhắc một chút rồi làm bộ sợ xoay người đi.

Lâm Lục Kiêu nhìn theo bóng lưng của cô một hồi mới cất bước rời đi, đi chưa được hai bước thì gặp lính tuần tra.

Người này hành lễ với anh, "Đội trưởng Lâm!"

Lâm Lục Kiêu gật đầu một cái, ho một tiếng, chỉ hướng ngược lại với Nam Sơ, "Kiểm tra bên kia chưa?"

Lính tuần tra thấy khó hiểu, sao đột nhiên đội trưởng lại quan tâm tới chuyện tuần tra.

"Vẫn chưa."

"Qua đó nhìn xem chút đi."

". . . . . . Dạ!"

. . . . . .

Nam Sơ trở lại ký túc xá thì nghe nói, người chiến sĩ hy sinh còn rất trẻ tuổi, mới hai mươi ba tuổi, đến Đặc Cần được một năm, vì bảo đảm cung cấp đủ ô-xy nên mang bình dưỡng khí cho người bị nạn, kết quả hóa chất thứ cấp bị cháy nổ tạo thành xung kích bắn vào trong lửa (*), chết ngay tại chỗ.

(*) Câu này mình làm chưa rõ vì không hiểu đó là chất gì cháy.

L1uc Thiệu Nhất Cửu kể lại không nhịn được lại khóc lần nữa.

Nghiêm Đại và Từ Á cũng trầm mặc, chỉ nghe thấy tiểu đội trưởng Thiệu đè nén không khóc thành tiếng, cả phòng yên lặng, Từ Á khẽ an ủi cậu ta, rốt cuộc cũng là đàn ông, cảm thấy ở đây khóc trước mặt mấy cô gái như vậy thật sự rất mất mặt, lau nước mắt nước mũi, Nam Sơ thuận thế đưa khăn giấy cho cậu ta, "Lau đi."

Thiệu Nhất Cửu nói cám ơn, vặn vặn lỗ mũi nói: "Được rồi, các cô đi ngủ sớm một chút đi, mấy ngày nữa làm lễ truy điệu, lãnh đạo của chi đội cũng sang đây, các cô cũng phải tham gia, nội dung huấn luyện cố gắng ghi nhớ, quá lười biếng rồi, lãnh đạo thấy được sẽ khó chịu."

Ba người gật đầu.

Người chết không thể sống lại, người sống cố gắng phấn đấu để người chết được yên nghỉ.

Thế nên cuộc sống và huấn luyện cũng nên tiếp tục.

Nhưng rõ ràng không khí trong đội ngột ngạt hơn rất nhiều, tất cả mọi người không nói gì, trong lòng có ý nghĩ cũng đều kìm nén lại, không khí của cả trung đội hơi trầm lắng.

Hôm nay, trong đội làm lễ truy điệu cho người liệt sĩ kia, an táng ở nghĩa trang liệt sĩ.

Sáng sớm nhóm Nam Sơ đã thức dậy theo tiếng còi báo thức, dường như mấy ngày nay đã hơi quen với sự quản lý và sắp xếp trong đội, rửa mặt xong sớm một chút rồi chờ ở bãi tập, lãnh đạo chi đội đến đây không ít.

Thiệu Nhất Cửu dẫn nhóm người được huấn luyện, ngoài cổng có mấy chiếc xe lái vào, trong nháy mắt Thiệu Nhất Cửu như cắn phải thuốc lắc, giọng nói vang gấp mấy lần lúc nãy.

Chín giờ ở lễ đường làm lễ truy điệu.

Lâm Lục Kiêu mặc quân trang thẳng thớm đứng trên đài đọc bài truy điệu, nhóm lính hướng về phía di thể hành lễ lần sau cùng, mười giờ, di thể được an táng ở nghĩa trang liệt sĩ.

Một ngày này trôi qua, cả trung đội cũng bao phủ một tầng sương mù, cũng không dám tùy tiện nói chuyện.

Nam Sơ ăn cơm trưa xong ra khỏi nhà ăn, nhìn thấy Lâm Lục Kiêu đứng ở bên phải trường đình hút thuốc lá, đứng bên cạnh là một cô gái mặc quân trang, là người bước xuống từ ghế lái phụ của lãnh đạo sáng nay, mặt mày thanh tú, sau tai có cái đuôi ngựa ngắn ngủn, giống như cái đuôi con thỏ cái.

Lâm Mân dựa vào tường, nhìn Lâm Lục Kiêu: "Anh thấy sao?"

Lâm Lục Kiêu liếc nàng một cái, "Hôm nay chú Mạnh không tìm anh cằn nhằn, em không thoải mái đúng không?"

Lâm Mân vểnh môi, "Thôi đi, được tiện nghi còn ra vẻ, bây giờ lãnh đạo toàn nhìn chằm chằm vào anh đó, lần trước đi họp, chú Mạnh cũng đã nói lỡ miệng, nói cái gì mà chờ Lục Kiêu tới đây, trong đội này của tôi sẽ lại có thêm một dũng tướng, từ nhỏ chú Mạnh đã nhìn anh lớn lên, chắc chắn bây giờ chú ấy rất muốn kéo anh vào đội chú ấy đó, nếu anh dám rẽ ra khỏi điểm mấu chốt này, anh đã thấy thủ đoạn của chú Mạnh rồi đó, chú ấy có thể giết chết anh."

Lâm Lục Kiêu lấy thuốc lá xuống, nhếch khóe miệng lắc đầu.

Lâm Mân nói tiếp: "Anh chưa thấy con trai của chú Mạnh đâu, Mạnh Thần đó, hiện tại làm cái gì mà thi đấu thể thao điện tử, chú Mạnh ghét bỏ con trai chú ấy, khao khát coi anh như con ruột đấy."

"Anh thấy là em muốn làm con dâu chú ấy thì có?"

Sắc mặt Lâm Mân ngượng ngùng, "Nói bậy gì đấy!"

Lâm Lục Kiêu đã nói toạc móng heo, cười mở to mắt, giật mình nhìn thấy một bóng dáng đứng cách đó không xa, rất nhanh thu hồi tầm mắt, nhanh chóng nói với Lâm Mân: "Anh không thèm nghe em nói nữa, một đống chuyện đây này, chờ nhóm chú Mạnh ăn xong, anh sắp xếp người đưa mọi người trở về."

Nói xong, ra khỏi trường đình, đi về phía bên này.

Nam Sơ đứng tại chỗ, sau lưng bị người khác vỗ một cái, vừa quay đầu lại, Lưu Hạ Hàn nhìn cô cười: "Em đứng ngẩn người ở đây làm gì thế?"

Nam Sơ liếc nhìn Lâm Lục Kiêu theo bản năng, người nọ bỏ tay vào túi, cứ thẳng tắp như vậy đi ngang qua bên người cô, không thèm liếc mắt một cái.

Nam Sơ: "Không có gì, đi thôi."

Hai người đi theo sau Lâm Lục Kiêu, Lưu Hạ Hàn nói chuyện phiếm với cô: "Sắp tới chúng ta sẽ có hợp tác phim điện ảnh."

Ánh mắt Nam Sơ nhìn chằm chằm bóng lưng của Lâm Lục Kiêu, nghe Lưu Hạ Hàn nói câu được câu không, "Phim điện ảnh gì?"

"Hình như tên là “Vi Công”, vẫn chưa thấy, trước khi vào đội có nghe người đại diện đề cập tới, hai ta có thật nhiều đối thủ, trở về em có thể xem thử, tôi diễn nam ba."

Nam Sơ lơ đãng đáp lời: "À."

Lưu Hạ Hàn nói: "Kỹ thuật diễn xuất của em không tệ, chính là không có kinh nghiệm gì, phát huy thêm là ổn rồi, sau này chỉ giáo nhiều hơn ha."

Nam Sơ: "Được."

Lưu Hạ Hàn còn nói: "Đúng rồi, anh add em trên wechat rồi, tên là Lưu Hạ Hàn, lần sau lấy được điện thoại thì em chấp nhận đi, sau này có thể liên lạc nhiều hơn."

Nam Sơ: "Sao anh biết tôi có wechat?"

Lưu Hạ Hàn nói: "Là nhóm chương trình cho đó, anh add mọi người, sau này dễ liên lạc."

Lưu Hạ Hàn quả thật lớn tuổi hơn, xử lý mọi chuyện khá toàn diện, anh phải thừa nhận mình có chút cảm tình với Nam Sơ, cho nên quan tâm cô hơn một chút, lại không muốn khiến cô cảm thấy phiền phức, vậy thì dùng tất cả mọi người che giấu sự thật này, có đôi khi biết rõ là như thế này, bạn thật sự không thể từ chối anh ta, ngược lại sẽ có vẻ là bản thân mình tính toán chi li, nhỏ mọn nữa chứ.

Nói thật, anh ta là một người đàn ông có năng lượng khá tích cực, luôn mang theo nụ cười dịu dàng, ít khi tức giận, so sánh với đội trưởng Lâm cũng hai chín tuổi, tính khí kia thì thôi rồi.

Nam Sơ nhìn Lâm Lục Kiêu quẹo vào khu giáo dục chính trị, đè nén bước chân, cuối cùng không có đi theo.

. . . . . .

Qua ba ngày, cuối cùng không khí cũng chuyển biến tốt hơn, cuối cùng mọi người cũng vượt qua được cảm giác âu sầu.

Hôm nay, Lâm Lục Kiêu mới họp ở chi đội trở về, không kịp giờ cơm, dì làm bếp chừa cơm cho anh, dọn ra, thấy một mình anh, không thể không nghĩ tới chuyện lần trước, "Cô diễn viên tới đây ăn cơm với con lần trước, cô bé rất tốt."

Lâm Lục Kiêu và cơm, nhìn sang: "Ai ạ?"

"Cái hôm con xông ra ngoài khi có vụ nổ lớn đó, chính là cô bé cùng ăn cơm với con, sau khi con đi, con bé lập tức ăn hết cơm còn dư trong chén, không để thừa lại hạt nào."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thoa Xù về bài viết trên: Nguyễn Minh Thảo, SầmPhuNhân, meomeo1993, san san, thtrungkuti, trinhyen1020, vi ngôn lục ngạn
     
Có bài mới 03.09.2018, 15:14
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
Thượng Thần Nguyệt Phượng Hỏa Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.06.2013, 18:55
Tuổi: 29 Nữ
Bài viết: 1445
Được thanks: 8267 lần
Điểm: 20.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23


"Cô bé đúng là rất quật cường, rõ ràng ăn không vô mà còn cố nhét đồ vào miệng. Tôi nghe nói làm minh tinh cũng rất khó,  không được ăn cơm, cô ấy gầy như vậy nhất định là bị đói."

Ngày đó Nam Sơ quả thật khiến bà dì kinh ngạc một phen, vốn tưởng là một cô bé rất kén chọn, vậy mà tiện tay ăn sạch cơm thừa của người khác. Nghĩ như vậy, dừng một chút, liếc Lâm Lục Kiêu nhắc nhở: "Bình thường đừng quá hung dữ với người ta, nhìn dọa người lắm."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu, nhanh chóng và hai thìa cơm, thờ ơ nói: "Cô nhóc này to gan đấy."

"To gan thì vẫn là một cô bé, con thật sự coi người ta như mấy thằng nhóc trong đội của con hả? Người ta phải đi ăn nhờ, con chừa chút thể diện cho nó đi, đừng quá hung dữ."

Bà dì: Sao khuôn mặt của thằng nhóc con không có biểu cảm hiểu đạo lý gì thế.

Lâm Lục Kiêu đặt bát xuống, nói vài câu trêu chọc: "Con đây vừa mới bị dạy dỗ từ chỗ Mạnh Xử, dì lại bắt đầu dạy dỗ tiếp sao?"

Dì hiểu rất rõ về Lâm Lục Kiêu, trong lòng nó nghĩ cái gì, coi như thật sự đau lòng cho cô bé kia thì ngoài miệng nhất định sẽ không nói. Cho nên, chỉ bảo qua chuyện này là được rồi, thằng nhóc này có ngộ tính cao lắm.

Dì lặng yên không một tiếng động bưng mâm thức ăn đi, để lại mình Lâm Lục Kiêu ngồi ăn cơm.

Lần này cũng mất khẩu vị, Lâm Lục Kiêu nhanh chóng ăn xong, tới cửa đình nhỏ hút một điều thuốc. Trong đầu sáng tỏ như đèn đường, tất cả đều là giọng nói và dáng vẻ của cô gái đó, còn cả lần đầu tiên thấy cô với hai bím tóc nhỏ sát bên tai.

Lần đầu tiên hai người gặp mặt, cũng không phải trong đám cháy, cũng không phải ở bệnh viện, hoặc có thể nói là sớm hơn.

Chắc là lúc anh học lớp mười, khi đó Lâm Thanh Viễn vẫn là bí thư, anh và đám nhóc Đại Lưu rảnh rỗi liền tụ tập ở ngoài đầu ngõ hút thuốc lá, trêu chọc thầy tướng số mù. Đột nhiên có một ngày, Đại Lưu ấp úng nói muốn cho anh biết một chuyện, vòng vo cả buổi lại chẳng chịu nói gì. Dưới sự dụ dỗ, uy hiếp của anh, Đại Lưu mới nói chuyện mình thấy ngày đó cho anh biết.

"Hôm đó mình và Hứa Uẩn đi học bổ túc, rồi trông thấy xe của ba cậu ở bên ngoài cửa một khách sạn. Mình nói đó là cha cậu, Hứa Uẩn liền bảo không tin, mình liền đánh cược với cô ấy, canh giữ ở ngoài cửa nhất định sẽ trông thấy ba cậu đi ra, ---;;;ll,,,,e,,,quy,,,,don,,,,,,----nhưng không chắc là cậu cũng ở bên trong đó. Ngày đó, không biết Hứa Uẩn tính toán cái gì, thật sự đứng chờ ở ngoài cửa với mình, kết quả nhìn thấy ba cậu và một người phụ nữ cùng đi ra."

Nói đến chỗ này, tay cầm điếu thuốc của Lâm Lục Kiêu hơi khựng lại, sắc mặt hơi lạnh.

Đại Lưu khiếp đảm liếc anh một cái, không biết có nên nói tiếp hay không, Lâm Lục Kiêu liếc cậu ta một cái, ánh mắt trầm xuống.

"Nói tiếp."

Đại Lưu liền nói như vô chủ đích, đạp một cước, nói một câu, ấp úng nói hết toàn bộ.

"Người nữ kia, tôi đã thấy qua, là một nữ minh tinh, đeo kính râm, tôi không nhìn rõ nhưng lại cảm thấy quen mắt, trước kia có thấy trên TV, không nhớ ra tên. Tôi liền nghe đôi câu, hình như bọn họ thường xuyên gặp nhau ở khách sạn đó."

Nói là thường xuyên cũng không hẳn, sau đó một thời gian dài, bốn người cắm rễ ở đó cũng không thấy gì. Cho đến khi gần kết thúc nửa năm học của lớp mười thì sương lạnh buông xuống, Lâm Lục Kiêu thấy xe của Lâm Thanh Viễn lăn trên tuyết, dừng ở cửa quán rượu.

Chẳng được bao lâu, Nam Nguyệt Như liền mang theo một đứa bé tới, cô bé con bảy, tám tuổi, thắt hai bím tóc nhỏ. Khuôn mặt cô bé tròn tròn mập mập vô cùng đáng yêu, mở to đôi mắt tròn xoe trong trẻo, con ngươi đen đảo quanh.

Ngây thơ, hồn nhiên lại vừa cẩn thận, tỉ mỉ.

Bốn người ngồi xổm ở cửa ra vào, quan sát cả nửa ngày, đại khái qua hai mươi phút, Nam Nguyệt Như dẫn đầu mang theo cô bé xuống, sau lưng chính là Lâm Thanh Viễn. Sau đó Nam Nguyệt Như bảo cô bé tự mình đi vể, bản thân thì ngồi lên xe Lâm Thanh Viễn rời đi.

Cô bé không đi, mà đứng tại chỗ nhìn xe chở mẹ mình rời đi, khó khăn xoay người. Quay người lại, Nam Sơ bé nhỏ xui xẻo bị bốn chàng trai bắt trói lại.

Đại Lưu đề nghị: "Tôi trói cô bé qua đây hỏi một chút, không phải là rõ ràng sao?"

"Xuống tay với một cô bé tám tuổi, các cậu cũng quá vô lương tâm đấy nhỉ?"

Cảm thấy bất bình chính là Tôn Minh Dương, xoay lại, trói người mang tới cũng là cậu ta. Cả quá trình, Lâm Lục Kiêu chỉ dựa vào tường hút thuốc lá, không nói một từ.

Đại Lưu lấy khăn bịt mặt từ trong túi xách ra, bịt mắt cô bé, trói đôi tay đẩy người ta tới góc tường.

"Cô bé, em đừng sợ, các anh không làm gì đâu, chỉ muốn hỏi em vài vấn đề thôi."

Nam Sơ bị bịt mắt ngồi dưới đất, đôi tay trói ở phía sau, vẻ mặt lại rất bình tĩnh, đáp: "Hỏi đi."

Mặc dù như thế, nhưng dù sao vẫn là một đứa trẻ, tuy trong giọng nói có vẻ run rấy nhưng mấy cậu chàng kia lại chẳng nghe ra, cô bé cũng cố gắng không để lộ sự sợ hãi.

Sau đó Đại Lưu kéo kéo Lâm Lục Kiêu ở bên cạnh, giục: "Hỏi đi."

Mấy chàng trai bắt nạt một cô bé như vậy là sao đây, lúc ấy Lâm Lục Kiêu thật vô sỉ, cộng thêm vẻ mặt thờ ơ của cô bé này, anh phiền não đầy mặt đẩy Đại Lưu ra.

"Có cái gì hay mà hỏi, đi đây."

Xoay người muốn đi, bị Đại Lưu ngăn lại: "Thật sự không hỏi à? Qua thôn này là không có nhà trọ đâu, không làm được thì đây chính là em gái cậu."

Điểm này, ngay cả Thẩm Mục cũng biết.

"Không đến mức đó, mình điều tra rồi, bảy, tám năm trước, hai người bọn họ còn chưa quen biết."

Đại Lưu còn muốn nói điều gì. Lâm Lục Kiêu lười quan tâm đến cậu ta, đi thẳng tới kéo cô bé lên, cởi dây trói, khom lưng đè lên bả vai cô bé,---..ll,,ê...quy,,,,donnnnn---nhỏ giọng nói bên tai cô bé: "Hiện tại, đi về phía trước, không được quay đầu lại, nếu không anh cũng không dám đảm bảo bạn bè anh sẽ làm gì em đâu, hiểu chưa?"

Lâm Lục Kiêu khoác tay lên vai cô, nói xong còn vỗ nhè nhẹ.

Ngày đó hình như còn đổ tuyết, ngõ nhỏ chật hẹp, tuyết đọng dày cộm, Nam Sơ bước một bước phát ra tiếng tách tách, liều mạng gật đầu, như gà mổ thóc.

Lâm Lục Kiêu cúi đầu cười cười, hỏi: ".....Biết sợ à?"

Nam Sơ lắc đầu, đáp: "Các người không xấu, tôi biết rất rõ."

Lâm Lục Kiêu cười đến nỗi mặt sắp rút gân, đáp: "Đó là vì em chưa từng thấy lúc anh xấu xa." Nói xong liền tháo khăn bịt mắt cho cô, đẩy cô đi.

Lâm Lục Kiêu đút tay vào túi quần, đứng ở trong tuyết nhìn theo bóng lưng cô. Cô gái nhỏ đúng là không hề quay đầu lại, đi thẳng theo ánh mặt trời ra khỏi ngõ nhỏ. Thật ra trên đường cũng có vài lần dừng lại, nhưng bị Lâm Lục Kiêu quát lớn đi tiếp.

Sau đó là lúc cô mười sáu tuổi, anh vừa mới tốt nghiệp trường quân đội. Anh cứu cô, cô gái nhỏ ở bệnh viện cầu xin anh, những năm này cũng lục tục nghe được vài chuyện về Nam Nguyệt Như, còn có con gái của bà ấy nữa. Anh biết là Nam Nguyệt Như không hề quan tâm đến Nam Sơ, vừa ra khỏi đám cháy, trong đội đã có người liên lạc với Nam Nguyệt Như, lúc ấy đang ở nước Mỹ, là trợ lý nhận. Khi đó ngập ngừng hai ba giây, mới nói cho bọn họ biết, chờ tháng sau Nam Nguyệt Như sẽ trở về nước để xử lý.

Đồng đội cúp điện thoại còn nói thầm một câu: "Con gái nhập viện rồi cũng không hỏi một câu, nào có người mẹ như vậy......"

Lúc ấy Lâm Lục Kiêu đứng ở bên cạnh, trầm tư hút thuốc.

Nam Sơ có thể trưởng thành thế này đúng là phải dựa vào nghị lực của bản thân, tính tình của cô gái ấy thành ra như vậy cũng không kỳ quái. Bình thường, đối với chuyện gì cũng lạnh lùng, nhưng hết lần này tới lần khác lại bắt bí người ở một vài chi tiết nhỏ.

Những thứ này vừa hạ xuống, quả thật rất xuyên trái tim, có chút ê ẩm căng căng.

. . . . . .

Buổi chiều huấn luyện, Nam Sơ cũng hiếm khi không tranh cãi với anh, yêu cầu làm bất kể cái gì cũng tích cực phối hợp, mặc dù chưa đạt tiêu chuẩn, động tác nhũn như con chi chi không có lực. Mấy lần anh vươn tay chỉnh lại động tác cho cô, cô gái nhỏ cũng không giống như trước, nhân cơ hội chiếm chút lợi, mà còn duy trì khoảng cách đúng mực với anh, cố gắng không chạm vào thân thể anh.

Lâm Lục Kiêu có chút buồn bực. Bình thường, rõ ràng rất thích đụng vào thân thể anh mà. Ví dụ như.....

Buổi chiều, lúc đang hướng dẫn cách mặc, cởi đồng phục phòng cháy thì một hồi lâu Nam Sơ vẫn không cài được dây lưng của mình. Lâm Lục Kiêu thấy suốt cả buổi cô vẫn chưa cài được, cho đến khi Lưu Hạ Hàn vỗ vỗ Nam Sơ, tay ôm lấy eo cô, nói: "Tôi xem giúp cô một chút."

Nam Sơ cúi đầu, đưa dây lưng cho anh ta.

"Ờ."

Lúc này Lâm Lục Kiêu mới đi tới, nhỏ giọng hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"

Nam Sơ cũng chẳng thèm nâng mí mắt, đáp: "Không cài được."

Lâm Lục Kiêu đẩy Lưu Hạ Hàn ra, nhận lấy dây lưng trong tay anh ta,--ll..,,e...quy,,,,do,,,,,,cúi đầu vòng qua eo cô, nhưng miệng lại nói với Lưu Hạ Hàn: "Cậu thắt của cậu, đợi lát nữa tôi kiểm tra, năm mươi giây mà không thắt được thì đi ra ngoài chạy năm vòng."

Lưu Hạ Hàn đáp: "Năm mươi giây là tôi đã thắt xong rồi."

Lâm Lục Kiêu lại nói: "Vậy thì bốn mươi giây."

". . . . . ."

Uầy, Lưu Hạ Hàn cảm thấy sao hôm nay sĩ quan huấn luyện lại đặc biệt nghiêm khắc vậy? Ai bảo người ta là sĩ quan huấn luyện cơ chứ, không cam lòng vẫn phải xoay người đi đây.

Lâm Lục Kiêu hơi khom người, tay từ phía sau Nam Sơ vòng ra trước.

"Giơ tay lên."

Nam Sơ ngoan ngoãn giơ tay lên.

Lâm Lục Kiêu không ngờ cô lại thành thật như thế, phải dựa theo bình thường, thừa dịp camera không quay được liền kẹp thật chặt, hoặc là ánh mắt đùa giỡn một chút. Ngoan ngoãn như vậy, Lâm Lục Kiêu thật sự có chút không kịp thích ứng.

Anh cảm thấy kỳ quái, liếc mắt nhìn cô một cái. Nam Sơ dang tay, vẻ mặt thản nhiên.

Lâm Lục Kiêu đút đuôi đai lưng vào trong ổ khóa, chợt nhấc lên, trang phục phòng cháy rộng thùng thình lập tức bị xiết lại, eo thon lộ ra, chưa đầy một nắm tay.

Mẹ nó, gầy như vậy! Lâm Lục Kiêu có hơi không nỡ xuống tay, sợ tay mình sức lớn làm gãy eo người ta.

Nếu đặt ở thời xưa, Nam Sơ nhất định là "Thân hình như rắn nước, anh chắc chắn chưa từng thấy qua."

Lâm Lục Kiêu cảm giác não mình có thể mộng ra giọng nói và vẻ mặt của cô, kết quả, Nam Sơ thấy anh bất động, rất bình tĩnh hỏi một câu: "Sao thế?"

Lâm Lục Kiêu cảm giác đầu óc mình chắc là có vấn đề, lắc đầu một cái, nhanh chóng giúp cô thắt chặt rồi, buông lỏng tay. Lách cách, dây lưng lại lỏng ra. Nam Sơ mang vẻ mặt vô ngữ nhìn anh.

Ánh mắt Lâm Lục Kiêu dời sang Từ Á và Nghiêm Đại ở bên cạnh, hỏi: "Sao hai cô kia lại cài được?"

Nam Sơ trợn trắng mắt, đáp: "Làm sao em biết được?"

Lâm Lục Kiêu chìa tay ra, nói: "Đưa thắt lưng cho anh, chắc là cài chưa đúng rồi."

Nam Sơ ngoan ngoãn đưa cho anh. Lâm Lục Kiêu liếc cô một cái, sao hôm nay lại nghe lời như vậy?

Nam Sơ lại bày ra ánh mắt ngây ngô "Làm sao thế".

". . . . . ."

Thiệu Nhất Cửu cầm công cụ tới đưa cho Lâm Lục Kiêu, rồi nói: "Trưa hôm đó không phải cô bị cảm nắng vì dây đai sao? ---ll,,,...re....,d...ô-----Tôi đoán ba nữ sinh các cô chắn gần giống nhau, tôi liền lấy số đo của Nghiêm Đại để làm cho cô, chỉ là không ngờ cô lại gầy như thế."
          
Lâm Lục Kiêu ngồi xổm xuống, sửa dây đai. Nam Sơ nói: "Không có việc gì."

Thiệu Nhất Cửu: "Nghe nói trước kia cô là người mẫu, khó trách vóc người lại đẹp như vậy, chắc là rất khổ cực nhỉ. Tôi nghe nhân viên công tác nói, các cô ăn cơm đều chỉ no ba phần thôi."

Nam Sơ: "Nói bậy, không thấy tin tức trên mạng sao? Next Top Model đều được ăn đùi gà đấy."

Thiệu Nhất Cửu gãi gãi sau gáy, cũng không xác định Nam Sơ nói thật hay nói dối, ngược lại còn hy vộng cô không bị bỏ đói là được, thật thà chất phác cười cười, khen: "Thật là lợi hại."

"Ngốc, anh còn tin là thật."

Thiệu Nhất Cửu cười ha ha, nói: "Cô nói cái gì, tôi đều tin."

Nghe vậy, Lâm Lục Kiêu sửa xong dây đai, bèn đứng lên, đưa cho Nam Sơ, nói: "Lần này được rồi." Nói xong, quay đầu liếc Thiệu Nhất Cửu, hỏi: "Sao còn ở đây?"

Mặt Thiệu Nhất Cửu cứng đờ, vội chạy đi.

Nam Sơ thắt dây xong, giữ chặt, hướng về phía Lâm Lục Kiêu cười một tiếng, hỏi: "Cám ơn, vừa rồi có phải anh nghĩ là em cố ý hay không?"

Lâm Lục Kiêu hỏi lại: "Cố ý cái gì?"

"Cố ý không thắt dây lưng, hấp dẫn sự chú ý của anh." Thừa dịp không ai chú ý, Nam Sơ nhỏ giọng nói tiếp: "Về sau em không trêu chọc anh nữa, thật đấy."

"Ừ, em có thể nghĩ thông suốt là được."

Chính Lâm Lục Kiêu cũng không cảm thấy được giọng điệu của mình cứng nhắc, gượng ép, còn lộ ra hơi dấm.

Cách buổi huấn luyện, nghỉ ngơi năm phút đồng hồ.

Lâm Lục Kiêu bảo Thiệu Nhất Cửu xuống canteen ôm một thùng nước uống đến, ở dưới gốc cây chia cho một người một chai. Ngày đó nóng bức, mỗi người đều mặc bộ đồng phục phòng cháy to đùng như bánh bao hấp, mồ hôi ào ào chảy ra.

Ngược lại, tâm tình của mấy diễn viên cũng không tệ lắm, ngồi chung một chỗ nói chuyện phiếm. Nam Sơ ngồi bên cạnh Lưu Hạ Hàn, lẳng lặng uống nước, thỉnh thoảng còn đối đáp đôi câu.

Những người khác thì khá tốt.....

Song bầu không khí giữa Nghiêm Đại và Nam Sơ lại hơi tế nhị, Nam Sơ nói gì, Nghiêm Đại đều muốn chen vào đôi câu. Nam Sơ nói xong lời cuối cùng, định im lặng, đại khái là bệnh cũ của cô gái này lại tái phát, muốn cố ý tranh cãi với cô.

. . . . . .

Sau đó Nam Sơ mới biết, toàn bộ tâm tình của Nghiêm Đại đều đến từ chiếc thắt lưng của buổi sáng. Cô ta cảm thấy Nam Sơ kiểu cách, cố ý khoe khoang eo thon, đến nỗi, về sau cứ tranh cao thấp với Nam Sơ ở khắp nơi.

Nam Sơ chính là người như vậy, không tim không phổi, anh ghét tôi thì cứ ghét, dù sao tôi cũng đâu thích anh.---ll...e...uy...donnn-----Cô càng không phải là quả hồng mềm, sẽ không vì người ta chán ghét mà chủ động cầu hòa. Cô đương nhiên có một thế giới nhỏ của mình, bản thân có thể tìm việc làm, nhưng sẽ không vì vậy mà cố ý né tránh người khiến mọi người đều lúng túng.

Nghiêm Đại thì hơi ngược lại, cô ta sẽ cố ý tránh né, ra vẻ mình đặc biệt ghét Nam Sơ. Cô ta sẽ không che giấu cảm xúc, bản tính cô công chú nhỏ, cảm thấy mình ghét ai thì tất cả mọi người cũng phải ghét người đó. Cho nên cô ta lôi kéo Từ Á, muốn Từ Á theo mình ghét Nam Sơ.

Từ Á khá thông minh, từ trước đến giờ cô vẫn hiểu rõ tính toán giữa các nữ sinh, cô sẽ không đặc biệt đứng về phía nào. ‘Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy’, kỹ năng này là cần thiết trong giới giải trí hỗn loạn. Hơn nữa, so sánh với bản tính bụng dạ hẹp hòi của Nghiêm Đại, nói thật cô vẫn thích cá tính của Nam Sơ hơn.

Nữ sinh còn có một bản lĩnh, bất kể mối quan hệ có ác liệt đến đâu, nhưng ở trước mặt đông đảo nam sinh vẫn có thể thản nhiên tạo cảnh thái bình.

Buổi tối tắt đèn, phòng ngủ nữ sinh yên lặng, rửa mặt đi ngủ. Phòng ngủ nam sinh lại vô cùng náo nhiệt, vẫn còn đang tán phét, nói chuyện phiếm, so với bên kia hoàn toàn là hai cảnh khác biệt.

Lâm Lục Kiêu kết thúc buổi rèn luyện ban đêm, lúc đi vào thấy Thiệu Nhất Cửu kéo một thành viên trong đội phòng cháy nhiệt tình buôn chuyện.

Anh vừa tiến vào, lập tức yên lặng, đội viên giải tán, bị anh kéo lại, tháo mũ xuống. Anh kéo một cái ghế dựa ra ngồi xuống, gác chân, đảo mắt, hỏi: "Tán gẫu cái gì thế?"

Cả đám đều trố mắt nhìn nhau, không dám nói lời nào.

Thật ra thì cũng chẳng có gì, vốn là tán gẫu, nói chuyện phiếm mà thôi, nói cho Đội trưởng cũng không sao. Chính là lần này quá nghiêm túc, không ai dẫn đầu, mọi người nhất thời không dám mở miệng.

Cuối cùng vẫn là Thiệu Nhất Cửu nổi lên tinh thần trưởng lớp, nói: "Thật ra cũng chẳng có gì, mọi người nhàm chán quá, mà vừa nãy Tiểu Cửu có nói một vài tin đồn.---ll...,,,e,,uuu..doonnnn--- Trước kia Nghiêm Đại và Nam Sơ là tình địch, sau đó mọi người liền thảo luận đa chiều, Nghiêm Đại và Nam Sơ, ai là người xinh đẹp, không có ác ý, chỉ thảo luận đơn thuần thôi."

Lâm Lục Kiêu dựa vào ghế, rảnh rang nhìn cậu ta, hỏi: "À, thảo luận có kết quả rồi sao?"

Tiểu Cửu dẫn đầu giơ tay, đáp: "Tôi chọn Nam Sơ!"

Có người phản đối: "Tôi chọn Nghiêm Đại, cô ấy cười lên rất đẹp mắt."

"Nhất định là Nam Sơ! Chân dài eo nhỏ! Người mẫu đó!"

"Từ Á! Cô gái nhỏ đáng yêu! Lương thiện dịu dàng!"

". . . . . ."

Cuối cùng Thiệu Nhất Cửu yếu ớt giơ tay, nói: "Tôi cũng bầu cho Nam Sơ."

Không hề lo lắng, Nam Sơ dùng số phiếu cao để giành chiến thắng. Chính Nam Sơ cũng không biết, trong một buổi tối vô danh, được người đội vòng hoa.

Lâm Lục Kiêu sờ mũi một cái. Kỳ quái, sao lại có cảm giác đánh thắng trận thế nhỉ?

. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn lamnguyetminh về bài viết trên: Nguyễn Minh Thảo, Thoa Xù, Windyphan, meomeo1993, san san, thtrungkuti
     
Có bài mới 04.09.2018, 22:54
Hình đại diện của thành viên
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 698
Được thanks: 7209 lần
Điểm: 33.69
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24
Editor: coki

Cách gọi người đội vòng hoa này Nghiêm Đại biết được một cách vô tình.

Ngày đó sau khi kết thúc buổi tập ban đêm, camera và các nhân viên chương trình đều đã đi hết, chỉ còn lại vài nhân viên và diễn viên, Thiệu Nhất Cửu và mọi người hát quân ca, Lâm Lục Kiêu cũng không để ý, chỉ ngồi yên tĩnh ở trên bậc thang nhìn mọi người hào hứng gào rống.

Hát bài 《 Hoa xanh trong quân 》.

Tiểu Cửu giơ một ngón tay lên, chỉ về phía Nam Sơ: “Ba cô gái hát một bài đi , đội hoa. . . . . ."

Có lẽ là do đêm đó bỏ phiếu quá kì lạ nên Thiệu Nhất Cửu mới thốt lên hai chữ đội hoa theo bản năng, sau đó phát hiện có chút không ổn nên lập tức thay đổi lối xưng hô, nói: "Nam Sơ, cô trước đi ."

Hai cô gái còn lại rất nhạy cảm, trong nháy mắt đã hiểu được chuyện gì xảy ra.

Từ Á nhanh mồm nhanh miệng, lập tức nhảy dựng lên xách lỗ tai Tiểu Cửu giống như phát hiện vùng đất mới: "Mấy anh bí mật bỏ phiếu? ! Hả? Chị Nam Sơ là người đội vòng hoa! Vậy bọn tôi thì sao!"

Tiểu Cửu lập tức mù mờ, cũng không biết cách lấy lòng nên gấp gáp muốn giải thích thì phát hiện càng giải thích càng rối hơn: "Thật sự không phải. . . . . . Ba người đều là tiên nữ. . . . . . Đều đẹp. . . . . ."

"Ừ, cả ba đều là tiên nữ." Từ Á ra vẻ không chấp nhận, cố ý trêu đùa anh ta: "Nhưng Nam Sơ xinh đẹp nhất đúng không?"

Tiểu Cửu gật đầu theo bản năng.

". . . . . ."

Mọi người lắc đầu bất đắc dĩ, thằng nhóc này đúng là ngay thẳng.

Tiểu Cửu cũng đã lập tức nhận ra nên cuống quít xua tay, giải thích với Từ Á: "Không không. . . . . . Không phải. . . . . . Là vậy, cô cũng xinh đẹp, Nghiêm Đại cũng xinh đẹp, cả ba đều đẹp cả!"

Từ Á cười ha ha, thấy anh ta bối rối thật sự thì phủi tay trở về chỗ ngồi, giả bộ trêu nói: "Được rồi, tôi trêu anh thôi."

Đúng là có chút không vui nhưng Từ Á không thật sự để ở trong lòng vì cô cũng cho rằng Nam Sơ rất xinh đẹp.

Nhưng khác với cô, có lẽ Nghiêm Đại khá so đo với cách xưng hô này.

Tiểu Cửu thở một hơi dài nhẹ nhõm sau đó quay đầu lại nhìn Nghiêm Đại, anh đang định nói thì thấy người phía sau mặt không biểu cảm đứng lên, sau đó không nói câu nào đã trực tiếp bỏ đi còn mọi người thì nhìn theo bóng lưng mảnh mai của Nghiêm Đại mà không nói gì.

. . . . . .

Thật ra chuyện này nhắc đến cũng khá thú vị, mọi người vốn cho rằng người khó chung sống nhất là Nam Sơ, kết quả Nghiêm Đại mới là người khó chung sống nhất, chỉ cần không có ống kính máy quay thì cô ta lập tức bày ra dáng vẻ thờ ơ không thèm để ý, cao quý vô cùng.

Ngược lại Nam Sơ vừa gặp thì cảm thấy lạnh lùng xa cách nhưng thật sự lại rất hiền hoà, lúc huấn luyện chịu khổ cũng không thấy cô than thở mệt mỏi, không hề kiểu cách.

Sau khi Nghiêm Đại rời đi, mọi người đều trầm xuống, có chút trách cứ liếc nhìn Tiểu Cửu, vốn lần bình chọn này là bí mật nhưng thằng nhóc này lại lấy ra đùa, không biết cân nhắc, quan trọng hơn nữa là chuyện này đã bị lộ ra, không dễ giải quyết cộng thêm tính tình Nghiêm Đại.

Không có ca hát hăng hái, các nam sinh cũng có chút hậm hực rời đi.

Trên đường trở về kí túc xá, Nam Sơ và Lưu Hạ Hàn cùng đi ở phía sau, hai người trò chuyện câu được câu không, Lưu Hạ Hàn nói đùa với Nam Sơ: “Nghiêm Đại sẽ không tức giận thật sự chứ?"

Lưu Hạ Hàn cũng coi như nhạy cảm nên đã phát giác giữa Nam Sơ và Nghiêm Đại có chút không đúng.

Nam Sơ không có trả lời anh ta mà hỏi ngược lại một câu: "Có thuốc lá không?"

Lưu Hạ Hàn sững sờ sau đó nói: "Trong kí túc xá của tôi có, chỉ có điều sao cô lại hút thuốc lá ——"

"Nếu không anh cho tôi cầm một lát?"

Lưu Hạ Hàn suy nghĩ một chút rồi nói: “Được rồi, vậy cô đợi ở chỗ này một lát, tôi...tôi đi lấy." Nói xong Lưu Hạ Hàn ba chân bốn cẳng chạy thẳng lên lầu.

Mấy ngày nay Nghiêm Đại vẫn luôn nhằm vào Nam Sơ, cô không phải người ngu nên có thể cảm thấy nhưng cô thấy mấy chiêu trò của cô ta đều rất ngây thơ nên không để ở trong lòng —— ngoài trừ tối hôm qua lúc trở về, cô phát hiện nửa hộp kẹo cai thuốc của mình đã không còn, cô không nói chuyện này với ai nhưng dùng đầu óc suy nghĩ một chút cũng có thể biết là ai làm, giống như Từ Á nói, Nghiêm Đại chính là một "Tiểu công chúa", mọi người không đặt sự chú ý lên một mình cô ta thì cô ta sẽ khó chịu nên mới muốn tìm một chút cảm giác tồn tại, giờ đây một câu người đội vòng hoa của Tiểu Cửu lại đắc tội cô ta.

Đoán chừng khoản nợ này sẽ được ghi trên đầu cô.

Đang suy nghĩ miên man thì trên cầu thang phía trước có một người đang đi xuống, thân hình người đó rất cao lớn, cổ áo đồng phục được nới lỏng, anh ta bước bước lớn, bước một lần hai ba bậc thang để xuống dưới, lúc ánh mắt vừa mới rời khỏi người Nam Sơ thì sau lưng có người kêu anh ta: “Đội trưởng Lâm."

Lâm Lục Kiêu quay đầu lại, lúc này Nghiêm Đại đang chạy xuống cầu thang sau đó đi tới trước mặt Lâm Lục Kiêu.

Lâm Lục Kiêu liếc nhìn Nam Sơ một cái rồi mới quay đầu lại hỏi Nghiêm Đại: "Có chuyện gì không?"

Nghiêm Đại cúi đầu, nói: "Lúc nào có thời gian vậy? Tôi muốn nói chuyện với anh một chút."

Ha!

Nam Sơ dựng thẳng lỗ tai lên.

Lâm Lục Kiêu vừa định trả lời thì lại có một người đi xuống cầu thang, anh ta giơ gói thuốc lá và bật lửa trong tay lên tiếp đó lên tiếng chào hỏi: “Đội trưởng Lâm."

Sau đó anh ta liếc nhìn Nghiêm Đại rồi đi về phía Nam Sơ: “Đi, tôi biết một nơi có thể hút."

Lâm Lục Kiêu nhìn bóng lưng hai người, híp híp mắt sau đó hồi hồn nhìn Nghiêm Đại, đút tay vào trong túi: "Cô định nói cái gì? Nói luôn ở chỗ này đi."

. . . . . .

Không biết Lưu Hạ Hàn đó tìm đâu ra một chỗ bí ẩn như vậy.

Ngay cả Nam Sơ cũng cảm thấy nơi này rất yên tĩnh, là một sườn núi nhỏ phía sau nơi huấn luyện, có một đống đất nhô lên, phía trước là rừng cây, phía sau khoảng bốn trăm mét là những chướng ngại vật của nơi huấn luyện, trước sau đều có núi vây quanh, trăng sáng treo ở chân trời giống như móc câu.

Lưu Hạ Hàn dựa vào một thân cây, xé gói thuốc sau đó đưa một điếu cho Nam Sơ, cô nhận lấy, nói cám ơn rồi thành thạo dùng bật lửa nghiêng đầu đốt thuốc sau đó dựa vào cây khô hút thuốc, ánh trăng bao trùm lên nửa sườn mặt lạnh nhạt của cô, nhìn thoáng qua có vẻ cực kì thản nhiên.

Lưu Hạ Hàn kẹp điếu thuốc đưa lên miệng, liếc cô một cái sau đó hơi trêu đùa: "Nhìn cô vô lại như vậy, fan của cô có biết không?"

Nam Sơ nhếch môi cười một cái, gương mặt có chút sắc bén, không cố ý nhưng lại hấp dẫn ngoài ý muốn: “Fan ở đâu ra."

Lưu Hạ Hàn phủi phủi tàn thuốc lá, nói: “Vài chục vạn theo dõi trên Microblogging, cũng không ít."

Nam Sơ cười: “Anh không thấy những người đó đều đang mắng tôi hay sao?"

"Người đại diện của tôi nói, bị vùi dập đến cùng rồi sẽ có lúc thăng hoa, tính tình của cô rất tốt, nổi tiếng là chuyện sớm hay muộn thôi."

Nam Sơ vẫn cười, mặt mày mang theo xa cách: “Vậy thì xin nhận lời tốt lành của anh."

Sau khi hút xong điếu thuốc, hai người trở về thì dưới lầu đã không còn bóng người, Nam Sơ và Lưu Hạ Hàn tạm biệt sau đó trở về túc xá, lúc này Từ Á đang nằm ở trên giường đắp mặt nạ, thấy Nam Sơ trở lại thì nói: “Chị về rồi."

Nam Sơ ừ một tiếng, nhìn qua thấy giường ngủ của Nghiêm Đại trống không thì lạnh nhạt hỏi một câu: "Cô ta đâu rồi?"

Từ Á lấy mặt nạ xuống, xoay người nằm lỳ ở trên giường hỏi ngược lại: “Có một chuyện rất hay, chị có muốn nghe hay không?"

"Chuyện gì hay?"

"Nghiêm Đại muốn rút lui, đang nói chuyện với tổ chương trình đấy."

"Cô ta bị bệnh gì sao?"

Nam Sơ vừa nói vừa kéo một cái ghế ngồi xuống.

Từ Á phân tích với Nam Sơ: "Không phải gần đây cô ta có một vai diễn sao, hơn nữa ngày nào cũng quay phim đến khuya, em vừa mới nghe nói đất diễn của cô ta bị người mới giành mất, cộng thêm hiện tại huấn luyện gian khổ, trên người, trên tay đều là vết thương, cảm xúc vốn đã không ổn định, vừa nãy Tiểu Cửu lại nói câu kia, đoán chừng là cô ta đã bị kích thích. Nghiêm Đại cũng không có gì, chỉ là có chút yếu ớt. Tốt nhất là hiện giờ đừng kích thích cô ta, cô ta chịu không nổi kích thích đâu, mới vừa rồi đội trưởng Lâm chờ chị rất lâu, chắc là định nói chuyện đó."

Đâu chỉ là có chút, dứt khoát mua miếng đậu hũ đập đầu chết cho rồi.

Nam Sơ không có có nói gì, chỉ im lặng cởi giày.

"Nam Sơ, đội trưởng Lâm chờ cô ở dưới lầu."

Thiệu Nhất Cửu đứng ở cửa ra vào kêu to.

Từ Á lăn lộn ở trên giường, nói: “Em biết ngay mà, chị mau đi đi, đừng để đội trưởng Lâm đợi lâu."

Từ lúc gia nhập đội cho đến nay, đây là lần đầu tiên Lâm Lục Kiêu chủ động tìm cô, vậy mà lại là vì Nghiêm Đại.

Tâm tình thật con mẹ nó phức tạp.

Nam Sơ chậm rãi mang giày, đứng ở trước gương sửa lại quần áo và mũ cho ngay ngắn rồi mới đi xuống lầu.

Lâm Lục Kiêu đứng ở cạnh bồn hoa, hai tay nhét vào túi quần, khi nghe thấy trên cầu thang có tiếng bước chân thì anh lập tức xoay người, ánh mắt nhìn chằm chằm Nam Sơ. Cô gái này rất gầy, trên người là áo ngụy trang ngắn tay và quần rộng thùng thình nên lúc gió thổi qua cứ đung đưa đung đưa.

Lúc cô đi tới cũng học theo dáng vẻ của anh, đút hai tay vào túi quần, không chút để ý, hỏi: "Đội trưởng Lâm, tìm tôi có việc gì vậy?"

Tên lưu manh nhỏ.

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn nàng: “Trong bộ đội dạy em làm vậy khi gặp cấp trên sao?"

Nam Sơ thu hồi nụ cười, lấy tay ra khỏi túi, đứng thẳng, chào theo nghi thức quân đội: “Báo cáo!"

"Đi theo anh."

Sau khi nói câu này, Lâm Lục Kiêu không để ý đến Nam Sơ nữa mà xoay người rời đi, Nam Sơ đi theo sau lưng của anh, hai mắt đen lúng liếng nhìn anh chằm chằm.

Sau khi vào tòa nhà dạy học.

Nam Sơ đang muốn chạy thì đã bị phát hiện, tiếp đó cổ áo bị xách lên, cứng rắn kéo cô vào, Nam Sơ giãy giụa nói: "Làm gì có ai như anh, tại sao anh lại động tay động chân với cấp dưới."

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn cô, cười lạnh: “Động tay động chân?"

Lâm Lục Kiêu vừa nói, tay lại vừa dùng sức xách cô lên, kéo lên một tầng lầu.

"Lâm Lục Kiêu!"

"Ừ."

"Lâm Lục Kiêu!"

"Ừ."

Trái lại anh rất kiên nhẫn.

Cửa phòng làm việc vừa mới mở ra thì trên cầu thang đột nhiên vang lên một loạt tiếng bước chân, sau đó có ánh đèn pin chiếu lên trên tường, Nam Sơ còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay đã bị nắm chặt sau đó kéo đi vào, cô dựa người vào cánh cửa, trước mặt là một bức tường thịt, là lồng ngực kiên cố của người đàn ông. Một tay Lâm Lục Kiêu chống lên cánh cửa, một tay hơi vén rèm cửa sổ, chờ lính tuần tra đi rồi mới thả rèm cửa sổ xuống sau đó cúi đầu nhìn cô gái xấu xa trong lồng ngực.

Nam Sơ thở hổn hển: “Anh vào phòng làm việc của mình, việc gì phải lén lén lút lút?"

Lâm Lục Kiêu cúi đầu nhìn cô: “Không phải là còn có em nữa sao?"

Nam Sơ xoay người liếc anh một cái: “Vậy hiện tại em đi ra ngoài."

Lâm Lục Kiêu túm cô trở lại, ấn lên trên cánh cửa, hai tay đặt ở hai bên, cúi đầu nhìn cô, trong con ngươi đen nhánh phản xạ khuôn mặt hơi ửng đỏ của cô, giọng anh hơi khàn, nói: "Đừng quậy nữa."

Nam Sơ ngẩng đầu nhìn anh: "Anh xem, hai ta lén lén lút lút như vậy, người khác không biết còn tưởng rằng hai chúng đang vụng trộm đấy."

Lâm Lục Kiêu đánh một cái lên ót cô, nói: "Nghĩ hay đấy ——"

". . . . . ."

Trong đêm tối, đối diện với bức tường là cửa sổ đang mở nên có gió thổi vào, ánh trăng mông lung, Nam Sơ ngẩng đầu nhìn anh chằm chằm, một lát sau cô bỗng nhiên vươn tay sờ những sơi tóc trên trán anh: “Ai —— đội trưởng, em phát hiện anh có tóc mỹ nhân* này."

(*Cái này là nhúm tóc nhọn nhọn ở giữa trán.)

Giọng nói của cô gái nhỏ rất vui vẻ.

Lâm Lục Kiêu còn đang nhướng mày, kết quả câu sau nghe nói….

Nam Sơ vuốt túm tóc mỹ nhân của anh, thở dài nói: "Nghe nói đàn ông có tóc mỹ nhân đều tiết sớm*."

(Có ai hiểu ý này không? :3)

Lông mày Lâm Lục Kiêu dựng đứng như ngọn núi, nói: "Nói hưu nói vượn."

Lâm Lục Kiêu đánh vào tay Nam Sơ, cũng không có giảm lực nên để lại một dấu tay màu đỏ trên bàn tay trắng nõn.

"Trên sách nói vậy, em lại chưa từng thử, làm sao biết được?"

Lâm Lục Kiêu hừ lạnh một tiếng: "Ơ, còn uất ức hả? Muốn thử à?"

"Không muốn."

Nam Sơ cúi đầu.

Lâm Lục Kiêu ôm ngực nhìn cô, vẻ mặt thản nhiên: "Anh có một người bạn là giáo sư Tâm Lý Học."

Nam Sơ nghi ngờ nhìn anh, tại sao lại đột nhiên nói đến chuyện này?

Lâm Lục Kiêu nhếch môi: “Cậu ta nói nếu người ta đang nói dối thì con mắt sẽ nhìn xuống góc dưới bên trái nên vừa rồi em đang nói dối."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Nguyễn Minh Thảo, SầmPhuNhân, Thoa Xù, TiểuMaNữ, Windyphan, meomeo1993, san san, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 59 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

4 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1485

1 ... 186, 187, 188

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

10 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

16 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 45, 46, 47

19 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.