Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 22.08.2018, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 102:

Editor: Tiểu Ly Ly.

Ngân Nguyệt* di chuyển về tây, ánh bình minh vừa ló rạng.

Ngân Nguyệt*: ánh trăng màu bạc.

Trong điện Cửu U, hai bóng người mặt đối mặt ngồi xếp bằng, khi ánh sáng mặt trời đầu tiên xuyên thấu qua màn cửa sổ bằng lụa mỏng chiếu lên mặt của Xích Hỏa thì bên khóe mắt nước mắt như có ánh sáng toát ra, nàng mang theo nụ cười lau đi nước mắt, tựa như ước mơ cái gì, vẻ mặt yên ổn mà hạnh phúc.

"Có lẽ, cả đời này ta cũng không chờ được câu trả lời của hắn."

Nữ tử vì yêu mà cuồng nhiệt, vì yêu mà xinh đẹp, Xích Hỏa như vậy, khắc sâu trong đáy lòng của Thiên Âm, nên có một ngày, nàng bị chính sư phụ mình moi tim ra trong giây phút kia, nàng sẽ nghĩ tới Xích Hỏa lúc này.

Xích Hỏa nói, yêu sư phụ của mình, nàng chưa bao giờ hối hận, cho dù, hắn chưa bao giờ thích nàng. . . . . .

Có chút yêu, nhất định sẽ bay vào ngọn lửa.

Giống nhau Xích Hỏa lúc này, giống nhau Thiên Âm sau này.

(Lời của editor: editor không nhịn được phải nhảy vào nói, theo như câu trên, dự là truyện về sau sẽ ngược nhắm nha ~~. Cơ mà có ngược cũng đừng bỏ Ly nhá, đảm bảo khúc cuối sẽ có H, khửa khửa khửa *cười gian xảo*.)

"Ta từng bị người hạ Phệ Hồn Đan, đã không có bao nhiêu ngày còn sống. Ta không cam lòng, muốn tự lừa dối mình để vượt qua những ngày còn lại. Trước khi ta chết, ta muốn nghe được hắn lời nói thật lòng. Coi như. . . . . . cho dù là cự tuyệt!" Xích Hỏa cúi đầu cười một tiếng, nghẹn ngào, nuốt nhung nhớ vào trong lòng: "Sư phụ hắn đã 3000 năm chưa từng thấy ta, ta muốn gặp được hắn, mặc dù hắn không yêu ta, ta cũng muốn ở trong cuộc sống lâu dài của hắn lưu lại một chút trí nhớ, dù là đối với hắn mà nói, ta chỉ sỉ nhục của Trường Lưu!"

"Xích Hỏa tỷ tỷ." Thiên Âm cầm bàn tay đang run rẩy của nàng, trong lòng từng trận đau đớn co rút: "Đợi ta trở lại Trường Lưu nhìn thấy Lục Nhiên Chưởng môn, nhất định nói cho người biết, ngươi rất nhớ ngài ấy."

Nghĩ đến Trường Lưu kia, thoáng nhìn thấy bóng dáng cô đợn cùa Lục Nhiên, Thiên Âm khẽ mỉm cười: "Ta tin tưởng, Lục Nhiên Chưởng môn nhất định cũng là yêu ngươi đấy!"

"Vậy sao. . . . . ." Trong lòng Xích Hỏa tràn đầy khổ sở cười một tiếng, chỉ coi nàng đang an ủi mình, sờ sờ tóc của nàng: "Chờ tương lai ngươi có người thích, nếu như không chiếm được, ngàn vạn lần không được học ta nghĩ tới điều xấu, cuối cùng ngay cả người mình yêu cũng không gặp được. Nếu như không thể ở cùng nhau, cho dù là yên lặng bảo vệ, cũng tốt hơn sống ở trong nhung nhớ vô tận."

Thiên Âm hé miệng, suýt nữa nói cho nàng biết tâm ý của mình, đúng lúc này Tru Tiên xông vào.

Lúc này cả người Tru Tiên đều có băng kỹ vết thương, liếc mắt nhìn qua, trắng toan toát giống như quỷ.

Xích Hỏa thu lại vẻ buồn rầu, lại là dáng vẻ xinh đẹp động lòng người: "Tru Tiên, ngươi không phải sống ở trong viện của mình thật tốt, lại tới làm gì?"

Tru Tiên chậc chậc thở dài mấy tiếng, kéo Thiên Âm từ trên mặt đất lên, từ trên xuống dưới quét mắt nhìn Xích Hỏa mấy lần, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ: "Vừa rồi người nói chuyện hư hỏng của người cho nàng biết sao? Chậc chậc, ngươi cũng nên có một chút tiền đồ, vì một nam nhân, tự chà đạp mình thành dáng vẻ như vậy. Nếu như không cam lòng, bổn tọa và ngươi đi Trường Lưu Tiên sơn bắt Lục Nhiên, muốn chém giết muốn róc thịt thì ngươi nói một câu, lại cứ muốn hành hạ mình, làm cho người khác thấy sung sướng."

Xích Hỏa nghiêng đầu, che đi vẻ mặt tổn thương.

Tru Tiên nhìn nàng thật sâu, ánh mắt chớp động.

Tầm mắt Thiên Âm di chuyển ở giữa hai người, đột nhiên linh quang chợt lóe: chẳng lẽ Tru Tiên này, thích Xích Hỏa tỷ tỷ?

Nhận thấy được ánh mắt của nàng, Tru Tiên ho nhẹ một tiếng, xách theo nàng xoay người liền đi: "Tiểu ma đầu này thiếu dạy dỗ, ta thay ngươi xem nàng, tránh cho lại theo nha đầu ngốc Bạch Dao kia gây ra chuyện lớn.

". . . . . . Ngươi buông ta ra, tự mình ta sẽ đi. . . . . ."

****

Một tòa đại điện trống trải, quần ma hội tụ, nhốn nha nhốn nháo như phố xá sầm uất.

Thiên Âm liếc nhìn lại, sợ ngây người.

Bên trái một nhóm người, bày chừng trăm cái bát, đang chơi vung quyền, mọi người uống đỏ bừng cả khuôn mặt cảm xúc dâng cao.

Bên phải một nhóm người, bày cái bàn chơi con súc sắc, cực kỳ vui mừng.

Phía trước một nhóm người, vây quanh lẫn nhau đánh cho cả người bốc máu hai người hoan hô cố gắng lên. . . . . .

Chưa từng thấy qua trường hợp hỗn loạn khiến cho cái nhìn của Thiên Âm bị chấn động đồng thời kèm theo tinh thần hoạt bát sôi nổi, thì ra là, rượu cũng có thể uống....uố...ng như vậy! Thì ra là, còn có thể đánh như vậy  . . . . .

Tru Tiên vừa xuất hiện, có người đang cầm bầu rượu đến trước mặt: "Nhị hộ pháp, ngài cũng uống rượu chung với chúng ta không? Ai ai, làm sao dẫn theo một Tiểu Bất Điểm!"

Thiên Âm sắp bị Tru Tiên che giấu tiên khí, hắn đẩy Thiên Âm vào trong đám người, vui thích nói: "Thay bản Hộ Pháp dạy dỗ cho thật tốt đi."

Trước đó khóe môi của người đến bắt chuyện co quắp một chút: "Nhị hộ pháp không phải nói đùa chứ? Ngài muốn chúng ta đi đánh nhau đó là tuyệt đối chết không trở tay kịp, nhưng mà, dạy dỗ đứa bé mềm mại như vậy. . . . . . Ngài không phải làm khó ta sao?"

"Bảo ngươi dạy dỗ thì dạy dỗ cho lão tử đi! Nơi đó nhiều như vậy, nói thật nhảm! !" Tru Tiên một cước đá lên cái mông đối phương, liếc nhìn Thiên Âm vẫn quan sát xung quanh, bí mật truyền âm nói: "Tiểu ma đầu này có một bụng đầy suy nghĩ xấu, ngươi giết chết nhuệ khí của nàng thật tốt cho ta, yên tâm, đừng xem nàng là tiểu tử, năng lực chống chọi đánh nhau nhất định không thua ngươi, tùy ngươi giày xéo như thế nào! Nhưng nhớ, đừng hành hạ người đến chết."

Quay đầu lại thân thiện cười rực rỡ với Thiên Âm một tiếng, bắt đầu hấp dẫn: "Tiểu Bất Điểm, ngươi chưa từng chơi đùa những thứ này phải không? Ngươi xem, đánh nhau này, nhiều đặc sắc! Đi theo những đại thúc các đại ca này học một ít, cùng nhau luận bàn một chút, nâng cao năng lực thực chiến."

Thiên Âm đã sớm không thể chờ đợi muốn thử một lần, ở trong quy củ nghiêm khắc của Tiên giới đã lâu rồi, đột nhiên nhìn thấy trường hợp tùy ý này , tất nhiên nhiệt huyết sôi trào, xoa xoa đôi bàn tay liền đi theo chen vào trong đám người.

Sau sáu canh giờ, Tru Tiên lần nữa bước vào trong đại điện, vốn muốn nhìn dáng vẻ Thiên Âm bị giày vò kêu cha gọi mẹ, vậy mà vừa đi vào tới liền cảm thấy không khí không đúng.

Quá yên tĩnh rồi !

Dõi mắt đảo qua, cả người hắn cũng hóa đá tại chỗ!

Ở trong điện mấy trăm trượng, mấy trăm người nằm ngổn ngang, Thiên Âm một thân y phục màu trắng hiện ra ánh sáng nhạt ngồi dựa vào bên tường, bên người nàng là một con thú nhỏ trắng như tuyết, hai móng giơ, thân thể nó còn lớn hơn vò rượu, đang kêu ngạo uống rượu mãnh liệt.

Đây là một tình huống thế nào?

Thiên Âm phát hiện hắn, xa xa nâng chén, trên mặt ửng đỏ không giấu được vẻ hả hê: "Để cho ngươi thất vọng rồi Tru Tiên, cái người thủ hạ này nói ta là nữ lưu yếu đuối không tranh đấu với ta, theo ta uống chút rượu, hắc hắc. . . . . . Nhưng mà tửu lượng của bọn hắn thật sự không tương xứng, từng người một bị ta rót hôn mê. . . . . . Nấc. . . . . ."

Đánh ợ một hơi rượu, nàng đung đưa đứng dậy đi về phía hắn, rất là hào phóng câu vai hắn, đáy mắt có tửu sắc mờ mịt cười như không cười: "Tiểu mỹ nhân, không bằng ngươi theo ta uống một chén?"

"Đừng có gọi lão tử là mỹ nhân. . . . . . Cái gì?"

Tru Tiên phát điên, đang muốn nổi giận, Thiên Âm ầm một tiếng ngã xuống đất không dậy nổi, con thú nhỏ trắng như tuyết kia cũng trong lúc đó vứt bỏ vò rượu, nằm trên mặt đất thở to ngủ .

Tru Tiên thật muốn đưa tay bóp chết nàng, nhưng vừa nghĩ tới cảnh cáo của Mặc Tử Tụ, hung tợn thở hắt ra một hơi, móng vuốt vác Thiên Âm lên vai.

"Đời trước lão tử thật sự là thiếu nợ Tiểu Ma Đầu ngươi!"

Đi vài bước, vốn muốn dẫn nàng trở về Tru Tiên lập tức dừng bước lại, đồng thời thay đổi chủ ý. Trên mặt vẻ lỗ mãng đảo qua hầu như không còn, liếc mắt nặng nề nhìn Thiên Âm: "Tiểu Ma Đầu, đừng trách ta lòng dạ ác độc, ai bảo ngươi là thần thể, nếu để cho ngươi bình an trưởng thành tiếp, tương lai chắc chắn là họa lớn của Ma tộc ta. Ngươi vả lão đại có quen biết, hắn không đành lòng giết ngươi, liền do ta làm đi, ai!"

Một tiếng than nhẹ, trong lòng của Tam hộ pháp cũng thương hại không nhiều.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: SầmPhuNhân, Thythy2007, Tinhtonton, Tư Di
     

Có bài mới 24.08.2018, 18:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103: Đợi ta thương thế tốt lên, cưới ngươi làm vợ.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Phương Diệc Nhiên cuối cùng cũng nhớ lại, là bị một đại hán khôi ngô tên là Vô Minh ném vào thủy lao. Trước khi hôn mê, hắn cho là mình chết chắc.

Đợi khi tỉnh lại, nhìn màn che trên đỉnh đầu, trong mũi lượn lờ lư hương nhàn nhạt. Trong nháy mắt, hắn nghĩ mình đã trở về Nhân giới, hắn vẫn là đứa bé ngây thơ đó, hầu hạ dưới gối phụ mẫu, ngây thơ hồn nhiên.

"Nương. . . . . ." Hắn vô ý thức gọi, tiếng kêu bị phủ bụi nhiều năm, theo trí nhớ tuôn ra, vẻ mặt từ ái chậm rãi hiện lên trước mắt. . . . . .

"Ngươi đã tỉnh?"

Giọng nói trong trẻo nhảy nhót gọi suy nghĩ của hắn trở về, trước mặt rõ ràng là một dáng vẻ của thiếu nữ xa lạ, mới vừa rồi hắn từ trong cơn hoảng hốt lại có thể xuất hiện ảo giác.

"Ngươi là ai?"

"Ngươi cảm thấy như thế nào? Có khó chịu chỗ nào hay không? Trong thân thể còn đau đau nhức không?"

Đối phương dồn dập hỏi, hắn có chút mờ mịt có chút cảnh giác, nhưng mà nhiều hơn là bởi vì nụ cười tỏa nắng bao hàm quan tâm để cho trong lòng hắn bình tĩnh nhiều năm, giống như cúi đông đầu xuân, miếng băng mỏng, vỡ ra thành từng mảnh.

Trong lồng ngực của hắn, không khỏi rung động.

"Ngươi là ai?" Hắn lại hỏi.

"Ta là thê tử ngươi!"

Lời Bạch Dao nói ra mà không làm cho người ta kinh ngạc thì đến chết nàng cũng mở miệng không ngừng, Phương Diệc Nhiên tỉnh táo rũ mí mắt xuống, trong trí nhớ mười tám năm của mình cẩn thận tìm tòi một lần, xác định không có một người nào được đặt tên là “thê tử” ngươi, mới chậm rãi ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt nhàn nhạt ửng đỏ: "Ta. . . .. Ta chưa từng lấy vợ, cô nương chớ nói lung tung."

"Ta hiểu biết rõ ngươi không có cưới, không phải ta đây trước tiên nhận định ngươi sao!" Bạch Dao nâng lên mặt của hắn “chụt”  một tiếng, ở trên miệng hắn ấn xuống một cái, cậy mạnh bá đạo định kết quả: "Vậy liền coi là ta đã đưa tín vật định tình cho ngươi, từ nay về sau, ngươi chính là trượng phu của Bạch Dao ta. Đợi ngươi lành vết thương, ta liền đi Thái A cầu hôn!"

". . . . . ."

Bạch Dao thấy hắn không nói, không biết là hắn đã bị cách làm này của nàng khiến cho sợ ngây người, chu cái miệng nhỏ nhắn bất mãn nói: "Vì sao không nói lời nào? Ngươi không yêu thích ta sao?"

"Khụ. . . . . . Hỉ, thích."

"Vậy là được rồi, ta thích ngươi ngươi cũng yêu thích ta, về sau, chúng ta làm phu thê được không?"

Phương Diệc Nhiên lúng túng lại mừng rỡ nhếch ra một nụ cười: "Được, chờ thương thế ta tốt lên, ta cưới ngươi làm vợ."

Bạch Dao nghễnh đầu cười đến híp cả mắt, một dáng vẻ hài lòng.

"Đúng rồi, Thiên Thiên kêu ta nói cho ngươi biết, ngươi an tâm ở chỗ này dưỡng thương, đợi nàng tìm cơ hội liền dẫn ngươi chạy đi." Bạch Dao nghịch ngợm cười một tiếng: "Ta cũng vậy, sẽ giúp các ngươi!"

Cho tới giờ khắc này, Phương Diệc Nhiên mới bỗng nhiên tỉnh ngộ lại, trừng thiếu nữ trước mắt, bất tri bất giác nhận thấy được hơi thở trong cơ thể nàng bất đồng với mình, mặt tái nhợt càng thêm trắng bệch: "Ngươi là người của Ma tộc? !"

Thấy hắn bỗng nhiên trở mặt, Bạch Dao mờ mịt gật đầu: "Đúng vậy, thế nào?"

"Cút ngay! !"

Bạch Dao không kịp phản ứng bị hắn đẩy ra, thật may là trọng thương của hắn chưa lành, nếu không một chưởng này, sợ là đã đánh nàng gãy xương.

"Phương Diệc Nhiên, ngươi làm gì đấy?" Nàng kinh ngạc vừa đau lòng nhìn hắn, nước mắt đảo quanh ở trong hốc mắt.

Phương Diệc Nhiên cắn răng nghiêng đầu không nhìn tới dáng vẻ của nàng: "Ngươi là Ma tộc!"

Mới vừa rồi, mình lại có thể định cả đời với một thiếu nữ Ma tộc! Quả thật không thể tha thứ!

Hắn giùng giằng muốn đứng dậy, lại bị Bạch Dao vung tay lên, một luồng hắc khí nhàn nhạt vọt vào thân thể hắn, hắn lập tức mất đi năng lực hành động.

Bạch Dao bĩu môi nói: "Trúng Khôi Lỗi Thuật của Ma tộc ta, ngươi đừng nghĩ lại tránh ra, trừ phi tu vi của ngươi cao hơn ta." Nàng lại gần hắn hung hăng chụt một cái: "Ngươi liền thanh thản ổn định ở chỗ này dưỡng thương, dưỡng thật tốt chờ làm trượng phụ của Bạch Dao ta . . . . ."

"Đừng mơ tưởng!" Phương Diệc Nhiên nổi giận đến cùng, ngang ngược ngắt lời nàng, nhắm mắt lại không nhìn tới nàng, tự nhiên không nhìn thấy đáy mắt nàng lóe lên bi thương.

Chỉ là trong nháy mắt, nàng lại rực rỡ cười một tiếng: "Ngàn dặm nói cho ta biết từ trong thoại bản ở Nhân giới, đã là tình tiết có anh hùng cứu mỹ, mỹ nhân cũng sẽ lấy thân báo đáp làm thành báo ân cứu mạng. Hôm nay, quan hệ ta ngươi là cứu và được cứu bất đồng với thoại bản, nhưng cũng là kết quả cuối cùng. Vừa là ta cứu ngươi, ngươi lấy thân báo đáp ta, duyên định tam sinh* ta không cầu, ta chỉ muốn định cả đời ngươi!"

Duyên định tam sinh*: duyên ba đời.

Không biết là tức giận hay là cái khác, tuấn nhan* của Phương Diệc Nhiên lúc thì trắng lúc thì đỏ, Bạch Dao nhìn vui mừng, thuận tay sờ dưới cằm của hắn, mang theo vẻ mặt thỏa mãn rời đi.

Tuấn nhan*: dung mạo tuấn tú.

"Ta đi tìm chút Linh Dược, như vậy thương thế của ngươi nhanh tốt lên."

Giọng nói vui mừng dần dần biến mất, thân thể của Phương Diệc Nhiên không thể động, nằm thẫn thờ, nhìn xuyên qua màn che mỏng như lạu, mất hồn nhìn đỉnh đầu điêu khắc quỷ Dạ Xoa, trong đầu hiện lên từng hình ảnh Bạch Dao linh động nở nụ cười với ánh mắt sạch sẽ khác thường, còn có. . . . . .

Một bên mặt như cũ vẫn còn lưu lại dư hương ôn nhu bá đạo vừa hôn!

Một lòng, trong lúc vô tình trầm luân.

***

Trong ánh trăng mờ, Thiên Âm nhận thấy được một tầm mắt, xương cốt lạnh lẽo liền đánh úp lên thân thể.

Nàng chợt mở mắt ra, nhảy lên, lập tức mờ mịt.

Cánh rừng tối tăm rậm rạp, không khí vẩn đục mùi hôi, các loại âm thanh kỳ quái nhưng lại làm kẻ khác sợ hãi từ bốn phương tám hướng truyền đến, bầu trời một vòng Hồng Nguyệt* giống như bị máu nhuộm, liền ánh sáng đều mang mùi tanh hôi.

Hồng Nguyệt*: trăng đỏ.

Thiên Âm đang lúc mờ mịt hồi hồn, mặc cho nàng hồi tưởng thế nào, cũng không nhớ làm sao mình có từ trong đại điện kia đi tới nơi xem ra tràn ngập nguy hiểm trong cánh rừng này.

Càng làm cho trong lòng nàng phát run, là quái vật rắn ba đầu có hoa văn hỗn hợp ở bên ngoài mấy chục thước. Cả người nó tho hơn so thùng nước, nhìn thân thể vòng tại trên đất giống như tòa núi cao, phần đuôi kéo sau người bị một đôi cánh cản trở, không biết nó dài bao nhiêu.

Hai cánh nó chậm rãi vỗ, cho dù là động tác thật nhỏ như thế, cũng làm phía sau nó nổi lên gió lốc nước xoáy không nhỏ.

Ba đôi mắt trên ba cái đầu đã đỏ bừng trợn tròn nhìn chằm chằm nàng, lưỡi rắn lúc phun ra mang theo tiên dịch trong suốt lại tanh hôi đi ra ngoài, nhìn ra, nó nghiễm nhiên sắp lấy nàng làm thành một món ăn ngon.

Thiên Âm sững sờ nhìn chằm chằm nó một lúc lâu, nghĩ đến đã từng thấy trong  《 Dị thú chí 》  ghi lại về thú dữ Cửu Anh*, trước mặt này dù không có chín cái đầu, nhưng ngoại hình lại rất giống với Cửu Anh.

Dị thú: " Cửu Anh "*: bắc phương có một con sông lớn, nước sâu ngàn trượng, sóng mãnh liệt, người ta gọi là hung nước. Hung trong nước có một con Cửu Đầu Quái vật, tên là Cửu Anh, vừa có thể phun nước, vừa có thể phun lửa. Mười ngày cũng ra lúc, hung Thủy dã sôi sùng sục, Cửu Anh ngại trong nước quá nóng, liền nhảy lên bờ, biết người liền ăn, ăn thời điểm, phải có 9 dạng thực phẩm đồng thời cung nó ăn, vì vậy trở thành Hậu Nghệ thứ 3 cái chém chết mục tiêu.

Nàng đè xuống tiếng thét chói tai trong cổ họng, chậm rãi đứng dậy, chống đỡ bắp chân run rẩy, lui về phía sau một chút, vẻ mặt của quái vật nhìn nàng, nàng xoay người nhanh chóng chạy trốn, giọng khàn giọng bi thiết: "A a a! ! Cứu mạng——! !"

Nàng thét lên một tiếng đưa tới thú rống trong tám phương, ngay lập tức trong đất trời chỉ nghe tiếng hô kỳ quái, chấn thiên liệt địa.

Sau lưng một tiếng kêu rống của quái vật đầu rắn như trẻ con khóc, mở ra hai cánh sau lưng đuổi theo Thiên Âm, trong miệng thỉnh thoảng phun ra lửa mạnh chói chang, khi thì lửa lớn mãnh liệt, hai cánh vỗ vỗ, ở phía sau cuồn cuộn nổi lên từng trận gió lớn.

Một trận không gian dao động, thân hình Tru Tiên chậm rãi hiện ra, mới vừa rồi một người một thú dừng lại vị trí này, nhìn gió lốc cuồn cuộn này, hắn lẩm bẩm nói: "Thú dữ hậu duệ Cửu Anh, Tiểu Ma Đầu bản thân ngươi cầu xin nhiều phúc, thể chất của người này ở thú dữ trong rừng, cùng với thần dược Bất Tử bình thường làm những súc sinh này thèm thuồng."

Nàng chết ở chỗ này, hắn chỉ cần nói cho người khác biết nàng chạy loạn khiến cho bị thú dữ gặm nuốt, lời nói như vậy, cho dù Chủ Thượng muốn trừng trị hắn, cũng mất lý do.

Hắn lại tính toán như thế, giẫm ở cành khô lá mục nát bước từng bước về phía Thiên Âm trốn chạy đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: SầmPhuNhân, Thythy2007, Tinhtonton, Tư Di
     
Có bài mới 26.08.2018, 17:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104: Sức mạnh của Tiểu Thú.

Editor: Tiểu Ly Ly.

"Chú!"

Thiên Âm chật vật rơi xuống đất, một đám ngọn lửa nhỏ từ bên má nàng xẹt qua, nàng thót tim rớt gan xoay người, liền thấy toàn thân thú dữ này bốc lửa nhào tới!

". . . . . . Ta không phát uy thì tên súc sinh này lại không coi ta còn cách nào khác hay sao?"

Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tức giận đỏ bừng, tránh thoát nó đang phất một đuôi tới, trơ mắt nhìn một gốc cây cổ thụ chọc trời bị một đuôi nó chặn ngang quét đứt, đang âm thầm kinh hãi, hai cánh thú dữ chợt bổ nhào về phía trước, một nguồn sức mạnh suýt nữa đánh bay nàng, thật may là trước khi nó có hành động nàng đã nhảy lên trên không, chỉ chịu chút dư âm.

Bàn tay mềm mại quay cuồng trong không gian, Tịch Diệt cung đã ở trong tay, bỗng chốc đã biến to hơn so với thân thể của nàng.

"Mặc dù ta thiện lương thuần khiết, sư phụ cũng dạy ta phải có một lòng dạ từ bi với vạn vật . . . . . . Nhưng mà không chịu nổi ngươi liên tục ức hiếp……Ngươi là con vật xấu ghê tởm chết ta rồi!" Nàng tự lẩm bẩm một mình, sắc mặt lạnh lùng nghiêm túc nhìn chằm chằm thú dữ đang xông lên, ánh mắt liền ngưng lại, đặt cây cung cố định ở giữa không trung, đôi tay kéo dây cung, trong nháy mắt kéo cây cung thành trăng tròn, ánh trăng sáng từ cây cung nhẹ nhàng phát ra, thú dữ này như có kiêng kỵ, thân hình đang nhào tới ngừng lại một chút, không do dự tí nào lại vọt lên.

Một Tiễn khí ánh trăng ngưng tụ mà thành, khiến cho Thiên Âm thét lên một tiếng, hai tay nàng thả lỏng, mũi tên khí kia nhanh như tia chớp đâm về thú dữ. . . . . .

Một mũi tên này, rất là khí phách xẹt qua bên cạnh.

Vậy mà. . . . . .

Thiên Âm trơ mắt từ trong hoảng sợ mà ngẩn ra nhìn Tiễn Khí xẹt qua bên cạnh thú dữ, đập mặt đất ra thành một cái hố sâu, sắc mặt khó coi, vẻ mặt lúng túng.

Lại có thế. . . . . . Bắn chệch rồi hả?

Thú dữ dường như cũng bối rối một lúc lâu mới hồi hồn, lại mở mắt to tròn vo nhìn Thiên Âm, vẻ mặt thay đổi không ít, trong miệng phát ra tiếng cười cổ quái tiếng, ba cái đầu cười nghiêng trước ngữa sau. . . . . .

Thiên Âm sợ run chốc lát mới ý thức được: Gia hỏa này là đang cười nhạo mình sao?

"Ngươi ngươi ngươi đừng đắc ý, nói cho ngươi biết, ta mới vừa rồi, mới vừa rồi là làm nóng người!" Trên mặt nàng nóng lên, vì để lấy lại thể diện, lần nữa đôi tay nàng dựng cung lên ngưng khí buông lòng tay, một mạch hà hơi, thú dữ này thấy nàng như thế, ngược lại khí định thần nhàn* không nhúc nhích, giống như đang chờ nàng bắn trúng lần nữa.

Khí định thần nhàn*: bình tĩnh.

Vì vậy Thiên Âm cười xấu xa một tiếng ở bên trong, tiễn khí ánh trăng kia không còn đi sai lệch, bắn thủng một sọ đầu của thú dữ! Bành một tiếng vỡ ra!

Thú dữ kêu thảm thiết tức giận nổi điên, Thiên Âm vội thu hồi Tịch Diệt cung bỏ trốn mất dạng!

"Dám xem nhẹ ta, ta cho ăn một mũi tên để ngươi nhớ kỹ, Hừ!"

Tiếng cười đắc ý cùa nàng ở trong không khí lượn vòng, trong đầu thú dử bị thương lượn lờ màu ánh trăng nhàn nhạt, từng chút xâm chiếm nó, không tới nửa khắc, theo luồng sáng biến mất, đầu của nó hóa khói biến mất.

Nó sửng sốt chốc lát, ngửa mặt lên trời gầm lên giận dữ, như trẻ con thở phào, sóng âm vỡ vụng hóa làm bản chất của ngọn lửa, phá nát toàn bộ quanh mình, hơn mười dặm trong phương viên, phút chốc chỉ còn lại một vùng hoang tàn, khói đen lượn quanh.

Mà Thiên Âm, lúc này ở phía cuối vùng hoang tàn, sắc mặt trắng bệch nhìn toàn thân của thú dữ được nước và lửa luân phiên vây quanh hung ác bổ nhào về phía mình!

Thời điểm trong miệng thú dữ phun ra ngọn lửa hóa thành một cái biển lửa vây quanh nàng, nàng nghĩ: lần này tốt lắm, gà nướng luôn là phải bị báo ứng!

Nhưng trong dự liệu vết cháy đau xót không có đến, trước mắt biển lửa như thủy triều thối lui, thú dữ chiếm giữ ở bên ngoài mấy trượng, cảnh giác nhìn nàng. . . . . . Sau lưng!

Thiên Âm đột nhiên quay đầu lại, liền nhìn thấy một viên lông tròn, hai chân đứng ở không trung, trong mắt đen nhánh sáng ngời tuôn ra lửa giận!

"Tuyết Tuyết!"

Nàng lập tức hoàng sợ, đây không phải chuyện nhỏ, một lúc lâu sau không hồi hồn, Thiên Tuyết đã hóa làm một luồng sáng trắng xông về đối diện thú dữ!

"Tuyết Tuyết trở lại! !"

Nàng sợ hãi kêu lên, muốn đi tóm nó, thời điểm khi nàng nhìn thấy thú dữ bị móng vuốt của Thiên Tuyết đánh bay, cái gì lo lắng cái gì sợ hãi cũng hóa thành gió bay đi, chỉ còn lại một câu: "Tuyết Tuyết mạnh mẽ! Đập chết nó đi! !"

Thiên Tuyết được lệnh, quát lên một tiếng, thân thể nho nhỏ thỉnh thoảng xuất hiện ở trước mắt thú dữ mà vung móng vuốt, máu hoàn toàn hiện ra. Thỉnh thoảng xuất hiện ở sau lưng tại thú dữ, một cước đá vào hai cái cánh to lớn kia, xem ra cái cánh vô cùng cứng rắn giống như măng vứa mới mọc bị nó một cước đá gãy!

Thú dữ kêu rên không ngừng, tiếng gào thét trong không trung giống như mang theo chút ý muốn van xin.

Thiên Tuyết vẫn còn chưa hết giận, y y nha nha giống như là đang mắng chửi với thú dữ, cứ thế trái một móng vuốt, phải một móng vuốt khiến cho thú dự một khắc trước còn uy phong lẫm lẫm giờ đây bên trái lăn một vòng, bên phải lăn một vòng, máu tanh rơi xuống đầy đất.

Thiên Âm đã sớm nhìn đến ngây người, đột nhiên cảm thấy ban đầu chỉ dựa vào một con gà nướng liền lừa gạt được Thiên Tuyết đến tay nàng, quả thật là sáng suốt đến dường nào!

Tru Tiên ẩn thân ở trăm mét, trong ánh mắt hắn bộc phát ra áng sáng không thể tưởng tượng, dò xét Thiên Tuyết cẩn thận rất lâu, tức thì sáng tỏ. Chính là hắn đang muốn hiện thân ra thì từ trong rừng sâu, truyền đến một tiếng kêu khóc, khiến cho hắn đành phải dừng chân.

Âm thanh kia như tiếng mắng chửi của phụ nhân, bén nhọn cao vút!

Khi Thiên Tuyết buông móng vuốt xuống, thú dữ một hơi hấp hối nghe được âm thanh này, gào thảm rời đi, Thiên Tuyết cũng không ngăn cản, thân thể lơ lửng trong không trung, ánh mắt sâu xa nhìn rừng sâu sau lưng Thiên Âm, hình như gặp được tử địch*!

Tử địch*: kẻ thù một mất một còn, không đội trời chung.

Thiên Âm vẫn cảm thấy Thiên Tuyết có rất nhiều bí mật nhỏ, đúng như lúc này, từng động tác thần thái của nó cũng lộ ra một loại vật không rõ có cảm giác quen thuộc, nhưng Thiên Tuyết chưa bao giờ chủ động nói đến những thứ này. Ngay cả thời điểm nói tiếng người cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Nàng đang muốn đặt câu hỏi, đỉnh đầu bỗng nhiên đen xuống, nàng ngẩng đầu nhìn lại, liền thấy một đôi cánh xương có hoa văn rõ ràng che trời tránh đất, kèm với vật không rõ đã đến, phía chân trời nổi lên một trận mưa máu.

Một trận mưa máu này rơi vào mặt đất, lập tức ăn mòn mặt đất hóa thành từng cái hố sâu.

"Này này này, đây là đồ vật quỷ quái gì?" Thiên Âm hú lên quái dị, vội bay qua ôm Thiên Tuyết vào trong ngực, muốn thoát đi.

Vậy mà một đầu chim giống gà nhưng không phải là gà, lớn hơn chừng hai thân thể như vậy, chặn lại đường đi của một người một thú.

Ánh mắt của nó lướt qua Thiên Tuyết dừng ở trên người Thiên Âm, miệng nói tiếng người: "Thần tộc? Còn chưa diệt sạch sao?" Dừng một chút vừa cười mấy tiếng: "Chậc chậc, chỉ là thần thể." Sau lại nhìn Thiên Tuyết, bỗng gầm lên giận dữ, tràn đầy thù hận: "Là ngươi? Ngươi lại còn sống!"

Hai con thú giống như kẻ thù truyền kiếp, trừng mắt lẫn nhau, Thiên Âm không rõ chân tướng, Thiên Tuyết đột nhiên nhảy ra, hung hăng vung móng vuốt đánh đầu chim trước mặt làm cho máu tươi văng khắp nơi, một tiếng kêu sợ hãi, cách mười thước không xa có chín cái đầu chim rơi xuống đất.

Máu tươi tràn mặt đất, lập tức mặt đất bị ăn mòn lồi lõm không chịu nổi, Thiên Âm vội tạo ra kết giới, tránh khỏi máu rơi vào trên người mình và Thiên Tuyết.

Ước chừng nhìn đồ đáng sợ này lúc lâu, Thiên Âm mới từ trong đầu tìm ra sách ghi lại tư liệu về vật này:

Quỷ Xa*, tục xưng Cửu Đầu Điểu, vốn có mười đầu, bị thần Thưởng Cổ Nguyệt dùng Nguyệt Thần cung bắn đứt một con, vết thương không hết, máu chảy không ngừng, nơi vẫy máu, thường nghe rất hung ác, máu này độc, chạm vào là chết. . . . .

Quỷ xa (hay còn được gọi là quỷ xe), tục xưng là Cửu Đầu Điều*: nó có tên là quỷ xa vì tiếng kêu của nó giống tiếng xe đi trong đêm.

Quỷ Xa ngày ngủ đêm ra, lấy hồn phách là thức ăn. Mặc dù hung tàn, nhưng có một nhược điểm, không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Dù là chỉ có thắp nến lửa, cũng có thể khiến nó bị kinh sợ.

Lúc này, nó thu nhốt vào trong hai cánh, một đôi móng vuốt khổng lồ chạm đất, chín cái đầu vài đôi mắt đồng loạt nhìn chằm chằm Thiên Âm và Thiên Tuyết, ánh mắt lành lạnh.

Giọng Thiên Tuyết đã không còn là giọng nói của trẻ con, nhìn về phía nó rống một tiếng, núi cao vi vu chấn động!

Tru Tiên ẩn trong bóng tối cũng không nhịn được lui hai bước, có nhiều hứng thú nhìn chằm chằm hai đầu thú này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: SầmPhuNhân, Thythy2007, Tinhtonton, Tư Di, anvils2_99
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gemitarius.kat, Phuongphuong57500 và 129 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.