Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 23.08.2018, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 05.04.2018, 21:17
Bài viết: 18
Được thanks: 437 lần
Điểm: 48.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 44
Chương 71

Editor: An Trà

Một tiểu hoa đồng Mộ Mộ này, đột nhiên làm thay đổi bức tranh phong tình này, làm cho người ở dưới sân khấu có chút dở khóc dở cười.

Không thể không nói, hôn lễ của Chu Tu Lâm và Khương Hiểu, không phô trương xa hoa, nhưng cách trang trí ở đây, làm cho người ta cảm giác được một tình yêu ngọt ngào.

Những bông hoa ở trong buổi tiệc đều là hoa baby (hoa Gypsophila) mà Khương Hiểu thích, ngoài ra còn có những bông hoa hồng màu hồng phấn, vàng, trắng phối hợp, rất đẹp và lãng mạn.

So với cặp nhẫn giả trong quá khứ, chiếc nhẫn cưới này được được anh sang Pháp yêu cầu thiết kế đặc biệt.

Có thể thấy được, Chu Tu Lâm rất yêu thương người vợ này.

Một bức tường hình trái tim được đặt ở bên góc bãi cỏ, tất cả ở trên đó đều là hình ảnh hai mươi sáu năm qua của Khương Hiểu, số lượng hình khi còn bé không nhiều lắm, hình này là do ba Khương và bác cung cấp, còn có những tấm hình Chu Tu Lâm tìm được từ trường và bạn học của cô, nhưng mà đa số chỉ có hình tốt nghiệp đại học của cô. Mà tất cả những tấm hình này đều là do Chu Tu Lâm chụp, Khương Hiểu cũng là trong lúc thấy hình, mới biết được thì ra anh chụp hình cô nhiều như vậy.

Sau khi kết thúc mọi nghi thức một nhà ba người đứng ở bức tường ảnh lưu niệm, Tiểu Đậu Nha cười thật tươi, đại khái là tự cảm thấy hôm nay mình là nhân vật chính.

Khương Hiểu tựa vào vai Chu Tu Lâm,"Bình thường em tưởng anh chỉ chụp Mộ Mộ."

Chu Tu Lâm khoác tay lên hông cô, "Bà Chu, quên nói cho em biết, thời học sinh ảnh của chồng em chụp được không ít người khen, cho nên những năm tháng còn lại, anh sẽ giúp em chụp thật nhiều hình, sau này có thể cho cháu trai cháu gái của chúng ta xem, để cho chúng biết, lúc còn trẻ bà nội chúng cũng là một đại mỹ nhân."

Khương Hiểu cười ha ha không ngừng, nhón chân lên hôn lên cằm anh một cái, "Chồng à, vậy thì cực khổ cho anh rồi."

Ngày đó, hoa tươi nở rộ, nhưng cũng không đẹp bằng nụ cười hạnh phúc của anh và em.

Tối hôm đó kết thúc tiệc cưới, phần lớn khách khứa ra về.

Rất nhiều bạn học thời cao trung của Khương Hiểu ở lại, mọi người chuẩn bị tối nay hoàn toàn thả lỏng, dự định tiếp tục tụ họp ở đây một chút.

Vợ chồng Chu thị đến đó nói một tiếng với bọn họ, "Mọi người cứ tự nhiên, tôi và Hiểu Hiểu về trước, ngày khác sẽ tụ họp."

Chu Nhất Nghiên hỏi: "Anh hai, Mộ Mộ đâu?"

Chu Tu Lâm: "Nó không về, lát nữa bác dẫn nó đi."

Dứt lời, Chu Tu Lâm và Khương Hiểu rời khỏi khách sạn, xe đã sớm đổ ở bên ngoài chờ hai vị vợ chồng mới. Tối nay bọn họ lên máy bay, đi đến đảo Bali, cuối cùng Chu Tu Lâm cũng tự cho mình một kì nghỉ.

Lú này Lâm Vu đổi sang đôi giày đế bằng mới có cảm giác sống lại, Tiểu Đậu Nha đi theo bên cạnh cô, "Dì nhỏ, sau này dì nhất định không được mang giày cao gót nữa, nếu không chân dì sẽ rất đau. Mộ Mộ đau lòng."

Tần Hành bên cạnh kinh ngạc nhìn tên tiểu tử kia, sờ sờ đầu của cậu bé, "Con thật là rất biết quan tâm người khác."

Chu Tư Mộ gật đầu một cái, "Ba con đã nói, nếu con muốn trở thành một quý ông, thì phải biết quan tâm các cô gái."

Tần Hành vẫn tiếp tục xoa đầu cậu, anh trầm giọng nói, "Bạn gái của chú thì không cần sự quan tâm của con."

Dĩ nhiên lời này, Lâm Vu không nghe thấy, nếu không nhất định sẽ gấp đến độ trợn mắt.

Bạn học cao trung đều đang chờ hai người bọn họ, vừa đúng có Chu Nhất Nghiên ở đây, không tránh được trêu ghẹo mấy câu.

"Thật không thể nghĩ đến được, Khương Hiểu lại người nhanh nhất trong tất cả chúng ta. Nhưng mà, có phải cậu giới thiệu Khương Hiểu cho anh cậu hay không?"

Chu Nhất Nghiên ngồi trên ghế, "Các cậu cảm thấy tôi sẽ như vậy sao? Nhưng mà, Khương Hiểu trở thành chị dâu của tôi cũng không phải là tệ lắm."

Mọi người đều biết quan hệ trước kia của hai người không được tốt.

Tối nay dường như những người trong cuộc đều ở đây, trừ Thẩm Đình.

Tần Hành và Lâm Vu cũng quay lại, tất cả mọi người cười trêu ghẹo. "Lâm Vu, Lần sau chúng tôi cần phải uống rượu mừng của cậu."

"Đúng vậy, Lâm Vu, sinh viên của cậu cũng đã tốt nghiệp rồi, khi kết hôn phải gọi mọi người trong lớp đến."

Từ trước đến nay Lâm Vu luôn trong trẻo lạnh lùng, nhưng mà, mọi người đã nhiều năm không gặp lại nhau, đối với những câu chuyện cười của mọi người, cô cảm thấy tốt hơn nhiều so với trước đây. "Hiện tại tôi vẫn độc thân, sau này kết hôn nhất định sẽ mời mọi người."

Tần Hành ở bên cạnh, ánh mắt không dấu vết quan sát cô.

Nhất thời mọi người im lặng. Tất cả mọi người đều cho rằng hiện tại hai người bọn họ ở cùng một chỗ, một bác sĩ ngoại khoa, một bác sĩ phụ sản, kết thành một tổ hợp hoàn hảo.

Tần Hành vẫn không bày tỏ thái độ, nhất thời mọi người cũng không biết nói gì tiếp theo. Vừa đúng lúc Tống Nguyên đến đón Mộ Mộ, Khương Hiểu giao phó cho anh phải đặc biệt chiếu cố Lâm Vu. Trước kia Tống Nguyên cũng biết Lâm Vu, một nữ học bá ở cao trung, anh rất tôn trọng Lâm Vu, nhưng sự xuất hiện của anh khiến cho không khí vô cùng nóng ruột trong này trong nháy mắt lại thay đổi.

"Lâm Vu, Hiểu Hiểu nói ngày mai chị phải về Tùng Bắc, vừa đúng lúc em không bận việc gì, em đưa chị qua đó."

Khóe miệng Tần Hành ngưng đọng, sắc mặt hơi thay đổi.

Lâm Vu: "Không cần phiền đến cậu, tôi tự lái xe được."

Tống Nguyên biết Lâm Vu cũng ở thành phố B, "Gần đây tôi được nghỉ phép. Đúng rồi, chị Lâm Vu, tháng này em sẽ tổ chức một buổi hòa nhạc cá nhân tại hội trường xx thành phố B. Chị có thể đến nghe một chút được không?

Tần Hành: "Có thể, lấy nhiều hơn mấy vé đi. Chúng ta nhất đinh đi cổ vũ."

Tống Nguyên nhìn anh một cái, đây là người nào vậy, cố tình muốn đi à.

Lâm Vu nhíu mày một cái, "Tống Nguyên, gần đây công việc ở bệnh viện của chị khá bận rộn."

Tống Nguyên tiến về phía trước, nhích lại gần Lâm Vu, chưa kịp nói lời nào, liền bị người nào đó kéo sang bên cạnh.

Tần Hành đen mặt lại, "Cô ấy là vợ tương lai của tôi." Vừa nói vừa kéo tay tay Lâm Vu rời đi.

Tống Nguyên: "Chị tôi nói tôi phải chiếu cố chị Lâm Vu thật tốt, anh là ai vậy? Chị Lâm Vu, chị cẩn thận một chút."

Mọi người: Không phải là bạn gái mà lại có một ý tứ khác ----- là vợ đó.

Chu Nhất Nghiên nhìn bóng lưng rời đi của Tần Hành, nhiều năm như vậy, anh ấy lại không có thay đổi gì. Tính khí lưu manh lúc còn trẻ ở trên người vẫn còn có một chút ít, người đàn ông này dành tất cả sự ấu trĩ cho Lâm Vu.

Ánh sáng tuổi thanh xuân, vẫn không thể trở về được nữa.

Nhiều năm sau, chúng tôi gặp mặt lại, những tình cảm hành động ngu muội hóa ra đã sớm không còn như ban đầu nữa.

Thì ra là, người tôi đã từng yêu, chỉ lưu lại trong dòng thời gian.

"Người đã đi rồi, còn nhìn?" Tống Văn Dịch không biết đã đến đây lúc nào, một tay nắm lấy cánh tay của Chu Nhất Nghiên. "Có đẹp đến như vậy sao?"

Chu Nhất Nghiên mỉm cười với anh, "Nói thật, vẻ bề ngoài của Tần Hành, quả thật là rất đẹp."

Tống Văn Dịch hừ lạnh một tiếng, "Đã đi rồi, hoa si."

Chu Nhất Nghiên bình tĩnh lại, "Em về cùng với cha mẹ."

Tống Văn Dịch nhíu mi, "Một người bạn trai đưa bạn gái của mình về nhà cũng là quá phận sao?"

Chu Nhất Nghiên biến sắc, nhưng mà cô là một diễn viên, đã sớm học được cách kìm nén tâm tình của mình. "Bạn trai hay là bạn trai cũ?"

Diễn viên phái thực lực đối đầu với một diễn viên bình hoa, làm một trận so sánh kĩ năng diễn xuất.

Tống Văn Dịch đỡ hông của cô, "Em dám bỏ rơi anh?"

Chu Nhất Nghiên im lặng trong chốc lát, cắn răng, "Không dám."

Khóe miệng Tống Văn Dịch chợt lóe lên nụ cười rồi biến mất, "Đi thôi." Hai từ khô khan nhạt nhẽo, nhưng động tác lại rất cẩn thận.

"Chu Nhất Nghiên, lúc học cao trung anh cũng đã từng theo đuổi một cô gái cùng lớp, vóc dáng của cô ấy rất xinh đẹp khả ái, giống như Khương Hiểu vậy -----"

Chu Nhất Nghiên: "Tại sao trước kia anh chưa từng nói qua? Sau đó thì sao?"

Tống Văn Dịch: "Sau đó, cô gái kia lựa chọn học tập thật tốt, không muốn làm bạn gái của anh."

Chu Nhất Nghiên: "Vậy thì thật đáng tiếc. Nếu lúc đó cô ấy chịu làm bạn gái anh, chụp được nhiều ảnh của anh lúc còn trẻ, bây giờ đều đã là ảnh độc quyền. Cô gái kia thật không có mắt, bỏ qua cơ hội làm giàu tốt như vậy."

Mặt Tống Văn Dịch đen lại mấy phần, "Anh muốn nói là, cái người Tần Hành đó, em cũng đừng suy nghĩ nhiều. Chuyện tám năm trước, cảm xúc lúc đó có thật sự là nghiêm túc không?"

Chu Nhất Nghiên nhướng nhướng mày, giọng nói rung động, "Em đã sớm không nghĩ đến rồi."

Ngày thứ nhất Khương Hiểu đến đảo Bali, liền bắt đầu nhớ Tiểu Đậu Nha, thuận miệng nói với Chu Tu Lâm một câu, "Không biết Tiểu Đậu Nha thế nào rồi?"

Chu Tu Lâm dở khóc dở cười, "Nó sẽ quen dần."

Mấy ngày đó, mỗi ngày trôi qua đều rất nhàn nhã, đi dạo ở bãi biển, ăn hải sản.

Dưới sự hướng dẫn của Chu Tu Lâm, Khương Hiểu còn đi lặn xuống biển.

Buổi tối, cô nhàn nhã nằm ở ghế trên bãi cát, nghe âm thanh của sóng biển, nhìn những ngôi sao lóng lánh trên bầu trời đêm, "Nếu mỗi ngày đều như thế này thì thật hạnh phúc."

Chu Tu Lâm cầm ly nước trái cây, anh nâng lên uống mấy ngụm. "Được, sau này mỗi năm chúng ta đều đến đây."

Khương Hiểu cười hì hì một tiếng, "Em ghi nhớ thật kĩ. Thật ra thì -----" lời còn chưa nói hết, đột nhiên cô cảm thấy một trận khó chịu, cô vội vàng cúi người ói ra ngoài.

Chu Tu Lâm đỡ cô, "Sao vậy?"

Hai mắt Khương Hiểu ngấn lệ rưng rưng, "Có phải là em mang thai rồi không?"

Sắc mặt Chu Tu Lâm không phải vui sướng, mà là khiếp sợ.

Khương Hiểu không phát hiện được, cô cẩn thận nằm xuống. "Điện thoại di động của em đâu? Em đã quên mấy số điện thoại của người thân trước khi đi?"

Chu Tu Lâm nhíu mày một cái, "Trước tiên nên đến bệnh viện xem một chút."

Khương Hiểu: "Sao phải gấp gáp như vậy? Ngày mai đi cũng được mà." Nhưng mà,Chu Tu Lâm vẫn muốn có một đứa con gái.

Chu Tu Lâm: "Anh sợ dạ dày của em khó chịu."

Khương Hiểu không hiểu: "A---- suy nghĩ của anh thật kì lạ."

Chu Tu Lâm đỡ cô dậy, hai người quay về phòng thay quần áo. Lái xe đến bệnh viện, đến bộ phận cấp cứu.

Kiểm tra xong, thật ra Khương Hiểu không mang thai, dường như Chu Tu Lâm thở phào nhẹ nhõm.

Chu Tu Lâm nói chuyện với bác sĩ bằng tiếng anh, Bây giờ tiếng anh của Khương Hiểu đã không bằng con trai nhà anh rồi. Cô nhìn có thể hiểu nhưng không cố biểu tình gì.

Khương Hiểu lại có mấy phần mất mác, sau khi trở lại khách sạn, cô vô lực nằm trên giường, tự lẩm bẩm, "Lại là axit dạ dày. Rõ ràng là lần trước em nghi ngờ có Tiểu Đậu Nha cũng là cảm giác này mà?"

Chu Tu Lâm rót cho cô một ly nước nóng, "Hai ngày sau chúng ta không ăn hải sản nữa."

Khương Hiểu than thở, tựa vào ngực anh, nhìn anh, "Nhìn anh không giống như đang thất vọng?"

Sắc mặt Chu Tu Lâm ôn hòa.

Khương Hiểu hỏi: "Sao vậy?"

Tay Chu Tu Lâm đặt lên bụng cô, "Thật ra thì không có con gái, một nhà ba người chúng ta cũng rất tốt."

"Hả? Anh sao vậy?" Khương Hiểu cười, "Anh sợ nếu em sinh con gái, em sẽ không quan tâm đến anh?"

Chu Tu Lâm vuốt vuốt bụng cô, vuốt qua vuốt lại, trầm ngâm nói: "Hiểu Hiểu, có chuyện anh vẫn chưa nói cho em biết.  Khoảng thời gian trước anh có đi tư vấn với bác sĩ, bởi vì máu của em là máu gấu trúc, bác sĩ nói chúng ta không nên có đứa con thứ hai."

Khương Hiểu chợt nghĩ đến điều gì, "Em cũng nghe qua rồi, nhưng mà không phải mẹ cũng sinh hai đứa con sao?" Cô cũng rất nhanh quên chuyện này đi.

"Anh không hy vọng em xuất hiện một chút ngoài ý muốn nào." Đôi mắt thâm thúy của Chu Tu Lâm càng trở nên trầm lặng, anh không thể đánh cuộc. "Anh yêu Mộ Mộ, nhưng anh yêu em hơn. Bởi vì yêu ai yêu cả đường đi. Cho nên, Hiểu Hiểu, một đứa bé là đủ rồi. Anh đã có một đại bảo bối là em, có con gái hay không cũng không sao."

Khương Hiểu từ từ tiêu hóa lời nói của anh, đáp một tiếng. "Nhưng là, bây giờ chúng ta phải nói  với Tiểu Đậu Nha thế nào?"



Đã sửa bởi An Trà lúc 11.09.2018, 14:41.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.08.2018, 22:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 31.08.2017, 13:50
Bài viết: 32
Được thanks: 576 lần
Điểm: 47.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 49
Chương 72.

Khương Hiểu và Chu Tu Lâm đi hưởng tuần trăng mật một tuần, ngược lại Chu Tư Mộ không quá nhớ bọ họ. Ngày qua ngày, cha Chu và mẹ Chu cùng đưa cậu đi nhà trẻ.

Chu Tư Mộ mang quà cho những người bạn nhỏ cùng lớp, và các cô giáo cũng có một phần chocolate. Mỗi đứa trẻ có một phần quà, con gái là một gấu bông Hello Kitty, còn bạn nam thì mỗi bạn một con người máy Tranformers.

“Mộ Mộ, ba và mẹ của cậu kết hôn nhưng sao lại có nhiều quà như vậy?”

Gương mặt của Chu Tư Mộ đắc ý, “Đúng vậy, ba mình là là đại hoàng tử, mẹ mình là công chúa, còn mình là hoàng tử nhỏ. Có rất nhiều khách đến…” Chuyện liên quan đến hôn lễ, ước chừng cậu nói đến hai mươi phút.

Một nhóm bạn nhỏ thật hâm mộ.

Cho đến sau này, Chu Tư Mộ hiểu ba mẹ của cậu lên tàu trước mua vé sau, sau khi lớn lên, gặp lại bạn trẻ học chung lúc mẫu giáo, cậu có hơi lúng túng. Cố tình là mọi người đều nhớ rất rõ, lễ kết hôn của ba mẹ cậu.

Một tuần sau, Khương Hiểu và Chu Tu Lâm trở lại sau tuần trăng mật, hai người lại vùi đầu vào công việc. Chu Tu Lâm phải họp hội nghị mấy ngày, công việc chất chứa nhiều ngày chờ anh giải quyết.

Tống Văn Dịch mấy người bọ họ đều có sắp xếp của mình, Khương Hiểu cũng coi như an tâm. Tống Văn Dịch, Tần Nhất Lộ và Ôn Dịch Hàn đều ở lại Hoa Hạ, bọn họ cũng tự liên lạc với người đại diện mới. Khương Hiểu đề cử người đại diện mới cho Tần Nhất Lộ và Hứa Giai Nhân, Tần Nhấn Lộ hớn hở tiếp nhận, Hứa Giai Nhân thì từ chối.

Đồng thời, Hứa Giai Nhân không tiếp tục ký hợp đồng với Hoa Hạ nữa, cô quyết định đến truyền hình và điện ảnh Ngôi Sao.

Vì thế, Khương Hiểu cố ý đi Lăng Nam, nói chuyện với cô ấy một lần.

Hai người đi đến quán cà phê gần Ảnh Thị Thành.

Hứa Giai Nhân: “Cho dù em ở lại Hoa Hạ, sau này Nhất tỷ cũng không phải là em, em và Nhất Lộ có sự cạnh tranh với nhau.”

Khương Hiểu: “Nhưng con đường của hai người đi không giống nhau.”

Hứa Giai Nhân lắc đầu: “Đối với em là không cam lòng, may mắn của em có trước cô ấy.”

Khương Hiểu: “Giai Nhân, có lúc nên để xuống sự kiêu ngạo của mình, nếu không sau này người thua thiệt sẽ là em. Ngôi Sao cũng không quá thích hợp với em.”

Hứa Giai Nhân: “Hạ Tử Hạo tự mình yêu cầu ký hợp đồng, chỉ cần em qua đó, thì nguồn tài nguyên mặc cho em chọn.”

Hạ Tử Hạo là người như thế nào, Khương Hiểu cũng có nghe qua. Hắn đối với nghệ sĩ của công ty tuyệt đối sẽ không có đãi ngộ như vậy, không nói đến điều lệ hợp đồng hà khắc, trước mắt nghệ sĩ ở Ngôi Sao cũng không có nổi trội gì.

Khương Hiểu biết khuyên cô ấy cũng không được gì, tính tình của Hứa Giai Nhân, cô vẫn luôn biết. Nhưng mà đáng tiếc. “Em đã quyết định, chị cũng không nói được gì nữa.”

Hứa Giai Nhân trông đợi nhìn cô, ánh mắt nhẹ nhàng, “Chị Khương, nếu như sớm biết thân phận của chị thì tốt rồi.” Như vậy cô sẽ không hao hết sức lực, sẽ không bàng hoàng bất an như vậy.

Khóe miệng Khương Hiểu nhấp nháy, “Giai Nhân, lòng của em quá lớn.” Cô đứng dậy, “Mọi chuyện thuận lợi.”

“Chị Khương….”

Khương Hiểu dừng bước, nhìn cô.

Hứa Giai Nhân cắn răng, “Chị và cô Lương….”

Sắc mặt của Khương Hiểu không thay đổi, đáy mắt như hồ nước yên tĩnh. “Cô Lương là tiền bối trong giới, diễn viên rất có thực lực, chị nghĩ em sẽ học hỏi được rất nhiều thứ từ bà ấy.”

Hứa Giai Nhân giật mình, cô giật giật khóe miệng, “Em biết.”

Mùa đông năm này <Trường đinh> chính thức quay xong. Mùa hè, <Trường đinh> chính thức khởi chiếu vào ngày một tháng năm, ngày đầu phòng vé thu về 1200 vạn. Cuối cùng bộ phim này cũng không đạt được hiệu quả như Lương Nguyệt dự đoán.

Hứa Giai Nhân cũng không có vận khí như Triệu Hân Nhiên năm đó. <Trường đinh> tuy được đưa ra nước ngoài dự thi, cuối cùng cũng không đoạt giải.

Trong lúc phim <Trường đinh> chiếu, có tin tức tuôn ra: Lương Nguyệt có một người con gái, được biết là đã kết hôn.

Vậy mà, tin tức này vừa được đưa ra chưa đến nửa giờ đều bị xóa bỏ.

Ngày đó, có tin truyền ra Khương Hiểu chính là con gái của Lương Nguyệt.

Đối với lần này, Khương Hiểu chưa từng giải thích qua. Cuối cùng tin tức này cũng bị phai nhạt và chìm lắng.

Chuyện trong làng giải trí này thật thật giả giả quá nhiều.

Nhưng đây là nói sau.

Khương Hiểu và Chu Tu Lâm, sau khi từ tuần trăng mật về không bao lâu, có mấy tiết mục mời Khương Hiểu đi làm giám khảo, Khương Hiểu cũng cự tuyệt.

Cô suy nghĩ, sau này làm ở bộ phận PR của nghệ sĩ, công việc tuyên truyền cho nghệ sĩ.

Cô đã thương lượng với Chu Tu Lâm, Chu Tu Lâm cũng cảm thấy có thể, lấy kinh nghiệm của cô hiện giờ, có thể một mình đảm đương một phía.

Trung tuần tháng mười một <người đại diện xinh đẹp nhất> cũng phát sóng, mặc dù trước đó có tuyên truyền, nhưng lần phát sóng đầu tiên tỷ suất người coi cũng không cao, so với <hành trình của chúng ta>, kém hơn một phần ba.

Đến tuần thứ hai, tình huống chuyển biến tốt thần kỳ.

Tổ tuyên truyền của chương trình mua một số nhà tuyên truyền lớn, đặc biệt đăng những video thú vị, tỷ suất người xem dần dần tăng lên.

Chương trình phát sóng vào lúc mười giờ tối, lúc này Tiểu Đậu Nha đã có chút buồn ngủ. Cho nên, hoạt động giải trí mỗi tối thứ sáu của nhà họ Chu là xem chương trình <người đại diện xinh đẹp nhất>, Tiểu Đậu Nha là người ái mộ trung thành, thấy Khương Hiểu xuất hiện trên TV, cậu thấy vô cùng mới lạ.

Tiết mục bắt đầu từ kỳ thứ ba, tỷ suất người xem, bắt đầu tăng cao.

Mỗi tuần Chu Tư Mộ đi nhà trẻ đều cùng bạn nhỏ An Lợi bàn về <người đại diện xinh đẹp nhất>.

“Mẹ mình trên TV đó, chính là người phụ nữ xinh đẹp đuổi theo con gà đang chạy, người đó là mẹ của mình, mẹ mình rất lợi hại, mẹ mình bắt gà tây!”

Đáng tiếc Khương Hiểu không có ở tại hiện trường, nếu không cô thật sự sẽ nổi điên mất.

Đến giai đoạn giữa của <người đại diện xinh đẹp> mời những nghệ sĩ, tỷ suất người xem lên đến 2%, tổ chương trình cười không khép được miệng.

Đến kỳ cuối của chương trình, tổ chương trình thông báo về người thân bí mật, trong nháy mắt, lòng hiếu kỳ của người xem tăng cao.

Người xem rối rít bàn luận về người thân bí mật trên weibo, suy đoán người bí mật đó là ai?

Lượt bình luận trên weibo của Khương Hiểu trong một buổi lên đến 5000, đây là lần cô nhận bình luận nhiều nhất từ trước đến nay.

Ánh sáng tinh mơ: Đánh cuộc một lần là Tiểu Đậu Nha!

Đầu giường ánh trăng rọi: Tôi đoán là Tống ca.

Yêu sâu đậm: Không phải Chu tiên sinh chứ?

Xem như ngươi lợi hại: Muội muội lầu trên, trên weibo chị Khương còn không cho Chu tiên sinh bước ra ánh sáng, tuyệt đối không thể nào cho Chu tiên sinh tham gia chương trình.

Người qua đường fan Bắc Bắc đáng yêu: Có tin vui, có tin vui! Tuyệt đối là tin vui! Ngồi chờ!

Xem như ngươi lợi hại trở lời người qua đường fan Bắc Bắc đáng yêu: Bằng hữu, nhìn cậu rất quen nha!

…..

Thật ra trong giới giải trí đã sớm truyền tai nhau, Chu Tu Lâm tham gia chương trình với bà xã. Vị này cưng chìu vợ vô cùng, không chỉ vì vợ mà giấu cưới, mà còn lấy danh nghĩa của vợ mở một công ty.

“Truyền thông Mộ Hiểu”, nếu như mọi người cảm thấy đây là tên của con và vợ ghép lại, thì đã sai rồi, ý tứ rõ ràng là ái mộ Khương Hiểu.

Hôn lễ của vợ chồng Chu thị, Chu Tu Lâm đã giảm bớt người để giảm đi sự chú ý.

Tưởng Cần âm thầm thông báo cho Khương Hiểu, bây giờ phái nữ không còn chủ động hẹn Chu tổng ăn cơm.

Cho đến bây giờ Khương Hiểu đều tin anh.

Đến kỳ phát sóng của <người đại diện xinh đẹp nhất>, một khắc kia khi Chu Tu Lâm bước xuống xe, người cầm máy quay, quay từ dưới chân, rồi từ từ đến mặt của Chu Tu Lâm.

Người xem đều cảm thấy người quay phim có phải cố ý làm cho người xem hiếu kì hay không.

Chu Tu Lâm dần dần lộ diện, chào hỏi mọi người: “Chào mọi người, tôi là chồng của Khương Hiểu, Chu Tu Lâm.” Anh dịu dàng lễ độ, không làm cho người khác có chút xa cách.

Tổ chương trình giới thiệu: Nhiệt liệt hoan nghênh vợ chồng Chu thị.

Nghe nói có rất nhiều người xem bằng máy tính xách tay, ngồi trước màn hình hét lên.

Từ khi tiết mục bắt đầu, weibo của Khương Hiểu liên tục có bình luận đến. Mọi người rối rít nhắn: “Anh rể quá đẹp trai.”

“Anh rể là sếp của chị Khương!”

“Ửng hộ anh rể!”

“Đang gào khóc! Kẻ trộm kích động! Quả nhiên là anh rể! Yêu chị, moa moa!”

…..

Lúc này người ái mộ tìm weibo của Chu Tu Lâm, phát hiện weibo của anh chỉ theo dõi một mình Khương Hiểu, chỉ đăng một bài lên weibo, còn là lên tiếng vì Khương Hiểu bị phỉ báng.

Thuận tiện, Chu Tu Lâm còn đăng lên weibo đoạn video kết hôn hồi tháng chín, trên weibo điên cuồng náo loạn.

Lúc này, Khương Hiểu đang lướt weibo, Chu Tu Lâm đang ngồi đánh cờ với Chu Tư Mộ.

Khương Hiểu đi vào thư phòng, “Chồng à, anh đang giận sao.” Mặt cô đầy ý cười, giơ giơ điện thoại di động lên, “Chương trình rất hay.”

Mặt Chu Tu Lâm lạnh nhạt, ngồi đằng kia, đi bước tiếp theo.

Chu Tư Mộ nhíu mày nhỏ nghiêm túc suy nghĩ, cũng đi bước tiếp theo.

Khương Hiểu: “Nè, hai người không có phản ứng gì là sao?”

Chu Tư Mộ: “Mẹ, ba cũng không phải là minh tinh.”

Chu Tu Lâm: “Anh đang suy nghĩ, tiết mục đã đến cuối đồng thời anh có thể đăng lên weibo ảnh gia đình của chúng ta.”

Khương Hiểu cố ý nằm lên ở phía sau anh, “Được. Lúc này cũng không cần làm mờ mặt của Mộ Mộ. Ừ, vậy đăng hình hôn lễ của chúng ta đi, có được không?”

Chu Tư Mộ: “Con cảm thấy tốt vô cùng.”

Ngoài cửa, đèn mọi nhà đều sáng. Nơi này, cũng thế, người một nhà.

Khương Hiểu nhìn lướt qua bàn cờ, “Mộ Mộ, con có thể ăn con ở góc trên, con cờ bên cạnh con đi năm bước cờ.”

Chu Tư Mộ vâng một tiếng, vội vàng đặt cờ xuống.

Chu Tu Lâm nhướng mày, sâu kín nói hai chữ, “Quấy rối.”

Chu Tư Mộ: “Đây là mẹ con liền tâm.”

Chư Tu Lâm giơ tay đặt xuống một con cờ, “Chu Tư Mộ, bàn này con thua.” Anh chậm rãi bắt lấy con tượng trắng.

Chu Tư Mộ ngưng mắt nhìn bàn cờ, “Chờ con lớn lên, con nhất định sẽ thắng.” Vừa nói cậu vừa dọn dẹp bàn cờ.

Khương Hiểu sờ đầu của cậu, “Vậy sao! Sau này con phải vượt qua ba của con đó.”

Đảo mắt đã vào thu, đồng thời chương trình <người đại diện xinh đẹp nhất> kết thúc.

Vợ chồng Chu thị đã trở thành nhân vật tâm điểm của chương trình, Chu Tu Lâm nhận được lời mời của hai chương trình, xin anh đem theo con trai tham gia.

Tối thứ sáu, chín giờ, Chu Tu Lâm đăng lên weibo ảnh của một nhà ba người.

[Giới thiệu với mọi người, đây là vợ và con trai của tôi, cảm ơn mọi người đã quan tâm đến vợ của tôi, yêu thích con trai của tôi. Tôi yêu, cả đời.]

Giờ này, Tưởng Cần đã sớm ngồi chờ trước máy tính, là nhân viên đầu tiên của công ty phát biểu weibo này [chúc mừng chúc mừng! Cuối cùng thân phận của Chu tổng cũng được công nhận.]

Chu Nhất Nghiên: Tôi xuất phát từ [tâm].

Tần Nhất Lộ: Ô ô, cảm động muốn khóc.

Người đại diện xinh đẹp V: Nhớ xem tiết mục tối nay, có trứng màu! Có trứng màu! Có trứng màu!*

*Trứng màu: hình vẽ hoạt hình Anime.

Cảm tạ Chu Tu Lâm đã đăng lên weibo điều này, cuối cùng <người đại diện xinh đẹp nhất> đạt tỷ suất người xem, là 5%, được coi là tỷ suất cao nhất của đài truyền hình quốc nội.

Tiết mục lên trứng màu là, hình thức Anime vẽ lại cảnh Chu Tư Mộ bỏ nhà trốn đi.

Thiết kế nhỏ này, lập tức làm một nhà ba người có lượt tìm kiếm nhiều nhất trên mạng.

Một đám bà dì tâm ngứa ngáy, rối rít nhắn lại cho Khương Hiểu, hi vọng Khương Hiểu thường đăng một chút chuyện vui vẻ về tiểu Đậu Nha.

Khương Hiểu hớn hở nhận lời.

Chu Tu Lâm cầm điện thoại di động đi đến phòng trẻ con, vợ của anh đang vẽ tranh cùng con trai.

Anh tựa vào cạnh của, nhìn bọn họ.

Khương Hiểu phát hiện, ngẩng đầu đúng lúc tầm mắt giao với tầm mắt của anh. “Mười giờ rồi sao?”

Chu Tu Lâm vui vẻ, từng bước từng bước đi đến bên người cô, đưa điện thoại di động của cô cho cô. “Bà Chu, đã đăng một tin lên weibo.”

Mặt Khương Hiểu mong đợi, “Đăng lên lúc nào? Em xem một chút. Oa….”

Chu Tư Mộ ngước đầu nhìn ba và mẹ của cậu, “Cho con xem với?”

Chu Tu Lâm xoa xoa đầu cậu, ánh mắt nhìn Khương Hiểu, “Được rồi, đi nghỉ sớm đi. Sáng mai còn đi leo núi, hai người các em đi không được, lúc đó anh cũng mặc kệ.”

Khương Hiểu dịu dàng làm nũng, “Chồng à, không nên như vậy mà.”

Chu Tư Mộ học theo, “Ba, không nên như vậy mà.”

Chu Tu Lâm cúi đầu, ánh mắt cùng cô giao nhau, anh nghiêng đầu đặt nụ hôn lên trán của cô.

Bên chân có cục bông trắng cọ ống quần của anh, “Meo meo…”

Ngày tốt cảnh đẹp, một phòng ấm áp.

Cuộc đời đằng đẵng, cùng anh tồn tại.

Anh cầm tay của cô, “Đi thôi.”

[Chính văn hoàn]

Tác giả có lời muốn nói: Lúc này khi tôi gõ xuống ba chữ chính văn hoàn, nước mắt bất tri bất giác rơi xuống.

Năm 2018 là một bắt đầu mới. Tôi muốn để xuống tất cả quá khứ, bất kể là tốt hay xấu, tất cả đều là khởi đầu mới.

Thu thập 1000 khai văn, và 50000+ chính văn hoàn.

Cảm tạ các bạn đọc giả! Từ đông lạnh đến xuân hoa nở rộ, thật tốt!

<Xin chào, Chu tiên sinh> thật sự không đủ, đã phát nhiều kỳ thật là không lúc nào bận tâm, về điểm này tôi rất xin lỗi, và cũng cảm tạ mọi người đã bao dung, giúp tôi hoàn thành tác phẩm, cải chính bug!

Từ lúc bắt đầu, tôi cũng đã nói, đây là chuyện xưa của chàng hoàng tử và cô bé lọ lem.

Khi xem tác phẩm tôi cũng hi vọng bạn bè, cũng sẽ ngọt ngào giống như Chu tiên sinh và Khương Hiểu, có một Bảo Bảo khả ái.

Nhìn mọi người vui vẻ, tôi cũng vui vẻ.

Còn có cảm tạ tất cả đọc giả!

Quan trọng là bao lì xì nhắn lại 188 nhận được bao lì xì ~ sẽ đưa chậm một chút, để tôi nghỉ ngơi trước đã.

Đúng rồi ngày mai bắt đầu có ngoại truyện, nhớ đến xem.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.08.2018, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 101
Được thanks: 1012 lần
Điểm: 41.95
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 36
Chương 73 Ngoại truyện

Editor: Lạc Tâm Vũ

Năm 201X, mùa xuân.

A Tác cầm một chồng giấy tìm đến Tấn Trọng Bắc. “Anh Bắc, này, mấy tài liệu người trợ lí lần này.”

Tấn Trọng Bắc không ngẩng đầu, vẫn cúi đầu xuống xấp kịch bản thật dày kia, “Cậu thấy thích hợp là được.”

A Tác nhìn anh, mặt mũi vị này nhà cậu, nếu tuyển toàn người không quen gì đó, chỉ sợ xảy đến chuyện gì đó. Cho nên thông báo tuyển dụng trợ lí dieendaanleequuydonn lần này đều là người quen giới thiệu, nhưng bên trong này cũng có một cái ngoài ý muốn.

Ngày đó, cậu ở studio, có một sinh viên nữ chân thành mà đưa cho cậu một phần lý lịch sơ lược. Đầu năm nay người phát tờ rơi rất nhiều, chủ động đưa lý lịch sơ lược, vẫn là lần đầu tiên A Tác gặp phải.

“Anh Bắc, có một tiểu nha đầu, người mới, hai ngày trước đưa cho em một phần lý lịch sơ lược, viết văn 3000 chữ, không, là ý tưởng này của cô ấy với trợ lí minh tinh, có lẽ cô ấy nhận lời mời làm trợ lí của ngài.”

Động tác đầu ngón tay của Tấn Trọng Bắc dừng lại, khép kịch bản lại, chậm rãi ngẩng đầu, để lộ ra khuôn mặt khiến người ta xem hoài không chán kia. “Tôi nhìn xem__”

A Tác vội vàng lục ra phần lý lịch tóm tắt kia, “Khương Hiểu này___, vẫn là sinh viên đại học J.” Cậu ta cười cười, “Lại có vài phần giống cô Lương đấy.”

Khi Tấn Trọng Bắc xem đồ vật chuyên chú nhất, làm người ta không đành lòng quấy rầy. Chờ sau khi anh xem qua lý lịch sơ lược của Khương Hiểu một lần, mở miệng nói: “Sao cô ấy gửi lý lịch sơ lược cho cậu rồi hả?”

A Tác cười hắc hắc, “Giữa đường chặn tôi lại, cho em một cái cúi người 90 độ, rất chân thành. Anh nghĩ như thế nào hả?”

Mi tâm Tấn Trọng Bắc khẽ nhíu lại, trầm ngâm nói: “Tuổi quá nhỏ rồi.”

A Tác hiểu ý tứ của anh, cười nói: “Ngày mai em đây cho cô ấy câu trả lời đi.”

Tấn Trọng Bắc lên tiếng.

Ngày hôm sau, A Tác gọi điện thoại báo cho Khương Hiểu, suy nghĩ câu nghiêm cẩn, từ chối cô. Kết quả ngay ngày hôm ấy, Khương Hiểu lại tới công ty, dường như còn đang muốn thử một lần.

Cô nói rất nhiều, giọng nói chân thành. Cô hi vọng có thể giành được phần công việc này, dù cho không có tiền lương.

Nhưng A Tác thật không ngờ, cô sẽ cố chấp như vậy, trong lòng có vài phần nghi ngờ, lẽ nào cô là fan của Tấn Trọng Bắc?

Sau khi Khương Hiểu bị từ chối trước mặt, nước mắt không khống chế được mà rơi xuống. Một mình cô ở hành lang, càng nghĩ càng đau lòng, cúi thấp đầu, lau nước mắt.

Tấn Trọng Bắc đi qua, bước chân hơi dừng lại. Anh lấy ra một tấm khăn tay từ trong túi áo, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai cô.

Khương Hiểu tiếp nhận khăn tay ở trong sự kinh ngạc.

Tấn Trọng Bắc nhìn cô, ánh mắt rơi trên khuôn mặt của cô, giống như đang đánh giá cái gì.

Khương Hiểu đón lấy ánh mắt của anh, từ từ nắm chặt mười ngón tay.

Tấn Trọng Bắc trầm giọng nói: “Cô còn nhỏ, tuổi này nên là ở trường đọc sách cho tốt.” Nói xong, anh không dừng lại, xoay người đi.

Khương hiểu nặng nề mà thở ra một hơi, một khoảnh khắc vừa rồi kia cô căng thẳng thật sự đã quên đau lòng. Cô cắn răng, chỉ biết phần công việc này không dễ dàng đạt được như vậy.

Tấn Trọng Bắc biết tên Khương Hiểu này, đó là có một lần, trong lúc vô tình anh biết được, cha đang điều tra một họa sĩ tên là Khương Ngật, vị họa sĩ kia có con gái gọi là Khương Hiểu.

Anh xem qua ảnh chụp của Khương hiểu, và em gái Tấn Thù Ngôn của anh, bộ dạng rất giống, nên ấn tượng rất sâu.

Chỉ là anh thật sự không ngờ, Khương Hiểu sẽ đặt chân vào làng giải trí, mà còn nghĩ đến làm trợ lí của anh.

Vậy sau đó, anh cũng không gặp lại qua Khương Hiểu thời gian rất lâu, mãi cho đến một bộ 《Thịnh thế thiên hạ 》, bọn họ gặp nhau lại lần nữa. Lúc này, cô đã là trợ lí của người nữ minh tinh mới nổi tiếng rồi.

Tấn Trọng Bắc nghe cô lễ phép gọi mình “Thầy Tấn”, khi nhìn mình, một tác phong thản nhiên.

Khi đó, Tấn Trọng Bắc liền suy nghĩ, mai sau tiểu nha đầu này nhất định trở thành người có năng lực. Ai ngờ đến, cô thành vợ của Chu Tu Lâm.

Bốn năm sau, cô đã thành người đại diện cấp cao nhất của điện ảnh và truyền hình Hoa Hạ, trong tay còn có tiểu sinh Tống Văn Dịch siêu lưu lượng như vậy.

Anh luôn nghĩ đến mục đích Khương hiểu tiến vào làng giải trí, nhưng đã nhiều năm như vậy, anh vẫn không có được câu trả lời.

Đột nhiên anh cảm thấy, thực ra Khương Hiểu rất thú vị. Anh muốn xem, con át chủ bài của cô là gì? Vì vậy, anh mời cô hát bài hát chủ đề. Kết dieenndkdanleeequhydonnn quả, Khương Hiểu thuận thế đề cử Tần Nhất Lộ qua đây.

Lần đầu tiên Tấn Trọng Bắc hiểu khó giải quyết là cảm giác gì rồi.

Tính cách Tần Nhất Lộ rất hoạt bát, các phương diện tố chất con người đều tốt. Nghe nói lúc trước là được lựa chọn đi làm ca sĩ, kết quả bị Khương Hiểu đoạt lấy đến đây.

Lần đầu tiên thu bài hát, Tần Nhất Lộ căng thẳng suốt cả một buổi tối, một người thuần khiết như cô lại có thể hợp xướng với một dòng cà phê lớn*, với cô mà nói thật là bánh mì loại lớn từ trên trời rơi xuống. Ngày hôm sau khi tới cô xách một túi hoa quả lớn. Cô nhìn anh, nuốt cổ họng, “Lão___Tấn___”

*Cà phê lớn: (Đã giải thích ở các chương trước), là một người thành công trong một lĩnh vực nhất định.

Khóe miệng Tấn Trọng Bắc hiện lên một nụ cười, “Tôi rất già?”

“Th__ầy Tấn___” Tần Nhất Lộ thật sự có chút căng thẳng, căng thẳng mà nói đều sẽ không nói được, “Làm phiền rồi. Thầy Tấn, mang cho ngài một chút hoa quả.”


Tấn Trọng Bắc cảm thấy, cô coi mình như khách tới thăm nhà anh. “Chúng ta đi phòng ghi âm trước.”

Đến phòng ghi âm, cuối cùng tứ chi cứng nhắc của Tần Nhất Lộ cũng mềm rồi. Cô cầm bản nhạc, vậy mà tự mình có thể ngâm nga lên, tuyến thanh trong veo, làn điệu trên cơ bản đều đúng.

Ánh mắt Tấn Trọng Bắc đánh giá cô, “Xem ra Khương Hiểu tìm đúng người cho tôi rồi.”

Tần Nhất Lộ sờ sờ cái mũi, “Mẹ em là cô giáo âm nhạc tiểu học, em đều phải lên sân khấu đơn ca từ hoạt động nghệ thuật trường tiểu học.”

Tấn Trọng Bắc gật đầu một cái, “Chúng ta bắt đầu đi.”

Phòng làm việc vốn cho Tấn Trọng Bắc nghỉ thời gian ba ngày thu bài hát, bây giờ chỉ dùng hai ngày thì hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn. Anh nghĩ có thể để cho mình nghỉ một ngày.

Tần Nhất Lộ lại nghe một lần đầy đủ từ đầu tới cuối, “Thầy Tấn, bài hát này thật là dễ nghe. Tiếc là tế bào ca hát của tôi, nếu mẹ tôi nghe được nhất định sẽ làm xúc động nước mắt rơi đầy mặt.”

Tấn Trọng Bắc nhìn bộ dáng vẻ mặt say sưa của cô, anh có thể xác định, Tần Nhất Lộ không nói đùa.

Sau hợp tác lần này, hai người cũng xem như là người quen rồi.

Anh là tiền bối, cô là người mới.

Tần Nhất Lộ đi về trước, luôn do dự, sắc mặt xoắn xuýt. Trong lòng cũng đang nói thầm, vị tiền bối này lại cũng không chủ động mời một bữa ăn!

Tấn Trọng Bắc thấy cô chậm chạp sửa soạn túi, “Nhất Lộ__”

Tần Nhất Lộ chỉ cảm thấy nghe anh gọi tên mình, có cảm giác cơ thể gan dạ chấn động, “Có!”

Một chữ vang dội mà đầy trung khí như vậy, làm cho Tấn Trọng Bắc sửng sốt.

Tần Nhất Lộ lúng túng nhìn anh, “Thầy Tấn, bộ dáng anh rất giống huấn luyện viên huấn luyện quân sự đại học của em.”

Tấn Trọng Bắc: “Vậy lúc đó nhất định vị huấn luyện viên kia của các cô rất được hoan nghênh.”

Tần Nhất Lộ: “Đúng vậy.’ Thầy Tấn lúc đầu là thầy Tấn như vậy.

Tấn Trọng Bắc: “Cô theo tôi một chuyến.”

Trong lòng Tần Nhất Lộ mừng thầm một hồi, chẳng lẽ là có sự sắp xếp đặc biệt gì.

Tấn Trọng Bắc cho một bản kê khai, “Cô viết số thẻ ngân hàng, về tôi để tài vụ cấp phí biểu diễn lần này cho cô.”

Tần Nhất Lộ: “…Việc này làm sao em không biết xấu hổ mà thu lấy, anh không ghét bỏ em bằng lòng đưa em bay, anh không lấy phí của em, em đã cảm động đến rơi nước mắt rồi.”

Tấn Trọng Bắc: “Đây là cô làm việc lấy được.”

Tần Nhất Lộ: “Nếu không anh mời em ăn bữa cơm được rồi.”

Tấn Trọng Bắc cười cười: “Ăn thì ăn.”

Tần Nhất Lộ: “Nếu anh đã kiên trì như vậy, em đây từ chối thì sẽ bất kính rồi.” Cô xoát xoát viết tài khoản thanh toán quý báu của mình xuống.

Tấn Trọng Bắc cất kỹ giấy, “Tôi để bọn họ đưa cô về.”

Tần Nhất Lộ vươn tay, “Thầy Tấn, có thời gian đi ăn một bữa cơm không, hai ngày này đều là cơm hộp, em mời anh đi ăn thịt nướng*…”

*Nguyên văn nó là “Lỗ xuyến”: Thịt và xiên sống động trên thanh tre với hình ảnh động từ. Mọi người ngồi trên các quầy hàng bên lề đường, nói chuyện và cười, thưởng thức thức ăn, rất thoải mái và giành được tình yêu đương đại (Trích từ Baidu)

Tấn Trọng Bắc không nói một lời nhìn cô.

“Em không phải là nói cơm hộp nơi này của các anh không thể ăn, cơm hộp vẫn rất tốt.” Tần Nhất Lộ mang tính điển hình căng thẳng rối loạn, “Em chính là muốn đi ăn thịt nướng với anh…”

Tấn Trọng Bắc thấy mặt cô càng ngày càng hồng, giống như bôi son. “Vậy cô cùng đi với tôi đi, đêm nay A Tác bọn họ cũng là chuẩn die nd da nl e q uu ydo n bị đi ăn thịt nướng. Tôi vốn lo lắng cô muốn giảm béo, không ăn mấy thứ này.”

Tần Nhất Lộ vừa nghe, lập tức mặt mày rạng rỡ. “Không sao, không sao, em ăn xong sẽ giảm cân.” Cô do dự một chút, “Thầy Tấn, bình thường anh cũng ăn thịt nướng sao?”

Tấn Trọng Bắc đi về phía trước vài bước, lấy chìa khóa xe của mình. “Có vấn đề?”

“Không phải. Chỉ là cảm thấy phong cách anh không giống sẽ đi ăn thịt nướng, anh hẳn là kiểu người ngồi ở nhà hàng Tây.”

Tấn Trọng Bắc cười cười, “Có liên quan tới lời kể lại trên mạng của tôi, nhớ lấy không thể tin.”

Tần Nhất Lộ cẩn thận trả lời lời nói của anh.

Tấn Trọng Bắc, nam, 32 tuổi, độc thân, bạn gái tin đồn Trình Ảnh, vài năm này nghĩ rằng người rời khỏi cán bộ kỳ cựu.

Có gì không thể tin sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 87 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoàng Thanh Vân, miyuhuyen, nguyet2202, pelunmap0309, Sweet, xichgo và 217 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

5 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

10 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 206, 207, 208

15 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

17 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 31, 32, 33

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.