Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 20.08.2018, 12:08
Hình đại diện của thành viên
Designer
Designer
 
Ngày tham gia: 03.07.2017, 21:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 389 lần
Điểm: 32.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 48
Chương 117 :rời đi


Sáng hôm nay, An Cửu đã ở đây, giống một con búp bê mặc người định đoạt, cô buồn ngủ đến mức mí mắt không thể mở ra được, dù sao, bọn họ muốn làm thế nào thì làm thế đó.

Cho đến khi ngoài cửa vang lên một tiếng hưng phấn: “ Chú rể đến rồi!”

Giật mình trong lòng, nhưng rất nhanh lại khôi phục được sự bình tĩnh.

Từ lúc bắt đầu đến giờ, cô vẫn nghe đám người ngoài kia ồn áo nhốn nháo, nói về hôn lễ này, nó có bao nhiêu khí phái, bao nhiêu hào hoa, nhân vật chính trong câu chuyện là mình nhưng An Cửu chẳng có chút cảm giá chân thật nào cả. phù dâu không phải chị em mình, phù rể cũng đều là đám người quen biết Tô Hội Lê, không có cha mẹ, không có thân thích, không có bạn bè, thậm chí ngay đến cả chú rể cũng không phải thật sự, cô cô độc, bị nhưng thứ rạng rỡ loá mắt kia bủa vây, gánh lên vai sự ganh tị của tất cả phụ nữ toàn thành phố này. . . . . . .

Gả cho Phó Thần Thương là lần phản nghịch hoang đường nhất trong cuộc đời cô, cũng là bữa thịnh yến xa hoa nhất, trong bữa tiệc này, cô quá mức nhỏ bé, nhỏ bé đến mức sắp quên đi bản thân mình, giống một chiếc thuyền độc mộc không có phương hướng, cô quạnh phiêu đãng nơi sướng mù miền biển.

Nghe tiếng hoan hô, cười nói náo nhiệt ngoài phòng.. . .. . . như một kẻ ngoài cuộc.

Đám phù dâu đứng trước cửa, mỗi người cầm một bao lì xì đỏ thật dầy, vui vẻ mở đường, Phó Thần Thương thuận lợi bước vào phòng.

Khi anh mở cửa bước vào thì thấy An Cửu ngồi mép giường, không nhúc nhích.

Bên ngoàiồn ào, náo động như vậy, cô chỉ lẳng lặng ngồi đó, thay đổi một thân quần áo khác, nhưng lại thành giây phút xinh đẹp động lòng nhất, xong lại như bị toàn thế giới vứt bỏ.

Trái tim chợt đau đớn, dường như bị móng sắt cào xé, phó thần thương cẩn thận từng li từng tí đến gần, chậm rãi ngồi xổm bên cô gái, cầm đôi tay nhỏ bé đang đặt trên đầu gối kia, lạnh lẽo.

"An Cửu. . . . . ."anh tự tay vuốt mặt cô: “ Bảo bối, sao vậy?”

Sao vậy?

Cô bị đẩy, càng đẩy càng cao, càng đẩy càng cao, đứng một mình trên đó, tinh thần căng chặt, khoog một chỗ dựa, lảo đảo muốn ngã. . ..  

Thì ra là, có được so với mất đi, càng khiến cho con người ta kinh hoàng khổ sở.

Phó Thần Thương thở dài một tiếng, đứng dậy ôm cô vào trong ngực, "Có anh ở đây."

Ngay từ lúc trước , cách đây thật lâu, những lời này cũng đã mất đi khả năng an ủi của nó, chỉ là, con người ta không muốn nhớ lại mà thôi.

"Không có việc gì, đi thôi." An Cửugiật giật môi, lộ ra một nụ cười thích hợp cho ngày hôm nay, dường như đã luyện tập cả trăm làn nhưng vẫn có vẻ thật cứng ngắc. cô vốn không am hiểu nguỵ trang.

Nhìn gương mặt rõ gượng gạo của cô, phó thàn phương trầm mặc một hồi, sau đó bế cô lên.

Hai người vừa bước ra,Phó Hoa Sanh liền sửng sốt, ngơ ngác nhìn An Cửu trong lồng ngực phó thàn phương, điếu thuốc lá trong miệng rơi ra lúc nào không biết.

Hai mắt kha lạc cũng toả sáng, trước mười hai phù dâu xinh đẹp ngày hôm nay, An Cửu không hề có vẻ bị làm thấp đi, thế nhưng, nhìn qua có vẻ hết sức xa cách, ít đi mấy phần thân cận hoạt bát ngày thường.

Họ Kỷ không quan tâm bĩu môi, lại liếc mắt nhìn, nhìn một cái rồi lại liếc mắt nhìn.

Thật ra thì hắn căn bản không muốn tham gia hô lễ này, tới đây sẽ khiến anh có cảm giác như bản thân đang phản bội Tô Hội Lê, nhưng càng không muốn bỏ qua ngày trọng đại của an hem cạ cứng, vì vậy, dù trong lòng ngafnvajn không muốn nhưng ngoài mặt vẫn hải cố mà làm. Nếu không , chỉ sợ đế tư cách vào trong đây ngày hôm nay cũng không có, cái nhìn kia của ông cụ thật khiến hắn sợ run trong lòng.

Từ  bên ngoài xem ra, buổi lễ long trọng như vậy không chỉ thể hiện sự hài lòng của ông cụ đối với đứa con dâu này, mà càng cho thấy độ coi trọng của ông đối với lão Nhị.

Theo suy nghĩ của Phùng Uyển thì quả thật, buổi lễ ngày hôm nay làm có chút lớn quá mức, đối với Nguyễn Quân, bà càng thêm cố kị, nhưng từ phương diện tốt nhìn lại, bà cũng không tin, một người phụ nữ đã được trải qua hôn lễ thế kỉ như vậy, đã thấu cảm vẻ tài phú làm người điên cuồng đó mà còn có thể chủ động rời đi, trở vè với cuộc sống nghèo khso.

--- ------ ----

Tiệc cưới được an bài ở khách sạn Hoàng Hỉ,ngay từ nửa tháng trước, sau khi nhận được hoá đơn, bên đó đã bắt đầu chuẩn bị công việc, để đảm bảo vạn vô nhất nhất.

Cả ngày này, An Cửu đều bảo trì nụ cười, nghênh đón những con người xa lạ kia, cô không cần nói chuyện, chỉ cần mỉm cười, nwhng đáy mắt chưa bao giờ có nụ cười.

Cho đến khi nhìn thấy bóng dáng Tiểu An trong đội ngũ hoa đồng, thấy cậu đáng yêu, hoạt bát vẫy vẫy tay về phía mình. .. . . .

Nước mắt chớp động đôi con người, gần như muốn rơi lệ.

"Vui vẻ lên chút rồi sao?" Phó Thần Thương thở dài sờ sờ đầu cô.

An Cửu hít mũi một cái áp đi đôi mắt cay, cô cảm tạ sự dụng tâm của anh, chỉ là, anh không hiểu, nỗi đau buồn, bi ai sâu thẳm của cô, là đến từ nơi nào.

Cả đời một người phụ nữ có hai người đàn ông quan trọng nhất, đó chính là cha đẻ và chồng. trong hôn lễ, người đàn ông quan trọng thứ nhất sẽ tự tay giao cô gái cho người đàn ông quan trọng thứ hai, để anh ta thay thế ông ấy, yêu thương, chăm sóc cuộc sống sau này của cô.

Giờ phút cảm động nhất của buổi lể chính là giờ phút ấy.

Mà trong sinh mệnh của  cô, hai người đàn ông này, không một ai yêu cô thật lòng.

Ánh đèn trầm xuống, âm nhạc vang lên, toàn trường nín thở đưa mắt nhìn. An Cửu một mình đi từ cuối thảm đỏ đi lên, chậm rãi, dưới chân trải đày cánh hoa hồng đỏ sẫm như máu, không có vẻ lãng mạn, ngược lại lại có vẻ tàn nhẫn đến thế. .. . . .

Phó Chính Huân có đề cập tới việc xin một vị trường bối đức cao vọng trọng đi cùng cô đến hết quãng đường này, nhưng cô cự tuyệt. vốn dĩ, tất cả đều không thuộc về mình, cần gì cố tình đi xây đắp, ngay cả cha cũng để một người xa lạ thay thế thfi kể cả toàn thân có đeo đày châu báu, cô vẫn chỉ là tống An Cửu với hai bàn tay trắng đó. Buổi lễ này, chỉ là sự thoả hiệp của việc ra đi mà thôi.

Giờ phút này, nhìn ánh đèn, bóng lưng đơn bạc ấy, như đi lạc, đứa trẻ bất lực, Phó Chính Huân bắt đầu hoài nghi quyết định của bản thân khi cử hành buổi hôn lễ này cho cô thế rốt cuộc là đúng là sai.

Đầu bên kia, phía đối diện, phó thàn phương lẳng lặng nhìn người vợ mới cưới của mình, chưa bao giờ anh có cảm xúc thuần tuý và mãnh liệt như vậy, muốn ôm người ấy vào lòng, muốn cho cô có một chỗ dựa.

Tiếng nhạc vang lên một nửa, đột nhiên Phó Thần Thương bước đến, từng bước từng bước, hướng về phía cô, tiếng vỗ tay nho nhỏ rồi dần nhiệt liệt lên.

Cuối cùng cô ấy cũng đã đến trước mặt mình, Phó Thần Thương không chút do dự ôm cô vào lòng, chỉ ôm thật chặt, như có ngàn lời muốn nói, lại không biết nói thế nào. Rõ ràng là lúc sánh đôi mà lại như giây li biệt đau đớn. anh không hiểu, không hiể vì sao bản thân lại có cảm xúc như vậy, những gì cô đem đến, anh cảm nhận được, chsung luôn nằm ngoài phạm vi nhận thức của anh.

Nghi thức kết thúc ngay sau câu “Tôi nguyện ý” của An Cửu. sau đó, cô đổi một bộ dạ phục nhẹ nhàng đi theo Phó Thần Thương, mời rượu từng bàn.

Suốt cả một ngày, Phó Cảnh Hi chưa từng xuất hiện.

Sợ rằng, về sau cậu ấy cxung sẽ không quan tâm đến cô nữa.

Cũng tốt.

Muốn say, chưa bao giờ cô muốn say như thế này.

Đáng tiếc, ly rượu mời của cô dâu chỉ to chừng ngón tay cái, chất lỏng bên trong chẳng có tí mùi rượu nào, tất cả đều là nước tinh khiết.

Hôn lễ được tiến hành tương đối thuận lợi, quả như những gì Phó Thần Thương từng nói, không có gì phát sinh.

Trình độ coi trọng của ông cụ đối với buổi lễ này, đến cả người ngoài đường cũng biết, nào cso ai dám to gan nhân cái lúc này công khai gây chuyện, đây là muốn đối nghịc cùng nhà họ Phó? Thuật lợi là tất nhiên. Ngay cả kẻ chẳng phân biệt được quy củ như Phó Hoa Sanh, hôm nay còn quy củ, giúp trong giúp ngoài, thế nhưng thỉnh thoảng không yên lòng, không làm đổ cái này cũng làm vỡ cái kia, hay nhìn về nơi nào, suy nghĩ bay xa.

-----

Hôn lễ kết thúc.

Còn dư lại chính là đêm tân hôn, Động Phòng Hoa Chúc.

Bọn họ chỉ còn lại một đêm.

Nhưng ngay cả một đêm này lại vẫn bị một kẻ vô tình vô sỉ đến tước đoạt.

"Mẹ, chồng mẹ gọi cô ddaau của con gọi vào hàn huyên ngay đêm tân hôn như vậy, mẹ không để ý chút nào sao?” Phó Thần Thương nghiêng người dựa vào tường phfong đối diện, hít một hơi thuốc lá, khạc ra một vòng khói.

Phùng Uyển nhìn anh một cái: “ Vợ anh đem tân hôn không đi quấn láy chồng mình mà theo chồng mẹ nói chuyện cả đêm, không phải anh cũng không nói gì sao?”

Chân mày không động, Phó Thần Thương không nói gì.

Cùng lúc đó, An Cửu cũng đang nghe ông cụ giao phó:”Cẩm nang 100 điều cần chú ý khi ra khỏi nhà”, rồi lại nhắc chuyện tuổi trẻ liều lĩnh anh hùng của ông ra sao, thỉnh thoảng có nhắc đến quá khứ giữa ông và bà ngoại An Cửu, cô thích tán gẫu cùng ông máy chuyện này, dần dần, tâm tình cũng khá hơn, con người hàm chứa sự sung bái. Phó Chính Huân khá là hưởng thụ, ánh mắt khiến ông cụ vui vẻ còn hơn cả khi thành công kí được một đơn hàng lớn. vì vậy, hai người nói chuyện đến mấy tiếng đồng hồ, cũng không nhớ đến có một chú rể đang chờ ở bên ngoài.

Phó Thần Thương cùng Phùng Uyển tiếp tục đứng chờ ngoài cửa, Phó Thần Thương không nhịn được nữa, đang chuẩn bị gõ cửa thì tiếng “Đông đông đông” trên lầu bỗng vang lên dồn dập.

Kỷ Bạch thở hồng hộc chạy tới.

Phùng Uyển vừa thấy hắn, mặt liền kéo xuống, sau đó hung ác trợn mắt nhìn Phó Hoa Sanh đang chạy theo đằng sau, vừa nhìn liefn biết không có chuyện gì tốt, đem đám này thả ra , bây giờ chúng nó định tự đâm đàu vào chỗ chết phỏng?

Phó Hoa Sanh lập tức giơ tay tỏ vẻ trong sạch, "Không liên quan đến con, hắn chọc thủng phần tường chỗ chuồng chó sau viện!”

Một thân nhếch nhác, trên tóc Kỷ Bạch còn dính đày rễ cỏ và mảnh đất vụn.

Tối nay Phó gia đề phòng sâm nghiêm, hắn lại là người nằm trong hàng ngũ danh sách đen, chỉ có thể dùng thủ đoạn nát bét đó.

Phùng Uyển đưa choPhó Hoa Sanh một ánh mắt "Không phải là do mày dẫn dụ đến chắc, có ngăn cũng không xoá hết tội.”, sau đó đưa tay ôm ngực nhìn Kỷ Bạch.

"Kỷ Bạch, đừng trách dì không nói, bây giờ, nếu con dám nói một câu, dì có thể giúp mẹ con an bài một năm 360 ngày xem mắt" Phùng Uyển vừa ra chiêu chính là tuyệt sát.

Lời vừa đến họng lại nghẹn lại, Kỷ Bạch làm bộ tội nghiệp nhìn về phía Phó Thần Thương, lại thấy người đối diện không có biểu cảm gì.

"Ngu hết biết, không cho nói chuyện, thì không thể viết sao?” Phó Hoa Sanh đứng một bên nói.

Phùng Uyển lập tức đập túi về phía anh, Phó Hoa Sanh chạy trối chết.

Kỷ Bạch thấp giọng nói: “ Nhị ca, bác Tô bệnh tình nguy kịch, sợ là không qua nổi tối nay.”

Trong nháy mắt, sắc mặt Phó Thần Thương biến thành mây đen cuồn cuộn.

"Hôm nay dù là tao có chết, mày cũng phải ở bên An Cửu, đâu cũng không được đi.”

Ông cụ đượcAn Cửu đỡ đi ra.

Phó Thần Thương nhìn về phía An Cửu, người kia cúi thấp đầu, không lộ vẻ gì.

Mắt thấy ông cụ biết chuyện, Phùng Uyển vội vàng chạy tới xoa ngực ông cho thuận: “ Ông à, ông nói gì vậy, tự dưng lại nguyền rủa bản thân đi chết !”

"nó đây là định tức chết tôi!” Phó Chính Huân gõ gậy thùng thùng xuống sàn.

Phó Thần Thương đi tới bên An Cửu, cầm hai vai cô, "An Cửu, hãy nghe anh nói."

An Cửu ngẩng đầu nhìn anh, một hồi lâu sau mở miệng, " nói đi."

Phó Thần Thương đôi tay buộc chặt, dùng sức, "Chờ anh trở lại, trước khi anh trở về, không được đi."

". . . . . ."

Ông cụ bị bơ, càng thêm tức giận: “ Khốn kiếp! Hôm nay mày dám rời cái nhà này một bước thfi tao không có đứa con như mày!”

"Thần thần!" Phùng Uyển nổi đóa.

Phó Thần Thương ai cũng không nhìn, chỉ chờ câu trả lời của cô.

An Cửu nhìn anh một cái, lộ ra một nụ cười để người an tâm: “ được>”

"An Cửu!" Phó Chính Huân cùng Phùng Uyển đồng thời trách cứ.

Phó Thần Thương ôm cô vào trong ngực mấy giây, xoay người rời đi, Kỷ Bạch liếc nhìn An Cửu một cái, sau đó mới đuổi theo.

Phó Hoa Sanh nhìn nét mặt An Cửu, trong lòng chua chát, nện một cú lên tường, buồn buồn nói: " xin lỗi."

Nh thừa nhận, bản thân không ngăn trở Kỷ Bạch , một phần cũng là bởi muốn xem kịch hay, nhưng anh thật không muốn để cô phải khó chịu, cũng không biết, khi thấy biểu tình bình tĩnh ấy từ cô, trái tim lại khó chịu đén vậy.

Phùng Uyển đem sự tức giận rơi hết lên người Phó Hoa Sanh, níu lỗ tai anh không thả.

"Các người một hai có phải muốn chọc tao tức chết mới cam tâm không!”

Ông cụ mặt tức giận lại áy náy, trước khi ông mở miệng, An Cửu thỉnh cầu: “ Cha, con muốn xin cha một chuyện.”

"Con nói đi, chỉ cần ta có thể làm được.”

"Con muốn đi trong tối nay, ngay bây giờ.”

Phùng Uyển ngẩn ra, "Nhưng không phải con đã đồng ý với thần thần……”

Phó Chính Huân cắt đứt Phùng Uyển, không hỏi nguyên do, "Được, cha đồng ý ."

Vẻ mặt giãn ra, An Cửu lộ ra nụ cười thật lòng duy nhất của buổi lễ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn shailene.419 về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huyenminhduc, Huykngan94, Jolie Quynh, Lee kiu, SầmPhuNhân, bachduonggia, lanvy06, phuong thi
     

Có bài mới 21.08.2018, 19:53
Hình đại diện của thành viên
Designer
Designer
 
Ngày tham gia: 03.07.2017, 21:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 389 lần
Điểm: 32.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 37
Chương 118 bỏ con


Phòng cứu cấp ngoài cửa, Tô Hội Lê cùng Sở Mạch một ngồi một đứng.

"Tại sao không nói cho tôi? Sở Mạch, anh hận tôi đến như vậy sao?” nước mắt đầy mặt, Tô Hội Lê nói.

" Tôi nói rồi, chính bản thân ông ấy không muốn để em biết.”

Tô Hội Lê cuồng loạn: “ Nhất định là anh uy hiếp ông ấy giấu giếm bệnh tình của mình! Hôm nay, nếu không phải tôi bắt gặp cảnh ông ấy phát bệnh, có phải anh định tiếp tục gạt tôi không? A , nếu như mà cha tôi chết rồi, anh còn có thể lấy cái gì ra uy hiếp tôi nữa? sở mạch, đồ tiểu nhân hèn hạ!”

Sở Mạch siết chặt hai tay thành quyền, bởi vì tức giận mà run rẩy kịch liệt, sắc mặt lại thoải mái cười nhạo một tiếng, "Haha, cô nói không sai. Tôi nói cho cô biết, kể cả cô có biết thì đã như thế nào? Kể từ khi cô đồng ý làm người phụ nữ của tôi, cô đã là của tôi rồi! đời này, cô đừng mơ tưởng trở lại  bên cạnh Phó Thần Thương! Đừng quên, cô đã ký hiệp ước cả đời với Sở Thiên! Ngay từ đầu đã tự nguyện rời đi, không cho chính bản thân mình đường lui, đến khi thấy bên cạnh hắn xuát hiện người khác liền mất đi lí trí? Hay là, cô cố ý lợi dụng tôi để thử dò xét xem hắn ta có quan tâm mình không? Một người đàn ông ở bên mười năm mà còn khong thể đem lại cho cô cảm giác an toàn, cô có chắc là hắn yêu cô thật lòng sao? Nếu hắn yêu cô thì đã không tổ chức một hôn lễ long trọng như vậy, cười nhạo kiên trì đáng cười nhạo mười năm này của cô? “

Bị đâm trúng vết thương, Tô Hội Lê không lựa lời nói, "Nếu như không phải là anh khinh người quá đáng, anh ấy cũng sẽ không trở về Phó gia, càng sẽ không cưới người phụ nữ  kia!"

"Nếu như không phải cô sinh ra hoài nghi với hắn thì sao lại đến tìm tôi? Tất cả cũng chỉ là bản thân mình tự làm tự chịu! Tô Lê, sờ trái tim của mình đi! Người đàn ông kia, coi như hắn còn là của cô, coi như cô trở lại bên cạnh hắn thì thế nào? Tiếp tục vượt qua mỗi ngày trong hoảng loạn? lo lắng chỉ nửa điểm tì vết sẽ chọc giận hắn, không có thân phận , không xứng mà bị hắn vứt bỏ. Nếu một người đàn ông thật yêu cô, kể cả cô có ngã chổng vó, mất hết hình tượng trong một bữa tiệc sang trọng thì anh ta cũng sẽ chỉ thấy cô thật đáng yêu mà không nghĩ cô đang làm mất thể diện của anh ấy! Cố gắng trở nên hoàn mỹ, vì người khác mà sống, cô có nghĩ việc đó khiến cô vui vẻ hay không sao? Cô cho rằng lúc đầu hắn rời đi nhà họ Phó thật sự là bởi vì mình ? đó chỉ là một cơ hội để hắn phản kháng ông cụ! vì một người đàn ông không yêu mình mà làm đến như vậy? tại sao? Tại sao không tìm một người thật sự thương cô?”

Tô Hội Lê chấn động, bị ánh mắt nóng bỏng, hăm chú của sở mạch làm con tim cuồng loạn.
Cô né tránh ánh mắt của anh, sợ hãi che lại lồng ngực của mình, không thể tin trong nháy mắt ấy, mình vừa cảm nhận được cảm giác động lòng.

Mà đúng lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc vội vã đi về phía này.

"Evan. . . . . ." Tô Hội Lê lẩm bẩm, hai tròng mắt dần chiếu ra hình bóng của người đó.

Phó Thần Thương đi tới trước mặt cô, đứng lại, vẻ mặt nghiêm trang, trấn an ôm lấy đàu vai cô: “ Tình huống hiện tại ra sao?”

"Vẫn còn đang cấp cứu, bác sĩ nói tình trạng không mấy lạc quan. Đều là do em không tốt, không nên để ông áy tức giận. ung thư dạ dầy giai đoạn cuối, vậy mà em hoàn toàn không biết. . .. . . . “ Tô Hội Lê cúi tháp đầu, mất tiếng khiến lòng người thương xót.

Mùi hương quen thuộc của anh, trong nháy mắt giúp cô an tâm lại, tự nói với mình, tất cả chỉ là diễn trò, người phụ nữ kia chỉ được yêu thương trước mặt người khác, hôn lễ long trọng thì đã làm sao? Còn không phải là bị bỏ rơi ngay chính đêm tân hôn, giữ lại, giành lấy người đàn ông này, chỉ có cô, Tô Hội Lê mà thôi. chỉ có cô…………

Sở Mạch tự giễu cười nhạo một tiếng, coi như mình nói trăm ngàn câu cũng không bằng một cái ôm của Phó Thần Thương, dù hắn chẳng hề làm gì , chỉ cần xuất hiện trong tầm mắt cô ấy, trong đôi mắt kia sẽ không còn anh nữa.

Không chiếm được vĩnh viễn là tốt nhất, đâu ai thấy được điều trước mắt.

"Đừng quên buổi lễ ngày mai.” Sở Mạch lưu lại câu này, cùng với bóng lưng rời đi.

-----

Sau khi ca cấp cứu kết thúc, Phó Thần Thương ngồi nói chuyện cặn kẽ cùng bác sĩ. Thuốc mê tan đi, Tô Viễn tỉnh lại, chuyện thứ nhất ông làm chính là muốn gặp một mình Phó Thần Thương.

Phó Thần Thương an ủi Tô Hội Lê mấy câu, vào phòng bệnh.

Tô Viễn lựa chọn phương pháp trị liệu cũ, trị bệnh bằng hoá chất và giải phẫu, cho nên nhìn người tương đối gầy yếu.

"Có lời gì muốn nói thì trước dưỡng  bệnh cho tốt lại nói cũng không muộn."

"Cậu không cần an ủi tôi, thân thể của tôi tôi tự biết, trong lòng cũng đã có tính toán. Tôi cũng đã bảo thầy thuốc nói thật với mình, nhiều nhất là ba tháng. Có mấy lời, nếu không nói thì sẽ không có cơ hội nói." Tô Viễn thoải mái đáp.

"Ngài nói đi."

"cậu biết đáy, người duy nhất tôi không yên tâm là đứa con gái này, tính tình Tô Lê giống y hệt mẹ nó, tranh cường háo thắng, luôn cố gắng để đạt đến sự hoàn mỹ nhất.” nói đến đây, thàn sắc Tô Viễn đầy vẻ bất đắc dĩ.

"Ban đầu, tôi cũng  bị điểm này hấp dẫn." Phó Thần Thương nói.

"Vậy bây giờ thì sao ?"

Phó Thần Thương dừng một chút, "Hiện tại. . . . . . Tất nhiên cũng giống như vậy."

"Hôm nay Tô Lê khóc với tôi kể lể, nói cậu cười cô gái khác.

Phó Thần Thương không nói.

Tô Viễn lại tựa như nhìn thấu tất cả, "à cháu gái Nguyễn Quân sao? Mấy chuyện của ông cụ nhà cậu thời trẻ, tôi có biết một chút, cũng óc thể hiểu được tính toán của cậu. chỉ là, trên đời này có quá nhiều nhân tố không cách nào xác định, vĩnh viễn đừng nên quá chắc chắn cái gì. Làm người phải tự lưu lại một đường lui thì mới sống tốt được.”

Phó Thần Thương cũng không nghĩ là ông sẽ đoán được, cũng hẳng quan tâm những lời trau chuốt kia có dụng ý gì, trên thực tế, giờ phút này, lòng anh có chút không yên, căn bản không cách nào tập trung trí lực, thế nhưng, mặt ngoài vãn che đậy thật hoàn mỹ.

Tô Viễn tiếp tục nói, "Hôm nay Tô lê luống cuống như vậy, tôi biết ngay, cậu với cô bé kia, không đơn giản.”

Nghe  một câu đó, cuối cùng sắc mặt Phó Thần Thương cũng cso chút biến hoá.

Tô Viễn thở dài, "Ông Phó anh minh cả đời, nhưng cuối cùng lại làm ra một chuyejn hoang đường như vậy. cô bé kia là vô tội. . . . . . .”

Phó Thần Thương không biến sắc, hai quả đấm lại âm thầm nắm chặt.

"Năm đó, nếu không phải mẹ Tô Lê quá nghiêm khắc với bản thân thì đã không mệt nhọc đến mức đột tử ở studio. Người ngoài đều nói bà ấy hiến thân vì sự nghiệp, ca tụng rằng trong năm mươi năm tiếp theo sẽ không có Nhan Mộng thứ hai, rồi sau đó lại mong đợi cao vào Tô Lê. Nhưng mấy thứ hư danh đó thfi có ích lợi gì chứ? Làm cha, tất nhiên là hi vọng con gái mình tốt đẹp nhất, nhưng lại càng muốn nó được vui vẻ. thời gian của tôi không còn nhiều lắm, nói mấy câu giãi bày cùng cậu. con gái tôi, cho dù không có đàn ông, chính nó vãn có thể sống tốt, có nhiều người muốn đối tốt với nó, thế nhưng, nó vẫn kiên quyết chọn cậu.”

Phó Thần Thương trầm giọng nói, "Tôi hiểu."

Tô xa lắc đầu, "Cậu không cần hiểu. những lời này, không phải toi muốn giao con gái cho cậu, nếu cậu yêu con bé, xin hãy cố gắng đợi , nếu không thì đừng làm chậm trễ nó. Phó Chính Huân không thích Tô Hội Lê nhà tôi, không thích xuất thân giới giải trí của nó, tôi cũng không hài lòng về cậu 100%, nếu có thể, tôi tình nguyện gả con cho một người bình thường.”

-----

Đi ra phòng bệnh.

"Evan, thế nào. . . . . ."

Lời còn chưa dứt, lại bị Phó Thần Thương ôm thật chặt.

Đôi tay càng ôm càng chặt, như thể đang dùng hết toàn lực , gấp gáp chứng minh bản thân yêu người con gái này.

Anh ấy chưa từng ôm mình như vậy, ánh mắt Tô Hội Lê vô cùng khiếp sợ, đôi môi lay động, rơi lệ.

Kỷ Bạch sờ mũi một cái, yên lặng lui ra ngoài.

Không biết tại sao, anh đột nhiên nghĩ đến một An Cửu yên lặng trong buổi hôn lễ ngày hôm nay.

-----

Lúc rời khỏi bệnh viện đã là hơn năm giờ sáng.

Chín giờ bốn mươi sáng nay An Cửu bay.

Lúc này, hẳn cô còn đang chìm trong giấc mộng.

Tô Viễn không hề cho anh bất kỳ áp lực gì, lại khiến lòng anh càng thêm nặng nề.

Đã từng, anh không hiểu sao Tô Viễn lại mạo hiểm bản thân chiếm dụng khoản tiền kia, giờ mới biết, hẳn là lúc đó ông ấy đã biết thân thể của mình không ổn, lo cho con mình đến nhà họ Phó bị uất ức nên mới mưu cầu tương lai trước cho con.

Nói cho cùng, cũng chỉ là bởi vì anh đang ở Phó gia, bởi anh không có quyền quyết định tương lai của mình, bát lực không bảo vệ nổi người yêu.

Nhưng bây giờ, sẽ không, về sau cũng sẽ không!

Anh từng thề không tiếc bất cứ giá nào.

Vậy mà hôm nay,điều đó lại dễ như trở bàn tay.

Mà hắn cần làm chỉ có một việc -- bỏ con.

Xử lý xong quân cờ không càn thiết.

Nhưng mà, tại sao, trong lòng không có chút  vui sướng nào, không như trong tưởng tượng, càng không có cảm giác thoả mãn khi lên cao. . . . . .

Càng biết mình phải làm cái gì, càng xác định quyết định kia, càng tiếp cận thành công, trong lòng trống rỗng lại càng lớn. . . . . .

Nỗi hốt hoảng sợ mất đi tất cả này, từ đâu mà đến?

Anh không có đáp án, tâm loạn như ma, trong lòng chỉ có một suy nghĩ, muốn gặp cô ấy, có lẽ, chỉ cần thấy được người, sẽ có đáp án.

Phó Thần Thương đạp mạnh cần ga, sườn xe hóa thành một tia sáng, bay theo bóng đem dày đặc. . . . .

Đang lúc sắp đến nhà cũ, một chiếc xe hàng lớn phía trước đột nhiên xông ra từ đường rẽ, Phó Thần Thương nhanh chóng chuyển tay lái, bánh xe rít chói tai, chiếc xe thể thao màu bạc lăn xuống sườn dốc phía dưới.

Nửa phút sau, một bóng người xộc xệch bò ra khỏi xe, từng bước, từng bước hướng về phía trước đi. . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn shailene.419 về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huyenminhduc, Huykngan94, SầmPhuNhân
     
Có bài mới 22.08.2018, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Designer
Designer
 
Ngày tham gia: 03.07.2017, 21:11
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 181
Được thanks: 389 lần
Điểm: 32.08
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 36
Chương 119: Thất bại

Bay xuống thời điểm điện thoại di động không biết lăn đến nơi nào, cơ thể sạch sẽ của Phó Thần Thương mang theo cỏ vụn và bùn đất đi bộ đi tới nhà cũ.

Khi thấy có chút giận phái rộng lớn lồng giam, đại diện Phó gia, đời này ghét nhất chỗ dính líu quan hệ, lại để cho hắn có lòng trung thành.

Tầm mắt rơi vào lầu hai, phòng tân phòng của bọn họ, cảm giác xao động bất an trong lòng bị trấn an bình thường dần dần nghe lời yên tĩnh trở lại.

Liếc nhìn bản thân nhếch nhác, anh cũng không ngại, dù sao người kia là Tống An Cửu mà, mặc kệ là như thế nào mình xuất hiện tại trước mặt cô cũng không có quan hệ.

Nóng lòng trở về.

Đời này lần đầu tiên cảm nhận được bốn chữ này hàm nghĩa.

Bước chân càng lúc càng nhanh.

Xuyên qua cửa chính, lướt qua sân cỏ, một hơi chạy đến lầu hai, ở trước cửa phòng đứng lại mâu.

Tay tại cứ đụng đến tay cầm cái cửa thời điểm lại buộc chặt, để xuống.

Lần thứ hai, rốt cuộc mở ra cánh cửa kia.

Không có người con gái theo dự liệu đang ngủ, chỉ có phòng tân phòng trống rỗng.

Phòng bị Phùng Uyển tỉ mỉ trang trí qua, là truyền thống kiểu Trung Quốc phòng cưới.

Trên cửa sổ bảng chữ Hỉ thật chỉnh tề, đèn cày long phượng đang lẻ loi nằm ở trên bàn, gương trang điểm bên trên còn dán cô lung tung cắt giấy con vịt nhỏ…

Vốn là đặt ở tủ bát bên cạnh thật to rương hành lý giờ không thấy.

Lung tung, mê man, giãy giụa, quyết tuyệt, trống rỗng, khẩn cấp… Tất cả cảm xúc cũng không có có thể tiếp thụ tái thể, trút xuống đầy đất.

Phó Thần Thương đứng ở trong phòng, sợ sệt mười mấy giây.

Biết rõ không thể nào, nhưng vẫn là ôm cuối cùng một tia hi vọng, có thể… Có thể cô đi lang thang quanh vườn.

Vì vậy, Phó Thần Thương che vết thương trên trán xoay người, sau đó, liền nhìn hai cánh tay Phó Hoa Sênh ôm ngực dựa nghiêng ở cửa phòng.

Phó Hoa Sênh từ trên xuống dưới quan sát hắn một cái, "Làm gì vậy đây là? Đánh dã chiến à? Tôi đều chờ cậu thật lâu."

Lời nói này hãy cùng đêm tân hôn một mình giống hệt tâm trạng của anh lúc này.

"Có chuyện gì sao?" Phó Thần Thương mặt như sương lạnh, trên trán vết thương máu không ngừng từ ngón tay chảy ra.

Vốn đang tồn cái kia điểm khả năng, bởi vì Phó Hoa Sênh xuất hiện, hoàn toàn bị hủy.

Quả nhiên, sau một khắc, Phó Hoa Sênh đặc biệt mở miệng ——

"Ừ, chờ xem vẻ mặt của cậu khi không thấy cô vợ thôi!"

"Xem thấy chưa?"

Hai tay Phó Hoa Sênh nâng gương mặt làm hình nụ hoa, "Thật là đẹp mắt!"

"…" Phó Thần Thương dừng một chút, "Đi lúc nào?"

"A, cô chân trước đồng ý nói được với cậu, chân sau liền cầu xin ông cụ để cho cô ấy lập tức đi."

"…"

Phó Hoa Sênh nhún nhún vai, "Đi không phải vừa đúng sao? Tô Viễn không sống lâu, Sở Mạch không có lá vương bài này kèm hai bên, Tô Hội Lê lại có thể nhiệt tình không bị cản trở trọng quy ngực của cậu. Mẹ không có bên cạnh, cậu có thể yên tâm lớn mật cùng người phụ nữ yêu mến ở chung một chỗ. Cậu cho nên đưa An Cửu đi, cũng không phải là đánh cho cái chủ ý này, hiện tại Tô Viễn bệnh tình nguy kịch càng thêm chứng minh quyết định của anh thật sự là quá Anh Minh Thần Võ! Quả thật không đánh mà thắng! Tôi nói này Phó Nhị, ta thật sự là không nhận thua cũng không được, vận số của cậu thật sự quá nghịch thiên!"

"Hôm nay chỉ cần vợ cậu đồng ý, đương nhiên rồi, cô ấy nhất định sẽ đốt pháo pháo vui mừng khôn xiết cùng ý, các người tùy thời có thể ly hôn, hơn nữa chỉ cần cậu trở về Phó gia dốc sức, cổ phần vẫn là của cậu. Quả thực là thiên hạ chuyện tốt cũng bị cậu chiếm hết!"

"Cậu muốn rối rắm cũng chỉ là hiện tại liền đuổi theo vợ cậu đến Mỹ kí đơn ly hôn, hoặc là Tô Hội Lê uất ức mấy năm, ổn định ông cụ, chờ hoàn toàn lấy được quyền thừa kế động thủ lần nữa. Dù sao, ha, cậu hiểu được, An Cửu đồng nhất tự do, tôi tự nhiên sẽ không bỏ qua cho, cậu không phải qua mới bắt được 20% mà thôi, làm sao cậu biết, ông cụ sẽ không đem 20% khác cho cô ta?"

"Cho nên ấy, tôi thay cậu nghĩ, cậu chính là thừa kế Phó gia sau đó mới ly hôn tương đối đáng tin. Chỉ cần không ly hôn, An Cửu, sẽ là của ngươi. Chỉ là, năm năm, anh chắc chắn Tô Hội Lê đợi anh mười năm, còn có thể đợi thêm anh năm năm? Em lại giúp anh suy nghĩ một chút, anh phải là vì quyền đâu rồi, anh liền năm năm sau ly hôn, nếu là vì người phụ nữ này, liền lập tức ly hôn, tóm lại đâu rồi, này cưới là nhất định phải cách! Sau đó ta tiếp tục suy nghĩ…"

"Rầm ——" Phó Thần Thương đóng cửa phòng, ngăn cách Phó Hoa Sênh vĩnh viễn ồn ào.

Cái gì cổ phần, ly hôn, mười năm, năm năm…

Anh phiền não tháo cà vạt ra, trực tiếp ngã nằm xuống giường, phát động đầy giường tròn vo táo đỏ, đậu phộng, Quế Viên, hạt sen…

Ga giường, túi chữ nhật, gối đầu tất cả đều là màu đỏ chót… Tưởng tượng thấy tên tiểu tử kia nếu bây giờ vẫn còn, nhất định mặc trong dạ tiệc bộ kia màu đỏ sườn xám ngồi ở giường trung gian, sóc con một dạng gặm quả táo, bộ dáng kia nhất định vui sướng lại ngu đần.

Vậy mà hôm nay, mở mắt là không có cô phòng cưới, nhắm mắt lại là cô nghiêm túc chăm chỉ, ngoan ngoãn  đồng ý anh, đối với anh nói “Vâng”…

Chân trước mới vừa đồng ý mình, chân sau liền âm phụng dương vi (ngoài nóng trong lạnh), không hổ là bảo bối của anh.

Ngoài cửa Phó Hoa Sênh vẫn không cam lòng kêu la, "Cuối cùng nói cho anh biết một tin tức tốt, ông cụ phái người hộ tống! Không cần lo lắng vợ anh một thân một mình không ai chăm sóc! Khiêm Nhân giỏi nhất chăm sóc người!"

". . . . . ."

-----

Sau hai giờ, Phùng Uyển rời giường.

Bởi vì này hai ngày lo liệu hôn lễ thật sự là quá mệt mỏi, cộng thêm tối hôm qua đã đến cuối cùng còn xảy ra chuyện như vậy, bà lăn lộn khó ngủ, nửa đêm mới ngủ thật say, buổi sáng liền thức dậy so bình thường chậm chút.

Ông cụ càng thêm giận đến một đêm không có ngủ, vào lúc này vẫn còn ở trên giường trằn trọc trở mình.

Phùng Uyển thật sợ ông sẽ tức ra bệnh , An Cửu trước khi đi, cô cố ý khai báo để cho cô sau khi xuống máy bay nhất định phải gọi điện thoại tới đây báo bình an, làm ông cụ an tâm.

Phùng Uyển rời giường chuyện thứ nhất chính là đi xem trong sân có xe Phó Thần Thương hay không.

Theo vốn là dự định thời gian, An Cửu vào lúc này không sai biệt lắm sẽ phải từ nhà cũ lên đường. Nhưng là, tên tiểu tử cư nhiên cho đến bây giờ chưa có trở về!

Gọi điện thoại, là trạng thái tắt máy.

Phùng Uyển nén giận lên lầu, chuẩn bị sai Phó Hoa Sênh nhanh đi gọi người trở lại, nếu không chờ ông cụ đã dậy còn chưa xem đến người khác, khẳng định lại muốn giận dữ.

Phùng Uyển đi tới cửa phòng Phó Hoa Sênh, đang muốn gõ cửa, động tác trên tay lại đột nhiên dừng lại, bởi vì bà thấy cửa phòng tân hôn đối diện lại có không ít vết máu.

Phùng Uyển trong bụng run lên, ổn ổn tâm trạng chậm rãi đến gần, sau đó đẩy ra cửa, kết quả cửa bị khóa trái, vặn không ra.

Bên trong có người?

Phùng Uyển run rẩy lôi ra một chuỗi cái chìa khóa, vội vàng đem cửa mở ra, tiếp, vừa đẩy cửa ra liền nhìn đến màu đỏ sậm trên giường đang nằm bà cho là Phó Thần Thương còn chưa có trở lại.

Khi thấy giữa nhà vết máu trên mặt đất và vết thương trên trán Phó Thần Thương, Phùng Uyển rốt cuộc cũng ức chế không nổi cơn sợ hãi, hét lớn lanh lảnh nhào tới, "Thần Thần! Thần Thần! Thần Thần con làm sao? Con đừng hù dọa mẹ!"

Phùng Uyển kêu rất nhiều không một tiếng người ứng, vì vậy nơm nớp lo sợ thăm dò chút hơi thở của anh, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó lảo đảo vọt vào phòng đối diện Phó Hoa Sênh, "Sênh Sênh! Sênh Sênh mau dậy đi! Mau đưa anh con đi bệnh viện!"

Phó Hoa Sênh ôm chăn, mơ mơ màng màng, "Đi bệnh viện làm gì? Anh ấy đang khỏe lắm mà!"

"Chảy nhiều máu như vậy, còn hôn mê còn nói khỏe? Mau dậy đi!"

Thấy Phùng Uyển thật luống cuống, Phó Hoa Sênh mới gãi gãi đầu nửa thân trần ngồi thẳng dậy, "Con mặc quần áo!"

"Mặc quần áo gì! Con mau đi nhanh cho mẹ!"

Phó Hoa Sênh trực tiếp bị Phùng Uyển kéo đi, sau đó làm trở về làm việc cực nhọc đem Phó Thần Thương đeo lên.

Phó Hoa Sênh vừa bị thúc giục chạy vừa trách móc nói: "Mẹ, mẹ gấp cái gì à? Nhiều nhất chấn thương sọ não, tuyệt đối không có chuyện gì! Buổi sáng lúc trở lại còn hoạt bính loạn khiêu!"

"Con biết nó buổi sáng trở lại còn bị thương thế này mà không nói cho mẹ?"

"Đi bệnh viện nào?" Phó Hoa Sênh nói sang chuyện khác.

"Gần đây."

-----

Phó Hoa Sênh đi ô-tô lái đến bệnh viện gần nhất, sau đó trước mắt bao người, nửa thân trần, sau lưng cõng người đàn ông bị thương hướng trong bệnh viện chạy.

Ba người vừa tới đại sảnh, cư nhiên đụng phải Tô Hội Lê đang đẩy xe lăn, Tô Viễn ngồi trên xe lăn.

"Evan!" Thấy rõ người sau lưng Phó Hoa Sênh, Tô Hội Lê lên tiếng kinh hô.

Phùng Uyển trực tiếp khinh thường cô, thúc giục Phó Hoa Sênh đi nhanh lên, sau đó khi hắn ngang hông nắm chặc một thanh, "Còn không ngại thiếu loạn đúng không? Ai cho ngươi chạy cái này bệnh viện tới?"

"Không phải mẹ kêu con lái đến bệnh viện gần nhất sao?"

"Mày nhất định là cố ý, đã sớm biết Tô Hội Lê ở chỗ này, mày thì không thể nhắc nhở mẹ một tiếng?"

"Oan uổng chết con rồi! Con tuyệt đối không phải là ruột! Con không làm! Chính mẹ dắt anh ấy vào đi!" Phó Hoa Sênh uất ức vô cùng, nói qua sẽ phải hất tay không làm.

Phùng Uyển dậm chân, vội nói lời trấn an, "Sênh Sênh con trai ngoan! Đừng làm rộn! Là mẹ không tốt, mau đưa anh con đi vào!"

Phó Hoa Sênh lúc này mới bất đắc dĩ lần nữa cõng người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn shailene.419 về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huykngan94, Quả Su Su, SầmPhuNhân, selena1497
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: *erin, baonhi1712, CaoThiThuNguyen, Đỗ Thu Huyền, Huongdo80, Hồng Bạch, le nguyen, quachtrang, satthuml151, tam thuong, Tiêu Dao Phong, tiểu khanh tử và 602 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.