Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 14.08.2018, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.07.2015, 16:58
Bài viết: 1186
Được thanks: 4267 lần
Điểm: 8.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 38
Chương 111: Đêm hôm trước.

Editor: Trịnh Phương.

Mặc dù lúc hỏi về câu nói kia tâm tình của cô hoàn toàn là nghẹn chết, nhưng sau khi nghe thấy Phó Thần Thương trả lời cũng là cô bị nghẹn.

Nhưng ngược lại, rốt cuộc lập tức có thể tháo xuống, trong lòng nhẹ nhõm.

Nói đến buồn cười, cho tới hôm nay cô mới biết trong tiềm thức của mình tồn tại sự may mắn mà mình cũng xem thường như vậy: Anh vẫn chưa nói yêu, nhưng mà chưa từng nói không thích, không phải sao?

Mà bây giờ, anh rốt cuộc cho cô câu trả lời khẳng định.

Vậy cũng là, nhân họa đắc phúc [trong họa có phúc].

Đêm hôm đó, sau khi Phó Thần Thương nói "Cô mơ đi" rồi rời khỏi phòng, không chỉ có như thế, hai ngày kế tiếp cũng chỉ từng nói với cô mấy câu, ngủ cũng là ở thư phòng, hoàn toàn không tìm cô làm phiền nữa.

Mà Phó Cảnh Hi dùng một câu nói đã gần như làm loạn cả tế bào đại não của cô lại như biến mất khỏi thế gian.

Không có Phó Thần Thương quấy rầy, hai ngày nay An Cửu hết sức chuyên chú vắt hết óc suy nghĩ xem rốt cuộc lời nói đêm hôm đó của Phó Cảnh Hi là ý gì, anh rốt cuộc muốn theo đuổi thế nào?

Suy nghĩ hai ngày hai đêm, kết quả là: Chuyện này. . . . . . Cái này chẳng lẽ chính là hẹn ước trong truyền thuyết? ( ̄0 ̄|||)

Mà đối tượng còn là cô gái trẻ mỗi lần ở trong mộng đều chăm chỉ đùa giỡn nam thần như cô!

Phó Thần Thương nói không sai, cô đại khái thật sự là đang nằm mơ!

An Cửu ngơ ngác nằm ở bàn hóa trang ngẩn người, mấy ngày nay, từ trên xuống dưới nhà cũ loay hoay đến xoay vòng, nhân vật chính là cô lại rảnh rỗi ngồi nghĩ lung tung.

Dĩ nhiên, đây chỉ là bề ngoài, thật ra thì cô hao tổn sức lực khổng lồ.

Rất nhiều chuyện theo một câu "Làm với tôi một lần, đổi cho cô tự do" kia của Phó Cảnh Hi đều bị dẫn ra ngoài, đan vào thành chiếc lưới khổng lồ vây khốn cô, càng thu càng chặt, cô gần như không thể hô hấp.

Cô nghĩ đến lần bị bắt cóc kia, nhớ mang máng Vương Uy từng nói một câu như vậy: "Thứ không tiền đồ, cho cô tiền để cô thượng lại không thượng". Chẳng lẽ ý tứ của những lời này là phía sau Vương Uy còn có người chỉ đạo, đưa tiền để cho bọn họ cường bạo mình? Là ai?

Ban đầu cô cũng cho là chỉ là vụ bắt cóc bình thường, cũng không để ở trong lòng, bởi vì loại chuyện này, chỉ cần tiền chuộc làm đối phương hài lòng, con tin sẽ không có chuyện gì.

Sau lại, cô rất rối loạn, cho là bắt cóc cùng cường bạo đều là bởi vì Vương Uy muốn trả thù mình, cô có thể cho là như vậy cũng là bởi vì tất cả logic đều rất chặt chẽ, không có bất cứ vấn đề gì.

Mà lời Phó Cảnh Hi nói đem đó, lại đột nhiên khiến cô nảy ra một ý nghĩ khác.

Cảnh Hi nói: Phó Thần Thương thích sạch sẽ, đồ đạc của mình, nếu như người khác từng chạm qua, liền tuyệt đối sẽ không muốn nữa. . . . . .

Bây giờ quay đầu lại suy nghĩ kỹ một chút, cách làm của Vương Uy, thay vì nói là vì trả thù mình cùng Phó Cảnh Hi, ngược lại càng giống như nhằm vào Phó Thần Thương.

Nhưng, tất cả điều này chỉ là suy đoán mà thôi.

Nếu như là chủng khả năng thứ hai tính, vậy chỉ có thể nói người bố trí quá giảo hoạt, hoàn toàn che giấu hiềm nghi của mình cùng động cơ, tất cả đều thành chính cô gây họa.

Nếu là như vậy, người phía sau màn đó phải hiểu mình rất rõ, mới có thể đào ra chuyện bài văn năm xưa. Suy nghĩ một chút cũng rợn cả tóc gáy.

Mà trong loại khả năng thứ hai tính lại phân thành hai điều có thể, một là Tô Hội Lê vì tình nên thuê người diệt trừ kẻ đem lại nguy hiểm cho anh ta; một là phe đối địch của Phó Thần Thương muốn đả kích danh dự của anh vì quyền lực.

Ở trên, cũng chỉ là một phần cô tạm thời có thể phân tích ra.

Vuốt vuốt huyệt Thái Dương không ngừng nhảy lên, cho tới giờ khắc này, An Cửu mới chính thức cảm nhận được loại lục đục đấu đá trong gia tộc giàu có, bẩn thỉu u ám khiến người ta phiền lòng. . . . . .

Rốt cuộc vẫn phải biến thành như vậy, ngay cả những lời này của Cảnh Hi, cô đều hiểu rõ.

Cô rốt cuộc biến thành vật hy sinh của hôn nhân nhà giàu, biến thành tượng gỗ bất kể làm cái gì cũng sợ tay sợ chân không được tự do.

Ngày qua đi, có uất ức, lại thoải mái; có tức giận, nhưng có thể tùy ý làm bậy; có trói buộc, lòng lại tự do tự tại.

Mỗi một câu của Cảnh Hi nhìn như khó hiểu, nhưng những câu đó đều có ý nghĩa sâu xa.

An Cửu cười khổ, anh biết rõ tôi ngốc, tại sao không thể giải thích thêm mấy câu với tôi.

Sự che che giấu giấu cùng tâm tình bị đè nén lóe lên trong con ngươi của anh, rốt cuộc là tại sao?

Cô biết, anh trách cô ban đầu không nghe lời khuyên của anh, ngu ngốc cố ý tin tưởng Phó Thần Thương, tới nhà cũ gặp cha mẹ.

Cô cũng không hối hận quyết định ban đầu, dưới tình huống lúc đó, nếu trở lại một lần nữa, cô vẫn sẽ lựa chọn tin tưởng.

Chỉ là, cô thật sự không ngờ, chuyện phát triển tới hôm nay sẽ là kết quả như vậy.

Không ngờ mình sẽ không chịu nổi một kích [yếu ớt] như vậy, bị bình nước đường ngâm mềm, ngâm tới rỉ sắt, không ngờ lại dính cả mình vào.

Cho nên nói, tuyệt vọng nhất không phải không chiếm được, mà là mất đi.

Người trước chưa bao giờ có được, người sau lại là có được rồi mất đi.

Trong cả sự kiện đó, điều ngoài ý muốn với cô nhất đại khái chính là ước hẹn ba ngày sau của Phó Cảnh Hi.

Vì để mình có thể rời khỏi Phó Thần Thương, anh lại không tiếc hy sinh thân thể của mình.

Lúc đầu, anh đã từng đề cập tới chuyện đồng ý phối hợp với cô diễn một tiết mục lạc lối, chỉ là, cô không nghe.

Thời gian ước định đang vào tối nay, mà bây giờ thì sao, cô phải lựa chọn thế nào?

Trong đầu một lát là sắc mặt bạo quân chuyên chế của Phó Thần Thương, một lát là hình ảnh Phó Cảnh Hi quần áo xốc xếch không hài hòa. . . . . Cả người cũng không tốt.

"An Cửu, thế nào? Mẹ thấy tâm trạng của con hai ngày vẫn không tốt, có phải bệnh sợ hãi trước khi kết hôn hay không?"

Phùng Uyển đẩy cửa đi vào, có chút lo lắng hỏi.

"Ách, có lẽ vậy." An Cửu qua loa.

Giấy chứng nhận cũng đã lấy, còn sự hãi trước hôn nhân cái gì! Nên tính là sợ hãi sau khi cưới thôi.

"Không nên suy nghĩ quá nhiều, con nha, cái gì cũng không cần nghĩ, tất cả đều có mẹ cùng Thần Thần rồi, con chỉ cần làm cô dâu thật vui vẻ là được rồi! Học tập ở bên ngoài cũng không cần lo lắng cho Thần Thần, bên gia đình mẹ sẽ giúp con quản cực kỳ chặt chẽ, tuyệt đối sẽ không để người phụ nữ khác có một chút cơ hội chen vào!"

Nửa tháng này ở nhà cũ, Phùng Uyển dặn phòng bếp làm đồ ăn ngon đa dạng cho cô, nói nhiều nhất chính là bên ngoài lòng người hiểm ác, không nên khinh dịch tin tưởng người khác, cái người khác này đặc biệt là đàn ông, dĩ nhiên, phụ nữ càng không được. Ý khác trong lời nói kia đúng là, không cho cô tin tưởng Phó Thần Thương.

Về hôn lễ, Phùng Uyển có ý là càng long trọng càng tốt, cuối cùng ông cụ lại gõ nhịp định ra, không cần tốn công tốn sức, chỉ mời vài người thân và bạn tốt, cũng khéo léo từ chối việc phỏng vấn của truyền thông.

Anh cho An Cửu hôn lễ này, do không muốn uất ức cô, cũng là chính thức thừa nhận thân phận của cô với bên ngoài, mà không phải đẩy cô lên đầu sóng ngọn gió.

Cách làm của ông cụ khiến An Cửu thoáng thấp giọng, nếu không phải thịnh tình khó từ chối, hôn lễ này tới quá không đúng lúc, cũng vì cô nghĩ không quá mong muốn, bởi vì giờ khắc này cô được nâng cao bao nhiêu, ngày sau sẽ rơi càng đau bấy nhiêu; giờ phút này có bao nhiêu hạnh phúc, ngày sau anh gương vỡ lại lành, cô sẽ có bấy nhiêu khổ sở.

-----

"Đang tốt tại sao muốn đổi học ba năm thành năm năm?" Kha Lạc không hiểu nhìn bạn tốt ở đối diện.

Rõ ràng toàn thân cũng tản ra một loại u oán cùng với gấp gáp, cố tình lại không động tới một chút rượu ở trước mặt, không hút một điếu thuốc, thậm chí ngay cả vẻ mặt cũng không chút thay đổi, cố ý thăm dò lực tự chủ của mình, cố ý giống như giận dỗi cùng mình, giải thích bình thường một chút chính là tự ngược.

"Này, ngày mai sẽ phải cử hành hôn lễ, vẻ mặt như cô dâu chạy theo người khác có vẻ không quá thích hợp đi?" Kha Lạc không biến sắc quét mắt nhìn vết thượng hơi doạ người trên tay anh, có vẻ là mình đánh.

Cũng không biết câu nào kích thích thần kinh của anh ta, Phó Thần Thương đột nhiên phóng ra một ánh mắt sắc như dao, chân chính gọi là rét lạnh thấu xương.

Kha Lạc ngượng ngùng sờ lỗ mũi một cái: "Nói trúng? Cô nhóc kia có kia lá gan lớn như vậy?"

Phó Thần Thương lộ ro nụ cười lạnh âm âm u u: "Cậu nói lúc trước khi đưa cô ấy đi học, chân của cô ấy thế nào?"

Kha Lạc bị bạn tốt nói trúng liền sặc ho liên tục: "Chưa ra hình dáng gì, sẽ không hài lòng, tôi thấy việc cậy muốn làm nhất là trói cô ấy trên giường cậu, nơi nào cũng không cho đi."

Phó Thần Thương một bộ bị người nói trúng, thẹn quá hóa giận.

Tâm tình Kha Lạc rất tốt mà ha ha ha.

"Chú rể, ngày mai là hôn lễ, buổi tối về sớm một chút chuẩn bị đi. Cậu còn không để bụng như vậy, sợ rằng đến lúc hôn lễ cô dâu thật sự sẽ vắng mặt."

"Tối nay, dĩ nhiên là phải trở về sớm một chút." Nét mặt Phó Thần Thương giữ kín như bưng.

--- ------

Hôn lễ này hoàn toàn không mời nhà họ Tống cùng nhà họ Lương, chứ đừng nói không mời nhà họ Giản, Giản Trực Hựu là người có cấp bậc thuộc về danh sách đen.

Đội ngũ rước dâu đội đón người từ nhà trọ, sau đó đến nhà cũ cử hành hôn lễ.

Vì vậy tối nay An Cửu liền dời khỏi trận địa tới nhà trọ, bình thường tối hôm đó bên cạnh cô dâu phải có rất nhiều tri kỉ cùng bạn bè ở bên cạnh, nhưng cô cũng không có bạn bè như vậy, vì vậy tối hôm đó chỉ còn lại có một mình cô.

Chẳng lẽ ngay cả điều này Cảnh Hi cũng dự liệu được?

Trong lòng An Cửu tràn đầy lo lắng trước khi làm chuyện xấu. Cô cũng không muốn làm một chuyện mà không thể đoán trước như vậy, nhưng điện thoại di động của anh không gọi được, điện thoại của bạn cùng phòng cũng không gọi được, ngay cả đường dây điện thoại kí túc xá cũng bận, tóm lại thế nào cũng không liên lạc được với người khác.

Ở đây cách đại học A rất gần, sau khi giãy giụa nhiều lần, An Cửu rốt cuộc quyết định tới nơi ước định nhìn một chút.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trịnh Phương về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huykngan94, Shiro Mat Mong, SầmPhuNhân
     

Có bài mới 15.08.2018, 22:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.07.2015, 16:58
Bài viết: 1186
Được thanks: 4267 lần
Điểm: 8.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 39
Chương 112: Chẳng lẽ anh không muốn?

Editor: Trịnh Phương.

An Cửu vừa mới chạy tới lầu dưới kí túc xá của Phó Cảnh Hi liền nhìn thấy bốn cây cỏ vàng phòng 209 bọn họ—— Phó Cảnh Hi, Tô Mộc Dương, Hà Tiếu, Chu Mông không thiếu một ai, đang đứng phía dưới đèn đường thưa thớt, chọc cho nữ sinh kí túc xá đối diện gào khóc thảm thiết.

Phó Cảnh Hi xa xa liền nhìn thấy bóng dáng chạy tới của cô, ánh mắt bỗng nhiên trở nên chuyên chú khiến cho tầm mắt người chung quanh cũng bị dẫn qua.

An Cửu chạy chậm mấy bước tiến lên, khom người điều tiết hơi thở, bởi vì nóng nảy, trong giọng nói mang theo mấy phần oán giận: "Phó Cảnh Hi, anh làm gì vậy? Tại sao lại tắt máy?"

Phó Cảnh Hi chưa kịp trả lời, Chu Mông đã lanh lợi kêu một tiếng: "Tôi không nhìn lầm chứ! Ngó ngó vẻ mặt ngọt ngào lại ưu thương này, đây là Phó Cảnh Hi của chúng ta sao?"

Tô Mộc Dương ở một bên dùng cùi chỏ chọt Phó Cảnh Hi: "Này, đây chính là cô nhóc cậu chờ đợi? Trước kia chưa từng thấy nha, sao có thể có số phòng của chúng ta? Hắc…"

Chu Mông nôn nóng sốt ruột thúc giục: "Cái khác tôi mặc kệ á... Cảnh Hi cậu mau trả lại điện thoại di động cho ta, cũng không biết mất đi tin tức của tôi nhiều ngày như vậy, sẽ có bao nhiêu học tỷ học muội luẩn quẩn trong đầu!"

Hà Tiếu lườm cậu ta một cái, đều lười phải phỉ nhổ cậu ta, chỉ là rất hứng thú nhìn An Cửu: "Nhanh như vậy liền đổi người rồi?"

Nghe được câu này, Phó Cảnh Hi như có chút lúng túng liếc nhìn An Cửu.

Chu Mông khoa trương thở dài nói: "Em gái Cửu thật đáng thương, nếu để cô ta biết cậu trong vòng một tháng ngắn ngủi liền đổi hai bạn gái, lại không thể đau lòng chết! Chỉ là, để cô ta tuyệt vọng rồi cũng tốt, dáng vẻ của cô ta sao xứng với cậu."

"Đoán chừng đã sớm hết hi vọng rồi, thật lâu vẫn không xuất hiện." Hà Tiếu nói.

Chu Mông phản bác: "Cậu biết cái gì, nói không chừng đây là người ta được cao nhân chỉ điểm, vờ tha để bắt thật! Chỉ là, mặc kệ cô ta làm cái gì cũng không thể được! Trừ phi cô ta đi chỉnh hết toàn thân. . . . . ."

Vào giờ phút này, An Cửu bóp chặt quả đấm tới nỗi vang lên tiếng kẽo kẹt kẽo kẹt: "Chết tiệt, Chu, Mông! Hai người trả cho tôi  999 đóa hoa hồng!!!"

Cho là tôi không biết mấy người lấy hoa hồng của tôi đi tán gái đúng không?

Chu Mông bị sợ đến lảo đảo một cái thiếu chút nữa ngã xuống trên mặt đất, không thể tin nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu ngọt ngào trước mắt, còn kinh khủng hơn so với thấy quỷ: "Cô cô. . . . . . Cô là em gái Cửu!? Lâu rồi không gặp, thì ra là cô thật sự đi chỉnh dung rồi!"

"Tôi chỉnh chết đầu anh! Bà đây vốn luôn như vậy! Vẻ xinh đẹp bị che đậy có hiểu hay không?"

Tô Mộc Dương chậc chậc than thở đi vòng quanh An Cửu: "Quá không thể tịn được! Thật không thể tưởng tượng nổi!"

Chu Mông rơi lệ: "Em gái Cửu, em không thể trách anh nha! Anh không cố ý! Lại nói người xấu nhất là cảnh hi mới đúng chứ! Anh nói sao cậu ta lại có thể chịu được em gái Cửu lấy một bộ tôn vinh [tôn quý và tự hào] nhảy bên cạnh cậu ta nhiều năm như vậy, nhất định là đã sớm biết em gái Cửu là một em gái dễ thương rồi!"

Phó Cảnh Hi từ đầu tới đuôi cũng không phản ứng với sự ngạc nhiên của ba bạn cùng phòng, chỉ yên lặng nhìn An Cửu.

An Cửu còn đang suy nghĩ, không nhìn ra nha không nhìn ra, Cảnh Hi vậy mà lại chặt đứt tất cả phương pháp mà mình có thể liên lạc với cậu ấy, ngăn cản mình bằng tất cả khả năng cự tuyệt của cậu.

"Đi thôi." Phó Cảnh Hi mở miệng.

An Cửu bất động, cậu liền chủ động dắt tay của cô.

Tay bị cầm rõ ràng có thể cảm nhận được sự ẩm ướt mềm mại từ tay cậu ấy.

Cậu ấy. . . . . . Không phải đều là thật chứ?

Ba người sau lưng đồng thời huýt sáo lên, nữ sinh kí túc xá đối diện càng gào khóc thảm thiết hơn.

-----

Hai người từ con đường phía sau ký túc xá nam sinh đi vòng qua nhà trọ độc thân Phó Cảnh Hi mướn ở bên ngoài, một đường không nói gì.

Ban đầu An Cửu cũng không biết tại sao Phó Cảnh Hi phải mướn thêm một gian phòng nữa ở bên ngoài, lúc đó mấy người bạn cùng phòng thậm chí còn trêu ghẹo cậu là dùng để kim ốc tàng kiều, cho đến lần trước đi thành phố X, nhìn thấy cậu ấy bị thương, vừa nghĩ lại, có phải phòng trọ bên ngoài là nơi anh dùng để chữa thương hay không.

Lúc trước cậu ấy thường lại đột nhiên biến mất một thời gian, khi xuất hiện lại, tinh thần luôn không tốt lắm, lúc này hai bạn cùng phòng lại xuất hiện, đùa giỡn nói cậu ấy không phải là bị người phụ nữ nào móc rỗng. Lúc đó cô chỉ biết càn quấy, nhưng lại chưa bao giờ chân chính quan tâm tới cậu, hầu như chỉ gây rắc rối cho cậu, chưa bao giờ biết rằng có phải là cậu muốn hay không, không chịu suy đoán tâm tình của cậu, còn tự cho là đối với cậu rất tốt.

An Cửu lướt qua cách bày biện trong phòng một vòng, cách bố trí nơi này quả nhiên không khác gì so với chỗ ở của cậu ấy ở thành phố X, trừ một chiếc giường trống không, thứ duy nhất đầy đủ chỉ có cái hòm thuốc thật to đó.

Chỉ là, cũng rõ ràng có thể nhìn ra sự khác nhau. Chẳng hạn như, dường như cố ý thay đổi rèm che thành màu sắc ấm áp, như chiếc ga giường màu hồng nhạt của thiên nga, như trên giường ái muội. . . . . . Cánh hoa hồng.

Ách, cô thật sự là khó có thể tưởng tượng vẻ mặt Phó Cảnh Hi lúc bố trí những thứ này.

"Tắm rửa trước đi?" Vẻ mặt Phó Cảnh Hi bình tĩnh hỏi, nhưng tầm mắt từ đầu đến cuối vẫn không nhìn thẳng vào cô.

"Tắm cùng nhau." An Cửu nói.

Thật sự là rất xin lỗi, bởi vì thật sự là quá đáng yêu, cho nên không nhịn được mà đùa giỡn.

Kết quả không ngờ được, mặt của Phó Cảnh Hi đỏ rực một mảnh.

Nhưng mà, cô tuyệt đối không biết từng câu từng chữ của mình trong giờ phút này cũng truyền đến tai của người khác không sót một chữ.

Phía dưới nhà trọ, Phó Thần Thương nghiêng người dựa vào sườn xe, bên tai đeo tai nghe màu xanh, ngoài cười nhưng trong không cười nhìn tới vị trí của sổ trên lầu sáu——"Tống An Cửu, cô có khí phách!"

An Cửu còn không chút nào biết nguy hiểm sắp phủ xuống.

"Không phải là anh tưởng thật chữ! Em nói giỡn với anh thôi!" An Cửu ngượng ngùng.

Làm bậy! Quá ngây thơ, làm hại cô cũng ngượng ngùng giở trò lưu manh.

"An Cửu, anh chưa nói giỡn với em." Nét mặt Phó Cảnh Hi cũng nghiêm túc giống như lời nói của cậu ấy.

An Cửu lau mồ hôi trên trán, có chút cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, thuận tay cầm chén nước đầu giường lên uống ừng ực ừng ực.

"Anh biết em căn bản không thể làm chuyện như vậy cùng người khác, cho nên mới tự mình ra trận?" An Cửu hỏi.

Phó Cảnh Hi không nói, tương đương với chấp nhận.

An Cửu thở dài: "Nhưng, Cảnh Hi, anh chỉ biết là người em muốn nhúng chàm nhất là anh, nhưng người mà em không thể nhúng chàm nhất cũng là anh!"

"Anh nói rồi, có thể nhúng chàm. Anh cũng không phải thần." Phó Cảnh Hi lộ ra nét mặt có chút tức giận.

"Đời này có thể có một người bạn như anh, em đã rất thỏa mãn. Cảnh Hi, anh không cần vì em mà làm đến một bước này, thật. . . . . ."

Nhúng chàm cậu ấy, sau đó thì sao? Công bố, khiến Phó Thần Thương tối đen, cá chết lưới rách, buộc anh ly hôn sao?

Phó Cảnh Hi cảm thấy việc này hoàn toàn có thể, bởi vì ông cụ đã đồng ý rằng nếu ly hôn vẫn cho cậu 20% cổ phần, cậu vẫn không chịu buông tay như cũ. Phó Cảnh Hi chỉ có thể đổ cho việc cậu tham muốn giữ lấy đối với vật phẩm của mình.

Cậu biết cách này là đả thương địch thủ một nghìn, chính mình cũng tổn hại tám trăm, nhưng, bất kể là kết cục như thế nào, cũng tốt hơn so với kết cục kia.

An Cửu đương nhiên cũng hiểu dụng ý của cậu, cười khổ nói: "Em biết rõ ý của anh, đối phó anh ấy chỉ có thể sử dụng thủ đoạn đặc biệt, chỉ khi chạm đến ranh giới cuối cùng của anh ấy, ghê tởm đến mức ngay cả việc liên hệ tên mình với tên người nọ cũng khiến anh ấy không thể chịu được."

Nói tới đây lại lẩm bẩm một tiếng: "Chiêu này thật sự là. . . . . . Quá bỉ ổi! Quá phù hợp phong cách của em! Cảnh Hi, anh quả nhiên đủ hiểu rõ em!"

"Nhưng, lần trước em không đồng ý, lần này tự nhiên sẽ càng không đồng ý."

"Tại sao muốn cự tuyệt anh?"

"Không phải em cự tuyệt anh! Chỉ là em cự tuyệt sự trợ giúp của anh! Tự em còn chưa tính, sao có thể tổn hại đến danh dự của anh. Lại nói, anh thật quá đề cao Phó Thần Thương rồi, em không có để ý anh ấy đến mức như anh tưởng tượng."

Nhận được ánh mắt hoài nghi của Phó Cảnh Hi, An Cửu vuốt vuốt ấn đường [điểm giữa hai đầu lông mày] tiếp tục giải thích: "Lại nói, không phải là không đồng ý ly hôn nha, dù sao em sắp ra nước ngoài du học, căn bản không gặp được anh ấy, em cũng không tin chờ em trở lại, anh ấy còn không muốn em nhường chỗ! Đến lúc đó em liền cứ không cho! Em có cách đập chết anh ấy!"

An Cửu nói đến phóng khoáng, Phó Cảnh Hi lại hoàn toàn không động: "An Cửu, em không hiểu. . . . . ."

Sao em có thể biết, vì sao anh muốn em nhanh chóng cắt đứt quan hệ với anh ta đến vậy.

An Cửu giải thích đến càng thêm miệng đắng lưỡi khô, không hiểu sao chiếc giường lớn trước mắt có chút chói mắt: "Cảnh Hi, anh thật sự không cần. . . . . ."

Còn chưa dứt lời, Phó Cảnh Hi đã dùng hành động thay thế sự cự tuyệt đối với cô.

Thân thể rơi vào chiếc nệm mềm mại, phía trên là người đàn ông cô mơ ước đã lâu, An Cửu nghiêm trọng cảm thấy đại não thiếu dưỡng khí, thân thể càng ngày càng nóng . . . . . .

"An Cửu, đừng sợ, rời khỏi anh ta, anh sẽ mang em đi, anh cưới em."

Lời nói mơ hồ của cậu ấy làm người ta hướng tới cảnh trong mơ, gần như khiến người ta say mê không biết đường về.

An Cửu không thể tin trợn to cặp mắt nhìn cậu, quay đầu: "Cảnh Hi, anh đừng nói đùa nữa."

Phó Cảnh Hi cầm lòng bàn tay của cô để tại ngực chính mình, từ  dùng lời hay khuyên bảo biến thành hấp dẫn trực tiếp: "Chẳng lẽ em không muốn?"

Lòng bàn tay ướt mồ hôi gần như bao hất tay cô ở bên trong, sau đó mở lòng bàn tay của cô ra, dò xét vào trong áo sơ mi đang trực tiếp dính vào lồng ngực của mình, giọng khàn khàn nói từng chữ từng câu: "Hay là nói, thật ra thì em thích chú hai hơn?"

"Em làm sao có thể thích lão già kia hơn!" An Cửu bật thốt lên.

Phạm quy phạm quy! Sao Cảnh Hi của cô có thể bụng dạ đen tối như vậy!

Một giây kế tiếp, kèm theo tiếng cửa phòng sụp đổ thật lớn, bóng dáng của Phó Thần Thương xuất hiện trước mắt, khi An Cửu nhìn thấy anh, một cái chân của anh thậm chí còn chưa thu về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trịnh Phương về bài viết trên: Béo Túp Típ, SầmPhuNhân
     
Có bài mới 16.08.2018, 12:44
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 29.07.2015, 16:58
Bài viết: 1186
Được thanks: 4267 lần
Điểm: 8.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 36
Chương 113: Kiều diễm.

Editor: Trịnh Phương.

Phản ứng đầu tiên của An Cửu chính là ngăn Phó Cảnh Hi ở phía sau, một bộ gà mẹ bảo vệ gà con: "Không liên quan tới anh ấy!"

Phó Thần Thương nhàn nhạt hỏi: "Hả? Nói như vậy, là cô chủ động quyến rũ cậu ta?"

"Đúng thì sao? Dù sao tôi không thương anh, anh cũng không thích tôi, chúng ta mạnh ai nấy chơi! Anh quản tôi ở chung một chỗ với ai!"

"Dù sao. . . . . . Cô không thương tôi?" Phó Thần Thương nhìn cô, nói rất nhẹ, lại như dùng nghìn cân đè lên não cô, hận không đè nát tất cả bộ não.

An Cửu có chút chột dạ, che giấu ưỡn ngực ngực: "Dĩ nhiên! Tôi…"

Cô cảm thấy ban đầu mình nhất định là đứt gân não nên mới thổ lộ với Phó Thần Thương, khiến mình rơi vào tình cảnh bị động, dù sao trên sinh lý cô cũng không phải là đàn ông, lật lọng gì gì đó đều không có áp lực. Lại nói, Phó Thần Thươngđường đường là một ông lớn cũng có thể nuốt lời, tại sao cô lại không thể.

Mắt thấy Phó Thần Thương từng bước mộ tiến tới gần mình, gần, càng gần. . . . . .

An Cửu rốt cuộc không có tiền đồ lui về phía sau.

Mà bộ dáng núp ở sau lưng Phó Cảnh Hi tìm kiếm sự che chở của cô hoàn toàn chọc giận anh, lửa giận ở đáy mắt phá lớp băng, tàn sát bừa bãi.

"Nếu không thương, tại sao không tiếc tự làm bẩn mình, cũng muốn cắt đứt quan hệ với tôi?"

"Đương… Đương nhiên là bởi vì không thương mới chịu cắt đứt quan hệ với anh!" An Cửu có chút không thể lý giải logic của anh.

"Thật sao? Không thương vì sao phải trốn tránh tôi, cô có thể giống như chính cô nói, chiếm cứ vị trí Phó phu nhân, dị ứng chết tôi. Cô ở đây sợ hãi cái gì?" Phó Thần Thương lặp lại lời của cô, thậm chí bắt chước giọng điệu phách lối của cô.

Cô ở đây sợ hãi cái gì? Những lời này, Phó Thần Thương là nhìn Phó Cảnh Hi mà nói.

Sắc mặt Phó Cảnh Hi có chút tái nhợt.

Trong lòng An Cửu lại nhấc lên sóng lớn ngập trời, sóng thứ nhất là đến từ câu hỏi cuối cùng kia, sóng sau cao hơn sóng trước chính là. . . . . . Tại sao anh ta biết mình nói gì với Cảnh Hi! Còn học giống như đúc!!!

Phó Cảnh Hi nhắm hai mắt lại, tròng mắt liếc nhìn An Cửu, đưa tay che lỗ tai cô lại.

"Chú hai, cháu buông tha, chú buông cô ấy đi." Phó Cảnh Hi nói.

Trong con ngươi của Phó Thần Thương rốt cuộc có khiếp sợ và kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là tức giận. Một người đàn ông, hy sinh lại thỏa hiệp lớn như thế, lại là vì vợ của mình, quả thực là đang đánh mặt của anh. . . . . .

"Cháu buông tha quyền thừa kế, không cần liên luỵ tới cô ấy." Phó Cảnh Hi lặp lại, vẻ mặt kiên định, mang theo một tia khẩn thiết.

An Cửu đột nhiên bị che lỗ tai, không nghe thấy đối thoại của bọn họ, cảm giác nhất định là rất quan trọng, khó nén sốt ruột muốn gỡ tay Phó Cảnh Hi ra, mắt thấy tay trái của Phó Cảnh Hi sẽ bị cô gỡ xuống, rốt cuộc có thể nghe được, một giây kế tiếp, lại một bàn tay khác chặn lại, là Phó Thần Thương.

"Này! Hai người các anh! Thật là quá đáng! Các người là cùng miệt thị chỉ số thông minh của tôi! Lặng lẽ nói trước mặt tôi là có ý gì!"

An Cửu giận đến hô to.

Hai người, ăn ý một người chặn, một người không chút cử động.

Phó Cảnh Hi tiếp tục mở miệng: "Chú cũng có người muốn bảo vệ, nên hiểu tâm tình muốn bảo vệ một người, chú vì cô ấy mà có thể hy sinh bất luận kẻ nào, chỉ vì đi đỉnh cao quyền lực. Cháu chỉ muốn cô ấy tiếp tục cuộc sống không lo không nghĩ, cháu buông tha, chú đqạt được điều chú muốn, chúng ta cùng được đáp ứng nhu cầu."

Phó Thần Thương chỉ cười lạnh một tiếng, hoàn toàn không nhìn ra rốt cuộc có động lòng với đề nghị của cậu hay không.

"Thật là nhìn không ra, tình cảm của cậu đối với con nhóc này lại sâu như vậy. Quá ngây thơ, chỉ có đủ mạnh mẽ mới có thể bảo vệ người phụ nữ của mình."

Phó Thần Thương vừa âm hiểm thâm trầm nói, vừa sờ sờ đầu An Cửu, làm cho An Cửu kinh sợ anh có thể bẻ đầu mình xuống hay không.

"Vị trí cao không tránh khỏi lạnh lẽo, chúng ta đều hiểu, trong thế giới của chúng ta, cô ấy căn bản không thể nào sinh tồn."

Lần trước An Cửu bị bắt cóc, chính là minh chứng tốt nhất.

"Đó là bởi vì cô ấy quá nhỏ yếu, bởi vì cậu quá mức dung túng cô ấy tiếp tục mềm yếu!"

An Cửu thử rất nhiều lần đều vô dụng, ngôn ngữ môi gì đó, cô cũng không phải là thiên tài, căn bản một chữ đều nhìn không hiểu, vì vậy chỉ đành phải nhàm chán sờ sờ tay Phó Cảnh Hi, sờ rồi mõ mẫm tay Phó Thần Thương, phân tích một chút xem tay của thiếu niên cùng ông chú có chỗ nào khác nhau.

"Ai, vẫn là tay Cảnh Hi tương đối trơn mềm. . . . . ."

Sắc mặt Phó Cảnh Hi đỏ lên, Phó Thần Thương phòng tới một ngọn lửa.

"Ách. . . . . ."

Cô cũng không nghe thấy tiếng nói của mình, chỉ là nhìn phản ứng của hai người này, là không cẩn thận nói ra sao?

"Hai người rốt cuộc nói xong chưa? Nói thật, hai người thật là quá đáng, có lời gì không muốn tôi nghe thì có thể trốn tránh rồi nói sau, bộ dáng này của các người. . . . . . Ức hiếp người ta quá đáng!!!" An Cửu nói nhỏ nói nhỏ.

"M* k**p, tôi quả nhiên chính là vật hy sinh! Nhưng lại không phải vật hi sinh của anh và Tô Hội Lê, mà lại là vật hy sinh của anh với Cảnh Hi! Phó Thần Thương, anh, anh, cái tên cầm thú, chẳng lẽ người anh thật sự yêu là cháu ruột của anh. . . . . ." An Cửu tiếp tục nói nhỏ nói nhỏ.

Phó Thần Thương: ". . . . . ."

Phó Cảnh Hi: ". . . . . ."

"Buông hay không?" Cuối cùng, Phó Cảnh Hi hỏi.

Cậu đang dùng lợi thế lớn nhất mà mình có thể sử dụng, mà Phó Thần Thương làm một thương nhân, anh nên hiểu có đáng giá hay không.

Khóe miệng Phó Thần Thương nhếch lên, tay buông lỗ tai An Cửu ra, trượt đến phần eo của cô, thô bạo bế cô lên, ném tới đầu vai giống như ném bao tải, tất cả lưu loát như mây bay nước chảy.

Đầu An Cửu hướng xuống, trong lòng chỉ có một ý tưởng, a, cuối cùng bọn họ cũng kết thúc yêu hận tình thù chàng chàng thiếp thiếp rồi sao?

Lần này kinh ngạc là Phó Cảnh Hi, Phó Thần Thương tỏ ý không đồng ý sao?

Đang lúc cậu tâm thần bất định, Phó Thần Thương nhìn cậu, cười như không cười: "Chỉ là một cái tượng gỗ, cậu cho rằng cậu có tư cách nói điều kiện với tôi? Cậu tin hay không, cho dù không có cậu, cũng sẽ có người khác?"

Mặc dù ở tuổi này, Tô Nhu đã không thể sinh, nhưng Phó Hoằng Văn bất cứ lúc nào cũng có thể có mấy đứa con riêng. Một đứa không nghe lời, cùng lắm thì lại sinh thêm một đứa.

Một mặt khó khăn nhất sâu trong nội tâm bị vạch trần ra ngoài, huyết sắc trên mặt của Phó Cảnh Hi mất hết, thân thể bởi vì tức giận mà không thể ức chế run rẩy.

An Cửu nhìn thấy mà sợ. Cô chưa bao giờ thấy cảm xúc của Phó Cảnh Hi phập phồng kịch liệt như vậy, mặc dù cô chỉ nghe được câu này của Phó Thần Thương, nhưng có thể xác định chính là Cảnh Hi nhất định bị bắt nạt, nhất định là cậu ấy nói chuyện giúp mình.

An Cửu lập tức liền nổi giận: "Phó Thần Thương! Anh đừng khinh người quá đáng! Tôi đã nói rồi, chuyện không liên quan tới anh ấy, quyến rũ cũng là tôi chủ động quyến rũ anh ấy, có gì anh cứ nhằm vào tôi là được!"

"Câm miệng!" Phó Thần Thương nặng nề vỗ một cái ở trên mông cô, khiêng cô đi ra khỏi nhà trọ.

-----

Nguyệt hắc phong cao (*).

(*) Nguyệt hắc phong cao (Đêm trăng gió lớn): Vốn là “Đêm trăng mờ giết người, ngày gió cao phóng hoả.” Chỉ hoàn cảnh hiểm ác (thường là buổi tối).

Phó Thần Thương như vậy thật sự rất giống tên trộm dâm tặc nửa đêm đánh bất tỉnh con gái nhà lành.

"Tống An Cửu, hôm nay tôi nói rõ cho cô biết, cho dù cô bị heo gặm, tôi cũng sẽ không ly hôn."

Sẽ không ly hôn, sẽ không ly hôn, sẽ không ly hôn!!!

Bốn chữ này vốn nên thâm tình biết bao, là câu nói bao hàm bao nhiêu ý tứ không chịu buông tha cùng tình yêu của đàn ông với phụ nữ! Nhưng khi được nói ra từ trong miệng Phó Thần Thương, thì đó chính là quỷ hút máu, bạo quân, biến thái!

"Dĩ nhiên, nếu như là cô gặm heo, cũng không ly hôn." Phó Thần Thương nghiêm trang bổ sung.

"Anh tên quỷ hút máu, bạo quân, biến thái phi nhân loại! Ai là heo! Cả nhà anh đều là heo!"

Phó Thần Thương cười.

An Cửu khóc. Lại lôi cả Cảnh Hi ra mắng chung.

An Cửu khó khăn giật giật ở trên bả vai Phó Thần Thương muốn đổi lại tư thế: "Bụng của tôi mỏng. . . . . . Anh không thể vác tôi dịu dàng hơn một chút sao? Lỡ như tôi mang thai ngoài ý muốn, liền có thể bị anh cho ném cho sảy thai!"

Sắc mặt của Phó Thần Thương giống như màn hình máy tính đặc hiệu, trong nháy mắt đen như đáy nồi, sau đó lại thật sự đặt cô xuống, đổi thành tư thế ôm công chúa, xong rồi lòng tựa như vẫn còn sợ hãi mà nhìn chòng chọc bụng của cô.

An Cửu bị anh nhìn chăm chú liền sợ hãi: "Nhìn cái gì vậy!"

Phó Thần Thương thu hồi tầm mắt. Lần trước là kỳ an toàn, hơn nữa là ở bên ngoài cơ thể, cho dù lần đầu tiên làm không quá nhanh cho nên manmg thai, cũng không thể. Lần mất khống chế nhất, đầu óc của anh cũng sẽ tự động cất giữ ba phần tỉnh táo.

An Cửu bị anh ôm vào trong ngực, dần dần, cảm thấy cả người mềm nhũn, tựa như nằm ở trong đám mây, không biết sao, khuôn mặt thối của Phó Thần Thương dưới ánh trăng thật giống như cũng biến thành nhu hòa tốt đẹp, xúc cảm giống như sắt thép thậm chí khiến cho cô cảm thấy rất có vị đàn ông, ngay cả sờ lồng ngực cứng chắc cũng rất thoải mái. . . . . .

An Cửu nghĩ đi nghĩ lại, bất tri bất giác vậy mà thật sự lấy tay sờ lên.

Tròng mắt Phó Thần Thương liếc nhìn cô một cái, An Cửu đang bận dùng ngón tay viết chữ vẽ tranh trên ngực anh, cũng ngẩng đầu lên nhìn.

Khuôn mặt nhỏ nhắn như trái đào cùng ánh nước mênh mông trong con ngươi khiến Phó Thần Thương hít vào một ngụm khí lạnh.

An Cửu có chút khổ não nhíu nhíu mày, ngay cả giọng nói cũng trở nên dính nhu mê người: "Ly nước kia của Cảnh Hi. . . . . . Giống như thả thứ kì quái gì vào. . . . . ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trịnh Phương về bài viết trên: Béo Túp Típ, SầmPhuNhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 15101994, Bảo Loan, chinguyen1982, Hồng Bạch, Lương Hạ Băng, meoconlc91, Myne, nangxuan, nguyenthilehang, Nguyễn Thảo Anh, thanhha.hht và 518 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.