Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 14.08.2018, 12:21
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 88.15 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88.15: Kết cục cuối cùng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cô và Lương Tuấn Đào vô cùng thân thiết ngồi chung một chỗ, vừa ăn vừa cười nhẹ, nói thầm tâm tình. Mặc Mặc ngồi trong ghế trẻ con bên cạnh, ăn no bụng nhỏ, vui vẻ chơi đùa súng đồ chơi một phen.

Một nhà ba người, vui vẻ hòa thuận.

“Sao anh lại chạy tới đây? Là mưu kế thần tình sao?” Đây là chỗ Lâm Tuyết nghĩ như thế nào cũng nghĩ không ra.

Ăn được gần xong, cô bắt đầu truy hỏi. Có đôi khi, vẫn cứ cảm thấy Lương Tuấn Đào người kia quá mức âm hiểm, quả thật khó lòng đề phòng. Tào Dịch Côn gặp phải anh, coi như xui xẻo tám đời.

Lương Tuấn Đào buông đũa xuống, cầm khăn ăn lau khóe miệng, khẽ cười nhạt.

Giết Tào Dịch Côn giống như mượn việc công báo thù riêng, thật ra không phải vậy. Anh xưa nay công và tư rõ ràng, cũng sẽ không bởi vì ân oán cá nhân mà tự tiện phá hư kế hoạch quân sự. Bằng không, trước kia ở tam giác vàng và lưỡi liềm vàng, anh cũng không thể nhân nhượng dung túng Thạch Vũ như vậy.

Đã sớm nhìn ra Thạch Vũ có tình cảm không rõ ràng với Lâm Tuyết, anh vẫn luôn tích cực làm việc mượn sức Thạch Vũ, có thể thấy được anh là người đàn ông có thể vì việc quân mà kiềm chế tình riêng.

Trừ bỏ Tào Dịch Côn là mệnh lệnh cơ mật của quân đội, bởi vì quân đội đã sớm bất mãn  nghiêm trọng với hành vi càn rỡ ngang ngược này, đồng thời thanh danh của Tào Dịch Côn ở tam giác vàng cực kỳ kém, lạm sát kẻ vô tội cường bạo dân nữ, chuyện như vậy nhiều đếm không xuể, ở phương diện khác làm quả thật còn ác liệt gấp bội nhà họ Hoắc.

Nhưng quân đội tốn thời gian dài như vậy cùng với tinh lực khó khăn lắm mới nuôi trồng được thế lực của Tào Dịch Côn, đương nhiên không muốn thất bại trong gang tấc, trước khi chưa tìm được người thay thế thích hợp sẽ không định động đến Tào lão thất.

Nếu lần này Tào Dịch Côn không có ý đồ háo sắc nhúng chàm Lâm Tuyết, có lẽ anh ta còn có thể sống nhiều thêm hai năm. Anh ta đã dám can đảm ngang nhiên chống lại Lương Tuấn Đào, Lương Tuấn Đào chỉ có thể để cho anh ta về trời trước.

“Nạp Ngõa đã sớm bị quân đội mượn sức qua, chỉ có điều tài năng của anh ta hơi kém, quân đội không hài lòng lắm. Anh cảm thấy được cậu ta không tệ, đầu óc rất khôn khéo ngược lại  không tiện khống chế, Nạp Ngõa như vậy thật ra còn càng thêm bớt lo tiết kiệm hơi sức hơn Tào Dịch Côn. Lại nói…” Nói tới đây, Lương Tuấn Đào khẽ dừng lại, hạ giọng, nói tiếp, “Dựa vào mưu lược của Nạp Ngõa, cậu ta vĩnh viễn không uy hiếp được Hoắc Gia Tường!”

Lâm Tuyết nhìn chằm chằm vào anh thật lâu, trong mắt trong veo dâng lên màn sương nước mắt mông lung. Hóa ra anh làm tất cả vì nghĩ cho cô, biết cô lo lắng cho tình cảnh nhà họ Hoắc, liền có ý vô ý trợ giúp cô, nhưng trước giờ lại không chủ động nói ra.

Được chồng như thế, Lâm Tuyết cô còn cầu gì hơn?

“Cô vợ ngốc.” Lương Tuấn Đào nâng ngón tay thon dài đẹp mắt lên lau nước mắt nơi khóe mắt cho cô, cười nhẹ nói, “Đừng cảm kích anh, thật ra khối u ác tính ở tam giác vàng vĩnh viễn không thể nhổ bỏ tận gốc. Cho dù không có Hoắc Gia Tường, cũng sẽ có trùm buôn thuốc phiện khác kiểm soát tam giác vàng, nếu giữa các trùm buôn thuốc phiện tranh đoạt địa bàn, kịch chiến hỗn loạn, cục diện càng thêm không ổn định, dân chúng một phương này cũng sẽ càng thêm vô cùng nghiêm trọng!” di3n~d@n`l3q21y'd0n

Nói ngắn gọn, anh đang cân bằng cục diện, đồng thời hợp với tình hình giúp Hoắc Gia Tường một tay.

“Em biết!” Bàn tay mềm mại của Lâm Tuyết che lên môi dễ nhìn của anh, rưng rưng lẩm bẩm nói, “Em đều rõ ràng!”

Hai người thâm tình nhìn nhau, ngàn lời vạn chữ không cần nói. Bọn họ ăn ý như thế, chỉ cần một ánh mắt, có thể rõ ràng tâm tư của đối phương.

Hồi lâu, Lâm Tuyết lưỡng lự mở miệng nói: “Tuấn Đào, còn có một việc em muốn nói cho anh…”

“Có phải định nói Tào Dịch Côn cũng không chân chính chạm vào em không?” Lương Tuấn Đào giành trước chặn lại lời của cô.

Ngạc nhiên trợn trừng mắt, cô lại kinh ngạc, “Sao anh biết?”

“Ha ha.” Lương Tuấn Đào yêu thương ôm vợ yêu vào trong ngực, híp mắt lại, thở dài nói, “Anh còn chưa hiểu rõ em sao? Khi Tào Dịch Côn nói câu này, anh liếc mắt nhìn em, thấy vẻ mặt em thật bình tĩnh, nói rõ anh ta vốn bịa đặt. Chỉ có điều anh ta dám có can đảm bôi đen danh dự của em ở trước mặt nhiều người như vậy, đương nhiên phải nghiêm trị. Anh ta tự tìm đường chết, oán được ai?”

Còn có điều gì có thể giấu giếm được ánh mắt của người đàn ông này? Lâm Tuyết nhẹ nhàng lắc đầu. May mà cô yêu sâu đậm hơn nữa quyết ý ở lại bên cạnh anh. Bằng không, đoán chừng kết quả của cô chỉ biết sẽ thật thê thảm.

Đây là đùa, cô đương nhiên tin tưởng người đàn ông lúc này đang dựa sát vào yêu cô tận xương, sao nỡ tổn thương cô chút nào?

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Việc khác, Lâm Tuyết có thể thuận theo Lương Tuấn Đào, nhưng mà đối với chuyện anh muốn làm bạn với cô đi nhà họ Hoắc, cô kiên trì phản đối.

“Nếu anh kiên trì, em tình nguyện xóa bỏ kế hoạch trực tiếp mang theo Mặc Mặc trở về nước!” Thái độ của Lâm Tuyết kiên quyết trước nay chưa từng có. Cô không thể để Lương Tuấn Đào đi mạo hiểm, bởi vì cô không nắm chắc.

Hiện giờ quan hệ bên trong nhà họ Hoắc có phần vi diệu, Hoắc Gia Tường chậm rãi giao quyền lực ra, con thứ ba của ông Hoắc Vân Phi nắm giữ lấy phần lớn thực quyền của gia tộc Hoắc thị. Ngay cả Đỗ Hâm Lôi bị bắt, Hoắc Gia Tường cầu tình muốn để cho Hoắc Vân Phi thả cô ấy ra cũng không làm được. dieendaanleequuydonn

Lâm Tuyết sợ oán hận của Hoắc Vân Phi với Lương Tuấn Đào chất chứa quá sâu, nhân cơ hội giết hại anh, cô sẽ hối hận cả đời.

“Em không hoài nghi Hoắc Gia Tường, mà không có lòng tin với Hoắc Vân Phi. Anh ta luôn đối địch với em, vốn không có bao nhiêu tình cảm anh em. Em và Mặc Mặc đi nhà họ Hoắc, anh ta không muốn gặp chắc cũng sẽ không tổn thương chúng em. Dù sao em là em gái ruột của anh ta, Mặc Mặc là cháu ngoại ruột của anh ta! Nhưng anh đi cùng thì không được, lỡ như anh ta xuống tay hiểm độc với anh…”

Nhìn vẻ mặt gấp gáp của vợ, Lương Tuấn Đào không kiên trì. Anh nào nhẫn tâm khiến cho cô khó xử? Thôi! “Được rồi, để cho Vân Phàm đi cùng em!”

“Em và Mặc Mặc sẽ bình yên trở về nước, điều kiện đầu tiên chính là bây giờ anh phải lên đường về nước!” Lâm Tuyết đẩy Lương Tuấn Đào về phía máy bay quân dụng dừng ở bên cạnh lô cốt đá, nói cho anh biết, “Bây giờ liền lên máy bay, để cho em nhìn thấy anh bay khỏi tam giác vàng!”

Lương Tuấn Đào dở khóc dở cười, lần đầu tiên trong đời bị người ép buộc lên máy bay rời khỏi nước ngoài trở về tổ quốc. Bởi vì vợ yêu của anh nhất định phải tận mắt nhìn thấy anh lên đường về nước, cô mới bằng lòng hành động.

“Nói cho anh, mấy ngày có thể trở về nước?” Lương Tuấn Đào lưu luyến ôm lấy cô, không chịu rời đi.

Lâm Tuyết nhẫn tâm đẩy anh ra, nghiêm mặt nói: “Ba ngày sau, trước lúc mặt trời lặn, em sẽ về nước!”

“Nếu khi đó anh còn không nhìn thấy em thì làm sao?” Nghĩ đến cô suýt chút nữa rơi vào trong tay Tào Dịch Côn, anh liền như thế nào cũng không yên tâm để cho chính cô hành động.

Người phụ nữ bị lời nói đùa của anh đến mỉm cười nhẹ nhàng, nhịn không được động lòng cười khẽ: “Nếu em không trở về đúng giờ, thủ trưởng Lương có thể tự mình dẫn không quân san bằng tam giác vàng!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“…” Kết quả là, thủ trưởng Lương bị khí phách của cô làm cho kinh ngạc, ngoan ngoãn nghe lời.

Đưa mắt nhìn Lương Tuấn Đào ngồi máy bay rời đi, Lâm Tuyết ôm Mặc Mặc, dưới làm bạn của Vân Phàm bước lên máy bay.

Đã bắt được liên lạc với Hoắc Gia Tường, nói cho ông biết đứa bé bị cảm làm trễ nải chút thời gian, cũng không nói chuyện chấn động lòng người đã xảy ra bên này, không muốn khiến Hoắc Gia Tường lo lắng.

“Không liên lạc được với con cha thật sự sắp phát điên! Khó khăn lắm mới liên lạc được với Lương Tuấn Đào, nó nói với cha rằng có nó bảo đảm tất cả đều bình an. Cha tin tưởng nó là người đàn ông tốt một lời nói đáng giá ngàn vàng, quả nhiên không tin sai nó!” Hoắc Gia Tường thân là người đứng đầu trùm buôn thuốc phiện tam giác vàng, chuyện Tào Dịch Côn nhốt Lâm Tuyết làm sao có thể giấu giếm được ông? Nhưng ông không dám hành động thiếu suy nghĩ, sợ chọc tức  Tào Dịch Côn ngược lại làm tổn thương đến con gái và cháu ngoại.

Sự xuất hiện của Lương Tuấn Đào khiến cho ông vui mừng quá mức, lần đầu tiên có cảm kích vô tận từ trong đáy lòng với người thanh niên này. Đợi đến khi xác định mẹ con Lâm Tuyết bình an thoát hiểm, ông tự mình gọi điện thoại nói lời cám ơn với Lương Tuấn Đào.

Nghe nói Lương Tuấn Đào muốn đi cùng mẹ con Lâm Tuyết về nhà mẹ đẻ, Hoắc Gia Tường đương nhiên vui mừng khôn xiết, liên mồm đáp ứng, vẫn còn vì chuyện này mà làm đủ chuẩn bị.

“Đợi bay đến không vực chỉ định, để cho máy bay hoa tiêu của ông bay qua đi!” Lâm Tuyết dặn dò.

“Ừm, không thành vấn đề!” Giọng điệu Hoắc Gia Tường kích động đáp ứng.

Bởi vì đau lòng cháu ngoại mới tám tháng, ông không chịu để cho mẹ con Lâm Tuyết đổi xe, mà trực tiếp để cho bọn họ bay đến mục đích. Phải biết rằng để cho địa điểm ẩn thân của ông lộ ra ngoài, mức độ phiêu lưu thật lớn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, xichgo
     

Có bài mới 16.08.2018, 11:20
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 88.16 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88.16: Kết cục cuối cùng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Đối với Hoắc Gia Tường lo nghĩ nóng lòng cho con gái, trong lòng Lâm Tuyết cũng âm thầm cảm động. Nếu tất cả thuận lợi, lần này cô sẽ cố gắng làm bạn với ông ba ngày.

Bay trong không vực chỉ định mười phút, phía trước quả nhiên xuất hiện máy bay hoa tiêu, dẫn dắt phía trước máy bay Lâm Tuyết ngồi bay tới một cứ điểm nào đó của Hoắc Gia Tường.

Đường bay của máy bay đương nhiên không phải là đường thẳng, đi vòng mấy vòng, xoay ước chừng nửa giờ, đáp xuống một khu thung lũng trong vùng núi rậm rạp.

Ẩn nấp nơi thung lũng này, người ngoài hấp tấp liều lĩnh xông tới tuyệt đối không tìm được điểm hạ xuống, chỉ có đèn hoa tiêu sáng lên, phi công kỹ thuật cao siêu mới có thể thành công chạm đất.

Máy bay dừng hẳn, khoang cửa mở ra, Lâm Tuyết ôm Mặc Mặc, Vân Phàm làm bạn với cô đi xuống cầu thang.

Xuống máy bay, Lâm Tuyết nhìn qua tình cảnh đủ để khiến cô cảm động cả đời.

Hoắc Gia Tường đeo giày tây, mặc cực kỳ long trọng, lấy ra tôn trọng và hoan nghênh thật lớn đối với con gái đường xa mà đến.

Đứng bên cạnh ông theo thứ tự là con lớn nhất Hoắc Vân Sơn và cháu trai nội ba tuổi; tiếp theo là con thứ ba của ông Hoắc Vân Phi cùng với –– Đỗ Hâm Lôi, mặt khác còn có một bé trai bảy tám tuổi, thân phận không rõ.

Hoắc Gia Tường để cả nhà xuất hiện, cùng nhau nghênh đón khách quý phương xa, có thể thấy được thành ý của ông sâu cỡ nào. Phải biết rằng thành viên nhà họ Hoắc người người đều là người đứng đầu trùm buôn thuốc phiện Đông Nam Á, bọn họ không dễ dàng tụ tập, sợ bị người nhấc cả hang ổ. die nda nle equ ydo nn

Nhất là tình huống hôn nay, cả nhà bọn họ nghênh đón khách quý có thân phận cực kỳ mẫn cảm, đã từng… Hiện giờ vẫn đứng ở phía đối lập với bọn họ.

Lâm Tuyết dừng bước chân, gò má nóng bừng, vì mình đề phòng bọn họ mà cảm thấy xấu hổ.

Thấy người đàn ông trẻ tuổi điển trai làm bạn với mẹ con Lâm Tuyết đi xuống không phải là Lương Tuấn Đào, Hoắc Gia Tường hơi ngoài ý muốn, lại lặng lẽ thoải mái.

Như vậy cũng tốt, dù sao Lương Tuấn Đào tự tay bắn chết con trai thứ hai và cô con dâu thứ hai của ông, hai đứa con trai của ông vẫn còn cực kỳ hận Lương Tuấn Đào, Lương Tuấn Đào không lộ diện cũng giảm bớt rất nhiều phiền toái.

“Tuấn Đào muốn đến, là tôi… Đuổi anh ấy đi!” Lâm Tuyết thấy tình cảnh trước mắt liền biết là cô đa nghi, người nhà họ Hoắc quả nhiên thành tâm hoan nghênh cô và Lương Tuấn Đào qua đây, nhưng cô không hối hận vì bản thân mình quá mức cẩn thận.

Không muốn để cho Lương Tuấn Đào mạo hiểm, không sợ đưa tới người nhà họ Hoắc hiểu lầm và bất mãn, cô cũng không hối hận quyết định của mình.

“Cha biết!” Hoắc Gia Tường vui tươi hớn hở đi lên phía trước ôm lấy Mặc Mặc từ trong lòng Lâm Tuyết, mắt nhìn thẳng tắp đánh giá đứa bé, trong mắt đầy hiền hòa cười nói, “Đúng là đứa bé đáng yêu, dáng vẻ rất giống Lương Tuấn Đào!”

Lâm Tuyết yếu ớt nhếch môi, nhất là nhìn thấy Mặc Mặc ở trong lòng Hoắc Gia Tường cũng không khóc nháo, có lẽ đây chính là máu mủ tình thâm như trong truyền thuyết nói đi! Đứa bé thật thích ông ngoại mình, hoàn toàn không có dáng vẻ sợ hãi.

Hoắc Gia Tường hôn hít lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu xinh đẹp của đứa bé, thỏa mãn thở dài: “Sinh thời, cha thỏa mãn!”

Đỗ Hâm Lôi tránh thoát khỏi lòng bàn tay to của Hoắc Vân Phi, bước nhanh về phía Lâm Tuyết. Lâm Tuyết xoay người, kích động dang hai tay, hai người nháy mắt ôm lấy nhau.

“Bà như thế nào?” Đây là chuyện Lâm Tuyết quan tâm nhất, cô dựa sát vào nhẹ giọng hỏi bên tai Đỗ Hâm Lôi, đồng thời đuôi khóe mắt liếc về phía Hoắc Vân Phi đang trầm mặc đứng đó.

Đỗ Hâm Lôi ngàn câu vạn chữ không cách nào nói ra, giọng điệu hơi nghẹn ngào: “Tôi mang thai!”

“…” Lâm Tuyết nhất thời hóa đá, cô chậm rãi buông cô ấy ra, ánh mắt chuyển về phía bụng Đỗ Hâm Lôi, nơi đó rõ ràng to ra, nhìn ít nhất cũng mang thai gần bốn tháng.

Hoắc Gia Tường ôm Mặc Mặc tới gần vài bước, giống như không thấy được hai mắt đẫm lệ mông lung của Đỗ Hâm Lôi, cũng không thấy được vẻ mặt khác thường của Lâm Tuyết. Bình thản ung dung chỉ vào Hoắc Vân Sơn và cháu trai giới thiệu cho Lâm Tuyết: “Nó là anh cả của con Vân Sơn, đây là cháu nhỏ của con Nhạc Nhạc.”

Xuất phát từ lễ phép, Lâm Tuyết nhàn nhạt gật đầu với Hoắc Vân Sơn, nhưng không mở miệng xưng hô, chỉ đưa tay sờ đầu Nhạc Nhạc. Nhạc Nhạc ngọt ngào gọi cô, Lâm Tuyết trả lời lại, còn tặng quà cho Nhạc Nhạc. d1en d4nl 3q21y d0n

Hoắc Vân Sơn rất lạnh nhạt với biểu cảm của cô, rõ ràng đang có khúc mắc. Chính là vẻ bị ép theo mệnh lệnh của cha không thể không xuất hiện.

Chỉ có Nhạc Nhạc ba tuổi lại thật nhiệt tình, giống như kẹo mè xửng dính vào bên Hoắc Gia Tường, chỉ vào Mặc Mặc đang được ôm trong lòng Hoắc Gia Tường, tò mò hỏi: “Ông nội, đây là em trai do cô sinh à?”

“Nhạc Nhạc thật thông minh!” Hoắc Gia Tường hiền hòa sờ đầu cháu ruột mình, lại chỉ vào Hoắc Vân Phi giới thiệu cho Lâm Tuyết, “Anh ba của con!”

Hai bên đã sớm biết nhau, lần này cũng chính là Hoắc Gia Tường chính thức giới thiệu Lâm Tuyết cho người nhà của mình, coi như nghi thức nhận thân long trọng đi!

Ánh mắt Lâm Tuyết nhìn về phía Hoắc Vân Phi gật đầu, Hoắc Vân Phi vội vàng bước nhanh tới, kéo Đỗ Hâm Lôi về phía ngực anh.

Không để ý tới Đỗ Hâm Lôi giãy giụa chống lại, anh ôm lấy cô, như ma quỷ khẽ nhếch môi, giới thiệu với Lâm Tuyết: “Người phụ nữ trong ngực tôi là chị dâu của em, về sau em có thể gọi cô ấy là chị dâu ba! Trong bụng cô ấy mang thai cháu nhỏ của em còn chưa ra đời, tôi ở đây thay thằng bé gọi em trước, đặt quà sinh ra của em cho nó! Mặt khác còn có thằng bé này.” Vừa nói, anh kéo bé trai đứng bên cạnh qua, “Đứa bé này tên là tiểu Vĩ, là con nuôi của tôi và chị dâu ba em!”

Tiểu Vĩ nhận được ra hiệu của Hoắc Vân Phi, vội vàng cung kính nói với Lâm Tuyết: “Chào cô!”

Lâm Tuyết ngổn ngang trong gió, cảm giác… Hoắc Vân Phi đây là chuẩn bị lên xe trước mua vé sau!

Chị dâu ba, cháu còn chưa ra đời, đã nhận cháu nuôi… Vừa gặp mặt, Hoắc Vân Phi đã chặn họng cô, không để cô lấy chuyện mang Đỗ Hâm Lôi ra.

Trong cương cứng yên lặng, Hoắc Gia Tường nhẹ giọng nhắc nhở: “Chúng ta đi vào thôi!”

Tỉnh lại, thấy Đỗ Hâm Lôi cúi thấp đầu, giống như thật rối rắm.

Cảm thấy buồn bã, Lâm Tuyết hoàn toàn hiểu được xấu hổ của Đỗ Hâm Lôi. Làm một phụ nữ, biết tình trạng này của cô ấy đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Khác với tòa thành bằng đá dưới đất lần trước, lần này chỗ tiếp đãi cô là một tòa biệt thự hoa lệ trên núi. dinendian.lơqid]on

Nhìn tòa cung điện kiểu hiện đại khí thế hào hùng trong phong cảnh non xanh nước biếc như vẽ, Lâm Tuyết không khỏi cảm thấy giật mình với tiền tài quyền thế của nhà họ Hoắc.

Cô hoài nghi Hoắc Gia Tường có phải nhà giàu có bậc nhất có nhiều bất động sản nhất trên thế giới hay kko. Theo cô biết, không chỉ tam giác vàng, Đông Nam Á thậm chí các nơi trên thế giới đều có bất động sản không đếm được của Hoắc Gia Tường.

Đương nhiên, nếu như cô tận mắt nhìn thấy thực lực hùng hậu trong giới châu báu ngọc ngà của nhà họ Hoắc ở Miến Điện, chỉ sợ lại một lần nữa đánh giá về tiền tài quyền thế nhà họ Hoắc.

Tòa cung điện kiểu hiện đại hóa này gần như lớn gấp ba phòng tân hôn của cô và Lương Tuấn Đào, trang hoàng sắp xếp càng thêm xa hoa, như đi vào cảnh tiên.

Hoắc Gia Tường ôm Mặc Mặc, một tấc cũng không rời làm bạn với hai mẹ con, nhất là gương mặt già nua một khi cười lên, mỗi một nếp nhăn đều tràn đầy hạnh phúc.

“Bảo bối, bé ngoan của ông ngoại!” Hoắc Gia Tường hôn Mặc Mặc không đủ, trừ bỏ thỉnh thoảng hỏi Lâm Tuyết mấy câu, ông đều không có thời gian đi quan tâm việc khác người khác.

Hoắc Vân Sơn phẫn nộ hừ lạnh, vẻ mặt không vui, Nhạc Nhạc còn nhỏ, không hiểu được quan hệ vi diệu giữa người lớn, nhưng cũng biết ghen tỵ.

Lúc trước bé được ông nội ưa thích, bây giờ ông nội lại ôm đứa bé tên Mặc Mặc kia, hoàn toàn không nhìn bé. Trái tim của đứa bé rất mẫn cảm, lập tức ghen tỵ lên. Tình cảm của đứa bé cũng rất thuần túy, không giống như người lớn có thể che giấu ngụy trang, trực tiếp nhào vào trong ngực Hoắc Gia Tường, mím miệng nhỏ, nói: “Nhạc Nhạc cũng muốn ông nội ôm!”

Hoắc Gia Tường vui tươi hớn hở, để hai đứa bé chia ra ngồi trên hai đùi ông, nhìn Mặc Mặc, lại nhìn Nhạc Nhạc, càng thêm cười toe toét.

Hoắc Vân Phi ôm lấy Đỗ Hâm Lôi đi qua, ngồi ở bên cạnh cha mình, nhếch môi nói: “Chờ Hâm Lôi sinh đứa bé, chắc ngồi trong lòng cha không đủ!”

Vừa nghe lời này, Hoắc Gia Tường đương nhiên càng vui vẻ hơn, cười ha ha: “Núi vàng núi bạc đều kém con cháu cả phòng! Ngồi trong trong cha không đủ, thì để cho chúng ngồi lên vai cha, cưỡi lên cổ cha! Tóm lại, càng nhiều càng tốt, càng nhiều càng tốt!”

Không khí rất hòa hợp, cho tới bây giờ Hoắc Gia Tường đều chưa thoải mái cười to như vậy, đó là tươi cười chân chính, hoàn toàn khác với mỉm cười như mặt nạ bình thường của ông.

“Tuyết Tuyết, để cha cảm ơn con như thế nào mới tốt!” Hoắc Gia Tường kéo Lâm Tuyết đến bên cạnh mình, ôm ấp hai đứa bé, thấp giọng thở dài với cô, “Cuộc đời này của cha đã thỏa mãn! Thật sự!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Maimotminh, SầmPhuNhân, xichgo
     
Có bài mới 18.08.2018, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 88.17 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88.17: Kết cục cuối cùng

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lâm Tuyết đầy lòng chua xót đau thương, cô còn chưa gọi Hoắc Gia Tường một tiếng cha, mà ông cũng chưa từng ép buộc cô, thậm chí khi nhìn thấy Mặc Mặc đã nói đời này thỏa mãn.

Phần tình thân nồng hậu này sao lại không khiến cho cô xúc động? Huống chi từ nhỏ cô đã thiếu thốn tình thương của cha và tình thân, đối với tình cảm kiên trì thật sự của Hoắc Gia Tường, cô không có khả năng thờ ơ.

Hoắc Vân Phi hợp thời mở miệng, khuyên Lâm Tuyết: “Tôi hy vọng em có thể gọi ông một tiếng cha! Ông gần như trông bạc tóc, em bằng lòng gọi ông một tiếng cha, tin tưởng đời này ông không còn bất cứ tiếc nuối nào!”

Cả người Lâm Tuyết chấn động, do dự không nói.

Hoắc Gia Tường không đành lòng để cô khó xử, vội vàng ngăn cản con trai: “Đừng ép con bé, xưng hô cũng không quan trọng, cho dù con bé có nhận người cha là ta đây hay không, cha đều thương yêu con bé thích con bé! Huống chi, con bé mang theo Mặc Mặc sang đây thăm cha, đây là an ủi lớn nhất đối với bản thân cha rồi!

Do dự thật lâu, cuối cùng hạ quyết tâm, Lâm Tuyết ngẩng đầu, dò xét Hoắc Gia Tường thật sâu, bình tĩnh gọi một tiếng: “Cha.”

Giọng của cô tuy nhẹ, nghe vào trong lỗ tai Hoắc Gia Tường lại giống như tiếng sấm động trời. Đầu óc của ông “Ầm” hoàn toàn hỗn loạn, giống như lờ mà lờ mờ không thể tin được người Lâm Tuyết vừa gọi là ông!

Thấy Hoắc Gia Tường chính là kinh ngạc nhìn cô xuất thần, Lâm Tuyết lại ngượng ngùng Trong lòng dâng lên cảm xúc ấm áp, hóa ra một tiếng gọi của cô khiến cho ông kích động không nói nên lời.

“Cha!” Cô đành phải gọi một tiếng, hy vọng lần này ông có thể nghe được.

Không biết sau lưng Hoắc Gia Tường bị ai đưa tay chọc một phát, mới phản ứng kịp, vội vàng đáp: “Ôi! Con ngoan, cám ơn con!”

Nếu có thể, ông thật sự muốn ôm Lâm Tuyết cũng ngồi lên đầu gối mình, trời ạ! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất vui vẻ nhất cũng thỏa mãn nhất trong cuộc đời ông!

Ông reo hò ở trong lòng: Tịnh Sơ, bà có nhìn thấy không? Con gái của chúng ta gọi tôi là cha! Còn có cháu ngoại của chúng ta, lần đầu tiên gặp mặt cứ thích tôi ôm như vậy! Bà thích chúng không? diee ndda fnleeq uysd doon

Lâm Tuyết gọi một tiếng cha, nhất thời cảm thấy trong lòng vô cùng thoải mái. Cuối cùng cô buông xuống khúc mắc với việc nhận Hoắc Gia Tường người cha này. Một chút cũng không nghi ngờ tình yêu của Hoắc Gia Tường với cô, cô không muốn từ chối phần tình thương của cha đến chậm này. Đồng thời cô cũng định mượn cơ hội này khuyên bảo Hoắc Gia Tường kích lưu dũng thối *, dần thoát ra khỏi vũ đài tam giác vàng.

(*) kích lưu dũng thối: từ Hán ngữ, chỉ trong dòng nước xiết ngay lập tức lui bước

Đây chính là một phần mục đích đến đây lần này của cô, mặt khác cô chủ yếu vẫn là vì.. Ánh mắt lại liếc về phía Đỗ Hâm Lôi, người thủy chung cúi đầu xuống, hàm răng rối rắm cắn cánh môi, luôn luôn phiền não ở trong ngực Hoắc Vân Phi.

Nhân dịp tâm tình của tất cả mọi người đều không tệ, Lâm Tuyết hợp thời mở miệng hỏi ở ngay trước mặt Hoắc Gia Tường: “Hâm Lôi, bà tình nguyện gả cho Hoắc Vân Phi sao?”

Cô thủy chung không gọi Hoắc Vân Phi là anh ba, bởi vì trừ bỏ Hoắc Gia Tường ra, cô cảm không cảm thấy tình thân của những người khác.

Đỗ Hâm Lôi ngẩng đầu, trong mắt sáng đầy bất đắc dĩ và đau thương, cô cúi đầu nói: “Tôi không muốn gả cho anh ta!”

Trong mắt Hoắc Vân Phi thoáng qua vẻ giận dữ, hóa ra cho dù đến bây giờ cô vẫn không triệt để hết hy vọng. Bản tay to ôm vai thơm của cô, lật cô vào trong vòng ôm ấm áp của mình, gian trá cười hỏi: “Lấy hay không lấy có gì khác nhau sao?”

Đỗ Hâm Lôi tức giận đến nắm tay lại hung hăng đấm lồng ngực anh ta, Hoắc Vân Phi không tránh né, càng không đánh lại, tùy cho cô phát tiết, chờ cô đánh đến không sai biệt lắm, mới nhẹ nhàng ôm lấy thân thể mềm mại của cô, dịu dàng khuyên bảo nói: “Cẩn thận cục cưng của chúng ta!”

Kể từ ngày Đỗ Hâm Lôi bóp cổ Hoắc Vân Phi ngay trước mặt Lăng Lang, cô liền phát hiện, người đàn ông này khi cô đánh anh sẽ không đánh lại. Không biết anh trời sinh có khuynh hướng chịu hành hạ hay là như thế nào, dù sao mỗi lần cô phát điên đánh anh ta anh ta đều không phản kháng cũng không né tránh, nhiều lần bị cô ngắt véo đến trợn mắt nhìn thẳng, trên người trên mặt đều là dấu tay cô cào.

Hoắc Gia Tường đau lòng con trai, có phần không vui, hờn giọng chỉ trích nói: “Hâm Lôi, hy vọng cô có thể nhớ kỹ, Vân Phi là người đàn ông của cô! Cô và đứa bé trong bụng cô đều dựa vào nó đến chống đỡ một mảnh trời đất! Cô nên học được đau lòng cho nó bảo vệ nó, đừng vì một chút sự việc không hiểu ra làm sao cả mà ra tay nặng với nó như vậy!”

Đỗ Hâm Lôi dứt khoát cho thấy lập trường ngay trước mặt Lâm Tuyết: “Tôi bị Hoắc Vân Phi mạnh mẽ bắt tới, vốn không tình nguyện làm vợ của anh ta…”

“Không tình nguyện làm vợ của tôi không miễn cưỡng!” Hoắc Vân Phi không đợi cô nói xong, vội vàng tỏ thái độ, “Em có thể tiếp tục làm tình nhân của tôi!”

“Đồ khốn nạn!” Tất cả lý trí đang có đều bị tức giận đuổi chạy, Đỗ Hâm Lôi hung hăng nhéo cánh tay Hoắc Vân Phi, cao giọng kêu, “Ai muốn làm tình nhân của anh? Tôi muốn theo Lâm Tuyết về nước!” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Không được!” Hoắc Vân Phi nghiêm túc từ chối, nói cho cô biết, “Chuyện về nước ít nhất chờ em sinh hạ đứa bé mới quyết định!” Nói xong, dừng một chút, lại bổ sung thêm, “Em muốn về nước hay không, đến lúc đó còn cần phải xem biểu hiện của em. Nếu lúc đó em còn dáng vẻ tính tình như vậy, vĩnh viễn cũng đừng nghĩ đến ngày đặt chân lên quê hương!”

“Hoắc Vân Phi!” Đỗ Hâm Lôi tức phát khóc. Rơi vào trong tay anh ta, cô bất đắc dĩ mọi cách, bị anh ta chiếm đoạt lại còn có con. Sự xuất hiện của Lăng Lang chỉ là bọt xà phòng hư ảo, hy vọng nhanh chóng tan biến, hiện giờ Lâm Tuyết lại xuất hiện, cô lại không nắm chắc, kiếp này của cô thật sự phải vĩnh viễn nằm trong tay Hoắc cầm thú này! “Anh bỏ qua cho tôi đi! Trừ tôi ra, tin tưởng có rất nhiều phụ nữ cam tâm tình nguyện muốn sinh con cho anh!”

Lâm Tuyết không nhìn nổi Đỗ Hâm Lôi khóc đến đau lòng như vậy, khuôn mặt lạnh lẽo sa sầm, hờn giọng trách cứ Hoắc Vân Phi: “Anh thật quá mức! Nguyện vọng một phía * chiếm lấy Hâm Lôi, vì sao không hỏi cảm nhận của cô ấy? Cô ấy là người không phải sủng vật anh  nuôi!”

(*) Một bên tình nguyện: là một thành ngữ, ý chỉ là nguyện vọng của một phía, không để ý tới đối phương có đồng ý hay không, hoặc điều kiện khách quan có đầy đủ hay không. (Baike)

Hoắc Vân Phi lại cứ kéo Đỗ Hâm Lôi đang rơi lệ tới, nhếch miệng cười xấu xa nói với cô: “Thấy em vài ngày rất ngoan ngoãn, tôi mới khai ân thả em ra ngoài gặp lại bạn cũ. Không thể ngờ được em lại vẫn cứ không biết điều như vậy! Từ nay về sau, đừng hy vọng tôi cho em thêm cơ hội như vậy!”

“Đừng mà!” Đỗ Hâm Lôi rất rõ ràng tiếp theo cô sẽ bị quay lại cuộc sống bị nuôi nhốt, vội vàng chống lại, “Anh không thể lại nhốt tôi tiếp!”

“Tôi nói rồi, được hay không còn cần nhìn biểu hiện của em! Em luôn coi lời của tôi như gió thoảng bên tai, không cho em một chút dạy dỗ nho nhỏ làm cảnh báo, em vĩnh viễn đều không học được nghe lời!” Một tay Hoắc Vân Phi giữ chặt vòng eo của Đỗ Hâm Lôi, một tay khóa chặt bờ vai của cô, vững vàng ôm ngang eo cô lên. Ai cũng không nhìn, càng không để ý tới ngăn cản và trách cứ của Lâm Tuyết, ôm Đỗ Hâm Lôi nhanh chóng rời khỏi phòng khách. di1enda4nle3qu21ydo0n

“Giặc cướp không hơn không kém!” Lâm Tuyết phẫn nộ đến tột đỉnh, cô không ngăn được Hoắc Vân Phi, quay người lại chỉ trích Hoắc Gia Tường, “Chẳng lẽ cha cũng không quản sao? Cô gái kia là bạn tốt của con, bây giờ cô ấy rơi vào độc chiếm của Hoắc Vân Phi, mất đi tự do rồi, rời khỏi nhà và người yêu, ngay cả đứa bé đang mang trong bụng kia… Cũng không phải là cô ấy muốn!”

“Tuyết Tuyết, con đừng nóng giận.” Hoắc Gia Tường vội vàng chuyển Nhạc Nhạc sang bên cạnh, ôm Mặc Mặc đứng lên, vẻ mặt lo sợ không yên giải thích, “Cha nhiều lần khuyên bảo anh ba con thả cô gái kia ra, nhưng mà… Anh ba con không nghe lời của cha! Cha thật sự không có cách nào, hai đầu khó xử mà!”

Nhạc Nhạc bị ông nội đẩy ra, rất uất ức, mím miệng nhỏ định khóc.

Hoắc Vân Sơn đi tới ôm lấy đứa bé, bất mãn châm chọc cha mình: “Chỉ cần là đứa bé do dì Hứa sinh ra cha đều coi là bảo bối! Đứa bé do bảo bối sinh ra cũng là bảo bối! Chờ đứa bé của lão tam sinh ra, trong lòng cha vừa vặn mỗi bên một ôm đứa, về phần Nhạc Nhạc, số mệnh của nó không tốt, không có phúc khí chia sẻ hiền từ của cha người ông nội này!”

“Con nói cái gì?” Hoắc Gia Tường giận dữ lên giọng khiển trách con cả, “Tâm tình của cha đã đủ phiền, con đã bao lớn rồi còn không yên tĩnh giống như đàn bà nhắc đi nhắc lại cho cha thêm phiền!”

“Được, con lập tức mang Nhạc Nhạc đi, không chướng mắt lão nhân gia ngài!” Hoắc Vân Sơn ôm Nhạc Nhạc, nổi giận đùng đùng xoay người rời đi.

Rốt cuộc, trong phòng khách hoàn toàn yên tĩnh lại, Hoắc Gia Tường ôm Mặc Mặc hơi lúng túng hai bên nhìn nhau với Lâm Tuyết.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Maimotminh, SầmPhuNhân, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia ky pham, Ninh Hải Yến và 269 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.