Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 

Dụ lang - Minh Nguyệt Đang

 
Có bài mới 09.08.2018, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8054
Được thanks: 4566 lần
Điểm: 10.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Dụ lang - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 46
Chương 64: Thiên trường địa cửu vô tẫn thì (Thượng)

Editor: HD

Thẩm Thất muốn từ chối, nhưng Lí Chương bảo đây là lẽ thường, cho nên Thẩm Thất không thể không đi gặp người nọ.

Còn chưa đi vào, đã nghe thấy tiếng ho khan, giống như muốn ho cả ruột gan ra ngoài, mặc dù Thẩm Thất chưa từng bị ho, nhưng nàng biết nhất định sẽ rất đau. Thẩm Thất đối với căn bệnh của chính mình vẫn còn nhớ rõ ràng, nếu lúc trước nàng không bị trọng bệnh, thì sẽ không có chuyện vấp ngã, cuối cùng rơi vào kết cục như vậy.

Lí Chương không cho người thông báo đã đẩy cửa đi vào, Thẩm Thất lập tức nhìn thấy khuôn mặt tái nhợt, sắc mặt xanh xao của Hàn Sâm, hiện tại hắn đang tiếp kiến mấy vị đại thần. Lí Chương vội vàng kéo Thẩm Thất đi ra ngoài.

Vẻ mặt Lí Chương hết sức lo lắng, Thẩm Thất không nhịn được đành mở miệng hỏi: “Hoàng thượng bị bệnh, tại sao không nghỉ ngơi còn đi tiếp kiến mấy vị đại thần?”

“Ài.” Lí Chương ngậm miệng không nói chuyện, như vậy càng khiến Thẩm Thất tò mò.

“Lí công công, tại sao ông không khuyên nhủ hoàng thượng đi?” Đây coi như là lần đầu tiên Thẩm Thất nhìn thấy Hàn Sâm bị bệnh. Hắn luôn luôn khỏe mạnh, chưa từng có tình trạng yếu ớt như vậy. Khuôn mặt thiếu sức sống, thần sắc tối đen, nhíu mày, giống như đang chịu đựng đau đớn, khiến người ta nhìn thấy phải đau lòng.

Ở trên điện lại phát ra một tràng ho khan tê tâm liệt phế, Lí Chương không nhịn được đành chạy vọt vào, sau đó nghe thấy tiếng trách mắng bên trong, lúc Lí Chương đi ra vẻ mặt ông ta trắng bệch, cầm trong tay một chiếc khăn trắng. Thẩm Thất nhìn trên mặt chiếc khăn thấy một màu đỏ tươi, “Này, đó là cái gì?”

Thẩm Thất mặc kệ tất cả, giựt lấy chiếc khăn, trên khăn tay quả thật là một bụng máu, “Hoàng thượng ho ra máu!” Thẩm Thất cực kì nóng ruột, “Tại sao ông chưa chịu đi mời thái y đi?”

“Vô ích, hoàng thượng không chịu cho họ chuẩn bệnh.” Lí Chương bất đắc dĩ nói.

“Ngươi cứ mặc hắn như vậy?”

“Việc này cũng không phải lần đầu. Sau khi Quang Liệt hoàng hậu mất, mấy năm nay cơ thể hoàng thượng đều không tốt, mỗi năm lại bệnh một cơn thật nặng, nhưng chưa bao giờ mời thái y đến chuẩn trị, nói cái gì mà mặc cho số phận, lão nô sợ….” Hai mắt Lí Chương rưng rưng.

“Sợ cái gì?” Thẩm Thất lo lắng hỏi.

“Lão nô sợ hoàng thượng cứ như vậy mà buông tay, căn bản là ngài ấy chẳng muốn sống nữa…” Lí Chương liền bật khóc ô ô.

Thẩm Thất thầm nghĩ, chẳng phải hắn sống rất tốt sao? Nhưng thấy Lí Chương nghẹn ngào khóc, đứt quãng nói: “Mỗi đêm đều không ngủ quá một canh, mỗi tối đều gặp ác mộng, cho dù cơ thể làm bằng sắt cũng không chống đỡ được.”

“Không những không ngủ được, ngay cả ăn cơm cũng không thấy mùi vị, sau khi Quang Liệt hoàng hậu rời đi, hoàng thượng càng ngày càng không thể nhận biết mùi vị, một mâm đồ ăn bỏ vào mấy muỗng muối, người khác ăn mặn muốn chết, nhưng hoàng thượng lại không cảm nhận được gì cả, như vậy sao nuốt nổi cơm. Mỗi ngày chỉ ăn một chút cơm, cho nên cơ thể càng ngày càng gầy, nhìn thấy… ô ô ô…” Lí Chương thật sự không nhịn được, khóc vô cùng chân thành, có lẽ là bị nghẹn lâu lắm rồi.

Đôi mắt Thẩm Thất cũng ửng đỏ, “Các ngươi không khuyên giải, không mời thái y sao?”

“Thái y cũng không có cách – bó tay đành chịu, nói đây là bệnh lạ.” Lí Chương nhìn Thẩm Thất, “Ba năm rồi, dù uống nhiều thuốc đến đâu cũng không có hiệu quả. Nói tới đây thì thật kì quái, từ khi công chúa đến, hoàng thượng thường xuyên nếm được mùi vị, còn ăn hết ba bát cơm lớn, lão nô thật sự vui mừng.” Vừa nói đến đây, Lí Chương lại tiếp tục khóc, “Cũng chẳng hiểu tại sao mấy ngày nay ngài ấy ăn không ngon, đây là vì sao a?”

Lí Chương khóc quá mức thảm thiết khiến cho Thẩm Thất cũng muốn khóc theo, “Ta đi khuyên nhủ hắn được không?”

“Vô dụng, vô dụng, ai cũng không khuyên được đâu, trừ phi, trừ phi…”

Một câu này lại gợi lên sự quyết tâm của Thẩm Thất, tại sao nàng lại không khuyên được chứ? Nhưng nàng tò mò, tiện thể hỏi, “Trừ phi cái gì?”

“Trừ phi Quang Liệt hoàng hậu sống lại.”

Thẩm Thất nói: “Liên quan gì đến Quang Liệt hoàng hậu chứ, người trong lòng hoàng thượng chẳng phải là Hiếu Thuần hoàng hậu sao?” Thẩm Thất cực kì quan tâm vấn đề này.

Lí Chương đáp: “Cái này lão nô không biết, lão nô chưa từng hầu hạ vị hoàng hậu kia, nhưng kể từ khi Quang Liệt hoàng hậu ra đi, bộ dạng của hoàng thượng như thế nào lão nô biết rất rõ, người khác nhìn thấy hoàng thượng không có gì khác lạ, nhưng lão nô biết, hoàng thượng không có mắt, không có tai, không có mũi, không có lưỡi, cái gì cũng không cảm nhận được, quả thực, quả thực không khác gì cái xác không hồn.”

Thẩm Thất bĩu môi nói: “Nghiêm trọng như ngươi nói thật sao?”

Lí Chương trông thấy bộ dáng Thẩm Thất có vẻ không tin, liền nổi giận, nhìn trái nhìn phải, mới thần thần bí bí nói nhỏ với Thẩm Thất: “Công chúa có biết ngày đó ở trong thư phòng người làm vỡ cái bình đựng gì không?”

“Là thứ gì?” Thẩm Thất thẳng thắn hỏi.

“Là tro cốt của Quang Liệt hoàng hậu.”

Thẩm Thất lập tức lùi về sau ba bước, tro cốt, sao có thể là tro cốt chứ, nàng nhìn thấy Hàn Sâm ăn rõ ràng, Thẩm Thất chợt lấy tay che miệng lại, không để mình la lên.

“Việc này công chúa nên tin đi, hoàng thượng, hoàng thượng thực là điên rồi, nghĩ rằng nếu ăn tro cốt của Quang Liệt hoàng hậu, thì hoàng hậu có thể dung nhập vào trong máu thịt hắn, giống như nàng chưa từng chết, ngày ngày bầu bạn với ngài ấy.”

Lời của Lí Chương khiến Thẩm Thất phải hoảng sợ choáng váng.

Lúc này bên trong lại phát ra tiếng ho khan, càng ngày càng kéo dài, đau đớn, lát sau các đại thần đều lui ra ngoài.

Lí Chương chạy qua nghênh đón, “Mã đại nhân, sao ngài không khuyên hoàng thượng, ngài ấy bị bệnh nặng như vậy còn không chịu nghỉ ngơi, không chịu mời thái y, phải làm sao bây giờ?”

Mã đại nhân lắc đầu, nặng nề thở dài một tiếng.

Một tiếng thở dài này khiến cho khuôn mặt Lí Chương trắng thêm ba phần, vẻ mặt như muốn khóc. Thẩm Thất cảm thấy ông ta còn thích khóc hơn cả nàng, “Ta đến khuyên hoàng thượng.”

Lí Chương lại lắc đầu, “Vô dụng, vô dụng…”

Như vậy càng kích thích Thẩm Thất muốn đi xem thử. Nàng đã sớm có tật xấu, những thứ Hàn Sâm đồng ý nàng sẽ phản đối, những thứ Hàn Sâm phản đối nàng sẽ đồng ý. Hàn Sâm không chịu uống thuốc, nàng càng muốn ép hắn uống thuốc. Huống chi, bị Lí Chương khinh thường đến như vậy, giống như nàng rất vô dụng, đối với Thẩm Thất cô nương mà nói đây chính là sự sỉ nhục rất lớn, không thể không chứng minh cho ông ta thấy.

Thẩm Thất lập tức quyết tâm, cả người tràn đầy chính khí đi vào thư phòng. Lúc này Hàn Sâm đang ho rất gắt, Thẩm Thất nhìn thấy hắn ho đến nỗi không ngồi thẳng người được, dùng khăn tay che miệng, nhất định là lại ho ra máu. Hiện tại nàng cũng bất chấp tất cả, vội vàng chạy qua, “Người bị bệnh thành như vậy rồi, tại sao không nghỉ ngơi đi?”

Hàn Sâm ngẩng đầu lên thấy nàng, lập tức nhíu mày, “Sao nàng vẫn còn chưa đi?”

Lúc này Thẩm Thất mới nhớ ra, ban đầu nàng tới để chào từ biệt, cuối cùng lại thành ra đi khuyên giải ai đó. Nhưng hiện tại đây không phải chuyện quan trọng, nàng nhìn thẳng vào hắn nói: “Hoàng thượng mời thái y đến đi.”

Thẩm Thất rất quan tâm hắn, nhưng trái lại Hàn Sâm hừ lạnh một tiếng, “Trẫm không phiền công chúa quan tâm, công chúa chỉ vội chuyện xuất cung, và chọn một lang quân như ý thôi.”

Lời này nói ra có vẻ chất vấn. Trong trí nhớ của Thẩm Thất cho dù Hàn Sâm mang theo thù hận, giọng điệu của hắn vẫn rất mạnh mẽ, sao hôm nay giọng điệu của hắn tràn ngập mùi ghen tuông thế này. Hàn Sâm trái một câu xuất cung, phải một câu không cần quan tâm, làm cho Thẩm Thất giận đến mức muốn chửi người, đúng là chó cắn Lữ Động Tân, không nhìn thấy ý tốt của người khác, tuy nhiên sau đó, tâm tình Thẩm Thất đột nhiên vui vẻ, chẳng lẽ hắn đang ghen?

“Hoàng thượng, cho dù người không để ý đến thân thể của mình, cũng nên nghĩ tới dân chúng Hoa triều, hiện tại chỉ mới sau đại loạn vài năm, nếu hoàng thượng, lỡ như, hoàng tử còn trẻ tuổi, người thử nói xem về sau…” Thẩm Thất đang giảng đạo lý.

Vậy mà Hàn Sâm ngoảnh mặt làm ngơ Thẩm Thất, cầm một quyển tấu chương lên đọc, không thèm phản ứng gì với Thẩm Thất, tính tình Thẩm Thất vốn không tốt, chẳng lẽ nàng không trị được hắn sao.

“Ngươi cần nghỉ ngơi.” Thẩm Thất ‘Bộp’ một tiếng, quăng tấu chương trong tay Hàn Sâm đi, nàng mới không thèm quan tâm cái gì gọi là đại bất kính, ngay cả thánh chỉ nàng còn dám đốt, huống chi là việc nhỏ nhặt này. Thẩm Thất không quan tâm Hàn Sâm đồng ý hay không, kéo cánh tay hắn lôi ra ngoài, sử dụng tất cả sức lực trong người, làm cho khuôn mặt bỏ bừng, vất vả lắm mới đẩy Hàn Sâm nằm xuống giường được.

Bởi vì động tác này của nàng, Hàn Sâm càng ho nhiều, như thể lục phũ ngũ tạng đều ho ra ngoài, khiến Thẩm Thất nóng ruột, nhưng lại không giúp được gì, chỉ có thể mang trà đến đúc cho hắn uống, đôi khi lại vuốt lưng cho hắn, đôi khi lại lau mồ hôi cho hắn. Lau một hồi, nàng mới phát hiện nhiệt độ cơ thể Hàn Sâm thật cao, đến mức dọa người, sắc mặt trắng bệch như người chết.

Lúc Thẩm Thất sốt ruột đến mức giậm chân, cuối cùng cũng nghe giọng nói Lí Chương ngoài cửa, “Hoàng thượng, thái y viện cầu kiến.”

Hàn Sâm mở miệng, “Không…” Một chữ ‘không’ chưa nói xong, đã bị giọng nói Thẩm Thất lấn áp, “Cho vào.” Thẩm Thất mặc kệ phép tắc hay quy củ, nàng cứ đắc tội với hoàng đế đấy, từ trước đến giờ nàng chưa từng lo lắng cho cái mạng nhỏ này.

Thái y cúi đầu đi vào, vội vàng tới bắt mạch cho Văn Hi đế. Không ngờ Hàn Sâm đẩy tay hắn ra: “Không cần, trẫm rất khỏe.” Dứt lời hắn muốn đứng dậy, nhưng Thẩm Thất mạnh mẽ đè vai hắn, không cho hắn đi.

“Buông tay.” Hàn Sâm trừng mắt nhìn Thẩm Thất.

Thẩm Thất không trả lời, nhưng tăng thêm sức lực trên bàn tay, Hàn Sâm đành phải để cho thái y bắt mạch. Lí Chương thấy vậy thì vô cùng vui mừng, Thẩm Thất liếc ông ta, ý nghĩ của Thẩm Thất bây giờ, chính là khinh bỉ Lí Chương, nhìn ta thể hiện đây.

“Thế nào?” Thái y vừa thu tay, Thẩm Thất lập tức hỏi.

“Không sao, không sao. Hoàng thượng bị bệnh là do thiếu nước và nóng trong người, chỉ cần nghỉ ngơi và bình tĩnh mấy ngày thì không sao, âm dương hòa hợp, không có gì đáng lo ngại, thần đi kê thuốc.”

Thẩm Thất nghe thấy thái y nói không sao, lúc này mới chợt nhớ ra mình không nên quan tâm hắn quá, hoàn toàn trái ngược với dự định ban đầu. Vội vàng tránh khỏi người Hàn Sâm, “Thiếp không quấy rầy hoàng thượng nghỉ ngơi.” Thẩm Thất chạy như bay rời đi, quá mức xấu hổ vì lập trường thiếu kiên định của bản thân.

Nhưng khi trở lại Hoa Quang điện, nàng vẫn không yên tâm, bắt đầu lo lắng không biết bệnh tình của hắn có chuyển biến tốt đẹp hơn chưa, có uống thuốc đúng giờ không, cả ngày nàng đứng ngồi không yên, rốt cuộc đến tối cũng không nhịn được nữa đành đi dạo trong hoa viên, vừa bước ra cửa, đã nhìn thấy Lí Chương dẫn một đội thái giám đi ngang qua Hoa Quang điện.

Thẩm Thất thấy thế, bước ra cản hắn lại, “Lí công công vội vàng đi đâu thế?”

Lí Chương dừng lại, hành lễ với Thẩm Thất rồi nói: “Thái y kê thuốc, nhưng hoàng thượng sống chết không chịu uống, đã ném vỡ hơn mười chén thuốc rồi.”

“Vậy ngươi đang đi đâu vậy?”

“Nô tài đi mời hai vị quý phi đến, xem các nàng có thể khuyên nhủ được hoàng thượng hay không.”

Thẩm Thất bĩu môi, mời bọn họ thì có ích gì, có sẵn bồ tát tại sao không mời? Bồ tát ở đây chính là nàng nha. Nhưng Lí Chương Lí công công kia dường như không có não, “Nô tài xin cáo lui.” Nói xong liền vội vàng rời đi, Thẩm Thất đứng một bên trợn mắt nhìn.

Bởi vì như vậy, cho nên Thẩm Thất rất để bụng. Xa giá của hai vị quý phi nhanh chóng đi ngang qua Hoa Quang điện, Thẩm Thất nhìn canh giờ, đến giờ tý mới nghe thấy tiếng xa giá rời đi, Thẩm Thất lập tức bảo cung nữ đi nghe ngóng tin tức.

Cung nữ kia là người thông minh, nhanh chóng quay về báo tin, “Công chúa, nghe nói hoàng thượng vẫn không chịu uống thuốc, hai vị quý phi đều không khuyên được.”

Thẩm Thất cảm thấy rất sảng khoái: “Vậy mới nói phải đến mời ta.”

p/s: còn cỡ 3,4 chương nữa là hoàn nha *tung bông*



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Nana Trang, searatsuki, tieulapxuan
     

Có bài mới 10.08.2018, 14:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8054
Được thanks: 4566 lần
Điểm: 10.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Dụ lang - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 45
Chương 65: Thiên trường địa cửu vô tẫn thì (Trung)

Editor: HD

Thẩm Thất đâu biết ngồi chờ nửa canh giờ cũng không thấy ai đến, mà bên ngoài Hoa Quang điện vẫn có tiếng bước chân vội vàng, nhưng không ai vào cả. Sau đó Thẩm Thất không nhịn được nữa, khoác áo vào, đứng bên cửa sổ nhìn về phía Hoa Chương điện, bây giờ là giờ sửu, tuy nhiên đèn đuốc sáng trưng, có thể thấy bóng người đi lại hối hả: “Đi tới hỏi thăm xem, như thế nào rồi?”

Cung nữ kia tuân luận, nhanh chóng lấy được tin tức, “Nghe nói bệnh tình hoàng thượng trở nặng, Lí công công vừa đi mời đại nhân ở chính viện.”

Lúc này Thẩm Thất rất sốt ruột, “Trang điểm cho ta.” Thẩm Thất bảo người ta búi tóc cho nàng, sau đó vội vàng đi tới Hoa Chương điện. Lí Chương không có ở đấy, Thẩm Thất nhìn trên sân điện có rất nhiều bếp lò, đều đang đun thuốc, xem ra chuẩn bị đưa đến cho Hàn Sâm. Thẩm Thất thấy nha đầu sắc thuốc tay chân vụng về, rõ ràng đang ngủ gà ngủ gật, nàng liền tức giận chạy đến.

“Tránh ra tránh ra.” Thẩm Thất giựt lấy cây quạt trong tay nha đầu kia, tự mình quạt lửa đun thuốc, nhưng kiếp trước nàng là đại tiểu thư, hiện tại là công chúa sao biết làm mấy việc này. Tuy nhiên cũng coi như đun được một chén thuốc.

Thẩm Thất bưng thuốc lên, đi vào tẩm điện của Hàn Sâm. Lúc nàng vào, Hàn Sâm vẫn còn chưa ngủ, hắn đang đọc tấu chương, Thẩm Thất cảm thấy hắn thật quá đáng.

“Sao nàng lại đến đây, tối thế này, công chúa nên quý trọng danh tiết.” Hắn còn dám nói, hiện tại nàng còn danh tiết sao.

Nhưng đây không phải lúc để cãi nhai, Thẩm Thất nuốt cục tức này xuống, nhẹ giọng khuyên nhủ: “Mời hoàng thượng dùng thuốc.”

“Trẫm không nhận nổi, công chúa nên để dành thuốc này cho phò mã tương lai đi.” Đúng là ngậm đắng nuốt cay mà, sự tức giận của Thẩm Thất tăng vọt, nhưng nàng tiếp tục nhịn.

“Mời hoàng thượng dùng thuốc.” Thẩm Thất bưng chén thuốc đến trước mặt Hàn Sâm.

“Nếu trẫm đã đồng ý với công chúa sẽ tứ hôn cho nàng, trẫm tuyệt đối không nuốt lời, công chúa không cần phải giả mù sa mưa, trẫm không cần nàng giả tình giả ý.” Nói xong liền vung tay, hất chén thuốc của Thẩm Thất ra ngoài, ầm một phát vỡ nát, nước thuốc tự nhiên rơi vãi.

Loại sỉ nhục này Thẩm Thất làm sao có thể chịu được. Đây là thuốc do tự tay nàng nấu, từ nhỏ đến lớn, nàng chưa từng làm chuyện thế này, không được người ta cảm kích thì thôi đi, còn phải chịu oan ức. Huống chi Thẩm Thất đã cố hạ thấp bản thân, lại bị hắn đối xử như vậy, hắn còn xỉ nhục nàng. Nghĩ thế, Thẩm Thất liền “Oa” một tiếng gào khóc. Uất ức mà nàng nhẫn nhịn đã lâu cũng thi nhau chảy xuống.

Nhìn thấy Thẩm Thất ngã ngồi trên mặt đất, nằm trên mặt đất, khóc đến nỗi không thở ra hơi.

Người bệnh kia không thể không nóng vội, Thẩm Thất cảm thấy có người ôm lấy nàng từ sau lưng, ôm nàng vào trong ngực, người kia nói nhỏ bên tai, “Đừng khóc, đừng khóc.” Lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng vuốt ve tóc nàng, tràn đầy yêu thương trìu mến.

Khóc là một chuyện, nếu không ai dỗ dành, nàng khóc một chút rồi sẽ ngừng, nhưng nếu có người dỗ, nàng càng khóc dữ dội, Thẩm Thất vừa nứt nở, vừa nói: “Thuốc kia là do ta tự tay nấu.”

“Đều là lỗi của ta, là lỗi của ta hết.” Chữ ‘trẫm’ cũng không dùng, “Ta đi nấu một chén bồi thường cho nàng được không?”

Thẩm Thất nghe thấy vậy, liền bật cười khúc khích, thuốc này nấu cho hắn uống, sao hắn có thể đi nấu bồi thường cho nàng được chứ.

Thẩm Thất ngừng khóc, “Ngươi uống thuốc đi.”

“Tất cả nghe theo nàng.” Lúc này Hàn Sâm cực kì dễ nói chuyện.

Vì vậy Thẩm Thất mới bỏ qua, Hàn Sâm kéo nàng từ trên mặt đất dậy đưa đến bên giường ngồi, sau đó có cung nhân đi vào thu dọn mảnh vỡ, lại bưng lên một chén thuốc khác.

Thẩm Thất đưa thuốc cho Hàn Sâm, nào ngờ hắn không chịu nhận lấy, Thẩm Thât đang định nổi cáu, thì thấy Hàn Sâm vẫn nhìn nàng chằm chằm, nàng không thể giả vờ không hiểu ý hắn. Thầm nói, đã làm người tốt rồi thì nên làm đến nơi đến chốn.

Thẩm Thất múc thuốc, nhẹ nhàng thổi rồi mới đưa đến miệng Hàn Sâm, hắn không tình nguyện uống, cho nên chén thuốc này mất hết một nén nhang mới uống xong.

Thẩm Thất thấy hắn uống thuốc xong rồi, muốn đứng dậy rời đi, nhưng bị Hàn Sâm kéo lại, nàng nghe thấy một tiếng rất nhỏ “Đừng đi” khiến cho Thẩm Thất cứng người đứng im tại chỗ.

Trong đầu Thẩm Thất đã mơ tưởng cảnh này biết bao nhiêu lần. Nàng mơ tưởng Hàn Sâm quỳ dưới chân nàng cầu xin nàng đừng đi, nhưng nàng không quan tâm, còn đánh hắn thành đầu heo, nhất định sẽ không đi chung đường với hắn. Nhưng trăm triệu lần không đoán được, chỉ nhẹ nhàng hai chữ thôi, đã khiến cho nàng dao động.

Tuy nhiên Thẩm Thất đã sớm tập luyện cho tình cảnh này, nàng nhẫn tâm rút tay ra. Nhưng nàng không đoán được, Hàn Sâm cứ như vậy buông tay không phản kháng.

Một tiếng thở dài yếu ớt, Thẩm Thất thấy Hàn Sâm tự giác quay về giường nằm xuống, nhưng hắn vẫn chưa cởi giày. Nàng còn thấy hắn cố hết sức kéo chăn ra, tùy tiện đắp lên người, sau đó nhắm hai mắt lại. Hai tay hắn nắm chặt, lông mày nhíu vào nhau, nét mặt đau đớn, biểu cảm của hắn không khác gì một đứa trẻ bị mẫu thân bỏ rơi. Lông mi dài có chút run rẩy, dường như Thẩm Thất có thể nhìn thấy lệ quang mà hắn che giấu.

Nữ nhân vĩ đại nhất trong lòng nàng chính là mẫu thân của nàng. Thật không may, Thẩm Thất bị người ta chọc vào nhược điểm.

Thẩm Thất lặng lẽ quay về, “Ta không đi.”

Mặt mày người nọ lập tức giãn ra, khóe miệng khẽ cong lên, sau đó Thẩm Thất nghe thấy tiếng hít thở đều đặn của hắn. Thẩm Thất cởi giày giúp hắn, rồi lại đắp chăn đoàng hoàng, nghĩ thầm, ngủ nhanh như vậy, nhất định là rất mệt mỏi.

Bị hành hạ cả ngày, Thẩm Thất cũng rất mệt, nàng không chịu nổi đành ngồi xuống cái ghế làm bằng gỗ tử đàn thượng đẳng, dựa đầu vào thành giường ngủ.

“Thất Thất!” Thẩm Thất đang ngủ say liền bị một tiếng hét kinh người làm cho giật mình tỉnh dậy.

Nghe thấy người ta gọi tên mình, trực giác của nàng nói cho nàng biết bản thân đã phạm sai lầm, vừa mở mắt ra, lập tức nhìn thấy Hàn Sâm đứng trên giường, giống như bị khiếp sợ.

“Ta ở chỗ này.”

Trên mặt Hàn Sâm đầy mồ hôi, Thẩm Thất vội vàng lấy tay lau mặt cho hắn. Khoảng chừng nửa phân sau (*7,8 giây), Hàn Sâm mới phục hồi tinh thần, khuôn mặt ngây ngốc nhìn Thẩm Thất, sau đó ngón tay run rẩy chạm vào má Thẩm Thất. Có lẽ hắn cảm thấy khuôn mặt ấm áp của Thẩm Thất là thật, lúc này mới chậm rãi nói: “Ta vừa gặp ác mộng.”

Thẩm Thất gật đầu, không biết hắn mơ thấy cái gì, mà bị dọa thành bộ dạng như thế. Thẩm Thất nghiêng đầu nhìn đồng hồ cát, “Hiện tại mới giờ sửu, hoàng thượng ngủ thêm một chút đi.” Thẩm Thất chợt phát hiện thời gian trôi qua chưa quá nửa canh giờ, nói cách khác Hàn Sâm chỉ mới ngủ được nửa canh giờ đã gặp ác mộng.

“Nằm với ta một chút được không?” Giọng điệu yếu đuối như vậy phát ra từ miệng Hàn Sâm, sao Thẩm Thất có thể từ chối. Nàng ngoan ngoãn tháo giày, đỡ Hàn Sâm nằm xuống.

Hàn Sâm nhẹ nhàng ôm nàng, chôn đầu trong gáy nàng, chóp mũi ngửi qua mùi hương trên tóc nàng: “Nàng thực thơm.”

Những lời sau đó, giống như hắn đang ngủ mớ, Thẩm Thất chỉ có thể trợn mắt nhìn đỉnh giường. Tại sao nàng lại cảm thấy bản thân thật ngu ngốc? Hàn Sâm bày ra khổ nhục kế, quả thực bỏ khá nhiều công sức, Thẩm Thất thầm nghĩ.

Chẳng phải nói hắn thường không nếm được mùi vị, không nghe thấy sao, vì sao bây giờ lại ngửi thấy mùi hương của nàng? Mặc kệ là trước kia hắn có hay không, nhưng nàng chắc chắn hiện tại hắn đã khôi phục, dám dùng cái này để lấy sự đồng tình của nàng.

Thẩm Thất càng nghĩ càng cảm thấy không hợp lý, tại sao khi nàng kéo hắn đi nghỉ ngơi, vừa kéo đã được? Ban đầu Thẩm Thất quả thực tự tin với sức lực của mình, nhưng Hàn Sâm là người trong quân ngũ, dùng cơ thể bé nhỏ của nàng muốn kéo liền kéo được sao? Khi đến chính viện, Thẩm Thất đè bả vai Hàn Sâm lại, không cho hắn đứng lên, hình như hắn cũng không phản kháng sự kiềm hãm của nàng.

Thẩm Thất đánh một quyền lên đầu mình, thật là ngu a. Nàng vốn định nổi giận, nhưng mà nghiêng đầu nhìn thấy bộ dạng ngủ say và mí mắt đen bóng của Hàn Sâm, cuối cùng đành nhịn.

Cứ như vậy lặp đi lặp lại, mỗi lúc Thẩm Thất mơ mơ màng màng ngủ, thì bị Hàn Sâm gọi một tiếng đánh thức.

“Thất Thất!”

Thẩm Thất ngồi bật dậy, đau đầu kéo tóc của chính mình, “Này, có để cho người ta sống hay không hả?!” Thật vất vả và nhẫn nại vỗ về Hàn Sâm, sau đó ngủ tiếp.

Suốt một buổi tối, hết lần này đến lần khác, cứ nửa canh giờ thì Hàn Sâm lại giật mình la một tiếng, sự nhẫn nại ban đầu của nàng liền biến thành thương xót. Mỗi nửa canh giờ nàng tỉnh dậy đã bực mình muốn chết, còn Hàn Sâm gặp ác mộng mà tỉnh, thì cảm giác của hắn như thế nào đây?

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thất trốn ra ngoài đi tìm Lí Chương: “Tối nào hoàng thượng cũng như vậy sao?”

Lí Chương gật đầu. “Cũng không biết hoàng thượng chống đỡ như thế nào. Tiên hoàng hậu mất, hoàng thượng thường xuyên ngủ không ngon giấc, nô tài, nô tào…” Nói tới chuyện này, Lí Chương bắt đầu lau nước mắt.

Bị nói như vậy, Thẩm Thất đâu còn mặt mũi nào đối mặt với Hàn Sâm. Tiếng kêu thảm thiết như vậy, cứ một tiếng rồi một tiếng ‘Thất Thất’ cho dù trái tim Thẩm Thất kiên cường lạnh lùng tới đâu cũng phải tan chảy.

Nhưng mà, nhưng mà bảo nàng làm sao can lòng.

Trong trí nhớ Thẩm Thất, trước kia cơ thể của Hàn Sâm cực kì khỏe mạnh, nhưng hắn bị căn bệnh này giày vò, mất bảy tám ngày mới bình phục. Mỗi ngày, Thẩm Thất đều ở trước mặt Hàn Sâm, bón thuốc cho hắn, Hàn Sâm không nói lời nào, chỉ hé miệng cười với nàng, ánh mắt hắn lúc nào cũng dừng trên người nàng, nàng trốn không được, né cũng không được, việc ấy hành hạ nàng biết bao nhiêu.

Tuy nhiên quân tử báo thù mười năm chưa muộn, mười ngày sau, cơ thể Hàn Sâm đã hoàn toàn khỏi hẳn, Thẩm Thất ngược lại càng hầu hạ hắn chu đáo, ngay cả đồ ăn của Hàn Sâm nàng cũng quản.

Nói cái này không được nhạt, cái kia không được loãng, khẩu vị của hoàng thượng làm sao nuốt được mấy thứ này chứ, cho nên tự mình Thẩm Thất nêm gia vị, thái giám kia chỉ việc nấu thôi.

“Hoàng thượng mau ăn đi, cơ thể người vừa mới lành bệnh, phải được tẩm bổ. Đây là món khai vị thủy chử ngư nhất, ngài nếm thử đi?” Vậy mà xưng thành ngài rồi.

Chiếc đũa của Thẩm Thất đã đưa đến bên miệng Hàn Sâm, Hàn Sâm sao có thể không há mồm. “Sợ hoàng thượng vô vị, ta đặc biệt căn dặn đầu biết phải bỏ thật nhiều ớt muối.” Thẩm Thất bày ra bộ dạng thân mật, có lẽ là bỏ chừng một cân ớt và muối, trên bề mặt thủy chử ngư nhất này có một lớp ớt dày.

Khuôn mặt Hàn Sâm càng ngày càng trắng, hắn vốn không ăn cay được. Ăn một miếng cá, phun cũng không được, không phun cũng không được, Thẩm Thất lại sợ hắn phun ra, cho nên ân cần lau miệng cho Hàn Sâm, kỳ thực nàng sợ hắn nhổ ra.

Hàn Sâm chính là thể loại câm điếc ăn hoàng liên, chỉ đành nuốt vào. Khuôn mặt lập tức đỏ bừng như Quan Công, “Nước, đưa nước cho trẫm.” Giọng nói như muốn bốc hơi.

Thẩm Thất “Hì hì” cười rộ lên, “Hoàng thượng, cảm thấy ớt này như thế nào?”

Hàn Sâm đành phải cười khổ, “Được được, trẫm sai rồi được chưa, xin công chúa thứ tội, vị giác của trẫm hồi phục rồi, nên không ăn nổi thứ này.” Hàn Sâm đứng lên cung kính hành lễ với Thẩm Thất.

Thẩm Thất được quân vương hành lễ, cảm thấy thật ngượng ngùng.

“Chẳng qua, nàng nói thử xem vì sao trẫm lại lừa nàng?” Hàn Sâm cầm tay Thẩm Thất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Nana Trang, searatsuki
     
Có bài mới 13.08.2018, 13:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8054
Được thanks: 4566 lần
Điểm: 10.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Dụ lang - Minh Nguyệt Đang - Điểm: 53
Chương 66: Thiên trường địa cửu vô tẫn thì (Hạ)

Editor: Snowflake HD

“Ngươi cũng thừa nhận đã lừa gạt ta?” Thẩm Thất hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái.

Hàn Sâm không trả lời, nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Thất, tiếp tục truy hỏi, “Nàng nói xem, vì lý do gì trẫm phải làm vậy?”

Thẩm Thất bị hắn hỏi có chút hoang mang, đâu dám dối diện với hắn, liền quay đầu sang một bên, “Sao ta biết được chứ?” Giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu.

“Nghe dân gian nói nếu nam nhân muốn lấy vợ đều phải lừa gạt nàng.”

Khuôn mặt Thẩm Thất lập tức ửng hồng như Quan Công, “Nghe ở đâu mấy lời nói nhảm này.” Nếu Hàn Sâm tiếp tục ép bức, nàng đành phải trở mặt.

Sự thật chứng minh, Văn Hi đế bệ hạ chọn cách vòng vo để nói đạo lý.

Thẩm Thất bị Hàn Sâm giam cầm bao vây bốn phía, ngoại trừ thời gian vào triều, còn lại hai người gần như giờ khắc nào cũng ở chung với nhau.

Trong quá trình này, Hàn Sâm không hỏi mấy câu như, ‘Thích Thích, nàng có bằng lòng không?’ Hay là nói ‘Thích Thích, trẫm có thể nắm tay nàng không?’, hắn toàn hỏi linh tinh, tiến hành theo tuần tự. Bảo ‘Tay nàng lạnh không?’ hoặc là dùng ánh mắt say đắm nhìn chằm chằm Thẩm Thất, cứ thường xuyên như vậy, người ta lại không nói thích Thẩm Thất nàng, thì sao Thẩm Thất có thể tự mình đa tình mà từ chối hắn. Ngược lại Hàn Sâm càng ngày càng kéo gần khoảng cách, thậm chí kéo Thẩm Thất ngồi lên đầu gối hắn.

“Ai, xem tấu chương lâu như vậy thật đau mắt quá. Công chúa, nàng thay trẫm đọc được không?” Hàn Sâm xoa xoa hốc mắt của bản thân, giống như hết sức mệt mỏi.

Thẩm Thất cũng không cự tuyệt, chỉ có thể cầm lấy sách trong tay Hàn Sâm, bắt đầu đọc, “Quốc không thể một ngày vô quân, hậu cũng không thể một ngày vô hậu…” Thẩm Thất vừa đọc hai câu đầu, liền phát hiện manh mối. Nàng ném tấu chương sang một bên, “Chuyện này không cần vội, hay là chọn quyển cấp bách để sử lí trước đi?”

Hàn Sâm giả vờ không nhìn thấy ám chỉ kia. Hắn kéo Thẩm Thất vào trong ngực, dùng môi cọ xát ở cổ nàng, “Nếu không muốn đọc, vậy làm chút gì đó được không?”

Vành tai của Thẩm Thất bị Hàn Sâm ngậm lấy, nơi này luôn luôn là điểm yếu của nàng, “Nhột.” Thẩm Thất xin tha, né sang một bên. Lại nghe Hàn Sâm nói: “Lần trước trẫm bệnh chẳng phải thái y viện nói trẫm dương thịnh âm hư, cần phải âm dương điều dưỡng sao?”

Ám chỉ này quá mức rõ ràng, sao Thẩm Thất không hiểu cho được, còn không mau chạy trốn mới là lạ, nàng và Hàn Sâm bắt đầu giằng co, nhưng nói cho cùng sức nàng không đánh lại hắn, bị hắn mạnh mẽ bắt được, mắt thấy kiếp nạn này khó lòng thoát được, chợt nghe Lí Chương bẩm báo, “Chu thừa tướng có chuyện quan trọng cầu kiến.”

Lúc này Thẩm Thất mới tránh được một kiếp. Hàn Sâm vỗ vỗ hai má nàng, “Tấu chương hồi nãy là của hắn, trẫm đọc lại đã.”

Sau khi Hàn Sâm rời đi, Thẩm Thất ở chỗ này thầm nói, tuy rằng lập trường của nàng không kiên định, bị Hàn Sâm bắt được, nhưng trong lòng của nàng vẫn còn oán hận, hơn nữa còn có sự hiện diện của người kia.

Từ đó về sau Thẩm Thất cứ quấn lấy Hàn Sâm, nói bồ tát ở Tĩnh Từ am rất linh nghiệm, khi nàng vào kinh đã từng qua đó cầu nguyện, hiện tại muốn đi cảm tạ thần linh. Căn bản nàng thật sự muốn đi lễ tạ thần, mà Hàn Sâm vẫn còn quấn lấy nàng, cho nên nàng muốn kéo hắn đi chung.

Đáng tiếc mặc dù gần đây Hàn Sâm rất dễ tính, chuyện gì cũng nghe lời nàng, nhưng chỉ từ chối mỗi chuyện này, nói là chưa bao giờ tin phật. Như vậy cũng được, Thẩm Thất suy nghĩ lại, một mình nàng đi là được rồi, mời chủ trì kia vào cung tốt hơn, nhưng dường như Hàn Sâm muốn chống đối nàng, ngay cả tự do của nàng cũng bị hạn chế.

Đến cuối cùng, Thẩm Thất phải mất chín trâu hai hổ, mới thừa cơ hội lúc Hàn Sâm lơ là, ép Lí Chương đưa lệnh bài cho nàng xuất cung.

Hàn Sâm càng tỏ vẻ không dính dáng gì tới Tĩnh Từ am, Thẩm Thất lại càng tò mò.

Sáng sớm, trời chưa sáng hẳn Thẩm Thất đã thay đồ lén lút xuất cung, lúc nàng đến Tĩnh Từ am, ni cô vừa mới mở cửa.

“Vị đại sư này, ta đến để xin gặp chủ trì sư thái, xin hỏi có thể đi thông báo một tiếng không?”

Vị ni cô kia nhìn thấy khí chất của Thẩm Thất không tầm thường chút nào, nên không dám làm khó dễ, lập tức đồng ý.

Thẩm Thất đi phía sau nàng, đi thẳng vào nội viện, nơi đó chính là chỗ ở của các ni cô, còn chủ trì ở một mình trong đình viện phía sau.

Tiểu ni cô vừa bước vào, Thẩm Thất lập tức nhìn thấy một người quen trước mắt.

Người nọ nhìn thấy Thẩm Thất cũng kinh ngạc.

Nàng ta chính là Mai Nhược Hàm, Thẩm Thất không ngờ hóa ra nàng ta với chủ trì thường xuyên lui tới, nếu không tại sao lại đến thăm vào buổi sáng. Bên cạnh Mai Nhược Hàm có một đứa nhỏ, không phải đứa nhỏ ‘Lân Nhi’ mà năm đó nàng xém đốt thành tro thì là ai.

Hiện tại đứa nhỏ này sáu tuổi, trông giống như một Cao Sưởng thu nhỏ, làm gì giống như lời Hàn Sâm nói là con của hắn chứ.

“Tại sao cô lại ở đây?” Thẩm Thất đột ngột hỏi.
Mai Nhược Hàm kinh ngạc một hồi, câu hỏi này không nên từ người mới gặp qua một lần nói ra, nhưng tính tình của nàng xưa nay rất tốt, đang định trả lời, thì nghe thấy một giọng nói trong trẻo: “Chúng ta tới gặp dì của ta.”

Hình như Lân Nhi không nhớ chuyện ngày xưa nàng làm với nó, nhìn thấy người trước mặt, vô cùng xinh đẹp, trong lòng đứa nhỏ tự nhiên có cảm tình, cho nên cướp lời.

Có lẽ thời gian sẽ làm phai nhạt mọi thứ, huống chi oan có đầu nợ có chủ, hiện tại Thẩm Thất nhìn Lân Nhi, đã không còn thấy căm hận nữa, trong lòng cảm thấy may mắn, may mắn vì sự kiện kia không thành công.

Mai Nhược Hàm hiện giờ, mới hai mươi ba tuổi thôi, nhưng trông già hơn rất nhiều, hai má gầy hóp vô, mặc dù vẫn xinh đẹp, nhưng không còn vẽ tao nhã năm xưa.

Thẩm Thất nghĩ, e rằng cuộc sống của nàng ta cũng không quá mức tốt đẹp.

Đứa nhỏ kia kêu một tiếng “Dì” kéo hồn Thẩm Thất quay về, “Ngươi nói chủ trì là dì của ngươi?” Thẩm Thất động lòng, có lẽ sắp giải quyết được rất nhiều chuyện rồi.

“Xin hỏi, trước khi sư thái xuất gia, danh tính là họ Liễu tên Dong?” Thẩm Thất mặc kệ lễ nghi, hiện tại nàng có rất nhiều câu hỏi nên chỉ muốn nói chuyện thẳng thắn.

Chủ trì sư thái kêu một tiếng phật hiệu thật lớn, “A di đà phật, chuyện cũ trước kia như mây khói, Liễu Dong đã sớm mất, hiện giờ chỉ có Vong Trần.”

Thẩm Thất ngơ ngác nhìn, nói như vậy nàng ta thật sự là Liễu Dong. Có lẽ trong lòng Thẩm Thất vẫn còn mơ mộng, cho nên mới hy vọng nàng ta không phải. Nhưng nàng ta vẫn còn sống, Thẩm Thất cảm thấy bản thân không nên nhúng sâu vào nữa.

“Sư thái, người còn nhớ người năm xưa, hắn ở trong cung, ta dẫn người đi gặp hắn.”

Vong Trần sư thái kia lắc đầu, “Bần ni còn phải tụng kinh, mời thí chủ trở về.”

Thẩm Thất đang định tiến lên, liền bị Mai Nhược Hàm cản lại, “Công chúa muốn hỏi cái gì, ta sẽ trả lời thay sư thái.” Trong ánh mắt Mai Nhược Hàm có ý cầu xin.

“Lân Nhi, bảo Thúy Hoa dẫn con về trước, lát nữa nương sẽ quay lại.” Mai Nhược Hàm tách Lân Nhi ra, rồi bước song song với Thẩm Thất, yên lặng đi tản bộ trong Tĩnh Từ am.

“Công chúa là người ngoài cuộc, vì sao phải câu nệ chuyện cũ?” Tất nhiên Mai Nhược Hàm không biết người đứng bên cạnh chính là Thẩm Thất.

“Ta cảm thấy người hữu tình nên thành đôi.” Có lẽ cái chết làm cho Thẩm Thất hoàn toàn sáng suốt. Lúc trước nàng còn trẻ tuổi cao ngạo, không từ thủ đoạn chia rẽ Hàn Sâm và Mai Nhược Hàm, tuy nhiên đã sớm nhận được báo ứng. Thử nghĩ, nếu đổi lại là nàng, Mai Nhược Hàm dám chia rẽ nàng với Hàn Sâm, nàng nhất định liều mạng với nàng ta.

Ánh mắt Thẩm Thất có chút áy náy nhìn Mai Nhược Hàm, nếu không phải do nàng, có lẽ nàng ta sẽ là người hạnh phúc nhất thế gian, không có Cao Sưởng, không có ác mộng. Thẩm Thất không thể không thừa nhận, tâm tính Mai Nhược Hàm giống như hoa mai cao thượng. Nàng ta chưa từng nghĩ sẽ trả thù nàng, ngược lại sau khi xảy ra chuyện kia, còn không ngại hiến kế giúp Hàn Sâm đánh bại Đông Hoa, không tiếc phản bội trượng phu của nàng, mang biết bao ác danh.

Ngay cả sự kiện kia, âm thác dương soa (*vô tình sai sót), Thẩm Thất cảm thấy nếu không phải do nàng, Mai Nhược Hàm sẽ không gặp chuyện bi thảm như vậy, mà Thẩm Thất nàng lại muốn hủy đi niềm hạnh phúc cuối cùng của nàng ta --- Lân Nhi. Giờ phút này, Thẩm Thất cảm thấy cái tát kia của Hàn Sâm là rất đúng đắn.

Mai Nhược Hàm vừa nghe xong lời của Thẩm Thất, liền thản nhiên cười, “Nhưng mà tình này đã như đông thệ thủy (*nước chảy về hướng đông).

“Không đâu, thế nhân đều đồn, hoàng thượng một lòng với Hiếu Thuần hoàng hậu…” Tình cảm Hàn Sâm dành cho Liễu Dong, Thẩm Thất chưa bao giờ nghi ngờ.

Mai Nhược Hàm nhắm mắt lại, có lẽ có chút oán hận, nhưng sau đó lại mở mắt ra giải thích. “Sau khi Quang Liệt hoàng hậu mất, hoàng thượng đã vô tình gặp mặt tỷ tỷ ta.”

Tin tức này làm cho Thẩm Thất cực kì kinh sợ, bọn họ đã gặp mặt, vậy thì tại sao? Nhưng có lẽ đó cũng là nguyên nhân Hàn Sâm không muốn đi với nàng.

“Vậy thì tại sao bọn họ…?”

“Bởi vì cảnh còn người mất. Tỷ tỷ của ta đã sớm xuất gia, nhìn thấu mọi sự trên đời, mà trong lòng hoàng thượng nàng không còn là Hiếu Thuần hoàng hậu như trước đây.”

“Vì sao cô lại nói cho ta biết?” Thẩm Thất tò mò.

“Công chúa có biết bộ dạng của người rất giống Quang Liệt hoàng hậu không?” Mai Nhược Hàm cười ảm đạm, “Chỉ hy vọng công chúa có thể phân ưu với hoàng thượng, mấy năm nay, cuộc sống của ngài ấy không hề tốt.”

“Cô có hận Quang Liệt hoàng hậu không?” Lần đầu tiên Thẩm Thất hỏi vấn đề này.

Mai Nhược Hàm nhẹ nhàng cười, “Trước kia có lẽ hận, nhưng nếu không xảy ra những chuyện này, ta sẽ không có Lân Nhi, hiện giờ hắn là tất cả của ta.” Mai Nhược Hàm đột nhiên ngưng cười, “Nhưng cũng bởi vì hận, cho nên mới xảy ra một tràng bi kịch. Nếu ta không cầu xin hoàng thượng bảo vệ Lân Nhi, hắn sẽ không nói dối, tiên hoàng hậu cũng sẽ không đi đến con đường cùng kia.”

Thẩm Thất yên lặng nhìn Mai Nhược Hàm, nàng ta chẳng biết, sau khi nàng ta rời đi Thẩm Thất vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ. Nàng không biết kết cục này là tốt hay xấu, nhưng trong lòng nàng tràn đầy áy náy. Nhìn Vong Trần sư thái kia, tuy rằng Mai Nhược Hàm nói, Vong Trần sư thái xem mọi chuyện như hư không, nhưng Thẩm Thất cảm thấy trong ánh mắt sư thái, chứa biết bao u buồn không thể giấu giếm.

Đây chắc chắn là nguyên nhân Hàn Sâm ngăn cản nàng xuất cung gặp Vong Trần sư thái.

Có đôi khi, hắn muốn giấu tất cả vào trong lòng, ban đầu Thẩm Thất thiết kế Hàn Sâm, có lẽ lúc đó lòng hắn thấy có lỗi với Mai Nhược Hàm và Liễu Dong. Mà Mai Nhược Hàm mới đúng là người Dong cô nương kia cầu xin Hàn Sâm bảo vệ.

Bởi vì hắn áy náy, cho nên sau vụ Cao Sưởng, hắn mới đỏ mắt nhìn nàng.

Thỉnh thoảng, biết rõ mọi chuyện không phải là việc tốt.

Thẩm Thất buồn bã hồi cung, chợt trông thấy Hàn Sâm đứng ngoài Hoa Chương điện đợi nàng. Hắn đứng trên bậc thang cao, Thẩm Thất cứ như vậy đứng nhìn hắn.

Sau khi nàng làm sai rất nhiều chuyện, gây tổn thương cho rất nhiều người, lại nhận được kết quả như thế này, quả là ông trời chiếu cố.

Thẩm Thất thấy Hàn Sâm giơ hai tay, nàng cười sáng lạn, như chim yến bay vào ngực Hàn Sâm.

Văn Hi đế năm thứ năm, chiếu thư phong hậu từ trên cửa hoàng thành buông xuống, do thừa tướng đương triều đích thân công bố, Thất công chúa Nam Chiếu chính thức trở thành hoàng hậu Văn Hi đế.

Một tháng sau.

Thẩm Thất ngồi trong Hoa Quang cung vui vẻ ăn anh đào vừa được dâng lên, lại nghe thấy đám cung nữ nhỏ giọng bàn tán hoàng đế mới nạp thêm phi tần.

Thẩm Thất ném anh đào sang một bên, thật là khinh người quá đáng, nàng mới làm hoàng hậu có mấy ngày, nam nhân không phải thứ tốt, ăn trong bát, hướng trong nồi.

Nam thư phòng.

“Hoàng thượng, dạo này trong cung tung tin vịt, nói hoàng thượng mới nạp con gái Chu Tương làm phi, nô tài đã tìm ra tên đầu sỏ tung tin bắt lên đây, xin hoàng thượng xử lý.” Lí Chương là tổng quản đại nội, vừa nghe thấy tin đồn gây tổn hại hòa khí mà hoàng thượng với hoàng hậu khó khăn lắm mới có được, tất nhiên nổi giận.

Nào ngờ Hàn Sâm phẩy tay, “Thả hắn đi.”

Vừa mới nói xong, chợt nghe ngoài cửa thông báo: “Hoàng hậu nương nương giá lâm.”

Hàn Sâm có chút xấu hổ, cười với Lí Chương, “Gần đây nàng càng ngày càng lười biếng, ngay cả trẫm nàng cũng không thèm tiếp.”

Hiện tại Lí Chương đã biết hóa ra tên đầu sỏ là vị vạn tuế gia này.

Thẩm Thất vừa bước vào, Lí Chương liền cáo lui ra ngoài. Thẩm Thất cũng không ồn ào gây náo loạn gì, nàng tươi cười đi lên, “Hoàng thượng mệt mỏi như vậy, để thiếp bóp vai cho chàng.”

Hàn Sâm hơi đắc ý, cái này gọi là thuần thê chi thuật.

Nhưng hắn đắc ý không được bao lâu, liền cảm thấy cánh tay Thẩm Thất chậm rãi buông xuống, hắn quay đầu lại nhìn, Thẩm Thất lập tức ngã xuống, “Thích Thích!” Hàn Sâm ôm Thẩm Thất, hét lên: “Truyền thái y, mau truyền thái y.” Chắc chắn không chỉ có thế này thôi đâu.

Khóe miệng Thẩm Thất hơi nhếch lên, xem thuần thê chi thuật của chàng lợi hại, hay thuần phu chi thuật của ta lợi hại, huống chi nàng còn có vương bài trong tay.

Sau khi thái y viện đến khám, tuyên bố một tin tức cực kì tốt, hoàng hậu có thai rồi.

Lần đầu tiên Thẩm Thất nhìn thấy cảnh Hàn Sâm vui vẻ đến như vậy, nghe hắn mừng rỡ nói: “Rốt cuộc trẫm cũng có con trai trưởng rồi.”

Thẩm Thất hờn dỗi liếc hắn một cái: “Hoàng thượng, nếu như nô tì không thể mang thai thì làm sao bây giờ?”

Hàn Sâm xoa đầu Thẩm Thất, giống như nghĩ tới cái gì đó, nghiêm túc nói: “Chuyện này trong lịch sử hậu cung cũng từng có, nhận nuôi con của phi tần khác là được, tự mình nuôi từ nhỏ đến lớn, luôn nói là công dưỡng hơn công sinh, việc này chẳng khác gì tự mình sinh con.”

Nghe được câu trả lời này Thẩm Thất rất buồn phiền, vậy thì kiếp trước nàng tự mình tìm phiền não cho mình rồi?

“Nhưng mà, trẫm cực kì vui mừng, bởi vì nàng đích thân sinh cho trẫm một đứa nhỏ.” Hàn Sâm líu ríu bên tai Thẩm Thất.

Kết quả cuối cùng là vậy, sau cơn mưa trời lại sáng.

Hoàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Nana Trang, searatsuki, tieulapxuan, tortuequirit23
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 92 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngantrinh, Phụng, Thiên Di, Ôri và 534 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.