Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 641 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 02.08.2018, 18:26
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1665
Được thanks: 4102 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 134.3: Bắt cá hai tay!

Editor: Mèo (meoancamam)

Nếu Diệp Tử Hi thật sự bề bộn nhiều việc mà nói, anh ta bận rộn ở công ty sắp xếp công việc hay là bận chăm sóc Mã Viện Viện nhà người ta?

Thấy Tiếu Bảo Bối nghiêm túc hỏi cô những điều này, Nhạc Dương cũng nhíu mày: "Tiếu Bảo Bối, cậu làm sao vậy?"

Dựa theo hiểu biết của cô với Tiếu Bảo Bối, nếu không phải có việc gì mà nói, cậu ấy sẽ không dây dưa ở vấn đề này mới đúng!

"Không có gì. Mình chỉ muốn hỏi một chút, cậu chẳng lẽ chưa từng nghi ngờ Diệp Tử Hi qua sao? Không chừng anh ta nói mình bận việc công ty, thực ra lại ở..." Bên cạnh người phụ nữ khác!

Tiếu Bảo Bối muốn nói như vậy.

Nhưng lời còn chưa nói hết, Nhạc Dương đột nhiên mở miệng ngắt những lời cô muốn nói ra: "Đừng nói những điều này nữa! Hôm nay chúng ta ra ngoài ăn cơm, không phải nói những thứ này!"

Không biết có phải do quá mức kích động hay không, sau khi nói xong những lời này, Nhạc Dương liền vươn tay lấy cốc nước.

Nhưng bởi vì tay có chút luống cuống rối loạn, cô khẽ vươn tay nhưng thiếu chút nữa đã làm đổ cốc nước rồi.

Nhìn thấy điều này, Tiếu Bảo Bối coi như có chút hiểu rõ.

Thực ra Nhạc Dương không phải không nhận ra được điều gì.

Nhưng bởi vì si mê của cô ấy với Diệp Tử Hi khiến cô không chịu chấp nhận những chuyện bản thân có thể nhận thấy được.

"Nhạc Dương! Diệp Tử Hi không hề tốt như trong tưởng tượng của cậu, vì sao cậu vẫn u mê không tỉnh ngộ như vậy!"

Nhìn Nhạc Dương phải dùng thái độ nơm nớp lo sợ cho phần tình cảm cố chấp không thể nào gạt bỏ được nhưng lại không hề hay biết gì, một giây đó Tiếu Bảo Bối dường như sắp thốt ra việc cô biết rõ kia.

Nhạc Dương lại nói: "Tiếu Bảo Bối, nếu mình có thể buông tay đã sớm buông tay rồi! Đừng nói những điều này nữa, mình không hi vọng chúng ta lại trở nên tan rã trong không vui!"

Khi nói ra những lời này, tầm mắt Nhạc Dương không dám nhìn Tiếu Bảo Bối mà rơi vào chỗ khác.

Mà sau khi Tiếu Bảo Bối nghe được những lời kia của cô, hai tay gắt gao nắm thành nắm đấm.

Phần tình cảm Nhạc Dương đối với Diệp Tử Hi kia, Tiếu Bảo Bối cũng biết.

Nhưng Tiếu Bảo Bối thực sự không nghĩ tới, phần tình cảm này của Nhạc Dương lại sâu đậm đến tình trạng cô ấy có thể lừa mình dối người như vậy...

Trong lúc này, không khí trong phòng bởi vì hai người đều trầm lặng mà cứng lại.

Mà đúng lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Diệp Tử Hi cả người âu phục màu xám nhạt chậm rãi bước đến.

Đồng hồ Patek Philippe trên tay anh dưới ánh đèn khẽ lóe lên ánh sáng có chút chói mắt.

"Thật xin lỗi, bởi vì có chút việc, anh đã đến muộn!" Diệp Tử Hi vừa vào phòng liền giải thích như vậy.

Mặt hiện ý cười, dáng vẻ lại có chút thành khẩn, nhìn qua anh giống như thật sự bởi vì có việc mới đến muộn.

Nhưng nhìn Diệp Tử Hi rõ ràng đã thay quần áo toàn thân đắt tiền, Tiếu Bảo Bối cười: "Xem ra hẳn là tắm rửa chậm trễ thời gian đi!"

Anh hẳn là sợ trên người mình mang mùi nước hoa của Mã Viện Viện, bị Nhạc Dương nhận ra được gì đó. Vậy nên mới trước khi gặp mặt liền vội vội vàng vàng tắm rửa một lượt.

Xem, hiện giờ tóc anh còn có chút ướt, chính là bằng chứng tốt nhất.

Mà bị Tiếu Bảo Bối kêu ra như vậy, vẻ mặt của Diệp Tử Hi cũng không hề tốt.

Dù sao những lời vừa rồi của Tiếu Bảo Bối vừa vặn đâm trúng sự thật. Mà Diệp Tử Hi anh cũng không thể phản bác.

Vì vậy sau khi Diệp Tử Hi ngồi xuống vẫn mím môi, không nói gì.

Mà Tiếu Bảo Bối à?

Cô hiện giờ lại càng khinh thường nói nhiều lời với cái người bắt cá hai tay.

Bầu không khí so với trước kia khi Nhạc Dương ở cùng với Tiếu Bảo Bối lạnh hơn vài phần.

Rơi vào đường cùng, Nhạc Dương chỉ có thể mở miệng hi vọng dịu đi không khí một chút: "Được rồi, mọi người đến đông đủ chúng ta ăn cơm thôi!"

Nhưng lời này nói xong, cho dù là Tiếu Bảo Bối hay Diệp Tử Hi, bọn họ đều không động đũa!

Lần này, Nhạc Dương càng buồn bực rồi.

Hai người này có phải trước đó xảy ra chuyện gì hay không?

Nếu không, tại sao bọn họ vừa thấy mặt liền giống như thấy kẻ thù vậy?

"Hai người cãi nhau à?" Nhạc Dương hỏi.

Tuy lúc trước khi Tiếu Bảo Bối biết bọn họ đang qua lại có chút tức giận. Nhưng bầu không khí lúc đó hình như cũng chưa trở nên lạnh như vậy mà!

Mà lúc này...

Tiếu Bảo Bối vừa thấy Diệp Tử Hi đến liền có dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi, hận không thể xé anh.

Mà Diệp Tử Hi ư?

Anh hoàn toàn bảo trì trầm mặc, nhưng đuôi mắt vẫn luôn lặng lẽ quét về phía Tiếu Bảo Bối giống như có chút sợ hãi cô.

"Không..." Nhạc Dương vừa hỏi, Diệp Tử Hi liền không chút chần chừ trả lời.

Chỉ là anh không biết, câu trả lời không trải qua suy nghĩ liền lập tức phủ định đôi khi lại càng khiến người khác hoài nghi hơn.

Mà Nhạc Dương thân là luật sư, đương nhiên rõ ràng phản ứng như vậy có chút không đáng tin.

Cho nên khi Diệp Tử Hi trả lời lại cô, cô liền tỉ mỉ đánh giá anh một phen.

Sau đó thế nhưng lại liên tục nháy mắt với Tiếu Bảo Bối.

Rốt cuộc, Tiếu Bảo Bối dùng âm thanh không nóng không lạnh nói: "Không có!"

"Nếu không có, chúng ta liền ăn cơm!" Hai người bọn họ đều nói không có, Nhạc Dương cảm thấy bản thân tiếp tục nói về những điều này cũng không có ý nghĩa.

Hơn nữa, có một số việc hiện giờ cô không cách nào tiếp nhận được...

"Ừ, ăn cơm!"

Đối với bữa cơm này Tiếu Bảo Bối không biểu hiện ra vẻ nhiệt tình quá mức.

Nhất là Diệp Tử hi vẫn đưa mắt ra hiệu với cô để cô đừng nói ra chuyện lúc chiều, tình hình giống như anh đang cầu cô...

- - đường phân cách - -

Sau khi ăn xong, ba người bọn họ cùng nhau ra khỏi từ trong phòng ăn.

"Tiếu Bảo Bối, tôi đưa cô về đi!" Không biết có phải do có tật giật mình hay không, lúc rời khỏi nhà hàng Diệp Tử Hi liền nói vậy với Tiếu Bảo Bối.

Nhưng mà, trước kia Diệp Tử Hi rất ít khi sẽ "quan tâm" Tiếu Bảo Bối như hôm nay.

Tiếu Bảo Bối không trả lời anh, cũng không biết là không nghe thấy hay cô cố ý không để ý đến Diệp Tử Hi. Sau khi đi ra từ nhà hàng, cô vẫn luôn cúi đầu mở điện thoại, giống như điện thoại trước mắt so với hai người bọn họ còn thú vị hơn.

Mắt thấy không khí giữa hai người lại lần nữa sắp lạnh đi, Nhạc Dương vội vàng nói: "Không cần đâu, Bảo Bối em đưa cậu ấy về là được rồi!"

Một phần, cô không muốn Diệp Tử Hi khó xử. Về phần khác, Nhạc Dương chung quy vẫn cảm giác hai người bọn họ hôm nay dường như có chút là lạ.

Nhưng hai người rốt cuộc vì chuyện gì mà thành ra như vậy, tạm thời Nhạc Dương không rõ được.

Cô muốn duy nhất chính là cố gắng ngăn cản hai người bọn họ lại lần nữa cãi nhau ầm ĩ.

Mắt thấy Diệp Tử Hi đã đi tới chỗ Tiếu Bảo Bối đang cúi đầu nghịch điện thoại, Nhạc Dương vội vàng mở miệng: "Diệp Tử Hi, công ty anh không phải còn có việc sao? Em đưa Bảo Bối về là được rồi!"

"Không có việc gì. Những việc này trước khi đến anh đã xử lý tốt rồi! Vẫn là để anh đưa Tiếu Bảo Bối về đi, buổi tối hai cô gái các em cùng nhau đi về không an toàn!" Diệp tửu Hi nói rõ ràng đâu ra đấy. Dường như anh đẫ quên, trước kia mỗi lần tụ tập nhau xong về nhà, anh đều vứt hai cô gái này ở một bên sau đó tự mình về nhà trước.

Hiện giờ anh mới quan tâm đến những cái này, không phải có chút chậm rồi sao?

"Diệp Tử Hi..." Nhạc Dương đuổi theo phía sau, dường như vẫn còn muốn nói gì đó.

Nhưng ngay lúc này, Tiếu Bảo Bối lại đột nhiên ngẩng đầu lên nói: "Nhạc Dương, để anh ta đưa mình đi đi. Hiện giờ chúng ta đang ở ngoại thành, cậu đưa mình về đoán chừng cũng không thích hợp lắm!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Hannah Dinh, Lục Tiểu Thanh, Táo đỏ phố núi, ViViNTT, hamdoctruyen, ●Ngân●
     
Có bài mới 02.08.2018, 20:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1665
Được thanks: 4102 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 134.4: Bắt cá hai tay!

Editor: Mèo (meoancamam)

Từ lúc vừa ăn cơm xong, Diệp Tử Hi vẫn luôn kêu muốn đưa cô đi đường Thượng Hải.

Tốt lắm, cô thật sự muốn nhìn xem rốt cuộc Diệp Tử Hi có gì hay để nói.

Sau đó Tiếu Bảo Bối liền chậm chạp theo Diệp Tử Hi bước đến bên xe đằng kia.

Diệp Tử Hi có thể đưa Tiếu Bảo Bối về nhà, Nhạc Dương chính là vui vẻ. Ít nhất chứng minh Diệp Tử Hi thực sự vì cô mà bắt đầu tham gia vào vòng tròn của cô rồi.

Cũng không biết vì sao, nhìn bóng lưng Tiếu Bảo Bối và Diệp Tử Hi rời đi cùng nhau, Nhạc Dương rốt cuộc vẫn cảm giác có chút là lạ.

Có cảm giác, hôm nay hai người kia dường như có chuyện gì đó gạt cô...

- - đường phân cách - -

"Kiều, kiểm tra!"

Kiều Trì đã đến, cũng trong dự liệu của Kiều Trác Phàm.

Mỗi năm, Kiều Trì đều đúng thời điểm qua đây kiểm tra anh vài lần.

Nhất là thời gian này, bệnh suyễn của anh đúng lúc phát tác nên kiểm tra như vậy càng không tránh được.

"Ừ!" Ngược lại Kiều Trác Phàm cũng không phản kháng nhiều, sau khi trực tiếp vén tay áo mặc nhà của mình liền để Kiều Trì bắt đầu đo huyết áp cho mình.

Tối nay anh vốn muốn tự mình đưa Tiếu Bảo Bối đến chỗ gặp với Nhạc Dương, thuận tiện ở cạnh cô.

Nhưng sau đó, Tiếu Bảo Bối lại nói cô muốn một mình qua đó!

Trải qua Kiều Trác Phàm cầu xin cũng không thể khiến Tiếu Bảo Bối thay đổi tâm ý.

Rơi vào đường cùng, anh cũng chỉ có thể phái A Vĩ đưa Tiếu Bảo Bối qua đó, còn bản thân ở lại trong nhà chờ cô về.

Nhưng bình thường khi Tiếu Bảo Bối ở nhà nơi này trông có vẻ vô cùng ấm áp thoải mái, hôm nay không biết vì sao mà thấy thế nào cũng không vừa mắt.

Nhất là con cừu nhỏ có phân đáng ghét được Tiếu Bảo Bối đặt trên sô pha kia, lúc này còn trừng mắt giống như đang chờ đợi cười nhạo Kiều Trác Phàm anh, khiến anh càng cảm thấy tức giận.

Dưới cơn giận dữ, Kiều Trác Phàm khẽ đạp chân dài, con cừu nhỏ vẻ mặt cười xấu xa kia liền bay ra khỏi sô pha.

Mà Kiều Trì bên cạnh cũng nhìn thấy hết một màn này.

Sau khi đã cất kỹ dụng cụ kiểm tra cho Kiều Trác Phàm, ông chạy đến bên cạnh nhặt chú cừu nhỏ của Tiếu Bảo Bối lên, khi đã đánh giá toàn bộ một hồi liền lắc đầu: "Thật đáng thương, chủ nhân không có ở nhà mi liền bị ghẻ lạnh! Nếu không, đi theo ta đi!"

Đương nhiên, bạn cho rằng Kiều Trác Phàm sẽ ngốc đến nỗi cho rằng Kiều Trì thực sự nói chuyện cùng gấu bông?

Hiện giờ Kiều Trì chẳng qua dùng cách của mình trêu chọc Kiều Trác Phàm thôi.

Kiều Trác Phàm biết rõ điều này, động cũng không động liền chờ xem kế tiếp Kiều Trì sẽ uốn thành cái dạng giả vờ gì.

Nhưng mà, Kiều Trì nhìn thấy Kiều Trác Phàm bất vi sở động. Sau liền dứt khoát dùng tay ôm con cừu nhỏ vào lòng rồi lại giống như vô cùng thân thiết tiến đến trước mặt con cừu kia: "Chậc chậc chậc, thịt cừu non mềm cũng không tệ lắm! Đến, anh đây nếm thử..."

Khi nói đến đây, môi Kiều Trì liền dáng vẻ như muốn hôn lên con cừu.

Thực ra một màn này đoán chừng cũng không có mạnh mẽ như lời mới vừa rồi.

Nhưng Kiều Trì còn chưa hôn lên con cừu con thì nó đã bị một trận gió lớn cuốn đi rồi.

Đợi đến khi Kiều Trì phục hồi tinh thần liền nhìn thấy Kiều Trác Phàm đã ngồi lại trên ghế sô pha, chỉ là trong ngực nhiều hơn một con cừu nhỏ.

Nhưng mà, thân hình anh cao lớn như vậy, thấy thế nào cũng không cân xứng với con cừu nhỏ như vậy lắm.

"Ha ha ha..." Nhìn một màn này, Kiều Trì nín nhịn không nổi cười ra tiếng.

Được rồi, ông thật sự không nghĩ tới, đến gấu bông của Tiếu Bảo Bối đối với Kiều Trác Phàm cũng có vị trí như vậy...

"Cười cái rắm!"

Kiều đại thiếu nhìn dáng vẻ Kiều Trì cười đến mặt co quắp, dưới cơn giận muốn ném con cừu nhỏ trên tay về phía Kiều Trì.

"Đừng ném loạn đấy, nếu ném bị hỏng người nào đó đau lòng liền không tốt rồi!"

Kiều Trì "tốt bụng" nhắc nhở.

Bạn nghĩ, vừa rồi anh tàn bạo ném con cừu của Tiếu Bảo Bối ra như vậy, cuối cùng còn không phải mặt xám mày tro nhặt con cừu về hay sao?

Kiều Trì cảm thấy, hiện giờ bản thân chẳng qua khiến Kiều Trác Phàm mất đi một cái đường vòng.

Sự thật chứng minh, lời nói của ông vẫn rất có tác dụng. Xem đi, hiện giờ không phải tay Kiều Trác Phàm cầm con cừu nhỏ đã thu về hay sao?

Nhưng một giây sau, khi Kiều Trì nhìn thấy thế nhưng trên tay Kiều Trác Phàm lại cầm lấy gạt tàn anh hay quen dùng muốn đập về chỗ mình liền lập tức xám xịt chạy đi.

Thứ đồ chơi kia chính là làm từ thủy tinh, nặng phải đến vài cân.

Bị thứ này nện vào, không chết thì cũng tàn một nửa!

Kiều Trì cảm thấy, bản thân mình vẫn còn trẻ tuổi đẹp trai như vậy thì không nên ở lại liều mạng bên cạnh Kiều Trác Phàm!

Thật sự quá không đáng mà?

Sau khi oán giận kêu gào một tiếng, Kiều Trì mang theo dụng cụ của mình rời đi.

Để lại Kiều Trác Phàm một mình đứng yên tĩnh trong phòng khách cùng con cừu nhỏ trong lòng anh mắt to trừng mắt nhỏ.

"Thứ đồ chơi xấu xí bỏ đi!"

Sau khi Kiều Trác Phàm chọc chọc "phân" trên đầu con cừu liền nói như vậy.

Anh là người không quen nhất mỗi lần Tiếu Bảo Bối ngồi trên sô pha đều thời thời khắc khắc ôm cái gối ôm này. Nói thật, đống phân trên đỉnh đầu thứ đồ chơi này ảnh hưởng mỹ quan không nói, con cừu lớn như vậy còn có nước miếng. Thứ đồ chơi này có thể đáng yêu so với Kiều Trác Phàm anh ư?

Vừa nghĩ đến Tiếu Bảo Bối mỗi lần tình nguyện ôm vật nhỏ này nhưng không nguyện ôm anh nhiều hơn một chút, tức giận của Kiều Trác Phàm liền không xả được ra.

Anh tiện tay định mang con cừu này ra ngoài nhưng trong lúc vô ý anh lại ngửi thấy mùi hương của Tiếu Bảo Bối lưu lại bên trên...

Vì thế tay duỗi ra lại lần nữa thu lại.

Được rồi, con cừu nhỏ này cho dù có xấu nhưng nó có mùi hương của Tiếu Bảo Bối, đó là thắng lợi lớn.

Vừa rồi anh đã nghĩ mỗi lần Tiếu Bảo Bối thích ôm rồi hôn này nọ như vậy, nếu đồ chơi này bị Kiều Trì động tới, Tiếu Bảo Bối lại cầm lên ôm hôn, vậy không đồng nghĩa với việc hôn gián tiếp Kiều Trì chứ?

Cho nên, anh vốn không định để ý tới Kiều Trì khiêu khích mới có thể đột nhiên tiến lên cướp món đồ chơi nhỏ này về.

Chẳng qua Kiều Trác Phàm phát hiện bản thân trước mặt Kiều Trì thật sự đã để lộ quá nhiều cảm xúc rồi.

Nhưng sau ngẫm lại, đâu chỉ là Kiều Trì?

Vì một người Tiếu Bảo Bối, anh dường như đã biểu lộ bản thân trước mặt nhiều người lắm rồi...

Hiện giờ, Tiếu Bảo Bối mới không ở bên cạnh, anh lại càng giống như một cái xác không hồn.

Trước kia một mình ngốc vài ngày đều không cảm thấy nhà cửa trống trải, bây giờ lại cảm thấy xa lạ dị thường.

Mãi đến khi bên ngoài truyền đến âm thanh có xe lái đến, Kiều Trác Phàm mới thoát ra từ mạch suy nghĩ của mình.

Hết chương 134.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Hannah Dinh, Lục Tiểu Thanh, ViViNTT, hamdoctruyen, hanayuki001, tintin00189, ●Ngân●
     
Có bài mới 06.08.2018, 10:57
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1665
Được thanks: 4102 lần
Điểm: 9.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 135.1: Gặp mặt thì gặp mặt, không có gì phải sợ

Editor: Mèo (meoancamam)

"Tiếu Bảo Bối, tôi hi vọng cô có thể cho tôi thêm chút thời gian!"

Từ lúc lên xe tới giờ, Diệp Tử Hi vẫn muốn nói chút gì đó với Tiếu Bảo Bối.

Nhưng trong lúc đó, Tiếu Bảo Bối vẫn cúi đầu nghịch điện thoại.

Vài lần anh định mở miệng nói gì đó với Tiếu Bảo Bối thì lại phát hiện cô vốn không để ý đến ý tứ của anh.

Rất không dễ dàng tìm được địa chỉ Tiếu Bảo Bối nói kia, Diệp Tử Hi dừng xe liền nhanh chóng nói như vậy.

"Cho anh thêm chút thời gian, để làm gì?"

Tiếu Bảo Bối cất máy, nhìn về phía anh.

Bởi vì xe đã tắt máy nên bên trong xe là một khoảng tối đen.

Lúc này Diệp Tử Hi hoàn toàn không thấy được vẻ mặt của Tiếu Bảo Bối. Chỉ cảm thấy, giọng nói của cô cực kỳ lạnh!

Lạnh đến nỗi có chút không giống cô.

"Chẳng lẽ là cho anh thêm chút thời gian để hưởng thụ cảm giác chân giẫm hai thuyền, trái ôm phải ấp?" Tiếu Bảo Bối hiện giờ chính là cô gái không quen nhìn nhất chính là việc bắt cá hai tay. Bởi vì trước kia Quý Xuyên cũng đã tổn thương cô như vậy. Mãi đến khi bọn họ sắp cử hành hôn lễ, mới đột ngột bung ra việc thực tế anh ta đã đi lãnh giấy kết hôn cùng người khác.

Đây rốt cuộc có bao nhiêu tổn thương người, chỉ có đương sự Tiếu Bảo Bối rõ ràng.

Mà đau đớn như vậy, cô thật sự không hi vọng bạn tốt Nhạc Dương của mình cũng phải trải qua.

Nhìn lướt qua chỗ Diệp Tử Hi sau tay lái bên cạnh, Tiếu Bảo Bối chỉ cảm thấy buồn cười.

Theo ý cô, Diệp Tử Hi muốn so với công tử ca chân chính nhà người ta vẫn còn kém xa một đoạn.

Công tử ca chân chính, căn bản sẽ không cố gắng khoe khoang trước mặt người khác trên người mình đang mang thứ hàng hiệu gì, giống như vòng tròn của mấy người Kiều Trác Phàm và Đàm Duật kia!

Một đám người bọn họ, tùy tiện lôi ra một người tuyệt đối có thể bỏ xa Diệp Tử Hi vài con phố rồi!

Chỉ có bản thân Diệp Tử Hi mới tự cảm thấy bản thân tốt thôi.

Thấy anh thật lâu sau cũng không lên tiếng, không biết đang nghĩ đến điều gì, Tiếu Bảo Bối liền mở miệng tiếp: "Diệp Tử Hi, anh đừng tưởng rằng anh có mấy đồng tiền dơ bẩn thì toàn bộ phụ nữ trên thế giới này sẽ vây xung quanh anh! Hiện giờ Nhạc Dương chẳng qua là đương cục giả mê(*), chờ đến khi cậu ấy tỉnh táo lại, anh cái gì cũng không phải!" Đương nhiên Tiếu Bảo Bối hiểu rõ Nhạc Dương thích cũng không phải tiền bạc của Diệp Tử Hi. Cô nói, chỉ là những của cải mà Diệp Tử Hi vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo mà thôi.

(*) đương cục giả mê: trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường

"Tiếu Bảo Bối, cô không thấy việc này tốt sao? Ít nhất cô vẫn nên để cho tôi thời gian chuẩn bị, khi nào thì nói cho Nhạc Dương chứ..." Tiếu Bảo Bối gay gắt như vậy, Diệp Tử Hi cũng lần đầu tiên ý thức được cô cũng không dễ trêu chọc.

"Được, tôi lại cho anh thêm chút thời gian! Nhưng Diệp Tử Hi, nhẫn nại của tôi cũng có hạn. Tôi không thể nhìn anh hủy hoại Nhạc Dương như vậy được!"

Khi Tiếu Bảo Bối nói xong những lời này cũng là lúc cô định xuống xe.

Diệp Tử Hi vội vàng mở cửa xe, muốn theo sau.

Nhưng vào lúc này lại có hai người áo đen chắn trước mặt anh ta.

"Đừng ngăn cản tôi, tôi có việc muốn nói với Tiếu Bảo Bối!"

Nói xong những lời này, Diệp Tử Hi định vượt qua hai người, tiếp tục bước theo Tiếu Bảo Bối.

Nào biết hai người này nhất quyết không tha, ngăn cản đường đi của anh.

"Anh cần phải trải qua kiểm tra, xác định trên người không mang theo bất kỳ đồ vật nguy hiểm nào mới có thể đến gần biệt thự trong phạm vi hai mươi mét."

Người áo đen mặt không đổi sắc nói vậy với Diệp Tử Hi.

"Còn phải kiểm tra?" Diệp Tử Hi nghe yêu cầu ngặt nghèo như vậy, mày không vui nhíu lại.

Được rồi, ngoại trừ tham gia những dịp quan trọng cùng với khi đi máy bay được yêu cầu phải kiểm tra, anh ta thật sự chưa từng gặp qua trường hợp riêng tư cần kiểm tra như vậy.

Trong lúc nhất thời, Diệp Tử Hi cảm thấy những người này đang lừa anh.

"Đúng! Nếu như muốn tiếp tục đến gần hay muốn vào nhà, đều phải trải qua một loạt kiểm tra mới được!"

"Vậy thôi! Ông đây khinh thường..."

Tóm lại, Diệp Tử Hi cảm thấy bị kiểm tra không chắc chắn như vậy hẳn là nhìn trúng những thứ đồ sang quý (sang trọng + đắt đỏ) trên người anh, đổi một lý do khác để cướp của anh ta.

Nhưng lúc này Diệp Tử Hi hoàn toàn không biết, toàn bộ thứ trên người anh ta, mấy thứ này một cái thôi vệ sĩ cũng thấy chướng mắt.

Bọn họ chẳng qua chỉ phụng sự Kiều Trác Phàm, bảo vệ an nguy của anh thôi.

Đối với nhân vật nhỏ như anh ta đến vệ sĩ còn không đặt trong mắt, sao Kiều Trác Phàm lại có thể để tâm?

Nhưng trước khi rời đi, Diệp Tử Hi lại nhìn thoáng qua dãy biệt thự sau lưng.

Chung quy vẫn cảm giác, thiết kế của biệt thự này, dường như anh đã gặp qua ở chỗ nào đó.

Nhưng trước mắt mấy người áo đen vẫn nhìn chằm chằm vào anh, Diệp Tử Hi lo bản thân bị cướp nên trong lòng cũng bình tĩnh không nổi để nghĩ ra điều gì.

Sau đó Diệp Tử Hi rời đi.

Trong biệt thự nhỏ, cũng bởi vì Tiếu Bảo Bối quay về mà khôi phục lại sự ấm áp.

- - đường phân cách - -

"Tút tút tút..."

Đây là khu nhà của Lăng gia, trang trí xa hoa bên trong và khung cảnh khu phố bên ngoài thật đúng là có chút không ăn khớp.

Mà ngay ngày này, sáng sớm điện thoại nhà bọn họ đã kêu không ngừng.

Âm thanh chói tai này khiến Lăng Nhị Gia có chút không vui.

Khuôn mặt khuynh quốc khuynh thành ngoại trừ vài cọng râu mảnh mới xuất hiện còn có vẻ bất mãn trên mặt.

"Người nào, có chuyện mau nói! Ngươi sáng sớm tinh mơ không ngủ được nhưng ông đây vẫn buồn ngủ đấy!" Đến mí mắt cũng không nhấc lên, Lăng Nhi Gia cầm điện thoại liền hừ một trận như vậy.

Được rồi, hôm nay là Chủ nhật.

Tối qua ông chính là lấy cớ này mà kéo được Tô Tiểu Nữu lên giường lăn qua lăn lại vài lần.

Đến khi trời sắp sáng hai người bọn họ mới đi vào giấc ngủ. Vốn Lăng Nhị Gia còn định, hôm nay ông muốn kéo Tô Tiểu Nữu chỗ nào cũng không đi, cả ngày đều ở trên giường. Cùng nhau nghỉ ngơi dưỡng sức đủ rồi liền chiến đấu tiếp.

Nhưng không nghĩ tới, lúc này mới ngủ được không bao lâu thì điện thoại lại ầm ĩ đến!

Bạn nghĩ lúc này Lăng Nhị Gia còn có thể hảo ngôn hảo ngữ (nói tốt, lịch sự)?

Khó đấy!

Chỉ là ngay tại lúc Lăng Nhị Gia hầm hừ biểu lộ bản thân bất mãn, bên kia điện thoại liền truyền đến âm thanh của đàn ông khiến Lăng Nhị Gia giật mình một cái, tỉnh táo rồi.

"Lăng Nhị, tối qua lại làm mấy trò vụng trộm rồi hả?" Giọng nói của Mặc lão tam truyền ra từ bên kia điện thoại càng khiến Lăng Nhị Gia nổi giận.

"Mặc lão tam, ông cái tên này thật đúng là con mẹ nó đáng đánh đòn. Sớm tinh mơ gọi điện thoại làm gì?"

"Tôi cũng bất lực chứ! Hôm nay chỗ Đàm lão đại hình như có chương trình gì đấy, bảo chúng ta thu thập một chút liền qua đó!" Mặc lão tam ở bên kia điện thoại oán giận. Thực ra ông cũng mới vừa tỉnh ngủ liền bị phái đi làm cái nhiệm vụ gian khổ này.

"Nhà Đàm lão đại có chương trình gì?" Lăng Nhị Gia gãi mái tóc rối bù.

"Tôi không biết, tóm lại là bảo muốn cả nhà đến! Đúng rồi, còn có tiểu Công Chúa nhà ông cũng cần phải có mặt!" Lời này chính là vừa rồi bà Chu nói, thằng cháu nhà ông muốn ông nói. Lúc này Chu tiên sinh mới bất đắc dĩ đem nguyên lời xi này nói cho ông.

"Có chuyện gì sao?" Lăng Nhị Gia mới vừa tỉnh ngủ, còn có chút không rõ.

"Dù sao mấy người đến đúng giờ là được!" Nói xong lời này, Chu tiên sinh liền cúp điện thoại. Nói chung, ý tứ ông cũng đã truyền đạt rồi.

Đến lúc đó nếu một nhà Lăng Nhị Gia không có mặt đúng giờ liền không liên quan đến Chu tiên sinh ông nữa.

Mà Chu tiên sinh dường như vừa nhận được nhiệm vụ cũng không hề biết, thực ra tụ tập ở Đàm gia hôm nay đều chỉ vì muốn tác hợp hai đứa trẻ mà thôi.

Lăng Công Chúa mới ra viện còn chưa có đi làm cũng không đi đến những nơi khác chơi, cả ngày đều ngốc trong nhà. Cố Nệm Hề nói cho oai là muốn đứa bé này ra ngoài thả lỏng tâm tình một hồi, trên thực tế cũng muốn tạo ra cơ hội gặp mặt cho hai đứa trẻ.

Phải biết rằng, từ khi Lăng Công Chúa bắt đầu trốn tránh không gặp Bảo Bảo nhà bọn họ, thằng nhóc thối kia cũng hoàn toàn gầy đi một vòng.

Gần đây, đến món thịt nó yêu thích nhất cũng không ăn được bao!

Cố Niệm Hề lo lắng, thằng bé này mà cứ tiếp tục giày vò như vậy sợ là sắp tàn mất.

Cho nên bà mới sắp xếp lần gặp mặt này.

"Mặc lão tam, tôi..."

Khi Lăng Nhị Gia hoàn hồn thì mới phát hiện, điện thoại bên kia đã tắt rồi.

"Thật là. Chủ nhật quý báu lại phải lãng phí rồi..." Khi Lăng Nhị Gia cúp điện thoại cũng lầm bầm oán giận.

Mà lúc này, Tô Tiểu Nữu đi ra từ trong phòng ngủ.

Nhìn thấy Lăng Nhị Gia ngồi trên ghế sô pha, bà cũng chậm bước tới bên này: "Chuyện gì sao?" Nói xong, Tô Tiểu Nữu lại nhịn không được ngáp một cái.

Được rồi, cả một đêm không nghỉ ngơi tốt thật đúng là vẫn còn khá buồn ngủ.

Nhưng vừa nãy nghe Lăng Nhị Gia kêu to trong phòng khách, bà cảm thấy vẫn nên ra xem thì tốt hơn. Đỡ phải sáng sớm tính khí ông lại gắt gỏng quá, hủy cả cái nhà này luôn.

"Còn không phải nhà Đàm lão đại sao! Đột nhiên nói muốn tụ tập, còn bảo chúng ta đưa tiểu Công Chúa qua!"

Khi Lăng Nhị Gia nói lời này cũng kéo Tô Tiểu Nữu trên sô pha vào trong lòng, lại tựa đầu lên bả vai bà, dáng vẻ làm nũng.

Nhưng Tô Tiểu Nữu nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp đẩy đầu ông ra, ánh mắt khinh thường kia giống như đang nói: Cũng đã là ông già mấy chục tuổi, còn bán cái gì manh nữa!

Nhưng trước mắt nghe Lăng Nhị Gia nói một hồi như vậy, Tô Tiểu Nữu lại vội vàng... cân nhắc ý tứ của người nhà họ Đàm, tạm thời quyết định không so đo cùng tên yêu nghiệt này nữa.

"Bọn họ muốn chúng ta đưa tiểu Công Chúa qua đó?"

"Ừ! Em nếu không muốn đi, chúng ta liền không đi. Nhiều nhất khi gặp nhau anh để cho anh ấy đánh cho một trận là được!" Lăng Nhị Gia ôm tư tưởng bình nứt không sợ bể.

"..." Tô Tiểu Nữu nghe Lăng Nhị Gia nói, trong tức khắc cũng không biểu hiện rốt cuộc mình đồng ý hay phản đối, chỉ cau mày.

Thực ra, bà lo lắng chính là vì tiểu Công Chúa nhà bọn họ.

Từ sau khi xuất viện, con bé vẫn ngột ngạt trong nhà.

Đây còn không nói, nhưng để Tô Tiểu Nữu lo lắng nhất chính là từ sau khi con bé này xuất viện, thế nhưng thật sự một lần cũng không hề nhắc tới cái tên Đàm Duật!

Vốn Tô Tiểu Nữu đang cho rằng tiểu Công Chúa chẳng qua chỉ đang nói đùa, không muốn thích Đàm Duật nữa, cũng không thể không bắt đầu coi trọng vấn đề này.

--- ------ ---------

Editor: Chương này ngắn nên mình chia làm hai phần cho được nhiều chút. Cũng sắp có chút thay đổi nên có gì mình sẽ thông báo sau nhé.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Hannah Dinh, Lục Tiểu Thanh, ViViNTT, hamdoctruyen, hanayuki001, ●Ngân●
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 641 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hatrang221, Hương liên, teddy95, tuyetnganthanhkhe và 140 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

6 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 25, 26, 27

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1482

1 ... 185, 186, 187

8 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 212, 213, 214

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

13 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

14 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 44, 45, 46

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 130, 131, 132

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 55, 56, 57

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 236 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 288 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 242 điểm để mua Thầy tu
Hạ Yến Tuyệt: Chả thấy ai chat luôn QAQ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.