Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 

Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy?

 
Có bài mới 10.03.2018, 18:29
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10

Lắng nghe và thấu hiểu

”Con tim có những lý lẽ riêng mà lý trí không hiểu được”. Chìa khóa thực sự để gây ảnh hưởng với người khác chính là con người thật của bạn, là hành động thực sự của bạn.

Lắng nghe & thấu hiểu là nguyên tắc quan trọng trong lĩnh vực quan hệ giao tiếp giữa người với người, là chìa khóa để có được cuộc giao tiếp hiệu quả.

Nếu muốn gây ảnh hưởng đối với một người thì điều đầu tiên là bạn cần phải hiểu người đó. Bạn không thể thành công nếu chỉ dựa vào kỹ thuật giao tiếp, vì khi phát hiện ra điều này, người ta sẽ nghĩ bạn giả dối hoặc đóng kịch và sẽ thắc mắc tại sao bạn làm như vậy, động cơ của bạn là gì…

Chìa khóa thực sự để gây ảnh hưởng với người khác chính là con người thật của bạn, là hành động thực sự của bạn.

Đa số chúng ta lắng nghe không phải để thấu hiểu người khác, mà để đối đáp. Người ta thường thông qua mô thức của mình để gạn lọc những điều họ nghe và có thói quen “suy bụng ta ra bụng người” để phán xét cuộc sống của người khác.

“Ồ, tôi rất hiểu tình cảm của anh!”

“Tôi đã từng trải qua những điều giống hệt như thế. Để tôi nói kinh nghiệm bản thân cho anh/chị nghe nhé.”

Họ không ngừng dùng trải nghiệm của mình chiếu lên hành vi của người khác. Họ dùng cặp kính của mình đeo vào mắt người đang giao tiếp với họ.

Lắng nghe & thấu hiểu không phải là một xảo thuật để lấy lòng người khác, cũng không phải là kiểu lắng nghe “có suy nghĩ”. Lắng nghe “có suy nghĩ” nghĩa là bạn lắng nghe với ý định để đối đáp, để kiểm soát, để điều khiển người khác. Còn lắng nghe & thấu hiểu là một mô thức hoàn toàn khác, đó là lắng nghe với mục đích trước hết để thực sự hiểu được người khác.

Lắng nghe & thấu hiểu là đi vào bên trong khung tham chiếu của người khác. Bạn nhìn sự việc thông qua họ, nhìn thế giới theo cách của họ, hiểu mô thức của họ, cảm nghĩ của họ.

Thấu hiểu khác với thông cảm. Thông cảm là một hình thức tán thành, xét đoán, có thể hiện tình cảm và phản ứng. Người ta thường lạm dụng sự thông cảm và tạo ra cảm giác bị phụ thuộc. Bản chất của lắng nghe & thấu hiểu không phải ở chỗ bạn đồng ý với người khác, mà là hiểu đầy đủ, sâu sắc về người đó, cả tình cảm cũng như suy nghĩ của họ.

Lắng nghe & thấu hiểu không chỉ dừng lại ở sự ghi nhận, suy tư hay hiểu rõ những gì được nghe. Theo tính toán của các chuyên gia về giao tiếp, trong thực tế, chỉ có 10% giao tiếp của chúng ta được thể hiện thông qua lời nói, 30% được thể hiện qua âm thanh và 60% qua ngôn ngữ cử chỉ, điệu bộ. khi lắng nghe & thấu hiểu, bạn không chỉ nghe bằng tai, mà quan trọng hơn, bạn còn nghe bằng mắt và cả con tim. Bạn lắng nghe để cảm nhận, để giải nghĩa, để hiểu được hành vi của người khác. Bạn huy động cả bán cầu não phải và trái làm việc. Bạn nhận thức, trực cảm và cảm nhận.

Cố gắng thấu hiểu người khác trước là một nguyên tắc đúng đắn đã được minh chứng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống. Nó là một nguyên tắc phổ biến, là mẫu số chung, và có sức mạnh lớn nhất trong mối quan hệ giữa người với người.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.03.2018, 14:38
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10

Có những cuộc chia ly...

Tôi nhìn thấy nhiều cuộc chia ly, hầu như cuộc chia ly nào cũng đẫm đầy nước mắt và sự luyến thương.

Tôi tự hỏi bản thân, liệu đến một lúc nào đó phải chia xa, tôi có khóc, có níu tay, có chạy đến giữ chân?

***

"Thôi, anh đi."

Chúng tôi đứng đó, nắm tay hồi lâu, đến lúc anh nói câu nói ấy rồi buông tay, tôi vẫn cố giữ một nét thản nhiên trên khuôn mặt, nở một nụ cười mỉm nhẹ. Anh quay đầu nhìn tôi nhiều lần, khuôn mặt thoáng chút bỡ ngỡ. thoáng chút ngạc nhiên pha lẫn thất vọng. Có lẽ anh nghĩ tôi sẽ chạy đến ôm anh, khóc nấc và nói những lời hứa hẹn như chia ly người ta thường làm. Nhưng, sự mạnh mẽ giả vờ trong tôi không cho phép tôi làm thế.

Nhìn bóng lưng anh đi về phía ngược nắng, lòng như có biển động dữ dội đánh nát bờ bến.

Thực sự ra, không có chia ly nào là bình yên, sóng động trong lòng hay trên mi mắt, là do người.

Chúng tôi yêu nhau sáu tháng, cái khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc hẹn hò là lúc tình yêu không phải vừa chớm cũng không phải yên phận mà cùng nhau xây gia đình. Khoảng thời gian đẹp nhất chính là lúc lửng lửng lơ lơ, không mới không cũ, không lạ cũng không quá quen thuộc, ấy vậy mà anh đi.

Tôi vẫn nhớ rõ chiều chủ nhật hôm ấy, như chủ nhật bao ngày, chiều tắt nắng trên chung cư cũ kỹ, tôi ngồi bó gối lắng nghe một bản nhạc từ chiếc radio cũ rích. Tôi vẫn giữ chiếc radio của bố, chiếc radio theo bố tôi đi qua những năm tháng gian khổ vẫn hoạt động tốt, đôi khi có chút trục trặc về bắt sóng, nhưng âm thanh nó phát ra là thứ âm thanh diệu kì. Tôi gọi đó là âm thanh của sự hoài niệm.

Chiếc radio nhắc tôi những ngày còn bố bên cạnh mình, những ngày còn bé ngồi bên cạnh chân bố, chờ ông rà được đài phát nhạc thiếu nhi rồi cả hai bố con reo lên mừng rỡ. Chiếc radio mà ngày ấy bố lặng lẽ bỏ vào ba lô, hôn lên trán từ biệt tôi, ôm lấy mẹ cái ôm nhẹ nhàng rồi xuôi dòng nước đi làm ăn xa. Tôi chạy theo bố dọc con đường dài, đến lúc bố không kìm được lòng, dừng lại mở ba lô trao cho tôi chiếc radio yêu quý của ông. Và, ông đi, lần đi ấy mãi không về nữa.

Chiếc radio trên giường đang hát lên bài tình ca từ Làn Sóng Xanh những năm 2000. Nắng chiếu qua rèm thưa rọi vào pha lẫn với bình hoa cúc trắng trên bàn những gam màu sáng ấm, tôi chơi vơi đưa mắt nhìn ra cửa sổ, khoảng thành phố bình yên đến kì lạ chiều chủ nhật đầy rẫy tâm tư.

"Em bận gì không?" Tin nhắn anh hiện lên màn hình khóa.

"Nửa tiếng nữa anh qua đón em nhé?" cách nhau khoảng hai phút.

"Hay bây giờ anh qua?" cách tin nhắn thứ hai khoảng vài giây.

"Nửa tiếng nữa nhé anh! Em đi thay đồ, nhanh thôi." Tôi trả lời, lười nhác tắt radio và chọn lấy một chiếc váy màu trắng đơn giản, vuốt gọn lại mái tóc, điểm chút son môi rồi rời khỏi phòng.

Anh luôn có thói quen đứng chờ tôi ở cổng ra vào của chung cư, dù tôi nói với anh bao nhiêu lần là phía trên có bóng cây mát, tôi đi bộ một chút cũng không sao. Ấy vậy mà hôm nay, lòng tôi rộn ràng lên những âm thanh vui khi người đàn ông ấy vẫn áo sơ mi, vẫn quần tây, giày nâu bóng lộn, cười thật tươi như thách thức ánh nắng ngoài kia.

Ngày hôm ấy, tôi nhận được tin từ anh, anh phải đi sang Trung Quốc công tác một năm. Anh hỏi tôi có muốn giữ anh lại không, tôi cười rồi lắc đầu, cái lắc đầu vời vợi đau thương.

-Vì sao? Anh có chút bất mãn trong giọng nói – Vì sao em không muốn?

-Vì...anh.

-Vì anh?

-Em biết đó chính là cơ hội của anh. Anh đi thôi, đừng vì em mà lỡ con đường dài.

"Đừng vì em mà lỡ con đường dài" nhiều năm sau, anh vẫn nhắc về nó, giọng nói lúc nào cũng đầy sự chơi vơi.

Tối, muộn, thành phố vẫn đông, anh và tôi gửi xe ở một công viên, thong dong đi bộ ngược phố. Tay anh nhiều lần muốn nắm lấy tôi, tay tôi nhiều lần muốn níu cánh tay anh, thế nhưng "con đường dài" đã chia cắt ước muốn ấy. Thế là chúng tôi cứ đi những bước chân không đều, ngắn, dài, hờn, dỗi.

Anh đưa tôi về đến cổng chung cư, đèn đã tắt ngúm, ông bảo vệ già ngủ gật trong phòng canh. Tiếng cải lương phát lên từ chiếc điện thoại cũ của ông như cắt vào lòng tôi một cảm giác cô đơn đến lạnh người. Tôi còn biết rõ đó là trích đoạn cải lương "nửa đời hương phấn", tiếng thảm sầu của cô The đang bộc bạch với mình trước khi lìa xa người yêu vì danh giá gia đình của anh. Ấy vậy mà đúng lúc ấy, đoạn ấy cất lên, như giết từng tế bào trong người tôi.

"Em không cần đến đưa anh đi."

Tin nhắn anh lửng lơ trên điện thoại.

Thế nhưng tôi đã đến, lúc anh đi. Dặn dò anh vài lời, đưa cho anh vài món đồ lặt vặt tôi chuẩn bị vội. Chiếc khăn choàng tôi chọn mua ở cửa hiệu nằm khuất trên đường Trần Hưng Đạo, chiếc áo len lần đi Đà Lạt mua nhưng chưa có cơ hội tặng anh. Sau đó mới biết rằng, tặng khăn, tặng áo là tặng cho người rời xa ta.

Rồi bình yên trên khuôn mặt tôi đã làm cho anh đặt một dấu hỏi giữa chuyện tình:

" Em có thật sự yêu anh không, Lam?"

Tôi về nhà chiều thứ Tư, tối mịt, một mình mò mẫm trong bóng tối.

Đặt được cái thân xuống giường, trời đất quay cuồng, đảo điên đến mệt mỏi.

"Hay là nuôi một con mèo đi Lam. Có cũng đỡ buồn." Tin nhắn từ Nhã. Tôi xoay người nằm nghiêng, trong đầu hiện lên một con mèo mướp mập ú, nó chạy từng bước thật ngắn trong đêm mưa bão...

Bố tôi gọi nó là Lúa. Vì ông tìm thấy nó nhỏ xíu, ướt mem cất tiếng meo meo yếu ớt giữa đồng, đúng lúc mùa lúa trổ bông nặng trĩu.

Và cũng chính cái lúc người ta đưa thi hài bố về nhà, Lúa bỏ đi, tôi đứng trong nhà nhìn ra sân, nó ngoảnh đầu lại nhìn tôi, một cái cuối cùng rồi chạy mất vào đêm đen dông gió.

Bởi vì cuộc đời tôi là những cuộc chia ly không thể nào tái ngộ,

Cho nên lúc anh đi, tôi cảm tưởng mình như con Lúa, ướt mèm lạnh lẽo đi từng bước trong gió mưa...

Sáng hôm sau, Nhã đến từ rất sớm mang theo một cái hộp nhỏ. Tôi vừa thức dậy, mắt vẫn chưa mở lên hết, ti hí nhìn Nhã. Cô mở nắp hộp, con mèo con nhảy ra khỏi, thót ngay lên ghế đưa cặp mắt to tròn nhìn xung quanh.

Tôi quyết định gọi nó là Lúa, mặc cho Nhã hết sức bất bình vì nó chẳng liên quan gì đến lúa cả.

-Tao chưa thấy con mèo mướp nào được đặt tên là Lúa. À, chưa thấy ai đặt tên mèo là Lúa. Mi mi, Mi sa, Miu miu...người ta gọi ba cái tên dễ thương gần chết, mày gọi nó là Lúa.

Hớp ngụm cà phê nóng bỏng môi, tôi chợt mỉm cười.

Và rồi chiều chung cư nào cũng trở nên bớt nhàm chán hơn vì có Lúa.

Anh vẫn điều đặn gọi cho tôi hai lần mỗi ngày, nhưng thời gian nói chuyện với nhau ngày ít đi. Giữa chúng tôi tồn tại một ngọn núi cao, trèo mãi, trèo mãi chỉ thấy kiệt sức buông xuôi...

Có lần anh hỏi tôi về con mèo lười đang nằm bên cửa sổ, mắt lim dim hưởng thụ chút nắng còn lại của chiều, tôi nói nó là Lúa. Anh cười, không hỏi gì thêm. Lúa cũng cất tiếng kêu meo meo, đánh hơi được mùi cá từ giỏ đi chợ.

Rồi Sài Gòn chiều nay bắt đầu lất phất những hạt mưa bụi, cơn mưa đầu mùa bắt đầu rơi xuống, hối hả, phấn khích làm ướt cô gái áo dài trắng đạp xe ngược gió. Tôi ngồi lười trong quán cà phê đưa mắt lơ đễnh, không cố định vào bất cứ một vật gì.

Hôm nay anh đã nói chia tay, không phải là tạm thời xa nhau, cũng không phải là dành ra thời gian suy nghĩ về chúng ta. Mà là hẳn hòi chia tay, không quyến luyến hay vương vấn gì cả:

"Lam à, chúng ta chia tay thôi."

Trong đầu tôi, lúc nào dòng tin nhắn ấy cũng hiện lên một cách đột ngột như cách nó xuất hiện. Không phải gọi hay gặp mặt, chỉ là một tin nhắn, ngay cả cơ hội nhìn thấy anh lần cuối, nghe giọng anh một lần cũng xa vời vợi. Chỉ một dòng tin nhắn né tránh, chỉ thế thôi. Tôi ném điện thoại đã tắt nguồn vào góc nhà, xách túi vải màu nâu thô, ném vài quyển sách, ví tiền và con Lúa vào trong giỏ, thong dong ra phố.

Con Lúa lần đầu được dạo công viên với chủ, nó vui lắm! Nó kêu meo meo suốt, đầu nhướn ra ngoài khỏi giỏ để nhìn thấy khoảng trời không gian xung quanh, cánh mũi nó phập phồng thật mạnh như hít hết khí trời vào phổi. Tôi đưa tay vào giỏ, cố rờ vào bộ lông mướp mềm mượt, cố tìm lấy một chút hơi ấm nào đó chảy vào lòng bàn tay. Rồi dưới mưa, cánh dù trong suốt bật lên, tôi có thể nhìn thấy những giọt mưa đập mạnh vào cánh dù rồi chảy dài ra, rơi xuống đất.

Cũng có một giọt ấm nóng rơi từ mi mắt, chảy dài xuống cằm rồi hóa thân thành giọt mưa rơi xuống.

Khác với anh em cùng chất loại với mình, hạt mưa rơi xuống làm mầm non lên xanh, giọt nước mắt rơi xuống chẳng-để-làm-gì.

Tôi từng nói với mẹ, nước mắt là thứ phí phạm nhất của con người.

Tôi từng nói với Nhã, con người trong thật ngốc khi khóc lóc.

Và bây giờ, tôi vừa phí phạm, vừa ngốc nghếch, vừa lẩn thẩn dưới mưa với con mèo vô tâm, trong thảm bại đến lạ lùng.

"Dậy đi con, dậy đi Lam."

Miên man trong cơn sốt nóng ran người, tôi mường tượng thấy được bố. Ông đang vắt khăn đặt lên trán tôi, sau đó chạm bàn tay thô ráp vào da tôi. Trên khuôn mặt ông hiện rõ vết sẹo mờ dưới cằm, tôi đưa tay như cố chạm vào người ông, cái cảm giác gần gũi bố, cái cảm giác được chăm sóc yêu thương như ngày còn nhỏ ám vào tôi một cơn mê sảng kì dị. Bên cạnh nhà là hai vợ chồng trẻ mới cưới được vài tuần,cãi nhau to tiếng, tôi choàng dậy, mở mắt. Màn cửa bị gió thổi tung bay, vài hạt mưa còn ráng nhảy vào phòng, ướt một góc bàn. Chẳng có cái khăn nào trên trán, chẳng có ai cạnh bên, tôi bó gối ngồi chơi vơi giữa chiếc giường đơn nhỏ xíu, mà nay rộng và trống trải đến sợ hãi.

Tôi lật đi lật lại quyển nhật kí hành trình dài. Tôi từng làm con người du hành khắp miền tây Nam Bộ với chiếc ba lô trên lưng, câu nói trên môi và quyển nhật kí trong túi quần. Hai năm qua, tôi bỏ xó nó nằm trên kệ, không thèm chạm tới. Hôm nay, tôi muốn tìm lại câu nói của một người lính trở về sau chiến tranh. Tôi nhớ rõ hôm ấy ở Trà Vinh, lỡ chuyến phà lớn qua bên kia sông để về khách sạn, tôi hớt hải hỏi người đàn ông đang ngồi câu ở rặng dừa nước. Tôi không rõ ông đang câu gì, chỉ ngồi im tĩnh lặng, lâu lâu, chiếc nón lá rung lên vì gió luồn qua.

- Chú, con lỡ phà. Chú cho con quá giang qua sông, nghen?

Ông đưa mắt nhìn tôi, cái nhìn khó hiểu rồi cười xòa, cái nết hiền hòa mến khách người Nam Bộ. Ông thu dây câu, gật đầu, tôi không suy nghĩ nhiều, nhảy ngay lên ghe, chòng chành muốn té. Ông đưa mái chèo nhè nhẹ xuôi dòng nước. Chiều, miền Tây đẹp cái đẹp đơn sơ nhưng không kém phần mặn mà, đằm thắm như cái má hồng của con gái nơi đây, cái giọng ngọt lịm rao hàng khiến bao người chết mê chết mệt. Tôi vô tình nhìn thấy bàn tay của ông, tay trái mất đi hai ngón, ông đưa giọng trầm trầm phân bua:

- Chiến tranh. Hồi đó ác liệt lắm.

- Chú trở về từ thời chiến?

- Ừ. Coi vậy cũng ngót nghét mấy chục năm. Hồi đó mới thanh niên trai tráng, nay lụm khụm coi sắp xuống gặp anh em đồng chí.

- Chú sợ gì nhất sau khi trở về?

Tôi đong đưa tay chạm vào dòng nước mát, vài con cá ưỡn mình như khoe những chiếc vảy lấp lánh dưới hoàng hôn, lặn biến. Ông trầm ngâm một lúc lâu, tay đưa mái chèo chậm lại, mắt nhìn ra xa tận nếp gấp chân trời.

- Sợ nhiều cái lắm. Nhưng, sợ nhất là sống cô đơn. Trở về, nhà cửa không còn, vợ con đi lưu lạc mất. Coi vậy mà cái số tui chung tình – ông cười hề hề - nhà ở miệt xứ Tịnh Biên, cứ đi đến đâu hỏi có ai thấy vợ tui không, người chỉ đông chỉ tây, đi tìm cũng ngót gần mười mấy năm, đến đây thấy mến đất, làm thấy mến tay, chân, thôi, coi như duyên phận đứt đường gãy gánh, tui ở lại đây giăng câu kiếm sống qua ngày.

Đọc lại những dòng đó, tôi chợt thắt lòng lại. Đúng, chẳng có gì đáng sợ là phải sống cô đơn, là phải bắt đầu mọi thứ một mình, là khi chơi vơi không có một ai để nhỏ to chia sẻ...

"Lam, tại sao em lại đối xử với anh như vậy?"

Tối muộn, tôi đọc tin nhắn xong có chút bất mãn. Là anh nói chia tay tôi, là anh để tôi lại một mình, giờ anh trách cứ như những ngày qua tôi đã làm lỗi lầm tệ hại với anh. Tôi mở tủ lạnh, kiếm lon bia còn sót lại sau mùa tết, khui ra nhâm nhi với con khô nướng khét lẹt bằng bếp gas. Rồi chếnh choáng, rồi ngà ngà, chợt thấy ra tôi không phải kẻ lăng nhăng cũng không phải tay đào mỏ chuyên nghiệp, chỉ là...tôi giấu cảm xúc mình quá giỏi thôi.

- Lam?

- Em yêu anh.

- Gì cơ?

- Em nói em yêu anh! Chẳng phải đó là điều anh muốn nghe sao?

- Lam? Em say hả? Lam? Có bao giờ em uống ba cái đó đâu. Lam?

- Đừng có một câu là Lam, hai câu là Lam nữa! Anh muốn em níu kéo anh đúng không? Em đang làm nó đây! Nhưng tại sao anh lại muốn em làm nó khi anh là người bỏ ra đi khỏi chuyện tình mình?!

- ...

- Anh nghĩ em không yêu anh hả? Anh nghĩ là em là cái loại đầu toàn đất, tim toàn xi măng thép sắt hay sao? Tại sao anh lại đi? Tại sao? Anh có biết là khi ba em nói ba em đi, ông ấy đã không về nữa! Anh có biết là khi má em nói má em đi, má em cũng không về nữa! Vậy sao anh nói là đi, anh có biết em sợ thế nào không? Anh có suy nghĩ cho em không? Cứ khư khư cái suy nghĩ của anh rồi cho rằng anh là người tổn thương nhất ở đây hả? Đúng! Chúng ta ai cũng tổn thương! Nhưng cái em giấu cho anh, không chỉ là tổn thương đâu! Em còn gửi vào anh sự hi vọng, mong ngóng, rồi cái anh mang cho em chỉ là chia ly!

- ...

- Tiến nè, đời em trải qua quá nhiều cuộc chia ly mất mát rồi. Thêm nữa, cũng không sao. Thôi, chào anh, chúc anh có được một cuộc sống trọn vẹn.

- Lam...

Thức dậy sau một giấc ngủ dài, ghế của xe không được êm làm cổ tôi mỏi nhừ, muốn rã nát. Con Lúa trong túi đựng ngủ say sưa quên trời đất. Chị lơ xe bằng giọng miền tây lơ lớ giọng hoa kiều mời gọi khách, tôi chợt nhớ là đêm qua đã mua vé đi về Cà Mau. Hai bên cửa sổ, gió lùa vào khe tạo thành tiếng rít khe khẽ mang theo mùi nước mặn và mùi của bông lúa non đang độ trổ sữa thơm ngào ngạt. Tôi mở điện thoại, tám mươi hai cuộc gọi từ Nhã, gần trăm cuộc gọi từ anh. Không buồn kiểm tra, tôi ném nó vào ba lô, nhắm nghiền mắt hít lấy dung hoa đất trời. Tôi đi loanh quanh cả mấy tiếng rồi mới tiếc nuối bắt chuyến phà cuối cùng xuôi về miệt Năm Căn, ghé thăm bố tôi. Bố tôi nằm lại mảnh đất quê hương, cạnh ông bà, cạnh những người thân quanh năm được chú Út nhang khói, nên lòng tôi cũng an ủi đôi phần. Đôi giày mới bỡ ngỡ đạp trên đất ruộng, cái đất màu loang lổ lam xám trơn trượt, vài bông cỏ may quấn lấy chân, vướng lại đôi hoa cỏ lìa cành tiếc nuối. Mặt trời lười, vươn người rồi đi ngủ sớm, chỉ sót lại chút ánh nắng cam nhún nhảy trên đầu những ngọn lúa mới vươn. Tôi ngắt một bông, đưa lên miệng cắn. Cái chất ngọt ngọt thanh thanh chảy vào cổ họng như đang nếm trọn cái hương vị ngọt ngào của quê mẹ. Vài con vịt trời hốt hoảng tung bay lên bầu trời, chỉ còn lại tiếng kêu quạc...quạc buồn bã. Cóc, nhái cũng bắt đầu râm ran họp chợ, tiếng chúng nó trầm buồn, pha lẫn vài con dế cố rét rét vài tiếng thật đơn độc. Tôi đứng lại, nhìn vào đường trước mặt dài thăm thẳm, trải mắt một màu xanh non ngút ngàn, một màu cam nắng sắp tắt hẳn, một cái tâm tư đầy rẫy cô đơn giữa đất trời sắp tối, nom chênh vênh đến đáng sợ.

- Tía! Hai Lam về!

Tiếng thằng em reo lên như được quà khi thấy tôi xách ba lô nặng trĩu, thất thiểu bước thấp bước cao. Chú Út trong chòi chạy ra, tay vẫn cầm cây sào đuổi vịt.

- Lam!

Nhã chạy ra từ nhà chính, mắt mũi nó sưng vù như vừa khóc một trận thập tử nhất sinh.

- Mày có đi cũng nói tao biết chứ! Tao gọi mày bao nhiêu cuộc rồi! Còn tắt nguồn! hu hu

- Lam ơi!

Lao ra sau Nhã, cái bóng cao ráo không kịp mang cả dép, chân trần đạp lên mớ dứa dại mà chú Út phơi ngoài sân đâm đau nhói chụp lấy đôi bờ vai tôi.

Anh nhìn vào mắt tôi, rất lâu, còn chút ánh sáng sót lại của trời chiều, tôi nhìn thấy mắt anh xa xôi, thăm thẳm sâu như một cái hồ không đáy, còn tôi thì không biết bơi, mặc tình chìm sâu không vùng vẫy...

Anh kéo tôi vào lòng mình, siết chặt. Đám con nít ồ lên thích thú, chú Út cầm cái sào đuổi vịt dọa đánh từng đứa, chúng nó chạy xô vào nhà, ra sau hè, nhưng vẫn cười khúc khích thích chí. Tôi chạm nhẹ đầu ngón tay vào lưng anh, ướt đẫm mồ hôi, thấy bình yên như cái chiều hè năm nào nằm yên trên đùi bố, chờ ông rà đài, mắt xa xôi ngắm đàn cò đang quải cánh bay về tổ. Thấy ấm áp như cái mùa mưa năm nào hết dầu, nhà tối thui, tôi trùm chăm ngồi giữa bố mẹ, nghe những câu chuyện liêu trai rồi thét ầm lên khi bố cố dọa. Thấy nhẹ nhàng như buổi sáng tinh mơ bố đánh thức tôi dậy, tôi ngồi ngáp ngắn dài trên giường tre sau hè, chờ ông xào nhanh mớ nui ngâm từ đêm qua cho tôi ăn đặng đi học. Tôi nhắm nghiền mắt, ừ, đúng, không có gì đáng sợ bằng cô đơn!

Tôi hiểu ra rằng, chia ly không có nghĩa là kết thúc, chỉ là để bắt đầu lại cái khác, mới mẻ và tốt đẹp hơn.

Lúa nhìn ra xa xăm, đưa miệng kêu meo meo, sau đó, nó quảy đuôi đi vào nhà, nằm dài chờ ăn cá trên bếp mặc kệ trời giông gió ngoài kia...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.06.2018, 18:24
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10


Cảm xúc ngày tháng sáu bâng khuâng

Có những thứ chẳng thể nói lên thành lời nhưng yêu thương thì sao? Cần lắm! Nhiều lúc, tôi tự hỏi: "Phải chăng nhiều người đang vùng vẫy trong cái tôi đơn độc?". Có nhiều ngày, khi đêm về, tôi nhìn thấy những dòng chữ chỉ là màn đêm với chút ánh sáng le lói từ những người mà tôi quen biết, đôi lúc cảm được nỗi đau, còn lại thì tôi không biết nó là gì. Bỗng nhớ đến: "Lối cũ ta về dường như nhỏ lại".
Nhiều lúc, tôi tự hỏi: "Phải chăng nhiều người đang vùng vẫy trong cái tôi đơn độc?". Có nhiều ngày, khi đêm về, tôi nhìn thấy những dòng chữ chỉ là màn đêm với chút ánh sáng le lói từ những người mà tôi quen biết, đôi lúc cảm được nỗi đau, còn lại thì tôi không biết nó là gì. Bỗng nhớ đến: "Lối cũ ta về dường như nhỏ lại".

Hàng ngày, ra vào hẻm bé tẹo, tôi thường nghĩ có một ngày nào đó, bức tường kia sẽ bị phá tan, chiếc bàn con của mình thoải mái đặt ngang dọc và bốn chiếc ghế. Liệu lúc đó, tôi có nhớ đến bốn người chia nhau ngồi hai ghế, bức tường rong rêu và cả những va chạm trên con hẻm nhỏ hẹp. Vậy mới nói, con người luôn đòi hỏi rồi lại tiếc nuối, tìm kiếm, xoay vần. Ít ai có thể vui trước cái hiện tại, gọi lại quá khứ để tìm về.


Tôi may mắn, thực sự là vậy. Tôi may mắn vì khi buồn, luôn có một ai đó la mắng rồi lại lo lắng cho tôi, cho tôi lý trí để nhìn thẳng một vấn đề. Tôi may mắn vì luôn có người đưa tôi một bản nhạc như hôm nay: "Lối cũ ta về, Chiều nghiêng vạt nắng, buồn chờ tóc mây. Lối cũ ta về, dừng chân trước thềm. Chờ nghe trong gió mùi hương ngọc lan"... Quay lại chỉ để nghe mùi hương ngọc lan thôi cũng đã đủ rồi, cần chi những thứ khác. Cảm ơn những người dù chỉ vô tình để những câu status, những đường link, những câu nói của một ông CEO nào đó... để tôi biết mình phải luôn nhìn về phía trước.

Nhiều lúc, nhìn vào một điểm nào đó, tôi gắn nó cho một câu chuyện thật hay. Sau đó mới biết, nó dở tệ như thế nào. Không "gắn" mà là "nằm" trong câu chuyện đó mới được. Những năm đầu khi vào thành phố, tôi thường ngồi xe buýt. Về nhà dì, lên bạn, công việc hay lâu lâu, tự dưng muốn đi, vậy là cứ đường đi đến đâu, tôi đi đến đó.

Có một điều là ở trạm xe buýt nào cũng đều na ná giống nhau: mẩu thuốc lá, tờ rơi, người bán vé số, con người mệt mỏi, vội vàng hay thờ ơ... Có người cứ ngóng nhìn đồng hồ, chờ xe buýt đến. Rồi khi xe buýt đến thiệt, họ giả đò lơ đi.... rồi lại ngóng chờ. Có người ngồi trên chiếc xe lăn ngược dốc trên phố dài. Dòng người nối tiếp...

Rồi tôi "vuốt ve" với những ý nghĩ tương lai của mình, công việc, gia đình, nhà cửa... mọi chuyện tôi cố gắng đưa vào nó một niềm vui riêng, nhỏ hoặc to. Tôi "cho" mình vào một tương lai sáng hơn hôm nay. Con người chỉ đơn giản là sống rồi cô đơn, mất mát, hạnh phúc, nó xen kẽ nhau để thấy cuộc sống nhiều màu sắc, không chỉ quanh quẩn một hoặc hai màu.

Có lẽ những điều ấy, nhiều người đã biết và không cần đọc cũng có thể hiểu. Nhưng ai sẽ thực hành được những lý thuyết?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.07.2018, 01:02
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10

Đã không thể là điều quan trọng nhất trong nhau, thì thôi đừng là gì nữa cả…
Giá như khi người ta chán nản và muốn buông xuôi một việc gì đó, người ta có thể nhớ lại thời điểm bắt đầu, người ta đã cố gắng nhiều như thế nào. Cũng giống như chuyện tình yêu hai đứa mình, ban đầu đẹp đẽ là thế, mộng thơ là thế. Vậy mà giờ đây..

Anh đã từng bất chấp nắng mưa mà đưa em đi, đón em về những quãng đường xa đằng đẵng. Anh đã từng quên cơn ốm sốt của mình để đến cạnh bên em khi em mỏi mệt. Anh đã từng coi em là duy nhất, là tất cả, là trọng tâm trong cuộc sống của anh.

Nhưng giờ đây mọi thứ đã đổi khác một cách chóng mặt. Anh giận dỗi vùng vằng với em thì chỉ biết im lặng bỏ đi. Anh không còn quan tâm, hỏi han em nhiều như trước. Anh có thể đi với bạn bè từ sáng tới đêm, mà với em thì hằn học.

Em nói chúng ta cần khoảng lặng để suy nghĩ kỹ hơn về chuyện tình cảm này. Anh cũng chỉ ừ một cách hờ hững và nhạt nhẽo vậy thôi. Anh không níu kéo, anh chẳng mảy may động lòng.

Chắc có lẽ, chuyện tình này cũng đã đến hồi kết thúc. Em cũng không muốn trói chặt tim một người không còn tha thiết yêu mình. Em muốn trao trả lại cho anh và em những khoảng trời tự do riêng…

Đối với anh, em có cũng được, không có cũng chẳng sao phải không? - Ảnh 1.
Vậy mà anh lại không đồng ý. Anh cứ dùng dặc, cứ nửa muốn thế này nửa muốn thế khác. Anh không muốn chia tay, cũng không muốn thay đổi mình. Anh chỉ cần em trong mối quan hệ tình cảm của anh. Vẻn vẹn là em, với cái danh "người yêu", và cứ ngoan ngoãn ở yên một chỗ như thế chờ đợi anh thôi.

Đã bao giờ anh đặt mình vào địa vị của em? Đã bao giờ anh biết cái cảm giác có người yêu mà vẫn cảm thấy mình đơn độc, lạc lõng trong thế giới rộng lớn này? Chắc là anh không đâu, bởi vì anh còn bận bao nhiêu công to việc lớn, còn tụ họp với bao nhiêu nhóm bạn bè. Anh đâu có rảnh để mà quan tâm tới cảm xúc rối bời trong em.

Em bây giờ, đối với anh, cũng giống như một quả bóng bay trong tay một đứa trẻ. Có thể vui thích thuở ban đầu, trân trọng và nâng niu. Nhưng sau đó, khi đã quen với sự xuất hiện của quả bóng bay rồi thì những sắc màu dù rực rỡ cũng trở nên nhàm chán. Và sợi dây vốn để níu giữ cho quả bóng đừng bay, giờ đây lại là một sự phiền phức không hơn.


Đường xa anh đi chưa tới, về nhà anh nhé có em chờ
Nếu em đã không còn là một điều gì đó quan trọng trong anh, thì thôi buông tay đi anh. Cho nhau một sự giải thoát, cho nhau lối đi riêng, để em tìm được hạnh phúc. Chứ cứ kiểu mập mờ lơ lửng thế này, em cũng không chịu được đâu anh.

Nếu như đối với anh bây giờ, em có cũng được mà không có cũng chẳng sao, thì chào anh em đi nhé!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.07.2018, 21:57
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10
  

Chỉ vì yêu

Tình yêu thật sự có lẽ nên là sự tin tưởng rằng mỗi người có năng lực tự giải quyết vấn đề của họ theo cách riêng của họ.

***

1

Khi còn bé, người lớn thường hay bảo trẻ con trong nhà, 'Mẹ làm vậy vì thương con. Cha làm vậy vì lo cho con. Bây giờ con chưa hiểu đâu, sau này lớn lên con sẽ hiểu.'

Lớn lên một chút, lũ trẻ thường bảo nhau, 'Tao nói vậy vì tốt cho mày. Tôi làm vậy vì nghĩ cho bạn. Nếu không quan tâm, ai lại thèm để ý đến tốt xấu của bạn.'

Khi bước vào quan hệ yêu đương rồi hôn nhân, vợ chồng thường biện minh cho quyết định hay hành động của mình, 'Em làm vậy là vì em yêu anh. Anh nói vậy cũng vì hạnh phúc của mình mà.'

Và rồi khi ta có con, ở trong vai trò nuôi dạy, hướng dẫn chúng, những lúc chúng không nghe lời, ta lại buột miệng, 'Ba làm vậy vì thương con mà. Mẹ làm vậy vì lo cho con đó. Con xem, người dưng nước lã ba mẹ lo lắng làm gì.'

2

Ừ, thì đúng là thật sự vì yêu thương nhau nên mới để ý nhau nhiều, vì quan tâm nhau nên mới lo lắng cho nhau hơn. Nhưng tình cảm ấy nên dừng ở đâu thì sẽ đúng mức cho sự phát triển tốt của mỗi một cá nhân?

Dùng từ 'yêu thương' để giải thích cho sự bảo bọc quá mức của người lớn đối với trẻ con, để biện minh cho sự ép buộc chúng đi theo hướng mà mình cho là đúng, để vẽ ra một con đường mà mình nghĩ là thế hệ sau nên đi. Tình yêu đó đang giúp đỡ chúng trưởng thành và tự đứng trên đôi chân của chúng, hay ngược lại đang từ từ lấy đi khả năng tự lập, tạo cho chúng thói quen mãi mãi dựa vào người lớn trong nhà trong bất kỳ việc nhỏ, việc lớn nào.

Dùng từ 'quan tâm' để giải thích cho sự can thiệp quá mức vào đời sống của nhau, để lý giải cho những phê bình mình dành cho người yêu hay bạn thân, để hướng họ cách giải quyết vấn đề theo cách mà mình cho là tốt nhất trong vai trò người ngoài cuộc. Sự quan tâm đó đang giúp người mình thương yêu tự tìm ra giải pháp cho bản thân, hay ngược lại gây thêm bối rối, hoang mang, tạo áp lực và giảm tự tin trong họ.

Mà thật ra có phải ta đang làm điều ấy vì yêu thương họ, hay ta đang làm vì nỗi sợ trong thâm tâm ta. Sợ rằng ta không phải là người cha người mẹ tốt, sợ rằng ta không phải là người yêu người bạn lý tưởng. Sợ rằng khi họ làm sai, khi họ sống dở, ta sẽ là người phải chịu trách nhiệm, phải gánh hậu quả.

3

Tình yêu thật sự có lẽ nên là sự tin tưởng rằng mỗi người có năng lực tự giải quyết vấn đề của họ theo cách riêng của họ. Có lẽ nên là sự tôn trọng quyết định của họ dù có khác với cách mình nghĩ đến mấy đi nữa vì cuối cùng cuộc đời của họ mình không thể sống thay. Có lẽ nên là nụ cười khuyến khích khi họ làm đúng, vòng tay thông cảm khi họ làm sai, ánh mắt sáng ngời khi họ học được cách đứng lên sau cú ngã, và thật sự không - đánh - giá - con - người họ dù hành vi của họ có lúc không hợp ý mình đến mấy.

Tình yêu thật sự có lẽ là lòng can đảm khi để cho người mình yêu thương phải chịu trách nhiệm với hành vi và quyết định của họ. Là việc để cho họ dọn dẹp đống rác họ gây ra. Là sự điểm tĩnh để cho họ té, trầy da tróc vẩy, chảy máu gãy xương. Là việc ở bên cạnh an ủi họ, nhìn họ từ từ đứng dậy, từ từ lành vết thương, chống gậy đi đường cho đến lúc chạy nhảy lại với ánh nhìn khuyến khích, lời nói nhẹ nhàng động viên. Là sự tỉnh táo để không la mắng họ, trách móc họ, miệt thị họ vì sai lầm của họ, để rồi ngay lập tức dọn dẹp những hậu quả của họ, cõng họ trên lưng suốt đoạn đường - có thể đến cuối cuộc đời của họ - mà không cho họ cơ hội sửa chữa sai lầm, vực dậy bản thân.

4

Và có lẽ sẽ công bằng nhất khi mỗi người tự nói rằng, 'Tôi đang làm điều này vì tôi yêu thương bản thân, vì tôi biết điều gì tốt nhất cho tôi, và chỉ khi tôi vui vẻ thì tôi mới có khả năng mang lại niềm vui cho người quanh tôi.

Sài Gòn - Việt Nam



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 31.07.2018, 01:05
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10


Chàng trai à !!!

Con trai cứ nghĩ tình yêu giống như đi câu cá, câu được rồi thì chẳng cần bỏ thêm mồi vào miệng cá nữa và người con gái yêu thương họ sẽ mãi bên họ, chẳng bao giờ rời bỏ họ. Đó là sai lầm, thực sự sai lầm.

***

Chàng trai à! Một cô gái có thể bên cạnh bạn hôm nay, không có nghĩa sẽ bên bạn ngày mai và ngày mai nữa. Có bất ngờ không khi một cô gái luôn bên bạn, yêu thương, lo lắng cho bạn bỗng dưng một ngày bỏ lại bạn dù bạn biết người đó vẫn yêu bạn rất nhiều ? Tại sao ư? Tại vì bạn vô tâm...

chang-trai-a

Dù trong mọi hoàn cảnh nào, là con trai, bạn cần biết: con gái luôn là người thiệt thòi nhất, về tất cả mọi mặt. Lúc mới yêu, bạn ngày ngày bên cạnh, quan tâm, ngày ngày dùng những cử chỉ yêu thương dành cho cô ấy. Còn cô ấy nhẹ nhàng đáp lại tình cảm của bạn, đối với cô ấy, chẳng biết tự bao giờ, bạn đã là duy nhất. Có một điều, con gái sẽ chẳng bao giờ nói cho bạn biết rằng có khi nào vào một ngày nào đó, bạn sẽ rũ bỏ hết yêu thương của hiện tại, buông tay cô ấy mà đi hay không? Dù luôn nói cười bên bạn nhưng nỗi lo lắng ấy luôn thường trực trong suy nghĩ.

Đó là lúc mới yêu, còn khi các bạn đã bên nhau được một quãng đường khá dài thì thời gian sẽ cho thấy rõ sự thay đổi. Người con gái bạn yêu vẫn yêu bạn, thậm chí yêu sâu đậm hơn rất nhiều. Còn bạn, sự lạnh nhạt hiện lên trên từng tin nhắn. Những cử chỉ âu yếm, lời yêu thương không còn nữa, thay vào đó là những câu nói cụt lủn, hành động hời hợt, thiếu quan tâm...Tình yêu quả thực không công bằng khi người con gái càng yêu càng sâu đậm thì người con trai lại ngược lại, ngược đến vô tâm...

Là con trai, các bạn sẽ chẳng thể hiểu hết một cô gái, dù cho bạn đã yêu cô gái ấy như thế nào. Người ta nói thời gian sẽ trả lời cho tất cả, nhưng nếu bạn cứ ngồi đó chờ đợi thời gian giải đáp thì có lẽ cô gái bạn yêu đã rời xa bạn mất rồi. Con gái khi yêu luôn cần sự quan tâm, che chở từ người mình yêu ngay cả khi cô ấy đã trưởng thành hay khi các bạn đã yêu nhau nhiều năm. Quan tâm mãi là quan tâm, một lần quan tâm không thể dùng cho cả một đời.

Chỉ cần một câu nói tùy thôi hay cái nhíu mày của bạn cũng đủ khiến cô ấy mất cả đêm để suy nghĩ xem mình đã làm gì có lỗi. Rồi những lời nói hời hợt khi yêu nhau lâu ngày sẽ khiến cô ấy nghĩ rằng bạn đã chán cô ấy hay bạn đã có người con gái khác.v..v..bạn sẽ mãi chẳng biết được, những đêm cô gái nhỏ bé của bạn, luôn vui cười hồn nhiên bên bạn nay lại thu mình trong chăn, giọt nước mắt ngắn dài lăn trên gò má...Tiếng nấc nhẹ vang lên trong đêm dài, bạn có hiểu được không???Đáng nhẽ là con gái phải được yêu thương, nâng niu, trân trọng nhưng nay dường như đã bị chính người mình yêu thương nhất bỏ rơi. Thời gian cứ vậy, vài câu hỏi thăm hời hợt rồi lại thôi, người con gái bạn yêu dần rơi vào câm lặng, bạn có biết không ?

Rồi một ngày, có một người con trai đến bên cạnh cô gái nhỏ, trò chuyện, tâm sự cùng cô ấy, làm cô ấy vui, khiến cô ấy cười. Bạn dần dần biến mất khỏi suy nghĩ, giấc mơ hay cũng không còn là lí do cho tiếng nấc nghẹn lòng trong đêm nữa. Thay vào đó, cô gái nhỏ nhắn tin với người con trai khác, lại có những lời quan tâm như lúc hai bạn mới yêu. Có thể trong trái tim cô ấy, hình bóng bạn vẫn luôn xuất hiện, vẫn có một chỗ vẹn nguyên dành cho bạn nhưng cô ấy chọn ra đi, vì cần được nâng niu, cần quan tâm, trân trọng. Trong tiềm thức của cô ấy, bạn vẫn luôn là một kí ức đẹp, vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Nhưng chàng trai à, bạn vẫn yêu người con gái đó mà, phải không ? Nhưng sao lỡ đánh mất rồi, có đáng không. Là do vô tâm hay là do bạn thiếu chín chắn? Suy cho cùng, lỗi là do bạn đã sai để làm mất đi người con gái yêu bạn thật lòng. Có lẽ cho đến mãi sau này, bạn sẽ chẳng tìm được người con gái nào yêu bạn như cô ấy....Có không giữ mất đừng tìm, dù hối tiếc cũng đã quá muộn màng...

Nếu bạn là một người con trai đã, đang và sẽ yêu xin đừng làm người bạn yêu phải khóc. Hãy trên trọng, yêu thương cô ấy nhiều hơn cái cách cô ấy lo lắng cho bạn. Vì là con gái nên rất dễ yếu lòng.

"Mạnh mẽ đến đâu em cũng là con gái

Mệt mỏi rồi biết dựa vào ai..."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 03.08.2018, 20:54
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10

  
Mục: Trải nghiệm yêu
Không nợ sẽ không đến, không duyên sẽ không tụ
Điều bất hạnh nhất không phải là khi một ai đó bỏ ta đi, mà là khi ta tự từ bỏ chính mình.

***

Nhiều năm trước, má hay mắng, rằng nhất định có một ngày sẽ bị quả báo, vì cái tội cứ hành hạ người này người kia, khi người ta theo đuổi. Thời đó còn trẻ, còn dại, còn con nít ham chơi, chỉ nói sao má kỳ, con mình không bênh, lại cứ bênh người ngoài rồi trù ẻo. Mà ai có tội gì đâu, là tự nguyện chịu khổ cả. Ai ép.

Ừ, ai ép. Trong một mối quan hệ, ai thương nhiều thì sẽ thua đến không có đường thoát. Một bộ phim luật sư mình đang xem cũng đã nói như thế. Khi một mối quan hệ kết thúc, ai còn thương thì người đó sẽ thua một vố lớn không có hồi kết với những điều kiện kèm theo (đòi hỏi, điều kiện chia tay, yêu cầu chia tay) của đối phương.

khong-no-se-khong-den-khong-duyen-se-khong-tu

Điều bất hạnh nhất không phải là khi một ai đó bỏ ta đi, mà là khi ta tự từ bỏ chính mình. Càng sống lâu hơn, lại thấy khó tha thứ hơn. Càng nghĩ nhiều hơn, càng khó bỏ qua hơn. Bản thân ta biết hết. Nhưng vẫn bị cuốn vào bão tố phong ba.

Không phải vì người thay đổi, mà vì ta đòi hỏi quá nhiều. Lúc mới thương thì đì hỏi được thương nhiều hơn. Lúc đã thương nhiều thì vin vào đó mà hạch sách làm mỏi mệt nhau. Lúc hết thương thì chỉ có một ước muốn, vẫn được người thương, dù chỉ chút gì còn sót lại. Ta luôn thay đổi, dù ở thời điểm nào.

Không phải khi không giữa thế gian này, bao nhiêu con người, gặp bao nhiêu lần vẫn thấy đó chỉ là người dưng, nhưng cũng có dù đó là người lạ, chỉ gặp một lần lại muốn làm người thân. Lạ rồi quen, muốn rồi không muốn, nồng rồi nhạt, thương rồi không, một vòng quay bất tận thì cũng có lúc trở về điểm đầu. Vạn sự xuất phát từ số 0 rồi lại về 0, chẳng phải đều như vậy sao. Vậy mà người ta vẫn luôn níu kéo đến khi tim mình bật máu mới thôi.

Không nợ sẽ không đến, không duyên sẽ không tụ, hết nợ sẽ tự đi, hết duyên sẽ tự mất. Quy luật này, có níu đến thế nào cũng là bất khả. Vậy thì hà cớ gì, ta cứ đau đáu mà chi.

"Có những nỗi đau tự mình phải kết thúc. Có những giọt nước mắt tự mình phải lau khô. Có những nụ cười phải tự mình tìm lại...". Cưỡng cầu không được, chi bằng tự giữ lấy bản thân mình và buông bỏ những gì mình chẳng còn thuộc về.

Những đám mây ngày mai bay qua sẽ chẳng bao giờ giống những đám mây của ngày hôm qua.

Hiểu rằng, duyên tự sinh ắt duyên tự diệt.







Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 12.08.2018, 20:38
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10
  

Tha thứ thì dễ, tin tưởng lại mới khó
Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi.

***

Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.

tha-thu-thi-de-tin-tuong-lai-moi-kho

Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là "cảm giác".

Có thể đôi lúc vì yêu, sẽ khiến họ mất đi lý trí và ghen tuông vô cớ, nhưng một khi phụ nữ đã nghi, thì ít khi điều đó là không chính xác.
Mà đàn ông thì lại là chúa ngụy biện, bằng mọi giá sẽ khiến nỗi nghi ngờ của phụ nữ thành ghen tuông vô cớ, khiến nỗi lo lắng chính đáng của họ thành sai lầm.

Đã là đàn ông, thì nên kiệm lời xin lỗi một chút. Và nhất định có lỗi thì phải sửa, bởi vì chỉ trẻ nhỏ mới có quyền được sai mãi cùng một chuyện, và cũng chỉ trẻ nhỏ mới tin rằng một sai lầm có thể lặp đi lặp lại.

Chỉ mong đàn ông, đã yêu thương một ai đó, nếu không thể khiến phụ nữ có những hạnh phúc tuyệt vời, thì cũng đừng nên khiến họ trở nên đau khổ cùng cực

Bởi lẽ, như đã nói rồi đấy, phụ nữ là chúa nhớ dai. Họ sẽ tiếp tục mỉm cười, nhưng trong lòng họ là vạn nỗi buồn dai dẳng. Họ sẽ tiếp tục tha thứ, nhưng dĩ nhiên họ chẳng còn đủ tin tưởng nữa rồi..."






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.09.2018, 22:16
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1539
Được thanks: 609 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu bao nhiêu là đủ ? Bao nhiêu là đầy? - Điểm: 10
  
Nụ hôn khắc trên mặt bàn cũ


Có người nói, hầu như mọi mối tình đầu đều dang dở, tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi làm sao có thể hạnh phúc hơn.

***

Vào đại học, màu trời như xanh hơn. Ngoài cửa sổ ký túc là con phố rợp những hàng Ngân Hạnh, những chiếc lá vàng sớm mai rơi nhiều trên ban công. Ngày ấy tôi mười tám, thường ngồi ngoài ban công xem sách, tôi yêu Ngân Hạnh và màu váy thiên thanh.

Thường cùng bạn ra siêu thị bên ngoài mua ô mai khô đựng trong những túi giấy sặc sỡ và sữa tươi 950ml, rồi vừa ăn kem vừa đá những chiếc lá vàng, đi trên con phố vừa chớm lên màu chiều. Bởi tôi quyết định làm một người người nhàn tản, nên sống những ngày tháng sinh viên rảnh rang, sao lòng đôi lúc lại dâng lên những ưu buồn không tên.

nuhon

Bởi những nỗi niềm trong lòng, tôi đã thích một người. Tôi cũng không biết vì sao lại để ý đến anh ấy, chẳng qua có một thời gian, tôi hay gặp anh, thấy anh vô tâm đi lướt qua bên tôi, hoặc cả hai cùng xuất hiện ở đâu, tôi đều trở nên cuống quýt hồi hộp.

Ngồi trong phòng đọc thư viện, nhìn thẳng lên lại thấy anh! Đôi mắt sáng kia không trìu mến nhưng lại rất đẹp, tôi biết rằng đàn ông không cần lấy lòng người bằng gương mặt đẹp, nhưng tôi thật sự bị gương mặt anh chinh phục. Đôi mắt ấy, có thể nhìn sâu vào một người, không chớp mắt, con ngươi đen nồng nàn, lòng trắng lại lạnh lẽo, hàng mi mang một vẻ bối rối, anh thật lạ lùng. Tôi thích anh.

Buổi chiều ngày 25/4/1997, tôi ngồi trên ban công, bỗng dưng tôi thấy anh đi qua phía dưới, anh mặc một chiếc T-shirt đen, mũ lưỡi trai đội ngược. Tay anh ôm quả bóng, như một cậu bé càn quấy đi thong thả về sân bóng rổ phía xa. Váy xanh tôi gió lất phất, trái tim tôi tan ra xao xuyến.

Tôi chạy ra sân bóng rổ, đứng từ xa xem anh chơi bóng cùng mọi người. Họ đều là con trai, có mấy người để ý thấy tôi, liều nói gì đó với nhau, tất cả đều nhìn tôi, anh cũng mấy lần ngoái nhìn, nhưng không bộc lộ gì.

Họ không nói gì nữa, chỉ chăm chú đánh bóng, tôi bỗng dưng thấy mình vừa quê vừa ngốc, đành bỏ về.

Tôi quyết định quên anh. Nhưng chớp mắt duyên may gặp gỡ lại đến, lúc khai mạc Đại hội thể thao, tôi lại nhìn thấy anh trong áo T - shirt đen và chiếc mũ lưỡi trai đội ngược, đi như cậu bé càn quấy, vẻ phớt đời. Hôm đó tôi đi cùng bạn thân, tôi nói cho bạn biết anh là chàng trai tôi thích.

Nó nhìn anh, rồi nói với tôi: "Xem ra không phải người tốt!". Tôi đáp: "Ừ!". Chúng tôi đi theo anh tới vị trí lớp anh, lần này tôi thấy rõ, anh học khoa Công nghệ thông tin, trên tôi một khoá.

Từ lúc đó tôi rất có cảm tình với những sinh viên khoa Công nghệ thông tin, gặp họ tôi đều mỉm cười, đúng là yêu ai yêu cả đường đi, mà cũng thường tự sửa sang lời nói cử chỉ của chính mình, tôi muốn cho dù lúc nào gặp anh, đều để anh thấy một tôi hoàn hảo. Tôi còn tưởng tượng ra rất nhiều tình huống được gặp anh, như tôi ôm sách đi từ lớp ra, anh bỗng đâm sầm vào tôi; hoặc một hôm tôi mặc tấm váy xinh đẹp, anh để ý nhìn tôi; hay là, tôi bị xe đâm phải, anh tình cờ ngang qua.

Nhưng những điều tôi tưởng tượng đều chẳng xảy ra. Và chúng tôi gặp nhau rất đơn giản. Hôm đó tôi lại nhìn thấy anh trên thư viện, hai chúng tôi chỉ cách nhau một chiếc bàn gỗ, tôi liền viết một mẩu giấy, và cũng chả viết bay bướm gì, chỉ có tên tôi, nói tôi muốn làm bạn gái anh. Tôi không dám nhìn anh, cúi gằm mặt trên sách.

Sau đó, khi tôi ngẩng đầu lên, anh đã đi rồi, lúc đó tôi vô cùng hối hận. Dư vị của việc bị cự tuyệt là một phút giây thậm chí thèm chết, tôi gục xuống chiếc bàn, muốn khóc nhưng không thể khóc.

Trời đã rất tối, tôi mới rời thư viện, cả người như thể bị mưa đổ, nỗi rã rời không thể so sánh. Song, khi tôi bước ra cổng, tôi thấy anh đang ngồi trên bậc thềm, anh quay người lại, nhìn thấy tôi, nói: "Đồ ngốc!". Tôi sung sướng tới suýt nữa thì nhảy lên, rồi anh nắm tay tôi, đưa tôi về cổng ký túc; Sau đó anh đòi xem thẻ thư viện của tôi, bóc tấm hình 2x3 trên thẻ cất vào túi, rồi đi.

Chúng tôi hẹn hò, tôi cố ý mặc tấm váy mới, mua chỉ để mặc gặp anh, tôi nghĩ anh hẳn cũng cảm thấy vì sao tôi trân trọng thế mặc đến nơi hò hẹn. Anh cười. Chúng tôi đi dạo quanh quẩn, khi về anh đưa tôi những thứ tôi đã nhắc, như sách trinh thám, ảnh của anh, bài hát của Trương Sở, tất cả anh đều mang cho tôi.

Tôi phải cùng cả khoa đi khảo sát ở Thừa Đức gấp, tôi suốt ngày suốt đêm nhớ anh. Tới một thành phố lạ, nhìn thấy gì hay tôi chỉ muốn mua tặng anh, dường như mỗi tình ca đều đang hát về chúng tôi. Mua được Trái Không Hoa (trái Vả), lớp thịt quả đầy ngọt vô cùng này lại có vẻ ngoài xấu xí, có vô số những cái hạt li ti bé xíu. Khi tôi về, cùng anh vừa xem phim vừa ăn trái Vả, ăn nhiều đến mức cả hai vừa vui sướng vừa hơi khó chịu, phải đây là dư vị mối tình đầu chăng. Trên đường về, đi qua một gốc hoè đại thụ, chúng tôi nhìn nhau, mắt anh lại có ánh nhìn lạnh lạnh, nhưng bỗng tôi cười phá lên, nghĩ hai đứa miệng đầy hạt vả, làm sao hôn đây... Và tôi quay đầu đi.

nuhon1

Tôi hỏi anh: "Âu Dương Tân, anh có yêu em không...". Anh nói: "Không biết, không rõ." Anh chỉ nhìn tôi mỉm cười.

Rồi một ngày, anh đến tìm tôi nói, người yêu anh đã quay lại rồi, anh và cô ấy lại bên nhau. Khi đó, tôi đứng trước anh, hoàn toàn không được như cac cô gái trong phim, nhã nhặn cho anh một cái tát, tôi giận dữ nhặt hòn đó dưới đất đánh anh. Ngực anh bị đập trúng, nhưng anh không nói một lời, chỉ im lặng bỏ đi, còn tôi thì đau đớn khóc than bao nhiêu vết thương.

Tôi lại quay về cuộc sống nhàn tản giảng đường. Anh không để tôi gặp anh lần nào, vâng, còn cần gặp nhau để làm gì nữa, người con trai như anh, đáng lẽ tôi nên đoán ra từ trước, làm sao có thể cả đời chỉ có một cô gái... Cái tôi cần là một tình yêu dài lâu ấm áp, ngược hẳn với những gì anh mang tới. Buổi chiều đó tôi ngồi trên ban công đọc sách, bỗng nước mắt lăn xuống, thời gian trôi quá nhanh, anh đã tốt nghiệp rồi.

***

Đang là những ngày sinh viên tốt nghiệp rời trường, trong ký túc rất hỗn loạn, có người khóc than, có người ăn uống, có người tự ôn tập, vào tối đó, anh bỗng nhiên xuất hiện, phòng ký túc chỉ còn lại mỗi mình tôi, anh đẩy cửa bước vào, không nói một câu nào, chỉ kéo tôi ra đi.

Chúng tôi đi đến gốc hoè cổ thụ gần rạp chiếu phim, anh đẩy tôi dựa vào cây, rồi nói, Trăn Sinh, anh muốn hôn em. Tôi không giãy dụa, chỉ lặng lẽ nhắm mắt, hỏi anh một câu: "Âu Dương Tân, anh có yêu em không...". Lúc đó tôi mới phát hiện, hoá ra tôi đã vẫn thầm lặng yêu anh. Hơi thở anh sát trên gương mặt tôi, gần ngay sát tôi, rồi bỗng xa ra. Anh đã dời tôi, không đáp lại tôi, chỉ nói: "Em ngốc quá!".

Sau lần ấy tôi nghĩ trái tim tôi đã chết, tôi bỗng nhiên phân tích rạch ròi mối quan hệ của tôi và anh, tôi chẳng qua chỉ là một thứ đồ chơi khi anh cô đơn, anh cũng chỉ đùa giỡn tôi mà thôi.

Nghĩ thế, rồi tôi cũng đến ngày tốt nghiệp, tôi cũng có bạn trai, con trai hiệu trưởng, vì anh ấy thích tôi, và bố anh muốn, nên chúng tôi đều ở lại trường, mà cũng rất nhanh sẽ cưới nhau, về ở căn nhà nhỏ giữa vườn hoa bốn phòng một phòng khách.

nuhon2

Cuộc sống của tôi bình yên phẳng lặng, chỉ mỗi thứ hai đến lớp điểm danh sinh viên, chỉ gạch bút đỏ dưới tên sinh viên vắng mặt, cũng không nghĩ cách chỉnh đốn các em như những giáo viên trợ giảng khác, tôi nổi tiếng là một giáo viên hiền lành, sinh viên rất quý tôi.

Thời gian trôi nhanh, chớp mắt, lại một lứa sinh viên mới, ngày đại hội khai giảng của khoa, tôi đột ngột thấy ba chữ tên Âu Dương Quyền giữa rất nhiều tên người, khi tôi điểm danh đến, em đứng lên, tôi cũng đứng lặng người.

Tất nhiên em không phải là bản sao của Âu Dương Tân, Quyền là Quyền, một cậu sinh viên hoạt bát đáng mến, là một người có họ hàng xa với Âu Dương Tân. Cậu cho tôi biết Âu Dương Tân hiện đang sống rất hạnh phúc.

Tôi qua Quyền hỏi thăm được tình hình của Âu Dương Tân như thế, tôi biết tôi làm thế này là không đúng, nhưng tôi không thể kiềm lòng, về sau trong lúc đi công tác, tôi đã về quê anh.

Tôi theo địa chỉ mà Quyền cho, đến cơ quan Âu Dương Tân. Thấy tôi, nhìn tôi cười, anh bước từ văn phòng ra, mặt trời sáng lên trên vai anh, chỉ có điều chúng tôi không biết nói gì, rồi anh mời tôi về nhà ăn cơm.

Họ đã có một đứa con, cuộc sống êm ái. Vợ anh rõ ràng không biết gì về ngày xưa của tôi và Âu Dương Tân, rất nhiệt tình đón khách. Ăn cơm xong, tôi đến lúc phải đi rồi, nhưng, một câu nói một nụ hôn của bao nhiêu năm trước tôi mong mỏi, cuối cùng tôi đã không có được.

Có những lúc tôi rất bướng bỉnh, và tôi muốn anh tiễn tôi. Dọc đường về, tôi hỏi anh: "Âu Dương Tân, anh rốt cuộc có yêu em không... Vì sao anh lại trở nên như thế này...".

Anh trở nên luống cuống, nói: "Em muốn anh nói gì đây, hồi sinh viên, anh đã lỡ làm người ta to bụng rồi, anh phải gánh trách nhiệm của mình. Cả đời anh chỉ yêu một mình cô ấy, anh đã quyết rồi. Anh chưa bao giờ yêu em!"

Chúng tôi lạnh nhạt chia tay nhau như thế. Sau khi trở về, tôi bắt đầu chuẩn bị cho lễ cưới của mình.

Có người nói, hầu như mọi mối tình đầu đều dang dở, tôi cũng chỉ là một người bình thường, tôi làm sao có thể hạnh phúc hơn.

***

Đó là tháng 3 năm 2000, một buổi chiều mùa xuân, trường tổng vệ sinh, khi tôi đi qua lớp, các em sinh viên năm một bỗng gọi to tên tôi, các em kéo tôi lại trước một chiếc bàn học cũ, đó là một chiếc bàn học gỗ rất cũ kỹ, kê ở hàng cuối lớp, đã bị mọt gặm tơi tả, nhưng chữ khắc trên mặt bàn vẫn rõ ràng, tôi nhìn thấy tên tôi, và những nét chữ xiêu vẹo:

"Trăn Sinh, hy vọng em mãi mãi không bao giờ nhìn thấy những dòng này, nếu em đọc được, anh sẽ không bao giờ có thể cầm lòng sống tiếp quãng đời còn lại. Anh yêu em. Làm sao anh lại không yêu em cho được. Anh chỉ hối hận vì đã phạm sai lầm, sự trừng phạt nó mang lại là làm anh vĩnh viễn không thể hôn người anh thật lòng yêu, cũng không được sống bên người ấy."

Phía dưới, có một dấu môi hôn, khắc lên trên một dấu môi khác vẽ bằng bút bi đỏ.

Sinh viên vỗ tay ồn lên, tôi mỉm cười trước thiện ý của các bạn trẻ, "Đây là trò đùa ác của ai đây nhỉ! ". Tôi nói.

Nhưng quay đi nước mắt bỗng dưng rơi...

Trăn Sinh





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 109 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 9, 10, 11

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 43, 44, 45

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 7, 8, 9

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 13, 14, 15

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 18, 19, 20

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 10, 11, 12

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 31, 32, 33

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 53, 54, 55

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 24, 25, 26

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1, 2, 3, 4

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 6, 7, 8

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 31, 32, 33

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 40, 41, 42

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 7, 8, 9

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 5, 6, 7

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 11, 12, 13


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Eun vừa đặt giá 1899 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 728 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 421 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 692 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 789 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 751 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 649 điểm để mua Điện thoại HTC U11
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 550 điểm để mua Điện thoại Xiaomi Mi Mix 2
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 950 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy Note 8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S8
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 999 điểm để mua Điện thoại Iphone X
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 750 điểm để mua Điện thoại Sony Xperia Z5 Premium
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 450 điểm để mua Điện thoại Oppo F3 Plus
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 850 điểm để mua Điện thoại Samsung Galaxy S9
Shop - Đấu giá: tieu_hao vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1807 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 714 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 679 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 645 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1720 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.