Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo

 
Có bài mới 25.07.2018, 17:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3226 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Nguyên do.
Editor: Melodysoyani.

“Điện hạ.” Nàng gật đầu nói, ánh mắt lại liếc lên trên, lúc thoáng thấy qua một màu vàng sáng, do trong lòng có việc cầu hắn, nên thành thật  đỡ ghế dựa cho hắn: “Ngài ngồi đi.”

Lý Kê giương mắt nhìn xuống, hôm nay nàng cực kỳ trong sáng thuần khiết, dù môi mỏng không được tô son nhưng vẫn có chút hồng hồng:“Khụ khụ.” hai tiếng, hắn cho hại nhân lui ra, nghiêm mặt nói với Giang Cảnh Nghiên: “Hôm nay cô đến thiên lao, có nói mấy câu với phụ thân ngươi.”

“Điện hạ, thân thể phụ thân ta sao rồi?” Nói đến phụ thân, nàng không nhịn được chen vào.

“Ngươi gấp cái gì.” Lý Kê trừng mắt liếc nàng một cái, chỉ vào một cái ghế dựa  khác  bảo nàng ngồi xuống, lại nói: “Cô thấy phụ thân ngươi có thể dùng sức dập đầu như thế, có lẽ thân thể cũng không tệ.”

Giang Cảnh Nghiên yên lặng túm chặt làn váy của mình, tuy đau lòng, nhưng không quên chuyện quan trọng nhất:“Phụ thân có nói với điện hạ, chuyện rương bạc kia không?”

“Có.” Lý Kê gật gật đầu, mỉm cười nhìn Giang Cảnh Nghiên, hỏi: “Ngươi không nghĩ tới, rương bạc kia thật sự do phụ thân ngươi tham ô sao?”

“Không có khả năng.” Giang Cảnh Nghiên lập tức chối bỏ nói: “Phụ thân ta tuyệt đối không có khả năng tham ô, ngay cả lúc mẫu thân ta bệnh nặng, ông ấy  thà rằng nhịn đau bán nhẫn phỉ thủy tổ truyền, cũng không thu nhận hối lộ.”

“Ồ.”

Tròng mắt Lý Kê xoay một vòng , nói: “Quả thật, nơi đông lọt gió hạ dột mưa như nhà các ngươi, không thể nào giấu cái rương bạc kia được.” Các đốt ngón tay thon dài của hắn gõ trên mặt bàn, đối với gia cảnh của Giang Cảnh Nghiên, hắn đã sớm điều tra rõ ràng:“Hôm nay phụ thân ngươi nói với ta, rương bạc kia là của một vị tú tài tên là Lưu Thành, hắn tạm đặt ở nhà ngươi. Lưu Thành, người này ngươi biết không?”

Thì ra là hắn, sao nàng lại không quen biết Lưu Thành chứ. Phụ thân và phụ thân của Lưu Thành vốn cùng trường, chỉ là phụ thân Lưu Thành chỉ tới tú tài đã dừng bước, chẳng qua của cải của Lưu gia rất phong phú, phụ thân Lưu Thành đã mở một học đường ở Tùy Châu, cuộc sống xem qua rất  dễ chịu. Mà phụ thân là cử nhân ăn cơm quan gia, do phụ thân liêm khiết, sinh hoạt nhà nàng có chút túng quẫn. Cũng vào bốn năm trước, phụ thân được điều nhiệm đến Tùy Châu, do đó mà trưởng bối hai nhà lại lui tới lần nữa, phụ thân cảm thấy Lưu gia là chỗ quen biết cũ, hơn nữa Lưu Thành cũng coi như tuổi trẻ tài cao mới tuổi đôi mươi đã là tú tài, lúc Lưu gia tới cầu hôn, lập tức  đồng ý. Chỉ là cảnh còn người mất, có lẽ phụ thân ở trong ngục còn chưa biết chuyện Lưu gia sớm phái người hủy hôn. Dù  cho có nói là vì bảo vệ nữ tế (con rể), cũng không thể nào vì thế mà xả thân vào tù được.

Nàng trả lời đúng sự thật: “Lưu Thành vốn là vị hôn phu của ta, chỉ là sau khi nhà ta xảy ra chuyện, Lưu gia đã tới hủy hôn. Nếu bạc  kia là do Lưu Thành đặt ở nhà ta, vì sao phụ thân phải dấu diếm cho hắn,  hay là trong đó còn có duyên cớ gì?”

Lúc nghe được tiếng vị hôn phu, Lý Kê không khỏi nhíu mày, thẳng đến khi Giang Cảnh Nghiên nói Lưu gia hủy hôn, hắn mới  dãn mày “Chậc Chậc.” hai tiếng.

“Bởi vì, rương bạc kia là do Mộc Vương cho Lưu gia.”

Giang Cảnh Nghiên giật mình mà há to miệng: “Cái gì, vì sao Mộc Vương lại  đưa bạc cho Lưu gia?”

Lý Kê: “Không phải Mộc Vương muốn cưới ngươi sao. Hắn đã kêu người tặng bạc cho Lưu gia, muốn Lưu gia từ hôn, trưởng bối Lưu gia vừa có được lợi ích lại không dám đắc tội Mộc Vương, nên đã tặng một nửa bạc cho nhà ngươi. Đương nhiên, phụ thân ngươi  không nói một chữ nào liên quan tới nguồn gốc của rương bạc kia, cũng là vì ngươi. Thật ra Mộc Vương sớm gặp qua phụ thân ngươi, nhưng phụ thân ngươi không muốn để nữ nhi làm tiểu thiếp của người ta, nên muốn tiếp tục gánh tội, Mộc Vương cũng không thể tìm ngươi gây phiên phức.”

Hốc mắt nàng ướt, thì ra là thế, khó trách kiếp trước sau khi mình tiến vào  phủ Mộc Vương,  ngay cả một bức thư phụ thân cũng không viết cho mình, không bao lâu  sau ông liền bệnh chết.

Nếu lai lịch của bạc kia đã rõ ràng, chỉ cần tìm người Lưu gia ra làm chứng, phụ thân  có thể được thả ra. Giang Cảnh Nghiên nghĩ đến thư đệ đệ gửi, không phải nói Lưu Thành tới kinh đô sao, sau khi nàng nói ra suy nghĩ của mình với Lý Kê, Lý Kê lại lắc đầu.

“Nếu Lưu gia đã nhận bạc của Mộc Vương, ngươi cảm thấy bọn họ còn sẽ vì ngươi, mà đi đắc tội với Mộc Vương sao?”

Một người là Vương gia có quyền thế, một người thuộc gia tộc đang xuống dốc. Là người thông minh, đều sẽ lựa chọn người trước.

Sẽ không, Giang Cảnh Nghiên lắc lắc đầu.

“Như thế, phụ thân ta phải làm sao?”

“Lưu gia có được danh tiếng tốt như vậy, nhà bọn họ lại không phải là kẻ khiêm tốn, tất nhiên sẽ có người đỏ mắt, chúng ta cứ chờ là được.”

Giang Cảnh Nghiên vẫn do dự: “Chỉ là……”

Lý Kê thấy dáng vẻ sốt ruột của nàng rất  đáng yêu, cố tình trêu chọc nàng :“Ngươi cứ yên tâm đi, phụ thân ngươi đã giao ngươi cho cô, cô nhất định sẽ không làm ngươi thất vọng.”

“Cái gì?” Giang Cảnh Nghiên đột nhiên đứng lên, làm đổ nước trà trong ly: “Điện hạ giỡn với ta sao, nếu phụ thân đã không muốn ta làm tiểu thiếp của  Mộc Vương , sao ông ấy có thể đồng ý……”

“Bởi vì ông ấy thấy cô thanh liêm như gió trầm lặng như trăng, làm người lại chính trực, ông ấy rất vừa lòng.” Hắn cắt đứt câu nói của nàng, nhìn dáng vẻ  cam chịu của Giang Cảnh Nghiên , trong lòng hắn vừa vui sướng vừa có chút thất vọng.

Một lát sau, hắn thấy tay Giang Cảnh Nghiên níu chặt làn váy đến mức sắp trầy da , mới nói: “Ngươi suy nghĩ gì vậy, phụ thân ngươi chỉ đồng ý để ngươi làm nha đầu làm việc nặng cho ta thôi, ông ấy nói ngươi làm không tốt, thì đừng làm nữ nhi của ông ấy nữa.”

Thật xấu hổ, nàng biết Lý Kê cố tình trêu ghẹo mình, nhưng vẫn cứ vì ý nghĩ của mình mà đỏ mặt. Nàng cúi đầu thật thấp, không nói lời nào, tay lại buông làn váy ra.

Có được niềm vui, hắn nghẹn cười rời khỏi Ngô Đồng Uyển, thẳng đến điện Tuyên Đức, hắn mới bật cười ra tiếng.

Thuận Xương ở ngoài điện nghe thấy tiếng cười này, cả người không nhịn được nổi da gà.

Mà Giang Cảnh Nghiên bên kia, tuy rằng Lý Kê muốn nàng chờ, nhưng nàng vẫn sợ, sợ còn chưa đến ngày sửa lại án sai thì phụ thân đã không còn. Loại cảm giác bị người khác nắm giữ vận mệnh này, làm cả người nàng không thoải mái, bất kể là kiếp trước hay hiện tại, nàng đều giống như một con rối, chỉ có thể mặc người khác đùa nghịch. Hiện tại, làm sao nàng có thể bảo đảm, người đang giúp mình sẽ luôn đứng về phía mình chứ.

Nàng cấp bách muốn tự nắm giữ vận mệnh của mình, loại  ý tưởng này như một hạt giống từ từ nảy mầm. Nhìn cung điện rộng đến không thấy bờ ranh giới này, nếu có một ngày, nàng nói là nếu, nàng cũng có thể đứng trò chuyện vui vẻ trên đỉnh cao thì không biết sẽ có cảm giác thế nào đây.

Ban đêm hôm nay, Giang Cảnh Nghiên mơ thấy mình mặc thêm giá ý (áo cưới),  lúc vào động phòng, nàng thấy  Lý Kê, Lý Ung, còn có Lưu Thành, bọn họ đều muốn làm tân lang của nàng, nhưng nàng không muốn ai cả, giữa lúc hỗn loạn, lúc nàng tỉnh dậy đã phát hiện mình thấm đẩm mồ hôi lạnh.

“Thôi ma ma.”

Tiến vào không phải Thôi ma ma, mà là Như Ngọc: “Giang tiểu thư, ngài tỉnh rồi à.”

“Như Ngọc, Thôi ma ma đâu?”

“À, hiện tại mới canh ba giờ dần, các bà tử và nha đầu còn chưa đổi ca.”

Giang Cảnh Nghiên nhìn thấy ngoài cửa sổ vẫn xám xịt, thì ra là nàng dậy sớm. Trên người dính mồ hôi,  đã không còn buồn ngủ, nàng bảo Như Ngọc chuẩn bị một bồn nước , thay xiêm y sạch sẽ thì đi ra Ngô Đồng Uyển với Như Ngọc.

Qua Ngô Đồng Uyển không lâu, nàng mơ hồ nghe được tiếng múa kiếm, lúc đi ngang qua một cái sân, đến gần vừa thấy, thì ra là Lê Tiến.

Lê Tiến là hậu nhân nhà tướng, vốn được xem như dòng dõi hiển hách, nhưng vào mười năm trước, phụ thân và tất cả thúc bá của hắn đều hy sinh trong một trận chiến tranh, thời kì giáp vụ, người trong gia tộc không ai có thể tiếp nhận vị trí tổ tiên để lại, gia tộc của hắn cứ mai một tại kinh đô như vậy. Sau đó cũng không biết Lê Tiến gặp vận gì, được Thái tử để ý, một đường lên tới vị trí chính nhị phẩm- tướng quân Phiêu Kị như bây giờ.

Lê Tiến lớn lên trong quân doanh từ nhỏ, dậy sớm rèn luyện thân thể đã là thói quen nhiều năm, múa kiếm đến đổ mồ hôi, viện này của hắn  là Thái tử cố ý ban cho hắn ở Đông Cung, để khi hắn đang trực có thể dùng nghỉ ngơi, hắn cảm thấy nữ quyến phiền toái, lại không có nha đầu hay bà tử hầu hạ ở chỗ này, cho nên chỉ mặc một áo choàng ngắn, cánh tay rắn chắc và cơ bắp mặc sức chảy mồ hôi nóng. (=)))

Nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới, hôm nay  lại có hai kẻ tới “Rình coi”. (=3)

“Ai da”

Hắn không cẩn thận làm rơi chuôi kiếm xuống, đập vào chân của mình

“Ha ha.” Giang Cảnh Nghiên cười bước qua thềm cửa, Như Ngọc đi theo nàng cũng  cười ha hả, nàng khen nói: “Kiếm thuật của Lê tướng quân không tệ nha.”

Khác với khuôn mặt tươi cười của hai nữ nhân, sắc mặt Lê Tiến xanh mét, xong rồi xong rồi, vậy mà hắn lại bị hai nữ nhân này xem hết, Như Ngọc đã làm thổ phỉ thì thôi đi, làm sao Giang Cảnh Nghiên nhìn thấy mình…… Cũng không ngượng ngùng.

Lê Tiến căm giận mà nhặt quần áo, đẩy cửa chạy vào.

Đầu Giang Cảnh Nghiên đầy nghi vấn, hỏi Như Ngọc: “Hắn bị gì vậy?”

Như Ngọc còn đang nhớ lại hình ảnh vừa rồi, làn da của Lê tướng quân nhìn cũng thật non mềm, dáng vẻ mới vừa rồi cực kỳ giống tiểu tức phụ đang tắm bị nhìn lén, thật đáng yêu. Nếu bà trẻ lại mười tuổi, sẽ suy nghĩ tới việc cướp người về sơn trại làm vị hôn phu.

“Như Ngọc à?”

“Hả, tiểu thư kêu ta làm gì?”

“Ta hỏi Lê tướng quân bị làm sao vậy?”

“Xấu hổ đó mà.” Như Ngọc ra vẻ như người từng trải nói: “Hắn là một con gà con, sợ là cả kỹ viện cũng chưa đi qua, lại không có thê tử, đột nhiên bị nữ nhân nhìn, nên xấu hổ đó.”

Lê Tiến đỏ mặt ở trong phòng,  lúc nghe được tiếng [con gà con], vừa định ra cửa tỷ thí với Như Ngọc, nhưng mới vừa đứng lên đã nghĩ đến tiếng cười vui sướng của Giang Cảnh Nghiên. Không biết liêm sỉ! Hắn  phải đến dặn dò Thái Tử điện hạ cách xa nữ nhân này một chút.

“Chậc chậc.” Giang Cảnh Nghiên sống hai đời, đối với chuyện kiêng kỵ giữa nam nữ, không để ý lắm, nàng không ngờ tới  Lê Tiến sẽ ngây thơ như vậy, cực kỳ thú vị.

Sau khi đi ra khỏi sân vườn của Lê Tiến, nghĩ đến chuyện của phụ thân, nàng đến điện Tuyên Đức, nghĩ tới lúc này Thái tử cũng sắp dậy.

“Giang tiểu thư.” Thuận Xương dẫn theo hai  hàng tiểu thái giám, xách thùng bưng nước đều có đủ, hắn nhìn thấy Giang Cảnh Nghiên lập tức cúi người chào, đi đến trước mặt nàng:“Sao người lại có thời gian tới đây vậy?”

Giang Cảnh Nghiên nói: “Chuyện của phụ thân ta còn phải làm phiền tới điện hạ, nên muốn tới điện Tuyên Được một chút, xem ta có thể giúp đỡ gì hay không.”

Hôm qua hắn nói muốn mình làm nha đầu làm việc nặng, tuy có thể đa số là trêu chọc, nhưng trong lòng nàng, thật sự  biết ơn hắn. Bất kể là kiếp trước, hay là hiện tại.

Thuận Xương cười, thầm nghĩ chẳng lẽ Giang tiểu thư thật sự muốn làm người của điện hạ, chẳng qua bên người điện hạ chưng từng có nữ nhân, cũng không biết Giang tiểu thư có phúc phận kia hay không. Nếu là có, lấy tính nết hiền lành của Giang tiểu thư, làm chủ tử của bọn họ cũng không tệ lắm. Nghĩ đến đây, ý cười trên mặt Thuận Xương không khỏi có chút chân thành:“Giang tiểu thư nói gì vậy, nô tài trong điện Tuyên Đức này đều có đầy đủ rồi, ai phải làm gì đều đã được phân chia rõ ràng, sao có thể làm phiền Giang tiểu thư. Chẳng qua,  thân thể điện hạ yếu ớt từ nhỏ, hôm kia lại canh giữ một đêm không ngủ, nô tài nghe ngài ấy nói mình có chút khó chịu, nên theo chỉ thị đến phòng bếp làm canh tuyết lê. Nghĩ đến bây giờ không còn sớm nữa, nhưng bây giờ nô tài lại không thể đi được, nếu Giang tiểu thư có thời gian, hay đến phòng bếp truyền lời giúp nô tài, sai người bưng canh tuyết lê tới đi.”

“Có thời gian mà, Thuận Xương công công yên tâm đi, ta lập tức đến phòng bếp.” Giang Cảnh Nghiên cười đồng ý,  các đại thái giám ở bên người  như Thuận Xương đều là người linh hoạt, lời hắn vừa thốt ra , Giang Cảnh Nghiên đã biết hắn cố ý chỉ dẫn cho mình.

Chẳng qua, nàng có khả năng sẽ làm Thuận Xương thất vọng rồi, nữ nhân ở Đông Cung này không thể nào ít hơn phủ Mộc Vương, hiện tại như thế, về sau  cũng như thế. Cho nên, nàng có thể kính Lý Kê, cũng có thể làm việc cho Lý Kê, chỉ riêng không thể làm nữ nhân của Lý Kê .

Thuận Xương phái  tiểu thái giám dẫn đường Giang Cảnh Nghiên, lúc nàng đến phòng bếp làm bộ không thấy tiểu thái giám nháy mắt ra hiệu cho trù nương (nữ đầu bếp), chủ động đề xuất việc để mình giúp đưa canh tuyết lê đến điện Tuyên Đức.

Mới vừa đi vào trong điện, nàng đã nghe được tiếng ho khan của Lý Kê, thật đúng là một vị chủ tử yếu đuối mong manh (#Melody: mô phật, nguyên văn mị không thêm không bớt :>), lúc nghĩ đến Lê Tiến múa kiếm, có vẻ là, thân thể nam nhân vẫn nên cường tráng một chút thì tốt hơn.

~ Hết chương 11~

#Melody: Có ai thấy bạn Lê Tiến cute không >”<!! Chính thức lọt hố bạn Lê vì độ moe từ đầu đến giờ :v



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Catstreet21, Diệp Y Ca, HNRTV, Ngantrinh, Phụng, antunhi, chalychanh, conluanho, gamE___0ver, hienheo2406, linhkhin, y229917
     

Có bài mới 26.07.2018, 09:56
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3226 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Nữ quan.
Editor: Melodysoyani

Ban đêm hôm qua Lý Kê không ngừng ho khan, nằm có chút khó chịu lập tức khoác một chiếc áo đứng lên xem tấu chương, đêm xuân ẩm ướt, thân thể hắn  không chịu nổi chút hàn khí này, đầu đã có chút nặng nề.

Lúc này, đột nhiên có một nử tử duyên dáng đứng ngoài mành sa, cách một tầng sa nên hắn không nhìn rõ, chỉ nghe nàng quỳ xuống nói một câu Thái Tử điện hạ, hồi ức lập tức ùa về giống như một bức tranh xinh đẹp.

“Cảnh Nghiên, là nàng sao?”

Giang Cảnh Nghiên đang bưng canh tuyết lê đột nhiên cảm thấy có chút phiền lòng, đời này đây là  lần đầu tiên nàng nghe được Lý Kê gọi mình như vậy, giữa lúc hoảng hốt  giống như trở lại thời gian trước đây.

Nhưng trong lòng nàng rõ ràng, đây không phải kiếp trước.

Nàng thấy Lý Kê xốc mành sa lên, đứng dậy giải thích nói: “Canh tuyết lê này là Thuận Xương công công bảo thần nữ đưa tới, bây giờ điện hạ muốn dùng không?”

Lý Kê không chỉ có đầu nặng nề, mà bây giờ cả người cũng nặng nề, kiếp trước hắn thật cẩn thận mà che đậy quan hệ của hai người, cứ thế  để cuối cùng mình rơi vào kết cục chết thảm. Mỗi khi hắn thấy  người nọ nhìn hắn cười duyên dáng, hắn chỉ nghĩ, muốn……

“Điện hạ!”

Một tiếng thét kinh hãi , làm kinh động tới Thuận Xương ở  ngoài điện.

Lý Kê bị bệnh, chỉ có Giang Cảnh Nghiên, Thuận Xương và thái y biết, đây là dặn dò của Lý Kê .

Hiện tại thời cuộc căng thẳng, Hoàng Thượng đã bị bệnh, nếu tin Thái tử  bị ốm được truyền ra, chẳng phải là cho tiểu nhân bắt được cơ hội sao. Cho nên, vì phòng ngừa tin Lý Kê bị bệnh truyền ra bên ngoài , Giang Cảnh Nghiên bị Lý Kê giữ lại làm nha đầu, làm người hầu hạ bên cạnh.

Trong lòng nàng buồn rầu,  Đông Cung này to như vậy, Lý Kê không thể tìm người khác đến hầu hạ sao, cố tình giữ nàng lại. Bên ngoài vốn dĩ đã nói nàng có dính líu tới Thái tử, hiện giờ ở lại hầu hạ trong điện Tuyên Đức mấy ngày, sợ là thánh chỉ tứ hôn từ trong cung sẽ nhanh chóng tới thôi.

“Nóng quá.” Lý Kê nhìn Giang Cảnh Nghiên đang thất thần, nhíu mày nói: “Nếu ngươi không vui lòng hầu hạ, thì về đi, đỡ phải nhăn mặt ở chỗ này cho cô xem.”

Nàng thật không muốn, nhưng cũng không thể nói ra :“Điện hạ nghĩ sai rồi, thần nữ chỉ  lo lắng  chuyện của phụ thân thôi.”

Hai người đều giả vờ quan sát nhau, trong lúc nhất thời, hình ảnh lại rất hài hòa.

“Sợ gì, không phải cô nói không cần lo lắng  rồi sao.” Lý Kê nuốt thuốc vào, đắng chát khó nuốt, nên lập tức xua tay không uống.

“Điện hạ uống thêm một chút nữa đi.” Nàng nhìn đến thuốc trong chén còn thừa hơn phân nửa, nàng chỉ hy vọng Lý Kê có thể nhanh khỏe lại, như thế nàng sẽ được rời đi sớm một chút.

Lý Kê nhíu mày, kháng cự nói: “Không uống, ngươi lấy tấu chương lại đây cho cô.”

Bất đắc dĩ, nàng nghe lời nâng một xấp tấu chương, nghĩ có phải nên kêu Thuận Xương tới đút thuốc hay không. Lúc này, cánh tay đột nhiên bị đẩy đẩy, nàng ngẩng đầu nhìn Lý Kê rồi  đưa tấu chương qua.

“Cô xem đến đau đầu, ngươi đọc cho cô nghe đi.”

Hiện tại nàng cũng đau đầu: “Thần nữ không biết chữ.”

“Khi quân là tội chết.”

Nàng mở  tấu chương ra, là danh sách sứ thần ở Tây Vực tới chơi gần đây được Lễ Bộ gửi về, lúc nhìn đến chữ ghi trên đó, mắt nàng bỗng nhiên sáng-- Tưởng Lan, nữ quan có cấp bậc cao nhất thời xưa.

Dân phong ở triều đại Đông Tấn, chỉ cần là có tài cán, bất kể nam nữ, đều có thể vào triều làm quan. Chỉ là nữ nhi của gia đình bình thường, đọc sách biết chữ rất ít khi đi thi, về mặt tài học đã ít lại càng thêm ít so với nam tử. Cho nên nữ quan trong triều đại Đông Tấn có thể đếm được trên đầu ngón tay, mà vị Tưởng Lan này chính là người đứng đầu trong số đó.

Giang Cảnh Nghiên đã từng đọc sách tập viết từ nhỏ, chẳng qua kiếp trước nàng cho rằng đọc sách chỉ là để dưỡng tính thêm nhã nhặn, hiện tại, nàng không cho là như vậy nữa.

Lý Kê nhìn ánh mắt Giang Cảnh Nghiên sáng lên, lấy tấu chương trong tay nàng qua: “Nhìn cái gì, ngươi đã như vậy rồi, hay là thôi đi.”

Giang Cảnh Nghiên không tin: “Sao điện hạ biết thần nữ không được?”

Lý Kê thuận tay rút một tấu chương chương khác, mở ra quét mắt, ném cho Giang Cảnh Nghiên: “Đây là tấu chương do quan muối* ở Mân Nam gửi tới, nói là gần đây việc buôn bán muối lậu rất nghiêm trọng, mà dân bản xứ lại cấu kết bao che cho nhau, nên muốn xin binh đến trấn áp. Việc này ngươi cảm thấy, nên xử lý như thế nào.”
*quan coi quản việc bán muối ấy

Giang Cảnh Nghiên cúi đầu tự hỏi một phen, nói: “Từ xưa đến nay việc bán muối đều nằm trong tay quan gia, chuyện này không thể làm bậy được.”

Lý Kê gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với cách nói của Giang Cảnh Nghiên.

Được sự đồng ý, nàng tiếp tục nói: “Nhưng dân chúng địa phương lại tự thành lập phe phái như thế, lâu dài quan phủ sẽ không làm gì được, sớm hay muộn cũng sẽ thành tai hoạ ngầm. Nhưng lại không thể nói là phản loạn, phái binh trấn áp là hơi quá đáng , hay cứ tiên lễ hậu binh* có được không?”
* trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực.

“Phu nhân nhẹ dạ.” Lý Kê lắc đầu, nói: “Ngươi làm quan muối như thế thì không phải quá lễ độ rồi sao, đến mức vô dụng rồi mới dâng tấu đến kinh đô. Triều đại lấy nhân*(lòng nhân từ) trị quốc, cưỡng chế dân phong sẽ có thương tổn, nhưng nhất định phải cho họ biết khí thế của mình. Cho nên phái binh, chẳng qua như bắt giặc bắt vua trước, cho dù là đám ô hợp cũng sẽ có thủ lĩnh, nếu thủ lĩnh cũng chịu thua, còn lại, đều không còn gì đáng kể nữa.”

Nghe  Lý Kê nói xong, hình như Giang Cảnh Nghiên cũng có cảm giác bừng tỉnh đại ngộ, trước kia nàng qúa gò bó với ý nghĩ của một tiểu thư khuê các, làm việc làm người đều khó phòng trường hợp lớn. Nếu nàng thật sự có ý tưởng làm nữ quan, thì còn phải học hỏi rất nhiều thứ.

“Ngươi hãy hết hy vọng đi.” Lý Kê vừa phê duyệt tấu chương của quan muối, vừa nói: “Ba năm mới tuyển nữ quan một lần, lần tổng tuyển cử nữ quan gần nhất là vào tháng năm, chỉ còn thời gian hơn hai tháng, ngay cả tứ thư ngươi cũng không xem hết, càng đừng nói thi thố. Nhưng nếu chờ ba năm nữa, ngươi đã xuất giá mất rồi!”

“Không xuất giá!” Giang Cảnh Nghiên không hề nghĩ ngợi, trực tiếp trả lời.

“Chậc Chậc.”

Ánh mắt Lý Kê u ám: “Không xuất giá cũng đúng, nếu ngươi xuất giá, vậy cô cũng không biết tìm đâu ra một nha đầu làm việc nặng đến thế cho ngươi.”

Nha đầu làm việc nặng, đó là chuyện không có khả năng. Thật vất vả sống lại một đời, mắt thấy có chút hy vọng, lại tới Đông Cung làm nha đầu, nàng tình nguyện cứ đi đầu thai như vậy.

Lý Kê nhìn vẻ mặt rối rắm của nàng, cười một câu: “Không muốn à?”

Nàng mỉm cười, trong lòng nói không muốn, nhưng lời nói đến bên miệng lại trái lương tâm: “Sao lại không muốn, nếu ngày sau thần nữ làm Tể tướng, chỉ cần điện hạ dặn dò, lúc đó thần nữ sẽ không từ chối.”

Lý Kê nhướng mày, chỉ vào chân của mình, chế nhạo nói: “Một khi đã như vậy, ngươi xoa bóp chân giúp cô  trước đi, ngồi lâu rồi nên có chút mỏi.”

Yếu ớt, nàng nói thầm ở trong lòng , nhưng vẫn  nghe lời bóp chân cho hắn.

Chân của Lý Kê, thuộc dạng thẳng, cách mấy tầng vải dệt, nàng cũng có thể cảm thấy độ ấm của Lý Kê. Cũng may nàng sống hai đời, cũng không cảm thấy có cái gì.

Mà Lý Kê được mát xa thì không giống thế, Giang Cảnh Nghiên có sức lực nhỏ, giống như kiến cắn, có chút ngứa, lâu dài có chút không chịu nổi. Nhưng hắn lại không muốn kêu dừng lại, dù sao nàng cũng đứng đắn mát xa cho mình một lần, trong thời gian ngắn không muốn mất đi cảm giác này.

Thời gian trôi qua rất nhanh, lúc trăng treo ngọn liễu Lý Kê mới thả nàng trở về.

Thôi ma ma đứng ở cửa của Ngô Đồng Uyển, duỗi người dài, lúc nhìn đến cô nương nhà mình, nước mắt nói đến là đến.

“Sao ma ma lại khóc?” Nàng bất đắc dĩ.

Thôi ma ma cố nén nước mắt, dùng khăn lau đi nước mắt  trên khóe mắt, đi đến trong phòng với Giang Cảnh Nghiên, đóng cửa lại, thở dài một tiếng, ngượng ngùng suy nghĩ gì đó.

Giang Cảnh Nghiên xem đến khó chịu: “Ma ma có gì muốn nói, thì nói thẳng đi, nơi này cũng chỉ có người và con.”

Thôi ma ma ngồi xuống bên cạnh Giang Cảnh Nghiên, cầm tay nàng: “Cô nương, người nói thật lòng với ma ma đi, người và Thái tử……”

“Dừng lại dừng lại đi.” Giang Cảnh Nghiên đỡ trán, tinh thần và thể xác đều mệt mỏi nói: “Ta và Thái tử không có gì cả, chỉ là ngài ấy có ân với chúng ta, hiện giờ ngài ấy có việc muốn ta giúp đỡ, ta mới dùng chút sức lực nhỏ  để giúp thôi. Sao vậy, ma ma cũng không tin ta sao?”

“Ai, không phải ma ma không tin cô nương.” Thôi ma ma nói: “Là lời đồn bên ngoài, miệng người đáng sợ đó mà.”

Giang Cảnh Nghiên khinh thường: “Ma ma bọn họ thích thì nói thôi, ta làm người ngay thẳng, không phải sợ gì cả. Hơn nữa, trải qua chuyện này, ta không bao giờ muốn xuất giá nữa, về sau ma ma coi như không nghe được đi.”

Thôi ma ma cho rằng Giang Cảnh Nghiên vì bị Lưu Thành từ hôn nên lòng bị tổn thương, đau lòng mà vỗ về Giang Cảnh Nghiên khóc: “Chao ôi, cô nương số khổ của ta.”

Giang Cảnh Nghiên không hiểu tâm tư Thôi ma ma, hiện tại nàng toàn tâm toàn ý nghĩ chờ sau khi sửa lại án sai cho phụ thân thì sẽ đi thi nữ quan, ngoài ra không còn nghĩ gì nữa.

Sau khi Thôi ma ma khóc xong, pha nước ấm cho Giang Cảnh Nghiên rửa mặt, lúc gần đi khẽ nói ở bên tai Giang Cảnh Nghiên: “Cô nương còn nhỏ có một số việc không hiểu, nam nhân ấy, đều không phải người tốt!” Nghĩ lại có gì đó không đúng, Thôi ma ma lại bổ sung thêm một câu: “Trừ lão gia nhà chúng ta ra.”

Chờ Thôi ma ma đi rồi, Giang Cảnh Nghiên nhìn màn giường cười ha hả, Lý Kê đối  với nàng, không có chút tình nghĩa, là Thôi ma ma suy nghĩ nhiều rồi.

~ Hết chương 12~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Catstreet21, Diệp Y Ca, HNRTV, Keobonggon2013, Phụng, Windyphan, antunhi, chalychanh, conluanho, gamE___0ver, hienheo2406, linhkhin, y229917
     
Có bài mới 28.07.2018, 13:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3226 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13: Phi Vân
Editor: Melodysoyani

Thái tử bị bệnh hai ngày, Giang Cảnh Nghiên cũng hầu hạ hắn hai ngày. Về phần thể nghiệm làm nha đầu, có thể nói là cực kỳ kém.

Chờ sau khi Thái tử đi vào triều như thường, Giang Cảnh Nghiên lại nhàn rỗi, nàng dùng hai ngày vất vả này đổi lấy cơ hội được ra phủ một lần. Chưa từng nghĩ tới, nàng mới ra cửa Đông Cung, đã nhìn thấy một bóng người đứng lẻ loi ở một góc cách đó không xa, trông rất hèn hạ.

Nhìn kĩ một chút, nàng mới phát hiện là  người quen biết cũ.

Đồng thời, Lưu Thành tránh bên góc kia cũng thấy được Giang Cảnh Nghiên đi ra từ trong Đông Cung, nhấc chân bước hai bước, dừng lại do dự một lát, sửa đầu tóc hỗn loạn lại, cười hì hì vội vàng chạy qua.

Giang Cảnh Nghiên vốn không muốn để ý đến hắn, mới xoay người, lại nghe phía sau “Phịch” một tiếng, lúc quay đầu lại  Lưu Thành đã quỳ xuống khóc lóc.

“Chao ôi, ngươi làm gì vậy?” Nàng thấy phiền lòng vì kẻ không da không mặt làm ầm ĩ này.

Lưu Thành vẫn quỳ gối không đứng dậy: “Cảnh Nghiên, nàng  cứu ta đi, hãy nể tình  hai nhà chúng ta, không, là tình cảm ngày xưa giữa chúng ta mà xem xét lại, nàng cầu xin Thái tử  giúp ta được không?” Vừa nói, hắn ta vừa nắm sấp xuống định ôm chân của Giang Cảnh Nghiên, lại bị Như Ngọc một cước đá bay.

Sức lực của Như Ngọc lớn bao nhiêu, Giang Cảnh Nghiên biết rõ.

Từ lúc Lưu gia đến từ hôn, nàng và Lưu Thành đã không còn quan hệ gì nữa. Về chuyện Lưu Thành đến cầu xin, nàng vừa không quan tâm, vừa không rảnh rỗi lo chuyện bao đồng, nàng không đi bỏ đá xuống giếng đã là may lắm rồi.

Mới đi hai bước, Lưu Thành phía sau đột nhiên hô to một tiếng: “Cảnh Nghiên, ta có thể cứu phụ thân của nàng!”

Nàng dừng lại.

~~

Trong quán trà

Giang Cảnh Nghiên không có tâm tư uống trà với Lưu Thành, cách một gian phòng, trực tiếp hỏi: “Nói đi, ngươi phạm phải chuyện gì?”

Lưu Thành nghe Giang Cảnh Nghiên hỏi  mình, trong lòng cảm thấy việc này đã thành, lúc nói chuyện mặt mày hớn hở không cảm thấy có chút xấu hổ nào:“Thật ra cũng không có gì, mấy ngày trước ta thu nhận một nha đầu, kết quả mệnh nàng ta không tốt nhảy xuống giếng, bây giờ phụ thân của nàng ta muốn vu cáo ta hại chết  nàng, ta thực sự  rất oan uổng.”

Cộng hai đời lại, Giang Cảnh Nghiên gặp qua Lưu Thành ba lần, hôm nay cũng coi như là thêm một lần, nàng chỉ nghe nói về Lưu Thành, nhưng cũng chưa từng có gièm pha. Có chút kinh ngạc, nhưng còn chưa tới nông nỗi bắt đầu lung lay.

Lại xem sắc mặt  của Lưu Thành, nàng chỉ cảm thấy ghê tởm: “Nếu không phải ngươi hà khắc với người ta, người ta sẽ nhảy xuống giếng sao?” Thôi ma ma nói không sai, ừm, nam nhân không phải là người tốt.

“Nàng ta vốn không muốn……” Phát hiện mình nói lỡ miệng, Lưu Thành lập tức đổi lời nói: “Sao ta có thể khắt khe với nàng ta chứ, nàng còn không hiểu ta sao.”

Nàng vốn tưởng rằng  mình thật hiểu rõ, nhưng sự thật vẫn luôn lừa nàng.

Thấy Giang Cảnh Nghiên không nói lời nào, Lưu Thành  bắt đầu ca lại bài tình cũ:“Cảnh Nghiên, nàng còn đang trách ta sao. Lúc trước ta thà chết cũng không chịu từ hôn, đều do ta không biết cố gắng, mới quỳ ba ngày đã hôn mê, trưởng bối trong nhà lập tức lừa ta tới từ hôn.” So với nước mắt của Thôi ma ma, Lưu Thành càng dễ dàng chảy hơn, vì đạt tới hiệu quả của hối hận, hắn còn tự bấm chặt hai bàn tay:“Thật ra như vậy cũng tốt, nàng xem nàng bây giờ đi, không phải cũng theo Thái tử sao, chỉ cần nàng được yêu thương……”

“Lưu Thành!” Giang Cảnh Nghiên nghe không nổi nữa, nàng quát: “Ngươi và ta vốn  không có tình cảm, ngươi cũng đừng có Cảnh Nghiên Cảnh Nghiên nữa nghe thật khiến người ta ghê tởm. Còn nữa, ta và Thái tử vô cùng trong sạch, không cần ngươi lắm mồm. Nếu Lưu gia các ngươi đã đáp lên thuyền lớn của Mộc Vương, bây giờ cần gì phải tới cầu ta, đi tìm Mộc Vương không phải sẽ càng dễ sao!”

Nàng xem như đã rõ ý tứ trong thư của đệ đệ, thì ra bọn họ đã nhìn lầm Lưu Thành, hiện tại thấy rõ, càng không có ý muốn dính tới.

Có lẽ Lưu Thành không nghĩ tới Giang Cảnh Nghiên sẽ nhắc tới Mộc Vương, giật mình mà nói: “Sao nàng biết Mộc Vương, hay là?”

“Nếu muốn người không biết, trừ phi mình đừng làm.” Đã không thể tiếp tục nói tiếp nữa, nàng cũng không muốn hợp tác với tiểu nhân, lúc nào bị cắn ngược lại một cái cũng không biết.

Bị Lưu Thành gây rối như vậy, Giang Cảnh Nghiên không còn tâm trạng ra cửa, trực tiếp trở về Đông Cung với Như Ngọc.

Lưu Thành không nghĩ tới Giang Cảnh Nghiên sẽ dứt khoác như vậy, vả lại tính tình cũng không thay đổi. Lúc trước Mộc Vương muốn hắn từ hôn, trong lòng hắn không muốn, dù sao Giang Cảnh Nghiên cũng  xinh đẹp hơn người, là một báu vật mà nam nhân đều muốn ôm ấp. Nhưng dưới sự dụ dỗ của Mộc Vương, hắn lựa chọn từ hôn. Hơn nữa hắn cũng không cảm thấy Giang Cảnh Nghiên vì vậy mà chịu tổn thất, không phải, đã thông đồng với Thái tử rồi sao.

Nếu Giang Cảnh Nghiên vô tình, vậy cũng đừng trách hắn xuống tay không nể mặt.

Ban ngày thấy chuyện của Lưu Thành, Giang Cảnh Nghiên không thể giấu được, thay vì để Như Ngọc đến mách lẻo với Lý Kê,  không bằng nàng tự đi nói rõ ràng vậy.

“Hắn còn nói gì nữa không?” Lý Kê bệnh nặng mới khỏi, sắc mặt còn có chút trắng bệch, riêng khóe môi thì có chút hồng nhuận.

Giang Cảnh Nghiên lắc đầu: “Không có.”

“Ngươi không suy xét đề nghị của hắn sao?” Lý Kê buông tấu chương trong tay.

“Không nhảy cùng tiểu nhân.” Lời lẽ của Giang Cảnh Nghiên chính đáng, nghĩ đến cảm giác của Lý Kê, nàng lại cười nhạt nói: “Không phải điện hạ đã nói rồi sao, bảo thần nữ không cần lo lắng.”

Lý Kê cười khổ: “Lúc này đã biết lấy cô làm lá chắn rồi hả?”

Giang Cảnh Nghiên mỉm cười, cam chịu.

“Cô đã biết, ngươi về trước đi.”

So với kiếp trước, thật ra nàng đã giảo hoạt hơn không ít. Chỉ là như vậy cũng tốt, về sau hắn đỡ phải để ý tới nàng hơn.

Giang Cảnh Nghiên đi rồi, Lý Kê gọi Lê Tiến tới: “Gần đây, phủ Mộc Vương có chuyện gì mới không?”

Lê Tiến: “Bẩm điện hạ, gần đây trừ thời gian vào triều ra, Mộc Vương đều ở cùng một chỗ với vị trắc phi mà hoàng thượng mới ban cho, nghe nói, Mộc Vương rất sủng ái vị trắc phi kia.”

“Sủng ái? Ồ!” Lý Kê không cho là đúng: “Hắn là kẻ quen diễn trò, nếu trắc phi kia do phụ hoàng ban thưởng, hắn nhất định sẽ không lạnh nhạt. Chờ thêm hai ngày phụ hoàng khỏi hẳn, không chừng lại muốn làm yêu quái rồi. Chỉ là cô nghe nói, ngày hôm trước, Huệ Quý Phi  ầm ĩ với Mộc Vương à?”

“Nghe nói án tham ô lần này ở Tùy Châu có dính líu tới nương gia (nhà mẹ đẻ) của Huệ Quý Phi, Huệ Quý Phi bảo Mộc Vương nương tay, Mộc Vương không đồng ý.”

Lý Kê hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói: “Hắn thật là một người thanh liêm.”

Cúi xuống, nói: “Ngươi đi tra xem, người có quan hệ với Huệ Quý Phi là ai, tìm hiểu tõ cho ta.”

“Dạ, vi thần đã rõ.”

Lê Tiến tiếp nhận nhiệm vụ, trèo tường tiến vào một hoang viên ở Đông Cung, huýt vang một tiếng làm dấu hiệu, hoang viên vốn yên tĩnh không có một ai đột nhiên xuất hiện thêm ba người, hai nam một nữ, đều mặc đồ đen.

“Lãnh Nguyệt, Lãnh Đao, các ngươi đi điều tra về người tên Tưởng Bác Văn.” Lê Tiến nói với hai nam tử, hắn dặn dò xong  Lãnh Nguyệt và Lãnh Đao lập tức nhận mệnh rời đi, hắn lại nhìn về phía nữ tử: “Phi Vân, ngươi đi theo một nam tử tên là Lưu Thành, là nhân sĩ Tùy Châu, đã đến kinh đô được nhiều ngày.”

“Phi Vân nhận mệnh.” Phi Vân nói chuyện dịu dàng như bông, nàng cố ý vứt mị nhãn  cho Lê Tiến, kết quả người kia lại nhìn đi nơi khắc, hoàn toàn không để ý tới nàng.

Lê Tiến thấy Phi Vân còn chưa đi, xụ mặt, cúi đầu thúc giục nói: “Sao vậy, còn có việc gì sao?”

Phi Vân lắc đầu, da thịt nàng như tuyết, dáng người lả lướt lung linh quyến rũ, tóc dài tới ngực, chỉ dùng một dây tơ hồng buộc lại, tuy là mặc đồ đen, nhưng trước đôi mắt hồ ly của nàng, dưới ánh trăng càng thêm sáng một cách quyến rũ.

Dịu dàng mỉm cười, vừa thùy mị lại như trêu ghẹo: “Nghe nói hai ngày này, tướng quân lại đi xem mắt?”

Vẻ mặt Lê Tiến ngượng ngùng, như đã bị chạm đến bí mật không muốn ai biết, đen mặt nói: “Ngươi còn có thời gian hỏi việc không đâu của người khác, không bằng nên nghĩ thêm nên hoàn thành nhiệm vụ của điện hạ thế nào đi.”

Phi Vân vẫn thản nhiên cười cười: “Chỉ là một kẻ tiểu nhân đắc ý khi người ta sa cơ thất thế thôi mà, không gì đáng để ý. Nhưng thật ra tướng quân, là đang quan tâm thiếp phải không?” Phi Vân nói xong lại nhích đến gần Lê Tiến, tự nhiên, sẽ không tha cho hắn.

Lê Tiến ghét bỏ nói: “Lúc trước ta không nên cứu ngươi.”

Nói xong, hắn xoay người lập tức rời đi.

Thẳng đến khi chỉ còn Phi Vân trong hoang viên, nàng mới chậm rãi nói câu: “Muộn rồi.”

Bất kể Lê Tiến có quên hay không, nàng cũng sẽ không quên ban đêm hôm đó.

Lần đầu tiên, nàng là hoa khôi đầu bảng của Hoa Lâu, được một người nam nhân tôn trọng. Sau đó nàng quấn quýt làm phiền, diễn trò với tỷ muội Hoa Lâu, một đường từ nam đến bắc, mới khiến cho nam nhân có ý chí sắc đá kia dẫn nàng về.

Nàng nói qua muốn giao mình cho Lê Tiến, nhưng hắn lại là một tên đầu gỗ ngốc ngếch, lại nói cuộc đời này không nạp thiếp, mà với thân phận của nàng, đời này nàng không thể làm chánh thê.

Ở Đông Cung, không phải chỗ sống của người rảnh rỗi. Vì có thể giải ưu cho hắn, cũng coi như thành toàn  cho mình, Phi Vân thành ám vệ của Lý Kê, cũng là thuộc hạ của Lê Tiến.

Nàng biết, hắn thương mình.

Mỗi lần, có nhiệm vụ cần liếm máu trên đầu đao, Lê Tiến chưa từng để nàng đi.

Giống như lần này, bọn người Lãnh Nguyệt đi điều tra người có bối cảnh tương đối nguy hiểm là Tưởng Bác Văn, mà nàng,  chỉ trông coi một tú tài không có năng lực gì.

Lúc trở lại Ỷ Hồng Lâu, bên ngoài vẫn là xa hoa truỵ lạc, nàng thay hắc y, mặc  một bộ đồ đỏ ửng với chiếc yếm hồng dài tôn lên da thịt trắng như tuyết của nàng, xoay người biến thành hoa khôi đầu bảng.

Chẳng qua, lần này, nàng bán nghệ không bán thân.

Có thân phận đứng đầu bảng ở đây, Phi Vân có thể nghe được rất nhiều tin tức mà bọn Lãnh Nguyệt phải dùng máu mới đổi được, vào rất nhiều lúc, rất thuận lợi cho việc hành sự. Giống  như hôm nay, nàng mới đi ra gác mái, đã hấp dẫn ánh mắt của đa số khách khứa ở Ỷ Hồng Lâu.

Tục tằng, trong lòng nàng khinh thường nói. Váy dài quấn quanh chân, yểu điệu dừng trước một thanh niên say rượu.

“Không biết thiếp có được may mắn, có thể uống một ly với công tử không.”

Lời này vừa nói ra, thanh niên say rượu kia trở thành sự chú ý lớn nhất ở Ỷ Hồng Lâu, rốt cuộc là người nào, có thể khiến cho Phi Vân mỹ nhân thường phải dùng nghìn vàng mới đổi được chủ động tìm tới.

Lúc mọi người nhìn thấy dung mạo bình thường của người nam nhân kia, cùng thổn thức nói, chậc chậc, chỉ có như vậy thôi à.

Mà  tên Lưu Thành say mèm kia, nhìn chằm chằm vào Phi Vân mềm mại no đủ, nước chảy ròng ròng xuống ngực, những chuyện xui mấy ngày qua đều bị hắn vứt ra sau đầu hết rồi.

“Có thể có thể chứ.” Khi nói chuyện, tay Lưu Thành không thành thật mà cố chạm vào người Phi Vân.

Dáng người Phi Vân linh động, lập tức lắc người né tránh.

Lưu Thành chỉ nghĩ đây là phương pháp nghênh đón của nữ tử thanh lâu.

Hắn đi theo Phi Vân lên lầu, còn chưa vào cửa, đã có một mùi hương thơm mát của nữ nhi xông vào lòng. Mang theo lửa nóng, hắn nhào tới trước mặt Phi Vân.

“Gầm”

Phi Vân trở tay đóng cửa lại, lúc xoay người thuận tiện đá Lưu Thành một cái, Lưu Thành ngã “bình bịch”xuống đất,  lập tức hôn mê.

“Thật vô dụng.” Phi Vân ghét bỏ mà lột quần áo của Lưu Thành, sau đó nàng tìm được một tờ hôn ước từ trong hành lý của Lưu Thành: “Giang Cảnh Nghiên? Đây không phải là vị cô nương mà điện hạ giữ lại sao?” Suy nghĩ một chút nàng cầm tờ hôn ước lên, rồi ném tất cả đồ đạt còn lại ra ngoài. Về phần Lưu Thành thì, nàng cười lạnh, dặn dò kẻ dưới: “Ném hắn tới bãi tha ma đi.”

~ Hết chương 13~

#Melody: Tội lỗi quạ, ta còn đang ship tiểu Tiến Tiến với thái tử đây, haiz :((


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Diệp Y Ca, HNRTV, Hoacamtu, My heaven, Ngantrinh, Phụng, antunhi, chalychanh, conluanho, dao bac ha, hh09, hienheo2406, linhkhin, tortuequirit23, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: heoido, Hoanganhvo, lu haj yen, Nguyêtle, sansan_hg, Xuxu97 và 484 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.