Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 26.07.2018, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 154
Được thanks: 613 lần
Điểm: 38.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 39
Chương 93: Tranh Đoạt

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Sau lưng máu thịt mơ hồ, cổ tay sâu thấy rõ xương, lúc xử lý nếu không cẩn thận động phải động mạch chủ sẽ đến xuất huyết, thương tổn trên An Cửu rất khó giải quyết, tài nguyên chữa bệnh trên máy bay có hạn, trước khi kiểm tra kĩ càng tỉ mĩ chỉ có thể cầm máu tiêu độc hạ sốt ban đầu thôi.

Trang thiết bị bên trong biệt thự của Phó Hoằng Văn ở thành phố X đều là hạng nhất, trạm kiểm soát tầng tầng lớp lớp không khác gì quân khu, huống chi thành phố X là địa bàn của ông, chỉ cần Phó Cảnh Hi đưa An Cửu đến đây, ngay cả Phó Thần Thương đến cũng không làm gì được.

Khi Phó Hoằng Văn nhìn thấy Phó Cảnh Hi ôm An Cửu đến mà kinh hãi, không nghĩ tới vết thương lại nghiêm trọng như vậy.

“Lên lầu trước, nơi này giao cho ta.” Phó Hoằng Văn dặn dò.

Phó Cảnh Hi gật gật đầu.

Phó Cảnh Hi vừa mới đi lên, thủ hạ có vẻ vội vàng giống như lâm phải đại địch chạy vào, nói nhỏ bên tai ông vài câu.

Sắc mặt Phó Hoằng Văn bỗng nhiên trầm xuống.

“Thế nào? Nhanh như vậy đã đuổi tới?” Tô Nhu ở một bên hỏi nhỏ, tiếp theo an ủi: “Thành phố X là địa bàn của chúng ta, chúng ta không mở cửa chẳng lẽ cậu ta còn có thể xông vào?”


Tô Nhu vừa dứt lời, trong viện liền vang lên tiếng gầm rú lớn, cây cối mặt cỏ bị một luồng khí mặt thổi qua nghiêng trái ngã phải.

Sau đó, giữa không trung có một chiếc trực thăng đang vững vàng đáp xuống khu đất trống giữa sân, Phó Thần Thương từ trong đi ra, giống như một thiên thần giáng xuống.

Biệt thự chiếm diện tích khá lớn giờ phút này có biết bao tai hại.

Cứ như vậy công khai từ trên trời đi xuống, tránh được tầng tầng lớp lớp bảo vệ, khiến cho toàn bộ chuẩn bị và thủ đoạn ngăn cản đều trở thành hư vô.

Lúc này sắc mặt Phó Hoằng Văn khó coi vô cùng, nhưng vẫn còn chịu đựng được, thân thiện hỏi: “Thần Thương, hôm nay sao lại rãnh đi đến đây?”

“Chỉ là tới hỏi, không biết anh cả giam em dâu cùng với con trai của mình ở cùng một phòng có ý gì?”

Phó Thần Thương ngoài ý muốn không có tính nhẫn nại, cũng không muốn chu toàn gì nữa, liền trực tiếp trở mặt, khiến cho Phó Hoằng Văn trở tay không kịp.

Trong lòng Phó Hoằng Văn sớm đã nghiến răng nghiến lợi, hơn nửa ngày cứng ngắc trên mặt mới giảm bớt, khôn ngoan giả bộ hồ đồ hỏi: “Em hai, nghe được lời này từ đâu?”

“Vậy không cần nhiều lời.”


Họng súng tối om nhắm ngay đầu Phó Hoằng Văn.

….

Giờ phút này trong phòng Phó Cảnh Hi.

Áo sơ mi màu trắng của An Cửu sớm đã nhuộm đỏ màu máu, cùng với máu thịt dính chung một chỗ, vô cùng thê thảm.

An Cửu nằm sấp trên khăn trải giường màu trắng, bác sĩ gia đình nhìn thấy vết thương sau lưng cô không dám xuống tay, chỉ có thể cẩn thận cắt lấy phần áo xung quanh, sau đó đi xuống gần miệng vết thương, cũng may cô phát sốt hôn mê, không cảm thấy đau đớn.

“Vết thương của cô ấy thế nào rồi?” Phó Cảnh Hi trơ mắt nhìn từng khối mảnh vải cắt nhỏ, từng chút một xé rách da cô, lại vô lực không thể thay cô chịu đau đớn.

Bác sĩ lắc đầu, thở dài một hơi: “Vết thương trên lưng không phải chỗ yếu hại, bắt đầu xử lý có chút phiền phức, tôi sẽ cố gắng cẩn thận, về sau khôi phục cũng không rõ có để lại sẹo hay không. Vết thương ở cổ tay nếu không kịp xử lý có thể bị phế bỏ, phía bên tôi chỉ có thể xử lý vết thương ngoài da, đề nghị cậu nhanh chóng đưa người đến bệnh viện.”

Phó Thần Thương đuổi theo nhanh như vậy, đến bệnh viện, Phó Hoằng Văn sẽ không đồng ý.

Huống chi vết thương này là do thiếu sót của Phó Thần Thương tạo thành, đối với Phó Hoằng Văn rất có lợi.

Phó Cảnh Hi cảm thấy hối hận khi đưa cô trở về.

……

Lúc Phó Thần Thương cưỡng chế xông vào, bác sĩ đang cẩn thận xử lý miệng vết thương nghiêm trọng bị hoảng sợ, tay run lên, trực tiếp kéo miếng da xuống, An Cửu bị đau đớn rên ra tiếng, tay nắm chặt lấy cái chăn trắng tinh ở phía dưới, miệng vết thương ở cổ tay bị kích động đến, chảy máu không ngừng, khiến cho khăn trải giường chuyển thành màu đỏ một mảng lớn, bác sĩ luống cuống tay chân xử lý.

Phó Thần Thương giành giật từng giây để đuổi theo đến đây, lại sững sờ đứng tại chỗ nhìn người đang nằm ở trên giường, không bước được thêm nửa bước.

Cả người dơ dáy dính đầy bùn đất, bởi vì mất máu quá nhiều nên khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch như tờ giấy, miệng vết thương sau lưng đáng sợ, nhất là vết thương ở cổ tay, có thể nhìn thấy rõ cả xương bên trong…

Phó Thần Thương không thể nào đoán được sẽ nhìn thấy bộ dáng thảm thiết này của cô khiến anh rung động đầu óc trống rỗng.

Không phải chưa từng thấy qua vết thương nào đáng sợ như vậy, chỉ là toàn bộ lại xuất hiện trên người cô bé anh nuôi dưỡng bên người, anh cảm thấy sức chịu đựng của bản thân giảm xuống.

Phó Cảnh Hi trào phúng nhìn vẻ mặt giãy dụa gần như hung dữ của Phó Thần Thương, nếu không phải vì 20% cổ phần công ty, một Phó Thần Thương hoàn mỹ lại yêu thích sạch sẽ, đối với mặt hàng thứ phẩm này, kết quả duy nhất chính là không do dự vứt bỏ.

Phó Thần Thương bước từng bước qua, không nói một lần muốn đưa người đi.

Phó Cảnh Hi biết, nếu anh ta đã xông được vào đây, bản thân sẽ không thể nào ngăn cản được anh, nhưng nhìn anh đến gần vẫn không nhịn được đưa tay ra ngăn cản: “Bây giờ  cô ấy không thể lộn xộn được.”

“Quả thật cô ấy không phải là người cậu có thể lộn xộn được.”

……

Phó Thần Thương cẩn thận tránh miệng vết thương ôm lấy An Cửu đi ra ngoài, mới vừa bước xuống lầu vài bước liền nhìn thấy Phó Hoằng Văn đang không sợ hãi nhìn mình.

Ánh mắt dời đi nhìn trên sô pha, không biết từ khi nào có thêm Phó Chính Huân, Phùng Uyển ngồi ở bên cạnh, đứng ở một bên là Phó Hoa Sênh, người hầu tâm phúc của Phó Chính Huân đứng ở phía sau.

Nên đến, không nên đến, một người cũng không thiếu.

Phó Thần Thương cứ ôm An Cửu như vậy từ trên lầu đi xuống.

Theo bước chân Phó Thần Thương đến gần, khi Phó Chính Huân nhìn thấy An Cửu, hai tay run rẩy không kiềm chế được, sau đó đột nhiên đứng lên, dùng hết toàn lực lên cây gậy trong tay đánh trên lưng Phó Thần Thương, gậy lập tức gãy làm đôi, trong tay Phó Chính Huân chỉ còn lại một nửa.

Phó Thần Thương bị đánh phải quỳ một gối, đầu gối đùi phải nện trên nền gạch men “ầm” một tiếng vang dội, nhưng vẫn vững vàng ôm lấy người trong lòng.

Phó Chính Huân cảm thấy thở không thông.

Phó Hoa Sênh một giây trước đó còn đang khiếp sợ chìm đắm nhìn vết thương trên người An Cửu, một giây sau liền trợn tròn mắt, mặc dù đây là chuyện anh ta muốn làm mà không dám làm, nhưng sao ông già có thể đại tài tiểu dụng (tài cao dùng vào việc nhỏ) như vậy chứ? Cái gậy kia là do anh mua! Nó bằng tiền một chiếc xe thể thao của anh đó! Cứ như vậy bị gãy, gãy rồi….

So với chú ý sai lầm của Phó Hoa Sênh, phản ứng của Phùng Uyển mới bình thường.

Chẳng qua, cho dù trong lòng bà đã sớm chuẩn bị cơn tức giận của ông cụ, giờ phút này vẫn bị cây gậy kia làm cho hoảng sợ, vừa đau lòng vừa lo lắng, bước lên giữ chặt lấy Phó Chính Huân đang tức giận, đưa tay giữ lấy phía sau lưng ông: “Ông à, đừng tức giận hại thân.”


Phó Chính Huân tránh vị trí của An Cửu ném lấy nửa cây gậy trong tay vào đầu Phó Thần Thương: “Tên khốn nạn!”

Phó Thần Thương tùy ý để cho Phó Chính Huân đánh chửi, không rên một tiếng, chỉ ngẫu nhiên đổi tư thế để không đè lên miệng vết thương của An Cửu.

Phó Chính Huân thở hổn hển, tức giận đến mức ánh mắt cũng ứ máu, bị Phùng Uyển giữ lại mới bình tĩnh lại, ngồi lại trên ghế sô pha, nói câu đầu tiên: “Thôi Khiêm Nhân, đưa cô nhóc quay trở về đây.”

“Vâng, lão gia.”

Người hầu tâm phúc Thôi Kiêm Nhân của Phó Chính Huân nghe lời đi đến trước mặt Phó Thần Thương, đưa hai tay: “Nhị thiếu gia, mong cậu giao người cho tôi!”

Tuy Thôi Kiêm Nhân năm nay chỉ mới ba mươi sáu tuổi, nhưng đã đi theo bên cạnh ông cụ hai mươi năm, là trợ thủ đắc lực đáng tin cậy nhất của ông cụ, con cháu trên dưới Phó gia đều cho ông mấy phần mặt mũi.

Phó Thần Thương không hề có ý thỏa hiệp, nhìn về phía Phó Chính Huân: “Cô ấy là vợ con!”

Nhắc đến chuyện này càng khiến Phó Chính Huân nổi giận, đang muốn cầm lấy chén trà, lại phát hiện tất cả vật nguy hiểm đều bị Phùng Uyển cẩn thận lấy đi, chỉ đành bất đắc dĩ hét lớn: “Mày vẫn còn biết nó là vợ mày hả?”

“Ông…” Phùng Uyển có ý đồ muốn hòa hoãn không khí.

“Bà câm miệng! Hôm nay nếu còn có ai nói giúp cho nó liền cút ra khỏi nhà!” Phó Chính Huân hét lên.

Phùng Uyển ủy khuất đỏ hốc mắt, ông chưa bao giờ dùng giọng điệu nặng nề này nói chuyện với bà, mà mọi chuyện đều do cô nhóc kia.

Từ lúc ông làm ra cái quyết định, bà đã vô cùng để ý thân phận của cô nhóc này, còn có quan hệ giữa ông và bà ngoại cô nhóc là gì?

Nhưng bà biết, đây là nghịch lân của ông, bà không thể không giả ngu.

“Tao hỏi mày, lúc An Cửu bị bắt cóc, mày đang ở đâu?” Phó Chính Huân tiếp tục hỏi.

Phó Thần Thương đương nhiên không trả lời.

Cuối cùng Phó Hoằng Văn cũng tìm cơ hội để nói, đưa đến một tờ báo, trang đầu đưa tin là hình ảnh quần áo Phó Thần Thương không chỉnh tề cùng với Tô Hội Lê vào cùng chung một xe lúc đêm khuya.

Giọng điệu Phó Hoằng Văn tranh công: “Tổng biên của toàn soạn báo là bạn của con, may mắn con cản được phần tin tức này, nếu không, tin tức Phó nhị thiếu gia bỏ vợ đi cùng với tình nhân trong đêm khuya sẽ truyền ra ngoài, chỉ sợ…”

Phó Chính Huân không phải không biết tính của đứa con này, biết được khi anh muốn làm gì sẽ không ngăn cản được, cho nên bình thường cũng một nhắm một mở cho qua, nếu không phải hôm nay xảy ra chuyện lớn trên người An Cửu, ông cũng sẽ không ra mặt, dù sao vẫn là vợ chồng qua ngày cũng không tệ lắm, An Cửu cũng ngày càng trở nên ưu tú hơn, luôn mỉm cười, ông cũng tin tưởng con trai sẽ có chừng mực, có thể xử lý tốt.

Nhưng mà, cho đến khi nhìn thấy vết thương đầy người An Cửu, trong nháy mắt ông biết được ông sai hoàn toàn rồi.

Trong nháy mắt Phó Chính Huân già đi rất nhiều: “Chuyện này là sai lầm của tôi! Sau khi An Cửu thức dậy, hai người làm thủ tục ly hôn đi, sau này An Cửu sẽ do tôi chăm sóc, cho dù tôi chiếu cố An Cửu cả đời, còn hơn tốt hơn đi theo một tên khốn như mày!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Huykngan94, ViViNTT, meomeo1993
     

Có bài mới 26.07.2018, 20:05
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 154
Được thanks: 613 lần
Điểm: 38.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 38
Chương 94: Uy Hiếp

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Phó Hoằng Văn liếc mắt cùng với Tô Nhu, trong mắt không kiềm nén được vui sướng.

Lời nói này không phải có ý nói chấm dứt khế ước trước đây, lqd Phó Thần Thương một xu cũng không chiếm được sao!

Phùng Uyển sợ hãi, lo lắng không thôi liếc nhìn Phó Hoa Sênh muốn anh đi đến hòa giải.

Phó Hoa Sênh liền mở miệng: “Nên sớm ly hôn, như vậy chúng ta sẽ cạnh tranh công bằng.”


Tên nhóc này!

Phùng Uyển nhéo mạnh Phó Hoa Sênh một cái, cái nhéo này khiến cho Phó Hoa Sênh đau đến nhe răng trợn mắt.

Anh ta không gây trở ngại đã không tệ rồi, bà còn có thể trông cậy vào anh ta đến hỗ trợ sao?


Nói đến cùng, hai đứa con của bà không có lấy một người đáng tin, bỗng nhiên cảm thấy mệt mỏi, sao mệnh của bà lại khổ như vậy chứ?

Ánh mắt Phó Thần Thương kiên quyết thoáng qua tia sắc bén: “Vợ của con, dựa vào cái gì cần ba chăm sóc cả đời.”

Dù sao Phó Thần Thương có thể là gia chủ trong tương lai, Thôi Khiêm Nhân cũng không dám quá bức bách, vì thế trong khoảng thời gian ngắn, hai bên giằng co.

“Nếu còn giằng co, tay của An Cửu có thể bị bỏ đi!” Phó Thần Thương cau mày nói.

Nhưng mà nếu lúc này anh buông tay giao An Cửu ra, anh dám khẳng định lấy tính tình của ông, cả đời này có thể anh không bao giờ gặp được cô nữa, cuối cùng là vì phần trăm cổ phần, hay vì không muốn buông tay, anh đã hỗn loạn không biết rõ nữa.

“Mày cho là ai đã khiến nó trở nên như vậy hả?” Phó Chính Huân giận tím mặt, nhưng những lời này giống như đạp vào trúng tử huyệt của ông. Huống chi, nếu muốn truy cứu nguyên nhân vẫn là do chấp niệm của ông tạo nên.

Sau khi ông nổi giận liền cong lưng trầm mặc vài giây, một lúc lâu sau mới lên tiếng:

“Thằng hai, buông cô bé ra, cổ phần công ty vẫn là của con!”

Phó Hoằng Văn sửng sốt nửa ngày mới nhảy dựng lên: “Cái… Cái gì? Ba, sao có thể được? Lúc trước rõ ràng đã nói, lqđ khế ước giấy trắng mực đen, sao có thể nói thay đổi liền thay đổi? Không công bằng!”

Tô Nhu so với Phó Hoằng Văn bình tĩnh hơi một chút, chỉ cho là ông trong cơn tức giận nên mới hồ đồ, khuyên nhủ: “Ba à, vấn đề này để đến lúc ba bình tĩnh rồi hãy bàn luận tiếp!”

Phùng Uyển rất nhanh thu lại vẻ mặt kinh ngạc, nhéo mạnh một cái bên hông Phó Hoa Sênh trước khi anh ta muốn lên tiếng kháng nghị.

Phó Hoa Sênh vốn muốn mở miệng, lại bị nhéo đau suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi: “Ưm… Cuối cùng con cũng không phải là con ruột! Nếu để cho anh hai làm gia chủ, con liền bỏ nhà đi…”

Phó Hoằng Văn nóng nảy đi tới đi lui: “Ba, 20% cổ phần không phải là chuyện đùa, lúc trước ba muốn bọn con lập ra cái khế ước kia con đã không đồng ý rồi, nếu như ba muốn làm theo quy tắc cứng nhắc cứ đưa vào, như vậy bọn con có thể cạnh tranh công bằng, cuối cùng nếu để em hai đoạt lấy con cũng chịu, nhưng rõ ràng hiện tại cậu ta không có chăm sóc tốt cho An Cửu, vì sao cổ phần vẫn là của nó? Ba, lần này ba quả thật quá bất công! Con không phục!”

Phó Chính Huân tức giận vỗ bàn: “Đều câm miệng hết cho ông! Tôi không phải thảo luận cùng với các anh! Là quyết định! Tôi biết các anh không phục, về sau sẽ cảm thấy lão già tôi đây cố tình gây sự. Tôi nói cho các anh biết, gia nghiệp là một tay tôi tạo nên, tôi muốn cho ai thì cho người đó, nghĩ muốn làm gì thì làm thế đó, nếu hôm nay tôi muốn đưa tất cả cho cô nhóc kia, các anh cũng không có nửa câu để nói chuyện, không phục có thể cút ra khỏi Phó gia!”

Phùng Uyển yên lặng thở dài, lời nói của ông, thằng hai bởi vì không phục nên đã cút ra khỏi nhà lăn lộn nhiều năm, chính ông bày mưu tính kế kéo người trở về! Đúng là càng già càng không rõ phải trái rồi!

Ông vừa mới quậy một màn kịch khiến cho bà an tâm không ít, quả nhiên người thừa kế ông hài lòng nhất vẫn là thằng hai.

Thật sự là sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu rủ hoa cười lại gặp làng*, hi vọng lần này sẽ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa.

(*sơn trọng thủy phục nghi vô lộ, liễu rủ hoa cười lại gặp làng: ý chỉ trong mắt thấy tình huống không còn đường tiến nữa, bỗng nhiên xuất hiện chuyển biến hi vọng)

Ông nhìn thấy vết thương trên người An Cửu lo lắng không thôi, vội la lên: “Còn thất thần gì nữa? Mau đưa người cho Khiêm Nhân! Tay con bé sau này nếu có nửa điểm tật xấu, mày đừng có trách ông.”

Phùng Uyển nhìn Phó Thần Thương đứng bất động, nháy mắt với anh.

Đi Tây thiên chín chín tám mươi mốt kiếp nạn lại khó xảy ra kì tích xé rách toàn bộ, đã nhanh chóng tu thành chính quả, llêquýđônn này quả thật là trái với lẽ thường, còn không mau nhận phúc?

Phó Thần Thương chậm rãi ôn An Cửu đứng lên, Thôi Kiêm Nhân nhẹ nhàng thở ra, vội vàng đưa tay tiếp lấy.

Một giây sau, hai tay xấu hổ giơ giữa không trung.

Bởi vì Phó Thần Thương gằn từng chữ:

“Con, không, đồng ý.”

Nói xong để lại cho mọi người nghẹn họng trân trối nhìn ôm lấy An Cửu đi ra ngoài cửa.

Trước khi đi, Phó Cảnh Hi luôn đứng im lặng ở đầu cầu thang ném chìa khóa của chính cậu cho anh.

Phó Thần Thương nhìn cậu, một tay bắt lấy.

“Cám ơn.”

……

Mới vừa rồi Lục Chu bị người của lão gia giữ lấy, chỉ có thể lo lắng đứng ở bên ngoài, nhìn thấy Phó Thần Thương ôm người đi ra, lập tức đuổi theo.

“Gọi điện cho Jason nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật.”

Lục Chu liếc mắt nhìn vết thương trên người An Cửu: “Đã rõ.”

Tuy nghĩ muốn ôm người trong lòng cao chạy xa bay, rời xa tất cả mọi người Phó gia, rời xa mọi người như hổ rình mồi.

Nhưng vết thương của cô không thể chậm trễ nữa.

Cuối cùng, Phó Thần Thương ôm An Cửu đi đến bệnh viện tốt nhất thành phố X, mời học trưởng tinh thông ngoại khoa khi du học có quen biết.

“Thế nào rồi?”

“Lúc đưa đến, vết thương sau lưng đã được xử lý khá tốt, cổ tay phải bị dập nát gãy xương, bây giờ giải phẫu đưa về vị trí như cũ, dùng thép cố định lại…”

Jason nói một hơi dài, Lục Chu kinh ngạc nhìn Phó Thần Thương lại có thể nghe hết không sót một chữ, không có cắt ngang. Lấy tính cách của Phó Thần Thương, chỉ muốn nghe người ta báo cáo kết quả, không muốn nghe thêm một câu vô nghĩa nào hết.

Cuối cùng cũng thể hiện được bản thân là người tài giỏi chuyên nghiệp bên ngoại khoa, Jason ho nhẹ một tiếng kết luận: “Vết thương cũng không nghiêm trọng lắm, lqd chẳng qua phải chịu đau đớn thôi. Lần này may mà cậu tìm được tôi, nếu không tay cô bé này dù có chữa khỏi cũng để lại dị tật!”

Phó Thần Thương nhíu mi: “Xương gãy dập nát? Cô ấy tự mình đập…”

Ý ở ngoài lời, sửng sốt khi cô đối xử tàn nhẫn với chính bản thân như vậy.

Jason nhíu mày không hỏi, không hiểu vì sao lại cảm thán: “Cô bé dùng lực rất lớn! Cậu nên may mắn khi tay cô ấy vẫn còn.”

“...”

……

Trong phòng bệnh.

Phía sau lưng và bên tay phải An Cửu đều có vết thương, nên chỉ có thể nằm nghiêng bên trái.

Phó Thần Thương cởi áo khoác nằm ở bên cạnh cô, đưa tay bó thạch cao lên trên người mình ôm lấy, tay còn lại ổn định ôm lấy eo cô, để phòng ngừa cô xoay người ra sau đè lên vết thương.

Lúc đó, cô đã thay bộ quần áo sạch sẽ mát mẻ của bệnh viện, nhu thuận tùy ý để anh ôm vào trong ngực.

Nhìn cô ngủ yên ổn khiến cho anh an tâm, một đêm bôn ba mệt mỏi tràn đầy trời đất, lại không dễ dàng gì mới đoạt người trở về, trong khoảng khắc không thể nào chợp mắt được.

Hộ sĩ đẩy cửa tiến vào, thấy một màn này, thật cẩn thận lên tiếng nhắc nhở: “Phó tiên sinh, người bệnh đã đến giờ truyền nước.”

“Ừ.”

Giọng điệu Phó Thần Thường có chút không tình nguyện, cuối cùng cũng phối hợp đẩy cô từ trong lòng ngực ra, cẩn thận để cô nằm sấp lại, bàn tay to vuốt ve gáy cô.

Mới vừa rồi anh căn bản không biết mình vì sao trong giây phút cuối cùng nói ra “Không đồng ý”, anh chỉ biết, l.q.đ sau khi ba anh nói ra câu kia khi đó, trong lòng nặng nề tràn đầy bất an, khi chính bản thân trả lời câu nói đó như một viên thuốc giải đi sự bất an đó trong lòng anh.

Lăn lộn trong thương trường nhiều năm như vậy, trực giác bản năng này đã vô số lần ở cửa ải sinh tử cứu thoát anh.

Còn lần này, nếu anh thua bởi vì luôn luôn tự tin, vậy thì đi theo cảm giác một lần đi.

……

Không qua bao lâu, Lục Chu gõ cửa nói cho anh biết Phùng Uyển đến đây.

Phó Thần Thương lo lắng liếc nhìn vào chỗ An Cửu một cái, ra khỏi phòng bệnh.

Lục Chu nhìn anh đi ra, vô cùng biết điều tránh đi chỗ khác để cho mẹ con bọn họ nói chuyện.

Không có người ngoài, Phùng Uyển bắt đầu oán giận: “Thần Thần! Sao con lại làm vậy? Vừa rồi ba con đã nói ra những lời kia, sao con lại không đồng ý?”

Phó Thần Thương nhíu mi cắt ngang: “Tính cách của ba, mẹ là người hiểu nhất, càng lớn tuổi càng tùy ý làm bậy, l^q;đ bây giờ ông ấy có thể nói với con như vậy, ngày sau cũng có thể thu hồi lại, vừa rồi mẹ cũng thấy ba coi trọng An Cửu như thế nào, chỉ có An Cửu mới là điểm yếu của ông ấy!”

Nói đến đây, Phùng Uyển đã hiểu ý anh, bà thừa nhận bà đã bị thuyết phục. Cho dù bà tự xưng là người hiểu rõ ông nhất, cũng không có khả năng dự đoán được mọi chuyện, giống như chuyện hôm nay là một ví dụ.

“Cho nên, hiện tại mẹ không nên đụng đến An Cửu, ngược lại còn phải đối tốt với cô ấy hơn nữa.” Phó Thần Thương nói.

Phùng Uyển có chút không tình nguyện, dù sao một giây trước còn nghĩ mọi chuyện đã được giải quyết, một giây sau bỗng nhiên càng phải cẩn thận lấy lòng cô nhóc kia, loại tâm lý chênh lệch này giống như mặt sông so với đáy biển khiến không ai chịu nổi.

Nhưng bây giờ không có biện pháp nào khác.

Phùng Uyển im lặng một lúc rồi nói: “Ta biết rồi.”

Nói xong lại muốn nói rồi thôi nhìn con trai mình: “Thần Thần…. Hôm nay con không đồng ý chỉ vì vậy thôi?”


“Nếu không thì sao?” Phó Thần Thương hỏi lại.

Phùng Uyển lại im lặng.

Đúng vậy! Nếu không thì sao? Dựa vào ánh mắt vô cùng soi mói của con trai mình sao có thể nhìn trúng cô nhóc kia chứ?

Trong nháy mắt Phùng Uyển không để ý, lqđ Phó Thần Thương nâng trán, trong mắt hiện lên một tia do dự.

Điểm yếu…

Cuối cùng, cô ấy sẽ trở thành điểm yếu của ai chứ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Huykngan94, SầmPhuNhân, ViViNTT, chauanh2013, meomeo1993
     
Có bài mới 27.07.2018, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 31.03.2014, 16:57
Bài viết: 154
Được thanks: 613 lần
Điểm: 38.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 33
Chương 95: Ly Hôn

Lãng Quên- Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Phó Hoằng Văn nghĩ mãi không xong.

“Thằng hai cuối cùng đang chơi trò xiếc gì?”

Tô Nhu hừ lạnh một tiếng: “Khó trách ông không chơi thắng người ta, từ chối mới đúng, vậy chứng tỏ cậu ta có tâm cơ.”

“Có ý gì?” Phó Hoằng Văn hỏi.

Ánh mắt Tô Nhu có thâm ý khác nhìn Phó Cảnh Hi bên cạnh: “Ông không nghe thấy câu nói kia của ông cụ sao? Nếu ông ấy muốn đưa tất cả sản nghiệp cho cô nhóc kia, lqd chúng ta cũng không có quyền nói không. Ông cho là mức độ nghiêm trọng của một câu nói đó chỉ tùy ý thôi sao? Cho dù nói nhảm, điều đó cũng chứng minh được một chuyện, phân lượng của cô nhóc đó trong lòng ông cụ so với mấy người con cháu các người cao hơn rất nhiều!”

Phó Hoằng Văn kinh ngạc lắc đầu: “Không thể nào! Có phải bà đã quá coi trọng cô nhóc kia không? Cho dù là cháu gái ruột cũng không thể…”

Tô Nhu nói: “Lúc đầu tôi có chút không dám xác định, nhưng xem vào biểu hiện hôm nay của ông cụ không thể không tin được. Nếu bởi vì lớn tuổi tiếc nuối trong lòng, muốn nhân cơ hội bản thân còn có năng lực liền dùng hết khả năng bồi thường người bạn cũ đã qua đời, đại khái có thể trực tiếp đưa cho một số tiền lớn là được, bây giờ không tiếc phủ định lời nói lúc trước, muốn đưa người đến dưới cánh chim của mình để bảo vệ. Nhiều năm như vậy, ông có từng thấy ông cụ đã bao giờ khẩn trương vì một người khác chưa? Tôi nghĩ quan hệ giữa ông cụ và bà ngoại cô nhóc không chỉ đơn thuần là đối tác đơn giản!”

Phó Hoằng Văn đoán chừng cũng hiểu được: “Ý bà nói là, thằng hai không chịu ly hôn vì muốn nắm lấy điểm yếu của ông cụ, muốn được nhiều hơn?”

Tô Nhu khẳng định nói: “Đương nhiên! Mặc dù chúng ta cam chịu 20% cổ phần công ty không khác gì quyền thừa kế, llêqquýđônn nhưng đừng quên, ông cụ vẫn chưa nói như vậy, trong tay cậu ta thật ra có không ít cổ phần! Ông cho thằng hai quyết định trở về, lòng tham cũng chỉ có vậy thôi sao?”

“Xem ra… Vẫn nên kéo cô nhóc kia về phe chúng ta!”  Phó Hoằng Văn thở dài.

Sau đó cả hai vợ chồng cùng im lặng nhìn về phía con trai.

Tô Nhu biết, tuy nhìn bề ngoài con trai bà có vẻ ít nói, nhưng cậu kế thừa được tài trí của bà, suy nghĩ tinh tường hơn ai hết.

“Cảnh Hi, con thấy sao?” Tô Nhu hỏi, đôi mắt đầy chờ mong.

Lần này quả nhiên Phó Cảnh Hi không làm cho bà thất vọng…

“Con đồng ý hai người sẽ dùng hết khả năng khuyên An Cửu ly hôn với Phó Thần Thương!”

Phó Hoằng Văn vui sướng không thôi, Tô Nhu lại nhíu mày.

Sau đó liền nghe Phó Cảnh Hi tiếp tục nói: “Nhưng đổi lại, con có điều kiện.”

……

Bệnh viện.

“Lúc nào mới tỉnh?”

Phó Thần Thương lấy nhiệt kế dưới nách An Cửu ra, đã hạ sốt.

Jason nhún nhún vai: “Đã kiểm tra hết rồi, chỉ ngủ thiếp đi thôi, không cần lo lắng.”

“Nhưng cô ấy đã ngủ năm ngày rồi.”

“Ngủ năm năm tôi cũng đã thấy qua.” Giọng điệu Jason vô cùng thản nhiên.

Phó Thần Thương bất đắc dĩ thở dài: “Đó là mấy người sống thực vật.”

“Người sống thực vật không phải càng tốt hơn sao?”

Câu nói mát xuất phát từ Phó Hoa Sênh đang từ ngoài cửa đi vào.

Phó Hoa Sênh mặc cái áo khoác, trên tay cầm một bó hoa mâm côi đặt ở trên đầu giường An Cửu.

“Cô nhóc này đúng là làm khổ, khoảnh khắc không chú ý đến có thể cho anh một tiếng nói lớn, l.q.đ nếu may mắn trở thành người sống thực vật, năm năm cứ ngủ trôi qua như vậy, có thể giúp anh giảm bớt không ít chuyện, anh nói xem có đúng không, anh hai?”

Một tiếng gọi anh hai này vô cùng châm chọc.

“Cho dù là người sống thực vật cũng ngủ trên giường của tôi.”

“Đừng nghĩ rằng chỉ bằng một câu “không đồng ý” liền trở thành tình thánh, trong lòng anh nghĩ gì, anh rõ nhất!”

“Tặng lại cho cậu nguyên câu.”

“Anh… Ít nhất tôi không có bạn gái cũ mười năm dây dưa không rõ! Bạn gái cũ đối với người đương nhiệm mà nói là sinh vật độc ác hung tàn bao nhiêu anh không biết được!”

“Chẳng lẽ cậu biết?”

Hai người tôi một câu, cậu một câu không ai nhường ai, Jason ho nhẹ một tiếng nhắc nhở: “Hai vị, đây là phòng bệnh…”

Lúc này, một tiếng “ưm” nhỏ trên giường hấp dẫn lực chú ý của hai người.

An Cửu khẽ động cổ họng lại cảm thấy nóng rát vô cùng, đầu óc hỗn loạn, cổ có chút cứng ngắc, vừa định nhúc nhích thay đổi tư thế đã bị người khác ôm lấy đặt lên trên đùi, chưa kịp đợi cô mở miệng, đã có ly thủy tinh đặt ngay môi.

An Cửu theo bản năng ngậm lấy, ực ực uống hết một chén vẫn chưa thấy đủ.

“Muốn uống thêm?”

An Cửu gật gật đầu.

Phó Thần Thương rót thêm cho cô một ly.

Uống xong ly thứ hai cô mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.

Phó Hoa Sênh nhìn tít mắt nói: “An Cửu! Cô nhìn thấy rõ ai đang ôm cô không? Là tên đầu sỏ hại cô đó!”

Ngủ đã lúc, giờ tỉnh lại, con mắt cảm thấy vô cùng không thoải mái, An Cửu theo bản năng nâng tay phải lên dụi mắt, lqđ Phó Thần Thương đúng lúc cầm lấy tay cô.

An Cửu giờ mới phát hiện không thể dùng tay phải, vì thế đổi sang tay trái, dáng vẻ mơ hồ giống như trẻ con, vô hại mà tội nghiệp.

“Nhìn thật ngốc…” Phó Hoa Sênh lẩm bẩm: “An Cửu, cô không phải mới tỉnh ngủ đầu óc bị cháy hỏng rồi chứ? Bác sĩ đâu đến nhanh! Kiểm tra lại cho cô ấy!”

An Cửu xoa xoa tóc, liếc mắt nhìn anh ta một cái, giọng nói khàn khàn không kiên nhẫn: “Nói nhiều.”

Phó Hoa Sênh giật mình, sau đó giậm chân: “Cô… Cô, tôi lo lắng cho cô, cô còn chê tôi nói nhiều!”

An Cửu hơi nhếch môi: “Tôi không sao, Hoa Sênh.”

Lúc này Phó Hoa Sênh mới nhẹ nhàng thở ra, không tệ, vẫn còn nhận ra anh.

Phó Thần Thương vẫn còn đang hồi hộp, nhất là sau khi nhìn thấy cô cười.

“Có chỗ nào không thoải mái không?” Phó Thần Thương sờ sờ trán cô.

An Cửu lắc lắc đầu, sờ sờ bụng: “Em đói bụng.”

Phó Thần Thương gọi điện thoại, không tới năm phút sau đã được Lục Chu đưa tới cháo yến mạch có táo đỏ và long nhãn thơm ngào ngạt mềm dẻo ngọt ngào dùng để bổ huyết ích khí.

Phó Thần Thương đút cho An Cửu ăn từng muỗng một.

Nhìn qua khẩu vị khá tốt, ăn được hai chén cháo.

Ăn xong mệt mỏi dựa vào vai Phó Thần Thương buồn ngủ.

“Ngủ một lát, chút nữa dậy kiểm tra toàn thân một lần nữa, nếu không có vấn đề gì chúng ta về nhà.”

“Ừ.” Sau khi trả lời một tiếng liền ngủ thiếp đi.

Vẻ mặt Phó Hoa Sênh đều nghiêm túc nhìn từ đầu đến cuối, càng xem càng không rõ tư vị gì, chỉ có thể an ủi bản thân: “Họ Phó kia, anh đừng có đắc ý! Chả qua cung phản xạ của cô ấy quá dài không phản ứng kịp! Chờ phản ứng kịp cho anh chịu đủ!”

……

Sự thật chứng minh, cung phản xạ của An Cửu giống như đã đi quá xa, hôm sau tỉnh lại vẫn không khóc không nháo, Phó Thần Thương muốn ôm thì cho ôm, muốn sờ thì cho sờ, khiến cho Phó Hoa Sênh ở một bên gấp gáp.

Hôm nay cả đại gia đình nhà họ Phó đều vào bệnh viện đón cô xuất viện, An Cửu nhìn thấy có chút thụ sủng nhược kinh.

Phùng Uyển đỡ cô, hòa ái dễ gần giới thiệu: “Hai người này con còn chưa gặp! Đây là anh cả và chị dâu con.”


“Anh cả, chị dâu.”

Vẻ mặt Tô Nhu bình dị gần gũi, nhét một cái bao lì xì lớn cho cô: “Ngoan! Cô nhóc thật khiến cho người khác muốn yêu thương mà, l^q'đ Thần Thương thật có phúc.”

Phùng Uyển ha ha cười: “Đương nhiên! An Cửu nhà chúng ta khôn khéo lại hiểu chuyện vẫn luôn săn sóc quan tâm người khác, Thần Thần cũng rất thương nó. Nếu không phải sợ chậm trễ việc học của con bé, quả thật mong nó sớm ngày sanh cho ta một đứa cháu trắng trẻo mập mạp.”

Phùng Uyển nói năng khéo léo, nhưng giống như có độc, từng câu từng chữ đều đâm chọc người khác.

Cũng làm khó Tô Nhu còn có thể duy trì nụ cười ôn hòa phụ họa theo.

Về phần Phó Cảnh Hi, An Cửu vẫn luôn tránh né ánh mắt của cậu, giống như sợ bị cậu ta nhìn thấu.

“Nhóc con, còn có chỗ nào không thoải mái không, nếu có nhất định phải nói ra, không được cậy mạnh!” Phó Chính Huân tuy nghiêm mặt, nhưng giọng điệu vô cùng dịu dàng.

An Cửu lắc lắc đầu: “Dạ, đã tốt hơn nhiều rồi.”

Phó Thần Thương làm xong thủ tục xuất viện đi tới, dắt lấy tay cô: “Được rồi, đi thôi.”

“Ừ.”

……

Người một nhà đều ngồi ở trong sảnh chờ sân bay, Phó Hoằng Văn và Tô Nhu đi theo để tiễn bọn họ.

Mặc dù là máy bay tư nhân, tuy nhiên cũng cần phải báo trước kế hoạch bay, nếu không lại cho là máy bay phi pháp, người phía dưới hiểu lầm gây rắc rối, Phó Chính Huân lại không thể để cho An Cửu không an toàn được.

An Cửu ngồi bên trái Phó Chính Huân, Phó Thần Thương ngồi ở bên phải, đối diện là Phó Hoa Sênh không ngừng tỏa ra oán khí.

Cô không hiểu cô chọc vào chỗ nào của anh ta.

“An Cửu.” Phó Chính Huân mở miệng, giọng điệu giống như đã đưa ra quyết định.

“Dạ.” An Cửu nhanh chóng trả lời.

“Hôm nay có tất cả mọi người ở đây, ta muốn hỏi ý kiến con một chuyện.”


“Vâng ạ?” Ánh mắt An Cửu nghi ngờ.

“Con…” Phó Chính Huân luôn lộ ra khí phách khó có được có lúc cũng do dự, lqd đắn đo dùng từ: “Con có muốn ly hôn với thằng hai hay không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lãng Quên về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Huykngan94, Quả Su Su, SầmPhuNhân, chauanh2013
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: *erin, baonhi1712, CaoThiThuNguyen, Đỗ Thu Huyền, Huongdo80, Hồng Bạch, le nguyen, quachtrang, satthuml151, tam thuong, Tiêu Dao Phong và 602 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.