Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 24.07.2018, 23:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 89
Được thanks: 784 lần
Điểm: 42.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 51
Chương 41

Editor: Lạc Tâm Vũ

Khương Hiểu kéo theo ba ngày ở Ảnh Thị Thành, quyết định Hứa Giai Nhân tham gia tiết mục giải trí nóng nhất hiện nay 《 Du lịch của chúng ta 》.

Cô đang nói chuyện này với Hứa Giai Nhân ở trong điện thoại.

Hứa Giai Nhân đang ở tổ phim, vừa quay xong phần diễn của mình. “Chị Khương,《 Du lịch của chúng ta 》là tháng 7 bắt đầu sao?”

Khương Hiểu: “Đúng, ngày 21.”

Hứa Giai Nhân: “Tuần cuối tháng sáu bắt đầu phải quay《 Trường Đinh 》… Như vậy nếu em có thể diễn《 Trường Đinh 》, cả hai thời gian không phải là đụng chạm sao?”

Khương Hiểu im lặng trong chốc lát: “Tỉ số hấp thụ ánh sáng của《 Du lịch của chúng ta 》không thể tưởng tượng, sẽ mang đến cho em sự nổi tiếng siêu cao.”

Mặc dù Hứa Giai Nhân do dự, nhưng cô cũng là một người có chủ ý, “Chị Khương, còn có hai tuần liền phải quay thử phim 《 Trường Đinh 》, chờ em một chút.”

Khương Hiểu nhìn phần hợp đồng trước mắt kia, “Giai Nhân, bây giờ nghệ sĩ  muốn lên《 Du lịch của chúng ta 》không chỉ một mình em, theo chị biết, Đỗ Đình, Chân Khiết Nhi, công ty đại diện của họ đều đang bàn bạc với tổ chương trình.” Hợp đồng không kí, bất cứ lúc nào đứng trước khả năng bị thay đổi.

Hứa Giai Nhân cắn cắn môi, “Chị Khương, chị cảm thấy《 Trường Đinh 》có thể vượt qua《 Niên hoa 》không?”

“Chị không dám đảm bảo,《 Niên hoa 》có Triệu Hân Nhiên, nhưng 《 Trường Đinh 》sẽ như thế nào, ai cũng không dám nói.”

Hứa Giai Nhân trầm ngâm nói: “Chị Khương, em suy tính một chút.”

Khương Hiểu trả lời: “Hai ngày sau cho chị đáp án. Nhưng đề nghị của chị là tham gia 《 Du lịch của chúng ta 》trước.” Cô không biết Hứa Giai Nhân dieendaanleequuydonn có nghe lời của cô không, tóm lại, cô đang sắp xếp chuyện này không hề cất giấu tư tâm của mình.

Lần đầu tiên Chu Tư Mộ ra ngoài trải qua thế giới hai người với mẹ, về nhà đương nhiên muốn mua chút quà trước.

Hai người đi dạo thật lâu, Chu Tư Mộ mua một đống đồ. Mua đồ đấm lưng bằng lông nhung kiểu dáng phim hoạt hình* cho ông nội cậu, mua bao tay 9.9 đồng cho bà nội cậu, mua một cái túi dân tộc cho cô cậu, mua một cái mũ Lôi Phong cho ba cậu**.

*Các bạn có thể xem hình phía dưới để dễ hình dung hơn ^.^

**Theo mình tra thì Lôi Phong là một chiến binh cộng sản có nhiều đóng góp và cống hiến cho đất nước, và có sự ảnh hưởng nhất định tới các thế hệ sau này. Do đó mình nghĩ cái mũ Lôi Phong này là một cách gọi biểu tượng.

Tấm lòng quan trọng nhất. Khương Hiểu cảm thấy, dù ông nội bà nội nhận quà gì đều vui lòng, hai người khác cô cũng không dám đảm bảo.

Nét mặt Chu Tư Mộ tươi cười, “Ba sẽ thích cái con thích này chứ?”

Khương Hiểu dối lòng nói: “Sẽ thích.”

Chu Tư Mộ gật đầu, “Con cũng cảm thấy vậy. Mẹ, chờ con trưởng thành làm việc, mua cho mẹ túi đẹp còn có quần áo, giống như cô vậy.”

Cả trái tim Khương Hiểu cũng tan chảy rồi. “Vậy mẹ chờ con!”

Chu Tư Mộ vươn tay, “Mẹ, chúng ta ngoéo ngón tay. Một trăm năm không thay đổi.”

Tối hôm đó, Khương Hiểu và Chu Tư Mộ về Tấn Thành, hai người về chỗ cha Chu mẹ Chu trước.

Sắc mặt cha Chu không tốt lắm, Khương Hiểu không biết chuyện gì như thế nào rồi.

Mẹ Chu cũng vậy, “Đã về à? Chơi như thế nào?”

Chu Tư Mộ líu ríu nói đến chuyện vài ngày nay, trọng điểm lấy ra quà bản thân mang về. “Ông nội bà nội, cháu còn không có tiền, không thể mua quà đắt cho hai người.”

Cha Chu nhìn thấy đồ đấm lưng bằng lông nhung kiểu dáng phim hoạt hình kia, cuối cùng vẻ mặt dịu đi rất nhiều. “Ôi, Mộ Mộ mua nha, ông nội thích.”

Mẹ Chu mang theo cái bao tay, mặc dù chất lượng không tốt, nhưng bà rất vui vẻ. Nói nói Khương Hiểu, “Mấy ngày nay con cũng vất vả rồi.”

Khương Hiểu cười, “Mộ Mộ rất ngoan, con không mệt.”

Mẹ Chu thở dài một cái.

Khương Hiểu do dự một chút hỏi: “Mẹ, làm sao vậy? Con thấy sắc mặt mẹ và ba đều không tốt lắm.”

Mẹ Chu nhíu nhíu mày, “Không biết phóng viên này xảy ra chuyện gì! Lại báo ảnh chụp của Chu Tu Lâm và những người khác, nói ai đó là bạn gái của Chu Tu Lâm. Ba con thấy tức chết rồi!”

Khương Hiểu cười, “Mẹ, loại tin tức này không nên tưởng thật. Tính tình của Tu Lâm mẹ vẫn rõ ràng mà?”

Mẹ Chu nhìn cô, “Con không lo lắng chút nào?”

Khương Hiểu gợi ra nụ cười, “Con tin tưởng anh ấy.” Bốn chữ vô cùng đơn giản lại khiến mẹ Chu ngẩn ra.

“Thật sự muốn có cái gì, con liền ly hôn thôi.” Giọng nói của cô nghiêm túc, nếu có một ngày Chu Tu Lâm ở cùng một chỗ với cô gái khác, cô nhất định ly hôn.

Sự hiểu biết qua lại giữa người với người phải chung sống. Ba năm này, mẹ Chu cũng thay đổi cái nhìn với Khương Hiểu. Nhớ ngày đó, bà còn tưởng rằng Khương Hiểu là cô gái có ý đồ xấu, dựa vào nơi trên bụng.

“Hiểu Hiểu, người Tống Văn Dịch này thế nào hả?”

“Văn Dịch là nghệ sĩ con dẫn dắt, đánh giá của con với cậu ta đều mang theo sắc thái chủ quan của con. Chỉ là ngài suy nghĩ một chút, một tiểu sinh* đang bay lên nổi tiếng có thể chủ động công khai tình cảm, ít nhất nói rõ cậu ta coi trọng đoạn tình cảm này.”

*Tiểu sinh: dùng để gọi nghề nghiệp là diễn viên, giới tính nam đóng những vai còn trẻ bằng độ tuổi của nhân vật chứ không dựa vào độ tuổi thật của diễn viên.

“Mẹ thấy Tống Văn Dịch cũng không tồi, mặt mũi là không thể chê. Nhất Nghiên cũng nên kết hôn, con xem nó còn lớn hơn con mấy tháng, Mộ Mộ cũng đã ba tuổi rồi.”

Khương Hiểu: “…”

Sau khi ăn cơm tối xong, Khương Hiểu đưa Chu Tư Mộ về nhà mình, Chu Tu Lâm còn chưa về.

Tiểu Đậu Nha buồn ngủ đến không chịu được, trước khi ngủ còn nhắc mãi, “Mẹ, ba về mẹ phải gọi con nha. Con muốn đưa mũ cho ba.”

Khương Hiểu đồng ý, kết quả cô cũng ngủ trước.

Sau khi Chu Tu Lâm trở về, nhìn thấy hai mẹ con ở giường lớn trong dinendian.lơqid]on phòng ngủ chính, trong lòng ấm áp một hồi. Anh nhẹ nhàng đi tắm, mới vào phòng. Hôn gò má của Khương Hiểu, Khương Hiểu bị anh đánh thức.

Cô mơ mơ màng màng mở mắt ra, “Anh về hả?”

Chu Tu Lâm hôn khóe môi của cô, “Ừ, về trễ. Dĩ Hằng nổi điên, vẫn không để cho anh đi.”

Anh uống rượu, trên người muốn nóng hơn bình thường rất nhiều. Khương Hiểu nhẹ nhàng giật giật cơ thể, “Tiểu Đậu Nha ở____”

Tay của Chu Tu Lâm đã thăm dò trong áo ngủ của cô, sờ tới ngực của cô, chợt cảm thấy không đúng, cau mày lại. “Em không thể luôn nuông chiều con.”

Khương Hiểu lẩm bẩm, “Nó cũng là con của anh.”

Chu Tu Lâm lấy bàn tay nhỏ kia ra, che tay mình lên, nhẹ nhàng vuốt ve, “Nhưng em là vợ của anh.”

Khương Hiểu bị anh hôn đến lộn xộn, “Đêm nay để Tiểu Đậu Nha ngủ với chúng ta được không? Buổi tối con vẫn nhớ tới anh đấy.”

Chu Tu Lâm ôm lấy cô, nâng mông của cô, “Được, chúng ta đi phòng bên cạnh.”

….


Eo của Khương Hiểu cũng muốn gãy, đêm nay anh thật sự là nhiệt tình như lửa. “Mệt mỏi ôi___”

Chu Tu Lâm cười, “Em sẽ không nói về ngủ với anh sao?”

Khương Hiểu chu môi, “Người trợ lí em đây, ban ngày làm việc cho anh, buổi tối còn phải ngủ cùng! Thiệt thòi quá!”

Chu Tu Lâm thích nghe cô nói vớ nói vẩn như vậy, “Ừm.”

Khương Hiểu lẩm bẩm, tay khoát lên đầu vai anh, đầu ngón tay từ từ trượt đến phần eo của anh.

Hai vợ chồng sớm quen thuộc lẫn nhau, cô muốn làm cái gì, làm sao Chu Tu Lâm có thể không biết. Anh chợt nâng đùi phải của cô lên, vòng tại bên hông mình, đông tác không mơ hồ chút nào.

“Chồng___ chồng____” Khương Hiểu sớm không kiềm chế được.

Chu Tu Lâm đi phía trước thật sau, “Hiểu Hiểu, thả lỏng___”

Khương Hiểu che mặt mình, “Anh nhanh lên một chút! Mai em phải đi công ty.”

Chu Tu Lâm cúi người, hôn ngực của cô.

Khương Hiểu nghẹn ngào, một tiếng một tiếng kêu tên của anh, “Chu Tu Lâm____ Chu Tu Lâm_____”

Cuối cùng Chu Tu Lâm nói ở bên tai cô, “Một ngày không gặp, như cách ba thu. Ba ngày chúng ta không gặp rồi.”

….

Sáng ngày hôm sau, khi Tiểu Đậu Nha mở mắt ra, phát hiện một mình mình ngủ ở trên giường lớn. mẹ không có đây, ba cũng không ở đây. Cậu chậm rãi trượt xuống giường, đi dép lê nhỏ đến toilet.

Chờ cậu xuỵt xuỵt xong, vẫn không thấy bóng dáng của be mẹ. Khóe miệng của tiểu tử kia cay đắng, đứng ở phòng khách gào thét, “Mẹ___Mẹ____”

Chu Tu Lâm chợt bừng tỉnh, vội vàng mặc vào một cái quần đi ra ngoài, ôm tiểu tử kia lên. “Khóc cái gì đấy?”

Tiểu Đậu Nha nhìn thấy ba, cảm xúc tốt một chút. “Mẹ con đâu?” Cậu nhìn phòng bên cạnh, đôi mắt ướt xoay nha xoay.

Chu Tu Lâm vội vàng nói sang chuyện khác, “Hai ngày này mẹ đi chơi quá mệt mỏi, còn đang ngủ mà.”

Tiểu Đậu Nha lắc lắc cơ thể, “Vậy con đi xem mẹ một chút.”

“Để mẹ chủ một chút nửa, ba đưa con đi rửa mặt. Không phải hôm nay con phải lên nhà trẻ à? Bị muộn rồi.”

“Be, vậy ba nhanh lên một chút.” Cậu cũng không muốn đến muộn, cậu còn muốn gặp Đóa Đóa sớm một chút đấy.

Hai cha con cùng đi toilet rửa mặt đánh răng, Tiểu Đậu Nha trông thấy mấy vết cào trên ngực của Chu Tu Lâm, tò mò hỏi: “Ba, sao ba bị thương?”

Chu Tu Lâm cúi đầu vừa nhìn, tối hôm qua còn không có cảm giác, bây giờ vừa thấy, ba vết cào rõ ràng. “Mèo cào.”

Tiểu Đậu Nha suy nghĩ nói: “Ba, ba nuôi mèo ở phòng làm việc rồi hả?”

Chu Tu Lâm qua loa mà đáp lại một tiếng.

Tiểu Đậu Nha ôm đùi của anh, “Ba, khi nào thì ba đưa con đi xem mèo?”

Chu Tu Lâm dở khóc dở cười, “Nhìn biểu hiện của con. Khi nào con không muốn ngủ với mẹ, ba sẽ cân nhắc một chút.”

Tiểu Đậu Nha vội vàng không thể nào gật đầu, nghiêm trang, “Con là đứa trẻ lớn rồi, con không ngủ với mẹ.”

Ngay ngày hôm đó, bạn nhỏ Chu Tư Mộ đi học muộn, Khương Hiểu cũng vội vội vàng vàng mới chạy đến công ty, ngoài miệng oán trách Chu Tu Lâm. Chỉ có Chu Tu Lâm xuân phong đắc ý*.

* Đây là thành ngữ được sử dụng nhiều trong tiếng Trung Quốc. Nó  có xuất xứ từ bài thơ “Đăng khoa hậu” của thi sĩ Mạnh Giao đời Trung Đường. Như đã nói “xuân phong đắc ý” chỉ xuât hiện trong tiếng Trung Quốc. Nghĩa bóng của nó là, sau khi đỗ tiến, cưỡi ngựa đi trong mùa xuân, chỉ trong một ngày đã ngắm được toàn cảnh đông kinh Tràng an. Chỉ con đường thăng quan tiến chức thuận lợi, hanh thông. (Nguồn: http://tranmygiong.blogspot.com/2017/03/nhung-thanh-ngu-co-xuat-xu-tu-tho-co.html)

Trong lòng Tưởng Cần oán thầm, nhất định là phu nhân đã về.

Cuối cùng bọn họ có thể từ biệt bầu không khí âm u của văn phòng rồi.

Ba ngày Tiểu Đậu Nha không lên nhà trẻ, thấy bạn học vui vẻ khác thường. Sau giờ học thì nói chuyện chuyến đi chơi với bạn nhỏ cùng bàn. Nói du lịch xong, lại bắt đầu nói phiền não của mình.

“Mình ngủ một mình, tỉnh lại phát hiện, ba mẹ ngủ ở một phòng khác. Bây giờ các cậu cũng ngủ một mình sao?”

Đóa Đóa: “Mình ngủ với ba mẹ.”

Dương Dương: “Mình ngủ gần ba mẹ.”

Chu Tư Mộ tủi thân, “Chỉ có một mình tớ không ngủ với ba mẹ sao?”

Đóa Đóa: “Chúng ta hỏi bạn nhỏ khác một chút đi?”

Vì vậy, tiểu đội Apple cùng tiến hành điều tra vấn đề đi ngủ với ba mẹ. Nhưng lớp này ngoài bốn bạn nhỏ đến từ nước ngoài là ngủ một mình ở ngoài, chỉ có mình bạn nhỏ Chu Tư Mộ người Trung Quốc là phải ngủ một mình.

Cả trái tim Chu Tư Mộ tủi thân rồi.

Dương Dương: “Có phải Tư Mộ cậu là ba mẹ cậu nhặt được ở thùng rác không?”

Chu Tư Mộ: “…”

Đóa Đóa lắc đầu một cái, “Mình nghĩ là ba và mẹ của Tư Mộ sinh em gái cho Tư Mộ rồi. Bà ngoại mình nói, nếu mình muốn em gái, vậy thì phải ngủ một mình.”

Chu Tư Mộ nháy mắt nhìn Đóa Đóa, Đóa Đóa thật xinh đẹp. “Ừ. Nhất định mẹ mình sinh em gái cho mình rồi. Nếu em gái của mình cũng xinh đẹp như cậu, mình sẽ rất vui vẻ.”

Giáo viên chủ nhiêm vừa vặn nhanh đi đến chỗ này, đúng lúc nghe được những lời này. Bạn nhỏ bây giờ, nhà trẻ mà bắt đầu yêu sớm rồi. Chó độc thân cô đây sống như thế nào!

Buổi sáng ngày hôm đó, Khương Hiểu chải chuốt tất cả kế hoạch công việc gần nhất của Tống Văn Dịch, Hứa Giai Nhân một lần, chờ xong mọi thứ này, cô mời nghĩ đến chuyện chuyển khoản cho Lương Nguyệt.

Lên mạng tra rõ giá giầy, hơn sáu vạn đồng, thật sự là để cho người ta nhức nhối. Chung quy là Tiểu Đậu Nha vô tâm sơ suất, tiền này cũng nên đền.

Chuyển được tiền thành công, lòng Khương Hiểu cũng yên tâm rồi.

Cô bình tĩnh chải quét tin tức trên mạng. Thanh thế* tuyển vai của phim《 Trường Đinh 》lần này to lớn, không ít người mới cũng đã đi đăng kí tham gia, đã tiến hành vòng quay thử thứ nhất.

*Thanh thế: Tiếng tăm và thế lực.

Vì vậy gần đây Lương Nguyệt cũng thường trên trang đầu tin tức giải trí.

Tiểu Vũ đi tới và đưa cho cô một ly cà phê, “Chị Khương, Giai Nhân có thể bắt lấy 《 Trường Đinh 》không?”

“Chị cũng không chắc.” Khương Hiểu thật sự không dám đảm bảo, cô giúp nghệ sĩ kí hợp đồng điện ảnh, phim truyền hình, đều đã tìm vai diễn phù hợp với bản thân họ. Tình tiết 《 Trường Đinh 》 cô cũng là xem hai ngày trước, phim văn nghệ chú ý nhưng không nhất định sẽ đắt khách.”

“Em nghe trợ lí của Giai Nhân nói, Giai Nhân rất muốn đạt được. Chị Khương, phía bên chị không thể giúp cô ấy đi nói chuyện với cô Lương một chút?”

Khương Hiểu lắc đầu, “Từ trước đến nay cô Lương yêu cầu nghiêm khắc, bà ấy tuyển chọn người đều có tiêu chuẩn của bà ấy.”

“Hi vọng Giai Nhân có thể còn lấy được.”

Khương Hiểu hơi cong môi một cái, nhẹ nhàng nói: “Mong là vậy.”

Vừa mới dứt lời, điện thoại di động của cô vang lên. Cô thấy mọt chuỗi dãy số, tay khẽ run lên.

Tiểu Vũ xoay người, “Chị Khương, ngài làm việc trước.”

Khương Hiểu hít sâu một hơi, nhận nghe điện thoại.

Tiếng ở đầu kia truyền tới bên tai cô, “Khương Hiểu, bây giờ cô có die nd da nl e q uu ydo n thời gian không? Chúng ra gặp mặt nói chuyện.”

“Được, cô Lương.”

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Một chương hạnh phúc ngọt ngào!

Chủ nhật rồi, chương tặng 188 cái bao lì xì, còn giữ vững ở trên cương vị công tác của Đại Mạn Mạn gửi lời chúc mừng tới phía trước.

Đã lâu không thấy lời nhắn lại dài lớn dài lớn rồi!

【 Kịch trường nhỏ mơ mộng 】

Tiểu Đậu Nha lặng lẽ nói cho Đóa Đóa một bí mật.

Tiểu Đậu Nha: Ba mình nuôi một con mèo.

Đóa Đóa: Thật à?

Tiểu Đậu Nha: Chờ mình biểu hiện tốt, chúng ta cùng đi xem mèo.

Đóa Đóa: Tư Mộ cậu thật tốt.

Tiểu Đậu Nha: Đóa Đóa, chúng ta là bạn tốt, mình luôn đối xử tốt với cậu.

Hai bạn nhỏ, các em đang dữ dội xem văn của dì nhỏ hả

Ha ha ha ha ha ha



Tập tin gởi kèm:
Chú thích: (Nguồn: Baidu)

u=909029205,908277518&fm=15&gp=0.jpg [ 6.84 KiB | Đã xem 34087 lần ] u=909029205,908277518&fm=15&gp=0.jpg [ 6.84 KiB | Đã xem 34087 lần ]
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 25.07.2018, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.04.2018, 21:17
Bài viết: 18
Được thanks: 371 lần
Điểm: 48.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 45
Chương 42

Editor: An Trà

Khương Hiểu im lặng nhìn bình hoa lưu ly trên bàn, hoa đã cắm được nửa tháng rồi, vẫn đang nở rộ, không hề héo đi chút nào. Giờ phút này, trong lòng cô đã có cảm giác buồn bã cảnh còn người mất.

Mấy năm nay cô đã rất hạnh phúc, hạnh phúc đến nỗi cô đã quên mục đích ban đầu của mình khi bước vào ngành giải trí.

Lương Nguyệt chủ động hẹn gặp cô, thật sự làm cho cô có chút ngoài ý muốn. Bà ấy muốn nói chuyện gì với cô? Chuyện Giai Nhân thử vai? Chuyện bồi thường giày? Hay là bà ấy đã phát hiện chuyện gì?

Khương Hiểu tự nhiên đứng dậy, bắt chuyện với trợ lý Tiểu Vũ, báo cho cô ấy biết cô đi ra ngoài một chút.

Ngày mà Lương Nguyệt trở về Tấn Thành từ Ảnh Thị Thành, trong lòng không yên, sau đó cho người đi thăm dò tư liệu của Khương Hiểu. Sáng ngày hôm sau, bà nhận được tư liệu của Khương Hiểu, vô cùng hoảng hốt, rối loạn.

Mặt hồ bình tĩnh rốt cuộc cũng nổi lên gợn sóng, làm cho bà rất khủng hoảng.

Vì sao lần đầu tiên gặp mặt, bà lại cảm thấy Khương Hiểu hơi quen thuộc...

Vì sao ánh mắt Khương Hiểu và mắt bà, lúc vô tình chạm nhau lại mang theo một loại cảm giác bất đắc dĩ...

Vì sao Khương Hiểu chỉ nói tên tiếng anh của bà khi lần đầu tiên gặp bà...

Lương Nguyệt run rẩy đóng hai tờ giấy kia lại, sắc mặt trắng bệch. Từng chữ trên mặt giấy, đều khắc thật sâu vào đầu bà.

Cha, Khương Gật, họa sĩ. Mẹ, đã qua đời.

Bà suy nghĩ một ngày, cuối cùng cũng quyết định gặp Khương Hiểu một lần.

Lương Nguyệt đi vào quán trà được hẹn rất sớm. Đợi hơn nửa tiếng, Khương Hiểu mới đến. Ngày tháng ba, cô mặt một chiếc áo khoác kaki, quần jean, giày cao gót, quần áo bình thường, lại đơn giản dày dặn kinh nghiệm.

Khương Hiểu ngồi xuống, sắc mặt của cô vẫn như bình thường, lễ phép lạnh nhạt, "Xin lỗi, cô giáo Lương, tôi đến trễ."

Lương Nguyệt chuyển động yết hầu, "Không sao." Bà nhìn Khương Hiểu, trong lúc nhất thời không biết bắt đầu nói từ đâu. "Cháu muốn uống gì? Cô nghe nói.... trà ở đây cũng không tệ lắm."

Khương Hiểu giương giương khóe miệng, nhìn menu, "Tôi uống gì cũng được. Cô giáo Lương cô muốn uống gì?"

"Cô không sao cả, người trẻ tuổi các cháu chọn đi."

Khương Hiểu không hề từ chối, "Vậy trà mao tiêm đi."

Người phục vụ bắt đầu pha trà. Có đủ công cụ, trà cụ tinh xảo, động tác của người phục vụ rất chuyên nghiệp thành thạo.

Mời trà xong, Người phục vụ rời đi, bên trong chỉ còn lại hai người.

Hơi nóng của trà tỏa ra trong không khí, như sương mù mờ mịt.

Lương Nguyệt bưng bình tử sa lên, muốn trót một ly trà, nhưng tay bà lại đang run rẩy.

Lần đầu tiên Khương Hiểu thấy bà luống cuống, người đã quen trình diễn ở các giải thưởng lớn, cuối cùng cũng tháo xuống vẻ ngụy trang. Bà ấy đang khẩn trương hay là sợ hãi? "Để tôi làm."

Lương Nguyệt nâng ly trà lên, nước trà vào miệng rất đắng. Bà đã quen uống cà phê, nhưng có một chút không chịu được. "Cô nhận được chuyển khoản của cháu rồi, Khương Hiểu, cháu không cần làm vậy đâu."

Đầu ngón tay Khương Hiểu sờ sờ mép ly trà, giọng nói nhẹ nhàng, "Làm hư đồ thì phải bồi thường."

Lương Nguyệt chậm rãi thu tay lại, đặt trên bàn, mười ngón tay gao gắt đan chặt vào nhau. "Cháu đã biết cô là ai, có phải không?"

Rõ ràng là khoảng cách một cái bàn gần như vậy, nhưng lại xa như Thái Bình Dương.

Khương Hiểu nhợt nhạt cười, cô đã từng suy nghĩ vô số lần về trường hợp bọn họ gặp lại.

Cô muốn tiến tới, lớn tiếng nói với bà, tôi là con gái của bà!

Cô muốn hỏi bà, Tim của bà là làm từ tảng đá sao?

Cô muốn nói cho bà biết, không có mẹ,cô vẫn sống rất tốt.

Cô muốn bà phải hối hận! Hối hận vì lúc trước đã từ bỏ cô.

Cô muốn bà thấy, hiện tại cô rất tốt, rất xuất sắc. Không có mẹ, vẫn rất tốt.

Nhưng là bây giờ mẹ cô đang hỏi cô, có phải biết bà là ai không?

Trầm mặc một hồi lâu, Khương Hiểu mới cay đắng mở miệng, "Cô giáo Lương, cô nói đùa, làm sao cháu có thể không biết cô là ai. Cô là một diễn viên nổi tiếng đó." Cô cúi đầu nhấp một ngụm trà nóng, nước trà tan ra làm cho lồng ngực cô có cảm giác mát mẻ.

Hóa ra, vài năm này lại làm cho cô thay đổi lớn như vậy.

Cô đã không còn là cô gái lòng mang oán hận lúc trước.

Tâm trạng của Lương Nguyệt như tạp chí ngũ vị, “Cô không biết cháu.... ..."

Khương Hiểu oán thầm trong lòng, bà không biết là phải, bởi vì bà đã sớm quên tôi rồi. Tim của bà đều dành hết cho một đứa con gái khác của bà, chồng của bà, gia đình của bà. Nếu bà có một dấu vết của nỗi nhớ trong quá khứ, tôi đã gặp bà rất nhiều lần rồi, bà không nghi ngờ một chút nào sao?

Lương Nguyệt suy nghĩ rất nhiều, lý do vì sao Khương Hiểu vào ngành giải trí, chắc chắn là có liên quan tới mình. Là cô tới tìm bà sao? "Hiểu Hiểu ----- cô xin lỗi."

Khương Hiểu không phải là người đáng sợ không có cảm xúc, một câu xin lỗi của Lương Nguyệt cũng không thay đổi được gì, cô vẫn bình tĩnh như trước.

"Lúc tôi còn nhỏ, tôi chỉ biết tôi không giống như những đứa trẻ khác. Tôi không có mẹ. Tôi hỏi cha, mẹ đang ở đâu? Ông ấy nói cho tối biết, mẹ đã qua đời. Đó là do tôi còn nhỏ, tôi cho rằng mẹ đã đi đến một chỗ rất xa. Tôi vẫn nghĩ là mẹ tôi sẽ trở về. Tôi không thích học, nhưng tôi muốn thi thật tốt. Tôi muốn lấy được giấy khen, như thế thì khi mẹ trở về nhìn thấy sẽ vui. Bởi vì mỗi lần bạn học tôi lấy được giấy khen, mẹ bạn ấy đều thưởng cho bạn ấy. Thời gian sau, tôi mới hiểu được ý nghĩ của từ qua đời. Tôi không nghĩ về nó nữa, tôi cũng không muốn lấy giấy khen nữa." Khương Hiểu hít một hơi thật sâu, "Thật ra, tôi vẫn tin lời của cha giải thích với tôi."

Đôi mắt Lương Nguyệt đỏ bừng, bà là một mỹ nhân, ngay cả đau lòng cũng làm cho người khác xúc động. Đúng là năm tháng ưu đãi bà, hoàn toàn không nhìn ra được tuổi thật của bà.

Khương Hiểu nghĩ đến cha cô, tuổi cũng không lớn, nhưng lại trông già hơn tuổi thật khoảng mười tuổi.

Lương Nguyệt ngơ ngác một lúc, cuối cùng bà cũng tìm lại được âm thanh của mình. "Hiểu Hiểu, cô biết bây giờ cô có giải thích cái gì cũng vô dụng. Cô chỉ có thể nói, cô cũng là không có cách nào."

Không có cách nào....

Bốn chữ này thật tốt, có thể là lý do cho bất cứ chuyện gì.

Chẳng qua một phần là vì hư vinh, vì danh lợi, tiền tài mà thôi.

Ai cũng có nỗi khổ trong lòng.

Khương Hiểu hiểu được. Cha của cô có, cô cũng có, nhưng mà nỗi khổ của Lương Nguyệt, cô không thể cảm thông được.

Khương Hiểu khẽ nhếch môi, nói từng chữ một, "Cô giáo Lương ----" âm thanh khàn khàn, cùng với sự run rẩy khó có thể phát hiện. Cô không muốn cho bà ấy thấy vẻ mặt yếu đuối của cô, "Hai mươi sáu năm nay, chúng tôi không quấy rầy cô, sau này chũng tôi cũng không làm như vậy. Cô là mẹ của Tấn Thù Ngôn, mà mẹ của tôi tên là Phùng Uyển. Mà tôi là một người đại diện, tôi thề tôi sẽ không làm chuyện gì với cô." Nói xong hết thảy, thật sự cô có chút khâm phục mình, thế nhưng trong lòng cảm thấy rất yên tĩnh.

"Hiểu Hiểu-----" Lương Nguyệt thầm kêu, "Trước sau gì cô cũng là mẹ của cháu, nếu như chúng ta gặp nhau, cô cũng không thể mặc kệ cháu."

Khương Hiểu lắc đầu, "Không. Tôi không phải là đứa con nít, cuộc sống bây giờ của tôi tốt lắm."

Cổ họng Lương Nguyệt run run, "Cha cháu, bây giờ ông ấy có khỏe không?"

Khương Hiểu chớp mắt, mười ngón tay nắm chặt, "Cảm ơn đã quan tâm, ông ấy tốt lắm."

Lương Nguyệt cảm nhận được, Khương Hiểu là một người rất kiên quyết, điểm này rất giống với Khương Ngật. Bà lại hỏi: "Đứa bé kia là gì của cháu?"

Khương Hiểu không thay đổi sắc mặt, "Là con của một người bạn thân của tôi."

"Đứa bé kia rất đáng yêu."

Khương Hiểu không hiểu được tâm tư của bà khi nghe bà khen Tiểu Đậu Nha, cô cũng không biết nên nói gì.

"Cháu đến Hoa Hạ làm việc cũng được mười năm, Chu Tu Lâm là một người có triển vọng. Hiểu Hiểu, nếu cháu cần gì, thì cứ đến tìm cô." Bà lấy một tờ danh thiếp trong túi ra.

Bỗng nhiên Khương Hiểu cười, "Lần trước cô cũng cho tôi danh thiếp, nhưng mà lại không giống với lần này." Cô đã từng rất muốn có được phương thức liên lạc với Lương Nguyệt, không biết đã bao nhiêu lần bị từ chối, thậm chí năm mười tám tuổi nhận lời làm trợ lý cho Tấn Trọng Bắc.

Lương Nguyệt cười khổ, "Lần đầu tiên nhìn thấy cháu, cô đã cảm thấy cháu có chút đặc biệt." Nhưng là bà chưa bao giờ tưởng tượng được.

Khương Hiểu cảm nhận được di động trong túi đang rung, nhưng cô không muốn lấy ra. Mắt cô nheo lại, nhìn Lương Nguyệt. Bọn họ có đôi mắt giống nhau, nhưng mà Lương Nguyệt mở to mắt, vẻ mặt đã có chút thay đổi.

Kỳ thật tính cách Khương Hiểu giống ba nhiều hơn, đương nhiên mặt là mặt của cô rất giống Lương Nguyệt rồi.

"Đây không phải là lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta." Cô không biết tại sao mình lại muốn nói ra, chắc là do đáy lòng cô vẫn còn rất tổn thương.

Lương Nguyệt cẩn thận tìm từ ngữ, "Lần đầu tiên cháu gặp ta là khi nào?"

Khương Hiểu cười nhẹ, "Đã quên, rất lâu trước kia rồi." Di động trong túi lại vang lên, cô lấy ra thì thấy, là Chu Tu Lâm đang gọi tới.

"Cô giáo Lương, tôi có chút việc phải về xử lý. Tôi đi trước." Cô đứng dậy, thái độ bình tĩnh.

"Hiểu Hiểu ------" Lương Nguyệt gọi một tiếng.

Khương Hiểu không do dự chút nào, đi tới cửa, đột nhiên cô đứng lại. "Cô giáo Lương, ra khỏi cánh cửa này. Chúng ta sẽ xem như không có ngày gặp mặt hôm nay. Cô vẫn là cô, tôi vẫn là tôi."

Nói xong, cô nhanh chóng rời đi.

Bây giờ cô không thấy bị tổn thương nữa, ngay cả nước mắt cũng không thể chảy ra.

Thì ra, trong lúc không để ý lòng cô trở nên cứng cỏi như thế. Thời gian xóa mờ tất cả, hoặc cũng là do Chu Tu Lâm và Tiểu Đậu Nha đến với cuộc sống của cô. Bị thiếu đi cái gì đó, ông trời sẽ lấy một cái khác bù lại cho cô.

Khương Hiểu rời khỏi quán trà, lại còn nhở được phải đi mua ra trải giường. Ôi, lòng cô thật sự rất lớn đó.

Bên ngoài, ánh mặt trời sáng lạn. Thật tốt!

Cô bàn bạc với Chu Tu Lâm chủ nhật này dẫn Tiểu Đậu Nha đi vườn bách thú.

Cô đưa tay che ánh nắng chói lóa trước mặt, chuyện cũ hiện rõ ra trước mắt.

Lần đầu tiên cô thấy Lương Nguyệt, là đang kỳ nghỉ đông ở Đại Nhất. Cô sốt rất cao, Triệu Hân Nhiên đưa cô đi bệnh viện thì thấy được chiếc xe bảo mẫu* của Lương Nguyệt.

*Xe bảo mẫu là xe đặc biệt thích hợp cho các ngôi sao ăn uống, trang điểm trong xe, giống như bảo mẫu cung cấp những thứ cần thiết cho hoạt động hằng ngày của ngôi sao.

Vẻ mặt vui vẻ hâm mộ, "Đó là xe của Lương Nguyệt đó, oa, xe RV đó!" Cô ấy nói với tham vọng rất lớn, "Khương Hiểu, sau này tôi cũng muốn có một chiếc xe như vậy!"

Môi của cô khô khốc như muốn bong ra một lớp, "Cô sẽ có được. Cố lên!"

Cô quay đầu lại nhìn một cái, lúc ấy Lương Nguyệt đang sửa sang lại quần áo cho một cô gái nhỏ, vẻ mặt rất từ ái. Sau này nhớ lại, cô gái nhỏ đó chính là Tấn Thù Ngôn.

Ai mà có thể tưởng tượng được, vài năm sau, Triệu Hân Nhiên đã lấy được tất cả những thứ lúc trước cô ấy muốn có, mà Khương Hiểu cũng vậy.

Người nỗ lực, sẽ luôn có một may mắn thuộc về họ.

Khương Hiểu vừa đi vừa gọi lại cho Chu Tu Lâm, cuộc gọi được nhận rất nhanh. "Chu tổng, tìm em có chuyện gì vậy?" Giọng nói của co rất thoải mái.

Chu Tu Lâm yên tĩnh ngồi trên ghế, vẫn duy trì tư thế lúc trước. "Anh vừa gọi đến văn phòng em, trợ lý của em nói em đi ra ngoài có việc?"

"Đúng vậy. Cô giáo Lương hẹn em, muốn nói một số việc với em. Giờ xong rồi, bây giờ em đi về."

Chu Tu Lâm nhìn mấy tập tài liệu trước mặt, ánh mắt thâm trầm.

"Anh có chuyện gì à?"

"Không có gì. Anh vừa mới xem video của trường mẫu giáo, con của chúng ta có vẻ có mối quan hệ rất tốt với một cô bé."

"Đó là bạn thân của nó, tên là Đóa Đóa, một bé gái rất tốt."

Chu Tu Lâm gợi lê một ý cười, "Rất xinh đẹp."

"Tiểu Đậu Nha rất thích cô bé đó, ánh mắt của con anh tốt lắm đó."

Chu Tu Lâm lên tiếng, "Giống anh."

Khương Hiểu ở bên kia điện thoại nở nụ cười, tiếng cười thanh thúy, "Em không nói chuyện với anh nữa, phải lái xe về."

"Được."

Chu Tu Lâm thu lại vẻ mặt, đặt điện thoại xuống, cầm lên một xấp giấy. Có một số việc được làm quá bí mật, nhưng chỉ cần có người cố tình đi điều tra, vẫn có thể tra được một số dấu vết để lại.

Bây giờ tất cả mọi việc đều được sáng tỏ.

Những hành động lúc trước của Khương Hiểu, đều có nguyên nhân của nó.

Cô muốn làm người đại diện, là vì mẹ của cô.

Cô không muốn đứa bé, là sợ nó sẽ làm chậm trễ công việc của cô.

Chu Tu Lâm cầm lấy xấp giấy đứng dậy đi đến máy hủy tài liệu, bỏ vào trong, giấy bị cắt thành nhiều mảnh nhỏ, giống như nó chưa từng được tồn tại trước đây.

Cô gái của anh, đã phải chịu rất nhiều uất ức trong nhiều năm như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.07.2018, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.04.2018, 21:17
Bài viết: 18
Được thanks: 371 lần
Điểm: 48.11
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 52
Chương 43

Editor: An Trà

Buổi tối, Chu Tu Lâm hoãn lại các hoạt động, về nhà sớm.

Khương Hiểu cũng về sớm, đi ra tiệm bánh mua mấy cái bánh ngọt. Tâm tình của cô không tốt thì cô lại muốn ăn đồ ngọt. Trong lòng rất đắng, ăn vào chút đồ ngọt, tâm tình cũng sẽ ngọt ngào hơn được vài phần.

Lúc Chu Tu Lâm về nhà thì cô đang bận rộn ở trong bếp, trên bếp bày đầy nguyên liệu nấu ăn. Cô thay một bộ quần áo thoải mái ở nhà, mang dép lê màu vàng nhạt, tóc dài buộc đứng lên, lộ ra cái cổ trắng nõn. Cô cúi đầu, chuyên chú bắt tay vào xử lý các nguyên liệu nấu ăn. Vài sợi tóc rơi xuống trán, dính lên mặt, không thể nhìn thấy vẻ mặt trong giờ phút này của cô.

Chu Tu Lâm thở dài nhẹ nhõm một hơi, tâm trạng cô cũng không bị chịu ảnh hưởng quá lớn. "Muốn làm gì vậy?"  Anh xăn tay áo, tính đến giúp cô.

Khương Hiểu quay đầu lại cười, "Anh đi xem Mộ Mộ đi, em làm khoảng nửa tiếng nữa à xong rồi." Cô đẩy đẩy anh ra.

Chu Tu Lâm đứng yên không nhúc nhích, nhìn khuôn mặt nghiêng của cô. Thật ra trong lòng anh cũng có thắc mắc, Khương Hiểu nhận ra thân phận của Lương Nguyệt từ khi nào.

Khương Hiểu quay đầu, "Làm sao vậy?"

Chu Tu Lâm khẽ nhếch khóe miệng, khẽ ôm lấy cô từ phía sau, người cô áp vào trước ngực anh, cằm anh tựa trên đỉnh đầu cô.

"Chu tiên sinh, Rốt cuộc anh làm sao vậy? Hay lại bị người ta truyền chuyện tai tiếng?"  Cô nhếch chân mày lên, hung tợn nói, "Có phải Chu Vũ Đồng lại quấn lấy anh? Ai! Anh nói xem tại sao họ luôn ao ước chồng của em!"

Anh cúi đầu hôn lên môi cô một cái, thấp giọng thở dài một hơi, "Chu phu nhân, vậy sau này em phải phát huy hết thực lực của mình để bon họ không dám đến tiếp cận anh nữa!"

Khương Hiểu nỉ non, "Em nấu cơm, anh không được làm phiền em!"

Chu Tư Mộ ở trong phòng một mình, cậu bé quỳ trên tấm thảm, lắp ráp lego, miệng ngâm nga lặp đi lặp lại vài lời hát.

Aha ha cảnh sát trưởng mèo đen

Aha ha cảnh sát trưởng mèo đen

... .....

"Cha!" sau khi gọi một tiếng, cậu lại tiếp tục lắp ráp lego.

Chu Tu Lâm sờ sờ đầu cậu bé, "Thích cảnh sát trưởng mèo đèn đến như vậy sao!"

"Vâng. Cha à, con là cảnh sát trưởng mèo đen, còn cha là Lôi Phong." Cậu nháy nháy mắt, "Cha đội mũ Lôi Phong lên là được."

Khóe mắt Chu Tu Lâm co giật. Nếu không nghĩ đến lòng hiếu thảo của cậu bé thì hôm đó anh rất muốn đánh con trai mình, anh như vậy mà lại bị bắt đội mũ Lôi Phong. Khương Hiểu chụp lại một tấm ảnh cho họ.

Vợ của anh còn uy hiếp anh, sau này nếu anh lại bị đăng báo cùng với nữ minh tinh, cô ngay lập tức đăng tấm ảnh này lên.

Anh muốn nói, cô đăng đi. Thật ra anh rất mong chờ, mọi người biết vợ anh là ai.


Tối hôm đó, Khương Hiểu làm mọi việc như bình thường. Với sự hiểu biết của Chu Tu Lâm về cô, tạm thời cô chắc chắn sẽ không tự nói với anh, vậy nên anh cũng không hỏi.

Nhưng mà, Chu Tu Lâm biết, Khương Hiểu vẫn rất khó chịu, khó chấp nhận.

Khi bọn họ bị vướng vào một chỗ, cô giống như đang tìm kiếm một chỗ để phóng thích, tùy ý phóng túng chính mình.

Cô và anh ở cùng một chỗ, sẽ không có những biểu hiện gì.

Nhưng có khoảng khắc cô rút lại trong ngực anh, thì thào nói nhỏ, "Chu Tu Lâm, anh vĩnh viễn không được bỏ em đi, vĩnh viễn cũng không được."

Tay anh chạm vào tay cô, mười ngón tay đan chặt lại. "Hiểu Hiểu, trong cuốn sách "Kinh Thi" anh thích nhất một câu, chính là câu nắm tay con gia đình cùng nhau sống chung đến già." Anh hôn lên khóe mắt cô, cảm nhận được vị mặn của nước mắt.

Anh lặp lại một lần nữa bên tai cô, "Anh sẽ luôn luôn ở đây với em."

Anh sẽ luôn luôn luôn ở đây với em.

Một đêm qua đi, Khương Hiểu khôi phục trở lại, tràn đầy tinh thần đi đến công ty.

Chu Tu Lâm cảm nhận thật sâu sắc, người vợ nhỏ bé này của anh rất có tiềm năng trở thành một diễn viên. Nói không chừng, còn có thể lấy được một giải thưởng về.

Nói chuyện điện thoại với Hứa Giai Nhân nửa tiếng, Hứa Giai Nhân kiên quyết muốn từ chối chương trình tạp kĩ. Cô ấy cảm thấy rất rõ là "Trường Đinh" có thể làm cho cô tỏa sáng.

Khương Hiểu hít một hơi thật sâu, "Giai Nhân, chị tôn trọng sự lựa chọn của nghệ sĩ trong tay chị, nhưng chị không đánh giá cao "Trường Đinh""

Hứa Giai Nhân cắn răng: "Hiện tại Lương Nguyệt chấp nhận cho em cơ hội này, sao em có thể từ chối? Chị Khương, hôm qua người đại diện của Lương Nguyệt gọi điện thoại báo cho em, nói là đã xem qua tư liệu của em, bọn họ cảm thấy em rất thích hợp, chúng em đã hẹn thời gian gặp mặt."

Khương Hiểu choáng váng đầu óc, một tay chống trên bàn, nói từ chữ từng chữ một, "Giai Nhân, chị không đồng ý."

Hứa Giai Nhân cũng rất bướng bỉnh phản bác lại, "Vậy bây giờ chị có thể cho em một cái gì đó tốt hơn "Trường Đinh" sao?  Chúng ta cạnh tranh khốc liệt thế nào trong ngành này, chị cũng biết. Em chỉ có một cơ hội này, em không phải là một Chu Nhất Nghiên, có anh trai là ông chủ của Hoa Hạ. Nếu cô ấy muốn lấy được bộ phim này hay bộ phim khác, thì cô ấy sẽ có được kịch bản."

Khương Hiểu không còn lời nào để nói. "Ngày mai chị liên hệ với đạo diễn từ chối chương trình "Chuyến du lịch của chúng ta""

Hứa Giai Nhân trầm mặc, "Chị Khương, cảm ơn chị."

Khương Hiểu thở dài trong lòng.

Làm như vậy có thể bù đắp lại cho tôi sao? Mẹ à! Thật sự bà không hiểu tôi một chút nào.

Khoảng giữa trưa, Khương Hiểu và Triệu Hân Nhiên có hẹn nhau một bữa cơm.

Hai người hẹn gặp nhau tại một nhà hàng Nhật.

Khương Hiểu tới trước, chọn mấy món ăn. Chỉ một lát sau Triệu Hân Nhiên đến, chỉ thấy cô so với lần trước gặp mặt, hình như người lại gầy hơn một chút.

Triệu Hân Nhiên giương khóe miệng, tươi cười nhạt nhẽo. "Cậu có vẻ gầy đi."

Khương Hiểu sờ sờ mặt mình, "Có sao?" Tối tuần trước chồng cô còn nói cô béo, nhéo nhéo mặt cô vài cái. "Đang nghỉ ngơi sao?"

Triệu Hân Nhiên bất đắc dĩ giương khóe miệng, "Hai ngày trước vừa mới chụp xong quảng cáo, nghỉ ngơi một thời gian."

Khương Hiểu: "Thế nào?"

Vẻ mặt Triệu Hân Nhiên cô đơn, "Cắn răng đi lên phía trước. Lúc trước mình nên nghe lời cậu, Mạc Dĩ Hằng tính tình trăng hoa, tại sao mình lại hết lòng trông cậy vào anh ta. Một năm trước, lần đó mình mang thai ngoài ý muốn, đáng lẽ mình nên tỉnh táo sớm hơn một chút." Cô không che dấu tâm trạng của mình, cô khó chịu, áp lực, nhưng mà không thể biểu hiện ra trước mặt người ngoài.

Khương Hiểu im lặng uống một ngụm nước, "Hân Nhiên, cậu sẽ không như vậy."

Triệu Hân Nhiên cười nhạo một tiếng, cầm ly nước trước mặt lên, uống sạch trong một hơi. Khương Hiểu rất hiểu con người cô. "Đúng vậy, mình sẽ không như vậy. Mình quá tham lam, không phải là mình dựa vào Mạc Dĩ Hằng mới có được thành tích như ngày hôm nay sao? Rời khỏi anh ta mình cũng không là cái gì cả. Tất cả mọi người đang xem truyện cười của mình, Khương Hiểu, không phải cậu cảm thấy mình rất đáng thương sao?"

Khương Hiểu cầm tay cô, "Hân Nhiên, vì sao cậu muốn vào ngành giải trí? Cậu đã quên rồi sao?"

Triệu Hân Nhiên chớp mắt mấy cái, hoang mang một lúc. "Ha ha ha.... ...." Cô cười vài tiếng, " Đã sớm cho chó ăn rồi."

Khương Hiểu giật giật khóe miệng, "Mình thường nghe người khác nói, bản thân mình không thể do mình tự điều khiển. Thật ra bản thân chúng ta không chống lại được tham vọng dưới đáy lòng, nhưng mà, danh lợi ở trước mặt, không có bao nhiêu người có thể giữ được bản thân đâu." Cô đây cũng không phải là khổ sở vì Chu Tu Lâm sao.

"Hân Nhiên, cuộc sống còn rất dài, cậu còn rất nhiều thời gian."

Triệu Hân Nhiên cắn môi, "Mình còn có đường để đi sao? Bây giờ mình đến phòng thu, người khác đều nhìn mình, bàn tán sau lưng mình."

"Thời gian sẽ làm phai mờ tất cả, tin mình đi."

"Sẽ mất bao lâu?"

"Rất nhanh. Ngành giải trí không thiếu tin tức. Cậu nghỉ ngơi cho tốt, là có thể quay trở lại, chọn một kịch bản thật tốt, chương trình tạp kĩ cũng được."

Triệu Hân Nhiên không thấy đúng, "Hàn Nhị rất đẹp sao?"

Khương Hiểu: "Đẹp."

Triệu Hân Nhiên: "Đẹp hơn mình?"

Trong lòng Khương Hiểu hơi thở dài, Triệu Hân Nhiên chính là rất yêu Mạc Dĩ Hằng. Yêu, không dứt được, tính toán chi li.

Triệu Hân Nhiên: "Quên đi, cậu đừng trả lời. Mình không thể buông bỏ, mình không chúc mừng cho họ như weibo đã viết. Khương Hiểu, mình có xấu không?"

Khương Hiểu không trả lời.

Bữa cơm này, hầu như hai người chưa ăn được cái gì.

Trong lòng Triệu Hân Nhiên khó chịu, những lời bị nghẹn rất lâu, cuối cùng cũng có người tâm sự cùng. Nói xong chuyện của mình cô lại bắt đầu hỏi thăm Khương Hiểu. "Khi nào bạn trai cậu về nước?"

"Anh ấy đang học lên tiến sĩ, phải mất hai ba năm nữa."

"Cậu không lo lắng sao? Lỡ như bên cạnh anh ta có một cô gái khác, luôn luôn ở chung, chắc sẽ có tình cảm với nhau. Bình thường cậu làm việc cả ngày, hoàn toàn không phát hiện ra được. Cậu phải có dự tính cho bản thân mình."

Vẻ mặt Khương Hiểu cứng ngắt, nghẹn lời trong chốc lát.

Triệu Hân Nhiên cảm thán, "Đúng là cậu, có thể kiên trì lâu như vậy. Đúng rồi, mình nghe nói, cậu dẫn một cậu bé đến Ảnh Thị Thành, phạm lỗi với cô giáo Lương?"

Quả nhiên trong ngành này không có gì là bí mật.

Khương Hiểu bất đắc dĩ cười cười, "Cậu cũng biết à."

Triệu Hân Nhiên lắc đầu, "Cậu cũng rất bất cẩn rồi. Nghe nói cô giáo Lương rất tức giận."

Khương Hiểu nhún nhún vai, "Việc đã đến nước này, mình cũng không có biện pháp gì."

"Sau lưng Lương Nguyệt là nhà họ Tấn, danh dự rất lớn, trừ khi cậu không muốn lăn lộn trong ngành này, cho nên trăm ngàn lần đừng đắc tội."

"Yên tâm đi, mình biết rồi."

Dù sao, cô cũng không muốn làm việc lâu trong ngành này.

"Cậu có thể nhờ Tấn Trọng Bắc làm người trung gian. Anh ta rất thích cậu."

Khương Hiểu như bị mắc nghẹn, vẻ mặt ngạc nhiên.

Nói đùa gì vậy! Làm sao Tấn Trọng Bắc có thể thích cô.

Nếu là như vậy, kịch bản đã được sửa từ lâu.

Chủ Nhật, vốn dĩ Khương Hiểu và Chu Tu Lâm lên kế hoạch đi vườn bách thú, nhưng mà, ngày hôm đó trời lại mưa. Cả gia đình đành phải ở nhà.

Không đi được vườn bách thú, Khương Hiểu cầm một cuốn album ảnh, xem lại hình của Chu Tư Mộ.

Chu Tư Mộ ngồi nghiêm trang trên bàn học, cầm bút màu sáp vẽ lung tung. Chu Tu Lâm ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn qua vài lần.

Chu Tư Mộ ngẩn đầu, chờ mong hỏi: "Cha, Bức tranh của con thế nào?" Vẻ mặt của cậu là đang chờ mong anh khen ngợi cậu.

Chu Tu Lâm sờ sờ đầu cậu bé, "Mỗi người sẽ có ưu điểm không giống nhau."

Chu Tư Mộ nghe không hiểu, cậu nhìn bức tranh vô cùng hăng hái. "Cha, con vẽ tiểu Miêu Miêu đó."

Anh nhìn kỹ, chỉ thấy được ba cái hình tròn màu đen, không hề biết đó có phải là một con mèo hay không.Gen nghệ thuật của ông ngoại cậu không di truyền cho cậu một chút nào. Con trai của anh có lẽ là một họa sĩ trừu tượng.

"Cha, tiểu Miêu Miêu cha nuôi có hình dáng như thế nào?"

Chu Tu Lâm a một tiếng, "Nó rất đẹp."

Chu Tư Mộ vui vẻ, "Gần đây con có phải là rất ngoan không?"

Chu Tu Lâm: "... ... Không tệ."

Chu Tư Mộ nâng chân mày lên, "Cha, con muốn đi xem tiểu Miêu Miêu cha nuôi có được không?"

Lúc này, Khương Hiểu cắt một dĩa trái cây, đặt lên bàn.  "Miêu gì?"

Chu Tu Mộ nhanh chóng nói: "Cha nuôi một con mèo ở công ty."

Khương Hiểu nhìn Chu Tu Lâm, "Nuôi lúc nào? Tại sao em không biết?"

Chu Tu Lâm khẽ cười, "Mộ Mộ, đi rửa tay đi."

Chu Tư Mộ vâng một tiếng, trượt xuống ghế, lạch bạch chạy vào toilet.

Khương Hiểu tiếp tục hỏi: "Anh mua mèo cho Tiểu Đậu Nha thật sao? Mấy ngày nay nó vẫn cứ thì thầm mèo gì đó, say mê xem "cảnh sát trưởng mèo đen"."

Chu Tu Lâm nhíu mày, "Trong nhà đã nuôi hai con, làm sao anh có thể lại nuôi thêm một con nữa. Một con mèo Ba Tư gợi cảm, một con mèo trắng nhỏ dễ thương."

Khương Hiểu bị nghẹn trong chốc lát, có một chút buồn bực, lấy một quả dâu tây nhét vào miệng anh.

Chu Tư Mộ rửa tay xong đi ra, "Cha, cha đã lớn rồi, tại sao còn để mẹ đút cho cha." Nói xong còn quẹt quẹt mũi.

Khương Hiểu cười một cái, "Đúng vậy."

Chu Tu lâm co rút khóe miệng, không nhịn được nở nụ cười.

Sau giữ trưa, Chu Tư Mộ đang ngủ trưa. Khương Hiểu và Chu Tu Lâm đều bận rộn với công việc của mình. Một khoảng thời gian yên tĩnh.

Khương Hiểu lướt weibo, đột nhiên thấy được, tin weibo mới nhất của Chu Nhất Nghiên.

"Cháu trai dễ thương tặng cho, cô nghĩ, có thể dùng để đi chợ mua thức ăn. PS: Tiểu tửu kia nói, lớn lên kiếm tiền, sẽ mua cho tôi cái khác đẹp hơn." Trên hình là cái túi dân tộc mà Chu Tư Mộ đã mua.

Chu Nhất Nghiên từ sau chuyện yêu đương, phong cách weibo đã thay đổi, trở nên hoạt bát, từ ngữ trong bài viết, đều lộ ra sự ngọt ngào.

Fan nói: Chị chạy qua nhà anh Văn sinh một đứa đi.

Chu Nhất Nghiên còn cố ý phản hồi cho fan: còn quá sớm.

Fan cũng không đoán được, không nghĩ đến Chu Nhất Nghiên lại phản hồi cô. Chỉ một lúc sau, bình luận này đã được sáu nghìn like.

Khương Hiểu lướt vài cái bình luận, đa số đều là bạn bè. Cô đặt điện thoại xuống, " Tại sao Nhất Nghiên lại có thể chọn một bộ phim hài thanh xuân?"

Chu Tu Lâm ngẩng đầu: "Chu Vận đề cử, kế hoạch bắt đầu quay "Lâu đài tình yêu" mùa hai. Nhất Nghiên muốn thử sức diễn một nhân vật đáng yêu, bắt đầu quay vào cuối tháng tư, vào ngày đầu năm mới, David là chương trình phát sóng đầu tiên. Nếu xếp hạng và tỷ lệ của chủ đề cao, mùa thứ ba và thứ tư là có khả năng."

Khương Hiểu gật gật đầu, "Em chưa xem qua kịch bản, nhưng mà mấy bộ phim tình cảm trong nước đều rất thành công, bộ phim "Bạn bè" của nước ngoài cũng vậy, em nghĩ "Lâu đài tình yêu" sẽ không quá tệ, loại phim này rất được mọi người thích." Cuộc sống con người bây giờ rất áp lực, lại càng ưa thích loại phim truyền hình đơn giản hạnh phúc này.

Khương Hiểu cảm thán, "Ánh mắt của Chu Vận thật sự rất lợi hại. Không có cô ấy, chị Ảnh cũng sẽ không được thành tựu như ngày hôm nay." Nhắc đến Trình Ảnh, Khương Hiểu lại muốn nhắc đến Tấn Trọng Bắc.

"Đúng rồi, Chu (Chu Tu Lâm), em có hẹn ăn bữa cơm với Tấn Trọng Bắc."

Chu Tu Lâm ngừng lại công việc trên tay, nhìn lên, "Gần đây hắn rất rãnh?"

Khương Hiểu nhìn anh, chần chờ nói: "Chu tiên sinh, hình như em nghe thấy được anh đang ghen sao?"

Chu Tu Lâm vẫy tay với cô, "Lại đây."

Khương Hiểu đứng dậy, vui vẻ cười, "Em đi rửa nho, chút nữa Tiểu Đậu Nha dậy, làm cho nó nước ép nho. Đúng rồi, anh muốn ăn cái gì?"

Chu Tu Lâm híp mắt, nhìn chằm chằm cô, "Bảo bối, anh muốn ăn em."


Đã sửa bởi An Trà lúc 14.08.2018, 15:23.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bepipi, hanghacon, Lynn vu, RossieTran, Trà Hoa Nữ 88 và 638 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 441 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1105 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 493 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 848 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2554 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 419 điểm để mua Hoa anh đào
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.