Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 24.07.2018, 18:38
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Không khống chế được
Edit: Thanh Hưng

Vừa về tới ký túc xá, Đường Viên lập tức thả con khỉ con kia vào đầu giường, quay về phía khỉ con gõ bàn phím thật nhanh——

. . . . . .

Nhất định là tôi nghĩ quá nhiều, nhưng lúc anh ấy nói có thể hôn, tôi thật sự vui vẻ đến muốn bay lên!

Có em gái hỏi tôi trước kia có từng quen biết nam thần hay không, tôi đương nhiên biết chứ, tôi còn từng xuất hiện cùng một lúc với anh ấy, nếu không tôi đã không si mê như thế rồi.

Nhưng mà anh ấy không nhớ ra tôi tôi cũng không thấy khó chịu.

Bởi vì, lần đầu tiên chúng tôi gặp mặt, đối với tôi mà nói thật sự không phải là cái hồi ức đáng nhớ gì.

Ngày mai lại nói, tôi không thể đăng vượt qua 3000 chữ được.

. . . . . .

Cập nhật xong Đường Viên lại tiện tay làm mới lướt xuống, lập tức quét thấy mấy cái bình luận ——

Cho ngươi Nam chinh: Cô không nghĩ nhiều, khẳng định anh ấy cũng thích cô! Chỉ là lần gặp mặt đầu tiên của các người không phải lần anh ấy làm đại diện cho học sinh lên phát biểu đó sao?

Lần đó nam thần hẳn là không chú ý tới mập mạp đi.

Phụ Nhị: Làm người khác khó chịu vì muốn có ý tứ sao? Nhất định cắm ở nơi này, Thịt cô ăn hay không ăn!

Bay đi bay đi: Lầu trên, Thịt cô ấy cũng ăn, lại nói, cuồn cuộn bản này lúc nào thì thịt hầm!

Thịt. . . . . .

Ngôi thứ nhất. . . . . .

Dung Giản. . . . . .

Đường Viên không dám nghĩ tới, ngày nghĩ gì đêm mơ đấy gì đó cô đã lĩnh hội qua một lần rồi.

Lúc tâm trí cô đang rối bời, điện thoại di động trong tay lại chấn động, Đường Viên cầm lên vừa nhìn mới phát hiện cô bị Nam An An cho vào nhóm tên là "Thách đấu cái cúp lớn này". Đường Viên xóa bỏ biểu tượng ôm, đang muốn tìm biểu cảm bong bóng lại nhìn thấy trong nhóm có một thông báo mới ——

Dung Giản đã tham gia “Thách đấu cái cúp lớn này”.

Tay cô run lên, một biểu tượng biểu lộ tình cảm đã phát ra ngoài ——

Đường Đôn Nhi: [ahahaha] một vẻ mặt cực lớn bắn ra ngoài, mặt mèo màu hồng càng lúc càng lớn càng lúc càng lớn, chiếm cứ (lqd) cả màn hình, sau đó bĩu môi hôn màn ảnh một cái, còn phát ra âm thanh, cả màn ảnh đều là bong bóng màu hồng.

Đường Đôn Nhi: Ấn, ấn lầm rồi ha ha ha ha, là hoan nghênh.

Dung Giản: Ừ.

Đường Viên vùi mặt vào trong gối.

###

Rất nhanh đã đến Trung thu.

Lúc nhận được điện thoại của Mục Tử Kỳ, trong ký túc xá của Dung Giản chỉ còn lại một mình anh.

Lễ Trung thu được nghỉ ba ngày, các đồng học ở thành phố này đã về nhà, đồng học vùng khác cũng tới hội trường nhỏ theo phong cách phương Tây tham gia tiệc Trung thu rồi. Cả sân trường đều rất vắng vẻ, ký túc xá 21 cách hội trường nhỏ rất gần, Dung Giản ngồi ở bên cửa sổ, có thể nghe được tiếng nói tiếng cười cách đó không xa.

Sắc trời đã có chút tối, anh không bật đèn, cả người đều ẩn vào trong bóng đêm, nghe người nọ ở đối diện không tình nguyện nói ——"Ba tôi bảo cậu trở về ăn cơm."

"Không cần."

Sau khi Dung Giản cự tuyệt, Mục Tử Kỳ giống như là thở phào nhẹ nhõm, lớn tiếng hô một tiếng về phía bên kia: "Cha, Dung Giản nói cậu ta không trở lại."

Ống nghe bên kia mơ hồ truyền đến âm thanh lão đầu tử.

"Không trở lại cũng đừng quản nó nữa, để cho nó đi công viên tưởng niệm với cha mẹ nó đi, ăn tết lớn còn ra thể thống gì nữa!"

Đã nhiều năm như vậy, âm thanh lão đầu tử vẫn là trung khí mười phần.

Trong chốc lát điện thoại đã bị một người khác nhận, âm thanh lão nhân có chút run rẩy: "Dung Giản à, đã rất lâu bà ngoại không có gặp con rồi. Hôm nay là lễ Trung thu, một mình con ở bên ngoài sao bà ngoại nuốt trôi cơm được, con trở lại đi, dù gì cũng là nhà con mà . . . . ."

Dung Giản cúp điện thoại, lái xe trở về nhà họ Mục một chuyến.

Cơm tối ăn thật sự rất không thoải mái, Dung Giản như không có việc gì mà động đũa. Nhà lớn nhà họ Mục từ sau khi mẹ anh qua đời, vẫn không có thay đổi gì, có chăng chỉ là trên tường phòng khách năm đó là bức ảnh gia đình một nhà bốn người, hiện tại đổi thành bức ảnh mới chỉ có một nhà ba người nhà họ Mục.

Lão già ôn hoà quan tâm anh mấy câu, sau đó bắt đầu nói bóng nói gió.

"Dung Giản, con cũng năm tư rồi, về sau là chuẩn bị ra nước ngoài, hay là đi tìm việc luôn à?"

Dung Giản cúi đầu nhìn đồng hồ, không chút để ý trả lời: "Học nghiên cứu."

"Được, học nghiên cứu tốt!" Lão già khen một câu, tiếp đó lập tức chuyển đề tài lên người Mục Tử Kỳ: "Cậu con cũng không tốt được như con, không lấy được danh sách bảo vệ nghiên cứu, thi nghiên cứu ta thấy nó cũng khó mà thi đậu, ta muốn để cho nó ra nước ngoài. . . . . ."

"Ừ."

"Dung Giản à," Mục Thanh Vân thấy nói bóng nói gió cũng vô dụng, lại đổi loại phương thức biểu đạt: "Mẹ con khi còn tại thế, cũng rất quan tâm cậu con, mong đợi nó thành tài. Các con đều là người thân. . . . . ."

Mục Thanh Vân muốn nói lại thôi, nhìn Dung Giản vẫn luôn thờ ơ, cuối cùng vẫn là không bỏ được mặt mo, cầm gậy hung hăng gõ xuống mặt đất một cái, tự mình chống gậy đi về phía ghế sa lon.

Dung Giản liếc mắt nhìn bóng lưng của ông, thật ra thì Mục Thanh Vân đã rất già, tóc hoa râm, đi đứng không lưu loát, lưng cũng còng.

"Con đi trước." Dung Giản đứng lên đi ra ngoài.

Mục Thanh Vân thấy thế lại gõ gậy lên mặt đất một cái, cả giận nói: "Mày đi đâu vậy?"

"Công viên tưởng niệm."

Dung Giản nói hai chữ, lập tức nhìn thấy sắc mặt Mục Thanh Vân trắng bệch một chút, có lẽ là không ngờ anh nghe được lời của ông.

Sau khi rời khỏi nhà họ Mục, Dung Giản lái xe tới công viên tưởng niệm ở ngoại ô thành phố.

Đầu thu nên công viên tưởng niệm có chút tiêu điều, lá cây rụng trên mặt đất thành một tầng mỏng.

Ánh trăng trong suốt chiếu xuống đường nhỏ trong công viên tưởng niệm, Dung Giản đạp lên mười bậc thang đá loang (di.da.l.qy.do) lổ bóng cây mà lên, đi thẳng đến chỗ sâu nhất trong công viên tưởng niệm.

###

Phía sau khán đài trong hội trưởng nhỏ theo phong cách phương Tây, Đường Viên mất rất nhiều sức lực mới mặc xong bộ lễ phục màu đỏ, sau khi cô mặc xong lại nhìn chung quanh một chút, cảm giác giống như cô đã hoá trang thành em gái nhỏ, cô giống như gầy. . . . . . Hoặc là nói, mập không rõ ràng nữa rồi.

Đường Viên soi gương đeo tóc giả màu trắng bạc lên, đám tóc giả trước mặt còn mang theo một đám Lưu Hải, trên đỉnh đầu còn điểm hai lỗ tai thỏ dài lông xù màu trắng, cuối lỗ tai được thắt lại bằng dải lụa màu đỏ. Quá xấu hổ, Đường Viên vừa động, cái lỗ tai thỏ đó còn có thể phát sáng. Cô đang chuẩn bị lấy tóc giả xuống thì lại nhận được điện thoại chuyển phát, anh trai chuyển phát vội vàng về nhà, ở bên kia thúc giục gấp, vừa nghe là chuyển phát từ nước ngoài, Đường Viên cái gì cũng không quan tâm vội vàng chạy tới nhận chuyển phát.

Nhất định là Lê Họa gửi cho cô.

Lúc cô ôm hộp lớn chạy về phía hội trường nhỏ, vừa lúc đụng phải Dung Giản từ bãi đỗ xe đi ra, Dung Giản cũng thấy cô.

Đường Viên cúi đầu liếc nhìn thời gian, cách lúc tiết mục của các cô bắt đầu còn một khoảng thời gian nữa, cô chạy về phía Dung Giản.

Dung Giản đứng trên bậc thang, nhìn Đường Viên chạy thật nhanh về phía anh, cô mặc váy dài đến đầu gối, trên đầu còn có hai cái lỗ tai dài mềm như nhung, theo động tác chạy bộ của cô mà lắc lư bên này một cái bên kia một cái. Khi Đường Viên cuối cùng cũng đứng vững trước mặt anh, hai lỗ tai dài còn run run.

Thấy dáng vẻ của cô, Dung Giản cảm thấy tất cả tối tăm trong lòng đều tan biến.

"Em không phải về nhà ăn tết sao?" Dung Giản cúi đầu nhìn cô, mở miệng hỏi.

Anh vừa mở miệng, Đường Viên mới phát hiện giọng nói của anh có chút khàn, âm thanh rất trầm thấp.

"Không trở về nhà." Đường Viên lắc đầu một cái, thả hộp lớn đang ôm trong ngực vào trên bậc thang: "Ba em còn chưa đi công tác về." Hai ngày trước giáo sư Đường gọi điện thoại cho cô, nói ông ấy gặp được Lê Họa, lúc ấy cô đã đoán được chắc chắn giáo sư Đường sẽ không trở lại cùng cô ăn tết Trung thu, quả nhiên, cô đã đoán đúng.

Đường Viên nói xong thì đưa mắt liếc nhìn cái bóng của Dung Giản in trên mặt đất.

Hôm nay là lễ Trung thu, vậy Dung Giản. . . . . .

Anh đã không có người nhà.

Đường Viên ngẩng đầu lên nhìn về phía Dung Giản, tối nay Dung Giản mặc áo sơ mi đen, quần đen còn có một cái áo khoác gió dài màu đen, cả người gần như muốn tan ra hòa vào trong bóng đêm nồng đậm. Có thể là anh đi công viên tưởng niệm rồi.

Nghĩ tới khả năng này, Đường Viên đột nhiên nghĩ tới đêm hôm đó, lúc tự học buổi tối được một nửa thời gian, Dung Giản bị chủ nhiệm lớp gọi ra ngoài.

Mãi cho đến khi tự học buổi tối kết thúc, cũng không trở về nữa.

Sau đó cô mới lại nghe nói, cha mẹ của Dung Giản xảy ra tai nạn xe cộ, xe của bọn họ bị một người tài xế say rượu lái chiếc xe tải to đâm lao ra ngoài, rơi vào trong nước. Bọn họ nói, cha của Dung Giản vì bảo vệ vợ mà chết tại chỗ, mẹ cũng chảy máu não, tình huống rất không tốt.

Lúc ấy trong lớp còn tổ chức quyên tiền, mọi người góp được hơn một vạn. Làm lớp trưởng, Đường Viên đeo túi sách đựng tiền đại diện cho các bạn học cả lớp đi bệnh viện thăm mẹ Dung Giản, cô không biết đi tới nơi thì nên nói gì, trên đường đi còn cố ý lên Baidu tra rất nhiều lời nên nói lúc đi thăm người bệnh, nghiêm túc ghi lại vào một tờ giấy nhỏ nhét sau lưng.

Khi đi tới khúc quanh trên hành lang, Đường Viên lại nghe được có người đang nói điện thoại, âm thanh đè rất thấp, giống như là có chút chột dạ.

Đường Viên liếc mắt nhìn về phía bên kia, nhận ra người kia là ông ngoại của Dung Giản. Cô biết Dung Giản có một người cậu lớn gần bằng anh, cũng đi học ở trường trung học phụ thuộc trường đại học phía Tây, trước kia lúc người đàn ông này đi họp phụ huynh cho cậu của Dung Giản cũng thuận đường tới tìm Dung Giản. Khi nghe được hai chữ "Di sản", bước chân Đường Viên dừng lại một chút.

Ông ngoại của Dung Giản giống như là đang nghe luật sư cố vấn, Đường Viên mơ hồ nghe được ông nói con gái không làm di chúc, di sản nên phân chia thế nào.

Đường Viên cho là mình nghe lầm, mặc dù mẹ Dung Giản đang ở trong phòng ICU, nhưng là bà ấy cũng không có. . . . . . Lời nói của người đàn ông kia làm cho người ta nghe được đều cảm thấy cả người phát lạnh.

Cô không tiếp tục nghe nữa mà bỏ chạy đi tìm Dung Giản.

Lúc Đường Viên đến không gặp được Dung Giản, y tá nói anh mới vừa vào phòng ICU, cô đứng trên hành lang đợi. Lát sau người đàn ông kia cũng đã tới, đi qua hỏi bác sĩ tình huống như thế có phải người thân có thể ký tên, từ bỏ trị liệu hay không.

Đường Viên có chút nghe không nổi nữa, cô đeo túi sách đi ra ngoài mua hai cốc trà sữa, lúc trở lại mới vừa đi tới khúc quanh trên hành lang đã nghe được tiếng cãi vã kịch liệt.

"Đó là con gái của ta ta cũng vậy rất đau lòng, nhưng nó đã nằm ở chỗ này lâu như vậy, phòng ICU mỗi ngày. . . . . ."

"Chúng ta cũng là vì tốt cho mày, mày thật sự không vì mình mà tính toán về sau sao!"

"Mày còn chưa trưởng thành, mày cứ vứt tiền ba con để lại cho mày vào trong bệnh viện, về sau mày làm thế nào!"

"Chết trước tiên là chảy máu não, nằm tại đây nhiều ngày như vậy, nó cũng rất khổ sở."

"Biên bản đồng ý từ bỏ trị liệu này để ta ký, trách nhiệm và tiếng xấu ta sẽ chịu. . . . . ."

Người đàn ông kia nói xong lập tức nhận lấy biên bản trong tay bác sĩ, muốn ký tên.

Đó là lần đầu tiên Đường Viên thấy Dung Giản mất khống chế.

"Ông dám!" Âm thanh Dung Giản lạnh giống như mang theo băng tuyết. Anh cầm biên bản đồng ý từ bỏ trị liệu, cùng với kẹp giấy cầm tới nắm thật chặt ở trong lòng bàn tay, kẹp giấy sắc bén giống (lqd) như dao, Đường Viên thấy ngón tay cũng tràn ra máu, anh giống như là không hề phát hiện hung hăng vê thành một đoàn đập trúng trên tường, kẹp giấy nện vào trên vách tường lại rơi xuống đất, ‘ầm’ một tiếng.

"Mẹ mày. . . . . ." Người đàn ông kia sửng sốt một chút, còn muốn nói gì nữa thì cổ áo đã bị đôi tay nhỏ máu kia của Dung Giản nắm, anh đỏ tròng mắt, nhỏ giọng nói: "Cút!"

"Sớm muộn gì mày cũng sẽ hối hận!" Người đàn ông kia đi rất xa mới quay đầu lại buông lời, sau khi ông rời đi, Dung Giản chỉ còn lại một mình đứng ở trong hành lang dài.

Đường Viên không dám đi lên phía trước, khi đó cô không biết dùng từ gì để an ủi anh.

Cuối cùng, cô đi về phía trước mấy bước, đứng ở bên cạnh cái bóng thật dài của Dung Giản, đôi tay vòng qua cánh tay của anh, cho bóng dáng của anh một cái ôm rất nhẹ rất nhẹ.

#Xin chào mấy bạn, tớ là người edit tiếp bộ này đây ^_^ Edit chung với các đại thần nên căng thẳng quá, bộ này lại khó edit nữa, ngồi nghĩ mãi không biết nên để từ gì TT_TT Vậy nên cầu góp ý ạ ^_^ Về lịch post thì thôi tạm để là thứ 3 với thứ 7, mấy bạn cho tớ xin 1 thank or 1 comment or 1 share động viên nhé, thank you ạ ^_^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Akita inu, Bongbong28, Bora, Candy2110, Catstreet21, Huogmi, Mèo Con YoYo, SầmPhuNhân, Thố Lạt, anvils2_99, bachduonggia, minh sen, vananhpham
     

Có bài mới 28.07.2018, 08:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 16: Chạm vào cái trán
Edit: Thanh Hưng

Lấy lại tinh thần, Đường Viên ngẩng mặt lên nhìn về phía Dung Giản.

Dưới ánh trăng, thân hình anh thon dài, dáng người cao ngất, nhưng hơi thở lành lạnh quanh thân lại toát ra vẻ cô tịch.

Đường Viên cúi đầu mở hộp lớn ra, lấy ra một cái bánh Trung thu xinh đẹp sau đó gạt bỏ lớp băng bên ngoài đi rồi đưa cho Dung Giản: "Cho anh."

Dung Giản mở chiếc bánh Trung thu được đóng gói tinh xảo kia ra. Một chiếc bánh Trung thu nho nhỏ nằm ở trong hộp, thoạt nhìn (l^q^d) óng ánh trong suốt. Anh đã thật nhiều năm không ăn bánh Trung thu rồi, vỏ bánh rất mỏng, mùi trà hơi đắng, lại mang theo hương vị nhẹ nhàng khoan khoái đặc trưng, tan ra ở đầu lưỡi, ngoài ý muốn ăn rất ngon.

Đường Viên ngẩng đầu lên phát hiện ánh mắt Dung Giản rơi vào trên đầu cô. Cô có chút ngượng ngùng đưa tay sờ tóc giả một cái, ngón tay đụng phải lỗ tai thỏ, lỗ tai dài lại run rẩy.

Nhìn Dung Giản duỗi tay về phía cô, Đường Viên cho là anh thích, lại đưa một cái bánh Trung thu sang, nhưng lại thấy bàn tay khớp xương rõ ràng của Dung Giản lướt qua đỉnh đầu của cô, đầu ngón tay giống như đụng một cái vào lỗ tai thỏ của cô.

Oanh ——

Mặt Đường Viên lập tức nóng lên, giống như, đầu ngón tay Dung Giản đụng vào là lỗ tai của cô vậy. Cô rất khẩn trương, lỗ tai thỏ lập tức theo đó mà run lên. Lần này, không chỉ có lỗ tai thỏ cô đeo trên đầu, trong lòng cô cũng như có một con thỏ nhỏ vui vẻ nhảy nhót.

"Một lát nữa sẽ biểu diễn à?" Âm thanh Dung Giản lành lạnh.

"Đúng vậy!" Đường Viên có chút kích động gật đầu một cái: "Em muốn biểu diễn, diễn thỏ."

Dừng lại một chút, Đường Viên thử hỏi dò: "Ba em không đến, anh muốn đến xem em biểu diễn không?"

"Ừ." Dung Giản gật đầu.

Hội trường nhỏ của Tây đại được trang trí rất có không khí ngày lễ, ánh đèn trên khán đài cũng không tệ. Tiệc Trung thu của Tây đại vẫn là các tiết mục dân gian, cho nên đa số mọi người đều biểu diễn tiết mục hài, tiết tấu vui vẻ, thỉnh thoảng trong hội đường nhỏ vang lên một trận cười đùa. Dung Giản ngồi ở hàng cuối cùng trong thính phòng, thỉnh thoảng nghe được tiếng cười từ người bên cạnh.

"Rất không tệ đúng chứ?" Cao Dương bên cạnh nháy mắt: "Sớm nói cho cậu loại lễ hội như này đều chơi rất tốt, hơn nữa lại có các em gái xinh đẹp."

Trước kia Dung Giản cực ít tham gia loại hoạt động lặt vặt này, có lẽ là bị không khí của hiện trường lây nhiễm, anh thế nhưng lại cảm thấy ngay cả những lễ hội lúc trước bỏ lỡ kia đều có chút tiếc nuối.

Thật ra thì anh giống như một người leo núi, trong mắt chỉ có đỉnh núi là điểm cuối, cho dù dọc đường có nhiều phong cảnh đầy xuân sắc hơn nữa anh đều chưa từng dừng chân.

Sau một tiết mục vũ điệu, hai tiết mục tấu nói, Đường Viên ra sân, Hằng Nga khiêu vũ ở chính giữa, mấy con thỏ bọn họ cũng chỉ đi dạo xung quanh, cuối cùng, sau khi tiết tấu thanh thoát đứng lên, mấy con thỏ tiến lên cùng với Hằng Nga cùng nhau nhảy điệu nhảy clacket. Cao Dương bên cạnh Dung Giản vừa gào thét tai thỏ rất đáng yêu, vừa giơ máy ảnh về phía khán đài điên cuồng nhấn nút.

Đường Viên đứng ở trên khán đài, cùng với Hằng Nga bên trái và con thỏ bên phải tay trong tay cùng nhau nhảy theo nhịp trống.

Ánh đèn cực nóng trên khán đài chiếu vào cô, trên mặt Đường Viên nóng lên. Từ nhỏ cô đã là một nữ sinh hay xấu hổ, mỗi lần vườn trẻ biểu diễn tiết mục cô đều sẽ núp ở đằng sau không dám lên khán đài, chỉ từng lên duy nhất một lần là ở lớp lá, các bạn nhỏ biểu diễn tiết mục trong lễ Giáng Sinh, cô cũng bị giáo viên chọn trúng.

Đoạn thời gian đó, mỗi ngày về nhà cô đều phải thần thần bí bí theo sát ba cô nói một lần là cô phải lên khán đài biểu diễn, nhưng cũng không nói cho giáo sư Đường biết cô diễn cái gì, làm cho giáo sư Đường cũng kích động giống như cô. Kết quả là buổi tối hôm lễ Giáng Sinh giáo sư Đường mới biết, con gái bảo bối nhà ông không diễn công chúa cũng không diễn tiên nữ, được trang điểm rực rỡ chỉ vì diễn một cây thông noel từ đầu đến chân màu xanh lá, còn được treo lên một bóng đèn nhỏ sáng choang.

Lễ Giáng Sinh hàng năm, chuyện này đều sẽ bị giáo sư Đường lấy ra trêu chọc cô.

Giáo sư Đường nói, vừa bắt đầu ông có một chút đau lòng cho con gái nhà ông, sau đó ông lại nghĩ thông suốt.

Làm người bạn nhỏ, Thịt Thịt nhà ông là một cô gái mập nhỏ, nhưng làm cây thông noel, cô lại là một gốc cây cành lá rậm rạp nhất.

Khi đó, đương nhiên Đường Viên không biết suy nghĩ trong lòng của giáo sư Đường, cô chỉ biết giáo sư Đường đang ở dưới khán đài nhìn cô, làm cô khẩn trương đến mức ngay cả động cũng không dám động, làm hết trách nhiệm biểu diễn một cây thông noel.

Mà bây giờ, cô biết Dung Giản ở dưới khán đài, cô và các bạn thỏ khác đều mặc trang phục giống nhau, có lẽ Dung Giản ngồi ở hàng cuối cùng hoàn toàn nhìn thấy cô, nhưng mỗi một động tác cô vẫn làm rất nghiêm túc, tâm tình khẩn trương cũng không kém hơn năm đó chút nào.

Cô vẫn luôn muốn biểu lộ một mặt tốt nhất của mình ra cho người trong lòng.

Sau khi xuống đài, Đường Viên chạy tới hàng cuối cùng tìm Dung Giản, trong bóng tối cô không nhìn rõ nét mặt của Dung Giản, nhưng có thể cảm thấy hình như tâm trạng của anh rất vui vẻ.

"Viên Viên, nhìn một chút xem, mới vừa rồi anh đã chụp hình cho em, như thế nào?" Cao Dương giơ máy chụp hình lướt qua Dung Giản tranh công với Đường Viên: "Gần đây em thật sự gầy quá, gầy đi nhìn xinh đẹp hơn."

Đường Viên nghe vậy cũng tiến tới xem hình, Dung Giản an vị ở giữa cô và Cao Dương, cô lại gần như vậy cảm giác tóc như có như không chạm vào áo khoác Dung Giản, Đường Viên nhìn ảnh cũng có chút không yên lòng: "Cám ơn anh, có thể gửi cho em hay không?"

"Được thôi!" Cao Dương hưng phấn bừng bừng: "Anh thêm QQ của em đi, hình tương đối lớn, anh gửi qua mạng cho em."

"Tốt." Đường Viên đọc số QQ của mình một lần, ngay tại chỗ cùng Cao Dương lẫn nhau tăng thêm bạn tốt.

Buổi tối trở lại ký túc xá Đường Viên nhận được nhiều ảnh chụp qua mạng, cô đều chọn tiếp nhận hết sau đó vạch tiến độ bắt đầu chậm rãi đi về phía trước.

Quá trình chờ đợi khá dài, Đường Viên không nhịn được bèn nói chuyện phiếm với Cao Dương.

Đường Đôn Nhi: Học trưởng, ‘thách đấu cúp’ của chúng ta đến kỳ sau có phải sẽ đi điều nghiên hay không?

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Ừ.

Đường Đôn Nhi: Nghe nói sang năm chính là cuộc so tài gây dựng sự nghiệp của ‘thách đấu cúp’, các anh còn có thể tham gia sao?

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Sẽ.

Đây có thật là Cao Dương cô biết không?

Đường Viên còn chưa có viết chữ, bên kia đã gửi tới một tin tức ——

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Đường Đôn Nhi, là cái gì?

Đường Đôn Nhi:[hình ảnh]

Cô gửi tới một chuỗi mứt quả ghim thành xâu lớn, rốt cuộc không nhịn được mà lộ ra cái đuôi hồ ly.

Đường Đôn Nhi: Học trưởng Dung Giản đã ngủ chưa?

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Không có.

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Anh là Dung Giản, máy vi tính của Cao Dương bị hỏng.

Đường Đôn Nhi:!

Cô lập tức cũng không biết gửi cái gì.

Là Cao Dương không phải dê con cũng không phải là dê con: Gần đây lại không ăn cơm?

Đường Đôn Nhi: Không có, không có, em ăn cơm rồi.

Nam thần dùng tên của người khác nói chuyện phiếm với cô, cô thật là không có thói quen mà.

Đường Viên đang suy nghĩ, lại nghe được chim cánh cụt nhỏ ho khan một tiếng, cô mở tin tức nhắc nhở ra lập tức thấy một yêu cầu thêm bạn tốt, đến từ Dung Giản.

Đường Viên nhấn chấp nhận thật nhanh.

Lần trước rõ ràng bị cự tuyệt nhiều lần như vậy, nhưng mà đây không phải chứng minh, cô ở trong lòng Dung Giản vẫn là có chút không giống người khác sao.

Quá kích động, Đường Viên nằm dài trên giường một chút cũng không buồn ngủ, cô ôm laptop cập nhật một chương mới ——

. . . . . .

Lần đầu tiên tôi thấy anh ấy, anh ấy đang đại diện cho học sinh toàn trường phát biểu trong lễ khai giảng ở trường trung học phụ thuộc Tây đại, tôi thấy anh ấy, nhưng anh ấy khẳng định không thấy tôi. Lần (di.da.l.qy.do) đầu tiên anh ấy gặp tôi, phải là lúc chúng tôi họp lớp buổi đầu tiên năm lớp mười, giáo viên để cho chúng tôi lần lượt tự giới thiệu về mình.

Dựa theo thành tích lần lượt lên trên bục giảng nói.

Tôi là người cuối cùng của lớp trọng điểm đi lên tự giới thiệu về mình, bục giảng của lớp chúng tôi á, cũ kỹ không được tu sửa, tích đầy bụi bặm, còn là bằng gỗ, không biết là đồ cổ bao nhiêu năm trước, còn lớn tuổi hơn thầy giáo Địa Trung Hải của chúng tôi, có người giẫm xuống lập tức kẽo kẹt kẽo kẹt vang lên.

Tôi đạp lên kẽo kẹt kẽo kẹt kẽo kẹt kẽo kẹt. . . . . . Loảng xoảng!

Tóm lại, tôi đạp một cước lên bục giảng lỗi thời bằng gỗ kia. . . . . . Cũng đạp sụp bục giảng luôn rồi.

Tôi đứng giữa đám gỗ vụn cùng với bụi đất tung bay khắp nơi, đối mặt với ánh mắt của Dung Giản.

Ai, tôi muốn gầy đi, còn có thể oán trách bục giảng, nhưng mà tôi lại mập, có đổ lỗi cho bục giảng cũng không ai tin, chỉ có thể trách tôi.

. . . . . .

Lần này bình luận đến rất nhanh ——

Đau lòng một chút: Phốc ha ha ha ha ha ha ha. . . . . . Mặc dù thấy cô nói vậy cũng có chút đau lòng, nhưng vẫn muốn cười đến không dừng lại được, còn nữa, tôi muốn hỏi là rốt cuộc cô nặng bao nhiêu.

Ha ha ha: Tôi muốn nhịn xuống không cười.

Trên cây hoa hồng: Bục giảng: Trách tôi đi...!

Gà con à chạy mau A Bàn à mau lên: Cô yên tâm, nam thần khẳng định đã sớm nhớ ra cô, ai có thể không nhớ cô chứ!

Trả lời hết các bình luận, trước khi ngủ Đường Viên liếc nhìn QQ ——

Đường Đôn Nhi: Ngủ ngon.

Dung Giản: Ngủ ngon.

###

Sau khi kết thúc ngày nghỉ quốc khánh mùng 1 tháng 10, tất cả mọi người đều trở lại trường, thông báo phỏng vấn bảo vệ nghiên cứu của Tây đại cũng đúng hạn tới.

Buổi tối một ngày trước phỏng vấn, giáo sư Đường đã đi công tác hai tháng còn cố ý chạy về. Có đại giáo sư Đường làm tay trong, buổi tối hôm đó Đường Viên đã biết kết quả phỏng vấn. Vị học thần Dung Giản này rất được tranh giành, lúc giáo sư Đường phỏng vấn, đã tranh luận kịch liệt với những giáo sư khác làm lão giáo sư giận đến đỏ mặt tía tai, cuối cùng mới như ý nguyện cướp được Dung Giản.

Thấy thứ tự phỏng vấn, Đường Viên thở phào nhẹ nhõm, tắt trang BBS hoài nghi Dung Giản thân thiết với cô là vì muốn làm học trò của giáo sư Đường.

Trước thực lực tuyệt đối, tất cả hoài nghi đều là tự rước lấy nhục.

Dung Giản chính là tốt nhất!

Sau bảo vệ nghiên cứu Dung Giản cũng không rảnh rỗi, trong tay anh còn có hạng mục ‘thách đấu cúp’, hơn nữa giáo sư Đường đang hướng dẫn anh làm hai hạng mục, vậy nên so với trước kia còn vội hơn.

Thỉnh thoảng Dung Giản cũng sẽ nói chuyện phiếm vài câu với cô trên QQ, Đường Viên biết anh rất bận, nhưng mỗi lần cô gửi chúc ngủ ngon, anh cũng đều trả lời lại.

Loại cảm giác chúc ngủ ngon lẫn nhau này rất kỳ diệu, giống như rất thân mật.

Thời gian qua đi hai tháng, Đường Viên lại lần nữa nhìn thấy Dung Giản là lúc thi hết khóa thể dục.

Đường Viên tới rất sớm, tự mình ở bên cạnh tập thể dục làm nóng người, chỉ sợ thầy giáo biến thái cho bọn họ nâng tạ tay hoặc là nhào lộn trước xà kép như hội thi toàn quốc. Nhưng Đường Viên vạn vạn không ngờ, lần này thầy giáo thể dục lại có thể mở cho bọn họ một lối thoát. Chỉ thi mấy hạng mục cơ bản, nam sinh chạy 1000 thước nữ sinh chạy 800 thước, bật nhảy tại chỗ, đẩy tạ cùng với Sit-Ups.

Sau khi gầy đi một chút, Đường Viên rõ ràng cảm thấy mình biến hóa —— cô chạy 800 thước sẽ không bao giờ thở mạnh giống y như chó nữa rồi.

Lúc chạy xong hai vòng trở lại giữa sân thể dục, thầy giáo thể dục đã lấy đệm dùng cho Sit-Ups ra rồi.

Mọi người theo tổ đã phân lúc trước, một người làm, một người khác phụ trách ép chân và đếm số lượng.

Đường Viên cũng đi kéo một cái đệm tới đây, nhìn xung quanh tìm Dung Giản. Dung Giản vóc người cao nhất, cô rất dễ dàng nhìn thấy anh ở chỗ bật nhảy. Giữa mùa đông, nhưng anh đi ra ngoài cũng chỉ mặc một thân quần áo thể thao màu đen, tóc giống như cắt ngắn đi một chút, lộ ra vầng trán xinh đẹp, ngũ quan anh tuấn có vẻ cũng có lực tác động rồi. Dung Giản thoải mái bật nhảy, các em gái vây xem xung quanh lập tức phát ra một tiếng thét kinh hãi. Ánh mắt Đường Viên sáng lên, kéo cái đệm chạy tới: "Anh làm trước nhé?"

Dung Giản gật đầu một cái, dứt khoát nằm trên đệm.

Cái đệm quá ngắn, anh lại quá cao, Dung Giản cong chân dài vì không có chỗ đặt, hai tay chống ở sau ót.

Thầy giáo thể dục ở một bên nhìn Đường Viên đứng ngốc ở nơi đó, trước tiên thổi một tiếng còi lớn sau đó nhắc nhở: "Đừng thất thần nữa, đi giúp người cộng tác của em ép chân đếm số lượng đi!"

"Vâng, vâng." Đường Viên gật đầu, chạy đến chỗ Dung Giản hỏi anh: "Anh, có cần hay không em. . . . . ."

"Cần."

Cô mới nói được nửa câu đã bị Dung Giản trầm giọng cắt đứt, giữa mùa đông, lòng bàn tay Đường Viên cũng thiếu chút nữa đổ mồ hôi, cô ngồi xổm xuống đưa tay ấn mắt cá chân của Dung Giản, anh mặc một chiếc quần thể thao màu đen, tất cũng là tất thể thao rất ngắn, tư thế như vậy làm quần thể thao hơi kéo lên trên, vừa lúc lộ ra mắt cá chân trắng nõn xinh đẹp.

Ngay cả mắt cá chân cũng hoàn mỹ như vậy!

Hai tay Đường Viên đè thật chặt xuống chân của Dung Giản, tiếng cười vang lên, eo Dung Giản dùng sức một chút đã thoải mái ngồi dậy, Đường Viên cơ bản không giữ được anh nên bị đẩy đến ngửa ra sau một chút, thiếu chút nữa ngã ngồi trên đất.

Cô thấy Dung Giản khẽ nhướng lông mày lên, Đường Viên đang chuẩn bị ngồi luôn dưới đất đè lên mắt cá chân của anh, lại nghe Dung Giản dùng âm thanh lạnh lùng trước sau như một nói ——

"Em ngồi lên chân của anh đi."

Liếc mắt nhìn mắt cá chân xinh đẹp của Dung Giản, Đường Viên có chút chần chừ: "Em sợ đè hỏng anh."

"Sẽ không." Mặt Dung Giản không chút thay đổi: "Đây là vấn đề anh nên lo lắng."

"À?" Đường Viên sửng sốt một chút, sau khi phản ứng kịp thì mặt cô lại từ từ nóng lên, đúng vậy, một lát nữa Dung Giản cũng phải đè cô, đè chân cô.

Đường Viên cẩn thận từng li từng tí ngồi lên mắt cá chân của Dung Giản, mắt cá chân của anh thật cứng, lúc ngồi xuống cô đều có thể cảm nhận được xương cốt của Dung Giản. Trái tim Đường Viên bùm bùm nhảy, nhớ lại trước kia lúc cùng với Nam An An cùng nhau làm tư thế Sit-Ups, nâng hai cái tay lên ôm lấy đầu gối của Dung Giản.

Quần thể thao của Dung Giản vừa không dầy lại không nhung, chỉ có một lớp mong mỏng, lúc hai tay cô ôm lấy đầu gối anh có thể cảm nhận được lòng bàn tay truyền tới nhiệt độ trên người anh, còn có lúc anh dùng lực thì bắp chân hơi nhô lên một tầng bắp thịt. Đường Viên thật không dám đè toàn bộ sức nặng lên mắt cá chân Dung Giản, dù sao, cô cũng là người từng giẫm sập bục giảng đấy.

Cô ngồi ở trên đùi Dung Giản, mỗi một lần Dung Giản đứng lên, gương mặt anh tuấn lập tức theo động tác của anh mà tiến tới gần mặt của cô. Kiểu tóc mới của anh lộ ra cả khuôn mặt, ngũ quan có vẻ càng thêm khắc sâu. Lông mày màu mực đậm, sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm còn có đường cong môi mỏng đẹp đẽ, lập tức cùng nhau tiến tới gần cô, cô vừa khẩn trương lại kích động, còn phải chú ý đếm xem Dung Giản đã làm bao nhiêu lần Sit-Ups.

Đường Viên cúi đầu, thấy eo anh đang dùng lực, bên dưới T-shirt màu đen theo động tác kịch liệt của anh mà nổi lên lại buông xuống, đường cong cơ bụng rõ ràng như ẩn như hiện.

"67, 68, 69. . . . . ."

Sức bật của Dung Giản cực mạnh, động tác làm được vừa nhanh lại tiêu chuẩn, nhưng mà đối với Đường Viên lực chấn động thật rất lớn. Tư thế của Đường Viên như vậy nên không đè hết sức nặng toàn thân lên (lqd) người của anh, xem ra có chút ngồi không vững. Cô thấy Dung Giản nằm xuống vội vàng nhân cơ hội điều chỉnh tư thế, ngồi dịch lên phía trước một chút, kết quả ở một giây sau cùng, eo Dung Giản chợt dùng quá sức, Đường Viên không ngồi vững lập tức trượt về phía dưới.

"Đông" một tiếng trầm đục.

Bọn họ lập tức đụng vào nhau.

"70. . . . . ." Đường Viên bị đụng đến nổ đom đóm mắt, đầu cũng bị đau, trong nháy mắt thậm chí không kịp phản ứng.

Cái trán của cô đã đụng vào trán Dung Giản.

Trán của bọn họ chống vào nhau, chóp mũi cũng cách nhau đặc biệt gần, gần như là đụng vào nhau. Cô có thể cảm thấy nhiệt độ cái trán không thuộc về mình, cảm nhận được hơi thở Dung Giản phun ở trên mặt mình, ngứa một chút, hình như thổi bay cả những sợi lông tơ thật nhỏ trên mặt cô.

Trong lúc hô hấp, cô còn có thể cảm thấy hương cam mát mẻ trên người Dung Giản, không biết là nước súc miệng, hay là nước rửa tay.

Trong nháy mắt đó, thời gian giống như là bị làm ma pháp, hình ảnh giống như dừng lại, Đường Viên không tự chủ nín thở, giống như sợ quấy rầy thời gian. Đôi mắt sâu thẳm kia của Dung Giản cũng cách cô rất gần, so với lần trước khi ở phòng bệnh còn gần hơn, gần đến nỗi lần này cô có thể thấy được đáy con ngươi trong suốt của anh, thấy được bên trong đôi mắt hai mí tinh sảo của anh, thấy rõ hàng mi dài của anh, gần đến nỗi anh chớp mắt một cái mắt, cô đều cảm thấy lông mi của anh giống như cây quạt nhỏ mang theo một cơn gió.

Giống như, chỉ cần cô nhẹ nhàng chớp mắt một cái, lông mi của bọn họ sẽ hòa vào nhau, chặt chẽ khó phân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Candy2110, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, anvils2_99, bachduonggia, chauanh2013, minh sen, vananhpham
     
Có bài mới 31.07.2018, 19:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1904 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch
Khụ, ngoi lên chỉ để xin các bạn cho tớ nợ chương mới sang ngày mai ạ, cuối tháng nhiều việc quá đi mất images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, ducminh201212, Hienvuvt, hoahongden2499, jubae, nhatle96, Patriotuzz, Pavlosnrn, Phạm Hà Bảo Nhi, VictoriaUng, Yên Vân và 162 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.