Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn

 
Có bài mới 21.07.2018, 19:15
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quy Vũ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.11.2016, 23:30
Bài viết: 89
Được thanks: 784 lần
Điểm: 42.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 59
Chương 38

Editor: Lạc Tâm Vũ

Một đêm kia, khi nửa đêm Chu Tư Mộ vẫn bị cha cậu lén cho đổi vị trí, mà còn là chuyển dời đến phòng trẻ bên cạnh. Cũng bắt đầu từ ngày đó, Chu Tu Lâm muốn hoàn toàn chặt đứt “Thói quen xấu” của cậu và ba mẹ cậu khi đi ngủ. Không có cách nào, ai bảo tuổi cậu còn nhỏ, không có năng lực phản kháng.

Hôm sau, việc vui của làng giải trí lia lịa. Tám giờ sáng, điện ảnh và truyền hình Tinh Mỹ tuyên bố thông tin, Mạc Dĩ Hằng đính hôn với bạn gái ngoài giới, hơn nữa còn kèm trên một tấm ảnh cưới. Fan của Triệu Hân Nhiên dieenndkdanleeequhydonn nổi giận, một nhóm đến cơ quan của Tinh Mỹ mắng chửi rộng rãi kẻ bạc tình Mạc Dĩ Hằng này, một nhóm đi Weibo của Triệu Hân Nhiên an ủi cô, để cho cô cố gắng.

Vài năm nay, Triệu Hân Nhiên quay mấy bộ phim truyền hình có tỉ lệ người xem TV cao, điện ảnh cũng là ít mà hoàn mỹ, diễn xuất trực tuyến, bắt được không ít fan. Hơn nữa ngày thường tốt bụng khiêm tốn, cũng nói chuyện yêu đương một hồi với Mạc Dĩ Hằng, rốt cuộc kết quả như thế này. Ngay cả quần chúng ăn dưa rối rít đứng bên phía cô, cảm thấy Mạc Dĩ Hằng đùa giỡn tình cảm của Triệu Hân Nhiên.

Không bao lâu, Triệu Hân Nhiên chủ động phát một cái Weibo.

【Khi cùng Mạc tiên sinh yêu nhau hai bên đều là chân tâm thật ý, không thể đi đến cuối cùng, là duyên phận chưa tới. Chúc Mạc tiên sinh hạnh phúc! Hơn nữa cũng mong ước mình tìm được hạnh phúc】

Triệu Hân Nhiên thật sự quá thông minh. Chia tay không làm được người yêu, nhưng vẫn có thể làm bạn bè. Cô không có bối cảnh, mai sau tuổi tác phát triển, dù sao vẫn muốn tiếp tục phấn đấu ở sự nghiệp diễn xuất. Bây giờ cô làm như vậy, về sau Mạc Dĩ Hằng cũng tâm còn thương mến với cô. Không thể không nói, trí tuệ tình cảm của Triệu Hân Nhiên so sánh với mấy năm trước, dường như thật sự biến thành một người khác.

Mà lúc này, Khương Hiểu lại nhận được một cái tin tức, là Triệu Hân Nhiên gửi tới.

“Khương Hiểu, lấy một thời gian chúng ta gặp mặt một lần đi, chị muốn nói vài lời với em.” Một câu nói, có thể thấy được đau khổ trong lòng.

Khương Hiểu lại nhìn cái Weibo kia đã không có cảm giác gì. Thật thật giả giả, chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng.

Sau đó vào lúc 10:10 giờ sáng, Weibo Tống Văn Dịch công bố tình cảm với Chu Nhất Nghiên.

【Gặp em thật vui mừng, quãng đời còn lại đều là em @ Chu Nhất Nghiên】trích dẫn Chu Nhất Nghiên.

Trong phút chốc, Weibo bùng nổ.

Mặc dù trước đó sớm tuôn ra tin tức, cũng không chống đỡ được chính miệng người trong cuộc chứng minh đến lại thêm mãnh liệt.

Phòng công tác sớm chờ cái thời điểm này rồi.

“Bình luận qua 10 vạn, kích qua 30 vạn rồi. Trời ạ….”

“Sao tôi không vào được…”

Theo trích dẫn của Weibo này, lượng bình luận càng ngày càng cao.

Khương Hiểu vuốt trán. Tống Văn Dịch kiên trì, cô sẽ không phản đối. Cô cũng chúc mừng cậu ta và Chu Nhất Nghiên từ trong lòng. Rất lâu, cô nói một câu, “Phòng công tác gửi chúc phúc.”

“Được. Chỉ là xem chừng phải đợi một lát, Weibo tê liệt rồi.”

Mọi người không khỏi bật cười, “Đau lòng anh trai kĩ thuật.”

Tuy là hai người công bố yêu nhau, nhưng fan của Tống Văn Dịch cũng rất không thừa nhận*. Nhiều fan chạy đến Weibo của Chu Nhất Nghiên nhắn lại, hi vọng bọn họ sớm chia tay một chút.

*Nguyên văn của nó là “mãi trướng” (买账), nhưng theo Baidu, từ này thể hiện sự tôn trọng, thừa nhận hoặc không chịu được sức mạnh của người khác nên mình để vậy cho dễ hiểu

Một vài fan điên cuồng của Tống Văn Dịch thành lập “Liên minh phản đối tình yêu của Tống Chu”, bắt đầu tiến hành đào chuyện xấu của Chu Nhất Nghiên, ví dụ như trung học thành tích cô ta trung bình, điểm thi dieendaanleequuydonn vào trường cao đẳng bình thường, đâu có là học bá gì, đi du học nước ngoài.

Liên minh còn truyền đến một đoạn video của Chu Nhất Nghiên tham gia thi hát lớp 11, video dài đến mười phút.

Nửa đoạn video trước Chu Nhất Nghiên biểu diễn《 Thành toàn 》, đoạn sau là《Tonight i feel close to you》của cô và Lâm Vu, hai nữ sinh mặc đồng phục xanh trắng, tết tóc đuôi ngựa, âm thanh tốt đẹp, không kém chuẩn âm chút nào.

Trước sau đối lập rõ nét, chủ đề đã bị kéo sai lệch trong phút chốc.

【Hai nữ sinh phía sau thật xinh đẹp! 】

【Hát thật dễ nhe! 】

【Cô bé thật đáng yêu! Hâm mộ tình bạn như vậy! 】
…..

Sau đó có người trả lời: Lợi hại! Đây là sân hoa khóa XX của viện y đại học B!

Có người trả lời: Học tỷ trung học! Trước đây từng tình cờ gặp ở trường! Nói một câu, người hai vị học tỷ siêu đẹp. Ca hát nghe hay bất ngờ.

Khi Khương Hiểu thấy, cái video kia đã có một vạn lượng chuyển đi. Có thể tưởng tượng ra, Chu Nhất Nghiên chắc phải nổi giận rồi. Ngày tốt của cô ta, lại bị cô và Lâm Vu đoạt danh tiếng. Khương Hiểu chỉ cảm thấy thái dương nhảy dựng, là duyên hay nợ hả!

Rất nhiều người nhìn thấy video này, ngay cả Tấn Trọng Bắc đều đã gửi tin đến cho cô, hỏi cô: Khương Hiểu, có phải cô cân nhắc chuyển đường diễn rồi hả?

Khương Hiểu trả lời với một nét mặt không biết làm sao: Thầy Tấn, anh về?

Đoạn thời gian trước Tấn Trọng Bắc vội vàng quay một bộ phim điện ảnh tặng quà, trên mạng nói anh ta đã hơ khô thẻ tre rồi.

Tấn Trọng Bắc: Đúng vậy. Hôm nay thật náo nhiệt. Có cơ hội tôi muốn mời cô hát ca khúc chủ đề rồi.

Khương Hiểu: Thầy Tấn, tôi đây trình độ nghiệp dư sao có thể hát ca khúc chủ đề.

Tấn Trọng Bắc: Khương Hiểu, khi nào thì cô mời ăn lẩu?

Bữa ăn lẩu này là lúc trước cô khách khí nói một câu, không ngờ anh ta còn nhớ.

Khương Hiểu có chút xấu hổ, “Cuối tuần tôi muốn đi Ảnh Thị Thành, chờ tôi trở lại sẽ hẹn anh?”

Tấn Trọng Bắc: Có thể.

Khương Hiểu: Bên kia thư viện thành phố mở một quán lẩu, là một ông chủ Trùng Khánh mở, mùi vị rất chính thống.

Tấn Trọng Bắc: Vậy tôi rất mong đợi.

Trong lúc đó quan hệ của Khương Hiểu và Tấn Trọng Bắc thật kì diệu, cũng vừa là thầy vừa là bạn. Duyên phận ngắn ngủi của 《 Thịnh thế thiên hạ 》năm đó, ngược lại thúc đẩy mối quan hệ của bọn họ sau này.

Tấn Trọng Bắc đi xuống từ trên lầu, Tấn Thù Ngôn còn ở trong phòng khách. Mấy ngày nay tâm tình tiểu nha đầu vẫn rầu rĩ không vui, công việc đều dừng lại.

“Ngôn Ngôn___”

“Anh____”

Tấn Trọng Bắc đi đến bên cạnh cô, “Đang làm gì?”

Tấn Thù Ngôn không giấu diếm, đây là cô làm tin vắn vì Chu Tu Lâm, tất cả bên trên đều là tin tức của Chu Tu Lâm.

Tấn Trọng Bắc cảm thán, “Nha đầu ngốc.”

Tấn Thù Ngôn rũ đầu xuống, nước mắt tí tách rơi xuống. “Anh, em thật sự rất khó chịu. Em vẫn cho là anh ấy vội vàng sự nghiệp mới không yêu đương. Nhưng đâu nghĩ đến anh ấy cũng có con rồi. Trước kia chị Trình Ảnh cổ vũ em, bày tỏ với anh ấy sớm một chút, em nên sớm một chút có phái sẽ có hi vọng hay không hả?”

Tấn Trọng Bắc ôm lấy vai cô, “Ngôn Ngôn, em còn nhỏ, rất nhiều việc em vẫn còn không hiểu.”

Tấn Thù Ngôn lắc đầu, “Em hiểu, em và anh Chu là không thể rồi.”

Tấn Trọng Bắc vỗ vỗ cô, “Nha đầu ngốc. Chỉ có thể nói em và Chu Tu Lâm không có duyên phận.”

Tấn Thù Ngôn khóc hu hu, thảm thương như vậy giống như khi còn bé đã đánh mất món đồ chơi yêu thích. “Trước em còn tưởng rằng anh ấy và trợ lí Khương Hiểu của anh ấy có mờ ám.”

Tấn Trọng Bắc sững sờ, “Em nhận biết Khương Hiểu?”

Tấn Thù Ngôn khụt khà khụt khịt, “Lần trước từng gặp mặt.”

Tấn Thù Ngôn liếm liếm khóe miệng, “Trò chuyện gì?”

Tấn Thù Ngôn oan ức nói: “Tùy tiện nói vài câu, bây giờ cô ấy cũng không phải là trợ lí của anh Chu. Nói cái gì nữa cũng không có ích.”

Tấn Trọng Bắc xoa xoa đầu của cô, “Đừng khó chịu, anh rút thời gian đi chơi vài ngày cùng em. Cha và dì Lương Nguyệt thấy được sẽ đau lòng.”

Tấn Thù Ngôn không tình nguyện đáp lại một tiếng. “Anh, anh có cảm thấy Khương Hiểu rất giống mẹ khi tuổi còn trẻ không?”

Tấn Trọng Bắc nhíu mày, “Hả? Nói như thế nào?”

Tấn Thù Ngôn cắn khóe môi, “Chính là mẹ lúc tuổi còn trẻ. Chao ôi, anh có biết, khuôn mặt mẹ không phải từng xúc động sao? Trước em thấy ảnh chụp của mẹ lúc tuổi còn trẻ, cảm thấy Khương Hiểu có chút giống mẹ. Nhưng mà, Khương Hiểu lại có chút giống Hạ Lam.”

Mi tâm Tấn Trọng Bắc nhăn lại, “Rất nhiều người làng giải trí lớn lên giống nhau.”

“Đúng vậy. Tiếc là Khương Hiểu không làm diễn viên, nếu không có thể tìm cô ấy diễn mẹ lúc tuổi còn trẻ.”

Tấn Trọng Bắc không nói gì nữa, thúc giục cô nhanh đi rửa mặt.

Buổi chiều, Tưởng Cần đến phòng làm việc, cho anh kí giấy tờ xong, hỏi: “Chu tổng, người xem đến video chưa?”

“Video gì?” Chu Tu Lâm rất ít chơi Weibo, đương nhiên sẽ không biết.

“Chu tiểu thư và phu nhân lúc tuổi còn trẻ, không ngờ phu nhân hát dễ nghe như vậy.” Tưởng Cần cảm khái, lại nhìn vẻ mặt của Chu Tu Lâm, anh ta kinh ngạc, “Chu tổng, ngài sẽ không chưa từng nghe phu nhân hát qua chứ?”

Chu Tu Lâm chỉ nghe qua Khương Hiểu hát đồng ca. Anh mở Weibo, đây là tôi đăng kí khi Weibo vừa mới thịnh hành mấy năm, 0 chú ý, 6 cái fan, đoán chứng là Weibo bố trí fan giả. Tìm tên của Chu Nhất Nghiên, lại tìm được video. Nghe xong một lần từ đầu đến cuối, khóe miệng die,n; da.nlze.qu;ydo/nn nổi lên ý cười không ý thức được. Bây giờ rốt cuộc cũng biết, nhà hí kịch nhỏ trong nhà hát hoàn mỹ dễ nghe di truyền ai rồi.

Đáng tiếc, hơn ba năm rồi, dường như cô chưa từng đứng đứng đắn đắn hát qua ở trước mặt anh.

Chu Tu Lâm cười khẽ, cầm điện thoại di động ra, gọi cho cô một cuộc điện thoại.

Khương Hiểu vội vàng sứt đầu mẻ trán, nhận điện thoại của anh.

Chu Tu Lâm: “Chu phu nhân, em định lúc nào hát vì anh một bài hát?”

Khương Hiểu biết anh nhất định xem qua video rồi, cô híp mắt nhìn bó hoa foget me not* màu tím trong bình hoa kia. Chợt nghĩ tới một bài thơ___ở góc vắng lặng, nó vì anh nói với em. (Từ Chí Ma《 Forget me not 》)

*Hoa fogot me not: Cây “Forget Me Not” còn gọi là cây hoa Thủy Chung, hoa Đôm Đốm Tím, hoa Lưu Ly, hoa Bâng Khuâng hay hoa Lỗ Bì. Forget me not có hoa màu xanh, trắng, tím, hoặc vàng, nhưng phổ biến là màu xanh hay tím violet đặc trưng (ở Đà Lạt). Forget me not thường được cắm chung hoặc làm nền cho các loại hoa khác, đem lại cảm giác trữ tình và êm dịu. Tiếng Anh gọi là forget me not có nghĩa là: xin đừng quên tôi. Biết tên rồi thì không một ai là không chú ý đến hoa. Hoa đã trở thành nguồn thơ, nguồn gợi cảm của bao người về tình bạn, tình yêu nam nữ, tình cảm của anh em.
(Nguồn: https://hoasaigon.com.vn/hoa-tuoi/y-nghia-cac-loai-hoa/y-nghia-hoa-forget-me-not-hoa-luu-ly.html)

Khương Hiểu ngậm khóe miệng, ngâm hát nhàn nhạt:

Thích anh

Đôi mắt cảm động lòng người tiếng hát lại càng mê người

Mong có thể vuốt ve anh nữa

Khuôn mặt đáng yêu kia tay trong tay nói những lời mơ mộng

Giống như em và anh ngày hôm qua

Là tiếng Quảng Đông, Chu Tu Lâm cũng không hiểu ý nghĩa lời bài hát, chỉ là anh biết cô hát rất êm tai. “Rất êm tai, tuy nhiên anh nghe không hiểu. Bài hát này tên là gì?”

Khương Hiểu liếm liếm khóe miệng, tim đập bùm bùm, thật sự kì lạ, rõ ràng bọn họ đều là vợ chồng, tại sao tim cô còn có thể đập rộn lên.” 《 Thích anh 》

“Hả?”

“《 Thích anh 》, tên bài hát.”

Chu Tu Lâm cười: “Cảm ơn sự yêu thích của em.” Anh cất tiếng nói. “Rốt cuộc em có bao nhiêu bí mật anh không biết? Tình yêu____”

Một nơi khác của điện thoại, Khương Hiểu im lặng trong phút chốc, ngâm nga một bài hát, “Em có rất nhiều bí mật nhỏ, sẽ không nói cho anh, sẽ không nói cho anh…”

Chu Tu Lâm nở nụ cười, đây là một bài hát Chu Tư Mộ thích hát, thường phe phẩy cái đuôi nhỏ ở nhà, tới tới lui lui cũng là bài hát này, anh hắng hắng cổ họng, “Trợ lí Khương, hôm này thuận tiện cùng đi đón Chu Tư Mộ không?”

Khương Hiểu thu hồi vẻ mặt, “Chờ em mười phút, em còn có chút việc.”

Chu Tu Lâm đáp lại một tiếng, “Chỗ cũ không gặp không về.”

Khương Hiểu: “…” Sao có loại cảm giác bỏ trốn.

Chu Tu Lâm tự mình mở một chiếc xe khác không thường mở ra, hai người xuất phát đi nhà trẻ. Khương Hiểu đi xuống đón Tiểu Đậu Nha.

Đây là lần thứ hai cô đến nhà trẻ, lần trước là khi chọn lựa nhà trẻ đến tham quan.

Hôm nay bọn họ tới hơi muộn, phần lớn trẻ con đều được đón đi.

Khương Hiểu đi vào, xuyên thấu qua dải tường thủy tinh, nhìn thấy Tiểu Đậu Nha ngồi cùng một chỗ với một cô bé, Tiểu Đậu Nha đang cầm sách ra vẻ thông thạo, cô bé nghe chăm chú.

Khương Hiểu chào hỏi với cô giáo một tiếng, nhẹ nhàng đi vào. Đi vào nghe được giọng nói trong trẻo của con cô.

“Nòng nọc nhỏ vừa thấy được ếch bốn chân, sợ tới mức oa oa khóc lớn. Ếch mẹ và nó không giống nhau chút nào! Nhất định không phải là mẹ của bọn nó. Nghĩ sai rồi, nghĩ sai rồi. Nòng nọc nhỏ bơi a bơi. Không tìm được mẹ làm sao bây giờ? Bọn nó đau lòng mà hát lên____trên đời chỉ có mẹ tốt, con của mẹ như một vật báu…” Tay nhỏ của cậu còn chỉ vào chữ trên sách, giống như những chữ này cậu đều đã thật sự nhận biết. Rõ ràng không biết được mấy chữ. Rốt cuộc ai cho nó tự tin?

Khương Hiểu khẽ ho nhẹ một tiếng.

Hai bạn nhỏ quay đầu lại.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Tư Mộ tràn đầy kinh ngạc, “Đóa Đóa, mình tìm được mẹ mình rồi.”

Bạn nhỏ gọi là Đóa Đóa kia xấu hổ nhìn Khương Hiểu, “Chu Tư Mộ, chúc mừng cậu.”

Khương Hiểu: “…”

Chu Tư Mộ ôm chân của cô, “Mẹ, con tìm mẹ rất lâu rất lâu, con thật sự rất nhớ mẹ.”

Khương Hiểu: “Bảo bối, cuối cùng mẹ tìm được con, chúng ta về nhà đi.”

Chu Tư Mộ gật cái đầu nhỏ, “Đóa Đóa, mình đi trước. Chờ mình học câu chuyện mới, nói tiếp cho cậu nghe.”

Bạn nhỏ Đóa Đóa phối hợp ừ một tiếng.

Khương Hiểu cười, “Vậy chúng ta đi về trước, sau này có thời gian đến nhà chúng ta làm khách có được không?”

Đóa Đóa khéo léo: “Cô, cháu hỏi mẹ cháu mới có thể nói cho cô biết.”

“Được nha.” Khương Hiểu sờ sờ đuôi sam của bé, cô bé thật đáng yêu. Chu Tu Lâm nói qua, anh muốn một đứa con gái.

Chu Tư Mộ nắm tay cô, dọc đường hoạt bát, “Mẹ, sao mẹ tới đón con?”

Khương Hiểu cười: “Hôm nay mẹ tan ca sớm.”

Chu Tư Mộ nâng đầu nhỏ, “Con thích mẹ tới đón con.”

Khóe miệng Khương Hiểu lộ ra ý cười, “Công việc mẹ không vội vàng sẽ đón con.” Khi còn bé, vô số lần cô từng tưởng tượng, có một ngày, mẹ cô có thể tới đón cô, cho dù một lần cũng được, cuối cùng cô cả đời này, cũng không có cơ hội như vậy.

Sau khi lên xe, Tiểu Đậu Nha lại lời ngon tiếng ngọt mấy câu với Chu Tu Lâm, “Ba, cô giáo nói trẻ em phải chia nuôi (chia sẻ)*.”

Chu Tu Lâm hỏi: “Con muốn chia nuôi (chia sẻ)* cái gì?”

Tiểu Đậu Nha toét góc miệng, “Con muốn cho mỗi bạn nhỏ chia nuôi* một xe lửa Thomas, chúng con có thể lái xe cùng nhau rồi.”

Chu Tu Lâm liếc mắt nhìn cậu, “Là con muốn đi. Còn nữa, cô giáo các con nói chính là chia sẻ, không phải là chia nuôi.”

*Ở đây chia nuôi theo âm Hán Việt là phân dưỡng, chia sẻ là phân hưởng. Mình nghĩ là hai từ hỏi giống nhau nên bạn nhỏ Chu Tư Mộ của chúng ta đã nhầm lẫn.

Khương Hiểu hé miệng cười, nói với Chu Tu Lâm: “Năng lực ngôn ngữ của Tiểu Đậu Nha dường như rất tốt, đi học mấy ngày, cảm thấy lại không giống nhau.”

Tiểu Đậu Nha chợt kéo tay Khương Hiểu, “Mẹ___”

“Ừ?”

“Sau này mẹ đến nhà trẻ không được gọi con Tiểu Đậu Nha nữa.”

Khương Hiểu khó hiểu.

“Trong khay của lớp học chúng con trồng một chậu mầm đậu*, con không muốn làm mầm đậu. Bạn nhỏ sẽ cười nhạo con.” Cậu nháy đôi mắt mình, giọng nói mềm nhũn.

*Đậu Nha là mầm đậu đó ^.^

Khương Hiểu buồn cười, “Được, mẹ chỉ gọi ở trong nhà. Bảo đảm không để bạn nhỏ khác biết.” Tiểu tử thối cũng biết xấu hổ. Tên Tiểu Đậu Nha làm sao! Rõ ràng rất đáng yêu!

Tiểu Đậu Nha vui mừng bắt đầu ngâm nga hát, chỉ chốc lát sau còn nói thêm, “Mẹ, Đóa Đóa nói thứ bảy cậu ấy muốn đi chơi nhà bà ngoại, bà cậu ấy dinendian.lơqid]on sẽ mua cho cậu ấy gà con. Cậu ấy nói về đưa con một con gà con. Hình như nhà bà ngoại chơi rất vui. Mẹ, con cũng muốn đi chơi trong nhà bà, mà sao dường như con chưa từng thấy qua bà ngoại của con? Bà của con đi đâu vậy?”

Nụ cười trên mặt Khương Hiểu liền ngưng trệ trong nháy mắt, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Đậu Nha: Ba, mẹ ăn cơm chung với ai?

Chu Tu Lâm: Mẹ….Đồng nghiệp.

Tiểu Đậu Nha: Là chú hay là cô?

Chu Tu Lâm: ….Chú.

Tiểu Đậu Nha: Ba, ba phải cẩn thận rồi. Mẹ con xinh đẹp như thế, ngộ nhỡ chú muốn theo đuổi mẹ làm thế nào?

Chu Tu Lâm: Chuyện con lo lắng cũng thật nhiều.

******

Hơn một tháng vừa qua, bởi vì thời gian dài với máy tính, xương cổ lại bắt đầu khó chịu.

Hai giờ không phải bất ngờ, giữ gìn đổi mới mỗi ngày thôi.

Các cô gái, các bạn cũng ít chơi điện thoại chút, bình thường làm tập thể dục phần cổ nhiều. Bệnh xương cổ thực sự rất dễ gặp nạn rồi.

Chương có 88 cái bao lì xì, chị Mạn đưa các bạn vào mùa đông ấm áp~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.07.2018, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 690
Được thanks: 5537 lần
Điểm: 32.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 54
Chương 39

Editor: Gà

Phía trước là 60 giây dừng đèn đỏ. Chu Tu Lâm nghiêng đầu, vừa lúc chú ý đến biểu cảm trên mặt Khương Hiểu, rất kỳ lạ. Anh nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Hiểu Hiểu —— "

Khương Hiểu thu lại vẻ mặt, nhẹ nhàng nói: "Bà con đã qua đời rồi, đến một thế giới khác."

Tiểu Đậu Nha nhíu mày: "Bà qua đời lúc nào ạ?"

Giọng nói Khương Hiểu buồn bã: "Lúc sinh mẹ con."

Tiểu Đậu Nha lại hỏi: "Bà ngã bệnh sao?"

Khương Hiểu ôm đầu cậu: "Ừ, bà ngã bệnh rồi rời đi."

Tiểu Đậu Nha nghe cũng rất thương tâm: "Bà rất đáng thương." Nói xong tay nhỏ của cậu vỗ vai Khương Hiểu: "Đúng ra con không muốn làm bác sĩ, hiện giờ con sẽ suy nghĩ một chút." Cậu sợ chích, mỗi lần đều dùng các loại lý do để không đi. Nhưng cậu cũng biết, bác sĩ có thể cứu người.

Tâm trạng bi thương của Khương Hiểu từ từ nhạt đi. "Cái này phải chờ con trưởng thành, tìm được sở thích của mình đã. Bất kể con làm gì, ba và mẹ đều luôn ủng hộ con, chỉ cần con thích."

Tiểu Đậu Nha cọ mặt trong lòng cô: "Mẹ tốt quá."

Buổi tối sau khi trở về, nhân lúc Chu Tu Lâm tắm cho Tiểu Đậu Nha. Khương Hiểu lại đến thư phòng xử lý công việc. Công việc của người quản lý vụn vặt nhưng cũng nặng nề, phải suy nghĩ rất nhiều vấn đề. Nghệ sĩ mà điện ảnh và truyền hình Hoa Hạ ký hợp đồng trên một trăm, trong tay Khương Hiểu đã có bốn người, hiện giờ chủ yếu đều dồn sức lực vào Tống Văn Dịch và Hứa Giai, hai người khác vẫn còn trong quá trình huấn luyện.

Hai ngày trước, có một nhà sản xuất nói muốn gửi cho cô một bộ kịch bản, có ý định để Tống Văn Dịch thủ vai chính.

Khương Hiểu đã thảo luận với Tống Văn Dịch, Tống Văn Dịch cũng hy vọng có thể diễn được một kịch bản có chất lượng tốt. Hiện giờ Khương Hiểu phải cẩn thận lựa chọn kịch bản cho cậu ta.

Có lẽ Khương Hiểu đã đọc xong cốt truyện. Nam chính là nhà tư bản thời dân quốc, trong niên đại bấp bênh ấy, vừa có thể phát triển sản nghiệp gia tộc, vừa cố gắng cứu vớt các di sản văn hóa đã bị xói mòn, trong quá trình đó đã quen biết và đem lòng yêu nữ chính. Cô cảm thấy kịch bản này không tệ lắm, nhắn cho Tống Văn Dịch một cái tin, hẹn cậu ta cuối tuần này đi gặp nhà sản xuất với cô.

Đợi cô xong việc trở về phòng ngủ, phát hiện hai cha con đều không ở đây, mới nhớ đến, hiện giờ Tiểu Đậu Nha đã bắt đầu tự học rồi.

Đến phòng con, nhìn thấy Tiểu Đậu Nha ngồi trên giường một tay ôm bình sữa, một tay nghịch đồ chơi của cậu. Ngoài việc cậu thích đọc sách ra, thì còn thích chơi lắp ráp xe hơi nữa.

Chu Tu Lâm đang sắp xếp quần áo, thấy Khương Hiểu đến, hỏi: "Xong việc rồi sao?"

Khương Hiểu gật đầu: "Sắp xếp sớm như vậy à? Chủ nhật bọn em mới đi mà."

Chu Tu Lâm nhìn cậu nhóc trên giường: "Có người không kịp đợi, lúc tắm đã nói hai lần."

Khương Hiểu hé môi cười: "Khi còn bé em rất trầm tính, cha nói khi anh còn bé cũng không thích nói nhiều, anh nói xem rốt cuộc con giống ai đây?"

Tiểu Đậu Nha uống sữa tươi xong, để đồ chơi xuống, lăn lộn trên giường, lăn đến chỗ Khương Hiểu, nhân cơ hội ôm lấy Khương Hiểu: "Con giống mẹ."

Khương Hiểu nhìn về phía Chu Tu Lâm: "Khi còn nhỏ miệng mẹ không ngọt như vậy đâu."

Chu Tu Lâm sắp xếp hành lý cho Tiểu Đậu Nha, cười như không cười nhìn cô, ánh mắt rơi vào khóe môi cô, thấp giọng nói một câu: "Bây giờ rất ngọt." Hơi thở ấm áp phả vào gương mặt của cô.

Mặt Khương Hiểu nóng lên, đẩy anh: "Anh nhanh lên đi, em dỗ con ngủ trước."

Khương Hiểu rất vất vả mới dỗ được Tiểu Đậu Nha ngủ, cô trở về phòng, nói: "Vấn đề của Tiểu Đậu Nha nhiều thật, em cũng sắp trả lời không nổi rồi."

Chu Tu Lâm khép sách lại, lững thững đi đến trước mặt cô. "Buổi tối anh nhận được tin của ba."

Khương Hiểu căng thẳng: "Có phải cha cũng thấy video trên mạng rồi? Bọn họ có nói gì không?"

Chu Tu Lâm thở dài: "Là tin tức của cha vợ."

Vẻ mặt Khương Hiểu hơi thả lỏng: "Ba nói gì? Đã lâu ba chưa về rồi."

"Ông chuẩn bị trở về vào ngày mồng một tháng năm, gửi cho anh vài tấm hình." Chu Tu Lâm mở tin nhắn ra.

"Dường như ba gầy đi rất nhiều." Khương Hiểu nhíu mày: "Người cũng đen hơn."

Chu Tu Lâm cũng nghĩ vậy: "Có thể do điều kiện cuộc sống bên kia gian khổ, ba lại không tự chăm sóc tốt cho mình."

Khương Hiểu lạnh nhạt giật khóe môi: "Ba vì em mà tha hương, ông ấy..." Dừng một lát lại nói tiếp: "Cảm giác đời này của ba em quá khổ cực. Không phải là cái khổ về vật chất."

Chu Tu Lâm hiểu rõ, giới mỹ thuật từng có người phân tích qua tác phẩm của Khương Ngật, tác phẩm của ông đều biểu đạt một cái gì đó rất mâu thuẫn, tuyệt vọng và hi vọng cùng tồn tại, trong chính bản thân ông. Rất nhiều người đều nói, có thể do vợ của Khương Ngật qua đời khiến trong lòng ông bị tổn thương sâu sắc.

Đáy mắt Khương Hiểu ảm đạm vài phần.

Chu Tu Lâm biết cô lo lắng cho ba Khương. Nhưng với tính tình của ba Khương thì ai cũng không khuyên được. Chu Tu Lâm cũng cảm thấy hình thức sống chung giữa Khương Ngật và Khương Hiểu không giống cha con bình thường, không phải Khương Ngật không thương Khương Hiểu, chẳng qua hình như Khương Ngật không thể thản nhiên đối mặt với Khương Hiểu. Ông để hết tiền lại cho Khương Hiểu, nhưng cho đến bây giờ cái Khương Hiểu muốn không phải là tiền. Hiện giờ sau khi sinh Tiểu Đậu Nha, hằng năm Khương Ngật sẽ dành ra chút thời gian trở về thăm cháu ngoại.

"Đừng quá lo lắng."

Khương Hiểu thở dài một hơi: "Đúng rồi, cha mẹ có nói gì về chuyện của Nhất Nghiên và Tống Văn Dịch không?"

Chu Tu Lâm nói thẳng: "Không xem trọng lắm. Bọn họ vẫn nghĩ Nhất Nghiên vào giới nghệ sĩ chẳng qua là vì nhất thời hứng thú, huống chi mấy năm nay công việc của con bé cũng không có khởi sắc quá lớn. Mẹ vẫn hi vọng con bé có thể rút khỏi giới."

Khương Hiểu hiểu rõ: "Giới giải trí có quá nhiều hấp dẫn, mẹ không yên về Tống Văn Dịch." Cùng là một người mẹ, không nỡ để con mình chịu chút khổ. Có Tiểu Đậu Nha, cô càng hiểu rõ cảm giác này.

Chu Tu Lâm ôm cô: "Em thấy thế nào?"

Khương Hiểu im lặng chốc lát: "Em hi vọng Nhất Nghiên được hạnh phúc." Nói thật mấy năm nay Chu Nhất Nghiên cũng không dễ dàng gì, có lẽ Tần Hoành đã lưu lại ký ức quá sâu ở trong lòng cô ấy, dường như vẫn chưa thoát ra ngoài. Thật ra, ở một số điểm Tống Văn Dịch và Tần Hoành có vài phần tương tự. Cô có thể cảm giác được, tất nhiên Chu Nhất Nghiên cũng có thể cảm giác được.

Chu Tu Lâm vỗ vai cô: "Người khác khuyên Nhất Nghiên cũng vô ích, chuyện của con bé chỉ có thể để con bé tự giải quyết."

Khương Hiểu cười: "Nhà họ Chu các anh thật bướng bỉnh." Cô suy nghĩ một chút: "Ban đầu em nói không cần Tiểu Đậu Nha, ngày đó giải phẫu, nếu em không đổi ý, anh tật sự sẽ cho em làm phẫu thuật sao?"

Chu Tu Lâm nhìn ánh mắt cô, lặng lẽ nói: "Không biết."

Khương Hiểu nhíu mày: "Chu Tu Lâm, anh xem trọng em lúc nào vậy?"

Chu Tu Lâm cười khẽ: "Em nói cho anh biết bí mật nhỏ của em trước đi."

Khương Hiểu bĩu môi, nhón chân chủ động hôn lên khóe môi anh. "Sau này em sẽ từ từ nói cho anh biết."

...

Làm đến cuối, Khương Hiểu vô cùng mệt mỏi, cả người không có sức theo thói quen ôm anh, lẩm bẩm nói: "Ông xã, cho em thêm một năm, em sẽ không làm người quản lý nữa. Tìm một công việc sáng 9h làm chiều 5h về, đợi anh có thời gian, chúng ta dẫn Tiểu Đậu Nha đi ra ngoài chơi nhé."

Chu Tu Lâm sửng sốt trong chốc lát, vuốt sợi tóc của cô: "Được."

Một năm, Khương Hiểu lót đường hoàn chỉnh cho hai người trong tay cô, sau đó giao cho người khác, cô mới có thể yên lòng. Từ đó về sau, không bao giờ ... đặt chân vào giới giải trí nữa.

Đảo mắt đã đến chủ nhật.

Lần đầu tiên Tiểu Đậu Nha đi làm với mẹ, vô cùng kích động, cả đường ngồi trên xe, cũng tò mò quan sát thế giới bên ngoài. Thỉnh thoảng hỏi một câu: "Mẹ, còn bao lâu nữa mới đến ạ."

Đợi đến khi cuối cùng đã tới Ảnh Thị Thành, dáng vẻ kinh ngạc của cậu nhóc, làm người ta thấy thật dễ thương. "Woa, mẹ ơi ở đây rất —— "

Rất cái gì? Người bạn nhỏ ba tuổi bí từ rồi.

Khương Hiểu giúp cậu bổ sung: "Rất tráng lệ."

Tiểu Đậu Nha liên tục gật đầu không ngừng: "Mẹ, người cổ đại sẽ ở trong căn phòng như vậy sao? Tại sao phòng của người cổ đại không giống chúng ta vậy?"

Khương Hiểu giải thích rõ ràng cho cậu hiểu.

Tiểu Đậu Nha cái hiểu cái không gật đầu, tóm lại, ở đây là một nơi thú vị và mới lạ đối với cậu.

Buổi chiều, Khương Hiểu phải đi gặp đạo diễn chương trình. Tiểu Đậu Nha và cô cùng xuất hiện cũng không quá không ổn, trợ lý đạo diễn đến đón cô, còn hỏi: "Chị Khương, chị tìm thấy thiên sứ nhỏ này ở đâu vậy? Chào bánh bao nhỏ nha!"

"Chị ơi, xin chào chị ạ. Em tên là Tiểu Đậu Nha, ba tuổi rồi."

"Ha ha, chị Khương, đây có phải là tiểu đồng chị vừa ký hợp đồng không vậy?"

Khương Hiểu giải thích đơn giản, bảo bối của họ hàng, muốn đến Ảnh Thị Thành xem một chút, lần này cô có thời gian nên đã dẫn cậu đến chơi hai ngày.

Chu Tư Mộ rất thông minh, lời ba mẹ dặn dò cậu ghi nhớ rất rõ ràng, ở trước mặt người ngoài chỉ kêu Khương Hiểu là —— Hiểu Hiểu.

Hôm nay cu cậu mặc một cái áo khoác ngoài màu café đơn giản, khi Khương Hiểu đi trên đường sợ gió lớn, quàng cho cậu một cái khăn choàng mỏng. Dáng vẻ như vậy quả thật làm người ta yêu thích.

Khương Hiểu hỏi: "Lần này đạo diễn Hoàng đã mời ai đến vậy?"

Trợ lý đạo diễn: "Là Hạ Lam và cô Lương Nguyệt."

Khương Hiểu sửng sốt: "Cô Lương cũng đến tham gia tiết mục à?"

Trợ lý đạo diễn hơi bất đắc dĩ: "Kỳ đầu tiên tỷ suất không đủ, cô Lương và đạo diễn có chút giao tình, nên đã mời đến."

Khương Hiểu tò mò: "Sao Hạ Lam cũng đến?" Bây giờ Hạ Lam và Trình Ảnh ở cùng cấp bậc, trong giới hoa đán, thực lực của cô ta mạnh mẽ, tài nguyên cá nhân đều đứng đầu, một tiết mục đơn giản rất ít khi có thể mời được cô ấy.

"Kỳ đầu có đề tài, gương mặt làng giải trí."

Khương Hiểu nhẹ nhàng cười: "Tôi đến chỗ đạo diễn Trương bàn việc, nhờ cô giúp tôi trông cậu bé một chút nhé."

"Được. Chị yên tâm."

Phía sau đài không có nhiều người lắm, hơn nữa đúng lúc phòng hóa trang này chỉ dành cho đại thần sử dụng, người bình thường không được vào.

Khương Hiểu lặng lẽ dặn dò một câu: "Mẹ đi vào nói với bác đạo diễn chút việc, rất nhanh sẽ ra lại. Một mình con không được chạy loạn, có chuyện gì thì nói với chị trợ lý nha."

Tiểu Đậu Nha lắc chân ngắn: "Biết rồi ạ. Hiểu Hiểu, mẹ đi đi. Con chờ mẹ."

"Ngoan quá. Buổi tối sẽ dẫn con đi ăn ngon, ngày mai chúng ta lại đi dạo một chút, dẫn con đi xem phòng ốc cổ đại."

Tiểu Đậu Nha vui vẻ ôm tay sung sướng.

Khương Hiểu vừa đi, cậu yên lặng ngồi trên ghế sa lon chơi xe hơi đồ chơi, rồi tò mò quan sát phòng hóa trang, một đôi mắt xoay tròn chuyển động. Chờ cậu đã quen thuộc với hoàn cảnh, mới xuống đi qua đi lại.

Lúc này có một cô gái trẻ tuổi vội vã đi vào, một tay giơ cà phê, một tay cầm một túi lớn.

Cô gái hấp ta hấp tấp chạy vào, thiếu chút nữa đã đụng vào Tiểu Đậu Nha.

Cô vội vàng đặt cà phê trên bàn, túi rớt ra vài thứ.

"Chị ơi, em giúp chị nhặt —— "

Cô gái liếc mắt nhìn Tiểu Đậu Nha: "Hả! Đứa trẻ này ở đâu ra vậy!"

Tiểu Đậu Nha trả lời: "Em đến để du lịch."

Cô gái ờ một tiếng.

Tiểu Đậu Nha hào hứng cầm cái hộp lên, vóc dáng quá nhỏ, cậu chỉ muốn nhón chân đặt lên bàn. Vậy mà không cẩn thận đã đụng phải cà phê, ly cà phê đổ xuống, đổ vào đôi giày da.

Cô gái kêu gào một tiếng: "Trời ơi!" Cô vội vàng đi nhặt giầy, nhưng đã quá trễ. Giày da màu trắng dính cà phê, trong nháy mắt sẽ bị hỏng mất. Cô gái nhìn giày, mười ngón tay nắm chặt, sắp khóc, nửa năm tiền lương của cô cũng không đền nổi.

Tiểu Đậu Nha biết mình làm sai chuyện, căng thẳng đứng ở một bên, lông mày cũng nhăn lại.

Đang lúc này tiết mục bên ngoài đã quay xong rồi, Lương Nguyệt và Hạ Lam đi đến phòng hóa trang phía sau đài, vừa tiến đến hai người đã thấy được cảnh này.

Một cậu nhóc xinh xắn đứng ở đó, vẻ mặt tủi thân.

Lương Nguyệt thấy đôi giày trợ lý cầm trong tay, hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?" Đôi giày này là quà tặng Thù Ngôn cố ý mang về từ Pháp cho bà. Năm ngoái, bà nhận giải thưởng chỉ mang đúng một lần. Bởi vì quý trọng, cho nên không dám mang.

"Cô Lương, rất xin lỗi, tôi không trông kỹ. Đứa trẻ này đã đụng phải cà phê —— "

Lương Nguyệt nhìn về phía Tiểu Đậu Nha: "Đây là con cái nhà ai? Tại sao có thể để trẻ em tùy tiện vào phòng hóa trang?" Từ trước đến nay bà luôn yêu cầu khắc nghiệt đối với mọi chuyện, cho nên vẻ mặt đã lạnh đi vài phần.

Hạ Lam là vãn bối, lúc này cũng không tiện nói gì, cô ta quan sát Tiểu Đậu Nha, cười nhẹ với cậu. "Có phải là em bé của tổ kịch không?"

Tiểu Đậu Nha cắn môi: "Rất xin lỗi, là lỗi của con." Mẹ đã dạy cậu, làm sai phải chủ động nhận lỗi, mới là bé ngoan.

Lương Nguyệt thu lại vẻ mặt, khoát tay: "Tìm người dẫn đứa bé này đi đi."

Đáy mắt Tiểu Đậu Nha đỏ ửng, cố nén để nước mắt để không rơi xuống.

Khương Hiểu đang nói chuyện với phó đạo diễn, lúc này trợ lý đạo diễn vội vã tìm cô: "Người bạn nhỏ đã làm hỏng giày của cô Lương." Lúc cô đi lấy đồ đã xảy ra chuyện như vậy, thật sự đã đắc tội cả hai bên.

Sắc mặt Khương Hiểu căng thẳng, nói một tiếng với phó đạo diễn: "Xin lỗi, tôi qua đó xem một chút."

Cô hoàn toàn không có tâm trạng nghe trợ lý nói gì cả, chỉ muốn nhanh chóng qua đó. Đợi cô sải bước vọt vào phòng hóa trang, thấy Tiểu Đậu Nha đứng ở chính giữa, lẻ loi một mình. Một khắc đó, lòng cô giống như bị cái gì đó mạnh mẽ đâm vài cái.

Lương Nguyệt, Hạ Lam, còn có hai trợ lý không nói một lời đứng ở kia, tất cả mọi người đều đang nhìn Tiểu Đậu Nha.

Không khí trầm thấp đè nén.

Khương Hiểu đi nhanh qua, ngồi xổm người xuống, hai tay nắm tay Tiểu Đậu Nha, kiểm tra trên dưới, giọng nói hơi run: "Có bị bỏng không?"

Tiểu Đậu Nha khụt khịt: "Hiểu Hiểu, con làm sai, nhưng con không cố ý."

Trái tim Khương Hiểu đau xót, ôm cậu vào lòng: "Làm sai thì sửa sai, vẫn là bé ngoan mà."

Tiểu Đậu Nha cố nén nước mắt: "Ô ô —— "

Khương Hiểu ôm lấy cậu nhẹ nhàng dỗ: "Không sao đâu không sao đâu mà."

Mặt Tiểu Đậu Nha chôn ở vai Khương Hiểu, không bao giờ ... chịu ngẩng đầu lên nữa.

Khương Hiểu từ từ bình tĩnh lại, cô nhìn thấy đôi giày da trong tay trợ lý kia, hàng hiệu, một đôi mấy vạn đồng, không rẻ, hơn nữa còn là bản hạn chế.

Trợ lý trẻ thấy cô, yếu ớt nói: "Đây là quà sinh nhật Tấn tiểu thư tặng cho cô Lương, bình thường cô không dám mang."

Cổ họng Khương Hiểu cuộn lên cuộn xuống, trong lòng không nói được là có mùi vị gì, một đôi giày. Cô đón nhận ánh mắt của Lương Nguyệt, bình tĩnh như nước hồ ngàn năm.

"Cô Lương, thật sự rất xin lỗi, do tôi sơ sót. Tôi sẽ bồi thường theo giá giày của cô." Cô thầm thở ra một hơi, sắc mặt bình tĩnh lạ thường, ôm Tiểu Đậu Nha, hơi khom lưng với bà. "Thật sự rất xin lỗi."

Tác giả có lời muốn nói: không biết tại sao, viết đến chương này thì lòng tôi đau quá!

Chu tổng anh ở đâu! Gọi khẩn cấp.

Tiểu Đậu Nha: Ba đi đâu rồi??

Xin mọi người đừng gấp! Sẽ viết đến đoạn các bạn muốn xem thôi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.07.2018, 00:05
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 690
Được thanks: 5537 lần
Điểm: 32.58
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin chào, Chu tiên sinh! – Dạ Mạn - Điểm: 48
Chương 40

Editor: Gà

Ai cũng không ngờ Tiểu Đậu Nha là họ hàng của Khương Hiểu. Khương Hiểu đã sớm không còn là trợ lý quèn của năm đó, bây giờ là cô người quản lý đứng đầu của điện ảnh và truyền hình Hoa Hạ, ai cũng không thể xem thường cô.

Hạ Lam nhìn không khí quỷ dị, xoa dịu: "Khương Hiểu, mới vừa rồi chị Lương còn chuẩn bị cho người tìm người nhà của em bé đẹp trai này đấy, không ngờ là cô."

Vẻ mặt Lương Nguyệt không còn nhạt nhòa như vừa nãy, khóe môi khẽ động: "Trẻ con nghịch ngợm, không có chuyện gì đâu."

Khương Hiểu liếm môi, nhẹ giọng hỏi Tiểu Đậu Nha: "Sao con đụng đổ cà phê vậy?"

Tiểu Đậu Nha nức nở vài cái: "Chị kia làm rớt đồ, con muốn giúp chị, lúc bỏ thứ đó vào thì không cẩn thận đụng phải cà phê. Con không cố ý mà."

Trong lòng Khương Hiểu đau xót, vỗ vai cậu: "Không sao, không sao cả. Con nhìn kìa cô Lương không giận Tiểu Đậu Nha đâu."

Tiểu Đậu Nha tủi thân: "Con muốn gọi điện thoại cho ba, con muốn ba —— "

Khương Hiểu khẽ mỉm cười: "Được, lát nữa sẽ gọi điện thoại cho ba. Mộ Mộ, mặc dù con không cẩn thận, nhưng vẫn làm sai rồi. Con hiểu chứ?"

Tiểu Đậu Nha chuyển ánh mắt: "Con hiểu ạ."

"Vậy con phải làm sao?"

"Phải nói xin lỗi!" Cậu trả lời giòn giã, nói xong lại nhẹ nhàng nói: "Nhưng mà, vừa nãy con đã xin lỗi rồi."

Khương Hiểu sờ đầu cậu, tràn đầy trìu mến. "Mộ Mộ giỏi quá!"

Người ở đây nghe xong đều hiểu rõ đâu đuôi. Trợ lý kia lúng túng không thôi: "Là lỗi của tôi, tôi không cất giày cẩn thận."

Tiểu Đậu Nha nhút nhát nhìn Lương Nguyệt, ánh mắt hơi ướt, rất nhanh cậu lại quay đầu lại.

Khóe môi Lương Nguyệt nhẹ nhàng nâng lên, quan sát Tiểu Đậu Nha: "Năng lực biểu đạt ngôn ngữ của đứa bé này rất tốt. Được rồi, dọn dẹp đi. Chúng ta cũng cần phải trở về. Khương Hiểu, chuyện đôi giày, đừng để trong lòng."

Khương Hiểu nhếch môi: "Được, cô Lương."

Nói thì nói thế, nên bồi thường thì cô sẽ bồi thường, dù sao khoản này cứ tìm cha của mầm đậu đòi là được.

Sau khi Lương Nguyệt rời đi, Hạ Lam ở lại nói với cô vài câu.

"Chỉ là hiểu lầm thôi, đừng để trong lòng." Hạ Lam an ủi nói.

"Chị Lam, cám ơn chị."

"Cám ơn tôi gì chứ? Tôi cũng không làm gì cả." Hạ Lam nhìn cô, cảm khái nói: "Bọn họ nói cô lớn lên giống tôi, thật ra thì bây giờ nhìn kỹ, thật sự khá giống."

Khương Hiểu cười yếu ớt: "Quả thật có hơi giống, nhưng vóc người của em không đẹp như chị Lam."

Hạ Lam cười: "Quản lý Khương thật biết ăn nói. Tôi phải đi rồi, vội lên máy bay, buổi tối phải đến Tây Bắc."

Khương Hiểu hiểu rõ, Hạ Lam nhận lời mời đóng phim của đạo diễn nổi tiếng ở Hongkong, dự định sẽ quay trong tháng này. "Chị Lam, chúc chị quay phim thuận lợi."

"Cảm ơn!" Hạ Lam giơ tay lên sờ đầu Tiểu Đậu Nha: "Cậu bé đẹp trai, sau này có cơ hội thì đi đóng phim nhé."

Tiểu Đậu Nha nháy mắt: "Vâng, chị, con sẽ thương lượng với ba con."

Trong lúc nhất thời Hạ Lam kinh ngạc, một minh tinh điện ảnh như cô vậy, được một đứa trẻ đáng yêu gọi là chị, lòng cô cũng mềm hơn. Ngay sau đó cười vui vẻ vài tiếng: "Đứa nhóc này thật lanh lợi. Lần sau chị sẽ mua quà cho bé. Bái bai!"

Tiểu Đậu Nha làm ra một nụ hôn gió: "Chị ơi, bái bai nha. Trên đường nhớ chú ý an toàn nha!"

Khương Hiểu: "..."

Buổi tối, Khương Hiểu dẫn Tiểu Đậu Nha đi ăn vặt, vì đền bù cho việc hôm nay cậu bị tổn thương. Khương Hiểu hận không thể mang hết toàn bộ bàn đồ ăn cậu thích về nhà, đáng tiếc cô không có nhiều sức như vậy.

"Nếu ba con ở đây thì tốt rồi."

"Không được không được, con muốn trải qua thế giới hai người với mẹ."

Khương Hiểu: "... Con biết thế giới hai người là gì không hả?"

Tiểu Đậu Nha lầm bầm: "Ba đã nói ba muốn trải qua thế giới hai người với mẹ, không dẫn con theo! Ba còn lén hôn mẹ. Con thấy hết đấy."

Khương Hiểu câm lặng.

Trên đường có đủ các món ăn vặt, khoai tây chiến, mực nướng, cá viên chiên... rực rỡ sắc màu, mùi thơm bốn phía.

Cậu nhóc ăn đến nỗi bụng phình ra, cuối cùng không nhúc nhích nổi, năn nỉ Khương Hiểu ẵm cậu.

Sao Khương Hiểu ôm cậu nổi, không thể làm gì khác hơn đưa ra điều kiện. "Con đi mười phút, mẹ ẵm một phút."

Cậu bé lắc đầu, kiên trì: "Đi năm phút, ẵm một phút."

Khương Hiểu trừng mắt, thỏa hiệp: "Đi tám phút, ẵm một phút."

Hai mẹ con nhìn nhau, cuối cùng Tiểu Đậu Nha đồng ý. Cậu hơi nhún vai: "Được rồi. Nếu ba ở đây thì tốt rồi, ba là đại lực sĩ, mẹ mập hơn con, ba còn có thể ẵm được."

Khương Hiểu: "... Chu Tư Mộ thằng nhóc thối này."

Tiểu Đậu Nha ôm cô: "Mẹ tốt nhất."

Hết lần này đến lần khác Khương Hiểu bị dáng vẻ này của cậu thuyết phục. Cứ như vậy nửa đi nửa bế, hai mẹ con mới trở lại khách sạn.

Khương Hiểu giúp cậu tắm, bình thường đều do Chu Tu Lâm tắm cho cậu nhóc, lúc này đang tắm, tay nhỏ của cậu còn che bộ phận quan trọng của mình.

Khương Hiểu dở khóc dở cười, nghĩ thầm, con được sinh ra từ trong bụng mẹ, có chỗ nào mà mẹ chưa nhìn thấy hả.

Chu Tư Mộ híp mắt: "Mẹ, chim nhỏ của con không thể cho mẹ xem, bởi vì mẹ là con gái."

Khương Hiểu: "..." Cô đang bôi sữa tắm cho cậu.

Chu Tư Mộ bỗng hứng lên hát: "Tôi là một con rồng xanh nhỏ, rồng xanh nhỏ, tôi có rất nhiều bí mật nhỏ, bí mật nhỏ, không nói cho bạn nghe đâu, không nói cho bạn đâu nhé!"

Khương Hiểu vỗ cái mông núc ních của cậu: "Thần âm nhạc à, mình rửa sạch xà phòng thôi."

Cuối cùng cũng tắm xong, Khương Hiểu bế cậu lên giường, mặc áo ngủ cho cậu. Lại lấy điện thoại cho cậu, mở tin nhắn cho cậu, để cậu đi quấy rối ba mình đi.

Tối nay Chu Tu Lâm có bữa tiệc, anh uống nhiều rượu, sắc mặt hơi hồng.

Mỗi người trên bàn, đều có người đẹp làm bạn, chỉ có anh cô độc một mình.

Vệ Dương của Đông Đô nói: "Vũ Đồng, cô còn không kính Chu tổng một ly. 《 Lệ Phi truyện 》 do Chu tổng đầu tư đấy."

Trâu Vũ Đồng là nghệ sĩ của Đông Đô, năm ngoái dựa vào vai nữ hai của một bộ cổ trang mà nổi tiếng. Dáng vẻ cô ta thanh xuân, ngũ quan tinh xảo, lộ ra hương vị học sinh. "Chu tổng, em rất thích 《 Lệ Phi truyện 》, ly này em mời anh."

Sắc mặt Chu Tu Lâm nhạt nhẽo, bưng ly rượu lên: "Trâu tiểu thư, khách khí." Anh uống một hơi cạn sạch.

Mấy ông chủ đang thảo luận bộ phim sẽ quay kế tiếp, nửa năm sau dự tính đầu tư vào một bộ huyền huyễn. Chu Tu Lâm cảm thấy cũng không tệ lắm, cũng suy tính sẽ tham dự đầu tư.

Trâu Vũ Đồng âm thầm quan sát Chu Tu Lâm, cô ta sớm nghe nói, từ trước đến nay vị Chu tổng này không gần nữ sắc, không biết lý do cụ thể là gì. Cô ta đứng dậy nâng chai rượu: "Chu tổng, em rót đầy cho anh." Cơ thể cô ta từng chút từng chút đến gần anh, rót rượu thì Trâu Vũ Đồng hơi khom người, tóc dài phả vào bờ vai anh.

Chu Tu Lâm hơi nhíu mày: "Trâu tiểu thư, không cần." Nếu nói lúc đầu là khách khí, hiện giờ giọng điệu của anh đã lạnh đi vài phần.

Trâu Vũ Đồng dịu dàng cười một tiếng, mỉm cười lắc tay, rượu vẩy ra ngoài một ít, lập tức cũng vẩy vào áo sơ mi của Chu Tu Lâm.

"Chu tổng ——" Vẻ mặt Trâu Vũ Đồng căng thẳng, áy náy nhìn anh, dáng vẻ điềm đạm đáng thương làm người ta không đành lòng.

Chu Tu Lâm đứng dậy, gương mặt anh tuấn lộ ra vẻ lạnh lùng: "Tôi vào toilet rửa tay."

Một tay Vệ Dương đặt lên eo mỹ nhân bên cạnh, lại nhìn Trâu Vũ Đồng: "Vũ Đồng, dục tốc bất đạt."

Mọi người nở nụ cười.

Vẻ mặt Trâu Vũ Đồng vô tội: "Chu tổng sẽ không tức giận chứ."

"Một cái áo thôi mà."

Trâu Vũ Đồng đứng lên: "Em đi xem một chút vậy."

Chu Tu Lâm xử lý xong quần áo của mình, quần và áo sơ mi hơi ướt. Anh ra khỏi phòng đi đến hành lang rồi thở ra một hơi.

Trâu Vũ Đồng hỏi nhân viên phục vụ mới tìm được Chu Tu Lâm, cô ta giẫm giày cao gót, nhẹ nhàng đi đến. "Chu tổng, vừa rồi rất xin lỗi."

Chu Tu Lâm chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt: "Trâu tiểu thư, cô vẫn còn đặt tâm tư lên người tôi."

Trâu Vũ Đồng không ngờ anh thẳng thắn như vậy, khóe môi co rút. "Chu tổng, có thể anh hiểu lầm điều gì rồi."

Chu Tu Lâm lạnh lùng nói: "Cái này dùng trên người Vệ tổng các cô thì có thể đấy."

Trâu Vũ Đồng loạng choạng, cong môi cười nhìn anh. Dáng vẻ này của hai người ở bên ngoài nhìn vào như một đôi tình nhân đang thì thầm. "Chu tổng, em chỉ đánh cuộc với Vệ tổng, nếu ở cùng với anh, Vệ tổng sẽ cho em một vai nữ chính, xem ra vai nữ chính này của em bị ngâm nước rồi."

Trên mặt Chu Tu Lâm chẳng thể hiện vẻ gì, đối với phái nữ từ trước đến nay anh luôn có phong độ, nhưng đối với phái nữ có mưu đồ bất chính với anh, vậy thì đừng hòng bàn chuyện khác.

Anh rời tiệc sớm một chút, về đến nhà thì nhận được video của Tiểu Đậu Nha.

Con trai đang cầm điện thoại di động, gương mặt to chiếm hết màn hình. "Ba ơi —— "

Chu Tu Lâm hỏi: "Mẹ đâu?"

Chu Tư Mộ nói: "Mẹ đang tắm."

Chu Tu Lâm: Hôm nay làm gì rồi?

Chu Tư Mộ kể ra hết, nhấn mạnh những điểm quan trọng, Khương Hiểu dẫn cậu đi ăn cái này một ít cái kia một ít, cậu lại nhấn mạnh ba lần, ăn rất ngon. Âm thầm tăng thêm một câu, ba ơi, lần sau ba cũng đến chơi đi.

Chu Tu Lâm gật đầu, nghĩ thầm, con trai vẫn chưa quên mất anh. Ai ngờ, Chu Tư Mộ tặng kèm một câu, nếu thế, con lại có thể ăn thêm một lần nữa rồi.

Chu Tu Lâm xoa mi tâm: "Lúc mẹ bận việc con phải ngoan ngoãn nghe lời đấy."

Chu Tư Mộ: Con rất nghe lời. Nói xong, cậu nhớ lại chuyện đôi giày ngày hôm nay, tỏ vẻ tủi thân.

Chu Tu Lâm đương nhiên nhìn ra, dụ dỗ một chút, Chu Tư Mộ kể hết toàn bộ.

Chu Tư Mộ khịt mũi: Ba, hình như giày rất đắt. Mẹ con không có nhiều tiền vậy đâu.

Chu Tu Lâm nhíu mi, vậy làm sao bây giờ?

Chu Tư Mộ: Ba vậy thì ba đưa tiền đi. Mẹ con rất nghèo.

Có lúc Chu Tu Lâm thật không biết nên tiếp lời của Tiểu Đậu Nha thế nào. Rốt cuộc bà xã của anh đã làm gì khiến Tiểu Đậu Nha cảm thấy cô rất nghèo.

Khương Hiểu vừa tắm xong, cô vừa lau tóc, vừa đi đến mép giường. "Mộ Mộ, có thể uống sữa tươi rồi."

Tiểu Đậu Nha nhìn về phía ống kính nói: "Ba ơi, con phải đi uống sữa tươi rồi."

Khương Hiểu cầm lấy điện thoại di động: "Ông Chu, anh về nhà sớm vậy à? Không có lịch trình gì sao?"

Chu Tu Lâm nhíu mày: "Có người hẹn anh, nhưng anh không đi."

Khương Hiểu cười khanh khách không ngừng.

Chu Tu Lâm hỏi: "Chuyện đôi giày là thế nào?"

Nụ cười Khương Hiểu ảm đạm: "Mộ Mộ không cẩn thận thôi, cô Lương nói không cần em bồi thường, nhưng em vẫn nên, chuyển tiền cho bà ấy thôi."

Biểu cảm trên mặt cô, Chu Tu Lâm nhìn thấy rõ, anh im lặng một lát: "Giày hiệu gì? Trở về anh sẽ cho người mua một đôi."

Khương Hiểu lắc đầu: "Chúng ta mua không giống nhau đâu. Vẫn nên đưa tiền đi. Đôi giày này đã bị hỏng rồi. Cứ đưa cho bà ấy, chắc chắn bà ấy sẽ không nhận. Trở về em sẽ bảo trợ lý chuyển vào tài khoản của bà ấy. Em không muốn thiếu bà ấy." Thiếu ai cũng được, cô chỉ không muốn thiếu bà ấy.

Chu Tu Lâm thấy cô kiên trì như vậy, do dự nói: "Sao thế?"

Khương Hiểu thở dài một hơi: "Khi còn bé em cũng phạm lỗi, khi đó rất sợ. Em hiểu cảm giác bất lực đó. Hôm nay em không có ở đây, Tiểu Đậu Nha đã chịu tủi thân như thế, em khó chịu."

Chu Tu Lâm nhíu mày: "Chuyện giày để anh xử lý."

Khương Hiểu thở ra một hơi: "Đừng. Em tự làm. Anh ra mặt sẽ không ổn."

Chu Tu Lâm cười nói: "Ngày mai trở về đi."

Khương Hiểu hừ một tiếng: "Không! Em muốn trải qua thế giới hai người với Tiểu Đậu Nha." Cô dừng lại: "Ông Chu, anh sẽ không đột nhiên chạy đến đây chứ?"

Lần này Chu Tu Lâm thật sự không có thời gian, sáng ngày mai tất cả đều là họp hành. "Bà Chu, lần này khiến em thất vọng rồi."

Chu Tư Mộ uống sữa tươi xong: "Bé cưng Chu buồn ngủ. Mẹ, cúp điện thoại đi. Ba, ngủ ngon nha."

Chu Tu Lâm lắc đầu: "Sinh con trai là để giành em với anh mà."

Khương Hiểu buồn cười: "Ông Chu, ngủ ngon nhé. Chờ em trở về sẽ ngủ với anh." Nói xong, cô cảm thấy có chỗ không đúng.

Chu Tu Lâm vui sướng: "Bà Chu, là em nói đấy."

Chu Tư Mộ hào hứng hát lên: "Tối nay con có thể ngủ với mẹ! Ba không có ở đây thật tốt quá!"

Chu Tu Lâm nghĩ, không sao cả, chờ cậu trở về, rồi từ từ trả lại hết. Chẳng qua là tại sao lần này Khương Hiểu kiên trì như vậy? Lương Nguyệt sẽ không để ý một đôi giày. Anh giơ tay lên vuốt trán, một ý nghĩ chợt dâng lên trong đầu anh. Nhưng không đúng, tuổi Lương Nguyệt không hợp. Anh ngồi trên ghế sa lon thật lâu, trong thoáng chốc, đột nhiên nghĩ đến gì đó. Anh lập tức cầm điện thoại di động lên, gọi một cuộc cho Tưởng Cần. "Tra tư liệu về Lương Nguyệt, tất cả. Làm nhanh cho tôi!"

Tuy nhiên ngày thứ hai, Chu Tu Lâm không ngờ, mình được lên tin tức giải trí.

【Bạn gái của Chu Tu Lâm lộ ra ánh sáng, yêu đương với gương mặt mới Trâu Vũ Đồng. 】

Những loại nghệ sĩ vì muốn lộ ra ánh sáng này, quả thật không chừa thủ đoạn nào.

Tưởng Cần lật tin tức, trong hình, vẻ mặt Chu Tu Lâm rõ ràng. Trâu Vũ Đồng chỉ chụp được một bên mặt, nhưng cũng có thể khiến người ta nhận ra.

Tưởng Cần nhìn Chu Tu Lâm một chút: "Chu tổng thoạt nhìn anh có vẻ rất vui, trò chuyện với Trâu tiểu thư rất vui nhỉ."

Chu Tu Lâm lạnh lùng quét mắt nhìn anh: "Bảo bộ phận quan hệ công chúng xử lý đi. Nói với Tina, giết gà dọa khỉ." Sau này anh không muốn lại bị buộc vào mấy cái tin vớ vẩn này nữa.

Tưởng Cần gật đầu: "Chu tổng sức quyến rũ của anh vẫn thế. Tuy nhiên, cũng đã ba năm, anh và phu nhân chuẩn bị khi nào sẽ công khai vậy?"

Chu Tu Lâm cân nhắc: "Năm nay."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cat_catt, lucky1201, Mèo Hoang, Ruby0708, Tthuy_2203 và 854 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C897

1 ... 130, 131, 132

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

12 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.