Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 16.07.2018, 14:29
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 183
Được thanks: 2565 lần
Điểm: 41.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 55
Chương 39: Phóng viên vây kín sân bay

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Mười một năm, mọi thứ đều thay đổi.

Di động không thu phí hai đầu nữa.

Trong giới máy ảnh, đã khó có thể nhìn thấy máy ảnh truyền thống.

Từ viết thư thăm hỏi, bạn bè, người thân chuyển sang gửi tin nhắn cho nhau.

Thứ duy nhất không thay đổi chính là:

Những điều anh nhớ, đều liên quan tới cô.

Mối ràng buộc ở trong lòng cô, vẫn luôn là anh.

*

Tắm rửa xong, Tưởng Bách Xuyên trực tiếp về phòng ngủ chứ không đi quấy rầy Tô Dương đang bận rộn trong phòng sách.

Anh tựa lên đầu giường xem tin tức, đợi cô xong việc để cùng nhau ngủ.

Mấy hôm nay, anh không còn quan tâm tới tin tức có liên quan tới mình nữa mà bắt đầu quan tâm tới tin tức tài chính và kinh tế.

Tin tức nóng bỏng nhất vẫn là về việc tập đoàn quản lý tài sản Doãn Lâm sắp thâu tóm xưởng sản xuất của Sofe ở Thâm Quyến.

Anh đăm chiêu nhìn màn hình, tìm số điện thoại của một trợ lý, gửi tin nhắn qua: [Tôi sẽ tới Thượng Hải vào ngày mai.]

Trợ lý Đổng nhanh chóng trả lời: [Vâng, khi nào thì tôi tới đón máy bay ạ?]

Tưởng Bách Xuyên: [Khoảng hai giờ chiều nhé.]

Trợ lý Đổng là trợ lý của anh trong tập đoàn Trung Xuyên, ngày mai anh phải qua chi nhánh công ty của Trung Xuyên, cũng chính là công ty sản xuất di động trong nước mà anh đã nhập cổ phần lúc trước.

Xem ra công ty Doãn Lâm quyết tâm làm khó anh, anh chỉ có thể ứng đối trước.

Sau khi đặt vé máy bay, anh gửi tin nhắn cho Tưởng Mộ Tranh: [Bắt đầu từ ngày mai, chú hãy thu mua cổ phần ở nước ngoài của công ty Doãn Lâm, khống chế cổ phần của công ty dầu mỏ, có bao nhiêu mua bấy nhiêu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Chú không có tiền đâu (Cười nhe răng) (Cười nhe răng).]

Tưởng Bách Xuyên: [Cháu cho chú, nhiều hay ít không quan trọng.]

Tưởng Mộ Tranh: [May mà chú không phải là phụ nữ, nếu không thì đã bị cháu câu cả hồn đi rồi.]

Anh lập tức gửi một tin khác: [Sao ông chủ của Doãn Lâm lại đắc tội với cháu?]

Tưởng Bách Xuyên: [Họ đang nhằm vào dự án thu mua carema LACA của cháu.]

Tưởng Mộ Tranh: [Chú biết rồi, có phải là cái cô họ Bàng gì không? Lần này cháu công khai chuyện hôn nhân xong, có lẽ cô ta sẽ càng khó chịu khi thấy cháu. Lòng dạ phụ nữ như kim dưới đáy biển ấy, cháu cẩn thận nhé!]

Tưởng Bách Xuyên: [Vâng.]

Vừa cất di động, Tô Dương đã tiến vào phòng ngủ.

Anh hỏi: "Em tắm xong rồi à?"

Tô Dương: "Vâng, em vừa tắm ở dưới tầng."

Cô vén chăn, chui vào lòng anh.

"Ngày mai chúng ta sẽ làm gì?"

Tưởng Bách Xuyên: "Ngày mai anh sẽ bay qua Thượng Hải vào buổi trưa, anh đã mua vé cho em rồi."

Tô Dương cười: "Phô bày tình cảm vượt thành thị à?"

Ngón tay Tưởng Bách Xuyên quấn lấy tóc cô: "Cũng không phải là không thể."

Tô Dương ôm cổ anh: "Em hơi chịu không nổi bộ dạng này của anh rồi đấy."

Tưởng Bách Xuyên hỏi ngược: "Bộ dạng nào cơ?"

Tô Dương: "Không làm việc đàng hoàng, suốt ngày rảnh rỗi cùng em lăn lộn."

Tưởng Bách Xuyên bật cười: "Anh mới chỉ không đi làm hai ngày thôi mà."

Tô Dương: "Em đã quen với việc anh không rời tay khỏi máy tính cả ngày rồi."

Tưởng Bách Xuyên: "Ngày mai anh sẽ qua chi nhánh của công ty Trung Xuyên ở Thượng Hải, anh có một số việc muốn bàn bạc lại với tầng cấp cao của bên kia một chút."

Tô Dương: "Thế em ra ngoài đi dạo vậy."

Tưởng Bách Xuyên đặt gối ở một bên, "Em ngủ đi, sáng mai còn phải dậy sớm đấy."

Anh thuận tay tắt đèn phòng ngủ.

Căn phòng chìm trong bóng tối vô biên.

Tô Dương ghé vào lòng anh, "À, anh kể cho em nghe câu chuyện xưa tiếng Đức được không."

"Được."

Hiện tại, khi đã biết rõ nội dung của chuyện, lại được nghe lần nữa, Tô Dương có cảm giác rất đặc biệt ở trong lòng.

Vẫn là câu chuyện quen thuộc ấy, vẫn là thứ ngôn ngữ mà cô nghe không hiểu, nhưng cô đã có bản dịch tiếng Trung.

Câu chuyện xưa vẫn còn tiếp tục, giọng nói trầm trầm từ tính của anh quẩn quanh bên tai cô, lúc này đang nói tới câu:

[Tháng 12 năm 2013, Đồng trở thành người phát ngôn của Laca. Trước nhà thờ nhỏ, cô ấy gửi một tấm ảnh tự chụp cho tôi. Tiểu cô nương của tôi đã trưởng thành, có thể gả cho tôi rồi.]

Sau khi kể xong chuyện xưa, Tô Dương hôn nhẹ anh, biết mà còn cố hỏi: "Câu chuyện tiếng Đức này kể về cái gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên ấn đầu cô vào lòng mình: "Em mau ngủ đi."

Tô Dương lại ngẩng đầu: "Nói cho em một chút đi mà."

Tưởng Bách Xuyên: "Nếu biết đây là chuyện gì thì sau này em sẽ không muốn nghe nữa đâu."

Tô Dương thề thốt cam đoan: "Không đâu, em nhất định sẽ nghe, cả đời cũng không chê phiền."

Sao có thể không muốn nghe chứ.

Mà là, nghe thế nào cũng không đủ.

Tưởng Bách Xuyên hắng giọng: "Em thực sự muốn biết à?"

"Đúng vậy, cực kỳ muốn biết đấy."

Cô ôm cổ anh: "Anh nói đi."

Tưởng Bách Xuyên: "Ý nghĩa tiếng Trung của câu chuyện này là: Từ rất lâu về trước, bên cạnh biển có một ngọn núi, trên núi có một tòa miếu, trong miếu có một tiểu hòa thượng, ngày nào tiểu hòa thượng cũng phải đánh chuông đúng giờ, rất cực khổ."

Tô Dương: "..."

"Tưởng Bách Xuyên, em tưởng anh bảo đây là một bộ phim nhiều tập cơ mà?"

Tưởng Bách Xuyên nín cười: "Đúng vậy, tiểu hòa thượng đánh chuông dần già đi, sau đó một tiểu hòa thượng mới lại đến để tiếp tục đánh chuông."

"Tưởng Bách Xuyên!!"

"Ha ha ha."

Mấy giây sau, Tưởng Bách Xuyên xuýt xoa một tiếng, trong bóng tối, chỉ nghe anh nói: "Tô Dương, em không thể nhẹ tay một chút à!"

Ngày hôm sau.

Tô Dương đã rời giường từ sớm.

Vì tối hôm qua không ngủ trễ, lại không phải "vận động" nên Tô Dương dậy rất sớm.

Khi Tưởng Bách Xuyên rời giường, cô đã làm xong bữa sáng.

Anh vào phòng bếp, ngửi thấy mùi thơm: "Bánh trứng gà à?"

"Ừm, lâu rồi chúng ta chưa ăn nhỉ?" Tô Dương đưa một đôi đũa cho anh: "Anh nếm thử xem, lâu rồi em chưa làm, ở nhà một mình chẳng muốn nấu nướng tí nào."

Tưởng Bách Xuyên uống một chút nước ấm, gắp một miếng bánh trứng gà nhỏ vào bát rồi bắt đầu ăn. Sau khi ăn xong, anh nói với Tô Dương: "Bánh nhạt lắm, không có vị mặn, em thêm muối vào đi."

"Ok." Tô Dương thêm muối vào bát bột đã quấy sẵn.

Tưởng Bách Xuyên buông bát: "Để anh làm cho."

Tô Dương tiếp tục chiên bánh trứng gà trong chảo, quay đầu nhìn anh nói: "Anh đã xem tin giải trí sáng nay chưa?"

"Anh không để ý."

"Kiều Cẩn tiếp tục làm việc rồi, hình như cô ta muốn tham gia một chương trình thực tế. Có lẽ chương trình kia muốn lợi dụng độ nổi tiếng hiện tại của cô ta để tuyên truyền cho chính mình."

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên trầm tĩnh, anh căn dặn cô lần nữa: "Sau này em không cần quan tâm tới cô ta đâu, chỉ cần giữ khoảng cách với cô ta thôi. Dù có chuyện gì cũng đừng xung đột chính diện với cô ta, cứ giao cho anh là được."

Tô Dương gật đầu nói đã biết.

Cô lo lắng hỏi: "Anh còn muốn tính sổ với Kiều Cẩn vì cô ta từng tìm phóng viên để hãm hại anh không?"

Tưởng Bách Xuyên: "Việc đấy chắc chắn sẽ không kết thúc như vậy đâu, cũng nên dạy dỗ cô ta một chút, để cho cô ta biết chữ "Người" viết thế nào."

Tô Dương nhắc nhở: "Anh đừng làm quá mức nhé, để cô ta nhớ lâu một chút là được. Dù sao ông nội cũng lớn tuổi rồi, ông là người mang ân, chúng ta nhất định không thể hiểu tâm trạng của ông, đừng khiến ông phiền lòng nữa."

Tưởng Bách Xuyên "Ừ" một tiếng, đưa bột đã quấy đều cho cô, chỉ chỉ trong chảo: "Em mau lật đi không lại dính bây giờ."

Tô Dương biết anh đang đổi chủ đề, nhưng vẫn không nhịn được mà lải nhải đôi câu

"Ân tình của ông cụ Kiều với ông nội cũng giống như Giang Phàm đối với anh vậy. Khi anh mới bắt đầu lập nghiệp, ngoài đam mê thì chỉ có hai bàn tay trắng, Giang Phàm lại bỏ qua lời mời lương cao từ các nhà đầu tư khác trên phố Wall để gây dựng sự nghiệp cùng anh, gặp phải bao nhiêu trắc trở, ngậm bao nhiêu đắng cay, chịu bao nhiêu oan ức, người khác có thể không biết nhưng anh biết."

Giang Phàm giỏi giang hơn Tưởng Bách Xuyên rất nhiều. Cô là học tỷ của anh, khi Tưởng Bách Xuyên mới lên đại học, Giang Phàm đã có chút danh tiếng trên phố Wall.

Khi ấy, thấy một mình Tưởng Bách Xuyên quá khó khăn, cô giúp anh rất nhiều, sau lại từ chức để gây dựng sự nghiệp cùng Tưởng Bách Xuyên.

Trong nhiều năm như vậy, Giang Phàm chưa bao giờ phạm sai lầm trong lĩnh vực chuyên môn của mình.

Giang Phàm cũng đối xử rất tốt với cô, lén lút nhờ Diệp Đông giúp cô. Tuy Giang Phàm chưa bao giờ nói nhưng cô vẫn biết.

Thế nên, sau khi cô biết Giang Phàm ly dị với Diệp Đông, cô đặc biệt khó chịu ở trong lòng.

Trước đây, Giang Phàm từng nói mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, không ai sánh bằng, bởi vì Diệp Đông đối xử với cô quá tốt.

Nhưng sau này, một tình yêu như vậy vẫn phân ly.

Bàn tay cầm đũa của Tưởng Bách Xuyên hơi co lại, anh không lên tiếng, chỉ lẳng lặng nghe.

Tô Dương nói tiếp: "Ân tình của Giang Phàm đối với anh, có lẽ cả đời này anh không thể trả hết bằng tiền. Hay nói cách khác, nếu một ngày nào đó con của chị ấy có mâu thuẫn với con của chúng ta, chị ấy lại tới cầu tình, anh nói xem, có phải trong lòng anh sẽ rất mâu thuẫn không? Anh không giúp chị ấy thì sẽ tự trách ở trong lòng, mà nếu giúp thì con sẽ không thèm quan tâm tới anh nữa."

Tưởng Bách Xuyên tỉ mỉ nhai nuốt bánh trứng gà, không biết phải hình dung tâm trạng của mình vào giờ khắc này như thế nào.

Mâu thuẫn, thua thiệt.

Tô Dương múc bánh trứng gà đã được chiên vàng ươm ra, tiếp tục rót bột trong chén vào chảo, dùng xẻng gỗ san đều lớp bột.

Cô nói: "Tuy chúng ta không tự trải qua thời kỳ của ông nội, nhưng cũng đã từng nghe qua. Những năm 60 70, ở thời kỳ nhạy cảm như vậy, có đôi khi nói sai một câu thôi, cả nhà cũng phải chịu tội, thậm chí nhà tan cửa nát. Thế nhưng ông cụ Kiều lại giúp ông nội một tay, đối với ông cụ nhà mình mà nói, đây nhất định là chuyện suốt đời khó quên, dù sao thêu hoa dệt gấm cũng vĩnh viễn kém xa việc giúp người trong hoạn nạn. Thế nhưng, chúng ta không có cách nào để hiểu được tâm trạng của ông nội."

Tưởng Bách Xuyên kẹp một miếng bánh trứng gà, đưa đến bên miệng cô.

Tô Dương bật cười, anh đang ngại cô nhiều lời, muốn chặn miệng cô đây mà.

Tưởng Bách Xuyên ngừng một lát, đoạn bảo: "Em nói đi, anh nghe đây."

Tô Dương nuốt bánh xuống rồi mới nói: "Dù Kiều Cẩn hay ông bà Kiều làm gì thì cũng không thể xóa đi ân tình của ông cụ Kiều. Hơn nữa, tuy ông cụ Kiều là người hiểu chuyện, nhưng cụ lại không thể mặc kệ Kiều Cẩn. Thế nên, đối với những chuyện mà Kiều Cẩn làm, sau khi dạy dỗ cô ta xong, chúng ta cho qua được không anh? Đừng để người trong nhà phải phiền lòng nữa."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, lại gần hôn cô một chút: "Được, anh nghe em."

Sau khi nói xong, anh lại hôn cô, giọng khàn khàn: "Cảm ơn em."

Cảm ơn cô đã không so đo với hiềm khích trong khá khứ, thà làm bản thân oan ức, cũng đặt mình vào hoàn cảnh của người nhà anh mà suy nghĩ.

Ăn xong bữa sáng, Tô Dương bắt đầu sắp xếp hành lý. Cô hỏi: "Chúng ta sẽ ở bên kia mấy ngày?"

"Anh cũng chưa biết, nếu em thích thì ở thêm mấy ngày cũng được."

Tô Dương suy ngẫm: "Hình như em chưa bao giờ được đi dạo Thượng Hải thì phải, lúc nào cũng nhanh nhanh chóng chóng làm việc."

"Ừ, thế lần này đi dạo nhé." Tưởng Bách Xuyên hỏi cô, "Ở đấy có Disney Land phải không?"

Tô Dương gật đầu: "Đúng vậy, nhưng em chưa qua đó bao giờ."

Tưởng Bách Xuyên tiếp lời: "Hình như anh cũng chưa bao giờ tới đó nhỉ?"

Tô Dương: "Dù sao sau khi ở bên em, anh cũng không đi qua. Trước khi biết anh, em đã từng tới Disney Land ở Hồng Kông đấy. Hồi tiểu học anh không đi à?"

Tưởng Bách Xuyên: "Anh không nhớ."

Tô Dương: "..."

Cô chợt cong khóe môi: "Không sao, lần này đi Thượng Hải, em sẽ dẫn anh đi chơi ở đó, coi như cho anh trải qua lễ Giáng Sinh vậy."

Tưởng Bách Xuyên véo tai cô: "Em mau thu xếp hành lý đi. "

Tô Dường cười thành tiếng.

Sau đó, cô không khỏi cảm khái một câu: "Tưởng Bách Xuyên, anh nói xem anh có đáng thương không cơ chứ, đã lớn tướng như vậy rồi, trong người lại chẳng thiếu tiền, thế mà chưa bao giờ hưởng thụ cuộc sống. "

Tưởng Bách Xuyên cũng suy ngẫm, mấy năm này, ngoài những lần dạo chơi ở Hồng Kông và New York hiếm hoi cùng Tô Dương, anh đều không ra ngoài đi chơi, cũng chưa từng đi du lịch một lần nào.

Tốt nghiệp trung học xong, anh lập tức ra nước ngoài du học.

Ban đầu, anh học khoa học máy tính, sau khi tốt nghiệp, đột nhiên não nhảy số, chạy đi học tài chính.

Sau đó, anh thiết lập một ngân hàng đầu tư.

Một đường tới nay, căn bản không có thời gian ngừng nghỉ.

Tô Dương là cảnh sắc duy nhất trong cuộc đời khô khan của anh.

Mấy năm nay, tuy anh đã đi qua hàng trăm quốc gia, nhưng lần nào cũng vội vàng mà đến, vội vàng rời đi.

Cho dù tới nơi danh lam thắng cảnh cũng là để tiếp khách hàng, trong lòng ngẫm chuyện, căn bản không có tâm tư thưởng thức cảnh đẹp nước ngoài.

Tô Dương sắp xếp hành lý xong rồi nói với anh: "Kiếp sau anh làm gì thì làm, nhưng đừng làm chủ ngân hàng nữa." Đặc biệt là chủ của ngân hàng do chính mình gây dựng.

Người ngoài không thể nào hiểu được sự gian khổ trên con đường gây dựng sự nghiệp cũng như áp lực tinh thần khi có khủng hoảng tài chính.

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu thay quần áo, gật gật đầu: "Kiếp sau anh sẽ làm thầy giáo, nghỉ đông và nghỉ hè đều có thể dẫn em đi chơi."

Khóe miệng Tô Dương vương ý cười nhàn nhạt: "Thế thì em sẽ làm học sinh của anh, rồi hai thầy trò chúng ta yêu nhau nhé."

Tưởng Bách Xuyên đưa tay xoa đầu cô: "Em mau đi thay quần áo đi."

Đến sân bay, họ vốn tưởng rằng sẽ thuận lợi tiến vào cửa an ninh, không ngờ lại bị bao vây bởi một đám phóng viên đột nhiên xuất hiện.

Tô Dương hoảng sợ vì cục diện này, Tưởng Bách Xuyên ôm cô vào trong lòng mà đi.

Có thể thấy người xung quanh càng ngày càng nhiều, càng ngày càng ầm ĩ, vấn đề gì cũng hỏi.

Những vệ sĩ của Tưởng Bách Xuyên đã không thể ngăn bọn họ lại nữa, lại không thể xô xô đẩy đẩy.

Tưởng Bách Xuyên nói với đám người đang huyên náo một câu: "Mọi người đừng nhiễu loạn trật tự của sân bay nữa, tìm một nơi ít người đi, tôi sẽ trả lời câu hỏi của mọi người."

Phóng viên không ngờ Tưởng Bách Xuyên dễ nói chuyện như vậy, họ không tiếp tục tụ tập ở đằng trước nữa.

Dưới sự duy trì trật tự của vệ sĩnh cùng nhân viên an ninh ở sân bay, phóng viên cũng phối hợp, dời bước tới một góc trong đại sảnh.

Trong lúc này, Tưởng Bách Xuyên vẫn luôn che chở Tô Dương ở trong lòng, sợ cô bị máy ảnh cùng microphone vô tình đụng phải.

Hai người vừa đứng vững, một nữ phóng viên ở cạnh Tưởng Bách Xuyên bắt đầu ném bom, lời lẽ sắc bén: "Tưởng tổng, về vị thanh mai trúc mã, cũng chính là người mẫu Kiều Cẩn đã cùng ngài lớn lên, lúc trước, ngài ngừng theo dõi Weibo của Kiều Cẩn là vì Kiều Cẩn bất hòa với phu nhân của ngài, ngài chịu áp lực nên mới không thể không làm vậy sao?"

Tô Dương vô thức nhìn Tưởng Bách Xuyên, câu hỏi này chính là một cái bẫy, dù anh trả lời thế nào thì cũng sẽ bị người người lên án.

Xem ra, có vài người trong những phóng viên này tới đây với mục đích riêng, không chỉ đơn giản là muốn đào bới tin tức mới.

Nữ phóng viên vừa dứt lời, hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, tầm mắt của mọi người đều tập trung ở Tưởng Bách Xuyên.



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 22.07.2018, 19:42.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 18.07.2018, 15:12
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 183
Được thanks: 2565 lần
Điểm: 41.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 73
Chương 40: Hỏi vay tiền Tô Dương

Convert: Sakahara

Editor | | Beta: Manh

Hai người vừa đứng vững, một nữ phóng viên ở cạnh Tưởng Bách Xuyên bắt đầu ném bom, lời lẽ sắc bén: "Tưởng tổng, về vị thanh mai trúc mã, cũng chính là người mẫu Kiều Cẩn đã cùng ngài lớn lên, lúc trước, ngài ngừng theo dõi Weibo của Kiều Cẩn là vì Kiều Cẩn bất hòa với phu nhân của ngài, ngài chịu áp lực nên mới không thể không làm vậy sao?"

Tô Dương vô thức nhìn Tưởng Bách Xuyên, câu hỏi này chính là một cái bẫy, dù anh trả lời thế nào thì cũng sẽ bị người người lên án.

Xem ra, có vài người trong những phóng viên này tới đây với mục đích riêng, không chỉ đơn giản là muốn đào bới tin tức mới.

Nữ phóng viên vừa dứt lời, hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, tầm mắt của mọi người đều tập trung ở Tưởng Bách Xuyên.

*

Tô Dương hít một hơi khí lạnh ở trong lòng, kề sát Tưởng Bách Xuyên. Cô không khỏi nắm tay anh, mười ngón tay đan chặt.

Tưởng Bách Xuyên vẫn chưa nhìn về phía nữ phóng viên vừa đặt câu hỏi kia, mà nhìn về phía tất cả mọi người, hỏi: "Mọi người muốn biết vì sao tôi đột nhiên ngừng theo dõi Kiều Cẩn phải không?"

Mọi người yên lặng trong nháy mắt, chợt trăm miệng một lời: "Đúng vậy."

Chỉ có kẻ ngu mới không muốn biết.

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt một tiếng, tuy đang cười, nhưng trên người anh lại tỏa ra luồng khí lạnh lẽo sắc bén, dù là ai cũng đều không thích bị một đám người vây quanh ép hỏi như thế này.

Anh nói: "Xem ra người phụ nữ nào cũng đều tò mò và nhiều chuyện như vậy. Lúc trước, vợ tôi, Tô Dương cũng quấn quýt lấy tôi, không ngừng truy hỏi vì sao tôi lại đột nhiên ngừng theo dõi Kiều Cẩn."

Anh cố ý ngừng lại, đoạn nói: "Cho tới hiện tại, tôi chưa bao giờ nói cho cô ấy biết nguyên nhân cụ thể."

Chỉ bằng mấy câu, anh đã ôm hết trách nhiệm về phía mình.

Sau đó, Tưởng Bách Xuyên rũ mắt nhìn Tô Dương ở trong lòng, ánh mắt ôn hòa, trong giọng nhuốm vẻ cưng chiều chưa từng có.

Anh hỏi, "Em muốn biết không?"

Tô Dương ngẩng đầu, đối mặt với ánh mắt sâu thẳm trầm thấp của anh, cô mờ mịt chớp mắt, "Muốn."

Cô muốn biết anh định tự bào chữa thế nào.

Nhưng, ánh mắt vô tội thơ ngây của cô lại bị các phóng viên hiểu thành chính cô cũng không biết sự thật.

Tưởng Bách Xuyên cười nhẹ, nói: "Không nói cho em biết đâu."

Tô Dương: "..."

Cả người cô nổi da gà.

Những phóng viên đang có mặt tại đây cũng bị ngược đãi, đầy một miệng thức ăn cho chó.

Nữ phóng viên vừa đặt câu hỏi còn chưa hết hy vọng, vẫn muốn tiếp tục truy hỏi.

Tưởng Bách Xuyên lại nhìn về phía đám người, không cho cô ta cơ hội nói chuyện: "Trong một ngày vui như hôm nay thì nên nói chuyện vui mới phải, ví dụ như, năm đó, là ai trong hai chúng tôi theo đuổi người kia trước."

Có phóng viên chen miệng: "Là Tô nhiếp ảnh theo đuổi ngài sao?"

Tô Dương thở phào, cuối cùng vấn đề sắc bén kia cũng bị bỏ qua.

Tâm trạng hiện tại của Tưởng Bách Xuyên không quá tệ, anh cười cười: "Cô ấy đuổi không kịp. Khi ấy, tôi đang ở New York, cô ấy còn nhỏ, chỉ đang học trung học, không thể nào xuất ngoại, nên tôi mới gấp gáp trở về theo đuổi cô ấy."

Mọi người reo hò, phần lớn đều cảm thấy khó tin.

Tưởng Bách Xuyên tiếp tục nói với bọn họ: "Mọi người còn có thể hỏi, vì sao đã nhiều năm như vậy mà chúng tôi vẫn không công khai chuyện tình cảm."

Chỉ mất vài phút, anh đã khống chế quyền chủ động.

Hầu hết các phóng viên đều ngây ngẩn trong thoáng chốc, kiểu tự hỏi tự đáp, chủ động đưa tin nóng này đúng là chưa từng gặp qua.

Có phóng viên hưng phấn, cảm thấy Tưởng Bách Xuyên không giống với những gì mà báo tài chính và kinh tế đã miêu tả, người nọ hỏi anh: "Vì sao hai người không công khai?"

Tưởng Bách Xuyên nói: "Bởi vì chúng tôi sợ tình huống như hôm nay sẽ xuất hiện, muốn lên máy bay kịp giờ, kết quả là cảm động trước sự nhiệt tình của mọi người quá, không nhịn được mà dừng lại để chủ động nói với mọi người đôi câu. Lỡ chuyến bay chỉ là chuyện nhỏ, trò chuyện với mọi người mới là chuyện lớn."

Các phóng viên cười vang. Kỳ thực, họ hiểu Tưởng Bách Xuyên đang chế nhạo mình, nhưng dường như lại nghe hoài không chán những lời này.

Tưởng Bách Xuyên còn nói: "Mọi người muốn chụp ảnh chung tới vậy sao? Tôi vừa nghe thấy có người nói muốn chụp chung phải không?"

Tô Dương: "..."

Cô không nghe thấy có ai nói như vậy, anh đúng là giỏi bịa chuyện.

Các phóng viên ở đây đều là phụ nữ, nghe được lời này, chẳng mấy ai là không muốn.

Ở hiện trường còn có fan hâm mộ của Tưởng Bách Xuyên, họ hô hào: "Chúng tôi muốn chụp chung, muốn chụp chung!"

Bàn tay đang ôm hông Tô Dương của Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng nhấn một cái.

Tô Dương hiểu ý, nói với cô bé vừa hô hăng say nhất: "Muốn chụp chung với tôi phải không? Mau tới đây nào."

Dứt lời, cô buông Tưởng Bách Xuyên, đi về phía cô bé kia.

Cô bé phát điên ở trong lòng, cô muốn chụp chung với Tưởng Bách Xuyên, nhưng nếu Tô Dương đã chủ động đi tới, cô không thể trực tiếp từ chối.

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay, nói với cô bé kia: "Đưa di động cho tôi, tôi sẽ chụp cho hai người."

Cô bé lập tức hưng phấn đến cực điểm, vội vàng đưa di động cho Tưởng Bách Xuyên, khuôn mặt đỏ au: "Cảm ơn anh."

Sau khi chụp vài tấm, Tưởng Bách Xuyên nói: "Ai muốn chụp chung nữa thì mau tới đi, tôi sẽ chụp giúp cho."

Mọi người đợi chụp cùng Tô Dương xong rồi sẽ chụp chung với Tưởng Bách Xuyên.

Kết quả, Tưởng Bách Xuyên nâng tay nhìn đồng hồ, nói lời xin lỗi: "Đã tới giờ rồi, chúng tôi phải qua cửa kiểm tra an ninh. Lần sau chúng tôi sẽ mời mọi người uống trà, chúng ta sẽ ngồi rồi từ từ trò chuyện, cũng sẽ mời mọi người tới đám cưới để làm chứng cho hạnh phúc của chúng tôi. Hôm nay, cảm ơn sự quan tâm cùng chúc phúc của mọi người."

Tô Dương: "..."

Sao lại còn nói tới chuyện hôn lễ xa xôi vậy.

Các phóng viên nhìn nhau, người ta đã khách khí như thế, lại còn chủ động đưa tin nóng, nhiệt tình cho chụp chung, nếu bọn họ quấn quýt không tha thì hình như không quá phải nhỉ?

Không để ý tới vẻ mặt của bọn họ, dưới sự hộ tống của vệ sĩ, Tưởng Bách Xuyên nắm tay Tô Dương, bước ra khỏi đám người.

Chỉ còn lại đám phóng viên đang ồn ào ở chỗ cũ.

Sau khi đi xa, Tô Dương nhìn anh: "Em còn tưởng anh sẽ trự tiếp vào lối VIP, không thèm đếm xỉa gì tới bọn họ đấy."

Tưởng Bách Xuyên nói: "Cho dù thoát được lần này thì sẽ còn có lần sau. Sau này, lúc em ra ngoài làm việc, bị bọn họ bao vây thì một mình em đối mặt thế nào được?"

Tô Dương vẫn thấy sợ ở trong lòng: "May mà hôm nay có anh ở đây, nếu không em cũng không biết phải đối đáp với sự công kích điên cuồng của nữ phóng viên kia như thế nào nữa." Khi ấy, đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.

Mặ dù hiện tại cô đã có chút tiếng tăm, nhưng cô chưa bao giờ bị phóng viên chặn đường phỏng vấn.

Cô chẳng có chút kinh nghiệm nào để ứng biến.

Tưởng Bách Xuyên căn dặn cô: "Sau này, nếu còn có phóng viên nào hỏi em về chuyện ngừng theo dõi hoặc chuyện liên quan tới Kiều Cẩn, em cứ trực tiếp đẩy lên người anh, nói anh không cho em nói nguyên nhân cụ thể, bọn họ cũng không thể làm gì được."

Tô Dương gật đầu thật mạnh.

Sau đó, cô nhìn anh cười, nắm chặt tay anh: "Em không ngờ anh sẽ nói nhiều như vậy đấy." Mà thái độ còn tốt như thế.

Chuyện này nằm ngoài dự liệu của cô.

Tưởng Bách Xuyên nhìn về phía cô: "Em làm nghề này, có quan hệ tốt với truyền thông cũng không có chỗ nào xấu."

Tô Dương nhìn xung quanh, đột nhiên nhón chân, hôn lên môi anh một cái.

Tưởng Bách Xuyên cười cười.

Họ chờ máy bay trong phòng VIP.

Tưởng Bách Xuyên nhận được tin nhắn của Tưởng Mộ Tranh: [Tính tới trưa nay, chú đã xài hết mấy tỷ đô mà cháu cho chú rồi, cháu còn cho nữa không? (Cười nhe răng) (Cười nhe răng)].

Ngay sau đó, anh lại gửi một tin nhắn khác: [Cho chú thêm ba trăm triệu nữa là có thể thu mua rồi đấy.]

Tưởng Bách Xuyên hỏi: [Chỉ cần thêm ba trăm triệu để thu mua cổ phần công ty là có thể đạt được 5% sao?]

[1] Ở Trung Quốc, nắm giữ 5% cổ phiếu thì sẽ trở thành nhà đầu tư của một công ty niêm yết đã được phát hành.

Tưởng Mộ Tranh: [Ừ, nếu không đủ thì chú sẽ bù cho cháu thêm một chút, vẫn là chú tốt với cháu nhất đó nha!]

Tưởng Bách Xuyên ngẫm nghĩ: [Sáng mai cháu sẽ ráng gom tiền lại rồi gửi cho chú.]

Tưởng Mộ Tranh: [Không thể nào... Sao cháu nghèo thế?]

Tưởng Bách Xuyên: [Cháu không muốn Hải Nạp dính vào chuyện này, dù sao Hải Nạp cũng không phải là của một mình cháu, số tiền mà cháu cho chú lúc trước chính là tiền trong tài khoản cá nhân.]

Hiện tại, anh không có nhiều tiền để không trong tay như vậy.

Tưởng Mộ Tranh: [Cũng không phải là không có cách giải quyết chuyện tiền nong, nếu cháu cầu xin chú hì chú sẽ giúp một tay (Cười xấu xa)]

Tưởng Bách Xuyên: [Chú sớm dẹp cái suy nghĩ ấy đi!]

Tưởng Mộ Tranh: [Cẩn thận chú giở trò xấu, bán tháo toàn bộ cổ phần mà cháu thu mua được ở giá thấp nhất, cho cháu khóc không ra nước mắt đấy nhé.]

Tưởng Bách Xuyên: [Nếu chú không sợ không lấy được vợ thì cứ bán tháo đi.]

Tưởng Mộ Tranh: [...]

Không rảnh để nói tào lao với anh, Tưởng Bách Xuyên cất di động.

Hai phút sau, Tưởng Mộ Tranh lại gửi tin nhắn đến: [Cháu có thể hỏi vay Đồng Đồng nha, cô ấy nắm giữ cổ phần của Hải Nạp từ năm 18 tuổi, số lợi nhuận được chia trong những năm này nào chỉ có ba trăm triệu. Dựa theo hiểu biết của chú, nhất định cô bé đã gửi hết tiền vào ngân hàng rồi. PS: Nhưng chú biết, Tiểu Xuyên ngạo kiều của chúng ta nhất định sẽ không vay tiền phụ nữ đâu (Mỉm cười).]

Tưởng Bách Xuyên: [...]

Mà lúc này, Tô Dương đang ngồi cạnh anh lại đăng nhập hòm thư, muốn xem lại điều khoản trong hợp đồng của hãng máy ảnh LACA, đặc biệt là phần chủ đề quay chụp, cô mất nửa đêm cũng không nghĩ ra được ý tưởng hay nào.

Tô Dương đăng nhập hòm thư, trông thấy một e-mail thông báo về sự thay đổi số dư tài khoản được gửi bởi một ngân hàng quốc tế.

Bình thường, cô rất hay nhận được những e-mail như vậy.

Tài khoản này là của Tưởng Bách Xuyên. Lúc trước, họ lưu lại số điện thoại của Tưởng Bách Xuyên và e-mail của cô ở ngân hàng, nếu tài khoản thay đổi cái gì thì sẽ có tin nhắn nhắc nhở.

Cô biết tất cả tài khoản cá nhân của Tưởng Bách Xuyên, có tài khoản thậm chí còn lưu số di dộng của cô, chỉ biến động một đồng cô cũng biết.

Ngay cả thẻ ngân hàng cũng lưu lại số di động của cô, cô dùng thẻ chính, Tưởng Bách Xuyên dùng thẻ phụ[2].

[2] Thẻ tín dụng yêu cầu phải chứng minh thu nhập và mang tên bạn được gọi là thẻ chính.

Thẻ tín dụng phụ là thẻ do bạn đăng ký phát hành bổ sung cho người khác và không cần chứng minh thu nhập. Mục đích chính là mở rộng số lượng người được sử dụng hạn mức tín dụng, thay vì chỉ có bạn thì sẽ có thêm người thân của bạn được dùng. Thẻ phụ được phát hành sau thẻ chính, và chịu chi phối bởi thẻ chính.

Cô mở e-mail, tài khoản chỉ còn dư lại mấy chục ngàn đô.

Mấy trăm triệu đô bị chuyển sạch trong một buổi sáng.

Cô đoán, anh lại thu mua cổ phiếu.

Tô Dương ngước mắt nhìn Tưởng Bách Xuyên, hỏi: "Anh lại thu mua à?"

Tưởng Bách Xuyên đang nhắn tin, "Ừ" một tiếng.

Tô Dương không hỏi nhiều nữa, cúi đầu xem hợp đồng của mình.

Mà lúc này, ở Thượng Hải.

Kiều Cẩn vừa tham gia buổi họp báo của chương trình thực tế, chiều nay, cô ta còn phải về Bắc Kinh để tham dự một buổi thông báo.

Sau khi đến khách sạn, vừa nằm lên giường, chuẩn bị nghỉ ngơi một hồi, tiếng đập cửa liền vang lên.

Cô ta đứng dậy đi mở cửa, là người đại diện Lisa.

Vẻ mặt Lisa phức tạp: "Cẩn, em lại bảo em họ của em tìm phóng viên để chặn đường Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên à?"

Kiều Cẩn không hiểu đầu cua tai nheo ra sao: "Tìm phóng viên chặn đường?"

Lisa giật mình, vội vàng tìm đoạn video vừa được phát tán trên mạng cho Kiều Cẩn xem.

Sau khi xem xong, hai đầu lông mày của Kiều Cẩn nhuốm vẻ giận dữ, cô ta nhẫn nại không phát giận, không ném di động, hít sâu nhiều lần rồi trả lại di động cho Lisa.

Đoạn, oán hận nói: "Mới sáng sớm đã chạy tới sân bay phô bày tình cảm, chỉ sợ người trong thiên hạ không biết bọn họ hạnh phúc cỡ nào chắc! Thật đúng là không biết xấu hổ!"

Lisa hỏi lại lần nữa: "... Thực sự không phải là em tìm phóng viên ư?"

Kiều Cẩn: "Em là người ngu xuẩn như vậy à?"

Khóe miệng Lisa giật giật, không lên tiếng.

Kiều Cẩn châm lửa: "Cho dù em ngu xuẩn thật thì cũng sẽ không tìm phóng viên chặn đường bọn họ, thế không phải là cho Tưởng Bách Xuyên cơ hội biểu hiện sao?"

Nếu cô ta thực sự làm vậy thì cũng phải thừa dịp Tưởng Bách Xuyên không ở trong nước, chỉ vây công một mình Tô Dương.

Lisa gật đầu, vẫn cảm thấy có chút khó tin: "Sao tự dưng lại có nhiều công ty truyền thông cùng ngồi chờ như vậy nhỉ?"

Tựa như đã có kế hoạch từ trước.

Kiều Cẩn chậm rãi nhả khói, không lên tiếng.

Chính cô ta cũng cảm thấy buồn bực.

*

Sau khi lên máy bay, Tưởng Bách Xuyên lại khôi phục sự bận rộn ngày xưa. Anh bật máy tính, bắt đầu xử lý công việc.

Anh nói với Tô Dương: "Nếu thấy nhàm chán thì cứ nói chuyện với anh nhé."

Tô Dương nằm sấp trên tay vịn của ghế ngồi, nhìn anh: "Không ảnh hưởng tới công việc của anh chứ?"

Tưởng Bách Xuyên: "Anh chỉ xem chút văn bản tài liệu thôi, không phân tích số liệu nên sẽ không ảnh hưởng đâu."

Tô Dương ngẫm nghĩ, duỗi tay gảy khuy tay áo của anh, "Em muốn tâm sự chuyện phim ảnh với anh."

Tưởng Bách Xuyên nhìn màn hình máy tính, đương nhiên cho rằng: "Là về 'Những đêm không ngủ ở phố Wall' ấy hả?"

Tô Dương lắc đầu: "Là một bộ phim mà em muốn đầu tư."

Tưởng Bách Xuyên ngừng động tác trên tay, nhìn cô không chớp mắt: "Em muốn đầu tư cho phim sao?"

Tô Dương: "Vâng, là một bộ phim có liên quan tới nhà nhiếp ảnh."

Tưởng Báh Xuyên suy tư, hỏi cô: "Em muốn đóng phim à?"

Đây là lý do duy nhất anh có thể nghĩ ra.

Cô không thiếu tiền, nhưng lại không có thời gian, nếu muốn đầu tư cho một bộ phim thì nhất định là vì cô muốn trải nghiệm đời sống mà cô chưa từng trải nghiệm.

Tô Dương nói: "Em không đóng phim, chỉ bỏ vốn thôi."

Tưởng Bách Xuyên thở phào nhẹ nhõm.

Anh nói với cô: "Cho dù em muốn, anh cũng không đồng ý đâu."

Anh sẽ không bao giờ để cô đi đóng phim, anh sẽ không cho phép cô gọi người đàn ông khác là chồng, càng không cho phép người đàn ông khác gọi cô là vợ, cho dù chỉ là diễn cũng không được.

Anh không phải diễn viên, anh không đủ chuyên nghiệp để chấp nhận chuyện cô ôm hôn người khác.

Tô Dương chống cằm, nói: "Em biết là anh sẽ không đồng ý."

Kỳ thực, sau khi nói chuyện với Đinh Thiến, chính cô cũng cảm thấy chuyện này quá hoang đường.

Bởi vì Tưởng Bách Xuyên chắc chắn sẽ không cho phép cô có tiếp xúc thân thể với người đàn ông khác, bản thân cô cũng không thể chịu được việc gần gũi với người đàn ông khác.

Mà trong phim ảnh thời nay, nam nữ chính không thể thiếu những màn ôm hôn.

Nếu chính cô không thể chịu nổi, Tưởng Bách Xuyên sẽ càng không chịu nổi.

Thế nên, cô chủ động buông tha cho việc tự mình đóng phim.

Đọc xong văn kiện ở trong tay, Tưởng Bách Xuyên đóng máy tính, tập trung tinh thần để trò chuyện về việc này.

Anh hỏi cô: "Sao em lại đột nhiên muốn đóng phim?"

Tô Dương không giấu diếm: "Mấy hôm trước, lúc đang ăn cơm cùng Lục Duật Thành và Chu Minh Khiêm, Chu Minh Khiêm nói muốn quay một bộ phim liên quan tới nhà nhiệp ảnh trong đầu năm sau, muốn em diễn vai nữ chính."

Tưởng Bách Xuyên: "Rồi em từ chối à?"

Tô Dương lắc đầu, nói đúng sự thật: "Em không từ chối, nhưng cũng không tỏ thái độ, khi ấy em vui vẻ nên quên mất việc này, chỉ nghĩ là nếu có thể diễn vai một nhà nhiếp ảnh thì em vừa có thể trải nghiệm cuộc sống em chưa từng biết,  vừa có thể làm khán giả hiểu được cái khó của nghề chụp ảnh."

Nói xong, cô hơi hơi thở dài: "Em còn định thương lượng với anh một chút xem em có thể diễn hay không, nhưng sau đấy em tỉnh táo lại, tâm trạng cũng bình tĩnh hơn, cảm thấy việc này không thực tế."

Tưởng Bách Xuyên cầm tay cô, nhẹ nhàng nhéo ngón tay cô.

"Em sợ bố mẹ anh mất hứng à?"

Tô Dương gật đầu, hơi rũ mắt nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau của bọn họ.

Giọng cô rất nhẹ: "Ừ, bố mẹ vốn không xem trọng nghề của em, nếu em đi đóng phim thì tức là hoàn toàn tiến vào ngành giải trí... Em không muốn khiến bọn họ tấm tức hơn."

Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn anh.

"Mấy hôm rảnh rỗi, em đã nghĩ, nếu không thể diễn bộ phim có đề tài về nhà nhiếp ảnh này thì em còn có thể đầu tư, đầu tư nhiều một chút để giãi bày thứ em muốn giãy bày từ trong phim."

Tưởng Bách Xuyên vuốt ve tay cô, sau khi yên lặng một lát, anh hỏi: "Em quay bộ phim này chính là để cho bố mẹ biết, kỳ thực nhà nhiếp ảnh thời trang cũng không dễ dàng sao?"

Tô Dương gật đầu: "Đúng vậy, em biết rất nhiều người có thành kiến không nói ra đối với người làm nghề này như bọn em, họ cảm thấy chúng em chỉ chụp vớ chụp vẩn, cực kỳ dung tục."

Nói xong, chính cô cũng cười bất đắc dĩ.

"Nhưng thực ra, mỗi một tác phẩm đều là chúng em dày công sáng tạo, phải vắt hết óctựa như phim do đạo diễn biên soạn, không phải tùy ý chụp là có thể chụp ra được."

Thế nhưng, chẳng mấy người thấu hiểu điều này.

Tưởng Bách Xuyên nâng tay xoa tóc cô: "Chỉ cần anh hiểu là được rồi, em quan tâm tới người ngoài làm gì."

Tô Dương: "Em chẳng để ý tới cái nhìn của người ngoài, nhưng... Em hy vọng người trong nhà có thể hiểu hơn một chút, thậm chí là ủng hộ em. Em không muốn anh phải khó xử giữa em và bố mẹ."

Nếu không phải Chu Minh Khiêm nói sẽ để cô diễn vai nhân vật nhiếp ảnh gia kia, cô đã không nghĩ tới việc dùng biện pháp không coi là biện pháp này để bố mẹ chồng hiểu hơn một chút về nhà nhiếp ảnh thời trang.

Cô muốn nói cho bố mẹ chồng biết, cô không chụp loạn, mà là nghiêm túc với từng hình ảnh trong ống kính.

Tưởng Bách Xuyên không nói tiếp, lấy một chiếc bút máy từ trong túi, mở bàn tay cô ra, viết ba chữ to ở trong lòng bàn tay cùng ngày tháng của hôm nay.

Tô Dương cảm nhận được những chữ anh viết.

Cô nghi hoặc nhìn anh: "Sao lại phải viết tên anh lên tay em?"

Tưởng Bách Xuyên thu hồi bút máy: "Để biểu thị sự đồng ý của anh."

Tô Dương: "..."

Anh xem cô như văn kiện mà ký sao?

Nhưng, cô vẫn rất kích động, đứng dậy hôn anh vài cái.

Tưởng Bách Xuyên quay mặt nói với cô: "Nếu em thực sự muốn trải nghiệm cảm giác đóng phim, em có thể vai khách mời[3], tựa như vai diễn của anh trong phim 'Những đêm không ngủ ở phố Wall'. Chỉ cần diễn nhân vật có chuyên ngành mà em biết, không dính gì tới tình cảm là được."

[3] Cameo là một thuật ngữ để chỉ một sự xuất hiện ngắn của một người được biết tới trong một tác phẩm nghệ thuật trình diễn như kịch, phim, video game và truyền hình. Những vai cameo này không cần thiết phải là diễn viên đóng mà thường do chính đạo diễn, chính trị gia, vận động viên, nhạc sĩ hay người nổi tiếng tham gia. Phần lớn những vai này đều chỉ xuất hiện và có lời thoại rất ít.

Tô Dương lại kích động: "Ý tưởng này không tệ, đến lúc đó, em có thể nhờ biên kịch đặc biệt tạo ra một nhân vật như vậy cho em."

Tưởng Bách Xuyên "Ừ" một tiếng, lập tức nói: "Thời gian xuất hiện đừng quá dài, ba chục, năm chục giây là được."

Tô Dương: "..."

Tưởng Bách Xuyên yên lặng một lát, hỏi cô: "Em có muốn xuất hiện lâu hơn một chút không, khoảng ba đến năm phút ấy."

Tô Dương rũ mắt, uể oải nói: "Em muốn chứ, nhưng anh có cho đâu."

Thế nên, cho dù có muốn cũng chỉ có thể muốn mà thôi.

Ngay sau đó, cô còn nói: "Không đóng vai phụ nữa. Đến lú đó, em đầu tư nhiều tiền một chút, viết ra nhân vật em thích rồi để Tô Nịnh Nịnh diễn vậy."

Nhắc tới tiền nong, trong đầu Tưởng Bách Xuyên không khỏi nghĩ tới một câu kia của Tưởng Mộ Tranh: [Cháu có thể hỏi vay Đồng Đồng nha, cô ấy nắm giữ cổ phần của Hải Nạp từ năm 18 tuổi, số lợi nhuận được chia trong những năm này nào chỉ có ba trăm triệu. Dựa theo hiểu biết của chú, nhất định cô bé đã gửi hết tiền vào ngân hàng rồi. PS: Nhưng chú biết, Tiểu Xuyên ngạo kiều của chúng ta nhất định sẽ không vay tiền phụ nữ đâu (Mỉm cười).]

Anh suy ngẫm, nhìn về phía Tô Dương, nói lời ám chỉ: "Nếu em muốn diễn vai khách mời vài phút thì cũng không phải là không có biện pháp giải quyết."

A?

Tô Dương bỗng ngẩng đầu, cô híp mắt, nghi ngờ nhìn anh: "Là biện pháp gì thế?"

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên vẫn như cũ, giọng nói dịu dàng thong thả: "Em có thể hối lộ ba trăm triệu cho anh chẳng hạn."

Tô Dương: "..."

Cô chậm rì rì nói: "Thôi quên đi, em nghèo lắm."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Editor: Nghèo rồi anh ơi, từ người đàn ông tỷ đô biến thành người đàn ông dăm chục ngàn đô trong một buổi sáng :))))))


[quote="Vivi3010"]Chương 38: Anh vẫn luôn là mối ràng buộc trong lòng cô

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Mọi người comment hoặc tặng sao để cổ vũ editor nha <3

*

Lúc này, di động Tô Dương rung lên, có tin nhắn đ[/quote]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.07.2018, 19:43
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 183
Được thanks: 2565 lần
Điểm: 41.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 69
Chương 41: Sự ăn ý vô hình

Convert: Sakahara

Editor | | Beta: Manh

Tưởng Bách Xuyên suy ngẫm, nhìn về phía Tô Dương, nói lời ám chỉ: "Nếu em muốn diễn vai khách mời vài phút thì cũng không phải là không có biện pháp giải quyết."

A?

Tô Dương bỗng ngẩng đầu, cô híp mắt, nghi ngờ nhìn anh: "Là biện pháp gì thế?"

Sắc mặt Tưởng Bách Xuyên vẫn như cũ, giọng nói dịu dàng thong thả: "Em có thể hối lộ ba trăm triệu cho anh chẳng hạn."

Tô Dương: "..."

Cô chậm rì rì nói: "Thôi quên đi, em nghèo lắm."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

*

Tưởng Bách Xuyên ho nhẹ hai tiếng, nói không chút để ý: "Không phải em rất giàu sao?"

Tô Dương nhanh chóng lắc đầu, xòe hai bàn tay: "Em thực sự, thực sự, thực sự không có tiền đâu, có lẽ trong tài khoản còn khoảng mười tám vạn đấy, nếu anh cần dùng thì em sẽ chuyển hết cho anh."

Tưởng Bách Xuyên híp mắt: "Đừng than nghèo, anh không hỏi em để lấy tiền."

Tô Dương nhếch miệng cười: "Em nào có than nghèo."

Sau đó, cô nhẹ nhàng vỗ lên tay anh, nghiêm trang nói: "Đúng rồi, anh đừng tùy tiện cho vay tiền nhé, đầu năm nay, tiền dễ mượn nhưng không dễ trả, nhỡ cho vay mà tiền không về thì khóc cũng không khóc nổi đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh nhìn cô nửa ngày, cuối cùng chẳng nói lời nào, yên lặng cúi đầu xem di động.

Tô Dương khẽ huýt một tiếng sáo mà chỉ hai người bọn họ có thể nghe rõ.

Tới thành phố Thượng Hải, Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên tách ra.

Trước khi xuống xe, Tưởng Bách Xuyên xác nhận lại lần nữa: "Em không tới công ty với anh à?"

Tô Dương lắc đầu: "Anh đang bận mà, nếu em đi thì anh sẽ phải phân tâm mất. Em sẽ ra ngoài đi dạo."

Cô còn muốn làm một chuyện quan trọng.

Tưởng Bách Xuyên ngẫm nghĩ, không tiếp tục miễn cưỡng cô nữa. Anh bảo tài xế dừng xe ở bên đường, để một trong các vệ sĩ theo cô xuống xe.

Đoạn, anh trực tiếp đi qua chi nhánh của tập đoàn Trung Xuyên ở Thượng Hải.

Biết anh sắp tới, Hà tổng, tổng giám đốc của công ty đã sớm chờ sẵn.

Vì vốn quen biết nên hai người miễn đi một màn chào hỏi.

Hà tổng đi thẳng vào vấn đề: "Là vì chuyện hợp tác giữa máy ảnh LACA cùng di động Phương Vinh sao?"

Phương Vinh là thương hiệu điện thoại di động trong nước được sản xuất bởi công ty công nghệ truyền thông mà tập đoàn Trung Xuyên đầu tư, hiện đã có danh tiếng nhất định trên thị trường quốc tế.

Tuy nhiên, phương diện máy ảnh của di động vẫn cần được nâng cấp và hoàn thiện.

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Sự hợp tác giữa Phương Vinh cùng LACA sẽ là thành tựu của song phương, đôi bên cùng có lợi, vì sao chúng ta không làm?"

Hà tổng tán thành, nhưng lại thắc mắc: "Trong lần hợp tác này, Phương Vinh sẽ sử dụng máy ảnh được chứng nhận của LACA hay ống kính (Lens) gốc?"

Tưởng Bách Xuyên: "Tôi nghĩ hai công ty cần đạt được sự hợp tác toàn diện từ việc thiết kế, nghiên cứu và phát triển sản phẩm cho tới việc tiếp thị để bán lẻ."

Vẻ kinh ngạc xẹt qua dưới đáy mắt Hà tổng, phải biết rằng, cho tới hiện tại, chưa có hãng di động cùng nhà sản xuất ống kính nào có được sự hợp tác toàn diện về sản phẩm di động trong nước.

Nếu Phương Vinh cùng LACA có thể hiện thực hóa việc này trong tương lai, đó sẽ là cột mốc quan trọng của máy ảnh di động.

Có lẽ, ngày Phương Vinh hoàn toàn thành công trên thị trường truyền thông quốc tế đã không còn xa xôi nữa.

Tưởng Bách Xuyên suy tính trong chốc lát rồi nói: "Tiếp theo đây, chúng ta phải tìm cách thuyết phục cổ đông của Phương Vinh hợp tác cùng LACA."

Vẻ mặt Hà tổng nghiêm nghị, ông có chung nỗi lo với Tưởng Bách Xuyên: "Dù sao, chúng ta cũng không hoàn toàn khống chế cổ phần, hơn nữa, công ty Doãn Lâm đã tiếp xúc với một số cổ đông cấp cao của Phương Vinh, hẳn là hy vọng các cổ đông lớn chọn hợp tác với nhà máy sản xuất ống kính mà Doãn Lâm sắp thu mua."

Tưởng Bách Xuyên xoa bóp ấn đường, một lát sau, anh nói với Hà tổng: "Hẹn chủ tịch hội đồng quản trị của Phương Vinh vào thứ hai giúp tôi, tôi muốn tranh thủ cơ hội để gặp mặt và nói chuyện với ông ấy."

Hà tổng nhắc nhở anh: "Giao tình giữa ông ấy và ông chủ của Doãn Lâm không tầm thường đâu, cậu vẫn muốn hẹn gặp ông ấy dù không nắm chắc mười phần à?"

Nói không chừng còn ngược lại ấy chứ.

Ngón tay của Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng gõ lên tay vịn của ghế sô pha. Mấy giây sau, anh nhìn về phía Hà tổng, cười nhạt: "Thì cũng nên thử một lần chứ, nhỡ thành công thì sao?"

Hà tổng khẽ cười một tiếng: "Được, ngày mai tôi sẽ tìm người để hẹn, có thể hẹn được hay không thì khó mà nói. Hiện tại đang là lúc Hải Nạp cùng Doãn Lâm cạnh tranh kịch liệt nhất, nói không chừng, ông ấy sẽ tìm lý do để tạm thời trì hoãn thời điểm gặp mặt cậu."

Tưởng Bách Xuyên tựa khuỷu tay trên tay ghế sô pha, tay chống cằm, sắc mặt căng thẳng.

Không phải anh không nghĩ tới khả năng này, đây mới là nguyên nhân quan trọng nhất khiến anh vội vã chạy tới.

Nếu Hà tổng không hẹn được người kia, anh sẽ nghĩ cách khác.

Anh nói với Hà tổng: "Chú cứ hẹn đi, dù sao chúng ta cũng không thể khống chế kết quả."

Bàn bạc về hãng máy ảnh LACA xong, Tưởng Bách Xuyên lại hàn huyên về những vụ thu mua xuyên quốc gia lớn trong giới tài chính cùng Hà tổng.

Hà tổng đổ một phần nước trà trong chén của Tưởng Bách Xuyên đi rồi thêm vào chút trà nóng, ý bảo anh nếm thử.

Ông hỏi: "Cậu đứng đằng sau vụ thu mua cổ phần của công ty dầu mỏ thuộc sở hữu của Doãn Lâm phải không?"

Quan hệ giữa Hà tổng cùng Tưởng Bách Xuyên rất thân thiết, hai người chưa bao giờ quanh co với đối phương.

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt: "Nếu tôi nói tôi không làm thì chú có tin không?"

Hà tổng nâng chén trà, khẽ uống một ngụm, hỏi ngược lại: "Cậu thấy thế nào?"

Tưởng Bách Xuyên khẽ cười vài tiếng nhưng không phủ định.

Hà tổng biết, điều này đồng nghĩa với với việc ngầm thừa nhận.

"Cậu có nhiều tiền bỏ không để đi thu mua hàng loạt như vậy sao?"

Tưởng Bách Xuyên buồn bã nói: "Tôi nghèo kiết xác rồi, chú cho tôi vay một chút nhé?"

Hà tổng cười, trong tiếng cười xen lẫn ý xấu khó phát hiện: "Nếu cậu cầu xin tôi thì tôi có thể suy nghĩ một chút."

Tưởng Bách Xuyên híp mặt, chậm chạp nói: "Tốt nhất là chú cùng Tưởng Mộ Tranh nên cầu nguyện đời này đừng rơi vào tay tôi, bằng không, hai người muốn khóc cũng không khóc được đâu."

Hà tổng: "..."

Tưởng Bách Xuyên nhìn đồng hồ, lấy di động ra gửi tin nhắn cho Tô Dương: [Em đang ở đâu thế?]

Tô Dương trả lời: [Anh đoán xem.]

Tưởng Bách Xuyên: [Anh sắp ra khỏi công ty để tìm em đây.]

Tô Dương: [Anh không biết em ở đâu thì tìm thế nào?]

Tưởng Bách Xuyên: [Sau khi ra ngoài, anh sẽ cho em biết anh ở đâu, em cứ tới tìm anh là được.]

Tô Dương: [...]

Cô cất di động, đứng tại bờ sông, tiếp tục chụp ảnh du thuyền đi tới đi lui trên sông.

Gió sông lạnh buốt thổi qua.

Cô thấy hơi lạnh, nhưng lại không lạnh lắm.

Qua vài phút, Tô Dương nhìn di động vẫn chưa có động tĩnh.

Nửa tiếng trước, cô vừa gọi điện cho một quản lý của ngân hàng nào đó, bên kia ngắt máy nói đang họp, một lát nữa sẽ gọi lại cho cô.

Tính tới hiện tại vẫn không có bất kỳ động tĩnh nào.

Nghĩ tới lỗ hổng tài chính mà Tưởng Bách Xuyên hiện đang có, Tô Dương không khỏi lo lắng ở trong lòng.

Lúc còn ở trên máy bay, Tưởng Bách Xuyên đã đùa rằng, anh muốn cô làm khách mời lâu một chút để có thể cầm ba trăm triệu hối lộ cho anh.

Cộng thêm e-mail về sự biến động của tiền trong tài khoản ngân hàng mà cô nhận được sáng sớm hôm nay, cô đoán Tưởng Bách Xuyên đang gặp khó khăn khi quay vòng vốn[1].

[1] 资金周转:  Vốn là số tiền một người có, người đó đầu tư vào cửa hàng và hàng hóa để bán. Sau khi bán hết hàng, vốn sẽ quay lại với người đó sau khi đã trừ đi chi phí (thuê cửa hàng, trả lương, vân vân) cộng với phần lãi. Đây là một vòng quay của vốn.

Bằng không, với tính cách của mình, anh đã không đùa như vậy.

Khi ấy, cô cố ý trêu chọc Tưởng Bách Xuyên một phen, ra vẻ không hiểu lời ngầm của anh.

Thấy anh phát điên ở trong lòng, còn mang vẻ mặt vừa hận không thể đánh chết cô vừa bất đắc dĩ, cô cảm thấy rất hài lòng.

Nhưng, sau khi tới Thượng Hải rồi tách ra cùng anh, cô lập tức bấm số của vị quản lý ngân hàng kia.

Một phần tiền trong tài khoản ngân hàng của cô là lợi nhuận cuối năm của Hải Nạp trong mười năm này.

Bắt đầu từ năm 18 tuổi, cô đã là cổ đông lớn thứ ba của Hải Nạp.

Tất cả cổ phần đều là do Tưởng Bách Xuyên chuyển cho cô.

Một phần tiền khác là lợi nhuận từ 3% cổ phần của tập đoànTrung Xuyên do cô nắm giữ, những cổ phần này là quà cưới mà mẹ chồng tặng cho cô, xem như sính lễ của nhà họ Tưởng.

Nhưng mẹ chồng nói, số cổ phần này không liên quan tới nhà họ Tưởng.

Bởi vì, bà đã chuyển cho cô một nửa số cổ phần của chính mình.

Phần còn lại là tiền cô kiếm được từ việc đầu tư mà Tưởng Bách Xuyên từng hướng dẫn từ vài năm trước.

Mấy năm nay, vì bận rộn với việc chụp ảnh nên cô không tiếp tục đầu tư nữa.

Thỉnh thoảng, khi chú tư cùng chú năm phải thu mua hàng loạt, thiếu hụt tài chính, họ sẽ mượn tiền từ chỗ cô.

Khi họ không cần, cô sẽ gửi toàn bộ số tiền bỏ không đó vào ngân hàng, chờ tới khi bọn họ cần dùng cũng thuận tiện hơn.

Những năm gần đây, Tưởng Bách Xuyên mới là người chưa từng sử dụng tiền của cô.

Khi Tô Dương đang kinh ngạc, tiếng chuông di động vang lên.

Là điện thoại của quản lý Trương, Tô Dương nhanh chóng nhận cuộc gọi.

"Tiểu Tô, chào cô."

Quản lý Trương hơi ngừng rồi nhanh chóng đổi giọng: "Hiện tại có lẽ phải gọi cô là phu nhân mới đúng."

Tô Dương cười: "Quản lý Trương khách khí quá, ngài cứ gọi Tô Dương là được rồi."

Quản lýTrương giải thích: "Ban nãy tôi có cuộc họp xem xét để cho vay nên không tiện nghe điện thoại, cô có chuyện gì gấp à?"

Tô Dương: "Tôi muốn báo trước với ngài một tiếng để hẹn sẵn, ngày mai tôi muốn chuyển tiền đi."

Quản lý Trương: "Lần này thông gia nhà cô lại vay nóng sao?"

Mấy năm nay, ông đã quen với việc Tô Dương chuyển tiền đi bất cứ lúc nào, nhưng bây giờ đang là cuối năm, là tháng quan trọng nhất để đánh giá tiền gửi ngân hàng.

Tô Dương nói: "Đúng vậy, bên thông gia của tôi lại cần dùng tiền rồi."

Cô không nói rõ là Tưởng Bách Xuyên cần.

Quản lý Trương hỏi: "Lần này cô chuẩn bị chuyển đi bao nhiêu?"

Tô Dương hắng giọng một cái: "Quản lý Trương, ngày mai tôi muốn chuyển năm trăm triệu."

Trên máy bay, Tưởng Bách Xuyên nửa đùa nửa thật nói ba trăm triệu, đây hẳn là con số mà anh thiếu, nhưng cô chuẩn bị chuyển thêm hai trăm triệu cho anh để đề phòng mọi tình huống.

Vừa nghe Tô Dương muốn chuyển những năm trăm triệu cùng một lúc, quản lý Trương đau lòng, ngay cả chỉ tiêu gửi tiền ba tháng cũng xảy ra vấn đề ở chi nhánh nhỏ của bọn họ.

Nhưng họ lại không thể không chuyển, nên ông xác nhận một lần nữa: "Phải chuyển ngay ngày mai sao?"

Tô Dương: "Đúng, ngày mai sẽ phải dùng gấp, số tiền còn lại vẫn tiếp tục lưu lại ở ngân hàng."

Sau khi cúp điện thoại, Tô Dương trực tiếp mua vé may bay về Bắc Kinh vào buổi chiều mà   không nói trước một tiếng với Tưởng Bách Xuyên, sáng mai cô còn phải tới ngân hàng để chuyển tiền cho anh.

Sau khi đặt vé xong, nhìn thông tin vé, Tô Dương hơi hơi thở dài bất lực.

Có lẽ hai người lại phải hủy bỏ kỳ nghỉ lần này.

Lần nào cũng thế, cứ khi anh được nghỉ phép để ở cùng cô, cô cũng tạm thời bỏ xuống công việc ở trên tay để cả hai thư giãn một chút, rốt cuộc kế hoạch vẫn luôn biến hóa thật nhanh, mà bọn họ lại không thể không quan tâm tới những biến hóa ấy.

Lúc này, tiếng chuông di động lại vang lên.

Là điện thoại của Đinh Thiến.

"A lô, Thiến Nhi à, có chuyện gì thế?"

Đinh Thiến: "Bản hợp đồng của LACA không có vấn đề gì chứ?"

Tô Dương nhìn mặt sông gợn sóng lăn tăn: "Không có vấn đề gì, khi nào thì ký?"

Đinh Thiến: "Sau lễ Giáng Sinh, chúng ta sẽ đi Đức vào khoảng ngày mùng mười tháng Giêng, vừa đúng lúc quay chụp quảng cáo mới luôn. Cậu có linh cảm tốt nào với chủ đề lần này không? Yêu cầu của bọn họ nghiêm khắc lắm đấy."

Tô Dương: "Còn mười mấy ngày nữa nhỉ, chắc mình sẽ nghĩ ra một phương án tốt, nhưng hiện tại thì đang không có manh mối gì."

Đinh Thiến ở bên kia có điện thoại, vội vàng cúp máy.

Tô Dương cất di động vào trong túi quần, đeo máy ảnh lên cổ, lang thang về phía trước dọc theo bờ sông.

Tầng cấp cao của LACA yêu cầu hình quảng cáo lần này phải lấy chủ đề là mối tình đầu, còn phải là một câu chuyện tình yêu mỹ lệ rung động lòng người.

Nhưng, chỉ dùng hơn mười giây quảng cáo mà muốn biểu lộ câu chuyện tình yêu liên quan tới mối tình đầu và có cảm giác động lòng người là chuyện khó khăn đến nhường nào.

Cô hơi hơi thở dài.

Quảng cáo phát ngôn của người khác chỉ cần tham gia quay chụp là được, quảng cáo của cô thì lại khác.

Cô không chỉ làm người mẫu trong quảng cáo, mà studio của cô còn phải chịu trách nhiệm sáng tạo ý tưởng, quay chụp cùng biên tập hậu kỳ.

Mấy ngày nay, cô chỉ mải lăn lộn cùng Tưởng Bách Xuyên, không có tâm tư làm việc.

Lúc này, Đinh Thiến lại gọi đến.

"Dương Dương, Tưởng Bách Xuyên có đang ở cạnh cậu không?"

Tô Dương cười nói: "Cậu lại muốn làm chuyện xấu xa gì thế?"

Đinh Thiến: "Cậu trả lời mình trước đã."

Tô Dương: "Không, mình đang lang thang ở ngoài một mình."

Đinh Thiến yên tâm, đoạn nói: "Vì sao mình cứ cảm thấy Tưởng Bách Xuyên chính là người phơi bày chuyện tình cảm của hai người?"

Tô Dương phủ định chẳng chút do dự: "Không thể nào, anh ấy không nhàm chán vậy đâu."

Dựa vào sự hiểu biết của cô đối với anh, anh quả thực khinh thường làm một việc như vậy.

Đinh Thiến: "Cậu không tin đúng không? Mới đầu mình cũng chẳng tin đâu, nhưng khi mình liên kết một loạt sự kiện với nhau, xem trước xem sau một lần, mình mới giật nảy, sau đó cảm thấy, với loại người bao che khuyết điểm như Tưởng Bách Xuyên, tám chín phần là anh ấy làm việc này."

Tô Dương nghi hoặc, "Nói một chút cho mình nghe xem nào, mấy hôm nay mình chỉ mải vui vẻ, chưa mang theo đầu óc ở bên người."

Đinh Thiến không nhịn được mà đả kích: "Dù có mang theo thứ xa xỉ như đầu óc thì cậu nào có mấy phần đâu, nên mang hay không cũng chẳng khác gì nhau hết."

Tô Dương: ". . ."

Đinh Thiến bắt đầu phân tích cho cô: "Tưởng Bách Xuyên nhất định đã tìm một người đáng tin cậy để diễn một màn kia, đầu tiên là chụp ảnh bóng lưng mơ hồ, sau đó, anh ấy mượn cơ hội để công khai tình trạng hôn nhân của hai người, rồi dẫn cậu tới công viên để phô bày tình cảm. Bằng cách này, anh ấy không chỉ tuyên thệ chủ quyền với cậu, mà còn trực tiếp cắt đứt tất cả tâm tư của nhà họ Kiều."

Sau khi nghe xong lời phân tích, Tô Dương cảm thấy có chút đạo lý.

Cô nói với Đinh Thiến: "Tiếp tục đi."

Đinh Thiến uống chút nước rồi lại nói: "Nếu chuyện hôn nhân của các cậu đã được công khai thì chắc chắn Kiều Cẩn sẽ không để cậu dễ chịu, cô ta am hiểu nhất việc để giới truyền thông vây công cậu, mà đương nhiên Tưởng Bách Xuyên cũng đã nghĩ đến điều này, nên anh ấy đã khiến người khác cố ý tiết lộ hành trình của các cậu cho giới truyền thông trước khi Kiều Cẩn kịp làm gì đó."

Tô Dương giật mình, chẳng trách bọn họ bị phóng viên vây kín ở sân bay.

Lúc đó, cô không suy nghĩ nhiều, chỉ cảm thấy bọn họ đang là trung tâm của tin đồn nên bị truyền thông vây cũng không phải chuyện lạ.

Đinh Thiến còn nói: "Cậu nghĩ mà xem, mấy vệ sĩ bên người Tưởng Bách Xuyên là cấp bậc gì? Phóng viên có thể tùy tiện tới gần như vậy sao? Khi các cậu quyết định tới sân bay, tại sao lại có một đám phóng viên chờ sẵn? Chắc chắn đã sớm có người tiết lộ hành trình của các cậu."

"Dương Dương? Có đang nghe không đấy?"

Tô Dương hoàn hồn: "Có chứ, cậu nói tiếp đi."

Đinh Thiến: "Mình thấy, nhất định là Tưởng Bách Xuyên sợ một mình cậu không đối phó được với truyền thông nên muốn dùng cách này để phóng viên vây chặt hai người, sau đó, anh ấy thay cậu trả lời mọi vấn đề mà đám phóng viên kia truy hỏi, còn là tự hỏi tự trả lời nữa chứ."

Nói xong, Đinh Thiến không khỏi cảm thán: "Cậu nói xem, nếu không phải anh ấy muốn làm như vậy, còn ai có bản lĩnh khiến anh ấy một lúc nói nhiều lời như thế? Mấu chốt là việc này còn dính tới chuyện cá nhân nữa, không phải anh ấy ghét nhất việc cuộc sống của mình bị phơi bày trước tầm mắt của công chúng sao?"

Tô Dương thở dài một hơi, trong lòng chua xót không thôi.

Giọng của Đinh Thiến lại truyền tới: "Cậu còn không biết tính tình Tưởng Bách Xuyên à? Ngoài người nhà cùng nhân viên trong phòng làm việc của chúng ta ra, cậu đã thấy anh ấy ôn hòa bao giờ chưa? Mình đã xem video các cậu bị phóng viên vây sáng nay rồi, thái độ của anh ấy tốt chưa từng thấy, thiếu chút nữa làm mình rớt cằm đấy."

Tô Dương nhìn du thuyền đang chầm chậm lái về phía trước, một tầng sương dần dần dâng lên ở trước mắt, ngay sau đó, du thuyền lớn cũng mờ đi.

Cô không biết mình đang nghĩ gì.

Trong đầu hoàn toàn rối loạn.

Đinh Thiến nói tiếp: "Cậu không biết cái video ấy hiện tại đang nổi tới mức nào đâu, Tưởng Bách Xuyên sắp trở thành ông chồng quốc dân rồi đấy."

Sau đó, Đinh Thiến vừa cười chế nhạo vừa nói: "Dáng vẻ nữ tính nép trong ngực Tưởng Bách Xuyên của cậu khi ấy đúng là xưa nay chưa từng có, tàn phá cánh phụ nữ chúng mình thậm tệ."

"Dương Dương?"

Không có ai lên tiếng.

Đinh Thiến lại gọi tên cô: "Dương Dương?"

Tô Dương hoàn hồn: "Hả? Mình đang nghe đây."

Kỳ thực, cô chẳng lọt tai bất kỳ chữ nào Đinh Thiến vừa nõi, trong đầu chỉ nghĩ về Tưởng Bách Xuyên.

Lúc này, có một đôi cha con đi qua người Tô Dương, người đàn ông còn rất trẻ, cô con gái cũng chỉ khoảng ba bốn tuổi.

Người cha đang gọi điện thoại, cô bé ôm chân cha, không để cha mình đi, bàn tay nhỏ không ngừng cào cào, muốn cướp di động trong tay của cha mình.

Miệng bé còn lặp đi lặp lại một câu: "Chi động (di dộng), chi động, con muốn chi động."

Tay trái người đàn ông cầm di động gọi điện thoại, tay phải xách mũ áo lông của cô bé, sợ cô bé ngã sấp xuống.

Sau khi trò chuyện xong, người cha đưa di động cho cô bé, hai tay nâng cô bé lên cao.

"Cốp" một tiếng, chiếc di động mà cô bé cầm không chắc rơi trên mặt đất.

Có lẽ, biết chính mình đã làm sai nên cô bé khóc òa thành tiếng.

Tuy nhiên, nếu nghe âm thanh thì sẽ biết kiểu khóc khan này không phải thực sự thương tâm, đây chỉ là cách trẻ con vô thức bảo vệ mình khi làm sai chuyện gì đó.

Người cha đặt cô bé xuống, nhặt di động lên xem rồi sờ đầu bé gái. Anh ta học cô bé, nói từng tiếng: "Nếu chon còn chóc thì chi động sẽ hông để ý tới chon đâu (Nếu con còn khóc thì di động sẽ không để ý tới con đâu)."

Cô bé đột nhiên ngừng tiếng khóc, còn giả vờ dùng tay lau lau mắt.

Tô Dương nhìn khuôn mặt nhỏ mũm mĩm của cô bé, làm gì có giọt nước mắt nào.

Người cha lại đưa di động cho cô bé, ôm cô bé qua đỉnh đầu, để cô bé ngồi dạng chân trên vai mình.

Cô nhìn bóng lưng ấm áp của của đôi cha con kia, thật lâu sau vẫn chưa lấy lại tinh thần.

Tuy cô không thấy rõ di động có hỏng hay không, nhưng nếu trực tiếp rơi xuống nền gạch từ vị trí cao như vậy, tỷ lệ màn hình không vỡ là quá nhỏ.

Thế nhưng, người cha lại xem như không có chuyện gì, chẳng oán trách đứa trẻ nửa chữ.

Cô vô thức thay thế một màn kia thành hình ảnh Tưởng Bách Xuyên chung sống cùng con nít.

Nếu cô sinh một bé gái, nhất định anh sẽ giống như người cha vừa rồi, dùng cách đặc biệt của riêng mình để cưng chiều đứa trẻ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoacothong, Trạc Ái, Vũ Phi Không và 136 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

4 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

5 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

6 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C900

1 ... 131, 132, 133

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

11 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 124, 125, 126

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C67]

1 ... 25, 26, 27

14 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

15 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107



Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 624 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 617 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Aka: Cần nâng giá hơm :">
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 1071 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 514 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Công Tử Tuyết: ssngoc ơi ss nhường em cái nhẫn xanh này đi, trong shop vẫn còn một cái xanh đấy ạ
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 558 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 531 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1019 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 504 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
TửNguyệtLiên: Đã có chương mới, mọi người ủng hộ với nha ^^ viewtopic.php?t=410922&p=3383693#p3383693
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 327 điểm để mua Ếch che nắng
Hạ Quân Hạc: =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.