Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo

 
Có bài mới 11.07.2018, 10:43
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3270 lần
Điểm: 6.18
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 8: Ba người
Editor: Melodysoyani

Mưa bụi mù mịt bay trên bầu trời, mang theo từng trận gió xuân nhè nhẹ , loại thời tiết này rất thích hợp để pha trà hoặc là lấy quyển sách ngồi trước cửa sổ ở nhà, nhưng Giang Cảnh Nghiên lại bị Lý Kê cố chấp túm lên phố.

Người nọ nói là phải mua lễ vật để xin lỗi nàng, lại không hỏi qua nàng có bằng lòng đi ra đây hay không, trùng hợp hôm nay lại là ngày hội múa rồng trong tháng hai, nàng cực kỳ không thích cảnh tượng náo nhiệt này, rõ ràng bên cạnh đều là cảnh tượng vui vẻ, nhưng nó lại cực kỳ chói mắt ở trước mặt nàng.

“Điện…… Không, Lý công tử, rốt cuộc ngươi muốn dẫn ta đi mua cái gì?” Giang Cảnh Nghiên và Lý Kê đi dạo nửa canh giờ, cả người vừa đau chân vừa mệt, do đội mũ sa vào ban đêm nên làm ảnh hưởng tầm mắt, nàng chỉ có thể đi theo sát Lý Kê.

Hôm nay Lý Kê mặc thường phục, hắn khoác một chiếc áo màu trắng ngà được may từ vải lạc đà quý báo, vóc dáng cao gầy nỗi bật giữa đám đông, hắn phất một góc áo, quay đầu lại nói: “Nắm lấy.”

Giang Cảnh Nghiên thành thật nắm lấy.

Góc áo bị kéo lấy, hắn không tự giác hé miệng cười trộm, ý thức được mình không nên cười với nàng, nên vội vàng buông khóe môi.

Hoa Mãn Lâu, tửu lầu số một ở kinh đô, đồ ăn ở đây, ngay cả ngự trù (đầu bếp) trong cung cũng không thể làm được. Ngày thường ngồi xuống cũng khó cầu, càng khỏi nói tới dịp náo nhiệt như hôm nay.

Trên lầu hai có một gian phòng thanh nhã đối diện đường cái , cửa sổ mở một nửa, có hai người đứng đó, người ngồi gần cửa sổ mặc trường bào hoa văn hình mây màu xanh thẩm, bên hông đeo miếng bạch ngọc Thanh Long cực kỳ bắt mắt.

Ánh mắt Lý Ung lạnh nhạt nhìn đám người trên đường, giọng nói mang theo lạnh lẽo:“Lý Mộc đã chết?”

“Bẩm điện hạ, đúng vậy.” Cảm nhận được trong lòng chủ tử không vui, Lý Đạt kẹp chặt hai tay, cả người co rúm không nhúc nhích.

“Hắn đã ở ẩn núp Đông Cung  được mười năm, không phải người mới.” Lời nói của Lý Ung có ẩn ý, Lý Đạt nghe hiểu trán lập tức đổ mồ hôi lạnh.

Từ khi vị chủ tử này xuất cung xây dựng phủ, hắn đã là quản gia của vương phủ, từ đó đến nay cũng đã năm sáu năm, theo lý thuyết mà nói hắn cũng nên thăm dò tính nết của chủ tử nhà mình, nhưng không hiểu là do tâm tư người trước mắt quá sâu, hay là do hắn quá ngu ngốc. Trước đó hắn đã chuẩn bị tốt lý do thoái thác để giải tội cho mình, nhưng khi ở trước mặt vị gia này, một câu thanh minh cho bản thân cũng không thể nói nên lời, “Phanh” một tiếng, hắn quỳ hai đầu gối xuống: “Là nô tài sai rồi.”

Lý Ung quay đầu lại liếc người trên mặt đất, chậc một tiếng, tuy nói lời trấn an người ta, nhưng giọng điệu vẫn lạnh băng đến thấu xương: “Đứng lên đi, ngươi làm việc cho bổn vương nhiều năm như vậy, bổn vương tin tưởng ngươi.”

“Tạ vương gia.” Sau khi Lý Đạt đứng lên nghĩ đến chuyện Lý Mộc bại lộ thân phận, cảm thấy có chút không cam lòng: “Thật ra, nô tài có câu này, không biết……”

“Nói đi.”

Lý Đạt đổ ly trà nóng, cúi người đến gần trước mặt Lý Ung, nín thở trầm ngâm nói: “Theo tin tức từ Đông Cung tới, chuyện của Lý Mộc, hình như có liên quan đến Giang tiểu thư.”

“Giang Cảnh Nghiên, à.” Giữa vị chát và ngọt của hồng trà, mặt mày Lý Ung hiện lên một chút tàn khốc, mới vừa cúi đầu định uống hớp thứ hai, đã nhìn thấy một nguồn sáng. Hắn không nghĩ tới tên ma ốm Lý Kê kia còn ra đây đi dạo, đợi chút,sao bóng dáng người túm góc áo của hắn lại quen thuộc như vậy.

Lúc này, Lý Kê đột nhiên ngừng lại trước một quầy hàng bán trang sức, chọn một cây trâm thuần trắng, cười hì hì thanh toán tiền, đưa cho Giang Cảnh Nghiên: “Cái này, cho ngươi.”

Giang Cảnh Nghiên vén một góc của mũ sa  lên, tiếp nhận cây trâm, keo kiệt, đường đường Thái tử gia, thế nhưng lại chọn một món đồ ở ven đường. Trong lòng ghét bỏ,  nhưng nàng vẫn cất cây trâm vào.

Thấy Lý Kê còn muốn đi dạo, nàng dừng lại không đi.

“Làm sao vậy?”

“Công tử tốt của ta, ngươi tạm tha cho ta đi, nếu không ngài và Lê công tử đi dạo, ta tìm một quán uống trà chờ ngài được không?”

Giọng nói của nàng kéo dài, lúc này lại mang theo chút hờn dỗi làm nũng, nghe được làm cho lòng người ngứa ngáy, đáng tiếc mũ sa che khuất khuôn mặt xấu hổ của nàng, không thể nhìn thấy được.

Lý Kê không khỏi nuốt  nước miếng, nhìn đến bảng hiệu  Hoa Mãn Lâu, đột nhiên nhớ lại cái gì, nghĩ đến kiếp này nha đầu này ở nông thôn nên sợ là chưa từng tới đây, nên muốn dẫn nàng đi trông thấy việc đời.

Tửu lầu lớn như Hoa Mẫn Lâu, dù sao cũng sẽ có một gian phòng thanh nhã giành cho khách quý, ví dụ như Lý Kê vậy.

Nói về sống phóng túng, kiếp trước từ  khi Giang Cảnh Nghiên vào phủ Mộc Vương  đã có thể thông suốt, sau lại  tiến Đông Cung, khi đó tuy Lý Kê khách khí  với nàng, nhưng  vẫn muốn gì có nấy, cho nên nàng cũng chưa bao giờ thiếu cái ăn. Mà có thể làm nàng nhớ kỹ nhất, chính là mấy bảng hiệu đồ ăn của Hoa Mãn Lâu.

“Ta muốn một phần gà ngâm rượu, thêm một bình rượu hoa đào vừa mới ngâm được một năm.” Giang Cảnh Nghiên trôi chảy gọi món ăn.

Lý Kê: “Nhìn giọng điệu quen thuộc  của ngươi, không phải lần đầu tiên đến Hoa Mãn Lâu này đúng không?”

Đáng chết, nàng nói lỡ miệng, đời này nàng vẫn là nữ nhi huyện lệnh thất phẩm, sao có thể tới loại địa phương này. Nàng cười cười, tự giải vây cho mình: “Ngài nói giỡn,  nơi tiêu tiền như nước chảy này, sao ta có bản lĩnh tới được, hôm nay còn không phải nhờ phúc của công tử sao. Về phần gọi món ăn, ở kinh đô này ai mà không biết món gà ngâm rượu và rượu hoa đào của Hoa Mãn Lâu chứ.” Nói  qua nàng còn giơ ngón tay cái lên.

Lý Kê gật gật đầu, nàng nói không sai, Hoa Mãn Lâu có thể nổi danh như thế,  không thể không kể đến món gà ngâm rượu và rượu hoa đào.

Nàng nghe thấy tiếng mưa rơi tí tách bên ngoài, trong lòng buông tiếng thở dài, đi đến bên cửa sổ, vươn một bàn tay ra để mưa rớt lên bàn tay.

Hắn để Lê Tiến canh giữ ở cửa, gian phòng thanh nhã chỉ có hai người bọn họ, dù không muốn nhìn, nhưng dường như bóng dáng người nọ đã sớm lưu lại dấu vết ở trong lòng hắn, hắn hoảng hốt khi thất lạc nó, hắn muốn tìm lại, thậm chí, ôm nàng vào trong lòng ngực. Đột nhiên hô hấp trở nên dồn dập, hắn phiền lòng vì ý nghĩ này, trầm giọng hỏi: “Ngươi thích ngắm mưa à?”

Giang Cảnh Nghiên không hiểu vì sao hắn lại nổi giận, nàng chỉ cảm thấy hai người ngồi ở trên một cái bàn, lúng túng sợ nhiều lời, lúc này mới đi đến phía trước cửa sổ. Khi nàng xoay người, không khéo nhìn đến gian phòng thanh nhã cách vách cũng có một bàn tay vươn ra, nàng tò mò nhìn ra bên ngoài, cả người run lên,  giống như con thỏ bị kinh sợ lập tức lùi về, “phịch” một tiếng, vô ý thức đóng  cửa sổ lại.

Sao lại là hắn?

Lý Kê nhìn ra Giang Cảnh Nghiên có gì đó không đúng, đi đến trước mặt nàng, mới vừa hỏi Giang Cảnh Nghiên làm sao vậy, đã thấy được hoàng huynh của hắn, đôi mắt lạnh nhạt kia khiến hắn muốn lập tức chọc mù.

Nhìn hai người như thế, nhưng  Lý Ung làm thân vương, nhìn đến Thái tử  phải lại đây hành lễ tiếp đón.

“Thái tử.” Lý Ung người này, am hiểu ngụy trang chính mình, vừa rồi vẫn là một khuôn mặt xa lạ như không biết ngươi là ai, lúc này đã biến thành ánh mắt sôi nỏi.

Mà Lý Kê, cũng không còn là vị Thái tử thích giả thanh cao, hắn diễn thì mình theo:“Nhị hoàng huynh không cần đa lễ, hôm nay ta mặc thường phục ra đây, Nhị ca vẫn dựa theo xưng hô trong nhà của dân chúng, gọi ta một tiếng tứ đệ đi.”

Một bức tranh huynh đệ tuyệt đẹp.

Lý Ung cười thản nhiên,sau khi gọi một tiếng tứ đệ, cúi đầu nhấp trà, ánh mắt lén ngắm Giang Cảnh Nghiên bên cạnh Lý Kê.

Lúc Lý Ung tiến vào, Giang Cảnh Nghiên lập tức đội mũ sa lên một lần nữa, cảm nhận được ánh mắt gắt gao như bó buộc kia, làm cả người nàng như mọc đinh, cực kỳ khó chịu.

Chú ý tới Lý Ung đang nhìn Giang Cảnh Nghiên còn có Lý Kê, lời đồn bên ngoài về Lý Ung và Giang Cảnh Nghiên, hắn cũng có nghe thấy, nhớ đếnngày trước, nếu không phải hắn cướp người nửa đường, Giang Cảnh Nghiên đã sớm thành một bông hoa trong phủ Mộc Vương .

Hắn bắt lấy tay Giang Cảnh Nghiên, cảm nhận được nàng không tình nguyện mà rút trở về, hắn sử dụng lực kéo đến trong lòng ngực của mình, mặt mày hớn hở nói nói với Lý Ung: “Hôm nay là ngày khó có được, hoàng huynh ra cửa không dẫn theo một hồng nhan, dẫn theo Lý Đạt là có ý tứ gì.” Hắn vừa nói vừa cười, trong lòng sảng khoái: “Ta nghe nói, hôm kia phụ hoàng tặng một vị cô nương đến phủ Mộc Vương, nghe nói hết sức xinh đẹp động lòng người.”

Lý Ung không chút để ý mà pha trà, nói: “A, từ khi nào mà tứ đệ lại có hứng thú với nữ sắc vậy?” Hắn nhìn về phía Giang Cảnh Nghiên: “Không phải tứ đệ vẫn luôn không gần nữ sắc sao, hôm nay dẫn theo nữ quyến, mới là thật sự thiên tư quốc sắc(người con gái có sắc đẹp tuyệt trần) đi. Chỉ là đáng tiếc, nàng che mũ sa, tứ đệ thật keo kiệt, ngay cả hoàng huynh cũng không thể nhìn một cái sao?”

So về tài nói chuyện, Lý Kê còn kém Lý Ung một bậc, hắn phát hiện người trong lòng ngực có chút run rẩy, kề tai nói nhỏ hỏi câu: “Ngươi lạnh không?”

Giang Cảnh Nghiên lắc đầu, mành sa đong đưa như nước chảy, điều khiến nàng thấy lạnh là khí thế  của người nọ.

Dù rằng Giang Cảnh Nghiên lắc đầu, Lý Kê vẫn thuận tiện siết chặt một chút, mang theo áy náy nhìn về phía Lý Ung: “Mong hoàng huynh thứ lỗi, da mặt nàng mỏng, rất dễ xấu hổ.”

“Ồ, phải không.” Lý Ung cố ý kéo lớn âm cuối, dường như  nói cho Lý Kê  biết  lúc nữ nhân này ở trước mặt hắn không như vậy.

~ Hết chương 8~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.07.2018, 11:32
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3270 lần
Điểm: 6.18
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Điểm tâm.
Editor: Melodysoyani.

Trên đường trở về, Giang Cảnh Nghiên cảm thấy không khí là lạ, khi vào cửa, Lý Kê không nói lời nào, đánh sập cửa đi vào tẩm cung của mình.

Không thể hiểu được, tự nhiên vui vẻ kêu nàng ra cửa, cũng vì nàng nên mới mất hứng sao? Giang Cảnh Nghiên nghĩ nghĩ, thôi, nàng cũng không có oan ức lắm, dựa vào gì hắn nghiêm mặt với mình, thì nàng phải đuổi theo nịnh bợ.

Lúc trở về phòng của mình, nhìn đến Thôi ma ma ghé vào trên bàn ngủ, nàng mới ý thức được mình đã sai sót ở đâu. Kiếp này trước mắt nàng chính là nữ nhi của tội thần, ở chỗ người ta dùng đồ của người ta, còn phải dựa vào hắn để lật lại bản án của phụ thân, đương nhiên phải gấp gáp  đi lấy lòng người ta. Ai, thở dài một tiếng, sau đó nàng đánh thức Thôi ma ma vẫn đang ngủ.

Ngày kế, Giang Cảnh Nghiên dậy sớm làm điểm tâm,  lúc mới đến trước cửa điện Tuyên Đức, đã nhìn thấy Thuận Xương dựa vào lan can ngủ gà ngủ gật.

“Thuận Xương công công, hôm qua đâu phải ngài gác đêm, sao lại đứng trước cửa vậy?” Nàng chậm chạp nói xong, khi Thuận Xương tỉnh lại có chút lảo đảo, nàng vội duỗi tay đỡ lấy.

“Không dám không dám.” Thuận Xương ngắm nghía Giang Cảnh Nghiên, chỉ cài một cây trâm bạch ngọc, cả người trong sáng như nước phù dung, mát mẻ động lòng người,  giọng nói khàn khàn: “Bẩm Giang tiểu thư, hôm qua điện hạ  vừa trở về đã trút giận lên đồ của điện Tuyên Đức, nô tài còn chưa hỏi ra miệng, đã bị đuổi ra đây.” Hắn nhìn đến đồ vật trong tay Giang Cảnh Nghiên, khuyên nhủ: “Giang tiểu thư, sáng sớm trời còn sương, hay là người về trước đi, đồ kia ta chuyển cho điện hạ thay người, được không?”

Nghĩ đến khuôn mặt thối của Lý Kê, Giang Cảnh Nghiên gật gật đầu, mở hộp đồ ăn ra, mang điểm tâm còn đang bốc hơi nóng sang, nói:“Điểm tâm này công công đừng đưa cho điện hạ nữa, ngài vất vả gác đêm, nếu như không chê, ta đưa cái này cho công công.”

“Không không, đây là Giang tiểu thư chuẩn bị cho điện hạ, làm sao nô tài dám nhận lấy.”

“Công công đừng khách sáo với ta nữa, điểm tâm này phải ăn khi còn nóng thì mới ngon.” Giang Cảnh Nghiên ngắm nhìn cửa điện Tuyên Đức, không thấy động tĩnh gì, tiếp tục nói: “Hơn nữa cũng chẳng biết lúc nào điện hạ mới thức, để nguội rồi sẽ rất lãng phí. Chờ điện hạ nguôi giận, ta lại đưa cái khác tới là được.”

Thuận Xương thấy không thể từ chối, trong lòng khen cách đối nhân xử thế của Giang Cảnh Nghiên một câu, lập tức vui vẻ nhận lấy một hộp  điểm tâm, tùy tiện cầm một miếng, óng ánh trong suốt, hương khí xông vào mũi, cắn một ngụm, thơm ngọt không thấy ngán, trơn bóng ngon miệng. Lúc hắn đang nhét miếng thứ hai vào miệng, cửa điện Tuyên Đức đột nhiên mở ra.

“Khụ khụ.” Thuận Xương che yết hầu lại, nghẹn họng.

Lý Kê trừng mắt nhìn Thuận Xương, ánh mắt dừng  trên hộp đồ ăn ở trong tay hắn , trên thực tế  lúc Giang Cảnh Nghiên tới hắn đã dậy, nhưng nhớ tới  ánh mắt ái muội không rõ của Lý Ung  và nàng vào hôm qua, ngực lập tức nghẹn muốn chết.

“Điện hạ, nô tài lập tức đi kêu người tới.” Thuận Xương xách theo hộp đồ ăn muốn đi, phía sau lại có một giọng nói lạnh băng  kêu tên của hắn.

Xong rồi, điện hạ rất ít dùng giọng điệu như vậy kêu hắn, việc ban đêm hôm qua hắn lén ngủ bị phát hiện rồi sao?

Không đợi Thuận Xương cẩn thận suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra, trong tay hắn đột nhiên trống trơn, chỉ nghe chủ tử nhà hắn vô tình nói: “Hai miếng ngươi mới vừa ăn, trừ vào bổng lộc hai tháng của ngươi, xem như bồi thường cho Cô.”

Thuận Xương: “……” Bồi thường cái gì chứ, rõ ràng là Giang tiểu thư cho hắn, sao lại là điện hạ.

——
Điều Giang Cảnh Nghiên không ngờ tới chính là, Lý Kê trốn nàng ba ngày liên tiếp không gặp, cũng là trong ba ngày này, nàng nghe được tin phúc thẩm lại án tham ô ở Tùy Châu.

“Cô nương, người nói xem ta chỉ biết đứng trong đại điện nhà cao cửa rộng này, chuyện gì cũng không rõ, nếu lần này  lão gia …… Ai.” Thôi ma ma đi tới đi lui ở trong phòng, liên tiếp thở dài.

Làm sao nàng không lo lắng, giống như nguyện vọng đã ước lúc sắp chết vào kiếp trước vậy, nàng thà rằng làm thiếp ở nhà phụ, cũng không bước vào cửa nhà phú quý nữa. Loại cảm giác bị người ta nắm giữ vận mệnh của mình kia, làm nàng khó an trong chốc lát. Đến khi nào, nàng mới có thể tự khống chế bản thân đây?

Ý tưởng bỗng nhiên nảy lên trong đầu này khiến nàng chấn động, hơn nữa loại ham muốn này càng ngày càng mạnh liệt.

“Như Hoa, Như Ngọc.” Giang Cảnh Nghiên hô to về phía ngoài phòng, hai người lập tức nhanh chóng tiến vào: “Tỷ muội các người có thể giúp ta một việc được không?”

Như Hoa, Như Ngọc: “Xin Giang tiểu thư dặn dò.”

“Cũng không phải việc khó gì.” Giang Cảnh Nghiên nói: “Điện hạ không cho ta ra khỏi Đông Cung, nhưng lòng ta lại không thả lỏng được, hai người ra ngoài tìm hiểu tin tức dùm ta, được không?”

Như Hoa không nhúc nhích, người nói chuyện chính là Như Ngọc: “Việc này có gì khó, một mình nô tì đi là được rồi, để Như Hoa giữ nhà, bây giờ nô tì lập tức ra cửa làm việc cho Giang tiểu thư.”

Vừa mới dứt lời, Như Ngọc lập tức đi ra cửa làm việc, Như Hoa đi ra sân một lần nữa.

Chạng vạng

Lúc Như Ngọc trở về, mang theo một tin tức tốt, nói là lúc quận thủ Tùy Châu nghe hoàng thượng phái ngự sử đến tuần tra, đã nhân cơ hội bôi nhọ mấy quan viên thường có hiềm khích, khiến cho án tham ô lần này xuất hiện oan tình. Chỉ là Như Ngọc chỉ biết đó là bộ khoái ở nha dịch, cụ thể là người nào thì nàng không rõ lắm.

Nghe vậy, Giang Cảnh Nghiên cảm thấy bắt đầu đỗ mồ hôi lưng, phụ thân Giang Hoài của nàng, có thể nói là bằng hữu tốt của quận thủ Tùy Châu. Mấy năm nay, bởi vì tính cách cứng ngắc mà phụ thân đắc tội không ít đồng liêu, không ít người muốn làm phụ thân vấp ngã, mà quận thủ đại nhân cũng vì thế mà đã giúp không ít việc.

Muốn nói quận thủ đại nhân hãm hại phụ thân, Giang Cảnh Nghiên tìm không ra lý do.

Cả buổi chiều, tâm sự nàng đều nặng nề, nghĩ chờ Lý Kê trở về, xem có thể hỏi thăm  rõ ràng không, nhưng thẳng đến đêm đã khuya, Lý Kê cũng chưa trở về.

Chờ sáng sớm ngày hôm sau, nàng bảo Như Ngọc đi ra ngoài hỏi thăm, mới biết được bởi vì chuyện án tham ô ở Tùy Châu, Mộc Vương chọc giận Hoàng Thượng. Hoàng Thượng đã lớn tuổi, vừa giận đầu lập tức choáng váng, đêm qua Thái tử ở trong cung chăm sóc một đêm.

Lý Ung đến Tùy Châu điều tra án tham ô, đến bây giờ đã hơn một tháng , trong đó liên lụy rất nhiều người, Giang Hoài chỉ là một binh tôm tướng cua trong đó, vốn không nên để cho người khác chú ý, nhưng bởi vì người của Đông Cung và phủ Mộc Vương đều đang âm thầm giám thị Giang Hoài.

Một tiểu quan huyện lệnh thất phẩm, lại được hai vị hoàng tử  có quyền lực nhất trong triều coi trọng, người thông minh đều đang âm thầm điều tra vì sao Giang Hoài lại được như vậy.

Nhưng động tĩnh quá lớn, luôn không tốt, tuy Hoàng Thượng đã có tuổi, nhưng còn chưa tới  nông nỗi ngu ngốc hoa mắt điếc tai. Thực mau, ông cũng biết được tin tức này.

Đương kim thánh thượng đăng cơ năm 20 tuổi, cho tới bây giờ đã qua hai mươi lăm  cái xuân thu, lúc tuổi trẻ thủ đoạn có thể nói là ngang tàng, tuy hiện giờ sẽ ngẫu nhiên niệm tình, nhưng phần lớn ánh mắt vẫn sắc bén như cũ.

Quang Tông nhìn kỹ hai nhi tử cúi đầu quỳ gối,  đánh giá một lượt, cuối cùng dừng lại trên đứa con thứ tư mà mình thương yêu nhất: “Thôi bỏ đi, trẫm có chút mệt mỏi, Ung nhi đi thăm mẫu phi của con một lát đi, hôm qua có lẽ nàng cũng bị kinh sợ.”

Lý Ung giấu cổ tay đang nắm chặt trong ống tay áo, giọng điệu nhìn không ra cảm xúc: “Nhi thần đã rõ.” Nói xong hắn lập tức rời khỏi đại điện, bỏ lại hai người Quang Tông và Thái tử.

“Kê nhi, con lại đây.” Quang Tông vẫy tay nói.

Lý Kê tiến lên, quỳ gối bên mép giường, đỏ mắt cúi đầu không nói lời nào.
Quang Tông thấy vậy, không khỏi cười cười, do cảm xúc dao động mà khụ hai tiếng, Lý Kê vội  đấm lưng thuận khí cho ông.

Quang Tông: “Kê nhi, trẫm nghe nói, con để nữ nhi của  Giang Hoài ở  Ngô Đồng Uyển trong Đông Cung?”

“Phụ hoàng đã tra rõ.” Nghe vậy Lý Kê lập tức quỳ xuống một lần nữa: “Giang Cảnh Nghiên  tiến vào Đông Cung chỉ do ngoài ý muốn, nhi thần vô tình cứu nàng, biết được nàng có liên quan đên án tham ô ở Tùy Châu, lại sợ bên ngoài không an toàn, mới để nàng ở Đông Cung, nhi thần tuyệt không có ý vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp.”

Quang Tông vỗ vỗ bả vai Lý Kê, để hắn đứng lên: “Con đừng khẩn trương, phụ hoàng không ý tứ này, chỉ là bên cạnh con vốn chưa có người hầu hạ trong phòng, bây giờ đột nhiên có một người tới như vậy, phụ hoàng mới hỏi thêm vài ba câu như vậy.”

“Nhi thần đã rõ.”

Hai phụ tử lại nói thêm vài câu, Quang Tông đã để  Lý Kê trở về nghỉ ngơi. Chờ Lý Kê đi rồi,một thái giám đầu bạc mới đi ra từ sau long sàng.

Quang Tông tiếp nhận trà Trương Phúc bưng tới, uống một ngụm, không uống nữa, có chút suy tư mà nhìn Trương Phúc, một lát mới thở dài nói: “Trương Phúc, ngươi cảm thấy, lần này  vì sao Thái tử lại đối đầu với Mộc Vương?”

Trương Phúc đắp chăn cho Quang Tông, kính cẩn nghe theo nói: “Việc này bệ hạ hỏi sai người rồi, nô tài cũng không biết nên nói sao.”

“Ngươi đoán xem.”

“Vì quyền?”

Quang Tông lắc lắc đầu, tính cách  của Thái tử ông rõ ràng, hắn không phải là người vì quyền lực mà đột nhiên tuyên chiến với hoàng tử khác.

Trương Phúc không rõ, hắn buông bức rèm che phía sau xuống, mới xuống bậc thang, đã nghe người phía sau lẩm bẩm tự nói:

“Giang Cảnh Nghiên, đúng là một cái tên hay.”

Những lời này, Trương Phúc chỉ nghe nhưng không hiểu, dặn dò hai  tiểu thái giám cẩn thận hầu hạ, tự mình ra đại điện đi về phía Ngự Hoa Viên.

~ Hết chương 9~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Catstreet21, Diệp Y Ca, Hienvuvt, Phụng, antunhi, conluanho, gamE___0ver, hienheo2406, linhkhin, meomeo1993, y229917
     
Có bài mới 20.07.2018, 16:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3270 lần
Điểm: 6.18
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Giang Hoài
Editor: Melodysoyani

Trong danh sách bị vu hãm, mỗi một chữ Giang Cảnh Nghiên đều nhìn đi nhìn lại đến nửa canh giờ, cũng chưa thấy tên của phụ thân.

“Cô nương?”  Tuy Thôi ma ma không biết chữ, nhưng nhìn vẻ mặt của Giang Cảnh Nghiên đã biết kết quả không ổn, bà kêu Giang Cảnh Nghiên còn đang ngẩn người một tiếng nữa.

“Không được.” Giang Cảnh Nghiên đột nhiên đứng lên, dọa Thôi ma ma nhảy dựng: “Ta phải đi tìm Thái tử.”

Một đường đi tới đây, trải qua bao nhiêu gian khổ, chỉ có nàng mới biết. Phụ thân là loại người nào, tính nết nào, nàng đều rõ như lòng bàn tay, phụ thân tuyệt đối sẽ không tham ô.

Như Ngọc luyện võ trong vườn, nhìn thấy  Giang tiểu thư vội vội vàng vàng đi ra ngoài, nhanh chóng đuổi kịp: “Giang tiểu thư, người muốn đi đâu vậy?”

“Điện Tuyên Đức.” Giang Cảnh Nghiên không có ý muốn dừng lại.

“Ai da, tiểu thư  đi tìm Thái Tử điện hạ sao?” Như Ngọc nói: “Nô tỳ nghe người trông cửa nói, tối hôm qua sau khi Thái Tử điện hạ tiến cung, vẫn còn chưa trở về .”

Giang Cảnh Nghiên đột nhiên ngừng lại, lúc quay đầu lại ánh mắt sắc bén: “Cái gì?”

Trong lúc nhất thời, Như Ngọc có chút hoảng hốt, ngày thường tiểu thư nói lời nhỏ nhẹ dịu dàng, mắt đột nhiên mang theo ánh sáng hung ác, thậm chí còn có sát khí. Cho dù trực giác cho thấy sát khí này không phải nhằm vào mình,  ngực bà  vẫn đột nhiên giật mình một cái.

“Nô tỳ nói, Thái Tử điện hạ vẫn chưa về.”

“Chưa về sao?” Giang Cảnh Nghiên cảm thấy đầu mình sắp nổ tung, dựa theo thường lệ, ngày kế sau khi hầu bệnh* Thái tử phải  xử lý triều chính. Sớm tại một canh giờ trước, ở Ngô Đồng Uyển, nàng đã nghe được có cung nhân đưa tấu chương đến Đông Cung, lúc này Lý Kê không ở Đông Cung, thì ở đâu?

•Có thể hiểu là chăm sóc người bệnh ý, nhưng vì là hoàng đế nên phải dùng “hầu” cho trang trọng :v
~~

Thiên lao ẩm ướt âm u lạnh lẽo, Lý Kê mới vào cửa, đã chịu không nổi hàn khí nơi này mà ho khan vài tiếng.

“Điện hạ, ngài khoác thêm đi.” Thuận Xương đang cầm áo chòang bằng nhung, thấy Thái tử gật đầu, vội khoác lên cho hắn.

Lý Kê vẫy vẫy tay, nói với  tùy tùng phía sau: “Các ngươi đều lui ra trước đi.”

Đến khi nhà tù chỉ còn lại hắn và Giang Hoài, hắn mới mở miệng: “Xưa nay Giang đại nhân có mỹ danh * thanh liêm, thế nhưng trong nhà trống rỗng lại lòi ra một cái gương bạc, ngươi định giải thích thế nào?”

*tên gọi hay

Giang Hoài đầu bù tóc rối, hai mắt ông lại sáng ngời có thần, lúc nói chuyện  vẫn kiên cường như cũ: “Cái kia không phải của tội thần.”

“Ồ, ngươi không nhận tội, vì sao lại phải tự xưng là tội thần?” Lý Kê bật cười, nói:“Nghe nói trưởng nữ của ngươi vì chuyện của ngươi mà đi theo tới kinh đô, ngươi không vì nàng mà ngẫm lại sao, rốt cuộc có muốn nói rõ nguồn gốc của gương bạc kia không, hửm?”

Nghe đến nữ nhi, Giang Hoài lập tức lệ rơi đầy mặt, ông đột nhiên quỳ xuống liên tiếp dập đầu  trước Lý Kê: “Cầu xin điện hạ, giúp nữ nhi số khổ của ta.”

Lý Kê nhìn Giang Hoài dập đầu đến chảy máu, không nói chuyện. Lúc đầu hắn cho rằng quận thủ kia bị Mộc Vương uy hiếp mới vu hãm(vu cáo + hãm hại) Giang Hoài, nhưng sau khi hắn xem kỹ quận thủ, mới biết quận thủ không nói dối. Hiện giờ nhìn đến phản ứng  của Giang Hoài, mới làm hắn cảm thấy kỳ quái. Nếu như là người bị bỏ tù oan, lúc này không phải nên chứng minh mình trong sạch sao, làm sao lại ra sức cầu hắn giúp nữ nhi của ông.

Kì lạ thay, kì lạ thay, Lý Kê lập tức than hai câu ở trong lòng.

Bỗng nhiên, hắn có một ý tưởng, ngồi xổm xuống  đè bả vai Giang Hoài lại, “Không  gạt ngươi, thật ra nữ nhi Giang Cảnh Nghiên của ngươi, bây giờ đang ở Đông Cung.”

Giang Hoài như là nghe thấy chuyện không thể tin được, lập tức quên hết quy củ, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lý Kê.

Lý Kê cảm thấy  phản ứng  của ông quá lớn, nhưng vẫn muốn nói tốt cho bản thân: “Giang tiểu thư như chi như lan*, là nữ tử dù có phóng tầm mắt tìm cả Kinh Đô cũng khó mà tìm được. Mấy ngày trước nếu không phải tại cô, chỉ sợ bây giờ nữ nhi của ngươi đã thành tiểu thiếp của Mộc Vương rồi. Bây giờ ngẫm lại, đều tại cô phá hỏng chuyện tốt của ngươi.”

*ám chỉ người đẹp

Nghe được hai chữ tiểu thiếp, đầu Giang Hoài như bị sét đánh giữa trời quang, ông thanh cao từ nhỏ, nói chuyện ngay thẳng dễ dàng đắc tội với người, đây cũng là nguyên nhân quan trọng vì sao mười mấy năm qua ông vẫn là một huyện lệnh thất phẩm. Nhưng thăng quan phát tài với ông mà nói thật sự không quan trọng, ông sống hạnh phúc với thê tử, lúc thê tử mất ông nén đau tiếp tục sống, là vì ba đứa con này. Hiện giờ đi đến bước đường như hôm nay, không trách người khác, chỉ trách bản thân ông.

“Bốp bốp” Giang Hoài liên tiếp đánh mình vài cái tát, trực tiếp khiến Lý Kê nhìn đến ngây người.

“Điện hạ.” Giang Hoài cúi đầu kề sát đất, qua thật lâu, Lý Kê mới nghe được giọng nói trầm bổng của Giang Hoài: “Ngài nghe thần nói……”

~~

Cửa đại điện Tuyên Đức có thị vệ đặc biệt canh giữ, Giang Cảnh Nghiên không vào được, nàng và Như Ngọc đã đứng hầu ở cửa.

Lúc Lê Tiến tới đổi ca trực, đã nhìn thấy một pho tượng giống như “Hòn vọng phu”.

“Giang tiểu thư.” Lê Tiến tính lễ phép mà chào hỏi.

Tiếng thứ nhất, Giang Cảnh Nghiên không phản ứng.

Lê Tiến kêu thêm một tiếng nữa, Giang Cảnh Nghiên quay đầu lại nhìn đến là Lê Tiến, lòng tràn đầy vui vẻ nhón người dò xét phía sau Lê Tiến, sau đó thất vọng mà lùi người về.

Lê Tiến nhíu mày, nữ nhân đáng ghét, thế nhưng làm lơ với mình:“Nếu Giang tiểu thư đang đợi điện hạ, hay là ngươi về Ngô Đồng Uyển chờ đi, người nơi này nhiều mắt hỗn tạp, sẽ ảnh hưởng xấu tới điện hạ.”

Giang Cảnh Nghiên xem thường, ngươi thật sự xứng đáng là nàng dâu khó tìm, một lòng nghĩ cho điện hạ nhà ngươi, nàng cách xa Lê Tiến một chút, nói:“Như vậy có thể không?”

Lê Tiến đỡ trán, mẫu thân hắn nói cưới nàng dâu như có thêm người bạn tri kỷ, nhưng từ trước kia đến bây giờ hắn đều cảm thấy nữ nhân đều phiền toái, đặc biệt là người trước mắt này, hắn bất đắc dĩ mà lắc đầu, nói: “Tùy ngươi.”

Nhìn bóng dáng rời đi của Lê Tiến, Giang Cảnh Nghiên không khỏi tự giễu mà nghĩ, thực ra hắn nói cũng không sai, chờ ở đâu cũng như nhau, nếu Lý Kê muốn tránh né mình, nàng trông coi ở đâu cũng đều vô dụng thôi.

Nghĩ như vậy, tinh thần nàng bắt đầu lung lay, cũng không biết đệ đệ muội muội ở Tùy Châu xa xôi kia thế nào rồi.

Thỉnh thoảng cái gọi là thời vận gì đó thật sự  đến rất đúng lúc, Giang Cảnh Nghiên không chờ được Lý Kê, nhưng lại chờ tới một phong thư từ nhà.

Lúc Thôi ma ma vội vã tìm được Giang Cảnh Nghiên, bà còn vẫy vẫy bức thư trong tay.

Nàng nhận lấy thư từ trong tay Thôi ma ma, còn vươn ấm áp, lúc nhìn đến ba chữ  “đệ Giang Bỉnh”, nàng không nhịn được lệ tràn mi.

“Cô nương đừng khóc nữa.” Thôi ma ma đau lòng nói: “Hay ta  trở về xem công tử viết gì trước đi.”

Giang Cảnh Nghiên gật gật đầu, để Thôi ma ma đỡ trở về Ngô Đồng Uyển.

Năm nay đệ đệ Giang Bỉnh của nàng  mười tuổi, cùng muội muội Giang Cảnh Huyên là long phượng thai. Đệ đệ sáu tuổi vỡ lòng, tám tuổi đã được phụ thân đưa đến học đường, mặc dù cho tới bây giờ kiểu chữ không thể xưng là có ý có cảnh giới, nhưng cũng có thể coi là có góc cạnh rõ ràng. Nghĩ đến đây, nàng xem như trấn an mà mỉm cười.

Mở  phong thư ra, phần trước đều là một ít thăm hỏi, còn có nói  nàng không cần lo lắng trong nhà, quản gia chăm sóc huynh muội bọn họ rất tốt. Chỉ là vài câu cuối cùng, đệ đệ Giang Bỉnh nhắc nhở nàng Lưu Thành tới kinh đô, còn bảo mình phải đặc biệt chú ý tới hắn.

Nói tới tên Lưu Thành này, vốn phải trở thành người một nhà với nàng. Hai nhà bọn họ từng đính ước, chỉ chờ ngày Lưu Thành tới đón dâu, chỉ là sau khi Lưu gia nghe phụ thân bị bỏ tù, đã  hủy bỏ hôn ước này. Kiếp trước nàng còn vì thế đau lòng một thời gian, chỉ là hiện tại, nàng đã không còn tình cảm với người của Lưu Gia, chỉ là vì sao đệ đệ nhắc mình phải chú ý tới hắn chứ?

Nàng không suy nghĩ cẩn thận, cũng không chờ nàng nghĩ thông suốt  đã nghe Như Ngọc kêu ở ngoài cửa:“Thái Tử điện hạ giá lâm.”

~ Hết chương 10~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
14 thành viên đã gởi lời cảm ơn Melodysoyani về bài viết trên: Catstreet21, Diệp Y Ca, HNRTV, Hoacamtu, Phụng, antunhi, conluanho, hh09, hienheo2406, linhkhin, meomeo1993, tortuequirit23, ttatuyet, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chinhan nezumi, châulan, Diana nguyen, ha_zjm, Lala1239, Liz42, lynathan121992, meo.xinhhl, minh97, nguyenthoatda, Rassu274, Sea Turtles, thientram, urfriendacc và 355 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.