Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 10.07.2018, 08:58
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11261 lần
Điểm: 29.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 39
Chương 78: A! Lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào. . . . . .

Người ta muốn kéo cũng kéo Nhiếp Tiểu Thiến, ai sẽ kéo Hỗn Thễ Ma Vương chị chứ, Thẩm Hoán lầu bầu.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Cửu ca?"

Vì vậy An Cửu kể đầu đuôi tất cả mọi chuyện cho Thẩm Hoán, bao gồm lo lắng, phiền não, rối rắm của bản thân mấy ngày này. Sau khi nói rõ hết bỗng cảm thấy cả người cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Không có ai để dốc bầu tâm sự, cho đến bây giờ cô không bị nghẹn đến điên đã là kỳ tích rồi.

"Phó Thần Thương. . . . . ." Thẩm Hoán lẩm bẩm, "Khó trách ban đầu chị nói gì mà em chỉ đoán đúng một phần ba, thì ra là em đoán đúng chữ “Phó”, còn nữa, không ngờ Phó Cảnh Hi là cháu đích tôn của Phó thị, quả nhiên Thịnh Cẩn tàng long ngọa hổ. . . . . ." (*tàng long ngọa hổ: rồng núp hổ nằm nói đến khả năng lớn đang tiềm tàng, sẵn sàng bộc lộ ra bất cứ khi nào, như con hổ nằm trong bụi rậm, con rồng đang ẩn mình chờ thời cơ.)

Lúc trước An Cửu còn che giấu, hiện tại đã nói rõ ràng hết mọi chuyện cho cậu ta, lượng tin tức quá lớn, nhất thời cậu ta cũng có chút không cách nào hoàn toàn tiêu hóa hết, chỉ biết líu lưỡi, "Ba tháng này của chị đơn giản là Alice lạc vào xứ sở thần tiên chứ sao………."

An Cửu than thở, "Nếu như thật sự là nằm mơ thì tốt!"

Thẩm Hoán vừa nghe lập tức không đồng ý, "Tốt cái gì! Chị ngốc à! Phụ nữ của Phó Thần Thương! Là vợ được cưới hỏi đàng hoàng! Bây giờ một đầu ngón tay của chị cũng có thể nghiền nát Tống Hưng Quốc, nghiền đến nát bươm, có biết không? Lúc này chị như kiểu trâu bò lớn! Dù nguyên nhân anh ấy cưới chị quả thật quá vớ vẫn, chỉ là nghĩ thế nào người bị thiệt hại cũng không thể là chị, chị không có gì còn sợ anh ấy cướp? Heo chết còn sợ gì mở nước nóng! Chị nói xem chị có gì mà phải rối rắm chứ, em thật sự không hiểu!"

An Cửu xù lông, "Nói cái gì đó! Cậu đi chết đi! Ai là heo chết?"

Chính cô có thể nói mình là heo chết, cũng không có nghĩa là bằng lòng nghe người khác gọi bẩn thiểu như vậy.

"Xin lỗi xin lỗi! Nhất thời HIGH hơi quá!" Thẩm Hoán né tránh bàn tay đang làm bộ muốn đấm tới của An Cửu, lời thề son sắt nói: "Tóm lại nghe em không sai, bây giờ chị chỉ cần dỗ chồng cho tốt, tất cả đều dễ làm! Chị chính là là hoàng hậu đấy! Hoàng hậu đấy có hiểu hay không? Dưới một người trên vạn người! Chị có biết giá trị con người bây giờ của Phó Thần Thương hay không? ddLequyd0n Bây giờ anh ấy trở lại Phó thị, Phó Chính Huân mặc kệ hiềm khích lúc trước ủy thác trách nhiệm nặng nề, anh ấy đã xưa đâu bằng nay! Xưa đâu bằng nay đấy! Thời kì đang lên nhất không ngờ đúng lúc đụng phải chị! Thật sự là thời khắc chứng kiến kỳ tích, thì ra là chị chính là người cướp Phó Thần Thương!"

Thẩm Hoán dõng dạc phát biểu diễn giảng, vẻ mặt chị đã chiếm đại tiện nghi.

"Cậu có cần khoa trương như vậy không!" An Cửu đỡ trán.

"Là chị quá bình tĩnh có được hay không! Nếu là phụ nữ bình thường, vào lúc này không chừng đã bởi vì không chịu nổi vui mừng mà điên mất rồi đấy!"

". . . . . ."

Thẩm Hoán nói phát biểu cuối cùng, "Đời này của chị coi như là đáng giá! Gả cho Phó Thần Thương đó chính là một giải thưởng thành tựu cả đời xứng với tên thực!"

An Cửu cắn xuống một chân con cua, "Thật sự là xin lỗi! Giải thưởng của tôi sợ rằng chẳng mấy chốc sẽ đổi chủ!"

Thẩm Hoán vội hỏi: "Có ý gì? Sao vậy?"

"Đang chiến tranh lạnh!" An Cửu trả lời.

"Tại sao? Anh ấy không hài lòng với chị chỗ nào?" Thẩm Hoán hỏi xong còn nói, "Em biết rõ, anh ấy không hài lòng với chị, nhất định chị một lời khó nói hết, không có việc gì, chị cứ từ từ nói!"

An Cửu tức giận xì một tiếng khinh miệt, "Là tôi không hài lòng anh ấy! Tôi nói muốn phân giường với anh ấy, sau đó anh ấy cũng không trở lại ngủ!"

Thẩm Hoán ngu người, "Hả? Chị ngốc à! Như chị vậy không phải ép anh ấy đi tìm phụ nữ bên ngoài sao?"

Không nhắc tới thì thôi vừa nhắc tới An Cửu lập tức tức giận, "Không phải cậu nói không nhịn được là không yêu, nhịn được mới là yêu thật sự sao! Vậy thì tôi xem rốt cuộc anh ấy có thể nhịn được hay không, là yêu thật hay không yêu! Kết quả lúc đó anh ấy còn nói với tôi muốn đi tìm phụ nữ bên ngoài! Tức chết tôi rồi! Tại sao, tôi chỉ hỏi cậu một câu yêu hay không yêu thôi mà, anh ấy không yêu tôi! Tại sao tại sao tại sao chứ!"

Thẩm Hoán cũng bị cảm xúc của cô làm cho tức chết, "Cửu ca à! Đầu óc của chị rốt cuộc được cấu tạo từ gì!"

"Tôi làm sai sao?" An Cửu không phục.

Thẩm Hoán thật không biết nên giải thích như thế nào với cô, chỉ là hết cách rồi, ai bảo cậu ta đã nói những lời kia chứ, hiện tại không thể làm gì khác hơn là phụ trách tới cùng, dạy cho cô một khóa học thật tốt.

"Sao cậu cứ cố chấp như vậy! Cậu yêu anh ấy trước chịu thiệt một chút thì làm sao nào?"

"Tớ nhổ vào, người nào yêu anh ấy!"

"Cửu ca, chị còn muốn nghe em nói hay không?"

"Vậy cậu nói rõ ràng một chút."

Thẩm Hoán tiếp tục nói: "Chị yêu anh ấy trước chịu thiệt một chút thì làm sao nào? Người ta là Phó Thần Thương, cưới chị đã chịu nhiều thua thiệt rồi! Anh ấy cũng không quan tâm!"

"Cậu. . . . . ." An Cửu cố nén tức giận không cắt ngang cậu ta.

Thẩm Hoán phân tích, "Lại nói, không phải em đã nói rồi sao? Anh ấy hứng thú với chị vậy chứng tỏ anh ấy thích chị! Càng hứng thú chứng tỏ càng thích! Chị nên lén vui mừng thì hơn!"

"Vui mừng cái gì chứ! Có thích cũng chỉ là cơ thể của tôi mà thôi. . . . . . Đàn ông các cậu không có ai tốt cả!" An Cửu không còn hơi sức.

Thẩm Hoán nói lời thành khẩn, "Em xin chị đấy Cửu ca! Chị thật sự không hiểu Phó Thần Thương, không chút nào! Chị không đi học cũng nên xem báo một chút có được hay không? Phó Thần Thương yêu một người phụ nữ trong mười năm liền, chưa bao giờ có mờ ám gì với nữ minh tinh hay bạch phú mỹ* nào, đặc biệt giữ mình trong sạch là một đàn ông cực tốt, phong cách cấm dục này hấp dẫn bao nhiêu cô gái nhỏ gào khóc, với tố chất con người như chị không ngờ lại làm anh ấy mê luyến như vậy, đơn giản đó chỉ là đổi lấy đàn ông vừa có tài vừa có sắc của mấy trăm năm trước!" (*Bạch phú mỹ: người dẹp da dẻ trắng mịn, tướng mạo xinh đẹp, gia cảnh tốt

An Cửu nhàm chán kéo cằm, nâng chiếc đũa lên rồi lại hạ xuống, một chữ cô cũng không nói ra được, Thẩm Hoán không hỗ là người có tài trong Tâm Lý Học, tài ăn nói quả thật sắp lật trời rồi.

Thẩm Hoán nói rõ tất cả cho cô nghe, cũng không kiêng dè, hoàn toàn không để ý bản thân là một người đàn ông có nói mấy lời khó mà nói ra được.

Cái gọi có bạn thân là nam có lẽ chính là như vậy.

Thẩm Hoán mở bình Hoa Điêu* ra, rót cho mình một ly, "Em đã nói với chị, đàn ông không giống với phụ nữ, phụ nữ bởi vì yêu mới muốn làm, đàn ông thì hoàn toàn khác biệt, bọn họ thường bởi vì tính** mới có thể yêu, tính không phải là bắt đầu yêu chị sao!" (*rượu hoa điêu: đựng trong chum sành có chạm trổ hoa văn, loại rượu quý của Thiệu Hưng, tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. ** Tính là trong tình dục nhé ^.^)

An Cửu vừa nghe mùi rượu cũng không chịu nổi, đưa tay muốn đẩy ngược lại.

Thẩm Hoán đè lại nắp, "Không phải Phó Thần Thương không cho chị uống rượu chứ?"

An Cửu bĩu môi, "Dù thế nào đi nữa hiện tại anh ấy cũng không quản tôi!"

"Vậy chị càng phải tự giác!"

"Không, tôi muốn uống!"

"Được rồi được rồi, em cũng không uống, tiếp tục uống đồ uống với chị được không? Đừng để đến lúc hai vợ chồng các chị mâu thuẫn lại do em làm hại!" Thẩm Hoán chọn sợ cô. DdanLequydon

Lúc này An Cửu mới dừng lại, không vui hỏi cậu ta: "Nhưng anh ấy nói với tôi muốn đi tìm phụ nữ khác! Cơ bản chỉ coi tôi là búp bê tình dục mà thôi! Anh ấy có thể tùy tiện tìm phụ nữ, cũng không phải là tôi không thể tìm người khác!"

Thẩm Hoán nhìn bộ dạng cô gái nhỏ đặt biệt để ý đến còn ăn dấm chua nhưng cô vẫn không nhận ra, bất đắc dĩ lắc đầu, "Chị đã gặp được người đàn ông nào sẽ lấy búp bê tình dục về nhà chưa?"

An Cửu không phản đối, mất hứng lầu bầu, "Sao cậu cứ nói đỡ cho anh ấy!"

"Bởi vì em thật sự không nghĩ ra Phó Thần Thương có lý do gì sẽ gây bất lợi với chị, cho nên chỉ có thể tin tưởng đây là ông trời ban ân cho chị, giống như hình huống của chị, gả cho người đàn ông bình thường cơ bản là không thể có hạnh phúc, cả đời đều muốn ở dưới bóng của Tống Hưng Quốc sao, tình hình bết bát hơn là ngay cả hôn nhân cũng bị Tống Hưng Quốc nắm trong tay! Em chỉ hy vọng chị có thể nắm chặt cơ hội! Cuối cùng nói một câu, về phần chị để ý những lời Phó Thần Thương nói, rất dễ nhận thấy là lời nói lúc tức giận, đúng không? Em nghĩ là Phó Thần Thương đã sớm đánh chị rồi, chị nên hài lòng đi!"

An Cửu không thể không thừa nhận, Thẩm Hoán đoán quá chuẩn rồi.

Lần trước cũng không biết Phó Thần Thương làm gì với Tống Hưng Quốc, rất yên tĩnh, nhiều ngày như thế một lần cũng không tìm cô gây phiền toái.

Lại nói, bởi vì có Phó Thần Thương xuất hiện, cuộc sống của cô quả thật tốt hơn rất nhiều không sai, thậm chí tốt hơn có chút không sợ hãi nữa rồi.

Lòng người thật là không dễ thỏa mãn nhất. . . . . .

Sau khi có còn muốn nhiều hơn nhiều hơn. . . . . .

Loại suy nghĩ tham lam này thật đáng sợ. Có lúc có thể hủy diệt một người.

Bây giờ cô cần nhất là gì? Là ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn lòng dạ rộng rãi!

"Cùng nói chuyện với Quân, Thể Hồ Quán Đỉnh, hoàn toàn lĩnh ngộ được. . . . . ." (Thể Hồ Quán Đỉnh: dùng để nói về việc truyền thụ trí tuệ khai sáng cho người được nghe.)

An Cửu không nhịn được ở đó hát ra một câu, "A! Lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào. . . . .."

Hát rồi ôm bụng cảm thấy có gì đó không đúng rồi, "Ây za thật là đau. . . . . ."

Thẩm Hoán cho rằng cô đùa giỡn, cũng không chút để ý, kết quả trên mặt cô càng hiện lên vẻ đau đớn hơn, còn nôn ra.

Lúc này Thẩm Hoán mới nóng nảy, "Sao thế, sao thế?"

"Không được. . . . . . Tôi đi toilet!" An Cửu chạy như điên.

Vẻ mặt Thẩm Hoán luống cuống, "Không phải là có chứ?"

Sự thật chứng minh, loại suy đoán này lại sai một lần nữa.

An Cửu bị thổ tả mất nước, Thẩm Hoán nhìn không được, vội cõng cô lên đi bệnh viện.

Cũng lái xe đến cửa bệnh viện rồi, An Cửu lại ôm cửa xe sống chết không chịu đi về phía trước, "Bệnh viện số một? Tôi không đi! Tôi không đi bệnh viện số một!"

Thẩm Hoán biết suy nghĩ của cô, nắm chặt lấy tay của cô, "Đã như vậy còn không đi bệnh viện chị muốn làm gì! Vợ chồng son cãi nhau cũng không cần tự mình hại mình!"

Truyện được edit và đăng trên Diễn đàn Lê Quý Đôn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Quả Su Su, ViViNTT, chauanh2013
     

Có bài mới 11.07.2018, 09:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11261 lần
Điểm: 29.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 36
Chương 79: Vật nhỏ không tim không phổi

"Biến, tôi nói là bệnh viện số một, bệnh viện số một, chính là một trong một hai ba bốn năm ấy! Bệnh viện số hai ba bốn năm gì cũng được, tóm lại tớ không đi bệnh viện số một!"

Bụng quặn đau, khó chịu cô sắp chết, nhưng vừa nghĩ tới Tô Hội Lê ở bên trong, có thể Phó Thần Thương cũng ở đây, cô càng khó chịu.

Thẩm Hoán thật hết cách với cô rồi, "Đến lúc này còn để ý đến một hai ba bốn năm gì! Lại nói bệnh viện số bốn là bệnh viện điên đấy? Đừng nói là rất thích hợp với chị!"

"Dù sao tôi không đi! Nói không đi là không đi!"

Nhìn sắc mặt cô vàng vọt, đứng cũng không vững còn ầm ĩ ở đằng kia, Thẩm Hoán quýnh lên, định trực tiếp bế cô lên chạy vào bệnh viện.

Thật may An Cửu cũng không còn hơi sức phản kháng, nếu không còn làm ầm ĩ nữa.

Xét nghiệm máu, sau đó truyền nước biển, vẫn bận rộn đến hơn mười giờ, vào lúc này nhiều người, không có giường bệnh, An Cửu chỉ có thể kéo cây treo bình nước biển ngồi ở hành lang bệnh viện, cơ thể luôn run rẩy, còn sốt nhẹ, cả người như hoa bị hút sạch nước. . . . . .

Trận giày vò này. . .

Thật là lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào, lần lĩnh ngộ này phải trả giá không nhỏ, hiển nhiên mất một tầng nước.

"A! Lĩnh ngộ đau đớn cỡ nào. . . . . ." An Cửu khàn giọng hừ hừ.

Thẩm Hoán nhìn cô run rẩy, cởi áo khoác xuống phủ ở trên người cô, "Đã như vậy rồi! Còn hát nữa!"

Trên mặt An Cửu mang vẻ phái lý luận triết học, "Nếu không có một trận lạnh thấu xương, sao được hương mai xông vào mũi, không phá kén, sao thành bướm, không dục hỏa, sao sống lại. . . . . ."

Thẩm Hoán nghe không nổi nữa, "Được được được! Ăn quá no mà thôi đừng nói mà để bản thân thở ra nhiều hơn!"

"Còn không phải là cậu làm hại!"

"Đúng là do em làm hại! Em không nên phớt lờ chị, nên luôn đếm xem rốt cuộc chị ăn bao nhiêu! Ăn ngon cũng không thể ăn như vậy! Không biết còn tưởng rằng chị có thù với con cua nữa!"

Đây không phải là không cẩn thận xem con cua là Phó Thần Thương sao. . . . . .dI3ndAnLQĐ

An Cửu ôm bụng nửa nằm ở trên ghế dài lăn hai vòng, đặc biệt vô sỉ yêu cầu, "Bụng của tôi đau, cậu đi mua miếng sưởi ấm cho tôi!"

"Thật là đời trước thiếu nợ chị! Tốt nhất chị nên chờ ở chỗ này đừng chạy đi đâu, chờ em trở lại!" Thẩm Hoán cam chịu số phận làm chân chạy cho cô.

Nếu không phải vào lúc này cô thật sự bị đau nằm một chỗ, chắc chắn sẽ ngồi dậy, ngộ nhỡ dáng vẻ này của mình bị Phó Thần Thương thấy được, vậy thì quá mất mặt.

Khi An Cửu thấy mấy cô y tá nhỏ đang bàn tán xì xào phía trước thì có một loại dự cảm chẳng lành.

"Thật sự là anh ấy? Thật sự vào lúc này mỗi ngày sẽ tới ư?"

"Thật! Cậu đợi chút nữa sẽ biết, còn hai phút nữa, sẽ rất đúng giờ!"

"Thật kích động, thật kích động! Không phải tiểu thuyết, là nhà quyền thế giàu sang trong thực tế! Khó trách mấy mấy ngày nay các cậu đều tranh trực! Chuyện tốt như vậy không ngờ đến bây giờ mới nói cho tớ biết!"

"Đừng ồn ào, tới rồi tới rồi. . . . . . Nghiêm túc một chút! Chuyên nghiệp một chút!"

. . . . . .

Nhìn trận chiến này, hình như rất rõ ràng rồi.

An Cửu cứng ngắc lắc lắc cổ, cẩn thận từng li từng tí nhìn về phía sau ——

Thực sự muốn cái gì là tới cái đó, mới vừa cầu xin các thần tiên đừng để gặp phải, đảo mắt đã nhìn thấy bóng dáng đến chỗ nào cũng là vật sáng chói làm người ta khó có thể bỏ qua.

Phó Thần Thương mặc trang phục thoải mái, một tay để ở túi quần, trong tay kia là một bình thủy, hiển nhiên là đến thăm bệnh.

An Cửu không kịp nghĩ nhiều, lập tức nằm vật xuống, dùng áo khoác Thẩm Hoán che kín đầu mình, sau đó không nhúc nhích.

Tiếng bước chân cộc cộc cộc càng ngày càng gần, sau đó càng ngày càng xa, cho đến cuối hành lang, biến mất ở khúc rẽ không thấy gì nữa. . . . . .

An Cửu nặng nề thở phào nhẹ nhõm, nhưng mà vẫn không dám lập tức vén áo lên.

Nào chỉ không muốn anh nhìn thấy mình, càng không muốn chính là nhìn thấy anh ở chỗ này.

-----

Phòng bệnh chăm sóc đặc biệt.

"Cám ơn." Tô Hội Lê ngọt ngào nhận lấy thức ăn khuya Phó Thần Thương mang tới.

Dường như mấy ngày nay anh đặc biệt tốt với mình, ở lại thời gian lâu, hơn nữa thường mang đồ tới đây, mà không phải giống như trước chỉ tới ngồi mấy phút, xác định bệnh mình ổn định rồi đi mất.

Nhưng mà dường như hôm nay anh có chút không yên lòng. . . . . .

"Sao thế? Có tâm sự?" Tô Hội Lê săn sóc hỏi thăm.

"Không có việc gì."

Phó Thần Thương tập trung suy nghĩ, luôn cảm giác lúc mình đi tới đã bỏ qua thứ gì đó.

Có gì đó chợt xuất hiện trong đầu rồi lại không bắt được.

"Tôi đi trước." Phó Thần Thương đột nhiên đứng lên.

Tô Hội Lê kinh ngạc nói: "Đi nhanh như vậy sao?"

"Ừ." Phó Thần Thương không nói thêm gì, rất nhanh rời khỏi phòng bệnh, dường như là có chuyện gì gấp.

Vẻ mặt Tô Hội Lê cô đơn, không có khẩu vị.

Bây giờ cô ta đã tỉnh táo hơn nhiều, mặc dù trước đó có hỏi anh, anh cũng không nói rõ, nhưng anh cam kết cho mình tự do không phải sao? Vậy chẳng phải có ý nghĩa chờ anh có đầy đủ thế lực bảo vệ cha, mà cô ta có thể không còn bị Sở Mạch uy hiếp nữa, đến lúc đó bọn họ có thể ở chung một chỗ.

Về phần người phụ nữ không biết xuất hiện từ đâu kia, cô ta tin tưởng đó chẳng qua là ngoài ý muốn không quan trọng, là anh chỉ làm cho ông cụ trong nhà xem, là thành ý trở về Phó thị mà thôi. dDleQuyDoN. Dù sao từ lúc bắt đầu ông cụ đã không hài lòng với mình, hiện tại Phó Thần Thương tùy tiện cưới một phụ nữ khó bắt bí, không phải là cô ta, cũng không phải là ông cụ sắp xếp, coi như là đều lùi một bước.

Chỉ là một cô nhóc mà thôi, cho dù may mắn nhân lúc vắng mà bước vào, tuyệt đối cũng không thể cướp anh khỏi tay cô ta. Hiện tại quan trọng nhất chính là hiểu anh, theo anh, hạ thấp điệu bộ, để anh thương tiếc, nhớ tình xưa. Trước đó cô ta bị ghen tỵ mà choáng váng đầu óc, không chỉ không thấy được dụng tâm lương khổ của anh, lại còn làm chuyện kiêng kị nhất, quấy rầy anh, làm khó anh.

Chỉ là, nếu như không phải anh kết hôn, có lẽ cô ta cũng sẽ không phát hiện bản thân yêu anh như vậy. . . . . .

Lần này, cô ta tuyệt đối sẽ không buông tay.

Cô ta hiểu rất rõ Phó Thần Thương, nhìn như lạnh lùng bạc tình, thật ra đặc biệt trọng nghĩa, cô vì cha mà rời khỏi anh hoàn toàn là chuyện bất khả khán, hiện tại chịu chết vì anh càng thêm chứng minh mình toàn tâm toàn ý với anh chỉ là thân bất do kỷ mà thôi.

Nghĩ tới đây, cô ta lại an tâm nhiều hơn.

Trước mặt xem thái độ của anh hiện tại, đúng là anh vẫn còn đau lòng, quả nhiên phát súng trong buổi tiệc tối kia không uổng phí.

Thật ra thì, có một việc cô ta vẫn gạt mọi người, phát súng kia cũng không phải cô ta phát hiện trước đó mới định đi ngăn cản, lúc ấy có người từ phía sau đẩy cô ta một cái, cơ thể cô ta không khống chế được mới ngã về phía trước, chờ phản ứng lại đã bị trúng đạn.

Sau đó cảnh sát hỏi làm sao cô ta phát hiện có người nổ súng, có thấy rõ bộ dáng của gã hay không, cũng bị sự mơ hồ không rõ của cô ta lừa, mà cô ta vẫn lo lắng người đẩy mình sẽ xuất hiện nhưng không, có lẽ là sợ chọc phải phiền toái.

Vì vậy hôm nay chân tướng chỉ có một, đó chính là cô ta cứu Phó Thần Thương.

Một phát đạn này tới quá đúng lúc, cho cô ta sức mạnh cạnh tranh, chỉ có thể nói ông trời cũng đang giúp cô ta . . . . .

------
Truyện được edit và đăng trên Diễn đàn Lê Quý Đôn.

Hành lang bệnh viện.

Bởi vì không biết khi nào thì Phó Thần Thương đi, cho nên An Cửu vẫn che đầu mình lại, thỉnh thoảng len lén lộ ra xem anh đã đi chưa.

Đợi trong chốc lát, trong lòng thật sự đau khổ, đang thầm mắng tại sao tên khốn này còn chưa đi, cô đau sắp chết rồi, đột nhiên cảm giác đầu chợt nặng hơn——

"Ai nha. . . . . ." Cái trán bị người đè lại nện ở trên ghế, An Cửu hô nhỏ một tiếng.

Ngay sau đó, áo khoác bị lấy đi, ánh sáng lập tức xâm nhập vào mắt.

Sau đó giọng nói chỉ có của Phó Thần Thương như bát vàng của Pháp Hải bao phủ từ đỉnh đầu xuống làm cô không thể động đậy.

"Xảy ra chuyện gì?" Quả nhiên là cô, Phó Thần Thương nhíu mày.

Mới vài ngày không quản cô, lại có bản lĩnh tự biến mình thành bộ dạng ma quỷ này, thật vất vả mới nuôi cô trắng mập, chỉ một thoáng đã khôi phục lại trạng thái ban đầu.

Đúng là vẫn không tránh thoát được. . . . . .

An Cửu cũng không nhìn anh, muốn che kín mặt của mình lắc vài cái cho mái tóc phủ xuống, thuận miệng trả lời, "Ăn chín con cua, viêm dạ dày cấp tính. . . . . ."

Không phải là bởi vì mình lạnh nhạt mà không uống nước không ăn cơm, không phải tinh thần chán nản, càng không phải là xem xét lại mình mới tiều tụy như vậy, là do ăn quá no.

Mặt của Phó Thần Thương trong nháy mắt như chiếc lồng đèn đủ màu, các loại màu sắc không ngừng thay đổi, xuất hiện đặc sắc, cuối cùng dừng lại ở đen.

Vật nhỏ không tim không phổi, quả nhiên không nên mong đợi quá lớn từ cô.

Vừa nhìn vẻ mặt của Phó Thần Thương cũng biết anh đang nghĩ cái gì, An Cửu trợn trắng mắt, "Thật sự xin lỗi, không phải là bệnh nhu nhược đáng thương gì đó như tính tình nữ chính!"

Nào có tâm trạng trúng đạn trong ngôn tình gì đó chứ!

Phó Thần Thương không lên tiếng, ánh mắt dừng lại trên áo khoác kiểu nam trong tay, khóe miệng nhếch lên, trong mắt lại không có ý cười nào, ngược lại làm người khác nổi da gà.

"Áo của ai?" Vẻ mặt của Phó Thần Thương thoạt nhìn rất bình tĩnh, nhưng trong con ngươi mơ hồ có ngọn lửa đang bị một lớp băng thật mỏng phủ lên, tràn ngập nguy cơ, bất cứ khi nào có thể hóa thành rồng lửa cắn nuốt cô.

Tự giễu nhếch môi, sao anh lại nghĩ đến dùng loại phương pháp lạnh nhạt này đối phó cô? Sao lại đồng ý những điều kiện tồi tệ kia của cô chứ? Còn tuân thủ cam kết đáng chết kia với cô nữa chứ? Nên trực tiếp đè ở trên giường hung hăng đoạt lấy mới đúng. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, ViViNTT, chauanh2013, huongthiettha2000, meomeo1993
     
Có bài mới 12.07.2018, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Hỏa Hồng Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.07.2013, 14:31
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 1446
Được thanks: 11261 lần
Điểm: 29.76
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 41
Chương 80: Anh ôm em một cái

Vốn An Cửu đã khó chịu, cảm giác kia như là giữa mùa đông đi chân trần ở trên băng tuyết, trên người còn đeo vật nặng ngàn cân, giờ phút này bị Phó Thần Thương éo hỏi như vậy, càng thêm họa vô đơn chí.

Áo của Thẩm Hoán đấy! Thẩm Hoán là ai ? Là người anh em của cô! Nhưng tiền án của mình quá nhiều, sợ rằng nói gì anh cũng sẽ không tin.

An Cửu đang đau đến không muốn sống, chủ nhân của chiếc áo đã thở hồng hộc chạy trở lại, từ xa đã gọi cô, "Túi sưởi ấm của chị đây! Đây là ORESOL, uống nhiều một chút bổ sung sức lực. . . . . ." (ORS thường được gọi là thuốc bột uống bù dịch, viết tắt từ chữ tiếng Anh Oral Rehydration Salts có nghĩa là chất muối để bù nước bằng đường uống. ORESOL cũng viết tắt từ chữ tiếng Anh Oral Rehydration Solution có nghĩa là dung dịch bù nước bằng đường uống. Gói ORS sau khi pha với nước sẽ thành dung dịch được gọi là ORESOL)

Lời của Thẩm Hoán đã giải quyết dứt khoát tội của cô, cô đã hoàn toàn buông tha vùng vẫy.

Thẩm Hoán liếc mắt thấy Phó Thần Thương, nhìn anh, lại nhìn An Cửu, nhạy bén bắt được trong không khí có một chút không bình thường, chần chừ  hỏi, "Vị này là?"

Khí thế bá đạo mạnh thế này tuyệt đối không phải là người đi đường?

"Phó Thần Thương." Vẻ mặt An Cửu không thay đổi trả lời.

Sau đó giới thiệu với Phó Thần Thương, "Thẩm Hoán."

Phó Thần Thương nhìn cô một cái, rất dễ nhận thấy rất không hài lòng với việc cô chỉ giới thiệu họ tên mà không giới thiệu ai đó là gì của cô.

Thẩm Hoán lập tức kinh ngạc, mặc dù cũng đoán được mấy phần, nhưng thật sự nghe An Cửu nói ra vẫn tương đối khiếp sợ.

Thẩm Hoán là ai? Là khỉ đã thành tinh, lại thấy áo khoác của mình trong tay Phó Thần Thương, giờ phút này không khí lại tiếp tục hết sức căng thẳng, là biết người ta không vui.

Trong một giây Thẩm Hoán đã thay đổi nhân cách, nâng Lan Hoa Chỉ (ngón tay xếp thành hình hoa lan), dùng hai ngón tay lấy áo khoác của mình về, sau đó phong tình vạn chủng nháy mắt với Phó Thần Thương, tiếp đó nói với An Cửu, "Cửu ca! Người đàn ông của chị đã tới rồi, vậy thì em đi trước, bạn trai em mới vừa gọi điện thoại giục em về!"

Nói xong ngay khi An Cửu đang nghẹn họng nhìn trân trối lắc eo nhỏ bước đi. . . . . .

Bạn trai bạn trai bạn trai. . . . . .

Cậu ta thật là. . . . . . Xem thế là đủ rồi!

Vì phủi sạch quan hệ với mình, Thẩm Hoán thật sự lỗ vốn rồi.

Cũng mệt cậu ta phản ứng nhanh, nếu không mình thật vất vả mới vừa trả sạch khoản nợ làm không tốt lại phải thêm nhiều hơn chừng ba ngàn.

Tức giận của Phó Thần Thương dần dần bình thường trở lại, trước mắt mặc kệ người đàn ông này có thích đàn ông hay không, mới vừa rồi cậu ta bảo vệ An Cửu, sợ anh hiểu lầm đã chứng minh cậu ta và An Cửu không có quan hệ nam nữ. ddLeQuyDon

Chỉ là cô đã thành ra như vậy rồi vẫn không báo cho mình, mà để mặc cho người đàn ông khác ở bên người chăm sóc loại hành vi này đã làm anh tức giận.

Nguy cơ được hóa giải, toàn bộ hơi sức của An Cửu như bị hút sạch không còn hơi sức nằm ở đó, thật lâu mới khôi phục chút hơi sức, tái mặt cắm đầu cắm cổ xé túi đựng miếng sưởi ấm ra, sau đó kéo khóa đồng phục học sinh ra, cách áo sơ mi để miếng sưởi ấm ấm vào bụng. . . . . .

Mới vừa dán chuẩn bị cẩn thận kéo áo lên, miếng sưởi ấm lại bị Phó Thần Thương lấy đi.

An Cửu không còn hơi sức nói chuyện, quăng ánh mắt hỏi.

Phó Thần Thương bế cô lên dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, sau đó bản thân thì ngồi ở vị trí ban đầu của cô, đặt cô ở trên đùi mình, ôm hoàn toàn cơ thể nho nhỏ vào trong ngực, bàn tay ấm áp để vào bụng cô, giọng nói tương đối bất mãn, "Vật này dùng tốt hơn của anh sao?"

An Cửu sửng sốt một lát, bàn tay dấu ở dưới đồng phục học sinh thật dài đang co lại rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi lại co lại. . . . . . (đang xoa cho nữ chính ấy ^.^)

Khi Phó Thần Thương cho rằng cô muốn tránh ra, cũng đã làm xong chuẩn bị chặn cô lại, cô lại chậm rãi đưa bàn tay nhỏ bé ra, tiến vào trong áo khoác đang rộng mở của anh, ôm eo của anh, đầu nhỏ cũng khe khẽ tựa vào ngực của anh, hai cánh tay buộc chặt, cuối cùng, vững vàng ôm. . . . . .

Mặc kệ em có yêu anh hay không, hay anh có yêu em hay không, cho dù yêu ai, cuộc đời đau khổ ngắn ngủi, yêu thì như thế nào, không yêu thì làm sao, dù giờ phút này yêu, là nhất định có thể vĩnh hằng sao?

Hạnh phúc này vốn là trộm được, tôi sẽ không đòi lấy hy vọng xa vời không nên có, sẽ không suy nghĩ tiếp những suy nghĩ không nên có, chỉ muốn ấm áp trong nháy mắt này. . . . . .

"Phó Thần Thương. . . . . ."

"Hả?"

"Anh ôm em một cái. . . . . ."

Lần đầu tiên An Cửu làm nũng với anh, vẫn là giọng nói khàn khàn dịu dàng, lúc này trong lòng Phó Thần Thương niềm vui tràn trề, đã sớm quên mất dạy dỗ cần nói, theo lời ôm lấy cô.

Tất nhiên Phó Thần Thương không biết tâm lý An Cửu thay đổi, chỉ cảm thấy, cô là một đứa bé không hiểu chuyện, hơn nữa đầu óc còn không sử dụng tốt, anh là một đấng mày râu, so đo với cô làm gì, mặc kệ dạy dỗ thế nào, vuốt đuôi dụ dỗ tốt là được!

"Nếu bình thường cũng có thể ngoan như vậy là tốt." Phó Thần Thương cảm khái.

Cô nhóc này dường như cũng chỉ lúc ngã bệnh mới dính lấy anh không thả.

"Phó Thần Thương, em sẽ không bao giờ ầm ĩ với anh nữa." Cô nói, giọng nói rất nghiêm túc.

Nghe cô nói như vậy, Phó Thần Thương lại có chút được yêu mà lo sợ, bầu trời rơi mưa máu rồi sao?

Mấy ngày này cảm xúc của cô nhóc này phập phồng lên xuống không khỏi cũng quá lớn rồi.

"Tại sao?" Đột nhiên anh rất muốn hiểu rõ nguyên nhân.

"Bởi vì em nghĩ thông suốt rồi."

"Hả?"

An Cửu không tiếp tục trả lời.

Cô không nói nữa, Phó Thần Thương cũng sẽ không tiếp tục hỏi. Mặc dù hình như cũng không phải là phương pháp của mình có tác dụng, nhưng kết quả cuối cùng đều giống nhau.

"Khát. . . . . ."

Phó Thần Thương đỡ cô, từng miếng từng miếng đút nước ORESOL cho cô.

Hương thơm ấm áp trong ngực, nhìn cô chuyên tâm uống nước lông mi thật dài khẽ rũ xuống, đôi môi ướt át, trong cơ thể có chút xao động bất an.

Mấy cô y tá nhỏ thấy Phó Thần Thương ôm An Cửu vào trong ngực, trong nháy mắt tất cả đều điên rồi, dù như thế nào cũng không cách nào bình tĩnh được, líu ríu thảo luận không ngừng, kết quả cuối cùng là thật sự không nhẫn nại được, họ phái ra một cô y tá nhỏ thực tập đi tìm hiểu.

"Phó tiên sinh, xin hỏi có cần giúp gì không?"

"Chăn mỏng, cám ơn." Phó Thần Thương cũng không ngẩng đầu lên, lấy mu bàn tay khóe miệng cho người trong ngực lau, quả thật coi cô như trẻ con mà chăm sóc.

"Vâng, ngài chờ chút." Trong mắt cô y tá nhỏ thực tập tràn đầy sao đi lấy chăn mỏng cho anh.

-----dien/Dan/Le/Quy/D0n

Cô y tác nhỏ thực tập trở về đã bị vây lại.

Y tá A hỏi: "Thế nào thế nào rồi? Thấy rõ bộ dạng thế nào không?"

Cô y tá nhỏ thực tập lắc đầu: “Không thấy! Ôm như bảo bối! Ấy za ấy za ước gì tôi cũng được vậy!”

Y tá B đưa mặt tới: "Vị này chính là chính thất nhỉ! Quả nhiên đối xử không giống nhau! Tôi thấy lời đồn trên mạng cũng không hoàn toàn đúng! Cô xem bộ dạng dịu dàng của Phó thiếu, chậc chậc. . . . . ."

Y tá A thở dài nói: "Tôi vẫn cảm thấy Tô Hội Lê tương đối thích hợp, trai tài gái sắc, lại tình cảm thâm sâu!"

Cô y tá nhỏ thực tập không đồng ý: "Thích hợp thì thế nào, chia tay chính là chia tay! Ban đầu tìm Sở Mạch là không có ai ép buộc cô ta cả, vào lúc này bạn trai cũ đã cưới rồi, còn cùng người ta chơi trò mập mờ không rõ không khỏi quá không đạo đức, đều không công bằng với Sở Mạch và Phó Thần Thương, có được hay không! Tôi thấy vị Kỷ công tử kia cũng bị cô ta làm cho mê mẩn, không có việc gì cứ tới đây đi dạo, còn có người nào đó, Kha Lạc Kha Lạc Kha Lạc đại nhân tôi thích nhất! Cô ta cho rằng cô ta là ai, ai cũng bị cô ta làm cho mê mẩn, tôi không chào đón nhất chính là thánh mẫu Mary Sue dạy Bạch Liên Hoa. . . . . ."

(**Bạch liên hoa (Hoa sen trắng): Là cụm từ chỉ các cô gái ngây thơ trong sáng sống như thánh mẫu, luôn tự cho mình là vô tội. Thực ra cụm từ này có ý châm biếm, chỉ những cô gái bề ngoài ngây thơ thánh thiện nhưng bản chất rất xảo quyệt thâm độc.

*Mary sue: một thuật ngữ trong giới văn viết hay trong giới viết fanfic thường dùng để nói về một nhân vật hoàn hảo về tất cả mọi mặt)

Y tá C chen miệng nói: "Chuyện của giới nhà giàu với nhau, nào có đơn giản như vậy, tôi thấy tình hình bên trong ấy! Nghe một người bạn của tôi nói, là bởi vì cha của Tô Hội Lê rời đài bị bỏ tù rồi, không biết Phó Thần Thương bởi vì nguyên nhân gì không cứu người, cô ta bị buộc bất đắc dĩ mới trèo lên Sở Mạch. . . . . ."

"Bán mình cứu cha thật vĩ đại nha! Vậy Phó thiếu nhà tôi bị cắm sừng là đáng đời sao? Bây giờ nhìn người ta có vợ yêu ở trong phòng, quyền lợi nơi tay lại đỏ mắt không cam lòng, tự trách ban đầu mình không nhịn được tức giận. Dù chuyện gì, nếu đã làm thì phải chịu trách nhiệm cho chuyện mình đã làm hơn nữa phải trả giá lớn, chẳng lẽ bạn gái trước tham gia vào thì không được xem là tiểu tam? Ủng hộ cô ta thượng vị ư?" Cô y tá nhỏ thực tập tức giận bất bình, càng nói càng kích động.

Y tá D không cam lòng lại phản bác một câu: "Tốt xấu gì cũng là cô ta cản một viên đạn cho Phó Thần Thương, rất si tình. . . . . ."

Mấy cô y tá nhỏ đang hăng say nhiều chuyện, đến cả tranh cãi nhau, cho đến khi y tá trưởng tới đây mắng chửi người mới ngừng lại.

-----
Truyện được edit và đăng trên Diễn đàn Lê Quý Đôn.

"Lần thi này hẳn không tệ nhỉ."

Bị ôm, còn đắp chăn mỏng, quả thực là trong khoảnh khắc dịu dàng hòa vào trời băng đất tuyết, An Cửu đang thoải mái buồn ngủ, nghe vậy cả kinh nói, "Hả? Có ý gì? Em mới vừa thi xong đấy, sao anh biết em thi không tệ?"

"Thành tích của em đã có rồi." Phó Thần Thương trả lời.

"Nhanh như vậy?" An Cửu kinh ngạc, suy nghĩ một chút, nhất định là anh lại dùng đặc quyền.

Còn tưởng rằng. . . . . . Cho rằng anh hoàn toàn không biết chuyện mình thi, cũng hoàn toàn không quan tâm đến, ngay cả hỏi cũng không hỏi một tiếng, không ngờ còn cố ý để giáo viên chấm bài thi của cô trước.

"Chỉ là chưa biết thứ tự, nhưng trong lớp thì chắc chắn là thứ nhất từ dưới lên." Phó Thần Thương nói.

". . . . . ." An Cửu bị thứ nhất từ dưới lên kích thích làm tâm trạng buồn buồn, "Em biết rõ. . . . . ."

"Chỉ là, có lẽ nằm trong top 500 toàn trường." Phó Thần Thương xoay chuyển lời nói.

Trong nháy mắt ánh mắt của An Cửu sáng lên, "500? Sẽ không quá phóng đại chứ?"

Lớp mười hai của Thịnh Cẩn tổng cộng hơn tám trăm người, trước đó cô là thứ nhất từ dưới lên, lọp vào top 500 chẳng phải ý nghĩa là cô đã tiến bộ hơn vượt lên 300?

"Em có thể không tin chính em, nhưng phải tin anh. Hơn nữa, chỉ 500 mà thôi, em chỉ đuổi theo 300 đối thủ dốt nát không có sức cạnh tranh mà thôi, không có gì phải vui vẻ!"

An Cửu mới vừa vui vẻ đã bị tạc cho một chậu nước lạnh, lẩm bẩm nói: "Chương trình học trung học của em chẳng khác gì là bắt đầu học từ cơ sở vụn vặn, chỉ học được ba tháng đã được loại trình độ này đã rất giỏi rồi, có được hay không!"

"Ừ, bởi vì anh có phương pháp giáo dục."

"Đúng vậy, Hiệu Trưởng Đại Nhân!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn hoa hồng về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, chauanh2013
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: CaoThiThuNguyen, Đỗ Thu Huyền, Google [Bot], Huongdo80, le nguyen, quachtrang, satthuml151, Tiêu Dao Phong, tiểu khanh tử, trang trảnh và 663 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 95, 96, 97

3 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

6 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

8 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

10 • [Xuyên không - Xuyên sách] Vật hi sinh nữ phụ nuôi con hằng ngày - Danh Đường Đa Tiểu Tỷ

1 ... 9, 10, 11

11 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

17 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

18 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 181, 182, 183

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 957 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 696 điểm để mua Giọt nước
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 910 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo: Give me love
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 865 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Comay nguyen: chào
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 822 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa hồng xám
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 299 điểm để mua Nước hoa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 781 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 742 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 242 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 242 điểm để mua Cây bí halloween
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 705 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 670 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 352 điểm để mua Happy day
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 465 điểm để mua Ngôi sao đen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 300 điểm để mua Giấy chứng nhận kết hôn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 637 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 605 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 344 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 575 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 546 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 349 điểm để mua Thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 519 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.