Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 

Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân

 
Có bài mới 01.07.2018, 14:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c143) - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 144

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Triệu Trầm ở tại khách phòng phía sau tửu lâu Đại Thông.

Tính đến nay đã ba ngày rồi, Ngô Khải  vẫn chậm chạp chưa chịu đến, Trần Bình có chút lo lắng: “Liệu hắn có mật báo cho người kia không?”

Triệu Trầm nằm dựa vào đầu giường, mắt phượng híp lại nhìn ánh chiều tà đỏ lửa phía xa ngoài cửa sổ: “Mật cái gì báo chứ? Ngay cả người ở thương đoàn Đại Thông cũng không biết thân phận thật sự của ta, cho dù Ngô Khải có đến trước mặt Tần Tư Dũng thì có thể nói được gì? không cần phải vội, hắn có thể liên tục mười mấy năm đến quán vằn thắn kia để nhìn vật nhớ người, đủ thấy hắn là người trọng tình, rốt cuộc đã có tin tức của người trong lòng, sớm muộn gì hắn cũng sẽ đến.”

Trần Bình không nói gì nữa.

Nếu chưa từng chứng kiến sự si tình của lão gia với thái thái, hắn sẽ không tin một nam nhân bốn mươi tuổi sẽ nhớ mãi không quên một cô nương đã thích từ lúc thiếu niên, còn là một cô nương bán ở trấn trên. Cho dù tìm được người thì thế nào, người đó giờ cũng đã hơn ba mươi, không có cuộc sống ăn sung mặc sướng như thái thái, chắc chắn nữ nhân kia không còn giữ được dung nhan thời thanh xuân nữa, Ngô Khải thật sự vì một người đẹp hết thời mà phản bội tình nghĩa huynh đệ?

Theo bản năng, Trần Bình không dám chắc, nhưng hắn tin tưởng chủ tử nhà mình.

Đang nghĩ ngợi, từ bên ngoài vọng đến tiếng bước chân dồn dập, rất nhanh sau đó, chưởng quầy đã đứng ở ngoài cửa: “Nhị gia, Ngô tướng quân đến tửu lâu của chúng ta.”

“Mời tướng quân đến nhã gian chữ thiên số một, Đại Thông của chúng ta đã được tướng quân chăm lo rất nhiều, ta phải khoản đãi tướng quân thật tốt.” Triệu Trầm cười nhìn lướt qua Trần Bình, không nhanh không chậm đứng dậy, chuẩn bị sơ qua cho bản thân, cầm lấy một vật gì đó giấu vào trong ngực, dẫn Trần Bình đi ra ngoài.

Mấy nhã gian gần khách phòng mấy ngày nay đều bị Triệu Trầm ra lệnh không cho đón khách, chỉ cần ngoài cửa không có người nghe lén, bọn họ ở bên trong nhỏ giọng nói chuyện tuyệt đối sẽ không có người có ý đồ xấu nghe được. Sau khi rượu và thức ăn được dọn lên, Triệu Trầm để Trần Bình ở bên ngoài canh chừng, hắn ở bên trong tiếp khách.

Ngô Khải cũng không động đũa, nhìn thẳng Triệu Trầm nói: “Phương nương đang ở đâu?”

Triệu Trầm cười rót rượu cho hắn: “Tướng quân cần gì phải vội? Trước tiên cứ nếm thử chiêu bài(ở đây được hiểu là món ăn đặc sản của quán) của tửu lâu chúng ta đã, sau khi ăn xong Lý mỗ sẽ nói chuyện với tướng quân."

Ngô Khải đẩy ly rượu qua một bên, ánh mặt lạnh xuống: “Nhị gia có gì cứ nói thẳng, không cần phải lãng phí thời gian.”

Triệu Trầm nhìn hắn, biết nghe lời phải, để bầu rượu xuống im lặng một lát, nâng mắt lên, nói: “Trước khi nói chuyện đó, kính xin tướng quân đáp ứng với Lý mỗ một chuyện, được không?”

Ngô Khải cười lạnh: “Chỉ cần ngươi nói tung tích của nàng cho ta biết, phàm là thứ ta có, tùy ngươi chọn.”

“Quả nhiên tướng quân là người sảng khoái.” Triệu Trầm khen một câu, sau đó giọng nói liền nhỏ xuống: “Tướng quân là huynh đệ khác họ với Tần Tư Dũng, hẳn Tần Tư Dũng có tính toán gì cũng đều sẽ thương lượng với tướng quân, đã như vậy, Lý mỗ có một chuyện không hiểu, biên cương rõ ràng yên ổn, vì sao Tần Tư Dũng lại lấy cớ người Hồ xâm phạm biên cương để không về kinh diện thánh? Chẳng lẽ ông ta muốn … tạo phản?”

Đôi mày dài của hắn hơi nhếch lên, đôi mắt phượng hơi lóe sáng, giống như thấy được thâm ý sâu trong đôi mắt của đối phương.

Thần sắc của Ngô Khải cũng không thay đổi nhiều, chỉ là bàn tay ở dưới bàn lặng lẽ cầm lấy bội đao(đao nhỏ), lạnh lùng trả lời: “Trấn Bắc tướng quân luôn trung thành và tận tâm với triều đình, mặc kệ ngươi là nhị gia của Đại Thông hay là ai, nếu ngươi còn dám nói một câu chửi bới như vậy nữa, đừng trách ta không khách khí.”

Triệu Trầm nhẹ nhàng cười, nâng cốc rượu nhỏ lên: “Lý mỗ chỉ có một mình, vì nghiệp lớn của hoàng thượng, chết cũng không có gì đáng tiếc, chỉ tiếc là khi ta chết đi, thuộc hạ của ta chắc chắnsẽ giết Phương nương tử, không biết tướng quân có đau lòng đến mức nửa đêm tỉnh giấc hay không? Tướng quân si tình hai mươi năm không thay đổi, Phương nương tử cũng hai mươi năm một mình, rõ ràng là người có tình lại âm dương cách biệt, thật là làm cho người ta thấy tiếc hận.”

Ngô Khải nhìn chằm chằm vào người đối diện, trong lòng lại là gió to sóng lớn.

Thì ra nàng không phải là di tình biệt luyến (di tình biệt luyến: yêu một người rồi, sau đó lại ko yêu người đó nữa mà có tình yêu mới).

Nhưng tại sao khi hắn công thành danh toại trở về nhà thì mẫu thân lại nói cho hắn biết là Phương nương đã theo một khách thương đi Giang Nam rồi? Hắn không cam lòng, phái người đi tìm, nhưng Giang Nam lớn như vậy, bọn họ lại không biết khách thương kia rốt cuộc là ai, không tra được tin tức gì. Hắn giận nàng, hận nàng không chịu chờ hắn, nhưng lại không thấy nàng, mỗi lần nhớ tới nàng, trong lòng nhiều hơn vẫn là đau, nhớ dáng vẻ nàng cười dịu dàng làm vằn thắn cho hắn ăn, là bóng dáng vội vàng của nàng lúc trời còn chưa sáng đã phải chuẩn bị mở quán, là khuôn mặt đỏ ửng của nàng lau mồ hôi cho hắn sau khi hắn lén giúp nàng.

Hắn nhớ nàng, oán nàng, hận nàng, hận đến nỗi ở trong lòng đều là hình ảnh của nàng, không thể nhìn thấy nữ nhân nào khác.

Nhìn ra sự phức tạp trong đôi mắt của nam nhân, Triệu Trầm đứng dậy, đi đến phía sau Ngô Khải, nhỏ giọng nói: “Tần Tư Dũng có ý muốn làm phản, hoàng thượng cũng cương quyết diệt trừ nghịch thần, tướng quân là người trung nghĩa, chẳng lẽ chịu khổ nửa đời trên lưng ngựa để đến cuối đời lại đổi lấy ô danh phản thần tặc tử? Lý mỗ biết trong lòng tướng quân buồn lo, thật ra Lý mỗ cũng có huynh đệ cùng sinh vào ra tử, cũng biết nghĩa khí huynh đệ, nhưng cũng biết thế nào là đại nghĩa. Tần Tư Dũng tạo
phản, chắc chắn sẽ khai chiến với triều đình, đến lúc đó chiến hỏa liên miên, dân chúng gặp nạn, tướng quân trợ Trụ vi ngược ( nối giáo cho giặc; giúp người xấu làm điều ác ) chính là bất trung với vua, cũng là bất trung với dân, càng tệ hơn là lúc đại Đường chúng ta tự đánh nhau thì người Hồ sẽ thừa dịp xâm phạm, đại Đường sẽ có nguy cơ mất nước, tướng quân nhẫn tâm nhìn cơ nghiệp mấy trăm năm của đại Đường bị hủy trong tay mình?”

Lúc Ngô Khải chuẩn bị mở miệng, Triệu Trầm ném một cuộn thánh chỉ màu vàng xuống bàn: “Đây là hoàng thượng ra lệnh cho ta truyền cho tướng quân, sau khi tướng quân xem xong thì cho ta một câu trả lời thuyết phục.”

Hành động của Triệu Trầm liền mạch dứt khoát, Ngô Khải bị khí thế của Triệu Trầm làm cho sợ hãi, do dự một chút rồi cầm lấy
thánh chỉ.

Triệu Trầm đúng lúc nói: “Chỉ cần tướng quân giết Tần Tư Dũng, tướng quân sẽ là Trấn Bắc tướng quân mới. Tướng quân không cần hoài nghi sau khi chuyện này thành công hoàng thượng sẽ thu hồi lại ý chỉ, hoàng thượng là minh quân, biết suy tính cho đại cục ở biên quan. Tướng quân đóng giữ ở Tây Bắc nhiều năm, đối với quân tình ở Tây Bắc rõ như lòng bàn tay, ngoại trừ tướng quân, không còn người nào có thể đảm nhiệm chức vụ Trấn Bắc tướng quân.”

“Chẳng lẽ hoàng thượng cho rằng Trấn Bắc tướng quân chết đi thì biên quan sẽ ổn định?” Ngô Khải đứng lên, khinh thường ném thánh chỉ lên trên bàn, nhìn thẳng Triệu Trầm nói: “ Vô cùng ngu xuẩn! Trấn Bắc tướng quân có thể chỉ huy mười lăm vạn hùng binh, không phải dựa vào danh hiệu hoàng thượng phong, mà dựa vào chính bản thân ngài ấy! Nếu Trấn Bắc tướng quân có chết thật đi nữa, dù là ta, cũng không có khả năng trấn áp được tướng sĩ lớn nhỏ ở Tây Bắc! Hơn nữa, ngươi luôn mồm nói Trấn Bắc tướng quân muốn tạo phản, vậy ta nói cho ngươi biết, chỉ cần hoàng thượng không làm chuyện ngu xuẩn, Trấn Bắc tướng quân tuyệt đối sẽ không làm phản, không ai quan tâm đến sự yên ổn của Tây Bắc hơn so với ngài ấy.”

“Cái gì gọi là hoàng thượng không làm chuyện ngu xuẩn?” Triệu Trầm đến gần một bước, nhìn Ngô Khải từ phía trên: “Quân muốn thần chết, thần không thể không chết, đầu tiên là Tần Tư Dũng nuôi dưỡng người của phe tiền thái tử, sau đó lại nói dối biên quan bất ổn để từ chối về kinh, hắn làm như vậy, có để uy nghiêm của hoàng gia trong mắt? Hắn làm như vậy chính là tạo phản! Hoàng thượng phái binh thảo phạt là danh chính ngôn thuận!”

Giọng nói của Triệu Trầm tuy nhỏ, nhưng từng chữ từng chữ như tiếng chuông vang, Ngô Khải không khỏi lui ra sau một bước, trong đôi mắt vốn tỉnh táo rốt cuộc cũng lộ ra sự chột dạ. Liếc mắt nhìn Triệu Trầm, Ngô Khải quyết định không giải thích hộ Tần Tư Dũng nhưng vẫn không chịu đồng ý giúp đỡ như cũ, xoay người muốn đi: “Cho dù như thế, vì sự an ổn của Tây Bắc, ta sẽ  không mưu sát Trấn Bắc tướng quân. Ngươi đi đi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng, cũng mời ngươi không nên làm khó một cô nương yếu đuối.”

Tha mạng cho một kẻ địch muốn lấy mạng huynh đệ mà mình kính trọng nhất, đây đã là biến tướng của sự dao động.

Triệu Trầm bước nhanh vài bước đến trước người Ngô Khải: “Tướng quân suy nghĩ vì đại cục thật khiến cho Lý mỗ khâm phục, nhưng tướng quân đã xem thường hoàng thượng, hoàng thượng phái Vũ Anh Hầu Triệu Trầm nhậm chức Tổng binh Thiểm Tây, chính là dự phòng Tây Bắc có biến sau cái chết của Tần Tư Dũng thì triều đình có thể kịp thời can thiệp. Người Hồ cũng biết địa vị của Tần Tư Dũng, Tần Tư Dũng chết, chắc chắn người Hồ chắc chắn sẽ dẫn binh đột kích, nếu sớm muộn gì cũng phải đánh một trận, không bằng tướng quân đổ tội danh mưu hại Tần Tư Dũng cho người Hồ, khi đó trong lòng tướng sĩ Tây Bắc sẽ tràn ngập phẫn uất, khởi binh tất thắng, tướng quân dẫn binh báo thù cho Tần Tư Dũng thắng trận, dễ dàng có được sự ủng hộ của mọi người.”

Nói hai ba câu, đã đánh tan những băn khoăn của Ngô Khải, điều còn lại, chỉ là tình nghĩa huynh đệ.

Ngô Khải nghĩ tới từng màn huyết chiến trên chiến trường của hắn và Tần Tư Dũng, sự do dự trong đôi mắt dần dần biến thành kiên định: “Ngài ấy đã cứu ta nhiều lần, không có ngài ấy thì đã không có ta ngày hôm nay, trong vòng ba ngày ngươi hãy lập tức rời khỏi Trương Dịch, nếu không ta sẽ đích thân mang binh lính bắt ngươi.” Nói xong vòng qua Triệu Trầm đi ra cửa.

Không bị công danh lợi lộc dụ dỗ, Triệu Trầm thật lòng kính nể người nam nhân trước mắt, chỉ là hắn có lập trường của hắn. Triệu Trầm xoay người, ngay trước khi Ngô Khải đặt tay lên chốt cửa thì mở miệng: “Tướng quân muốn giữ mạng của huynh đệ,
chẳng lẽ muốn mấy tổ tôn ba đời (mẹ con bà cháu) Phương nương tử phải mất mạng sao?”

Ngô Khải xoay mạnh người lại, gắt gao nhìn chằm chằm Triệu Trầm: “Ngươi lặp lại lần nữa!”

Triệu Trầm cười nhẹ: “Năm đó Phương nương tử có thai, biết ở lại quê hương sẽ làm liên lụy đến đứa bé cũng bị người đời chê cười, cho nên bà năn nỉ một khách thương Giang Nam mang bà rời đi, đến Tô Châu, cư ngụ trong một trấn nhỏ, nói là trượng phu đã ra chiến trường. Hiện nay nhi tử của Phương nương tử đã thành gia(lập gia đình), cùng với thê tử hắn mở một tiệm mì hoành thánh, hai người đã có một nam một nữ, nhi tử đã ba tuổi, nữ nhi mới đầy tháng.”

Hắn đã làm tổ phụ?

Ánh mắt Ngô Khải có chút đau xót.

Triệu Trầm thu hồi tươi cười, nghiêm mặt nói: “Lý mỗ biết dùng cái này để áp chế tướng quân là hành vi tiểu nhân, nhưng thân mang hoàng mệnh, đành phải ra hạ sách này. Đây là tuyệt mệnh tán, người Hồ sẽ có động tĩnh, tướng quân chỉ chờ thời cơ ra tay là được, sau khi chuyện thành công, Lý mỗ chắc chắn sẽ đưa gia quyến của tướng quân hoàn hảo không chút tổn hại gì đến bên cạnh ngài.”

Ngô Khải cúi đầu, nhìn độc dược trong tay nam nhân, là một quả cầu nhỏ bằng đồng, tách mở một cái, bột thuốc sẽ rơi ra.

Một bên là mạng của huynh đệ, một bên là mạng của người thân.

Hắn nhắm mắt lại: “Trong ba ngày việc sẽ thành, đợi Tây Bắc hoàn toàn khôi phục yên ổn, hy vọng ngươi nói được làm được.”

“Lý mỗ lấy mạng cam đoan với tướng quân.” Quả cầu nhỏ bằng đồng bị người ta lấy đi, Triệu Trầm ôm quyền với nam nhân, sau đó chỉ vào thánh chỉ trên bàn nói: “Trấn Bắc tướng quân bị người Hồ ám hại, việc này truyền về kinh thành vừa đến vừa đi cũng mất sáu ngày, sáu ngày sau sẽ có công công đến Trương Dịch tuyên chỉ, Lý mỗ chúc mừng tướng quân trước.”

Ngô Khải không thèm nhìn đến thánh chỉ kia, mặt lạnh rời đi.

Triệu Trầm thở phào một hơi, ngày hôm sau trời còn chưa sáng đã cùng với Trần Bình thúc ngựa rời khỏi Trương Dịch.

Lúc tới đoàn xe đi chậm rãi, lúc về tuấn mã chạy như bay, không đến hai ngày đã vào biên cảnh Thiểm Tây.

Hoàng hôn buông xuống, Triệu Trầm ghìm ngựa dừng lại.

Ngô Khải, hẳn là đã ra tay rồi nhỉ?

~

Trương Dịch, phủ Trấn Bắc tướng quân, trong thư phòng.

Tần Tư Dũng tê liệt ngã xuống trên ghế dựa, bụng như bị dao đâm. Hắn lau máu tươi trên khóe miệng, dùng hết sức để quay đầu, hỏi người huynh đệ đang quỳ: “Hoàng thượng cho ngươi cái gì? Vinh hoa phú quý?”

Ngô Khải ngẩng đầu, lệ rơi đầy mặt: “Phương nương ở trong tay bọn họ, tướng quân, đệ đã có nhi tử, còn có một đứa cháu gái mới đầy tháng…”

“Phương nương …” Tần Tư Dũng cười, giống như nhìn thấy thê tử và nữ nhi đã qua đời ngày càng gần, hắn nhìn huynh đệ của mình: “Nếu như vậy, ta, ta không trách người, nếu là ta, cũng sẽ … Tử Minh, hứa, hứa với ta một việc...”

Ngô Khải khóc bò đến trước người Tần Tư Dũng, nắm tay Tần Tư Dũng khóc không thành tiếng: “Tướng quân mời nói, Tử Minh có chết vạn lần cũng không chối từ.”

Ánh mắt Tần Tư Dũng đã tan rã, hơi thở mong manh: “Bảo vệ, bảo vệ Tây Bắc, không giao, người Hồ …”

Bàn tay nắm tay Ngô Khải đột nhiên rũ xuống.

Ngô Khải sửng sốt, ngay sau đó tựa đầu trên đùi nam nhân khóc rống lên: “Tướng quân yên tâm, Tây Bắc còn, mạt tướng còn, Tây Bắc vong, mạt tướng cũng vong!”

Cuối tháng tám, Trấn Bắc tướng quân Tần Tư Dũng bi thảm bị người Hồ ám hại, trúng độc mà chết.

Tướng sĩ Tây Bắc lòng đầy phẫn nộ, tuyên bố báo thù cho tướng quân, tin tức truyền đến kinh thành, Đường Văn đế vô cùng đau đớn, ngay trong đêm đó hạ chỉ cho Ngô Khải tạm giữ chức Trấn Bắc tướng quân dẫn binh tấn công người Hồ, sau khi chiến thắng sẽ chính thức sắc phong, lại ra lệnh Triệu Trầm - Tổng binh Thiểm Tây trợ giúp cho Ngô Khải.

Bên kia người Hồ đang ăn mừng trước cái chết của Tần Tư Dũng, còn chưa kịp bàn bạc xong khi nào sẽ đến khiêu khích đám binh sĩ Tây Bắc, hai mươi vạn đại quân đại Đường đã tấn công đến.

Tác giả có lời muốn nói:

Khi viết về việc Tần Tư Dũng chết, không nhịn được mà rơi lệ, thực ra ai cũng có mặt tót mặt xấu, chỗ xấu của Tần là bị người nhà làm trở ngại, nhưng hắn cũng có tình cảm huynh đệ với những người cùng vào sinh ra tử, dù cho hắn có bất mãn với triều đình, thì vẫn thề sống chết bảo vệ biên quan. Đương nhiên cũng có chỗ hèn nhát...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Bùi Hồng Quỳnh, Bùi Phương Thảo, Cuncute, HNRTV, antunhi, chalychanh, dichetdi, ntt 03, pypyl, xichgo, yuriashakira, zinna
     

Có bài mới 09.07.2018, 14:44
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c144) - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 145

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com/

Người Hồ vẫn luôn nhìn chằm chằm Đại Đường, cứ cách hai, ba năm lại xuất binh quấy rầy một lượt, tiên đế hoa mắt ù tai mới trọng dụng ngoại thích(gia đình phía mẹ hoặc vợ vua), nhưng quả thật Tần gia cũng canh giữ Tây Bắc chặt chẽ, cũng chính là Tần Tư Dũng trấn thủ Tây Bắc, mới khiến cho người Hồ không dám nhân cơ hội Đường Văn đế mới đăng cơ, lúc triều đình còn chưa ổn định mà xuất binh xâm phạm.

Dù sao sớm hay muộn gì cũng phải đánh một trận, hiện nay lại mưa thuận gió hòa làm cho lương thảo sung túc, Đường văn đế  nghe theo kế một hòn đá ném hai con chim nhạn(một mũi tên trúng hai đích) của phụ tử Triệu Duẫn Đình, giá họa cái chết của Tần Tư Dũng lên người Hồ, mà tin tức từ tiền tuyếnTây Bắc truyền về nói Ngô Khải và Triệu Trầm đã liên tiếp đánh bại người Hồ đã chứng thực quyết định lần này của hắn là anh minh.

Tuy rằng tướng sĩ Tây Bắc bởi vì cái chết của Tần Tư Dũng mới có sĩ khí như vậy thì sao chứ? Chỉ cần có thể đánh thắng trận, chỉ cần có thể nâng cao uy thế Đại Đường, đặc biệt là trong khi hắn còn đang tại vị, hắn chỉ để ý đến kết quả, không quan tâm đến quá trình, chỉ cần người cuối cùng được lợi là hắn, là Đại Đường là được.

Trong tháng chạp, triều đình sắp bước vào kỳ nghỉ dài, đại quân Tây Bắc chuẩn bị tấn công người Hồ ở Mạc Nam và Vương Đình. Đường Văn đế hạ chỉ thừa thắng xông lên, ra lệnh cho đại quân trực tiếp đẩy lui người Hồ đến địa phận Mạc Bắc.

Sau kỳ nghỉ dài, cuối cùng Đường Văn đế cũng nhẹ nhõm một thời gian, nửa năm nay đều lo lắng chuyện ở Tây Bắc, ngày thường cũng không được nghỉ ngơi thật tốt. Biết hoàng hậu gọi hoàng trưởng tôn vào Phượng Nghi cung, nghĩ tới bản thân mình cũng đã lâu rồi chưa gặp hoàng trưởng tôn, Đường Văn đế lập tức di giá(di chuyển-dùng từ này để thể hiện phong thái hoàng tộc :v) đến Phượng Nghi cung.

Hoàng hậu dẫn Phúc ca nhi đi ra ngoài điện nghênh giá.

Đường Văn đế miễn lễ, nắm tay hoàng trưởng tôn đi vào trong, hòa ái hỏi cậu vừa rồi đang làm gì.

Phúc ca nhi ngoan ngoãn đáp: “Tôn nhi đang chơi cờ với hoàng tổ mẫu.”

Đường Văn đế vui vẻ, quả nhiên thấy trên tháp đang bày bàn cờ, hắn quay đầu lại hỏi hoàng hậu: “Trẫm nhớ rõ nàng không biết chơi cờ, thế nào, sẽ không phải là Phúc ca nhi đều thắng đấy chứ?”

Hoàng hậu giả vờ lườm trượng phu, đợi cung nữ cởi giày cho Phúc ca nhi xong, bà để cho Phúc ca nhi ngồi vào vị trí chơi cờ lúc nãy, còn mình thì ngồi bên cạnh cháu trai, cười nhìn Đường Văn đế: “Vâng, thần thiếp không thể thắng cháu trai được, kỳ nghệ của hoàng thượng cao siêu, thay thần thiếp thắng lại được không?”

Phúc ca nhi nhìn tổ mẫu, không nói gì, quay lại lẳng lặng nhìn bàn cờ.

Đường văn đế đương nhiên biết những lời hoàng hậu nói đều là nói đùa, dù Phúc ca nhi thông minh thì cũng chỉ là một đứa bé, sao biết đánh cờ gì chứ, nhưng hắn vẫn cởi giày ngồi đối diện với hoàng trưởng tôn, cùng cháu trai đánh cờ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phúc ca nhi đanh lại, cực kỳ nghiêm túc.

Đường Văn đế và hoàng hậu nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười, lại cũng cố ý làm dáng vẻ nghiêm túc suy nghĩ đánh cờ.

“Phúc ca nhi thật thông minh, ngay cả hoàng tổ phụ cũng đánh thắng.” Một ván cờ kết thúc, Đường Văn đế cười ha hả nói.

Phúc ca nhi không có một chút vui vẻ: "Hoàng tổ phụ cố ý nhường cho tôn nhi."

Đường Văn Đế nhìn khuôn mặt lớn chừng bàn tay của cháu trai, vẫy tay để cậu ngồi xuống cạnh mình, cúi đầu hỏi cậu: "Vì sao nói như vậy? Không nên tùy tiện nói oan cho tổ phục chứ, Phúc ca nhi có chứng cứ chứng minh Hoàng tổ phụ cố ý thua không?"

Phúc ca nhi đưa mắt nhìn Đường Văn đế, nghiêm trang nói: "Phụ vương nói tài đánh cờ của người là do Hoàng tổ phụ dạy, tôn nhi chưa từng thắng phụ thân, sao có thể thắng Hoàng tổ phụ?"

Đường Văn Đế sững sờ một chút, lập tức cao giọng cười to, ôm lấy Phúc ca nhi vui vẻ: "Phúc ca nhi thật thông minh, lần này là Hoàng tổ phụ không đúng, mấy năm nữa Phúc ca nhi lớn lên, Hoàng tổ phụ sẽ đánh cờ với Phúc ca nhi thật nghiêm túc được không?"

Phúc ca nhi nghiêm túc gật đầu.

Đường Văn Đế sờ đầu trưởng tôn, lại tiếp tục ngồi một lát liền đi.

Ra khỏi cung Phượng Nghi, Đường Văn Đế chợt nghĩ tới một chuyện: "Tháng trước trưởng tử của Khang Vương bị tiêu chảy, giờ đã khỏe chưa?"

Ngụy Nguyên cười trả lời : "Bẩm hoàng thượng, đã khỏe ạ, Thái Y còn nói thân thể Tam Hoàng tôn khoẻ mạnh, chỉ cần Biên mama ở bên cạnh tập nói chuyện nhiều, sau khi tròn tuổi hẳn là có thể gọi Hoàng tổ phụ."

Cháu trai không bị tật nói lắp như nhi tử thứ tư, Đường Văn Đế thực sự rất vui mừng, chỉ là nghe thấy Tam hoàng tôn, lại nhớ đến Nhị hoàng tôn,  đó là trưởng tử của nhi tử hắn coi trọng nhất, bởi vì năm ngoái lão tam kết bè kết cánh nên hắn mới phạt lão đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm một năm, lúc Nhị hoàng ton ra đời hắn cũng không tuyên tiến cung để gặp mặt.

Tính toán thời gian, Nhị hoàng tôn sinh ra vào khoảng giữa tháng tư, giờ chắc đã có thể bò rồi nhỉ?

Bước chân Đường Văn Đế chậm lại, nghi ngờ hỏi: "Hạn cấm túc của Thanh Quận Vương đã hết, hai tháng này hắn đã làm gì?"

Ngụy Nguyên hơi hơi trầm ngâm, liếc xem thần sắc Đường Văn Đế, cung kính nói: " Dạ bẩm, nghe nói Quận Vương tự biết phụ kỳ vọng cao của hoàng thượng, sau khi hết thời gian cấm túc vẫn đóng cửa như cũ không ra ngoài, cũng chưa từng mở cửa tiếp khách, chỉ có Hiền phi nương nương mỗi tháng đều phái người đi đón nhị hoàng tôn vào cung.”

Đường Văn đế hoàn toàn đứng lại.

Hiền Phi, hắn cũng hơn một năm không gặp Hiền phi rồi, trước đó ngũ hoàng tử cũng cầu tình cho mẫu phi vài lần, hắn đều không để ý đến.

“Khi nào thì Chiêu Dương cung đi đón nhị hoàng tôn?” Đường Văn đế khoanh tay đứng ở trước hành lang, nhẹ giọng hỏi.

Ngụy Nguyên đã hầu hạ bên cạnh hoàng thượng hơn ba mươi năm, sao có thể không hiểu tâm tư lúc này của hoàng thượng chứ, cười nói: “Hoàng thượng hỏi thật đúng, lão nô nghe nói sáng sớm hôm nay nương nương đã đón nhị hoàng tôn vào cung rồi.”

Đường Văn đế ‘ừ’ một tiếng, nhưng không nói gì, vốn hắn định về Sùng Chính điện, bây giờ lại chuyển hướng về phía Chiêu Dương cung.

Ngụy Nguyên khom người đi theo phía sau Đường văn đế. Khi đến Chiêu Dương cung, hắn nhìn Đường Văn đế, thức thời lắc đầu với bọn thái giám cung nữ đang chuẩn bị đi vào trong truyền tin.

Càng đến gần nội điện, bước chân Đường Văn đế không tự chủ nhẹ lại.

Bên trong truyền ra tiếng cười trong trẻo của bé trai, còn có tiếng Hiền phi mềm mại trêu đùa: “Hoành ca nhi bò về bên này, tổ mẫu đang ở đây này."

Giọng nói dịu dàng, Đường Văn đế có thể tưởng tượng ra nụ cười trên mặt Hiền phi, trong lòng hắn cảm thấy mềm nhũn, nhanh chân đi vào.

Cung nữ trong phòng giật nảy cả mình, nhao nhao quỳ xuống.

Hiền phi nghe thấy động tĩnh, trước tiên ôm nhị hoàng tôn đang bò đến trước người mình vào trong lòng, sau đó mới xoay người hành lễ, ánh mắt không nhìn Đường Văn đế nhưng hốc mắt dần đỏ lên.

Đường Văn đế kìm lòng không được, trong lòng dâng lên cảm giác áy náy, sau khi các cung nữ đi ra ngoài, hắn đi đến trước người Hiền phi, nhìn bé trai trong lòng bà: “Nó gọi là Hoành ca nhi sao?”

Nhị hoàng tôn sợ người lạ, rúc vào trong lòng tổ mẫu.

Hiền phi cũng không nhịn được nữa, xoay người đặt cháu trai lên trên tháp, cầm lấy khăn, khóc lên: “Hoàng thượng thật là nhẫn tâm, ngay cả cháu trai mình đã tám tháng gọi là gì cũng không biết, nhớ ngày đó hoàng hậu có hoàng trưởng tôn, thần thiếp hâm mộ không hết, hoàng thượng còn an ủi khuyên giải thần thiếp không cần phải vội, còn cùng với thần thiếp suy nghĩ nhũ danh cho cháu trai. Bây giờ tốt rồi, chỉ thời gian ngắn ngủi một năm, cảnh còn người mất, nếu hoàng thượng đã chán ghét thần thiếp, còn đến nơi này làm gì?”

Bà khóc, nhị hoàng tôn cũng khóc theo.

“Đừng khóc, nàng làm Hoành ca nhi sợ cũng khóc theo rồi.” Đường Văn đế thở dài một tiếng, gọi nhũ mẫu vào bế nhị hoàng tôn đi, thế này mới ôm sủng phi đã gầy đi không ít vào trong ngực dỗ: “Ai nói trẫm chán ghét nàng chứ? Nếu thật sự chán ghét, khi trẫm phạt lão tam sao lại không phạt nàng?” Ngay cả lão tam, hắn cũng không muốn phạt nặng, chỉ muốn cho hắn biết chút dạy dỗ mà thôi, làm cho hắn nhớ có những thứ chỉ có thể do phụ hoàng cho, hắn không thể có suy nghĩ cưỡng đoạt.

“Vậy hoàng thượng cứ phạt thần thiếp đi, người đày thần thiếp vào trong lãnh cung đi, như vậy thần thiếp cũng không cần phải ôm hy vọng cứ ngây ngốc như vậy đợi người một năm nay!” Hiền phi trốn trong ngực nam nhân khóc, một tay nắm chặt dùng sức đánh mạnh vào trong ngực nam nhân: “Thần thiếp biết mình đã sai, không nên có ý niệm không nên có, nhưng thần thiếp đã biết sai rồi, tại sao lâu như vậy mà người còn chưa chịu tha thứ cho thần thiếp … một năm đó, người hàng đêm hoan ca, có từng nghĩ tới thần thiếp đã trải qua như thế nào? Nếu sớm biết có ngày hôm nay, lúc trước thần thiếp đã không trao trái tim cho người rồi, an an phận phận làm một trắc phi hiểu quy củ …”

Bà lại bắt đầu cãi bừa, nhưng hết lần này tới lần khác Đường Văn đế lại thích nhất dáng vẻ này, trong cung nhiều nữ nhân như vậy, cũng chỉ có bà dám coi hắn như một nam nhân bình thường mà làm nũng đùa giỡn. Biết lúc sủng phi khóc nháo lên thì nói gì cũng không nghe, Đường Văn đế bèn ôm lấy người đi vào nội thất, dứt khoát động thủ chứ không động khẩu.

Có lẽ do tâm trạng, cũng có thể do thân thể của hai người quá phù hợp, Đường Văn đế đã gần năm mươi tuổi đánh một trận kéo dài thời gian hơn thường lệ, có được sự thỏa mãn cùng vui sướng còn nhiều hơn so với những mỹ nữ mới tiến cung, bởi vậy ba đêm liên tục Đường Văn đế đều ngủ tại Chiêu Dương cung, còn giành ra một ngày cùng Hiền phi chơi đùa với nhị hoàng tôn.

Mấy ngày sau, Đường Văn đế cho gọi tam nhi tử là Thanh quận vương vào cung dạy bảo một lúc, Thanh quận vương nhiều lần hối lỗi, tỏ vẻ đã biết sai, cam đoan sau này sẽ chuyên tâm phụ giúp thái tử.

Đường Văn đế rất hài lòng.

Tuy không hoàn toàn tin tưởng Thanh quận vương nhưng cũng tin được bảy phần. Thứ nhất, hắn không phải là tiên đế, nhi tử cũng biết hắn không phải là người dễ bị lừa gạt, sau này chắc chắn không dám giở trò. Thứ hai, trước đây vị trí thái tử còn chưa xác định, Thanh quận vương mới có thể động tâm, bây giờ ngôi vị thái tử đã định, hắn cũng nên hết hy vọng. Thứ ba, Thanh quận vương dù sao cũng là do đích thân hắn nuôi lớn, cũng là người con hắn thích nhất, hắn muốn cho nhi tử một cơ hội để hối cải, cơ hội thay đổi bản thân.

~

Cung yến đêm trừ tịch, Thanh quận vương bị phạt đóng cửa kiểm điểm một năm rốt cuộc cũng tham dự lần nữa, nâng cốc nói lời chúc mừng với thái tử và Khang vương, huynh đệ tình thâm. Hắn nói nói cười cười, mặc kệ trong lòng các con em tôn thất khác nghĩ như thế nào, trên mặt đều tỏ vẻ thân thiết nói chuyện với hắn.

Đường Anh tuy rằng còn nhỏ tuổi nhưng bối phận lại cao, các hoàng tử đều phải mời rượu hắn, đến phiên Thanh quận vương, Đường Anh cười cười, vừa chạm cốc vừa dùng âm lượng chỉ có hai người nghe được, nói: “Là người nhận bổng lộc của triều đình, tiểu thúc(chú nhỏ) ở vị trí này, hoàng thượng bảo ta tra cái gì thì ta phải tra cái đó, lão tam sẽ không trách ta chứ?”

Thanh quận vương mỉm cười: “Sao tiểu thúc sao lại nói như vậy, nếu ta không làm sai, tiểu thúc muốn tra cũng tra không được. Tính lại, ta đã biết sai, tiểu thúc đừng chê cười ta nữa, chuyện trước đây chúng ta coi như chưa từng xảy ra, được chứ?"

Đường Anh gật đầu, nâng cốc uống cạn.

Thanh quận vương cũng uống không còn một giọt, khi xoay người muốn đi, lại nghe thấy Đường Anh cố ý đè thấp âm lượng truyền vào trong tai: “Thật ra trước khi tra xét những vụ án nhỏ kia, hoàng thượng bảo ta điều tra hai chuyện, chuyện ở cửa hàng điêu khắc và chuyện đèn lâu. Nếu lão tam đã đắc tội với người nào, cần phải ngã một lần khôn hơn một chút(vấp ngã một lần thì lần sau chú ý).”

Bước chân Thanh quận vương dừng lại.

Vốn hắn cho rằng phụ hoàng phạt hắn là bởi vì quá nhiều triều thần ủng hộ hắn làm thái tử, không ngờ có người lại nói ra ý đồ hắn có ý kết bè kết phái đến tai phụ hoàng, khiến cho phụ hoàng hoàn toàn không thích hắn. Quách Tử Kính, Triệu Trầm, các ngươi cho rằng lập được mấy cái công lao thì sẽ được phụ hoàng tin tưởng sao, có thể đấu với một hoàng tử như hắn sao?

Hắn cười lạnh rời đi.

Đường Anh đưa mắt nhìn Thanh quận vương đi vào trong đám người, cười xoay người, tới chào hỏi với Khang vương, tâm trạng thật tốt.

Nhẹ nhàng nói một câu, vừa có thể thuận nước đẩy thuyền, lại vừa có thể làm cho một số người mà hắn cảm thấy không vừa mắt gặp phiền phức, tại sao lại không làm?

Về phần cuối cùng là Thanh quận vương rửa sạch được nhục nhã hay hai người kia vẫn tiếp tục nở mày nở mặt, hắn không quan tâm, hắn chỉ muốn ở một bên xem chuyện vui.

Tác giả có lời muốn nói: Ngày mai Triệu hôi hôi (sói xám) sẽ trở lại

Triệu hôi hôi: Không nhường nữa, ta trở về, ta qua diệt ngươi.

Quách lớn tuổi: Ngươi không trở lại cũng không sao, đối phó với tiểu nhân, một mình ta là đủ.

Triệu Xán Xán: Bá bá xấu, Đại đệ đệ và nhị đệ đệ đến đây xuỵt xuỵt vào bá bá.

Triệu hôi hôi: Ha ha ha, hai nhi tử đúng là tốt!

Quách lớn tuổi:....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn windchime về bài viết trên: Bùi Hồng Quỳnh, Bùi Phương Thảo, Cuncute, HNRTV, antunhi, ntt 03, pypyl, xichgo, yuriashakira, zinna
     
Có bài mới 16.07.2018, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
Chiến Thần Linh Quy Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 08.10.2015, 09:28
Bài viết: 382
Được thanks: 3386 lần
Điểm: 30.04
Có bài mới Re: [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (New c145) - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 146

Edit: windchime
Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giao thừa năm nay, A Kết dẫn bọn nhỏ về phủ Duyên Bình hầu.

Bất kể nói thế nào, Triệu Trầm chỉ là phân phủ ra ở riêng, quan hệ phụ tử không hề căng thẳng, bình thường A Kết không qua đây cũng không sao, ăn tết cũng không tới, quả thật có chút không còn gì để nói. Năm ngoái thái độ của Triệu Trầm kiên quyết, năm nay cha chồng cho quản sự Triệu Nguyên qua mời nhiều lần, sáng sớm lại tới đón người, A Kết không tiện từ chối, hơn nữa, từ sau trung thu cha chồng vẫn chưa gặp lại ba đứa cháu, Bình ca nhi và An ca nhi còn nhỏ nên không biết nhớ, nhưng Xán Xán lại rất nhớ tổ phụ.

Về phần mẹ chồng, cha chồng có mời, mẹ chồng không đi, dù sao lúc này trên danh nghĩa bà chỉ là nghĩa mẫu của phu thê bọn họ.

Cơm chiều vẫn ăn ở Vinh Thọ đường như trước kia.

Đã rất lâu rồi A Kết chưa gặp lại Thái phu nhân, lần này gặp lại, nàng có chút không thể tin được.

Thái phu nhân gầy đi rất nhiều, khuôn mặt trước đây còn hồng hào giờ trở nên khô cằn, trên mặt cũng có nhiều nếp nhăn sâu hơn, mấy mẹ con nàng vừa tới, Thái phu nhân liền đứng dậy đi đến chỗ trước xe đẩy của hai đứa chắt trai, nhìn Bình ca nhi và An ca nhi không rời, cười không khép miệng: “Đây hẳn là Bình ca nhi, mọi người đều nói đôi mắt của nó giống cha, quả nhiên là rất giống, An ca nhi cũng rất đẹp, đều đẹp…”

Nói xong khóc lên.

Triệu Duẫn Đình vội vàng tiến tới trấn an, Thái phu nhân dường như sợ hãi không có nhiều thời gian ngắm nhìn, rất nhanh đã ngừng khóc, cẩn thận hỏi A Kết là bà có thể bế một trong hai đứa chắt trai không.

Trong phút chốc, nhìn lão nhân gia lệ đong đầy trong đôi mắt, A Kết đã tin tưởng Thái phu nhân thật sự yêu thích hai đứa chắt trai này.

A Kết không do dự quá lâu, nàng bế lấy Bình ca nhi trước, đứng ở trước người Thái phu nhân đưa cậu bé cho bà.

Thái phu nhân đã hơn sáu mươi, nhìn bà đã già thành như vậy, khí sắc còn không bằng Lý lão thái quân, còn có thể sống được mấy năm nữa? A Kết sẽ không chuyển về bên này sống, cũng sẽ không thường đưa hai nhi tử về đây cho Thái phu nhân, nhưng hiếm khi gặp được một lần, Thái phu nhân lại thật lòng ăn năn, A Kết không đành lòng từ chối yêu cầu đơn giản như vậy của một lão nhân.

Nước mắt Thái phu nhân lại chảy ra, đi lại gần rồi cẩn thận từng li từng tí đón lấy Bình ca nhi. Bình ca nhi có chút sợ người lạ, lui vào trong ngực mẫu thân, không chịu cho Thái phu nhân bế, A Kết dỗ vài lần cũng không được. Thái phu nhân vươn tay đợi một lát, ánh mắt dần dần ảm đạm, thu tay lại, nói: “Thôi thôi, là do ta tạo quá nhiều nghiệp chướng, xứng đáng phải chịu báo ứng này.”

Hồ đồ cả đời, khi sắp xuống lỗ, thấy nhà người khác có mẹ hiền con ngoan, mới biết mình đã phạm phải sai lầm gì.

A Kết nhìn về phía cha chồng, Triệu Duẫn Đình lắc đầu với nàng, A Kết đặt Bình ca nhi trở về nằm cạnh An ca nhi. An ca nhi quay đầu a a với ca ca vài tiếng, Bình ca nhi ôm lấy quả cầu bên cạnh nhét vào trong ngực đệ đệ, hai tiểu tử vẫn chơi đùa giống như bình thường.

Khóe miệng Thái phu nhân lại cong lên, chăm chú nhìn vào hai đứa chắt trai không nỡ dời mắt.

Xán Xán đứng bên cạnh mẫu thân, mắt to vẫn chăm chú nhìn Thái phu nhân, dần dần Thái phu nhân nhận ra, quay đầu nhìn bé. Xán Xán trốn về phía sau mẫu thân, lúc Thái phu nhân muốn dời ánh mắt, bé nhịn không được, hỏi: “Bà cố muốn ôm Xán Xán không? Xán Xán cho bà cố ôm.” Xán Xán thích tổ phụ, bà cố lại là mẫu thân của tổ phụ, hẳn là thân thích của bé rồi.

Tiểu cô nương cái gì cũng không biết, không biết người bà cố này của bé thường khắp nơi gây khó dễ cho người mẫu thân yêu quý nhất của bé, không biết bà từng muốn cưới thê tử khác cho phụ thân, càng không biết bởi vì bà cố muốn cướp bé đi, phụ thân mới hoàn toàn hận bà. Bé chỉ không hiểu tại sao bà cố chỉ muốn ôm hai người đệ đệ mà không muốn ôm bé, cũng vì điều này mà bé cảm thấy khổ sở.

Giống như Thái phu nhân hiểu được.

Trên mặt giống như là bị người ta cho một cái bạt tay, lúc mọi người đều chán ghét bà, chắt gái của bà còn mong chờ được bà ôm.

Cố nén nước mắt, Thái phu nhân khom người, chậm rãi bế tiểu cô nương lên: “Xán Xán đẹp như vậy, dĩ nhiên là bà cố muốn bế rồi.”

Xán Xán rất vui, quay đầu cười với mẫu thân.

Trong lòng A Kết phức tạp, đón lấy nữ nhi thả xuống đất: “Xán Xán quá nặng, bà cố bế không nổi.”

Xán Xán ngoan ngoãn gật đầu.

Thái phu nhân sờ đầu tiểu cô nương, muốn mời mọi người qua trước bàn ngồi xuống, lại liếc thấy hai đứa bé bên trong xe đẩy đều đang nhìn mình. Sau một lúc đứng yên, Thái phu nhân quyết tâm, lần nữa đưa tay với Bình ca nhi: "Bình ca nhi cho bà cố ôm một cái?"

Bình ca nhi nhìn tỷ tỷ, vươn tay với lão phu nhân.

Thái phu nhân rất vui mừng, bế Bình ca nhi một chút rồi lại đi bế An ca nhi. Ca ca và tỷ tỷ đều cho ôm, An ca nhi cũng không kháng cự.

Bên kia Triệu Thanh chỉ bế cháu gái, hắn không đến gần hai đứa cháu trai, đến đó phải là người lớn. Triệu Nghi lại không có nhiều băn khoăn như vậy, nàng tận tình bế cháu trai và cháu gái, không nỡ buông tay. Lúc ăn cơm tối, lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy Trần Duẫn Đình đã phá vỡ quy củ lúc ăn cơm không nói chuyện ở Vinh Thọ đường, khiến cho bữa cơm trừ tịch này rốt cuộc cũng có không khí hơn.

Sau khi ăn xong, A Kết đưa ba đứa nhỏ về Vọng Trúc hiên, bên này Tưởng ma ma đã sớm cho người lại đây quét dọn, khung cảnh vẫn y như trước đây.

Bởi vì Bình ca nhi và An ca nhi đã có thể ngoan ngoãn ngủ vào buổi tối, Xán Xán đã chuyển về phòng của mẫu thân, ngủ cùng với mẫu thân và hai đệ đệ, đợi mẫu thân cho đệ đệ ngủ xong, sẽ đến lượt bé, Xán Xán muốn mẫu thân xoay người lại ôm bé, kể chuyện cho bé nghe. Thân thể của Nữ nhi rất ấm áp, trong lòng A Kết cảm thấy mềm mại, nhỏ giọng thầm thì kể cho bé nghe chuyện phụ thân cưỡi ngựa đánh thắng trận.

Nhưng lại không biết, xe ngựa có dấu hiệu của phủ Võ anh hầu chở mẫu tử các nàng đến đây lặng lẽ đi ra khỏi phủ Duyên Bình hầu.

Đến phủ Võ anh hầu, gã canh cửa vốn đã ngủ vừa nhìn là biết xe ngựa nhà mình, không ngừng bận rộn mở cửa, còn nhỏ giọng hỏi phu xe: “Không phải nói đêm nay ở bên kia sao?”

“Đại tiểu thư làm rơi đồ ở chỗ thái thái, sáng mai phải dùng, phái Thúy Ngọc cô nương về lấy. Trước tiên ngươi cứ canh giữ ở đây, ta đưa Thúy Ngọc cô nương đến trước cửa viện của thái thái, sẽ nhanh chóng đi ra.” Phu xe dặn dò đơn giản, nói xong cũng trực tiếp đi vào.

Cửa viện của Ninh thị đã khóa, bà mụ giữ cửa nghe thấy tiếng động liền đi ra mở cửa, vừa nghe thấy giọng nói của Triệu Duẫn Đình, nhất thời không dám tự ý mở cửa, vội vàng sai người vào bên trong hỏi thái thái. Hiện tại người Ninh thị dùng bên này đều là người từng hầu hạ bà ở Đăng Châu, cũng là người do Triệu Duẫn Đình sắp xếp lúc đầu, biết rõ mối quan hệ của hai người, không cảm thấy kinh ngạc.

Ninh thị đã nằm nghỉ, nghe Vấn Mai báo Triệu Duẫn Đình tới, nghĩ tới một năm nay nam nhân kia đều an phận, muộn thế này còn qua đây chắc là có việc gấp, lại nghĩ đến nhi tử đang ở Tây Bắc xa xôi, liền hết cả buồn ngủ, sai Vấn Mai ra ngoài đón người, còn mình thì nhanh chóng mặc quần áo vào, búi tóc đơn giản rồi đi ra gian ngoài chờ hắn.

“Có phải Thừa Viễn đã xảy ra chuyện gì không?” Triệu Duẫn Đình vừa đi vào, Ninh thị liền lo lắng hỏi.

Triệu Duẫn Đình nhìn lướt qua cửa nội thất, ý bảo Vấn Mai dâng trà xong thì đi ra ngoài. Vấn Mai không cần nhắc cũng biết, cúi đầu đi.

Trong phòng chỉ còn phu thê hai người, Triệu Duẫn Đình vừa cởi áo choàng vừa nhỏ giọng nói: “Thừa Viễn không có việc gì, nàng đừng nghĩ nhiều, ta qua đây nói với nàng một chuyện khác, liên quan tới nhạc phụ nhạc mẫu.”

Nhi tử bình an vô sự, Ninh thị yên lòng, muốn ngồi đối diện nói chuyện với hắn. Triệu Duẫn Đình lại túm lấy tay bà, ngay sau đó liền bế bà ôm vào lòng, bước nhanh vào nội thất: “Bên ngoài Bên ngoài lạnh lẽo, nhìn sắc mặt của nàng chắc là vừa mới từ trong chăn
ra đúng không? Vậy chúng ta nằm nói, đừng để bị lạnh.”

Ninh thị nhìn vào lồng ngực của hắn: “Chàng có biết bây giờ mình đang làm cái gì không?”

Triệu Duẫn Đình đặt người ngồi lên giường, nâng cằm Ninh thị lên nhìn chằm chằm vào ánh mắt của bà: “Biết, lúc đón nàng hồi kinh ta đã nói qua, sau này đêm trừ tịch hàng năm ta đều sẽ ở cạnh nàng, đêm nay cũng không ngoại lệ. Nàng cứ yên tâm, ta lấy cớ là Thúy Ngọc cần trở về lấy đồ cho Xán Xán để đến đây, sáng mai cũng sẽ dùng lý do đó để quay về.”

Ninh thị không nói gì nữa.

Vừa rồi tình thế cấp bách, bà quên mất đêm trừ tịch năm ngoái hắn cũng giả trang thành gã sai vặt chạy vào viện nói có việc cần báo.

Triệu Duẫn Đình đối với mình có bao nhiêu cố chấp, Ninh thị đã sớm biết, nhiều năm như vậy đều tới, không chỉ có mỗi đêm nay, không cần thiết bởi vì đêm nay mà gây sự.

Ninh thị ngồi bất động, Triệu Duẫn Đình cởi áo khoác của mình xong rồi lên giường cởi giúp bà, sau khi hai người nằm xuống, Triệu Doãn Đình ôm thật chặt thê tử đã một năm không chạm qua, hít thật sâu nghe mùi hoa lan quen thuộc trên người bà: “Lan Dung, thật sự là nàng quen hàng đêm ngủ một mình rồi sao?” Hắn thì không quen được, mỗi đêm nghĩ đến bà rất lâu hắn mới ngủ được.

Ninh thị không để ý đến bàn tay đang đặt trên ngực mình, nhắm mắt lại nói: “Trước đó Xán Xán đều ngủ với thiếp. Chàng nói đã có tin tức của phụ mẫu thiếp, rốt cuộc là chuyện gì?”

Chính sự quan trọng, Triệu Duẫn Đình tạm thời thu lại tâm tình của mình, quay Ninh thị lại ôm vào lòng, nói: “Năm đó mãi không tra ra được người hãm hại nhạc phụ đại nhân, không chừng đã bị người ta diệt khẩu rồi, tìm không thấy người sẽ không cách nào lật lại bản án của nhạc phụ được, hoàng thượng hình như cũng không nghĩ tiên đế phán án oan, nhưng hoàng thượng đã nói, Thừa Viễn ở Nam Cương đã lập được công lớn, nếu lần này lập được công, hoàng thượng có thể đặc xá cho Ninh gia, để cho nam nhân của Ninh gia phục lại chức vị trước kia. Lan Dung, đợi mấy tháng nữa là nàng có thể gặp lại nhạc phụ và nhạc mẫu.”

“Làm phiền chàng.” Ninh thị nhẹ nhàng nói.

Bà nói lời thật lòng. Tuy rằng cả Ninh gia vì Triệu Duẫn Đình mới gặp chuyện, nhưng nếu như Triệu Duẫn Đình không cố gắng vì bản thân, vì đòi lại công đạo cho Ninh gia, người nhà của bà không có cách nào để trở về, bà chỉ có thể tự trách một đời. Công lao lần này, Triệu Duẫn Đình đều nhường hết cho nhi tử, Ninh thị đã nghe nhi tử nói qua, gia quyến của Ngô Khải là do Triệu Duẫn Đình tìm được …

Triệu Duẫn Đình lại cười tự giễu: “Nàng nói những lời này quả thật là đã đánh vào mặt ta.”

Hắn không thích nghe, Ninh thị cũng sẽ không nói.

Bầu không khí bỗng trở nên bế tắc, Triệu Duẫn Đình có chút hối hận, cúi đầu dỗ bà: “Lan Dung, năm nay Triệu Thanh tham gia kỳ thi mùa xuân, học thức của hắn tốt, đậu tiến sĩ không thành vấn đề, sau đó hắn quyết định ra ngoài làm việc. Triệu Nghi cũng mười bốn, đợi kỳ thi mùa xuân kết thúc, ta sẽ định hôn cho nó, năm nay sẽ gả đi. Lan Dung, mẫu thân cũng đã thật lòng hối hận, chờ ta được nhạc phụ và nhạc mẫu tha thứ, nàng sẽ tái giá với ta được không? Chúng ta lại sinh một đứa con, cũng giống như năm đó, một lần nữa bắt đầu lại có được không?”

Lại là lời này, Ninh thị bất đắc dĩ xoay người: “Thiếp nói một lần cuối, thiếp chỉ muốn sống cùng mấy người nhà Thừa Viễn thôi, sẽ không lại…”

Lời nói còn chưa hết, thân thể còn chưa xoay qua chỗ khác, đã bị nam nhân đè lên, giữ chặt lấy mặt mà hôn thật sâu, tay cũng thô bạo cởi quần áo của bà ra. Tất cả đều quá quen thuộc, Ninh thị không muốn thừa nhận, cảm giác của thân thể không lừa được bà. Bà mờ mịt nhìn nóc nhà, không biết những nữ nhân khác lúc làm việc này có cảm giác gì, có lẽ do thể chất của bà đặc thù, có lẽ là do Triệu Duẫn Đình quá thủ đoạn, cũng có lẽ do bà đã lâu rồi không…

“Lan Dung, nàng cũng cảm thấy dễ chịu đúng hay không?” Triệu Duẫn Đình chôn đầu trước ngực bà khàn giọng hỏi.

Ninh thị cắn môi không nói, chỉ khi nam nhân có ý muốn làm bước cuối, bà theo bản năng ngăn cản một chút.

Triệu Duẫn Đình động thân một cái, lúc này mới vừa hôn vừa thì thầm vào tai bà: “Lan Dung đừng sợ, ta sẽ không để cho nàng lại phải uống loại thuốc kia đâu, ta sẽ ra ở bên ngoài … Lan Dung, trước khi nàng đồng ý gả cho ta, ta sẽ không ép nàng phải sinh con đâu, Lan Dung, Lan Dung...”

Ngoài đường thỉnh thoảng có tiếng pháo bay vào bầu trời đêm, liên tiếp vang vọng, sắp che đậy hết giọng nói khàn khàn si tình của nam nhân.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: chương tiếp theo Hôi Hôi sẽ trở về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đỗ Gia, Y Y Nhiên và 266 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.