Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 

Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

 
Có bài mới 28.06.2018, 21:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1934 lần
Điểm: 18.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 60
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Đời người thật sự lạnh lẽo như tuyết

Edit: Thố Lạt

An Cửu vừa vào đã cởi giày và áo khóa nằm vật ra sofa, vì động tác quá mạnh nên để lộ ra một phần bụng trắng nõn.

Phó Hoa Sênh vốn rất tự mãn, lại tiến triển thần tốc như vậy, bây giờ thật sự vào được rồi, đã hơi căng thẳng. Kéo quần áo cô xuống, "Này, cô chú ý chút đi, dù sao tôi cũng là đàn ông!"

An Cửu "Ờ" một tiếng, sau đó nói, "Tôi cũng vậy."

Phó Hoa Sênh nghẹn lời, "...Cô uống nhiều lắm rồi!"

An Cửu nghe vậy, xoay người ngồi dậy, "Chúng ta uống rượu đi!"

"Ặc... Hả?"

Phó Hoa Sênh còn chưa kịp phản ứng, An Cửu đã nhanh chóng lấy ra hai chai rượu ngon, lần trước cô thấy Phó Thần Thương mang Lafite sản xuất năm 82 về, hình như là người bạn kia tặng, dù cô có khóc lóc xin xỏ thế nào cũng không cho cô động vào, hôm nay cuối cùng cũng để cô có cơ hội rồi.

Phó Hoa Sênh nhìn hai chai Lafite đắt tiền trên bàn và cốc sữa hoạt hình trên bàn, tuy không có gió, nhưng trông rất bừa bộn...

Chuyện gì thế này, anh chưa làm gì cả, cô đã tự lấy rượu uống, anh còn đang phân vân không biết có nên chuốc say cô không, cô đã tự chuốc say mình rồi.

Tự giác thế, anh còn chưa kịp dùng mỹ nhân kế nữa.

Tự nhiên thấy giống người thừa. Đời người đúng là lạnh y như tuyết!

Cuối cùng, Phó Hoa Sênh còn phải ra rức khuyên can cô đừng uống cái kia, "Chị dâu, uống ít thôi! Chị tưởng đang uống sữa à?"

"Không phải à?"

"..." Hình như say thật rồi.

Phó Hoa Sênh nhìn An Cửu say khướt, sờ cằm, ăn hay không ăn đây.

-

Ngoài cửa, Tề Tấn vẫn chưa rời đi, gay như khiến bò chào nóng. Hỏng chuyện, lại còn bị đánh cho tơi tả, anh phải nói sao với boss đây.

Đi theo Phó Thần Thương nhiều năm vậy rồi, có sóng to gió lớn nào chưa từng thấy đâu, không ngờ lại chật vật ở đây.

Biết là nếu bây giờ nói cho boss biết tình hình thê thảm ở đây nhất định xẻ bị mắng xối xả, nhưng hết cách rồi, còn tốt hơn để họ gạo nấu thành cơm, lúc đó chắc chắn sẽ chết không có chỗ chôn.

Tề Tấn bấm số Phó Thần Thương, hít sâu rồi nói, "Boss, không hay rồi, em không cản được, phu nhân bị Tam Thiếu đưa đi rồi, Tam Thiếu vào trong nãy giờ chưa ra..."

"Cậu nói gì? Không phải thằng nhóc Hoa Sênh này muốn cướp vợ của anh đấy chứ!"

"Anh... Anh là Kỷ Thiếu?" Tề Tấn ong hết cả đầu.

"Là tôi, rốt cuộc là sao, nói mau!" Kỷ Bách cuống quýt hỏi, giọng điệu trăm phần trăm là hóng chuyện chứ chẳng phải lo lắng gì.

"Phiền anh đưa điện thoại cho boss được không." Tề Tấn chẳng còn hơi đâu để hỏi sao điện thoại của Phó Thần Thương lại nằm trong tay Kỷ Bạch nữa.

"Cậu ấy bận! Có gì cậu cứ nói với tôi..."

Chưa dứt lời đầu dây bên kia đã đổi người, "Alo, Tề Tấn?"

Cuối cùng Tề Tấn cũng nghe được giọng nói trầm thấp khiến người ta có cảm giác an toàn của boss nhà mình, vội kể lại chuyện từ đầu đến đuôi.

"Vào trong bao lâu rồi?" Phó Thần Thương trầm giọng hỏi, như tiếng sấm trước cơn giông bão, không biết chừng một giây sau sẽ bùng nổ.

Tề Tấn nhìn đồng hồ căn giờ, "Ặc, khoảng nửa tiếng rồi..."

"Nửa tiếng rồi cậu mới gọi cho tôi? Tề Tấn, cậu chán sống rồi à?"

Quả nhiên nổ rồi.

"Em tưởng cậu ấy chỉ vào một lát, ai biết lại lâu như vậy." Tề Tấn giải thích.

Vốn ôm một tia hi vọng chỉ cần an toàn qua cửa này, về nhà anh sẽ lập tức thắp nhang cảm ơn Bồ Tát phù hộ, nhưng từng giây từng phút trôi qua, hi vọng ngày càng xa vời, với phẩm hạnh nát bét của Phó Hoa Sênh, lâu thêm phút nào bà chủ sẽ nguy hiểm thêm phút nấy, anh thật sự hết cách rồi, đành phải báo cho Phó Thần Thương.

Phó Thần Thương lập tức ra lệnh, "Làm theo lời tôi, bây giờ gõ cửa, chỉ cần cô ấy mở cừa thì xông ngay vào."

"Chuyện này..." Tề Tấn mấp máy miệng, hèn quá đấy!

"Cho cậu một phút." Phó Thần Thương hạ tối hậu thư.

Tề Tấn đang định liều cái mạng già đi vào chỗ chết bỗng sáng mắt, thấy một chiếc xe, là xe Cayenne trắng của Phùng Uyển. Vậy nên vội vàng báo cáo tình hình với Phó Thần Thương, "Chắc không cần đâu boss, em thấy mẹ anh đến rồi."

Vừa dứt lời, Phùng Uyển đã xuống xe, thấy Tề Tấn ở đây liền đi về phía anh, nghi hoặc, "Tề Tấn? Muộn vậy rồi cậu còn ở đây làm gì."

"Chuyện đó..." Tề Tấn còn đang cầm điện thoại, ấp úng không biết trả lời thế nào.

"Nói thật đi." Phó Thần Thương chỉ thị trong điện thoại.

Thế là Tề Tấn nói một mạch từ đầu đến cuối câu chuyện.

Phùng Uyển nghe vậy, thế mà được à, lập tức giẫm đôi giày cao 12cm đi qua, không thèm nhấn chuông, lấy thẳng chìa khóa sơ cua tra vào.

Vừa vào cửa đã choáng vì mùi rượu nồng nặc, phải lùi ra sau mấy bước, xua tay cho tản bớt hơi rượu, sau đó thấy con dâu say khướt nằm trên mặt đất, còn con trai nhỏ Phó Hoa Sênh thì đang chống tay dựa vào ngay bên cạnh, ý đồ bất chính.

Khi Phó Hoa Sênh vất vả lắm mới hạ quyết tâm ăn thì bỗng bị xách cổ lên, tức giận vì bị phá đám, "Ai dám phá chuyện tốt của tôi!"

"Mẹ cậu!" Giọng Phùng Uyển không lớn, nhưng đủ để khiến anh run rẩy.

Bà giận đến nỗi chỉ muốn xé rách da mặt mịn màng của thằng nhóc này, chuyện gì cũng dám làm, đây là ai mà cũng dám chơi chứ!

Phó Hoa Sênh suýt sặc nước miếng, điên cuồng dụi mắt, "...Mẹ! Mẹ à! Mẹ! Sao mẹ lại ở đây!"

Lúc này mẹ ruột xuất hiện, anh sắp bị dọa chết rồi!

Phùng Uyển túm gáy anh chất vấn, "May mà tôi ở đây, tôi hỏi cậu, vừa rồi cậu định làm gì?"

Phó Hoa Sênh cười ha ha, "Con có định làm gì đâu!"

"Cậu còn ngụy biện! Tôi là mẹ ruột của cậu, còn không hiểu cậu à? Không định làm gì sao nửa đêm nửa hôm lại đưa người ta về, còn lừa con bé uống đến say khướt? Xảy ra chuyện lớn như vậy, cậu không giúp anh cậu thì thôi, lại còn đốt lửa sân sau, đứa nhóc này sao lại không biết điều như vậy!" Phùng Uyển bất lực nhìn đứa con quần áo xộc xệch vẫn sống chết không nhận tội.

Phó Hoa Sênh quýnh lên, "Con thật sự không có mà! Oan chết con rồi, con có chuốc say chị ấy đâu?"

"Không phải cậu, không lẽ con bé tự chuốc mình thành ra như vậy?"

Phó Hoa Sênh gật đầu lia lịa, lại bị Phùng Uyển nhéo tai, "Cậu còn dám gật đầu! Mặc quần áo đàng hoàng vào cho tôi!"

Phó Hoa Sênh khóc lóc giải thích, "Mẹ, con nói thật mà mẹ! Sao mẹ lại không tin con! Còn nữa, con phải thanh minh chuyện này, không phải con tự cởi quần áo, là chị ấy nhào tới cởi ra, chị dâu uống rượu xong rất đáng sợ, con sợ lắm..."

Phùng Uyển càng nghe càng thấy vô liêm sỉ, không nhịn được nữa, ngắt lời anh, "Cậu lại nói bậy!"

"Con không nói bậy! Mẹ không tin con, chỉ có Phó Nhị là con ruột của mẹ, con nhất định không phải do mẹ sinh ra!" Phó Hoa Sênh ôm đầu, trái tim mỏng manh vỡ vụn. Anh nói thật mà, hôm nay anh thật sự bị tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần, sao mẹ ruột cũng không tin anh cơ chứ.

Phùng Uyển cạn lời với anh, nói nặng sợ anh tổn thương, nói nhẹ anh nghe chẳng lọt, khó xử tức giận, "Ông cụ làm nhiều chuyện như vậy có ý gì con còn không hiểu sao? Cho dù con chiếm được người, 20% cổ phần đó sẽ là của con chắc? Thần Thần không lấy được, con cũng đừng hòng xơ múi được gì! Tốt xấu gì Thần Thần cũng là anh ruột con, sau này thằng bé thừa thế gia nghiệp nhà họ Liễu còn có thể giúp đỡ con, che chở con, thằng bé lấy được vẫn tốt hơn người ngoài. Sao con không giúp anh mình, lại còn đấu đá lẫn nhau!"

Bà nhìn sao nhìn trăng, cuối cùng Phó Thần Thương cũng chịu về nhà, dù sao cũng không thể làm hỏng chuyện.

Phó Hoa Sênh bi phẫn phản bác, "Ai cần anh ấy giúp! Con nỗ lực nhiều năm như vậy, làm một Tam Lang liều mạng nhiều năm như vậy, tại sao anh ấy vừa về thì tất cả bỗng thay đổi, anh ấy không cần thì thôi, muốn gì có nầy, anh ấy xem Phó Thị là gì?"

"Sênh Sênh ngoan, đừng giận dỗi như trẻ con nữa. Lúc này, con cần đồng lòng với anh, biết chưa?"

Phó Hoa Sênh trả lời rõ ràng, "Không biết!"

"Con..."

An Cửu mơ hồ ậm ừ ngắt lời Phùng Uyển, bỏ túi đỡ cô dậy, oán trách, "Thần Thần làm việc thật không đúng mực, bây giờ nó không biết cái gì mới là quan trọng nhất sao? Bên phía bệnh viện để Tề Tấn trông chừng không được à, nó cũng không phải bác sĩ, trông chừng vậy thì có ích gì, cả vợ mình cũng không trông được!"

Nói xong vẫn chưa hết giận trừng Phó Hoa Sênh.

Phó Hoa Sênh cứng đầu, kiên quyết không chịu nhận sai, anh chỉ muốn cạnh tranh công bằng với Phó Thần Thương thôi, sai chỗ nào cơ chứ! Sai ư?

Phùng Uyển muốn dìu An Cửu vào phòng ngủ, nhưng cô say bất tỉnh nhân sự, hoàn toàn không nhúc nhích.

"Được tồi, để con!" Phó Hoa Sênh tức giận ngồi nhìn một lát, sau đó không kiên nhẫn giúp dìu An Cửu về giường.

Phùng Uyển không vui khi Phó Hoa Sênh chạm vào cô, "Không có chuyện gì thì con đừng tối ngày dính lấy con bé, chú ý thân phận của mình. Tuổi cũng không còn nhỏ, cũng nên ổn định rồi, mau đi gặp cô gái mẹ chọn cho con, người này tốt hơn hẳn mấy người phụ nữ linh tinh bên ngoài của con, mẹ nói con có nghe không vậy?"

"Không nghe!"

Phùng Uyển bất lực, "Con không làm mẹ tức chết thì không chịu được mà!"

Bên ngoài Phùng Uyển nổi tiếng giỏi kìm nén, chưa tức giận với bất cứ ai, ông cụ nhà này tính tình nóng nảy, khi tức giận hay ầm ĩ muốn giết người, ai cũng không dám lại gần, bà lại có thể bình tĩnh tiến lên pha trà hạ hỏa cho ông, mí mắt không giật cái nào, nói vài câu đã xoa dịu cơn giận của ông cụ.

Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, bà lại hết cách với chính con trai mình.

Hai mẹ con đang ầm ĩ, An Cửu ngủ như heo, lăn hai vòng, ôm gối cắn, mơ màng lầm bẩm, "Ưm... Phó Thần Thương... Mất nết... Gian thương..."

Nghe được mấy lời vô nghĩa của An Cửu, Phùng Uyển vui ra mặt, "Hẳn là An Cửu có tình cảm với Thần Thần, ngay cả khi uống say cũng gọi tên thằng bé."

Phó Hoa Sênh liếc mẹ mình, "Mẹ, đây là ngay cả trong mơ cô ấy cũng nghiến răng mắng anh đấy?"

Phùng Uyển nổi đóa, "Con thì biết cái gì, đánh là thương mắng là yêu."

"..."

"Còn ở đây làm gì? Về ngay cho mẹ!" Phùng Uyển thấy anh đứng chắn ở cửa lại tức giận.

"Vậy còn mẹ?"

"Mẹ muốn ở lại chăm sóc An Cửu."

Phó Hoa Sênh trợn mắt ngoáy tai, "Cái gì? Con không nghe lầm đó chứ! Bà Phó lại muốn chăm sóc một người không phải ông cụ?"

"Bớt đi, nếu các con biết nghĩ một chút để mẹ bớt lo, mẹ cũng đâu cần mệt như vậy. Lần này Thần Thần làm lớn chuyện như vậy, với tính cách thằng bé nhất định lại muốn dây dưa không dứt với tiểu yêu tinh này rồi, bây giờ mẹ không chăm sóc vợ cho nó không lẽ phải trông chờ con chồn táy máy con đây sao?"

Phó Hoa Sênh vò tóc, "Sao con lại thành chồn rồi, có ai nói con trai mình như vậy không?" Mẹ nói thật cho con biết đi, rốt cuộc con có phải con ruột mẹ không vậy?"

"Tiểu tử thối, có phải con muốn làm mẹ tức chết không! Sao mẹ lại sinh ra một đứa tai họa như vậy cơ chứ..." Phùng Uyển đẩy Phó Hoa Sênh ra khỏi phòng, sau đó đuổi anh khỏi cửa.

Tề Tấn sốt ruột đứng bên ngoài thấy Phó Hoa Sênh xám mặt bước ra cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội gọi điện "báo bình an" với Phó Thần Thương.

Phó Hoa Sênh thấy Tề Tấn vẫn đứng đó, càng giận, đoán là thằng nhóc này mời mẹ đến, tức giận, lái xe quẹt qua, quẹt nguyên một đường trên xe của người ta.

Tề Tấn đi qua, không nói không rằng cầm đèn xe bị vỡ, "Boss, xe em bị Tam Thiếu quẹt hỏng, có được tính tiền không, đây có được xem là tai nạn lao động không?"

"Cậu nói gì?" Phó Thần Thương hỏi lại.

Dược rồi anh hiểu rồi, vậy có nghĩa là không bồi thường, quẹt xe cậu coi như là trừng phạt rồi. Trừng phạt vậy còn nhẹ, tốt nhất nên cảm ơn đi.

-

-

Sáng hôm sau, An Cửu tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ, nheo mắt nhìn ra phòng khách, bỗng thấy người nào giờ không thể xuất hiện ở đây, sợ đến tỉnh cả người, phản ứng đầu tiên là, "Mình đang ở đâu?"

"An Cửu dậy rồi à, mau ra ăn sáng." Phùng Uyển gọi.

Nhìn một vòng, đây không phải nhà cũ, là nhà mình mà.

An Cửu hoảng hốt đi qua, "Mẹ... Mẹ..."

Phùng Uyển không nhắc nửa lời đến chuyện tối qua, làm như không biết, "Hôm nay dành chút thời gian đến thăm con, mau ngồi đi."

An Cửu như đứng đống lửa, như ngồi đống than, hơn nửa ngày mới thốt được hai chữ, "Mẹ chồng..."

Phùng Uyển nhìn cô đầy từ ái, "Con cứ gọi ta là mẹ như Thần Thần là được."

An Cựu cứng họng không thốt nên lời, Phùng Uyển cũng không để tâm, "Không sao không sao, từ từ sẽ quen. Mẹ nấu cháo, ăn chút đi."

An Cửu kinh sợ, "Sao lại để mẹ nấu cơm được chứ! Chuyện đó, chuyện đó, sao mẹ không gọi con dậy... Thất lễ quá!"

Phùng Uyển múc cho cô chén cháo loãng, "Không sao, mẹ chăm sóc con dâu của mình thì sao?"

Phùng Uyển quá nhiệt tình với cô, nhiệt tình đến đáng nhờ, không biết phải đối phó thế nào, Phó Thần Thương lại vắng nhà, chỉ có thể vùi đầu ăn cháo.

Ăn được một lát, Phùng Uyển lơ đãng nói, "Con biết hết chuyện hôm qua rồi?"

Động tác ăn cháo của An Cửu dừng một lát, "Dạ."

"Có gặp Thần Thần không?" Phùng Uyển lại hỏi.

"Dạ, có." An Cửu trả lời quy củ.

Phùng Uyển thở dài, "Ai, Thần Thần rất tốt bụng. Thằng bé và người phụ nữ này đã sớm cắt đứt quan hệ, nào ngờ lại xảy ra chuyện này, dù sao cô ta cũng bị thương vì Thần Thần, nếu không qua đó nhất bịnh sẽ bị người ta bàn tán. Nhưng mà con yên tâm, mẹ cam đoan thằng bé sẽ không làm chuyện có lỗi với con."

An Cửu nuốt một miếng cháo, trả lời cho có lệ, "Vâng, cảm ơn mẹ."

Phùng Uyển hài lòng gật đầu, "Ngoan, ăn nhiều một chút! Tóm lại con chỉ cần chuyên tâm học hành, không cần nghĩ nhiều đến những chuyện khác, mẹ sẽ trong nom thay con."

Cuối cùng An Cửu cũng không nhịn được, ho nhẹ một tiếng, hỏi thằng, "Chuyện đó... Thật ra con hơi không hiểu xíu, mọi người thật sự chấp nhận con sao? Tô Hội Lê ưu tú như vậy mọi người còn không thích, sao lại để ý đến con?"

Phùng Uyển ngẩn người, cảm thán nha đầu kia thật thẳng thắn, sau đó kéo tay cô thành khẩn trả lời, "Nha đầu ngốc, con thì biết cái gì, phụ nữ không thể chỉ nhìn khuôn mặt, nhất là gia đình như chúng ta, tất cả các mặt đều phải nổi trội."

An Cửu lau mồ hôi lạnh, không hiểu mình nổi trội ở chỗ nào.

"Phải dễ sinh đẻ nữa." Phùng Uyển nói tiếp.

An Cửu bỗng khóc ròng, đây là lần đầu được khích lệ, mẹ chồng nói cô tốt hơn Tô Hội Lê, nhưng là dễ sinh đẻ hơn T-T

Còn lý do nào hoa mỹ hơn không? Thật máu chó mà!

Cô thề không bao giờ hỏi người nha họ Phó 'vì sao' nữa.

Cuối cùng, khi Phùng Uyển kích động tỏ vẻ muốn ngày ngày xuống bếp nấu thuốc bổ cho hai người sớm sinh quý tử, An Cửu đã kinh sợ không gượng dậy nổi, liệt cả người, ông cụ Phó, mau dên quản vợ của ba đi, nếu không bà ấy sẽ ép con dâu ba sớm sinh con đấy...

Tiễn Phùng Uyển, An Cửu bỗng thấy vững vàng hơn, ít nhất vẫn có người đứng về phía mình.

Cô cũng từng nghĩ, như người ta lỡ miệng một câu thôi đã bị ghét thế này rồi? Nhưng mà, một người đàn ông nghiêm túc với một người phụ nữ sẽ như thế nào, người ấy liệu có đưa bạn vào cuộc sống của bản thân, hòa vào đám bạn của mình nhìn ra.

Những người bên cạnh Phó Thần Thương đều biết Tô Hội Lê, hơn nữa quan hệ với cô ta không tệ, khi cô ta bị thương có rất nhiều bạn bè đến quan tâm. Còn mình? Phó Thần Thương chưa bao giờ đưa cô đi gặp bất cứ người bạn nào. Chuyện này mới khiến cô thật sự bị đả kích.

-  

Hôm nay là chủ nhât, không có lớp học thêm, có thể nghỉ ngơi cả ngày, cô không biết nên làm gì, nên tìm ai chơi.

Tối qua uống rượu với Phó Hoa Sênh, sau đó đã xảy ra chuyện gì? Phó Hoa Sênh về ư? Sao không có chút ấn tượng nào hết. An Cửu cũng không nghĩ nhiều, dù sao mỗi khi say rượu tỉnh dậy cô đều không nhớ gì, ấn tượng khá sâu chỉ có lần Thẩm Hoán nhìn cô như nhìn sắc lang biến thái cưỡng gian...

Đang chán chường thi Phó Cảnh Hi gọi tới.

An Cửu nghe máy, "Cảnh Hi, anh tìm em!"

"An Cửu."

"Em đây, có gì sao?"

"Không có."

An Cửu như bị hắt nước lạnh, "Hả?"

"Chỉ muốn nghe giọng em thôi."

Lúc này lại như được hắt nước ấm. Cô nhận ra điểm khác thưởng ở Phó Cảnh Hi, "Cảnh Hi, giọng anh có phần không đúng, có phải xảy ra chuyện gì rồi không?"

"Không có gì."

"Anh ở đầu? Em đi tìm anh!" An Cửu kiên trì.

"Không cần đâu, anh cúp đây."

"Không! Cho! Cúp! Không bảo em làm gì thế gọi cho em làm gì? Chẳng nói chẳng rằng cúp máy của em, anh định khiến em lo lắng à? Không tốt chút nào! Mau nói xem anh ở đâu!"

Phó Cảnh Hi bên đầu bên kia thở dài thỏa hiệp, "Anh ở thành phố X, em không tới được. Nên không cần phải nói."

"A... Anh về thành phố X! về khi nào vậy! Em không đến được thật! Vậy bye bye, nhớ giữ gìn sức khỏe!"

"Ừ."

Ừ cái đầu anh ấy! Ai bảo em không đến được? Khoảng cách là cái gì chứ?

An Cửu đi mua vé tàu, ngồi tám tiếng đến thành phố X, khiến Phó Thần Thương rối lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Shiro Mat Mong, SầmPhuNhân, chauanh2013
     

Có bài mới 29.06.2018, 08:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1934 lần
Điểm: 18.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67: Đời người đâu đâu cũng có bất ngờ

Edit: Thố Lạt

An Cửu xuống tàu, một mình đứng tại nhà xa nhộn nhịp, trên người còn mặc quần sooc khi sáng. Thành Phố X nằm phía Bắc, bây giờ lại đúng lúc mặt trời xuống núi, gió lạnh thổi vù vù, hơn nữa, xuống xe cô mới biết mình vốn không biết Phó Cảnh Hi ở đâu. Định bụng vượt đường xa đến tạo bất ngờ cho anh, lại nhận ra đến rồi không biết anh ở đâu mới càng bất ngờ.

Chỉ số thông minh tệ quá! Thời khắc quan trọng ít đến thảm thương.

An Cửu đành gọi điện cho Phó Cảnh Hi, xem ra bất giờ phải giảm bớt rồi.

"Cảnh Hi, anh ở đâu vậy?"

Nghe thấy câu hỏi này, với chỉ số thông minh của Phó Cảnh Hi, hiển nhiên đã đoán được An Cửu đang ở đâu.

"Em ở thành phố X?"

Giọng điệu của Phó Cảnh Hi không có chút nào là bất ngờ, chỉ có kinh sợ. Nhận ra điểm này, An Cửu càng thêm buồn bực, vừa này còn hăng hái bây giờ đã cụt hết hứng, cúi gằm nho cà phơi sương.

"Phải, em đang ở ga."

"An Cửu, về đi." Phó Cảnh Hi nói.

Cà phơi sương đã tàn tạ thành bụi, "Cảnh Hi, em đi tàu, không phải máy bay, tám tiếng, tám tiếng mười bảy phút."

"Anh biết."

"Anh biết cái gì, em mua vé đứng, vé đứng đấy anh có biết không? Hiểu chưa? Anh nhật định chưa từng mua vé đứng." Giọng nói vô lực của An Cửu cho thấy suốt tám tiếng này cô đã mệt mỏi nhường nào.

Phó Cảnh Hi quả thật chưa từng mua vé đứng, nhưng nghe giọng An Cửu cũng có thể tưởng tượng phần nào.

Qua khoảng mười mấy giây, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Phó Cảnh Hi, "An Cửu, xin lỗi."

An Cửu bỗng thấy ấm ức, ấm ức vì anh không nói dối. Anh có thể nói bừa một lí do bảo là không tiện tiếp cô. Tuy tình cảm chỉ là thứ yêu với anh, với chỉ số thông minh của anh có thể bịa đại một lí do hoàn mỹ rất dễ dàng, nhưng anh không làm vậy, chỉ một câu xin lỗi, chứng tỏ anh thật sự không muốn gặp cô.

Nhưng em không có tiền để về, không có tiền. Trên người chỉ còn một trăm tệ, mua vé cũng chỉ còn ghế phụ thôi."

Sợ anh không tin, An Cửu giải thích tiếp, "Mỗi tháng Phó Thần Thương chỉ cho em ba ngàn, anh biết đấy, em không thừa đồng nào."

"..."

"Không sao đâu Cảnh Hi, để em ra thùng rác nhặt cái bát vỡ, quẹt tí bụi lên mặt nằm lên đất, vài phút là có đủ tiền về nhà rồi."

"..." Đầu dây bên kia im lặng một lát, "Chờ anh đến đón em."

An Cửu hồi sinh full máu chỉ trong chốc lát, "Không cần đầu, anh cứ nói anh đang ở đâu, em tự đến."

Biết tính cô, Phó Cảnh Hi đành phải ngoan ngoãn báo địa chỉ, "Gần lắm, bắt xe đi, không đủ thì gọi anh xuống trả tiền."

-

Chỉ mấy phút đã đến, tiền thừa vừa đủ trả, trả tiền xong An Cửu lên lầu trong trạng thái không một xu dính túi.

Nhìn ngó xung quanh, có phần kinh ngạc khi thấy Phó Cảnh Hi lại ở trong một khu nhà trọ cũ kĩ như vậy. Không có thang máy, dùng hết sức bình sinh cuốc bộ sáu tầng lầu, An Cựu thở hổn hển khom60 người gõ vài cái lên cửa.

Cuối cùng cũng mở cửa, An Cửu cười tươi như hoa: "Cảnh..."

Giọng nói hưng phấn bị tiếng đóng cửa ngắt ngang.

An Cửu mơ hồ, đứng ngốc ngoài cửa tầm ba mươi phút, cho đến khi Phó Cảnh Hi mở cửa lần nữa. Vừa rồi chỉ thấy anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng, bây giờ đã là áo dài tay và quần dài, bên ngoài còn khoác thêm áo khoác đen, cổ áo khoác còn là kiểu dựng thẳng cấm dục.

Sao tự nhiên lại ăn mặc chỉnh tề như vậy, An Cửu thầm rơi lệ, thật đáng thương, nhìn em giống sắc ma vậy à?

"Vào đi."

"Ừm." An Cửu vừa căng thẳng vừa hào hứng đi vào nhà của nam thần.

Phòng ngủ thông với phòng khách, phòng khách trống trơn, trong phòng ngủ chỉ có một chiếc giường.

Cô rất muốn hình dung nơi ở của nam thần, nhưng không biết phải hình dung thế nào nữa, chẳng có gì để cô hình dung cả, chỉ có mỗi bốn bức tường?

Đây thật sự là nơi người ở sao?

An Cựu hỏi, "Khụ, chuyện đó, Cảnh Hi, anh luôn ở đây à?"

"Ừ, trừ khi ở nội tú, phần lớn thời gian còn lại đều ở đây."

"Ừm."

Thôi bỏ đi, không nghĩ nhiều nữa, nam thần của cô không giống người thường, làm gì có ai quy định thế này thì không được ở.

"Ăn chưa?" Phó Cảnh Hi hỏi.

"Vẫn chưa." An Cửu đáp.

Hai người không có chỗ ngồi, cứ đứng nói chuyện trong phòng khách, cảm giác thật sự quỷ dị không nói thành lời.

"Anh đưa em ra ngoài ăn."

An Cửu hưng phấn đề nghị, "Làm ở nhà đi!"

"Em biết à?" Phó Cảnh Hi hỏi.

Ý là anh không biết à? An Cựu lơ mơ, cô còn tưởng nhất định Phó Cảnh Hi sẽ biết nấu cơm! Vốn còn đang định nếm thử tay nghề của anh.

Thế giới quan của cô lại bị đảo lộn rồi.

"Ặc, không biết. Thôi, chúng ta cứ ra ngoài ăn đi!"

Với lại, với tình hình này, cho dù biết nấu thì cũng chẳng có chỗ để nấu.

-

Phó Cảnh Hi vốn định đưa cô vào nội thành tìm nơi nào đó nấu ăn ngon, An Cửu lại không muốn phiền toái, nên quyết định chọn đại một nhà hàng gần khu nhà trọ.

"Quán này được không?" Phó Cảnh Hi dừng trước một quán ăn cay.

An Cửu nhíu mày, "Anh không ăn cay được."

"Có thể gọi lẩu uyên ương."

"Được rồi!" Nể mặt hai chữ uyên ương.

An Cửu gọi món trước, sau đó hỏi xem Phó Cảnh Hi có muốn gọi thêm gì không, Phó Cảnh Hi lắc đầu nói đủ rồi, những thứ cô gọi phần lớn là món anh thích ăn.

Đồ ăn được đưa lên, Phó Cảnh Hi ga lăng gắp thức ăn cho cô, An Cửu vốn đang hưởng thụ, bỗng thấy có chỗ không đúng. Vẫn chưa bắt đầu ăn mà, sao trán Cảnh Hi lại rịn mồ hôi? quan sát cẩn thận sẽ thấy động tác gắp thức ăn cũng có phần thiếu tự nhiên...

An Cửu vùi đầu ăn một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được, "Cảnh Hi, có phải anh khó chịu không? Em rước phiến phức cho anh rồi..."

Phó Cảnh Hi gắp một miếng cá viên cho cô, "Không có, đừng nghĩ nhiều."

"Phù phù", viên cá tròn rơi xuống bàn.

An Cửu nhìn viên cá, lại nhìn Phó Cảnh Hi, còn nói không sao, cà miếng cá viên cũng không gắp được.

Cô cuống lên, nhưng biết Phó Cảnh Hi không nói thì có ép cũng vô dụng.

Một bữa cơm vô vị, thức ăn trên bàn chỉ ăn khoảng một nửa.

Trên đường về nhà trọ, gió thổi qua, cô hơi lạnh, nhân cơ hội này nói, "Cảnh Hi cho em mượn áo khoác đi, em lạnh quá!"

"Sắp đến rồi." Phó Cảnh Hi không định cởi áo.

Quả nhiên có khúc mắc! An Cửu càng thêm chắc chắn.

Đi lên lầu 6, cuối cùng Phó Cảnh Hi cũng không chịu được, dù cố gắng che giấu, vẫn không thể giấu được sắc mặt tái nhợt.

An Cửu vội ngồi xuống giường của anh, lo lắng, "Rốt cuộc anh bị sao vậy Cảnh Hi? Không khỏe ở đâu, nói với em đi!"

"Không sao."

Không sao không sao, lại là không sao, An Cửu ghét nhất là hai chữ này của anh, lập tức bị chọc giận, vươn tay cởi áo khoác của anh, lại bị Phó Cảnh Hi không vui cản lại, "An Cửu..."

Sắc mặt An Cửu cũng không dễ coi, giằng co không chịu buông tay, cho dù anh giận, cũng không chịu thỏa hiệp, "Cảnh Hi, anh đừng tưởng em không biết, anh không bị bệnh, mà là bị thương, hơn nữa không chỉ bị thương một nơi, rất có thể bị ở rất nhiều nơi, hơn nữa còn không hề nhẹ."

Giọng điệu của An Cửu rất chắc chắn, nhìn anh thật nghiêm túc.

Phó Cảnh HI thở dài, không nói gì, nhưng cũng cởi hết nút áo khoác và áo sơ mi bên trong theo cô, vạch áo để lộ da thịt trắng nõn bị thương...

Trên người anh có nhiều điểm hồng kì lạ, mùi thuốc không thể che giấu tản ra, quả nhiên là loại thuốc chữa ngoài da cô quen, An Cửu cẩn thận đưa tay ấn vào vết hồng, vừa chạm vào đã rách ra, để lộ miệng vết thương đáng sợ. Phó Cảnh Hi nhíu mày, An Cửu vội thu tay lại, ngạc nhiên, vết thương này là do vật nhọn cắm vào, nhìn có vẻ nông, nhưng thật sự rất sâu, hơn nữa còn rất đau, rất khó chịu.

Đáng chết! Cô lại bắt Phó Cảnh Hi thương tích đầy mình chạy lên chạy xuống, gắp thức ăn cho cô, thậm chí còn ăn cay cùng cô. Cô thật muốn tất chết mình, rốt cuộc cô đã làm gì vậy, để người ta bị thương nặng hơn sao?

"Đã bôi thuốc ở lưng chưa?" An Cửu thấp giọng hỏi.

"Bôi rồi."

"Bôi rồi mới lạ! Trừ khi anh có sáu cánh tay!" An Cửu chắc chắn.

"Cởi áo ra, em bôi thuốc cho anh."

"Anh đi khám rồi."

Phó Cảnh Hi rất ít khi nói dối, nên anh vừa nói dối cô đã nhận ra, hiển nhiên là Phó Cảnh Hi biết không lừa được cô, cuối cùng vẫn thỏa hiệp cởi áo.

"Thuốc đâu?"

"Dười gầm giường."

An Cửu lấy hộp thuốc khỏi gầm giường, sau đó bôi thuốc lên lưng anh, sau lưng còn nhiều vết thương hơn đằng trước, bôi xong lưng cũng hết sạch thuốc, gần như kín cả lưng anh.

Biết là anh lừa mình, thương tích đầy mình cũng không muốn để ai biết, nhất định sẽ không đi khám.

"Được rồi, còn chỗ nào chưa bôi không?"

"Hết rồi." Giọng điệu Phó Cảnh Hi lúng túng hiếm thấy.

An Cửu cũng có chút ngượng ngùng, vội vàng cẩn thận mặc áo cho anh. Ai, lưng của nam thần! Vừa rồi chỉ lo bôi thuốc chưa kịp ngắm kĩ, phải xem thêm một tí mới được!

Tuy Phó Cảnh Hi trông có vẻ gầy, nhưng lại thuộc hàng gầy mà không yếu, bản lĩnh không tệ, người bình thường không thể làm gì anh, thật sự không thể đoán được ai lại có thể hại anh thành ra như vậy.

Cuối cùng An Cửu vẫn im lặng không hỏi gì, dù sao mỗi người đều có những chuyện không muốn để người khác biết, anh có thể cho mình biết và giúp trị thương đã rất nhượng bộ rồi. Mà có lẽ Phó Cảnh Hi cũng biết cô lo lắng, nhưng sau khi biết cũng sẽ không cố gạn hỏi khiến anh kho xử nên mới đồng ý để cô xem.

Hai người ngầm hiểu, cũng không nhắc lại chuyện này.

"Em lên giường ngủ đi, nếu sớm quá chưa ngủ được thì có thể chơi máy tính một lát. Để anh đặt vé máy bay sáng mai cho em, vẫn kịp lên lớp." Phó Cảnh Hi đưa laptop ở đầu giường cho cô, sau đó kéo một bộ chăn nệm dưới gầm giường định bụng nằm đất ngủ.

An Cửu vội chạy tới giành chăn nệm, "Anh đừng động vào, đi nghỉ đi, để cái này cho em, trải xong em sẽ ngủ."

"Không được." Phó Cảnh Hi khăng khăng bác bỏ. Anh theo chủ nghĩa đàn ông, sao có thể để con gái ngủ đất.

"Em mặc kệ, dù sao em cũng không cho anh nằm đất, anh thương tích đầy mình thế này nếu vì em mà trở nặng, không phải em sẽ thành tội nhân sao. Huống chi em ngang bướng chạy tới đã khiến anh chịu bao vất vả, ngủ phía trên không cẩn thận lại lăn xuống đè lên anh, không được, tóm lại em nhất định phải ngủ dưới đất, nếu anh còn nói nữa, em sẽ về thành phố A ngay bây giờ!" An Cửu liến thoắng.

"Được."

"Phụt --" Ngực bị trúng tên, An Cửu bị một chữ của anh giết trong giây lát, ôm ngực tổn thương, "Cảnh Hi, anh đừng ghét bỏ em rõ như vậy chứ..."

"An Cửu, sau này em đừng tới tìm anh nữa." Vẻ mặt Phó Cảnh Hi đượm buồn.

Can Cửu cảm thấy như tim mình bị bóp nghẹt, "Tại sao? Vì em lấy Phó Thần Thương sao? Có liên quan gì đến chúng ta chứ? Cho dù anh không muốn làm bạn em, chúng ta vẫn là họ hàng mà! Sao em không thể tìm anh chứ?"

"Có bận lắm không? Đại học không phải lúc nào cũng rảnh, hình như anh rất hay có việc bận..." An Cửu không thể hiểu nổi.

"Anh học xong chương trình sáu năm trong hai năm, bây giờ đã lấy được bằng thạc sĩ. Tháng sau sẽ bắt đầu quản lí công ty."

Trước khi được bổ nhiệm vào công ty, người nhà họ Phó không ai không phải thực tập ở công ty một thời gian.

An Cửu nghẹn lời, học xong chương trình sáu năm trong vòng hai năm, đây là khái niệm gì vậy? Trong hai năm cô học lại, anh lại làm một chuyện trái với lẽ thường như vậy, thật sự là giết người mà.

"Thật ra khi học cấp ba anh cũng đã chuẩn bị cho chương trình đại học rồi, nên khi học cũng không quá sức."

An Cửu co giật, "Anh giải thích như vậy càng biến thái hơn đó! Dưới tình hình cấp ba mà anh còn học được như vậy? Anh biết anh nhất định sẽ đậu vào đúng ngành mình muốn à?"

Phó Cảnh Hi hờ hững, "Không có gì to tát, tư chất của anh kém, nên học gì cũng chậm. Chú hai mười sáu tuổi đã học thạc sĩ ở Stanford, một năm sau thì lấy được bằng, bốn năm sau lấy luôn cả bằng tiến sĩ. Trong vòng ba năm tự thành lập công ty riêng rồi còn đưa sản phẩm ra thị trường nước Mỹ..."

Nghe Phó Cảnh Hi kể lại truyền kỳ của Phó Thần Thương, An Cửu chỉ có một suy nghĩ, cô và Phó Thần Thương chính là hai cucu75 trái dấu, sự chênh lệch có thể đo bằng đơn vị ăm ánh sáng.

"An Cửu, em có thích cuộc sống hiện tại không?" Phó Cảnh Hi đột nhiên hỏi.

An Cửu đau đầu, "Đừng nói thích hay không thích, Phó Thần Thương rất đáng ghét, nhưng em biết việc anh ta làm đều tốt cho em! Đúng rồi, thật ra em có chuyện muốn hỏi anh, khi ấy anh khuyên em đi có phải vì chuyện của Tô Hội Lê không?"

Phó Cảnh Hi không trả lời, chỉ hỏi, "Bên đó sao rồi?"

Quả nhiên mọi người đã biết, An Cửu khoanh chân ngồi trên nệm, "Còn có thể sao nữa, Phó Thần Thương coi sóc."

"Một mình em chạy đến đây không sao ch71?" Phó Cảnh Hi lo lắng.

"Anh ta không rảnh quản em đâu." An Cửu lẩm bẩm.

"An Cửu, nếu em hối hận, anh..."

An Cửu biết anh muốn nói gì, ngắt lời anh, "Không cần đâu Cành Hi, thật đấy, anh không cần phải vì em mà đối đầu với Phó Thần Thương, với cái tính thối nát của anh ta, chỉ có anh ta bỏ người ta, sao có thể chấp nhận để em vứt bỏ anh ta! Đến lúc đó nói không chừng sẽ giận chó đánh mèo lên anh đấy!"

"Em hiểu chú ấy thật."

"Được rồi, em không muốn hiểu anh ta vậy đâu."

Cuối cùng An Cửu vẫn ngủ phía dưới, Phó Cảnh Hi ngủ bên trên. Trước giờ anh đều không có cách đối phó mỗi khi cô ăn vạ.

"Anh tắt đèn nha."

"Ờ." An Cửu gật đầu đáp.

"Cạch", đèn tắt, tròng phòng chỉ còn lại bóng đêm và tiếng hít thở trong yên tĩnh của hai người.

Sao tự nhiên tim lại đập loạn thế này! Đừng đập loạn nữa!

An Cửu đang niệm kinh loại bỏ tạp niệm trong lòng thì bỗng điện thoại reo, sợ đến nỗi tí nữa thì... ừm, không lăn xuống, chỉ lăn một vòng thôi. Thấy chưa! may mà cô không ngủ bên trên.

Nhìn màn hình, Phó! Thần! Thương!

Giữa đêm khuya, ba chữ kia còn đáng sợ hơn cả oan hồn.

Ngọc hoàng trên trời! Không sao không sao!

An Cửu cố gắng tĩnh tâm nhận điện, đang nghĩ phải lấp liếm thế nào, Phó Thần Thương đã nói thẳng hai chữ.

Anh nói, "Mở cửa."

Đây! Không! Phải! Sự! Thật!! Cô không tạo được bất ngờ nhưng Phó Thần Thương lại làm được?

"Sao vậy?" Phó Cảnh Hi nghiêng người hỏi.

An Cửu hoảng loạn, ném điện thoại ra xa, cắn móng tay, run rẩy, "Xong rồi, chuyện đó, hình như Phó Thần Thương đang ở ngoài cửa."

Nghe thấy tiếng Phó Cảnh Hi đứng dậy,An Cửu vội thấp giọng ngăn lại, "Đừng bật đèn, đừng mở cửa! Anh nói xem, bây giờ em bò ra ngoài cửa sổ trốn có còn kịp không?"

"Đây là tầng sáu đấy An Cửu." Phó Cảnh Hi nhắc nhở.

An Cửu đập đầu xuống đất, ***, quên mất đây là tầng sáu, tầng sáu đấy! Cho dù nhảy lầu cũng chưa chắc chết, hay là phải chịu đựng sự hành hạ của Phó Thần Thương đây.

Phó Cảnh Hi mặc áo khoác ngồi song sóng với cô trên mặt đất, an ủi cô, "Không sao đâu, đi mở cửa đi, chúng ta đâu có làm gì."

Cô thật mong mình có làm gì, ít nhất cũng không mệt như vậy.

An Cửu lí nhí giải thích, "Vấn đề là, Phó Thần Thương nói, nếu em, nếu... ở riêng với đàn ông, sẽ trừ 3000 tệ tiền tiêu vặt! Em làm gì có 3000 cho anh ta trừ đâu chứ!"

Cô luôn cảm thấy không có tiền cho anh trừ nhất định sẽ rất thê thảm.

"Vậy anh cho em mượn trước."

"Anh nghĩ anh ta không biết là anh cho mượn sao, lúc đó chỉ có thảm hơn thôi." Diêm Vương đòi mạng ngoài cửa, An Cửu ôm đầu đau đớn.

"Vậy em định làm gì bây giờ?"

"Giả vờ như không ở đây."

Giả chết giả chết, đây là biện pháp cuối cùng.

Phó Cảnh Hi thật sự không muốn đả kích cô, nhưng vẫn cảm thấy nên nói ra để cô chuẩn bị tâm lí, "Với hiểu biết của anh về chú hai, bây giờ nhất định chú đã gọi người lên phá cửa rồi."

"Anh nói gì?" An Cửu ý thức được giọng mình quá lớn, vội che miệng, nhỏ giọng oán trách, "Đều tại anh! Trong nhà chẳng có gì, làm em không có lấy nổi một chỗ trốn!"

"..." Đây đúng là lỗi của anh thật.

An Cửu im lặng một lát, vắt nát óc mới nghĩ ra một cách.

"Xem ra chỉ có thể thử vận may thôi." An Cửu nói với giọng điệu được ăn cả ngã về không.

Phó Cảnh Hi đoán được cô không nghĩ ra cách gì đáng tin, "Em định làm gì? Ngoan ngoãn mở cửa đi, không sao đâu."

"Không sao chết liền, nhân chứng, vật chứng đầy đủ, bị anh ta bắt em còn sống được à? An Cửu vừa nói vừa đứng dậy, nhón chân lặng lẽ tiến vào phòng khách, sau đó đến gần cửa…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Quả Su Su, chauanh2013
     
Có bài mới 30.06.2018, 09:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 13.12.2016, 16:05
Tuổi: 18 Nữ
Bài viết: 354
Được thanks: 1934 lần
Điểm: 18.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68: Thật ra không muốn đi, thật ra tôi muốn ở lại

Edit: Thố Lạt

Vặn chốt, kéo mạnh cửa ra, sau đó vọt nhanh ra ngoài không nấn ná giây nào, cả quá trình từ đầu đến cuối không mất quá ba giây. Quả nhiên Phó Thần Thương không đoán được là cô sẽ chạy trốn, để cô thành công chuồn mất.

Nhưng anh không hề tức giận, cũng không đuổi theo, chỉ khoan thai vào nhà.

"Ngồi đi." Lúc này Phó Cảnh Hi đã mở đèn, cũng không bất ngờ khi thấy Phó Thần Thương không đuổi theo.

Phó Thần Thương nhìn xung quanh, cuối cùng ngồi xuống chăn nệm An Cửu vừa nằm, rất thoải mái, như ở nhà mình.

"Cô ấy tự tới?" Phó Thần Thương hỏi.

"Sau khi gọi cho tôi." Phó Cảnh Hi không hề giấu diếm.

Đáy mắt Phó Thần Thương tối lại, khẽ cười một tiếng, "Uổng công thôi. Cô ấy đã là người của tôi, từ trong ra ngoài. Khi có lợi thế thì không ra tay, bây giờ mới hối hận, sao không nghĩ xem mình có khả năng cướp người khỏi tay tôi hay không."

"Có được lòng dân là có được thiên hạ." Phó Cảnh Hi chỉ đáp một câu, đánh vào điểm yếu của Phó Thần Thương.

Phó Thần Thương cười lạnh, "Sao cậu biết tôi không được lòng dân? Còn nữa, cậu cho rằng với tính cách của cô ấy thì nên dùng lòng dân ở xã hội chủ nghĩa hay quân chủ chuyên chế đây?"

Hai người chú một câu, cháu một câu, không ai nhường ai, cũng bất phân thắng bại.

-

An Cửu chạy một mạch xuống lầu một, khi xuống đến lầu hai có gặp chú sửa khóa còn nhắc chú không cần lên, cửa đã mở rồi.

Sau khi xuống lầu, chạy một đoạn ngoài tiểu khu, chạy một hồi thì phiền não, hình như Phó Thần Thương không đuổi theo!

Anh không đuổi theo! Vậy có nghĩa là anh còn trên lầu, có phải anh gây khó dễ cho Cảnh Hi rồi không?

Đáng chết! An Cửu dậm chân, hết cách, hì hục chạy về.

Khi An Cửu bò được lên lại lầu sáu thì đã hết hơi, cả người đầy mồ hôi, mấy bước cuối gần như là lết lên, nằm trên mặt đất cách Phó Thần Thương chừng vài bước như chó chết, "Xem... xem như anh lợi hại..."

Phó Thần Thương nhàn nhã vén tóc cô, "Trên chiến trường kỵ nhất là vạch áo cho người xem lưng đấy, biết chưa?"

Lúc này rồi vân không quên giảng đạo. [DDlqd]

An Cửu hít vào, "Anh đừng gây rắc rối cho Cảnh Hi, là tôi tự tìm anh ấy."

Bộ dáng liều chết bảo vệ Phó Cảnh Hi khiên Phó Thần Thương cười lạnh, "Em lại bao che cho cậu ta."

An Cửu nghe vậy liền cảnh giác, bỗng nhớ đến câu Phó Thần Thương nói khi cô cầu xin cho Tiết Hạo --"Muốn cậu ta chết thì cứ nói tiếp đi."

Hiểu tính anh, An Cửu quyết định không nói nữa, lúc này cô cần giành quyền chủ động, vậy nên bất mãn chất vấn, "Tại sao! Tại sao lần nào anh cũng uy hiếp vào điểm yếu của tôi, còn tôi không thể uy hiếp vào điểm yếu của anh? Tại sao anh được đi gặp người yêu cũ của anh, còn tôi không được gặp người tôi thầm mến!"

Phó Thần Thương ung dung khoanh tay, "Thầm mến? Em thích đên nỗi ai cũng biết còn bảo là thầm mến?"

An Cửu giật mình vì lỡ miệng, quay đầu, lúng túng nhìn Phó Cảnh Hi, chỉ thấy người phía sau vô cùng bình tĩnh không tỏ chút kinh ngạc nào.

T--T Thật sự rõ như vậy sao?

"Em muốn theo tôi đi bây giờ hay để tôi ngủ lại với em một đêm rồi mai hẵng đi?"

"Đi bây giờ." An Cửu trả lời ngay, không chần chừ nửa giây.

Phó Thần Thương không cho cô lựa chọn nào như ý, nhưng cô có thể liều chết nói anh đi tôi ở ư?

Cuối cùng chỉ có thể lưu luyến tạm biệt Phó Cảnh Hi.

Thật ra không muốn đi, thật ra tôi muốn ở lại

-

Đến sân bay, còn hơn nửa giờ để đăng kí, hai người lại không có hành lý, nhanh chóng qua cửa an ninh bước vào khoang VIP. Canh giờ chuẩn như vậy, nhất định tên này đã chuẩn bị sẵn!

Khoang hạng nhất, đãi ngộ khác, tâm tình cũng khác.

Có thể nhận thấy tâm trạng Phó Thần Thương có phần xao động, không còn lạnh nhạt như trước, nhất định là vì trên máy bay không thể mở máy, không thể nhận tin của Tô Hội Lê nên lo lắng rồi! Thật là, cho dù anh mở máy được thì sao, chẳng lẽ nhảy khỏi máy bay được chắc?

"3000."

Từ khi rời khỏi nhà trọ của Cảnh Hi, Phó Thần Thương vẫn luôn im lặng, bây giờ vừa mở miệng đã tung chiêu lớn.

Chuyện nên đến quả nhiên sẽ đến.

"Tôi không có tiền." An Cửu yếu ớt đáp, dựa vào cửa sổ, nhắm mắt lại, lợn chết không sợ nước sôi.

"Vậy thì thay bằng thịt." Phó Thần Thương nói lời vô sỉ với vẻ mặt nghiêm túc.

"..." Còn ác hơn cô tưởng, cuối cùng An Cửu cũng bình tĩnh đàm phán, "Có thể phạt chép từ không? Mỗi từ 100." dienD@nLQd

"Mỗi từ 100, em ra giá hay thật đấy!" Phó Thần Thương ra sức chê cười sự ngây thơ của cô.

Xem ra không được rồi, An Cửu bấm đốt tay, "Một lần 3000?"

"100." Phó Thần Thương thờ ơ đáp.

"Fuck!100! Gái gọi cũng không rẻ vậy!"

Mỗi lần 100, 3000 là 30 lần, cả tháng, cô không được nghỉ ư?"

Phó Thần Thương nghiến răng nghiến lợi, "So sánh bản thân với loại phụ nữ đó, Tống An Cửu, em giỏi thật đấy."

An Cửu dựa vào đạo lý bảo vệ quyền lợi của mình, "Gái gọi thì sao? Ngài Lỗ Tấn từng nói, vẻ ngoài của con người chỉ là giả, nhà nho giả không bằng gái gọi thật. Với lại tôi cũng chỉ nghĩ cho cơ thể anh thôi..."

Phó Thần Thương không trúng kế, "Nếu thật sự lo cho tôi thì bớt gây chuyện đi."

An Cửu nghiêng người nhìn anh, "Tôi không hiểu, tôi gây chuyện gì cơ chứ? Anh chăm bạn gái cũ, tôi không tìm anh phá phách, tự tìm chuyện vui, tốt tính biết bao? Rốt cuộc phiền gì đến anh? Nếu anh thấy thức trắng đêm chăm sóc cô gái khác không sai, đương nhiên tôi cũng không thấy anh sai, đây là lẽ thường tình, nhưng tôi đi thăm anh em của mình chẳng lẽ không phải là lẽ thường? Tôi và anh ấy mờ ám, anh với cô ta có tình cũ thì sao! Tại sao chỉ cho quan đốt lửa mà không cho dân thắp đèn?"

Không đợi Phó Thần Thương mở miệng, An Cửu đã nhanh chóng xê ra, nằm xuống, lăn ra thảm, ngủ.

Đây là kinh nghiệm cô đúc kết thành, đã không cãi lại anh, vậy hãy là người nói cuối cùng, tuyệt đối không cho anh cơ hội phản đòn.

Tiếng Phó Thần Thương và An Cửu rất nhỏ, nhưng người đàn ông bên cạnh vẫn nghe thấy, bật cười hỏi, "Vợ?"

"Ừm." Phó Thần Thương gật đầu chào.

"Còn nhỏ, khó quản? Vợ tôi cũng vậy, nhỏ hơn tôi mười tuổi, quậy lên rất kinh khủng! Đây không phải cưới vợ! Hoàn toàn là nuôi cô ấy như con gái!"

Phó Thần Thương hơi nhếch miệng, "Quả vậy."

Người kia càng nói càng hăng, "Tôi nói này, ngàn vạn lần đừng nói lý với cô ấy, anh nói sai cô ấy sẽ nháo chết anh, anh nói đúng cô ấy sẽ dùng dằng, nên là cứ..."

Câu kế thiếp có hạ giọng xuống, nhưng An Cửu vẫn vểnh tai nghe, không sót chữ nào, đại loại là mấy lời linh tinh kiểu như dạy dỗ một trận trên giường. Phó Thần Thương này lại còn rất tán thành, An Cửu liền thò tay khỏi thảm nhéo lên eo Phó Thần Thương, sau đó bị Phó Thần Thương nhíu mày giữ tay không thả.

-
Truyện được edit và đăng trên Diễn đàn Lê Quý Đôn.

An Cửu ngủ rất sâu, không mở mắt, gần như để Phó Thần Thương vác xuống máy bay.

"Dậy, về nhà ngủ tiếp." Phó Thần Thương vỗ mặt cô, An Cửu dụi mắt ngáp một tiếng.

Sau đó cô nghe thấy Phó Thần Thương nói, "Tề Tấn, cậu đưa phu nhân về nhà, tôi tự lại xe đên bệnh viện."

"Dạ."

Tề Tấn vừa cất tiếng trả lởi, đã trơ mắt nhìn An Cửu im lặng chạy về sân bay, nghẹn họng trố mắt, "Boss, phu nhân cô ấy..." Lại chạy.

Phó Thần Thương phản ứng kịp, chạy vài bước đã đuổi kịp, "Em lại muốn gì nữa?"

"Anh đừng xen vào!"

Phó Thần Thương cố nén cơn giận, "Em hiểu chuyện chút được không?"

"Không thể! Đời này tôi đã vậy rồi, muốn biết điều thì anh tìm người khác đi!"

Phó Thần Thương bước lại, sau đó tóm cô nhét vào xe, lạnh giọng, "Tề Tấn, đến bệnh viện."

Quả nhiên cách duy nhất để đối phó với cô là đặt dưới tầm mắt.

"Vâng." Tề Tấn lén nhìn hai người qua kính chiếu hậu, đổ mồ hôi lạnh, trước giờ anh chưa thấy Phó Thần Thương vì ai mà tức giận như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thố Lạt về bài viết trên: Béo Túp Típ, Huogmi, Snowy, chauanh2013, hanayuki001
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 224 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: baby0889, bouillard, hanhphucgiandon, hoang ngoc anh, Nấm iu, Teddy123, thuytran0333 và 175 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

7 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

14 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 197, 198, 199



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 381 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.