Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 270 bài ] 

Ngự hoàng - Lạc Dận

 
Có bài mới 27.06.2018, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Ngự hoàng - Lạc Dận - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45: Người trong lòng

《Ngự Hoàng 》- Lạc Dận

QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN

*****

Bọn họ gặp lại Hoằng Nghị, nhưng Hoằng Nghị lại không muốn gặp họ.

Dựa vào quan hệ hiện giờ giữa Hoằng Gia và Lạc Gia, nếu bọn họ đường hoàng đến cửa thăm viếng, sợ là đến tìm đánh, con đường bình thường không được, Bắc Thần nhanh chóng suy nghĩ phương pháp khác.

Đây tuyệt đối là bàng môn tà đạo.

Ngôn Vô Trạm không đồng ý, thế nhưng Bắc Thần mặc kệ, cương quyết kéo hắn đến rạp hát.

Nam Triều có một gánh hát rất nổi tiếng, gọi là Thiên Thủy Viên.

Thiên Thủy Viên không dừng ở một nơi nhất định, mà bôn ba khắp nơi, nói là kiếm sống, chi bằng nói họ muốn Thiên Thủy Viên vang danh thiên hạ, mọi người đều biết.

Thiên Thủy Viên thay đổi mấy đời chủ, nhưng ước nguyện ban đầu này trước sau không thay đổi, Thiên Thủy Viên nổi danh như hiện nay, đến mức mỗi buổi diễn đều chật ních, tiếng người huyên náo.

Mấy ngày trước Thiên Thủy Viên vừa vặn tới Thanh Lưu thành, bọn họ cũng không bị việc xảy ra gần đây hù dọa, mướn rạp hát, ca diễn bình thường.

Thiên Thủy Viên chuẩn bị xong, đêm nay chuẩn bị chính thức đón khách.

Mà chủ ý Bắc Thần nghĩ ra này, chính là có liên quan đến Thiên Thủy Viên.

Ngôn Vô Trạm không biết y đã dùng thủ đoạn gì, lại chỉ trong vòng một ngày đã cùng ông chủ Thiên Thủy Viên gọi nhau là huynh đệ, tóm lại lúc Bắc Thần tỏ ý muốn ra ngoài biểu diễn, ông chủ kia đúng là không sợ đập mất bản hiệu của mình, hào phóng đồng ý.

Cho nên hiện tại, bọn họ xuất hiện ở Lê Viên Lâu.

Mặt Ngôn Vô Trạm không thay đổi đứng một chỗ, đối với đào kép bận rộn qua lại hoàn toàn không thấy, hắn như một pho tượng, ngay cả con ngươi cũng chưa từng di động mảy may...

Bắc Thần thì không như vậy, y khá tự nhiên, thỉnh thoảng còn có thể cùng người khác gật đầu ra hiệu, gặp phải cô nương xinh đẹp, cũng sẽ cùng người ta làm ra một vẻ mặt đưa tình gì đó...

Đương nhiên, đây chỉ là vui đùa mà thôi.

Bên ngoài khí thế ngất trời, hậu trường cũng là một mảng bận rộn, tựa như mọi người đều đang luống cuống tay chân, nhưng hai người kia lại vô cùng yên lặng...

Bọn họ đứng sóng đôi.

Từ lúc tiến vào đến giờ, cũng không nói mấy câu.

Bắc Thần cầm đồ trang sức, trên khuỷu tay còn khoác một bộ phục trang*, y bảo Ngôn Vô Trạm mặc vào, Ngôn Vô Trạm chết cũng không chịu.

(*Hí phục: trang phục biểu diễn)

Hắn sao có thể lên sân khấu biểu diễn, còn là đóng vai đào* chứ...(*Vai đào: vai nữ - Vai kép: vai nam)

Không chỉ vậy, vai này còn có chút làm khó người ta.

Vai hắn đóng là vai đào võ, ca từ không nhiều lắm, chú trọng võ kỹ, trong đó có một chi tiết quan trọng chính là, bên hông hắn đeo dây thừng, đi cà kheo, bước trên lan can lầu hai, chạy lên một vòng...

Thân thủ Ngôn Vô Trạm không tệ, loại việc này không làm khó được hắn, thế nhưng một thân công phu này của hắn, cũng không phải để diễn trò...

Đêm nay Hoằng Nghị sẽ đến xem biểu diễn, Bắc Thần nghĩ biện pháp thu hút sự chú ý của y, hay nhất chính là có thể để lại cho y ấn tượng sâu sắc.

Hoằng Nghị rất thích xem biểu diễn, y ra tay cũng rất hào phóng, nếu như có thể được Hoằng Nghị khen thưởng, bọn họ sẽ có cơ hội ở một mình với y.

Như vậy muốn hỏi gì, đều có thể hỏi được.

Hơn nữa Bắc Thần còn nói, nếu như Ngôn Vô Trạm biểu diễn thật tốt, nói không chừng Hoằng Nghị sẽ thay đổi cách nhìn với hắn, sẽ không làm khó hắn nữa...

Ngôn Vô Trạm không biết trong đầu Bắc Thần nghĩ gì, loại việc hoang đường này y cũng có thể nghĩ tới, thế nhưng Bắc Thần lại một chút cũng không cảm thấy suy nghĩ của hắn có gì không ổn, trái lại cho rằng đây là cách tốt nhất tiếp cận Hoằng Nghị.

Tên Hoằng Nghị kia không phải bọn hắn nói gặp là có thể gặp, bọn họ lại không thể chặn người giữa đường, cho dù là chạm mặt, Hoằng Nghị cũng sẽ không để ý đến bọn hắn, chỉ có Hoằng Nghị tự nguyện...

"Ta không đi, muốn đi thì tự ngươi đi." Ngôn Vô Trạm nhìn cũng không nhìn phục trang xinh đẹp, nói với Bắc Thần.

"Nếu ta vừa lên tiếng, người cả tòa nhà này sẽ chạy hết. Ta cũng không ngại gì hát hai ba câu, thế nhưng ta cũng không thể đập chén cơm của người ta phải không." Bắc Thần nhún vai một cái, bất đắc dĩ nói, trình độ ca hát của y ngay cả chính y cũng không dám nhận bừa, có một lần vì dọa khóc đứa nhỏ, còn thiếu chút động tay chân với nhà người ta.

Nếu Bắc Thần ra hát, chính là phá nát khung cảnh.

"Ta cũng không." Ngôn Vô Trạm lập tức đáp.

"Không sao cả."

Bắc Thần mở miệng, nhưng âm thanh cũng từ phía sau truyền tới, Bắc Thần quay đầu nhìn, cũng bật cười, theo hướng nhìn của Bắc Thần, người kia nghi ngờ quay đầu lại, giữa cảnh sắc tươi đẹp, hắn thấy một màu nhàn nhạt... Thanh niên quần áo thanh lịch lễ phép hướng hắn gật đầu, cử chỉ đầu ưu nhã tự đắc, còn mang theo vài phần ung dung hoa quý, nếu khắp phòng đều là son phấn bình thường, vậy người này, chính là sự tồn tại siêu phàm thoát tục.

Gọn gàng, thoải mái, lại mang quý khí.

"Hắn là ông chủ Thiên Thủy Viên, Mộ Bạch." Bắc Thần cười ha hả giới thiệu bọn họ, "Đây chính là người ban ngày ta nói với ngươi."

Ngôn Vô Trạm muốn hỏi Bắc Thần nói gì với Mộ Bạch, người nọ đã đi trước một bước mở miệng nói...

"Vai này không có mấy câu hát, chỉ cần hát êm tai hơn so với hắn, đều có thể lên sân khấu."Nói đến trình độ ca hát của Bắc Thần, Mộ Bạch bày ra bộ dạng không dám khen ngợi, Bắc Thần sáng nay tới tìm mình, nói y muốn tới Thiên Thủy Viên ứng tuyển, Mộ Bạch cho y hát một đoạn, lập tức mọi người kể cả mình đều há hốc miệng, có thể đem ca khúc hát đến 'kinh động lòng người' như vậy, cũng chỉ có một mình Bắc Thần.

Thế nhưng y không cho là xấu hổ, ngược lại thấy vinh quang...

Tính cách không biết xấu hổ của y, Mộ Bạch bái phục, nhưng cũng có vài phần yêu thích, sau nữa, y lại nghe được nổi khổ 'bất đắc dĩ' của Bắc Thần...

Mộ Bạch là người trong giang hồ, chú trọng nhất là tình nghĩa, cũng có mấy phần nhiệt huyết, hơn nữa ấn tượng đối với Bắc Thần cũng không tệ, liền thẳng thắn đồng ý.

"Ngươi không cần căng thẳng, cũng không cần lo lắng, chỉ có mấy động tác rất đơn giản, một lát sẽ có người hướng dẫn ngươi, " Ngôn Vô Trạm không cần luyện tập quá nhiều mấy động tác làm nổi bật tâm tư nhân vật, chỉ là chạy lượn quang sân khấu một vòng, sau đó liền rời sân khấu, nhân vật này có cũng được không có cũng được, thế nhưng nếu diễn tốt, sẽ là tiêu điểm lớn nhất, "Ta rất hiểu tâm tình của ngươi, vì người trong lòng, cố gắng lên, chúc ngươi thành công."

Người... trong lòng?

Ngôn Vô Trạm mờ mịt nhìn Mộ Bạch, Bắc Thần vừa nghe lời này, thật ra lại dùng sức ho khan hai tiếng, người kia cảm thấy không đúng, vừa muốn hỏi, đã bị Bắc Thần kéo sang một bên...

"Ngươi có biết, đây là Thiên Thủy Viên, gánh hát nổi tiếng của Nam Triều, là chỗ mà dù người có tuyệt kỹ, cũng chưa chắc có thể đi vào." Bắc Thần vừa mở miệng, đã chụp một cái mũ rất lớn, lúc nói chuyện, còn không quên cẩn thận nhìn về phía Mộ Bạch mấy lần, sợ y nghe được lời của bọn họ.

Thấy bộ dạng hơi chột dạ của Bắc Thần, Ngôn Vô Trạm đột nhiên đoán được hắn đã nói gì với Mộ Bạch, mặt người kia trầm xuống, lúc này Bắc Thần đã nói câu tiếp theo...

"Ta nói với Mộ Bạch, ngươi rất thích thiếu gia Hoằng Gia, nhưng vì thân phận cách xa, ngay cả cơ hội gặp mặt cũng không có, cho nên muốn nhân cơ hội này, để người mình thích nhìn thấy mình, mình cũng có thể quang minh chính đại, nhìn người mình thích..."

Mặt Ngôn Vô Trạm mang ý lạnh, quay đầu bước đi, ngay cả Mộ Bạch bên cạnh cũng không để ý tới, Bắc Thần thấy không ổn, nói với Mộ Bạch một câu 'Hắn ngượng ngùng', liền đuổi theo người kia...

Cuối cùng, Bắc Thần vẫn chiến thắng, bởi vì ngoài cách đó, Ngôn Vô Trạm cũng không nghĩ ra cách tốt hơn.

Muốn gặp được Hoằng Nghị, với thân phận của hắn bây giờ, so với lên trời còn khó hơn.

Về phần hy sinh của Bắc Thần chính là một bữa cơm, cộng thêm y đồng ý với Ngôn Vô Trạm, sau này chỗ nào có thể giúp hắn, tất nhiên sẽ hết sức giúp đỡ.

Ngôn Vô Trạm chưa từng lên sân khấu, nhưng lại thường xem biểu diễn, ngay cả những màn đặc sắc nhất của Thiên Thủy Viên hắn đều xem qua, cho nên việc này với hắn mà nói, cũng không phải quá khó, đơn giản nói trước về vai đào võ với hắn một lần, người kia rất nhanh liền nắm được điểm trọng yếu, mấy động tác làm nổi bật tâm tư nhân vật, khoa tay múa chân rất là ra dáng, Mộ Bạch thấy thế còn nói đùa hai câu, nói hắn thiên phú dị bẩm, có muốn gia nhập Thiên Thủy Viên của bọn họ...Ngôn Vô Trạm nghe xong lời này, cũng chỉ cười, lần này trong đời hắn, sẽ là cơ hội duy nhất lên sân khấu, Thiên Thủy Viên này hoàn toàn xứng đáng là gánh hát đệ nhất Nam Triều, vì hoàng thượng từng hát cho họ vai đào võ...

Có lẽ thấy cùng bọn họ trò chuyện ăn ý, Mộ Bạch tự mình hóa trang cho người kia, y cầm bút hóa trang, đem thuốc màu sáng rõ nhẹ nhàng vẽ loạn lên mặt người kia, động tác của Mộ Bạch rất mềm mại, cũng rất tỉ mỉ...

Lúc y hóa trang, dựa vào người kia rất gần, y thỉnh thoảng sẽ thấp giọng yêu cầu người kia một câu, hoặc là nhắm mắt, hoặc là nghiêng đầu, giọng nói Mộ Bạch thanh thanh đạm đạm, nhưng lại có một vẻ êm dịu không thể xem nhẹ, giọng nói kia tựa như có thể động viên lòng người, Ngôn Vô Trạm cảm thấy, giọng nói này so với bất kỳ một đào kép nào cũng dễ nghe hơn...

Một thanh niên tuấn lãng, một thành thục chững chạc, bọn họ đứng chung một chỗ, vốn là một một cảnh đẹp mắt, huống hồ bọn họ còn dựa vào sát như vậy, bầu không khí tuyệt vời như vậy... Điều này làm cho người đi ngang không tự chủ được chậm lại bước chân, thậm chí còn có mấy cô nương, gò má đỏ ửng...

Bắc Thần nhìn bọn họ, bộ mặt quanh năm mang vẻ tươi cười lúc này vô cùng nghiêm túc, đáy mắt Bắc Thần phản chiếu ánh sáng sáng chói, đem tâm sự của y hoàn toàn che dấu, không ai biết, y suy nghĩ gì...

Quần áo vai đào võ phần lớn là áo ngắn, thắt lưng quanh mình, tạo cảm giác tháo vát, lão luyện, Ngôn Vô Trạm là một người đàn ông tiêu chuẩn, thân hình so với phụ nữ cường tráng hơn rất nhiều, vòng eo tự nhiên cũng không có cảm giác chặt chẽ, có điều bộ phục trang này mặc lên người hắn, lại có mùi vị khác.

Không âm nhu, trái lại mang theo một loại đẹp đẽ thuộc về đàn ông.

Bắc Thần lúc này đã khôi phục diện mạo như trước, y mỉm cười huýt sáo, ngay cả Mộ Bạch cũng gật đầu...

Có rất nhiều gánh hát vai đào võ là đàn ông thế vai , loại tình huống giống Ngôn Vô Trạm cũng không đặc biệt, dưới sự chỉ đạo của Mộ Bạch, người kia lại luyện tập một lần, một lát sau, là lúc bọn họ ra biểu diễn.

Trên đời này không có gì khiến Ngôn Vô Trạm sợ sệt, hắn ngẩng đầu vững vàng bước lên sân khấu, tiếng nhạc chợt nổi lên, người kia ưỡn ngực, bắt đầu động tác đầu tiên của hắn...

Ngôn Vô Trạm biểu hiện không tệ, Mộ Bạch thỉnh thoảng lại gật đầu khen ngợi, mà Bắc Thần vẫn là hai tay khoanh trước ngực, dựa vào cây cột nhìn hắn biểu diễn. Ngôn Vô Trạm có hát vài câu, nhưng rất ngắn, nghe không ra tài nghệ ca hát của hắn, một chút vấn đề dọa người cũng không có, tất cả tiến hành cũng rất thuận lợi, hắn làm xong động tác cuối cùng, có thể trở vào hậu trường...

Lúc này, hắn nhún hai chân, thân thể bay lên không, tuy rằng sợi dây trên lưng khiến hắn rất khó chịu, nhưng người kia vẫn cùng người phía sau phối hợp ăn ý, rất nhanh đã đến dãy phòng lầu hai, hắn đạp vòng lan can, hạ mình lên dây thừng, chạy bay...

Phòng Hoằng Nghị ở giữa, Ngôn Vô Trạm sớm đã thấy hắn, khiến hắn ngoài ý muốn, hắn còn thấy Lạc Cẩn, trong phòng xéo đối diện với Hoằng Nghị, bọn họ ở hai hướng đối lập...

Vì sao Lạc Cẩn lại tới?

Y không phải trước nay ít đi ra ngoài sao?

Nghĩ đến Lạc Cẩn, người kia lơ đễnh giây lát, lúc này hắn đã đi tới trước mặt Hoằng Nghị, cùng cặp mắt lạnh như băng kia, vừa vặn đối diện...

Hắn vừa định thể hiện một phen, nhưng lúc này, dưới sân khấu Bắc Thần đột nhiên rút ra một con dao nhỏ, dứt khoát cắt đứt sợi dây buộc vào người kia, Ngôn Vô Trạm vốn dựa vào dây thừng này mới có thể chạy trên không, hiện giờ dây thừng này vừa đứt, giữa một trận tiếng hô hoảng hốt, hắn thẳng tắp bay vào phòng Hoằng Nghị, cũng vô cùng chuẩn xác, rơi vào trong lòng Hoằng Nghị...

Thật sự mà nói, là đập vào trong ngực y.

Bắc Thần búng tay, người kia thì đen mặt, còn về Hoằng Nghị đang ôm hắn, Ngôn Vô Trạm cảm thấy, trong ánh mắt y sắp bay ra hoa tuyết rồi...

Lạnh quá.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2018, 12:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Ngự hoàng - Lạc Dận - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46: Rơi vào quẫn cảnh

《Ngự Hoàng 》- Lạc Dận

QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN

Ngôn Vô Trạm rất may mắn, không ngã đầu hướng xuống, mà rơi vào trong lòng Hoằng Nghị.

Hắn là đàn ông, tự nhiên sẽ rất nặng, cái ghế đẩy về phía sau rất xa, đầu gỗ ma sát với mặt đất, phát ra âm thanh chói tai, có điều Hoằng Nghị lại ngồi rất vững, không có bị hắn đẩy ngã.

Ngã trên người Hoằng Nghị không thể mạnh bằng so ngã trên mặt đất, Hoằng Nghị tự nhiên cũng như vậy, nhưng trên gương mặt lạnh nhạt của y ngoại trừ lạnh lùng lại không có tâm tình gì.

Ngôn Vô Trạm lúng túng cười hai tiếng, nhưng trong lòng đem Bắc Thần chửi một hồi, thật ra thu hút sự chú ý của Hoằng Nghị là giả , Bắc Thần ngay từ đầu đã dự định làm như vậy...

Tên khốn này.

Ngôn Vô Trạm còn chưa mắng xong, cửa phòng đã bị người mở ra.

Người tới đều là tùy tùng của Hoằng Nghị, rất hiển nhiên bọn họ biến Ngôn Vô Trạm thành người có ý đồ, bọn họ không đoán sai, Ngôn Vô Trạm là có ý đồ, có điều so với suy nghĩ của bọn họ, có chút không giống nhau...

Bất quá Hoằng Nghị cũng không để bọn họ mang Ngôn Vô Trạm đi, mà cũng không quay đầu lại phẩy tay một cái...

"Xem như phần thưởng."

Bọn tùy tùng đều dừng lại.

Người cầm đầu còn liếc nhìn Ngôn Vô Trạm.

Cái gọi là 'xem như phần thưởng' này, đơn giản chính là nhìn trúng đào kép đó, bỏ ra phần thưởng nhất định, liền mang khỏi gánh hát, thật sự một mặt nào đó mà nói, gánh hát và thanh lâu* không khác biệt lắm... Chỉ là so với thanh lâu cao giá hơn mà thôi.

(*Thanh lâu: lầu xanh, kỹ viện... nôm na chính là bia ôm ngày nay)

Bất quá Hoằng Nghị chỉ là thích xem biểu diễn, y chưa từng mời bất cứ đào kép nào tới.

Phản ứng của Hoằng Nghị khiến các tùy tùng của y giật mình, cũng khiến Ngôn Vô Trạm kinh ngạc, với tính cách của Hoằng Nghị, y sẽ cho người đánh hắn gần chết, rồi vứt về Lạc Phủ... Thế nhưng, hắn lại được giữ lại.

Bọn tùy tùng rời khỏi, trong phòng chỉ còn hai người bọn họ, ấm áp lần nữa bị chặt đứt, Ngôn Vô Trạm cảm thấy, trong phòng này lạnh muốn chết...

Để một khối đá lớn như vậy, không lạnh mới kỳ quái.

Ngôn Vô Trạm phát hiện, hắn không thích ở một mình cùng Hoằng Nghị.

Hắn muốn làm xong việc chính, mau chóng rời khỏi, nhưng lúc này, hắn bỗng nhiên phát hiện, tình cảnh của mình, không quá lý tưởng...

Hoằng Nghị mặc trường bào gấm, sợi vải thượng đẳng, mềm mượt như tơ, tuy rằng lúc ngã lên rất chắc chắn, nhưng hiện tại, quần áo kia quá trơn trượt, hắn đang từng chút trượt xuống...

Trên chân hắn có cà kheo, không đứng được, nếu để mặc trượt xuống, hắn nhất định sẽ té rất khó coi.

Hiển nhiên Hoằng Nghị cũng phát hiện tình hình của hắn, thế nhưng y cũng không có ý định ra tay giúp đỡ, tay y khoát lên tay vịn ghế, cặp mắt kia lạnh lùng nhìn hắn, như đang chờ chứng kiến cảnh xấu của hắn trong nháy mắt...Ngôn Vô Trạm vốn muốn nhờ y giúp đỡ, có điều đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Hoằng Nghị, suy nghĩ này lập tức bỏ đi.

Hiện nay quan trọng nhất là an toàn rời khỏi người Hoằng Nghị.

Ngôn Vô Trạm nhìn thử ghế dựa sau lưng Hoằng Nghị, nhưng hắn vừa đưa tay, Hoằng Nghị đột nhiên cử động, vốn người kia tràn ngập nguy hiểm, nửa cái mông liền trượt ra giữa không trung...

Hắn cả kinh, vội vã nắm lấy lưng ghế dựa, nhưng tay hắn, trước khi chạm tới gỗ liệu trơn tuột đã bị Hoằng Nghị bắt lại...

Y kéo hắn về hướng mình, Ngôn Vô Trạm thoáng cái ngã vào lòng Hoằng Nghị.

Sau đó, eo của hắn cũng bị bắt lấy.

Hơi thở Hoằng Nghị lạnh như băng, thoáng cái kéo gần đến hắn...

"Diễn tuồng rồi à?"

Ngôn Vô Trạm cứng nhắc nở nụ cười, hắn biết Hoằng Nghị đang nói gì, hắn không ở Lạc Phủ làm hạ nhân, đổi nghề đến diễn tuồng.

Hạ nhân làm không xong, diễn tuồng cũng không được, còn té lên người y. Hoằng Nghị là nói hắn, cái gì cũng tệ.

Ngôn Vô Trạm ho khan hai tiếng, hắn có chút không thích ứng với việc dựa sát vào Hoằng Nghị như vậy, Hoằng Nghị không giống với người bình thường, càng gần y, trái lại cảm thấy khoảng cách càng xa, quanh người y tản ra cảm giác xa cách, khiến cho người khác rất khó chịu...

Giống như việc hắn ngã vào trong lòng, Hoằng Nghị còn không nghĩ sẽ đón lấy.

Ngôn Vô Trạm ra hiệu Hoằng Nghị đặt hắn xuống, có lời gì, chờ hắn đứng ngay ngắn rồi nói.

Nhưng lúc này, Hoằng Nghị lại lên tiếng...

"Thật xấu."

Hoằng Nghị nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng cuối cùng dừng lại trên gương mặt đầy màu vẽ của người kia, Hoằng Nghị không nói nhiều, nhưng Ngôn Vô Trạm cũng đã đọc hiểu ý châm chọc trong mắt y...

Hoằng Nghị đang nói, bộ dáng này của hắn, ai giữ hắn lại, thì chờ thuận lợi đóng cửa đi.

Ngôn Vô Trạm không cảm thấy hôm nay hắn xấu chỗ nào, ngược lại, hắn cảm thấy cũng không tệ lắm, lời của Hoằng Nghị ít nhiều khiến tự tôn của hắn hơi đau nhói...

Cho tới giờ không ai dám cười nhạo hắn.

Ngôn Vô Trạm có chút mất hứng, thu lại biểu tình trên mặt, hắn đem tầm mắt chuyển hướng sang cổ tay bị Hoằng Nghị nắm...

Ngôn Vô Trạm thử rút tay về, bất quá Hoằng Nghị lại nắm rất chặt... cũng ôm rất chặt.

Hoằng Nghị đây là ý gì?

Cố ý khiến hắn xấu mặt?

Ngôn Vô Trạm bất động, đôi mắt chất chứa giận dữ đối diện với ánh mắt lạnh như băng của Hoằng Nghị, không né không tránh...

Khí thế của Hoằng Nghị, hẳn nhiên không cách nào áp đảo hắn...

Bất quá đối với việc này, Hoằng Nghị cũng không kinh ngạc, y không phải lần đầu tiên cảm thấy vậy...Người này, rất khác biệt.

Bốn mắt nhìn nhau, Hoằng Nghị thản nhiên mở miệng...

"Nhớ ta?"

Ngôn Vô Trạm khựng lại, tức giận trong đáy mắt từ từ biến mất, thay vào đó là con người ngày càng mở lớn...

Biểu tình của người kia, rất nhanh từ nghiêm túc, biến thành ngạc nhiên, cuối cùng lại biến trở về xấu hổ...

Hắn rất muốn hỏi, đây là lý do Hoằng Nghị giữ hắn lại sao...

Hoằng Nghị cho rằng, hắn đối với y, có ý gì sao?

Lúc này, Hoằng Nghị lại đến gần một chút, còn đem Ngôn Vô Trạm ôm vào một cái, bọn họ bây giờ hoàn toàn dán cùng một chỗ...

Hoằng Nghị nhìn ánh mắt người kia, không cần hỏi lại, từ biểu tình chột dạ của người kia, y liền biết đáp án...

Vẻ mặt dò xét của Hoằng Nghị, khiến Ngôn Vô Trạm đột nhiên nảy sinh tò mò với Hoằng Nghị, hắn rất muốn biết, khối băng này sau khi biết được 'tình cảm' của hắn, sẽ phản ứng gì...

Vẫn là lạnh như băng không ai sánh nổi?

Hay là sẽ không thể tiếp nhận, cảm thấy ngại ngùng...

Bầu không khí trong phòng trở nên vi diệu...

Chân Hoằng Nghị hơi nhếch lên, y vuốt thắt lưng người kia, đem dây thừng bên trên cởi ra, Ngôn Vô Trạm quay đầu lại nhìn thoáng qua, hỏi, "Việc này, ngươi quen Mộ Bạch?"

Hoằng Nghị không có khả năng tự dưng lại suy đoán như vậy, khả năng duy nhất chính là lý do kia của Bắc Thần bị Hoằng Nghị biết được, Bắc Thần không có cơ hội nói với Hoằng Nghị như vậy, cũng chỉ có Mộ Bạch.

"Có qua lại." Hoằng Nghị không phủ nhận.

Quả nhiên.

Mộ Bạch là cố ý .

Trách không được y lại đồng ý, để một người lai lịch không rõ ràng như hắn lên sân khấu biểu diễn, thì ra là y đang chờ xem trò vui...

Chờ hắn và Hoằng Nghị biểu diễn. W.e.b.T.r.u.y.e.n.O.n.l.i.n.e.c.o.m

Chỉ có hắn, còn ngu ngốc không hay biết gì, còn thật sự giúp y diễn vở kịch này...

Thiên Thủy Viên này, sợ là chỉ có Mộ Bạch này diễn tốt nhất.

Ngôn Vô Trạm cảm thấy, hắn cần phải giải thích một chút...

Hiện tại Hoằng Nghị cũng đã gặp được, hắn làm như vậy, chỉ là muốn tiếp cận y, hỏi y một chút về việc nhân viên thu chi mà thôi...

Hoằng Nghị lúc này lại đứng lên, y đem người kia ôm chắc vào trong ngực, đi ra lan can...

Theo bước chân của Hoằng Nghị, tiếng nhạc càng thêm lớn, Ngôn Vô Trạm rất nhanh bị hắn ôm đến rồi thành lan can, đến đây, ngay cả tiếng hoan hô dưới sân khấu, đều nghe rõ mồn một...

Ngôn Vô Trạm không hiểu cho nên liếc nhìn Hoằng Nghị, hắn không rõ ý tứ của y, thế nhưng Hoằng Nghị cơ bản không nhìn hắn, mà là nhìn căn phòng đối diện...

"Hắn đang nhìn."

Hoằng Nghị hừ lạnh, âm thanh nho nhỏ này lại át hết mọi tiếng ồn, nhìn vẻ mặt không thay đổi của Hoằng Nghị, Ngôn Vô Trạm đột nhiên cảm thấy không rét mà run...

Cảm giác này trước giờ chưa từng có.

Khiến người khác lo sợ từ đáy lòng.

Theo ánh mắt của Hoằng Nghị, Ngôn Vô Trạm thấy được Lạc Cẩn...

Lạc Cẩn ở trong phòng đối diện, y đang cầm chén trà, vừa uống, vừa nhìn về phía bên này...

Động tác Lạc Cẩn trước sau ưu nhã, từ khoảng cách này, Ngôn Vô Trạm cũng có thể thấy rõ, con ngươi thâm thúy của y... Trong đó mang theo tâm tình khiến cho không ai có thể nghĩ tới...

Hoằng Nghị nhìn y, giơ Ngôn Vô Trạm ra ngoài lan can...

Ngôn Vô Trạm lần này rốt cuộc hiểu được ý muốn của Hoằng Nghị...

Y muốn ném hắn ra ngoài.

Người này, có cần ác như vậy hay không...

Ngôn Vô Trạm muốn nắm lấy vật gì đó, thế nhưng Hoằng Nghị khéo léo che chắn mọi phương hướng hắn có thể bỏ chạy...

Lúc này, thân thể Ngôn Vô Trạm trầm xuống, cùng lúc đó, động tác uống trà của Lạc Cẩn, dừng một chút...

... ...... ....

--- ------ ------ ----[xASAx]--- ------ ------ -----


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 27.06.2018, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3582 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ trang] Ngự hoàng - Lạc Dận - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Ra quân không thành

《Ngự Hoàng 》- Lạc Dận

QUYỂN 1 – VI PHỤC XUẤT TUẦN

*****

Cùng lúc Hoằng Nghị buông tay, cửa phòng mở ra.

Hoằng Nghị dừng lại động tác, nghiêng đầu nhìn lại, nhân sơ hở này, người kia liền vội vàng nắm lấy lan can, đây là lầu hai, dù ngã xuống hắn cũng sẽ không bị thương chút nào, chỉ là hắn không muốn mất mặt mà thôi.

Phỏng đoán trước đó của Ngôn Vô Trạm đã có đáp án, Hoằng Nghị lại không ngại ngùng, cũng không căng thẳng, hắn chỉ tức giận...

"Hoằng thiếu gia đây là đang làm gì?"

Hoằng Nghị che mất tầm nhìn của Ngôn Vô Trạm, nhưng hắn vẫn có thể nghe ra giọng nói này là Bắc Thần, giọng nói này mang theo ý cười, nhưng cũng có gấp gáp, Ngôn Vô Trạm còn chưa suy nghĩ tỉ mỉ, Hoằng Nghị lại một lần nữa buông lỏng tay...

Sau đó quay đầu đi trở về.

Y là thật muốn ném Ngôn Vô Trạm xuống.

Thân thể bỗng nhiên sa xuống, may mà trước đó hắn đã bắt được lan can, mới không trực tiếp ngã xuống, thân thể mặc phục trang nặng nề đung đưa trên không, hắn chỉ dùng một tay nắm lấy, chỉ cần tay này vừa trượt, hắn tránh không thoát...

Mà lúc này, cánh tay của hắn được người bắt được.

Ngôn Vô Trạm thấy được gương mặt của Bắc Thần.

Bắc Thần kéo người kia lên, có điều trên chân Ngôn Vô Trạm có cà kheo, thử mấy lần Ngôn Vô Trạm đều không đạp lên mặt đất được, Bắc Thần dứt khoát ôm thắt lưng người kia, trực tiếp nhấc hắn lên.

Bắc Thần cũng không trực tiếp ôm hắn kéo vào, mà để hắn ngồi trên lan can, gỡ bỏ cà kheo vướng víu trên chân hắn. Cà kheo buộc rất chắc, Bắc Thần phải tốn một chút sức lực, y cúi người cố sức, vì vậy, tầm nhìn của Ngôn Vô Trạm lại mở rộng...

Hắn thấy Mộ Bạch tự mình châm trà cho Hoằng Nghị, người nọ mặt không thay đổi nhìn chỗ khác...

"Ta nói, ngươi không thích thì đánh đuổi đi là được, hà tất gây ra án mạng chứ." Mộ Bạch cười, ý châm biếm trong giọng nói đặc biệt chói tai, Ngôn Vô Trạm không chút tình cảm nhìn y, hắn biết rõ, hắn đã để Mộ Bạch này, hoàn toàn đùa giỡn một phen.

Bắc Thần nghe xong lời này, cũng quay đầu lại nhìn bọn họ, đôi mắt dưới bóng tối lóe ra tia nguy hiểm, bất quá Mộ Bạch không phát hiện, y uống một ngụm trà, như đột nhiên nhớ ra gì đó, lại bổ sung một câu, "Đúng rồi, cái này có phải gọi là trâu già gặm cỏ non không? Ta thật không ngờ tới, loại cỏ như ngươi, cũng có người thương nhớ."

Mộ Bạch nói xong, liếc mắt nhìn người kia, y đặt chén trà trong tay xuống, tư thế ưu nhã chống cằm, nhìn gương mặt lạnh băng mà tuấn mỹ của Hoằng Nghị, cúi đầu cười, "Tên này không biết từ đâu chui ra, sao lại không biết, Hoằng thiếu gia chúng ta ghét nhất là đàn ông."Hoằng Nghị chán ghét đàn ông, càng chán ghét hơn là tình cảm giữa đàn ông với nhau.

Nam Triều có tập tục lấy nam thê, nhưng Hoằng Nghị là ngoại lệ.

Y không thích đàn ông, cũng không cho phép người bên cạnh thích.

Đã từng có một thủ hạ Hoằng Nghị vô cùng coi trọng, lúc đó người nọ quỳ trên mặt đất cầu xin y, hy vọng có thể đáp ứng cho gã, để gã được sống cùng người mình thích, câu trả lời Hoằng Nghị đưa ra chính là, đem bọn họ cùng thiến, đuổi ra khỏi Thanh Lưu Thành...

Toàn bộ Thanh Lưu Thành, không ai không biết Hoằng Nghị ghét đàn ông cỡ nào.

Ngôn Vô Trạm đây là chạm vào nghịch lân* của hắn.

(*Nghịch lân: vẩy ngược, thường là nơi trái tim của loài bò sát như rắn, thường được coi là điểm yếu, điểm nhạy cảm, ai đụng vào sẽ sống chết với người đó)

Bắc Thần tháo xong cà kheo dưới chân người kia, ầm một tiếng vứt xuống đất, âm thanh này cắt đứt lời của Mộ Bạch, cũng khiến bọn họ chú ý về phía hắn...

Bắc Thần mím môi, đỡ giúp người kia từ trên lan can xuống, lúc y quay đầu lại, trên mặt đã mang theo dáng vẻ tươi cười, y vừa định giúp người kia cãi lại, đã bị Ngôn Vô Trạm ngăn cản...

Bắc Thần chưa kịp thấy biểu tình của người kia, Ngôn Vô Trạm đã rút lại tay đặt ngang trước người y, cũng lửng thững đi tới trước mặt Hoằng Nghị...

Nấm tay của hắn chống lên mặt bàn giữa Hoằng Nghị và Mộ Bạch, nghiêng người nở nụ cười với Hoằng Nghị, nụ cười của hắn rất cạn rất nhạt, cũng rất mê người, mang theo sự thành thục của độ tuổi này cùng sức quyến rũ đặc biệt của hắn, nếu đang ngồi trước mặt hắn là một cô nương chưa xuất giá, thì bây giờ tất nhiên sẽ trong lòng thầm hứa, không phải hắn sẽ không lấy chồng...

Có điều Hoằng Nghị vẫn là không chút biểu tình.

Chỉ là nhìn.

"Vì sao không thích đàn ông chứ? Mùi vị đàn ông, so với phụ nữ phải tốt hơn rất nhiều, Hoằng thiếu gia, bỏ lỡ sẽ tiếc nuối." Ngôn Vô Trạm trêu đùa.

Ý lạnh tập trung trong đáy mắt Hoằng Nghị, Ngôn Vô Trạm rõ ràng cảm giác được không khí quanh mình từ từ trở nên lạnh, hắn cũng không sợ, không tỏ rõ ý kiến nhún nhún vai, vẫn ở chỗ cũ tươi cười...

"Ta thật không ngờ, Hoằng thiếu gia nông cạn như vậy, hù dọa ngươi rồi, thật là xin lỗi."

Bắc Thần sau lưng mém chút nữa phì cười, y che miệng nhìn biểu tình ngày càng âm trầm của Hoằng Nghị, y mới phát hiện, thì ra lúc người này độc ác, so với y còn lợi hại hơn...

Hắn đang cười nhạo Hoằng Nghị ngạc nhiên, chút chuyện này, đã hù dọa y.

"Ta rất thích đàn ông, cũng ôm qua rất nhiều đàn ông, thế nhưng loại như Hoằng thiếu gia đây, ta vẫn chưa thử qua, cho nên mới ra hạ sách này, muốn cùng Hoằng thiếu gia gặp gỡ một chút, có điều ta hình như làm hỏng rồi."

Ngôn Vô Trạm nói xong, còn lộ ra biểu tình sầu não, nhưng hắn rất nhanh liền bật cười, cũng hướng Hoằng Nghị tiến cử bản thân..."Ta đối với Hoằng thiếu gia, rất có hứng thú, tất nhiên ngươi đem việc này lý giải thành thương nhớ, ta cũng không ngại. Nếu như ngươi muốn nếm thử đàn ông, đừng ngại tới tìm ta, ta sẽ đợi ở Lạc Phủ, ta là cho ngựa ăn, ta ở phòng nhỏ bên cạnh chuồng ngựa ở cửa chính, lúc nào cũng mở rộng cửa đón Hoằng thiếu gia ngươi."

Ngôn Vô Trạm nói rõ ràng suy nghĩ của mình, ngay cả chỗ ở cũng nói với Hoằng Nghị, biểu hiện của hắn rất thành khẩn, như là vô cùng mong đợi Hoằng Nghị sẽ leo tường đến tìm hắn gặp riêng...

Hoằng Nghị giơ tay lên, người kia lúc này lại đứng thẳng người, động tác của hắn rất nhanh, nhưng móng tay Hoằng Nghị vẫn quét qua cổ hắn...

Có chút đau nhức, hẳn đã để lại dấu, người kia nghiêng đầu chạm vào chỗ bị Hoằng Nghị đụng đến, ngược lại lại rất có phong độ bật cười...

"Vậy cứ như thế, ta cáo từ trước, không cản trở Hoằng thiếu gia cùng ông chủ Mộ xem trò vui."

Ngôn Vô Trạm lễ phép gật đầu, ngay lúc đi ngang vai Hoằng Nghị, Ngôn Vô Trạm ngừng lại một chút...

"Hoằng thiếu gia, ai cũng nói không nên cho rằng bản thân vĩnh viễn đều ở trên cao không thay đổi, lỡ như ngày nào đó ta không còn là người cho ngựa ăn... Nhiều bằng hữu, so với tạo kẻ thù, phải tốt hơn rất nhiều, Hoằng thiếu gia là thương nhân, ngươi hẳn là hiểu rõ đạo lý này hơn ta."

Ngôn Vô Trạm nói xong, liếc nhìn Mộ Bạch đang cúi đầu thưởng thức trà, đẩy cửa ra, tự nhiên đi khỏi.

Tay Hoằng Nghị còn dừng giữa không trung, có điều y rất nhanh nắm thành đấm, rút lại.

Y vừa rồi đã muốn giết người. Y không nghĩ tới, động tác người kia lại nhanh như vậy. Vậy mà để hắn tránh thoát. Hắn còn cảnh cáo y.

Gương mặt Hoằng Nghị xưa nay không lộ vẻ gì, thế nhưng hôm nay, cũng đặc biệt âm trầm.

...

Ngôn Vô Trạm đi không bao lâu, Bắc Thần liền đuổi tới, náo loạn thành như vậy, dù y muốn hỏi, Hoằng Nghị cũng không trả lời y bất cứ vấn đề gì.

Bắc Thần trăm phương ngàn kế an bài mọi thứ đều hóa thành hư không, y không những không cảm thấy áp lực, trái lại tâm tình khá vui sướng, người kia đêm nay, so với bất cứ vở tuồng nào của Thiên Thủy Viên đều đặc sắc hơn...

Ánh sáng chói mắt, khiến người khác luyến tiếc dời ánh mắt.

Bắc Thần vẫn cảm thấy người kia thật thà, nhưng bây giờ, y đã mở rộng tầm mắt...

Y gấp đến khó dằn nổi, muốn lập tức nhìn thấy người kia.

Khen ngợi can đảm của hắn, còn có phục trang đẹp đẽ trên người hắn...

Hắn đêm nay, thật sự là vô cùng mê người.

Thân thể cùng tinh thần đều khiến y vô cùng kinh hỉ.

Ngôn Vô Trạm rất tức giận.

Hắn không trở lại thay quần áo, cũng lười tiếp xúc với người của Thiên Thủy Viên, lúc xuống lầu hắn nhìn thoáng qua căn phòng của Lạc Cẩn, có điều chỗ đó đã không còn ai.

Ngôn Vô Trạm đã thật lâu chưa gặp Lạc Cẩn, y vẫn dáng vẻ kia, không có chuyển biến tốt hơn, cũng không có trầm trọng hơn, có điều mấy ngày không gặp, Ngôn Vô Trạm cảm thấy y đã trở nên dễ nhìn hơn...

Đêm nay hỏng bét, Lạc Cẩn coi như là một chút an ủi duy nhất của hắn.

Lạc Cẩn xem hắn diễn...

Có điều trên mặt hắn trét màu màu như vậy, còn mặc phục trang rất nặng, sợ là Lạc Cẩn không nhận ra hắn...

Không nhận ra cũng rất tốt, như vậy Lạc Cẩn sẽ không nhìn thấy bộ dạng chật vật của hắn...

Bất quá y vừa rồi là đang nhìn cái gì chứ...

Là Hoằng Nghị sao?

Hoằng Nghị vì sao lại cố ý nhắc nhở hắn, Lạc Cẩn đang nhìn...

Người kia đang nghĩ ngợi, đột nhiên bị người ôm lấy thắt lưng, hơi thở quen thuộc thoáng cái nhào tới, chân người kia giơ lên lại thả xuống, nhưng đối phương lại được đằng chân lân đằng đầu khiêng hắn lên...

Cánh tay hắn đều bị đè lại, trên người lại có phục trang dày như vậy, Ngôn Vô Trạm không nhúc nhích được, có điều hắn biết đối phương sẽ không làm hắn bị thương, cũng không giãy dụa.

Bất quá trong mắt người kia, trước sau vẫn mang theo tia nguy hiểm.

Giống như mãnh thú.

Đằng sau gánh hát có hẻm nhỏ, ở đây trước nay bình thường ít ai đi qua, hiện nay xảy ra việc tổng quản báo thù, lại càng không ai dám đi, bọn họ ở chỗ này, là tuyệt đối yên lặng, cũng tuyệt đối an toàn...

Chân Ngôn Vô Trạm vừa đặt xuống đất, đã bị đối phương ôm sát, sau đó môi miệng đã bị chặn lại...

Hắn lại bị hôn.

... ...... ....

--- ------ ------ ------ ---[xASAx]--- ------ ------ ---------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 270 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 686868, h3ob3o và 60 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.