Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước

 
Có bài mới 12.06.2018, 02:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 240
Được thanks: 814 lần
Điểm: 41.87
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49: Thanh mai trúc mã . . .

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Diễm Yến có chút mờ mịt, hiển nhiên là do không ngờ còn có người không biết cưỡi xe đạp, hơn nữa người này lại là Hùng Tráo vô cùng uy vũ nữa chứ. Sau khi Hùng Tráo nói ra câu nói cuối cùng kia, thì mọi người đều biết được đó chỉ là một câu nói cậy mạnh của anh ta mà thôi.

Tình thương vĩ đại bảo vệ kẻ yếu của Diễm Yến tràn lan, cuối cùng giơ tay lên, kéo Hùng Tráo ra ngồi phía sau.

Chuyện tới đây đã được giải quyết tốt đẹp.

Lúc mới bắt đầu, A Bắc ngồi phía sau còn chưa kịp thích ứng, có cảm giác giống như là ăn cơm nhão (Quỳnh: ăn bám phụ nữ, trai bao), nhưng mà ăn lâu thì thành thói quen, tình thần cũng thoải mái hơn lên tiếng nói chuyện với người khác.

Lam Khanh bị tinh thần sảng khoái của người nào đó kích thích, đang đẩy xe đạp, bước chân cũng lảo đảo.

Lạc Thủy vừa định lên xe, thấy đại thần có chút lảo đảo, không khỏi nghi ngờ: “Sao vậy?”

Lam Khanh chỉ vào bánh xe đạp: “Phu nhân, tại sao xe này có ba cái bánh xe vậy?”

Lạc Thủy nhìn hai bánh xe đạp, chỉ có thể than thở một tiếng, quả nhiên là đại thần bị say rồi, còn rất say nữa. Cô vội vàng bước tới đỡ anh, nhìn xung quanh một chút, không biết từ lúc nào mà mấy người bọn họ đã đạp xe đi rất xa rồi. Tay phải Lạc Thủy đẩy xe đạp, tay trái đỡ anh, đi tới rất khó khăn, cho nên cảm thấy như vậy không phải là biện pháp tốt.

Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Thủy cắn răng, đem xe của mình trả lại chỗ cho thuê, đỡ đại thần ngồi ở phía sau xe đạp, đạp xe đuổi theo những người trước mặt, dù sao thì đại thần cũng không nặng.

Ở chỗ người phía sau, người nào đó rất hài lòng đưa tay ra vòng qua hông của Lạc Thủy đang mất tự nhiên.

Bởi vì anh uống say.

Lạc Thủy giật mình vì sức nặng ngang hông mình, /lequy;don/quynh;le;2297/ đầu tiên là không dám tin, sau đó ánh mắt chuyển xuống dưới, nhìn tới cánh tay đang ôm ngang hông, sau đó cứng ngắc ngẩng đầu lên, xem như không có chuyện gì, ra sức đạp xe.

Trong lòng lẩm nhẩm một câu này tới tám trăm lần.

Lam Khanh nhận thấy được lưng của cô trở nên cứng đờ trong nháy mắt, trong lòng có chút ảo não vì mình đã quá nóng lòng, nhưng mà eo cô thật nhỏ, nhỏ đến nổi không thể tưởng tượng được, hắn chỉ dùng một cánh tay đã có thể dễ dàng ôm trọn rồi. Cô gầy quá, thậm chí anh có thể cảm giác được rõ ràng những chiếc xương sườn của cô (đại thần à, là do anh ôm chặt quá, lau mồ hôi).

Thật ra thì đại thần không mập.

Nhưng vì sao Lạc Thủy càng đạp càng thấy mệt, đại khái bởi vì sức nặng ở phía trước và phía sau không bằng nhau, xe cứ lắc qua lắc lại, chạy xe không yên chút nào. Lạc Thủy nghĩ hoài không rõ, nhìn Tiết Diễm Yến người ta cưỡi xe chạy thật nhanh còn không nói. A Bắc ở phía sau còn có thể làm những kỹ năng đặc biệt nữa, ORZ.

Phải biết thân thể của cô tốt hơn nhiều so với Tiết Diễm Yến.

Chẳng lẽ nên nói thân hình của đại thần quá nặng sao?

Sau khi nghĩ như vậy, Lạc Thủy càng cảm thấy thể lực của mình trở nên cạn kiệt rồi, hầu như không thể điều khiển nổi xe đạp nữa.

Cũng may đúng lúc này, người nào đó ngồi phía sau âm thầm ‘tỉnh’ lại: “Phu nhân, anh giúp cho.”

Lạc Thủy dừng lại, lau mồ hôi, sau đó nghiêm túc đưa ra một ngón tay: “Số mấy đây?”

Lam Khanh khóe miệng khẽ nhếch: “Một.”

Lạc Thủy yên tâm đưa xe cho anh, leo lên ngồi ở phía sau, đại thần chính là đại thần, tỉnh rượu cũng nhanh hơn người khác nữa. Thật sự xe đạp thuê có một khuyết điểm, chính là chỗ ngồi phía sau không ổn định, cứ nghiêng về phía trước, hình như lò xo cũng ít hơn xe đạp bình thường hai cái.

Cô ngồi ở phía sau một lúc cũng không tìm được điểm tựa, do dự một hồi, níu lấy một góc áo của đại thần. Không phải cô kiểu cách, quan trọng là cô không có uống say, không thể nào có ý nghĩ hay như vậy, tực tiếp nhào tới ôm eo người ta được.

Gặp phải một sườn núi dốc, Lạc Thủy nhẹ nhàng linh hoạt nhảy xuống xe.

Lam Khanh dừng xe nhìn cô một cái, thốt ra hai chữ: “Lên xe.”

Lạc Thủy le lưỡi, gặp phải đường lên dốc, người ngồi phía sau phải xuống xe, không phải chuyện này rất bình thường hay sao? Nghe được giọng nói đầy chính nghĩa của đại thần, cô lại cảm thấy mình đã làm một chuyện không nên làm, ảo não quay lại ngồi ở phía sau.

Sau khi lên dốc, chính là xuống dốc.

Lam Khanh không rà thắng xe, xe đạp chạy theo quán tính, thẳng tắp một đường.

Ánh mặt trời thật đẹp, xuyên qua những cành lá cây phong hay bên con đường nhỏ, :quynhle:2207le:quydon: chiếu xuống đất, chỉ cần đưa tay ra thì sẽ thấy những đốm sáng nhỏ trong lòng bàn tay.

Mùa thu thật đúng lúc.

Bánh xe đè nát chướng ngại vật là những chiếc lá khô rụng xuống, phát ra những âm thanh lào xào thật trong trẻo dễ nghe.

Gió từ thổi vù vù qua bên tai, còn có một chút ấm áp của cuối mùa hè, Lạc Thủy không nhịn được cất tiếng reo hò: “Thế giới thật xinh đẹp!”

Qua đoạn xuống dốc, thì nhìn thấy cả đám người đang nghỉ ngơi cách đó không xa, đang rối rít dùng ánh mắt mập mờ cùng nhìn bọn họ.

Liễu Oanh trực tiếp kéo Lạc Thủy qua, nhìn lên nhìn xuống đánh giá, cuối cùng là nhìn Tiết Diễm Yến lắc đầu.

Lạc Thủy bị lâm vào hoàn cảnh không biết phải làm sao, đây là tình huống gì vậy hả?

Khóe miệng của Lam Khanh không tự chủ nhếch lên, sử dụng ánh mắt cám ơn những người anh em của mình đã tạo cơ hội giúp anh, đáng tiếc là hình như anh không có ra tay mà thôi.

Ánh mắt của Lam Khanh chuyển tới một siêu thị nhỏ cách đó không xa, nói: “Tôi đi mua đồ uống, các cậu muốn uống gì?”

Bị Lam Khanh nhắc như vậy, tất cả mọi người cảm thấy hơi khát nước, vì vậy các bạn nữ thì nghỉ ngơi tại chỗ, các bạn nam thì đi mua đồ uống.

Bởi vì cưỡi xe đạp cho nên gương mặt của Tiết Diễm Yến còn ửng hồng vẫn chưa hồi phục lại, đã nắm Lạc Thủy qua hỏi: “Vừa rồi có nhân cơ hội mà ôm lấy đại thần hay không vậy?”

Chọn lầm bạn tốt rồi nha, đám bạn cùng phòng này đều giống như đám sói vậy, lại có cái ý nghĩ lộn xộn gì vậy hả trời? Lạc Thủy thông minh nói sang chuyện khác: “Chẳng lẽ mới vừa rồi Hùng Tráo đã nhân cơ hội mà ôm cậu hả?”

Thật ra thì đứa nhỏ này vẫn hết sức thông minh mà, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra được Tiết Diễm Yến và Hùng Tráo, đúng nha, nếu dán lên cái mác của tiểu thuyết ngôn tình thì đây chính là oan gia hoan hỉ mà, do ông trời tác hợp, nói thật thì tính tình hai người có thể bổ sung cho nhau, Tiết Diễm Yến khí thế nữ vương công cùng với Hùng Tráo mềm mại thụ.

Liễu Oanh ngồi phía sau nói: “Hùng Tráo đó có lòng mà không có can đảm như vậy. Diễm Yến, cậu phải lấy ra khí thế của Vương Bát để làm cho cậu ta khiếp sợ.”

Khí thế Vương Bát của Diễm Yến, đây chính là một chuyện xưa.

Từ đại học năm nhất đến đại học năm thứ ba, có không ít người theo đuổi Tiết Diễm Yến, cho dù là nói ít, cũng phải mười mấy người. Nhưng Tiết Diễm Yến không có để ý đến ai hết, chỉ mù quáng đung đưa trong trò chơi thôi, tạo N tài khoản, đùa giỡn chơi đùa với N ông chồng, nhưng mà cũng không phải làm thật. Lâu như vậy, còn chưa thấy Diễm Yến cùng ăn bữa cơm nào với những người bạn trên mạng này…..

Tiết Diễm Yến nổi danh là nữ vương trong trường học, đứng đầu hội học sinh, là một trong ba người không thể thay thế trong đội hùng biện của trường học, là tay chuyền bóng thứ hai của đội bóng chuyền, một cô gái ưu tú như vậy, lại không có bạch mã hoàng tử xuất hiện thì thật là phí của trời mà.

Khí thế Vương Bát tới.

Có một lần Diễm Yến và Lạc Thủy tới căn tin trường học ăn cơm, (dđlequyđon,quynh) vì tới hơi sớm, chỉ có thể tới sân vận động bên cạnh căn tin trường học đi bộhai vòng.

Vừa đúng lúc trong sân vận động có một đám nam sinh đang chơi bóng rỗ.

Lúc tuổi trẻ, Lạc Thủy đã từng say mê Slamdunk (Quỳnh: Slamdunk là một bộ truyện tranh nổi tiếng về bóng rổ, mình nghĩ chắc mọi người đều biết, còn không thì các bạn có thể lên google tìm kiếm nha), nhưng đối với những trận đấu bóng rỗ trong thực tế thì không có hứng thú. Chỉ cảm thấy cả một đám người để trần, chân vận động, chạy đến nỗi hoa cả mắt, cho nên không có chú ý một người nào cẩn thận, vậy mà Diễm Yến đã xông lên phía trước, hướng về người nam sinh mặc áo số bảy đang chơi bóng, đá lông nheo tới tấp, lớn tiếng tuyên bố: tôi muốn theo đuổi anh, cho số điện thoại đi.

Sau đó, trái bóng rổ trong tay cầu thủ số bảy rớt luôn xuống đất. Sau đó, Lạc Thủy nghe được tiếng đập bùm bùm của trái tim nhỏ nhắn của mình nhảy không ngừng, bởi vì thật sự chung quanh cũng quá yên tĩnh rồi.

Đại khái vì khí thế Vương Bát của Diễm Yến quá là mạnh mẽ đi, người nam sinh kia cũng đỏ cả mặt, sửng sốt, không dám cho số điện thoại.

Chuyện này đã trở thành chuyện lạ ở đại học Y.

Tiết Diễm Yến liếc Liễu Oanh một cái, không thèm nhìn đến cô ấy, không mở bình thì ai mà biết trong bình có gì, phải biết người chới bóng rổ mặc áo số bảy đó chính là mối tình đầu của cô ấy có được không? Là mối tình đầu đó, mấy người có hiểu hay không? Chỉ có một từ để hình dung: vô cùng xinh đẹp.

Cho dù không làm rõ chuyện này cũng không còn quan trọng nữa rồi.

Tiết Diễm Yến trong trạng thái bị rút gân, vỗ vai Lạc Thủy: “Tiểu Thủy, hình như đó là xe của Đốn Cảnh Nhiên.”

Lạc Thủy nhìn theo hướng chỉ của Tiết Diễm Yến, quả nhiên liền thấy chiếc xe màu đỏ hai cửa nỗi bật đang từ từ chạy tới.

Chuyện này….Dường như cô thấy được Lam Khanh và Đốn họa thủy đang đứng đối mặt với nhau, chuyện này…Ạch…..

Thật sự thời tiết này rất thích hợp ra ngoài dạo chơi.

Mấy người Lam Khanh thuận tiện mua một ít đồ ăn vặt, xách bao lớn bao nhỏ quay trở lại.

Một chiếc xe thể thao màu đỏ hai cửa dừng lại ngay trước mặt Lam Khanh.

Đốn Cảnh Nhiên bước ra, tháo kính mát xuống, để trong lòng bàn tay vuốt ve, nghiêng người dựa vào thân xe.

Lam Khanh dừng lại, đưa mắt nhìn về phía anh ta, chờ anh ta nói chuyện.

Mấy người A Đông thấy tình huống này, rất lặng lẽ, yên tĩnh đi lướt qua, đây không phải là truyện hắc bang, không cần phải kéo một đám đánh nhau, huống chi đối thủ cũng chỉ có một người.

Trầm mặc nhìn thẳng vào mắt đối phương trong chốc lát, [quynhle2207!!lequydon] Đốn Cảnh Nhiên nghe được giọng nói của chính mình: “Tôi yêu cô ấy.”

Lam Khanh vẫn nhìn hắn, vẻ mặt không thay đổi, gật đầu: “Tôi đã biết.”

Thấy Đốn Cảnh Nhiên không có ý định tránh ra, Lam Khanh hỏi một câu không nặng không nhẹ: “Rồi sau đó thế nào?”

Đốn Cảnh Nhiên đã nghĩ tới cả trăm ngàn lời muốn nói cho cảnh tượng như vậy, nhưng lại không nghĩ đến sẽ có hiệu quả như vậy, sau đó thế nào? Anh ta cũng đang tự hỏi, đương nhiên anh ta xác định trong lòng mình có cô, nhưng mà sao đó thì sao?

Anh ta vẫn  cẩn thận cất giấu Lạc Thủy ở một nơi thật sâu trong lòng mình, ngoại trừ chờ đợi thì vẫn là đợi chờ, nếu như không phải thấy rõ ràng có tình địch xuất hiện thì anh ta vẫn như cũ, tự mình đắm chìm trong vở kịch thanh mai trúc mã tự biên tự diễn của mình, không có một ai khác.

Anh ta kiên nhẫn đợi cô lớn lên, đợi cô lơ đãng xoay người phát hiện ra anh ta, cả hai người đều có tình cảm với nhau, nước chảy đá mòn, sau đó chỉ còn chờ đợi nước chảy thành sông mà thôi, tất cả những chuyện kỳ quái trong đó chỉ là một khúc nhạc đệm. Lạc Thủy không nói, anh ta cũng không nói, cứ ôm trong lòng một cảm giác may mắn giống như thần giao cách cảm, lại thêm vào một chút thái độ cao quý kiêu ngạo, chờ đợi Lạc Thủy vẫn giống như lúc nhỏ, quanh đi quẩn lại đều đi theo sau lưng anh ta.

Anh núp trong thế giới của bản thân, chẳng quan tâm gì hết, quyết chí giữ ý mình, qua ba năm đại học, không phải Lạc Thủy cũng không có tìm bạn trai hay sao?

Trên đời này, đối với anh ta mà nói chỉ có một người quái dị này mà thôi.

Anh ta vẫn nhớ rõ, trong hầm ngầm tối đen đó, ánh mắt cô trong trẻo, nói với anh ta đầy kiên định: Đừng sợ, đừng sợ.

Anh ta vẫn nhớ rõ, mùa hè năm đó, trong đại viện chỉ có mình cô đi xung quanh để bắt ve sầu, phơi nắng đến nỗi cả người đen thui, đến cuối cùng chỉ có hàm răng là trắng, nhưng nụ cười đó lại rất đáng yêu, cười toe toét chia cho anh ta một con đã được nướng chín, làm sao anh ta có thể quên đi mùi vị đó được?

Anh ta vẫn nhớ rõ, khi cô tức giận thì hai má đỏ hồng, giương nanh múa vuốt giống như con cọp cái.

Anh ta vẫn nhớ rõ, khuôn mặt lúc nào cũng ‘canh suông mì sợi’ của cô lại trở thành sắc xảo xinh đẹp.

Anh ta vẫn nhớ rõ, anh ta đều nhớ rất rõ ràng, nhiều năm như vậy, từng thứ từng thứ một, giống như một máy chiếu phim, từng hình ảnh cứ thay nhau chạy qua trước mắt, làm người ta cảm thấy đau đớn vô cùng.

Khi Lam Khanh xuất hiện trước mặt anh ta, dùng ánh mắt mà anh ta quen thuộc nhất để nhìn Lạc Thủy, thì anh ta bắt đầu tức giận không kiềm chế được, <dđ/lê/quý/đôn> cho nên mới có thể đuổi Lạc Thủy xuống xe trên đường lớn như vậy.

Vẫn tiếp tục lái xe chạy trên đường cao tốc, cho đến khi xe hết xăng tắt máy trên đường cao tốc mới thôi, anh ta không hiểu, tại sao đến cuối cùng chuyện này lại trở thành như vậy?

Rốt cuộc anh ta không nhịn được muốn tìm Lạc Thủy nói chuyện rõ ràng, gọi điện thoại cho cô, thì cô lại từ chối giống như chuyện này không liên quan tới mình, hoàn toàn không thèm lo lắng chuyện gì. Chỉ cần anh ta nói cho cô biết thật rõ ràng, rằng anh ta yêu cô, thì cô sẽ đón nhận anh ta, không phải sao? Không phải kết cục của thanh mai trúc mã đều như vậy hay sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Linhminh, Ngọc Ánh_Ins, conmeongoc44
     

 22.06.2018, 19:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 22.06.2018, 18:05
Bài viết: 1
Được thanks: 0 lần
Điểm: 1
 Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước
Chuyện hay lắm a~~  hóng chương sau. Chaizo❤❤


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.06.2018, 07:29
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 240
Được thanks: 814 lần
Điểm: 41.87
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50: Nghiệt duyên như thế . . .

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

“Anh muốn tranh giành với tôi sao?” Lam Khanh không để ý anh ta có trả lời hay không, nói tiếp: “Tôi rất vui mừng, bạn gái của tôi lại có sức hấp dẫn tới như vậy.”

Sau đó chân dài bước tiếp, đi vòng qua Đốn Cảnh Nhiên đang ngây ngốc.

Bạn gái của anh.

Đốn Cảnh Nhiên không tự chủ lặp lại mấy chữ này, trong ngực buồn bực, cũng dâng lên một sự tức giận, đang mạnh mẽ quấn lấy nhau ngay tại vị trí xương sườn thứ hai bên phải, cứ đập liên tục không theo quy tắc nào, đập từng cái từng cái rất rõ ràng.

Tất cả âm thanh trong lỗ tai chỉ là những tiếng tim đập ầm ầm, cứ quanh quẩn thật lâu ở đó không chịu tản ra.

Một niềm tin nào đó, một thói quen, hay một nhận thức nào đó cũng sụp đổ ầm ầm, kích thích, đầy đổ nát. Thậm chí anh ta không có dũng khí để ngẩng đầu chứng minh sự thật này, anh ta biết, cô đang đứng cách đó không xa, có thể đã nhìn thấy anh ta nhưng không bước tới, hay là căn bản không hề thấy anh ta.

Có lẽ cô đang ngẩng đầu, ánh mắt trong suốt, sóng mắt tự nhiên, đôi lông mi rũ xuống, cùng với người kia đang đứng sóng vai với nhau, thì thầm trò chuyện.

Anh ta có chút hỗn loạn.

Có rất nhiều hình ảnh lướt qua trong đầu, đứt quãng, cuối cùng cũng không thể nào nối lại với nhau đầy đủ.

Thì ra, căn bản Đốn Cảnh Nhiên là một kẻ vô cùng ngốc nghếch.

Vẫn luôm chìm đắm trong thế giới ngu ngốc của mình.

Anh ta nhớ lại khi còn nhỏ, Lạc Thủy nhón chân đút cho anh ta một viên kẹo cao su thật to. Anh ta còn chưa kịp nói cho cô biết, đây là lần đầu tiên anh ta ăn kẹo cao su, căn bản là người nhà không cho phép anh ăn loại kẹo cao su này.

Ngậm viên kẹo cao su trong miệng, chính là mùi việt quất mà cô thích nhất, nhưng anh ta vẫn không chịu nhai. Khi đó anh ta vẫn còn ngốc nghếch, vẫn nghĩ rằng kẹo cao su cũng giống như kẹo đường cứng vậy, chỉ cần cắn hai cái sẽ tan mất không còn nữa. Dĩ nhiên kẹo cao su không tan mất, nhưng mà càng lúc càng khó ăn, không thể không nhổ ra ngoài.

Anh ta bắt đầu sợ hãi, giống như con ốc sên, lùi về xe mình.

Đạp xuống bộ ly hợp, đề máy, đạp ga.

Anh ta không có cách nào làm cho mình bình tĩnh, không có cách nào để quay lại tìm kiếm bóng dáng của cô, càng không có cách nào giữ lấy cô, nói cho cô biết anh ta yêu cô, /ddlqd/qunhle2207/ và cũng không có cách nào lớn tiếng tuyên bố anh ta có quyền được cạnh tranh công bằng.

Anh ta biết rõ không nên tin tưởng lời nói từ một phía.

Anh ta biết rõ anh ta không nên không có bãn lĩnh đàn ông như vậy.

Giống như sau một giấc mộng dài đầy hoa lệ, khi tỉnh táo lại phát hiện mình là một người không có đồng nào, quần áo rách rưới, cảm nhận được sự mất mác vô cùng mãnh liệt.

Mà anh ta đã nằm mơ mười mấy năm rồi.

Thanh mai của anh ta, cô gái xấu xí của anh ta.

Vậy mà chưa bao giờ thuộc về anh ta, vậy mà chưa bao giờ từng chờ đợi anh ta.

Thật ra chỉ cần anh quay đầu lại nhìn, cho dù là thoáng qua, sẽ nhìn thấy Lạc Thủy đi tới muốn chào hỏi anh ta.

Đáng tiếc là không có.

Lạc Thủy băng qua đường, lúc vẫy tay về phía anh ta, thì anh ta đã vội vã bỏ đi, cô chỉ đành nhún vai quay trở về.

Lam Khanh đón cô, mở nắp một chai nước ‘Mỗi ngày C’ đưa cho cô (Quỳnh: 每日 C là loại nước trái cây giải khát, tên nó giống vậy, cho nên mình không biết dịch sao, để theo nguyên gốc là ‘Mỗi ngày C’).

Lạc Thủy nhận lấy: “Cám ơn.”

Một khúc nhạc đệm ngắn trôi qua rất nhanh.

Một nhóm người ngồi trên tấm trải rất hứng thú, vơ vét ra đồ ăn vặt vừa mới mua, cùng nhau dã ngoại ngay tại chỗ.

Mấy bạn nam đều không thích ăn đồ ăn vặt, chỉ ngồi ở bên cạnh nói chuyện.

Lạc Thủy cắn một viên xí muội, nghe bọn họ nói chuyện.

Thật ra thì khi đàn ông nhiều chuyện, cũng hăng hái đến quên cả bản thân.

Nói xong không biết làm thế nào, lại nhắc tới lần tranh tài này trong trò chơi.

A Bắc nói: “A Tây, cậu nói xem tại sao cậu lại không đi tham gia Giang hồ đệ nhất mỹ nhân vậy hả?”

A Tây này nha xinh đẹp nha, mới vừa vận động xong, gương mặt vẫn còn hơi ửng hồng, da mịn thịt mềm, dáng người lại đẹp, hiển nhiên một người đẹp.

“Biến, đương nhiên gia sẽ đạt được đệ nhất cao thủ.” A Tây nói xong, giơ lên một cánh tay đầy bắp thịt dũng mãnh, đúng tiêu chuẩn tạo hình của một người đàn ông mạnh mẽ.

Lạc Thủy đối với loại đàn ông có ngoại hình xinh đẹp này có chút ám ảnh, 囧囧 hỏi: “Dùng mỹ nhân kế hả?”

Phốc. . . . . .

. . . . . .

Sau khi cười đủ các kiểu.

A Tây thu lại cánh tay đầy bắp thịt, hóp bụng, yên lặng kẹp chặt ‘hoa cúc’, kính sợ lùi về sau hai bước.

Lam Khanh thoải mái lấy một viên xí muội từ tay Lạc Thủy, mỉm cười.

Lạc Thủy nhìn vẻ mặt rối rắm đủ kiểu của bọn họ, vô tội hỏi: “Không đúng sao?”

Mọi người gật đầu, !quynh!le!2207! đúng, đúng, đúng, tại sao không đúng, chị dâu đã nói thì dĩ nhiên là đúng rồi.

A Tây chợt nhớ tới điểm quang trọng: “Lát nữa bắt đầu thi đấu à? Không phải đã ra đề thứ nhất rồi hay sao?”

A Đông nói sâu xa: “Hình như tối hôm nay mới bắt đầu thi đấu.”

Lạc Thủy gật đầu, đúng là tối nay.

Vừa nói như thế, mấy người chơi trò chơi cũng bắt đầu rộn rạo ngóc đầu dậy.

Cũng đã gần như tỉnh rượu hẳn rồi, cũng ăn xong đồ ăn vặt rồi, mặc dù còn chưa chơi đã, nhưng lúc nào cũng có cơ hội mà, tranh tài là cơ hội chỉ có thể gặp, không thể cầu nha. Vì vậy mọi người nhanh chóng nhất trí với nhau, chạy về vào trò chơi.

Lam Khanh các cô về dưới lầu ký túc xá.

Mấy cô gái kia tinh mắt, chân dài, đã chạy trở về phòng ngủ trước.

Ở khúc quanh bên trái dưới lầu ký túc xa có một dãy ghế, có dây mây quấn quanh.

Hai người nhìn nhau một cái, ăn ý đi tới đó, Lạc Thủy còn có việc muốn hỏi anh.

“Đốn Cảnh Nhiên nói gì với anh vậy?” Chuyện này…bọn họ đã giằng co hơn ba phút.

Lam Khanh lắc đầu: “Không có gì, chỉ là chào hỏi nhau thôi.”

Lạc Thủy cẩn thận tìm tòi trong ánh mắt của anh, không có chút sơ hở nào, thật ra thì cô cũng không thấy bọn họ có đề tài gì chung để có thể nói chuyện với nhau hơn ba phút, mặc dù có một giây ở trong đầu đã xuất hiện ra tình huống tình địch gặp nhau, hết sức đỏ mắt ... Tình tiết thật máu chó, nhưng đã bị cô đè xuống nhanh chóng.

Quá hoang đường.

Trước tiên, chưa nói từ đầu tới cuối Đốn Cảnh Nhiên cũng không nói là thích cô, chỉ với sự hiểu biết của cô đối với Đốn Cảnh Nhiên, chắc chắn cậu ta khinh thường phải lên sàn để diễn loại tiết mục máu chó như vậy.

Không phải mọi người đều nói tình bạn giữa các nam sinh đều không thể nào giải thích được hay sao? Cho dù bọn họ coi như đã gặp nhau một lần, chào hỏi nhau cũng không có gì khác thường mà, là do cô nghĩ nhiều quá thôi.

Lạc Thủy mím môi dưới: “Vậy em đi lên nha.”

“Lạc Thủy.”

Anh chợt gọi tên đầy đủ của cô, giọng nói thật chậm rãi, đã quen nghe anh gọi hết ‘mỹ nhân’ rồi tới ‘phu nhân’, Lạc Thủy có một chút cảm giác kỳ lạ không thể nói nên lời, chỉ rũ mắt xuống chờ nghe anh nói tiếp.

Những đóa hoa hướng dương màu vàng đang nở thật rực rỡ, tràn ngập hương thơm ngào ngạt.

Lòng bàn tay của của anh đã ướt đẫm mồ hôi, muốn nói ra điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ có thể cố gắng ổn định giọng nói của mình.

“Tin tưởng anh.”

Trong giọng nói trầm thấp đó có một chút đè nén và mong đợi không dễ dàng phát giác được.

Lạc Thủy không ngờ anh nói câu này, trịnh trọng gật đầu, +le,quy,don:quynh,le,2207+ vẫy tay tạm biệt, chạy về phòng ngủ.

Lam Khanh khẽ nắm chặt tay, [lequydon] cố nén không thở dài thành tiếng, có trời mới biết, mới vừa rồi anh lại khẩn trương như vậy.

Cuối cùng chỉ nói được ba chữ không quan trọng kia.

Quả thật anh có vẻ như hơi nóng vội rồi.

Nhưng mà, anh muốn cô, không cần che giấu cũng không cần giải thích.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, chỉ cần vừa lên mạng sẽ tìm kiếm trong danh sách bạn tốt, không có cô cũng không muốn đi đánh phó bản để thăng cấp, cũng bắt đầu nói những câu tình cảm trong trò chơi, lúc gặp nhau hơi ngốc nghếch một chút, anh cũng bắt đầu muốn tiếp tục dây dưa như vậy.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, bỗng nhiên cảm thấy thịt cá tươi mới ngon, một người chưa bao giờ xuống bếp như anh lại chạy đi siêu thị mua cá trích, còn coi rất nhiều sách dạy nấu ăn, bắt tay vào nướng cá.

Không biết bắt đầu từ lúc nào, có một cô gái nhỏ với mái tóc mềm mại đã lấy mất trái tim anh.

Lạc Thủy mở trò chơi, lên diễn đàn, xác định lại thời gian bắt đầu thi đấu, quả nhiên là tám giờ tối hôm nay.

Có lẽ bởi vì tranh tài, cho nên trên kênh thế giới vô cùng náo nhiệt.

Khắp nơi đều là cổ động viên của các gia tộc đang gọi nhau ầm ĩ.

Trừ đội cổ động viên, nhiều nhất chính là cá độ!

【 thế giới 】 Luyện Công Buổi Sáng Không Bằng Thể Dục Buổi Sáng: Đặt cược đi, đặt cược đi! Mua một đền hai, Nhược Thủy Tam Thiên và Thanh Thanh Tiểu Mễ, người nào sẽ bị thua, tới Nhị Tuyến Kiều đặt cược.

【 thế giới 】Luyện Công Buổi Sáng Không Bằng Thể Dục Buổi Sáng: Đặt cược đi, đặt cược đi!Mua một đền hai, Nhược Thủy Tam Thiên và Thanh Thanh Tiểu Mễ, người nào sẽ bị thua, tới Nhị Tuyến Kiều đặt cược.

. . . . . .

Thì ra có một nghề đã sinh ra như vậy.

Trong lòng của Lạc Thủy bắt đầu hơi giao động rồi, đầu tiên là chuyển 500 Kim cho một nick nhỏ, sau đó thì rón rén đổi sang chơi nick nhỏ, đi bộ đến Nhị Tuyến Kiều. Từ xa đã có thể thấy được Luyện Công Buổi Sáng của Đường Môn.

Lạc Thủy điều khiển nick nhỏ hết lách sang bên trái, rồi lại tránh bên phải để chen lấn vào đám người, nhấn chuột vào trên đầu của Luyện Công Buổi Sáng, phát ra yêu cầu giao dịch, đưa 500 Kim vào trong khung giao dịch.

【 nói chuyện riêng 】 Cái Bình Trôi Nổi: tôi cá Nhược Thủy Tam Thiên thắng.

【 nói chuyện riêng 】 Luyện Công Buổi Sáng Không Bằng Thể Dục Buổi Sáng: Được, người anh em thật tinh mắt, Nhược Thủy Tam Thiên sẽ thắng.

. . . . . .

Thật là biết làm ăn, <quynhle2208:lqd> ở trong miệng nhà cái thì người chơi cược người nào, thì người đó sẽ thắng.

Nhưng mà Lạc Thủy vẫn cảm thấy thoải mái hơn một chút, ha ha, Nhược Thủy Tam Thiên sẽ thắng, cái này đúng nè.

Cô còn có một chút nghi ngờ —— giãy giụa một lúc, cuối cùng vẫn không thể nhịn được mà hỏi ra.

【 nói chuyện riêng 】 Cái Bình Trôi Nổi: người anh em Luyện Công Buổi Sáng, hiện giờ bên người nào được cược thắng nhiều hơn?

Tâm tình Lạc Thủy thấp thỏm gõ gõ con chuột, nhìn chăm chú vào màn hình chờ câu trả lời, dường như cô không được bình tĩnh rồi, không tránh khỏi muốn biết tình trạng của tình địch, cho dù không thắng được bánh bao cũng phải thắng được khẩu khí chứ.

Lỡ như, cô đang nói là lỡ như, số người của Thanh Thanh Tiểu Mễ áp chế cô, vậy thì cô vẫn nên tiếp tục đặt thêm tiền cược cho dù phải tán gia bại sản để nâng cao lợi thế của mình hay bỏ cuộc đây? Không ổn, không ổn, nếu thật sự cô thua thì mất thể diện còn chưa nói, ngay cả làm lại trang bị cũng là vấn đề, mặt mũi là chuyện nhỏ, đói chết mới là chuyện lớn! Cũng không được, không được rồi, nhất định cô không thể thua, tại sao lại có thể bị thất bại trước tình địch được! Cô là một người không có tương lai như vậy sao?

Một phút.

Hai phút.

Còn chưa trả lời cô, còn chưa trả lời cho cô biết, động tác của nhà cái cũng quá chậm chạp đi.

Đang lúc Lạc Thủy chuẩn bị bạo phát mà hỏi thêm một lần nữa thì kênh nói chuyện riêng sáng lên.

【 nói chuyện riêng 】 Luyện Công Buổi Sáng Không Bằng Thể Dục Buổi Sáng: trả lời lần thứ 180, sức lực ngang nhau, có lúc cao lúc thấp.

Có lúc cao lúc thấp. . . . . .

Cô thở phào nhẹ nhõm, nhắc tới mới nói, chỉ có thể kết luận: cô và tình địch ngang sức với nhau! Vấn đề này hơi bị nghiêm trọng rồi nha.

Nhìn đồng hồ, tranh tài sắp bắt đầu.

Chắc anh cũng về tới phòng ngủ rồi chứ?

Đề tài của Giang Hồ Đệ Nhất Tài Tử cũng ra rồi.

Thoát khỏi tài khoản nhỏ, tinh thần phấn chấn mở ra tài khoản chính, âm thầm nắm quyền, cố gắng lên, phải cố gắng lên.

Mở ra danh sách bạn tốt, hình biểu tượng của Lam Khanh vẫn xám như cũ, nhưng hình của mấy người A Bắc lại sáng.

Cô lấy điện thoại di động trong túi xách ra, cũng không có tin nhắn, cô lo lắng cho nên gửi tin nhắn hỏi Tây Môn Trái Chủ, Lam Khanh đã trở về chưa.

【 nói chuyện riêng 】 Tây Môn Trái Chủ: lão đại bị thầy Mao gọi đi rồi, hình như là chuyện tuyến đường của chuyến du lịch về nguồn.

Thầy Mao? o(╯□╰)o. Thì ra đây là cách gọi thông dụng cả thế giới lận, những tư tưởng của Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, cùng với ba tư tưởng đại biểu quan trọng đều là từ khóa quan trọng đối với các giáo viên, mọi người đều trở thành ‘thầy Mao’.

Nói thật, đúng là Lạc Thủy không biết thầy Mao của bọn họ có giống như vậy không?

【 nói chuyện riêng 】 Nhược Thủy Tam Thiên: À.

【 nói chuyện riêng 】 Tây Môn Trái Chủ: chị dâu lo lắng hả?

A Tây nhớ lời người kia dặn dò, lặng lẽ lấy điện thoại di động ra, gửi tin nhắn, cậu thỏa mãn rồi ha, {quynh..le.quy.don} mới vừa rồi chị dâu hỏi tôi cậu đã về tới chưa.

Người kía trả lời lại: ở bên này còn một số chuyện nữa, chuyện thi đấu, bọn cậu cứ coi rồi làm đi.

A Tây nổi nóng, lần nào cũng đều là ‘các cậu cứ coi rồi làm’, nói đơn giản dễ dàng thôi, nhưng nếu là làm không xong. . . . . . Mẹ nó! Giang hồ đệ nhất tài tử, còn muốn bọn họ coi như thế nào rồi làm?

Tác giả có lời muốn nói: mỗi ngày mỗi đổi mới ~~~~~~~~~~~~~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Hoacamtu, Ngọc Ánh_Ins
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ChauKhoa2268, hainguyen88, Kimngan231095, Luyen Nguyen, macynguyen, salochome_89, thaorva, thuyle87, trang trảnh, utby93 và 336 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.