Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 

Hồng phúc dao - Neleta

 
Có bài mới 25.06.2018, 10:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Hồng phúc dao - Neleta - Điểm: 9
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hồng Phúc Dao

Tác giả:Neleta

Thể loại:     Cổ trang, cung đình, giang hồ, cường công cường thụ, nhất công nhất thụ, công cực sủng thụ, sinh tử văn, HE

Editor: Yappa

Nguồn: https://tieuxuyen.com

Trạng thái:Full

Độ dài: 41c

Giới thiệu:


Vốn được sinh ra trong ra đình đế vương nên Hắn Lưu Tích Tứ khi vừa mới chào đời thì đã ngậm chìa khóa vàng (1) được muôn vàng sủng ái. Hắn được hoàng gia gia, phụ hoàng cùng phụ vương nâng nở yêu thương, dưới lại được thái tử ca ca cùng Vận phường Vanh thân vương làm chỗ dựa.

Cũng chính vì thế tên của hắn là Hiển thân vương thật ra thì lúc trước phụ hoàng ban cho hắn danh hiệu này vì chính là muốn cho hắn cả đời phúc phúc an an, làm một vương gia tự tại nhàn nhã (2)

Có thể nói thiên hạ hiện nay ngoại trừ một người ra, cho dù là phụ hoàng, hắn cũng dám ở ngoài miệng lão hổ nhổ râu.

Nhưng một Ly Nghiêu này lại khiến cho hắn hứng thú, để hắn không ý thức mà lâm vào cạm bẫy sẵn của y,

Chờ khi hắn phát giác, hắn đã sớm bị đối phương gắt gao bắt được.

Hắn mặc kệ! Hắn mới không muốn giống như phụ thân, Hãn Triệt đâu.

Chú thích

(1) được sinh ra trong gia đình giàu có

(2) “Hiển” trong “Hiển thân vương” có nghĩa là vinh hiển, hiển đạt, hiển hách





Đã sửa bởi Mía Lao lúc 25.06.2018, 13:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.06.2018, 10:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hồng phúc dao - Neleta - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C1


“Chủ tử! Chủ tử!” Thanh âm lo lắng truyền đến, sau đó Vương Thuận nhi hoảng hốt chạy tới quỳ một cái trên mặt đất nói, “Chủ tử, quốc công té xỉu!” Lời này vừa mới dứt, người đang ở trong sân chơi với chú chó chậm chạp quay lại.

“Lập tức tiến cung!” Tiểu công tử được gọi là chủ tử sắc mặt tái nhợt nâng vạt áo lao đi.

Trên đường phố buổi trưa người đến người đi, đột nhiên một hồi tiếng vó ngựa từ xa đến gần, người trên đường vừa thấy người dẫn đầu lập tức lùi sang hai bên. Người trên ngựa căn bản mặc kệ cử chỉ của mình gây ra bao nhiêu rối loạn, trong lòng chỉ nghĩ lập tức tiến cung, vì thế bỏ qua quan đạo rộng lớn, chọn đường dân gần nhất.

Mấy con ngựa tạo nên một trận khói rồi biến mất ở cuối phố, thấy người đã chạy xa, đám người thở gấp mới lập tức khôi phục trật tự bình thường, dường như vô cùng quen thuộc với màn này, không ai oán giận, cũng không có người chửi bới, chỉ nghe mơ hồ có người nói: “Trong cung này lại xảy ra chuyện gì? Trông tiểu vương gia rất gấp gáp.”

“Sợ là quốc công lại bị bệnh đi.” Lập tức có người tiếp lời. Lắc đầu thở dài một tiếng, mọi người đều vội vàng đi.

Lúc này, trên lầu tửu lâu Phúc Lâm lớn nhất kinh thành, một người dựa bên cửa sổ nhàn nhã uống rượu, trên khuôn mặt tuấn mỹ mang theo vài phần lãnh ý, trong mắt vô ba lại hiện lên mấy phần tà nịnh, mạt cười nơi khóe miệng kia chẳng những không cho người ta cảm thấy thân thiết, trái lại có loại cảm giác hoảng sợ. Bên cạnh hắn ngồi mấy người, ngoại trừ hắn đang uống rượu ra, mấy người này cũng không hề động đậy, ngay cả bát trước mặt cũng đều sạch sẽ, mặc dù trên bàn bày rất nhiều đồ ăn.

“Người kia là ai?” Nam tử hỏi một câu, thanh âm thanh nhã dễ nghe, câu hỏi tựa như tùy ý lại rước lấy lườm mắt của những người khác. Khẩu âm nam tử có chút kỳ lạ, nghe cũng không phải nhân sĩ kinh thành. Mấy người cùng lúc lắc đầu, sau khi nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng nam tử, bọn họ đứng dậy hành lễ sau đó ly khai tửu lâu. Nam tử tựa như có chút thoả mãn, rót đầy rượu tiếp tục uống, móng tay trong suốt khẽ lóe lên ánh sáng bạc.

“Thỉnh an tiểu vương gia.”

Cước bộ vội vội vàng vàng không vì người bên đường thỉnh an chính mình mà dừng lại, Lưu Tích Tứ ba bước lại hai bước chạy hướng tẩm cung phụ hoàng, đi tới cửa tẩm cung nhìn thấy nô tài của hai vị huynh trưởng đứng ở cửa, Lưu Tích Tứ không có nguyên do mà bắt đầu hoảng hốt. Không đợi thông báo, hắn trực tiếp đẩy cửa vào.

“Cha…” Đi vào nội gian, nhìn thấy người trên giường kia, Lưu Tích Tứ đẩy thái y chắn ở phía trước ra chạy tới nửa quỳ xuống, “Cha, người không sao chứ. Người đừng dọa hài nhi.” Hắn sợ hãi nói còn chưa nói hết nước mắt đã rơi xuống.

“Các ngươi cũng thật là, cũng không phải đại sự gì, để làm chi phái người thông tri Tích Tứ, xem dọa nó kìa.” Bạch Tang Vận kéo tiểu nhi tử đến để nó ngồi bên cạnh mình, vừa mới trấn an dưỡng tử xong, bây giờ lại phải trấn an tiểu tử khó dây nhất này.

“Cha, cái gì kêu không phải đại sự, người cũng đã té xỉu.” Hai mắt Bạch Hãn Triệt đỏ bừng, nói mà giọng mang theo âm mũi, tâm mới vừa buông lại nói, “Vương đại nhân, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Trong lòng Bạch Hãn Triệt, phụ thân là người quan trọng nhất sinh mệnh hắn, nghĩ đến phụ thân có thể xảy ra chuyện gì… Vai Bạch Hãn Triệt bị người ôm, ngẩng đầu nhìn là Lam Vận Vanh. Tâm kinh hoảng thoáng có chút khôi phục, Bạch Hãn Triệt cảm kích cười cười, nghĩ muốn tách ra, lại bị người giữ cứng đờ.

“Thế nào? Chẩn không được?” Lưu Hoài Diệp vẻ mặt sương lạnh, Lam Khuyết Dương lại tựa ở đầu giường để Bạch Tang Vận nằm trong lòng hắn, thấy Vương thái y sắc mặt khẽ co quắp, chẩn hồi lâu cũng không nói gì, trực tiếp đưa tay hắn qua, tự mình dò lên. Một lát sau, Lam Khuyết Dương cũng lại là sắc mặt khác thường, đầu tiên là vẻ mặt mừng như điên sau đó liền biến thành vẻ giận dữ.

“Khuyết Dương!”

“Phụ vương!”

“Hoàng thúc?”

Những người khác chờ không kịp.

“Khuyết Dương?” Bạch Tang Vận cũng cảm thấy kỳ quái, hắn chỉ cho rằng mình bị cảm nắng nhưng trông như thế này, chính mình sợ là đã đoán sai, dù sao thân mình hắn hiện tại tốt hơn nhiều so với trước kia.

“Tang Vận! Ngươi có phải lại uống thuốc sau lưng chúng ta hay không?” Lam Khuyết Dương sinh khí hỏi, Bạch Tang Vận vừa nghe nhất thời có chút hồ đồ, “Uống thuốc? Uống thuốc gì? Không phải thuốc Mặc Mặc cho ta sao?” Bạch Tang Vận nghe không hiểu, Lưu Hoài Diệp cũng sau phút sửng sốt lập tức liền hiểu.

“Khuyết Dương! Ngươi là nói?” Sao có thể!

“Ừ…” Lam Khuyết Dương đặt tay lên bụng Bạch Tang Vận, “Tang Vận có thai.”

“Cái gì?!”

“Làm sao có thể?”

Không chỉ những người khác không tin, ngay cả chính Bạch Tang Vận cũng không tin.

“Cha!” Thái tử Lưu Vận Tranh vốn vẫn không hé răng trách cứ nhìn phụ thân, “Người có phải lại lấy thuốc với Thượng Quan hoàng thúc hay không?”

Bạch Tang Vận nở nụ cười khổ, “Làm sao có thể, các con đều đã lớn như vậy, cha cần gì phải làm điều thừa.” Bạch Tang Vận cũng là trăm mối ngờ không giải được, “Hơn nữa cha cũng chưa đến tuổi bất hoặc (1), sao lại muốn một hài tử?”

“Phụ thân.” Lưu Tích Tứ nhào tới bên người cha, “Phụ thân, Tích Tứ không cần đệ đệ hay là muội muội.” Chuyện phụ thân sinh bọn họ phụ hoàng cùng phụ vương từ lúc bọn họ hiểu biết đã nói cho bọn họ, cho nên hắn biết phụ thân chịu khổ vì sinh bọn họ.

“Cha…” Bạch Hãn Triệt cũng bất an quỳ xuống kéo tay cha, “Cha… Triệt nhi không muốn người có sự.” Hắn biết thân thế của mình, qua năm nhiều như vậy, phụ thân yêu thương hắn như thân nhi tử, đối hắn thậm chí so với đối Vận Tranh bọn họ còn tốt hơn, lại bảo vệ hắn mọi nơi, hắn không dám nghĩ tới khả năng phụ thân sẽ gặp nguy hiểm.

“Tang Vận…” Lưu Hoài Diệp vừa mới mở miệng đã bị Bạch Tang Vận ngăn lại, “Lát nữa xem Mặc Mặc tiến cung nói như thế nào đi, nếu không thể… lần này ta nghe các ngươi.” Hắn vì sao lại có thai? Bạch Tang Vận không thôi sờ bụng, hắn vẫn cố gắng mà sống, vì chính là cùng bọn họ đầu bạc đến già, nếu hài tử này thực sự không để lại được, hắn cũng chỉ có thể thỏa hiệp, ngẩng đầu nhìn hai nam nhân yêu mình sâu sắc, còn có bốn hài tử, Bạch Tang Vận quyết định đều giao hết thảy này cho trời cao quyết định.

“Cha… Con ở trong cung cùng người được không.” Lưu Tích Tứ mang chút kính sợ nhìn bụng cha, lại nghĩ đến hắn sắp sửa có một đệ đệ hoặc muội muội nhỏ hơn mình mười lăm tuổi.

“Tứ nhi không phải nói trong cung buồn sao?” Lưu Hoài Diệp nhéo hai má con yêu, “Là ai mới mười tuổi liền mỗi ngày kêu gào muốn xuất cung với phụ hoàng, làm hại phụ vương con mỗi ngày đều phải ôm con xuất cung tản bộ một vòng mới được.”

“Phụ hoàng…” Lưu Tích Tứ bất mãn kháng nghị một tiếng, “Thái tử ca ca cả ngày đều ở chỗ thái phó, nếu không nhất định cùng nhị ca khi dễ Hãn Triệt. Nhị ca lại một ngày phải ngủ sáu bảy canh giờ, con đương nhiên thấy không thú vị. Bất quá… hiện giờ phụ thân có tiểu bảo bảo, hài nhi muốn nhìn xem chính mình lúc trước là như thế nào được phụ thân sinh ra thôi.”

“Muốn ở trong cung liền chuyển về đây đi, hoàng gia gia của con nhớ con nhớ đến phát sốt, người bây giờ thân mình không tốt, con cũng nên bồi bồi người hiều hơn.” Lam Khuyết Dương lên tiếng, chính mình lại sắp làm cha, nhưng vẫn kích động giống như năm đó, lúc trước bọn họ làm cho người này một mình chịu đựng mấy tháng, hiện tại rốt cuộc có cơ hội bù lại tiếc nuối năm đó.

“Vẫn là phụ vương tốt nhất.” Lưu Tích Tứ chẳng mảy may sợ nhạ phụ hoàng sinh khí.

“Tứ nhi?” Lưu Hoài Diệp cũng không mặc kệ, cũng dám nói phụ hoàng không tốt.

“Phụ hoàng…” Lưu Tích Tứ lộ ra chiêu bài khuôn mặt tươi cười của hắn, tiến lên túm cánh tay phụ hoàng, “Phụ hoàng, người hiểu rõ Tứ nhi nhất, Tứ nhi như thế nào lại không biết, phụ hoàng, phụ vương cũng giống như phụ thân chứ, cho nên Tứ nhi nói phụ vương cũng là nói phụ hoàng, nói phụ hoàng, chính là nói phụ vương nữa.” Kế thừa mặt tuấn mỹ nhất trong dung mạo ba người, nụ cười mang vài phần làm nũng của Lưu Tích Tứ làm cho Lưu Hoài Diệp trong nháy mắt không còn cáu kỉnh, “hung hăng” nhéo cái mũi nhỏ này một cái, Lưu Hoài Diệp nói, “Thật hy vọng cha con không nên lại sinh cho phụ hoàng một tiểu bá vương nữa.”

“Cha…” Lưu Tích Tứ lại kháng nghị, “Phụ hoàng vậy mà nói hài nhi là bá vương.” Xem như là thực sự cũng không thể nói.

“Ha hả, phụ hoàng con nói sai chỗ nào?” Bạch Tang Vận nói, “Ai chẳng biết rõ tiểu bá vương kinh thành là Hiển thân vương Lưu Tích Tứ chứ.”

“Hừ hừ.” Lưu Tích Tứ không hề biện giải, trực tiếp kéo người bên cạnh qua, “Hãn Triệt, theo ta quay về đi thu thập một chút, ta phải về cung ở.”

“Được.” Bạch Hãn Triệt hạ mắt không dám nhìn hai người phía sau, cùng Lưu Tích Tứ đi.

Bạch Tang Vận nhìn mắt trưởng tử cùng thứ tử, không nói gì, bọn chúng đều còn nhỏ, có một số việc không thể nóng vội.

Vừa ra khỏi tẩm cung, Lưu Tích Tứ liền đá Vương Thuận nhi một cước, mặc dù không đau nhưng vẫn là làm Vương Thuận nhi sợ hãi.” Ngươi là cái đồ vô liêm sỉ, từ nay về sau hỏi rõ ràng hẵng tới nói cho bổn vương! Bị ngươi hành hạ hai lần như thế, bổn vương không chết cũng đi nửa cái mạng, lại có lần sau, bổn vương liền đưa ngươi đến cho thủ hạ của nhị ca đi!”

“Chủ tử tha mạng!” Vương Thuận nhi vừa nghe sắp khóc ra, “Nô tài sau này nhất định hỏi rõ ràng mới nói cho chủ tử, chủ tử cũng không nên đưa nô tài đến chỗ Vanh vương gia đi ạ.” Vanh vương gia thường ngày lời nói tuy không nhiều, luôn trong bộ dạng ngủ không tỉnh, nhưng trong cung ngoài cung ai chẳng biết Vanh vương gia là chủ không thể nhạ tới, huấn luyện rất nhiều tử sĩ không nói, đám nô tài bên người lại mỗi người thân thủ rất cao, tống mình đi mới thật sự là không chết cũng đi nửa cái mạng.

“Được rồi được rồi, trông ngươi bộ dáng uất ức kìa.” Lưu Tích Tứ lại nở nụ cười, “Đứng lên đi, sau này kiềm chế chút, làm việc đừng lỗ mãng như vậy, nhất là về chuyện của cha ta, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, nếu không bổn vương chắc chắn không buông tha ngươi.”

“Dạ, chủ tử, nô tài đã biết.” Vương Thuận nhi thấy chủ tử không tức giận, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng là toàn thân như nhũn ra thế nào cũng đứng không dậy.

“Hãn Triệt, không cần để ý đến hắn, chúng ta đi trước.” Lôi kéo Bạch Hãn Triệt, Lưu Tích Tứ tâm tình vô cùng tốt mà chuẩn bị hồi phủ, ngoài miệng tuy nói không muốn đệ muội gì cả, trong lòng vẫn là hi vọng phụ thân có thể sinh cho hắn một muội muội. Hắn cái gì cũng không thiếu, chính là thiếu một muội muội. Không chỉ Lưu Tích Tứ nghĩ như vậy, ngay cả hai huynh trưởng, ba phụ thân cùng hoàng thúc, nhị thúc của hắn đều cũng nghĩ như thế, nguyên nhân không phải do hắn, ai để cho bọn họ có hài tử đều là mang suy nghĩ đó.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 25.06.2018, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Hồng phúc dao - Neleta - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



2

Dọn vào cung ở nửa tháng, Lưu Tích Tứ ở không được, không phải là cảm thấy nhàm chán, mà là hoàng gia gia ngày nào cũng nói hắn gầy, mỗi ngày bắt hắn ăn cơm nhiều gấp đôi so với ngày thường, còn chưa kể thuốc thuốc thang thang khác, làm cho hắn tưởng là có thai không phải cha hắn, mà là chính hắn. Phụ thân tự dưng mang thai, phụ hoàng cùng phụ vương liền giao phần lớn sự tình cho thái tử ca ca cùng nhị ca, canh giữ ở bên cạnh phụ thân cơ hồ một tấc cũng không rời, làm cho hắn thấy có chút ước ao.

Hắn biết hắn và các ca ca khác với người khác, “mẹ” của bọn họ là một nam tử, mà bọn họ có hai người cha. Hồi còn bé không hiểu, còn chạy tới hỏi phụ hoàng mẫu thân hắn là ai, lúc ấy phụ hoàng nói cho hắn phụ thân chính là mẫu thân hắn, khi đó hắn không rõ phụ thân như thế nào biến thành mẫu thân, đợi khi trưởng thành, hắn mới biết mình thật là được phụ thân sinh ra. Nhất là vì biết trước kia phụ thân đã từng chịu khổ, sau đó còn vì sinh bọn họ mà chịu khổ hơn, hắn cùng các ca ca lại càng không dám nhạ phụ thân sinh khí, sợ phụ thân bị bệnh.

Trong trí nhớ phụ thân mặc dù ôn nhuận thanh nhã, nhưng đối với bọn họ lại phi thường nghiêm khắc, ngoại trừ đối với Hãn Triệt, có lẽ là các ca ca thường thường “khi dễ” Hãn Triệt, cho nên phụ thân hiểu rõ cậu nhất. Thân mình phụ thân không tốt, có lúc ngực lại đau nhức, hắn biết nơi đó của phụ thân từng bị thương. Chỉ có điều hắn thực sự tò mò, vì sao phụ hoàng nguyện ý cùng phụ vương chia sẻ phụ thân, mà phụ hoàng không nói cho hắn, phụ vương cũng không nói, phụ thân lại nói người cũng không biết, điều này làm cho hắn càng thêm khó hiểu. Bất quá một năm nay, hắn cũng chậm rãi nhìn ra chút ý tứ.

Mang theo thị vệ tùy thân của mình xuất cung, Lưu Tích Tứ chạy thẳng tới hiệu thuốc của Bạch Hãn Triệt. “Hãn Triệt, Hãn Triệt.” Người còn chưa tới, thanh âm đã tới rồi.

“Tích Tứ? Ngươi xuất cung?” Bạch Hãn Triệt đang ở dược gian chuẩn bị thảo dược, trên người mang hương thuốc nhàn nhạt. Hắn đi theo nhị thúc Ngũ Mặc học y đã mười năm, vốn định có thể ở trong cung chăm sóc phụ thân, lại không nghĩ bọn họ nhưng lại cho hắn mở gian hiệu thuốc. Nghĩ đến hai người kia, trong lòng Bạch Hãn Triệt có chút khổ tâm.

“Hoàng gia gia sai ngự thiện phòng chưng dược thiện, ta không chạy mới là lạ.” Phụ thân có thai, không thể ăn, rõ ràng là làm cho hắn. Lưu Tích Tứ tự châm trà cho mình, lục lọi điểm tâm.

Bạch Hãn Triệt rửa tay, trên mặt để lộ ra lo lắng, “Nhị thúc nói lúc trước phụ thân sinh sản dị thường nguy hiểm, ta rất sợ lần này phụ thân cũng có nguy hiểm.”

Lưu Tích Tứ mặc dù cũng lo lắng, nhưng an ủi nói: “Đừng lo lắng, có nhị thúc phụ thân sẽ không có việc gì đâu. Phụ hoàng nói ta lúc trước có lẽ không giữ được, sau nhị thúc lại giữ ta được? Ngươi xem, ta bây giờ thân mình thật sự khoẻ mạnh.” Ai giống hắn uống mấy chục năm bổ thang, đều sẽ khoẻ mạnh. “Hơn nữa nhị thúc cũng nói, thai lần này của phụ thân có thể sinh, vậy không thành vấn đề.”

Bạch Hãn Triệt gật đầu, nhưng hắn lại vẫn là lo lắng, may ra chỉ có đến khi phụ thân bình an sinh sản hắn mới có thể yên lòng.

“Được rồi được rồi, Hãn Triệt, đừng nghĩ những chuyện chúng ta không có cách nào. Ta nghe nói ‘Cầu Tri thư cục’ mấy ngày nay in mấy cuốn sách mới, chúng ta đi xem một cái, nếu có cuốn hay chọn hai cuốn về cho phụ thân.” Lưu Tích Tứ nghỉ ngơi đủ đề nghị, hắn hôm nay đi ra một là tránh dược thiện của hoàng gia gia, hai cũng là nghĩ muốn kéo Hãn Triệt đi ra ngoài khuây khoả.

“Được, ta đi phân phó tiểu nhị trong hiệu một cái.” Vừa nghe là chọn sách cho phụ thân, Bạch Hãn Triệt lập tức đáp lại.

Lưu Tích Tứ lật xem sách mới, trên mặt lại càng ngày càng mất hứng, “Ta nói Tề lão đầu, ngươi có phải hoa mắt hay không, những sách này ngươi cũng có thể in ra, theo bổn vương nhìn thư cục này của ngươi đừng kêu ‘Cầu Tri’, kêu ‘Tri Cầu’ đi (1), bát nháo gì đó này ngươi cũng in, có tin bổn vương phái người đóng cửa thư cục của ngươi hay không!” Tưởng hắn Lưu Tích Tứ chưa từng thấy qua xuân cung đồ sao, sách này quả thực chính là xuân cung thư (2).

“Vương gia à, ngài nhưng cũng đừng sinh khí, ta đây cũng là bất đắc dĩ.” Lão bản thư cục Tề Văn Văn vẻ mặt cầu xin nói, “Ai chẳng biết vương gia chính là thích đến nơi này mới đến chọn sách chứ, cho dù là người gan lớn như trời tiểu nhân cũng không dám in những thứ đó a.”

Lưu Tích Tứ trực tiếp đặt cuốn sách trước mặt Tề Văn Văn, “Ngươi đúng là người gan lớn như trời. Bổn vương lúc trước chính là cảm thấy được thư cục này của ngươi không tồi, cho nên quan gia muốn in cái gì bổn vương để cho bọn họ đến chỗ ngươi in, nhưng ngươi thật giỏi, kiếm được bạc rồi có phải liền không để bổn vương vào mắt? Ta xem thư cục này của ngươi cũng đừng mở, thuần túy là phí phạm hảo tâm của bổn vương.” Lúc này một gã nam tử đi đến, Lưu Tích Tứ liếc hắn một cái rồi tiếp tục chửi rủa Tề Văn Văn thậm tệ.

Tề Văn Văn cũng bất chấp tiếp đón khách nhân, chỉ nghĩ như thế nào bình ổn hỏa khí của vị vương gia này, bằng không thư cục này của hắn thực khó giữ được.

“Vương gia, sách này tiểu nhân sao dám in bậy, vương gia ngài coi trọng tiểu nhân, kinh thành nhiều thư cục như vậy, vương gia ngài liền ưa đến nơi này của tiểu nhân chọn sách. Chỉ là mấy quyển sách này là tiểu công tử nhà Nghiêm đại nhân viết, tiểu công tử tìm đến tiểu nhân, bảo tiểu nhân in sách cho hắn, ngài cũng biết tiểu công tử kia được Nghiêm đại nhân thâm sủng, tiểu nhân là hạng thảo dân, nào dám không in a.” Tề Văn Văn không nghĩ tới, lời này của hắn còn chưa nói hết, vị tiểu bá vương này trực tiếp đập sách trên bàn hắn vào mặt hắn. Bạch Hãn Triệt đứng ở một bên không hé răng, lúc Lưu Tích Tứ tức giận ngoại trừ phụ thân ai cũng áp chế không được, không cho hắn phát ra hết lửa người xúi quẩy càng nhiều.

“Tiểu công tử… Tề Văn Văn, ngươi là thực không muốn đầu của ngươi đi. Thế nào, mặt mũi của bổn vương còn không bằng một tiểu công tử? Lúc trước bổn vương là nói với ngươi như thế nào? Hử? Ngươi đều đã quên có phải hay không.” Tề Văn Văn nói chưa dứt lời, vừa nói Lưu Tích Tứ nghe lại tức giận trong lòng, không phải một nam sủng sao, dám biến “Thư cục Lưu Tích Tứ” của hắn thành cái dạng này, “Chiếu ý tứ này của ngươi, giấy vệ sinh của bổn vương có phải cũng có thể in sách hay không?”

Nghe được tiếng cười, Lưu Tích Tứ trừng mắt nhìn qua, “Bổn vương hiện tại tâm tình không tốt, nếu không muốn rơi đầu, liền cút ra ngoài.” Lời của Lưu Tích Tứ khiến cho người vừa tới khẽ sững sờ, nhưng hắn chỉ là nở nụ cười, lại không nhúc nhích. Mạt cười kia làm cho hai người đi theo hắn thân mình run lên một chút, lại làm cho Lưu Tích Tứ nở nụ cười.

“Này, người kia thật là kỳ quái, bổn vương bảo ngươi cút ngươi vẫn còn cười được.” Khóe mắt nhìn người lui ở một bên, Lưu Tích Tứ nhấc chân đạp qua, “Đốt hết sách này cho bổn vương, một quyển cũng không được phép bán! Nếu để người bên ngoài ở chỗ ngươi mua được sách này, thanh danh của bổn vương đều sẽ bị ngươi hủy, người ta còn nói bổn vương thích xem loại sách này cho nên mới ưa đến ‘Tri Cầu thư cục’ này của ngươi.”

“Dạ dạ, tiểu nhân lập tức đốt hết sách này.” Tề Văn Văn thấy vương gia đạp hắn, vẻ sợ hãi biến mất, người biết vương gia đều rõ, hắn nếu không giận nữa sẽ đạp người, đạp một cước sẽ không có việc gì, mà giống lúc trước phát giận như vậy, mới là nguy.

“Vẫn còn, ngươi đi nói cho nam sủng kia, mấy thứ này hắn viết cùng Nghiêm lão gia của hắn xem, không được đem ra làm bẩn mắt bổn vương nữa!” Trong mắt Lưu Tích Tứ, những người đó căn bản không đáng để hắn ra mặt.

“Dạ dạ, tiểu nhân lập tức phái người đi.” Tề Văn Văn mặc kệ mấy cuốn sách khác trên mặt đất, vội vàng phái người lấy sách mới in ra đi đốt.

Lưu Tích Tứ trút ra hết lúc này mới hài lòng cười rộ lên, “Được rồi được rồi, đừng để bổn vương phải thấy bộ dáng của ngươi. Khẩn trương in mấy cuốn sách hay cho bổn vương, bổn vương muốn mang tiến cung. Kinh thành đã nhiều ngày không phải rất nhiều thư sinh đến đây đi thi sao? Ngươi đi tra tra, có thể có tác phẩm hành văn hay, thu thập thu thập, đừng gây ra bát nháo gì đó nữa tới lừa gạt bổn vương.” Chịu ảnh hưởng từ phụ thân, hắn đối với sách chính là chọn được ngay./p>

“Dạ, tiểu nhân cũng đang có ý này, vốn định cùng vương gia bàn bạc một chút, không ngờ vương gia ngài đã sớm nghĩ tới.” Tề Văn Văn vội vàng nịnh nọt.

Tất cả các ký sinh trùng sẽ ra khỏi cơ thể bạn sau một đêm

Giảm béo tại gia cho người lười! Bạn sẽ giảm 17kg trong 9 ngày
“Hừ, con mắt mở to một chút, thư cục này của ngươi là chỗ bổn vương chọn sách, cũng không phải là cho người khác in xuân cung thư.” Lấy ra một tấm ngân phiếu, Lưu Tích Tứ để trên bàn, “Những cái này tính tổn thất của ngươi.” Không thèm nhìn vẻ mặt cực kỳ nịnh nọt, Lưu Tích Tứ kéo tay Bạch Hãn Triệt liền đi ra ngoài.

“Vương gia đi thong thả, đại thiếu gia đi thong thả, cung tiễn vương gia, cung tiễn đại thiếu gia.” Cầm lấy ngân phiếu, Tề đại đại cao hứng hô ở đằng sau. Tiểu vương gia này bá vương là bá vương một chút, nhưng trong ba chủ tử là nói chuyện tốt nhất, nếu là hai người kia, Tề đại đại sợ run cả người.

Đi hai bước, Lưu Tích Tứ ngừng lại, không vui quay lại nhìn người đi ra theo hắn, “Ngươi tìm bổn vương có việc gì sao?” Chịu đựng sự bảo vệ xung quanh của thị vệ bên mình, khiến cho hắn biết người này chắc chắn là con gia đình lão luyện, vừa rồi mặc kệ y, hiện tại y có thể có điểm mất hứng.

Người vừa rồi trong thư cục kia tiến lên hai bước: “Ly Nghiêu ở đây có mấy quyển sách, không biết có thể vào mắt vương gia.” Nam tử tên gọi Ly Nghiêu từ trong tay thủ hạ cầm lấy một bọc đưa ra. Lưu Tích Tứ vừa thấy lập tức đi lên cầm bọc lại, thực nặng, phỏng chừng không hề ít sách, Lưu Tích Tứ đang muốn mở ra chợt nghe Ly Nghiêu nói: “Vương gia xem trước, Ly Nghiêu ngụ ở ngay ‘Hồng Phúc khách điếm’ phòng chữ thiên (3) số ba, nếu vương gia thích có thể phái người báo cho Ly Nghiêu biết.”

Lưu Tích Tứ quan sát Ly Nghiêu một phen, nụ cười trên mặt càng sâu, “Được.”

Thấy Lưu Tích Tứ ưng thuận, Ly Nghiêu xoay người quay về khách điếm, chỉ là trong nháy mắt hắn xoay người nụ cười ở khóe miệng hắn lại biến thành nụ cười khiến cho người ta sợ hãi.

“Tích Tứ.” Bạch Hãn Triệt mang theo nghi hoặc, Tích Tứ cho tới bây giờ sẽ không tùy ý nhận sách của người khác. Nụ cười trên mặt Lưu Tích Tứ cũng không thấy, giao sách cho thị vệ, “Gần đây có chút nhàm chán, dù sao cũng phải tìm chút sự tình cho mình làm a, ta lại không giống Hãn Triệt, biết bản thân mình muốn làm cái gì. Ai, thái tử ca ca cùng nhị ca tại sao lại không muốn mở một gian dược cục cho ta chứ? Ta mới là người mỗi ngày không rời thuốc đây.”

“Tích Tứ… Vận Tranh bọn họ…” Bạch Hãn Triệt nghĩ muốn biện giải, nhưng đầu óc lại bắt đầu choáng váng.

“Ta biết ta biết, Hãn Triệt khỏi cần giải thích, Hãn Triệt chính là thần y mà.” Lôi kéo Bạch Hãn Triệt thần sắc đang lo lắng Lưu Tích Tứ quyết định đi ăn cơm, chao ôi, hắn cùng các ca ca học xấu, cũng bắt đầu “khi dễ” Hãn Triệt.

Ăn cơm, Lưu Tích Tứ nghĩ về Ly Nghiêu kia, khẩu âm người nọ rất quái lạ, mặc dù không khó nghe nhưng hắn cũng chưa từng nghe qua, không biết là người nơi nào. Bộ dạng coi như tàm tạm, đương nhiên không đẹp bằng mình. Ly Nghiêu kia vì sao tặng sách cho mình chứ? Y không giống người khác cung kính với mình như vậy, cũng không xem là quá đáng, Lưu Tích Tứ lần đầu tiên sinh ra hứng thú với một người.

Đẩy cửa vào phòng, Bạch Hãn Triệt thở phào nhẹ nhõm, không nghĩ một lần đi dạo này lại hết một ngày. Hắn không giống ba người kia từ nhỏ đã tập võ, ngoại trừ học mấy chiêu công phu phòng thân ra, tâm tư của hắn phần nhiều là đặt ở học y. Tuy là dưỡng tử của phụ thân, nhưng tính tình hắn lại giống phụ thân nhất, nghĩ đến phụ thân… Bạch Hãn Triệt có chút khổ sở.

Cởi áo ngoài, rửa qua mặt, Bạch Hãn Triệt cuộn bình phong chuẩn bị nghỉ ngơi, lại bị người ngồi trên giường làm hoảng sợ.

“Sao lại về muộn như vậy?” Hai tròng mắt Lam Vận Vanh mệt rã rời lại làm cho Bạch Hãn Triệt nhìn thấy có chút sợ hãi.

“Hôm nay Tích Tứ tới tìm ta, bảo ta bồi hắn đi ra ngoài một chút.” Bạch Hãn Triệt đi qua đứng trước mặt Lam Vận Vanh, sau đó hắn bị đưa lên giường, y phục trên người bị lột đi.

“Ta ngày mai phải đi Giang Bắc, có lẽ phải nửa tháng.” Lam Vận Vanh sờ lên thân mình Bạch Hãn Triệt, sau khi nghe được tiếng thở dốc động tình của Bạch Hãn Triệt hắn đứng dậy cởi y phục của mình, “Ngày mai đại ca sẽ phái người đón ngươi đến Đông cung, chờ thân mình ngươi dưỡng khỏe hẵng trở về.” Bạch Hãn Triệt mới vừa mở miệng, đã bị ngăn chặn.

“Nửa tháng không thể đụng vào ngươi, đêm nay ta sẽ không lưu tình.” Biết mình sẽ khiến cho Bạch Hãn Triệt nằm vài ngày trên giường, Lam Vận Vanh lại không cho phép mình bị mềm lòng.

“Vận Vanh…” Trong chốc lát bị tiến vào, Bạch Hãn Triệt la nhỏ một tiếng, khóe mắt vẽ lên một giọt nước.

“Hãn Triệt…đau?” Liếm nước mắt Bạch Hãn Triệt, Lam Vận Vanh ngừng lại.

Bạch Hãn Triệt lắc đầu, ôm Lam Vận Vanh, “Vận Vanh… Trở về sớm chút…”

“Ừ.” Thấy Bạch Hãn Triệt thích ứng, Lam Vận Vanh thong thả động, hôn thật sâu lên Bạch Hãn Triệt, hắn để chính mình rơi vào giữa sự ấm áp của Bạch Hãn Triệt.

Chú thích

(1) Cầu Tri: ham học hỏi; Tri Cầu: chạy theo nhu cầu ↑

(2) xuân cung đồ: tranh khiêu dâm; xuân cung thư: sách khiêu dâm ↑

(3) phòng chữ thiên: phòng hạng nhất ↑



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 42 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Nguyên Lý và 92 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.