Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly

 
Có bài mới 19.06.2018, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



27

Hơn một tháng không gặp, Mèo Con lại bị hành hạ thành hình dạng này.

Bạch Ngọc Đường đau xót trong lòng, ánh mắt như dính chặt lên người Triển Chiêu, làm sao cũng không muốn dời.

Gầy gò, cũng chịu không nổi y bào, tiều tụy, khóe mắt đuôi mày tất cả đều là mệt mỏi, cái bụng cao cao kia, cùng thân hình gầy yếu so với nhau, lại có loại cảm giác không chịu nổi gánh nặng.

Chỉ là, vẻ dứt khoát trong ánh mắt kia, lại hiện ra rõ ràng như vậy.

Mèo Con!

Bạch Ngọc Đường chỉ cảm thấy mạch máu căng tràn, giận không thể nói, một luồng tinh lực xông lên não, rút kiếm, liền muốn phi người tới.

“Ngũ đệ chậm đã!” Đang muốn nhảy lên, nhưng có người ôm lấy hắn, còn chưa kịp phản ứng lại, liền bị điểm huyệt.

Bạch Ngọc Đường định thần nhìn lại, là bốn người Lư Phương.

“Đại ca, đừng cản đệ.” Bạch Ngọc Đường nhíu chặt lông mày, ánh mắt đã lộ ra sát khí.

“Ngũ đệ, chúng ta không phải muốn ngăn đệ cứu Triển Chiêu, chỉ là ngăn đệ hại Triển Chiêu.” Tưởng Bình nắm lấy cánh tay Bạch Ngọc Đường nói.

“Tứ ca huynh nói cái gì? Đệ làm sao sẽ hại Triển Chiêu.” Bạch Ngọc Đường gầm nhẹ.

“Nếu đệ không muốn hại Triển Chiêu, thì đệ sẽ không tùy tiện xông lên như vậy.” Tưởng Bình khẽ động râu mép, tay liền chỉ về phố lớn, “Thuộc hạ của Dương Thành Khánh canh xe kiên cố như vậy, coi như đệ có thể xông vào, lúc này quần tình mãnh liệt, nếu làm mọi người tức giận, cùng nhau ùa lên, chẳng lẽ đệ muốn giết cả những bách tính tay không tấc sắt ấy? Coi như đệ quyết tâm tàn nhẫn, nhưng bọn họ đã mất đi lý trí, vạn nhất mất khống chế, trở nên hỗn loạn, chỉ sợ Triển Chiêu một thi hai mệnh!” Tưởng Bình nhấn mạnh bốn chữ cuối cùng.

Bạch Ngọc Đường chấn động, Tưởng Bình không phải là không có đạo lý. Quay đầu, hắn nhíu mày cắn răng, cắn đến chảy máu.

Cầm thật chặt kiếm trong tay, ánh mắt lại trở về trên người Triển Chiêu, đã thấy Triển Chiêu mặt lộ vẻ thề sống chết, dứt khoát kiên quyết.

Bạch Ngọc Đường giật mình đau xót.

Mèo Con! Mèo Con!

Triển Chiêu đứng ở trên xe, cắn chặt răng.

Cảm giác nhục nhã, giống như con kiến, từ lỗ chân lông trên khắp mình y chui vào thân thể, gặm nuốt ngũ tạng lục phủ y. Như độc rắn, ngấm vào huyết mạch cốt tủy, tê dại toàn bộ thần kinh.

Bản thân mình một đời nhận hết khuất nhục, nhưng chưa có lần nào như lần này.

Bên tai, là ngôn ngữ dị tộc nghe không hiểu, nhưng kinh ngạc, xem thường, cuồng nhiệt cùng căm ghét trong giọng nói kia, cứ như từng nhát từng nhát kiếm sắc bén, mạnh mẽ đâm vào lòng y.

“Xem đi, đây chính là đại ngôn của thần chủ hiển hiện.” Đột nhiên đội ngũ phía trước hô to một tiếng, Triển Chiêu giương mắt, đã thấy Dương Thành Khánh chỉ vào mình, trên mặt và vẻ đắc ý cùng thâm độc.

Những tiếng tụng kinh ở một góc đoàn người vang lên, dần dần, giống một cục đá rơi vào trong nước, gây nên từng làn sóng gợn, thanh âm kia lan ra khắp đám người, tất cả mọi người, tất cả mọi người, giống như ma, niệm một cách mê dại, niệm một cách cuồng nhiệt.

Triển Chiêu nhìn về phía mọi người, trong lòng đau đớn, những người này, vốn đều là bách tính thuần lương, vậy mà lúc này như trúng phải ma chướng, mặt mũi si cuồng dữ tợn, tùy tiện vung tay làm xằng làm bậy, hồ đồ mất cảm giác mà niệm chú.

Triển Chiêu run lên trong lòng, nếu nói Dương Thành Khánh kia là người thi ma, mình và hài nhi trong bụng, nhưng lại là lợi khí làm sống dậy ma chướng trong lòng mọi người.

Nếu như không còn lợi khí này, có hay không, có thể ngăn cản yêu nhân làm bậy?

Triển Chiêu rối bời, cúi đầu, chăm chú nhìn bụng đã nhô cao, hài nhi này, bồi mình đã hơn bảy tháng, lúc này, cũng đã biết tâm ý của mình, nhẹ nhàng, đá một cước. Trong lòng Triển Chiêu lướt qua một tia mềm mại, ngẩng đầu, rồi lại đổi ánh mắt quyết tuyệt.

Nếu như không còn lợi khí này, có hay không, có thể giải cứu chúng sinh?

Hạ quyết tâm, Triển Chiêu âm thầm thôi thúc nội lực, một luồn hỏa nhiệt tụ lại trong cơ thể, đầu óc căng ra, tim đập tăng nhanh, huyết dịch như muốn sôi trào, bước kế tiếp, nội lực sẽ cắt đứt thất kinh bát mạch.

Ngọc Đường, Triển Chiêu xin lỗi ngươi cùng hài nhi, chỉ là, Triển Chiêu không thể nhìn thấy yêu ma này tàn phá.

Ngẩng đầu, trước mắt hình như có một bóng trắng thoáng qua, Triển Chiêu sững sờ, mình hoa mắt sao? Vì sao như nhìn thấy Bạch Ngọc Đường? Định thần nhìn lại, trong lòng nóng lên, bóng dáng bạch sắc trên nóc nhà kia, không phải Bạch Ngọc Đường thì là người nào?

Mà người kia, đang tha thiết nhìn mình, trên mặt, là vui sướng, là đau lòng, là nhớ nhung, là tự trách.

Ánh mắt chạm vào nhau, giằng co, làm sao cũng không buông ra nổi.

Mèo Con, Ngọc Đường vô dụng, một tháng tìm khắp nơi không thấy ngươi, bây giờ còn để ngươi chịu nhục như vậy.

Ngọc Đường, đừng nói vậy, thế lực tà giáo, không thể xem thường.

Mèo Con, ngươi muốn làm gì? Vì sao ánh mắt kiên quyết như vậy?

Ngọc Đường, Triển Chiêu không thể, để cho mình trở thành công cụ cho tà giáo lợi dụng.

Mèo Con, đừng thương tổn tới mình, đừng làm chuyện khiến Ngọc Đường thương tâm, tin tưởng ta, ta nhất định sẽ cứu ngươi và hài nhi ra.

Ngọc Đường…

Bạch Ngũ gia ta hành sự, lẽ nào Mèo Con ngươi vẫn chưa yên tâm?

Ngọc Đường!

Lúc này, hoàng cung Đại Lý.

“Khởi bẩm bệ hạ, Đại Tống Bát Hiền vương yết kiến.”

Đại Lý vương một đêm chưa ngủ, tà giáo này xuất quỷ nhập thần, hôm nay du hành, đang chuẩn bị mang binh đi tiễu phạt, nhưng không nghĩ, nhíu mày, hắn cẩn thận suy tư chốc lát, cất cao giọng nói, “Thay y phục cho trẫm, truyền chỉ, đêm nay thiết yến, khoản đãi Bát vương gia.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.06.2018, 19:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



28

Màn đêm lặng lẽ buông xuống.

Chân núi Điểm Thương được đuốc rọi sáng, đoàn người chuyển động tán loạn, lầm rầm niệm chú, càng khiến chốn thanh sơn tú thủy này thêm phần u tối quỷ dị.

Trong sơn động, thánh hỏa đã châm lửa, cổ sư Miêu Cương ngồi ngay ngắn bên tế đàn, nhắm mắt bấm đốt ngón tay, miệng lẩm bẩm, chiếc đỉnh trước mặt lượn lờ bốc lên những ngọn khói lam.

Trên bốn cây cột bên rìa tế đàn, đồ đằng phù điêu trong ánh lửa giống như đang sống, gào thét, nhe răng trợn mắt, hung hăng bổ nhào xuống tế đàn.

Dương Thành Khánh chậm rãi đi tới tế đàn, trong mắt như có một cây đuốc, gắt gao tập trung vào bốn phía tế đàn.

Trên tế đàn, Triển Chiêu đã bị trói chặt tay chân, không thể động đậy, y nhìn chằm vào khuôn mặt dữ tợn của Dương Thành Khánh, lòng càng thêm căm hận cùng xót xa, người này, đã kinh biến đến mức điên cuồng, mặc kệ hắn cuối cùng có lập được tân quốc hay không, thời khắc này, hắn đã chìm sâu vào địa ngục.

“Triển Chiêu, ngươi nghe, nghe thấy đại ngôn của thần chủ không?” Dương Thành Khánh cúi đầu nhìn về phía Triển Chiêu, trên mặt nở ra một nụ cười ngẩn ngơ, “Ngươi nghe, ngay trong đêm nay, tất cả, ngay trong đêm nay.”

Tới gần một bước, hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng lướt qua đường cong cái bụng trọn trịa của Triển Chiêu, trong mắt, là tham lam, là khát vọng, là yêu dị. Triển Chiêu chỉ thấy toàn thân run lên, từng cơn ớn lạnh theo sống lưng truyền tới tứ chi.

“Ngay trong đêm nay, ngay trong đêm nay, mười năm của chúng ta, ngay trong đêm nay.” Xoay người, Dương Thành Khánh cười lớn vung tay lên, tiếng tụng kinh trong động nổi dậy.

Triển Chiêu quay đầu, nhìn, những ánh mắt si mê đó, những vẻ mặt cười ngớ ngẩn đó… Triển Chiêu yên lặng nhắm hai mắt lại, trong lòng tự dưng hổ thẹn đau đớn, nếu như hôm nay kiên quyết một chút, phải chăng…

Đột nhiên, một cơn đau bụng kịch liệt ngắt đứt dòng suy tư của y, cơn đau kia, không giống như thai nhi đấm đá thường ngày, mà như có một luồng sức mạnh khổng lồ, muốn đem bụng y xé toạc ra. Xảy ra chuyện gì? Tại sao, đau thế này? Không nhịn được oằn cong thân thể cứng ngắc lên, Triển Chiêu gắt gao nắm lấy dây thừng, nhíu mày nhắm mắt, cắn chặt răng, mồ hôi lớn như hạt đậu lăn đầy trán.

“Đau đớn sao?” Bên tai, âm thanh như ma quỷ kia lại vang lên. Triển Chiêu mở mắt ra, cơn đau dữ dội đã khiến y nói không ra lời, đã thấy Dương Thành Khánh nở một nụ cười quỷ dị, “Ngươi đau, Thần quân của chúng ta, sắp giáng lâm rồi.”

Triển Chiêu cả kinh, mở to mắt nhìn hắn, đêm nay? Mặc dù thân thể mình vẫn chưa chữa trị khỏi, thế nhưng, thai nhi mới hơn bảy tháng… Ngẩng đầu lên, y muốn hỏi cho rõ, thế nhưng đau đớn khiến y vừa lên tiếng thì chỉ có thể bật ra một tiếng rên nặng nề, cắn chặt răng, y nặng nề thở dốc.

“Triển Chiêu, đau, thì kêu lên đi.” Biểu tình trên mặt Dương Thành Khánh đã gần đến lòe loẹt, “Lẽ nào Bát vương gia không nói cho ngươi biết, hắn đã hạ cổ trùng vào bụng cho ngươi sinh, đêm nay sẽ bị thúc, mà Thần quân của chúng ta, sẽ vào đêm nay, tự mình, phá bụng chui ra!”

Lòng Triển Chiêu chìm xuống, kinh hãi đến biến sắc, Bát vương gia? Sau khi cứu Bát vương gia, mới chỉ gặp mặt có hai lần, lẽ nào là điểm tâm hôm đó, ngài ấy đem cổ trùng hạ vào trong bụng mình? Thai nhi yếu ớt vô lực kia, sẽ tự mình phá bụng mà ra? “Dương Thành Khánh!” Triển Chiêu gian nan ngẩng đầu, cắn ra từng chữ từng chữ, “Ngươi, làm gì Bát vương gia? Ngươi làm gì hài tử?”

“Không có gì?” Dương Thành Khánh đột nhiên quay đầu lại mỉm cười, “Bát vương gia, có lẽ giờ đang ở yến tiệc của quốc vương Đại Lý, chờ tín chúng của chúng ta xông vào hoàng cung, sẽ giết chết hôn quân kia. Còn hài tử…” Hắn nhìn chòng chọc vào mặt Triển Chiêu, chậm rãi nói, “Nó là hài tử thần chủ đã chọn lựa, nó có sức mạnh của thần chủ!! Triển Chiêu, ngươi đau, thì kêu lên đi, kêu thêm mấy tiếng, để ta hảo hảo nghe một chút, bởi vì, một khi nó sinh ra, ngươi sẽ vĩnh viễn không còn kêu được nữa!” Điên cuồng cười phá lên, tiếng tụng kinh kia, đột nhiên cao vút.

“Ngươi!” Triển Chiêu giẫy giụa, dây thừng nơi cổ tay, đã bị máu tươi nhiễm đỏ, lại một cơn đau bụng kéo tới, y không nhịn được cứng người lại, run rẩy, mồ hôi, ướt đẫm quần áo, ý thức đã mơ hồ, đau như muốn ngất đi.

Trong lúc hoảng hốt, trong đầu, chỉ có một cái tên lướt qua.

Ngọc Đường…

Đột nhiên một tiếng nổ vang trời, đất rung núi chuyển, đá bay loạn xạ.

Tiếng tụng kinh đột nhiên ngừng lại, đổi thành hỗn loạn ồn ào.

Triển Chiêu mở mắt ra, đã thấy cửa động ngập đầy bụi bặm, một đám người tụng kinh kia nhao nhao kêu gào chạy tán loạn ra khỏi động.

Trong lòng cả kinh, đã thấy trong lớp bụi bay mù mịt, thoáng qua một bóng dáng bạch y, ánh kiếm trong tay lóe lên, phi thân lao tới đâm về phía Dương Thành Khánh trên tế đàn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.06.2018, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



29

Đuổi theo lâu như vậy, chờ đợi lâu như vậy, cũng nhẫn nhịn lâu như vậy, chỉ đợi thời khắc này, đem thù mới hận cũ mạnh mẽ thanh toán một phen.

Bạch Ngọc Đường lẫn trong đám người, nhìn Dương Thành Khánh cười ngông cuồng, tức đỏ cả mắt, chỉ hận không thể dùng một chiêu kiếm mà găm hắn vào tế đàn.

Triệt Địa Thử Hàn Chương chôn lôi hỏa đạn xuống lòng đất trong động, cho nổ, một tiếng vang động trời.

Thừa dịp đất đá tứ tung, đoàn người nhốn nháo, Bạch Ngọc Đường phi thân nhảy lên tế đàn, nhún mũi chân, liền đâm một kiếm về phía Dương Thành Khánh.

Dương Thành Khánh thấy mọi người dồn dập chạy khỏi động, đang lúc kinh hãi, chỉ thấy một thanh kiếm nhắm thẳng ngực mình mà tới. Hắn xoay người trong chớp mắt, trong tay đã có thêm một thanh nhuyễn kiếm, còn chưa chờ Bạch Ngọc Đường tới gần người, kiếm phong trong tay đã biến ảo.

Thân hình Bạch Ngọc Đường dời đi, liền lướt sang bên người Dương Thành Khánh, ánh kiếm lóe lên, đâm thẳng qua, chiêu kiếm này, như băng cứng trong trời đông giá rét, không chút kiểu cách, trực tiếp lấy tính mạng người.

Dương Thành Khánh điểm mũi chân, cơ thể hơi lướt lên trước, lấy ngực chặn lại, chỉ nghe “Keng” một tiếng kiếm vang lên, liền cản lại Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường ngả ra sau, chân trụ vững, cầm kiếm ở ngực, mạnh mẽ tiếp cận Dương Thành Khánh, ánh mắt, như lưỡi đao đâm người, cũng như hỏa diễm chước người.

Dương Thành Khánh cười khẩy, tay nắm chặt lại, nhuyễn kiếm kia vang một tiếng “Tranh”, mũi kiếm như cành liễu trong gió táp.

Một đợt giao thủ vừa rồi, song phương thăm dò thực lực của đối phương.

Hoàng cung Đại Lý, một mảnh ca múa mừng cảnh thái bình.

Đại Lý vương nâng chén mời rượu, Bát Hiền vương cười đáp lại, uống rượu, chén vang, khách và chủ dung hợp.

Bỗng nhiên một đại thần vội vã chạy vào đại điện, bước nhanh đến bên người Đại Lý vương, thấp giọng nói: “Bệ hạ, Đông, Tây cung môn có một đám bạo dân muốn xông vào.”

“Tái tham.” Đại Lý vương thấp giọng nói, phất tay cho người đến lui ra, hướng về phía Bát vương nhẹ nhàng nở nụ cười.

Bát vương gia cười khẽ gật đầu, ánh mắt lại quay về ca vũ.

Triển Chiêu nhọc nhằn ngẩng đầu lên, ngưng thần tĩnh khí, nhìn Bạch Ngọc Đường và Dương Thành Khánh không chớp mắt.

Bạch Ngọc Đường quay lưng về phía y, tạo thành tư thế đối lập với Dương Thành Khánh.

Vừa nãy tuy chỉ một tiếng kiếm vang lên, nhưng hai người hắn đã giao thủ mười mấy chiêu.

Kiếm pháp của Dương Thành Khánh thay đổi thất thường, quỷ dị khó lường, mà trong lòng Bạch Ngọc Đường lúc này dường như hơi nôn nóng, mỗi lần ra tay, mặc dù nhanh chuẩn tàn nhẫn, thế nhưng quá mức rõ ràng, khiến Dương Thành Khánh liếc qua là thấy rõ chiêu thức của hắn.

Nếu Bạch Ngọc Đường không bình tĩnh lại…

Cơn đau quặn chợt kéo tới cắt đứt suy nghĩ của Triển Chiêu, sức mạnh kinh khủng kia giống như muốn xé rách bụng mình ra vậy, Triển Chiêu nghiến răng, trên người, mồ hôi lạnh đã ứa ra ròng ròng, nắm chặt dây thừng, đau đến co giật, cũng không dám phát ra một tiếng rên rỉ.

Nếu bị Ngọc Đường nghe thấy, chắc chắn sẽ quấy rối tâm thần của hắn, nếu như hắn quay đầu lại, Dương Thành Khánh sẽ lấy mạng hắn mất.

Nhưng tất cả những điều đó, không tránh được con mắt của Dương Thành Khánh, hắn nhíu mày cười khẽ: “Bạch Ngọc Đường, ngươi không phải tới cứu Triển Chiêu sao? Làm sao đều không liếc y một cái, y, nhưng là đau gần chết rồi.”

Bạch Ngọc Đường bắt đầu hoảng loạn, một tia đau lòng thoáng qua, tay cầm kiếm siết chặt, nhịn xuống kích động quay đầu lại.

Triển Chiêu bắt đầu lo lắng, hai bên đối chọi, công tâm là thượng sách, Dương Thành Khánh này rất nham hiểm, thấy thân hình Bạch Ngọc Đường nhoáng một cái, sợ là trong lòng lại rối loạn mấy phần, nghĩ tới đây, Triển Chiêu hít sâu một hơi, đè nén lại cơn đau như xé, chậm rãi nói: “Ngọc Đường, ta không có chuyện gì, đừng nghe lời hắn, phải, bình tĩnh.”

Nói xong một câu, mà giống như bị tra tấn, hàm răng Triển Chiêu cắn chặt, chỉ thấy miệng đầy mùi máu tanh.

Bạch Ngọc Đường khẽ run lên, siết mạnh tay cầm kiếm, hắn nghe sao không biết, Triển Chiêu lúc này nhất định là đau đớn khôn cùng, thế nhưng, một tiếng “Ngọc Đường” kia, dần dần vỗ về nôn nóng bất an trong lòng hắn.

Hàn quang trong mắt lóe lên, hắn vung kiếm đâm tới.

Chỉ hơi động, Dương Thành Khánh kia liền giật kiếm nghênh đón.

Kiếm vang lên, cắt vào không khí, như hổ gầm long ngâm.

Kiếm khí, tạo nên một trận bụi bặm, cát bay đá chạy.

Song kiếm tương giao, nhanh như chớp giật, chỉ thấy được từng đạo từng đạo bạch quang.

Hoàng cung Đại Lý, đèn đuốc sáng ngời.

Tiếng ca vũ, đã không che giấu nổi tiếng ồn ào truyền đến từ đằng xa, Bát vương gia cúi đầu uống rượu, nhưng ánh mắt lại liếc nhìn Đại Lý vương.

Lúc này, lại một đại thần lao vào điện, chạy về phía Đại Lý vương: “Bệ hạ, bạo dân đã xông vào cửa cung.”

“Tái tham.” Đại Lý vương hình như có chút bồn chồn không yên.

Bát vương gia nhẹ nhàng nở nụ cười, uống một hơi cạn sạch ly rượu, đứng dậy vái nói: “Bệ hạ, bản vương có một bảo vật, muốn trình hiện bệ hạ.”

“Ồ? Bát Hiền vương hà tất khách khí như thế, không bằng mọi người cùng nhau xem xét một phen.” Đại Lý vương đổi lại vẻ mặt bình tĩnh.

Bát vương cười nhanh chân bước lên trước, đột nhiên mặt trầm xuống, từ ống tay áo móc ra một cây chủy thủ, đâm về phía Đại Lý vương.

Đúng lúc này, một vỏ kiếm bỗng dưng bay ra, bắn trúng vào tay Bát Hiền vương, Bát vương bị đau buông lỏng, đao rơi xuống mặt đất, còn chưa hoàn hồn, liền bị chúng hộ vệ bắt giữ. Ngài quay đầu, đã thấy Đoàn Nguyên Tư từ sau màn che đi ra, “Bát vương gia, ngài bị Dương Thành Khánh khống chế rồi.”

Triển Chiêu đau đến nhíu chặt lông mày, nhìn hai người đang giao chiến.

Lúc này, hai người đã tiến vào bạch nhiệt, thắng bại, phải xem ai tìm được sơ hở của đối phương trước.

Đột nhiên bước chân Dương Thành Khánh dao động, tựa hồ là không đứng vững, mềm nhũn xuống.

Bạch Ngọc Đường tin là thật, nhảy tới trước một bước, đâm thẳng tới.

“Ngọc Đường cẩn thận.” Triển Chiêu kinh hoảng la lên, tiếng còn chưa hạ, mũi kiếm Dương Thành Khánh đã xoay một cái, chém vào y phục trước ngực Bạch Ngọc Đường.

Máu, tràn ra, nhuộm đỏ bạch y.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, h3ob3o, Hạ Lan Kỳ Vũ và 81 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.