Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly

 
Có bài mới 19.06.2018, 19:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



24

Thiên Tầm tháp, cao ngàn thước.

Bạch Ngọc Đường chạy đi không ngừng không nghỉ, đến nơi thì, nơi này đã trống không không còn một bóng người.

Nơi này, ngay ở nơi này, lần trước, hắn thiếu chút nữa đã mất đi Mèo Con, lần này, hắn thật sự đã mất Mèo Con rồi.

Tìm kiếm khắp nơi, Bạch Ngọc Đường gần như muốn lật tung tất cả lên, nhưng mà, thậm chí ngay cả một dấu vết có người từng đi qua cũng đều không có. Bạch Ngọc Đường không nhịn được chán nản, tặc nhân này, lại có thể biến mất sạch sẽ như vậy.

Bay lên đỉnh tháp, xa xa Điểm Thương sơn đứng sừng sững, đẹp đẽ mê người, nhưng trong lòng Bạch Ngọc Đường lại giống như gió tuyết trên đỉnh núi kia, bợt bạt lạnh lẽo. Đột nhiên một cơn đau đớn vì lực bất tòng tâm lan tràn ra khắp toàn thân, Bạch Ngọc Đường có chút đứng không vững, Mèo Con, vì sao lúc nào ngươi cũng tự chủ trương? Ngươi đối với người nào cũng tốt, nhưng một mực trừ chính ngươi ra.

“Mèo Con, Triển Chiêu!”

Tháp tự vô ngôn, chỉ có một tiếng gọi kia vang vọng tha thiết.

Sau khi bị bắt Triển Chiêu liền bị bịt hai mắt lại, hai người hai bên trái phải giải y đi, không biết đi bao nhiêu lâu, cuối cùng cũng dừng lại.

Cởi dải vải bịt mắt ra, Triển Chiêu nhìn khắp bốn phía, không khỏi run lên trong lòng.

Nơi này là một sơn động thiên nhiên, ước chừng có thể chứa được 500 người, trong động âm lãnh khô ráo, bốn phía có vô số dạ minh châu tô điểm chiếu sáng. Sâu trong động, là một thần đàn tứ phương, bốn cây cột đứng vững bốn góc, trên thần đàn, không hề có thứ gì, rồi lại giống như đang đợi thứ gì được đặt lên đó.

“Nhìn thấy rồi sao?”

Triển Chiêu xoay người, Dương Thành Khánh đang cười đứng trước mặt y.

“Ngươi muốn ta đến đây, đến tột cùng là muốn làm gì?” Triển Chiêu cao giọng trách hỏi, mắt sáng như đuốc.

“Không phải ta muốn ngươi đến.” Dương Thành Khánh cười lạnh, “Là thần chủ của chúng ta muốn ngươi đến.”

“Thần chủ?” Triển Chiêu sững sờ, đã thấy Dương Thành Khánh đi thẳng tới trước thần đàn.

“Mười năm, chúng ta nỗ lực đã mười năm, thần chủ cuối cùng cũng đưa ngươi đến trước mặt chúng ta, chúng ta đã đợi ngày thành công này quá lâu rồi.” Dương Thành Khánh tự nhủ, nhưng trong mắt lại ngập vẻ hồi tưởng, “Càn Khôn đảo nghịch, trần lý bất tồn. Ngay từ khi bắt đầu thần chủ đã viết hết tất cả, chờ chúng ta thực hiện từng thứ một.” Dương Thành Khánh đột nhiên xoay người nhìn chòng chọc Triển Chiêu, trong mắt là tham lam cùng hưng phấn, “Ngươi, chính là minh chứng tốt nhất cho Càn Khôn đảo nghịch. Chỉ cần ngươi xuất hiện, tín đồ của chúng ta sẽ biết, thần chủ đã đến, đại ngôn của thần chủ đã ứng nghiệm. Diệt Đại Lý, con trai của ngươi, chính là Thần quân của tân quốc chúng ta. Ha ha ha ha!!” Dương Thành Khánh cuồng loạn cười to, giống như đã mất đi lý trí.

Triển Chiêu choáng váng, mặc dù mình thân kinh bách chiến, nhưng chưa từng trải qua qua chuyện như thế này.

“Hiện tại, đại ngôn của thần chủ đã lan truyền, thời gian sắp đến, Triển Chiêu, thời gian sắp đến.” Nụ cười của Dương Thành Khánh đã kinh biến đến mức vặn vẹo.

“Thời gian sắp đến gì cơ?” Triển Chiêu hơi bước lên trước một bước, tay bất giác bảo vệ bụng.

“Biết thần đàn kia tại sao lại để trống không?” Dương Thành Khánh nhìn chằm chằm Triển Chiêu, Triển Chiêu chưa bao giờ từng thấy một ánh mắt mờ mịt mà khát vọng đến như vậy, đột nhiên cảm thấy ớn lạnh cả người, “Nơi đó, là chuẩn bị cho ngươi, khi thời gian đến, Thần quân của chúng ta, sẽ ở nơi đó, hiện ra trước mắt chúng ta.”

“Vì sao lại là ta?”

“Bởi vì ngươi là sự lựa chọn của thần chủ.” Sắc thái trong mắt Dương Thành Khánh biến ảo, cuối cùng nuốt chửng tất cả hắc ám, như thể muốn nuốt chửng luôn cả Triển Chiêu vậy, “Chúng ta đưa lên nhiều người như vậy, nhưng những nam nhân vô dụng đó không thể thai nghén được Thần quân của chúng ta, chỉ có ngươi, ngươi sống sót, Người cũng sống sót. Ha ha ha ha, Triển Chiêu, tất cả những thứ này, đều là thần chủ hoàn hảo viết ra, ngươi, còn có thể phản kháng sao?”

Triển Chiêu cảm thấy lòng nặng nề, nghĩ đến những nam nhân vì thế mà chết đi, trong lòng trào lên một cảm giác bi thương không nói được thành lời. Cắn chặt răng, cúi đầu, hài tử trong bụng như cảm nhận được sự đau lòng của y, nhẹ nhàng đá y một cước.

Ngẩng đầu, Triển Chiêu nhẹ nhàng nở nụ cười, nhưng ánh mắt vô cùng kiên nghị: “Dương Thành Khánh, ngươi quá khinh thường Triển mỗ, tuy rằng hôm nay bị bắt, nhưng Triển mỗ tuyệt đối không phải người sợ chết, để người khác bài bố.”

Lời nói chưa dứt, Triển Chiêu đột nhiên di chuyển thân hình đến bên người một bạch y nhân, trượt theo cánh tay của gã vuốt một cái, liền đoạt đao trong tay gã.

Tất cả những thứ này, chỉ xảy ra trong chớp mắt, đợi đến lúc tên kia phản ứng lại, Triển Chiêu đã vọt xa mấy thước, y khẽ mỉm cười, nâng đao đâm về phía bụng mình.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.06.2018, 19:26
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



25

“Triển Chiêu!” Dương Thành Khánh không ngờ Triển Chiêu lại có hành động như thế, hoàn toàn biến sắc, lao đến trước mặt Triển Chiêu định đoạt đao. Hắn quýnh lên, bộ pháp hơi có chút lộn xộn, vừa vặn để lộ ra kẽ hở trước ngực.

Triển Chiêu mừng thầm trong bụng, vung tay lại, đao kia thẳng tắp đâm về phía ngực Dương Thành Khánh.

Mắt thấy lưỡi đao đã chạm vào vạt áo Dương Thành Khánh, Dương Thành Khánh kia lại ngoài dự đoán của mọi người mà né đi, đao sượt chếch qua ngực, mà người hắn đã trượt tới sau lưng Triển Chiêu.

Triển Chiêu kinh hãi, không nghĩ rằng người này vậy mà lại có công phu thượng thừa cỡ đó. Y nhảy tới một bước đứng vững, lại nghe thấy chưởng phong sau lưng.

Nếu là bình thường, Triển Chiêu tất có thể tránh thoát chưởng này, thế nhưng hiện tại, y xoay người ngăn cản không kịp, bối tâm liền mạnh mẽ trúng một chưởng. Triển Chiêu chỉ cảm thấy trong lồng ngực dường như có một ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, thất kinh bát mạch đều chấn động, khí tức bị nghẹt lại, nhiệt huyết dâng lên, vừa lên tiếng, một ngụm máu tươi phun ra ngoài.

Chậm rãi chống đao quỳ xuống, Triển Chiêu chỉ thấy trời đất quay cuồng, thân thể mình lúc này không có cách nào chịu đựng được một chưởng bình thường như vậy. Hình như kháng nghị y liều mạng như vậy, bào thai trong bụng càng ra sức quyền đấm cước đá, Triển Chiêu chỉ thấy một trận đau đớn cào cấu, ôm bụng từ từ ngã xuống đất.

Trước khi ngất đi, chỉ nghe âm thanh lạnh lùng của Dương Thành Khánh: “Kéo xuống, trói lại, đem đi nhốt.”

Trước khi ngất đi, Triển Chiêu phảng phất nhìn thấy bóng dáng bạch sắc tiêu sái kia, phảng phất tìm thấy một đôi tay ấm áp, phảng phất nghe thấy tiếng người kia cất tiếng gọi “Mèo Con”.

Ngọc Đường…

Bạch Ngọc Đường kéo lê bước chân nặng nề tìm kiếm trong rừng, bỗng dưng trong lòng căng thẳng, không hiểu vì sao lại thấy sống lưng lạnh buốt.

“Mèo Con.” Miệng không tự chủ thốt ra cái tên đó, Bạch Ngọc Đường cuồng loạn, linh cảm không lành ùn ùn kéo đến đè nặng xuống.

Một ngọn lửa vô danh bất ngờ xông lên đầu, Bạch Ngọc Đường rút kiếm múa tung một trận, chỉ một thoáng cỏ cây đều ngã rạp, lá bay tán loạn. Cái gì phong lưu thiên hạ một mình ta! Cái gì Cẩm Mao Thử! Bạch Ngọc Đường, ngươi thật sự chỉ là một con chuột, ngay cả người mình thích cùng hài nhi mình đều không bảo vệ nổi.

Thu kiếm, hắn thở dốc nặng nề, một quyền đấm vào thân cây, khiến lá cây chấn động rụng rơi lả tả.

“Mèo Con!” Ngươi không thể có chuyện, lòng chợt dâng lên một nỗi sợ hãi khôn cùng, Bạch Ngọc Đường thốt nhiên ngã quỵ xuống mặt đất.

“Bạch huynh!” Rất xa nghe như có người gọi tên mình, Mèo Con, Bạch Ngọc Đường giật mình ngẩng đầu, nhưng là Đoàn Nguyên Tư, “Bạch huynh, chúng ta biết tại sao Dương Thành Khánh muốn bắt Triển huynh rồi.”

Biệt viện Đoàn phủ.

Trong đại sảnh, tụ đầy người.

Trên tay mỗi người đều cầm một tờ giấy, tờ giấy này, trong một đêm, phát khắp toàn cảnh Đại Lý.

Trên giấy, dùng một phù hiệu kỳ lạ vẽ nên một hình vẽ, giữa hình vẽ, là dùng văn tự dị tộc viết xuống.

Bí quyết kiểm soát chứng tăng động giảm chú ý ở trẻ nhỏ

Cách chữa hôi miệng nhanh nhất không phải ai cũng biết!
“Đây là cái trò quỷ gì?” Bạch Ngọc Đường lúc này tâm phiền ý loạn.

“Càn Khôn đảo nghịch, trần lý bất tồn. Hữu nam nhâm tử, quý vi Thần quân.” Đoàn Nguyên Tư chậm rãi nói, “Đây là một kinh văn tà giáo của Đại Lý, bản kinh thư này, có người nói là thần chủ tà giáo kia lưu truyền nhân gian, những việc nhắc đến, đều là quái lực loạn thần. Nhưng, không biết vì sao, giáo này có tín chúng rất rộng, mười năm trước, giáo này phát sinh một đợt đại bạo động, tín đồ bức thẳng tới hoàng cung, nói là muốn kiến tân quốc. Bệ hạ rất vất vả mới làm lắng lại bạo động, tức thì cấm sách này, diệt giáo này. Mười năm nay, tà giáo vẫn không có bất cứ động tĩnh gì, không nghĩ tới, lần này dĩ nhiên tro tàn lại cháy.”

Ngừng lại một chút, Đoàn Nguyên Tư thấy mọi người đăm chiêu, nói tiếp: “Từ xưa chỉ có nữ nhân sinh con, nam nhân sinh con, chính là Càn Khôn đảo nghịch. Theo kinh văn, Càn Khôn cũng làm trái thì, chính là lúc Đại Lý quốc diệt vong. Lần này tà giáo lại bắt đầu, có lẽ muốn mượn việc Triển huynh mang thai, hiệu lệnh giáo chúng, bạo động diệt quốc.”

Mọi người trầm mặc, không ngờ rằng, chuyện Triển Chiêu thai nghén, sau lưng dĩ nhiên có bối cảnh như thế.

“Nhưng.” Bạch Ngọc Đường cảm giác mình sắp nói không ra lời, “Vì sao lại là Triển Chiêu?”

“Kỳ thực, Triển huynh cũng không phải người đầu tiên.” Đoàn Nguyên Tư nói, “Hôm qua, trong một hang động trên Điểm Thương sơn, phát hiện mấy thi hài nam nhân, mà những nam nhân này, đều có mang thai.”

Mọi người vừa nghe, không khỏi hít vào một hơi lạnh.

“Mèo Con.” Bạch Ngọc Đường gần như nghẹn ngào.

“Nguyên nhân những nam nhân này chết, đều là bởi không thể chịu đựng được nỗi khổ nghịch thiên thai nghén.” Đoàn Nguyên Tư than thở.

Trầm mặc.

“Dương Thành Khánh!” Bạch Ngọc Đường cắn chặt răng, “Nếu không chém chết ngươi thì ta không phải Cẩm Mao Thử Bạch Ngọc Đường.” Quay đầu lại nhìn Đoàn Nguyên Tư, “Chúng ta nên làm sao?”

“Chờ!” Đoàn Nguyên Tư nói.

“Chờ?” Bạch Ngọc Đường một chưởng vỗ xuống bàn, giận dữ hướng về Đoàn Nguyên Tư nói, “Triển Chiêu nằm trong tay đám tặc nhân kia, không biết an nguy, ngươi lại muốn ta chờ!”

“Bạch thiếu hiệp đợi một chút, đừng sốt ruột.” Công Tôn Sách đột nhiên nói, “Nếu Triển hộ vệ quan trọng đối với đám người kia như vậy, hẳn là tạm thời không nguy hiểm đến tính mạng, hiện tại tà giáo đã bắt đầu trắng trợn tuyên truyền, tin rằng không bao lâu nữa sẽ có hành động.”

“Chờ, cũng không phải ngồi chờ chết, mà là phải chờ đợi thời cơ tốt nhất, đi cứu Triển Chiêu.” Lư Phương lúc này cũng lên tiếng, “Ngũ đệ, chúng ta cũng không phải chưa từng đi kiếm Dương Thành Khánh kia, đệ không phải không biết, bọn chúng ẩn náu kín đáo như thế nào.”

“Đúng đấy, Ngũ đệ.” Tưởng Bình nói, “So với bây giờ mò kim dưới đáy biển, không bằng dùng khỏe ứng mệt…”

“Chờ chờ chờ!” Không đợi hắn nói xong, Bạch Ngọc Đường đã hất tung cả cái bàn lên, cả giận nói, “Triển Chiêu giờ đang gặp nạn, thế mà các ngươi lại chỉ biết chờ. Các ngươi không đi tìm, ta đi.”

“Ngũ đệ.” Tứ Thử còn lại hô lên.

“Ai cũng đừng hòng cản ta.” Bạch Ngọc Đường nhìn mọi người chung quanh, quay đầu, nhanh chân bước ra đại môn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 19.06.2018, 19:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 18.09.2016, 03:05
Bài viết: 474
Được thanks: 66 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Minh nguyệt thiên lý - Bồ Đề Lưu Ly - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



26

Gió thu lên, trăng tròn sáng.

Bạch Ngọc Đường chán nản quăng mình lên giường, bôn ba mấy ngày, thật sự rất muốn ngủ thiếp đi một giấc.

Nhưng hắn không sao dám nhắm mắt lại, cứ hễ nhắm mắt, nụ cười thanh thiển của người kia làm sao cũng không gạt ra được khỏi trí óc.

Hơn một tháng, Mèo Con giống như đã biến mất khỏi thế gian này vậy, làm thế nào cũng không tìm được.

Chỉ là, những lời đồn đại tà giáo kia tung ra ngày càng nhiều, bỗng nhiên có người nói ở đỉnh tuyết phía Bắc Điểm Thương sơn phát hiện một thi thể nam tử hắc y mang thai, mấy ngày sau lại có người nói vừa nhìn thấy một nam tử thai nghén xuất quan ở quốc cảnh…

Như đã an bài tốt, địa phương mà mỗi lần tin tức nhắc đến đều cách nhau rất xa, giống như cố ý khiến người ta hối hả ngược xuôi.

Mặc dù biết tất cả đều là kế sách Dương Thành Khánh cố ý sử dụng để lao binh, nhưng Bạch Ngọc Đường vẫn không sao nhịn được lần lượt đuổi theo điều tra tìm hiểu, chỉ vì, đó là Mèo Con của chính mình.

Điểm tâm hôm trước, Công Tôn Sách vô ý nhắc tới, thai nhi trong bụng Mèo Con đã hơn bảy tháng, nếu không được đối xử tốt, với thân thể lúc này của y, lúc nào cũng có thể động thai khí.

Nghĩ đến đây, Bạch Ngọc Đường buồn bực vươn mình ngồi dậy.

Ngoài cửa sổ, nguyệt hoa như nước, hoàn toàn yên tĩnh. Bạch Ngọc Đường nhớ đêm đó trong rừng rậm, Mèo Con của hắn, hỏa nhiệt chước người; nhớ tới ngày ấy ở Thiên Tầm tháp, Mèo Con của hắn, cứng cỏi yếu ớt; nhớ tới khi ấy trong viện, Mèo Con của hắn, ôn nhuận như ngọc; hắn thậm chí tưởng tượng ra đêm ly biệt ấy, Mèo Con của hắn, nhất định là vô cùng dứt khoát quyết tuyệt…

Nhưng, Mèo Con, ngươi có biết, lần này ngươi ra đi, không chỉ mang theo hai người, lần này ngươi đi, ngay cả Bạch Ngọc Đường ta, cũng đã mang theo mất rồi.

Triển Chiêu bị một cơn lạnh đánh thức, liền cảm thấy bụng đau đớn không thôi.

Tay không thoát khỏi dây trói sau lưng được, y chỉ có thể cứng còng cuộn mình lại, cắn chặt răng, mặc cho cơn đau kia chậm rãi tản đi.

Hơn một tháng, y có thể cảm giác, tay chân hài tử càng ngày càng mạnh mẽ, mỗi một lần đạp đều khiến y đau đến chết đi sống lại, Triển Chiêu nghĩ đến dáng vẻ thai nhi giương nanh múa vuốt, thật giống như Bạch Ngọc Đường kia.

Trong lòng lướt qua một dòng nước ấm, Triển Chiêu nhắm mắt lại, nhưng đã tỉnh ngủ, trong đầu, bóng dáng bạch y nhân kia càng thêm rõ nét.

“Ha ha, vị khách quan kia càng là buồn cười, Đại Lý lại không phải hậu viện nhà ngươi, ngươi có thể tới, ta liền không thể tới?”

“Mèo Con thối, hôm nay ngươi rõ ràng không khỏe, làm gì còn muốn cùng Bạch gia ra ngoài, ngươi còn sợ ta hành sự không tốt? Đừng có ép Bạch gia phát hỏa!”

“Được rồi, mèo thối, đừng bày cái mặt thối đó ra cho Bạch gia… cho Bạch mỗ xem, nhanh lên một chút, Công Tôn tiên sinh đã dặn, muốn ta coi chừng ngươi ăn hết mấy thứ này.”

“Ai, thực sự là, sớm biết như vậy, liền không muốn cứu tỉnh ngươi, lúc ngươi hôn mê, gọi Ngọc Đường Ngọc Đường đến là thân thiết.”

“Vô lễ? Ngày nào ngươi cũng để Công Tôn tiên sinh sờ, để đại tẩu ta sờ, Bạch Ngũ gia ta tốt xấu cũng cha của hài nhi này, ngươi lại không để ta sờ! Còn nói ta vô lễ.”

“Mèo Con! Bây giờ ngươi còn muốn ta làm quân tử sao?”

Triển Chiêu khẽ mỉm cười, Ngọc Đường…

“Triển Chiêu, tối qua ngủ có ngon giấc không?” Cách đó không xa có người nói chuyện, lòng sững lại, Triển Chiêu ngẩng đầu, ánh mắt hết sức lạnh lùng, Dương Thành Khánh cười khẽ, “Xem dáng vẻ ngươi cười, ta còn thực sự không đành lòng đánh thức ngươi.”

“Dương Thành Khánh, ngươi lại muốn làm cái gì?” Triển Chiêu lạnh lùng nói.

“Ngày hôm nay, khí trời rất tốt. Ta muốn mang ngươi ra ngoài, đi dạo một chút.” Dương Thành Khánh nói từng chữ một, nhưng trên mặt lại nụ cười ý vị thâm trường.

Một đêm không chợp mắt, trời vừa sáng thì Bạch Ngọc Đường rốt cục không chống cự nổi cơn mỏi mệt, dần thiếp đi. Khi nhắm mắt, lại nghe thấy ngoài sân trên đường một trận ồn ào, mở mắt, trời đã sáng choang.

Bạch Ngọc Đường vươn mình ngồi dậy, ngày hôm nay, lại phải tiếp tục tìm kiếm Mèo Con, lấy kiếm ra khỏi phòng, đã thấy Đoàn Nguyên Tư vội vã đi tới trước mặt hắn.

“Bạch huynh, có tin tức của Triển huynh.” Đoàn Nguyên Tư hình như chạy đến đây rất gấp, thở dốc không ngớt.

“Y ở đâu?” Bạch Ngọc Đường chỉ cảm thấy tim như bị treo lên, một phát bắt lấy cánh tay Đoàn Nguyên Tư.

“Ở trên đường, Dương Thành Khánh lôi Triển huynh ra dạo phố.” Đoàn Nguyên Tư vội nói.

Bạch Ngọc Đường thấy lòng nặng trĩu, một ngọn lửa xộc lên, nắm chặt kiếm, lao ra cửa như bay.

Trên đường, giấy vàng khắp chốn, đều là kinh văn của tà giáo kia. Rất nhiều đại môn mở rộng, cũng đã không còn bóng người, Bạch Ngọc Đường ngẩng đầu nhìn ra xa, âm thanh náo động kia đang dần khuất. Mèo Con, Bạch Ngọc Đường đề khí nhảy một cái, nhảy lên nóc, tìm kiếm âm thanh vụt qua.

Gần tới rồi, càng lúc càng gần.

Đã thấy đám người sôi sục, đã nghe thấy tiếng niệm chú ồn ào, Bạch Ngọc Đường trở nên kích động, đáp xuống nóc một căn nhà, ánh mắt quét qua, chính giữa đội ngũ, có một chiếc xe, nam tử bị trói hai tay đứng thẳng trên xe, chính là Triển Chiêu.

Chỉ một thoáng, Bạch Ngọc Đường thấy tim mình bị bóp nghiến lại, đau không thở nổi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.