Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 14.06.2018, 00:12
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 843
Được thanks: 7478 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 120: Phượng cầu Hoàng

Editor: Gà

Khi hoa mai Đại Long nở lần đầu, Kinh thành bắt đầu nổi lên một trận tuyết nhẹ, cả Kinh thành được bao phủ trong màu trắng bạc, Khúc Khinh Cư mặc áo lông cáo đứng ở mái hiên, đưa tay đón bông tuyết hơi lạnh như băng.

Bây giờ nàng thấy tuyết, đã không còn kích động như ban đầu, giống như ngắm cảnh đẹp nào đó, nhìn quen thì thấy cũng chỉ có như vậy thôi. Rút tay về, nàng ngưng thần nhìn bông tuyết trong lòng bàn tay, giống một đóa hoa sáu cánh, nhìn gần rất xinh đẹp.

Lấy khăn lụa lau bông tuyết giữa lòng bàn tay, nắm chặt ấm lô: "Ngày mai chính là lễ thành thân của Thụy vương, ngày mai phải thưởng thêm gì đó, không thể phạm sai lầm."

"Nương nương yên tâm, chúng nô tỳ đã kiểm tra cẩn thận." Mộc Cận thấy hoàng hậu đã không còn đón lấy bông tuyết, lập tức nâng tay lên giúp nàng chặn bông tuyết lả tả lại, nhỏ giọng nói: "Nương nương, ở đây gió lớn, chúng ta trở về thôi."

Khúc Khinh Cư gật đầu, kéo lê áo choàng hỏa hồ, đi chậm rãi trên hành lang đỏ thắm, cung ngoa (giày) giẫm trên phiến đá phát ra tiếng vang nặng nề, nàng không cảm xúc từng bước một đi qua hành lang thật dài này, xuyên qua một cửa nguyệt lượng, trên đường thấy thái giám ra sức quét tuyết đọng, rốt cuộc học được cách lờ bọn họ đi, khom người ngồi lên phượng liễn xa hoa thoải mái.

"Khởi giá!"

Phượng liễn hơi lay động, bắt đầu từ từ đi về phía trước, đi ngang qua một tòa Mai viên thì nàng nhấc màn cửa sổ lên, nhìn một nhánh hồng mai bên trong tường đưa ra khỏi góc tường, hình như nàng ngửi thấy hương mai nhàn nhạt. Phượng liễn từ từ đi về phía trước, trong tầm nhìn này cành hồng mai càng lúc càng xa, cho đến khi không nhìn thấy nữa.

Nàng đột nhiên cảm giác hơi mất mác, thả màn cửa sổ xuống, không biết sao đột nhiên nhớ đến cái đầu tiên nàng thấy ở thế giới này khi mở mắt ra là bức họa hồng mai treo trên tường, góc bức tranh có chữ viết đẹp mắt của một cô nương, tựa như trong vườn hoa mai này, mặc dù không diễm lệ bằng hoa khác, nhưng lại có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng.

"Bái kiến hoàng hậu nương nương." Tốc độ phượng liễn chậm lại, Khúc Khinh Cư nghe được một giọng nói quen thuộc, nhấc màn cửa sổ lên nhìn nữ tử nửa quỳ ở bên cạnh phượng liễn, hơi ngẩn ra rồi mới phản ứng kịp, cười nhạt nói : "La Quý tần mời đứng lên."

"Đa tạ hoàng hậu nương nương." La Ngâm Tụ đứng thẳng người, không nhìn thẳng dung nhan Khúc Khinh Cư, chỉ thành thật nhìn xuống đất.

"Trời giá rét, sao Quý tần không ngồi bộ liễn?" Khúc Khinh Cư nhìn áo choàng đã cũ trên người nàng, hơi nhíu mày, tùy tiện nói: "Hoàng Dương, ngươi đến điện Trung Tỉnh kiểm tra xem, có làm Quý tần đợi lâu hay không, nếu có người to gan lớn mật chậm trễ chủ tử, tất cả phạt 30 trượng."

La Ngâm Tụ khẽ cúi người: "Tạ ơn hoàng hậu nương nương quan tâm, mọi thứ của tần thiếp đều hoàn hảo."

Sao Khúc Khinh Cư không hiểu những chuyện hậu cung này, thấy cao đạp thấp, ai được sủng ái ai có quyền thế ai được nâng đỡ. Tiên đế còn sống thì ngay cả hoàng hậu bọn họ cũng dám chậm trễ, chứ đừng nói La Ngâm Tụ vừa không được sủng ái vừa không có quyền thế. Nghĩ đến đây, nàng hơi trầm giọng nói: "Quý tần tam phẩm nên có xa giá dùng cho cuộc sống hàng ngày, Bổn cung tin tưởng người trong điện Trung Tỉnh cũng hiểu. Hoàng Dương ngươi đi nói cho bọn hắn biết, nếu những chuyện này cũng không hiểu rõ, thì không còn ích lợi gì nữa."

"Vâng." Hoàng Dương hành lễ, rồi hành lễ với La Ngâm Tụ, mới khom người lui xuống.

"Canh giờ không còn sớm, ta cũng nên hồi cung, Quý tần cũng sớm trở về đi thôi." Khúc Khinh Cư nhìn dáng vẻ giữ khuôn phép của La Ngâm Tụ, thả màn cửa sổ xuống, ngăn cách tầm nhìn của La Ngâm Tụ.

Phượng liễn càng lúc càng xa, nha hoàn Thư Văn bên cạnh La Ngâm Tụ nhìn phượng liễn trở nên càng ngày càng mơ hồ trong trời tuyết, dời dù về đỉnh đầu La Ngâm Tụ, nhỏ giọng nói: "Chủ tử, hoàng hậu nương nương làm người vẫn luôn ôn hòa như vậy."

La Ngâm Tụ quay đầu lại liếc nhìn phương hướng rời đi của phượng liễn, bên kia là cung Thiên Khải của Đế Hậu, nàng lộ ra chút vui vẻ nhạt nhẽo, thở dài một tiếng nói: "Nếu ta muốn sống tốt qua hết nửa đời sau, chỉ có thể dựa vào hoàng hậu nương nương thôi." Cho nên, nàng mới cố ý mặc y phục hơi cũ vô tình gặp được hoàng hậu ở đây, để hoàng hậu hiểu tình cảnh của nàng.

Hậu cung khó sống, cũng may nàng gặp được một hoàng hậu xem như là nhân hậu, nếu nhẫn tâm một chút, những ngày sau của nàng không biết sẽ như thế nào.

Xung quanh phủ Thụy Quận vương dán đầy chữ hỷ, tân khách lui tới nối liền không dứt. Mặc dù lúc này Thụy Quận vương đã thất thế, nhưng không chống nổi chuyện hôn sự hoàng thượng ban cho này, nếu bọn họ không đến chúc mừng, như thế sẽ không yên với hoàng thượng?

Chẳng qua khiến cho bọn họ bất ngờ chính là, ai đến mời rượu, Thụy Quận vương cũng không cự tuyệt, xong bữa hỉ yến, đã uống được bảy tám phần. Thật may là các tân khách cũng còn nhớ rõ thân phận tân lang của Thụy Quận vương, hơn nữa còn có Thành vương bảo giá hộ tống, nên bọn họ không dám huyên náo quá mức.

Cho đến bây giờ Hạ Kỳ và Hạ Uyên cũng chưa từng chạm mắt đối phương, hắn nhìn Hạ Uyên uống rượu như uống nước, cười xùy một tiếng, không biết còn tưởng rằng vị đệ đệ này của hắn đang uống rượu giải sầu đấy. Hắn liếc mắt nhìn lão Tứ giúp lão Tam cản rượu, thở dài, ai có thể nghĩ đến, lão Tứ lại thành người đắc ý thứ hai trong bốn huynh đệ bọn họ?

Thấy những người khác không dám chuốc nữa, Hạ Kỳ xốc bầu rượu lên, bưng ly rượu đi đến trước mặt Hạ Uyên đã uống đến hai má đỏ bừng, ngoài cười nhưng trong không cười nói: "Tam đệ, ta và đệ là huynh đệ, hiện tại là những ngày an nhàn của đệ, hai huynh đệ chúng ta cùng uống hai chén nào?"

Hạ Uyên bình chân như vại nâng ly rượu lên, cười nói: "Rượu của đại ca, dĩ nhiên đệ đệ phải uống." Nói xong, cầm lấy bầu rượu tinh xảo, rót đầy một chén ngửa đầu uống cạn, lắc ly rượu rỗng nói: "Rượu uất kim hương của Lan Lăng, chén ngọc Hổ phách. Nhưng khiến cho chủ nhân có thể say, không biết nơi nào là nhà hắn. Hôm nay có rượu hôm nay say, đệ đệ kính ca ca một chén."

Hạ Kỳ không ngờ rằng Hạ Uyên còn dứt khoát hơn so với mình, hắn chưa kịp phản ứng thì đối phương lại uống xong một chén, điều này trong nháy mắt làm cho hắn không còn hứng trí uống rượu, kẻ bị chuốc này uống rượu còn hưng phấn hơn, có ý gì?

Những người khác nhìn một màn này, cho rằng Ninh vương ỷ thế cố ý làm khó Thụy Quận vương, nhớ đến hai huynh đệ này có ân oán nhiều năm, lập tức không có ai không có mắt sáp tới, yên lặng uống rượu của mình.

Hạ Minh bên cạnh nhìn cảnh này, không biết sao bỗng nhớ đến một tin đồn bí ẩn, nói dường như Tam ca có tình ý với hoàng hậu nương nương. Ý thức được mình nghĩ đến thứ không nên nghĩ, Hạ Minh vội vàng lắc đầu một cái, giữa Tam ca và hoàng tẩu không lui đến, tại sao Tam ca có thể có tình cảm với hoàng tẩu được, chẳng qua là hai người từng suýt nữa được ban hôn cho nhau, nói vậy do có người cố ý gièm pha rồi.

Thấy Tam ca uống đến say mèm, Hạ Minh không thể làm gì khác hơn đành dìu người trở về hậu viện, khăn voan của tân nương tử vẫn chưa vén lên, rượu giao bôi vẫn chưa uống, mà tân lang đã say đến bất tỉnh nhân sự, vậy thì quá không ổn rồi.

Hạ Kỳ cũng không cản động tác của Hạ Minh, hắn cụt hứng nhìn Hạ Minh dìu người đi, xoay người ra khỏi phủ Thụy Quận vương, nhìn đường cái bên ngoài đọng đầy tuyết, thở ra một hơi khí trắng, nói với tùy tùng sau lưng: "Không khỏe, trở về thôi."

Hắn và lão Tam đấu nhiều năm như vậy, kết quả ngôi vị hoàng đế lại không rơi vào bất kỳ ai trong bọn họ, nghĩ vậy, thật sự có chút châm chọc.

Hạ Uyên vịn cửa, cước bộ lảo đảo tiêu sái đến hỉ giường, nhìn nữ nhân đang đội khăn hồng long phượng trình tường, lấy hỉ xưng ra vén khăn voan lên, ánh mắt khẽ biến, lẩm bẩm nói: "Gương mặt thật xinh đẹp."

Trong pháo hoa trên thềm ngọc năm ấy, nữ nhân mặc hồng bào đó hình như cũng sáng rỡ như thế, gương mặt tựa như nắng gắt, lóa mắt khiến người ta không nhịn được nhìn lâu vài lần.

Lấy ly rượu ra, trong ánh mắt say khướt của hắn lộ ra vui vẻ, cánh tay hai người nâng lên, giọng nói của hắn hơi khàn lại mang theo vui sướng thỏa mãn: "Cho chúng ta trăm năm hảo hợp, đầu bạc chẳng rời nhau."

Lục Ngọc Dung nhìn nam tử tuấn mỹ đang mỉm cười trước mắt, trái tim hơi loạn nhịp, hai gò má cũng nhuộm màu thêu, nhận lấy ly rượu đối phương đưa đến, trong ánh mắt ấm áp của hắn, uống cạn ly rượu giao bôi.

Hạ Uyên đưa tay ôm nàng vào trong lòng, cười đầy quyến luyến và dịu dàng: "Tốt quá, tốt quá."

Tay nàng khẽ run, cuối cùng vẫn ôm lấy nam nhân này, đêm tuyết rất dài mà cũng ngắn ngủi, nhưng đối với nàng mà nói, còn tốt đẹp hơn cả trong tưởng tượng.

Phủ Thụy Quận vương, nến đỏ cháy sáng cả đêm, như thắp lên một giấc mộng hoàn mỹ, hoàn mỹ nhưng lại có chút hư ảo.

Trong cung Thiên Khải, Khúc Khinh Cư nằm trong lòng Hạ Hành, bỗng dưng tỉnh lại từ trong giấc mộng, ngoài cửa sổ hình như có ánh sáng hơi yếu xuyên qua màn cửa sổ, nghe âm thanh tuyết rơi bên ngoài, nàng cảm thấy vô cùng an bình, ổ chăn cũng vô cùng ấm áp.

"Ngủ ngoan đi." Giọng nam nhân bên cạnh mơ mơ màng màng, có vẻ còn chưa tỉnh lại từ trong giấc mộng, nhưng cánh tay đã thành thói quen ôm nàng vào lòng, tựa như đã làm vô số lần, vừa thuần thục lại như việc đương nhiên.

Khúc Khinh Cư khẽ cười, nhấc đầu đến gần ngực nam nhân, chậm rãi nhắm mắt lại.

Gia Hựu năm thứ hai, hoàng trường tử được Hoàng đế đặt tên là Diệu [1], 《 Thích danh. Thích Thiên 》 có viết ‘Diệu, diệu dã. Quang minh chiếu diệu dã.’ Trong《 Kinh Thi. Cối Phong 》cũng viết ‘Nhật xuất hữu diệu’.

[1] Diệu: có nghĩa là ánh sáng chiếu rọi, những câu trên đều nói về sự tỏa sáng, lấp lánh của ánh mặt trời.

Chỉ một cái tên này, đã đủ thấy hoàng thượng rất kỳ vọng vào hoàng trường tử Điện hạ, dưới gầm trời này, còn có điều gì quan trọng hơn ánh sáng mặt trời đây?

Sau đó hoàng hậu dời khỏi hậu điện cung Thiên Khải, đến cung Khôi Nguyên. Có người suy đoán, lần này tầm mắt hoàng thượng sẽ dần dần chuyển qua những nữ nhân khác trong hậu cung thôi?

Ai ngờ ngay cả ăn ở của hoàng thượng đều ở cung Khôi Nguyên, nữ nhân khác trong hậu cung không thấy được thừa sủng, ngược lại tình cảm Đế Hậu càng ngày càng sâu. Gần như có khuynh hướng trở thành tình yêu thần thoại của Đế Hậu Đại Long, chẳng qua hiện nay ý niệm này còn chưa vững, ai biết phần thâm tình này của Đế Vương có thể kiên trì được bao lâu?

Hiện nay hai vị Thái hậu hậu cung không tỏ thái độ gì với chuyện này, một số ít đại thần có lòng khuyên bảo, cũng không dám đi trêu chọc sự phẫn nộ của Đế Vương. Cho nên Đế Vương tự mình sủng ái hoàng hậu, ngược lại không ai dám đi lắm mồm, có lẽ toàn bộ mọi người trong thiên hạ đang nhìn màn tình cảm tình thâm của Đế Hậu này sẽ diễn đến lúc nào mới hạ màn.

Dù có diễn hay thế nào chăng nữa, tóm lại sẽ có lúc hạ màn, dù sao bọn họ không tin trên đời này thật sự có Đế Vương trung trinh với tình yêu, tiền triều có vài Đế Hậu nổi danh tình vững hơn vàng, kết quả cuối cùng cũng không phải chỉ như vậy thôi sao?

Trên lầu Vọng Tinh cao nhất trong hoàng cung, Khúc Khinh Cư ngửa đầu nhìn bầu trời xanh quang đãng, đưa tay che ánh sáng hơi chói mắt, bỗng nói: "Mộc Cận, ngươi nói xem đám mây này sẽ biến thành hình dạng gì?"

Mộc Cận ngửa đầu nhìn đám mây trắng đó, vẫn không trả lời, bỗng thấy hoàng thượng xuất hiện ở dưới lầu, vừa nhìn đã biết đến tìm hoàng hậu nương nương: "Nương nương, hoàng thượng đến ạ."

Khúc Khinh Cư cúi đầu, thấy nam nhân vội vã đi lên lầu Vọng Tinh, trên mặt lộ ra một nụ cười.

Mộc Cận liếc nhìn đám mây trắng xinh đẹp kia lần nữa, không để ý lắm, mây vốn muôn hình vạn trạng, ai biết nó sẽ biến thành hình dạng gì? Ngược lại mặt trời chói mắt này, mỗi ngày vẫn mọc, rồi lại lặn như một điều hiển nhiên.

Hạ hành lên lầu, nhìn nữ nhân mặc phượng bào đỏ dưới ánh mặt trời, đột nhiên nghĩ đến một bài thơ tên là 《 Phượng cầu Hoàng 》.

"Hữu mỹ nhất nhân hề, kiến chi bất vong. Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng. Phượng phi cao tường hề, tứ hải cầu hoàng..."

[2] Hữu mỹ nhất nhân hề, kiến chi bất vong. Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng. Phượng phi cao tường hề, tứ hải cầu hoàng: Chốn đây có mĩ nhân này. Sau cuộc gặp gỡ lòng này không quên. Một ngày bóng nàng khuất yên. Nội tâm lại nhớ nhung xuyên đêm dài. Hỡi ơi chim phượng lượn bay. Tìm hoàng khắp chốn bao ngày bao đêm. (Nguồn: https://michellenguyen7388.wordpress.com)

"Nguyện ngôn phối đức hề, huề thủ tương tương. Bất đắc vu phi hề, sử ngã luân vong...[3]"

[3] Nguyện ngôn phối đức hề, huề thủ tương tương. Bất đắc vu phi hề, sử ngã luân vong: Kiếp sau xin hẹn gặp người. Vỗ về an ủi ta thời bên nhau. Quên đi hết những niềm đau. Bàng hoàng nghịch cảnh sẽ mau tan tành. (Nguồn: https://michellenguyen7388.wordpress.com)

Giai nhân cười một tiếng, mãi mãi không quên, cuộc đời này trầm luân.

--- Toàn văn hoàn ---



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 17.06.2018, 15:35
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 53
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 121: Ngoại truyện. Tranh mỹ nhân.

Editor: Mèo ™



Lại một năm hoa nở, phủ Thụy vương gần đây nơi nơi đều vui mừng, Vương gia vừa khôi phục tước vị Thân Vương không lâu, vương phi lại có thai, đó được xem là chuyện vui nhất trong vài năm trở lại đây của phủ Thụy vương rồi.

Trước khi được gả vào vương phủ, Lục Ngọc Dung cho rằng Thụy vương là một tên nam nhân háo sắc hoang đường, nhưng sau khi bước vào vương phủ, mới biết được những việc tai nghe mắt thấy mới đúng là sự thật. Ngày thứ ba nàng vào vương phủ, Vương gia cùng nàng trở về nhà mẹ đẻ, sau đó lại đuổi hết một đám thông phòng thiếp thất trong vương phủ đến biệt viện, tuy có một vài người là do hoàng thượng ban thưởng nên không thể đuổi ra khỏi phủ, nhưng thời gian Vương Gia đến phòng của những nữ nhân đó cũng dần ít hơn.

Chẳng biết từ lúc nào, Vương gia bắt đầu thích vẽ tranh, hơn nữa thích vẽ nhất là hoa hồng tiên diễm loá mắt, nàng từng hỏi hắn vì sao lại thích vẽ loài hoa chói mắt rực rỡ như vậy, nhưng hắn lại không trả lời.

Lúc trước khi còn chưa xuất giá, nàng đã có người trong lòng, nhưng hoàng mệnh không thể không tuân, nàng đành nhắm mắt đưa chân, gả cho tên nam nhân thanh danh bê bối nhất kinh thành này.

Nhưng có lẽ đa tình là thiên tính của nam nhân, sau khi nàng có thai, Vương gia lại bắt đầu cảm thấy hứng thú với một thiếp thất thông phòng trong phủ, mặc dù mỗi ngày đều đến thăm nàng, nhưng phần lớn thời gian lại ngủ ở chỗ thiếp thất thông phòng kia.

Nhưng đây cũng không phải là chuyện gì quá đáng ngại, nàng nhận hoàng mệnh mới gả cho hắn, hắn thích ai, sủng ái ai, thì liên quan gì đến nàng?

Tất cả những hạ nhân trong phủ Thụy vương đều biết, cảm tình Vương Gia dành cho kế vương phi tốt hơn nhiều so với vương phi tiền nhiệm, cho nên cũng không có ai dám xem thường vương phi, huống chi vương phi còn đang mang thai. Nhưng rất nhanh đã có hạ nhân tinh mắt nhận ra, dung mạo của thiếp thất thông phòng được Vương Gia sủng ái gần đây có vẻ rất giống vương phi, đám hạ nhân tức thời hiểu được, vương phi hiện thời đang có thai, không thể hầu hạ Vương Gia trong việc giường chiếu được, nên ngài mới tìm an ủi trên người người khác.

Sau khi Lục Ngọc Dung nghe thấy tin đồn, ngược lại càng thêm khoan dung với thiếp thất thông phòng kia, khiến hậu viện phủ Thụy vương càng ngày càng an bình, khác xa với hậu viện chướng khí mù mịt trước kia nhiều.

Nàng đã từng gặp một người tên là Dao Khê trong vương phủ, nàng có biết nha đầu này, trước kia là tỳ nữ cận thân của Khúc Ước Tố. Nhớ lại năm đó nàng và Khúc Ước Tố cùng làm thơ từ ca phú trong phủ Tấn An trưởng công chúa, mấy vị vương phi khác cầm tác phẩm của bọn họ bình xét, ai mà ngờ được Thụy vương phi bị xử trảm, Khúc trắc phi lại chết bệnh, mà nàng lại trở thành kế vương phi của phủ Thuỵ vương chứ.

Vận mệnh luôn buồn cười như vậy, người mình muốn thì không có được, người mình không muốn lại cố tình đưa đến trước mặt. Chằng chịt lộn xộn, đến cuối cùng, cũng không biết ai là người cười, ai là người tiếc nuối.

Lần đầu tiên nàng thấy tranh của Vương Gia là khi nàng có thai tháng thứ ba, lúc đó là đầu hạ, nàng nóng ngủ không được, liền đi dạo xung quanh hóng mát một chút. Cũng không biết tại sao lại đi tới thư phòng, thấy trên thư án có một bức hoạ chưa vẽ xong.

Đó là một bức tranh vẽ hoa mai đang nở rộ, tuyết đọng thật dày, cùng với một cỗ kiệu tinh xảo, bức rèm cửa sổ theo gió bay tung lên giữa hoa tuyết đầy trời, bên trong kiệu có một bóng người mơ hồ, chỉ lộ ra ống tay áo màu đỏ và một vạt áo choàng bằng gấm Thiên Tàm Ti.

Một bức tranh trống trải, nàng lại cảm thấy bản thân mình chính là người trong bức tranh này, dường như nàng đang chờ nữ tử trong kiệu vén bức rèm mỏng cửa sổ lên, nhưng cuối cùng đối phương đã phủ rèm xuống, che giấu toàn bộ lại bên trong.

Nàng cảm thán định vuốt ve góc tay áo đỏ như đang nhẹ bay lượn trong gió rét, kết quả tay còn chưa chạm tới bức tranh, phía sau liền truyền đến tiếng bước chân nặng nề.

Nàng giật mình quay đầu, liền nhìn thấy biểu cảm Vương Gia lạnh nhạt đứng ở trước cửa, hắn nhìn vào ánh mắt nàng, dường như nhìn người xa lạ đã từng quen biết nào đó, vừa lạnh lùng lại vừa đờ đẫn.

"Vương Gia..." Giọng nàng hơi run, không hiểu sao lại cảm thấy chột dạ.

"Sao Vương phi lại đến đây?” Hắn tiến lên thu hồi bức tranh, giọng điệu đã hoà hoãn như thường: "Ta đưa nàng về phòng, ban đêm trời tối khó đi."

Nàng theo hắn ra khỏi phòng, quay đầu nhìn cửa thư phòng đã đóng chặt, nhịn không được mở miệng hỏi: "Vương Gia vẽ  bức tranh đó hơi giống với cảnh trí Mai viên trong phủ chúng ta."

"Ừm." Hắn từ chối cho ý kiến, gật gật đầu. "Tuyết trắng mai đỏ, làm nổi bật nhau, đẹp đến say lòng người.”

Nhớ tới ý cảnh của bức họa đó, nàng không thể không đồng ý với Vương Gia, tuyết trắng mai đỏ xinh đẹp tuyệt trần, góc áo choàng đỏ của người bí ẩn trong kiệu đúng là để phối với cảnh tuyết bên ngoài, phong cách vẽ tranh của Vương Gia càng ngày càng tuyệt rồi.

Từ đó về sau, nàng không còn nhìn thấy trong tranh của Vương Gia xuất hiện người hay vật khác, ngay cả tranh vẽ nàng hay nhi tử cũng không có. Sau đó, tranh của Vương Gia lại cực kì vang danh trên khắp đại giang nam bắc, có không ít người vung tiền như rác chỉ để cầu một bức tranh của Vương Gia, tuy rằng trong phủ có không ít họa tác, nhưng nàng cũng rất ít thấy Vương Gia bán hay tặng tranh cho ai.

Nàng cũng biết quan hệ của hoàng thượng và Vương Gia không mấy thân cận, cho nên bình thường nàng và Vương Gia rất ít bị triệu tiến cung. Nhưng may mà tính tình Vương Gia hiện tại đã tốt hơn nhiều, cho nên mỗi khi trong cung có việc triệu kiến, Vương Gia cũng dằn lòng mà đi. Hơn nữa trước mặt hai vị Thái hậu và Đế hậu, biểu hiện thập phần thân thiết, ngay cả nàng cũng không nhìn ra có điểm nào mất hứng.

Nếu năm đó Vương Gia có tính tình như vậy, tình cảnh của phủ Thụy vương cũng sẽ không thê thảm như thế.

Sau này, tình cảnh phủ Thụy vương đã trở về như ban đầu, đúng lúc hoàng hậu nương nương đột nhiên có hứng thú thưởng hoạ, cho nên các thế gia muốn lấy lòng hoàng hậu, liền vung tiền cầu hoạ khắp nơi, chỉ mong có thể được hoàng hậu coi trọng.

Hoàng thượng và hoàng hậu những năm gần đây, cảm tình vẫn thâm hậu trước sau như một, đã khiến những người muốn xem náo nhiệt thất vọng rồi, cuối cùng lại đỗ lỗi đến nhan sắc của hoàng hậu, đã nhiều năm như thế mà dung mạo vẫn mê người như vậy.

Nàng bật cười trước lời đồn này, nếu bàn về dung mạo, tuy rằng hoàng hậu xinh đẹp, nhưng chưa tới mức nghiêng nước nghiêng thành. Mặc dù mày dài mắt phượng, nhưng cũng không phải khó tìm trong thiên hạ, ngay cả chân mày khóe mắt của nàng cũng là diện mạo tương tự như vậy, nhưng nàng không có làn da mịn màng như tuyết và tính cách như hoàng hậu nương nương.

Nữ nhân xinh đẹp có thể tùy ý tìm ra, cái khó có được chính là khí chất, hoàng hậu khiến người ta có cảm giác như là đã mị hoặc lại xuất trần, đã diễm lệ lại đoan trang, nữ tử mâu thuẫn như vậy sao có thể dễ dàng tìm ra trong thiên hạ này, cũng rất dễ làm cho người ta động tâm, bởi vì dường như sâu trong linh hồn toả ra thứ gì đó, làm cho người khác không thể xem thường được.

Khi Vương Gia vẽ tranh bảo nàng mang vào cung, nàng thấy thật bất ngờ, nhưng lại chờ mong hoàng hậu có thể coi trọng tranh của Vương Gia, có thể khiến địa vị phủ Thụy vương nâng cao hơn một chút, nhi tử của mình khi trưởng thành cũng có thể sống tốt hơn.

Cung Khôi Nguyên vĩnh viễn đều mang vẻ đẹp xa hoa mà tươi đẹp, mỗi lần nàng đến đây, đều sẽ bất giác quên mất đây không phải là hậu cung, mà là một phủ đệ của gia đình nào đó.

"Gặp qua tam thẩm." Đích thái tử điện hạ đã bảy tuổi đứng trước mặt nàng, dáng vẻ vô cùng đáng yêu, cho dù hiện tại điện hạ đã có thêm đệ đệ muội muội, nhưng trong kinh thành, không có ai cảm thấy địa vị thái tử có dao động gì khác.

Hoàng hậu là một nữ nhân vĩ đại, nàng giáo dưỡng thái tử rất tốt, ngôn hành cử chỉ thập phần lễ phép, cũng không cảm thấy quy củ cứng nhắc.

"Bái kiến Thái tử điện hạ." Nàng cười cười, người thích tiểu hài tử như nàng cực kỳ dễ dàng mềm lòng. "Hoàng hậu nương nương bây giờ có rảnh không?"

"Mẫu hậu nói nếu ta gặp người trên đường, thì bảo ta chuyển lời đến người, cứ vào thẳng cung là được.”  Thái tử cười nói: "Tam thẩm, ta đến chỗ phụ hoàng luyện chữ đây."

Rõ ràng là hoàng thượng ưu ái đích thân dạy hắn viết chữ, nhưng hắn lại cố tình nói thành đến bồi hoàng thượng luyện chữ. Lục Ngọc Dung thở dài, cũng đủ thấy hoàng thượng và hoàng hậu giáo dưỡng thái tử tốt đến mức nào.

Vào chính điện cung Khôi Nguyên, nàng liền nhìn thấy hoàng hậu và Tứ đệ muội đang tán gẫu với nhau, thấy nàng tiến vào liền lôi kéo nàng cùng nói những chuyện thú vị xảy ra trong kinh gần đây, không khí hòa hợp làm cho người ta cơ hồ quên mất đây là hậu cung.

Nhưng nàng vẫn nhớ Vương Gia bảo nàng mang 3 bức tranh đến tặng hoàng hậu, nàng không biết trong tranh vẽ gì, cho nên khi hoàng hậu nương nương chuẩn bị mở tranh ra xem, nàng cũng rất tò mò.

Bức tranh thứ nhất vẽ hoa lan, vừa nhìn thấy đã khiến người ta cảm thấy thoải mái thư sướng, nàng còn nhớ khi vẽ bức tranh này, Vương Gia tốn biết bao công sức, bỏ đi không biết bao nhiêu giấy mới vẽ được một bức ưng ý này, thật không ngờ Vương Gia lại đưa nó vào cung.

Bức tranh thứ hai vẽ cảnh sắc mùa xuân, non xanh nước biếc, trăm hoa đua nở, đây là cảnh trí trong hậu cung không thể thấy được, có nét xinh đẹp không chân thực. Nàng thầm thấy kinh ngạc, bức tranh này Vương Gia phải mất mấy tháng mới vẽ xong, nhưng chỉ treo trong phòng ngủ để tự thưởng thức, thế mà bây giờ lại đưa vào cung.

Khi bức tranh thứ ba được mở ra, nàng ngây ngẩn cả người, thật không ngờ bức tranh năm đó bị Vương Gia thu lại, lại xuất hiện trước mắt nàng.

"Tuyết trắng mai đỏ..." Ngón tay trắng nõn của Hoàng hậu nương nương nhẹ nhàng chạm đến một góc bức tranh, thật lâu sau mới nói: "Thật tuyệt cho một bức hoa mai đồ, tuyết càng trắng, hoa mai mới càng thêm nổi bật."

Nàng nhận thấy, chỗ mà hoàng hậu vừa chạm đến, ẩn ẩn lộ ra một bóng người, chỉ vì bóng người đó mặc màu quần áo trắng, nên rất khó phát hiện ra.

"Nhân sinh trong trời đất, như thời gian qua nhanh, như thế mà thôi..." Nàng không hiểu biểu cảm trên mặt Hoàng hậu là ý gì, thậm chí cũng không rõ vì sao hoàng hậu lại thầm thì một câu như vậy.

Cho đến khi nàng xuất cung, nàng cũng không hiểu rốt cuộc hoàng hậu nương nương có ý gì, cũng không biết hoàng hậu có thích tranh của Vương Gia hay không. Nhưng không lâu sau, hoàng hậu liền chán việc thưởng hoạ, lại chuyển qua thích nghe những chuyện xưa cổ.

Nàng không nói cho Vương Gia biết hoàng hậu thầm thì mấy câu nói không rõ nghĩa kia, Vương Gia cũng chưa bao giờ hỏi nàng chuyện tiến cung lần đó, tất cả mọi chuyện cứ thế trôi qua, điềm nhiên mà lại yên tĩnh.

Sau này, Vương Gia được hoàng thượng đặc xá, có thể vào triều tham dự chính sự, nhưng nàng lại cảm thấy Vương Gia cũng không vì thế mà vui mừng.

Vương Gia vẫn thích vẽ tranh như cũ, vẽ xong vẫn giữ riêng cho mình. Nhi tử của hai người dần dần lớn lên, dáng vẻ người trong lòng nàng cũng phai nhạt dần, như là một giấc mơ, tỉnh dậy liền biến mất.

Khi nhi tử thành gia lập thất, nhìn thấy nhi tử và con dâu bái lạy trước mình, nàng bỗng giật mình sực tỉnh, nàng đã trải qua gần cả đời người rồi.

Sau khi tân nương được đưa vào tân phòng, nàng quay đầu lại, chỉ nhìn thấy bóng lưng Vương Gia tự mình tiễn thái tử điện hạ ra về.

Hôm Vương gia mất, tuyết rơi như lông ngỗng, hoa mai trong Mai viên lại nở rực rỡ tuyệt đẹp.

Nàng ngồi ở mép giường, nhìn nam nhân đã già đi nhưng vẫn còn mang nét tuấn mỹ như lúc còn thiếu niên, lặng yên đau lòng.

"Hôm nay tuyết cũng thật lớn, chắc là rơi cả một đêm nhỉ?" Đột nhiên tinh thần phấn chấn hơn hẳn, khuôn mặt tái nhợt cũng hồng nhuận hơn.

"Vâng." Giọng nàng nghẹn ngào, con cháu bên cạnh cũng bắt đầu khóc than.

"Năm ấy tuyết không rơi nhiều như vậy, hoa mai cũng không nở đẹp như bây giờ..." Tầm mắt hắn nhìn hướng ra ngoài mai viên, lắc lắc đầu nói: "Đáng tiếc, thật đáng tiếc."

"Phụ vương..." Nhi tử đứng trước giường khóc không thành tiếng, hai mắt của nàng cũng bắt đầu ươn ướt.

"Quan nhi chớ khóc, đợi sau khi ta đi rồi, mang cái hộp gỗ đàn hương đặt ở ô kệ thứ năm trong thư phòng cùng bỏ vào trong quan tài ta." Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, thở dài một tiếng.

"Từng thấy biển xanh không muốn làm sông nhỏ... Thôi vậy....."

Nàng không biết bản thân mình đứng lên thế nào, toàn bộ vương phủ treo cờ trắng thế nào, cho đến khi nhi tử mang hộp gỗ đàn hương đựng tranh tới trước mặt nàng.

Từng cuộn tranh từ từ được mở ra, nàng giật mình như hoá đá.

Tranh vẽ một đêm tết Nguyên Tiêu, đầu đường ồn ào náo nhiệt, đèn lồng sáng rực khắp con đường, nữ tử vận váy áo đơn giản, tay cầm hoa đăng hình con thỏ, cùng với pháo hoa nở rộ phía chân trời.

Đây là một bức tranh tuyệt đẹp khiến người ta khó dời tầm mắt, có thể thấy được người vẽ đã dồn hết tình cảm để vẽ ra dáng vẻ, dung mạo của mỹ nhân trong tranh, cùng với tình yêu chôn sâu trong đáy lòng mình.

"Hành hành lại hành hành, cùng quân sinh ly biệt. Cách nhau hơn vạn dặm, mỗi người một phương trời..." Run run đọc hai câu thơ trên bức tranh, Lục Ngọc Dung nhớ tới đêm tân hôn đó, dáng vẻ của hắn khi vỗ về gương mặt nàng hết sức dịu dàng, ôn nhu.

Nhẹ nhàng cuốn bức tranh, bỏ vào hộp gỗ đàn hương, đậy nắp hộp lại, nàng lau khô khóe mắt ánh lệ: "Đặt hộp gỗ này vào bên cạnh gối Vương Gia đi."

Tranh mỹ nhân, khí khái anh hùng, chung quy cũng cùng về hoàng thổ.

Nhân sinh trong trời đất, như thời gian qua nhanh, như thế mà thôi.

Nàng nghĩ, có lẽ nàng đã hiểu ra rồi.

Tác giả có lời muốn nói: Lục Ngọc Dung và Hạ Uyên, mỗi người đều có tiếc nuối. . .

Chúc mọi người bớt đi tiếc nuối, vui vẻ nhiều hơn, đời người ngắn ngủi trăm năm, đừng nên lãng phí.


Hết chương 121

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.06.2018, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 843
Được thanks: 7478 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 122: Ngoại truyện. Tình yêu thần thoại

Editor: Gà

Gia Hựu năm thứ bảy, hoàng hậu sinh cho hoàng thượng một đại công chúa, từ đó dưới gối hai người Đế Hậu đã có hai hoàng tử, một công chúa, có trai có gái, hợp lại thành chữ hảo (好).

Suốt bảy năm hoàng thất không dâng tú nữ vào kinh, cho nên trong triều càng nhiều tấu chương khuyên hoàng thượng cho đòi tú nữ vào kinh hơn, cho dù hoàng thượng không muốn nạp quá nhiều nữ nhân vào cung, những Hoàng thất hoặc thế gia công tử khác trong kinh, bọn họ vẫn có ý muốn nạp thiếp.

Lần này Hạ Hành không quá phản đối, đồng ý với các đại thần sẽ cho đòi tú nữ vào kinh một chuyến, đợi qua tháng ba, tú nữ các nơi đã được tuyển chọn vào cung.

Những nữ tử này đều có xuất thân đàng hoàng, ngôn hành thô bỉ đã nhanh chóng bị sàng lọc ra, người tướng mạo khó nhìn thì cũng thế, trải qua một vòng sàng lọc, chỉ giữ lại hơn hai mươi người. Nhưng mà hơn hai mươi người này cũng không được xem là người trong hậu cung, trừ khi hoàng thượng chọn ai để sủng ái, nếu không thì vẫn theo quy củ, năm năm sau toàn bộ những người này sẽ bị đưa về quê nhà. Hoặc là, được hoàng hậu hoặc Thái hậu Thái phi xem trọng, thưởng cho ai đó để làm thiếp, nhưng đây cũng phải là việc các nàng muốn.

Hạ Diệu thân là thái tử Đại Long, mặc dù chỉ mới bảy tuổi, nhưng đã hiểu chuyện tú nữ vào cung là thế nào, nhóc liếc nhìn đệ đệ bốn tuổi sau lưng mình, trên mặt lộ ra biểu tình bí hiểm: "Nhị đệ, gần đây không phải đệ đang học hành sao, không bằng đi hỏi phụ hoàng xem, năm đó chính phụ hoàng đích thân dạy ta học viết chữ đấy."

Khúc Khinh Cư đứng phía sau hai người nghe được lời này của con lớn, nhịn không được khẽ cười, còn tưởng là năm nào, không phải là chuyện hai ba năm trước sao? Nàng thấy con lớn ra vẻ nghiêm túc, nên vẫy gọi hai đứa con trai đến trước mặt mình: "Đồn Đồn, Đằng Đằng đến đây!"

Hạ Diệu không ngờ mẫu hậu sẽ nghe được lời của mình, nhóc đàng hoàng dắt Hạ Đằng đi đến trước mặt Khúc Khinh Cư, nhỏ giọng nói: "Mẫu hậu, tại sao ngài cũng tới?"

"Mẫu hậu không thể đi ra ngoài một chút à." Khúc Khinh Cư ngồi xổm xuống ôm lấy hai đứa con trai, cười nói: "Ta đi đến điện Triêu Minh làm chút chuyện, hai huynh đệ các con chơi ngoan đi, buổi trưa mẫu hậu sẽ cho đầu bếp làm món ăn các con thích."

Mũi chân Hạ Diệu xoay xoay trên mặt đất, sau đó nói: "Mẫu hậu muốn đi chọn phi tần cho phụ hoàng sao?"

"Ai nói cho các con biết điều này?" Khúc Khinh Cư thấy buồn cười, nhưng nàng cũng không vì hài tử nhỏ tuổi, mà đi dỗ hài tử, ngược lại nghiêm túc giải thích: "Đúng là mẫu hậu đi gặp những tú nữ kia, nhưng không phải chọn giúp phụ hoàng các con. Những tú nữ này, trừ phụ hoàng các con ra, còn có thể đi hầu hạ những người khác."

"Vậy bảo các nàng đào giun cho con đi." Hạ Đằng phấn khởi vỗ tay: "Con đào chẳng được bao nhiêu."

Nói nhảm, người trong cung sẽ dẫn con đến chỗ có thể đào được giun à? Khúc Khinh Cư thở phì thì tiếng con lớn đã chen ngang tiểu nhi tử để kiểu đầu oa nhi này.

"Đệ ở đây xem náo nhiệt gì hả." Hạ Diệu rất uy nghiêm vỗ bả vai đệ đệ, nâng cằm nói: "Bây giờ việc chúng ta muốn làm chính là khiến đám tú nữ kia cách phụ hoàng xa một chút, chuyện đào giun có thái giám làm là được rồi, những tú nữ mềm nhũn kia nhoài người nằm sấp, chẳng có sức lực gì cả, có thể đào được giun gì, đệ là một nam tử hán cũng không làm được, chẳng lẽ những tú nữ kia có thể làm được sao?"

Hạ Đằng nghe đại ca cao giọng lên tiếng, trên mặt bánh bao lộ ra biểu tình bừng tỉnh đại ngộ, nặng nề gật đầu nói: "Dạ, khiến các nàng cách xa phụ hoàng một chút." Bé quay đầu níu tay áo Khúc Khinh Cư: "Mẫu hậu, con cũng đi, con cũng đi."

Khúc Khinh Cư cười híp mắt nhìn hai đứa con trai, hai tay con lớn chắp sau lưng, tỏ vẻ ‘Con mới không thèm đi xem những nữ nhân kia, nhưng vì mẫu hậu người, con có thể miễn cưỡng đi xem thử’, còn tiểu nhi tử ra vẻ mong đợi, bất đắc dĩ lắc đầu: "Được, hai người các con cùng đi nào."

Thấy mẫu hậu đồng ý yêu cầu của bọn chúng, Hạ Diệu vội ho một tiếng, sau đó đưa tay dắt đệ đệ, trịnh trọng răn dạy nói: "Chờ gặp được những tú nữ đó, đệ phải biểu hiện khá hơn một chút, chúng ta là hài tử của mẫu hậu, đừng làm mẫu hậu mất mặt."

Hạ Đằng ngoan ngoãn gật đầu vỗ ngực: "Ca ca yên tâm đi, chúng ta là thái tử và hoàng tử, không phải mẫu hậu đã nói sao, hai chúng ta ở chung một chỗ, chính là bánh bao hoàng kim chí tôn vô địch."

Khóe môi Hạ Diệu co quắp, loại dụ dỗ tiểu hài tử này, nhóc đã không còn tin từ lâu rồi, cũng không phải là tiểu hài tử ba bốn tuổi nữa.

Tú nữ trải qua tầng tầng chọn lọc được lưu lại vô cùng thấp thỏm bất an, chuyện hoàng thượng và hoàng hậu thâm tình, đã sớm truyền khắp cả Đại Long, các nàng sợ hoàng hậu sẽ khắt khe với các nàng, làm các nàng có mạng vào hoàng cung, nhưng không có mạng hưởng phú quý. Ai ngờ vào cung mấy ngày nay, ăn mặc ngủ nghỉ cũng không bị nửa phần khắc nghiệt, thậm chí ngay cả người bên cạnh hoàng hậu các nàng cũng chưa từng thấy qua, vào lúc này có người đến điện Triêu Minh, các nàng mới nhớ đến, đây là một vòng chọn lọc cuối cùng, để Đế Hậu tự mình nhìn kỹ các nàng, nếu hợp ý, thì có thể trở thành một trong phi tần hậu cung.

Có vài người vẫn nơm nớp lo sợ, có vài người ý định đã bắt đầu trôi nổi. Các nàng đều là những nữ tử có dung mạo vô cùng xuất chúng, nếu được lọt vào mắt xanh của hoàng thượng, lo gì không thể quang tông diệu tổ, không thể vinh hoa phú quý?

Huống chi hôm nay hoàng hậu đã song thập lại ba (ý nói nhiều tuổi), hoàng thượng chỉ lớn hơn hoàng hậu vài tuổi, nhiều năm như vậy, tình cảm sâu hơn cũng không nồng nhiệt như ban đầu nữa rồi. Các nàng đều là nữ tử đôi tám, mặc dù không xinh đẹp như hoàng hậu, nhưng ít nhất trẻ tuổi hơn hoàng hậu, có sức sống hơn hoàng hậu, đây chính là vốn gốc của các nàng.

Nhưng dù các nàng nghĩ vậy, hoàng hậu, không có cửa trẻ tuổi và đầy sức sống như các nàng, xuất hiện đã làm các nàng sợ ngây người.

Phượng Hoàng bào hoa lệ, được thêu tinh xảo, còn có làn da thắng tuyết, đâu giống một phụ nhân đã sinh ba đứa bé chứ? Đợi hoàng hậu vịn tay cung nữ, đi lên bậc thềm ngọc rồi ngồi xuống ghế Phượng, các nàng đều đồng loạt quỳ xuống hành đại lễ, suy nghĩ tự cho là đúng lúc ban đầu đã sớm biến mất tăm.

"Tất cả đứng lên đi." Khúc Khinh Cư để hai đứa con trai ngồi xuống bên cạnh mình, cười nhìn hai ba mươi nữ tử phía dưới: "Đại Long chúng ta mưa thuận gió hòa, luôn có thể dưỡng ra các loại mỹ nhân, hôm nay thấy chư vị, Bổn cung xem như thưởng tâm duyệt mục [1] rồi."

[1] thưởng tâm duyệt mục: đáng được thưởng thức, đẹp mắt đẹp lòng

Đám tú nữ không ngờ rằng hoàng hậu sẽ mỹ lệ như vậy, người dịu dàng thế này, trong lúc nhất thời lại có không ít người sinh lòng hảo cảm với hoàng hậu, quên mất ước nguyện ban đầu của bản thân.

Người có mắt nhìn thấy hai nam hài ngồi bên cạnh hoàng hậu, lập tức hiểu ra, chỉ sợ là thái tử điện hạ và nhị hoàng tử, nghĩ đến dưới gối hoàng hậu còn có một đại công chúa gần năm tháng, đầu óc thông minh đã dẹp bỏ ý định vào hậu cung, trước không nói không được sủng ái, chỉ cần đắc tội với hoàng hậu, sau này các nàng sẽ không thể sống tốt qua ngày rồi.

"Chính vụ hoàng thượng bận rộn, đặc biệt lệnh Bổn cung đến gặp các vị cô nương." Khúc Khinh Cư quét mắt nhìn vẻ mặt chư vị nữ tử phía dưới, thấy biểu hiện của những người này vô cùng thỏa đáng, trong lòng biết nhóm tú nữ này so với cuối thời Khánh Đức thì tĩnh tâm hơn nhiều: "Không biết các cô nương đã quen với việc ở trong cung chưa?"

Đám tú nữ đứng phía dưới rối rít nói rất quen, liên tục khen ngợi người và vật trong cung, cũng có mấy nữ tử cố ý biểu hiện lòng trung thành của mình trước mặt hoàng hậu, phần điệu bộ này đã biểu hiện ra tâm tư của các nàng.

Dĩ nhiên Khúc Khinh Cư hiểu, nhưng từ đầu đến cuối cũng không để ý đến sự lấy lòng của những người này, sau khi rời khỏi điện Triêu Minh, nàng nói với hai đứa con trai bên cạnh: "Nhìn thấy không, nữ tử như thế phụ hoàng các con sẽ không cảm thấy hứng thú. Bây giờ các con còn nhỏ, chỉ cần vui vẻ lớn lên là tốt rồi, những chuyện này không phải là chuyện tiểu nam tử hán nên quan tâm."

"Thân là con của người, chuyện của mẫu hậu chính là chuyện nam tử hán nên quan tâm." Hạ Diệu nâng cao cằm nói: "Nam tử hán nên như vậy."

"Dạ!" Hạ Đằng mơ màng gật đầu ở một bên, mặc dù không biết rõ, nhưng bé nghe rõ ràng mẫu hậu và nam tử hán, đối với cái này bé bày tỏ rất tán thành.

Trong lòng Khúc Khinh Cư ấm áp, ngồi xổm xuống ôm lấy hai đứa con trai: "Mẫu hậu có hai con trai nam tử hán thế này, thật hạnh phúc, vậy sau này Đồn Đồn và Đằng Đằng nhất định phải bảo vệ mẫu thân và thê tử của mình thật tốt, đây là điều nam tử hán nên làm."

"Dạ!" Hai hài tử non nớt trịnh trọng gật đầu.

Khúc Khinh Cư nhìn bọn chúng, nét mặt tươi cười như hoa.

Không lâu sau, hơn hai mươi tú nữ bị đuổi về quê nhà, lúc những tú nữ này rời đi còn vô cùng vui mừng, sau khi trở về, nếu có người hỏi, không khỏi nói hoàng hậu nương nương rất tốt, khiến một số thư sinh nghèo lại biên soạn ra một bổn văn về hoàng hậu nương nương, các chuyện xưa đều điểm tô cho hoàng hậu.

Chuyện đã xảy ra bên ngoài cung Khúc Khinh Cư không biết, nhưng trong cung lại xảy ra chuyện làm cho nàng bất ngờ, đó chính là trong vài tú nữ ở lại, có người oán trách hoàng hậu nương nương chiếm cứ sủng ái của hoàng thượng, quá mức ghen tuông.

Lời này vừa truyền ra, hậu cung nhấc lên phong ba, tất cả mọi người chờ xem náo nhiệt của tú nữ khẩu xuất cuồng ngôn này. Phải biết hoàng hậu đối đãi với Hiền phi và La Quý tần vô cùng nhân hậu, mỗi ngày hoàng thượng nghỉ ở cung Khôi Nguyên, đó là do hoàng thượng tự mình quyết định, hoàng hậu nương nương có bản lĩnh hơn nữa, cũng không thể trói chân hoàng thượng không phải sao?

Cho nên lời như vậy, trong mắt người khác, chính là một chuyện quá mức buồn cười, những năm này trong cung không phải không có cung nữ không có mắt muốn chim sẻ biến thành phượng hoàng, nhưng vẫn chưa thấy ai thành công, vị tú nữ này lấy sức mạnh ở đâu ra vậy?

Trên thực tế Khúc Khinh Cư cũng hơi ngạc nhiên, nàng ngồi ở ao đình Ngự Hoa viên, tiện tay cầm vụn bánh rải xuống cho cá vàng trong ao sen, quay đầu nhìn về phía tú nữ tên là Sở Bích quỳ trước mặt mình, đây là một cô nương rất xinh đẹp, giữa lông mày mang theo ngạo khí mà những cô nương khác không có, nàng nhận lấy khăn lau tay Mộc Cận đưa qua, thở dài một tiếng: "Những năm này, trong hậu cung chưa bao giờ thiếu nữ tử muốn làm phi tần, ngươi không phải là người thứ nhất, cũng sẽ không phải là người cuối cùng."

Sở Bích đã sớm hối hận về câu nói nhất thời tức giận của mình, lúc này nghe hoàng hậu lên tiếng, lập tức quỳ rất đàng hoàng cung kính, chỉ sợ khiến hoàng hậu tức giận, ngay cả mạng nhỏ của mình cũng không gánh nổi.

"Thân là nữ tử, nếu có thể lựa chọn, chỉ nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly [2]." Khúc Khinh Cư thấy trên mặt Sở Bích lộ ra vẻ khó hiểu, khẽ cười: "Nhưng thế gian đa phần nam tử đều bạc bẽo, nữ tử lại quá si tình, kết cục thường tàn khốc hơn so với tưởng tượng."

[2] đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly: Chỉ mong có được trái tim một người, đến bạc đầu cũng không chia lìa.

Sở Bích nghe thế, trong lòng khẽ động, chẳng biết tại sao, có thể lấy hết dũng khí ngẩng đầu nhìn hoàng hậu, lại phát hiện trên mặt hoàng hậu nương nương không hề tức giận, ngược lại mang theo một vẻ dịu dàng khó nói thành lời, trái tim nàng ta khẽ động, càng thêm hối hận oán trách bản thân nhất thời nhanh miệng.

"Hoàng hậu nương nương..." Sở Bích lắp bắp nói: "Nô tỳ biết sai, cầu xin hoàng hậu nương nương thứ tội."

"Đứng lên đi." Khúc Khinh Cư cười như không cười nâng tay: "Nếu ngươi thật sự muốn trở thành phi tần hậu cung, Bổn cung đương nhiên sẽ không ngăn cản, chỉ mong sau này ngươi đừng hối hận."

Sở Bích ngẩn ra, nàng ta biết hoàng hậu nương nương không nói dối, nhưng bây giờ nàng ta vẫn do dự.

Đang lúc này, nàng ta nghe được sau lưng truyền đến tiếng bước chân, còn chưa ngẩng đầu lên, đã nghe cung nữ thái giám trong đình quỳ xuống, trong miệng hô to hoàng thượng.

Hoàng thượng? Nàng ta đánh bạo ngẩng đầu lên, thấy tay hoàng thượng và hoàng hậu nương nương giao hòa một chỗ, trong mắt hoàng thượng trừ hoàng hậu ra, hình như không còn nhìn thấy bất kỳ kẻ nào nữa.

Nàng ta quy củ hành lễ với hoàng thượng, sau đó từ đầu đến cuối, hoàng thượng cũng không liếc nhìn nàng ta một cái, càng không có hỏi gì nàng ta. Sau đó hoàng thượng lại vội vã rời đi, nàng ta mới biết hoàng thượng còn có chính sự muốn làm, nhưng vì nhìn thấy hoàng hậu nương nương ở trong đình, mới cố ý đến xem một chút.

Tình cảm phải sâu bao nhiêu, mới có thể làm được đây?

Sở Bích đi đến trước mặt hoàng hậu, hành đại lễ: "Nam Quận viên ngoại chi nữ Sở Bích cả gan xin hoàng hậu nương nương ban Phượng ân, cầu xin hoàng hậu nương nương ân chuẩn cho nô tỳ hồi hương từ gả."

Mặc dù nàng ta hâm mộ vinh hoa phú quý, nhưng nàng ta cũng biết, thứ gì có thể hy vọng xa vời, thứ gì nên buông tay, nếu không kết cục sẽ chỉ là một tấn bi kịch.

Khúc Khinh Cư nhìn nữ tử này, nhất thời cười tươi, quả nhiên nàng không đoán sai, cô nương như vậy mặc dù tính tình quật cường, nhưng vẫn không đến mức đánh mất lý trí, thật sự không lãng phí một phen tâm huyết của nàng.

Nếu Hạ Hành vô ý với nữ nhân khác, nàng cần gì phải vì làm một người có tiếng tăm hiền đức, giữ những nữ tử trẻ tuổi này ở trong hậu cung chứ? Đều là nữ nhân, nàng không thể làm được chuyện chỉ mang đến mặt mũi và lợi ích cho bản thân.

Sở Bích cứ rời đi như vậy, sau đó nàng ta nghe nói năm tú nữ ở lại người nào cũng không trở thành phi tần của hoàng thượng, mà làm thiếp cho người khác, nàng nhìn phu quân tri kỷ bên cạnh mình, không biết sao bỗng nhớ lại câu nói kia của hoàng hậu nương nương.

Thân là nữ tử, nếu có thể lựa chọn, chỉ nguyện đắc nhất nhân tâm, bạch thủ bất tương ly.

Cho đến bây giờ, nàng ta mới hiểu được quy củ hoàng hậu nương nương dành cho đám tú nữ, nếu hoàng hậu nương nương không quản các nàng, mặc kệ để hơn hai mươi tú nữ toàn bộ ở lại trong cung hao phí hết năm năm, rồi lại bị đuổi xuất cung, chờ đợi các nàng chính là tuổi tác già nua, sao có thể tìm kiếm phu quân?

"Đang suy nghĩ gì thế?" Nam nhân bên cạnh Sở Bích mỉm cười hỏi.

"Không có gì." Sở Bích lắc đầu một cái, cười nói: "Chỉ đang nghĩ, nếu không có người đó, có lẽ cuộc đời này ta đã không gặp được chàng."

"Người đó là ai?"

"Nàng ấy, có lẽ là nữ nhân tốt nhất trên thế gian này." Nàng khép sách trong tay lại, nụ cười dịu dàng và ngọt ngào: "Sắc trời không còn sớm nữa, ngủ thôi."

Nam nhân bên cạnh nàng liếc nhìn sách trong tay nàng, đây không phải là thoại bản viết về tình yêu giữa hoàng thượng và hoàng hậu nương nương sao?

Tục truyền tình cảm Đế Hậu vô cùng thâm hậu, thành gia thất đã mười mấy năm, hoàng thượng đối với hoàng hậu nương nương thâm tình không đổi, hôm nay dưới gối hai người có trai gái song toàn, không ít nam nữ trong thiên hạ ao ước.

Hắn khẽ cười, có lẽ đây là thần thoại cảm động nhất về tình yêu của Đế Hậu từ trước đến nay ở Đại Long rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, hadam, Hamyphan, Hoa tranh, Hoangthienvy, La Mạn, LinhLjnh, minhsue, namlun2921, Ngọc Hạnh, SindyNguyen, tiểu khê, Yến Phượng và 354 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.