Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh

 
Có bài mới 17.06.2018, 19:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



63: Đàm tình

Ngải Thanh tỉnh lại lần nữa, đã là giờ mùi, mặt trời đã ngã về tây.

Yếu ớt tỉnh dậy, nháy mắt, trước mắt chỉ thấy một mảnh hỗn độn. Chờ một lúc, mới phản ứng lại, muốn đứng lên.

Bỗng mở to hai mắt, Ngải Thanh lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo, Trần Lương về rồi!

Vội vàng ngồi dậy, lại lần nữa bi kịch ngã ngửa trên giường, lúc này trong đầu Ngải Thanh chỉ có một ý nghĩ, lần sau tuyệt đối không cho phép đối phương làm như vậy nữa, sẽ chết người!

"Két ~~~~" Cửa phòng bị mở ra, tiếp theo truyền đến tiếng bước chân trầm ổn quen thuộc.

Giường cùng bên ngoài bị màn giường ngăn cách, nhưng vừa nghe âm thanh kia, Ngải Thanh vẫn rất nhanh biết là Trần Lương đến, lòng cấp bách thu lại không ít, nằm thẳng không giãy dụa rời giường nữa, chờ đối phương đến gần.

Nghe thấy tiếng hô của Ngải Thanh, Trần Lương biết đối phương chắc đã tỉnh, vội vàng tìm chén múc cháo dưỡng thân mình hầm xong, sải bước đi tới phòng.

Sau khi xốc màn giường ra treo lên, đập vào mắt Trần Lương là một cơ thể mảnh mai, hai má đỏ ửng, cổ trắng ngần, xương quai xanh xinh đẹp, còn có thắt lưng rõ ràng.

Trần Lương vội vàng lắc đầu, buổi chiều làm thật sự quá mức, nhưng nhớ nhung hai tháng lại há một buổi chiều liền có thể hoàn toàn phát tiết toàn bộ. Trần Lương chỉ có thể thu lại khát vọng cực độ trong lòng.

Ngải Thanh cũng không biết vì sao, lúc nghe thấy tiếng bước chân của đối phương ngày càng gần, lại có chút không dám mở mắt ra, cho nên nháy mắt Trần Lương xốc màn giường lên, vội vàng nhắm mắt, cả chăn cũng quên đắp lại trên người. Mắt không nhìn thấy, lại làm cảm quan của y càng mạnh, y có thể cảm giác được một tầm mắt nóng bỏng nhìn chăm chú trên người y, lại nhớ đến chuyện bắt đầu từ buổi trưa, càng khiến toàn thân y cứng đờ, mặt đỏ tim đập.

"Thanh nhi, tỉnh rồi?" Trần Lương hỏi cẩn thận, có chút không xác định, sợ quấy rầy người đang ngủ.

"Ừm." Ngải Thanh gật đầu, mắt không dám mở ra.

Trần Lương sau khi đặt cháo trên ghế thấp bên cạnh, chính mình ngồi trên mép giường, vô thanh cười, biết đối phương xấu hổ, cho nên cũng không thể miễn cưỡng, chỉ có thể đổi đề tài, giảm bớt thẹn thùng của bảo bối.

"Thanh nhi, ngươi cơm trưa còn chưa ăn, hẳn đói rồi, ta đã nấu cháo, ngồi dậy uống chút đi."

"Ọt ọt ~~" Như là vì ứng nghiệm tính chính xác lời của Trần Lương, bụng Ngải Thanh quả nhiên kêu lên, lúc này cổ Ngải Thanh cũng hiện sắc đỏ.

Trần Lương không cười, chỉ đau lòng, mình không biết tiết chế, quả thật liên lụy bảo bối, vội cúi người vòng lấy vai bảo bối đỡ người dậy.

"A!" Bị đối phương đột nhiên ôm lên, chỗ đó của Ngải Thanh bị cọ sát, đau khó kiềm, nhịn không được kêu ra tiếng.

"Vẫn bị thương sao? Ta đã bôi thuốc chỗ đó, lần sau lúc làm ta sẽ chú ý hơn." Trần Lương mặt không đỏ tim không đập nói khiến Ngải Thanh cảm thấy vô cùng thẹn thùng.

Ngải Thanh không đáp, chỉ từ từ theo động tác của Trần Lương, chậm rãi ngồi dậy, sau khi chỉnh tư thế, thoải mái dựa trước ngực Trần Lương, đây là hơi thở khiến người an tâm, mình đã hơn hai tháng không cảm nhận qua.

Thấy sắc mặt bảo bối không đau nữa, Trần Lương vươn tay phải ra lấy cháo từ ghế thấp qua, đặt trên tay trái, múc một muỗng, nhẹ nhàng thổi mới đưa đến bên miệng Ngải Thanh.

Ngải Thanh muốn từ chối, mình không phải bảo bảo, sao có thể để người đút ăn như vậy, nhưng Trần Lương quá mức kiên trì, cứ thế không cho y đạt được, chỉ có thể đành chịu nghiêng tới trước uống cháo bên miệng.

"Ngon không?" Trần Lương hỏi.

"Ừm, rất ngon." Cháo đặc nhừ, có mùi thơm hành, thịt băm nhỏ đầy bên trong, chỉ là màu của thịt băm lại có chút hơi sậm, cho nên Ngải Thanh lại hỏi, "Mấy cái này là gì?"

Trần Lương lại múc một miếng đút cho Ngải Thanh mới đáp, "Đây là hải sâm, tam ca nhờ người từ Kinh Thành đưa tới, nói là có thể điều dưỡng thân thể, bổ khí dưỡng thần, ta mang về hết."

"Kia còn không?" Ngải Thanh nghe xong vội vàng quay đầu hỏi, đồ tốt như vậy nên chia cho cha và a cha ăn, ừm, Trần Lương làm ăn quá mệt, cũng phải ăn chút.

"Trong bếp còn một ít, ta chừa lại cho a cha." Trần Lương đáp.

"Vậy ngươi thì sao?" Ngải Thanh hỏi.

"Ách, thân thể ta tốt, không sao." Trần Lương cà lăm đáp, kỳ thật hắn không nói Ngải Thanh biết, hải sâm này là dược thiện bổ thận, mình và cha là không dùng được, nhưng hắn sợ nói ra sẽ chọc đối phương, cho nên chỉ có thể quanh co đáp.

"À." Cháo hải sâm mùi vị thật sự không tệ, hơn nữa làm vận động cả chiều, Ngải Thanh sớm đã bụng đói cồn cào, không mấy cái đã ăn hết một chén cháo.

Trần Lương cầm tay áo lau khóe miệng cho Ngải Thanh, hỏi, "Còn muốn chút không?"

"Đã no rồi." Ăn cháo xong, cảm giác nhức mỏi của thân thể lại khôi phục, Ngải Thanh có chút mệt mỏi, mí mắt chớp lại chớp.

"Ngủ tí nữa đi, ta xoa eo cho ngươi." Thấy đối phương như vậy, Trần Lương khẽ nói bên tai.

"Ừm." Ngải Thanh cũng không khách khí nhắm mắt lần nữa.

Nhưng chưa bao lâu, trong viện liền truyền tới tiếng kêu la của em bé, "A a ~~ á á ~~"

Ngải Thanh mới nằm xuống vội vàng ngồi dậy, bất chấp đau nhức trên người, muốn xuống giường, trong miệng luống cuống nói, "Bảo bảo, là bảo bảo, ta đã quên nó còn ở nhà Vương tẩu."

"Ngươi nghỉ ngơi trước, ta đi mang Kỳ nhi vào." Trần Lương vội đè đối phương lại, sau khi để người nằm xuống, mới đi ra viện.

"Ô, là Trần Lương à, ngươi từ trong huyện về rồi." Vương tẩu nhìn thấy lại là Trần Lương đã lâu không gặp, nhiệt tình chào hỏi.

"Ừ, tẩu tử, buổi trưa mới về." Trần Lương cười đáp, đón lấy bảo bảo từ trong tay đối phương.

Đã hơn hai tháng không nhìn thấy cha nhà mình, bảo bảo có chút xa lạ, ôm cổ Vương tẩu không buông tay, kháng cự tiếp xúc của Trần Lương.

Vương tẩu thấy thế, cười giải thích, "Hài tử đều như vậy, hai tháng không gặp, sợ là có chút lạ. Ngươi ôm nhiều chút là được."

"Ừm, tẩu tử, khoảng thời này đã làm phiền ngươi chiếu cố." Trần Lương vừa nói vừa dỗ bảo bảo trong lòng Vương tẩu, chọc cười bé.

Chiêu này quả nhiên hiệu quả, bảo bảo bị chọc cười khanh khách, lúc này mới thả tay mặc cho Trần Lương ôm.

"Nói gì đó, Kỳ nhi ngoan ngoãn như vậy, ta thích không thôi, ngươi nếu chịu cho ta nuôi thêm mấy ngày, ta đều cầu còn không được." Vương tẩu trách nói, "Ngươi nếu đau lòng, thì đau lòng Ngải Thanh kìa, khoảng thời gian này, y mới là mệt nhất. Đứa nhỏ này lại thích khoe tài, việc nhà, trông Kỳ nhi, còn cố lo trồng trọt trong ruộng, ta nhìn đều sốt ruột."

Trần Lương nhíu mày, con ngươi sâu thẳm, một lúc sau, mới giãn ra, cười nhạt nói với Vương tẩu, "Ta biết rồi, cảm tạ tẩu. Đúng rồi, tẩu tử, ta từ trong huyện mua ít vải và đồ ăn, lát nữa tẩu mang Tiểu Hổ đến lựa chút."

"Ôi chao, ngươi có tiền thì tiết kiệm, tiêu bậy cái gì, tẩu không cần mấy cái đó." Vương tẩu không tán thành, nhưng trong mắt vẫn lộ ra vui vẻ, không phải vì quà kia, mà là vì tình nghĩa.

"Vương tẩu, không tốn bao tiền, ta đều là chuẩn bị cho các ngươi, các ngươi nếu không cần, sợ là chỉ có thể lãng phí." Nói xong, Trần Lương lại bổ sung, "Tẩu tử, tẩu nếu khách khí nữa, thì ta sẽ buồn đó."

Vương tẩu nhìn Trần Lương, biết đối phương là nghiêm túc, chỉ có thể đáp ứng, nói buổi tối lại đến.

Tiễn Vương tẩu đi rồi, Trần Lương ôm bảo bảo vào phòng.

"A a ~~" Bảo bảo vừa nhìn thấy a cha quen thuộc, lập tức nhào tới, Trần Lương không chú ý, suýt chút nữa làm bé té xuống, may mà lực cánh tay Trần Lương đủ lớn, mới giữ được.

"A, cẩn thận!" Sau khi Trần Lương đi, Ngải Thanh lại không an phận ngồi dậy, nhìn thấy bảo bảo nhào thẳng tới, bị dọa tim lại đập nhanh.

Mà tổ tông chân chính gây sự, lại một chút ý thức cũng không có, chỉ tưởng Trần Lương đang chơi trò mới với bé, hai bàn tay nhỏ không hợp thời vỗ lại, cười hì hì.

Ngải Thanh bó tay, nhưng cũng may mà bảo bảo không bị dọa, vội từ trong lòng Trần Lương đón lấy bé.

"Thanh nhi." Trần Lương ngồi ở đầu giường, từ phía sau xuyên qua eo Ngải Thanh ôm người trong lòng, cằm gác ở đỉnh đầu đối phương, hai mắt nhìn bảo bảo vui cười trong lòng Ngải Thanh.

"Hử?" Ngải Thanh kiểm tra quần áo của bảo bảo, vô thức đáp.

"Thanh nhi." Má dán mép trán đối phương, Trần Lương tiếp tục gọi đối phương.

"Sao vậy?" Ngải Thanh lại đáp.

"Thanh nhi." Từng cái hôn rơi ở tóc đối phương.

"Trần Lương, ngươi sao vậy?" Ngải Thanh có chút nổi nóng quay đầu, đối phương gọi mình, lại không nói chuyện gì.

"Ô ô ~~" Đôi môi nháy mắt bị cường thế đoạt lấy, môi lưỡi quấn nhau, không phân ta ngươi.

Hô hấp rối loạn, hai má đỏ bừng, tim đập nhanh.

Bảo bảo bên cạnh nhìn hai phụ thân kích động hôn nồng nhiệt, tựa hồ cũng cảm nhận được ngọt ngào và vui vẻ của tình yêu đó, ngồi trong lòng Ngải Thanh, qua loa vỗ đôi tay, lắc lư cơ thể nho nhỏ, trên mặt đầy tươi cười.

Rất lâu sau, Trần Lương mới buông Ngải Thanh suýt chút nữa ngạt thở ra. Tay đỡ sau đầu Ngải Thanh, trán hai người cụng nhau, chóp mũi chạm chóp mũi.

"Khanh khách ~~"

Tiếng cười của bảo bảo không ngừng truyền tới, Ngải Thanh lúc này mới phản ứng lại, vội đẩy Trần Lương ra, thẹn quá hóa giận, "Ngươi sao dám làm loại chuyện này trước mặt bảo bảo?"

Trần Lương cũng không để ý, lại ôm người vào trong lòng.

Sau khi bình tĩnh lại, cả nhà hiếm khi đoàn tụ, ấm cúng mà tốt đẹp.

"Cha và a cha đâu?" Trần Lương một tay chỉnh tóc của Ngải Thanh, hỏi.

"Đến trong núi hái thuốc rồi. Cha nói trong núi này có không ít danh dược (thuốc có tiếng) và kỳ dược (thuốc hiếm lạ)." Sau khi ổn định cơ thể của bảo bảo, Ngải Thanh mới đáp.

"Việc làm ăn của tửu lâu thế nào?"

"Ừ, đã tốt lên."

"Vậy___" Ngải Thanh hỏi cẩn thận, có chút không dám mở miệng.

"Tửu lâu đã tốt lên, ta sẽ nói rõ với Tam ca, nói hắn chọn nhân thủ khác, ta không đi nữa." Trần Lương định trực tiếp nói ra, cũng trả lời nghi vấn trong lòng Ngải Thanh. Hắn không muốn làm Ngải Thanh chịu mệt nữa, hơn nữa mình cũng không nỡ rời khỏi đối phương, hai tháng này đối với hắn mà nói đã đủ giày vò."

"....Vậy sao được." Qua một hồi, Ngải Thanh mới phản bác, có điều giọng điệu lại rất nhỏ, bởi vì y cũng không nỡ Trần Lương rời khỏi lâu thế nữa, nhưng tửu lâu luôn lỗ hiện giờ đã tốt lên, vậy nói rõ Trần Lương là có thiên phú, y không muốn Trần Lương bởi vì chiếu cố mình và cái nhà này mà từ bỏ ước muốn của bản thân, mất vũ đài phát huy tài năng của bản thân, "Ngươi nên đi, nếu không thì chính là lãng phí tài năng của ngươi, hơn nữa Tam ca cũng cần người giúp, ngươi đã là huynh đệ của hắn, lại sao có thể lờ đi, ngươi cũng sẽ không nhẫn tâm."

"Thanh nhi......" Trần Lương tăng thêm lực trên tay, cảm thấy ấm lòng với thấu hiểu và thiện lương của Ngải Thanh. Hắn xác thực cũng muốn tiếp tục làm ăn, dẫu sao đây là ước muốn từ nhỏ tới nay, nhưng nếu nhất định bắt hắn lựa chọn giữa gia đình và sự nghiệp, hắn sẽ không hề do dự lựa chọn vế trước, bởi vì nơi đó mới là cội nguồn ấm áp và hạnh phúc, "Việc làm ăn của tửu lâu đã bước vào nề nếp, sau này cũng sẽ không xuất hiện tình hình hai tháng đều không thể về nữa." Trần Lương bảo đảm, má cọ cổ Ngải Thanh.

"Ha hả," Ngải Thanh bị động tác của đối phương chọc có chút nhột, đẩy đẩy đầu đối phương mới cười nói, "Hai tháng không về cũng không sao, chờ Kỳ nhi lớn chút, ta có thể mang theo Kỳ nhi đi thăm ngươi."

Hai người cứ vậy im lặng nói tâm sự, đều là sự tình xảy ra hai tháng này, tuy là chuyện thường ngày, lại cũng tăng ấm áp, bảo bảo một bên thỉnh thoảng chen vào, tiếng cười non nớt thoải mái thuộc về con nít.

Một nhà ba người hạnh phúc!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 17.06.2018, 19:11
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



64: Xây nhà mới

Lúc hai người tâm sự, nói chuyện nhà, ngoài phòng vang lên hai tiếng nói quen thuộc, Ngải Thanh đẩy đẩy Trần Lương, ra hiệu hắn tìm cái áo đến.

Sau khi mặc quần áo xong, Ngải Thanh cố chống cơ thể và Trần Lương ôm bảo bảo cùng ra khỏi phòng, tuy Trần Lương đã mát xa cho mình, nhưng eo vẫn nhức mỏi không thôi, chỗ đó cũng từng đợt đau.

"Cha, a cha, hai người về rồi a." Ngải Thanh mở miệng trước tiên.

"Ừ," Tô Dịch Dương đã về chái đông để dụng cụ và dược liệu, Lê Vân Thanh nghe thấy tiếng gọi xoay người đáp, đột nhiên nhìn thấy Trần Lương hai tháng không xuất hiện, "Ơ, Lương nhi về lúc nào?"

"Buổi trưa mới về, a cha đã đến trong núi hái thuốc?" Trần Lương ôm bảo bảo đi tới Lê Vân Thanh, vốn muốn đỡ Ngải Thanh, lại bị Ngải Thanh thầm véo một cái, biết đối phương xấu hổ, đành phải buông tay.

"Ừ, thần y kia nói trong núi thuốc nhiều, còn muốn kéo ta đi cùng." Lê Vân Thanh như oán trách, sau khi nhìn thấy tư thế đi đường kỳ quái của Ngải Thanh, đáy lòng chợt động, cười nói, "Có điều, cũng may mà hai bọn ta đến trong núi hái thuốc, không phải sao?" Nói xong, còn mờ ám nháy mắt với Ngải Thanh, một bộ dáng ta cái gì cũng biết, nhìn mà người sau đầy mặt đỏ gay.

Lúc cơm tối.

"Lương nhi, lần này sẽ bao lâu mới đi?" Tô Dịch Dương hỏi.

"Tửu lâu trong huyện việc làm ăn đã tốt lên, con nghĩ lần này có thể ở lại lâu chút, mầm lúa trong ruộng cũng cần người chăm sóc." Trần Lương gắp một đũa đồ ăn bỏ trong chén Ngải Thanh, trả lời Tô Dịch Dương.

"Ừ, cũng tốt. Có điều nếu thật bận quá, ruộng này vẫn là bán ra tốt hơn, dù sao trong nhà cũng không lo ăn mặc." Tô Dịch Dương múc một chén canh đưa cho Lê Vân Thanh.

"Cha, ruộng này sao có thể bán ra?" Ngải Thanh vội vàng chen lời, đối với nông dân mà nói, đất đai là gốc rễ a, không có một mẫu trong tay, cuộc sống đều là không an ổn.

"Cha nói có lý, trong nhà cũng xác thực bận, nhưng con muốn giữ lại một ít trồng ít rau, còn lại đều cho thuê, có thể đổi được chút tiền thuê cũng không tệ." Trần Lương tán đồng quan điểm của Tô Dịch Dương, không phải mình quá bận, mà là bởi vì buổi chiều nghe lời của Vương tẩu, hắn biết nếu ruộng không thể bị hoàn toàn lợi dụng, Ngải Thanh nhất định sẽ nhịn không được đích thân động tay trồng trọt, hắn không muốn Ngải Thanh chịu mệt; nhưng ruộng này đều là tổ tiên để lại, muốn hắn bán cũng xác thực không làm được, cho nên tìm cách điều hòa___cho thuê ruộng, xem tình huống bốn mẫu ruộng nhà mình, hẳn là có thể rất dễ tìm được người chịu thuê, để Ngải Thanh ở trong nhà chỉ nhận ít tiền thuê ruộng, có thể giảm bớt không ít gánh nặng.

"Ừ, là ta sơ ý, ruộng vẫn là cho thuê tốt hơn. Ngày khác có cần, cũng có thể kịp thời thu hồi." Tô Dịch Dương sau khi tỉ mỉ tiêu hóa lời của Trần Lương, gật đầu tán thành.

"Thanh nhi, khế đất và khế nhà của nhà mình ở trong tay con đúng không?" Lê Vân Thanh đột nhiên bỏ muỗng canh trong tay xuống, ngẩng đầu hỏi.

"A cha là chỉ?"

"Chính là khế đất và khế nhà của Tô gia ở thôn Cổ Điền."

"Dạ, vú nương từng giao cho con, a cha là có việc cần gấp sao?" Ngải Thanh nghi hoặc nói.

"Cũng không phải cần gấp, chỉ là nghĩ nhà và đất đai kia cũng đều bỏ trống, quá lãng phí, ta và cha con đã thương lượng bán hết nhà và mấy mẫu đất kia, hai con cảm thấy thế nào?" Lê Vân Thanh nói ra dự định của mình và Tô Dịch Dương, thời gian trước Trần Lương không ở nhà, người không đầy đủ, tùy ý làm chủ luôn cảm thấy không thỏa đáng lắm; hiện giờ cả nhà năm người đều có mặt, nói ra mọi người cùng thương lượng tốt hơn.

"Cũng phải, bỏ hoang quá đáng tiếc, cha và a cha làm chủ là được." Nói xong, Ngải Thanh vùi đầu đút một ngụm canh cho bảo bảo trong lòng.

"Lương nhi cảm thấy thế nào?" Lê Vân Thanh lại quay đầu hỏi Trần Lương.

"Cha và a cha suy xét là được, kỳ thực Lương nhi cũng có lời muốn thương lượng với hai người."

"Cái gì?"

"Nhà này cũng đã mấy năm, lần tân trang cuối cùng cũng là lúc phụ thân con còn sống, mấy năm này trong nhà đã có chút dư dả, con muốn trùng tu nhà cửa. Để cha và a cha ủy khuất ở khách phòng ở chái tây, bọn con làm vãn bối, trong lòng đều luôn không dễ chịu."

Không sai, đây là dự định trong lòng lần này về nhà của Trần Lương, lúc trước khi cha và a cha đến, Ngải Thanh và hắn đã đề nghị nhường phòng chính cho hai người ở, thế nhưng hai người cố chấp không chịu, chuyện chuyển phòng này đành phải tạm thời gác lại. Hắn cũng từng nghĩ lần nữa xây nhà mới, nhưng lúc đó điều kiện trong nhà không cho phép, tuy cha và a cha đã cho không ít bạc, nhưng hắn không muốn dùng của họ, ước muốn trước giờ của hắn chính là thông qua cố gắng của mình xây một mái nhà thoải mái ấm áp cho Ngải Thanh và gia đình này.

Chặn mùi miệng khó chịu với điều này!

Cách ít được biết đến để thoát khỏi viêm họng mãn tính
"Ta và Vân nhi không sao cả, có điều con nếu muốn tu sửa một phen, ta cũng tán thành." Tô Dịch Dương trả lời Trần Lương.

"Ta và cha con nghĩ giống nhau, chỉ là Lương nhi, con muốn sửa thế nào?"

"Hậu viện rộng lớn, nhưng trừ mấy chuồng cỏ, phòng lại không nhiều, con muốn sửa chỗ đó trước, lần nữa gia cố chuồng cỏ, xây thêm mấy phòng gỗ, dùng để chứa hàng hóa, cất giữ lương thực, còn có dược phòng của cha; như vậy, hai phòng ở chái đông liền trống, tìm người sửa lại một phen, làm thành khách phòng; sau đó hai phòng ở chái tây đập tường thông nhau làm thành một phòng, bên trong lần nữa tân trang một chút, cha và a cha cũng ở thoải mái hơn, hai người thấy thế nào?"

"Không tệ, chỉ là thợ xây con tìm được chưa?" Tô Dịch Dương gõ mặt bàn suy nghĩ, ông biết hai đứa con hiếu thảo, mở rộng phòng ở chái tây là hiếu tâm của hai đứa nó, nếu mình già mồm khước từ nữa, cũng thật sự làm khó hai đứa, hơn nữa tiểu tử Trần Lương này xác thực cẩn thận, lại cả dược phòng của mình cũng nghĩ xong rồi.

"Vâng, thợ mộc và thợ xây đều đã tìm xong, là Tam ca quen biết, tin tưởng tay nghề và tiền công đều là thỏa đáng. Còn trợ thủ khác, đến lúc đó tìm vài người trong thôn giúp là được, họ cũng là đáng tin, sau khi hoàn công, chúng ta thanh toán tiền công cho họ là được, lại mời họ ăn bữa ngon, xem như cảm tạ."

"Ừ, con đã chuẩn bị xong, vậy ta và Vân nhi cũng yên tâm, nếu có việc cần giúp, mở miệng là được, hai ngày nữa, ta và Vân nhi về thôn Cổ Điền một chuyến, xử lý đất và nhà ở đó."

"Trần Lương, xây thêm phòng ở phía nam đi." Ngải Thanh đột nhiên mở miệng nói.

"Vì sao?" Số phòng hắn đều đã nghĩ xong, hẳn không cần thiết thêm phòng nữa a.

(Vì sao?) Ngải Thanh nhíu mày kỳ thật cũng không biết vì sao còn muốn xây thêm phòng, nhưng trong lòng luôn có một tiếng nói nhắc nhở y, trong nhà vẫn thiếu phòng, cho nên mới nghĩ cũng không nghĩ liền buột miệng nói ra. Sự thật lần nữa chứng minh, dự cảm của Ngải Thanh luôn chính xác như vậy!

Thấy đối phương vẻ mặt mê man, lại vô cùng kiên định, Trần Lương vỗ tay Ngải Thanh, đáp, "Được, vậy ta lúc thương lượng với thầu nhà, liền bảo hắn xây thêm phòng ở phía nam."

Nghe xong lời của đối phương, Ngải Thanh nháy mắt ngẩng đầu, trong mắt đều là vui vẻ, ở trong mắt người ngoài, yêu cầu của y có lẽ là quá đáng mà vô lý, nhưng Trần Lương luôn không hỏi lý do, trước sau như một ủng hộ ý nghĩ của y như vậy, phần yêu thương này đủ khiến y ngọt ngào cả đời.

Lê Vân Thanh cười lắc đầu, vốn muốn lên tiếng trêu chọc hai người lần nữa, nhưng có lẽ là quá mức hạnh phúc, quá mức ấm áp, nhất thời lại cũng quên từ.

Hai ngày tiếp theo, Trần Lương đi trong huyện một chuyến, tìm thợ xây và thợ mộc, tiếp đó lại liên hệ người trong thôn, mầm lúa tháng ba đã gieo mạ, cho nên người trong thôn cũng rảnh, có thể trong khoảng thời gian này kiếm chút tiền dư, đa số cũng là vui vẻ.

Hai ngày sau, Tô Dịch Dương mang theo Lê Vân Thanh đi thôn Cổ Điền, trong nhà còn lại hai người lớn Ngải Thanh và Trần Lương, bởi vì phải lo sửa nhà, hai người bận đến chóng mặt, bảo bảo cũng không có thời gian chiếu cố, vội gửi cho Trần thẩm trông mấy ngày trước, đến buổi tối đón về; Vương tẩu thì giúp Ngải Thanh cùng nấu cơm, nấu trà, một đám công nhân, nấu cơm làm đồ ăn đã thành việc thể lực, mà phía Trần Lương lại bận thương lượng với thầu nhà bố cục các phòng, lại tổ chức người trong thôn lên núi chặt cây, vót gỗ, dựng phòng. Bận một trận này, chờ lúc phu phu hai người về đến trong phòng, sớm đã cực kỳ mệt, may mà bảo bảo thời gian này ngoan ngoãn, không khóc không nháo, khiến hai người đỡ lo không ít. Chỉ là cha và a cha chậm trễ không thấy về, làm trong lòng Ngải Thanh có chút thấp thỏm, đã qua nửa tháng rồi, bán nhà cửa và đất đai sẽ không lâu như vậy đi, không có tin tức bên ngoài truyền tới, Ngải Thanh lại mỗi ngày bị việc sửa nhà quấn thân, cũng đích xác là không bớt thì giờ đi kiếm người hỏi thăm được, chỉ có thể mong hai cha có thể bình an mà về.

Ngày này, Ngải Thanh đang ở bếp làm cơm trưa, đột nhiên mí mắt phải nháy không ngừng, trong lòng có dự cảm không lành, ngón tay bị cắt trúng cũng không phát giác, vẫn là Vương tẩu phát hiện trước, vội vàng tìm nước rửa vết thương, sau lại gọi Trần Lương lấy thuốc bôi vết thương.

Trần Lương mang người về phòng, từ trong hòm thuốc lấy ra thuốc cao tỉ mỉ bôi cho Ngải Thanh, trong miệng lật đật nói, "Sao không cẩn thận như vậy?"

"Trần Lương!"

Ngải Thanh luôn cúi đầu trầm mặc đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm đối phương, trong miệng đầy hoang mang rối loạn, Trần Lương còn chưa từng thấy bộ dáng sốt ruột như vậy của Ngải Thanh, vội xoa khóe mắt đối phương, an ủi, "Thanh nhi, là chỗ nào không khỏe sao?"

Vùi trong lòng Trần Lương, Ngải Thanh lắc đầu, "Mắt phải của ta cứ nháy hoài, đều nói mắt phải nháy xui, Trần Lương, ngươi nói có phải có chuyện xảy ra không? Cha và a cha sao lâu như vậy đều không về?"

"Không sao, hai cha là đi bán khế đất và khế nhà, trừ tìm được người mua, còn phải đến nha môn ký tên đống dấu, tới lui không 10 ngày nửa tháng là không làm được." Nhẹ nhàng vỗ vai Ngải Thanh, Trần Lương vỗ về.

Giọng của Trần Lương như gió xuân, xoa dịu từng đợt sóng trong lòng Ngải Thanh, có lẽ là quá mức kiệt sức, Ngải Thanh cứ vậy dựa trong ngực Trần Lương thiếp đi.

Nhìn bảo bối ngủ say trong lòng, Trần Lương ôm người lên giường, kéo chăn qua đắp cho y.

Trần Lương không đứng lên lập tức rời đi, mà ngồi trên mép giường, tỉ mỉ quan sát bảo bối trên giường, vành mắt đen dưới mắt, trên mặt là vẻ mệt mỏi, Trần Lương nhìn trong mắt, đau trong lòng.

Mình chung quy là khiến bảo bối chịu mệt rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 17.06.2018, 19:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



65: Bệnh thủy đậu

Ngải Thanh ngủ giấc này không ngon lắm, trong mộng cứ kèm theo từng tiếng khóc nấc dữ dội, Ngải Thanh chỉ cảm thấy tim mình đều sắp xoắn lại, trên trán toát mồ hôi lạnh.

"Đừng!" Đột ngột mở mắt ra, tay chân qua loa vỗ đánh, nháy mắt Ngải Thanh cảm thấy trong đầu mờ mịt, chỉ có thể thất thần nhìn đỉnh giường gỗ.

Qua một hồi, Ngải Thanh mới từ trong ác mộng hồi thần lại, ngồi dậy, nhớ lại ác mộng vừa rồi, lòng lại thít chặt, khó chịu như không thở nổi, luôn cảm thấy có chuyện không tốt sẽ xảy ra, (tiếng khóc nấc....), như đột nhiên nghĩ đến gì, Ngải Thanh cuống quýt từ trên giường nhảy xuống, lộn xộn mang giày xong liền vọt ra ngoài phòng.

"Trần Lương, Trần Lương...." Ngải Thanh vừa ra viện, ánh mắt liền tìm kiếm bóng dáng của Trần Lương, như chỉ có nơi đó mới là chốn yên bình của bản thân.

Trần Lương, thợ mộc và người trong thôn lúc này đang ở hậu viện bận việc, ai cũng không nghe thấy tiếng hô gọi của Ngải Thanh.

"Ngải Thanh, Ngải Thanh," Tiếng của Trần thẩm đột nhiên vang lên, trong giọng điệu đều là hoảng hốt và sốt ruột.

"Trần thẩm, ta ở đây." Bảo bảo ở chỗ Trần thẩm, Trần thẩm đến đây, bảo bảo sẽ không xảy ra chuyện đi, sẽ không, Ngải Thanh trấn tĩnh mình, nhanh chóng chạy đến cửa.

"Ngải Thanh, mau đến xem bảo bảo, nhanh nhanh." Trần thẩm vừa nhìn thấy Ngải Thanh, hoảng loạn trên mặt càng rõ ràng, vội vàng cẩn thận đưa hài nhi trong tay cho đối phương.

Ngải Thanh đón lấy, tỉ mỉ quan sát bảo bảo trong tã lót.

Bảo bảo lúc này mở đôi mắt tinh xảo, nhìn a cha của mình, trên mặt vẫn là láng mịn, không có khác thường, trừ mặt cười và sự linh động kia, không sai, bảo bảo mỗi lần nhìn thấy Ngải Thanh đều hoạt bát, hôm nay lại yên tĩnh nằm trong lòng, nhìn kỹ, đôi mắt có chút uể oải.

"Ngải Thanh, ngươi mau.... mau xem....xem trên người bảo bảo." Từ buổi chiều sau khi phát hiện dị trạng trên tay Kỳ nhi, Trần thẩm lập tức ôm bé chạy đến, đã lớn tuổi, cả đường lại không dừng nghỉ ngơi, Trần thẩm nói chuyện có chút thở dốc, nhưng lo âu trong lời nói lại rõ ràng.

Vừa nghe Trần thẩm nói như vậy, Ngải Thanh vội vàng ôm hài tử vào phòng, tuy đã đến mùa xuân, nhưng nhiệt độ vẫn hơi thấp.

Đến trong phòng, đóng cửa lại, Ngải Thanh lúc này mới cởi dây vải tã lót, lộ ra bảo bảo tròn mịn, chỉ là trên tay lại thêm mấy mẩn đỏ nhỏ, rải rác, không có mấy cái.

(Đây là thủy đậu!) sấm sét giữa trời quang! Sẽ không sai, Ngải Thanh kiếp trước ở cô nhi viện nhìn thấy con nít nổi thủy đậu thật sự quá nhiều, thủy đậu này bình thường nổi trên thân thể trước, nhưng rất nhanh sẽ lan đến mặt đầu, nếu nghiêm trọng, lưỡi và tim phổi đều có khả năng.

Nhìn mụn nước dạng giọt nước trong suốt trên cánh tay bảo bảo, tuy biết thủy đậu không nghiêm trọng bằng đậu mùa, nhưng đây là ở cổ đại, cho dù có cha thần y ở đây, Ngải Thanh cũng sẽ không an tâm, huống chi cha lúc này căn bản không ở bên cạnh.

Từ trong chấn kinh bình tĩnh lại, Ngải Thanh vội vàng lần nữa cột lại dây vải, bọc bảo bảo kín kẽ, người nổi thủy đậu tuyệt không thể ra gió, bằng không chứng bệnh sẽ có chiều hướng nặng thêm.

"Ngải Thanh, trên người Kỳ nhi nổi là thủy đậu hả?" Trần thẩm đứng bên cạnh lo lắng nói.

"Ừm." Nói rồi, Ngải Thanh ôm bảo bảo vào trong giường bên trong, thả màn giường xuống, lúc này mới đứng lên xoay mặt hướng Trần thẩm, nhờ vả, "Trần thẩm, chỗ ta không rút thân ra được, người đi hậu viện tìm Trần Lương đến giúp ta được không?"

"Này, được, ngươi bồi hài tử, ta rất nhanh liền về." Nói xong, Trần thẩm chạy chậm ra ngoài, lại cẩn thận đóng cửa phòng.

Ngải Thanh hiện giờ suy nghĩ hỗn loạn, nhìn bảo bảo trên giường, y vừa mừng vừa lo, mừng là bệnh của bảo bảo chỉ là thủy đậu, nếu là đậu mùa, ở cổ đại kỹ thuật điều trị cực kỳ thiếu hụt, bản thân y cũng không dám tưởng tượng có thể trị khỏi không, dẫu sao tiêm chủng vắc xin đậu mùa, y cũng chỉ nghe qua lại chưa từng thực tiễn; mặt khác, y lại lo lắng, làm cha mẹ, con ruột xảy ra chuyện, dù chỉ là bệnh vặt, cũng đủ khiến người hốt hoảng lo sợ, huống chi kiếp trước Ngải Thanh cũng là nghe người nói qua, thủy đậu này nếu nổi lợi hại, sẽ chết người tuyệt đối không lạ.

Cởi giày, ngồi trên giường, Ngải Thanh nắm tay nhỏ của bảo bảo, vẻ u sầu trong mắt làm sao cũng không tan được.

"Thanh nhi___" Tiếng của Trần Lương vang lên trong phòng, truyền đến trong tai Ngải Thanh.

Ngải Thanh vội vàng vén màn ra một góc nhỏ, trên mặt có hoảng hốt, nhiều hơn là mong đợi một sức mạnh có thể dựa vào.

Trần Lương thấy thế, vội vàng đi tới vén màn giường ra, ngồi trên giường.

"Trần Lương, Kỳ nhi, Kỳ nhi bị bệnh thủy đậu, sẽ có chuyện hay không?" Lật đật tóm lấy cánh tay Trần Lương, Ngải Thanh vội vàng hỏi.

"Sẽ không có chuyện, Thanh nhi, ta lúc nhỏ cũng từng bị." Trần Lương ôm người vào trong lòng, an ủi, "Trong thôn rất nhiều đứa nhỏ đều bị qua, sẽ không có chuyện." Trần Lương không nói ra tình hình thực tế, trong thôn xác thực có rất nhiều đứa nhỏ bị qua thủy đậu cũng trị khỏi rồi, lại không phải là tất cả, nhưng hắn không dám mở miệng, hắn biết Ngải Thanh sẽ không chịu được. Trong lòng nghĩ ngợi, Trần Lương lại nhìn bảo bảo trong giường, thấy hài tử tinh thần không tốt, lo lắng trong lòng tuyệt không ít hơn Ngải Thanh.

"Trần Lương, chúng ta mau đi mời đại phu đi, cha không ở nhà." Ngải Thanh được an ủi, trong lòng yên tâm không ít, nhưng nghĩ tình huống trước mắt, có lẽ tìm một đại phu đến khám mới là lựa chọn tốt nhất, ở phương diện sinh hoạt và thực phẩm, y tuy biết chiếu cố người bị thủy đậu thế nào, nhưng phương thuốc hai người đều bất lực.

"Được, người trước đừng sốt ruột, ta sau khi xem Kỳ nhi, lập tức đến trong trấn mời đại phu đến." Trần Lương nói rồi buông Ngải Thanh ra, mở tã lót nhìn cánh tay bảo bảo, may mắn, mụn nước trên tay không nhiều.

Lần nữa bọc bảo bảo lại, Trần Lương lại an ủi Ngải Thanh mấy câu, liền rời khỏi phòng.

Ngải Thanh nằm xuống, bên tay trái là bảo bảo trong tã lót, phủ tay trên trán bé, cảm nhận một chút, may mà không phát sốt. Trong lúc bị thủy đậu, sợ nhất chính là phát sốt.

Cơ thể kiếp này của Ngải Thanh chỉ 16t, lúc xuyên đến mới 5t, cũng không biết có từng bị thủy đậu không, nếu chưa từng bị, sợ là cũng có nguy hiểm bị lây nhiễm, nhưng Ngải Thanh lúc này lại không sợ, không có gì quan trọng hơn máu mủ ruột thịt của mình, đều nói mẫu ái lớn hơn trời, Ngải Thanh lúc này cuối cùng biết vì sao có những cha mẹ thà rằng hi sinh bản thân cũng muốn thành toàn cho con cái, này không phải chính là tâm tình lúc này của y sao. Trên đời này, cha mẹ mới là người yêu mình nhất a!

" Cót két ~~" Cửa phòng rất nhanh lại bị mở ra, Ngải Thanh nghi hoặc, Trần Lương sao nhanh vậy đã về, vội ngồi dậy, nhìn ra ngoài, chỉ thấy ba người cha và a cha còn có Trần Lương đứng ở trước giường.

Ngải Thanh muốn hỏi, Trần Lương giành đáp trước, "Vừa nãy ta đến bến đò, vừa vặn gặp cha và a cha."

Ngải Thanh gật đầu, sau đó lập tức xuống giường, không mang giày liền kéo Tô Dịch Dương đi đến trước giường, "Cha, người mau xem Kỳ nhi, nó bị thủy đậu rồi."

Tô Dịch Dương nhìn thấy tôn tử bảo bối bộ dáng bất mãn, đau lòng không thôi, vội vàng ôm bé qua, tỉ mỉ kiểm tra.

"Thanh nhi, đừng lo lắng quá, mang giày vào trước, nếu con cũng bệnh, Kỳ nhi sẽ do ai chiếu cố a." Lê Vân Thanh dắt nhi tử đi đến ngồi trên ghế gỗ bên bàn, nhận lấy giày Trần Lương đưa tới, ôn nhu mang vào cho y.

"A cha, bảo bảo sẽ không có chuyện gì, đúng không?"

"Ừ, có cha con ở đây, sẽ không có chuyện." Lê Vân Thanh đứng lên, ôm lấy Ngải Thanh, nhẹ nhàng xoa tóc đối phương, "Thanh nhi, lúc con vừa ra đời cũng từng bị, hiện giờ không phải cũng tốt, yên tâm đi."

"Dạ, a cha." Dựa trong lòng a cha, Ngải Thanh cảm thấy thân tâm cũng ấm áp hơn.

Tô Dịch Dương sau khi kiểm tra một phen, mới đứng lên đi đến bên bàn, trên mặt không có chút tình tự nào. Ngải Thanh và Trần Lương thấy thế, tim đều treo lên cuống họng, chỉ có Lê Vân Thanh đã theo Tô Dịch Dương mấy chục năm biết, không có tình tự, có nghĩa là trong lòng Tô Dịch Dương, bệnh này một chút cũng không nghiêm trọng, không cần lo lắng, nếu bệnh nặng, đối phương mới sẽ lộ ra thần sắc phiền não.

"Cha, Kỳ nhi nó___" Trần Lương tuy trấn định hơn Ngải Thanh không ít, nhưng trước mắt cũng không xác định lắm.

Tô Dịch Dương nín thở, không lên tiếng, sau khi đến bên bàn rót cho chính mình ly nước, chậm rãi uống.

Lê Vân Thanh thấy vậy, trực tiếp giật ly trà từ trong miệng đối phương, trách cứ, "Ngươi là muốn dọa các hài tử đi, nước cũng đừng uống nữa, mau nói!"

"Khụ khụ ~~" Nước đến miệng đột nhiên bị giật đi, Tô Dịch Dương khó tránh bị sặc, ho ra tiếng, lúc này càng không thể mở miệng.

"Bốp bốp~~" Lê Vân Thanh cũng không khách khí, sức lớn vỗ lưng đối phương, (cho ngươi ra vẻ thâm trầm, cho ngươi hù dọa hài tử!) lòng báo thù rất rõ ràng.

"Khụ khụ, Vân nhi, khụ khụ, đừng đánh nữa." Tô Dịch Dương tránh thoát ma chưởng của đối phương, vuốt cổ thông khí.

"Vậy ngươi liền nói nhanh!"

Có lẽ là hỗ động thoải mái giữa hai người, tim treo lên của Ngải Thanh và Trần Lương thả xuống không ít, nhìn cha biểu hiện như vậy, bảo bảo hẳn sẽ không có chuyện, quả nhiên, lời tiếp theo của Tô Dịch Dương cũng chứng minh suy đoán của hai người.

"Ta là thần y, tuyệt đối sẽ không cho phép tôn tử ruột của mình xảy ra chuyện, Vân nhi, ngươi hẳn tin ta." Nói xong, có chút ủy khuất nhìn đối phương.

"Hừ." Lê Vân Thanh cũng không khách khí, trực tiếp xoay lưng với đối phương.

"Cha, người nói bảo bảo sẽ không có chuyện?" Trên mặt Ngải Thanh đều là vui mừng, lại không xác định hỏi dò lần nữa.

Thu lại dáng vẻ cười đùa tinh nghịch lúc đối mặt Lê Vân Thanh, Tô Dịch Dương nghiêm mặt, y hệt như bộ dạng cha hiền, tay to sờ đầu Ngải Thanh, cười nói, "Thanh nhi, sẽ không có chuyện, lát nữa cha đi pha chế chút thuốc, còn có những việc phải chú ý, ta cũng sẽ___ nói con biết."

Thủy đậu ẩn náu ước chừng hai tuần, vì bệnh của bảo bảo, Trần Lương liền dừng việc xây nhà, hẹn nửa tháng sau làm lại.

Thời gian này, Ngải Thanh thường xuyên ở bên cạnh bảo bảo, ban ngày trông sợ bé phát sốt, gãi ngứa, cào vỡ mụn đậu, ban đêm thì đặt bé bên cạnh gối cùng ngủ, có tí động tĩnh liền sẽ lập tức tỉnh lại.

Đáng mừng là, bệnh thủy đậu của bảo bảo thuộc về kiểu gió nóng kèm ẩm, không nghiêm trọng, chỉ có chút phát nhiệt, ho và chảy nước mũi, hơn nữa mụn đậu đỏ, phân bố thưa thớt, đều ở trên thân thể và tứ chi, trên mặt chỉ có một hai nốt, so sánh với bệnh trạng hồi Ngải Thanh vừa ra đời bị, thật sự không tính là gì, Tô Dịch Dương chỉ kê ít Ngân Kiều Tán mỗi ngày pha nước cho bảo bảo uống, về thuốc bôi thì ít thuốc mỡ có thể giảm nhiệt giảm ngứa.

Bệnh tình của bảo bảo tuy không nặng, nhưng đối với Ngải Thanh tận tâm tận lực chiếu cố bé mà nói, mười mấy ngày này, rõ ràng là gánh trọng trách, người cũng gầy một vòng lớn, sắc mặt không hồng hào nữa, trái lại có chút sạm, mệt mỏi tiều tụy đầy mặt, nhìn trong mắt người nhà, Trần Lương là đau lòng, Lê Vân Thanh làm phụ thân cũng không dễ chịu, chỉ có thể mỗi ngày nấu dược thiện đồ bổ cho y. Đồ bổ trái lại không tệ, chỉ là trong lòng Ngải Thanh cứ thấp thỏm bảo bảo, cũng không có tâm tình ăn uống, qua loa mấy miếng liền để chén đũa xuống, mặc cho Lê Vân Thanh khuyên thế nào đều không có hiệu quả.

Thầm thở dài, Lê Vân Thanh không miễn cưỡng nữa, y biết chỉ có chờ lúc kỳ nhi hoàn toàn khỏe mạnh, Ngải Thanh mới sẽ khôi phục như thường, y cũng là người từng làm a cha, y rất hiểu trong lòng nhi tử lúc này, nhớ năm đó, Ngải Thanh vừa ra đời liền bị thủy đậu, bệnh trạng đó dữ dội hơn Kỳ nhi, mình không phải cũng ăn ngủ khó yên y hệt.

Đáng thương lòng cha mẹ trong thiên hạ a!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Sưu tầm và 49 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.