Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh

 
Có bài mới 17.06.2018, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



21: Dạo kỹ viện?!

Sau khi từ Tô gia về, tình cảm của đôi phu phu Ngải Thanh và Trần Lương rõ ràng có bước đột phá, nhìn ở trong mắt thôn dân y như là một đôi phu phụ tân hôn cực kỳ ân ái, trai tài gái sắc, thật là làm người ghen tị!

Mấy ngày tiếp theo, đối với các loại việc nhà, Ngải Thanh trái lại đã làm vô cùng quen thuộc, giúp được Trần Lương không ít, nhưng cũng chỉ giới hạn ở việc không quá tốn thể lực, nếu như làm ruộng, Trần Lương tuyệt nhiên không cho phép, hắn không muốn Ngải Thanh bị mệt, Ngải Thanh tất nhiên cũng biết lo lắng của hắn, trong lòng ngoài cảm động lại hi vọng có thể giúp Trần Lương nhiều hơn, nói hết lời, mới cuối cùng làm Trần Lương đồng ý cho Ngải Thanh lo liệu mảnh vườn rau ở hậu viện, Ngải Thanh cao hứng ôm cổ đối phương hôn hắn mấy cái, Trần Lương nào chịu chuyện qua loa như vậy, đảo khách thành chủ ôm đầu Ngải Thanh hôn đến người ta đỏ bừng mặt không cách nào hô hấp mới thôi, nhưng không biết vì sao, mấy ngày này, Trần Lương cũng chỉ hôn hôn Ngải Thanh, lại chưa từng tiến sâu thêm, này làm Ngải Thanh có chút bị thương, cũng không phải Ngải Thanh đối với chuyện phòng the có bao khát vọng, y chỉ nhớ đến lời "thấy người yêu đều sẽ muốn trực tiếp áp đảo đối phương" nói trên sách, Trần Lương đã yêu mình, vậy vì sao chưa từng muốn áp đảo mình? Nói tới nói lui, hắn vẫn ghét bỏ cơ thể nam nhi của mình đi, nghĩ đến đây, lòng Ngải Thanh liền không cách nào kiềm chế cảm thấy một trận đau đớn.

Ngày này, sau bữa tối, hai người ở nhà bếp cùng dọn dẹp.

"Ngày mai ta phải ra thôn đi huyện thành một chuyến." Trần Lương đột nhiên mở miệng nói.

"Đi huyện thành?" Không ngừng động tác rửa chén trên tay, Ngải Thanh nghi vấn, "Trong nhà thiếu đồ không phải đều mua ở trong trấn sao, sao lần này phải đi huyện thành xa như vậy?"

"Ách, có vài thứ trong trấn không có."

Trần Lương nói lời này tựa hồ có chút khẩn trương, nhưng đối phương đã không chịu nói, Ngải Thanh cũng không tiện hỏi tiếp nữa, tuy là người yêu, nhưng đôi bên vẫn phải có chút không gian riêng tư, "Ừm, vậy được rồi, ngươi đi sớm về sớm, trên đường cẩn thận chút."

"Ngươi có đồ yêu thích gì không, ta lúc về mang về cho ngươi." Trần Lương mở miệng hỏi.

Không biết vì sao, nghe thấy câu hỏi của Trần Lương, phản ứng đầu tiên trong đầu Ngải Thanh lại là "vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo", buồn cười lắc đầu thích nghĩ nhiều của mình, xoay đầu nói với Trần Lương, "Ngươi xem ta là nữ nhân hả, lại không thích son phấn bột nước, quần áo trang sức. Ta không thiếu gì. Ngươi a, có tiền thì tiết kiệm, đừng xài bậy biết không?"

Ngải Thanh đều không biết khẩu khí của mình có bao hiền lương, Trần Lương nghe mà mặt cũng không kiềm chế được cười, "Ừ, vi phu biết rồi, nương tử."

"Cái gì, ngươi kêu ai nương tử, ta là nam." Vừa nghe thấy hai chữ nương tử, Ngải Thanh liền như uống thuốc nổ, tính khí nóng nảy không thôi, ngày thường bị người trong thôn gọi tẩu tử Trần gia đã đủ làm mình chịu đựng, tên này cố tình còn chọc gai mình, hừ, nữ nhân có gì hay, sao cứ nhắc nữ nhân mãi a, trong lòng đầy vị chua.

"Ha, Thanh nhi, ngươi thật đáng yêu."

"Ngươi nói ai đáng...." Nói chưa xong, đã bị đôi môi đột ngột tới nhấn chìm tất cả.

Hôm sau trời chưa sáng, Trần Lương đã thức dậy, sau khi thu xếp một phen hôn hôn bảo bối, liền ra cửa.

Lúc Ngải Thanh dậy, trời đã sáng, xoay người sờ bên cạnh, phát hiện đệm giường lại lạnh, vội vàng ngồi dậy, lúc này mới đột nhiên nhớ đến chuyện hôm qua Trần Lương nói hôm nay phải đi huyện thành.

Bên cạnh thiếu cái lò sưởi lớn, Ngải Thanh liền cảm thấy toàn thân không thoải mái, cũng không ngủ được nữa liền thức dậy. Sau khi tẩy rửa một phen, đến nhà bếp phát hiện trong chảo còn để bữa sáng Trần Lương chuẩn bị, liền bưng ra qua loa ăn xong.

Sau khi rửa chảo rửa chén xong, Ngải Thanh luôn cảm thấy không có tinh thần, hẳn là do bên cạnh thiếu mùi của người kia đi, nghĩ mình dù sao cũng phải tìm vài việc để làm, liền đột nhiên nhớ đến ớt đang phơi mấy ngày trước từ chỗ vú nương đem về, nếu không thì nhân hôm nay dứt khoát làm tương ớt đi.

Đống ớt này đều là trồng trong đất riêng của Ngải Thanh ở hậu viện Tô gia, biết Ngải Thanh thích ăn ớt, Lý thị gói hai bao ớt lớn mới hái xuống không lâu cho Trần Lương mang về, ngày thứ hai sau khi về Ngải Thanh lập tức rửa sạch ớt để phơi trong viện, này cũng qua hai ngày rồi, hẳn là phơi khô rồi.

Phân chia toàn bộ ớt phơi xong trên chiếu tre trong viện, từ trong nhà bếp lấy ra một cái chậu gỗ lớn, bên trong bỏ cái thớt, dao và ít tỏi lột xong, muối và rượu trắng tự chế, chờ nguyên liệu chuẩn bị đầy đủ, Ngải Thanh liền bắt đầu tự chế tương ớt.

Không có máy trộn của hiện đại, chỉ có thể dùng dao sức người băm nhuyễn đống ớt và tỏi này, ngồi trên ghế gỗ nhỏ, Ngải Thanh băm đủ nửa canh giờ mới băm nhuyễn hết tất cả tỏi và ớt cùng bỏ vào trong chậu gỗ lớn, sau đó dùng tay không ngừng khuấy trộn tỏi và ớt băm cùng nhau, sau khi rải muối và ít rượu trắng ở lớp trên mặt, tiếp tục trộn đều tương ớt, chờ sau khi toàn bộ đều thấm, Ngải Thanh đứng lên đến trong phòng hàng hóa phía đông lấy ra một cái hũ lớn, đổ tương trộn xong vào trong hũ, cuối cùng dùng lá cải trắng dày nhấn bằng tầng trên cùng của tương ớt, cộng với đậy kín nắp hũ, lại bưng hũ về phòng hàng hóa. Chỉ cần một tháng, tương ớt này liền có thể dùng.

Sau khi làm xong hết thảy, đã là giờ ngọ, bận cả sáng, bụng Ngải Thanh sớm đã phát ra tiếng kháng nghị.

Bởi vì chỉ có một mình ở nhà, Ngải Thanh cũng không định làm quá phong phú, chỉ đơn giản úp tô mì cà chua trứng gà cho bản thân, lại sau khi cho gia súc ở hậu viện ăn xong, cảm thấy có chút buồn ngủ, liền về phòng nghỉ trưa.

Ngải Thanh dậy lần nữa, nghe thấy trong viện truyền tới tiếng chẻ củi, vội vàng rời giường mở cửa đi ra, thấy Trần Lương mặc áo ngắn vải thô giơ cánh tay đầy cơ bắp đang ra sức chẻ củi, mồ hôi không ngừng trượt qua làn da màu mạch, Ngải Thanh đột nhiên cảm thấy có chút nóng.

Trần Lương cũng nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Ngải Thanh đứng cách đó không xa, cười cười, "Dậy rồi."

Làn da khỏe mạnh dưới ánh nắng rạng rỡ, khuôn mặt anh tuấn đang cười kia ở trong mắt Ngải Thanh cảm thấy dị thường gợi cảm, rõ ràng chỉ là tách ra nửa ngày, Ngải Thanh lại cảm thấy nhớ đối phương nhớ vô cùng, vội chạy đến ôm lấy đối phương.

Trần Lương bị Ngải Thanh đột nhiên ôm lấy dọa không nhẹ, trên tay hắn còn cầm rìu đấy, may mà mình phản ứng đủ nhanh vội dùng tay trái ôm lấy người.

"Ta nhớ ngươi."

Không có lời dư thừa, chỉ là ba chữ ngắn ngủi, lòng Trần Lương lại vô cùng nóng bỏng, càng ôm chặt người trong lòng, "Ta cũng vậy."

Ánh nắng chói mắt xuyên qua kẽ hở cây to cao vút sặc sỡ chiếu trên mặt đất, như đốm đốm sao, chiếu sáng hai người yêu nhau ôm chặt nhau.

Sau bữa tối, chờ Ngải Thanh tắm xong, Trần Lương cũng vào phòng bắt đầu tắm. Ngải Thanh thì nhân lúc này định dọn quần áo ngày mai phải giặt ra ngoài, nhìn thấy áo dài Trần Lương mặc hôm nay treo trên bình phong, liền cũng gom đi.

Mùi này.....Ngải Thanh quả thật không dám tin, mũi mình lại ngửi thấy mùi son phấn, cầm quần áo Trần Lương mặc hôm nay qua, lại ra sức ngửi ngửi. Thì ra như vậy, thì ra là vào huyện thành ăn vụng, khó trách không chạm vào mình, thì ra ở ngoài có tình nhân, điều đó mà chịu được thì còn cái gì không chịu được, hôm nay không băm ngươi ta liền không họ Tô. Ngải Thanh dưới cơn giận cực độ đã mất lý trí, chỉ cần vừa nghĩ đến hình ảnh Trần Lương cùng nữ tử khác mây mưa, mắt liền không nhịn được ướt át, trong lòng hận đến ngứa răng, năm ngón tay bấu chặt phát ra tiếng răng rắc.

"Rầm!" Bình phong bị một cước thịnh nộ của Ngải Thanh đạp ngã.

Trong lòng Trần Lương vốn đang sốt ruột một chuyện, tắm cũng liền rất nhanh đã xong, vừa muốn vươn tay lấy đồ lót, bình phong liền bị đạp ngã, sững sờ nhìn Ngải Thanh giận dữ bừng bừng đi tới mình, y vì sao tức giận như vậy, "Sao vậy, có phải bị uất ức không?"

Vừa nhìn thấy Trần Lương đến bây giờ còn dùng ánh mắt ôn nhu của hắn nhìn mình, trong lòng Ngải Thanh liền tức đến cùng cực, ngụy quân tử giả dối này, Ngải Thanh ta thật là mù mắt chó mới gả cho ngươi, "Nói, hôm nay đi huyện thành rốt cuộc đã làm gì?"

Cho ngươi cơ hội cuối cùng, đừng làm ta thất vọng.

"Ách, không, không làm gì." Y lẽ nào đã nhìn thấu "âm mưu" của mình, chẳng lẽ y căn bản không muốn cùng mình......

Đây là ngươi tự tìm, "Chúng ta ly hôn đi."

Lòng rất đau rất đau, Ngải Thanh cố nén không cho nước mắt chảy ra.

"Vì sao? Thanh nhi vì sao muốn ly hôn với ta?" Y lẽ nào cứ vậy không muốn cùng mình.... .....

"Chuyện tốt bản thân ngươi làm tự ngươi hiểu." Nước mắt vẫn không nhịn được rơi xuống, mình sao nhu nhược như vậy.

"Ta, Thanh nhi, ta là bởi vì yêu ngươi mới sẽ như vậy.... ..."

Nói chưa xong, liền bị Ngải Thanh cắt ngang, "Trần Lương, đã đến bây giờ, ngươi còn muốn gạt ta nữa, ta đã biết hết rồi."

Không đúng, giữa chúng ta có gì hiểu lầm rồi, từ đối thoại vừa rồi đến hiện tại, hình như mình sơ xuất gì đó.

Thấy Trần Lương trầm mặc, Ngải Thanh tưởng đối phương là thật sự thừa nhận, lòng khó chịu như bị dao cắt, lẽ nào hạnh phúc của mình từ đầu đến cuối chỉ là một trò lừa bịp.

"Thanh nhi, ngươi nói rõ với ta." Trần Lương định bình tĩnh lại, hai người nhất định là có hiểu lầm gì đó.

"Rõ, này còn không đủ rõ sao!" Ngải Thanh đều cảm thấy sắp chết, hung hăng ném quần áo trong tay đến đối phương, "Tự ngươi ngửi đi!"

Nhận lấy quần áo Ngải Thanh ném tới, Trần Lương để trước mũi ngửi ngửi, mùi son phấn, đây là......

Thì ra y tưởng mình đi huyện thành là đi tìm hoa cô nương (aka gái lầu xanh), nghĩ đến đây, Trần Lương đột nhiên thở phào, khóe mắt cũng chứa ý cười.

Lại cười, còn cười, tên đáng ghét này, "Người đã thừa nhận, vậy chúng ta liền ly hôn đi."

Nhìn thấy y đầy mặt vẫn giận dữ, Trần Lương cảm thấy nguyên tử xấu xa trong lòng mình lại phát tác, hay lắm, lại dám không tin tưởng tướng công của mình, không trừng phạt y ra trò sợ là mãi mãi đều không nhớ kỹ đi.

"Ngươi, ngươi làm gì." Nhìn nam tử tráng kiện cao to trần toàn thân từng bước đi tới mình, Ngải Thanh cảm thấy có chút hụt hơi, tức chết người, rõ ràng là lỗi của hắn được không!

Sao cảm thấy bầu không khí ngày càng không đúng lắm, "A, ngươi làm gì, mau bỏ ta xuống." Bị Trần Lương đột ngột bế lên, Ngải Thanh quả thật muốn hận chết vóc dáng gầy nhỏ này của mình.

Trần Lương không để y kêu la của Ngải Thanh, chỉ là bế y đi đến trên giường.

Tên này, ăn phở còn muốn ăn cơm, thật quá đáng, "Thả ta xuống, ngươi đồ biến thái, cuồng lộ, sắc ma, vô sỉ hạ lưu, mất mặt...." Ngải Thanh quả thật mắng ra hết lời hạ tiện có thể nghĩ đến.

Hay lắm hay lắm, cả gan mắng nhiếc tướng công của mình, còn không giáo huấn chút thì sẽ leo lên đầu.

"Bùm!" Ngải Thanh bị ném trên giường, vừa muốn bò dậy lập tức bị người trên thân lại đè trở về.

Ngải Thanh thật sự thụ thương, tên khốn này tưởng mình dễ bắt nạt như vậy sao, mình cũng là người, dựa vào cái gì phải bị đối xử như vậy, càng nghĩ càng uất ức, càng nghĩ càng thương tâm, trong mắt đầy nước mắt.

Trần Lương đau lòng, nhìn bảo bối mình luôn cẩn thận che chở lúc này lại khóc đến nỗi người đẫm nước mắt, Trần Lương cảm thấy lòng mình cũng thật đau, vội ôm y lau nước mắt, "Thanh nhi, đừng khóc nữa, ta không có đi tìm hoa cô nương."

Cảm nhận sự ôn nhu của đối phương, Ngải Thanh lại khóc dữ hơn, như muốn khóc hết mọi ủy khuất trong lòng.

Mắt thấy nước mắt sẽ tràn lan, Trần Lương vội vàng ở bên tai y, nói ra tất cả chuyện hôm nay.

Nghe hồi, trong mắt Ngải Thanh ngừng nước mắt, nhưng đỏ ửng của má lại thế nào cũng không che được, người này, lại lại chạy đi nơi đó.....còn mặt dày nói là hướng người "thỉnh giáo" a, y sắp nghe không nổi nữa, "Ngươi, ngươi câm miệng."

"Thanh nhi, ta nói đều là lời thật." Lẽ nào y còn không muốn tin tưởng mình sao, "Thật sự, gã lúc đó còn nói với ta người ở dưới lần đầu tiên sẽ rất đau, phải dùng cao mỡ khuếch...."

"Ngươi, ngươi đừng nói nữa, ta tin, ta đều tin." Lật đật bị miệng đối phương, Ngải Thanh thật sự là không muốn nghe thấy lời khiến người xấu hổ này nữa.

Nhìn thấy y đầy mặt xấu hổ, Trần Lương lúc này mới biết tâm tư của đối phương, nhẹ nhàng lấy tay nhỏ bịt trên miệng mình xuống, hôn hôn lòng bàn tay trắng nõn, trong mắt đầy tình yêu và dục hỏa, nhìn đến Ngải Thanh xấu hổ và giận dữ, lại liếm liếm bên tai mượt mà của y, liền lập tức cảm nhận được cơ thể y khẽ run, khóe miệng không nén được nhếch lên: "Thanh nhi, ta muốn ngươi."

--- ------

Tgclmn: Không sai, tiểu Thanh Thanh của chúng ta bình thường là dê ngoan, đến thời khắc mấu chốt đó là nữ vương thụ siêu mạnh.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 17.06.2018, 18:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



22: Đêm động phòng!

Màn đêm lặng im buông xuống, đèn dầu trong phòng lập lòe, chiếu rọi lờ mờ cả phòng, ẩn ẩn lộ một chút mờ ám.

Trong màn che.

Một cơ thể nam trần trụi cường tráng rắn chắc đè một người nhỏ bé chỉ mặc đồ lót mỏng manh.

Tuy lúc trước luôn oán trách đối phương không muốn áp đảo mình, nhưng hiện giờ đến lúc súng thật đạn thật, Ngải Thanh vẫn không tránh khỏi khẩn trương, ngoài khẩn trương lại lộ ra chờ đợi.

Tay Trần Lương từ từ lướt qua cái trái trơn bóng, khóe mắt xinh đẹp, gò má mịn màng, cần cổ trắng ngần của Ngải Thanh, đôi tay to bởi vì quanh năm lao động mà hơi chai sần kia như có ma lực nào đó, nơi đi qua dẫn đến cho Ngải Thanh từng trận run rẩy, đôi mắt y đã ngấn hơi nước, càng thêm cám dỗ người.

Trần Lương rất hưởng thụ cảm giác từ từ vuốt ve người dưới thân, nhất là nhìn thấy hình ảnh đối phương vì vuốt ve của mình mà càng thêm động tình, tay trái linh hoạt cởi dây lưng đồ lót ra, lộ ra mảng ngực trắng ngần, hai đóa mai đỏ kiều diễm nở rộ, khiến người muốn nếm thử. Chỉ là một mảnh tuyết trắng liền đã khiến mình dục hỏa quấn thân, thật sự rất muốn tiến sâu hơn nữa, xem thử y rốt cuộc là có bao nhiêu thần kỳ lại khiến mình không cách nào kiềm chế khát vọng.

Đồ lót rất nhanh liền bị đôi tay to có lực cởi ra, hai người đã cùng trần trụi, làn da màu mạch cùng làn da tuyết trắng ửng đỏ phản ánh nhau, cảm giác là xứng như thế.

Nụ hôn nóng chi chít không ngừng rơi xuống, từ trán đến cổ, mỗi cái rơi trên da thịt trắng ngọc, Ngải Thanh đã thẹn không dám nhìn, chỉ có thể giả đà điểu nhắm hai mắt.

Đột nhiên, cảm giác động tác của đối phương ngừng lại, trong lòng hiếu kỳ, Ngải Thanh liền mở hai mắt ra, nhìn thấy Trần Lương đang nhìn chăm chú dây đỏ trên cổ mình, "Đây là cái gì?"

"Không, không gì." Không biết vì sao, Ngải Thanh lại không dám nói đối phương biết.

"Thật ư?" Trần Lương cười nguy hiểm, hắn nhớ y luôn lấy ra một cái hộp gỗ đàn hương, cẩn thận lau chùi, hỏi y là vật gì, lại luôn tránh né không muốn trả lời, chắc sẽ không phải vật của người yêu thích đi, hiện nay nghĩ tới, chìa khóa trước ngực này chính là mở cái hộp kia đi, đã không muốn trả lời, vậy mình liền có cách khiến y mở miệng.

"A, ngươi, ngươi đừng sờ....." Trần Lương quá đáng ghét, lại nắm nơi đó của mình, này, này quá đáng giận, "Buông tay, mau buông___, a, người đừng....."

Thật muốn kêu đối phương ngừng lại, nhưng thật sự rất thoải mái, không nỡ, loại cảm giác này mình chưa từng thể nghiệm, còn muốn, còn muốn nhanh chút nữa, "A, nhanh, nhanh chút nữa....." Hu hu, quá mất mặt, mình sao nói ra lời này vậy.

Nhìn đôi mắt đã hoàn toàn ướt át, mang theo khoái cảm rõ ràng và hai má đỏ rực, Trần Lương tăng nhanh động tác trên tay.

"A, thật thoải mái, thật sự rất thoải mái, a, ta sắp...." Lúc Ngải Thanh cảm thấy sắp bay lên trời, lại đột nhiên bị người đùa dai bóp chặt đỉnh, "Ngươi, buông ra....." Ngải Thanh gấp rồi, hơi ẩm trong mắt càng nặng.

"Đây là gì?" Trần Lương lần nữa cầm sợi dây đỏ lên, hỏi Ngải Thanh, "Ngoan, chỉ cần ngươi nói, ta liền buông tay." Dẫn dắt từng bước.

Thật muốn, thật sự rất muốn, Ngải Thanh bất đắc dĩ dưới uy hiếp của người nào đó đành phải thỏa hiệp, "Đây là, hộp gỗ, chìa khóa, của hộp gỗ."

"Trong hộp để cái gì?" Tay to không buông đầu đỉnh ra, chỉ dùng bàn tay khác không ngừng vuốt ve nơi mẫn cảm của y.

"A, đừng, đừng sờ nữa....." Ngải Thanh sắp chịu không nổi, tên khốn này, hu hu, "Là, là châu chấu, lúc nhỏ, ngươi, tặng ta."

Đôi mắt trợn tròn, thì ra như vậy, nhìn chăm chú người đã hoàn toàn rơi vào tình dục dưới thân, cảm thán mình là phúc khí thế nào lại có bảo bối như vậy, "Thanh nhi, ta yêu ngươi." Tay to buông kiềm chế đầu đỉnh ra, cùng lúc Trần Lương ở bên tai y nói ra lời yêu đời này.

"A!" Vật giải thoát trói buộc phun ra, Ngải Thanh cũng phát ra tiếng vui vẻ, ngực cấp tốc thở dốc, chờ hơi bình tĩnh, đột nhiên nhớ đến tiếng động lòng người bên tai vừa rồi, mặt Ngải Thanh lần nữa đỏ rực, đôi tay bám lên cổ đối phương, nhỏm người lên ghé bên tai hắn, "Ta cũng yêu ngươi!"

Đáp trả này như một liều xuân dược mạnh nhất, nháy mắt đốt cháy dục hỏa của Trần Lương, tay to lần nữa không ngừng quấy rối nơi mẫn cảm của y, nhóm từng đốm lửa ở nơi đi qua, miệng hai người sớm đã chạm vào nhau, môi lưỡi quấn nhau, như cả đời cũng hôn không đủ, cực kỳ nóng bỏng, cực kỳ triền miên, bên đôi môi trượt xuống từng sợi dịch thể mờ ám.

Trần Lương lật người Ngải Thanh qua, xoay lưng với mình, nâng mông vểnh mượt mà của y lên, tiểu cúc hoa diễm lệ đang không ngừng co rút, như dụ người xâm phạm; vội vàng sáp người lên, từ trên ghế đẩu bên giường lấy ra cao mỡ hôm nay mua về từ huyện thành, vét ra một lớp bôi ở cúc hoa, không ngừng dùng ngón trỏ xoa xung quanh.

"A, đau." Di vật đột ngột xâm nhập khiến Ngải Thanh cảm giác không thoải mái, không nén được nhíu khóe mày xinh đẹp.

"Ngoan, rất nhanh liền tốt." Trần Lương thả chậm động tác trên tay, tiếp tục khuếch trương tiểu cúc hoa, chờ lúc vẻ đau đớn của y biến mất, lại thêm một ngón tay, từ từ ba ngón tay đã tự do tiến nhập.

"Thanh nhi, ta muốn vào." Lấy ngón tay ra, Trần Lương để vật thô to đã cương lên kia ở động cúc, chỉ chờ một tiếng ra lệnh của y.

"Ừm." Tuy vẫn rất sợ, nhưng chỉ cần vừa nghĩ đến là Trần Lương, Ngải Thanh cảm thấy cái gì cũng có thể khắc phục.

"A! Đau...." Vật của đối phương vừa to vừa thô, căn bản không phải ba ngón tay có thể so được, Ngải Thanh vẫn cảm thấy một cơn đau đớn.

Nhìn thấy khóe mắt đau đớn của y, Trần Lương cũng không thoải mái, nhưng tiễn trên cung không thể không bắn, "Ngoan, thả lỏng chút, rất nhanh liền tốt." Chỉ có thể nhỏ nhẹ, vỗ về lòng khẩn trương của y.

Ngải Thanh cũng biết đối phương nhịn rất vất vả, dạo đầu làm rất tỉ mỉ sợ mình bị thương, huống chi mình không phải cũng hi vọng có thể cùng đối phương chân chính kết hợp trở thành "phu phu" sao, vậy có đau nữa mình cũng phải nhịn, cố gắng hít thở sâu điều chỉnh bản thân, qua một lát, Ngải Thanh liền cảm thấy đau đớn đã không dữ dội nữa, liền mở miệng nói, "Ngươi có thể động rồi."

Thấy Ngải Thanh xác thực đã thả lỏng, Trần Lương liền nắm eo y bắt đầu động.

Lúc mới đầu, sợ y đau, Trần Lương không động mạnh, mà Ngải Thanh lại trong quá trình này dần dần cảm nhận một loại vui vẻ, không đủ thỏa mãn, vội vàng thúc giục, "Ngươi, nhanh chút!"

"Chát!" Một tiếng vỗ lanh lảnh vang lên trong phòng, mình lo lắng y bị thương mới nhường nhịn như vậy, không ngờ lại bị hiểu lầm như vậy, Trần Lương lần nữa nhếch khóe môi nguy hiểm, "Thanh nhi, này là ngươi trêu." Nói xong, liền nhanh chóng co rút.

"A." Ngải Thanh quả thật không dám tin, tiếng kiều diễm nay lại là mình phát ra.

Trần Lương cũng phát hiện sự bất đồng trong tiếng kêu vừa nãy của Ngải Thanh, tựa hồ hưng phấn hơn, vui vẻ hơn, vội đỡ eo y lần nữa không ngừng đâm đến nơi vừa nãy.

"A, thật thoải mái...." Ngải Thanh đã bị Trần Lương đâm đến không còn lý trí, chỉ còn lại mưu cầu với vui vẻ, "Nơi đó, nơi đó, ngươi, mau, mau tiếp tục.....a....đừng ngừng....a, chậm chút, chậm...."

Trong phòng truyền ra một tiếng rên rỉ kiều diễm cao vút và tiếng hô hấp ồm ồm, xen lẫn tiếng rung động của ván giường và tiếng hôn môi kịch liệt của đôi môi chạm nhau.

Trăng màu bạc chậm rãi nhô lên, lại từ từ lặn xuống ngọn cây, âm thanh trong phòng lại vẫn chưa từng ngừng lại.

Lại là một đêm tiêu hồn không ngủ a!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.06.2018, 18:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



23: Hương hoa quế


Đều nói tháng 8 hương hoa quế, nhưng đối với thôn Trần gia có địa lý được trời ưu ái mà nói, hoa quế ở hạ tuần tháng 9 cũng là vô cùng tươi tốt, từng chùm hoa vàng nhỏ chi chít nở trên nhánh cây, một cơn gió nhẹ thổi qua, trong nháy mắt bay lả tả đầy viện, mang theo từng đợt mùi thơm ngào ngạt, thật thấm vào lòng người, thật là hương bay mười dặm!

Ngải Thanh chính là tỉnh lại trong hương hoa quế đầy phòng, vô thức xoay đầu lại phát hiện người bên cạnh sớm đã đi, nâng mắt nhìn ngoài cửa sổ, một tia nắng chói mắt, hẳn là buổi trưa đi, mình lại ngủ lâu như vậy, dụi mắt, trong bụng liền thấy đói, muốn đứng lên tẩy rửa, lại không ngờ, "A!" Eo mỏi chân nhũn, toàn thân khó chịu như bị lăng trì, tuy cảm giác phía sau mình được người rửa sạch bôi thuốc qua, nhưng nơi khó mà mở lời lại vẫn có chút khó chịu, đây chính là hậu quả của một đêm tham hoan a, trong đầu bỗng nhiên nhớ lại kích tình và nóng bỏng của hai người đêm qua, trên mặt Ngải Thanh lại hiện ra một ráng đỏ.

Lúc Trần Lương đẩy cửa vào, nhìn thấy chính là hình ảnh mỹ nhân đỏ rực động lòng người, nhớ đến tư vị tuyệt vời của y và sự mất khống chế của mình đêm qua, bụng dưới lại xao động, vội vàng hít thở sâu cưỡng chế đại hỏa sắp đốt lên, định thần lại, đi đến bên giường, đặt khay đồ ăn trong tay trên ghế đẩu bên cạnh, ôm cả người lẫn chăn vào trong lòng, thò tay vào chăn nhẹ nhàng ấn eo thon của Ngải Thanh, nhìn dáng vẻ thoải mái của y liền tiếp tục động tác trên tay.

Không biết bắt đầu lúc nào, mình đối với y liền có dục vọng mạnh mẽ, lúc nào cũng muốn hung hăng ôm y, chiếm hữu y, kết hợp chặt chẽ cùng y, nhưng bởi vì cả hai đều là lần đầu tiên sợ tổn thương y mà không thể không khổ sở nhẫn nhịn, cho nên đêm qua lúc thời cơ chín muồi, dục vọng của mình như nước lũ cuồn cuộn đột nhiên tìm được chỗ trút ra, cũng không cách nào khống chế nữa, tư vị của y quả nhiên tuyệt vời lại khiến mình mất khống chế, may mắn mình khuếch trương dạo đầu và hậu tục xử lý thích đáng, cũng chỉ sưng đỏ, không chảy máu, "Ta buổi sáng đã rửa sạch bôi thuốc cho ngươi, còn khó chịu không?"

Có lẽ là do vừa tỉnh, ý chí của Ngải Thanh vẫn lờ mờ, cho đến khi bị mùi quen thuộc ôm vào trong lòng, cảm nhận đôi tay to có lực kia ôn nhu mát xa, cảm giác nhức mỏi như cũng giảm bớt, vốn đang nhắm mắt dựa trước ngực đối phương hưởng thụ phục vụ thân mật, bên tai mình lại đột nhiên vang lên lời của Trần Lương, vành tai lại nhiễm đỏ, khẩn trương mở miệng đáp, "Cũng, cũng ổn."

"Ọt ọt." bụng đột nhiên kêu một tiếng, khiến Ngải Thanh tức thì thẹn đỏ mặt, đúng rồi, đêm qua đến rạng sáng luôn vận động, lại ngủ đến trưa, đói vốn là dĩ nhiên a, nhưng, nhưng vẫn cảm thấy thật mất mặt.

"Đói rồi đi, ta đã nấu cháo cật heo cẩu kỷ, ngươi nếm thử." Nói rồi, Trần Lương duỗi tay to cầm chén sứ trên ghế đẩu lên, dùng muỗng gỗ múc một miếng cháo để bên miệng thổi thổi, chờ ấm mới đưa đến bên miệng Ngải Thanh.

*cháo cật heo cẩu kỷ

cháo cật heo cẩu kỷ

Tuy lớn như vậy còn bị đút khiến Ngải Thanh cảm thấy quá không biết thẹn, nhưng mình cũng thật sự là mệt, quan trọng hơn là mình rất thích nhìn dáng vẻ Trần Lương ôn nhu hầu hạ mình, cho nên Ngải Thanh liền cũng không từ chối, một ngụm lại một ngụm ngoan ngoãn ăn cháo, ừm, mùi vị không tệ, "Đây là làm thế nào? Rất ngon."

Trần Lương thấy Ngải Thanh thích, trong lòng cũng cao hứng, vừa đút vừa giải thích, "Đây là cật heo sau khi bỏ màng trong cắt lát, thêm cẩu kỷ, hành gừng muối một ít bỏ vào trong gạo tẻ đun lửa nhỏ nấu thành, nghe mẹ từng nói, này đối với thận hư, tư âm bổ thận rất là hữu hiệu."

"Phốc__" Ngải Thanh quả thật muốn hoài nghi lỗ tai mình có phải hư rồi không, Trần Lương lại, lại bình tĩnh nói với mình thận.....như thế "Ngươi, ngươi chỗ nào nhìn ra ta thận.....thận hư hả, ta không biết có bao nhiêu đàn ông." Tức phì phì phồng miệng nhỏ với Trần Lương, trong mắt Ngải Thanh đầy lên án và ủy khuất.

"Thanh nhi, xương cốt ngươi quá yếu, đây chỉ là đồ bổ, ta không nói ngươi có gì không ổn." Trần Lương đầy ý cười nhìn y như mèo con xù lông, lấy tay áo lau miệng toàn là hạt cháo của y.

"Vậy, vậy ngươi ăn chưa?" Đôi mắt to trừng cái, như chỉ cần dám nói "chưa" liền sẽ nhào lên lần nữa.

"Ha hả, ừ." Tuy trêu chọc y rất thú vị, nhưng mình vẫn đừng chọc y nữa, nếu không thì thật sẽ xù lông.

Nghe thấy Trần Lương cũng ăn rồi, trong lòng Ngải Thanh mới cảm thấy thoải mái, nhịn không được cơn đói, một hơi ăn sạch một chén cháo.

"Còn muốn ngủ lát nữa không?" Thu dọn chén, Trần Lương lại ngồi về bên giường ôm Ngải Thanh tiếp tục phục vụ mát xa.

"Không ngủ nữa, ngủ đủ rồi, ta muốn dậy." Ngủ đủ ăn no, lại có Trần Lương mát xa, Ngải Thanh cảm thấy thân thể đã thoải mái hơn.

Trần Lương nghe xong, liền đến trước tủ gỗ lấy ra quần áo của Ngải Thanh, sau khi hầu hạ y mặc đồ, chải đầu xong, bưng khay đồ ăn vừa rồi đi ra ngoài.

Vừa mở cửa phòng ra, Ngải Thanh liền cảm thấy từng đợt hương hoa ập tới, ra sức hít mấy hơi, cảm khái môi trường cổ đại "thuần tự nhiên" không ô nhiễm, cả hương hoa cũng tựa hồ đặc biệt tươi mát.

Thưởng thức hoa quế không ngừng rơi xuống đầy viện, trong đầu Ngải Thanh đột nhiên có cái gì lóe qua, (Đúng rồi, hoa quế này là thứ tốt nha.)

Nhớ lúc trước trong cô nhi viện cũng có một cây hoa quế, mỗi năm mùa thu đến, mẹ viện trưởng luôn sẽ hái xuống rất nhiều hoa quế, nếu phơi khô thành hoa quế khô liền có thể pha trà, mát lạnh nhuận họng; hoa quế tươi có thể lấy nấu ăn, bánh ngọt và canh, nhớ đến bánh hạt dẻ hoa quế và thịt hoa quế lúc trước, Ngải Thanh liền cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, thật muốn ăn a.

*bánh hạt dẻ hoa quế

bánh hạt dẻ hoa qu

thịt hoa quế

Như không chờ kịp Ngải Thanh vừa thấy Trần Lương từ nhà bp đi ra lập tức chạy tới tóm cánh tay hắn Trần Lương Trần Lương ngươi bit leo cây không Trong mắt đầy trông mong

Như không chờ kịp, Ngải Thanh vừa thấy Trần Lương từ nhà bếp đi ra lập tức chạy tới tóm cánh tay hắn, "Trần Lương, Trần Lương, ngươi biết leo cây không?" Trong mắt đầy trông mong.

Không biết Ngải Thanh muốn làm gì, nhưng Trần Lương vẫn gật đầu, trẻ con lớn lên ở nông thôn, có mấy ai là không biết leo cây a.

"Ha hả, vậy ngươi có thể giúp ta một việc không?"

Cúi mặt nhìn chăm chú người đang ngửa mặt nhỏ niềm nở nhìn mình, Trần Lương lại gật đầu.

"Ngươi có thể giúp ta hái ít hoa quế không." Thấy Trần Lương vừa gật đầu, Ngải Thanh liền cao hứng nhảy cẫng lên, vội vàng mở miệng xin giúp đỡ, ngón tay còn chỉ cây hoa quế bên tay phải.

Thì ra là muốn mình giúp hái hoa, nhưng hoa này có tác dụng gì, "Hái thì được, nhưng ngươi muốn hoa nguyệt quế này làm gì?"

"Ha hả, thiên cơ bất khả lộ. Ngươi chuẩn bị tốt dạ dày của ngươi chờ ta trổ hết tài năng đi." Trong mắt Ngải Thanh đầy đắc ý, lúc nói lời trêu chọc còn không quên vỗ bụng rắn chắc của Trần Lương.

Nhìn người cười giảo hoạt lại có chút linh động trước mắt, lòng Trần Lương mềm nhũn.

Hoa quế cuối cùng hái xuống đầy sọt tre, có điều Trần Lương không có leo lên cây thật, chỉ cầm hai cây tre dài dài kẹp đứt nhánh cây hái xuống.

Nhìn hoa quế tươi đầy sọt, Ngải Thanh vốn muốn cùng phôi trà làm thành trà hoa quế, nhưng thời đại này lá trà vẫn khá đắc, thôn Trần gia cũng không sản xuất lá trà, mỗi nhà thỉnh thoảng cũng chỉ chuẩn bị chút để dùng đãi khách, lá trà trong nhà Trần Lương cũng không nhiều, thế là Ngải Thanh cũng chỉ có thể từ bỏ trà hoa quế bèn làm thành hoa quế khô. Ngải Thanh đi nhà bếp bưng đến một chậu gỗ sạch, bảo Trần Lương cùng giúp tuốt tất cả hoa quế từ trên nhánh cây xuống, loại bỏ cuống hoa, lá cây tạp vật v.v sau đó bỏ vào trong chậu gỗ, chờ hết thảy công tác chuẩn bị làm xong, lại rải đều hoa quế trong chậu trên vải trắng sạch Trần Lương tìm đến, chất từng lớp, lại dùng vải trắng đậy đống hoa quế bỏ vào trong thùng gỗ tiến hành ép, dùng hoa quế ép làm ra có thể giữ hương hoa quế ngào ngạt dài lâu, chờ tiến hành hai lần ướp chế xong lại lấy ra sấy khô liền có thể làm thành.

Trần Lương là nghe Ngải Thanh nói mới biết hoa quế này lại có nhiều tác dụng như vậy, thật đáng tiếc lúc trước lãng phí.

Hai người hợp lực bận rộn cả buổi chiều, chờ hoa quế thành trạng thái héo rũ, lúc đóa hoa thành màu đỏ tím mới hoàn thành ép hoa, mở vải trắng ra, ngửi kỹ, phát hiện hương hoa quế vẫn ngào ngạt, hai người mới yên tâm, cuối cùng thành công rồi.

Tiếp theo liền phải nhanh chóng sấy khô hoa ép xong, không có khoa học kỹ thuật cao như hiện đại, liền chỉ có thể dùng lò nướng cổ xưa nhất, tuy phiền phức chút, nhưng nhìn thấy thành quả cuối cùng, hoa quế vàng nhạt đỏ tím, mùi tinh khiết và thơm, cả hai nhìn nhau, hai người nở nụ cười hiểu ý!

--- ------

Tác giả có lời muốn nói: Cháo cật heo cẩu kỷ là bổ thận, phương thuốc này là một phương thuốc khá kinh điển trong phòng khám bệnh thận hư, tham khảo baidu.

Tôi uống qua trà hoa quế, rất được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sưu tầm và 34 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.