Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh

 
Có bài mới 17.06.2018, 17:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



12: Ta gả thay?!

Một tháng nay, Ngải Thanh tốn hết tâm tư cải tiến thực đơn, muốn nâng cao sự thèm ăn của vú nương và Anh nhi.

Tuy có hiệu quả nhất định, nhưng đành chịu ngày cưới ngày càng gần, ai cũng không thể thoải mái.

Lý thị càng là hổ thẹn, rõ ràng đáp ứng lão gia phu nhân phải chăm sóc tốt Thanh nhi, kết quả lại ngược lại cần chủ nhân như Thanh nhi đến chăm sóc mẹ con mình, mỗi lần muốn thức dậy nấu cơm giặt đồ, lại bị Thanh nhi cứng rắn ấn về giường, để mình bớt buồn. Nhìn xem, mình đã tạo những nghiệt gì.

Ngày này, Ngải Thanh lại làm xong cơm bưng vào phòng, nhưng ba người nghĩ hôn sự 10 ngày sau, lại đều rầu rĩ, căn bản không động đũa nổi, rầu rĩ ai cũng không mở miệng.

"Anh nhi, mẹ xin lỗi con, nếu không phải mẹ tự chủ trương, thì cũng sẽ không có chuyện hôm nay. Mẹ đã hại con rồi a. Hu hu....." Lý thị mở miệng đầu tiên, lại nước mắt lượn quanh.

"Mẹ, Anh nhi mắt mù, mới sẽ tạo thành kết cục hiện nay, Anh nhi....." Tuy luôn tính tình lạnh nhạt, nhưng trong nhà gặp chuyện lớn như vậy, Lý Anh cũng nhịn không được rơi lệ.

Trong lòng Ngải Thanh cũng không dễ chịu, nhưng vừa nghĩ đến hai nữ nhân đã loạn thế trận, mình làm trai tráng duy nhất trong nhà, nhất định phải kiên cường, "Vú nương, Anh nhi tỷ, hai người trước đừng vội, chúng ta sẽ có thể nghĩ được cách."

"Thanh nhi, còn có thể có cách gì, lẽ nào phải tìm người gả thay sao?"

Một lời đánh thức người trong mộng.

Ngải Thanh và Lý Anh đều đồng loạt nhìn Lý thị.

"Mẹ, mẹ là nói, tìm người gả thay?" Lý Anh cân nhắc ý tứ nói.

Ý thức được lời mình vô thức nói ra lại thành cách duy nhất hiện nay, Lý thị cũng vội vàng tham dự vào, nghĩ tính khả thi của gả thay.

Ba người thương lượng một hồi, nhận định: Tìm người gả thay xác thực là có thể giải trừ khẩn cấp, nhưng chọn người gả thay nhất định phải tướng mạo tốt hơn Anh nhi, bản lĩnh mạnh hơn mới được, như vậy tin tưởng nhà trai cũng sẽ không quá mức để ý.

Nhưng này liền khó, người như vậy phải tìm ai a? Trước không nói đi đâu tìm nữ nhà nông tướng mạo tốt hơn Anh nhi, bản lĩnh mạnh hơn, dù có, người ta cũng quyết không thể sẽ đáp ứng yêu cầu vô lễ này, ai nguyện ý nữ nhi mình làm tân nương gả thay a, không danh không phận; cho dù chính xác có, người đó lại tin được không, nếu không thì, người đó nếu vạch trần sự thật, nhà mình là đã phạm tội lừa hôn a, đến lúc đó vẫn không thể thoát khỏi họa lao ngục, ngược lại tăng thêm hình phạt.

Ba người không dễ dàng khôi phục mặt cười, lúc này lại như cà bị làm chết cóng, héo rồi.

"Tướng mạo tốt, đủ hiền lành, cam tâm tình nguyện còn phải đáng tin, Anh nhi nếu có một tỷ muội thì tốt rồi." Ngải Thanh thấp giọng lẩm bẩm.

Lý thị và Lý Anh cùng lúc ngẩng đầu nhìn chằm chằm Ngải Thanh, nhưng rất nhanh lại cúi đầu xuống. Lý Anh nắm chặt góc áo của mình, mím môi, ngồi thẳng. Lý thị thì toàn thân run rẩy.

Ngải Thanh cũng phát hiện dị trạng của hai người, cẩn thẩn nhớ lại lời lẩm bẩm vừa rồi của mình, mắt to đột nhiên trợn tròn, cắn môi dưới, không biết nên nói tiếp những gì.

Ba người lần nữa rơi vào trầm mặc, nhưng lúc này trong lòng ai cũng không cách nào yên bình.

"Thanh nhi, Anh nhi tỷ...." Như nghĩ kiên định cái gì, lại từ đầu đến cuối không cách nào lấy đủ dũng khí, hai tay nắm chặt lần nữa rũ xuống.

"Bùm!" một tiếng quỳ xuống vang lên giữa phòng yên tĩnh, đặc biệt chói tai.

"Vú nương, người đây là làm gì, mau đứng lên!" Ngải Thanh nhìn thấy vú nương đột nhiên quỳ hướng mình, trong lòng tức thì luống cuống, vội vàng ngồi xổm xuống muốn đỡ vú nương lên.

"Thanh nhi, hu hu, vú nương xin lỗi con, nhưng vú nương thật là hết cách rồi, hu hu, vú nương đáng chết, vú nương lúc đầu không nghe con khuyên, mới sẽ tạo thành cục diện hiện nay, hu hu; Thanh nhi, vú nương sống từng này tuổi, vú nương không sợ chết, hu hu, nhưng Anh nhi tỷ của con mới 17 a, vú nương chỉ muốn vì nhà phu quân lưu lại một huyết mạch cuối cùng a, hu hu, Thanh nhi, vú nương chưa từng cầu xin con, lần này, vú nương cầu con, con thay Anh nhi.....hu hu" Lý thị tránh né Ngải Thanh dìu đỡ, bà có tội, bà có lỗi với lão gia phu nhân, bà càng có lỗi với Thanh nhi.

"Mẹ, người đừng nói nữa, đều là lỗi của Anh nhi." Lý Anh cũng là cực kỳ hổ thẹn, bùm cái quỳ bên cạnh Lý thị, lúc mình vừa rồi nhìn Thanh nhi, lại chẳng phải mang ý nghĩ đê hèn sao, nhưng Thanh nhi là vô tội nhất a, lỗi của mình sao có thể để người khác gánh vác.

Nhìn hai người khóc thảm thiết quỳ trước mặt mình, Ngải Thanh biết, vú nương thật là hết cách rồi mới sẽ yêu cầu như vậy.

"Vú nương, Anh nhi tỷ, hai người đứng lên trước, chúng ta là người nhà." Ngải Thanh lần nữa vươn tay muốn đỡ họ lên.

"Không, Thanh nhi, con để vú nương quỳ, vú nương.....hu hu, vú nương...." Lý thị đã khóc mệt lả, thêm vào thân thể lại chưa điều dưỡng tốt, lại ngất đi.

Sau khi tỉnh lại, đã là trưa hôm sau.

"Mẹ, người tỉnh rồi. Nào, uống chút nước trước, nhuận họng." Lý Anh luôn hầu hạ bên cạnh vội vàng từ trên bàn rót một ly nước đút cho Lý thị.

"Anh nhi," Như đột nhiên nghĩ đến gì, Lý thị vội vàng bắt lấy đôi tay của Lý Anh, hoang mang nói, "Thanh nhi đâu, Thanh nhi ở đâu, mẹ hôm qua hình như đã nằm mơ, trời, sao mẹ có thể làm như vậy, Thanh nhi đâu, Anh nhi, mau nói với mẹ, Thanh nhi ở đâu?"

"Vú nương, người tỉnh rồi, Thanh nhi lo lắng chết được." Nghe thấy tiếng kêu gọi của vú nương tỉnh dậy, Ngải Thanh vội vàng từ ngoài chạy vào.

"Thanh nhi, Thanh nhi, Thanh nhi của ta," Nhìn thấy bóng dáng của Ngải Thanh, Lý thị vội vàng bắt lấy đôi tay Ngải Thanh, tỉ mỉ đánh giá một phen, thấy Thanh nhi không có bất cứ khó chịu gì, mới yên tâm, "Thanh nhi, vú nương già rồi, vú nương hôm qua là bị hồ đồ, con đừng xem lời lão nhân ta là thật, được không? Vú nương không phải cố ý nói ra lời đó, trời, ta đều đã làm những gì a?" Nói đến sau đó, Lý thị ngày càng kích động.

Sợ vú nương lại sẽ bởi vì quá kích động mà ngất, Ngải Thanh vội vàng an ủi, "Vú nương, vú nương, người yên tâm, Thanh nhi không trách người, thật sự, thật sự không trách người."

Ngải Thanh biết, vú nương đêm qua nói ra lời đó, hoàn toàn là bởi vì dưới tình huống khẩn trương, vô thức buột miệng nói ra, chờ sau khi bà bình tĩnh, quả nhiên cũng hối hận rồi. Đêm qua, Ngải Thanh đã nghĩ cả đêm, trong đầu như cảnh phim quay ngược hồi tưởng cuộc sống 10 năm qua, toàn là sự yêu thương của vú nương với mình và sự quan tâm của Anh nhi với mình, 10 năm nay, mình mượn thân thể của "Tô Ngải Thanh" có được chân tình và yêu thương quá nhiều của họ, mình cũng đã từng thề phải đối đãi vú nương như mẹ ruột, hiện nay người nhà có khó khăn, mình là trai tráng duy nhất trong nhà, lại sao có thể khoanh tay đứng nhìn, là lúc mình nên báo đáp họ rồi.

"Vú nương, Thanh nhi nguyện ý gả thay." Ngải Thanh nói ra quyết định nghĩ cả đêm của mình với Lý thị và Lý Anh.

"Cái gì, Thanh nhi, con không cần, này quá....."

Lý Anh thì trợn tròn mắt không dám tin nhìn Ngải Thanh.

"Không, vú nương, người nghe con nói trước, kỳ thật con đã nghĩ tốt đối sách, mới dám gả thay. Vú nương người không phải nói, nhà trai không còn song thân, mà đối phương lại là người thiện lương sao?" Ngải Thanh chậm rãi nói.

"Ừ, đây là sự thật, nếu không ta cũng sẽ không muốn Anh nhi......" Ngẩng đầu nhìn Ngải Thanh, không biết y vì sao hỏi như vậy.

"Vậy thì dễ xử rồi, kỳ thật chúng ta cũng chỉ sợ mấy người nhiều chuyện và chuyện tốt kia mà thôi, cho nên, chờ ngày thành thân, con gả thay đến nhà tân lang, vào, ách ~~ lúc động phòng, nói với đối phương cảnh ngộ trong nhà, nếu hắn là người tốt, vậy hắn chắc chắn sẽ đồng tình với chúng ta, chỉ cần con giả làm tân nương ở nhà hắn mấy ngày, sau đó liền để hắn tìm cớ bỏ con, đến lúc đó con liền tự nhiên có thể toàn thân trở ra, mà chuyện của Anh nhi tỷ cũng không sợ bị người biết. Chỉ là, kế sách này sợ là sẽ không tốt với danh tiết của Anh nhi tỷ. Không biết, hai người cảm thấy thế nào?" Kỳ thật Ngải Thanh cũng không phải rất nắm chắc kế hoạch này, mình đã nghĩ cả đêm, nhưng lỡ như đối phương không phải người lương thiện, vậy liền nguy hiểm rồi.

"Haizz, danh tiết của ta sớm đã hủy, cũng không sợ mấy cái này, chỉ là....Thanh nhi, ngươi chắc ăn không? Ngươi sẽ không có nguy hiểm?" Đối với danh tiết của bản thân, bắt đầu từ ngày chấp nhận hài tử trong bụng, mình liền đã không để ý nữa, mình không muốn việc bại lộ cũng chỉ là không muốn làm nương chịu khổ mà thôi, nhưng vô luận thế nào cũng không thể làm Thanh nhi rơi vào nguy hiểm.

"Anh nhi tỷ, vú nương, yên tâm đi, hai người quên rồi, ta từ nhỏ chủ kiến quỷ quái đã nhiều, dựa vào sự thông minh tài trí vô sông thiên hạ và tài ăn nói lanh lợi bất phàm có một không hai của ta đến lúc đó chắc chắn có thể một cú đánh bại đối phương. Ha hả." Muốn giảm bớt cảm giác khẩn trương của họ, Ngải Thanh cũng hợp thời kể chuyện cười lạnh.

Có điều hiệu quả không tệ.

Sau khi nghĩ kỹ, cảm thấy cũng rất được, ba người liền lại thương lượng vài chi tiết, nhất định phải làm kế hoạch đến không chê vào đâu được.

Haizz, có điều thế sự khó đoán, ai ngờ được, Ngải Thanh gả đi, lại như nước hắt ra, cũng không về được.

--- ---

Tgclmn: chương sau đại hôn, ha ha, cuối cùng tiến vào cuộc sống chủng điền của phu phu, này mới là tôi muốn viết a, ~~~~ (>_<) ~~~~, tôi chính là quá dông dài, nhưng không nói rõ lại sợ văn phía sau sẽ quá đột ngột, cho nên, mong thông cảm!!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 17.06.2018, 17:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



13: Lại là hắn!

Chín ngày này, đại khái là ngày trải qua vất vả nhất sau khi Ngải Thanh đến thế giới này, mỗi ngày trừ theo vú nương học phong tục hôn lễ và các việc chú ý cưới xin, còn phải bận thử lễ phục, này cũng là việc Ngải Thanh không thể chịu đựng nhất, mình đang yên lành một nam nhân, lại phải đeo mũ phượng khoác khăn quàng vai, thật không biết tội này lúc nào mới có thể kết thúc.

Lý thị và Lý Anh cũng không nhàn rỗi, trừ giảng dạy thường thức cần thiết cho Ngải Thanh, hai người mỗi ngày còn phải bận chuẩn bị của hồi môn, trang phục tân nương cần khi thành thân v.v mấy đồ cần thiết cưới xin.

Chín ngày mệt mỏi, ngày 10 tháng 9 như hạn đến.

Ngải Thanh vừa sáng liền bị vú nương gọi dậy, qua loa ăn bữa sáng, liền rửa mặt chải đầu, trang điểm, đeo trang sức, mặc hỉ phục, bận rộn cả buổi sáng, Lý thị vốn còn định chải tóc búi tóc cho Ngải Thanh, bị Ngải Thanh từ chối, mình không phải nữ tử cổ đại xuất giá, nghĩ nữ tử trong tv trước khi xuất giá bị trưởng bối vừa chải tóc, vừa nói "một chải chải đến đuôi, hai chải răng long đầu bạc, ba chải con cháu đầy đàn", Ngải Thanh liền nhịn không được rùng mình, kêu vú nương trực tiếp bó tóc lên kết thành búi tóc liền kết thúc.

Tuy biết Ngải Thanh sẽ trở về, nhưng Lý thị vẫn dùng sáu bảy rương gỗ lim đựng rất nhiều của hồi môn quý giá, trong đó cũng có quần áo ngày thường của Ngải Thanh.

Ngải Thanh cảm thấy nhiều hồi môn như vậy là không cần thiết, nhưng do vú nương kiên trì, vẫn là đáp ứng; bản thân Ngải Thanh thì cái gì cũng không đem, trừ chìa khóa dây đỏ trên cổ và hộp gỗ đàn hương trên bàn.

Buổi chiều, Lý Anh nấu một chén trôi nước cho Ngải Thanh, Ngải Thanh sớm bị đói, trực tiếp đoạt lấy nuốt cả viên.

Lý Anh buồn cười nhìn Ngải Thanh như đã đói mấy ngày trước mắt, trong lòng nghĩ, "Nếu Thanh nhi biết ăn trôi nước này, ngụ ý thành hôn viên mãn, hạnh phúc viên mãn, sợ là thế nào đều không chịu ăn đi." Nghĩ rồi nghĩ, mắt Lý Anh liền ướt, thu dọn chén, vội vàng xoay người ra khỏi phòng, phần ân tình này, mình sợ là cả đời cũng không trả được!

Chạng vạng, đội ngũ đón dâu cuối cùng chậm rãi tới, đối với Ngải Thanh mà nói, vừa khẩn trương, vừa vui vẻ, khẩn trương là sợ mình phạm lỗi bị người vạch trần, vui vẻ là gian khổ cuối cùng sắp qua.

Lý Anh là không thể xuất hiện, chỉ có Lý thị dắt Ngải Thanh mặc đồ tân nương, đội khăn trùm đỏ từng bước đi đến hướng tân lang, đến trước mặt tân lang rồi, chậm rãi giao tay Ngải Thanh đến trong tay Trần Lương, hốc mắt lần nữa hồng lên.

Ngải Thanh dưới khăn trùm đỏ, nhìn thấy chỉ là một đôi chân thon dài bị vải đỏ bao phủ, tay bị đối phương nắm, cảm nhận đôi tay mạnh mẽ, hơi sần sùi nhưng có lực của đối phương, không biết vì sao, Ngải Thanh đột nhiên có loại cảm giác mình lần này là thật phải xuất giá. Một tiếng kèn vang đánh thức Ngải Thanh đang suy nghĩ, đột nhiên phản ứng lại ý nghĩ lạ lùng vừa rồi của mình, vội vàng lắc đầu.

Tân lang tân nương sau khi cúi chào Lý thị, liền cáo biệt. Lý thị khóc đầy mặt mơ hồ, vài phần áy náy, vài phần lo lắng, vài phần không nỡ.

Ngồi trong kiệu, cả đường nghe tiếng kèn, tiếng pháo, lòng Ngải Thanh lại ngày càng khẩn trương.

Cũng không biết đã ngồi bao lâu, Ngải Thanh liền nghe thấy tiếng tân nương xuống kiệu của bà mối, tiếp theo liền bị đôi tay có lực kia dắt ra, lẽ nào đến rồi?

"A!"

Ngải Thanh bị tân lang đột nhiên bế lên làm giật mình, đôi tay vô thức vòng lấy cổ đối phương.

"Đừng sợ, chúng ta phải đổi đi đường thủy." Giọng thật ôn nhu, giống vị kia trong ký ức.

Chờ sau khi hết thảy thu xếp xong, thuyền liền khởi động.

Lại qua không biết bao lâu, Ngải Thanh đều cảm giác cổ mình sắp gãy, mới lại bị tân lang bế xuống thuyền, có kinh nghiệm lần trước, lần này Ngải Thanh trái lại không kêu ra tiếng nữa.

Chặn mùi miệng khó chịu với điều này!

Cách ít được biết đến để thoát khỏi viêm họng mãn tính
Lần này lại đổi thành ngồi kiệu, đi không bao lâu, liền được tân lang mời xuống.

Thê tử của thôn trưởng giao dây đỏ làm thành đồng tâm kết cho tân lang tân nương, hai người nắm hai đầu dây đi vào sân.

Trong sảnh đường hiển nhiên đã ngồi đầy người, khắp nơi là tiếng huyên náo.

Có lẽ là ngồi kiệu và thuyền quá lâu, cả người Ngải Thanh đã lơ mơ, chỉ là máy móc nghe tiếng ngân vang của bà mối Giả, đứng thẳng, bái thiên địa, bái phụ mẫu, phu thê giao bái, tiếp theo là nhạc nổi lên, xong lễ, sau đó đưa vào động phòng.

Ngải Thanh ngồi trong tân phòng, cuối cùng có cơ hội nghỉ ngơi một lát. Vén khăn trùm đầu ra, đi thẳng ngồi bên bàn ăn mấy cái bánh hỉ, sau khi cảm thấy bụng no đủ, Ngải Thanh liền bắt đầu cân nhắc làm sao giải thích chuyện mình gả thay với tân lang, nghe tiếng của người đó, chắc chắn là người ôn nhu đi, hẳn sẽ tin mình, nguyện ý giúp mình đi.

Trần Lương ở tiền viện bận tiếp đãi khách khứa, kỳ thật đều là người trong thôn, giữa đôi bên đã tương đối quen thuộc, nghĩ người ta tối nay đêm động phòng hoa chúc, mọi người liền cũng không cố giữ hắn lại bao lâu, tự mình uống là được.

Sau khi rượu qua ba tuần, Trần Lương liền được người trong thôn thả về.

Nghe thấy ngoài cửa có động tĩnh, Ngải Thanh vội vàng đội khăn trùm lại lần nữa, ngồi ngay ngắn bên giường.

Vào trong phòng, nến đỏ như cũ nhẹ lay động, lấp đầy một loại đẹp đẽ lờ mờ lúc ẩn lúc hiện cho tân phòng.

Chỉ thấy tân nương một mình ngồi ngay ngắn bên giường, đôi tay ngọc ngà để lên để xuống không tự nhiên, đại khái là khẩn trương đi, Trần Lương cười cười, cầm hỉ xứng bên cạnh lên nhấc mở khăn trùm đỏ trên đầu.

Trần Lương sững sờ, hắn nghe bà mối Giả nói qua tướng mạo Lý Anh rất đẹp, nhưng không ngờ, lại xuất sắc như vậy. Mặt nhỏ trái xoan tự nhiên tươi mát, không thoa son phấn trắng nõn mịn màng, đôi mắt to dưới ánh nến lóng lánh động lòng người, lông mi dài khôn khéo ở dưới đôi mắt trong veo sạch sẽ, mũi nhỏ nhắn thẳng tắp, miệng nhỏ hồng phấn nộn, hòa lẫn, thật là một mỹ nhân xuất trần linh động!

Ngải Thanh ngơ ngác, y không ngờ, tân lang này viền mặt lại anh tuấn, sâu sắc như vậy, trán đầy, mũi cao thẳng, môi đầy đặn, đặc biệt là con ngươi ôn nhu có thể tan ra nước kia, hết thảy này đều trùng lặp với ký ức 10 năm trước của Ngải Thanh, người này thật quen thuộc!

"Trần___Lương?" Ngải Thanh rơi vào trong hồi ức, vô thức buột miệng nói ra cái tên mình thường treo bên miệng này, tựa hồ lại có chút không xác nhận.

Trần Lương không ngờ tân nương của mình đêm tân hôn liền thẳng thừng gọi tên mình, liền cười nói, "Nương tử, chúng ta đã bái đường, ngươi là phải gọi phu quân, sao gọi thẳng tên húy của phu quân vậy?"

Ngải Thanh phản ứng lại, tức thì mặt đỏ bừng, mình đây là bị người trêu chọc? Đột nhiên nhớ đến một vấn đề quan trọng, vội vàng hỏi, "Ngươi 10 năm trước có phải trong chợ phiên của trấn Cổ Điền đã tặng một con châu chấu tre cho một bé trai 5t không?"

Nghe thấy nghi vấn của tân nương, tuy khó hiểu, nhưng Trần Lương vẫn chăm chú nghĩ kỹ một hồi, trong ký ức lóe lên một đứa bé trắng nõn, đúng vậy, nếu không nhắc nhở, Trần Lương sợ là đều sắp quên, hắn còn nhớ đứa bé đó có đôi mắt cực kỳ trong veo, vô cùng đẹp. Đột nhiên, hắn xoay đầu nhìn giai nhân hai má đỏ rực trước mắt, hai đôi mắt trước mắt và trong ký ức từ từ giao nhau.

"Người là kia....?" Trần Lương trợn tròn đôi mắt, quả thật không dám tin, tân nương của mình không phải nữ nhân sao? Lẽ nào bé trai ngày đó là bé gái?

Nhìn thấy phản ứng của Trần Lương, Ngải Thanh liền biết ân nhân cứu mạng mình tâm niệm chính là người trước mắt, trong lòng tức thì trào lên tình cảm phức tạp, không ngờ đối tượng mình gả thay lại là hắn!

Trong lòng Trần Lương lúc này cũng là sóng lớn trào dâng, này rốt cuộc là sao?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
Có bài mới 17.06.2018, 17:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Gia hữu đại giá lang - Thanh Tranh - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



14: Rượu hợp cẩn?!

Nến đỏ trong phòng vẫn lay động, nhưng lại chỉ còn một nửa.

Nghe sự thật trong miệng Ngải Thanh, không biết vì sao, trong lòng Trần Lương bỗng nhiên có loại cảm giác thở phào.

Ngải Thanh thì khẩn trương nhìn Trần Lương, như đang chờ đợi tuyên án sắp đến. Một mặt, Ngải Thanh hi vọng Trần Lương có thể theo kế hoạch vốn định của mình, cuối cùng bỏ "vợ" để vú nương và Anh nhi giải thoát; mặt khác, trong lòng y lại ẩn ẩn có chút mất mác, như là không nỡ. Quá kỳ quái, mình sao sẽ có tình cảm không nỡ, thế giới này quá điên cuồng!

"Ta đáp ứng!" Tuyên án đến muộn cuối cùng đến, Trần Lương ngẩng đầu, "Nhưng ngươi cũng phải hứa với ta một điều kiện."

"Không vấn đề, chỉ cần không hại vú nương và Anh nhi tỷ, điều kiện gì, ngươi cứ việc mở miệng." Nghe thấy lời của Trần Lương, Ngải Thanh vừa vui vừa bất an.

"Ngươi ở lại!" Lời ít ý nhiều, không hề lề mề.

"Cái gì?" Như nghe thấy tiếng không thể tin được, Ngải Thanh không xác định nghi vấn.

"Ngươi ở lại, tiếp tục làm con dâu của Trần gia ta, ta cũng tuyệt không nói ra chuyện của họ." Trần Lương lần nữa kiên định lên tiếng, hắn cũng không biết vì sao mình nhất định phải cố chấp bảo Ngải Thanh ở lại, hắn chỉ biết mình tuyệt đối sẽ không hối hận quyết định này.

"Nhưng, nhưng ta là nam." Ngải Thanh vốn tưởng tai mình xuất hiện vấn đề, chờ sau khi nghe rõ điều kiện của Trần Lương lần nữa, trên mặt lần nữa đỏ ửng, nhưng mình là nam, hắn không để ý sao?

"Ta không để ý." Trả lời Ngải Thanh là một giọng nam trầm dày kiên định.

"Nhưng ta....." Ngải Thanh cảm thấy bắt đầu từ khi nghe thấy kiến nghị của đối phương, mình hình như, có vẻ như, tựa hồ cũng rất vui vẻ, tim chịu không được đập loạn bình bịch.

"Ta cái gì cũng không để ý, ngươi cứ việc yên tâm. Nhưng nếu ngươi không muốn, ta cũng quyết không miễn cưỡng." Không muốn cho đối phương cơ hội viện cớ, Trần Lương nói thẳng.

"Không, không phải, ta nguyện...." A, mình rốt cuộc đang nói gì a, thật sự là quá mất mặt.

Nhìn Ngải Thanh xấu hổ không biết làm sao, chỉ một mực vùi đầu vào ngực, Trần Lương cười.

"Ta là nói, ngươi lúc nhỏ từng cứu ta, hiện tại lại giúp đỡ  nhà chúng ta, ta nên ở lại, chí ít phải sau khi báo đáp cho ngươi, mới rời đi." Nghe thấy tiếng cười của Trần Lương, tưởng đối phương chê cười mình, Ngải Thanh vội vàng ngẩng đầu một hơi nói ra.

Biết sự quẫn bách của đối phương, tuy nghe thấy hai chữ "rời đi" trong lòng có chút không vui nho nhỏ, nhưng đối phương đã đáp ứng ở lại, mình liền nhất định có cách làm y cả đời ở lại. (cả đời?) Trần Lương cũng không biết vì sao mình lại có ý nghĩ điên cuồng như vậy, nhưng lại tựa hồ cảm thấy đương nhiên.

"Nếu, ta là nói nếu, phải đóng vai vợ ngươi, vậy có phải luôn mặc nữ trang không?" Có thể ở lại, Ngải Thanh là vui vẻ, nhưng nếu luôn mặc nữ trang, mình sợ mình sẽ chịu không được, cho nên, nhất định phải tranh thủ chút quyền lợi cho "tân nương" gả thay mình đây mới được.

"Ha hả, tất nhiên không cần. Chỉ cần lúc không có người quen, ngươi đều có thể mặc nam trang." Tuy cảm thấy Ngải Thanh mặc nữ trang nhất định vô cùng đẹp, nhưng mình cũng không thể quá đáng.

Nghe đến đây, lòng Ngải Thanh cuối cùng yên hơn nửa.

"Còn họ tên ngươi?"

"Tô Ngải Thanh! Ta tên Tô Ngải Thanh." Ngải Thanh nhanh chóng đáp.

"Ha hả, ngươi thật đáng yêu. Ngươi lúc nhỏ đã nói ta biết rồi a. May mà ngươi họ Tô, sau này trực tiếp dùng tên của ngươi đi. Người trong thôn chỉ biết ta lấy nữ nhi một gia đình họ Tô trong thôn Cổ Điền, tên trái lại không biết, cho nên, ngươi liền trực tiếp dùng tên của mình. "Ngải Thanh" khá hay." Trần Lương nói ra ý nghĩ của mình, hắn cảm thấy lòng hắn không chấp nhận gọi "Ngải Thanh" là "Lý Anh".

"Ừm, được." Nghe thấy lời của đối phương, trong lòng Ngải Thanh càng cao hứng, trừ câu "đáng yêu" kia, đây là khen ngợi với nam nhân sao? Nếu phải, có thể không cần không a.

Nhìn Ngải Thanh rơi vào trong suy nghĩ của bản thân, Trần Lương chỉ cảm thấy y càng thêm đáng yêu. Đi đến bên bàn hỉ, rót hai ly rượu, lại về bên giường ngồi xuống, đánh thức Ngải Thanh còn đang suy nghĩ, giao một ly rượu đến trong tay Ngải Thanh, ra hiệu y uống.

(Ách, đây là rượu giao bôi của cổ nhân sao? Nhưng hai ta không phải vợ chồng tân hôn giả mạo sao, cần làm đến giống như vậy sao?)

Tựa hồ nhìn ra lòng Ngải Thanh, Trần Lương giải thích, "Trong thôn có tập tục, nếu đêm tân hôn không uống rượu hợp cẩn, nhà này sẽ tán, không may mắn. Cho nên ngươi có thể giúp ta không?"

Kỳ thật nào có tập tục như vậy, thuần túy là Trần Lương bịa đại, chỉ là Trần Lương cảm thấy nếu hôm nay không uống ly rượu này với Ngải Thanh, mai sau nhất định sẽ hối hận.

"Thì ra như vậy à, ha hả, vậy chúng ta uống thôi." Ngải Thanh cười ngốc, trong lòng lờ mờ cũng là chờ đợi.

Hai người bưng rượu lên, hai cánh tay vòng qua, ngửa đầu uống cạn.

Sau khi uống rượu xong, Trần Lương lại lần nữa cầm ly rượu về đặt trên bàn, chờ lúc quay đầu lại, lại phát hiện Ngải Thanh lại say rồi, Ngải Thanh sau khi say, lộ ra thần thái hoàn toàn bất đồng với lúc tỉnh táo, đôi mắt to sóng biếc phơi phới, như có thể rớm ra nước, hai má đỏ ửng, hỉ phục đỏ làm nền, càng thêm tươi đẹp.

Ngải Thanh đời trước chưa từng uống rượu, đời này dưới bảo hộ nghiêm ngặt của vú nương càng không có cơ hội tiếp xúc rượu, chưa từng biết tác dụng chậm của rượu lợi hại như vậy. Lúc vừa uống xong một ly rượu, chỉ thấy mùi rượu đậm đà, lại như có một luồng ngọt thanh, nhưng ai biết không lâu sau liền cảm thấy toàn thân nóng lên, choáng đầu. Vô lực dùng tay xoa huyệt thái dương, lại từ đầu đến đuôi không được thoải mái.

Trần Lương đứng bên bàn, đực ra nhìn hình ảnh trước mắt, đột nhiên cảm thấy có chút khát nước, cổ họng nuốt mạnh nước miếng, trong lòng không biết như bị gì gãi qua, ngưa ngứa, vội vàng rót ly nước cho chính mình, chờ sau khi tâm tình bình phục, mới lại về bên giường.

Cẩn thận bế Ngải Thanh lên đặt y trên ghế mềm bên cạnh, Trần Lương quét táo đỏ, trái nhãn, đậu đỏ đậu xanh trên giường đến trên đất, sau khi trải giường mới xong lần nữa, lại bế Ngải Thanh nhẹ nhàng đặt y ở bên sát tường, cẩn thận đắp chăn đỏ trải ra thêu uyên ương ân ái trên người Ngải Thanh, thả màn giường xuống.

Chờ sau khi làm xong hết thảy, Trần Lương mở cửa đi đến nhà bếp, múc một thau nước nóng, sau khi pha cho ấm, lại về trong phòng, muốn giúp Ngải Thanh lau một chút.

Vào phòng, đặt thau nước trên ghế đẩu bên giường, Trần Lương từ từ vén màn giường ra.

Cảnh đẹp trước mắt lại khiến Trần Lương cảm thấy ngạt thở.

Thì ra Ngải Thanh bởi vì thân thể quá nóng, sớm đã đá chăn ra, còn không ngừng kéo váy áo trên người, quần áo sớm đã lộn xộn, lộ ra áo trong đỏ, the mỏng phủ trên thân hình thon mảnh mềm mại của Ngải Thanh. Đôi tay không ngừng lay động, lộ ra cổ trắng ngần và đôi chân trắng nõn thon dài, thân thể còn vô thức ma sát, chỉ muốn tìm một chút mát mẻ.

"A, thật nóng."

Tiếng khó chịu của Ngải Thanh trong mộng đánh thức Trần Lương thừ người ra, vội vàng vơ khăn ướt trong chậu lên, cẩn thận lau qua hai má đỏ bừng của Ngải Thanh, vành tai mượt mà, cổ trắng ngần, xương quai xanh xinh đẹp, đôi tay mịn màng và chân ngọc thon nhỏ. Sau khi lau sạch, cẩn thận cởi áo ngoài của Ngải Thanh, chỉnh lại áo trong bị kéo loạn, lại lần nữa đắp chăn mát cho y.

Mở cửa, đổ nước dưới cây đào trong sân, Trần Lương cầm chậu về nhà bếp, sau khi tẩy rửa đơn giản cho bản thân, lúc này mới về tân phòng, cởi áo vén màn giường ra nằm thẳng ngủ bên cạnh Ngải Thanh.

Hai người một đêm mộng đẹp!

--- ----

Tgclmn: tôi chính là thích ngọt ngào và ấm cúng a!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: h3ob3o, Hạ Lan Kỳ Vũ và 55 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.