Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 

Truyền thuyết không sánh bằng - Tiểu Kết Ngủ Ngày

 
Có bài mới 14.06.2018, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 02.05.2016, 00:01
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 604 lần
Điểm: 33.82
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Truyền thuyết không sánh bằng - Tiểu Kết Ngủ Ngày - Điểm: 45
Chương 37: Chuyện riêng của mỗi người


Hàn Mặc Niên nghe tiếng mở cửa văn phòng mình, theo đó là tiếng nói gấp gáp của Thâm Sâm.

“Chủ, chủ tịch!”

Tiếng giày cộp xuống sàn gạch nghe thật chói tai, anh bèn ngẩng đầu nhìn Hàn Kiềm đang bước tới gần.

Một tiếng bộp xuống bàn anh, những bức hình không hẹn cùng nhau hiện ra, Hàn Kiềm chống nạnh chờ anh lên tiếng.

“Cậu ra ngoài đi, A Sâm.” Hàn Mặc Niên phất tay, ra hiệu cho Thâm Sâm rời văn phòng, không quên đóng cửa lại.

Văn phòng trở lại im lìm.

Hàn Kiềm quay người đến ngồi trên ghế sô pha, đôi mắt dò xét Hàn Mặc Niên.

Hàn Mặc Niên vẫn lạnh nhạt, ngón tay thoăng thoắt trên bàn phím laptop, rất tập trung làm việc.

Chẳng biết là bao lâu, đến khi Hàn Kiềm chịu không nổi sự điềm tĩnh thản nhiên của em trai mình nữa, bực mình lên tiếng.

“Tiểu Niên, em không muốn nói gì với anh à?”

Hàn Mặc Niên bây giờ mới hờ hững buông lời: “Anh thôi cái kiểu gọi em như vậy đi.”

Hàn Kiềm tỏ vẻ chấp thuận, “Được. Vậy với những tấm ảnh trên bàn, em cũng nên giải thích cho anh biết đi chứ?”

Hàn Mặc Niên dừng tay, liếc lại một xấp hình ảnh trên bàn mình, là hình ảnh chụp lén anh và Thắng Nam, do chụp vội nên những hình ảnh còn khá mờ, có tấm còn bị run. Có ảnh nắm tay, ảnh sánh đôi cười nói, ảnh anh ôm eo cô, ảnh trong xe mờ mờ nhưng hành động rõ là anh đang hôn cô say đắm.. vâng vâng... và bức ảnh cuối cùng là của ngày hôm qua, lúc anh ôm vai cô, hôn vào má cô tuyên bố chủ quyền với tên nước ngoài da trắng chết tiệt kia.

Anh đáp lại sự tò mò của Hàn Kiềm một câu rất lạnh nhạt: “Chẳng có gì để giải thích.”

“Ý em là...” Hàn Kiềm ngồi thẳng người, trừng mắt không tin nổi.

Hàn Mặc Niên rất nhanh đáp, “Chính là ý anh đang suy nghĩ!”

Không ngờ, Hàn Kiềm gầm lên: “Mặc Niên! Em làm như vậy, không sợ Thu Nguyệt tổn thương ư?”

Hàn Mặc Niên dửng dưng, nhướng mày nhìn Hàn Kiềm, hỏi lơ: “Hình này do Thu Nguyệt đưa cho anh?”

Hàn Kiềm bỗng thu cơn giận dữ, giọng nói trầm đi, không trả lời câu hỏi của Hàn Mặc Niên: “Nói cho anh biết, như thế có nghĩa là sao? Em động lòng với cô gái tên Thắng Nam rồi?”

“Em đang trong thời gian tìm hiểu cô ấy.” Hàn Mặc Niên không bác bỏ, rất thành thật trả lời.

Hàn Kiềm vỗ trán mình một phát, cố cho mình tỉnh táo, “Thế... còn Thu Nguyệt?”

“Cuối tuần em sẽ đến Bạch gia một chuyến.” Anh suy nghĩ một chốc, nói thêm: “Cũng có thể là lần cuối cùng.”

“Em...” Hàn Kiềm bật người dậy.

Hàn Mặc Niên không mảy may một chút sợ hãi với uy nghiêm của anh trai mình bỗng bộc phát, gằn giọng: “Kiềm! Đây là chuyện riêng của em!”

Hàn Kiềm thở một hơi dài, nuốt nước bọt.

“Anh nên nhớ, chính anh là người đưa ra kế hoạch này!” Hàn Mặc Niên bồi thêm một câu trúng hồng tâm.

Hàn Kiềm lặng người.

“Đúng là hiện tại Thắng Nam có thể chữa trị được bệnh tâm lý cho em. Trong thời gian tiếp xúc, giữa nam và nữ, nảy sinh tình cảm là chuyện thường tình.” Hàn Mặc Niên đưa mắt vào laptop cá nhân, trên màng hình là hình ảnh quảng bá của Thắng Nam hôm qua.

Cô quá xinh đẹp trong bộ váy cổ điển, lúc này nhìn trưởng thành hơn rất nhiều, nụ cười cũng nghề nghiệp hơn, đôi mắt cũng sắc hơn. Nhưng mà hôm qua... người thật lại rất ngốc nghếch, thành thật đáng yêu, làm lòng anh có chút nhung nhớ rồi.

“Nhưng... Mặc Niên, trong bao nhiêu cố gắng của em, Thắng Nam lúc đó đúng là vị cứu tinh có thể cứu giúp cuộc sống em, nhưng không có nghĩa là ôm, hôn và...” nói đến đây Hàn Kiềm nín thinh, nghẹn lời.

“Nếu Thắng Nam không xuất hiện, thì cũng không có nghĩa em sẽ cưới Thu Nguyệt như hai bên gia đình đã hứa hôn. Thắng Nam chỉ là người đẩy sự việc này nhanh chóng kết thúc thôi.” Hàn Mặc Niên cười ôn hoà.

“Tại sao?” Hàn Kiềm dường như bất lực trước lý luận của Hàn Mặc Niên.

Hàn Mặc Niên mặt lạnh tanh, nhưng giọng đã dịu đi: “Nếu có thể, em cũng muốn hỏi trái tim mình vì sao.”

Hàn Kiềm bất lực ngồi xuống ghế sô pha, anh thả lỏng các cơ bắp đang căng ra, uể oải buông một câu: “Thu Nguyệt rất yêu em.”

“Nhưng em không yêu Thu Nguyệt.” Hàn Mặc Niên trả lời rất nhanh và chắc chắn.

Lắc đầu, Hàn Kiềm cười nhưng đôi mắt ẩn chứa đau thương loé ngang, nhưng rất nhanh bình thường trở lại, anh lại ngồi dậy và quay lưng với Hàn Mặc Niên, vẫy tay chào rồi ra khỏi phòng.

Tuy nhiên anh đến tới cửa chân chậm dần rồi dừng hẳn, rồi bỗng anh quay người nhìn Hàn Mặc Niên, giọng bình thản: “À, những bức hình này không phải do Thu Nguyệt đưa anh, mà là một tay chuyên săn ảnh bên toà soạn báo Kinh Đế, bạn anh cũng làm trong Kinh Đế, nhận ra em, nên đã đưa cho anh.”

Tâm tình Hàn Mặc Niên không gợn sóng gì cho mấy, gật đầu cười: “Cám ơn anh, Kiềm.”

Sau đó vọng từ sau lưng Hàn Kiềm, giọng Hàn Mặc Niên đầy quan tâm, “Em biết anh yêu Thu Nguyệt. Kết quả như thế này, em thật sự rất hài lòng.”

“Kiềm, anh đừng mãi hi sinh vì em nữa.”

Chân Hàn Kiềm khựng lại hai giây, anh phì cười: “Anh đã không còn thiết tha với mối tình đầu nữa.” anh nói xong, tiêu sái rời đi.

*Truyện được đăng trên diendanlequydon . com

Hàn Kiềm bước vào văn phòng mình, khoá chốt cửa từ bên trong. Lúc này, anh mớ thả lỏng người, thở dài thườn thượt.

Tại sao?

Tại sao Mặc Niên lại biết anh thầm yêu Thu Nguyệt nhỉ?

Anh ngồi thất thần trên ghế làm việc của mình.

Anh đã giấu rất kỹ niềm yêu thương đối với Thu Nguyệt, từ khi bắt đầu gặp cô ấy. Đến bây giờ, cũng đã hơn mười năm trôi qua.

Mười năm anh kiềm nén, yêu đơn phương Thu Nguyệt trong thầm lặng, bên ngoài lại chúc phúc cho cô và đứa em trai ưu tú của mình. Anh không theo đuổi cô, không nói lời yêu cô, không dám đến quá gần cô, anh một mực hèn nhát làm người anh trai đáng mến, một người anh quan tâm Hàn Mặc Niên và cô, chỉ như vậy thôi.

Vì lần đầu gặp cô ở Bạch gia, đôi mắt cô chỉ dán chặt trên người Hàn Mặc Niên, không nhìn anh thêm lần nào khi đã chào hỏi, lúc nào cũng lẽo đẽo theo Hàn Mặc Niên, cũng vì Hàn Mặc Niên mà cố gắng theo đuổi Hàn Mặc Niên từ năm cao trung đến phổ thông, cho đến khi... Hàn Mặc Niên rời khỏi đây, du học ở Đức.

Thật nghiệt ngã.

Hôm nay anh vì tức giận thay Thu Nguyệt, cô gái bé nhỏ với tâm tình luôn trầm lặng, ít nói. Anh bất bình khi Hàn Mặc Niên lại ngang nhiên ôm hôn một người con gái khác, nhưng anh làm gì có quyền nói Hàn Mặc Niên, quyền anh em nuôi ư?

Anh thực sự rối ren, bệnh của Hàn Mặc Niên chỉ có mỗi Thắng Nam mới giúp được, anh chính là người đưa ra ý kiến hãy nhờ Thắng Nam giúp đỡ Hàn Mặc Niên, sau đó khi Hàn Mặc Niên hết trở ngại tâm lý, sẽ quay về và thành đôi với Thu Nguyệt.

Nhưng không ngờ, mọi chuyện lại trở nên như vầy, làm anh chỉ biết đưa mắt nhìn.

Hàn Mặc Niên nói đúng, đó là chuyện riêng của em ấy.

Dù sao, đối với tình cảm dành cho Thu Nguyệt cũng dần mài mòn theo năm tháng, đã chẳng thiết tha gì nữa. Đây chỉ là cảm xúc còn sót lại sau tháng năm yêu thầm thôi...

Đang suy tư, Hàn Kiềm nghe một tiếng “rầm” lớn. Anh giật mình, tròn mắt nhìn cánh cửa văn phòng mình rớt xuống đất thêm một tiếng “rầm” nữa.

Anh có dự cảm không lành. Quả nhiên, chỉ hai giây sau, một bóng dáng làm anh vừa mệt vừa rầu mấy ngày hôm nay xuất hiện.

Cô gái mặc chiếc áo bảo vệ xanh thẳm, quần Tây và mái tóc đen mượt đã thắt bính lại, lộ ra khuôn mặt tròn sáng sủa, đôi mắt sáng ngời, má còn đỏ hây hây, tay cầm hai suất bánh chẻo, chân mang giày bata đạp lên cánh cửa oai phong vô cùng. Cô chống nạnh, nhìn Hàn Kiềm hét đầy giận dữ: “Trời đánh nhà anh! Anh dám bỏ tôi giữa đường?! Anh có là đàn ông không hả?”

Thư ký của anh đứng phía sau, run rẩy cộng toát mồ hôi, nín thinh không nói gì.

Giờ Hàn Kiềm mới nhớ mình vì cuộc điện thoại của Lưu Dật bên toà soạn báo Kinh Đế gọi anh đến gấp, quên cả cô bảo vệ riêng của mình đang đứng mua bánh chẻo bên kia đường, cứ thế lái xe đi mất.

Giờ anh chẳng có tâm tư gì đối với chuyện trước mắt, chỉ hờ hững vương mắt nhìn.

Mao Y Thuần chưa bao giờ bị xem thường đến như vậy, bỏ mặc cô giữa đường, phải chạy về Hưng Thịnh hơn ba cây số, may cô được tập chạy bộ từ nhỏ, đối với ba cây số không vấn đề gì, chỉ là rất mất mặt! Cô bực mình, xông đến Hàn Kiềm, như con khỉ nhảy qua bàn làm việc, nắm lấy caravat của anh giật mạnh, nheo mắt cười: “Mẹ kiếp nhà anh! Nếu không phải do ông già kia, bổn tiểu thư đây cũng không có mất mặt đến đi làm vệ sĩ riêng cho anh đâu. Nên anh phải yên phận nghe chưa, nếu không...” tay còn lại của cô giơ lên rồi cuộn tròn thành nắm đấm giơ trước mặt Hàn Kiềm, còn nghe “rắc rắc” của khớp xương, cười lạnh: “Đừng trách sao nắm đấm này vô tình.”

Mợ nó! Ông già nhà cô làm ăn giống gì lại nợ một khoản tiền lớn với cái công ty bất động sản Hưng Thịnh này, cô có dạy võ tám đời hoánh cũng không trả hết! Ông già đó lại cấn cô cho cái tên cáo xảo quyệt Hàn Kiềm, tức chồng thêm tức, chỉ được là tiền lương vệ sĩ riêng cho hắn gấp ba lần tiền lương ba cọc ba đồng ở câu lạc bộ dạy võ kia thôi, nên thôi làm con phải báo hiếu, cô đang báo hiếu cho người cha hắc dịch kia!

Khoé môi Hàn Kiềm giật giật, chỉ một giây sau bỗng dưng tràn đầy hứng thú thử sức, anh nhếch môi cười, đưa mặt áp lại gần Mao Y Thuần nữa. Mao Y Thuần giật nảy mình, ngưỡng cổ ra sau một chút, trợn mắt kinh ngạc.

Đôi má Mao Y Thuần bỗng nhiên ửng hồng. Mím môi quên cả thở.

Như thấy thiên thạch rơi xuống trái đất, Hàn Kiềm cũng kinh ngạc không kém. Cô gái “trâu bò” này cũng biết ngượng à?

Anh càng áp sát lại gần xem phản ứng thì cô càng lùi ra sau, hai người cứ kẻ áp người lùi một hồi, cô đã nhận ra anh đang trêu cô, tức giận cô vung nắm đấm, chỉ không ngờ phản ứng anh nhanh hơn đã né được, ngay lúc cô không để ý, anh áp nhanh, trán chạm trán, mắt chạm mắt, mũi chạm mũi, đôi môi anh chỉ cách môi cô 5cm, cô nhìn thấy anh đang nhếch miệng cười, thêm cả giọng đầy sự trêu ghẹo: “Mao tiểu thư, phản xạ chậm quá!”

Cô tức giận, xô người anh ra, nghiến răng: “Anh dám xỉ nhục tôi? Tôi nói cho anh biết, bổn tiểu thư đây từng là thành viên nằm trong đội tuyển taekwondo quốc gia đấy nhé, có giỏi thì đánh một trận thử xem!”

Hàn Kiềm bật cười, anh bỏ hai tay vào túi quần, nhìn cô gái chỉ cao đến vai mình, nói: “Cô nghĩ công ty tôi là phòng tập đánh võ của cô à?”

Mao Y Thuần nghênh mặt, cười khinh bỉ: “Anh sợ ư?”

Hàn Kiềm lắc đầu, anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Cô nên nhớ, tôi là chủ của cô.”

“Thế thì đã làm sao? Có ngon đuổi việc tôi đi?” Mao Y Thuần này, không sợ trời sợ đất đâu! Cùng lắm đi dạy võ tiếp.

Hàn Kiềm liếc nhìn, anh quay người về lại bàn làm việc, hờ hững nói: “Tháng lương này của cô sẽ bị trừ vào cánh cửa cô vừa đạp hư, giờ cô có thể rời khỏi phòng làm việc.”

Mao Y Thuần giật thót, nhìn cánh cửa không trụ nổi một đạp của cô, há hốc mồm: “Anh... anh...”

Hàn Kiềm đi ngang quơ lấy hai suất bánh chẻo, giơ lên nói với Mao Y Thuần: “Cái này tôi sẽ lấy, như bù việc cô đánh sếp mình.”

“Nhưng anh né được mà?” Cô bất bình lên tiếng.

“Bù đắp tin thần.” Anh lạnh nhạt nói, xong phất tay, “Cô đi ra, gọi thư ký Đồng vào đây.”

Đầu Mao Y Thuần bốc khói, nhưng phải nín nhịn, nghiến răng hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà Hàn Kiềm.

Khi cô ra đến cửa, không quên mắng một tiếng để hạ dạ: “Hàn Kiềm, anh là đồ tư bản hút máu người!”

“Quá khen, quá khen!” Hàn Kiềm cười tươi.

Cô tức ần ận, bỏ đi ra khỏi phòng. Còn không quên lầm bầm rủa: “Đồ Hàn Kiềm chết tiệt nhà anh, tôi nguyền rủa anh sau này đẻ con không có mông, à không, cả anh em nhà anh sau này đẻ con không có mông! Đồ nhà tư bản độc ác, ỷ có tiền hay ho lắm cơ à? Đợi đi, ngày nào đó bổn tiểu thư trúng số độc đắc sẽ cầm tiền đập thẳng vào mặt mấy người, hừ!”

Rủa xong, cô thấy hả hê, liền đi tìm thư ký Đồng.

Bên văn phòng tổng giám đốc, bỗng nhiên có người bị vạ lây, hắt xì liên tục mấy cái.

“Lạ thật, đang mùa hè mà... hắt xì!!!!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn anbuchihi về bài viết trên: Candy2110, Cuncute
     

Có bài mới 18.06.2018, 11:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 02.05.2016, 00:01
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 604 lần
Điểm: 33.82
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Truyền thuyết không sánh bằng - Tiểu Kết Ngủ Ngày - Điểm: 49
Chương 38: Đục khoét


Ngày hôm nay và rồi sẽ tới ngày mai.

Thắng Nam tính nhẩm từng ngày đợi câu nói của Hàn Mặc Niên, khuôn mặt vui sướng không thôi.

Anh sẽ nói gì đây?

Tiểu Nam, tôi cũng thích em; Tiểu Nam, tôi và em quen nhau đi; Chúng ta hợp ý nhau rồi; Em đồng ý làm bạn gái tôi nhé?...

Nghĩ nhiêu đó thôi mặt Thắng Nam đã nóng bừng bừng.

Cô đi dạo một phòng trong thư phòng của Hàn Mặc Niên, sẵng tiện lau bụi vào dọn dẹp lại giấy tờ chất đống trên bàn làm việc của anh.

Hàn Mặc Niên có rất nhiều sách, phải hơn sáu trăm quyển các loại được xếp trên ba chiếc kệ bốn hàng ngang lớn, toàn là sách nước ngoài, chỉ có lác đác vài quyển tiếng Trung, nhưng về nghiên cứu vật lý, sách chính trị, kinh tế, tất tần tật...

Thắng Nam lần nào bước vào cũng choáng váng mặt mày. Nhớ lại cảnh bị anh trêu chọc vì cầm ngược sách hôm đó, thiệt là muốn độn thổ!

Cô cầm chổi quét bụi, khẽ quét từng lớp ngoài của kệ sách, cũng lơ đãng ngắm nghía từng quyển sách một, có quyển cô cầm trên tay vì cái tên rất lạ nhưng nhìn đến năm xuất bản lại ngớ ngẩn, mẹ ơi, năm 1910... rất cũ rồi đó! Tuy cô mù về vấn đề sách, nhưng đã xuất bản lâu như thế chắc chắn với giá thành bây giờ không rẻ và cực kỳ hiếm.

Quét dọn được ba kệ sách cũng đã là hai mươi phút sau. Tiếp đó Thắng Nam dọn đến bàn làm việc của Hàn Mặc Niên.

Giấy tờ các loại đập vào mắt Thắng Nam chẳng khác gì bù nhìn, chẳng hiểu gì hết, nên cô cứ xếp gọn lại rồi đặt thành một chồng ngay ngắn trên bàn thôi.

Đến các ngăn tủ lại rất sạch sẽ vì anh chẳng nhét gì vào đó. Nhưng, kéo đến ngăn thứ ba bên phải, lại xuất hiện ba quyển sách, cô chỉ tò mò, là tò mò lấy ra xem thôi, vì tại sao anh không để lên kệ sách lại nhét nó ở đây...

Một cuốn sách rất dày là Bách khoa thư Lịch sử Trung Quốc, Thắng Nam không thể nghĩ được Hàn Mặc Niên đọc quyển sách này vì sao... cô thấy còn rất mới, không hề có dấu vết thời gian của việc đã từng sử dụng qua.

Đến quyển thứ hai có tên Bí ẩn sụp đổ của các vương triều. Cô hơi bất ngờ, mỉm cười, không ngờ anh lại yêu thích tìm hiểu về lịch sử như vậy.

Tuy nhiên, đến quyển thứ ba Thắng Nam hoảng sợ như gặp phải ma, làm rơi quyển sách đó xuống đất, mặt trắng bệch ra. Quyển sách nằm dưới đất có tên Kinh quốc - Bí ẩn qua các Triều đại Nam Lăng.

Triều đại Nam Lăng...

Thời gian của Lâm Bá Ngọc và Giản Dao Dao...

Có thật trong lịch sử ư? Không thể tin được...

Thắng Nam gấp gáp nhặt sách lên, cô gấp gáp đọc, gấp gáp lật sách, gấp gáp đổ mồi hôi trán...

Đến khi chân cô tê đến mất hết cảm giác mới biết được ba tiếng đã trôi qua...

Sau khi khép lại ba quyển sách, sắc mặt Thắng Nam cắt không còn giọt máu.

Cô đã lướt và đọc xong cả ba quyển sách trong trạng thái nặng nề pha lẫn chút kích động. Tất cả... tất cả như cuốn phim chậm từ từ lật lại trí nhớ đầu óc cô.

Lâm Bá Ngọc chết!

Lâm Bá Ngọc chết sau ngày cô tự quyên sinh, chấm dứt mạng sống của mình.

Sách ghi chàng bị phong hàn suốt bốn ngày, chàng thổ huyết mà chết... công chúa Kiến Ninh cũng vì thương nhớ mà sinh bệnh mất không lâu sau đó.

Trời đất quay như quay cuồng trước mắt Thắng Nam.

Nỗi đau xót chưa hết thì cô chợt phát giác rằng, có lẽ... Hàn Mặc Niên cũng biết về kiếp trước giống cô... anh biết, biết tất cả! Nếu không, tại sao lại có ba quyển sách này, không thể nào anh lại có thể quan tâm về lịch sử Nam Lăng như thế, chắc chắn anh đã biết gì đó. Nhưng ngặc nỗi, cô không biết anh có biết cô chính là Giản Dao Dao kiếp trước không? Trong sử sách không hề nhắc đến cô, mà sao có thể nhắc đến cô được! Cô chỉ là một kỹ nữ lầu xanh kiếp đó thôi..

Càng suy nghĩ càng rối bời.

Không được, phải bình tĩnh. Bình tĩnh đợi anh về hỏi cho ra chuyện! Cô cũng sẽ nói với anh rằng cô chính là Giản Dao Dao kiếp trước, người con gái anh yêu kiếp trước...

Cô hít thở đều, cất lại ba quyển sách đó vào lại ngăn cũ. Cô liêu xiêu đứng dậy, mặt vẫn chưa hồng hào trở lại.

*

Đến trưa, có tiếng chuông cửa.

Thắng Nam đang nhào bột làm bánh chẻo, cả cái tạp đề chấm bi đỏ cũng dính bột, mặt mày cũng dính lem bột, nhưng khuôn mặt cô rất rạng ngời.

Lúc cô suy nghĩ làm bánh chẻo, đã thông suốt đầu óc. Chính xác đây là ý trời! Cô sẽ đợi anh về và nói chuyện.

Cô và anh, sẽ có cuộc hội ngộ tương phùng cảm động nhất!

Cứ thế mãi mê làm, còn tính làm rất nhiều, cô sẽ chia một ít cho Lý An và Thâm Sâm... cho đến khi chuông cửa báo liên tục.

Cô phủi tay đầy bột vào tạp đề, nhanh chân ra mở, trái tim theo đó đập thình thịch.

Hàn Mặc Niên bỏ quên đồ nên quay lại lấy sao? Có thể lắm nha.

Cô hớn hở chạy ra mở cửa, nụ cười cũng rạng rỡ trên môi, nhưng khi ánh sáng từ bên ngoài cánh cửa chiếu vào, cô bắt gặp một thiên sứ hạ phàm, chói chang cả mắt.

“Mặc...” cô chỉ nói được một chữ rồi câm nín.

Thiên sứ với đôi mắt u buồn nhìn cô, đôi con ngươi khẽ chớp, mi tâm run run, nhưng lại không hề yếu thế, rất có sức hấp dẫn.

Thắng Nam chới với, sắc mặt lúc này là xanh lét.

Cái ngày quái quỷ gì thế này?!

Kiến Ninh công chúa...

Khiết Du...

Đang đứng trước mặt cô!

Cô không thể nào quên được! Có chết cũng không quên được!

Người con gái với đôi mắt đen láy tinh khiết như chưa hề bị vẩn đục, khí chất ôn hoà luôn đem đến cảm giác yên bình. Dù có trong hình dạng nghèo hèn hay gấm hoa sang giàu vây quanh vẫn một mực tinh khiết như gió trời. Cô không bao giờ quên người con gái có đôi môi anh đào hồng nộm với nốt ruồi nhỏ bên khoé môi kia...

Người con gái đã bên cạnh người cô yêu, người con gái được gọi là thanh mai trúc mã của người cô đã moi cả ruột gan ra để mà yêu, suốt hai kiếp.

Kiến Ninh và Khiết Du, chính là cô gái đang đứng trước mặt cô hiện tại. Vì quá ấn tượng sâu sắc, không thể nào quên được!

Cô nhìn đến quên cả thở.

Thu Nguyệt lạnh nhạt nhìn cô gái nhếch nhác trước mặt mà ghen tị lẫn tức giận. Tất cả như sóng ngầm đang cuộn trong ngực cô, đợi được trào dâng.

Dáng người ốm yếu hơn cả trong hình cô nhìn qua, tóc tai rũ rượi còn dính bột gì đó trắng trắng, trên chiếc tạp đề còn dính nhiều vết trắng đó hơn, cả mặt mày cũng vậy. Tuy thế... vẫn không chìm nổi vẻ đẹp thanh thuần bức người kia lộ rõ, nhất là đôi mắt còn trong veo hơn cả pha lê.

Thế mà trong mắt đầy sự phức tạp.

Thu Nguyệt hít một hơi dài, ánh mắt càng lạnh lùng hơn nữa, khi cứ nghĩ đến cô gái này đang sử dụng bếp của nhà Hàn Mặc Niên, được sống bên cạnh anh trong khi đó đáng lý ra vị trí đó phải là của cô.

“Chào cô Thắng.” Thu Nguyệt mỉm cười.

Bây giờ hồn mới nhập vào xác, Thắng Nam thu cái ngờ nghệch, gật đầu: “Chào. Cô đây là...”

“Tôi là Bạch Thu Nguyệt, hôn thê của Hàn Mặc Niên, chủ của căn hộ này.” Thu Nguyệt cười mỉa, tung một đòn chí mạng.

*

Thắng Nam rửa tay rửa mặt, cô tháo tạp đề ra, rồi rót cho Thu Nguyệt một ly nước lọc đang ngồi ở ghế sô pha.

Chỉ vừa kịp đặt ly xuống, Thu Nguyệt đã nói vào vấn đề chính làm Thắng Nam trở tay không kịp lần nữa.

“Thắng Nam, tôi đề nghị cô hãy rời khỏi Hàn Mặc Niên.” Đôi mắt ẩn chứa nghiêm túc lẫn chế giễu rõ mười mươi của Thu Nguyệt phóng thẳng đến Thắng Nam vừa mới đặt mông xuống ghế sô pha bên cạnh.

Thắng Nam tự nhiên thẳng lưng, những tổn thương cũ tưởng như lành lại bị xé toạt ra, xác múi từng cơn. Cô nghẹn lời.

Nhìn tình địch không phản bác, Thu Nguyệt tấn công thêm: “Thắng Nam, cô là kẻ đang phá hoại gia đình người khác đấy, cô hiểu chứ?”

Có nhiều lời Thắng Nam muốn biện minh, biện rằng Hàn Mặc Niên cần cô, Hàn Mặc Niên rất cần cô lúc này. Nhưng vợ sắp cưới anh biết rồi, cô ấy đến rồi, cô ấy đã từng là vợ của anh kiếp trước kiếp trước nữa, cô ấy có quyền, còn cô thì không.

Cô chưa từng rõ mối quan hệ giữa cô và Hàn Mặc Niên. Cô lấy danh nghĩa gì bên anh để phản biện đây?

“Tôi... tôi...” Thắng Nam bất đầu hoảng loạn.

Thu Nguyệt giọng đầy mỉa mai: “Bất kể vì việc gì, tôi và Mặc Niên cũng sẽ trở thành vợ chồng. Còn cô, không bao giờ có thể chia cắt được tôi và anh ấy! Cô chỉ là kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc người khác, nếu tôi đăng việc này lên báo, không biết sẽ ra sao nhỉ?”

Thắng Nam lắc đầu, “Cô Bạch... tôi có thể... chạm vào Mặc Niên.”

“Tôi biết cô đang giúp anh ấy.”

“Nhưng cô có nghĩ đến khi anh ấy hết chứng bệnh cưỡng chế ám ảnh đó, thì cô cũng không còn giá trị lợi dụng không? Thắng Nam, cô tại sao lại không nghĩ đến làm kẻ thứ ba là rất khốn nạn không?”

Thu Nguyệt dường như mất hết bình tĩnh. Một cô gái trầm mặc vốn có, bây giờ lại lạnh lùng tàn nhẫn như thế.

Thắng Nam cắn môi, một sự thất vọng bỗng dưng ập tới, cô chỉ biết lặng im.

“Thắng Nam, quá khứ của Mặc Niên rất tồi tệ, cô quá trong sáng nên không bao giờ có thể thấu hiểu được anh ấy. Tôi đã ở bên anh ấy từ lúc 13 tuổi, chúng tôi là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Chúng tôi hơn mười năm bên nhau, cô xem xem, mười năm với vài tháng quen biết của cô, anh ấy sẽ chọn bên nào?” Thu Nguyệt chẳng ngại nói dối, dù sao, người đàn ông đó, cô không thể đánh mất được.

Một tiếng nổ “oành” vào tai Thắng Nam. Lại là thanh mai trúc mã? Ba kiếp là thanh mai trúc mã, còn cô là gì đây?

Trong đầu cô chợt nảy ra một ý nghĩ...

Thu Nguyệt thấy tình địch đang xao động, liền tung chiêu tiếp tục. Cô nhẹ nhàng bắt chéo chân, giọng cô rất ngọt ngào và ấm, nay lại đầy khinh miệt: “Thắng Nam, à không, phải gọi là Chu Tiểu Nam, năm nay 21 tuổi...”

Thắng Nam bỗng dựng tóc gáy, cô trợn mắt nhìn Bạch Thu Nguyệt đối diện.

Thu Nguyệt nhoẻ miệng cười, nói tiếp: “Năm 16 tuổi vào trại cải tạo Khu S ở Thành phố S vì tội cố ý gây thương tích, ba năm cải tạo tốt nên được thả, sau đó lại làm PG cho Đế Đài.” Cô lại nhìn sắc mặt Thắng Nam rồi buông lời nói tiếp: ”Cha là Chu Đào mẹ là Thắng Ngọc Phụng cùng là người ở Tân Tô, Thành phố E xa xôi. Cha mất năm 7 tuổi, đến khi 16 mẹ cô đi thêm bước nữa, nhưng sống chưa đầy nửa năm đã xảy ra xô xát do việc cô bất đồng cùng người cha dượng, trong lúc cãi vả đã đâm ông ta hai nhát dao vào người, thương tật vĩnh viễn hai mươi lăm phần trăm. Thắng Ngọc Phụng bán hết tài sản để đền thiệt hại và cuốn gói rời khỏi Tân Tô, đến Thành phố S lập nghiệp và nuôi cô cải tạo...”

“Không phải! Tôi là Thắng Nam, không phải Chu Tiểu Nam!” Thắng Nam hốt hoảng cực độ, hét to. Trái tim cô như không phải của mình nữa, tay chân rụng rời.

“Chu Tiểu Nam! Cô đừng hòng qua mặt tôi! Cái vết nhơ này tôi chỉ cần bỏ ra chút tiền mời thám tử giỏi là có thể tìm ra ngay. Cô nghĩ làm lại một thân thế mới là mọi việc trong quá khứ liền biến mất ư? Cô nghĩ Hàn Mặc Niên sẽ chấp nhận một tên giết người như cô ư?” Thu Nguyệt cũng kích động, đứng dậy lên giọng với Thắng Nam.

“Không... tôi không phải! Tôi là Thắng Nam...” Thắng Nam lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt tuông rơi như mưa.

Quá khứ một lần nữa bị khoét ra, mọi thứ... mọi thứ như ác mộng đeo bám cô đang dần quay trở lại đầu óc cô, kinh hoàng, hoảng loạn, thất vọng đổ ập vào người.

Thu Nguyệt vội lấy từ trong túi một xấp giấy tờ đối chứng, vứt lên bàn. Cô đay nghiến: “Chu Tiểu Nam, cô có gan làm thì phải có gan nhận! Tôi không bao giờ chấp nhận việc cô nói dối để có được Hàn Mặc Niên. Cô chỉ là kẻ dối trá lợi dụng thời cơ để bên anh ấy, cô hãy trả anh ấy lại cho tôi!”

“Anh ấy không phải hàng hoá... anh ấy không phải...” Thắng Nam càng nhỏ giọng, cô lắc đầu nhìn giấy tờ trên bàn. Cô còn có thể thấy dược hình ảnh 3x4 của cô năm cô 16 tuổi được dán trên một tờ giấy.

Thu Nguyệt nắm chặt tay: “Chu Tiểu Nam cô rất dơ bẩn, cô hiểu không? Cô không xứng đáng, người xứng đáng mới chính là tôi! Tôi đã rất cố gắng để được đứng cạnh anh ấy, tôi đã dẹp bỏ niềm kiêu hãnh của mình chỉ vì muốn được làm vợ anh ấy, tôi yêu anh ấy, yêu từ lúc vừa gặp! Còn cô? Cô có gì? Ngoài khuôn mặt thơ ngây giả tạo?”

“Cô có cái gì? Quá khứ dơ bẩn, thân thể dơ bẩn, khuôn mặt dơ bẩn! Mọi thứ ở cô không bao giờ có thể sáng ngang với Hàn Mặc Niên, anh ấy chỉ là thức thời say đắm, nhưng tôi sẽ cho anh ấy biết tất cả về cô, anh ấy sẽ tỉnh ra và kinh tởm cô như tôi lúc này! Gái bao đời đời vẫn là gái bao!” Thu Nguyệt nói đến độ mất khôn, không phải là con người lễ phép bình thường nữa.

Dơ bẩn ư? Thắng Nam thẫn thờ nhìn Thu Nguyệt. Đúng rồi... cô rất dơ bẩn! Cô biết mà... nhưng Hàn Mặc Niên, anh sẽ giống như lời Bạch Thu Nguyệt nói không? Cô sợ sẽ nhìn thấy cảnh tượng đó... rất sợ!

Bạch Thu Nguyệt, cô gái này... nhìn tới lui vẫn hơn cô rất nhiều, giờ cô ta lăng mạ cô cũng không có gì để phản biện.

Đúng rồi! Người con gái này, ba kiếp luôn ở cạnh anh. Có phải vì sự xuất hiện của cô làm họ chia cách không? Kiếp đầu tiên, họ bị cách chia vì cô, kiếp thứ hai cũng bị cách chia vì cô, đến kiếp này...

Số trời đã định họ là một đôi đúng không? Vậy tại sao còn cho cô xuất hiện ở đây... giữa thế giới bao la, tại sao cô lại gặp họ?

Tại sao vậy?

“Cô nên suy nghĩ kỹ lại đi. Nếu cô rời khỏi chồng tương lai của tôi, tôi sẽ không đem giấy tờ này lên mặt báo, nếu không, lúc đó cả đường sống cô cũng chẳng còn. Đối với những người phụ nữ khác khi thấy tình địch, cách của tôi là quá nhẹ nhàng cho cô rồi!” Thu Nguyệt hít thở lấy bình tĩnh, lại cười giễu: “Chu Tiểu Nam, hãy suy nghĩ lại lời nói của tôi, Hàn Mặc Niên chỉ đang lợi dụng cô thôi.”

Nói xong, Thu Nguyệt cầm túi xách rời đi. Bỏ lại Thắng Nam ngồi thẫn thờ dưới sàn gạch, nhìn những giấy tờ tuỳ thân về mình, nước mắt ướt đẫm.

Rời bỏ Hàn Mặc Niên, cô làm được không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn anbuchihi về bài viết trên: Candy2110, Cuncute, bubenoluz
     
Có bài mới 21.06.2018, 08:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 02.05.2016, 00:01
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 258
Được thanks: 604 lần
Điểm: 33.82
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Truyền thuyết không sánh bằng - Tiểu Kết Ngủ Ngày - Điểm: 47
Chương 39: Vực sâu

Mười giờ đêm, bầu trời âm u bao trùm cả thế giới này, bên ngoài cánh cửa sổ lớn sát đất, những ánh đèn chớp nháy hiện diện cho sự sống, nhưng ở nơi nào đó của Lâm Viên Đinh Hoàng lại không như thế.

Hàn Mặc Niên chưa trở về.

Thắng Nam ngồi ôm gối một góc trong phòng, từ lúc sáng Thu Nguyệt rời đi đến tận bây giờ, cô luôn trong tình trạng như vậy.

Đầu óc cô trống rỗng... hiện thực và quá khứ quay cuồng, đến nỗi đầu cứ nhức từng cơn, muốn hư não.

Đúng, cô chính là kẻ suýt giết người! Năm đó cô chỉ vừa tròn 16 tuổi, đang trên con đường học rộng mở, cũng năm đó, mẹ cô tái giá.

Người đàn ông đó hơn mẹ cô ba tuổi, là một nhân viên của công ty xuất khẩu ở địa phương, ông ta có vẻ ngoài đứng đắn, ôn hoà, nhưng đó chỉ là thứ giả tạo để ông ta đạt được mục đích. Ông ta đến với mẹ cô chỉ vì thấy mẹ con cô côi cút cần điểm tựa chứ thực lòng ông ta chẳng yêu thương gì mẹ cô, lúc ông ta dùng tay mơn trớn trên đùi cô, đã nói như thế.

Mẹ cô không sắc nước hương trời, nhưng vẻ ngoài nhu mì, khuôn mặt luôn toả ra một sự ngọt ngào, lại nhu nhược, khiến ông ta hứng thú trong phút chốc, nhưng đến khi gặp cô, ông ta đã thay đổi mục tiêu, nhưng ông ta vẫn đồng ý cưới mẹ cô.

Thời gian sống với ông ta, cô càng kinh tởm với những cái đụng chạm như tình cờ, như vô ý, đỉnh điểm ngày hôm đó, cái ngày mà cả đời cô không thể ngờ tới.

Ông ta về nhà vào lúc trưa, cùng lúc cô về nghỉ ngơi sau buổi học sáng, mẹ cô thì đã đi làm trên thị trấn. Trong phút giây lơ đễnh khi uống nước, ông ta không kiềm lòng được mà đè cô xuống sàn giở trò đồi bại. Cô đã cố gắng hết sức lực bình sinh mà giãy giụa.

Những lời gợi dục và hơi thở kinh tởm của ông ta bủa vây trong đầu óc cô... cô buồn nôn, đầy sợ hãi.

Cứ thế cho đến khi mẹ cô bỗng nhiên xuất hiện và cho ông ta một cú như trời giáng vào đầu bằng chậu hoa bà lấy từ ngoài cửa. Mà sau này, bà nói với cô rằng, ngày hôm đó bà cảm giác có điềm không lành, lòng nóng như lửa đốt, thêm cả làm việc lại bị đứt tay thế là bà quyết xin nghỉ làm để về nhà xem sau, không ngờ lại gặp cảnh ông ta đang muốn cưỡng bức cô.

Ông ta chảy máu đầu, nổi điên, nhào đến dùng hai tay bóp cổ mẹ cô vật xuống sàn. Cô lúc đó cô chẳng còn suy nghĩ gì ngoài việc phải cứu mẹ mình. Cô cũng nhào đến cắn ông ta.

Một cú hất của ông ấy, một đứa chỉ nặng 40kg như cô ngã nhào ra sau, đầu đập mạnh vào tường, máu từ gáy chảy ra. Đầu óc cô bị chấn động mạnh, tỉnh tỉnh mê mê, nghe cả tiếng rên đau đớn của mẹ mình, nghe tiếng ông ta đang nghiến răng chửi rủa, một ngọn lửa nóng trong người cô phừng lên, đầu óc đau nhức đến điên, cô bật ngồi dậy, chạy ùa vào bếp kế bên nắm lấy con dao gọt rau củ chạy ra.

Ông ta đang cố sức đè mẹ cô, không để ý đến cô, cô nhào đến ông ta từ sau lưng một lần nữa.

Phập!

Một nhát chí mạng vào vai ông ta, cô đâm vào rồi rút ra ngay, máu từ vai ông ta trào ra như thác. Ông ta rên lên, buông mẹ cô ra ngã nhào một bên ôm bả vai đầy máu.

Cô cảm nhận sức mạnh chưa từng có tràn trề vào cơ thể, cô không hề run sợ, cô đi đến bên mẹ mình, ôm bà đã ngất đi, vết đỏ trên cổ bà làm cô rung lên, tim thắt lên từng cơn, cô lay lắt đưa ngón tay lên mũi mẹ mình cảm nhận bà vẫn còn thở, liền thở phào.

Mười giây sau, ông ta quay sang, đôi mắt căm giận nhìn cô, nghiến răng chửi thề. Ôm vai đi đến, bóp chặt cổ tay cô, mắng chửi cô thậm tệ.

Bàn tay còn lại của cô nắm con dao run run, không nghĩ ngợi gì nữa, đâm thêm một nhát vào cánh tay phải ông ta, dùng lực đẩy sâu thêm, ông ta hét lên đau đớn lần này thực sự té xuống sàn không bật nổi.

Cô đặt mẹ mình ngồi ngay huyền quan, chạy lên phòng lấy hết tiền bạc dành dụm, rồi ôm bà đến bệnh viện.

Trong bệnh viện ai cũng hoảng sợ nhìn cô, bảo cô cũng nên khám luôn, cô hiểu. Quần áo cô bê bết máu, đầu tóc rũ rượi, máu bắn đầy mặt, nhưng lúc đó cô rất bình tĩnh. Bình tĩnh ký giấy nhập viện, giấy khám, giấy đóng tiền, nhìn bà yên lành trên giường bệnh, cô yên tâm đi đầu thú.

Sau đó nữa... mẹ cô phải bán hết ruộng vườn đất đai đền bù tiền tổn thương cho ông ta, cô bị đẩy đi trại cải tạo ở Thành phố S xa xôi trong ba năm vì vẫn là vị thành niên. Ba năm dài đằng đẵng, những ngày đầu cô bị bạn cùng phòng đánh đập, hai năm sau cuộc sống dần dễ thở hơn, thuốc hút là thứ xa xỉ trong trại cải tạo, nhưng cũng là liều thuốc tốt nhất cho cô lúc đó.

Khi cô ra trại, thân thể gầy sọp đến đáng thương, nhưng cứ nghĩ đến cô và mẹ có một cuộc sống khác, sẽ tốt hơn, cô quyết định bắt đầu hết lại từ đầu.

Và thứ làm cô quyết định nghiêm túc như vậy là sau cú đập đầu vào tường năm đó, đã đẩy những ký ức tưởng như chìm sâu vào hố đen mấy trăm năm đã vực dậy, những giấc mơ không đầu không đuôi, những con người xa lạ lại quá thân quen, những giọt nước mắt chia xa chưa từng cảm nhận lại ùa về như thác đổ...

...

Lơ mơ Thắng Nam nghe tiếng chuông điện thoại reo, cô choàng tỉnh giơ lấy điện thoại trên bàn, ấn nút nghe máy.

Bên đầu dây bên kia phát ra tiếng thở gấp gáp, tiếng bước chân chạy, tiếng ồn ào, trong đó cô nghe tiếng Hàn Mặc Niên rất rõ: “Thắng Nam, em có ở nhà chứ?”

Dù không hiểu lý do, nhưng cô nhỏ giọng đáp: “Vâng, em đang ở nhà. Mặc Niên, anh...”

Chưa nói tròn câu, giọng Hàn Mặc Niên đã lên cao: “Em có khóa cửa cẩn thận chưa?”

“Dạ... có. Có chuyện gì vậy anh?” Trái tim Thắng Nam bỗng đập liên hồi.

“Tốt, hiện tại tôi không có thời gian để nói rõ, em cứ ở trong phòng, khóa trái cửa lại. Tôi đang trên đường về!” Giọng anh càng lúc càng gấp.

Thắng Nam hoang mang lắm, nhưng nghe nói vậy cũng làm theo, “Vâng, anh về cẩn thận.”

“Tốt. Đợi tôi!” Nói xong anh cúp máy.

Thắng Nam mở đèn phòng, khóa trái cửa, kéo cả cửa sổ phòng lại, cô bây giờ mới thấy mình đã mặc bộ quần áo từ sáng đến bây giờ, nên bước vào phòng tắm.

Đến khi bước ra, căn phòng vẫn im phăng phắc.

Cô lại cuộn tròn trên giường, thẫn thờ.

Cô nên làm sao đây?

Cô sắp mất Hàn Mặc Niên rồi...

Nhưng cô không thể làm gì khác hơn. Số trời đã định cho anh và vị hôn thê của anh ba kiếp thành đôi, nếu không bị cô xen vào phá hoại. Nhưng ngặt nỗi, cô cũng yêu anh mà?!

Nước mắt cô lại chảy dài. Cô rối lắm! Cô thực sự rất rối...

*

Cô ngủ quên.

Trong giấc mộng mị, những ác mộng chồng chéo lên nhau, méo mó xoắn lại từng đợt từng đợt hoảng sợ... như từng đợt sóng ngầm ập đến, xô cô xuống vực nước sâu không đáy, cô ngạt thở, cố dùng hết lực bình sinh mà há miệng hớp từng ngụm không khí, nhưng vẫn ngạt, trái tim cô đập bùm bùm loạn nhịp, cả thân thể muốn nổ tung đến nơi.

Cô chới với, kinh hoảng.

Bỗng có một bàn tay ấm nóng tựa như ánh mặt trời chạm nhẹ vào cô, một giây sau đó lực rất mạnh nắm chặt lấy tay cô kéo cô lên từ đáy vực nước, cô nhắm mắt vì đôi mắt vừa rát vừa cay xè, miệng hớp một ngụm nước đắng nghét, nhưng sự sống đang dần được kéo lại, cô nghe vang vang tiếng Hàn Mặc Niên gọi mình, rất thanh, rất gấp.

Lúc đầu chỉ là một bóng mờ, rất mờ... dần dần cô nhìn rõ, quả là Hàn Mặc Niên.

Khuôn mặt anh đầy kinh sợ, hai hàng mày kiếm đẹp đẽ như dính chặt vào nhau, mắt đen tuyền ánh đầy hoảng loạn, mồ hôi trên trán theo đường khuôn mặt chảy xuống đến cổ.

Từ đôi mắt lờ đờ, Thắng Nam nhận thức rõ ánh lờ đờ do nước mắt mình tạo ra.

“Mặc... Niên...” Cô cảm thấy người rệu rạ, nói còn chẳng có sức, cả thân thể như chẳng còn là của mình nữa.

Ánh mắt Hàn Mặc Niên bỗng loé sáng rồi bình thản lại, anh gục đầu xuống trán cô, hơi thở gần kề, miệng thì lầm bầm đủ cô nghe: “May quá, may quá...”

Thắng Nam không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy Hàn Mặc Niên như đứng bên bờ vực thất vọng lại xảy ra kỳ tích thì cô cảm động vô cùng, vô thức đưa bàn tay nặng nề của mình ôm lấy anh.

“E hèm!” Bỗng có người hắng giọng, đẩy cô và anh bừng tỉnh khỏi không khí ấm áp đó.

Hàn Mặc Niên rất nhanh ngồi thẳng dậy trên giường, kéo chăn mỏng đắp lên người Thắng Nam chỉ chừa mỗi cái đầu, vì cô ăn mặc phong phanh, áo thun rộng và quần sooc ngắn theo thói quen.

“Hai người đi theo?” Hàn Mặc Niên quay đầu lại nói chuyện với một trong hai người khi nãy hắng giọng.

Một người chính là Hàn Kiềm, người còn lại là Lạc Thác Thiên Tường.

Hàn Kiềm nhún vai, Lạc Thác Thiên Tường cười cười, bỏ hai tay vào túi quần nhìn cảnh trước mắt, trả lời thay Hàn Kiềm: “Không an tâm, nên đi theo.”

“Lỗi do em, gấp gáp đến quên cả đóng cửa huyền quan, anh và Thiên Tường thuận tiện đi vào xem thôi.” Hàn Kiềm trả lời vô tội vạ.

Thắng Nam linh cảm chẳng lành, bàn tay trái từ trong góc chăn đưa ra, nắm chặt góc tay áo Hàn Mặc Niên, nhìn anh đầy hoang mang.

Hàn Mặc Niên vuốt nhẹ đầu Thắng Nam, trấn an cô: “Không có gì đâu, em đừng lo lắng.”

“Mặc Niên, mình nghĩ cậu nên nói cho cô ấy biết thì hơn đi, dễ đề phòng.” Lạc Thác Thiên Tường mở cửa sổ lớn tự nhiên như nhà mình, nhìn ra khung cảnh bên ngoài tầng 24.

“Thiên Tường nói đúng đấy. Thời điểm hiện tại, một người biết thì đỡ lấy nổi lo cho một người.” Hàn Kiềm cũng gật đầu đồng ý với ý kiến Lạc Thác Thiên Tường vừa nêu.

Quả nhiên, điềm chẳng lành là thật, cô định ngồi dậy đã bị Hàn Mặc Niên chặn lại, ép nằm xuống. Uất ức vậy thôi, cô vẫn thỏ thẻ lời chẳng ra hơi của mình: “Các anh... việc gì thế ạ?”

Hàn Kiềm khẽ liếc nhìn Thắng Nam. Đây là lần thứ hai anh gặp lại cô gái này, ấn tượng đầu vẫn nguyên vẹn không sơ chuyển. Dù đôi lúc vẫn còn hơi thất vọng về Hàn Mặc Niên chọn sai đối tượng nhưng dù gì chính anh là kẻ đầu sỏ chuyện này, nên thôi, cô gái trước mặt cũng không xấu xa như anh nghĩ, cứ mắt nhắm mắt mở cho qua.

“Chuyện kể thì dài dòng lắm. Hiện tại Thắng Nam cứ ở trong nhà, nếu ra ngoài phải có người đi chung cho an tâm.” Hàn Kiềm nói.

Lạc Thiên Tường quan sát cảnh đẹp chán chê cũng quay đầu lại, “Đúng vậy. Hắn ta chắc chắn biết nơi ở của hai người rồi. Hồ Nhất Đạt cha hắn cũng không hề nghĩ hắn lại trở thành tên mất kiểm soát như thế. Bên ông ta cũng rối ren không kém, đang cử người tìm hắn.”

“Nhiều người ở công ty bị thương rồi, việc này càng lúc càng nghiêm trọng. Hắn lợi dụng thời gian tan việc mà ra tay, quả là có xếp sẵn kế hoạch trước hết. Không ngoài dự đoán của Mặc Niên.” Hàn Kiềm cũng cau mày, tâm trạng bỗng chốc tồi tệ. Vì người bị thương còn có Mao Y Thuần, vệ sĩ riêng của anh. Cái cô gái lanh chanh này thật là...

“Em chỉ đang nghĩ, Hồ Quân không biết có đồng bọn không. Dù hắn có cao to, vạm vỡ đi nữa, với bảy người bảo vệ lại có thể nhẹ nhàng chạy thoát. Nhưng cả bảy người bảo vệ họ không rõ, vì trong kho tối không ai thấy được mặt ai. Tầng 4 lại mất điện đúng lúc Hồ Quân chạy đến tầng 4, việc này... quả là có điểm đáng nghi.” Hàn Mặc Niên bây giờ mới mở lời.

“Có khi hắn mất khống chế thì sao? Đại loại như bị việc gì đó đả kích hơn cả bị hai người bắt được và bị Hồ Nhất Đạt bỏ rơi?” Lạc Thác Thiên Tường xoa cằm, nghĩ ngợi: “Thực ra, Hồ Quân không thông minh như hai người nghĩ đâu. Cái này gọi là quán tính của tôi thôi, cái vụ con chip bỏ qua đi. Vụ việc hắn quay trở lại và “ăn hại hơn xưa” lần này mới là điều đáng ngờ! Với trí thông minh của hắn thì vụ việc mua con chip đã rõ việc hắn không hề giỏi về máy tính, đây là điều thứ nhất. Điều thứ hai là vụ phòng kỹ thuật! Tất cả hệ thống của công ty Hưng Thịnh, mình đã gỡ bỏ toàn bộ lập trình cũ và thay đổi toàn bộ lập trình mới tiên tiến hơn, có cả phần mềm chống trộm tuyệt đối tốt nhất hiện tại do mình và Trình Ân phát minh, thế mà hắn chỉ cần “múa” nhẹ trên bàn phím hai mươi phút đã gỡ được.” Nói đến đây, sắc mặt Lạc Thác Thiên Tường đen như đít nồi.

Ba người còn lại: “...”

“Việc phòng tài vụ và báo động cháy giả là do hắn cố tình làm, cả tối hôm nay cũng vậy. Mình cũng nghĩ như Mặc Niên, chắc chắn Hồ Quân có đồng bọn, một mình hắn không thể nào lọt khỏi an ninh công ty bủa vây tứ phía như thế, có người đã giúp hắn chạy trốn, còn là ai thì mình thực sự không rõ.”

“À, quên thông báo cho hai người, tất cả hệ thống bán hàng đều trở thành thông tin trắng hết rồi, may tôi đến kịp chứ không là cả toàn bộ hệ thống chứ không phải mỗi mục bán hàng.” Lạc Thác Thiên Tường nhún vai, cảm thán.

Khoé môi Hàn Kiềm giật giật, tên này lại đến lúc tự sướng rồi.

Hàn Mặc Niên đợi Lạc Thác Thiên Tường nói xong, liền hỏi: “Ý cậu nói, phía sau còn có người giật dây đúng không?”

Gật đầu, Lạc Thác Thiên Tường cười nhếch mép: “Nói trắng ra, Hồ Quân chỉ là con rối, còn tên đầu sỏ kia ở sau lưng hắn mới là kẻ đáng gờm. Cái này người ta gọi là... ngư gì ý nhỉ?”

Hàn Kiềm: “...”

Hàn Mặc Niên thở dài.

Thắng Nam lên tiếng: “Ngư ông đắc lợi ư?”

Lạc Thác Thiên Tường vỗ tay hoan hô: “Chính xác!”

Đến lượt Thắng Nam toát mồ hôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn anbuchihi về bài viết trên: Candy2110, Cuncute, bubenoluz
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 64 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongbong28, Diep bach, nkoc lam, Sóc Là Ta, Thien_My, Tóc Xoăn và 298 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

3 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C885

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

12 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

19 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
Fang_chaowalit
Fang_chaowalit

Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết chưa HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 429 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2431 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 398 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1051 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1000 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 946 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 900 điểm để mua Hamster lêu lêu
cò lười: Còn 1 ngày nữa thôi. Nhanh chân tham gia nè mn:https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?style=2&t=412265
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 856 điểm để mua Hamster lêu lêu
ĐàoHoaChiPhong: Ok fine, tôi đang kiểm tra lại truyện =]]]]
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tử Liên Hoa 1612
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 814 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 468 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 774 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 806 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2314 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 378 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2202 điểm để mua Đá Peridot
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xuanthoathoaxuan
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2096 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 444 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 359 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 736 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 766 điểm để mua Hộp quà Hamster
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 700 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 665 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 quả cam
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1995 điểm để mua Đá Peridot

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.