Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Những ngày tháng giả làm bạn trai của hotboy trường - Hi Hòa Thanh Linh

 
Có bài mới 14.06.2018, 21:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Những ngày tháng giả làm bạn trai của hotboy trường - Hi Hòa Thanh Linh - Điểm: 10
Q2 - C15: Hoa hoa cỏ cỏ

Edit: Mimi – Beta: Chi



*****

Ký túc xá có mạng, đời sống lập tức trở nên tốt đẹp hơn.

Ba người vội vàng thu dọn phòng ốc một chút, sau đó lấy máy tính cá nhân của mình ra dùng thử.

Lúc Thích Phong lấy laptop ra, Cao Tuấn Phi bỗng sáng bừng con mắt, kêu lên đầy kinh hãi: “Đậu má! Đây là “Người ngoài hành tinh” hả?”

Những nam sinh thích đồ điện tử rất ít người chưa từng nghe nói tới chiếc máy tính ALW (Người ngoài hành tinh) của Dell. Cái laptop này có cấu hình cao, có thể nói là loại laptop tuyệt vời để chơi game. Chỉ là giá của nó cũng đắt vô cùng, gấp năm, sáu lần laptop thông thường.

Thích Phong thoải mái để Cao Tuấn Phi sờ thử, còn mở một cái game mình hay chơi cho đối phương trải nghiệm.

“Má nó, cao cấp quá!” Cao Tuấn Phi yêu thích không nỡ rời tay: “Loại gì thế, bao nhiêu tiền?”

“Alienware 18, hình như không đến bốn vạn.” Thích Phong thuận miệng trả lời.

Cái gì gọi là khoe của? Mẹ nó chứ, chính là như vậy!

Thực ra, Thích Phong không hề có ý khoe khoang. Trước đây, bạn bè xung quanh hắn đều có gia cảnh tương đương. Thế nhưng, đối với một sinh viên phải bán hàng rong để kiếm tiền trợ cấp sinh hoạt phí mà nói thì, một câu “không đến bốn vạn” nhẹ như lông hồng của hắn, chính là một chiêu giết người ngay trong nháy mắt!

Cao Tuấn Phi vỗ vỗ trái tim, kêu “ầu” một tiếng. Lúc trước, hắn cũng lờ mờ nhìn ra gia cảnh của Thích Phong không tồi, nhưng giờ phút này, hắn mới thật sự cảm nhận được mức chênh lệch giữa mình với người ta.

Hâm mộ vô cùng, sau đó, Cao Tuấn Phi lại hận đời mà phun cho Thích Phong một câu: “Cái đồ con nhà giàu chết tiệt!”

Thích Phong cười cười, nhưng không hề tức giận.

Kiểu đàn ông phương Bắc nhanh mồm nhanh miệng lại cởi mở như Cao Tuấn Phi chính là loại hình Thích Phong cảm thấy dễ giao tiếp nhất.

Nhưng Lăng Khả thì khác. Xem đi, cùng một sự việc, Cao Tuấn Phi phản ứng lớn như vậy, song Lăng Khả lại chỉ thản nhiên liếc mắt một cái, sau đó chính là mặt không đổi sắc, tâm lặng như nước ao tù.

Nếu cậu ta không chủ động bộc lộ cảm xúc, căn bản sẽ không ai biết cậu ta đang suy nghĩ cái gì.

Đúng là loại tính cách kín đáo không lộ cảm xúc ra ngoài mặt này rất hấp dẫn đối với Thích Phong, khiến lòng hắn lúc nào cũng ngứa ngáy, chỉ hận không thể lập tức xông vào thế giới tinh thần của đối phương để nhìn rõ một phen.

“Buổi tối chơi game nhé?” Sau khi ngồi xuống, Thích Phong liền hỏi Lăng Khả.

Hai cái bàn kê sát cạnh nhau, một người chỉ cần hơi nghiêng thân là có thể chạm vào cánh tay hoặc khuỷu tay của người kia. Hơn nữa, cái khoảnh cách vừa quay đầu đã thấy được màn hình máy tính của đối phương này, có thể nói là chẳng đảm bảo được chút riêng tư cá nhân nào cả.

Lúc Thích Phong nhìn về phía mình, Lăng Khả lập tức căng thẳng theo bản năng: “Ừ… ăn cơm xong đã.”

Hoàn toàn trái ngược với Lăng Khả, đối với hoàn cảnh quay đầu là có thể nhìn thấy người kia này, Thích Phong cảm thấy rất hài lòng.

… Nhưng mà, ký túc xá có điều hòa lại có mạng, cậu ấy một mình chạy ra hồ Uyên Ương ngắm phong cảnh làm gì? Thật sự là không tài nào hiểu nổi.

Thích Phong lại quay đầu hỏi Cao Tuấn Phi có muốn chơi game cùng bọn họ vào tối nay không. Cao Tuấn Phi đáp: “Không được rồi, tôi chơi Liên minh huyền thoại và Lô thạch truyền kỳ.”

Bởi vì một nguyên nhân nào đó, game thủ DotA và game thủ LOL được phân biệt rất rõ ràng. Thích Phong nghe vậy cũng không mời mọc nữa, mà mở WeChat gọi bạn cũ của mình: “Online không? Tối nay kéo bạn cùng phòng của tao chơi DotA, cần ba người nữa tổ đội (1).”

(1) Nguyên văn:  开黑  (khai hắc) tức là rủ bạn bè, người quen lập đội đi đánh 3v3 hoặc 5v5, mà vừa đánh vừa trao đổi với nhau qua voice hoặc ngồi cạnh nhau để trao đổi trực tiếp. Để đảm bảo tính công bằng, một số game như DotA hoặc LOL cho phép game mở tùy chọn  “ 开黑 ”, như thế khi ghép đội đánh, hệ thống sẽ ghép cho họ một đội cũng đang mở “ 开黑 ”.

Thẩm Nhạc Triết là người trả lời đầu tiên: “Bạn cùng phòng? Anh bạn cool ngầu hôm trước?”

Thích Phong: “Ừ.”

Thẩm Nhạc Triết: “Nhanh vậy đã hòa nhập được rồi? Đúng là mày mà!”

Lại một người nữa nhảy ra: “Anh bạn cool ngầu nào? Ai?”

Người này tên là Triệu Tư, cũng là bạn học nhiều năm của Thích Phong tại trường Quốc tế Đức Âm. Hắn cũng giống như Thẩm Nhạc Triết, đã sang Anh học đại học. Tuy nhiên, bởi vì bên đó khai giảng muộn, cho nên mấy ngày nay bọn họ vẫn còn ở trong nước.

Thẩm Nhạc Triết giới thiệu: “Bạn cùng phòng mới của Phong Tử, Đại học F.”

Sau đó, box chat nổ tung. Tất cả đều bắt đầu hỏi thăm Thích Phong về Đại học F.

Trước mặt một đám bạn học cũ, Thích Phong lập tức phun phì phì: “Chẳng giấu gì chúng mày, điều kiện ký túc xá thật sự quá cùi. Cái giường kia y như lồng sắt, tao duỗi người là có thể đạp phải chân của bạn cùng phòng!”

Thẩm Nhạc Triết: “A ha ha, tao thấy cái giường kia rồi, đảm bảo những lời Phong Tử nói là thật!”

Thích Phong giơ điện thoại di động, hướng về phía cái giường chụp một tấm ảnh rồi gửi đi, lại oán giận chuyện mình ngủ một đêm liền bị dị ứng.

Cả đám cầm thú bắn emo cười nhạo ở trong box chat, hoàn toàn không có một chút cảm thông nào.

Triệu Tư: “Điều kiện như thế mà mày cũng ở được! Phục mày rồi!”

Lại một người nói: “Nói thật, tao rất khâm phục mày. Không ngờ bỗng nhiên mày lại quyết định thi vào đại học… Nhưng mà tao nói này, gia đình mày trâu bò như thế, sao không bảo người nhà tìm quan hệ để xin vào Đại học F? Cần mẹ gì phải cõng Sử – Địa – Chính hết một năm, trâu cmn bò.”

Thẩm Nhạc Triết: “Đấy gọi là “chịu được khổ trong khổ mới là người trên người”! Phong Tử của chúng ta là người làm chuyện lớn.”

Triệu Tư: “Ha ha, tao biết cả đấy. Tao cảm thấy chẳng qua là nó muốn trốn “Quận chúa” thôi. Chúng mày nói xem, nếu Quận chúa biết nó ở lại nước, liệu có thể tức chết ở nước Anh không?”

Lý Khải Tinh: “Ố? Tao còn tưởng Thích Phong không muốn đi Mỹ cùng “Công chúa Song Song”. Chẳng phải lúc ấy Công chúa tung tin khắp nơi rằng, Thích Phong sẽ thi vào cùng một trường đại học với mình đó sao? Kết quả, vài ngày sau, Thích Phong công khai chuyện chuẩn bị thi đại học ở trong nước. Đúng là tát thẳng vào mặt người ta…”

Thẩm Nhạc Triết: “Ha ha ha ha ha!”

Thích Phong: “…”

Box chat vô cùng náo nhiệt, chủ yếu là trêu chọc chuyện ong bướm năm xưa của Thích Phong. Cứ thế này thì tin giả cũng có thể bị trêu thành chuyện thật.

Thích Phong được nhiều người yêu quý. Ngày xưa, đám bạn thích đùa, hắn liền hùa theo bọn họ. Dù sao thì lòng hắn cũng chẳng có ai, đâu cần đề phòng người khác hiểu lầm thế này thế nọ.

Nhưng bây giờ, chẳng hiểu vì sao, Thích Phong liền nghĩ tới Lăng Khả.

Tuy trên thực tế hắn không làm gì xấu, song vẫn hơi nghiêng người, xoay màn hình sang một hướng mà Lăng Khả nhìn không tới được, sau đó mới gõ vào khung đối thoại: “Này này này, chúng mày đừng nói lung tung nữa được không. Tao với Hứa Quân Trúc hay Sở Song Song đều vô cùng trong sạch!”

Lý Khải Tinh: “Ý của mày là, mày với Dương Tuyết Quân không trong sạch?”

… Ngất, còn lòi ra một Dương Tuyết Quân? Thích Phong chưa từng để ý tới mấy người mà bọn họ nói.

Triệu Tư: “Đừng giải thích nữa, 7Đ (2). Với cái thể chất hút hồn người khác này, với ai mày cũng không trong sạch, ha ha ha!”

(2) 7Đ = 7 điểm = thất phân ( 七分  [qī fēn]) đồng âm với Thích Phong ( 戚枫  [qī fēng])

Thích Phong: “…”

Đệt! Vì sao không ai tin tưởng hắn? Thích Phong lộ ra vẻ mặt u mê, chẳng lẽ hắn phải công khai come out, bọn họ mới tin sao?

… Không, nói không chừng cũng vẫn không tin!

Rất có thể bọn điên kia sẽ trêu hắn có tình ý với thằng bạn thân nào đó…

Mà Thích Phong cũng dễ dàng xác định được, đối tượng đứng mũi chịu sào, chắc chắn là thằng bạn gắn bó với hắn như hình với bóng tử thuở nhỏ: Thẩm Nhạc Triết!

Nhưng tính cách đê tiện và diện mạo cũng đê tiện của Thẩm Nhạc Triết…

Thích Phong giật giật đuôi mắt, thôi, cứ để người khác hiểu lầm hắn không trong sạch với con gái đi.

Đúng lúc này, Cao Tuấn Phi ở sau lưng đột nhiên hô to một tiếng “Đờ mờ”, hỏi: “Xế chiều hai cậu ra hồ vịt trời làm gì?”

Lời này khiến cho Lăng Khả và Thích Phong giật mình, đồng loạt quay đầu lại. Trong lòng cả hai đều có một thắc mắc – làm sao Cao Tuấn Phi biết bọn họ tới hồ vịt trời, à không, là hồ Uyên Ương!?

Cao Tuấn Phi ghé người sang một bên, để lộ màn hình máy tính của mình, chỉ vào đó, nói: “Hai người bị chụp ảnh đăng lên “Hoa cỏ”!”

Giọng điệu của hắn không rõ là hóng hớt kích động, hay là lo lắng suốt ruột cho bạn cùng phòng.

Dù sao thì, sau khi hắn nói câu kia, Lăng Khả và Thích Phong đều rơi vào trạng thái u mê.

Chụp ảnh? Hoa cỏ? Cái gì vậy?

Cao Tuấn Phi giải thích vài câu. Thì ra “Hoa cỏ” là diễn đàn “Hoa hoa cỏ cỏ” của Đại học F. Cái diễn đàn này chuyên đăng ảnh trai xinh gái đẹp trong trường, bao gồm cả thông tin cá nhân cũng như bối cảnh gia đình bọn họ. Hàng năm, diễn đàn còn tổ chức bình chọn nam vương cùng với hoa khôi trường, có thể nói là siêu hot.

Mùa khai giảng hàng năm chính là thời điểm “Hoa cỏ” hoạt động sôi nổi nhất. Bất cứ ai phát hiện hot boy, hot girl mới nào đều có thể up ảnh chụp lên diễn đàn, và đăng tin tìm người một cách công khai.

Cái topic mà Cao Tuấn Phi nhìn thấy tên là “Hai hot boy làm dậy sóng mặt hồ Uyên Ương!”

Chỉ trong một tiếng đồng hồ ngắn ngủi, topic này đã nhảy lên đầu diễn đàn, nổi bật tại vị trí đề cử tự động của trang chủ.

Cao Tuấn Phi thuận tay click vào một cái. Ngay sau đó, ảnh chụp hai người bạn cùng phòng lập tức lọt vào tầm mắt hắn…

Trong ảnh chụp, Thích Phong và Lăng Khả ngồi sóng vai trên ghế dài ở ven hồ vịt trời. Thích Phong đang nghiêng đầu nhìn Lăng Khả, cười cười nói nói chuyện gì đó.

Lăng Khả thì hơi cúi đầu, đôi môi hé mở. Chẳng biết có nên khen kỹ thuật của người chụp hình quá tốt hay không, bởi vì trên gương mặt không chút biểu cảm nào của Lăng Khả, vậy mà lại lộ ra một cảm giác ngượng ngùng tựa như muốn nói lại thôi.

Hơn nữa, Thích Phong còn duỗi cánh tay khoác lên lưng ghế. Cái tư thế ấy, thật giống như hắn đang ôm Lăng Khả mà khẽ thì thầm…

Bên dưới ảnh chụp có dòng tin: “Buổi chiều phát hiện trai đẹp bên hồ Uyên Ương! Trước giờ chưa từng gặp, học khoa nào vậy, có phải sinh viên mới hay không! [si mê][si mê][si mê]”

Thích Phong và Lăng Khả liếc nhìn một cái liền sợ ngây người, nhanh chóng bảo Cao Tuấn Phi gửi URL.

Quả nhiên, topic này đã có hơn một ngàn lượt click. Ngoài tấm ảnh đầu tiên đính kèm bài viết, chủ topic còn lục tục đăng những tấm ảnh với những góc chụp khác nhau ở phần comment, nhưng đều tương đối mờ, chỉ có tấm đầu tiên là nhìn khá rõ.

Lăng Khả hoài nghi, người chụp ảnh chính là mấy nữ sinh có mặt ở hồ Uyên Ương lúc trước. Nhưng đáng buồn ở chỗ, thế mà khi đó cậu hoàn toàn không hay biết một chút gì!

Dưới topic có rất nhiều người bình luận —

“Trời ạ, rốt cuộc anh chàng đang cười kia là ai, gương mặt quá là hoàn hảo!”

“Thật, nếu đúng là sinh viên trường ta, xem ra năm nay Lương Duệ Hi sẽ không giữ được cái vương miện nam vương rồi.”

“Lương Duệ Hi đã năm tư rồi? Làm nam vương trường ta ba năm liền, thêm năm nữa chắc mắt thẩm mỹ của tôi cũng biến dạng, nên đổi người đi.”

“Anh bạn áo trắng kia cũng không tồi! Nhìn rất xinh trai! Tôi thích kiểu này!”

“Khi nào bỏ phiếu chọn nam vương trường hử? Bà đây nóng ruột lắm rồi!”



Những bình luận trên cũng tương đối hài hòa, mãi đến khi có người đột nhiên hỏi một câu: “Không biết hai anh đẹp trai này đã có bạn gái hay chưa ~ [si mê]”

Sau đó, tất cả những bình luận phía sau đều chuyển chủ đề —

“Cái gì? Chẳng lẽ các thím không nhận ra hai người này là một đôi sao?”

(Lăng Khả:?????)

“Không thể nào! Sao mà nhận ra được?”

“Ánh mắt! Tư thế! Chỗ nào cũng có dấu vết cả. Nếu không có người bên cạnh, tôi cảm thấy một phút nữa là bọn họ sẽ hôn nhau!”

“Đám hủ nữ các cô đừng nhìn ai cũng thấy giống một đôi có được không? Rõ ràng là người ta đang ngồi nói chuyện phiếm!”

Tiếp đó, chủ topic nhảy ra chứng thực: “Khi chụp ảnh, tôi đã nghe lén được một câu. Cậu đẹp trai áo xanh hỏi cậu đẹp trai áo trắng rằng, ờ đại khái là: “Đôi ta gặp gỡ ở nơi này, liệu có tính là duyên phận hay không”…”

(Lăng Khả: Đệt? Sau đó cậu còn đáp một câu vô cùng trong sạch, sao không ai kể???)

“A a a a a a a a a tôi mặc kệ tôi mặc kệ! Bọn họ là một đôi! Tôi tin!!”

“Tôi cũng vậy! Dựa vào mười năm tuổi hủ, bà đây cá là quan hệ giữa hai người bọn họ không – thuần – khiết!”



Sau đó, trên cơ bản các bình luận đều đi lệch hướng. Mọi người vốn đang thắc mắc hai người trong hình là ai, cuối cùng lại thành làm sao để nhận biết bọn họ có phải một đôi không.

Khi thấy đống tin nhảm này, Lăng Khả thật sự hối hận. Nếu biết sự tình sẽ thành như vậy, cậu đã chẳng lén đi ra ngoài. Dù sao thì ngồi trong ký túc nói chuyện với Thích Phong vẫn tốt hơn bị chụp ảnh lén rồi tung lên diễn đàn soi mói!

Nhưng điều khiến Lăng Khả lo lắng nhất không phải chuyện này, mà là Thích Phong “thẳng” có thấy phản cảm khi bị người khác đồn đại như vậy hay không.

Sau hai ngày ở chung, Lăng Khả cảm thấy tính tình Thích Phong rất rộng rãi, là một người cởi mở thích đùa. Nhưng dù rộng lượng hiền lành đến đâu thì nói giỡn cũng phải có giới hạn. Không phải ai cũng chấp nhận được chuyện mình bị người khác đồn là gay.

Lăng Khả ho nhẹ một tiếng, lúng túng nói: “Tôi đi đăng kí tài khoản, mở topic làm sáng tỏ.”

Thích Phong đột ngột nghiêng đầu: “… Cái gì?”

Lăng Khả nghiêm túc nói: “Nói rõ chúng ta không phải loại quan hệ này, bảo bọn họ đừng có đoán bừa.”

Sắc mặt Thích Phong không tốt lắm. Hắn im lặng vài giây, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi: “Cậu để ý lắm à?”



N hạc dạo:

(Một)

Lúc Cao Tuấn Phi vừa nhìn thấy ảnh chụp trong topic, nội tâm hắn gần như sụp đổ.

— Đệt, có lời gì không thể nói trong ký túc xá sao? Mẹ kiếp, còn chạy tới hồ vịt trời để hẹn hò. Đây là ghét bỏ tôi làm bóng đèn hay là sợ người khác không biết gian tình của hai cậu hả?

—-

(Hai)

Lăng Khả: “Tôi đi nói rõ chúng ta không phải loại quan hệ này.”

Thích Phong: “…” Đừng! Không cần làm sáng tỏ! Tôi cảm thấy thế này rất tốt!

Cao Tuấn Phi liếc mắt xem thường, làm sáng tỏ có ích gì không? Trong ký túc xá còn có bao nhiêu chi tiết mờ ám như vậy, người khác không biết, Cao Tuấn Phi anh đây biết rất rõ ràng! Trong mắt tôi, hai cậu đã là gạo nấu thành cháo cmnr!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 14.06.2018, 21:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Những ngày tháng giả làm bạn trai của hotboy trường - Hi Hòa Thanh Linh - Điểm: 10
Q2 - C16: Vũ điệu lá phong

Edit: Mimi – Beta: Chi


*****

Trong chốc lát, Lăng Khả thật không biết nên đáp lại như thế nào. Nếu mục đích là ngụy trang thành trai thẳng, vậy cậu phải biểu hiện là rất để ý mới bình thường, đúng không?

Thích Phong thấy đối phương im lặng, thử mở lời khuyên nhủ: “Thực ra, nếu cậu không ngại, tôi đề nghị không thanh minh thì tốt hơn.”

Lăng Khả giật mình… Hả?

Thích Phong kiên nhẫn giải thích: “Ảnh chụp cũng đã đăng lên rồi, người khác đồn đại như thế nào, chắc chắn cậu không ngăn được.”

Lăng Khả cảm thấy tương đối bất ngờ. Sao Thích Phong lại có vẻ như hoàn toàn không thèm để ý?

Thích Phong vừa nói, vừa quan sát sắc mặt của Lăng Khả. Hắn thực sự không nắm bắt được thái độ của đối phương đối với chuyện này. Dù sao thì, sau khi hắn nói đùa cái câu “duyên phận” ở hồ Uyên Ương xong, Lăng Khả có vẻ khá là phản cảm.

“Nói thế nào nhỉ, chuyện này tôi tương đối có kinh nghiệm… Càng thanh minh thì càng không thanh bạch.” Như sợ Lăng Khả không vui trong lòng, giọng điệu của Thích Phong rất mực chân thành.

Sắc mặt Lăng Khả hơi thay đổi, nhưng cậu vẫn không lên tiếng.

Thích Phong vô cùng căng thẳng, nhưng vẫn kiên trì khuyên nhủ: “Có đôi khi, cậu càng tỏ ra để ý, người khác sẽ càng nghĩ chúng ta… thực sự là cái kia.”

Đã nói đến nước này, nếu Lăng Khả vẫn kiên quyết muốn làm sáng tỏ sự tình, có thể nói là Thích Phong sẽ cực kỳ tự ái.

Đến cả Cao Tuấn Phi ở đằng sau cũng không nhịn nổi nữa, xen miệng vào: “Đúng đấy, trên diễn đàn mỗi ngày lại có một chủ đề tán phét khác nhau, xem cho vui là được rồi, đừng để ý quá.”

Lăng Khả không thể ngờ quyết định mà mình vẫn cho rằng cực đậm chất “trai thẳng” lại bị hai người kia phản đối.

Cậu cau mày, tỏ vẻ gian nan mà đưa ra quyết định: “Vậy… được rồi.”

— Hai trai thẳng kia đều tỏ vẻ không cần để ý loại chuyện này, một tên gay như cậu còn gì để nói nữa?

Huống hồ, vừa rồi, Thích Phong cũng nói hắn “tương đối có kinh nghiệm” mà.

Lúc ấy, Lăng Khả mới kịp phản ứng, Thích Phong vốn được vạn người mê, chắc chắn scandal sẽ liên tục hết cái này đến cái khác. Một khi đã như vậy, thêm cậu không phải nhiều, mà bớt cậu cũng chẳng ít, đúng không?

Xem ra, chỉ có mình cậu là sợ hãi trước vấn đề cỏn con này thôi.

Nghe được câu trả lời của Lăng Khả, Thích Phong như trút được gánh nặng trong lòng. Hắn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng còn chưa kịp cười trộm, Thích Phong đã nghe Cao Tuấn Phi nói: “Một đôi hay không phải một đôi cũng không phải vấn đề lớn, cái chính là topic này sẽ kéo theo rất nhiều chuyện lằng nhằng khác nữa.”

Lăng Khả hỏi: “Có ý gì?”

Cao Tuấn Phi chỉ chỉ vào màn hình máy tính của mình: “Hot như vậy, nói không chừng vài ngày nữa sẽ có người đào hết khoa, lớp, tên, tuổi, chiều cao, cân nặng và cả hoàn cảnh gia đình của các cậu ra!”

Thích Phong kinh hãi nói: “Thật hay giả?”

Cao Tuấn Phi ngoài cười nhưng trong không cười: “Cậu nói xem? Có thể đào được bao nhiêu thì phải xem bình thường đời sống riêng tư của cậu lấp lánh tới cỡ nào. Hơn nữa, loại dân bản địa lại có ngoại hình đẹp như các cậu, không chừng vừa lên search đã ra một đống rồi, còn cần người khác bóc phốt hay sao?”

Thích Phong cảm thấy sống lưng chợt lạnh, đột nhiên hắn có một loại dự cảm chẳng lành…

Cao Tuấn Phi đưa ra ví dụ: “Không phải tôi lừa các cậu. Topic vừa rồi cũng nhắc tới một người, nam vương đương nhiệm của trường – Lương Duệ Hi, thấy rồi đúng không? Người này đã từng có bao nhiêu bạn gái, tên gọi là gì, mặt mũi như thế nào, trong diễn đàn đều có hết!”

Lần này thì Thích Phong sợ thật rồi!

Đệt… Tin vịt về hắn cũng không hề ít hơn đâu.

Bạn học ở trường Quốc tế Đức Âm từng cho hắn xem một cái topic. Trong đó có tất cả những nữ sinh đã dính scandal với hắn. Ngay cả cái chuyện lông gà vỏ tỏi như hắn đưa bút bi người qua đường A tặng cho người qua đường B dùng một chút, cũng có thể biến thành hắn phụ bạc A chuyển qua thích B. Càng đừng nói tới những người có quan hệ khá tốt với hắn như Hứa Quân Trúc, Sở Song Song, Dương Tuyết Quân…

Suy nghĩ một chút, Thích Phong cảm thấy mồ hôi lạnh cũng vã ra rồi.

Nhưng loại lo lắng này hắn lại không nói nổi thành lời. Dù sao thì hắn cũng vừa khuyên Lăng Khả đừng để ý tin đồn nhảm. Nếu bây giờ hắn tỏ ra căng thẳng, chẳng phải là tự mình đánh vào mình mặt sao?

Thích Phong cố mỉm cười, giả vờ chẳng quan tâm, nói: “Ha ha, đáng sợ như vậy à?”

Trái lại, Lăng Khả bình tĩnh hơn so với Thích Phong rất nhiều.

Bởi vì vấn đề tính hướng, Lăng Khả vẫn luôn coi trọng chuyện riêng tư. Hơn nữa, bản chất cậu rất lạnh lùng, gần như là một vật chất cách ly hoàn toàn với tin đồn nhảm. Dù được không ít nữ sinh âm thầm theo đuổi, song cậu chưa từng có scandal bất chính với bất cứ người nào.

Do đó, nghe Cao Tuấn Phi nói xong, Lăng Khả chỉ nhíu mày một chút, chứ không có phản ứng quá lớn.

Cao Tuấn Phi lại nói: “Được rồi, ai bảo các cậu đẹp trai làm gì? Đây là thế giới của trai đẹp, ông đây muốn có người tán phét mà chẳng ai thèm đấy!”

Thực ra Cao Tuấn Phi cũng rất đẹp trai, nhưng đứng cùng Thích Phong, Lăng Khả lại không thu hút bằng.

Xem hết trò hay, Cao Tuấn Phi biếng nhác duỗi người, cũng không chờ hai người còn lại tiêu hóa xong câu chuyện, liền kéo ghế đứng dậy, hô: “Đi một chút đi, cùng ăn cơm, để tôi hưởng thụ cảm giác ở trung tâm tin đồn một chút.”

Thích Phong & Lăng Khả: “…”

Trước đây, Lăng Khả cũng trải qua cảm giác bị vây xem khi đi cùng Thích Phong, nhưng lần này, chẳng biết là vì vấn đề tâm lý hay cái gì mà cậu cứ cảm thấy ánh mắt của mọi người rất là mờ ám. Dường như những lời đồn đại trên mạng đã trực tiếp bị chuyển thành chỉ trỏ ở ngoài đời — “Oa, là hai người kia hả?” “Đúng, chính là bọn họ!” “Hai người bọn họ là một đôi nha!”…

Loại vây xem như bắn đạn bình luận này, thật giống như đem bí mật Lăng Khả cất giấu sâu trong tâm khảm ra phơi bày ngoài ánh sáng.

Mỗi một ánh mắt đều đang nhắc nhở cậu rằng – Cậu mến Thích Phong, cậu thầm thương Thích Phong, cậu ao ước Thích Phong…

Để tránh hiềm nghi, Lăng Khả cố tình tách xa Thích Phong một chút, đi đến bên người Cao Tuấn Phi.

Cao Tuấn Phi phổ cập cho Lăng Khả và Thích Phong một ít thông tin về các canteen trong trường: “Mì ở canteen 2 là ngon nhất, cơm sốt thịt bò ở canteen 3 ngon nhất, canteen 4 còn có thể ăn lẩu, hương vị rất được, có điều hơi xa… Còn canteen 9, nghe nói em vợ Lý Cường Lâm nhận thầu, ngàn vạn lần đừng đi, vừa đắt vừa khó nuốt!”

Lăng Khả: “Lý Cường Lâm là ai?”

Cao Tuấn Phi: “Là một trong số các lãnh đạo của trường ta. Ngoài hiệu trưởng và bí thư thì ông ta là to nhất. Họ hàng của ông ta đều công tác trong trường, nghe nói bác gái quản lý ký túc xá nữ số 17 là vợ của con trai của bà cô họ xa nhà ông ta.”

Kế tiếp, Cao Tuấn Phi lại nói về ân oán tình thù của những người có gia cảnh tương tự bác gái quản lý ký túc kia.

Lăng Khả vừa nghe vừa cười: “Cậu biết nhiều thật đấy.”

Cao Tuấn Phi đắc ý: “Chứ còn gì, nếu không làm sao xưng là “Giang hồ – Bách Hiểu Sinh” của Đại học F được!”

Hiếm khi Thích Phong im lặng không góp chuyện. Bởi vì hắn đang bận nghĩ xem nên xử lý những scandal của mình như thế nào.

Song, lúc thấy Lăng Khả và Cao Tuấn Phi trò chuyện vui vẻ, hắn bỗng hơi khó chịu trong lòng. Thời điểm Lăng Khả ở cùng hắn, hình như không được cởi mở như thế này đâu.

Bỗng Cao Tuấn Phi nhớ ra một chuyện gì đó, lên tiếng nhắc nhở bọn họ: “À đúng rồi, nhà nghỉ ở cửa Đông và cửa Nam cũng bị em vợ Lý Cường Lâm lũng đoạn, nếu các cậu muốn thuê phòng, nhớ tới cửa Tây, giá rẻ, phòng ốc cũng sạch sẽ vệ sinh.”

Thích Phong: “À, được.”

Lăng Khả: “???”

Đến canteen, hai người nghe theo đề cử của Cao Tuấn Phi mà gọi mì gà chiên và mì xào thịt bò.

Vất vả lắm mới tìm được ba chỗ trống giữa nhà ăn đông người, kết quả chẳng biết chỗ ngồi của Cao Tuấn Phi bị dính cái gì, nhìn qua rất là bẩn thỉu.

“Các cậu, ai có khăn giấy không?” Cao Tuấn Phi vội hỏi.

Lăng Khả sửng sốt, mấy giây sau mới nhớ ra tối qua vừa mua hai bịch, vì thế liền rút ra đưa cho hắn.

Thích Phong dừng bàn tay đang mò tìm khăn giấy lại, rầu rĩ mà ngồi xuống.

***

Sau khi ăn xong, ba người trở về ký túc xá. Trên WeChat đã có người giục Thích Phong online.

“Hẹn tối chơi game cơ mà? Người đi đâu rồi?” Người hỏi là Lý Khải Tinh.

“Mới ăn cơm xong, chờ tí.” Thích Phong trả lời một câu như vậy.

Thẩm Nhạc Triết nói: “Lát nữa tao, A Tinh và Triệu Tư sẽ online, trong box nhiều người lắm, mấy người chúng ta tạo một cái box riêng, mày thêm bạn học của mày vào.”

Thích Phong nghĩ đến cái tính nói mà chẳng biết giữ mồm giữ miệng của đám bạn, dứt khoát từ chối: “Bạn tao không dùng WeChat, khỏi thêm, nói chuyện trong game đi.”

Thẩm Nhạc Triết: “Được rồi, chờ bọn mày.”

Lên game, Lăng Khả thêm Thích Phong làm bạn tốt. Vừa thấy cái tên của đối phương, mắt cậu đã giật giật mấy cái liền.

“Vũ điệu lá phong”…

Quả nhiên là phong cách của Thích Phong, rất sửu nhi.

Tiếp đó, cậu lại thêm bạn tốt mấy người bạn của Thích Phong.

Thích Phong giới thiệu: ““Đêm thần nguyệt” chính là Thẩm Nhạc Triết mà cậu đã gặp.”

“Ồ.” Lăng Khả như có điều suy nghĩ mà gật gật đầu. Thì ra Thẩm Nhạc Triết chính là cái người bình luận “thơ hay” dưới những bài thơ đậm chất trẻ trâu Thích Phong đăng trong Qzone lúc trước!

Thích Phong: ““Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng” là Lý Khải Tinh, bạn hồi trung học của tôi.”

Lăng Khả: “Tên… dài thật.”

Thích Phong giải thích: “Ặc, thật ra nó thực sự có một đứa em gái ruột, nhỏ hơn nó ba tháng, ha ha.”

Lượng thông tin trong lời nói này hơi lớn. Bình thường, một cha một mẹ không thể sinh em gái sau khi anh trai ra đời được ba tháng, cho nên… con riêng? Ly dị lúc mang thai? Cùng cha khác mẹ?

Lăng Khả tự suy diễn một hồi, cuối cùng tổng kết: thế giới của các cậu thật phức tạp.

Người cuối cùng, Triệu Tư, nick game là “Tư lệnh bù nhìn”, không có gì đặc biệt để nói cả.

So với Thích Phong và nhóm bạn tốt của hắn, nick name của Lăng Khả khá là đơn giản rõ ràng — Lin_K.

Em gái tôi không thể nhỏ hơn tôi ba tháng: “Wow, tên bạn mày hay thế, gọi thế nào đây, Lin? K?”

Vũ điệu lá phong: “Cậu ấy tên là Lăng Khả.”

Tư lệnh bù nhìn: “0 (1), cậu có biết chơi không?”

(1) Số 0 ( 零  [líng]) cũng đọc tương tự như “Lin” và đồng âm với Lăng ( 凌 [líng])

Mãi Lăng Khả mới kịp phản ứng, cái vòng tròn mà Tư lệnh bù nhìn gửi kia là số “0”, câu kia là hỏi cậu.

… 0 bà má cậu!

Bởi vì hiểu rõ ý nghĩa các con số trong giới gay, cho nên Lăng Khả lập tức có xu hướng xù lông.

Hơn nữa, câu hỏi của Triệu Tư lại vô cùng thẳng thắn.

Biết chơi và không biết chơi, phương pháp chơi cũng sẽ khác nhau, mà Thích Phong cũng nói ở trên box là “kéo” bạn cùng phòng hắn.

Nhưng trong mắt Lăng Khả, những lời này lại mang theo một chút khinh thường.

Lin_K: “Biết một chút, trước đây tôi chơi vị trí số 3 (2), hay là giờ tôi cứ đánh số 3 đi.”

(2) Trong DotA người chơi ở vị trí số 3 là chủ gank, có trách nhiệm kéo tiết tấu của trận chiến. Anh hùng chơi vị trí số 3 thường đi giữa hoặc đơn độc đi làm liệt sĩ. (Nhân tiện: Gank: Người chơi sẽ kết hợp cùng với đồng đội đi hạ sát chủ lực của đối phương ngay trong thời gian đầu và giữa game.)

Vị trí số 3 trong DotA chính là vị trí “bất lợi”, còn được gọi là “liệt sĩ”. Ý nghĩa như tên, người chơi ở vị trí này có khả năng chết cực kỳ cao.

Thường thì phe ta sẽ phái một người đi làm liệt sĩ để ngăn cản hai hoặc ba người bên địch. Một chọi nhiều, đa phần kết quả cuộc chiến đều tương đối thê thảm.

Đám bạn của Thích Phong nghe Lăng Khả nói chuyện đánh vị trí số 3, đều rất ngạc nhiên.

Thứ nhất, người dám chủ động xin chơi vị trí số 3, nhất định phải có lòng tin đối với thực lực của mình.

Thứ hai, vị trí này vừa vất vả lại vừa không có nhiều hiệu quả. Dù là người biết chơi, cũng rất có khả năng bị nghiền ép, bị đánh cho tan tành xác pháo.

Tình huống như thế vẫn tương đối tốt. Ngộ nhỡ Lăng Khả chơi không khá, lại chủ động xin chơi vị trí số 3, vậy thì bi kịch rồi. Nói không chừng cậu ta sẽ trở thành “cây ATM” (3) của quân địch.

(3) Cách nói về người chơi yếu, đóng vai trò cây ATM cho đối thủ rút điểm kinh nghiệm một cách dễ dàng.

Bạn bè của Thích Phong vốn đã có tính toàn rồi. Vì kéo người, bọn họ sẽ cho Lăng Khả chơi vị trí nhàn nhã số 1 (4), hoặc đơn giản làm khách qua đường phụ trách hô “Đỉnh đỉnh đỉnh” ở đằng sau. Không ngờ, Lăng Khả vừa mở miệng đã hăng như thế, trực tiếp đòi làm “liệt sĩ”!

(4) Anh hùng vị trí số 1 là người được đi con đường ưu tiên nhất, thuật lợi nhất, là trọng điểm bảo vệ của cả đoàn.

Đêm thần nguyệt: “Ặc, Phong Tử thấy sao?”

Thích Phong lại không đặc biệt yêu thích vị trí nào: “Vậy Lăng Khả đánh số 3, tôi chơi đường giữa, ba người các cậu theo đường ưu tiên.”

Hắn đã nói vậy, ba người còn lại cũng không dị nghị gì. Dù sao ngày thường bọn họ phối hợp đã thành quen, kể cả Lăng Khả không biết chơi, bọn họ bốn chọi năm, chưa chắc đã thất bại.

Ghép cặp hoàn thành. Cuộc chiến bắt đầu. Năm người chia ra đi theo con đường đã định từ trước.

Thích Phong chơi Shadow Fiend, một mình xung phong, qua sông liền gặp được đối thủ. Chưa đầy mấy phút đồng hồ, hắn đã gặt được cái đầu người đầu tiên sau một loạt kỹ năng “Shadowraze” (5) chuẩn xác.

(5) Shadowraze: cho phép Shadow Fiend có thể gây sát thương lên một vùng trước mặt hắn. Khi tăng kĩ năng này, người chơi sẽ có được 3 kĩ năng Shadowraze tương ứng tầm gần (200), tầm trung (450) và tầm xa (700).

Khi hệ thống vang lên âm thanh chúc mừng “First Blood”, ba người bạn của Thích Phong đều nhẹ nhàng thở ra.

Thích Phong là người giỏi nhất trong số bọn họ, thấy trạng thái của hắn, mấy người còn lại liền bắt đầu vừa chơi vừa nói chuyện phiếm.

Em gái tôi không thể nhỏ hơn tôi ba tháng: “Đại ca, mau cho tôi sữa!”

Tư lệnh bù nhìn: “Đây không phải sữa à.”

Đêm thần nguyệt: “Đệt, bên kia bị ngu à? Từ lúc thằng đầu chết đến bây giờ đã mấy phút đồng hồ mà còn chưa tới!”

Tư lệnh bù nhìn: “Hay là đều chạy theo đường liệt sĩ đi vây đánh bạn cùng phòng của Thích Phong rồi?”

Thích Phong nhìn khung chat, cũng hơi giật mình, nhưng bây giờ hắn đang bị đối thủ kéo chân, không phân tâm được.

Triệu Tư thay hắn hỏi: “000000?”

Hồi lâu không thấy có người đáp lại, Triệu Tư nóng ruột nói: “Có lẽ đang bận đánh quái, không có thời gian gõ chữ, ba chúng ta giết thông con đường này là thắng rồi.”

Cuối cùng cũng giải quyết xong đối thủ trước mặt, Thích Phong nghiêng đầu nhìn sang màn hình của Lăng Khả.

Chỉ thấy đối phương đang điều khiển Clockwerk đánh với ba người phe địch. Hắn nhíu mày, hỏi: “Có cần…”

Hai tiếng “hỗ trợ” còn chưa kịp bật ra, đã thấy hai người vây đánh Lăng Khả đột nhiên cạn máu. Sau đó, hệ thống bắn ra âm thanh thông báo: “Double kill!!” (6)

(6) Double kill: Giết đôi

Ba giây sau, người thứ ba đang chạy trốn cũng bị Lăng Khả ném bom đánh trúng, nổ tan tành.

Hệ thống: “Triple kill!!”

Thích Phong: “…”

Mọi người: “…”

Kênh nói chuyện lập tức trở nên tĩnh lặng, không ai lên tiếng nữa.

Sau đó, Lăng Khả một giết ba trên đường liệt sĩ và Thích Phong vô địch solo trên đường trung, bắt đầu hành trình thái “rau” nhàn nhã. Chỉ trong chốc lát, bọn họ đã dồn năm người bên kia xuống suối, thoải mái mà hạ gục bộ Chỉ huy tối cao của quân địch.

Lúc này, Lăng Khả mới quay sang nói với Thích Phong mấy tiếng: “Trận này, bên kia quá cùi.”

Giọng nói của cậu lộ ra cảm giác không vui vì chưa được chém giết đã tay.

Lăng Khả dừng một chút, uống ngụm nước xong lại hỏi: “Ba người bạn của cậu đâu? Sao vừa rồi không nhìn thấy họ?”

Thích Phong giật giật khóe miệng: “Không biết…”

Điện thoại để bên cạnh người đã rung mấy lần, Thích Phong mở ra xem thử.

Lý Khải Tinh: “Đệt mợ! Hai người bọn họ giết thông một đường…”

Triệu Tư: “Cậu 0 kia lợi hại quá, một đánh ba.”

Thẩm Nhạc Triết: “Cho nên ba người chúng ta đến góp mặt cho vui hả?”

Triệu Tư: “Không phải, là tới diễn trò cười.”

Lý Khải Tinh: “Tao thật hoài nghi cái cuộc sống này…”

Thẩm Nhạc Triết: “Bản bảo bảo có dự cảm mình sắp mất đi sự sủng ái của Phong Tử rồi. Không được, tao cũng muốn chơi liệt sĩ một trận! TAT”

Thích Phong cười đến run bả vai ở bên cạnh, Lăng Khả thấy thì liền hỏi: “Sao vậy?”

“Khụ, không có gì.” Thích Phong tắt di động, ném sang bên cạnh: “Bọn họ khen cậu chơi giỏi… một trận nữa nhé?”

Lăng Khả cười cười, vẻ như hơi xấu hổ: “Vì đối thủ trận này đánh không hay thôi, trận tiếp theo sẽ không may mắn như thế nữa.”

Nhìn thấy nụ cười này của Lăng Khả, Thích Phong cảm giác những muộn phiền trước đó đã tan hết thành khói mây. Hắn dịu dàng nói: “Không có gì, trận tiếp theo để Thẩm Nhạc Triết đánh vị trí số 3 đi.”



N hạc dạo:

(Một)

Thích Phong: “Loại chuyện này tôi tương đối có kinh nghiệm, không cần giải thích.”

Lăng Khả: “???” Hả? À! Tôi biết rồi, cậu còn vô số scandal với những hotgirl nhà giàu nổi tiếng khác, cậu ấm mình khảm toàn kim cương cơ mà.

Thích Phong: “Không phải thế! Khả Khả! Cậu nghe tôi giải thích!!!”

Lăng Khả: “Không cần giải thích, giải thích chính là che giấu.”

Thích Phong: “…” QAQ

(Hai)

Cao Tuấn Phi: “Tìm khách sạn thì đến cửa Tây.”

Lăng Khả: “???” Vì sao cậu và Thích Phong lại cần đi thuê phòng???

Thích Phong: “À! Được!” Chỗ tốt — √

(Ba)

Cao Tuấn Phi: “Có khăn giấy không?”

Lăng Khả lấy khăn giấy ra.

Thích Phong: “!!!” Ngày hôm qua tôi hỏi rõ ràng cậu bảo không có! Đây là phân biệt đối xử!! A! Ông trời ơi! Rốt cuộc con đã làm sai chuyện gì!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 14.06.2018, 21:41
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5063
Được thanks: 505 lần
Điểm: 10.08
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Những ngày tháng giả làm bạn trai của hotboy trường - Hi Hòa Thanh Linh - Điểm: 10
Q2 - C17: Xây dựng lại tư tưởng


Edit: Mimi – Beta: Chi

*****

Trận thứ hai, Thẩm Nhạc Triết xung phong làm liệt sĩ. Thích Phong vẫn solo đường giữa như lúc trước. Vì thế cho nên Lăng Khả liền theo Triệu Tư, Lý Khải Tinh phối hợp đánh đường ưu tiên.

Con trai chơi game có xu hướng nói chuyện dựa vào thực lực. Sau khi Lăng Khả đại sát tứ phương ở trận đầu, ba người còn lại liền nhìn cậu với cặp mắt khác xưa, thái độ cũng niềm nở nhiệt tình hơn rất nhiều.

Vào trận, Triệu Tư và Lý Khải Tinh còn chìm trong trạng thái rảnh tay quá mức của trận đánh đầu. Thấy Lăng Khả kỹ thuật rất cao, bọn họ liền quay sang bắt chuyện với cậu.

Tư lệnh bù nhìn: “0, cậu là người bản địa à?”

Lin_K: “Uh”

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “0, cậu chơi DotA mấy năm rồi?”

Lin_K: “2”

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Tôi cũng mới chơi hơn hai năm một chút thôi, vì sao lại cảm thấy cậu trâu bò như vậy nhỉ? Cậu chơi kiểu gì?”

Lin_K: “Luyện tập nhiều.”

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “…”

Lăng Khả trả lời vô cùng ngắn gọn, cho người khác một cảm giác cực kỳ ngầu.

Nhưng câu nói “luyện tập nhiều” không phải là cậu giả ngầu, mà thực sự là đúc rút từ kinh nghiệm.

Lúc trước, quả thật vì Thích Phong nên Lăng Khả mới download DotA, nhưng cậu hoàn toàn không coi chơi game là một việc tầm phào.

Con người Lăng Khả, bất kể làm chuyện gì đều đặt mục tiêu cực kỳ cao, một khi đã làm thì nhất định phải làm thật tốt.

Để luyện kỹ thuật, cậu từng tìm một đống video và bài hướng dẫn của cao thủ DotA về nghiên cứu, luyện bổ đao, luyện thao tác, luyện di chuyển.

Những việc nhàm chán trong mắt người khác, với Lăng Khả lại là rất bình thường. Bởi vì từ nhỏ, nghị lực của cậu đã được chiếc đàn piano mài dũa thành một thanh kiếm vô cùng sắc bén.

Game bàn phím cũng tương tự như đánh đàn, gặp phải kỹ năng không biết, chỉ cần luyện đi luyện lại, một trăm lần, hai trăm lần, cho đến khi quen tay, để nó trở thành một loại bản năng là được.

Nhưng đa số mọi người đều chơi cho vui, không có ý thức như vậy. Vì thế, Lăng Khả chỉ bỏ ra một chút tâm tư và công sức là sẽ chơi giỏi hơn so với rất nhiều người.

Hơn nữa, Lăng Khả có thể thi đậu Đại học F, chắc chắn thành tích không tồi. Đối mặt với một học sinh xuất sắc, một cao thủ chơi game, một người có tính cách ngầu lòi như vậy, đám người Lý Khải Tinh không khỏi thán phục ở trong lòng.

Triệu Tư không nhịn được mà giơ cành ô-liu, ý đồ kéo cao thủ vào trận doanh nhà mình: “0, bình thường cậu có team cố định nào không?”

Lin_K: “Không.”

Trước đây, bạn học của Lăng Khả cũng chơi DotA, nhưng chơi chung với nhau rất phiền. Lại nói, bản thân Lăng Khả luôn đề cao kỹ thuật cá nhân, không cần phối hợp với đồng đội, cho nên cậu thường xuyên chơi một mình.

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Vậy 0 này, về sau cậu chơi cùng chúng tôi nhé?”

Lời này vừa hiện lên trên màn hình, tay Lăng Khả đột nhiên khựng lại.

Triệu Tư và Lý Khải Tinh cũng lập tức ngẩn người, còn tưởng đối phương định từ chối. Kết quả, năm giây sau, trên khung chat nhảy ra một câu.

Lin_K: “Ok, nhưng đừng gọi tôi là 0.”

Trong nháy mắt, Triệu Tư và Lý Khải Tinh ngã gục xuống đất, hoàn toàn không dậy nổi.

Không ai hiểu vì sao Lăng Khả lại không thích cái tên viết tắt này.

Chỉ có người cùng thuộc một thế giới với cậu là Thích Phong, sau khi nhìn thấy câu kia, mí mắt chợt giật giật vài cái.

Tuy Lăng Khả cho người khác cảm giác cậu là một thẳng nam thực sự, nhưng Thích Phong vẫn không khỏi tự suy diễn một phen: nếu Lăng Khả là gay, có vẻ cũng là 1…

Ựa, cái thuộc tính ấy, có khác gì so với trai thẳng đâu.

Bởi vì Thích Phong, cũng là chuẩn 1.

Lúc hắn đang suy nghĩ miên man, khung chat liền xuất hiện lời kêu cứu của Thẩm Nhạc Triết: “Đậu má, ông sắp bị đánh sml rồi! Thế mà các người còn có thời gian nói chuyện phiếm! Ai đó đến giúp tao đi!”

Trận này thực lực hai bên tương đương nhau. Thẩm Nhạc Triết lấy một chọi ba, đương nhiên là không chịu nổi. Hắn một đường tự dâng đầu mình, diễn trọn vai “liệt sĩ – chân chính”.

Sau khi chết lần thứ ba, hắn thấy những người còn lại trong đoàn vẫn đang nói chuyện phiếm, lập tức bùng nổ.

Nhưng tiếng kêu cứu của Thẩm Nhạc Triết không được mọi người thương cảm, Triệu Tư còn trêu chọc hắn: “Ha ha ha, no zuo no die why you try”.(1)

(1) Câu này nghĩ là: Nếu không tìm chết sẽ không phải chết, cố quá làm gì.

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Chọn chơi số 3 phải chuẩn bị tâm lý sẵn sàng hy sinh, chấp nhận số phận đi!”

Đêm thần nguyệt: “Fuck em gái mày!”

Em gái tao không thể nhỏ hơn tao ba tháng: “Tới luôn đi!”

Đêm thần nguyệt: “Cầm thú! Đến em gái mình cũng không tha!”

Tư lệnh bù nhìn: “Phong Tử nhanh tới AF (2) Nhạc Nhạc bé bỏng nhà mày đi, nó sắp phát nổ rồi kìa.”

(2) AF = Anal [bad word] = thông ass -_-

Thích Phong giật giật mí mắt. Lần đầu tiên hắn có cảm giác mất mặt vì lũ bạn không biết liêm sỉ của mình.

Hắn hy vọng Lăng Khả vờ như không thấy. Nào ngờ, một người kiệm lời như cậu lại thấy tò mò đối với sự việc này: “AF là gì?”

Thích Phong: “…”

Lý Khải Tinh trực tiếp gõ một chuỗi “hahahahahaha” trên kênh chat.

Triệu Tư giải thích: “AF = Anal F@ck = thích được  chăm sóc.”

Đêm thần nguyệt: “Tới đây nào, Phong Tử, miệt mài âu yếm tao đi!”



Lăng Khả hơi khiếp sợ.

Dù ở thời đại của bọn họ, vấn đề này đã tương đối cởi mở, nhưng trường học trước đây của cậu rất truyền thống. Kể cả những hủ nữ và đám nam sinh hay đem chuyện giới tính ra đùa giỡn với nhau, cũng hiếm khi nói năng không có chừng mực như vậy.

Đương nhiên, điều ấy cũng là do tính cách của Lăng Khả. Từ khi ý thức được tính hướng của mình, cậu liền giữ khoảng cách thích hợp với các nam sinh khác. Vì thế, người đùa giỡn với cậu ít cực kỳ.

Giờ thấy đám bạn của Thích Phong trêu chọc lẫn nhau, Lăng Khả bỗng cảm thấy cánh cửa bước sang một thế giới mới vừa mở rộng!

Cậu thật không ngờ khi Thích Phong ở cùng bạn lại… phóng khoáng đến như vậy.

Chẳng lẽ, đây mới là cách mà trai thẳng chơi đùa với nhau?

Nhớ lại thái độ của Cao Tuấn Phi và Thích Phong đối với topic đồn nhảm lúc trước, Lăng Khả muộn màng phát hiện: thì ra tất cả những chuyện bát quái tình nhân, chuyện đăng tin trên mạng xã hội, chuyện trêu ghẹo ở hồ Uyên Ương, hay là chuyện cái topic kia, đều chỉ có cái tên giả làm trai thẳng như cậu tự – nghĩ – nhiều.

— Trai thẳng thời đại mới, là phải đùa giỡn mà không để ý một cái gì.

Sau khi Thẩm Nhạc Triết nói câu kia, Thích Phong liền đáp bằng một chữ “cút”.

Lăng Khả liếc trộm Thích Phong một cái, thấy mặt hắn không lộ ra một chút xấu hổ nào, ngược lại còn mỉm cười theo thói quen.

… Quả nhiên, hắn không hề để ý.

Quãng thời gian chơi game sau đó, Lăng Khả với tam quan hoàn toàn sụp đổ, vừa quan sát cách trò chuyện của Thích Phong và bạn bè, vừa nhanh chóng xây dựng lại tư tưởng của mình.

Không anh em, không DotA.

Tổ đội chơi game là hành vi tăng cường tình hữu nghị tốt nhất.

Thích Phong chơi game vốn rất lợi hại, hôm nay lại có thêm cao thủ như Lăng Khả, cho dù đồng đội bị chèn ép giữa đường, chung quy cũng sẽ không thua.

Sau một buổi tối, Lăng Khả đã khá quen thuộc với bạn bè của Thích Phong. Lúc ngừng chơi game, Triệu Tư còn chủ động thêm WeChat của cậu. Sau đó, những người khác cũng sôi nổi đòi thêm.

Lăng Khả không từ chối, cho bọn họ nick WeChat của mình.

Lý Khải Tinh đặc biệt tạo một box chat trên WeChat, hẹn Lăng Khả lần sau lại cùng chơi.

Thích Phong đề phòng nửa ngày, rốt cuộc cái gì cũng không phòng nổi.

Thoát game, cũng đến giờ tắm rửa đi ngủ.

Lăng Khả và Thích Phong lần lượt dùng nhà vệ sinh. Sau đó, Thích Phong lại nhờ Lăng Khả bôi thuốc mỡ cho mình.

Trước lạ sau quen, bây giờ nội tâm Lăng Khả đã bình tĩnh hơn so với sáng nay rất nhiều. Chỉ là lúc bôi thuốc, đầu óc cậu ngập đầy đống thảo luận về “Anal F@ck” của Triệu Tư ở trên game, vì thế mà suýt nữa không nhịn được lại cứng lên.

Đổi chiếu mới xong xuôi, Lăng Khả bỗng hơi do dự không biết nên xử lý cái chiếu mới ngủ một đêm như thế nào. Dù sao thì cậu cũng không bị dị ứng, vứt đi thì hơi phí, nhưng nếu không vứt, để trong phòng cũng chẳng có tác dụng gì.

Đúng lúc Cao Tuấn Phi thấy được, liền nói: “Hai cái chiếu cũ này các cậu bỏ sao? Không cần thì đưa tôi đi? Tôi mua lại cho các cậu.”

Thích Phong cảm thấy buồn cười: “Cậu lấy là tốt rồi, mua lại cái gì… Tôi còn phải cảm ơn cậu giúp tôi tiết kiệm công mang xuống lầu vứt đấy.”

Lăng Khả thấy Thích Phong thẳng thắn như thế, cũng hào phóng đưa cái chiếu của mình cho Cao Tuấn Phi. Nhưng trong nháy mắt đưa đồ, đầu óc cậu bỗng lóe lên một ý tưởng: không phải là Cao Tuấn Phi định bán lại mấy cái chiếu này đấy chứ?

Ặc, tuy cảm giác hơi kỳ lạ, nhưng Lăng Khả cũng không phải người ám ảnh về vấn đề sạch sẽ. Cậu thầm nghĩ, chiếu mới ngủ có một lần, có bán cho người khác cũng chẳng sao, nên không nói gì thêm.

Sau khi bò lên giường, Lăng Khả lại chui vào trong chăn mở WeChat, nhanh chóng vào trang cá nhân của ba người Thẩm Nhạc Triết, Triệu Tư và Lý Khải Tinh – Kế tiếp, cậu liền nhìn thấy những tin tức có liên quan tới Thích Phong do bọn họ đăng lên.

Dạo một lượt, quả nhiên thu hoạch được rất nhiều!

Nhất là trang cá nhân của Thẩm Nhạc Triết. Bên trong tới một phần ba nội dung là có liên quan đến Thích Phong. Hắn còn đăng không ít ảnh chụp cùng với người kia, bao gồm ảnh hai người cùng ăn cơm, cùng hát karaoke, cùng chơi bóng, cùng đi ở trong và ngoài trường… Nói chung là gi gỉ gì gi, cái gì cũng có.

Có điều, so với những bức ảnh được chọn lọc rồi mới đăng lên của Thích Phong, ảnh mà Thẩm Nhạc Triết up đều là tùy tiện chụp bừa. Nếu không phải giá trị nhan sắc của Thích Phong đủ cao, 360 độ không góc chết thì cái tên hại bạn Thẩm Nhạc Triết kia đã sớm bị đánh thành đầu heo rồi.

Trái lại, Triệu Tư và Lý Khải Tinh đăng ít nội dung liên quan đến Thích Phong hơn. Từ đó có thể nhìn ra, quan hệ của Thẩm Nhạc Triết và Thích Phong là rất tốt.

Lăng Khả lưu một đống ảnh mới, thấy cái này cũng đẹp cái kia cũng đẹp. Quả thực hệt như fan cuồng vớ được ổ cứng của thần tượng, hạnh phúc đến phát nổ tới nơi.

Nhưng cùng lúc đó, cậu lại không khống chế được mà hâm mộ Thẩm Nhạc Triết. Hâm mộ hắn có thể làm bạn với Thích Phong nhiều năm như vậy. Hâm mộ cách bọn họ đùa giỡn đến không giới hạn ở trong game…

Loại hâm mộ này, hoàn toàn không giống cảm giác khó chịu mà những scandal tình ái của nữ sinh với Thích Phong mang lại.

Dù sao, tình bạn là tình bạn, tình yêu là tình yêu, Lăng Khả chưa bao giờ mơ ước những điều vượt ngoài tầm với.

Trong giới hạn của tình bạn, nếu cậu có thể có được địa vị tương đương với Thẩm Nhạc Triết ở trong lòng của Thích Phong, vậy đã vô cùng hiếm thấy rồi.

Vừa nghe bọn họ nói ở trong game, cuối tháng chín, Thẩm Nhạc Triết và Triệu Tư sẽ sang Anh du học. Lý Khải Tinh thì sang Canada vào cuối tuần này.

Có cái gọi là “gần quan được ban lộc”, Lăng Khả không khỏi nghĩ, nếu Thẩm Nhạc Triết đi rồi, người có khả năng thân với Thích Phong sẽ là mình. Sao cậu không nắm chắc cơ hội, thừa dịp mấy năm đại học mà chiếm đoạt vị trí của người kia?

Suy nghĩ này vừa nảy ra, liền lửa lớn lan tràn ra toàn đồng cỏ.

Lăng Khả nghe tiếng tim đập như trống nổi của mình, cậu nằm trong chăn, chớp chớp mắt. Sâu dưới đáy con ngươi trong suốt của cậu dần hiện ra một tia sáng quyết tâm.

Sáng sớm hôm sau, Thích Phong mơ màng tỉnh dậy, cầm điện thoại lên xem giờ theo bản năng, lại mở WeChat đang báo đỏ như mọi ngày.

Mạng xã hội có mấy cái thông báo mới. Hắn xem qua một chút, bỗng tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Vào nửa đêm qua, Lăng Khả like cái trạng thái “bạn mới” của hắn, lại còn bình luận một cái mặt cười.

Thích Phong không nhịn được mà cười ngây ngô, nhìn sang cái giường trống bên kia, Lăng Khả dậy sớm hơn hắn rất nhiều.

Ló đầu ra khỏi thành giường, Thích Phong thấy Lăng Khả đang thay quần áo ở bên dưới. Khi mặc T shirt, thắt lưng mảnh khảnh của đối phương trực tiếp lộ ra. Cũng vì thế mà Thích Phong cảm thấy trong lòng ngứa ngáy không chịu được.

Ngáp dài một cái, hắn biếng nhác gọi tên Lăng Khả.

Lăng Khả ngẩng đầu, mỉm cười với hắn: “Dậy rồi à?”

Thích Phong: “…”

Xuống giường, Lăng Khả lại chủ động hỏi thăm: “Lưng cậu đỡ hơn chưa?”

Thích Phong: “Ừm, tốt hơn nhiều rồi…”

… Sao thế nhỉ? Sao mà hắn cứ cảm thấy Lăng Khả hôm nay và Lăng Khả hôm qua hơi không giống nhau?

Cao Tuấn Phi cũng rời giường, vừa đánh răng rửa mặt xong. Hắn ra khỏi nhà vệ sinh thì Thích Phong đi vào.

Mắt thấy đã sắp chín giờ, Cao Tuấn Phi cau mày nói: “Này, sao người cuối cùng ở phòng này còn chưa tới? Mười giờ là tổ chức lễ khai giảng rồi, không phải là cậu ta trốn luôn đấy chứ?”

Lăng Khả thay quần áo xong liền lấy một cặp kính ra khỏi ngăn kéo bàn học, đáp: “Không biết, Thích Phong số điện thoại của cậu ta, lát nữa gọi hỏi xem sao.”

Cặp kính kia có gọng vàng rất mảnh. Lăng Khả đeo lên càng có vẻ thư sinh, ngoài ra còn mang theo một tia sắc bén cùng cảm giác xa cách khó gần.

Thích Phong vừa làm vệ sinh cá nhân xong đi ra thì lập tức ngây ngẩn cả người: “Cậu… bị cận?”

Lăng Khả: “Hơi, độ nhỏ thôi.”

Thích Phong quan sát Lăng Khả hai giây, cười nói: “Cậu đeo kính đẹp trai hơn.”

Lăng Khả: “…”

Khi nãy, Thích Phong cũng nghe được đoạn đối thoại giữa Cao Tuấn Phi và Lăng Khả, nên hắn trực tiếp lấy điện thoại di động ra nhắn tin cho Tạ Kỳ Bảo.

Tạ Kỳ Bảo trả lời ngay lập tức: “Tôi đi ăn sáng với ba mẹ, không kịp về ký túc xá, lát nữa sẽ đến thẳng hội trường.”

Thích Phong đọc tin xong, lại thấy Lăng Khả lấy một tờ giấy A4 ra khỏi ngăn kéo, hỏi: “Cái gì vậy?”

Lăng Khả: “Bài diễn thuyết.”

“… Bài diễn thuyết?” Cao Tuấn Phi nghe vậy thì nhanh chóng xoay người lại, “Đậu má, cậu là đại biểu của sinh viên mới?”

Lăng Khả: “Ừ…”

Bình thường, các trường đại học sẽ chọn sinh viên trúng tuyển với số điểm cao nhất làm đại biểu để lên sân khấu đọc diễn văn. Cao Tuấn Phi tự xưng “Bách Hiểu Sinh”, cho nên đương nhiên phải biết chuyện này.

Nhưng hắn không thể ngờ, cái ký túc xá mà mình được phân bừa tới lại đáng sợ như vậy. Hai hot boy, một người cực có khả năng trở thành nam vương của trường trong tương lai, một người còn lại chính là đại biểu sinh viên của khóa này!

Hiện tại, Cao Tuấn Phi cực kì muốn tìm cảm giác tồn tại từ trên người của thằng bạn cùng phòng cuối cùng.

Thích Phong cũng rất hiếu kỳ, ghé lại liếc nhìn một cái: “Cậu chuẩn bị khi nào thế?”

Mùi nước súc miệng bạc hà tươi mát cùng với hương vị đặc trưng trên cơ thể Thích Phong đập thẳng vào mặt, trong nháy mắt, Lăng Khả cảm thấy hơi khó thở: “Chủ nhật tuần trước… Giáo viên phụ trách gọi điện thoại cho tôi.”

Chống lại hormone do người mình thích phát ra ở khoảng cách gần như vậy, đối với Lăng Khả mà nói, thực sự rất gian nan. Nhưng cậu đã quyết định, cho nên đã chuẩn bị sẵn tư tưởng tiếp nhận đủ loại thử thách rồi.

Thích Phong cười với cậu, cậu có thể nhịn.

Thích Phong tới gần cậu, cậu có thể nhịn.

Thích Phong khoác vai cậu, cậu cảm thấy cậu cũng có thể nhịn.

Nếu không thể nhịn, bọn họ còn làm bạn thế quái nào được?!

— Gặp nguy không loạn, thấy biến không sợ, đây mới là cách tiếp xúc bình thường giữa trai thẳng với nhau.



Nhạc dạo:

(Một)

【 Hệ thống 】: Bạn tốt “Lăng – âm mưu – Khả” của bạn đã online.

Thích Phong: “…”

(Hai)

Lăng Khả: “Cậu nhanh đi “chăm sóc” bạn của cậu đi.”

Thích Phong (một mực mỉm cười): “Tôi chỉ muốn “chăm sóc” cậu.”

Lăng Khả (vẫn mặt đơ): “Nào, mau tới chăm, sóc tôi.”

Thích Phong: “… … …”!!! (nội tâm hoàn toàn sụp đổ: bảo cậu cái này, cậu mà như vậy, sẽ có ngày!)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngọc Hân và 275 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23



Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 559 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 324 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 531 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 325 điểm để mua Bé trứng gà
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 534 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 308 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 292 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 507 điểm để mua Ác quỷ  3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.