Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 01.06.2018, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 41
Chương 35

Thời gian sau kỳ thi lên cấp của Kiều Ngôn Hi rất nhàn nhã. Đọc sách, làm việc nhà, chơi với Tiểu Quy, từng ngày trôi qua. Cô không muốn nghĩ đến kết quả thi, dù sao cũng đã xong rồi, nghĩ thế nào cũng vô ích.

Mỗi lần đi trên đường đều có người trong thôn hỏi cô thi thế nào, cô đều cười nói tạm được. Doãn Manh Manh và Tiết Đồng Hải cũng gặp phải tình huống giống vậy, Doãn Manh Manh bị hỏi không dám ra cửa, nói đùa, vừa ra khỏi cửa là có mấy chục người hỏi bạn cùng một câu hỏi, bạn bằng lòng lúc nào cũng trả lời ư.

"Ô kìa, cháu là Kiều Ngôn Hi đúng không?" Hôm nay, trên đường Kiều Ngôn Hi đến nhà Doãn Manh Manh thì bỗng có người gọi cô lại.

"Vâng, bác là?" Kiều Ngôn Hi hơi nghi hoặc, cô không biết bác gái này, làm sao bác ấy vừa gặp đã gọi đúng tên cô?

"À, bác ở thôn phía Bắc, có phải cháu đã đỗ vào Trường số 24 không?" Bác gái rất kích động, hận không thể lập tức tiến lên cầm tay Kiều Ngôn Hi.

"Sao ạ? Không có ạ, cháu vẫn chưa có thông báo điểm về!" Kiều Ngôn Hi giật mình, thế nào lại đột nhiên có người nói cô thi đỗ Trường số 24 vậy?

"Phải không? Họ đều nói vậy mà, bác còn tưởng là thật nữa." Bác gái tuy có chút thất vọng nhưng nhiệt tình vẫn không giảm, "Nếu thi đỗ thì phải mở tiệc đó, biết chưa? Con gái à, cái thôn nhỏ này của chúng ta cũng có thể bay lên làm Phượng Hoàng rồi!"

Kiều Ngôn Hi bị bác ấy làm cho chóng mặt, đành phải gật đầu không ngừng, bác gái nói thêm một lúc nữa mới mỹ mãn rời đi. Lúc đi mà nếp nhăn trên mặt cũng cười. Sinh viên tài cao tương lai đó, bà nên chạm một chút nho nhã của cô bé để cháu chắt tương lai nhà mình cũng có triển vọng như vậy.

"Tiểu Khê! Tiểu Khê!" Kiều Ngôn Hi mới đi mấy bước đã trông thấy Doãn Manh Manh vừa chạy vừa gọi.

"Sao mà vội vậy?" Kiều Ngôn Hi mau mau đón bạn.

"Phù... phù, kết... kết quả..." Doãn Manh Manh thở không ra hơi, đến một câu cũng không liền mạch.

Kiều Ngôn Hi vỗ lưng cho cô ấy: "Không vội, thở trước đã."

Doãn Manh Manh lắc đầu, mắt trừng to hơn, bởi vì chạy nhanh trong thời gian dài khiến vành mắt ứa nước, người không biết còn tưởng Kiều Ngôn Hi bắt nạt cô ấy.

"Kết quả!" Doãn Manh Manh nín hơi, cuối cùng thốt lên hai từ, xong vuốt ngực thở gấp.

Kiều Ngôn Hi lập tức có phản ứng, "Có kết quả rồi?"

Doãn Manh Manh gật mạnh đầu.

Nhịp tim Kiều Ngôn Hi tăng lên nhanh chóng, có kết quả rồi! Cô sắp biết được điểm của mình rồi! Làm sao bây giờ? Bây giờ nên làm gì? Kiểm tra thế nào?

Cô thật không biết mình nên làm gì mới tốt. May mà lúc này Doãn Manh Manh đã thở bình thường, kéo Kiều Ngôn Hi chạy về nhà mình, "Nhà tớ có máy tính, đến nhà tớ kiểm tra, tớ đã gọi cho Tiết Đồng Hải và Lý Minh Xuyên rồi, nhà cậu không có điện thoại, tớ đành phải tự chạy đến đây."

Kiều Ngôn Hi như tượng gỗ mặc cho Doãn Manh Manh dắt đến nhà cô ấy. Mãi đến khi gặp Tiết Đồng Hải và Lý Minh Xuyên, ngồi xuống trước máy tính, cô mới tỉnh táo lại.

"Ai trước?" Doãn Manh Manh nuốt nước bọt, khẩn trương hỏi.

"Tớ đi, dù sao điểm tớ cũng không quá cao." Lý Minh Xuyên lấy mã tra cứu điểm của cậu ra, cậu nói đầu tiên vì cậu biết trong bốn người thì trừ cậu ra, ba người còn lại đều rất có hi vọng vào trường trọng điểm.

Thành tích của cậu luôn không tốt, cho nên cậu không khẩn trương như các bạn, chỉ cần vào được một trường cấp ba là tốt rồi.

Lý Minh Xuyên nhập mã tra cứu điểm của mình dưới ba cặp mắt khẩn trương đang nhìn. Sau khi click chuột vào ô "Tìm kiếm", bốn người đều ngừng thở.

Cuối cùng, mấy giây sau, trên màn hình xuất hiện thông tin của Lý Minh Xuyên và con số "493" rất lớn. Lý Minh Xuyên thi được 493 điểm. Mặc dù không thể vào trường trọng điểm nhưng vẫn thừa sức vào được một trường cấp ba bình thường.

Lý Minh Xuyên cười toe toét, cậu đã phát huy vượt xa lúc bình thường, lần này về nhà không cần nghe ba mẹ càm ràm nữa.

"Tiếp theo là ai? Nói cho tớ mã tra cứu, tớ kiểm tra giúp các cậu." Lý Minh Xuyên nhìn ba người. Ba người này định im lặng tới khi nào.

"Tớ đi!" Doãn Manh Manh đã sớm ngứa ngáy, tuy hồi hộp nhưng cô vẫn muốn là người thứ hai. Lý Minh Xuyên cười híp mắt nhìn cô bạn gái nhỏ của cậu, gõ mã tra cứu của cô.

"Oa! Cao vậy sao!" Lý Minh Xuyên kêu lên đầu tiên, Doãn Manh Manh thi được 578 điểm! Không ngờ bạn gái cậu lợi hại thế, Lý Minh Xuyên gật gù đắc ý.

"Manh Manh, chúc mừng cậu!" Kiều Ngôn Hi và Tiết Đồng Hải đang khẩn trương cũng không quên chúc mừng Doãn Manh Manh.

Doãn Manh Manh hưng phấn tươi cười đỏ bừng mặt. Điểm này gần như đủ để vào Trường số 24 rồi. Điều tiếc nuối duy nhất chính là Lý Minh Xuyên, điểm thi của tên ấy có bao nhiêu mà vui vậy chứ!

Nghĩ tới đây, cô hung hăng trợn mắt nhìn Lý Minh Xuyên, Lý Minh Xuyên gãi đầu, bất đắc dĩ chuyển hướng sang màn hình máy tính. Sao mình lại đắc tội cô ấy rồi?

Người tiếp theo là Tiết Đồng Hải, cậu không có hăng hái như xưa mà nghiêm túc nói mã tra cứu của mình, Lý Minh Xuyên kiểm tra, cừ lắm, 609, trên 600 rồi. Rốt cục Tiết Đồng Hải lộ ra khuôn mặt tươi cười, 609, đủ để vào được Trường số 24 rồi.

Cuối cùng đến phiên Kiều Ngôn Hi, cô học theo những người khác muốn lấy mã tra cứu trong túi ra thì mới phát hiện, mình không mang. Nhưng không sao, chỉ một vài con số cô đã nhớ kỹ.

Cô nói mã tra cứu của mình, một giây trước khi trang điểm hiện ra, cô bịt kín hai mắt, cô vẫn chưa chuẩn bị tốt. Ba người còn lại nhìn màn hình xong cũng không dời mắt nổi. Họ trừng to mắt, lộ ra biểu cảm không dám tin, không ai phát ra âm thanh nào, tất cả đều cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Kiều Ngôn Hi che mắt không thấy được gì, nhưng cũng chẳng nghe được âm thanh nào, nhất thời càng khẩn trương hơn. Là mình thi không tốt? Cho nên mọi người không dám nói cho cô biết? Nghĩ như thế cô càng không dám nhìn.

Doãn Manh Manh mãi mới tỉnh lại, ngây ngốc nhìn Lý Minh Xuyên, "Tớ không nhìn nhầm chứ?"

Lý Minh Xuyên cũng có biểu cảm khiếp sợ, "Tớ cũng không biết. Tớ đang nghĩ có phải tớ nhìn nhầm không?"

Hai người cùng nhìn về phía Tiết Đồng Hải, Tiết Đồng Hải vuốt gương mặt đã cứng đờ vì ngạc nhiên quá mức, cười khổ: "Chúng ta không nhìn nhầm đâu."

Tâm trạng bây giờ của Tiết Đồng Hải rất phức tạp, cậu vui vì Kiều Ngôn Hi có thể đạt điểm cao nhưng đồng thời, cậu cũng biết cậu vĩnh viễn không thể vượt qua Kiều Ngôn Hi.

Cậu cười khổ, nhìn Kiều Ngôn Hi còn bụm mặt, gỡ nhẹ tay cô xuống, để cô nhìn vào màn hình, con số 639 lập tức đập vào mắt.

Rốt cục Kiều Ngôn Hi đã bỏ được trái tim đang treo cao xuống. Khi cô còn bịt mắt, nghe ba người Tiết Đồng Hải nói còn tưởng mình thi không tốt. Nước mắt cô thiếu chút nữa là rơi xuống rồi, cô sợ, thật sự sợ, đây là thành tích của cô, nhưng liên quan đến số phận của hai người, cô sợ mình thua kém.

Lúc mà nội tâm đang rối loạn, Tiết Đồng Hải bỏ tay cô xuống để thấy điểm của mình, phản ứng đầu tiên của cô chính là không tồi, không có thi tệ. Sau đó mới giật mình phát hiện điểm của mình cao bao nhiêu, để vào được Trường số 24 quả thực đơn giản như vật trong túi!

"Tiểu Khê, cậu thật lợi hại!" Doãn Manh Manh còn đang đắm chìm trong nỗi khiếp sợ. Tuy luôn biết Tiểu Khê lợi hại nhưng không ngờ cậu ấy lợi hại đến mức này. Đây quả thực là đánh cả thành phố không có đối thủ rồi!

"Đúng vậy, trời ơi, điểm cao thế này thiếu chút nữa dọa chết tớ." Lý Minh Xuyên vừa nói vừa lấy tay ôm ngực.

"Hi Hi, chúc mừng cậu nhé." Tiết Đồng Hải cười cười với Kiều Ngôn Hi. "Sau này chúng ta vẫn có thể học cùng một trường."

"Ừ, thật tốt, chúng ta còn được học cùng nhau." Cô nhìn Tiết Đồng Hải, ánh mắt lại chuyển hướng sang Doãn Manh Manh. "Đúng thế, chỉ tiếc cho Lý Minh Xuyên."

"Tớ cũng muốn học cùng các cậu... A!" Lý Minh Xuyên đang nói thì bất ngờ hét lên.

Mọi người tập trung nhìn mới thấy Doãn Manh Manh đang véo tay Lý Minh Xuyên. "Không có tiền đồ!" Doãn Manh Manh vừa véo cậu ta vừa mắng. Lý Minh Xuyên đành phải liên tục xin tha làm Kiều Ngôn Hi và Tiết Đồng Hải bật cười.

Lúc này, mẹ Doãn Manh Manh đã về, trông thấy ba người họ đều ở đây liền cười: "Các cháu tới đúng lúc, cô có mua đào, chờ đó để cô đi rửa cho mấy đứa."

Doãn Manh Manh chạy tới trước mặt mẹ, "Mẹ, có kết có thi rồi."

Mẹ cô ấy sửng sốt, không mang đào đi rửa nữa mà nhìn con gái, lo lắng hỏi: "Manh Manh, nói cho mẹ biết, con thi được bao nhiêu điểm? Có vào được trường trọng điểm không?"

"578." Doãn Manh Manh nhìn nhóm Kiều Ngôn Hi, ngượng ngùng nói. Mặc dù điểm thi của cô rất cao, nhưng so với hai người Kiều Ngôn Hi thì không đáng nhắc tới.

"Ôi chao, cao vậy à, có thể vào trường trọng điểm chứ?" Mẹ Doãn kinh hỉ hỏi.

Doãn Manh Manh gật đầu, sau đó nói: "Còn điểm cao hơn nữa mẹ, Tiết Đồng Hải được 609, Tiểu Khê được tới 639!"

Mẹ Doãn khiếp sợ nhìn Kiều Ngôn Hi và Tiết Đồng Hải, hai đứa bé này giỏi quá, thi được điểm cao như thế! Mình còn tưởng điểm con gái đã đủ cao rồi, thật đúng là đứa trẻ ngoan.

"Nhà chúng ta có tới hai vị Trạng Nguyên nhỏ, được, mấy đứa chơi đi, cô đi rửa đào cho mấy đứa." Mẹ Doãn biết con gái thi tốt, lại nghe đến thành tích của nhóm Kiều Ngôn Hi, cười vui không ngậm miệng được.

"Dạ thôi thím, cháu muốn về nhà nói cho bà nội biết." Kiều Ngôn Hi nói. Cô đã biết điểm của mình, cô muốn lập tức báo cho bà nội để bà nội vui.

Mấy người còn lại cũng tỏ ý muốn về nhà nói cho ba mẹ, mẹ Doãn không cố chấp giữ lại, đành phải để chúng đi.

Kiều Ngôn Hi chạy về nhà, còn chưa vào cửa đã gọi bà nội. Bà nội Kiều tưởng xảy ra chuyện gì, hấp tấp ra đón. "Sao thế, Hi Hi?"

"Bà nội, con thi được 639 điểm!" Kiều Ngôn Hi nói to với bà.

Bà nội Kiều mặc dù không được học hành nhiều, nhưng cũng biết điểm thi của cháu rất cao, bà vui vẻ ứa nước mắt, nói mãi: "Cháu ngoan, cháu ngoan..."

Bỗng nhiên bà nội Kiều như nhớ ra điều gì, lấy ra mấy xu trong túi nhét vào tay Kiều Ngôn Hi, "Đến cửa hàng, mau gọi cho mẹ con, nó nhất định cũng lo lắm."

Kiều Ngôn Hi cầm tiền, đáp một tiếng, phải báo tin vui cho Tiêu Linh. Tiêu Linh vui vẻ cười không ngừng, lập tức tỏ ý sẽ trở về nhà ngay để mở tiệc mừng cho Kiều Ngôn Hi.

Kiều Ngôn Hi không muốn mở tiệc phung phí, cô ghét những việc đó, huống hồ còn phải dùng tiền. Tiêu Linh đành phải thôi. Nhưng vẫn nói mấy ngày tới sẽ về nhà, bảo Kiều Ngôn Hi chờ bà.

Cúp điện thoại, Kiều Ngôn Hi nhớ tới Khương Thành Ngọc, không biết cậu đã kiểm tra thành tích của mình chưa. Cô thật sự rất muốn chia xẻ niềm vui của mình với cậu đầu tiên.

Nhưng không có cách nào, nhà cô không có điện thoại, cô lại không dám táo bạo gọi cho cậu ở cửa hàng, đnàh phải đợi đến lúc tới trường nhận phiếu điểm.

Kiều Ngôn Hi bây giờ thật sự dằn vặt, cô có một bụng lời muốn nói với Khương Thành Ngọc, nhưng lại không thể không giấu ở trong lòng. Thật sự rất khó chịu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Cuncute, Hạt Tiêu, My Nam Anh, QTNZ, SầmPhuNhân, Tearyruby, nnkhanhvy03, paru, san san, vananhpham
     
Có bài mới 12.06.2018, 21:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 26
Chương 36

Biết được điểm của mình rồi, Kiều Ngôn Hi hoàn toàn thả lỏng, còn đợi đến trường nhận phiếu điểm nữa thôi. Nhưng không được gặp Khương Thành Ngọc nên rất nhớ cậu... Muốn nghe được tin tức của cậu...

Ngày thứ hai từ khi công bố điểm, Kiều Ngôn Hi ngồi ở bậc thang trước cửa nhà đọc thơ về hồ, "Mưa rơi đất khóc tình nghĩa đong đầy, ngồi trong căn nhà ấm áp tình thương, che cho mẹ cũng che cho con, che cho anh cũng cho cho em..." Sau đó cô liền nghe thấy giọng nói quen thuộc, "Kiều A Miêu."

Cô không dám tin ngẩng lên, Khương Thành Ngọc xuất hiện chìm trong ánh nắng chiều ấm áp. Cậu đang cười, đôi mắt ngày thường sắc bén giờ đang dịu dàng nhìn mình. Sống mũi cay cay, cô hận không thể lao vào lồng ngực cậu, cái tên ngốc này.

Kiều Ngôn Hi hít mũi, đứng lên, kéo Khương Thành Ngọc vào nhà. Bà nội Kiều không có nhà, sau khi biết thành tích của cháu giá, ngày nào bà cũng đứng ngồi không yên, bây giờ không biết đang khoe khoang ở đâu nữa.

Khương Thành Ngọc ôm chặt Kiều Ngôn Hi, đầu chôn trên người cô hít sâu một hơi, lẩm bẩm: "Tớ nhớ cậu, tớ nhớ cậu..."

Kiều Ngôn Hi ôm lấy cậu, vuốt ve sau lưng, mặt dính sát vào ngực cậu, cảm nhận từng nhịp tim mạnh mẽ. "Tớ cũng nhớ cậu..."

Khương Thành Ngọc run lên, sau đó buông cô ra, nhìn cô chăm chú như muốn thấy được bóng mình trong mắt cô.

Kiều Ngôn Hi xấu hổ, hơi tách khuôn mặt ra. Một tay Khương Thành Ngọc đột nhiên để sau ót Kiều Ngôn Hi, đè khuôn mặt cô về phía mình.

Trong tiếng kinh hô của Kiều Ngôn Hi hôn lên môi cô, một tay Khương Thành Ngọc ôm Kiều Ngôn Hi, tay kia thì đặt ở ót cô.

Tư thế này cố định Kiều Ngôn Hi trong ngực cậu, cô đành để mặc cậu muốn làm gì thì làm.

Lần này không còn là nụ hôn chạm nhẹ. Khương Thành Ngọc đưa lưỡi, lướt qua cánh môi Kiều Ngôn Hi, sau đó bắt đầu đưa vào thám thính miệng cô.

Kiều Ngôn Hi cả kinh, theo bản năng ngậm chặt môi, đẩy Khương Thành Ngọc ra. Nhưng Khương Thành Ngọc chẳng những ôm cô chặt hơn mà còn cắn lên môi dưới của cô.

Kiều Ngôn Hi đau phải há miệng, đầu lưỡi Khương Thành Ngọc nhân cơ hội trượt vào, ôm mút lưỡi cô. Kiều Ngôn Hi chưa từng có nụ hôn dữ dội nào như thế, thậm chí cô không thể hít thở. Mặt cô đỏ rực, không biết là xấu hổ hay do nghẹn.

Môi Khương Thành Ngọc rời khỏi môi cô, "Đồ ngốc, thở đi."

Kiều Ngôn Hi bị nụ hôn của cậu làm choáng váng, cậu nói gì thì làm nấy. Khương Thành Ngọc thấy cô không còn khó thở nữa, lại tiếp tục nụ hôn.

Mãi đến khi môi Kiều Ngôn Hi hơi sưng đỏ, Khương Thành Ngọc mới buông cô ra, nhìn cô xấu hổ cúi đầu. Khương Thành Ngọc lại tiến tới, liếm nhẹ lên khóe miệng cô.

Kiều Ngôn Hi vừa thẹn vừa giận, tên này sao mà hư hỏng như thế. Cô thật không nên nói mình nhớ cậu!

Khương Thành Ngọc lại ôm Kiều Ngôn Hi vào lòng, trêu chọc: "Đồ ngốc, xấu hổ thế à, xem ra sau này tớ phải hôn cậu nhiều hơn, cho cậu quen."

Kiều Ngôn Hi lại đỏ mặt, giãy thoát ra khỏi ngực cậu. "Sao mà cậu xấu xa vậy, cậu bỏ tớ ra, bỏ tớ ra đi!"

Khương Thành Ngọc ôm sát cánh tay cô, không cho cô ngọ ngoạy. "Ngoan, để tớ ôm cậu một lúc, nói chuyện nghiêm chỉnh với cậu đây."

Kiều Ngôn Hi tức giận đánh cậu một cái, nói chuyện nghiêm chỉnh? Có chuyện nghiêm chỉnh nào mà thế này ư? Nhưng cô vẫn yên tĩnh lại, ngoan ngoãn tựa vào ngực Khương Thành Ngọc.

Khương Thành Ngọc vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, trong lòng thật yên bình, "Kiều A Miêu, cậu thi được bao nhiêu điểm?" Sau khi hôm qua biết điểm cậu rất nóng lòng đến tìm cô.

"639, còn cậu?" Kiều Ngôn Hi cũng rất muốn biết cậu thi điểm bao nhiêu điểm, bọn họ nhất định phải học cùng một trường.

Tâm tình Khương Thành Ngọc trở nên vui vẻ, cậu kích động buông Kiều Ngôn Hi ra, nắm vai cô, nhìn cô nói: "Tớ được 642 điểm, Kiều A Miêu, hai ta đều có thể vào Trường số 24 rồi!"

Nghe cậu được 642 điểm, Kiều Ngôn Hi không kinh ngạc chút nào, cậu có thực lực làm được điều đó. Cô cũng rất phấn khởi, họ có thể học cùng một trường, họ sẽ không chia xa.

Hai người kích động lại ôm nhau, tốt quá, họ có thể tiếp tục được bên nhau! Khương Thành Ngọc nhân cơ hội hôn trộm một cái lên môi Kiều Ngôn Hi, Kiều Ngôn Hi trừng mắt lườm cậu. Cậu cười khì khà, tiếp tục giả vờ ngốc.

Chập tối, Khương Thành Ngọc lại lấy xe Kiều Ngôn Hi đi, không còn cách nào khác, đây là phương tiện duy nhất cậu có thể lựa chọn.

"Kiều A Miêu..." Khương Thành Ngọc đẩy xe, muốn nói lại thôi.

"Chuyện gì vậy? Nói đi!" Kiều Ngôn Hi thấy kỳ lạ, da mặt tên này dày như thế, sao đột nhiên lại ngại nói chuyện.

"Tớ đi xe đạp của cậu, lần tới cậu đến trường, có phải sẽ ngồi sau xe đạp của Tiết Đồng Hải không?" Tay Khương Thành Ngọc nắm chặt ghi-đông. Kiều A Miêu là của cậu, cậu thật sự không muốn cô ngồi sau xe của người khác.

Kiều Ngôn Hi cười trộm, tên này lại ghen rồi. "Không đâu, cậu yên tâm, lúc đến trường lấy phiếu điểm tớ sẽ đi xe ô tô, dù sao đi lúc nào cũng được mà."

Như vậy Khương Thành Ngọc mới yên lòng, vuốt đầu Kiều Ngôn Hi rồi đạp xe đi.

Tiêu Linh đã về, bà vừa vào nhà liền ôm hôn Kiều Ngôn Hi. Nói lớn con gái bà không thua kém ai. Khuôn mặt Kiều Ngôn Hi đau khổ bị mẹ cô chà đạp, nhưng trong lòng lại ngọt ngào.

Tiêu Linh gọi điện cho họ hàng báo tin vui rồi đưa điện thoại cho Kiều Ngôn Hi để cô gọi. Thân thích duy nhất mà Kiều Ngôn Hi muốn báo chính là Vương Trân Ny.

Cô gọi điện cho Vương Trân Ny báo tin tức cho cô ấy. Vương Trân Ny rất vui vẻ, đó là em gái thân nhất của cô ấy, cô ấy thật sự tự hào.

Hai chị em trò chuyện một hồi rồi gác máy. Tâm tình Kiều Ngôn Hi rất tốt, cuối cùng mọi chuyện đều xong, bây giờ cô chỉ phải chờ khai giảng nữa thôi.

Tiêu Linh ở nhà ba ngày, làm rất nhiều món ngon cho Kiều Ngôn Hi, hai mẹ con ở bên nhau rất thân mật. Kiều Ngôn Hi biết cơ hội để sau này sống chung với mẹ càng ngày càng ít.

Chẳng qua trường cấp ba của cô ở thành phố D, cùng với thành phố mà mẹ ở. Có cơ hội, cô có thể đến nơi làm việc của mẹ xem.

Ban đầu Kiều Ngôn Hi muốn đến nhà giam thăm ba, tự nói cho ông biết mình đã thi vào trường cấp ba trọng điểm, nhưng Tiêu Linh nói bà đã tới đó rồi, hơn nữa, Kiều Văn Trung đang tích cực biểu hiện để sớm ra tù, không thể lúc nào cũng đi gặp ông.

Cô đành phải thôi. Nhưng cô rất nhớ ba, đã gần hai năm cô chưa gặp ông, không biết bây giờ ông thế nào. Có khỏe hay không.

Nếu ba ở nhà bây giờ nhất định sẽ rất phấn khởi. Kiều Ngôn Hi có thể tưởng tượng ra ba sẽ hưng phấn ôm chầm lấy cô, nói con gái ngoan của ba không chịu thua kém ai cả, sau đó đến cửa hàng mua bình rượu uống thật hăng say, cho dù lúc say cũng không quên luôn miệng nhắc tới cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Cuncute, Hạt Tiêu, My Nam Anh, QTNZ, SầmPhuNhân, Tearyruby, paru, san san, vananhpham
     
Có bài mới 07.07.2018, 23:48
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 33
Chương 37

Khi Kiều Ngôn Hi đến trường nhận phiếu điểm mới biết thành tích của Khương Thành Ngọc đứng đầu thành phố, còn mình đứng thứ hai. Sau khi nhận phiếu điểm, giáo viên chủ nhiệm dẫn hai người đến văn phòng của hiệu trưởng.

Đầu tiên thầy hiệu trưởng khen ngợi hai người, sau đó lấy ra hai tờ khai trong ngăn kéo bảo họ điền, nói rằng ba xếp hạng đầu toàn thành phố sẽ được nhận hỗ trợ. Hơn nữa hai người còn mang lại vẻ vang cho trường, phía nhà trường cũng sẽ dành cho họ những phần thưởng nhất định.

Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc cùng trông thấy niềm vui trong mắt đối phương. Đối với bọn họ, vinh dự này không quan trọng. Điều duy nhất mà hai người quan tâm lúc này là tiền, nếu có được hỗ trợ từ phía Chính phủ và nhà trường, chi phí cho ba năm học cấp ba của bọn họ sẽ không cần lấy tiền từ gia đình. Vì điểm của hai người rất cao, phía nhà trường cũng sẽ cắt giảm chi phí tương ứng cho họ.

Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc nhanh chóng điền xong tờ khai, vấn đề liên quan đến tiền sao có thể không nóng lòng được. Trên tờ khai có một dòng điền số điện thoại, nhà Kiều Ngôn Hi không có điện thoại nên cô để lại số điện thoại của cửa hàng tạp hóa, đến lúc đó nói cho chủ cửa hàng một tiếng là được.

Thầy hiệu trưởng thu lại hai tờ khai, bảo bọn họ ở nhà chờ thông báo, Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc vui vẻ ra khỏi phòng hiệu trưởng.

Lúc đầu Kiều Ngôn Hi còn rất lo chi phí đến thành phố D, nhưng chuyện này đã được giải quyết, cô vô cùng phấn khởi.

Khương Thành Ngọc thấy cô vui như thế liền véo lên má cô, "Trưa nay tới nhà tớ, tớ làm đồ ăn ngon cho cậu." Món lần trước quá đơn giản, mà cả hai còn chưa ăn được, lần này cậu sẽ đền bù cho cô.

Kiều Ngôn Hi vuốt ve bàn tay trên má, nghĩ một lúc liền đồng ý, nhưng cô phải đi nói trước một tiếng với nhóm Tiết Đồng Hải.

Khương Thành Ngọc đành phải đứng chờ cô, trong lòng rất không thoải mái, Kiều A Miêu sao phải nói với Tiết Đồng Hải, tưởng mình không nhìn ra gì sao? Tên đó bề ngoài thì hi hi ha ha, thực tế trong lòng rất gian trá. Mình nhất định phải trông trừng Kiều A Miêu ngốc này thật tốt mới được!

"Tiết Đồng Hải, tớ không về với các cậu được, các cậu về trước đi." Kiều Ngôn Hi thấy Tiết Đồng Hải đang đứng bên bồn hoa nhỏ liền ra nói với cậu.

"Sao vậy? Có chuyện gì à?" Tiết Đồng Hải cảm thấy Kiều Ngôn Hi nhất định có chuyện giấu cậu, thi xong rồi, phiếu điểm cũng nhận rồi, vậy còn có chuyện gì nữa.

Kiều Ngôn Hi do dự một chút rồi vẫn nói ra chuyện cô muốn đến nhà Khương Thành Ngọc.

Tiết Đồng Hải bỗng cảm thấy không bình thường, cậu luôn cảm thấy một năm nay giữa Kiều Ngôn Hi và Khương Thành Ngọc có điểm lạ, nói như thế nào đây?

Hình như hai người rất thân mật, thân đến mức không ai chen vào nổi, nhưng cẩn thận xem xét lại thì thấy hai người không có chỗ nào không đúng cả.

Nhưng lần này thì không giống, trong lòng cậu ngày càng bối rối. Cậu trông thấy vẻ ngượng ngùng của Kiều Ngôn Hi khi nói muốn đến nhà Khương Thành Ngọc.

Ngượng ngùng? Vì sao? Hi Hi của cậu sao lại có vẻ mặt đó? Hay là vì nhắc tới một nam sinh khác. Cậu vô cùng hoảng hốt.

Cậu cảm thấy cổ họng như bị cái gì đó chặn lại, khô khốc không phát ra được âm thanh nào. Cậu im lặng một lúc, bình ổn nhịp tim mới gian nan nói: "Hi Hi, cậu nói thật cho tớ biết, cậu và cậu ta... là quan hệ như thế nào?"

Hỏi xong, cậu như đã hết sạch sức lực. Cậu nhìn Kiều Ngôn Hi, hy vọng cô trả lời thật nhanh, lại hy vọng cô không trả lời. Cậu sắp bị tâm trạng mâu thuẫn này làm cho phát điên.

Kiều Ngôn Hi cắn chặt môi dưới, cúi đầu nói nhỏ: "Bọn tớ đang hẹn hò."

Năm từ đơn giản lại làm cho Tiết Đồng Hải phát điên.

Cậu mở to mắt, tay ôm ngực, lui về sau mấy bước, giống như chịu đả kích, cả người trở nên hốt hoảng: "Hi Hi... Hi Hi..."

Tiết Đồng Hải nắm chặt áo như nghe được tin dữ. Đầu óc cậu đã không thể suy nghĩ tiếp. Cậu không biết nên nói gì, hoặc là làm gì, chỉ biết không ngừng gọi tên cô. Nét mặt cô hiện đầy sự đau đớn, vẻ vui tươi rạng rỡ như ánh mặt trời không còn một chút nào trên gương mặt cậu.

Kiều Ngôn Hi không biết vì sao Tiết Đồng Hải có phản ứng lớn như vậy, vì mình không nói cho bọn họ biết sao? Cũng đúng, mọi người là bạn tốt của nhau, mà cô lại giấu giếm bọn họ.

"Xin lỗi, tớ không nói cho các cậu biết, tớ... tớ không biết nói thế nào cả." Cô thật sự không phải cố ý, chỉ là cô thấy rất khó để mở lời nói cho bọn họ, huống hồ, quan hệ của Tiết Đồng Hải và Khương Thành Ngọc cũng không tốt lắm.

Tiết Đồng Hải cười ra tiếng, xin lỗi? Vì cô có bạn trai không nói với mình nên nói xin lỗi! Thật châm chọc! Cậu thích cô nhiều năm như vậy mà.

Cậu cẩn thận tiếp cận cô, sợ tình cảm của mình khiến cô sợ hãi, muốn đợi đến khi kỳ thi lên cấp kết thúc, đợi đến khi có thể tiếp tục được học cùng một trường cấp ba với cô thì sẽ nói cho cô biết tình cảm của mình.

Nhưng bây giờ, không cần nữa, thật sự không cần nữa. Tiết Đồng Hải có cảm giác như một con thú nhỏ đang ở trong cơ thể cậu gặm nhấm trái tim, khiến cậu đau không chịu nổi, nhưng lại không thể làm gì, cậu bất lực trơ mắt nhìn Kiều Ngôn Hi bị một nam sinh khác dắt tay đi mất. Qua nhiều năm như vậy, cậu dùng trái tim bảo vệ tình cảm của mình, kết quả chỉ đổi lại là công dã tràng.

Cậu nhìn lên bầu trời, nuốt nước mắt muốn trào ra. "Bắt đầu từ khi nào?" Giọng cậu mơ hồ như không ở nhân gian.

"Năm lớp 8." Kiều Ngôn Hi cảm thấy Tiết Đồng Hải rất kỳ lạ, tuy nhiên cô không hỏi.

"Đã một năm rồi à? Vậy mà tớ ngốc đến mức bây giờ mới biết." Tiết Đồng Hải lại ngẩng đầu lên, khóe mắt như có cái gì lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tại sao lại như vậy? Không nên như vậy mới đúng! Rõ ràng mình mới là người quen cô đầu tiên. Mình sẽ không buông tay, tuyệt đối không! Tiết Đồng Hải nắm chặt tay, mắt sáng lên đáng sợ.

"Hi Hi, tớ thích cậu, đã thích cậu từ rất lâu rồi, cậu có biết không?" Cậu đến trước mặt Kiều Ngôn Hi, nắm chặt cánh tay cô, lắc mạnh, trong giọng nói có hơi nghẹn ngào, "Sao lại như vậy? Sao cậu không thể đợi tớ thêm một chút nữa?"

Kiều Ngôn Hi sợ ngây người, nhất thời quên cả phản kháng, như một bức tượng gỗ mặc cậu lay.

Tiết Đồng Hải thích mình? Không thể nào, rõ ràng họ là bạn tốt mà. Cô nhớ hồi lớp 8 Khương Thành Ngọc đến nhà mình, cậu cũng nói Tiết Đồng Hải thích mình, nhưng cô hoàn toàn không coi chuyện đó là thật.

Cô vẫn luôn cho rằng cô và Tiết Đồng Hải là bạn tốt, chỉ là bạn tốt, cô nghĩ nhất định là Khương Thành Ngọc nghĩ sai rồi, không nghĩ tới người sai hoàn toàn thì ra là mình.

Cô không biết nên nói gì cho phải, chỉ đứng đó ngơ ngác nhìn Tiết Đồng Hải.

Tiết Đồng Hải nhìn phản ứng của cô, đau lòng tới cực điểm. Cô bé này, từ trước tới giờ cô ấy không hề thuộc về mình, thì ra cho tới giờ đều là cậu hy vọng xa vời.

Cho dù cậu đã ở bên cô từ hồi tiểu học thì cũng có ích gì đâu? Cuối cùng không phải vẫn không nắm được? Cậu lấy tay che mắt, không cho cô trông thấy nước mắt mình rơi xuống, lùi về sau từng bước, "Hi Hi... Cứ như vậy đi... Coi như hôm nay tớ bị điên... Tớ chưa nói gì cả." Cậu không còn nói được một câu hoàn chỉnh nữa.

Đau như có ai đó cầm con dao lăng trì mình, khiến cậu muốn chết. Cậu phải mau chóng rời khỏi cô, cậu không thể để cô thấy dáng vẻ chật vật của mình.

Từ nay về sau, sợ là ngay đến bạn bè cũng không làm được nữa, cậu nên nhịn xuống, thấy cô được hạnh phúc là tốt rồi, cậu có thẻ lấy thân phận bạn bè mà ở bên cạnh cô.

Nhưng mà, thật sự không được, cậu đã đè nén nhiều năm như vậy, ông Trời không thể bất công như thế, ít ra phải cho cậu một cơ hội được nói ra.

Cho dù sau này có là người dưng nước lã, cho dù cô chán ghét cậu, cho dù cô sẽ không bao giờ quan tâm đến cậu nữa...

Kiều Ngôn Hi nhìn bóng lưng lảo đảo của Tiết Đồng Hải càng lúc càng xa, bỗng cảm thấy không thể hít thở. Cô vẫn luôn cho cậu là bạn tốt của cô.

Cô rất quý trọng tình bạn giữa họ, nghĩ đến sau này bọn họ sẽ học cùng trường cấp ba cô đã rất vui vẻ. Cô vẫn luôn suy nghĩ đơn thuần như thế.

Nhưng bây giờ, mình nên làm gì? Cô chưa bao giờ nghĩ Tiết Đồng Hải sẽ thích mình. Cô cũng thích cậu, nhưng là thích giữa bạn bè với nhau.

Tất cả đều thay đổi, muốn trở về như cũ cũng không được nữa. Giữa họ sau này phải thế nào? Chỉ mong, cậu có thể nghĩ thông suốt. chỉ mong, giữa họ sẽ không biến chất.

Kiều Ngôn Hi thở dài, thật ra cô biết, đây chỉ là hy vọng xa vời của cô mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Bora, Cuncute, Hạt Tiêu, My Nam Anh, QTNZ, SầmPhuNhân, Tearyruby, hh09, nnkhanhvy03, paru, san san, vananhpham
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.