Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 

Trùng sinh chi man phu lang - Tiêu Hồ Điệp

 
Có bài mới 10.06.2018, 17:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh]Trọng Sinh Chi Man Phu Lang - Tiêu Hồ Điệp - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Săn bắn



Bộ tộc cách rừng rậm cũng không xa, lưng Dụ Phi đeo cung tiễn của A Loạn, cùng A Trác, A Từ cũng trang bị đồng dạng một đường nhanh chóng đi tới, không đến nửa canh giờ đã đi tới bên ngoài rừng rậm.

A Trác đem chủy thủ sắc bén buộc vào chân, để cho Dụ Phi đi vào giữa hắn cùng A Từ, đây là vị trí an toàn nhất. A Từ thấy Dụ Phi bộ dáng hưng trí bừng bừng nhìn xung quanh, nhanh chóng nói: “Ngươi lần đầu tiên đến đây, chú ý đi theo chúng ta, đừng chạy loạn. Chúng ta không đi vào sâu, hẳn là sẽ không gặp phải mãnh thú săn mồi, nhưng vẫn phải cẩn thận.” Nhưng ngàn vạn lần đừng giống như A Loạn lần đầu tiên tới đây, chuyển lưng một cái liền bỏ chạy không thấy đâu, chờ sau đó bọn họ tìm được thì đệ đệ đã bị ngã đến xanh xanh tím tím, thời điểm trở về thiếu chút nữa đã bị Nạp Mộc đánh chết.

“Ân.” Dụ Phi gật gật đầu, “Dạy ta dùng cung tiễn đi, sẽ không tăng thêm phiền toái cho ngươi.”

“Ngươi bảo vệ tốt chính mình là được.” A Từ một chút cũng không cho hắn mặt mũi, hắn cũng không trông cậy vào phu quân được hai lạng thịt của nhà mình săn được con mồi gì.

Xem ra là bị coi thường rồi...... Dụ Phi tựa tiếu phi tiếu nhíu mày, được lắm, cứ theo lời ngày hôm nay của ngươi, ta mà không mang được cái gì trở về, đời trước vài thứ học được đều công toi.

A Trác đi ở phía trước không nghe được Dụ Phi nói tiếp, lo lắng có phải đệ đệ nhà mình đã chạm tới lòng tự trọng yếu ớt của phu quân, thoáng suy tư một chút, quay đầu lại nói: “Ngươi nếu muốn bắt cái gì, ta có thể dạy ngươi làm bẫy.”

“... ....”

Dụ Phi cười càng thêm sáng lạn, cẩn thận áng chừng trọng lượng của cung tiễn bằng gỗ trên tay, bất động thanh sắc nói: “Săn bắn phải có chút lạc thú, chúng ta đánh cuộc thì sao?”

“Ân?”

“Cái gì...... “

“Hôm nay người nào bắt được nhiều con mồi nhất, có thể yêu cầu người bắt được ít nhất một chuyện.”

A Trác ngẩn người: “Này.....” Đối với ngươi hoàn toàn không có lợi, nửa câu cuối bị mắc ở cổ họng không biết nói như thế nào.

A Từ cười, “Hảo, một lời đã định!”

Chỉ cần thắng đại ca, hắn nhất định phải bắt tiểu tử đầy ý xấu này uống một chén canh do A Loạn nấu.

Trong cánh rừng tràn ngập cây cối cao ngất là một bãi săn bắn thiên nhiên, Dụ Phi nhìn ra xa đánh giá, có thể nhìn thấy những con sóc linh hoạt nhảy trên cây, cách đó không xa trong bụi cỏ cao bằng người có dấu vết của động vật.

Hiện giờ bọn họ còn chưa đi vào sâu trong rừng rậm, ánh nắng xuyên qua khe hở cành lá chiếu xuống thoạt nhìn cực kỳ ôn nhu, đem cánh rừng yên tĩnh chiếu đến tràn ngập sinh cơ.

Dụ Phi híp mắt lại, tay đang giữ dây cung đột nhiên buông ra, mũi tên như sao băng mà bắn thẳng ra ngoài, hạ dần xuống, khí thế mãnh liệt dừng lại trong bụi cỏ dày đặc.

Gió thổi, từ bụi cỏ lay động theo hướng gió chạy ra một con vật lông màu xám, so với con hươu thì nhỏ hơn vài phần.

“Là con hoẵng!” A Từ kinh hô, chỉ thấy cái lỗ tai của vật nhỏ linh hoạt kia giật giật, xẹt một tiếng lại chui vào bụi cỏ không thấy bóng dáng.

Dụ Phi tiến vào, đẩy ra bụi cỏ gần như cao hơn cả hắn, lấy mũi tên không thể bắn hạ con mồi trở về.

Vuốt đầu mũi tên, trên mũi nhọn bị A Loạn mài tới thập phần sắc bén có vết máu màu đỏ, hẳn là của con hoẵng vừa rồi, “Đáng tiếc.....” Dụ Phi có chút ảo não nói, đáng tiếc chỉ bắn bị thương da lông. Ngay cả hắn kiếp trước trong bộ đội có tiếng là thần xạ thủ, nhưng đã quen với việc dùng súng lục, so với cung tiễn nguyên thủy vẫn có khác biệt lớn. Phân rõ hướng gió xác định vị trí còn dùng được, độ chính xác lại kém đi nhiều.

Nhưng A Trác cùng A Từ đi theo tới thì không nghĩ như vậy, lấy mũi tên dính máu trên tay Dụ Phi, kinh ngạc nói: “Ngươi vậy mà thật sự bắn bị thương nó!”

“Đó chính là con hoẵng.... ” A Trác thì thào, đây là loài động vật chạy nhanh nhất trên thảo nguyên bọn họ trừ bỏ sói!

“Ngươi thật sự là lần đầu tiên dùng tiễn sao?” A Từ hồ nghi nhìn Dụ Phi, cảm thấy đối với đánh cuộc nguyên bản tràn đầy tự tin có chút không xác định.

Dụ Phi nghiêm trang giơ tay đang rảnh lên, “Ta hướng thần linh thề.”

Không quan tâm là đời trước hay đời này, hắn thật sự là lần đầu tiên dùng tiễn.

A Từ hạ mắt, còn thật sự nói: “Hảo, hai canh giờ sau, xem con mồi của ai nhiều nhất.”

A Từ bắt đầu để bụng, A Trác cũng bị khơi dậy vài phần hiếu thắng. Nguyên bản còn có chút do dự có nên tranh với A Từ, miễn cho Dụ Phi bị đệ đệ chỉnh thảm, hiện tại xem ra hắn nên hảo hảo cố gắng đừng trở thành người chót mới được.

Ba người một đường lưu ý con mồi ven đường, lơ đãng dần dần đi tản ra.

A Trác thả nhẹ hơi thở rồi trốn ở phía sau cây cối to lớn, phía trước có một con linh dương đen đang uống nước bên bờ suối.

Con linh dương đen này có chút cao lớn, da lông quanh thân đen bóng, đỉnh đầu có hai cái sừng thật lớn được phản chiếu dưới ánh mặt trời, giống như hai thanh loan đao lớn cứng rắn sắc bén. A Trác một bên lưu ý động tác của linh dương đen, một bên chú ý quan sát bốn phía. Linh dương đen là động vật quần cư, rất ít khi có con lạc đàn. Tuy hắn chỉ thấy một con nhưng cũng không dám làm ra động tác gì, chỉ sợ đàn linh dương đang ở chung quanh, linh dương đen hoang dã trên thảo nguyên không dịu ngoan như cừu nuôi trong nhà. Mang theo cặp sừng sắc bén, đôi chân mạnh mẽ mà mười phần sức bật, nếu một đàn linh dương mấy chục con phản kháng, thậm chí có thể bức lui sói hoang hung ác cường tráng. Tộc nhân muốn bắt linh dương đen bị đàn linh dương húc trọng thương không phải không có, cho nên hắn không thể mạo hiểm.

Lại kiên nhẫn chờ đợi dò xét một hồi, thấy linh dương đen uống nước, lắc lắc cái đầu đầy bọt nước của mình rồi dần dần đứng dậy. Nó kêu lên vài tiếng, nhưng không có con khác đáp lại. Cũng chỉ có chút kì quái mà chậm rãi bước đi.

Bốn phía im ắng, chỉ nghe tiếng lá cây xào xạc khi bị gió thổi vang lên, linh dương đen nhàn nhã bước đi, chậm rãi đi qua trước đại thụ nơi A Trác ẩn thân.

Không thấy động tĩnh của linh dương khác trong đàn, A Trác nín thở ngưng thần, bắt lấy thời cơ mà nhảy về phía linh dương đen.

“Mị!!!” Bỗng nhiên bị người nhảy ra đè lên cổ khiến cơ thể ngã gục xuống, linh dương đen kinh hoảng phát ra một tiếng kêu to, vùng vẫy giãy dụa đứng kên.

A Trác cẩn thận tránh đi cặp sừng sắc nhọn của linh dương trong lúc kịch liệt giãy dụa luôn cố gắng đâm vào hắn, lấy dây thừng đã chuẩn bị tốt trong tay quấn quanh miệng linh dương đen, hung hăng nhảy lên cổ, dùng hết khí lực toàn thân ép xuống, đem linh dương đen đang hoảng loạn đè xuống đất. Sau đó nhanh chóng nhảy xuống, cầm chặt dây thừng trong tay, xuất ra khí lực lớn nhất kéo linh dương đen tới trước đại thụ mình ẩn thân. Buộc dây thừng quanh thân cây, đồng thời cũng đem linh dương đen thê lương kêu to gắt gao cột vào trên cây.

Một bàn tay lấy chủy thủ buộc chỗ chân trái, A Trác lưu loát đem chủy thủ dùng sức cứa một đường lên cổ linh dương đen, nhanh chóng nghiêng người, máu tươi phun tung toé lên mặt đất. Linh dương đen giãy chết tru lên vài tiếng, dần dần co giật rồi gục xuống.

Xác định con mồi trong tay đã không còn tiếng động, A Trác buông lỏng dây thừng, trong lòng bàn tay bởi vì dùng sức mà hiện lên đầy vết hồng ngân. Vốn định tháo dây thừng ra trói linh dương đen mang về, không nghĩ tới hắn vừa mới giảm bớt lực, dây thừng nguyên bản rắn chắc cũng theo linh dương đen té trên mặt đất mà bị cắt thành mấy đoạn.

Quả nhiên chống lại sức mạnh của súc vật, vẫn có chút miễn cưỡng.....

A Trác có chút tiếc hận, đây là dây thừng rắn chắc nhất mà a cha làm cho hắn. Bất quá có thể bắt được một con linh dương đen, vẫn là đáng giá.

Một bên dùng dây thừng trói chặt bốn chân của linh dương đen, A Trác một bên cân nhắc, hơn nữa lúc trước bắt được hai con thỏ, hắn khẳng định sẽ không phải người săn được ít nhất, không biết A Từ cùng Dụ Phi.....

Từ từ!

Ngừng động tác trên tay, A Trác đảo mắt bốn phía, A Từ cùng Dụ Phi đâu.... .

Vừa rồi tâm hiếu thắng nổi lên, hắn chỉ chú ý con mồi bốn phía, không để ý tới hai người phía sau. Chờ khi nhìn thấy linh dương đen trong lòng liền vui vẻ, khiến cho cái khác đều quên mất.

Cảm thấy có chút lo lắng, trói tốt con mồi, A Trác chạy nhanh đi lấy con thỏ đã được giấu tốt, kéo theo linh dương đen nặng nề, rời khỏi dòng suối nhỏ đi tìm hai người.

Đi được một đoạn, thấy A Từ đang kéo con hoẵng cùng con nai, A Trác lập tức hỏi, “Dụ Phi đâu?!”

“Hắn không phải ở cùng một chỗ với đại ca sao?!” Sắc mặt A Từ lập tức trở nên khó coi giống hệt A Trác, tình huống hai người nghĩ đến cũng không khác nhau bao nhiêu.

Con mồi thu hoạch phong phú lập tức mất đi ý nghĩa, A Trác cùng A Từ ảo não không thôi, cái gì đánh cuộc chó má, làm sao trọng yếu bằng an toàn của tiểu tử kia, bọn họ thật sự là bị mờ mắt mà!

Hai người lòng nóng như lửa đốt tìm một đoạn, cũng không tìm thấy tung tích của Dụ Phi. Thái dương đã dần chuyển về tây, chờ sắc trời trở nên tối đen, phiến rừng rậm này sẽ càng thêm nguy hiểm.

“Đều do ta.....” A Từ thất thần thì thào, sắc mặt anh tuấn ngay cả một tia huyết sắc cũng không có, quả thực hối hận muốn chết khi nảy lên tâm tư so bì giành thắng lợi với Dụ Phi. Dụ Phi có đặc biệt như thế nào đi nữa, chung quy cũng chỉ là một tiểu tử phía nam chưa từng trải qua nguy hiểm. Nếu bởi vì sơ sẩy của hắn mà xảy ra chuyện gì, hắn quả thực không thể tưởng tượng.....

A Trác thở dài, “Ngươi, càng thích ai, lại càng muốn tranh giành với người đó.” Tựa như bọn họ mới trước đây, rất thích so này so kia với A Loạn, thích khi dễ đệ đệ nhỏ tuổi. Sau đó khi săn thú A Loạn bị thất lạc, A Từ cũng như vậy.....

“Dụ Phi không có việc gì!” A Trác khẳng định nói, một chút do dự cũng không dám có. Cho dù trong lòng hoảng loạn như có kiến bò, hắn cũng vẫn thuyết phục A Từ cùng chính mình, Dụ Phi không có việc gì, cũng không thể có việc!

Cảm giác con mồi trong tay như nặng ngàn cân, A Từ bỏ con nai trên vai xuống, thở dài nói: “Đại ca, không cần những thứ này, vướng chân vướng tay, chúng ta chỉ cần nhanh chóng tìm được Dụ Phi.....”

“Từ bỏ thì làm sao kiểm tra kết quả được.”

“Đại ca.....” A Từ không dám tin nhìn A Trác, “Hiện tại đã là lúc nào ngươi còn muốn.....”

Từ từ, không đúng!

A Trác ở trước mặt nhếch khóe môi, không trả lời nửa câu, thanh âm cà lơ phất phơ rõ ràng như vậy.

Phải.....

A Từ đột nhiên xoay người, dưới đại thụ rậm rạp phía trước, Dụ Phi ngồi trên thi thể của một con bò Tây Tạng hoang dã, ánh mắt sáng ngời khóe miệng mỉm cười nhìn hắn, cất cao giọng nói: “Đến đến đến, chúng ta kiểm kê con mồi, đánh cuộc thì phải chấp nhận thua cuộc~”

Hết chương 9

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thực xin lỗi lần này cách nhiều hơn một ngày QUQ gần đây công tác không xong, ngày càng vô năng, cảm tạ tất cả cô nương đã theo dõi, nếu có chút nôn nóng thì trong quá trình chờ đợi có thể xem lại ><



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2018, 17:36
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh]Trọng Sinh Chi Man Phu Lang - Tiêu Hồ Điệp - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Đánh cuộc



Lo lắng thoáng chốc được buông xuống, A Từ giống như có thể nghe thấy thanh âm trái tim nhảy lên bang bang, vài bước đi qua, chỉ thấy tiểu tử kia cười đến hết sức vô tâm vô phế nhìn hắn đầy thâm ý, “Mặt đều tái rồi, lo lắng như vậy?”

A Từ há mồm muốn nói cái gì, lại cảm thấy cổ họng như bị nghẹn không thể phát ra tiếng, chỉ có thể xiết chặt quyền quay đầu đi.

Hắn lúc trước trong lòng một mực nghĩ, phải tìm được Dụ Phi, về sau không bao giờ đấu hơn thua với hắn nữa, hắn phải nhịn xuống không thể xúc động....

Dụ Phi được một tấc lại muốn tiến một thước bắt nạt người, “Sao nửa ngày không thấy đã trở thành câm điếc rồi? Đến đến, há miệng ra cho ta nhìn xem đầu lưỡi có vấn đề gì.....”

Hắn phải nhịn xuống.....

Thiếu niên chỉ cao tới cằm hắn kiễng chân, không biết xấu hổ vươn tay sờ soạng trên mặt hắn, chạm đến đôi môi thì càng thêm quá đáng mà muốn tham nhập vào bên trong.....

“Ngươi đủ rồi!”

Được rồi hắn nhịn không được.....

Dụ Phi đem hồ ly tạc mao ôm lấy..... Ngạch, được rồi, lấy chiều cao hiện tại của hắn thì kêu bán ôm thích hợp hơn =-=

Lão vẫn còn phát dục, còn có thể cao thêm!

Đem rối rắm về chênh lệch chiều cao áp chế, Dụ Phi dùng sức kéo đầu hắn xuống ngang với tầm mắt mình, có chút hung tợn cười nói: “Về sau không cho phép coi thường phu quân ngươi, hiểu chưa?”

Được rồi, hắn giận chó đánh mèo–

A Từ hạ mắt, có chút tình tự phức tạp không hiểu, lại có chút bất đắc dĩ nói nhỏ, “Tiểu hài tử tính tình.... “

Hai người các ngươi cũng chưa trưởng thành đi ==

A Trác đồng dạng buông tâm thả con mồi chậm rãi đi tới chỗ bọn họ, nhìn A Từ khó có lúc biệt nữu cảm thấy buồn cười, đệ đệ nhà hắn thật đúng là gặp khắc tinh.

“Về sau đừng chạy loạn.” A Trác nói: “Rừng rậm này đến ban đêm càng hung hiểm, ngươi dù sao cũng là lần đầu tiên đến đây, đối với nơi này không quen thuộc. Vừa rồi không thấy ngươi, ta cùng A Từ đều rất lo lắng cho ngươi..... “

Vừa lo lắng vừa hối hận, thiếu chút nữa bị sợ hãi mãnh liệt trong lòng bao phủ.

Nguyên lai, bọn họ đã để ý tới tiểu tử này như vậy....

Dụ Phi cười cười, “Ân, ta về sau sẽ chú ý. Chờ đến thêm một hai lần cho quen thuộc hơn, các ngươi không cần lo lắng.”

Cảm giác có người quan tâm cũng không tồi, bất quá cũng phải nhanh chóng đem hình tượng nhu nhược của mình trong lòng mấy nam nhân này xóa bỏ mới được, bằng không muốn làm cái gì cũng bó tay bó chân khiến hắn bực bội.

A Trác thấy bộ dáng lơ đểnh của Dụ Phi, cũng biết hắn không để ý. Cảm thấy thở dài, tiểu tử này tính tình có vẻ tốt, kỳ thật trong khung đầy bá đạo, muốn cho hắn khiêm tốn thụ giáo, so với bắt A Loạn cam tâm tình nguyện đi theo Đa Triết học may vá còn khó khăn hơn.....

“Được rồi, phải trở về đã, chúng ta đem con mồi kiểm lại đi.” Dụ Phi dời chủ đề, trước khi buông A Từ liền ghé sát vào bên tai hắn nói một câu: “Ta không phải tiểu hài tử, ngươi cẩn thận bị thua cuộc thì biết tay.... “

A Từ hừ lạnh một tiếng, “Ai thua ai thắng còn chưa biết đâu.”

Đem con nai cùng con hoẵng để phía trước kéo lại đây, A Từ đối với Dụ Phi đang ngồi phía trước, thản nhiên nói: “Ta săn hai.”

Tuy con mồi của Dụ Phi lớn nhất, bất quá bọn họ so chính là số lượng.

A Trác cũng kéo con linh dương đen thả xuống mặt đất, lại lấy ra hai con thỏ trong túi: “Ta được ba con.”

Đáng tiếc, A Từ bĩu môi, đại ca khẳng định luyến tiếc để cho tiểu tử này làm chuyện gì khó xử. Bất quá hắn hôm nay cũng coi như không hoàn thành việc bảo hộ, cho dù thắng cũng không nhẫn tâm trêu cợt tiểu tử này.....

Dụ Phi tiếp nhận ánh mắt an ủi của A Trác, cười tủm tỉm lắc lắc đầu, đi trở về chỗ con mồi mình săn được, dùng lực đem con vật cồng kềnh đẩy ra một bên.

“Đây là.....”

A Từ thở dốc vì kinh ngạc, mở to hai mắt.

Bên dưới xác của con bò, còn có hai con bào tử đã chết.....

“Ngươi làm như thế nào......” A Trác hoàn toàn sửng sốt, loại trình độ này làm sao có thể là lần đầu tiên săn thú.....

“Làm cái bẫy rập nhỏ mà thôi.” Dụ Phi rất hảo tâm nói: “Lần sau đến thời điểm săn bắn ta có thể dạy các ngươi, bất quá trước đó, đánh cuộc.... ” Ánh mắt ý vị thâm trường nhìn A Từ.

A Từ run run một cái, lập tức cãi lại nói: “Kia..... Ngươi với đại ca số lượng giống nhau, không có người đứng đầu thì đánh cuộc không tính.”

Dụ Phi nheo lại mắt, giọng điệu trầm xuống: “Muốn chơi xấu?”

“.....”

A Từ yên lặng quay đầu đi, không phải hắn muốn chơi xấu, thật sự là ánh mắt của tiểu tử này nhìn hắn khiến hắn có chút sợ hãi....

Hừ lạnh một tiếng, biểu tình Dụ Phi trở nên có chút nguy hiểm, “Nếu nói như vậy, ta..... Ân?” Bỗng nhiên chú ý tới cái gì, câu chuyện dừng một chút, giây lát lại nở một nụ cười quỷ dị, “Tốt lắm, ta khiến cho ngươi thua tâm phục khẩu phục.”

Dứt lời xoay người đem con hoẵng săn được từ trên mặt đất nâng lên, Dụ Phi đen chân sau của con hoẵng nâng lên, có một vết thương bén nhọn....

“Ta sao không thấy cung tiễn của ngươi?” Dụ Phi nghiêng mắt nhìn qua, khóe miệng nhếch lên tươi cười thiếu đánh.

A Từ lấy con hoẵng trở về, cẩn thận dò xét một phen, chân sau quả thật là trúng tên, khó trách khi bị hắn đuổi theo thì chạy không nhanh. Nhưng lúc ấy hắn một lòng muốn bắt con hoẵng để kích thích Dụ Phi, không thể tưởng được.....

Cảm thấy thở dài, nhưng vẫn là gật đầu nói: “Hôm nay là ngươi thắng.”

Không có một tiễn kia của Dụ Phi hắn chưa chắc có thể bắt được con hoẵng này, vô luận là phân một nửa hay phân hết cho Dụ Phi, hắn quả thật so với chính mình cùng đại ca đều thu hoạch được nhiều hơn. Một khi đã như vậy, đơn giản sảng khoái thừa nhận. Bọn họ bắc Man tộc từ trước đến nay nói chuyện giữ lời, cho dù cược tính mệnh, thua cũng sẽ thống khoái dâng đầu mình lên.

Tốt lắm tốt lắm, Dụ Phi vừa lòng gật gật đầu, hướng A Từ câu ngón tay nói: “Cúi đầu.”

A Từ không rõ cho nên cúi đầu, Dụ Phi đè lại bờ vai của hắn, đôi môi ấm áp in lên cái miệng của hắn.

“Ngươi.... ” A Từ bị khinh bạc bất thình lình liền loạngchoạng lui về phía sau, tiểu tử này sao cứ làm ra chuyện ngoài dự đoán của mọi người.....

Dụ Phi cũng không kéo hắn, dù bận vẫn ung dung khiêu mi: “Đây là đặt trước, cái khác buổi tối nói sau.”

“.....”

Thần linh tha thứ cho hắn.... Hắn hoài nghi chính mình không thể giữ vững kiêu ngạo một lời nói một gói vàng (lời nói đáng giá nghìn vàng) của nam nhi bắc Man tộc....

Bất luận trong lòng A từ có bao nhiêu giãy dụa, tâm tình của Dụ Phi vẫn hết sức tốt đẹp. Đem sợi dây trói con mồi đặt lên vai, thập phần vui mừng tiêu sái đi ở phía trước. Còn vỗ vỗ A Trác chuyên tâm nhìn chằm chằm mặt đất dưới chân, tự nhiên nói: “Ghen sao?”

“Không có....” A Trác nói vô cùng thành thật, kỳ thật hắn chỉ là cảm thấy đệ đệ bị khi dễ có điểm đáng thương.....

“Ta biết, đến cúi đầu, phu quân ta đối xử bình đẳng.”

“... ...”

“Ngươi đủ rồi!” A Từ trên trán cơ hồ nổi gân xanh, da mặt người này sao có thể dày như vậy!

“Khụ, ngươi kéo bò có chút miễn cưỡng.... Vẫn là cầm con thỏ cùng con hoẵng này đi, cái khác ta cùng A Từ cùng nhau kéo.” A Trác nghĩ nói sang chuyện khác hoà giải nhanh chóng mở miệng, hơn nữa lấy tốc độ hiện tại của Dụ Phi, bọn họ còn chưa đi ra khỏi rừng rậm thì trời cũng đã đen.....

Nhìn ra ý tứ chưa nói của A Trác, Dụ Phi cũng không già mồm cãi láo, thân thể này của hắn thể lực quả thật không được.

“Ân, bào tử cũng đưa cho ta một con, thứ này cũng không quá nặng.”

“Ngươi rốt cuộc là làm sao bắt được con mồi này....” Bọn họ thật sự là rất tò mò, rốt cuộc với thân thể kiều nhược của tiểu tử phía nam, làm sao có thể săn được con bò so với thân thể hắn còn khổng lồ hơn mấy lần như vậy? Bò Tây Tạng da dày thịt chắc, cung tiễn không có khả năng gây thương tổn đến sinh mệnh, còn chưa nói đau đớn do cung tên phóng tới sẽ khiến chúng phát cuồng....

“Ta đã nói là công lao của bẫy rập. Bất quá ta bố trí bẫy rập với các ngươi không giống nhau, lần sau đến ta tự mình làm cho các ngươi xem.”

“Hảo!” Cho dù là A Từ lúc trước sinh hờn dỗi cũng nhịn không được mà trở nên hưng phấn, bẩy rập có thể thoải mái săn bò Tây Tạng....

“Ân~” Dụ Phi thả dài ngữ điệu, không chút hảo ý cười nói: “Vậy ngươi đêm nay nên hảo hảo báo đáp ta.”

“... ...”

Trên mặt A Từ có chút nóng lên, một mực vùi đầu kéo con mồi đi, mãi cho tới khi trở về lều trại, cũng chưa nói câu nào với Dụ Phi.

Hết chương 10

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Công càng ngày càng nghịch ngợm =-=


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 10.06.2018, 17:38
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 23.05.2018, 21:00
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 5057
Được thanks: 3488 lần
Điểm: 10.4
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh]Trọng Sinh Chi Man Phu Lang - Tiêu Hồ Điệp - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Ban đêm



Thời điểm ba người trở lại bộ tộc, trời đã tối đen, trong lều trại từng nhà đều sáng lên ánh đèn, các ca nhân ở trong lều trại của nhà mình cầm nồi nấu cơm, khói bếp lượn lờ.

Nhìn đến ba người A Trác mang theo con mồi phong phú đi qua, các ca nhân đang chuẩn bị cơm chiều đều thập phần yêu thích ngưỡng mộ mà vây quanh tiếp đón.

“Thần linh chúc phúc, các ngươi hôm nay thu hoạch phong phú như vậy~”

“Bò hoang Tây Tạng~”

“Là A Trác hay A Từ săn được?”

“Các ngươi đi săn thú còn mang theo tiểu tử nhà mình, không sợ hắn bị thương.”

A Trác vẫn duy trì mặt than trước sau như một lễ phép đối với mọi người gật đầu, cũng không nói nhiều. A Từ theo bản năng quay đầu nhìn nhìn phía sau, phu quân nhỏ gầy của bọn họ mang theo con mồi thong thả nhàn nhã bước đi từng bước, đối với vấn đề yêu thích và ngưỡng mộ của mọi người cũng không có phản ứng gì.

Bò hoang Tây Tạng là Dụ Phi bắt được các ngươi tin sao....

Một vài ca nhân hiểu biết trong bộ tộc thấy bọn hắn có chút không chịu nổi gánh nặng, liền nhiệt tình tiến lên giúp đỡ, hai huynh đệ Dạ cùng Nguyệt cũng vây lại đây. Nguyệt ở phía sau hỗ trợ cầm hộ con thỏ cùng nói chuyện phiếm với Dụ Phi, Dạ giúp A Từ mang con nai, hạ giọng nói: “A Từ, Dụ Phi với các ngươi nghỉ ngơi cùng nhau chưa?”

A Từ đang kéo con lộc, thiếu chút nữa làm rớt. Trầm mặc một lát, cũng hạ thấp thanh âm hàm hồ nói: “..... Tính là có đi.”

Hắn lúc trước cùng đại ca.....

Dạ vừa nghe nhất thời trong mắt tỏa ánh sáng, “Các ngươi làm như thế nào?”

“Uống rượu.....”

“Uống rượu?” Dạ vừa nghe liền ủ rũ, “Hắn không uống rượu.”

“Tiểu tử nhà ngươi?” Hình như là nam tử nho nhã lúc trước cùng Dụ Phi nói trắng đêm ở khe vực, kêu là Quý Diễn Chi gì đó....

“Đúng vậy.....” Bộ dáng Dạ có chút buồn rầu, “Lúc trước hỏi hắn nghỉ ngơi với ai, hắn lại tức giận rất lớn, hắn không thích chúng ta sao?”

Bắc Man tộc phóng khoáng, ca nhân gả cho người bàn luận chuyện này cũng không có gì xấu hổ, hai huynh đệ nhà Dạ quan hệ rất tốt với nhà bọn họ, nói chuyện này một chút ngượng ngùng cũng không có.

“Tức giận?” A Từ ngẩn người, sao lại tức giận?

“Hắn nói chúng ta không có tự trọng.....” Dạ buồn bực thở dài, “Còn nói một đống chuyện ta cùng Nguyệt không hiểu gì, cái gì hồ ly phát tình gì gì.... Hồ ly là chuyện gì vậy không biết?”

“Có lẽ là phát hồ tình chỉ hồ lễ–“

“A Từ ngươi sao lại biết.....” Dạ nói một nửa liền ngưng, người nói câu đó không phải A Từ vẻ mặt bất đắc dĩ, mà là Dụ Phi không biết từ khi nào đã nhảy tới phía sau bọn họ cười quỷ dị.

“Ngươi khi nào thì tới.....” Trên mặt Dạ có chút nóng, tiểu tử này sao lại hoàn toàn không bận tâm mà chạy tới nghe ca nhân mình nói chuyện riêng tư.....

“Đến giúp ngươi.” Dụ Phi thập phần thản nhiên, ghé vào bên cạnh Dạ, thấp giọng nói: “Đối với loại mọt sách muộn tao như Quý Diễn Chi, ngươi phải dùng trí, nói thẳng đương nhiên không bắt được. Đến đến đến, ca bày ngươi hai chiêu.....”

Vì cái gì ngươi lại một bộ dáng rất có kinh nghiệm.....

Đẩy A Từ nghiêm mặt ra, Dụ Phi lấy tiêu chuẩn quân sư quạt mo kề tai cùng Dạ nói nhỏ, A Từ yên lặng thối lui.

Kỳ thật, Quý Diễn Chi như vậy tính cách rất tốt, thật sự.....

Một đường về tới lều trại, Dạ biểu tình vẻ mặt hiểu ra, lôi kéo đệ đệ vui rạo rực theo chân bọn họ phất tay cáo biệt, Dụ Phi rất hữu hảo tiễn bước bọn họ, “Nếu mất linh thì lại đến tìm ta~”

“..... ” Đại ca có chút an ủi vỗ bờ vai hắn, A Từ quay đầu… Đem con mồi kéo vào lều trại bắt đầu chuẩn bị cơm chiều.

Vì cái gì lại có cảm giác bị đả kích thật sâu.....

A Từ xoa huyệt thái dương phát đau, bắt đầu lấy nồi đốt lửa, về phần lúc trước muốn làm cho Dụ Phi chút gì đó....

Thôi quên đi, tổng cảm thấy cuối cùng không hay ho cũng là chính mình ==

Cơm chiều là mì nước bỏ thêm thịt hoẵng, Dụ Phi ăn hai miếng, cứ việc vẫn như cũ không có gia vị gì, nhưng nước canh lại thơm ngon ngoài ý muốn, thịt hoẵng non mềm lại không có mùi, so với bữa cơm lúc trưa thì có thể xem như mỹ vị.

Dụ Phi thành tâm tán dương: “Tay nghề của A Từ không tồi.”

Nạp Mộc cũng vui vẻ nở nụ cười, “Trong ba người thì A Từ là khéo léo nhất, A Trác cùng A Loạn đối với việc này không thể so sánh.”

Đa Triết thở dài: “Vụng về nhất chính là đứa con của ta....”

“A cha..... ” A Loạn đây là nằm cũng trúng đạn =_=

Dụ Phi nhịn cười, thuận miệng hỏi: “A Loạn hôm nay may vá thế nào?”

“Con không đề cập tới còn tốt.....” Đa Triết nhất thời cảm thấy có chút đau đầu, “Thằng nhãi này thật vụng, có một kiện quần áo mà ta phải mở ra tới hai lần.”

Ca nhân bắc Man tộc không hứng thú với việc may hà bao này đó, cho nên không cần học may vá quá mức tinh xảo như ca nhân phía nam, nhưng ít nhất cũng phải biết may vá cơ bản. Đa Triết cảm thấy chính mình cho dù không được khéo tay cho lắm, nhưng ít ra cũng không ngu ngốc đến mức may một khối vải nguyên vẹn thành bị hỏng, thằng nhãi con này rốt cuộc là giống ai....

Thấy vẻ mặt bi thống của cha vợ, bộ dáng gần như tuyệt vọng......

A Loạn theo như cách nói đời trước thì chính là ngu việc nhà —

Tới thời điểm nghỉ ngơi, Dụ Phi dưới ánh mắt mang ý cười của cha vợ mà lôi kéo A Từ vào lều trại.

Đèn cầy được đốt trong lều thỉnh thoảng vang lên âm thanh lách tách, ánh sáng hôn ám chiếu vào khuôn mặt, gần như không thấy rõ biểu tình.
Cùng Dụ Phi ngồi vào tháp, từ ánh sáng mơ hồ của ánh đèn, hình dáng nhu hòa của Dụ Phi chậm rãi đến gần, lại có loại cảm giác thập phần không đúng.

Khí tức ấm áp gần trong gang tấc, A Từ nghiêng mặt đi, xúc cảm mềm mại ẩm ướt dừng lại nơi cổ hắn. Hắn hạ mắt, thấp giọng nói: “Thổi tắt đèn đi.”

Dụ Phi nếu đã đi theo bọn họ trở về, thì đã là phu quân của bọn hắn. Đối với việc này hắn không có gì mâu thuẫn, nhưng nghĩ đến ban ngày còn cùng tiểu tử này tranh đấu hơn thua, hiện tại lại.....

So với nói là ngượng ngùng, thì do trong lòng còn có chút không được tự nhiên mới đúng....

Dụ Phi giữ lấy mặt A Từ quay lại, không để cho hắn trốn tránh mà bốn mắt nhìn nhau, trầm giọng nói: “Không muốn nhìn ta?”

A Từ trầm mặc, đôi mắt của Dụ Phi là nét đặc biệt của người phía nam, đen trắng rõ ràng, con ngươi màu đen chiếm nhiều diện tích trong tròng mắt trắng hơn, đôi mắt đen giống như đêm tối không thể nhìn tới điểm cuối, có thể đem người trầm luân vào trong đó.

Không chiếm được câu trả lời, Dụ Phi cũng không giận. Cứ như vậy nhàn nhã nhìn nam nhân dưới thân, mười phần kiên nhẫn chờ A Từ mở miệng.

Hắn ở trên giường luôn luôn không thích ép buộc, đối phương nếu không phải cam tâm tình nguyện thì cho dù làm cũng mất hứng.

Cái trán bọn họ tiếp xúc với nhau, hơi thở giao triền cùng một chỗ không chút khe hở, A Từ chậm rãi bình tĩnh trở lại, cuối cùng hít vào một hơi, còn thật sự hồi đáp: “.... Không phải.”

Dụ Phi cười cười, rốt cục lại hôn lên môi hắn, vô cùng thân thiết tiếp tục ma xát rồi hỏi: “Hôm nay có phải rất lo lắng cho ta?”

“Phải.....”

“Thích ta?”

“.....”

Tiểu tử này vĩnh viễn được một tấc lại muốn tiến một thước như vậy.....

Kỳ thật A Từ cũng không phải người già mồm cãi láo, ca nhân bắc Man tộc từ trước đến nay thẳng thắn, thích ai nói ra cũng không phải chuyện gì xấu hổ, nhưng hắn thật sự không muốn cho tiểu tử này đắc ý.....

Lại là một đoạn trầm mặc, Dụ Phi lần này lại không làm khó hắn, thấp giọng nói: “Hôm nay thời điểm nhìn thấy ngươi, ngươi kích động như vậy, ta chỉ biết ngươi thích ta.....”

A Từ lần đầu tiên cảm thấy đèn cầy tối mờ là chuyện tốt, có thể không để hắn thấy rõ tươi cười đắc ý trên mặt Dụ Phi, A Từ cắn răng nói: “Ngươi đã biết còn như vậy.... “

Tiểu tử xấu xa, hồ ly cảm thấy chán ghét, thích người như vậy đúng là không phải chuyện tốt.

Dụ Phi sung sướng cười khẽ hai tiếng, bắt đầu tháo dây thừng bên hông A Từ, động tác thập phần ôn nhu, lời nói ra cũng giống như vậy: “Ân, ta thật cao hứng.”

Hắn nói như vậy, đáy mắt đen sâu nhiều thêm vài phần nhu hòa, hơn nữa cũng cường ngạnh đáp án lúc trước: “Ngươi thích ta, ta thật cao hứng, nếu chúng ta muốn trải qua cả đời, ta bắt đầu thích ngươi, ngươi tự nhiên cũng phải thích ta.”

Dụ Phi nói thật sự bá đạo,  A Từ giật mình, đáy lòng như bị móng vuốt động vật nhẹ nhàng quấy nhiễu, có chút đau, lại có chút ngứa....

Chờ hắn phục hồi lại tinh thần, y phục trên người đã bị Dụ Phi cởi xuống để sang một bên.

Bởi vì hàng năm săn bắn bên ngoài, làn da của ca nhân bắc Man tộc đều thiên về màu sẫm, bắp thịt căng chặt hơi hơi phập phồng, đầu nhũ màu nâu cũng theo hô hấp của A Từ mà hơi hơi chấn động.

Thân thể trung thực phản ánh thái độ nội tâm của chủ nhân.

Run rẩy, bất an, cam nguyện.....

Phục tùng nằm dưới thân hắn.

Thật sự là mê người....

Dụ Phi áp chế xao động dần dần dâng lên, tay bóp lấy đầu nhũ bên trái, dùng sức nhéo một chút.

“..... Ngô.....” A Từ thở gấp hai tiếng, cảm giác đau đớn vi diệu lan tràn, làm cho hắn có chút vô thố.

“A Từ, cởi quần áo cho ta.” Dụ Phi mệnh lệnh.

A Từ nhắm mắt, tay có chút không khống chế được mà khẽ run, những vẫn làm theo lời Dụ Phi mà cởi ra dây thừng.

Thân thể thiếu niên còn chưa hoàn toàn nẩy nở, có chút gầy yếu, làn da không thường tiếp xúc với ánh mặt trời so với bọn hắn còn trắng mềm hơn, thoạt nhìn giống như không có chút sức uy hiếp nào....

Mới là lạ....

Sau khi cởi bỏ quần áo, Dụ Phi ngồi dậy, hai tay ôm lấy thắt lưng hắn đồng thời sử dụng lực, A Từ theo lực đạo của hắn mà đứng lên, lại bị động tác ngả ra phía sau của đối phương mà ngã xuống rồi lại áp lên người Dụ Phi.

“.....  Như thế nào?” A cha không phải nói việc này là tiểu tử chủ động ở mặt trên sao?

“Lấy lòng ta đi.” Dụ Phi híp mắt lại quan sát, tươi cười xấu xa lại lần nữa treo trên miệng hắn, nắm lấy cằm A Từ, thấp giọng nói: “Đánh cược bị thua, cho nên hiện tại, ngươi phải làm cho ta thoải mái, hiểu chưa?”

A Từ nhắm mắt, hắn là muốn mình giống như đại ca....

“Không biết cũng không sao, ta dạy cho ngươi.....” Dụ Phi rướn người qua liếm lên môi hắn, “Lần đầu tiên dùng tư thế cưỡi ngựa có hơi quá trớn, bất quá nếu là trừng phạt, thư thái sẽ khiến ngươi không nhớ được giáo huấn.”

“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì....” Rõ ràng nghe không hiểu, vì cái gì hắn lại có cảm giác lông tơ dựng thẳng.....

Dụ Phi ôm lấy A Từ hung hăng hôn lên, không giống lúc trước thân thiết gắn bó, tất cả đều là dục vọng xâm chiếm mãnh liệt.

“Muốn cho ngươi nhớ kỹ, về sau đừng xem thường nam nhân của ngươi.”

Hết chương 11

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thực xin lỗi QUQ nhất thời vài ngày không thể đụng vào máy tính, cảm tạ các cô nương đã theo dõi, thấy các ngươi thực vui vẻ, ta thật sự áy náy vì không thể dùng tốc độ tốt đẹp để hồi báo các ngươi.... Sau hôm nay tận lực khôi phục hai ngày một chương, ngày mai hẳn là không được, buổi tối ngày mốt tận lực >< sau đó cuối cùng.... Chương này không phải thuần thịt == cái đó và thời kì bây giờ của chúng ta có chút không hài hòa, úp một cái tô thế là trời sáng.... (nói chung là kéo rèm)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 25 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, nguyễn thị huyên, Túi dấm nhỏ và 44 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.