Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 09.06.2018, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2205 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 48
Chương 115: Dân phong hào phóng

Editor: Mèo ™



Sáng sớm tỉnh lại, Khúc Khinh Cư nhìn sang bên cạnh, trống trải không một bóng người, ánh sáng xuyên qua khe hở cửa sổ vào phòng, nàng xoa trán ngồi dậy, nhìn sắc trời có lẽ đã không còn sớm.

Nhóm cung nhân chờ ở phía ngoài nghe được động tĩnh trong phòng, rối rít bưng đồ rửa mặt đi vào, hầu hạ nàng rời giường mặc quần áo. Đợi sau khi chuẩn bị tất cả xong, nàng mới ngồi ở trước bàn bắt đầu từ tốn ăn sáng.

"Mộc Cận, Thành vương phi còn mấy ngày nữa thì hết ở cử?" Khi đứa bé tròn tháng, sẽ phải làm tiệc đầy tháng, mặc dù nàng không cần tự mình đến dự, nhưng cũng nên sớm chuẩn bị những lễ vật ban thưởng xuống.

"Còn gần mười ngày nữa, nương nương đang nghĩ đến việc sẽ tặng lễ vật gì vào tiệc đầy tháng đúng không ạ?" Mộc Cận đưa khăn lên cho Khúc Khinh Cư lau tay, lại thoa thuốc dưỡng da lên tay khiến Khúc Khinh Cư, mùa thu về, khí hậu cũng giá rét dần, nếu không chăm sóc da tay cho tốt, thì sẽ bị khô rất khó chịu, cũng không được mịn màng nữa.

"Ừ." Khúc Khinh Cư xoa xoa tay, thở dài: "Thế gia mệnh phụ, lui tới cũng không phải là chuyện dể dàng, người khác ta còn có thể giao cho người phía dưới đi làm, nhưng Thành vương phi thì không được." Suy nghĩ một chút, nàng bảo người chuẩn bị những món đồ có lợi cho sức khoẻ của nữ nhân sau khi sinh và trẻ nhỏ,  nếu là người khác nàng chỉ việc ban thưởng những lễ vật quý giá là được, nhưng La Văn Dao và nàng có giao tình thân thiết với nhau, tự nhiên nàng cũng muốn hồi báo mấy phần thật lòng.

"Hôm nay sắc trời không tệ, ra ngoài thôi.” Khúc Khinh Cư suy nghĩ một chút: "Bảo nhũ nương bế hoàng tử theo ra phơi nắng."

Mộc Cận vội phân phó hạ nhân đi chuẩn bị, nàng thấy sắc mặt hoàng hậu nương nương không tốt lắm, không nhịn được hỏi: "Nương nương, có cần chuẩn bị loan giá không ạ?"

"Không cần, ra bên ngoài đi dạo một chút là  được." Khúc Khinh Cư đứng dậy đi tới ngoài cửa, ánh mặt trời ấm áp phủ xuống người mình, nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xanh, khi thấy nhũ nương đã bế Đồn Đồn đến, cười nói: "Đi thôi."

Hoàng hậu ra ngoài, mặc dù được hộ tống không quá rầm rộ, nhưng cũng có không ít cung nhân đi theo hầu hạ, huống chi phía sau còn kèm thêm một đám người đi theo chăm sóc riêng cho Đồn Đồn, Khúc Khinh Cư chậm rãi đi qua chiếc cầu bạch ngọc bắc ngang ao sen, đi tới ngự hoa viên, nhìn thấy hoa cúc nở ngợp trời, mới giật mình nhận ra mùa thu đã đến thật rồi.

Đi ngang qua một tòa đình nghỉ mát, Khúc Khinh Cư dừng lại, quay đầu lại nhìn, nhướng mày hỏi: "Mùa đông năm ngoái, Hàn Lương đệ đã hát khúc cho hoàng thượng nghe ở đó đúng không?"

Mộc Cận không biết tại sao đột nhiên hoàng hậu nương nương lại đề cập đến Hàn Lương đệ, nàng ta nhìn đình nghỉ mát, gật đầu đáp: "Nương nương, sao vậy ạ?"

"Không có gì." Khúc Khinh Cư tựa như thở dài, tựa như tiếc nuối, nói: "Chỉ cảm khái chút thôi, vừa chớp mắt mà đã qua một năm rồi, thời gian trôi qua thực vui vẻ."

"Nương nương sao lại suy nghĩ những thứ này." Mộc Cận cười nâng tay của nàng, "Nô tỳ nghe nói hoa cúc ở phía trước nở rất đẹp, người có muốn đến xem một chút không?"

"Không cần, Đồn Đồn còn nhỏ, tiếp xúc nhiều với phấn hoa không tốt." Khúc Khinh Cư chỉ chỉ về phía bàn đá cách đó không xa: "Đến đó ngồi một chút, tiện thể phơi nắng luôn."

Trà và điểm tâm rất nhanh đã được dọn lên bàn đá, trên ghế đá cũng bày xong nệm êm, Khúc Khinh Cư ngồi xuống, thấy Đồn Đồn mở to hai mắt nhìn chung quanh, biết con tò mò với cảnh vật xung quanh mình, liền bảo nhũ nương ôm con đi vòng vòng gần đây để con được nhìn ngắm thoả thích, nghe thấy tiếng cười vui vẻ của con, nàng không nhịn được cũng cười đứng lên: "Đứa bé chính là đứa bé, cái gì cũng có thể làm cho vui vẻ được."

"Điện hạ rất thông minh đấy ạ." Mộc Cận đổi một ly trà nóng cho Khúc Khinh Cư, xoay người cầm một cái chuông nhỏ rung rung trước mặt hoàng tử điện hạ, thấy nhóc vui vẻ nắm chuông nhỏ không buông, vui vẻ nói: "Điện hạ cầm đồ vật thật chắc, còn có thể huơ qua huơ lại nữa, cổ tay rất có lực."

"Cũng lớn 5 6 tháng rồi, có thể cầm nắm đồ vật thì có gì ngạc nhiên đâu." Khúc Khinh Cư cười nói: "Không lâu sau nữa là có thể bò rồi."

Mộc Cận cười khẽ nhún người: "Nương nương cũng đừng cười nô tỳ, nô tỳ rất vui mừng khi thấy điện hạ lớn nhanh khoẻ mạnh như vậy."

Khúc Khinh Cư bị lời này của nàng ta chọc cho cười vui, quay đầu lại thấy một đoàn người khiến nàng thấy hơi ngạc nhiên, nàng nhíu nhíu mày: "Đó là chuyện gì vậy?"

Mộc Cận phóng tầm mắt nhìn tới hướng đó, liền nhìn thấy Minh Hòa dẫn mấy nữ quyến đi ra từ trong ngự hoa viên, phần lớn nữ quyến này là phu nhân của đám sứ thần phụ quốc, chỉ là công chúa Nhu quốc cũng có mặt trong đó.

"Nô tỳ đi hỏi thăm xem sao." Mộc Cận khẽ nhún người, xoay người đi về hướng đoàn người Minh Hòa.

Bởi vì mấy vị phu nhân sứ thần và công chúa hết sức ngưỡng mộ ngự hoa viên trong hoàng cung Đại Long, Minh Hòa không thể không nhận hoàng mệnh hầu hạ những người này đi dạo quanh ngự hoa viên, nhưng nghĩ đến lời đồn đãi giữa công chúa Nhu quốc và hoàng hậu nương nương bên ngoài cung, trong lòng gã thấy khổ sở không thôi, ngộ nhỡ để hoàng hậu nương nương nhìn thấy, không biết sẽ biến thành chuyện lớn gì nữa đây.

Trong lòng gã vừa mới nghĩ như vậy, ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Mộc Cận đi thẳng về phía mình, lập tức than ngắn thở dài trong lòng, trên mặt lại cố nặn ra nụ cười lấy lòng, tiến lên vài bước chào hỏi Mộc Cận: "Mộc Cận cô nương định đi đâu thế, bên cạnh hoàng hậu nương nương không có cô nương hầu hạ thì không được đâu."

"Minh Công công nói quá lời." Mộc Cận cười cười, liếc nhìn các nữ quyến sau lưng gã, khẽ nhún người phúc thân: "Nô tỳ Mộc Cận bái kiến chư vị."

Mặc dù những nữ quyến này không nhất định quen biết Mộc Cận, nhưng cũng biết đại cung nữ hầu hạ bên cạnh hoàng hậu nương nương tên là Mộc Cận, rất được coi trọng, thêm nữa, thái độ Minh Hòa đối với Mộc Cận hết sức thân cận ôn hòa, họ lập tức có thể xác định được thân phận của Mộc Cận, vì vậy đều mặt lộ vẻ mỉm cười, khách khí dùng ngôn ngữ Đại Long không thành thạo của mình chào hỏi Mộc Cận mấy câu.  

"Bởi vì chư vị phu nhân chưa từng tham quan ngự hoa viên, cho nên nô tài phụng mệnh hoàng thượng hầu hạ mấy vị phu nhân đi dạo một vòng." Minh Hòa cười yếu ớt nói: "Không ngờ lại gặp được Mộc Cận cô nương ở đây."

"Nương nương đang uống trà phơi nắng ở trước mặt, thấy ngươi dẫn mấy nữ quyến vào ngự hoa viên, cho nên mới bảo nô tỳ tới đây hỏi thử." Tầm mắt Mộc Cận quét qua hướng công chúa Nhu quốc, nụ cười vẫn không thay đổi, nói: "Nếu công công có việc bận, ta không quấy rầy nữa." Xem ra hoàng thượng cũng không quá coi trọng mấy vị phu nhân sứ thần phụ quốc này lắm, nếu không, người tiếp đãi bọn họ sẽ không phải là Minh Hòa, ít nhất cũng nên là mệnh phụ hoặc là tôn thất phu nhân có thân phận nào đó.

"Nếu hoàng hậu nương nương ở đây, chúng ta nên đến bái kiến hoàng hậu nương nương mới phải." Phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc cung kính nói: "Nếu không phải Hộ quốc công chủ cố ý muốn tham quan ngự hoa viên, bọn ta cũng không có duyên được vào cung thưởng thức cùng, có thể hành lễ bái kiến hoàng hậu nương nương, đúng là phúc khí của bọn ta."

Mộc Cận mỉm cười nhìn phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc, vị phu nhân sứ thần này nhìn như nói tùy ý một câu, nhưng trên thực tế là đang lấy lòng hoàng hậu nương nương, nàng lập tức cười nói: "Nô tỳ không dám tự tiện làm chủ, kính xin chư vị khách quý chờ, nô tỳ đi báo lại với hoàng hậu nương nương."

Thấy Mộc Cận khuất sau núi giả ở phía trước, Đại Dung không nhịn được nhìn ra phía sau núi giả mấy lần, bộ dáng này rơi vào trong mắt Minh Hòa, gã khinh thường thầm nghĩ, tới từ nước nhỏ đúng là đến từ nước nhỏ, bất cứ một nữ nhân nào trong hậu cung này cũng có tâm cơ thủ đoạn mạnh hơn nàng ta, nữ nhân của Nhu quốc đời sau cũng không thông minh bằng đời trước.

Khúc Khinh Cư nghe Mộc Cận báo lại, khẽ nhíu mày. "Công chúa Nhu quốc cố ý muốn tham quan ngự hoa viên?" Nói đến đây, nàng không nhịn được cười nhạo một tiếng. "Xem ra nàng ta cảm thấy rất hứng thú với hậu cung Đại Long chúng ta, được thôi, bảo tất cả cùng đến đây đi, bổn cung cũng muốn xem thử công chúa Nhu quốc là như thế nào."

Nàng nhìn Đồn Đồn vẫn còn đang chơi chuông nhỏ trong tay, nói với nhũ nương: "Các ngươi bế Đồn Đồn về hậu điện cung Thiên Khải, không được tùy tiện cho người khác đến gần điện hạ."

Đám nhũ nương lĩnh mệnh lui ra, không hề quay đầu liếc mắt nhìn ngó lung tung.

Nghe hoàng hậu nương nương bằng lòng gặp họ, trên mặt mấy vị phu nhân sứ thần đều lộ ra nụ cười, mặc dù tại nước mình, họ cũng được coi là gia tộc cao quý, nhưng so với những mệnh phụ ở Đại Long này, thì chẳng là gì cả. Sau khi đến kinh thành, bọn họ đều thận trọng từ lời nói đến việc làm, phàm là gặp phải những mệnh phụ thế gia danh môn, đã khúm núm nịnh nọt khách khí ít nhiều, bây giờ hoàng hậu nương nương đồng ý gặp bọn họ, đây có thể coi là niềm vui bất ngờ rồi.

Đoàn người đi theo Mộc Cận tới bàn đá đằng sau núi giả, thì nhìn thấy một nữ tử mặc váy hoa hồng nền trắng dài chấm đất đang lười biếng ngồi bên cạnh bàn đá, vấn tóc kiểu phi thiên kế xinh đẹp thanh nhã, trâm cài và đồ trang sức không thứ gì là không tinh xảo. Nhưng thứ khiến họ mất hồn không phải là những vật ngoài thân trân quý này, mà là khí thế và dung nhan của hoàng hậu nương nương, chỉ cần chạm phải một ánh mắt, cũng khiến cho bọn họ cảm thấy tự ti mặc cảm, hoàng hậu Đại Long mỹ lệ cao quý như thế, bọn họ không thể sánh bằng hoàng hậu nương nương chính là chuyện không cần phải bàn cãi. Khi thấy hoàng hậu nương nương, bọn họ không những không sinh lòng ghen tỵ, mà ngược lại còn nảy sinh sự kính nể và hâm mộ.

"Thần phụ là phu nhân của thừa tướng Đông Vũ quốc, bái kiến hoàng hậu nương nương tôn quý."

Những nữ quyến này từng người một tiến lên hành lễ với Khúc Khinh Cư, là dùng đại lễ tại quốc gia mình, trước đó, Khúc Khinh Cư đã biết một chút phong thổ văn hoá của bọn họ rồi, vì vậy cũng hết sức khách khí đáp lại, ban toạ cho những nữ quyến này.

"Đại Dung Nhu quốc bái kiến hoàng hậu nương nương tôn quý." Đây là lần đầu tiên Đại Dung nhìn thấy hoàng hậu Đại Long ở khoảng cách gần như vậy, nàng ta lén nhìn lên nhìn xuống đánh giá Khúc Khinh Cư, mặc dù không cam tâm, nhưng không thể không thừa nhận vị hoàng hậu nương nương này có vài phần mị hoặc mê người.

"Hộ quốc công chủ không cần khách khí." Khúc Khinh Cư ý bảo nàng ta ngồi xuống. "Bổn cung còn nhớ rõ ngươi... Ở điện Loan Hợp, ngươi nhảy múa rất đẹp.”

"Không ngờ hoàng hậu nương nương vẫn còn nhớ rõ tiểu nữ, khiến hoàng hậu nương nương chê cười rồi." Đại Dung lộ vẻ xấu hổ: "Lần đầu tiên dạo ngự hoa viên lại gặp phải hoàng hậu nương nương, đúng là may mắn trời ban cho chúng ta."

"Các ngươi nói là may mắn, bổn cung lại cảm thấy đây là duyên phận." Khúc Khinh Cư cười nâng chung trà lên: "Chư vị nếm thử trà của Đại Long chúng ta xem, mặc dù không phải hiếm lạ, nhưng hương vị không tệ đâu."

"Ở nước chúng ta, trà của Đại long có giá trị ngàn vàng, là của hiếm đấy ạ." Phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc cười, uống một hớp: "Trà này của Hoàng hậu nương nương quả thật là trân phẩm khó có được."

"Nếu chư vị thích, thì lúc về nước nhớ mang theo một ít.” Khúc Khinh Cư cười nói: "Các ngươi đường xá xa xôi đến đây chúc thọ hoàng thượng, cực khổ rồi."

"Hoàng đế bệ hạ anh dũng bất phàm, được đến đây chúc thọ hoàng đế bệ hạ, không có gì khổ cực cả." Đại Dung đặt ly trà xuống, cười nói: "Hoàng đế bệ hạ là Thần Minh ở Nhu quốc ta, thần dân Nhu quốc sẽ không bao giờ cảm thấy khổ cực vì Thần Minh đâu."

Khúc Khinh Cư nhíu mày nhìn Đại Dung. "Thần dân Nhu quốc đúng là một lòng trung thành với Đại Long ta."

"Đây là dĩ nhiên, lòng trung thành của Nhu quốc đối với Đại Long có nhật nguyệt chứng dám.” Đại Dung nhìn thẳng vào mắt Khúc Khinh Cư: "Tiểu nữ cũng tin rằng, Gia Hựu bệ hạ tôn quý sẽ là minh quân ngàn năm hiếm thấy."

Nơi ánh mắt hai người giao nhau như có tia lửa điện xẹt ra, Khúc Khinh Cư phát hiện đối phương có đôi mắt rất xinh đẹp, nàng cười nhạt: "Thân là hoàng hậu Đại Long, ta vô cùng cảm tạ lòng trung thành của bách tính Nhu quốc đối với Đại Long ta.”

Đại Dung lập tức tiếp lời: "Cho nên, thân là Hộ quốc công chủ của Nhu quốc, ta nguyện ý trở thành phi tử của Gia Hựu hoàng đế bệ hạ tôn quý."

Khúc Khinh Cư khẽ cười, nàng nghe nói tính cách của người dân Nhu quốc hết sức hào phóng, cũng rất phóng khoáng trong quan hệ nam nữ, hôm nay nghe được lời Đại Dung nói, rốt cuộc nàng cũng hiểu được cái gì gọi là dân phong hào phóng rồi.


Hết chương 115

**********



Đã sửa bởi Mèo ™ lúc 10.06.2018, 10:35.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.06.2018, 23:22
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 727
Được thanks: 5761 lần
Điểm: 32.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 48
Chương 116: Đòn nghiêm trọng

Editor: Gà

Đại Dung nói ra lời này, làm không ít người chấn kinh. Thậm chí cả Minh Hòa, cũng cảm thấy hai chân mình như hơi nhũn ra, đã sớm biết vị Hộ quốc công chúa của Nhu quốc này phóng khoáng thế nào, hôm nay sao hắn lại làm ra chuyện này, nếu để hoàng hậu nghĩ rằng hắn cố ý dẫn người đến trước mặt nàng, sau này hắn còn có ngày lành sao?

Phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc kinh ngạc mở to hai mắt, nương theo chén trà giấu khóe môi hơi há ra của mình, nhịn không được nhìn qua hoàng hậu, chuyện này hoàng hậu nương nương nên giải quyết thế nào.

Hành vi tự tiến cử chẩm tịch [1] của Đại Dung làm Khúc Khinh Cư hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã bình tĩnh trở lại, dân phong Nhu quốc bưu hãn nàng đã nghe từ lâu, tuy thật không ngờ vị Đại Dung công chúa này sẽ thẳng thắn nói loại chuyện này ra miệng, nhưng nàng vẫn chưa đến mức quá luống cuống, tao nhã đặt cốc trà trong tay xuống, nàng dùng khăn thêu hoa văn xinh đẹp nhẹ nhàng lau khóe môi: "Công chúa căn cứ vào đâu mà nói vậy, nếu ngươi ái mộ hoàng thượng, vì sao không nói cho cho chàng biết, ngược lại nói với bản cung?"

[1] chẩm tịch: trong trường hợp này đề cập đến vấn đề chăn gối giữa nam nữ.

"Tại hạ nghe nói hoàng hậu Đại Long có quyền quản lý hậu cung, như vậy mở rộng hậu cung chắc hẳn cũng là chức trách của ngài, tại hạ cầu với ngài việc này, có lẽ hợp quy củ." Công chúa Đại Dung từ trên ghế đứng lên, hành một đại lễ của Đại Long với Khúc Khinh Cư: "Đại Dung thật lòng khuynh mộ hoàng thượng, cầu hoàng hậu nương nương thành toàn."

Hành động lần này của Đại Dung không khác gì buộc hoàng hậu thừa nhận danh phận của nàng ta, đám người Ngân Liễu đứng bên cạnh, sớm đã hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng vì trở ngại thân phận mới yên tĩnh đứng một bên.

Trong lòng vài phu nhân sứ thần phụ quốc khác cũng âm thầm xấu hổ, không ít người trong các nàng cũng nghe qua lời đồn trước đó, nhưng đều hiểu rõ lời đồn này có chỗ kỳ quái, vậy mà thật không ngờ vị công chúa Đại Dung này thật sự có tâm tư với Hoàng đế bệ hạ của Đại Long. Lúc này các nàng mới bắt đầu hối hận vừa rồi đã cùng công chúa Đại Dung dạo chơi hoa viên, xảy ra loại chuyện này, các nàng ở đây thật sự không biết nên làm ra biểu cảm thế nào mới thích hợp.

"Công chúa Đại Dung nói không sai, bản cung có quyền mở rộng hậu cung." Khúc Khinh Cư cười đứng lên, từ trên cao nhìn xuống Đại Dung đang quỳ gối trước mặt mình: "Nhưng bản cung cũng là thê tử của hoàng thượng, đương nhiên sẽ không thể không để ý ý nguyện của hoàng thượng, dễ dàng nạp nữ tử khác vào cung. Nếu công chúa thật sự mến mộ hoàng thượng, không bằng bày tỏ nỗi lòng với hoàng thượng, nếu hoàng thượng nguyện ý nạp ngươi vào cung, bản cung đương nhiên sẽ vui mừng vì trong hậu cung có thể có thêm một nữ nhân hầu hạ hoàng thượng."

Đại Dung thật không ngờ hoàng hậu sẽ đổ mọi việc lên người Hoàng đế bệ hạ, nàng ta hơi sững sờ rồi nói: "Một khi đã như vậy, không bằng xin hoàng hậu nương nương thay mặt tại hạ bày tỏ sự chân thành này với hoàng thượng, tại hạ tạ ơn hoàng hậu nương nương trước." Nói xong, lập tức phất tay áo quỳ xuống, thậm chí bày ra tư thế đầu cúi rạp xuống đất.

Minh Hòa thấy hành vi gần như vô lại này của công chúa Nhu quốc, yên lặng liếc mắt ra phía sau một cái, canh giờ này hoàng thượng cũng sắp hạ triều, không biết tiểu Cam tử có thể mời hoàng thượng đến hay không, việc này làm không tốt sẽ lớn chuyện. May thay thủ đoạn làm việc của hoàng hậu nương nương ổn thỏa, có vẻ đi đường vòng, lúc này dọa người trước mặt phụ quốc rồi.

"Đã là thật lòng, cần gì phải do người khác nói, chẳng phải làm bẩn phần chân tình này sao." Khúc Khinh Cư tiến lên vài bước, vươn tay đến trước mặt Đại Dung, mỉm cười: "Xin công chúa mau chóng đứng lên, tuy Nhu quốc là phụ quốc của Đại Long, nhưng ngươi vẫn là công chúa một nước, sao có thể hành lễ lớn với bản cung như thế?"

Phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc nghe xong lời này cũng cảm thấy đỏ mặt thay Đại Dung, lời này của hoàng hậu nương nương là đang cười nhạo nàng ta tự hạ thân phận không biết xấu hổ đấy. Là một nàng công chúa, dù quốc gia nhỏ bé, thì nó cũng là một quốc gia, ngôn hành của nàng ta đại biểu cho quốc gia đó, lúc này khúm núm chỉ vì muốn tiến vào hậu cung Đại Long để làm một phi tần, nếu nữ vương Nhu quốc biết hành vi này của nàng ta, không biết trong lòng sẽ nghĩ thế nào đây.

Tuy Đại Dung tự cho mình rất cao, nhưng không phải dạng người ngu xuẩn, đương nhiên nghe ra thâm ý trong lời Khúc Khinh Cư, nhìn đối phương vươn tay ra với bản thân, nàng ta kính cẩn nói: "Không dám làm phiền hoàng hậu nương nương." Sau đó lập tức đứng lên, nàng ta có chút bi thương thở dài một tiếng: "Tại hạ thân là nữ tử, ngày thường có thể nhìn thấy Hoàng đế bệ hạ tôn quý được mấy lần chứ, chỉ ôm một phần vọng tưởng, để có thể làm bạn ngự tiền thôi."

"Công chúa chưa gặp được hoàng thượng mấy lần, đã giao trái tim thiếu nữ rồi, thật sự quá cuồng dại, làm bản cung cũng không thể không ghé mắt nhìn." Trên mặt Khúc Khinh Cư lộ ra vài phần ý cười, như châm chọc như kiêu ngạo: "Một khi đã như vậy, không bằng bản cung cho ngươi một cơ hội, để ngươi nói với hoàng thượng tâm ý của ngươi?" Nàng nói xong câu đó, ánh mắt lập tức nhìn về phía bên cạnh núi giả, nơi đó có Hạ Hành mặc một thân long bào màu đen đang đứng, sắc mặt đối phương trầm tĩnh đến đáng sợ.

Hình như Đại Dung cũng nhận ra phía sau có người, nhìn lại, thật không ngờ đúng là Hoàng đế, đầu tiên là sửng sốt, lập tức phản ứng kịp, nhanh chóng lộ ra ý cười tươi ngọt, nhẹ nhàng cúi đầu: "Bái kiến Hoàng đế bệ hạ tôn quý."

Các phu nhân phụ quốc khác cũng đứng dậy, ào ạt hành lễ, các nàng đều là nữ nhân thành gia thất, đương nhiên đều có kỹ năng đoán ý qua lời nói và sắc mặt, cho nên chỉ liếc mắt một cái, các nàng đã có thể nhìn ra, sắc mặt Hoàng đế bệ hạ không tốt lắm, dường như mang theo một chút tức giận.

Không khí như quay về lúc công chúa Đại Dung mở miệng tự tiến cử chẩm tịch, Hạ Hành đi đến bên cạnh Khúc Khinh Cư ngồi xuống, nhìn công chúa Nhu quốc ăn mặc xinh đẹp, trầm giọng nói: "Chư vị phu nhân xin đứng lên."

Đại Dung thân mình hơi lung lay chuẩn bị đứng dậy, nhưng nàng ta do dự một chút, cuối cùng vẫn duy trì tư thế hành lễ. Dường như Hạ Hành không hề thấy dáng vẻ này của nàng ta, chỉ nói hai câu với sứ thần phu nhân, thì không nói nữa, mà chỉ im lặng uống trà ở một bên.

Trong lúc nhất thời các phu nhân sứ thần cũng không biết nên lui ra hay ngoan ngoãn ngồi đó, dè dặt cẩn trọng nhìn công chúa Nhu quốc vẫn duy trì tư thế hành lễ, trong lúc nhất thời cả thở mạnh cũng không dám. Bọn họ đều là tiểu quốc phụ thuộc, nếu gặp phải thiên tai còn cần trông cậy vào Đại Long cứu tế, ai dám bất kính trước mặt Hoàng đế Đại Long chứ, đừng nói hành lễ, thậm chí Hoàng đế Đại Long muốn tìm lý do lấy tính mạng một trong các nàng, bọn họ cũng không có lá gan dám nói gì.

May thay các Hoàng đế triều đại Đại Long đều không phải hạng người bạo ngược, cho nên những năm gần đây phụ quốc bọn họ xem như an bình, nhưng lỡ như thật sự chọc giận Hoàng đế bệ hạ, bọn họ trừ nước mất nhà tan ra thì không có đường khác có thể đi.

Khúc Khinh Cư cũng nhận thấy bầu không khí không tốt lắm, vì thế nói: "Hoàng thượng sao lại đến đây vậy?"

"Trẫm nghe nói nàng đi dạo ở vườn, nên qua nhìn một cái." Giọng điệu Hạ Hành ôn hòa không ít, hắn nhìn Khúc Khinh Cư, thấy sắc mặt nàng vẫn như thường, cũng không tức giận vì hành vi của công chúa Nhu quốc, mới cười nói: "Trẫm chờ dùng cơm trưa với nàng."

Phu nhân sứ thần Đông Vũ quốc nghe thế, không khỏi cảm thấy khinh thường Đại Dung, cảm tình Đế Hậu Đại Long hòa thuận, công chúa Đại Dung này tham mộ hư vinh, muốn tiến vào hậu cung Đại Long, thật sự vừa không biết xấu hổ vừa không có đầu óc. Hiện tại nàng ta là công chúa Nhu quốc, hoàng hậu nương nương còn có thể khách khí với nàng ta hai phần. Nếu thành phi tần hậu cung, dựa vào thực lực bạc nhược của Nhu quốc này, hoàng hậu nương nương muốn thu thập nàng ta, thật sự chẳng có điều gì phải bận tâm đâu đấy.

"Mới vừa rồi thiếp nghe được một đoạn cảm động lòng người từ công chúa Nhu quốc, không biết hoàng thượng có hứng thú nghe không?" Khúc Khinh Cư mỉm cười nhìn về phía Hạ Hành: "Thiếp nghe nói xong, thì vô cùng khiếp sợ."

"Người thừa kế Nhu quốc đã định, trẫm và công chúa Nhu quốc nam nữ khác biệt, đã không còn gì để bàn luận nữa." Hạ Hành đặt chén trà xuống, lạnh lùng nói: "Công chúa điện hạ, nếu quý quốc có việc muốn cùng Đại Long ta thương lượng, vậy thì mời thái tử điện hạ quý quốc đến yết kiến."

"Hoàng thượng, việc này không liên quan đến chính sự." Đại Dung thấy hai mắt Hoàng đế Đại Long lạnh như băng, trong lòng đã hơi hối hận, nhưng bây giờ tên đã lên dây, nàng ta không nói không được: "Do tại hạ mến mộ hoàng thượng, xin hoàng thượng rủ lòng thương xót."

Đuôi lông mày Khúc Khinh Cư hơi giật, bưng trà che giấu khóe môi nhếch lên của mình.

"Trẫm nghe nói dân phong Nhu quốc phóng khoáng, hôm nay nhìn thấy công chúa, quả thật danh bất hư truyền." Hạ Hành không vì dung mạo Đại Dung xuất sắc, tư thái khiêm tốn mà có nửa phần thương tiếc, ngược lại thản nhiên nhìn nàng ta nói: "Tâm ý công chúa trẫm xin nhận, nhưng cuộc đời trẫm chỉ ái mộ hoàng hậu, không có ý lại nạp hậu cung."

"Tại hạ không cầu có thể được hoàng thượng sủng ái, chỉ cầu có thể hầu hạ hoàng thượng." Hai mắt Đại Dung rưng rưng, đôi mắt đẹp nhẹ nhàng nhìn Hạ Hành: "Chẳng lẽ như vậy cũng không được sao?"

"Nữ tử thiên hạ thương mến trẫm vô số, chẳng lẽ trẫm phải rủ lòng thương xót rồi nhét hết vào hậu cung sao?" Giọng điệu Hạ Hành mang theo vài phần tàn khốc: "Nếu trẫm làm thế, vừa chẳng có ích gì cho bản thân trẫm, cũng không có lợi cho người ái mộ trẫm. Ý tốt của công chúa trẫm xin nhận, nhưng vẫn mong công chúa về sau đừng nên nhắc lại việc này."

Lời này nói rất thẳng thắn, dù nữ nhân thiên hạ thích ta nhiều thế nào, chẳng lẽ đều phải nạp tiến cung, đây không phải làm chính bản thân ta ghê tởm sao?

Đại Dung thật không ngờ mình nói đến nước này, Hoàng đế lại không hề nể mặt cự tuyệt nàng ta, đối phương thậm chí còn so sánh nàng ta với nữ nhân tục tằng khác, dường như nàng ta và những nữ nhân đó không có gì khác biệt.

Nàng ta không dám ngẩng đầu nhìn sắc mặt các phu nhân sứ thần khác, bởi vì không cần nhìn nàng ta cũng biết trong lòng những nữ nhân đó nhất định đang cười nhạo nàng ta. Bởi vì trượng phu của một số nữ nhân này nhìn thấy nàng ta thì thất thần, thậm chí còn từng ân cần với nàng ta, cho nên những nữ nhân đó ghen ghét với nàng ta, căm hận nàng ta.

"Hoàng thượng, thái tử Đồ Nhĩ của Nhu quốc cầu kiến, Thành vương Điện hạ cầu kiến." Tiền Thường Tín vờ như không thấy vở kịch hỗn loạn ở đây, sắc mặt bình tĩnh đi đến, thuận tiện còn không nhìn Đại Dung quỳ dưới đất.

"Thái tử Nhu quốc?" Hạ Hành nhìn Đại Dung, mặt trầm xuống nói: "Báo lại với thái tử Nhu quốc, nói nếu Nhu quốc bọn họ muốn Đại Long tiếp tục nâng đỡ mình, thì mang thành ý này ra ngoài. Trẫm không thiếu nữ nhân, càng không có hứng thú với nữ nhân Nhu quốc. Mặt khác kêu tứ đệ chờ trẫm ở Ngự Thư phòng, lát sau trẫm lập tức đi qua."

Những lời này không khác gì một bạt tai tát vào mặt Đại Dung, nàng ta không dám tưởng tượng sau khi những lời này truyền đến Nhu quốc, nhóm quốc dân sẽ nhìn nàng ta thế nào, cũng không dám tưởng tượng nếu bởi vì nàng ta mà Nhu quốc bị Đại Long lãnh đãi, thì sẽ có cảnh tượng ra sao.

"Một khi đã như vậy, Minh Hòa tiếp tục mang chư vị khách quý đi dạo, bản cung cũng nên hồi cung rồi." Khúc Khinh Cư cười đứng dậy, nói với Hạ Hành: "Hoàng thượng đã có việc, thì nên sớm đi đi thôi, thiếp chờ chàng trở về dùng cơm trưa."

"Được, trẫm đi rồi về ngay." Hạ Hành khẽ gật đầu với vài vị phu nhân sứ thần, rồi nhanh chóng dẫn người hầu hạ rời đi, từ đầu đến cuối đều không thèm liếc nhìn Đại Dung.

Khúc Khinh Cư đi đến trước mặt Đại Dung, cười nói: "Công chúa xin đứng lên, xưa nay tính tình hoàng thượng vốn như vậy, mong công chúa bỏ qua cho."

"Tại hạ không dám." Đại Dung cảm thấy xương cốt của mình đều đang rét run, nàng ta nơm nớp lo sợ thi lễ với Khúc Khinh Cư: "Cung tiễn hoàng hậu nương nương."

"Ừ." Khúc Khinh Cư gật đầu, vịn tay Mộc Cận xoay người đi mất.

Các phu nhân sứ thần nhìn theo Đế Hậu rời đi, trào phúng liếc nhìn Đại Dung, trong đó một vị phu nhân lắc đầu cười nói: "Ai dô, thật sự quá đáng tiếc rồi."

Mấy người khác bắt đầu cười theo, tiếng cười truyền vào tai Đại Dung, lanh lảnh khó nghe, nhưng nàng ta lại không thể tránh được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.06.2018, 18:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2205 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 64
Chương 117: Sư tử hà đông nổi giận

Editor: Mèo ™



Có lúc tốc độ lời đồn đãi truyền đi rất nhanh, tỷ như công chúa Đại Dung và Gia Hựu bệ hạ yêu hận tình thù, hôm nay ở kinh thành đã truyền ra phiên bản mới nhất, đại ý chính là công chúa Đại Dung tham thích hư vinh, bởi vì không muốn trở lại Nhu quốc  nghèo khó mà lạnh khủng khiếp đó, cho nên dùng tất cả biện pháp muốn làm phi tần của hoàng thượng, thậm chí còn tự tiến cử trước mặt hoàng thượng và hoàng hậu nương nương, ai ngờ bị hoàng thượng thẳng thừng cự tuyệt. Thậm chí bởi vì hành vi của công chúa Đại Dung này, mà hoàng thượng hết sức bất mãn với Nhu quốc, cả thái tử Nhu quốc cầu kiến cũng bị cản trở về.

Có người còn nói, trước đó, người tung tin đồn hãm hại hoàng hậu nương nương và chư vị công thần cũng là công chúa Đại Dung, bởi vì nàng ta muốn vào cung làm phi, cho nên mới cố ý tung tin đồn bôi xấu danh tiếng của hoàng hậu nương nương.

Trong tiềm thức của dân chúng kinh thành Đại Long, cũng không quá thích nước nhỏ như Nhu quốc, cho dù lúc trước lời đồn công chúa Đại Dung xuất chúng như thế nào thì cũng không có ai nói hoàng hậu nương nương kém với nàng ta, mà chỉ hoài nghi hoàng thượng có thật sự thích mới nới cũ coi trọng công chúa Đại Dung hay không thôi.

Hôm nay chuyện xảy ra trong hoàng cung đã truyền tới tai dân chúng Đại Long, cái gì mà công chúa Nhu quốc không biết liêm sỉ, gì mà công chúa Nhu quốc tự tiến cử mà hoàng thượng cũng không thèm, nhất định là không sánh nổi nửa đầu ngón tay của hoàng hậu nương nương, không biết chừng còn là Chung Vô Diệm nữa đấy, muốn nhân cơ hội này trèo cao vào hoàng thất Đại Long bọn họ. Thậm chí còn có người bắt đầu nói, vị công chúa Nhu quốc này bụng dạ khó lường, muốn vào hoàng cung Đại Long sinh hạ hoàng tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế Đại Long, làm loạn trăm năm cơ nghiệp của Đại Long.

Đồ Nhĩ mặc quốc phục Nhu quốc từ bên ngoài trở lại hành cung thì sắc mặt hết sức khó coi, hắn ta tức giận đằng đằng đi tới Tiêu Hương Viên, thấy Đại Dung đang trút giận lên một tỳ nữ, liền trầm giọng nói: "Ngươi còn mặt mũi mà tức giận sao, mặt mũi Nhu quốc chúng ta đều bị ngươi vứt sạch rồi!"

"Ngươi gào lên với ta làm gì, bây giờ ngươi còn chưa phải là vương của Nhu quốc đâu.” Đại Dung bị Hạ Hành làm mất hết mặt mũi, vào lúc này không xuống đài được, lại nghe Đồ Nhĩ trách cứ mình, tức giận trong lòng liền biến thành khó chịu: "Đừng tưởng rằng bây giờ ngươi là thái tử, thì có thể quơ tay múa chân với ta, vẫn còn sớm lắm!"

"Ta cũng không muốn quơ tay múa chân với ngươi." Đồ Nhĩ giận dữ đá một cước văng cái ghế trước mặt, chỉ vào Đại Dung nói: "Ta đang suy nghĩ đến những việc ngươi làm từ khi vào kinh thành Đại Long đến nay, chẳng lẽ phồn hoa giàu có của Đại Long đã làm hoa mắt mê muội ngươi rồi sao?"

"Đúng vậy. Ta bị phồn hoa giàu có của Đại Long làm hoa mắt mê muội thì đã sao?" Đại Dung đỏ mắt nói: "Ta là nữ nhân xinh đẹp nhất  Nhu quốc, là nữ nhi mà mẫu vương sủng ái nhất, tại sao ta không thể hưởng thụ cuộc sống xa hoa nhất, phi tần trong hậu cung Đại Long vốn cũng không xinh đẹp bằng ta, sao ta lại không thể tiến cung chứ?”

"Bởi vì hoàng hậu lợi hại hơn hẵn ngươi!" Đồ Nhĩ gào lên câu này, thấy muội muội vẫn không biết hối cải như cũ, giọng nói lạnh lùng hơn: "Ta đã nói với ngươi từ trước, Đế hậu Đại Long tình thâm, phi tần trong hậu cung cũng chỉ là bài biện cho có, ngươi lấy đám phi tần đó ra so sánh với ngươi, trong lòng chính ngươi cũng hiểu rõ, ngươi không sánh được với hoàng hậu Đại Long."

"Ta kém nàng ta cái gì? !" Đại Dung thẹn quá hoá giận, giọng nói bén nhọn: “Chỉ bởi vì nàng ta là quý tộc ở Đại Long sao?”

"Ngươi lầm rồi, hoàng hậu không phải quý tộc Đại Long.” Đồ Nhĩ giễu cợt nhìn muội muội lanh chanh này của mình: "Ngươi và nhất tộc Tần thị liên thủ âm mưu hãm hại hoàng hậu mà chưa hỏi bọn họ xuất thân của hoàng hậu ư, mẫu thân hoàng hậu mất sớm, phụ thân và kế mẫu độc ác nhẫn tâm, đã sớm bị tịch thu nhà cửa, tước quan vị, gia tộc mới chính là điểm nhơ của nàng. Nhưng dù vậy, hoàng thượng vẫn thủy chung như một với nàng, thậm chí trên chiếu thư phong hậu có nói hoàng hậu chính là thiên hạ vô song, có thể có được hoàng hậu chính là trời xanh ưu ái. Mà ngươi, đến tột cùng lấy tự tin đâu ra mà muốn sánh bằng hoàng hậu chứ?"

Đại Dung lắc đầu nói: "Không thể nào, người Tần gia đã nói, hoàng thượng đối đãi với hoàng hậu tốt như thế, cũng chỉ là vì Điền gia thôi, không thể nào!"

"Tuy danh vọng của Điền gia tốt, nhưng cũng không thực quyền, tất cả những thứ mà bọn họ có đều là do Hoàng đế cho, ngươi cho rằng Hoàng đế Đại Long chỉ là hình nộm vô năng thôi sao?" Đồ Nhĩ cười nhạo một tiếng: "Ta thật thương thay cho muội muội ngươi,đã bị người Tần gia lừa rồi."

Đại Dung ngơ ngẩn, một hồi lâu sau mới nhìn Đồ Nhĩ, vẻ mặt không dám tin: "Tại sao ngươi lại hiểu rõ tất cả mọi chuyện của Đại Long như thế, ngươi. . . . . ." Chẳng lẽ hắn đã có âm mưu đoạt vị trí thái tử từ sớm rồi sao, cho nên mới tìm hiểu kĩ Đại Long như vậy?

"Rốt cuộc ngươi cũng đã nhận ra rồi." Đồ Nhĩ thấy nàng ta đã phản ứng kịp, cười đi tới trước mặt nàng ta: "Ta không giống như ngươi, bị mẫu vương cưng chiều đến mức không phân rõ nặng nhẹ, ta hơn ngươi ở chỗ biết cái gì gọi là thức thời, cái gì là lưỡi dao bén giết người không dính máu. Cho nên, ngươi thua rồi, muội muội ngốc của ta."

Đại Dung lảo đảo, dường như đây là lần đầu tiên nhìn thấu được ca ca vô năng này của mình, nhưng khi đối mặt với nụ cười của đối phương, một câu nàng cũng không nói nên lời.

Trong cung Thiên Khải, Khúc Khinh Cư mỉm cười nhìn đám nam nữ đang quỳ dưới chân mình, trong đó có một nữ nhân mặc một bộ váy màu thiên thanh hơi cũ là người quen. Nàng nghịch một thanh ngọc như ý trong tay, thở dài, nói: "Bổn cung không nghĩ tới, lời đồn đãi trong kinh cũng có phần của người Tần gia các ngươi. Nếu không phải hoàng thượng tra ra, chỉ sợ đời này của Bổn cung cũng chẳng hay biết gì." Nói đến đây, nàng nghiêng đầu cười cười với Hạ Hành bên cạnh: "Dù gì Bạch Lộ cũng có hai năm làm đệ muội của bổn cung, Tần gia các ngươi cũng quá tuyệt tình rồi."

"Hoàng hậu nương nương muốn chém muốn giết muốn róc thịt rút xương gì thì cứ việc nói thẳng, không cần nói những lời vô nghĩa này. . . . . ." Tần Bạch Lộ còn chưa nói hết lời, đã bị phụ nhân bên cạnh che miệng lại, sắc mặt phụ nhân này trắng bệch, liên tục khấu đầu nói: "Tội phụ không dạy dỗ tốt nữ nhi, xin hoàng thượng hoàng hậu thứ tội."

Khúc Khinh Cư thấy Tần phu nhân dập đầu bồi tội thay nữ nhi, mà Tần Bạch Lộ vẫn căm hận nhìn mình như cũ, không khỏi thở dài: "Tần Bạch Lộ, Bổn cung không hiểu, vì sao ngươi mang hận ý với bản cung như vậy. Kể từ khi chúng ta lui tới với nhau, xưa nay chỉ một mình ngươi cố ý làm Bổn cung khó chịu, Bổn cung đã từng tính toán gì với ngươi chưa?"

Tần Bạch Lộ đẩy tay của mẫu thân ra, cười tự giễu: "Ngươi vẫn chưa biết vì sao ta lại hận ngươi à, nếu năm đó tiên đế không thay đổi chủ ý mà ban hôn ta cho Hoàng thượng, thì lúc này thân phận của ta và ngươi đã khác rồi, bây giờ người ngồi ở đó chính là ta, người quỳ gối dưới đây mới chính là ngươi.”

Người Tần gia lúc này đã sợ đến tái mét mặt mày, Tần phu nhân cũng không dám bịt miệng nữ nhi mình nữa, chỉ vừa quỳ gối vừa hoảng sợ run lẩy bẩy.

Khúc Khinh Cư nghe lời nói buồn cười này, lập tức bật cười ra tiếng, mới chỉ như thế đã làm mất dũng khí nói chuyện của Tần Bạch Lộ. Phải cần bao nhiêu nơrơn thần kinh não mới có thể gắn hai chuyện này với nhau được, Khúc Khinh Cư tự cho rằng bản thân mình không có khả năng lớn như vậy. Chẳng lẽ việc Hạ Uyên muốn vứt bỏ Tần Bạch Lộ,  nguyên nhân cũng là do nàng hay sao?

Năm đó Tiên đế muốn ban hôn như thế nào đều là do tiên đế tự mình làm chủ, chẳng lẽ nàng có thể buộc tiên đế hạ thánh chỉ hay sao?

"Lúc trước trẫm chỉ cho rằng thế hệ này của Tần gia tục tằng không chịu nổi, không ngờ còn không có cả đầu óc nữa." Hạ Hành một mực im lặng lạnh lùng nhìn Tần Bạch Lộ. "Chỉ dựa vào ngươi như vậy mà cũng dám tự so sánh với hoàng hậu ư, thật là buồn cười."

"Nhưng nếu năm đó tiên đế không gả ả cho hoàng thượng ngài, thì hiện tại ả mới chính Thụy vương phi. Cho dù ta không được hoàng thượng ngài để mắt đến, thì ả cũng không phải là nữ nhân của ngài." Tần Bạch Lộ cười điên cuồng, lộ ra hận ý ngút trời. "Ngài cho rằng người nghĩ như vậy chỉ có mình ta thôi sao?  Ngươi lầm rồi, ngay cả Hạ Uyên cũng rất hối tiếc, lúc này trong lòng hắn đang nhớ đến hoàng hậu tốt của ngài đấy!"

Ngay lúc này người Tần gia chỉ hận không bóp Tần Bạch Lộ một cái chết luôn, nếu không phải Gia chủ phu nhân từ trước đến giờ làm việc cứng rắn, thì sao bọn họ có thể chứa được một nữ nhân bị hưu trong gia tộc chứ. Nhưng nếu như sớm biết nàng ta sẽ làm ra chuyện gan lớn bằng trời, nói ra lời nói to gan lớn mật, thì dù có bị khai trừ ra khỏi gia tộc, bọn họ cũng phải vứt nàng ta đi xa thật xa, miễn cho bị nàng ta liên luỵ cho toàn gia tộc.

Lúc này sắc mặt Hạ Hành đã lạnh như băng, không có nam nhân nào muốn nghe thấy chuyện nữ nhân mình yêu bị người khác nhớ thương, huống chi người nam nhân kia thiếu chút nữa còn có thể thay thế được vị trí của mình.

"Ngươi có từng nghe nói qua duyên trời định chưa?" Sắc mặt Khúc Khinh Cư bình tĩnh nhìn Tần Bạch Lộ, giống như đang nhìn một con chó nhà có tang đáng thương, "Ngươi nói tiên đế thay đổi ý định ban hôn ban đầu, vậy đã nói rõ trong lòng tiên đế, ta mới là người thích hợp nhất với hoàng thượng, ta mới chính là nữ nhân định mệnh của hoàng thượng. Ngươi ghen tỵ với bổn cung cũng được, hận bổn cung cũng được, bổn cung được hoàng thượng yêu thích đấy thì sao, ngươi làm gì được ta?"

Tần Bạch Lộ lôi kéo ân oán giữa các nàng về phía Hạ Uyên, thì nàng sẽ cố ý xuyên tạc Tần Bạch Lộ vì ghen tỵ nàng có được sự yêu thích hoàng đế, hai chuyện  này nhìn như một chuyện, nhưng mang lại cho người ta cảm giác khác nhau.

Nàng muốn cho Hạ Hành biết, người nàng muốn cướp là hắn, người nàng để ý cũng là hắn. Chỉ có như vậy mới không lưu lại hậu hoạn, thậm chí có thể khiến Hạ Hành càng thêm tin tưởng và coi trọng mình.

"Ngay cả ông trời cũng giúp bổn cung, ngươi lấy cái gì mà so với bổn cung." Khúc Khinh Cư quay đầu nhìn về phía Hạ Hành, quả nhiên đã trông thấy hắn lộ ra nụ cười, nàng trừng mắt liếc hắn một cái, mấp máy môi dùng khẩu hình miệng nói bốn chữ "Trêu hoa ghẹo nguyệt" rồi quay đầu nói với Tần Bạch Lộ: "Ngươi không cam lòng thua kém bổn cung, còn dám cấu kết với công chúa Nhu quốc, cố ý phát tán lời đồn làm tổn hại danh tiếng triều Đại Long ta. Tâm tư hiểm ác như thế, khó trách ông trời không giúp ngươi mà giúp ta, khiến ta có thể chiếm được sủng ái của hoàng thượng, nếu ngươi trở thành hoàng hậu của Đại Long triều thật, chẳng phải thiên hạ sẽ đại loạn sao?!”  

"Ngươi!" Tần Bạch Lộ không ngờ Khúc Khinh Cư sẽ nói ra lời này, nàng ta đang định há mồm muốn mắng to, ai ngờ bị Tần phu nhân bên cạnh đánh một bạt tai thật mạnh vào mặt, đánh cho nàng ta ngả lăn trên đất.

"Im miệng!" Tần phu nhân nức nở nói: "Đồ thứ nữ nhi bất trung bất hiếu, ngươi muốn hại chết cả nhà chúng ta mới vừa lòng hay sao?”  

Cả đại điện, ngoài tiếng khóc lóc của Tần phu nhân ra, thì không có bất kì tiếng động nào nữa, Tần Bạch Lộ che má, không nhìn mẫu thân của mình, ngược lại nhìn về phía Đế hậu trên cao, mắt lộ ra hận ý. Thuận tay rút ra chiếc trâm bạc sắc nhọn trong tay áo, bật đứng dậy vọt thẳng tới phía Khúc Khinh Cư.

"Nương nương!" Mộc Cận bên cạnh hốt hoảng nhào nửa người qua che sau lưng Khúc Khinh Cư, sau một tiếng vang thanh thuý của đồ sứ rơi xuống đất, nàng ta nghe thấy một tiếng rên rỉ từ nơi không xa, sau đó cả đại điện bắt đầu la hét ầm ĩ.

Khó hiểu ngẩng đầu nhìn lên, Mộc Cận liền nhìn thấy Tần Bạch Lộ nhếch nhác nằm ở một bên, hoàng thượng đang ngăn ở phía trước hoàng hậu nương nương, áo bào xốc xếch không chịu nổi.

"Hoàng thượng, chàng không sao chứ?" Khúc Khinh Cư đứng lên, sắc mặt kinh hoàng nhìn lên nhìn xuống xem xét hết cả người Hạ Hành, mới thở phào nhẹ nhõm, giận dữ nói: "Chàng làm gì thế, ở đây có nhiều người như vậy, chàng chắn trước mặt ta làm gì?!”

Cả đại điện lập tức yên tĩnh như tờ, kinh hoảng, người lo trấn áp Tần Bạch Lộ, người lo dập đầu xin tội, lúc này toàn bộ giống như bị ai đó bóp chặt cổ họng lại, một chút âm thanh cũng không phát ra được.

"Trên điện có nhiều người như vậy, ai cho chàng ngăn cản phía trước ta, muốn khoe khoang chân của chàng dài sao?! A! Có phải chê mạng của mình quá dài rồi không, ai cần chàng cứu, ta cũng không phải đồ ngốc, chẳng lẽ sẽ ngồi yên để nàng ta đâm sao?! Não chàng có bị úng nước không vậy?! Hả?!"

Mộc Cận giương mắt nhìn vẻ tức giận của hoàng hậu nương nương, nhìn hoàng thượng bị hoàng hậu nương nương mắng đến mức phải lui về phía sau mấy bước, không nhịn được run run bả vai, nuốt một ngụm nước bọt.

Đám người Tiền Thường Tín, Minh Hòa bên cạnh cũng choáng váng, có ai từng nhìn thấy bộ dạng hung hãn này của hoàng hậu nương nương chưa?! Có ai từng thấy hoàng hậu nương nương mắng xối xả Hoàng đế bệ hạ chưa. Thân là người hầu hạ thân cận của hoàng thượng, bọn họ nên ngăn ngón tay đang chĩa thẳng vào ngực hoàng thượng của hoàng hậu nương nương lại, nên trách cứ hành động bất kính của hoàng hậu nương nương mới đúng, nhưng. . . . . . Bọn họ không không dám mở miệng, ngay cả thở mạnh cũng không dám!

"Cút ngay!" Khúc Khinh Cư một cước đá văng gia chủ Tần gia đang quỳ gối gần trước mặt mình nhất, mắng: "Uổng cho Tần gia các ngươi là thư hương thế gia, nhưng nhìn chuyện mà các ngươi đã làm đây này, không có gia giáo, hành động dã man, bất trung bất nghĩa, nói các ngươi là thư hương thế gia, chính là muốn vũ nhục bốn chữ này! Tần Bạch Lộ gan lớn tày trời như vậy, đều là do các ngươi nuông chìu!"

Một đám người Tần gia sau khi nghe chửi, mới phản ứng lại được, từng người một dập đầu cồm cộp vang dội, chỉ cầu hoàng thượng có thể tha mạng cho bọn họ. Trong nhà xuất hiện một kẻ hành thích hoàng hậu, đây chính là tội lớn phải liên luỵ đến cửu tộc đấy.

"Khinh Cư. . . . . ." Hạ Hành đưa tay cầm lấy tay Khúc Khinh Cư, mới phát hiện tay của nàng đang run rẩy không thôi, trên mặt lộ ra nụ cười lấy lòng. "Đừng tức giận, đừng tức giận, tức giận không tốt cho thân thể."

Khúc Khinh Cư giằng ra khỏi tay của hắn, ngồi xuống ghế, nâng chung trà lên cúi đầu uống trà, cũng không thèm nhìn hắn lấy một cái.

Tiền Thường Tín và Minh Hòa yên lặng lùi về sau, thật vất vả mới lấy hết dũng khí định tiến lên khuyên ngăn, nhưng mà nếu hoàng thượng là người bị mắng mà cũng vui vẻ tươi cười như vậy, bọn họ chỉ là hạ nhân, sao có thể dám lên tiếng nữa chứ?  

Nhưng mà dáng vẻ lúc hoàng hậu nương nương giận dữ, thật sự là quá đáng sợ, sư tử hà đông cũng không dữ đến như thế.

"Nhi nữ Tần gia nói lời láo xược, thậm chí còn dám hành thích Đế hậu, thiên lý khó dung, ba ngày sau trảm lập quyết." Hạ Hành thấy Khúc Khinh Cư không để ý tới mình, liền ngồi xuống theo bên cạnh nàng, lạnh lùng nói: "Tần gia dạy nữ nhi không nghiêm, to gan lớn mật, vu hãm hoàng hậu và triều thần, toàn bộ giải vào thiên lao, chờ ngày xét xử."

"Hoàng thượng tha mạng!" Đám người Tần gia còn chưa kịp cầu xin tha thứ, đã bị người bụm miệng, kéo hết xuống. Về phần Tần Bạch Lộ hành thích Khúc Khinh Cư, đã bị Hạ Hành một cước đá ngất từ nãy, bị người kéo xuống trước tiên.

"Tất cả lui ra." Hạ Hành liếc nhìn trong điện, phất phất tay, đợi sau khi tất cả mọi người lui ra, mới kéo Khúc Khinh Cư vào trong ngực: "Đừng giận nữa mà, ta biết là nàng đang lo lắng cho ta."

"Ai thèm lo lắng cho người!" Khúc Khinh Cư đẩy hắn ra, thấy đẩy không được nên cũng không phí sức lực nữa, mặc kệ cho hắn tùy ý ôm.

"Một cây trâm bạc dù đâm vào người, cũng không chết được, huống chi ta đã nói với nàng rồi, ta là người tập võ, chẳng lẽ còn không thể khống chế một nữ nhân chân yếu tay mềm  hay sao?” Hạ Hành vỗ nhẹ sau lưng nàng: "Nàng đã mắng ta một trận rồi, đừng tức giận nữa được không?"

"Nếu lỡ đâm vào nội tạng thì làm sao đây?" Khúc Khinh Cư cau mày nói: "Ta không muốn mới còn trẻ mà phải làm quả phụ!"

"Được rồi, ta biết sai rồi, đừng giận nữa, chúng ta đi thăm Đồn Đồn, nhất định con đang nhớ chúng ta đấy." Mặc dù bị mắng, nhưng Hạ Hành lại cảm thấy vui mừng khôn xiết, nếu không phải quan tâm mình, thì với tính tình của Khinh Cư, sao sẽ làm ra hành động mất kiểm soát như vậy chứ.

Mặc dù có hơi uất ức, nhưng mà cảm giác này vẫn rất. . . . . . Thoải mái.

"Các ngươi nên quản tốt mồm miệng của mình." Tiền Thường Tín nhìn cung nữ thái giám từ trong điện lui ra ngoài, mặc dù những người này đều là những hạ nhân hay hầu hạ bên cạnh Đế hậu, nhưng gã vẫn muốn dặn dò nhiều thêm một câu, "Nếu có một chút tin tức không hay nào truyền ra, món đồ ở trên cổ các ngươi cũng không cần để nữa."

Mọi người rối rít vâng dạ, trong lòng Mộc Cận vẫn còn sợ hãi quay đầu lại nhìn đại điện sau lưng, không nhịn được lau mồ hôi rịn trên trán.

Mới vừa rồi, hoàng hậu nương nương thật là. . . . . . Lợi hại!


Hết chương 117

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, heo231196, Hổ con - Sophie, kthoa, Phan Ka, toilatoi-84, trangdumi, vũ mộc khiêm, windy84 và 845 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.