Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 

Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo

 
Có bài mới 08.06.2018, 13:14
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3227 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 54
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3 Hiểm cảnh
Editor: Melodysoyani

Mộc Vương Lý Ung là nhị nhi tử của hoàng đế, mẫu phi hắn là Huệ Quý Phi rất được thánh thượng sủng ái, phía dưới còn có một vị bào đệ (em trai ruột) làThất hoàng tử cũng được yêu thương hết mực.

So với bào đệ được yêu thương, Lý Ung lại giống như không phải do Huệ Quý Phi sinh ra vậy, thậm chí còn có chút chán ghét. Đây cũng không phải tin đồn vô căn cứ, là Huệ Quý Phi từng tự mình nói rõ với Lý Ung, trừ ngày lễ ngày tết ra, không cần tiến cung thỉnh an bà. Chỉ là, Lý Ung giống như người chu đáu về mọi mặt, tất nhiên là sẽ không nghe, nhưng hắn đi thỉnh an cũng không thấy được Huệ Quý Phi.

Muốn nói lý do của chuyện này thì, nghe nói là bởi vì lúc Huệ Quý Phi hoài Lý Ung  là long phượng thai, Lý Ung sinh ra trước, muội muội sinh ra sau trời sinh thể yếu, không đến mười lăm phút đã qua đời. Vả lại năm ấy Lý Ung sinh ra, nước mưa úng ruộng, không ít người chết đói, bị Khâm Thiên Giám cho rằng là điềm xấu. Vì vậy từ sau khi Lý Ung sinh ra đã bị đưa vào chùa miếu,  mẫu thân hắn là Huệ Quý Phi cũng bởi vậy mà bị Hoàng Thượng vắng vẻ.

Sau đó, không biết Huệ Quý Phi đã dùng  biện pháp gì có lại lòng của thánh thượng, đến khi mang thai Thất hoàng tử, Hoàng Thượng mới nhớ tới còn có một nhi tử khác ở chùa miếu.

Lúc bị triệu hồi cung, Lý Ung đã hơn bảy tuổi, là tuổi đã có thể học hành. Người trong cung khinh thường hắn do hòa thượng nuôi lớn không hiểu lễ, có kẻ gan lớn còn trực tiếp nhục nhã hắn. Mà mọi chuyện kết thúc, sau khi  Lý Ung đánh chết một tiểu thái giám cắt xén phần ăn của hắn, Hoàng Thượng cảm thấy đứa con trai này lòng dạ tàn nhẫn như là người hoàng gia, chậm rãi bắt đầu coi trọng hắn. Huệ Quý Phi nào đó, lại bắt đầu càng thêm chán ghét Lý Ung, bà cho rằng một nam hài bảy tuổi đã có thể giết người, sau khi lớn lên không chừng sẽ phạm phải chuyện gì đó.

Không được mẫu thân thương yêu, Lý Ung chỉ có thể không ngừng mà nỗ lực làm phụ hoàng hắn nhìn đến hắn. Những năm gần đây, hắn đã giỏi văn giỏi võ, thế cho nên Hoàng Thượng  mới có thể giao trọng trách làm Ngự Sử tuần tra cho hắn.

Lúc này Lý Ung, đang ở thư phòng xem danh sách quan viên tham ô ở Tùy Châu lần này. Từ nhỏ hắn chỉ đốt đàn hương, là khi còn bé đã dưỡng thành thói quen ở chùa miếu, thư phòng của hắn cũng là nhàn nhạt thoảng mùi của mực viết và đàn hương.

Khi nhìn đến hai chữ Giang Hoài, ngón tay thon dài  của Lý Ung điểm xuống sổ, môi mỏng hơi hơi giơ lên.

*Xì xào*

Bồ câu đưa tin dừng ở bên cửa sổ, Lý Ung mở tin trong thùng ra, xem xong tin tức  Lý Đạt truyền đến, nghĩ đến gương mặt xinh đẹp của Giang Cảnh Nghiên, thế nhưng lòng có chút ngứa ngáy.

*Ngáp*

Giang Cảnh Nghiên bịn  miệng, sống không còn gì luyến tiếc mà nhìn sàn nhà phát ngốc, cả buổi chiều đều không thoát khỏi Lý Đạt và thủ hạ của hắn. Lúc đang buồn rầu ở trong phòng, lại thu được danh thiếp bạn học cùng trường Lưu Xương của phụ thần, Lưu Xương dịu dàng nói từ chối khéo Giang Cảnh Nghiên đến viếng thăm, cuối cùng còn để lại một địa chỉ, nhưng cũng không phải là phủ trạch của ông.

“Ta đã biết rồi.” Giang Cảnh Nghiên nhìn thư lầm bầm lầu bầu, nhận được ít bạc vụn từ  trong tay Thôi ma ma, đưa cho gã sai vặt truyền tin: “Chút tiền ấy, tiểu ca cầm mua trái cây đi.”

Gã sai vặt kia nhận tiền, ước lượng, khóe miệng méo xuống không phải thực vừa lòng với trọng lượng này, trước khi đi còn cố ý nhìn bà tử Lý Ung phái tới trong phòng.

Đối với người đã đi xa, Thôi ma ma căm giận nói: “Thật là mắt chó nhìn người thấp.”

“Không trách hắn.” Giang Cảnh Nghiên cũng để ý hành vi mới vừa rồi của gã sai vặt, cả đời phụ thân nàng thanh liêm, tiền bạc trong nhà mà nàng có thể mang đến vốn là không nhiều lắm. Ở giữa kinh đô phú quý này, ít tiền mà nàng chuẩn bị, sợ là đều không bằng  một phần ba của quan gia tầm thường: “Người ta cũng đã đưa thư đến rồi, ít nhất không phải có ý xấu.”

“Ai.”

Thôi ma ma lại thở dài một tiếng.

Hai ngày này, Giang Cảnh Nghiên nghe được nhiều nhất chính là tiếng thở dài. Nàng sống qua một đời người, cho dù trước mắt cực kỳ khó khăn, nàng cũng sẽ không oán giận thở dài với Thôi ma ma. Nếu nàng không thể tự cứu, còn không bằng đừng có thêm một đời này.

Ngây ngốc trong khách điếm càng lâu, Giang Cảnh Nghiên càng thêm khó chịu, ra cửa đi một chút, phía sau lại có mấy cái đuôi đi theo, không được tự do, thật sự đau đầu.

Cứ chịu đựng như vậy, đã tới buổi tối rồi.

Lúc dùng cơm chiều, Lý Đạt còn cố ý nhắc nhở Giang Cảnh Nghiên một lát, nói thời gian không nhiều lắm, xin Giang tiểu thư suy xét rõ ràng thuận ý Mộc Vương  thì cả nhà người sẽ bình bình an an, hay là chờ ngày mai nhìn mình cửa nát nhà tan. Đương nhiên, Lý Đạt càng nói càng khéo léo , nhưng ý tứ không sai chút nào.

Giang Cảnh Nghiên không quan tâm Lý Đạt, lo ăn cháo của mình, ăn xong lập tức đóng cửa lên giường ngủ.

Hôm nay bởi vì Lý Ung phái bà tử tới chiếm giường của Thôi ma ma, Giang Cảnh Nghiên đã ngủ cùng giường với Thôi ma ma.

Nàng gối lên tay Thôi ma ma, giống khi còn bé nắm tay khoác lên bụng Thôi ma ma,  độ ấm truyền tới từ lòng bàn tay làm người ta bình thản, nhưng nàng lại hoàn toàn không buồn ngủ.

“Ma ma, mấy ngày trước đây con bảo người mua hương, người đã mua một ít chứ?”

Thôi ma ma gật gật đầu, tròng mắt xoay vòng vòng, khẩn trương làm ngực đỗ mồ hôi.

Giang Cảnh Nghiên vỗ vỗ Thôi ma ma, suy sụp mà nằm thẳng, nhớ tới kiếp trước cửa nát nhà tan, nàng cũng không còn quá sợ hãi.

Một lát sau, nàng rón ra rón rén xuống giường, đi đến phòng ngoài, nhìn thấy bà tử kia ghé vẫn nầm sấp trên án kỷ không nhúc nhích, lấy gậy gỗ đã chuẩn bị ra, hung hăng đập vào cồ bà tử.

Lúc bà tử ngã xuống đất, hai tay Giang Cảnh Nghiên tiếp được bà, đỡ lên án kỉ một lần nữ , người không biết sẽ thấy giống như đang ngủ.

Thôi ma ma xách một cái tay nải theo, nhìn qua bà tử đã hôn mê, lòng có chút không yên: “Cô nương đã hạ mê hồn dược rồi, sao còn đánh người, nếu có sơ xuất gì……”

“Sẽ không.” Giang Cảnh Nghiên đánh gãy Thôi ma ma, hiện tại nàng không có thời gian giải thích với bà, người trong cung phái tới không phải là kẻ không có tính cảnh giác, vì để ngừa ngộ nhỡ, nàng chỉ có thể làm như vậy. Hơn nữa với sức lực nhỏ bé của nàng, tuyệt đối không thể đánh chết người.

Tuy rằng Lý Ung phái người tới theo dõi mình, nhưng cũng may trong phòng chỉ có một bà tử, bên ngoài chỉ có một nam nhân canh giữ ở phòng cách vách.

Mà chỗ Giang Cảnh Nghiên, lại là một phòng ở tầng trệt trên lầu, chuyện này làm cho các nàng có thể nhảy cửa sổ rời đi.

Mang  tay nải lên, Giang Cảnh Nghiên căn cứ vào địa chỉ mà Lưu Xương đã cung cấp ban ngày, cùng Thôi ma ma đi hơn nửa canh giờ đã đi tới một chỗ ấn nấp thấp bé ở trước cửa.

Giang Cảnh Nghiên giơ tay muốn gõ cửa, bị Thôi ma ma bắt lấy: “Cô nương, người nói chúng ta có thể tin Lưu Xương kia không?” Chuyện tới trước mắt, lòng Thôi ma ma càng hoảng. Thời buổi này người xấu quá nhiều, Thôi ma ma nhìn gương mặt như hoa như ngọc của cô nương nhà mình, thấp thỏm.

Đã đi đến bước này, Giang Cảnh Nghiên không có đường lui, buổi trưa ngày mai phải định vụ án rồi, sau này cơ hội muốn lật lại bản án xa vời. Nàng chỉ có thể bắt lấy cơ hội lần này.

“Cộc Cộc”

Liên tục ba tiếng, dừng lại, lại là ba tiếng.

Cửa “Kẽo kẹt” một tiếng, từ từ mở ra, mở cửa là gã sai vặt tới truyền tin vào hôm nay. So với lợi thế ban ngày, gã sai vặt cung kính rất nhiều, dẫn theo Giang Cảnh Nghiên và Thôi ma ma quẹo vào một cái sân.

Chính phòng đốt ngọn nến, gã sai vặt làm thủ thế “mời”, Giang Cảnh Nghiên dẫn theo Thôi ma ma vào phòng.

Trong phòng gấm vóc rải đất, không kịp nhìn bình hoa xinh đẹp, ở giữa bên cạnh bàn bát tiên, một vị nam nhân trung niên mặc thường phục ngồi ở đó, có lẽ là tín hiệu mà ban ngày Lưu Xương đã để lại.

“Lưu thúc, chất nữ quấy rầy rồi.” Giang Cảnh Nghiên gặp mặt quỳ xuống trước, Thôi ma ma cũng quỳ theo.

Lưu Xương vội nâng  Giang Cảnh Nghiên dậy, pha một chén trà nóng cho nàng, đưa tới trong tay Giang Cảnh Nghiên: “Chuyện ban ngày, mong chất nữ thứ lỗi. Con đã bái thiếp gọi ta một tiếng thúc thúc rồi, có chút lời, ta cần phải nói với con.” Lưu Xương nhấp trà, làm thủ thế “mời” với Giang Cảnh Nghiên.

Môi Giang Cảnh Nghiên chạm chiếc cốc, môi dưới trơn bóng, không uống: “Mời thúc thúc nói.”

“Phụ thân con làm người, ta hiểu rõ. Muốn nói hắn tham ô, ta là người đầu tiên không tin. Chẳng qua, haiz.” Lưu Xương liên tiếp thở dài ba cái, mới nói tiếp: “Chẳng qua vụ án lần này liên lụy rất nhiều quan cao, long nhan rất giận dữ, nếu chất nữ muốn lật lại bản án cho Hoài huynh, sợ là hy vọng không lớn.”

“Hy vọng này không lớn, nói chung vẫn là có hi vọng đi. Chất nữ vẫn mong thúc thúc chỉ điểm.” Nói xong, Giang Cảnh Nghiên lại chắp tay thi lễ hành lễ  với Lưu Xương.

Lưu Xương ngó mắt Giang Cảnh Nghiên, ông ta hành tẩu quan trường qua nửa đời người, vẫn là đầu tiên nhìn thấy người có nhan sắc xinh đẹp như nàng, cũng khó trách phía trên cố ý dặn dò mình phải cẩn thận hành sự. Nếu không phải vị phía trên có thanh danh thô bạo, ông ta thật muốn nếm thử mới mẻ, dù sao nơi này là  biệt uyển của ông ta, ông ta làm gì thì ai biết được.

Giang Cảnh Nghiên thấy ánh mắt Lưu Xương lập loè, lại có chút quen thuộc, làm nàng nghĩ đến những kẻ ăn chơi ở khách điếm Phúc Lai. Nghĩ đến ý nghĩ này, xác thật là nàng quá sốt ruột, thiếu suy xét.

Cùng lúc đó, da đầu nàng bỗng nhiên có chút tê dại, thầm nghĩ trong lòng không tốt, đứng dậy nói: “Chuyện này chất nữ biết Lưu thúc khó xử, một khi đã như vậy, ta và Thôi ma ma cáo biệt trước vậy.”

“Ai, từ từ.” Lưu Xương chạy đến trước cửa, ông ta thật vất vả mới có cơ hội có thể bế đùi Mộc Vương , như thế nào bằng lòng từ bỏ: “Hiện đã là nửa đêm, hai nữ nhân các người đi ra ngoài có nhiều bất tiện, không bằng nghỉ ngơi một đêm ở biệt uyển  của thúc thúc, cứ tính là lời xin lỗi khi thúc thúc không giúp được gì.”

Lưu Xương càng là chấp nhất không cho  mình đi, hơn nữa đầu càng ngày càng đau, Giang Cảnh Nghiên lập tức biết mình bị tính kế, gắt gao bắt lấy tay Thôi ma ma.

Tay Thôi ma ma  đau mà không dám nói, bà nhìn đến thái dương cô nương ra mồ hôi mỏng, lại thấy cô nương vội vã muốn  đi, trong lòng biết nơi này có vấn đề, nâng cô nương mở cửa.

Lưu Xương tỏ thiện ý không thành, vỗ vỗ tay, trong viện lập tức xuất hiện một đám gia đinh.

“Lưu thúc, ngươi đây là?” Giang Cảnh Nghiên đỡ trán, chất vấn nói.

Lưu Xương cười cười, lộ ra tướng mạo sẵn có:“Giang Hoài thật đúng là dưỡng ra một nữ nhi thông minh, nếu ngươi đều phát hiện, ta liền không che dấu. Ngươi đã uống canh mê hồn của ta, không thể thoát khỏi cửa lớn này. Ta thành thật nói với ngươi, chuyện hôm nay ngươi đừng trách ta, Mộc Vương gia là loại người gì, trong lòng ngươi và ta đều rõ ràng.”

Tới tình trạng này rồi, Giang Cảnh Nghiên chỉ có thể ở trong lòng mắng mình ngốc, từ khi vào cửa nàng nên phát hiện không đúng, nếu là người chính trực, một tiểu quan ngũ phẩm, sao lại có tiền đặt mua biệt uyển, càng đừng nói biệt uyển còn trang hoàng hoa lệ đến như thế. Còn có ánh mắt ban ngày gã sai vặt kia nhìn ba tử, nàng nên sớm nghĩ đến.

Nhưng mà thời gian đã trễ, đầu nàng càng ngày càng nặng, nàng phải đi lên đường xưa như vậy sao?

Không cam lòng!

Một dòng lệ xẹt qua khóe mắt, ý thức Giang Cảnh Nghiên càng ngày càng mơ hồ, giữa lúc hoảng hốt chỉ nghe được tiếng thét thét chói tai của  Thôi ma ma, nàng muốn ôm lấy Thôi ma ma, đôi tay lại vô lực, nặng nề mà hôn mê qua đi.



Giang Cảnh Nghiên mơ về một giấc mộng thật lâu, nàng về tới năm bảy tuổi ấy, mẫu thân nằm ở trên giường bệnh, dặn dò sau này nàng phải chăm sóc đệ muội. Thời gian trôi qua một năm, cửa lớn trong nhà bị bà mối đạp đến hư, nhưng đều bị phụ thân nàng đưa từng người một ra. Phụ thân dạy tỷ đệ bọn họ biết chữ, Thôi ma ma dạy nàng nữ công gia chánh. Nhưng hình ảnh đột nhiên biến thành  mặt kính, vỡ vụn nứt ra. Giang Cảnh Nghiên liều mạng cướp những mảnh nhỏ đó, nhưng lại không bắt được cái nào. Nàng đi vào một không gian đen nhánh, nhìn đến một đôi mắt màu đen, gắt gao nhìn thẳng nàng không bỏ. Nàng chạy trốn, té ngã, bò lên lại chạy……

“Đừng, đừng.”

Lý Kê nhìn người đang nói bậy bạ trên giường, đã qua một ngày, theo lý thuyết dược tính của canh mê hồn đã sớm hết, nhưng người vẫn chưa tỉnh.

Hắn vén góc áo lên, ngồi ở mép giường, ngón tay lạnh lẽo vừa mới chạm vào thái dương của Giang Cảnh Nghiên, đã bị nàng bắt lấy.

Trong lúc ngủ mơ Giang Cảnh Nghiên như là bắt được rơm rạ cứu mạng, kẹp trong lòng ngực, lại cọ cọ, lạnh lẽo như băng, thực thoải mái.

Chờ đến khi Lê Tiến tiến vào, nhìn đến Giang Cảnh Nghiên ôm tay Thái Tử điện hạ , cọ cọ, mà Thái Tử điện hạ, thế nhưng không có ý từ chối. Gãi gãi tóc, Lê Tiến cố ý đề cao âm lượng, nói: “Bẩm điện hạ, thuộc hạ đã  lật tung nhà Lưu Xương lên, trời ạ, ngài biết nhà hắn giấu bao nhiêu……”

“Suỵt”

Lý Kê làm thủ thế “im lặng” với Lê Tiến, nhìn đến dáng vẻ Lê Tiến khó hiểu, lắc lắc đầu nói: “Cô đã biết, ngươi lui ra trước đi.”

“Vâng.” Lê Tiến không hiểu vì sao.

“Đợi lát nữa hãy nói.” Lý Kê trầm giọng nói.

“Vâng, thuộc hạ tuân mệnh.” Lê Tiến không cam lòng mà lui đi ra ngoài, hắn không hiểu, ngày xưa hắn đến báo cáo, Thái Tử điện hạ chưa từng đánh gãy mình, hơn nữa hôm nay hắn có phát hiện rất lớn! Lê Tiến lòng nóng như lửa đốt đấm thân cây ở bên ngoài cửa, cung nữ lui tới đều tránh đi thật xa.



Lúc Giang Cảnh Nghiên tỉnh lại, nàng ngửi được một hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái, nhớ lại chuyện nàng bị Lưu Xương hạ dược, nàng đột nhiên ngồi dậy, lại bị một vật trong ngực đánh lên đầu.

“Ai da.”

Một tay Giang Cảnh Nghiên che lại cái trán kêu đau, một  tay khác đang muốn gạt vật trong ngực ra, lại phát hiện là tay người.

“A!”

Một tiếng thét chói tai vang phá nứt Đông Cung, chờ  đến lức Giang Cảnh Nghiên nhìn đến chủ nhân của tay kia, nháy mắt dại ra.

Nàng nằm xuống một lần nữa, nhắm mắt lại, hai tay che ở trước mắt, lẩm bẩm nói: “Nhất định là ta đang nằm mơ, là nằm mơ!”

Nhưng thật sự cũng không theo như  ý nàng, chỉ chốc lát sau, nàng cảm thấy lưng có chút lạnh lẽo, lập tức nghe người nọ không mặn không nhạt mà nói: “Ngươi ôm cánh tay cô lâu như vậy, cánh tay cô đã tê rần, có phải ngươi nên xoa xoa giúp cô hay không?”

“……” Giang Cảnh Nghiên khẩn trương đến phía sau lưng đều là mồ hôi, xoa cái gì mà xoa, đời này ta có quen với ngươi sao?

Hơn nữa đời trước rõ ràng là một người thanh lãnh (trong trẻo nhưng lạnh lùng), làm sao đột nhiên nói ra lời nói...... Ngạo kiều như vậy!

Thấy Giang Cảnh Nghiên bất động, Lý Kê tách tay Giang Cảnh Nghiên ra, hù nói: “Ngươi còn không dậy nổi, đó là khi quân.”

Nháy mắt, Giang Cảnh Nghiên nhảy dựng lên từ trên giường.

~ Hết chương 3~



Đã sửa bởi Melodysoyani lúc 24.06.2018, 10:50.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.06.2018, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3227 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4: Phúc thẩm

Editor: Melodysoyani

Giang Cảnh Nghiên khoanh tay đứng ở một bên, sợ hãi đến thân thể hơi ngửa ra sau, rối rắm thật lâu, mới cẩn thận hỏi: “Xin hỏi nơi này là?”

“Đông Cung, cô là Thái tử.” Lý Kê buông tay, híp hai mắt lại, giọng điệu tùy ý, lại cho người ta một loại cảm giác đắm chìm trong gió xuân.

Tuy rằng Giang Cảnh Nghiên đã sớm biết người trước mắt là Thái tử, nhưng khi nghe thấy Lý Kê tự báo thân phận, vẫn giả bộ chấn kinh, khẩn trương đến quỳ rạp xuống: “Thần nữ đáng chết thế nhưng ngủ trên giường của điện hạ, mong điện hạ thứ tội.”

“Chậc.”

Thực nhẹ một tiếng.

Không thú vị, Lý Kê khẽ nhíu mày, ở trong lòng nói một câu: chỗ đáng chết của nàng còn nhiều lắm đấy.

Không được Lý Kê trả lời, lòng Giang Cảnh Nghiên  kinh hoàng. Nếu mình đã xuất hiện ở Đông Cung, chứng tỏ là Lý Kê cứu  mình. Nhưng vì sao hắn lại cứu  mình chứ? Trong lòng Giang Cảnh Nghiên tràn ngập nghi vấn, lại chỉ có thể đè nén  trong ngực, tích tụ đến khó chịu.

Nàng lén ngẩng đầu, muốn nhìn Lý Kê đang làm cái gì, không cẩn thận vừa lúc chống lại cái liếc mắt của Lý Kê, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt người nọ lóe lên, Giang Cảnh Nghiên chột dạ cúi đầu.

Lý Kê vô cùng thú vị nhìn dáng vẻ sợ hãi  của Giang Cảnh Nghiên, vừa định mở miệng bảo nàng đứng lên, đã nghe thấy tiếng ồn ào truyền đến từ ngoài điện.

“Cầu xin các người, thả bà già này đi, ta còn phải đi cứu cô nương nhà ta!”

Lại là tiếng khóc lóc kể lể của Thôi ma ma.

Giang Cảnh Nghiên đã quên sợ hãi, duỗi  người ra ngoài cửa sổ xem, chỉ thấy hai bà tử eo thô người cường tráng túm lấy Thôi ma ma. Mà tránThôi ma ma còn quấn vải thưa, hình như là bị thương.

Lòng Giang Cảnh Nghiên  loạn như ma, nàng dùng tay áo lau lau mặt, đỏ mắt nói: “Điện hạ, người nói chuyện ngoài cửa là bà vú của ta,  từ nhỏ tình cảm của ta và bà vú rất sâu nặng. Lần này bà ấy không tìm được ta, mới ầm ĩ thế, mong điện hạ để thần nữ đến gặp mặt bà một lần. Nếu điện hạ muốn trách tội, thần nữ bằng lòng bị phạt thay bà vú.”

Lý Kê sờ sờ cằm của mình, hắn giống vị thái tử thích trách phạt người khác lắm sao, rõ ràng mình vẫn luôn cười với nàng, sao lại sợ hãi đến như vậy, nghĩ lại hắn kéo khóe miệng xuống lần nữa, tự cảm giác mình tốt đẹp. Hắn đi đến ngoài cửa, vẫy tay với hai bà tử, bà tử lập tức đỡ Thôi ma ma lại đây.


Thôi ma ma thấy  người nọ khí vũ hiên ngang, mặc đồ hoa lệ, vừa thấy đã biết là người làm chủ tử, trượt người xuống quỳ trên mặt đất ra sức dập đầu mấy cái vang tiếng, nức nở nói: “Nô tài cảm tạ vị ân nhân cứu mạng, nhưng cô nương nhà ta còn ở trong tay kẻ xấu kia, nô tài tự biết mình hèn mọn, nhưng mong đại nhân để nô tài đến quan phủ một chuyến, chờ sau khi cứu  cô nương nhà ta ra, nô tài nhất định tới làm trâu làm ngựa cho đại nhân.” Nói xong,  mãnh liệt dập đầu lần nữa.


“Ma ma.” Giang Cảnh Nghiên ở phòng trong nghe được lời của Thôi ma ma, lòng cũng tan nát, không rảnh lo lễ tiết lao ra đại điện, quỳ gối cùng Thôi ma ma, giọng nói run rẩy, mắt ửng gợn sóng mà nhìn Lý Kê: “Mong điện hạ đừng trách cứ bà vú của ta, muốn phạt hãy phạt ta đi.”

“Cô nương!”


Thôi ma ma kinh hỉ (kinh ngạc + vui mừng) mà nhìn cô nương nhà mình, sờ sờ đầu, lại lay hai vòng, thấy cô nương không có việc gì, hốc mắt đỏ tươi, cúi đầu gạt lệ: “Ma ma xin lỗi ngài, để ngài chịu uất ức.”

Giang Cảnh Nghiên thấy thế, cũng rơi lệ theo.

Nhìn đến hai chủ tớ đều lau nước mắt, không hiểu sao Lý Kê thấy phiền lòng, hắn cũng chưa nói muốn phạt người, sao dễ dàng khóc như vậy chứ.

Mà kết thúc tiếng khóc chủ tớ Giang Cảnh Nghiên, là một tiếng lớn mật của Lê Tiến.

“Sao bọn ngươi dám ầm ĩ trước mặt Thái Tử điện hạ như thế !” Lê Tiến nện cây xong thì trở về, đã nhìn đến Thái tử xoa huyệt Thái Dương, hai nữ nhân đáng ghét đang quỳ khóc lóc trên mặt đất.

Giang Cảnh Nghiên lập tức ngừng tiếng khóc, ấn tượng của nàng đối với  Lê Tiến rất sâu, Lê Tiến xuất thân dòng dõi nhà tướng, bản thân lại có bản lĩnh, nhưng đời trước nghe nói tới hai mươi lăm tuổi cũng chưa cưới đến thê tử, đừng nói đến việc đám quý nữ ở kinh đô đều ghét bỏ hắn ương bướng, mà cơ bản là hắn không hiểu lòng của nữ nhân, thật sự khô khan chất phác, hơn nữa hắn há mồm ngậm miệng đều là Thái Tử điện hạ, lúc ấy thậm chí ở kinh đô còn tung tin vịt hắn và Thái tử..Ừm…… Không thể miêu tả, cho nên không lần nào xem mắt thành công. Ngay cả bản thân Giang Cảnh Nghiên, cũng từng hoài nghi quan hệ giữa Lê Tiến và Thái tử , dù sao thì sau khi nàng tiến vào Đông Cung, Thái tử cũng chưa từng chạm qua nàng lần nào.


Nghe cô nương ngừng tiếng khóc, Thôi ma ma lập tức không khóc nữa, bà không dám tin tưởng mà ngó mắt nhìn Lý Kê kia, thế nhưng mình lại gặp được Thái tử, còn khóc nháo ở trước mặt Thái tử như thế, cái ót đột nhiên có chút lạnh lẽo.

Lê Tiến quỳ một gối ở trước mặt Lý Kê, nói: “Hai người này quá mức làm càn, hay là để thuộc hạ kéo các nàng đi ạ.”

Giang Cảnh Nghiên ôm chặt Thôi ma ma.

Lý Kê thở dài một tiếng, nói: “Đều đứng lên đi.”

“Dạ?” Giang Cảnh Nghiên và Thôi ma ma hai mặt nhìn nhau, chần chờ nói.

“Điện hạ cho các ngươi lên, không nghe rõ sao!” Lê Tiến lớn tiếng quát nói.

Sau khi Giang Cảnh Nghiên đứng dậy, trong lòng vẫn luôn nhớ chuyện của phụ thân, trước mắt canh giờ sớm qua buổi trưa, trong lòng như bị trăm kiến  nhéo, giọng nói cực kỳ bi thương: “Điện hạ có thể báo cho ta biết, hình phạt án tham ô ở Tùy Châu như thế nào không?”

“Vì chuyện ở nhà Lưu Xương ngày hôm qua, phát hiện vụ án này còn nhiều điểm đáng ngờ, sau khi cô báo cáo phụ hoàng, phụ hoàng lệnh cô và Mộc Vương thẩm tra xử lí án này một lần nữa.” Lý Kê nói.

“Thật vậy chăng!” Giang Cảnh Nghiên không nghĩ tới sẽ nhờ họa được phúc, kiếp trước Lý Kê là một người thanh cao, bằng không cũng sẽ không đắc tội chúng thần bị Lý Ung đoạt ngôi vị Thái tử. Lúc này có Lý Kê tham dự,  hy vọng lật lại bản án của phụ thân gần như trước mắt.

“Lớn mật.” Lại là Lê Tiến: “Làm sao ngươi dám nghi ngờ điện hạ.”

Giang Cảnh Nghiên không để ý Lê Tiến, lôi kéo Thôi ma ma cùng quỳ xuống  trước Lý Kê, hai người trăm miệng một lời: “Mong Thái Tử điện hạ làm chủ cho phụ thân ( lão gia ).”

Lý Kê lập tức cười, cuối cùng hắn cũng chờ được Giang Cảnh Nghiên tới cầu mình, hầu kết di chuyển, nghiêm mặt nói: “Nói nghe một chút xem.”

Giang Cảnh Nghiên nói phụ thân thanh liêm thế nào, còn có chuyện trong nhà trống rỗng lại lòi ra một cái rương bạc, phụ thân bị oan uổng thế nào, từng chuyện đều nói với Lý Kê. Cuối cùng, Giang Cảnh Nghiên khách khí mà bỏ thêm câu: “Nếu điện hạ có thể sửa lại án sai cho gia phụ, thần nữ nguyện làm trâu làm ngựa cho điện hạ.”

Nghe Giang Cảnh Nghiên nói xong, Lý Kê gật gật đầu, vừa lòng nói: “Ngươi nói…… Thật sự?”

Nghe Lý Kê cố ý kéo lớn  âm cuối lên, Giang Cảnh Nghiên có chút hối hận, nhưng vì phụ thân, vẫn  gật đầu.

“Nếu ngươi đã có lòng như thế, cô cũng không đành lòng từ chối,  viện này của  cô còn thiếu một nha đầu làm việc nặng, chờ khi phụ thân ngươi phục chức, ngươi hãy tới Đông Cung đưa tin đi.” Nói xong, không cho Giang Cảnh Nghiên cơ hội từ chối, Lý Kê lập tức đi vào trong điện, hắn tránh ở phía sau cửa, nhìn thấy sắc mặt Giang Cảnh Nghiên trắng hồng, rồi đỏ trắng, khỏi phải nói trong lòng có bao nhiêu dễ chịu!

Nha đầu làm việc nặng? Giang Cảnh Nghiên cào cào lỗ tai, chưa hư mà.

Lý Kê đi rồi, hai  bà tử vừa rồi lại tới nữa, các bà một người gọi là Như Hoa, một người tên là Như Ngọc.

Giang Cảnh Nghiên nhìn nếp nhăn trên mặt hai bà tử, làm sao cũng không biết Như Hoa và Như Ngọc là ai hơn ai, từ lúc nào Lý Kê lại có thêm thú vui xấu xa thế này?

Hơn nữa nhìn lại lần nữa, toàn bộ Đông Cung, Giang Cảnh Nghiên đều chưa từng nhìn thấy một nha đầu trẻ tuổi xinh đẹp, đây hoàn toàn khác với Đông Cung mà kiếp trước nàng biết.
Rốt cuộc là có vấn đề ở đâu chứ?

Thẳng đến khi Như Hoa, Như Ngọc dẫn Giang Cảnh Nghiên đến chỗ ở mới, nàng đều chưa từng cẩn thận suy nghĩ vấn đề này.

Làm nàng kinh ngạc lần nữa chính là, chỗ Lý Kê sắp xếp cho nàng, thế nhưng là Ngô Đồng Uyển, giống như chỗ mà đời trước nàng đã ở.

“Xin hỏi hai vị ma ma, Thái Tử điện hạ thật sự để bọn ta ở nơi này sao?”

Như Hoa cao lãnh chỉ gật đầu một cái, Như Ngọc lại cười đáp: “Cô nương yên tâm ở đi, đây là điện hạ tự mình dặn dò tỷ muội bọn ta, tuyệt đối không sai.”

Đợi khi Như Hoa và Như Ngọc đi rồi, Giang Cảnh Nghiên ngồi sững trên ghế, nhúng nhúng hai chân, lâm vào trầm tư, trong lòng càng nghĩ càng bất an, Lý Kê này không giống với trong trí nhớ của nàng.

So với Giang Cảnh Nghiên trầm tĩnh, Thôi ma ma kích động hơn nhiều, Thái tử không chỉ  bằng lòng minh oan cho lão gia, còn để các nàng ở cung điện tốt như vậy. Trong lòng bà, đã nhận định Thái tử là người tốt. Chỉ là, Thái tử muốn cô nương nhà bà tới làm nha đầu làm việc nặng trong cung của người là có ý gì? Không nên không nên, nói như thế nào cô nương nhà bà cũng là tiểu thư huyện lệnh, sao lại có thể làm nha đầu làm việc nặng được, nghĩ đến Thái tử là người tốt, bà cảm thấy điện hạ khẳng định là đang nói đùa thôi. Ừm, nhất định là như vậy.

~ Hết chương 4~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 19.06.2018, 11:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.02.2016, 14:28
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 1727
Được thanks: 3227 lần
Điểm: 6.18
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo – Bán phở heo - Điểm: 38
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5: Thử
Editor: Melodysoyani

Những ngày ở Đông Cung cũng không được tốt lắm, có thể nói là sống một ngày bằng một năm.

Giang Cảnh Nghiên có lòng theo dõi án tham ô ở Tùy Châu, thế nhưng thân phận thấp kém, không gặp được Lý Kê. Nàng muốn ra cửa, lại bị Như Hoa và Như Ngọc ngăn cản, nói là Thái Tử điện hạ vì suy nghĩ cho an toàn của nàng, cố ý dặn dò không cho nàng ra phủ.

Làm gì vậy, muốn cầm tù nàng sao? Ông trời, làm sao đột nhiên nàng có loại cảm giác bị độc chiếm như kiếp trước thế.

Đối  với Lý Kê ở đời này, Giang Cảnh Nghiên đã nhìn không thấu, khác biệt quá lớn, nàng bắt đầu hoài nghi có phải đã tới một thời không khác rồi hay không, hiện thực vẫn luôn tương phản với trí nhớ của nàng.

Toàn bộ phủ Thái tử, Giang Cảnh Nghiên chỉ có thể di chuyển ở  Ngô Đồng Uyển và hoa viên gần đó, viện này nàng hết sức quen thuộc, đâu là cửa nhỏ của căn thiên viện, nàng đều rõ ràng. Nhẹ nhàng ném Như Hoa ra sau, trước mắt nàng xuất hiện một dãy núi giả.

Núi giả khắc từ đá cao chót vót, ngẫu nhiên có hoa cỏ quý hiếm. Giang Cảnh Nghiên đi vào một cái sơn động, nàng nhớ rõ từ nơi này đi đến phía trước sẽ có một rừng trúc, mà sau rừng trúc là thư phòng của Lý Kê. Hiện tại nàng, thích chủ động ra trận hơn.

Nhìn đến ánh sáng xuất hiện đằng trước, bước chân Giang Cảnh Nghiên nhanh hơn chút, đến khi ở cửa sơn động, trước mắt bỗng nhiên hiện lên một bóng người, nàng vội vàng lui về sơn động, ngực đập phình phịch, không biết mới vừa rồi có bị nhìn thấy không.

Lúc đang chuẩn bị lui về phía sau để trở về, người nọ quay đầu lại vội vàng thoáng nhìn, lúc Giang Cảnh Nghiên nhìn thấy mặt của đối phương, ngực giống như bị độn khí sắp vỡ tung ra, trong phút chốc, thời gian 5 năm bị cầm tù  kia dũng mãnh nhập vào trong óc, hiện tại nhớ tới đó lòng vẫn còn sợ hãi.

Lý Mộc, hắn không phải là người của Lý Ung sao, làm sao lại ở Đông Cung?

Giang Cảnh Nghiên chớp chớp đôi mắt, nín thở xem chừng. Lý Mộc cong eo lén lút mà chậm rãi đi tới, hắn vừa đi vừa dùng chân quét lá trúc trên đất, như là đang tìm cái gì vậy. Giang Cảnh Nghiên nỗ lực nhớ lại những chuyện có liên quan đến  Lý Mộc, lần đầu tiên thấy hắn, chính là sau khi Lý Kê chết ở kiếp trước, nàng bị nhốt ở hoang viên, Lý Mộc tới đưa cơm cho nàng, lần đầu Lý Mộc đưa là cơm thiu, sau đó một khi khó chịu lập tức tới hoang viên đánh chửi nàng để trút cơn giận. Tuy thân thể đã không còn đau đớn, nhưng vết thương trong tâm hồn không cách chữa khỏi.

Hít sâu một hơi, hành vi lén lút của Lý Mộc vào hôm nay, trong đó rõ ràng có điểm kỳ lạ. Mắt nàng một khắc cũng chưa từng rời khỏi Lý Mộc, đang chờ đợi cơ hội.

“Ngươi đang nhìn cái gì?”

Đột nhiên có một nguồn nhiệt dán lên thân sau, còn có một tiếng yếu ớt.

Tim Giang Cảnh Nghiên  đập chậm nửa nhịp, lúc phục hồi tinh thần lại muốn há mồm la lên, đã bị một  bàn tay to bịt lại, mang theo hơi ẩm, đầu lưỡi nàng không cẩn thận đụng tới, mằn mặn.

“Suỵt.” Lý Kê làm thủ thế im lặng, cười xấu xa, như tiểu hài tử thực hiện được trò đùa quái ác, lại lập tức nghiêm mặt, chỉ chỉ Lý Mộc ngoài động, thấp giọng nói: “Đừng ầm ĩ.”

Giang Cảnh Nghiên gật gật đầu, trong mắt tất cả đều là kinh ngạc, cũng không biết Lý Kê phát hiện mình vào lúc nào, hay là nói hắn vẫn luôn đang âm thầm quan sát  mình, hoặc là hắn theo dõi Lý Mộc mới phát hiện  mình. Rốt cuộc sự thật như thế nào, đã không còn quan trọng, ấm áp phía sau lưng còn chưa rút đi, mặt không dấu vết nóng lên định nghiêng về phía trước, lại lập tức bị túm về.

“Hự.”

Khi lưng nàng dán lên ngực Lý Kê, nhỏ giọng lên tiếng.

Lý Kê cau mày, khó chịu nói: “Đừng nhúc nhích.”

Thân thể càng thêm cứng đờ, tâm lại loạn như tơ tằm chưa cuốn rửa. Thẳng đến nàng thấy lại có một người khác tới rừng trúc, tuy người nọ che mặt, nhưng nhìn bóng dáng nàng đã có thể nhận ra là quản gia Lý Đạt ở quý phủ của Lý Ung. Có gian tình! À không, là có biến.

Quả nhiên, nàng nhìn thấy Lý Đạt duỗi tay đến trước mặt Lý Mộc, như là muốn cái gì đó, Lý Mộc không thể lấy ra quỳ trên mặt đất, Lý Đạt lập tức đạp xuống chân  Lý Mộc ba cái.

Cố lên, tàn nhẫn thêm một chút. Trong lòng Giang Cảnh Nghiên yên lặng cỗ vũ cho Lý Đạt.

Nhưng Lý Đạt không  tiếp tục đánh Lý Mộc nữa, hai người lại nói vài câu, đáng tiếc Giang Cảnh Nghiên ở quá xa, không nghe rõ bọn họ đang nói cái gì.

Mắt thấy Lý Mộc sắp phải rời đi, Giang Cảnh Nghiên lặng lẽ ngẩng đầu chăm chú nhìn Lý Kê, vừa lúc đụng phải tròng mắt màu đen của hắn, nàng ngượng ngùng mà cười cười, nói: “Điện hạ không đi bắt người sao?”

Lý Kê cúi xuống người, môi hai người phả khí vào mặt đối phương: “Ngốc, ngươi không biết cái gì gọi là thả dây dài câu cá lớn sao!”

Lúc này tâm hồn Giang Cảnh Nghiên đã trưởng thành sớm không còn là thiếu nữ mười sáu tuổi hay mơ mộng , Lý Kê đến gần như vậy, không có thẹn thùng, chỉ là hơi thở hắn phả vào trên mặt có chút ngứa, không thoải mái lắm. Nàng di chuyển về phía sau, nhưng bởi vì chân không nhúc nhích quá lâu nên đã tê rần, thân thể không vững ngã về phía sau, nàng  vô ý thức nắm lấy tay Lý Kê, tuyệt đối không nghĩ tới Lý Kê không chỉ không giữ chặt nàng ngược lại đẩy nàng ra.

“Ai da”

Nghẹn khí, cực khẽ một tiếng.

Mông Giang Cảnh Nghiên chấm đất, ngã một cái rất mạnh.

“Người!” Sau khi Giang Cảnh Nghiên đứng lên, xác nhận Lý Mộc đã rời đi, nàng mới vừa nhấc tay muốn mắng người, nghĩ đến đối phương là Thái tử, mà hiện tại mình vẫn là nữ nhi của một tội thần, lại buông tay,  lúc đi qua bên người Lý Kê, không tình nguyện nói câu: “Quên đi.”

“Đợi một chút.” Lý Kê di chuyển tới trước người Giang Cảnh Nghiên lần nữa, một tay chống cằm, giữa những hàng chữ đều lộ ra không vừa lòng: “Giang Cảnh Nghiên, ngươi biết đây là đâu không?”

Xong rồi xong rồi, Lý Kê  sẽ không xem nàng thành gian tế đi, cá lớn trong miệng hắn có phải là ám chỉ mình hay không? Giang Cảnh Nghiên cúi đầu, nghĩ lại, rất hoảng hốt, nếu hắn ép buộc, mình nhất định sẽ nõi rõ ràng ra hết:“Ngại quá Thái Tử điện hạ, ta lạc đường.”

“Lạc đường?” Lý Kê sờ sờ râu hôm nay còn chưa kịp cạo, làm dáng vẻ suy xét, làm như không tin: “Không phải ta đã kêu Như Hoa đi theo ngươi sao, bà ấy đâu rồi?”

Như Hoa sớm bị nàng quăng lại, Giang Cảnh Nghiên có chút chột dạ, nhưng nghĩ đến Lý Kê lại không phải thật sự bắt được mình làm gà gáy chó trộm, làm gì phải chột dạ, lập tức ưỡn ngực, cười gượng nói: “Sân Đông Cung  quá lớn, bọn ta lạc nhau rồi.”

Giang Cảnh Nghiên nói như vậy cũng không phải không có lý, trừ hoàng cung  ra thì Đông Cung là nơi lớn nhất ở kinh đô, phủ trạch lớn nhất mà một nữ nhi của huyện lệnh thất phẩm như nàng có thể đi qua chỉ là nơi có phòng bảy vào bảy ra của quận thủ (quận trưởng), Đông Cung là nơi lớn gấp hơn mười lần nhà của quận thủ.

Nhưng bất kể Giang Cảnh Nghiên giải thích như thế nào, Lý Kê vẫn không buông tha nàng.

Thư phòng Lý Kê được bố trí thanh nhã, chậu khắc lan trúc, không có hương nhan, nơi này không hề kém với kiếp trước.

Giang Cảnh Nghiên đứng trước bàn gỗ hoa lên, trên đó chén sứ, ỡ giữa có tách trà cùng  loại, đây là dặn dò của Lý Kê, trong lòng nàng có oán giận, nhưng giận mà không dám nói gì.

“Nghĩ kỹ chưa, muốn nói thật với cô hay không?”

“Bẩm điện hạ, thần nữ nói qua rất nhiều lần, thật là lạc đường…… Ai nha.”
Giang Cảnh Nghiên vừa thất thần, nước trà tràn ra, bắn vào  trán, lạnh lẽo lại lạnh lẽo.

Thái tử không có nhẫn nại nghe nàng tiếp tục nói lạc đường, mặt lạnh lùng hù nàng nói: “Tạm thời cô mặc kệ có phải ngươi lạc đường hay không, nhưng vừa rồi ngươi cũng nhìn thấy tên nô bộc kia lén lút thông đồng với người ngoài, chuyện của ngươi cô cũng nghe nói, thế nhưng có thể vì sửa lại án xử sai cho phụ thân mà từ Tùy Châu theo tới kinh đô, đúng là nữ tử hiếm thấy. Cô nhìn ngươi cũng là có chút kiến thức, chỉ cần ngươi giúp cô có được lai lịch của hai người kia, chuyện lần này, cô coi như không biết gì.” Dừng một chút, tăng thêm  giọng điệu:“Nếu là trước đây, người nhìn thấy chuyện không nên thấy như ngươi, phải trầm xuống giếng.”

Hắn đang thử, Giang Cảnh Nghiên biết, hắn muốn xem  mình và Lý Mộc có phải đồng lõa hay không, biện pháp tốt nhất, đó là để nàng bắt được Lý Mộc và Lý Đạt đứng sau hắn. Nhưng nàng ở chỗ này là người không quyền thế, muốn bắt người ở Đông Cung, nói dễ hơn làm.

“Điện hạ đã đánh giá cao thần nữ.” Hắn trong bông có kim (bề ngoài mềm mỏng, trong lòng nham hiểm), cố tình làm khó dễ, Giang Cảnh Nghiên cũng không phải người dễ dàng mắc mưu: “Thần nữ tay trói gà không chặt, lại không quyền thế, sao có thể làm việc cho điện hạ?”

Lý Kê khẽ cười, nói: “Không việc gì nữa, dường như là Như Hoa và Như Ngọc đi theo ngươi, ngươi lại tùy ý đi lại trong Đông Cung.” Nói xong, hắn xua xua tay: “Ngươi về đi.”

Đi tới cửa, Giang Cảnh Nghiên nghĩ đến  mình là “Lạc đường” đến này, lại lui trở về, cung kính nói: “Thần nữ sợ lại lạc đường lần nữa, mong điện hạ cho hạ nhân dẫn đường giúp thần nữa.”

Nhìn người trước mắt cụp mi rũ mắt, Lý Kê nhanh chóng liếc mắt xem thường một cái, giả vờ, lại tiếp tục giả vờ với gia!

Cuối cùng, Lý Kê vẫn là người đưa Giang Cảnh Nghiên về Ngô Đồng Uyển.

Lúc Thôi ma ma nhìn đến Giang Cảnh Nghiên, túm tay nàng không buông, nước mắt nói rơi liền rơi: “Cô nương đi đâu vậy,  có bị thương không, thời gian lâu như vậy, người biết không……”

“Ma ma, ta không có việc gì.” Giang Cảnh Nghiên cũng không  định kể chuyện gặp được Lý Kê với Thôi ma ma , tuổi Thôi ma ma đã lớn, thấy việc đời không nhiều lắm, nói rõ với bà chỉ khiến bà càng thêm phiền não, nàng tùy tiện tìm lý do lừa Thôi ma ma, quay đầu khi nhìn đến lê tươi trên bàn, không khỏi khen  một câu: “Ma ma, lê này trông có vẻ rất ngon.”

“Đây là hạ nhân mới mang đến từ trong nhà, nói là muốn đưa cô nương nếm thử.” Thôi ma ma cầm một miếng lê, đưa cho Giang Cảnh Nghiên, chỉ vào  một bóng người ngoài cửa sổ: “Cô nương người nhìn đi, chính là hắn, người đang quét rác kia.”

Theo phương hướng ngón tay của Thôi ma ma, có một nam nhân cao gầy quét bụi đất ở đình viện, Giang Cảnh Nghiên nghiêm túc nhìn, người nọ không phải là Lý Mộc sao!

~ Hết chương 5~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 34 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nangocdethuong, phuongktqdk48, tctvan, thanhhang86, thucyenphan, trangkt31, Xuxu97, yendh2812 và 449 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.