Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 

Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa

 
Có bài mới 06.06.2018, 16:24
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



66

Trước kia Bách Nhận chưa từng đến ôn tuyền, chỉ nghe người nói qua, là đem nước suối dẫn đến trong ao bằng đá, trong ao còn có cơ quan có thể đưa nước ra ngoài, cứ như vậy, nước trong ao không bao giờ bị thành nước đọng. Bách Nhận vẫn cho rằng đây chỉ là cái ao xây đặc biệt một ít, đến nơi này rồi, Bách Nhận mới biết lúc trước nghĩ rất thiển cận.

Thôn trang bên này tổng cộng có bảy ao ôn tuyền, chỗ tốt nhất ở góc tây nam biệt viện bọn họ đang ở, nước suối từ bên ngoài chảy vào, chuyển qua vài khúc quanh, cuối cùng mới chảy vào trong tiểu viện.

Qua con đường nhỏ sau nguyệt lượng môn, cách một đoạn Bách Nhận thấy một mảnh hơi nước nồng đậm, Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Nước bên này rất nóng, không thể dùng trực tiếp, cho nên dẫn nước suối này vào ống trúc, lại chuyển hai vòng quanh viện, đem làm thành cảnh, lại có thể để nước suối lạnh một chút. Chúng ta đến không đúng mùa, lúc mùa đông, bên ngoài phủ tuyết, hoa cỏ trong viện lại vẫn tươi tốt như xuân, càng thêm thú vị. Trách ta… lúc mùa đông không nhớ mang ngươi đến.”

Bách Nhận vội lăc đầu, hắn không khó hầu hạ như Kỳ Kiêu, cái gì đều phải hoàn mỹ mới miễn cưỡng vừa lòng, chỉ như vậy thôi hắn đã thấy đủ. Bách Nhận vén tay áo, nhúng tay vào nước ôn tuyền, nhỏ giọng than: “Thật nóng.”

Kỳ Kiêu thấy Bách Nhận thích, quay đầu phân phó nha hoàn đi theo: “Dặn phòng bếp, bữa trưa đưa đến bên này…. Còn có, đưa ấm trà qua đây, chuẩn bị nước trà.”

Nha hoàn gật đầu đi, Kỳ Kiêu nhìn Bách Nhận cười: “Nước ở đây rất nóng, đi vào trong xem.”

Phòng ở bình thường không chịu được nhiệt độ như vậy, tiểu viện này toàn bộ xây bằng đá mà thành, bên trong khe đá đều là keo xương cùng hương liệu, khiến cho hơi nóng làm cho cả viện thơm ngát, Bách Nhận vào phòng không khỏi cảm thán, trong phòng xây vài cái ao, là đào từ một khối đá nguyên mà ra, đào thành hình vuông, các cạnh lại mài đến bóng loáng trơn nhẵn, đáy ao còn khắc hình tường vân, tinh xảo lại xa hoa, dưới ao khảm ngọc thạch, có mấy khối còn lóe sáng lóe sáng.

Kỳ Kiêu từ phía sau ôm lấy người, vừa giúp Bách Nhận tháo thắt lưng cởi áo, nhẹ giọng nói: “Từ sau khi bên này xây xong, ta chỉ đến có một lần, vẫn là lần đầu tiên… dẫn người đến.”

Kỳ Kiêu tùy tay khoát áo Bách Nhận lên bình phong, cúi đầu hôn môi Bách Nhận, nhỏ giọng: “Những thứ chuẩn bị cho Thái tử phi, đều cho ngươi, cũng chỉ cho ngươi.”

Một câu như vậy, đem toàn bộ giận dỗi ủy khuất của Bách Nhận đều vuốt phẳng.

Kỳ Kiêu còn rất giữ lời, đáp ứng Bách Nhận không xằng bậy, quả nhiên không lại khi dễ hắn, sau khi xuống nước chỉ ôm Bách Nhận vào lòng, nhẹ nhàng hôn môi, Bách Nhận thích ý tựa trên vai Kỳ Kiêu, nhặt lấy gói thuốc đặt trong nước: “Bên trong là cái gì?”

“Cẩu kỹ, gừng, còn có… hoa hồng?” Kỳ Kiêu cầm gói thuốc nhìn nhìn, tùy tay ném ra xa, “Đều là thuốc, đừng ôm.”

Ngâm nước nóng khiến mệt mỏi tan biến, Bách Nhận nhịn không được lại muốn thân mật với Kỳ Kiêu, trên người Kỳ Kiêu còn mặc trung y, áo trắng ngâm trong nước cơ hồ là trong suốt, nhẹ nhàng trôi nổi, lộ ra một thân da thịt căng đầy hữu lực, quyến rũ mê hồn, Bách Nhận nhịn không được cọ cọ đến sát Kỳ Kiêu, không tự giác toát ra một tia say mê, Kỳ Kiêu nhếch môi cười: “Ta nói không động ngươi, ngươi liền muốn trêu chọc ta….”

Mặt Bách Nhận phiếm hồng, bị nói xấu hổ, lại luyến tiếc buông tay, ôm eo Kỳ Kiêu cọ cọ, Kỳ Kiêu cười khẽ, ôm người ta đặt lên chân, mặc hắn ăn đậu hũ….

Chờ hai người từ trong viện đi ra đã là giờ Thân, Bách Nhận bị nước ấm chưng buồn ngủ, vừa trở lại đã vùi đầu vào chăn thở đều. Bách Nhận vốn có thói quen ngủ trưa, Kỳ Kiêu lại không nằm được, đổi xiêm y liền ra bên ngoài xem văn thư.

Giang Đức Thanh ở bên ngoài tiếp nhận một phong mật báo, nhẹ tay nhẹ chân đi vào, liếc mắt nhìn trong phòng, hạ giọng: “Điện hạ… Sáng nay An Khang quận chúa cùng nhị công tử đã từ biệt hoàng thượng hoàng hậu, rời kinh.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Bọn họ rất nhanh…. Xem ra Lĩnh Nam vương lần này giận không nhẹ.”

“Lĩnh Nam vương cũng là người yêu mặt mũi, làm sao có thể chấp nhận chuyện như vậy, còn có một chuyện….” Giang Đức Thanh nén cười, theo bản năng nhìn nhìn phòng trong, thấp giọng, “Người của Lĩnh Nam vương mang quà tặng của chúng ta đi trả cho Phùng phủ, mà sáng nay ở Phùng phủ không có nam nhân, chỉ có một vị phu nhân tiếp đón. Phu nhân kia rất không hiểu ra sao, người của Lĩnh Nam vương phủ lại ngậm nỗi hận trong lòng, nửa chữ cũng không chịu nói, chỉ để lại một câu “hưởng thụ không nổi” liền đi. Phu nhân kia dù sao cũng chỉ là phụ nhân trong phòng, cũng không cho người đuổi theo, hai bên chưa nói rõ đã ai đi đằng nấy, đến bây giờ nha, người của Lĩnh Nam đều cách kinh thành một đoạn, việc này… sợ là lại thành một cọc chuyện không hiểu được.”

Kỳ Kiêu cười trào phúng một tiếng không nói, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Khiến người bên miếu Phu Tử nhìn cho kỹ, làm việc tùy theo hoàn cảnh, chuyện không được phép bại lộ thân phận cũng không cần ta nói nhiều, quan trọng nhất là… nhất định phải đến Nam Cương ít nhất phải qua khỏi Cách Tư Thác mới có thể ra tay.”

Giang Đức Thanh dừng một lát, giật mình: “Điện hạ nói là, ở bên cạnh động thủ, chắc chắn sẽ bị liên lụy, nếu đến phía nam mới ra chuyện… Lĩnh Nam vương cũng không thể trách chúng ta.”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Không chỉ như vậy, Nhu Gia sắp đại hôn, ra việc như vậy, cọc hôn sự này rốt cuộc có kết hay không? Không phải khiến Bách Nhận thêm phiền lòng sao, lại chờ mấy ngày, chờ đại hôn xong liền có thể động thủ.”

Giang Đức Thanh vội gật đầu, đang muốn nói gì, chỉ nghe ở phòng trong Bách Nhận khẽ ho hai tiếng, Giang Đức Thanh vội im lặng, Kỳ Kiêu khoát tay khiến hắn đi xuống, chính mình vòng qua bình phong vào phòng trong, vén rèm che, thấy Bách Nhận vừa xoay người, mơ mơ màng màng cọ ra phí ngoài, Kỳ Kiêu cười khẽ, Bách Nhận đang tìm hắn kìa.

Kỳ Kiêu nằm xuống, quả nhiên Bách Nhận chậm rãi cọ đến, cuối cùng vùi đầu vào hõm vai hắn ngủ say.

Trong núi không năm tháng, bất tri bất giác, hai người đã ở lại gần mười ngày, trong mấy ngày này, hai ngươi đi dạo hết một vòng thôn trang. Vào ban ngày Kỳ Kiêu cũng không xem văn thư mà cùng Bách Nhận đi lấy nhành liễu đan rổ, hái một ít hoa xuân mới nở cho bọn nha hoàn làm túi hương, đi ruộng hoa cải ngắt đọt non cho thỏ ăn, có thể chơi đều chơi một lần, đùa mệt lại đi ngâm ôn tuyền giải lao. Đương nhiên, đến tối, chơi cái gì đều là Kỳ Kiêu quyết định.

Kỳ Kiêu đau lòng Bách Nhận còn nhỏ lại gầy, sợ hắn chịu không nổi, vẫn không làm đến một bước cuối cùng. Nhưng đã đến mức này, Kỳ Kiêu đương nhiên phải từ chỗ khác kiếm lợi tức trở về, mười ngày này, cơ hồ mỗi đêm Kỳ Kiêu đều ép buộc Bách Nhận đến tận giờ Tý mới thôi. Bách Nhận lại còn rất nghe lời, cho dù là chuyện khó xử xấu hổ thế nào cũng nghe theo Kỳ Kiêu, muốn thế nào liền thế ấy, thật làm không được còn sẽ trúc trắc làm nũng cầu buông tha, khiến cho Kỳ Kiêu càng nhìn càng say mê, cảm thấy yêu thương hắn thế nào cũng vẫn không thấy đủ.

Ngày trở về kinh thành, Bách Nhận tựa trên giường nhỏ trong xe ngựa, mệt mỏi nói: “Sau khi trở về thành ta trực tiếp hồi phủ… không đi chỗ ngươi.”

Kỳ Kiêu nhướng mày: “Làm sao? Bạc đãi ngươi?”

Bách Nhận rụt cổ, nhỏ giọng: “Nhu Gia sắp đại hôn, có bao nhiêu chuyện cần ta lo liệu, ngươi hung như vậy… làm cho ta cũng không có tinh thần làm việc đàng hoàng.”

Vốn Kỳ Kiêu còn muốn đùa hắn, nghe lời này liền đuối lý, ôn nhu dỗ dành: “Hôm qua là ta không tốt, ta xem xem… có còn dấu không?” Kỳ Kiêu kéo tay Bách Nhận, vén tay áo lên, chỉ thấy trên cổ tay Bách Nhận trắng nõn in một vòng hồng ngân.

Đêm hôm qua Kỳ Kiêu đã nghĩ ngày mai phải lên đường sớm, không muốn lại ép buộc hắn, cho Bách Nhận nghỉ ngơi một hồi, ai ngờ, một đĩa điểm tâm trước khi ngủ lại làm hỏng chuyện.

Tối hôm qua phòng bếp đưa điểm tâm đến ít hơn mọi khi, lại vừa lúc là bánh táo Bách Nhận thích nhất, nếu là trước kia, chỉ mấy khối này Bách Nhận có thể một mình ăn hết. Ai ngờ tối hôm qua Bách Nhận thấy điểm tâm đưa đến ít, lại chỉ ăn có một khối rồi thôi, toàn bộ để cho Kỳ Kiêu. Kỳ Kiêu lập tức bị Bách Nhận câu cho nổi hỏa, rốt cuộc không kìm chế được, lúc động tình lại trói Bách Nhận lại, Bách Nhận rất nghe lời, ngoan ngoãn khiến hắn trói, xong việc, trên cổ tay liền in lại hai vệt hồng ngân.

Da Bách Nhận rất trắng, dễ lưu lại dấu vết, kỳ thật cũng không có bị thương, Kỳ Kiêu cũng biết, lại vẫn không khỏi đau lòng, nhẹ vuốt cổ tay hắn, nhỏ giọng: “Đau không?”

Bách Nhận nhìn Kỳ Kiêu đau lòng hắn, trong lòng ấm áp, khẽ bĩu môi: “Thổi thổi.”

Kỳ Kiêu cười, thật sự cúi đầu nhẹ thổi lên cổ tay hắn, nhẹ giọng dỗ dành: “Vẫn là đến chỗ ta đi, đêm nay nhất định không phá ngươi, được không?”

Có thể khiến Thái tử điện hạ lấy lòng như vậy, Bách Nhận cũng không lại cố ý làm khó, cười gật đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 06.06.2018, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



67

Giờ Tỵ hai người vào thành, không đến buổi trưa đã đến phủ Thái tử, xe ngựa dừng ngoài cửa, Kỳ Kiêu cùng Bách Nhận trước sau xuống xe, hạ nhân thấy Kỳ Kiêu trở lại vội đi lên dập đầu: “May mắn điện hạ trở lại, bọn tiểu nhân còn nghĩ phải đi thôn trang một lần đâu… Vừa rồi người trong cung tới, truyền lời Thái tử sau bữa trưa vào cung.”

Kỳ Kiêu nhíu mi: “Có nói vì sao?”

Người nọ gật đầu: “Có, hôm nay không phải ngày sinh của Huệ lão vương gia sao, là hoàng thượng cho lão vương gia mừng thọ.”

Kỳ Kiêu liếc mắt nhìn Bách Nhận, quay đầu nói với Thuận Tử: “Đi phủ Lĩnh Nam vương một chuyến, hỏi xem, nếu là có mời Thế tử, khiến nha hoàn đưa toàn bộ triều phục ngọc bội của Bách Nhận đưa đến dây, lại nói buổi tối sai người đánh xe đến cửa cung chờ Thế tử.”

Thuận Tử gật đầu rời đi.

Kỳ Kiêu cùng Bách Nhận vào phủ, Kỳ Kiêu vừa đi vừa chậm rãi giải thích: “Huệ lão vương gia là đệ đệ nhỏ nhất của Văn đế, năm đó rất được Thái tông yêu thương, tuy sau khi trưởng thành cũng ban thưởng đất phong, nhưng vẫn giữ lão vương gia ở trong kinh thành, tuy không có thực quyền gì, nhưng thực ấp phong phú, ở kinh thành cũng có danh vọng….”

Hai người xuyên qua nội nghi môn vào chính phòng, bọn nha hoàn bước lên hầu hạ hai người đổi xiêm y, Bách Nhận suy nghĩ hết nửa ngày, trong đầu chỉ mơ hồ có một chút ấn tượng, nhíu mày: “Nếu là như vậy… vì sao trước kia ta vẫn không có ấn tượng gì với lão vương gia? Hình như cũng chỉ ở cuối năm gặp qua một lần.”

Kỳ Kiêu cười nhẹ: “Huệ lão vương gia là người thông minh, hắn là thứ tử của Thái tông, mẫu phi cũng là gia thế thông thường, nhưng hắn lại là người tài, văn thao vũ lược vượt xa đích tử. Thái tông rất yêu thích, còn từng có ý định đưa hắn đến cho hoàng hậu nuôi dưỡng, nhưng mà… Huệ lão vương gia cũng rõ ràng, lại hiển lộ tài năng chỉ có thể khiến cho hắn cùng mẫu phi gặp họa, từ sau mười tuổi vẫn giả bệnh, vờ ốm yếu vài năm liền bắt đầu say mê thi từ, không màn chuyện khác. Thái tông hiểu rõ, càng thêm yêu thương hắn, Hoàng Từ hoàng hậu cũng nhớ chuyện ngày xưa hắn chủ động lui về sau, cũng rất khoan dung với mẫu phi hắn, cho dù là sau này Văn đế lên ngôi, Hoành Từ hoàng hậu cũng vẫn luôn nói, trong tất cả các hoàng tử công chúa, chỉ yêu thương nhất Huệ vương.”

Kỳ Kiêu thay thường phục, lắc đầu cười: “Mặc kệ là nói cho người ngoài nghe vẫn là Hoàng Từ hoàng hậu thật lòng, Huệ lão vương gia thân là thứ tử lại được ân sủng đến mức này, cũng không đơn giản. Sau khi Văn đế lên ngôi hắn càng thêm khiêm cung, mấy năm nay có chuyện cũng chỉ có con trai con dâu ra mặt, ít khi xuất hiện.”

Bách Nhận hiểu ra, gật đầu: “Ta nói đâu…. Một vị lão vương gia như vậy, làm sao ta không có chút ấn tượng nào, một khi đã như vậy… sau lần này lại phải làm đại thọ trương dương như thế?”

Kỳ Kiêu nói: “Ngày sinh trong cung là chuyện vui, năm nay là đại thọ bảy mươi của Huệ lão vương gia, đương nhiên phải làm cho náo nhiệt náo nhiệt, ngươi luôn không có lui tới với Huệ vương phủ, sợ là quản gia không có chuẩn bị quà lễ, một lát ở chỗ ta mang theo một phần vào cung.”

Không chờ Bách Nhận từ chối, Kỳ Kiêu đã cười: “Chỉ là chuyện nhỏ, ngươi đừng lại từ chối.”

Trong lòng ấm áp, Bách Nhận cười không nói.

Bên ngoài đã dọn bữa trưa, Kỳ Kiêu cùng Bách Nhận dùng bữa, một lúc lâu sau, đến khi dùng bữa xong Thuận Tử mới trở lại. Quả nhiên Lĩnh Nam vương phủ bên kia cũng nhận được thư mời, Thuận Tử mang theo một thùng xiêm y phục sức đến, hai người chỉ nghỉ ngơi một lát liền đổi triều phục vào cung.

Kỳ Kiêu vẫn mặc bộ triều phục màu đen thêu chín con giao long kia, Bách Nhận lại đổi trang phục có mũ miện của Thế tử, trước khi ra khỏi cửa, Kỳ Kiêu dừng lại nhìn gương đồng, cười: “Trời sinh một đôi.”

Kỳ Kiêu cùng Bách Nhận vào cung. Sau khi vào cung Bách Nhận đi trước thỉnh an hoàng đế, Kỳ Kiêu lại bị nữ quan của Đôn Túc trưởng công chúa cản lại mời đi Dục Tú điện.

Trong Dục Tú điện, khói đàn hương lượn lờ, Đôn Túc trưởng công chúa tựa trên nhuyễn tháp nhắm mắt dưỡng thần, nghe Kỳ Kiêu đến liền ngồi dậy, cười: “Mau đứng lên, đến chỗ cô ngồi.”

Kỳ Kiêu ngồi xuống cười: “Cô đến sớm.”

“Làm sao mà sớm, tối hôm qua ta đã tiến cung….” Đôn Túc trưởng công chúa cười hiền, “Vừa nghe cung nhân nói, ngươi đưa không ít thứ đến phủ ta, rất mất công.”

Kỳ Kiêu cười khẽ: “Thôn trang không có gì khác, chỉ là một chút thổ sản mà thôi, cô không ghét bỏ thì tốt rồi.”

Đôn Túc trưởng công chúa lắc đầu: “Làm sao có thể…. Đúng, nghe nói lần này ngươi đi giám sát việc xuân canh có mang người theo?”

Kỳ Kiêu thoáng dừng lại, gật đầu: “Vâng, Bách Nhận cũng chưa từng ra khỏi Hối Tín viện, nhàn rỗi cũng thế, điệt nhi liền đưa hắn ra ngoài, cho hắn xem xem phong cảnh, cũng biết sau này nên lo liệu công việc thế nào….”

Đôn Túc trưởng công chúa cười ngắt lời Kỳ Kiêu: “Những lời này ngươi để dành nói cho người khác đi thôi, không cần cầm lừa ta, hôm nay ta gọi ngươi đến là có chuyện muốn nói, ngươi nghe, tính toán xem.”

Kỳ Kiêu nhíu mi: “Làm sao?” Đôn Túc trưởng công chúa thở dài: “Huệ lão vương gia có cháu gái, năm trước vừa đến tuổi cập kê.”

Ý cười trên mặt Kỳ Kiêu biến mất, nhếch môi cười lạnh: “Là ai đánh chủ ý Bách Nhận?”

“Cái gì cũng không thể lừa được ngươi.” Đôn Túc trưởng công chúa nhấp một ngụm trà, nhẹ giọng, “Là ý hoàng thượng.”

“Nhu Gia gả vào Hạ gia, tuy cũng có ý hòa thân, nhưng đến cùng cũng không phải đám hỏi của hoàng thất, lúc trước hoàng thượng là muốn giữ An Khang lại, nhưng…. Ngươi cũng thấy, lấy tư chất của An Khang, rất khó tìm hôn sự, hiện giờ An Khang Văn Ngọc lại vội chạy đi, hoàng thượng liền đán chủ ý đến trên người Bách Nhận. Cũng đúng, Nhu Gia lập tức muốn xuất giá, vậy tiếp theo không phải Bách Nhận sao.”

Đôn Túc trưởng công chúa buông chén trà: “Hôm qua ta nghe tin liền nghĩ, kỳ thật cọc hôn nhân này cũng không sai, ta đã gặp cháu gái của Huệ lão vương gia, bộ dạng nhân phẩm đều xứng với Bách Nhận, cũng là đích nữ, không nói tính tình, chỉ nói dòng dõi, đã là Bách Nhận trèo cao. Huệ vương phủ không có thực quyền, nhưng mấy năm nay Huệ lão vương gia kết giao nhiều, trong kinh nhiều nhà cùng hắn có lui tới, trong cung ngoài cung, tam tỉnh lục bộ, không có chỗ không quen biết. Nói gia sản… ta từng nghe quận vương phi nói qua, sớm đã chuẩn bị tốt của hồi môn cho nữ nhi trong nhà, có thể thấy cũng rất giàu có.”

Kỳ Kiêu lẳng lặng nghe, một lúc lâu sau mới nói: “Đây là ý của hoàng đế, Huệ vương phủ nói thế nào? Lão vương gia không phải người hồ đồ, nếu hắn thật muốn cháu gái sống tốt, tuyệt không nên xen vào chuyện Lĩnh Nam.”

Đôn Túc trưởng công chúa cười khẽ: “Bị ngươi nói trúng rồi, hôm qua hoàng đế chỉ nói một câu là tìm cọc hôn sự tốt cho cháu gái, Huệ lão vương gia lập tức nói cháu gái nhà mình không tài không đức, không vào được thế gia đại tộc, chỉ muốn tìm gả cho một người đọc sách bình thường mà thôi, hoàng đế làm như không nghe thấy, bỏ qua. Cho nên ta vội gọi ngươi tới, nếu ngươi thích cọc hôn sự này, để cho Bách Nhận chăm đến Huệ vương phủ vài lần, không chừng thật có thể thành.”

Đôn Túc trưởng công chúa nhìn sắc mặt Kỳ Kiêu liền biết hắn không bằng lòng, cười khuyên: “Ta hiểu ngươi nghĩ gì…. Này thì có gì đâu? Cho dù là thành thân, cũng không ngăn được ngươi cùng Bách Nhận gặp mặt, thay hắn tìm mối hôn sự tốt như vậy, hắn còn sẽ nhớ kỹ ân tình của ngươi, không tốt sao?”

Kỳ Kiêu mỉm cười: “Nhớ kỹ ân tình của ta? Thật thay hắn đồng ý, hắn không đốt phủ Thái tử ta đã phải cảm ơn trời đất…”

Đôn Túc trưởng công chúa không nghe rõ, nghi hoặc hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Không có.”

Đôn Túc trưởng công chúa không nói sai, cho dù ánh mắt hà khắc như Kỳ Kiêu, cũng xem ra đây là cọc hôn sự không tồi, đối Bách Nhận trăm lợi mà không một hại. Đôn Túc trưởng công chúa cũng thay hắn suy xét tốt, cho dù là thật thành thân, cũng không ngăn cản được chuyện giữa hắn và Bách Nhận. Nhưng trong lòng Kỳ Kiêu rõ ràng, chuyện như vậy, Bách Nhận làm không được.

Đừng nói là Bách Nhận, ngay cả chính mình, nay cũng không làm được chuyện như vậy. Bách Nhận rất thiện lương, tuyệt sẽ không vì tiền đồ của mình mà đi phá hủy cuộc đời một tiểu thư khuê các vô tội như vậy, mà chính mình, lại sợ bị Bách Nhận chán ghét.

Kỳ Kiêu than nhẹ, vì Bách Nhận, chính mình thật sự là lập địa thành Phật.

Đôn Túc trưởng công chúa thấy Kỳ Kiêu xuất thần, không khỏi hỏi lại: “Đến cùng thế nào, ngươi nói một tiếng a.”

Kỳ Kiêu không muốn nói rõ với Đôn Túc trưởng công chúa, nếu thật nói ra lời như vậy, Đôn Túc trưởng công chúa sẽ cho là hắn điên rồi, lắc đầu: “Cọc hôn nhân này không kết.”

Đôn Túc trưởng công chúa không khỏi tiếc nuối: “Hôn sự tốt như vậy, ngươi không hỏi Bách Nhận?”

Kỳ Kiêu cười khẽ: “Không cần hỏi, hắn chắc chắn sẽ nói như thế.”

“Được rồi, ngươi nói là được.” Đôn Túc trưởng công chúa lắc đầu, “Nếu hai bên đều không thích, cho dù hoàng đế có muốn cũng không làm gì được, không phải con của hắn, hắn cũng không dám cưỡng bức tứ hôn. Ai… đáng tiếc.”

Kỳ Kiêu dừng một lát, gọi Giang Đức Thanh tiến vào, nói sơ qua chuyện vừa rồi, cuối cùng dặn dò: “Đi nói cho Thế tử, khiến hắn cứ giả ngu là được, hoàng đế nhìn hiểu.”

Giang Đức Thanh vội đáp ứng rời đi.

Đôn Túc trưởng công chúa vuốt lại tóc mai, thấp giọng: “Việc này bỏ qua, còn có một chuyện… đã lâu ngươi không đi thỉnh an Phùng hoàng hậu đi?”

Kỳ Kiêu cười không nói, Đôn Túc trưởng công chúa thở dài: “Ta biết ngươi không muốn gặp nàng, nhưng mặc kệ thế nào, trên danh nghĩa cũng là mẹ ruột của ngươi, Thái tử không đi thỉnh an hoàng hậu, này nói ra không tốt. Cũng không bắt ngươi sớm chiều đến thăm, thường thường đi xem là được, đừng để người khác bắt thóp, một mũ “bất hiếu” chụp xuống, ngươi chịu đủ.”

Kỳ Kiêu gật đầu: “Cảm tạ cô chỉ bảo, điệt nhi biết.”

“Chỉ biết không được.” Đôn Túc trưởng công chúa nhìn đồng hồ cát, đứng dậy, “Còn lâu mới đến tiệc, ngươi theo ta đi Phượng Hoa cung một chuyến.”

Kỳ Kiêu không từ chối, cười cười đi theo Đôn Túc trưởng công chúa.

Đôn Túc trưởng công chúa cố ý muốn để Kỳ Kiêu ở trước mặt mọi người làm bộ một hồi, đáng tiếc uổng công. Phùng hoàng hậu đã sớm đi lo liệu chuyện mừng thọ, Đôn Túc trưởng công chúa vốn còn đáng thương Phùng hoàng hậu thất sủng, nghe nàng muốn đi làm chủ mọi việc, lập tức đổi sắc mặt, cười lạnh: “Đã khiến người chán ghét, còn luôn đi tìm mất mặt xấu hổ, đừng mơ mộng hão huyền, cho rằng Phùng gia ngã ngựa này còn có thể trèo lên sao?”

Kỳ Kiêu ngược lại không lo lắng gì, hoàng đế chỉ là bận tâm mặt mũi, đem Phùng hoàng hậu ra để bịt miệng người đời mà thôi. Tro tàn lại cháy? Từ lúc Kỳ Hoa sủng hạnh cung nữ kia đã trở thành chuyện không thể.

Hai người đi về phía trước, ở tiệc tối, quả nhiên hoàng đế nhắc đến hôn sự cho cháu gái Huệ lão vương gia, vài lần đều bị Huệ lão vương gia đánh trống lảng cho qua, lúc nhắc đến Bách Nhận Bách Nhận cũng đi theo giả hồ đồ, hoàng đế nhìn hiểu là có người để lộ tiếng gió, lại không thể làm gì khác, nói đùa mấy câu liền bỏ qua.

Cả một buổi tối, Kỳ Kiêu chưa cùng Bách Nhận nói một câu, sau tiệc đều tự mình lên xe ngựa về phủ, chờ ra khỏi thành, quẹo vào một ngõ nhỏ, hai chiếc xe ngựa lần lượt dừng lại, giống như người trên xe đang nói chuyện. Chỉ qua thời gian nửa tách trà, hai chiếc lại phần mình rời đi, một hướng đông một hướng tây, chỉ là lúc này xe ngựa của Lĩnh Nam vương phủ trống không, mà trong xe ngựa Thái tử, hai người kề sát, không ngừng thân mật.

Trong tẩm điện Càn Thanh cung, hoàng đế mặc trung y tựa trên giường, nhẹ bóp mi tâm, thấp giọng: “Thấy rõ?”

Người quỳ trên đất gật đầu: “Thiên chân vạn xác, hôm nay Thế tử rửa tay hai lần, nô tài đều nhìn kỹ, trên cổ tay trái tay phải đều có một vệt hồng ngân, là bị dùng vải buộc lại mà ra, xem màu sắc kia… sẽ không quá hai ngày.”

Hoàng đế đăm chiêu gật đầu: “Đi xuống đi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV
Có bài mới 06.06.2018, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên ưu tú
Thành viên ưu tú
 
Ngày tham gia: 28.05.2018, 16:00
Bài viết: 5207
Được thanks: 607 lần
Điểm: 10.1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thiên hoàng quý trụ - Mạn Mạn Hà Kỳ Đa - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



68

Hôm sau, sáng sớm Giang Đức Thanh gõ cửa phòng Kỳ Kiêu.

Trời vừa tờ mờ sáng, Kỳ Kiêu nhẹ xốc chăn xuống giường, phủ áo ngoài đi ra bình phong, nhíu mi: “Làm sao?”

Giang Đức Thanh nhìn nhìn phòng trong, hạ giọng: “Điện hạ, Hoắc Vinh có chuyện muốn nói.”

Ánh mắt Kỳ Kiêu lạnh xuống, chậm rãi cài áo: “Dẫn hắn đi nội thư phòng.”

Trong nội thư phòng, Hoắc Vinh khom người hành lễ mới thấp giọng: “Sáng nay trời vừa sáng, người của hoàng thượng đến tìm ta, điện hạ biết, ba tiếng mèo kêu bên vách tường là ám hiệu.”

Này Kỳ Kiêu đã sớm biết, không chỉ biết, trong phủ còn có người chuyên môn lưu ý ám hiệu này, cho dù Hoắc Vinh không đến tìm mình, chờ người bên ngoài nói lại chính mình cũng phải đi tìm Hoắc Vinh, may mắn Hoắc Vinh xem như biết điều, mỗi lần đều chủ động đến báo cáo, không hề giấu diếm.

Sáng sớm trời lạnh, Kỳ Kiêu vuốt lại vạt áo, hỏi: “Lại phân phó ngươi cái gì?”

Hoắc Vinh lắc đầu. do dự: “Lần này chỉ hỏi thuộc hạ vài câu, nói thật… thuộc hạ bị hỏi hồ đồ, chỉ sợ đáp lời không khiến điện hạ hài lòng.”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Không sao, có gì nói nấy là được.”

Hoắc Vinh gật đầu: “Trước tiên hắn hỏi chuyện điện hạ cùng Thế tử đi thôn trang, này không thể gạt, thuộc hạ đều nói, người nọ lại hỏi đến cùng là ngày nào đi, ngày nào trở về, giờ nào mấy khắc đều muốn thuộc hạ nói rõ, thuộc hạ cũng nói thật.”

“Sau đó hắn hỏi Thế tử cùng điện hạ ở thôn trang đều làm cái gì, thuộc hạ tùy ý nói vài chuyện, đi xem ruộng hoa cải, ngắm hoa xuân cái gì, sau lại có chút… có chút không dễ nghie, hắn hỏi thuộc hạ, có phải mỗi ngày điện hạ cùng Thế tử đều ở cùng một chỗ hay không, thuộc hạ trả lời không phải, chỉ có đôi khi uống rượu đến khuya mới ngủ lại.”

Trong mắt Kỳ Kiêu chợt lóe một tia tàn độc, cười lạnh không nói, Hoắc Vinh đổ mồ hôi, cắn răng tiếp tục: “Sau đó… câu hỏi lại càng không nghe được, thuộc hạ trả lời mỗi ngày chỉ ở ngoài hầu hạ, không vào được nội điện, cũng không biết rõ, nhưng bình thường nhìn xem, không thấy có gì kỳ lạ. Hắn lại hỏi trong phủ có tin đồn gì, thuộc hạ nói không có nghe qua, sợ kẻ kia nghi ngờ, thuộc hạ lại nói vài chuyện nhỏ nhặt của điện hạ, kỳ quái là…. Nếu là bình thường, mặc kệ thuộc hạ nói cái gì, chỉ cần là về điện hạ, hắn đều sẽ bào căn hỏi để một lần, nhưng hôm nay không có, chỉ hỏi chuyện của điện hạ và Thế tử. Theo ngu kiến của thuộc hạ, sợ là hoàng thượng biết chuyện gì, bắt đầu nghi ngờ, cho nên mới phái người đến hỏi.”

Kỳ Kiêu gõ nhẹ mặt bàn, một lúc lâu mới hỏi: “Lần này bọn họ đến, phân phó ngươi làm gì?”

Hoắc Vinh gật đầu: “Người nọ nói nghĩa phụ dặn dò ta, khiến ta thử kết giao với nha hoàn trong nội viện, xem xem có thể hỏi ra chuyện gì trong nội viện của điện hạ không.”

Kỳ Kiêu gật đầu: “Giang ĐỨc Thanh….” Giang Đức Thanh vội tiến lên, Kỳ Kiêu bình thản nói: “Thưởng.” Hoắc Vinh nghe thế nhẹ thở ra một hơi, dập đầu cầm ban thưởng lui xuống.

Giang Đức Thanh lo lắng, thấp giọng: “Đây là nói thế nào…. Hoàng thượng khẳng định đã nghi ngờ, làm sao hắn biết được? Trong phủ chúng ta còn có thám tử khác? Có cần lão nô lại tra một lần sao?”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Không cần, ngươi không nghe Hoắc Vinh nói sao, Phúc Hải Lộc khiến hắn đi làm thân với nha hoàn trong nội viện, có thể thấy được bọn họ còn chưa có người ở trong này, người trong viện ta đều là ngàn chọn vạn chọn mà ra, đều theo ta từ lâu, có thể yên tâm, đừng đa nghi, không cần khiến bọn họ chạnh lòng.”

Giang Đức Thanh càng lo lắng: “Vậy đến cùng làm sao mà ra ngoài ý muốn?!”

Kỳ Kiêu ngược lại không có lo lắng, hắn đã sớm biết một ngày này sớm muộn gì sẽ đến, trước kia còn có thể lấy Nhu Gia làm tấm mộc, somg thời gian này mười ngày có hơn ba ngày là đón Bách Nhận đến đây, mà nay Bách Nhận cơ hồ cùng mình như hình với bóng, hoàng đế không phải ngu ngốc, sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết. Có thể kéo dài đến hôm nay đã là may mắn. Kỳ Kiêu cười tự giễu, chỉ sợ cũng là vì hoàng đế quá mức tự phụ, hắn tự cho là hiểu rõ tính tình mình, nhất định không làm ra chuyện khác người như vậy.

Giang Đức Thanh thấy Kỳ Kiêu bình thản, không khỏi sốt ruột: “Điện hạ… này phải ứng phó thế nào? Phải nhanh nghĩ biện pháp khiến hoàng đế bỏ qua mới được.”

Kỳ Kiêu tựa gối mềm lắc đầu: “Không cần vội, lúc này làm gì chỉ có nghĩa là càng tô càng đen, không có lợi. Lúc trước lấy hôn sự của Nhu Gia để giao dịch với Bách Nhận, ta đã đoán trước sẽ có ngày này, không có việc gì…. Ta càng bình tĩnh, hắn cho dù có biết cũng phải theo giả vờ không biết.”

Giang Đức Thanh còn không rõ, nhíu mi: “Điện hạ nói vậy là sao? Nếu để hoàng thượng bắt này làm chuyện… còn không phải sẽ ồn cho cả triều đình đều biết sao.”

Kỳ Kiêu lắc đầu: “Trước không nói nam phong cũng không phải chuyện lạ gì, công công quên rồi? Lúc trước Kỳ Hòa cùng Kỳ Kỳ còn dám trao đổi luyến sủng đâu, ta dám khẳng định….” Kỳ Kiêu cười nhẹ, “Hắn nhất định sẽ im lặng không nói, chờ đến khi ta cưới thái tử phi mới để lộ ra.”

“Hiện giờ ồn ào đi ra, tuy thanh danh ta cũng bị tổn hại, nhưng dù sao cũng chỉ là việc nhỏ, chờ ngày sau khi đại hôn có người nhắc đến, chỉ cần một câu tuổi trẻ không chín chắn liền trôi qua, không ảnh hưởng việc lớn. Nhưng nếu chờ đến khi thành hôn lại làm lớn thì sao?” Kỳ Kiêu cười trào phúng, “Thêm mắm thêm muối nói một hồi, bên nhà thân gia khẳng định nhịn không được, đến lúc đó hôn nhân thất bại, việc ta thích nam nhân lại ồn ào đến cả thiên hạ đều biết, đây mới là thứ hoàng thượng muốn thấy. Yên tâm đi… bàn tính của hoàng thượng còn đánh vang hơn cả ta.”

Giang Đức Thanh càng nghe càng lo: “Nói như vậy… tuy rằng trước mắt không sao, nhưng đến khi Thái tử cưới thái tử phi sẽ rắc rối lớn!”

Nếu thật hoàng thượng xem Bách Nhận là con bài chưa lật, nghĩ muốn phá hủy hôn sự của mình thì tốt rồi, Kỳ Kiêu cười lạnh một tiếng, cưới thái tử phi? Khiến hắn chờ đi.

Kỳ Kiêu an ủi Giang Đức Thanh: “Này về sao lại nói, việc hiện tại là phải làm rõ, chuyện của ta cùng Bách Nhận, hoàng đế làm sao mà biết được? Nếu hắn chỉ là chú ý việc nhỏ mà nhận ra, vậy hắn sẽ không đột nhiên sai người đến hỏi như vậy, này khẳng định là có ai nói cái gì. Thôn trang bên kia quá lớn, tra từng người một, cần phải tìm cho ra ai để lộ.”

Giang Đức Thanh cũng hiểu, gật đầu: “Vâng… nếu thật có người như vậy, thật khiến người ngủ cũng không an ổn.”

Kỳ Kiêu đứng dậy, đi về phòng ngủ.

Trong noãn các, Bách Nhận mơ mơ màng màng, nghe tiếng bước chân Kỳ Kiêu, miễn cưỡng mở mắt: “Điện hạ? Có chuyện gì vậy?”

Kỳ Kiêu cởi áo ngoài, ngồi lên giường thuận miệng: “Bên thôn trang sai người đến hỏi, mùa xuân này đưa đến phủ ngươi, hay là đợi vụ hè thu sau mới đưa, ta phân phó, từ hôm nay trở đi, thôn trang kiếm được cái gì toàn bộ đưa đi phủ ngươi, chờ về phủ nhớ tính kỹ lại, hôn sự cần dùng nhiều lắm, nếu không đủ nhớ nói cho ta.”

Trong lòng Bách Nhận ấm áp, thấp giọng: “Ta… ta thay Nhu Gia cảm tạ điện hạ.”

Kỳ Kiêu nhướng mày, ôm lấy người nhéo mặt: “Thay Nhu Gia? Ta vì Nhu Gia sao?”

Bách Nhận cười gật đầu: “Biết, là vì ta.” Kỳ Kiêu cũng cười: “Được rồi, đứng lên đi, tối hôm qua không phải nói hôm nay muốnhồi phủ chuẩn bị đại hôn sao.”

Bách Nhận gật đầu, cùng Kỳ Kiêu thân mật một lát mới bò lên, hắn nhoài người với tay đến khay cạnh giường muốn lấy trung y mới, Kỳ Kiêu nhìn hắn lao lực, xoay người thay hắn lấy đến, ánh mắt lơ đãng đảo qua cổ tay Bách Nhận, trong lòng run lên.

Bách Nhận vẫn không phát hiện, thấy Kỳ Kiêu vẫn nhìn hắn, có chút ngượng ngùng cười: “Ta thay quần áo.”

Kỳ Kiêu sủng nịch xoa đầu hắn: “Thay đi, trên người ngươi còn chỗ nào ta chưa thấy sao?”

Mặt Bách Nhận phiếm hồng, nói đến cùng da mặt hắn mỏng, thấy Kỳ Kiêu không có ý muốn tránh đi đành phải xoay lưng lại đổi quần áo, chờ Bách Nhận mặc trung y xong Kỳ Kiêu mới gọi nha hoàn vào, bọn họ đã chờ ở ngoài từ lâu, nghe Kỳ Kiêu gọi liền lần lượt đi vào, hầu hạ Kỳ Kiêu Bách Nhận rửa mặt chải đầu. Khóe mắt Kỳ Kiêu vẫn nhìn chăm chăm Bách Nhận, đến khi thấy Bách Nhận rửa tay, Kỳ Kiêu hiểu ra, hóa ra là chỗ này ra vấn đề.

Hai vệt dây kia không dễ khiến người khác chú ý, so với vết thương lần trước cãi nhau quả thật không là gì, hai người đều không để bụng. Bách Nhận không cảm thấy đau, Kỳ Kiêu cũng không thoa thuốc cho hắn, chỉ cho rằng qua mấy ngày thì tốt rồi, không nghĩ tới…. Kỳ Kiêu nhẹ thở dài, mấy ngày này qua rất suôn sẻ, chuyện suy tính thì thành, lại thua bởi vô ý, Hàn Văn Công không nói sai a.

Bách Nhận thấy Kỳ Kiêu luôn nhìn mình thì khó hiểu, lại nhìn nhìn cổ tay, cười: “Không có gì, sắp lành rồi.”

Kỳ Kiêu gật đầu: “Phải.”

Sau khi dùng bữa sáng, Kỳ Kiêu phân phó Thuận Tử đưa Bách Nhận về phủ, chân trước vừa đưa người đi, người trong cung liền tới.

Kỳ Kiêu sớm có chuẩn bị, nhìn Phúc Hải Lộc cười: “Chuyện gì mà vất vả Phúc công công phải tự mình đi thế này?”

Phúc Hải Lộc cười như Phật Di Lặc vậy, rất khách khí: “Đến chỗ Thái tử điện hạ, làm sao dám nói là vất vả? Không có chuyện gì to tát, không phải trước đó mấy ngày điện hạ đi giám sát vụ xuân sao, vừa đi liền đi lâu như vậy, trong lòng hoàng thượng không khỏi lo lắng, khổ nỗi hôm qua lại là sinh nhật của Huệ lão vương gia, quá bận rộn, hoàng thượng chưa cùng điện hạ nói được bao nhiêu, cho nên muốn gọi điện hạ tiến cung một chuyến, phụ tử trò chuyện một hồi.”

Kỳ Kiêu gật đầu: “Được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mía Lao về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 117 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Sưu tầm và 34 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.