Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 03.06.2018, 02:00
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2903 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 73
Chương 33: Kiếp sau vẫn muốn gặp được anh

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Lời Editor: Chương này dài dã man luôn, bản dịch Việt là 4200 từ lận đó TT _ TT Các nàng có thương ta và ủng hộ ta thì nhiệt tình comment và tặng sao nhaaaa <3

*

Mẹ Tưởng bảo: "Tiểu Ngũ cũng chẳng vừa chút nào, con nói xem, biết rõ con kiêng kỵ nhất là Lục Duật Thành cùng Cố Hằng, thế mà chú con còn cố ý khiến con ngột ngạt!"

Chợt, lời bà xoay chuyển: "Nhưng nếu mẹ là tiểu Ngũ, mẹ cũng sẽ bắt lấy cơ hội này, hung hăng đạp con một cước, ai bảo bình thường con cứ khiến người khác khó chịu chứ. Ví dụ xương máu này chính là để nói cho con biết: Ra ngoài lăn lộn thì trước sau gì cũng phải trả nợ! Cho dù là người đẹp trai ngất trời như con cũng không phải ngoại lệ! Con trai à, bớt sống lỗi đi nhé! Tạm biệt (Biểu tượng hẹn gặp lại) !"

Tưởng Bách Xuyên: "...."

Mẹ Tưởng vừa cúp điện thoại thì bố Tưởng lại gọi đến.

Không cần nghĩ cũng biết ông gọi tới để chế nhạo anh.

Tưởng Bách Xuyên bấm ngắt chẳng chút do dự, sau đó trực tiếp tắt máy.

*

Sau khi Tưởng Bách Xuyên tắt máy, anh nhét di động vào ngăn kéo, mắt không thấy tâm không phiền.

Bần thần nhìn màn hình vài giây, anh bắt đầu xử lý e-mail.

Mặc dù không phải tới công ty, nhưng anh vẫn còn một đống e-mail chồng chất ở đó.

Mãi đến khi ngửi thấy mùi thơm ngát của sữa đậu nành cùng bánh quẩy, Tưởng Bách Xuyên mới ngẩng đầu lên.

Tô Dương bưng bát sữa nóng hổi, trong tay cầm mấy chiếc bánh quẩy giòn giòn vàng ươm, cô giương cằm, nhếch miệng: "Cho anh thèm chết luôn."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh bật cười không tiếng động, buông con chuột, nhận sữa đậu nành trong tay cô: "Em cứ tùy tiện làm chút đồ ăn là được, trời lạnh thế này thì không cần phải chạy xa để mua bữa sáng đâu."

"Đã ba tháng anh chưa ăn món này rồi còn gì."

Tô Dương bọc bánh quẩy trong một chiếc màng bọc thức ăn sạch sẽ, chấm xuống sữa đậu nành ở trong bát, nhanh tay đưa tới bên miệng Tưởng Bách Xuyên: "Anh mau ăn đi, nếu mềm quá thì sẽ không thơm nữa đâu."

Tưởng Bách Xuyên cắn một miếng, món ăn vẫn mang hương vị như xưa.

Anh chỉ thích sữa đậu nành cùng bánh quẩy ở cửa hàng này, sau khi công tác về, Tô Dương sẽ đặc biệt lái xe đi mua cho anh.

Tưởng Bách Xuyên thuận miệng hỏi: "Lúc em đi mua đồ, có ai nhận ra em không?"

Vừa muốn nói không, Tô Dương lại nuốt xuống lời đã đến bên khóe môi, cô lập tức chế nhạo một tràng dài: "Nhận ra chứ, đương nhiên là nhận ra rồi. Ông chủ tiệm nói: Ái chà chà, đây chẳng phải là bà xã của Tưởng Bách Xuyên sao, đến đây đến đây, nể mặt Tưởng Bách Xuyên, sữa đậu nành cùng bánh quẩy sẽ miễn phí cho cô!"

Anh dùng sức bóp một cái ở bên hông cô, "Em muốn ăn đòn phải không!"

Tô Dương cười ha ha.

Ăn xong bữa sáng, bọn họ liền đi trung tâm thương mại.

Trên đường đi, Tô Dương hỏi anh: "Anh đã nghĩ xem năm nay nên tặng gì cho Lâm Lâm chưa?"

"Anh còn chưa kịp nghĩ. Em thấy tặng gì thì phù hợp?" Tưởng Bách Xuyên vẫn nhìn về con đường ở phía trước, thỉnh thoảng sẽ bớt chút thời gian liếc cô một cái.

Tô Dương chống tay trên cửa sổ xe, ngẫm nghĩ hồi lâu.

Lâm Lâm chẳng thiếu cái gì, người nhà đều rất chiều cô bé.

Chợt, cô quay đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên: "Ôi chao, hay là chúng ta đưa ba tấm vé xem phim cho con bé, để Diệp Đông cùng Giang Phàm dẫn con bé đi xem phim?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Được đấy."

Tô Dương nhanh chóng lấy di động ra, bắt đầu xem xem gần đây có bộ phim thiếu nhi hay nào không. Kỳ thực, đối với Lâm Lâm mà nói, phim hay hay không cũng chẳng quan trọng bằng việc có thể trải qua lễ Giáng Sinh cùng cả bố lẫn mẹ.

Diệp Đông cùng Giang Phàm đều là người có tính cách quật cường. Lần trước gặp Lâm Lâm, cô nghe con bé nói đã lâu chưa được đi chơi cùng bố mẹ.

Đại khái cả hai người bọn họ đều ngầm cố chấp, không ai chịu nhượng bộ vì ai.

Sau khi đặt vé xong,  Tô Dương nghiêng đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên: "Tặng vé xem phim thôi thì không đủ, chúng ta mua thêm một hộp búp bê Barbie cho con bé nhỉ?"

"Được, cứ làm theo ý em đi."

Lúc chờ đèn đỏ, Tưởng Bách Xuyên mở hộp chứa đồ, lấy ra một tờ giấy và bút, đưa cho Tô Dương, "Em viết nguyện vọng Giáng Sinh năm nay của em lên đây nhé."

Tô Dương cầm tờ giấy, nhìn rồi cười: "Em cũng đâu phải con nít nữa, làm gì có nguyện vọng nào."

Đoạn cô ngẫm nghĩ: "Không đúng, nguyện vọng của em đã được thực hiện rồi."

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô: "Em có nguyện vọng gì thế?"

Tô Dương nói: "Được trải qua lễ Giáng Sinh cùng anh."

Đèn xanh sáng lên, Tưởng Bách Xuyên bắt lấy tay cô, đặt lên tay lái.

Ô tô thong thả đi về phía trước.

Bên ngoài xe, khắp phố phường tràn ngập không khí nghỉ lễ náo nhiệt.

Trong xe yên tĩnh nhưng không cô quạnh.

Khi xe đi ngang qua công viên, Tô Dương chỉ về phía bên kia: "Anh còn nhớ hôm chúng ta dành cả buổi chiều ôm hôn nhau trong đây không, sau đó miệng về tê vừa sưng nữa chứ."

Nói xong, Tô Dương không khỏi bật cười.

Khi đó thực đúng là thú vị, hai người hôn nhiều cỡ nào cũng cảm thấy không đủ.

Một nơi an tĩnh, một cái ghế dài, họ ngồi cả ngày cũng không cảm thấy chán.

Tưởng Bách Xuyên nửa cười nửa không: "Anh đã bao giờ buồn nôn như thế đâu?"

Tô Dương hừ hừ hai tiếng, nhắm mắt lại: "Không biết xấu hổ."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Sau đó, anh dừng xe ở bãi đỗ ngoài công viên.

Tô Dương kinh ngạc nhìn anh: "Anh ngừng ở đây làm gì?"

Tưởng Bách Xuyên cởi dây an toàn: "Anh muốn đi xem xem cái ghế kia còn ở đó hay không."

Tô Dương cười, lập tức xuống xe.

Cô đã đi ngang qua nơi này vài lần, thậm chí còn từng muốn đi xem thử, nhưng mỗi lần không có anh đi cùng, cô lại cảm thấy rất mất mát, nên đành từ bỏ ý niệm ấy.

Vào giờ này, công viên vẫn còn rất náo nhiệt.

Phần lớn là những người cao tuổi đang tập thể dục buổi sáng, khiêu vũ có, đánh thái cực quyền cũng có, thậm chí có người còn luyện giọng với mặt hồ, thỉnh thoảng cũng có những cặp đôi trẻ tuổi đi dạo.

Cái ghế dài bọn họ từng ngồi trước kia hiện đang bị một cặp chiếm giữ, bọn họ liền dạo qua nơi khác.

Tưởng Bách Xuyên chỉ lề đường đá cạnh con đường nhỏ: "Em có muốn thử đi lại lần nữa không?"

Thì ra anh đều nhớ rõ.

Trước kia, mỗi lần vào công viên, cô sẽ không đi tử tế mà nhất định phải nghiêng nghiêng ngả ngả đi trên lề đường đá nhỏ hẹp này.

Lúc này, cô vừa nhảy lên, Tưởng Bách Xuyên liền đưa tay cho cô theo thói quen.

Tô Dương cầm tay anh, chậm rãi bước về phía trước.

Cô chợt hất cằm về phía một nhóm người cao tuổi đang đánh Thái Cực quyền cách đó không xa, hỏi Tưởng Bách Xuyên: "Anh nói xem, đợi tới khi chúng ta già như bọn họ, chúng ta sẽ làm gì? Em đi khiêu vũ ở quảng trường, còn anh thì đánh Thái Cực quyền chăng?"

Nói xong, chính cô cũng vui vẻ bật cười.

Thật sự là không nỡ nhìn một màn kia.

Tưởng Bách Xuyên cũng cười, có lẽ là vì đang suy nghĩ tới cảnh tượng kia như cô.

Một lát sau, anh nói: "Đến lúc đó, anh sẽ cùng em đi hết quốc lộ 66, em muốn chơi bao lâu thì chơi."

Trái tim Tô Dương ấm áp, cô nhảy xuống khỏi đường đá, vòng tay qua cổ anh, đôi mắt chăm chú nhìn anh.

Cô hơi hơi thở dài: "Em chẳng muốn già đi chút nào."

Tưởng Bách Xuyên vuốt ve mái tóc dài của cô, cười nhẹ: "Chẳng ai muốn già đi cả, nhưng không ai là không già đi."

Tô Dương nhìn vào mắt anh, "Bọn họ đều nói sau khi chết đi, con người sẽ phải qua sông Nại Hà, phải uống canh Mạnh Bà, không nhớ rõ chuyện cũ trước kia nữa, rồi bắt đầu kiếp sau của mình."

"Tưởng Bách Xuyên, anh nói xem... Kiếp sau em phải đi đâu mới có thể tìm được anh?"

Cô siết chặt hai tay, "Khi em không ngủ được thì sẽ nghĩ liệu có biện pháp nào để em không phải uống bát canh kia không, em sẽ không cần phải quên anh đi... Sau đó, kiếp sau em lại đi tìm anh, cho dù anh ở xa cỡ nào em cũng sẽ đi tìm."

Tưởng Bách Xuyên thở sâu một hơi, đưa tay lau nước mắt cho cô: "Em nghĩ bậy bạ gì đấy."

Anh xoa đầu cô: "Không cho phép em suy nghĩ lung tung nữa."

Tưởng Bách Xuyên gỡ tay cô trên cổ anh xuống, mười ngón tay đan xen, anh đột nhiên siết chặt, bàn tay Tô Dương bị anh kẹp đau, cô hô lên: "Ai nha, đau chết em rồi! Thả ra mau!"

Cô vừa kêu vừa nhấc chân đá anh hai cái.

Sau khi thu hút sự chú ý của cô khỏi nỗi buồn, Tưởng Bách Xuyên mới buông cô ra, xoay người vỗ vỗ ống quần: "Em không thể nhẹ chân một chút sao."

Tô Dương vẫn chưa hết giận, đưa tay đấm anh mấy cái, trợn trắng mắt với anh.

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ cười cười, ôm cô vào lòng, "Sao mà em cứ như con nhím thế."

Anh cúi đầu hôn nhẹ lên khóe môi cô, "Chúng ta đi trung tâm thương mại thôi."

Đến bãi đỗ xe ngầm của trung tâm thương mại, Tô Dương lại không muốn xuống.

Cô cảm thấy vừa mới công khai quan hệ vào hôm qua mà hôm nay đã  xuất hiện ở nơi công cộng chẳng e dè hình như không hay lắm. Cho dù có nghi vấn tình cảm, cô cũng không muốn phơi bày cuộc sống riêng tư của mìnhtrước tầm mắt quần chúng một cách quá trớn.

Tưởng Bách Xuyên chiều theo ý cô, cô không muốn xuống, anh để cô ở lại trên xe chơi di động, một mình anh xuống xe đi mua đồ.

Tô Dương đang xem bát quái có liên quan tới bản thân thì Đinh Thiến gọi đến.

Cô kéo nút trả lời: "Không phải đi làm vào buổi sáng mà không rúc vào chăn ngủ, hiếm có đó nha."

Đinh Thiến xì một tiếng: "Từ hôm nay trở đi, chị đây sẽ thay đổi một diện mạo mới, thề sẽ giảm 30 cân trong vòng ba tháng, chỉ sợ tới lúc đó lại đẹp tới mức dọa cậu khóc!"

Tô Dương nhịn không được mà cười ha hả, bởi vì từ khi quen biết cô, không có ngày nào là Đinh Thiến không nhắc đến chuyện giảm béo này mấy lần, kết quả là cô nàng còn ăn nhiều hơn bất kỳ người nào khác.

Đinh Thiến chỉ biết mình không thể trao đổi với một người nông cạn như vậy, cô trở lại chuyện chính: "Mình gọi điện không phải để tán gẫu với cậu đâu, mình vừa nhận được một cú điện thoại từ đài phát thanh và truyền hình, người gọi tên Doãn Nặc, nói muốn nhờ cậu chụp ảnh cưới giúp cô ấy."

Tô Dương cự tuyệt chẳng chút do dự: "Cậu từ chối giùm mình đi, không thương lượng gì hết. Có tiền lệ này rồi, nếu về sau ngày nào cũng có người tới tìm mình chụp ảnh cưới, thế thì mình còn mở phòng làm việc cái gì nữa, trực tiếp mở studio ảnh cho xong. Nếu sau này còn những chuyện như vậy thì cậu cứ trực tiếp từ chối nhé."

Đinh Thiến nói nhiều một câu: "Nghe nói gia thế của vị Doãn Nặc này rất không bình thường."

Tô Dương lại chẳng rung động chút nào: "Cho dù gia thế của cô ta là gì, mình cũng sẽ không nhận việc này, nếu nhỡ nhận một cái thì sau này mình không thể nào hợp tình hợp lý từ chối người khác. Dù sao cũng đều là chuyện đắc tội với người, còn không bằng làm trước để sau này đỡ phải phiền lòng."

Đinh Thiến không nói thêm gì nữa, dặn cô mấy ngày nay tận lực không ra ngoài, chờ cơn sốt trên mạng qua đi rồi mới tiếp tục làm việc.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Tô Dương tiếp tục xem bát quái.

Sau một hồi, Tưởng Bách Xuyên trở về, đưa cho cô một ly nước dưa hấu.

Trong xe có mở hệ thống sưởi, vừa lúc cô cũng ngại nóng, Tô Dương cầm ly nước dưa hấu, hôn mấy cái lên môi anh: "Cảm ơn ông xã nhé."

"Em ngồi vững rồi hẵng uống."

Tưởng Bách Xuyên thắt dây an toàn, bắt đầu nổ máy.

Khi xe đang chạy trên đường, Tưởng Bách Xuyên mới nhớ hôm nay là thứ sáu, Lâm Lâm còn đang học ở trường.

Tô Dương cũng vỗ đầu một cái: "Đúng là hồ đồ quá rồi, được nghỉ ở nhà một cái là hai chúng ta cũng nghĩ hôm nay cả thế giới đều nghỉ ngơi."

Cô lại hỏi anh: "Làm sao bây giờ? Hay là đợi con bé tan học rồi đưa vé xem phim?"

Tưởng Bách Xuyên nói khi nào trời nhá nhem sẽ trực tiếp đưa đến nhà Giang Phàm.

Bây giờ còn chưa tới giữa trưa, vì không có chuyện gì làm nên bọn họ tạt qua cửa hàng Ông Nội Khoai Lang.

Sau khi bố mẹ Tô biết hai người đã công khai chuyện hôn nhân thì vui tới mức không ngậm được miệng.

Tưởng Bách Xuyên nói chuyện phiếm cùng bố Tô ở tầng dưới, Tô Dương cùng mẹ ở trong phòng bếp tầng trên làm cơm.

Không tránh được một màn càm ràm của mẹ Tô: "Đồng Đồng, hiện tại con cùng Tưởng Bách Xuyên đã công khai rồi, sau này trong công việc nhớ đừng quá gần gũi với đồng nghiệp nam, nếu bị truyền lên mạng thì không tốt đâu. Bố mẹ biết con là đứa trẻ thế nào, nhưng thân thích bên nhà chồng con lại không biết, mà cho dù họ có biết, nếu bạn bè họ nghị luận thì cũng không đẹp mặt."

Mẹ Tô bắt đầu cọ nồi.

"Gia đình bình thường như nhà ta thì không sao, nhưng bọn họ thì khác, bọn họ có thế giới của riêng mình, chú ý nhất đến vấn đề mặt mũi."

Nhìn Tô Dương đang nhặt rau mà chẳng có chút vẻ để ý nào, mẹ Tô thở dài: "Con có đang nghe không đấy?"

Tô Dương cười: "Nghe chứ nghe chứ, mẹ tiếp tục đi ạ."

Mẹ Tô lắc đầu, không nói thêm gì nữa mà nhắc tới chuyện buôn bán mấy ngày gần đây với Tô Dương, nói càng ngày càng có nhiều người tới mua khoai lang.

Sau đó, bà vẫn không quên dặn dò Tô Dương bớt nhận thêm việc, chú ý tới trong nhà hơn.

Ý ngầm chính là, nhanh chóng sinh con.

Mãi cho đến 4 giờ chiều bọn họ mới rời khỏi cửa hàng, đi đến nhà Giang Phàm.

Trên đường đi, Giang Phàm gửi tin nhắn qua, nhắc Tưởng Bách Xuyên đừng quên cuộc họp trực tuyến tối nay.

Tưởng Bách Xuyên đáp: [Tôi biết rồi. Khi nào cô về đến nhà? Tôi và Tô Dương sẽ ở đó trong 20 phút nữa.]

Giang Phàm đoán bọn họ muốn tặng quà giáng sinh cho Lâm Lâm nên nhanh chóng trả lời: [Tôi đang trên đường, sắp về nhà rồi.]

Gần tới giờ hẹn, bọn họ đã ở dưới tiểu khu.

Khi Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương xuống xe, Lâm Lâm bước dài xông tới, "Chú Tưởng!"

Tưởng Bách Xuyên cười yếu ớt, vốn định xoay người tiêp cô bé, nào biết cô bé đột nhiên thay đổi phương hướng, trực tiếp nhào vào lòng Tô Dương.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lâm Lâm ôm Tô Dương: "Chị Đồng Đồng, em nhớ chị chết đi được, chị có nhớ em không."

Cô bé còn nũng nịu cọ cọ trong lòng Tô Dương.

Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên đã sớm quen với cách gọi vai vế khác thường này, bởi mỗi khi dặn cô bé sửa miệng, lần sau cô bé vẫn gọi như vậy.

Tưởng Bách Xuyên giật nhẹ bím tóc của cô bé, đùa giỡn: "Đã lâu không gặp nhau, con không có gì muốn nói với chú sao?"

Lâm Lâm nghiêng đầu, chớp chớp mắt: "Có chứ ạ, nhưng hình như cũng không có ạ."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Trẻ con thời này đều nói chuyện nghệ thuật như vậy sao?

Lâm Lâm hỏi anh: "Chú Tưởng, năm cháu 11 tuổi, cháu có tới Hồng Kông cùng ông bà ngoại để xem triển lãm ảnh chụp của chị Đồng, vì sao cháu không thấy chú? Ngay cả mẹ cháu cũng đi nữa, chỉ có mỗi chú là không ở đó thôi."

Tưởng Bách Xuyên ngừng lại, ý cười trên mặt phai nhạt không ít, lần triển lãm ảnh đó có ý nghĩa không tầm thường với Tô Dương, nhưng bởi vì sức khỏe nên anh mới bỏ lỡ.

Trong điện thoại, anh có thể nghe ra sự mất mát, thậm chí là sự khổ sở của cô.

Nhưng khi ấy anh đang nằm trên giường bệnh, không thể nào đi qua.

Sau đó, cô cũng không nói tới lần triển lãm kia nữa, thế nên vào lần gặp mặt đầu tiên sau 3 tháng tách biệt, cô mới không quá nhiệt tình với anh, thậm chí còn không được tự nhiên trong mấy ngày chung đụng.

Tuy cô chưa nói gì, cũng tỏ vẻ không sao cả, nhưng anh biết trong lòng cô vẫn luôn để bụng chuyện này.

Trong khoảng thời gian này, bọn họ vẫn luôn ở cạnh nhau, cô cũng xem như vui vẻ, chút để bụng ấy đã sớm biến mất. Nếu không phải Lâm Lâm nhắc lại việc này, chính anh cũng suýt quên mất.

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt với Lâm Lâm: "Khi ấy chú rất bận nên mới để mẹ con tới thay."

Lâm Lâm dẩu miệng: "Người lớn đều nói là bận rộn, bố cũng thế, mỗi lần nói bố cùng ra ngoài chơi với cháu và mẹ, bố đều nói mình bận. Người lớn thật chẳng thú vị chút nào."

Tô Dương kịp thời cắt đứt đoạn đối thoại không quá vui vẻ này, cô ôm Lâm Lâm một cái: "Chao ôi, hình như con nặng hơn trước một chút rồi đấy."

Lâm Lâm bác bỏ: "Là do phải mặc nhiều quần áo vào mùa đông mà!"

Tô Dương bật cười, mới lớn chừng này đã thích cái đẹp.

Thừa dịp Giang Phàm còn đang đỗ xe, chưa đi qua đây, cô nhỏ giọng nói với Lâm Lâm: "Dì có mua ba tấm vé xem phim cho con này, tối mai con để bố mẹ cùng đi xem, được không? Dì sẽ lập tức gửi thôn tin vé vào máy của con."

Lâm Lâm kích động dậm chân, ngay cả bộ búp bê Barbie mà Tưởng Bách XUyên đưa cho cô bé cũng không khiến cô bé hưng phấn bằng.

Sau khi Giang Phàm đỗ xe xong rồi bước qua, bọn họ hàn huyên vài câu rồi tách ra vì Tưởng Bách Xuyên còn phải về mở cuộc họp trực tuyến.

Trên đường về, Tưởng Bách Xuyên quét mắt qua Tô Dương, đúng lúc cô cũng đang nhìn anh.

Hai người đều nở nụ cười.

Tưởng Bách Xuyên nói: "Sau khi về anh sẽ nói cho em một chuyện."

Tô Dương: "Chuyện gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Lý do vì sao anh không đến buổi triển lãm ấy."

Tô Dương cũng không giấu diếm: "Đoạn thời gian kia, em vẫn luôn nghi thần nghi quỷ... Em cảm thấy anh không còn yêu em như trước nữa..." Thậm chí còn có khả năng anh đã thích người phụ nữ khác.

Buổi triển lãm ảnh chụp của cô, anh không đi.

Sau khi buổi triển lãm kết thúc, cô muốn gặp anh, anh lại uyển chuyển cự tuyệt.

Tưởng Bách Xuyên đưa tay sờ mặt cô: "Em đừng đoán mò nữa, không phải như em nghĩ đâu."

Tô Dương "Ừ" một tiếng, hiện tại anh đang lái xe nên cô sẽ không hỏi nhiều.

Đến cửa tiểu khu, Tô Dương bảo anh dừng ở bên đường một chốc: "Để em vào siêu thị mua chút rau quả tươi mới, tối nay làm vài món sở trường cho anh ăn, anh về nhà họp trước đi."

Sau khi thả Tô Dương xuống, Tưởng Bách Xuyên lái xe vào tiểu khu.

Lúc này, anh không ngừng ô tô dưới bãi đỗ xe ngầm mà trực tiếp dừng ở bãi đỗ lộ thiên.

Sau khi xuống xe, vừa đi vài bước liền nghe thấy có người gọi mình ở sau lưng: "Bách Xuyên!"

Tưởng Bách Xuyên ngừng chân xoay người, không ngờ đó lại là bố Tưởng.

Anh bước nhanh về phía ông, nếu không có chuyện gì lớn thì rất ít khi bố Tưởng qua đây.

"Bố, sao bố lại đến thế?"

Bố Tưởng đẩy cửa xuống xe, không trả lời anh mà hỏi lại: "Con vừa từ ngoài về à?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu.

Khi bố Tưởng nói chuyện trực diện với anh, ông đều rất nghiêm túc, hiếm khi nào đùa giỡn.

Chỉ ở trong điện thoại, ông mới cho phép bản thân chế nhạo, đả kích anh.

Bố Tưởng xoay người, lấy một bình giữ nhiệt từ ghế sau rồi đưa cho anh: "Mẹ con nghe nói mấy hôm nay các con để người giúp việc nghỉ, mà các con cũng không biết làm món mặn, nên đã làm cá xào dấm, vừa lúc bố có việc phải qua đây nên tiện đường đưa qua luôn."

Tưởng Bách Xuyên giật mình, Tô Dương thích nhất là món cá xào dấm. Trước đây anh còn từng cùng học với mẹ, nhưng mùi vị vẫn không thể giống như bà làm.

Anh đưa tay nhận lấy.

Bình giữ nhiệt vốn rất nhẹ, nhưng lúc này anh chỉ cảm thấy nó nặng tựa ngàn cân.

Giống như khi còn bé, vào ngày khai giảng đầu tiên, bố đưa anh tới trường học, đưa túi sách cho anh, xoa đầu anh, nói: Con chơi vui vẻ nhé.

Đúng, chính là chơi vui vẻ, mà không phải những lời căn dặn như gắng học thật giỏi, nghe lời thầy cô.

Trong ba mươi hai năm cuộc đời của anh, nếu nói đến người mà anh thần tượng, cũng chỉ có người bố hai bên mai tóc đã hơi bạc trắng ở trước mặt này là thần tượng của anh, chưa bao giờ thay đổi.

Mấy năm nay, ông như một ngọn núi lớn, nguy nga sừng sững.

Là ông đã cho anh sự tự tin, sự đảm đương, sự cứng cỏi cùng nghị lực.

Tưởng Bách Xuyên nhìn về phía bố mình: "Bố vào nhà ngồi chơi một lát nhé."

Bố Tưởng khoát tay, "Bố không lên đâu, ông con nhất định muốn ăn mì sốt tương, lúc bố đi mẹ đang làm rồi, giờ về cũng đúng lúc ăn cơm." Đoạn lại hỏi, "Tô Dương đâu?"

"Cô ấy đi siêu thị mua thức ăn rồi ạ."

Bố Tưởng gật đầu, "Con lên đi, bố cũng về đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Mấy ngày nữa con sẽ về thăm ông."

Bố Tưởng "Ừ" một tiếng, xoay người ngồi lên xe.

Cửa xe đóng lại.

Mấy giây sau, cửa sổ phía sau lại hạ xuống.

Tưởng Bách Xuyên cho rằng ông còn có chuyện gì khác.

Bố Tưởng nhìn anh, "Tưởng Bách Xuyên, sau này con đừng gọi cho bố nữa, con có gọi cũng không gọi được đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "??"

Bố Tưởng: "Bởi vì bố đã kéo con vào sổ đen rồi."

Nói xong, ông nâng cửa sổ xe lên.

Chiếc xe màu đen chậm rãi rời đi.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Chỉ vì buổi sáng anh cúp điện thoại của ông nên ông liền trực tiếp kéo anh vào sổ đen sao?

Tưởng Bách Xuyên nhìn chiếc xe đã biến mất trong màn đêm, lại cúi đầu nhìn bình giữ nhiệt trong tay.

Vừa rồi anh đã nói gì nhỉ?

Nói ông là một ngọn núi lớn, nguy nga sừng sững.

Hiện tại nhìn lại, kỳ thực cũng chỉ là một sườn đất nhỏ cao hai, ba mét mà thôi.

Editor: Đấy cái hiểu lầm to đùng ngã ngửa thế này, bảo sao đầu truyện nặng nề :))

"Chỉ ở trong điện thoại, ông mới cho phép bản thân chế nhạo, đả kích anh."

Ban đầu mình nghĩ, ồ hóa ra bố mẹ Tưởng cũng có điểm dừng.

Sau đó... "Bố Tưởng: "Bởi vì bố đã kéo con vào sổ đen rồi."

Mình nhầm to rồi :)))))))))))))))))))))



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.06.2018, 15:11
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2903 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 61
Chương 34: Lần đầu thất tín với người khác vì cô

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Ai muốn xem anh Tưởng mất nết? :) Chương này chính là dành cho các bạn!!!

Cảm ơn các bạn đã và đang vote cho mình, đặc biệt là những độc giả mới đọc gần đây, vote từng chương một luôn :"> Mình vui lắmmmmmm. Mọi người đọc truyện vui vẻ nhaaa <3

*

Bố Tưởng nhìn anh, "Tưởng Bách Xuyên, sau này con đừng gọi cho bố nữa, con có gọi cũng không gọi được đâu."

Tưởng Bách Xuyên: "??"

Bố Tưởng: "Bởi vì bố đã kéo con vào sổ đen rồi."

Nói xong, ông nâng cửa sổ xe lên.

Chiếc xe màu đen chậm rãi rời đi.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Chỉ vì buổi sáng anh cúp điện thoại của ông nên ông liền trực tiếp kéo anh vào sổ đen sao?

Tưởng Bách Xuyên nhìn chiếc xe đã biến mất trong màn đêm, lại cúi đầu nhìn bình giữ nhiệt trong tay.

Vừa rồi anh đã nói gì nhỉ?

Nói ông là một ngọn núi lớn, nguy nga sừng sững.

Hiện tại nhìn lại, kỳ thực cũng chỉ là một sườn đất nhỏ cao hai, ba mét mà thôi.

*

Tưởng Bách Xuyên cầm bình giữ nhiệt, còn chưa đi tới bậc thềm của tòa nhà, một tiếng "Tưởng Bách Xuyên" lại truyền đến.

Anh quay đầu, nhíu chặt lông mày, không kiên nhẫn nhìn chằm chằm người vừa tới.

Kiền Cẩn đến gần, đôi mắt sưng đỏ ướt đẫm.

Cô ta nhìn anh mà không nói gì, tựa như đang chất vấn.

Tưởng Bách Xuyên nhìn cô ta vài giây, tuy cách xa hai mét nhưng anh vẫn có thể ngửi thấy mùi rượu trên người cô ta.

Không có thời gian để dài dòng cùng cô ta, anh xoay người rời đi.

"Tưởng Bách Xuyên! Anh có cần phải xát muối lên vết thương của em như vậy không! Chuyện cũng đã qua rồi, vì sao anh cứ níu chặt không buông thế! Anh đang đùa giỡn em đấy à! Chiều hôm qua vừa làm sáng tỏ quan hệ hôn nhân, tối nay anh lại không ngừng thông báo với thế giới, cứ như sợ người khác không biết Tô Dương là vợ anh không bằng!"

Kiều Cẩn nói xong, nước mắt lại lăn trên gò má.

"Anh quá khi dễ người! Anh không định cho em một con đường sống!"

Tưởng Bách Xuyên nhíu mày, không để ý tới cô ta, tiếp tục bước về phía trước.

Kiều Cẩn chợt chạy về phía anh, muốn ôm lấy anh từ phía sau.

Nghe thấy tiếng bước chân dồn dập, Tưởng Bách Xuyên phản ứng cực nhanh, xoay người một cái, đưa tay giữ cô ta tại chỗ, "Kiều Cẩn, cô muốn làm gì vậy! Cô có cần phải biến mình thành người thấp hèn như vậy không!?"

Bả vai Kiều Cẩn bị anh bóp phát đau, nước mắt rơi như mưa, không biết là vì sự đau đớn của thân thể hay là vì nỗi đau ở trong lòng.

Mượn ba phần say rượu, Kiều Cẩn bắt đầu phát điên: "Tưởng Bách Xuyên, em sai rồi, anh đừng nóng giận được không. Trước đây dù giận em cỡ nào anh cũng đâu đối xử với em như thế."

Cô ta nghẹn ngào: "Không phải em cố ý muốn nhằm vào Tô Dương, nhưng  khi thấy anh đối xử tốt với cô ấy, em sẽ không nhịn được mà ghen ghét ở trong lòng. Tưởng Bách Xuyên, em cũng thích anh mà, em còn biết anh sớm hơn cả Tô Dương, lại còn là người thích anh trước, nhưng sao anh lại đối xử với em như vậy vì cô ấy."

Tưởng Bách Xuyên buông tay, lùi về phía sau mấy bước, duy trì khoảng cách nhất định với cô ta: "Kiều Cẩn, trong lòng cô hẳn là biết rõ mình có đang say hay không. Tôi tự nhận là mình chưa từng cho cô bất kỳ tín hiệu sai lệch nào, dù là trước hay sau khi quen biết Tô Dương. Đối với tôi, chúng ta chỉ có mối quan hệ xã giao bất đắc dĩ giữa hai nhà thế giao, cô nên hiểu rõ điểm này hơn bất cứ người nào khác mới phải. Nếu cô cứ khăng khăng giả bộ hồ đồ, tự lừa mình dối người, tôi nhất định sẽ khiến cô tỉnh táo lại để hiểu rõ điều này."

Quan hệ xã giao bất đắc dĩ?

Trong lòng Kiều Cẩn run lên, người đàn ông này thật đúng là tuyệt tình.

Những lời tàn nhẫn như vậy mà anh cũng có thể nói ra chẳng chút cố kỵ.

Cô ta không khống chế nổi mà hô lên: "Tưởng Bách Xuyên, anh còn là một người đàn ông sao!"

Tưởng Bách Xuyên chẳng mảy may xúc động, mà anh cũng chẳng nổi giận.

Tựa như anh đã từng nói với Bàng Việt Hy lúc trước, anh chỉ cãi nhau với người nhà của mình.

Đối với người không quan trọng, ngay cả sự chế nhạo của anh cũng là một loại xa xỉ.

Tưởng Bách Xuyên vốn muốn không xé rách mặt, nhưng Kiều Cẩn quá không tự biết mình, đã như vậy thì anh sẽ dứt khoát làm rõ một lần.

Không cần phải bận tâm tới giao tình của nợ giữa hai nhà nữa.

Anh đứng đó không đi.

Kiều Cẩn cho rằng anh đang hổ thẹn ở trong lòng.

Nếu là lúc trước, cô ta nói lời chọc giận anh, nhất định anh sẽ không nói hai lời mà rời bước.

Ngay khi cô ta cảm thấy may mắn ở trong lòng, chợt có hai người đàn ông cao lớn đi tới từ một nơi không xa, mà phương hướng kia...

Đầu ngón tay Kiều Cẩn không khỏi run rẩy, đầu óc trống rỗng.

Không phải là bị phát hiện đấy chứ!?

Làm sao có thể!

Sao anh có thể biết trước được!?

Hai người đàn ông tới gần, giao vật trong tay cho Tưởng Bách Xuyên: "Tưởng tổng, đây là thẻ nhớ chúng tôi vừa lấy ra từ máy chụp ảnh."

Tưởng Bách Xuyên nhận đồ, ánh mắt thâm trầm không thấy đáy.

Anh nhìn chiếc thẻ trong lòng bàn tay rồi lại nhìn Kiều Cẩn: "Đây chính là mục đích mà cô chạy tới để ôm ấp tôi giữa đêm hôm khuya khoắt sao?"

Tìm sẵn một phóng viên, chọn một góc độ thích hợp để chụp một màn ôm nhau của bọn họ.

Cô ta ôm anh từ phía sau, mà anh nhất định sẽ quay đầu, tới lúc đó cô ta sẽ bồ nhào vào trong lòng anh.

Tên phóng viên kia đương nhiên sẽ chọn một góc quay đặc biệt để khiến quần chúng hiểu lầm rằng bọn họ chủ động ôm ấp vì yêu nhau tha thiết.

Nếu tin này bị phát tán, cho dù anh có một trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.

Vừa công khai chuyện hôn nhân đã lập tức truyền ra video tình chàng ý thiếp với vị "thanh mai" này, Tô Dương nhất định sẽ trở thành trò cười lớn nhất.

May mà anh đã sớm có chuẩn bị, cân nhắc tới việc cô ta cùng vị em họ không phải đèn cạn dầu kia sẽ chơi một chiêu âm hiểm nào đó.

Kiều Cẩn cắn chặt môi, không nói lời nào.

Cô ta vốn định bất chấp tất cả, nếu anh đã cố ý không để cô ta dễ chịu thì cô ta cũng sẽ khiến Tô Dương không dễ chịu.

Vậy nên, bắt đầu từ tối hôm qua, cô ta đã canh chừng ở đây, chờ anh xuất hiện một mình để trình diễn một màn này.

Tưởng Bách Xuyên dùng bật lửa đốt chiếc thẻ kia, mặt không đổi sắc nhìn Kiều Cẩn: "Sẽ có một ngày cô phải hối hận tới xanh ruột."

Anh ra hiệu cho vệ sĩ lui xuống, xoay người bước về phía khu nhà.

Những giọt nước mắt lớn như hạt đậu của Kiều Cẩn tuôn rơi.

Nhìn anh đi về phía khu nhà như chẳng có chuyện gì xảy ra, cô ta tức muốn hộc máu hô to: "Tưởng Bách Xuyên, tôi sẽ không để anh yên đâu! Nếu không tin thì chúng ta cùng chờ xem!"

Cô ta sẽ không để Tô Dương sống thoải mái như vậy, dựa vào cái gì mà tất cả tiện nghi trên đời này đều bị Tô Dương chiếm được!

*

Khi Tô Dương về đến nhà, Tưởng Bách Xuyên đã họp xong, đang vo gạo ở trong phòng bếp.

"Sao anh lại biết đêm nay em muốn làm cơm?" Tô Dương xách theo thức ăn vào bếp.

Tưởng Bách Xuyên quay đầu nhìn cô: "Không phải trưa nay em nói đã mấy ngày chưa được ăn cơm à."

Buổi trưa, lúc còn ở cửa hàng Ông Nội Khoai Lang, mẹ vợ đã làm mì hoành thánh. Khi ấy cô liền ồn ào nói muốn ăn cơm.

Tô Dương cười: "Anh để ý lời em nói thế sao, say mê em lắm rồi phải không, phải không? Hửm?"

Cất đồ ăn vào tủ lạnh xong, cô đưa tay ôm anh từ phía sau.

Tưởng Bách Xuyên bỏ gạo vào nồi cơm điện, gắn phích cắm vào, sâu kín nói: "Trước kia anh từng cảm thấy mặt mũi của mẹ anh rất lớn, hiện tại anh lại cảm thấy em rất có tiềm lực đảo chính."

Tô Dương bật cười ha ha, "Đúng vậy, mặt mũi của chúng em đều rất lớn, vậy nên anh mới mê mẩn đấy."

Tưởng Bách Xuyên cầm túi đồ trên bàn gạch men, thoáng nhìn một cái, bên trong có rất nhiều loại rau quả. Anh hỏi cô: "Em định làm món gì thế?"

Tô Dương: "Khoai tây thái sợi xào ớt xanh, trứng tráng cà chua, xà lách trộn dầu hào, thêm một món đậu phụ tự chế nữa."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Còn tưởng tài nấu nướng của cô đã tiến bộ trong mấy tháng này, xem ra vẫn là bốn món chục năm không đổi kia.

Anh hỏi cô: "Thế em còn mua măng với nấm làm gì?"

Tô Dương nói: "Em vốn không định mua đâu, nhưng sau khi tiến vào chung cư, em ở gần bồn hoa nhìn thấy anh cùng Kiều Cẩn đứng cạnh nhau, còn có cả vệ sĩ của anh nữa chứ. Em sợ nếu em đi qua thì sẽ không nhịn được mà châm chọc cô ta nên mới quay lại siêu thị mua những thứ khác."

Tưởng Bách Xuyên "A" một tiếng, căn dặn cô: "Sau này có gặp cô ta thì em cố gắng đừng trực tiếp va chạm, nếu đối chọi với người tâm địa bất chính như cô ta thì cuối cùng em sẽ chịu thiệt đấy. Có chuyện gì thì cứ về nói với anh là được."

Sau đó, anh đơn giản kể lại chuyện vừa xảy ra cho Tô Dương.

Tô Dương nghe xong, trong lòng cảm thấy sợ hãi, nếu video này bị phát tán ra ngoài, không biết cô sẽ bị bao nhiêu người chế giễu.

Cô nhìn bình giữ nhiệt trên bàn gạch men, hơi ngừng lại, "Mẹ đưa tới hả anh?"

"Không phải mẹ, là bố mang qua đấy, ở trong có món cá xào dấm mà em thích ăn nhất."

Tô Dương đưa tay sờ bình giữ nhiệt, tuy bên ngoài rất lạnh, nhưng nhiệt độ ở bên trong giống như tâm tình hiện tại của cô.

Cả hai đều nóng hầm hập.

"Bố có lên đây không?"

"Bố không lên, ông phải về ăn cơm cùng ông nội."

Tưởng Bách Xuyên bắt đầu rửa rau, sau khi rửa khoai tây xong thì hỏi cô: "Em lo công đoạn thái sợi nhé?"

"Được." Tô Dương buông anh ra, đeo tạp dề lên, bắt đầu xắt sợi khoai tây.

Nghĩ tới chuyện anh định nói với mình trên xe, cô nhắc nhở anh: "Đúng rồi, trước lúc em đi anh từng bảo có chuyện muốn nói với em, là chuyện gì thế?"

Tưởng Bách Xuyên đang rửa cà chua quay đầu nhìn cô một cái rồi tiếp tục gột rửa.

Rửa xong cà chua, anh đặt chúng trên thớt, bắt đầu chọn rau xà lách.

Lúc này, anh mới lên tiếng: "Đoạn thời gian kia anh quả thực bận rộn, từng qua Nam Phi với chú năm một chuyến, sau khi trở vị thì bệnh đau dạ dày tái phát. Nửa đêm bụng đau vô cùng, uống thuốc cũng không có tác dụng, anh mới lái xe tới bệnh viện, không ngờ trên đường lại đâm phải một chiếc taxi."

Tô Dương nghe xong, tay run một cái, thiếu chút nữa cắt vào ngón tay.

"Có phải bị thương rất nặng không? Vì sao anh không nói cho em biết?" Cô bỏ dao xuống, bước qua xoay người anh lại, muốn nhìn xem anh bị thương nặng ở nơi nào.

Quan tâm sẽ bị loạn, cô quên rằng chuyện đã xảy ra cách đây ba tháng, dù anh có bị thương thì cũng đã lành từ lâu.

Tưởng Bách Xuyên trấn an cô: "Không sao đâu, vết thương cũng không tính là nặng. Anh không lái quá nhanh, không bị ngoại thương quá nhiều, cũng không gãy xương, chỉ có nội tạng bị xuất huyết, nhất định phải nằm viện để theo dõi thôi. Ban đầu anh thương lượng cùng bệnh viên là anh muốn tới Hồng Kông xem triển lãm ảnh chụp của em, nhưng bác sĩ không đồng ý, nói những chuyện như nội tạng xuất huyết đều rất khó lường, vạn nhất phát sinh sự cố ngoài ý muốn trên máy bay thì sẽ không dễ cứu."

Tô Dương vẫn luôn cọ đầu trong lòng anh, nước mắt đã rơi xuống.

"Thực xin lỗi... Anh xem này, em chẳng có đủ tư cách của một người làm vợ chút nào. Tuy khi ấy em đã cảm thấy anh khác thường nhưng vẫn chỉ lo chuyện của chính mình. Thực sự xin lỗi."

Tưởng Bách Xuyên buông thức ăn trong tay, ôm lấy cô: "Em khóc cái gì, không phải anh đã khỏe rồi sao, cũng bởi vì không nguy hiểm tới tính mạng nên lúc đấy anh mới không nói ngay với em. Triển lãm ảnh chụp diễn ra vào thứ ba, anh không muốn làm em phân tâm, mà sau khi triển lãm kết thúc, thân thể anh cũng không có gì đáng ngại nên mới không đề cập tới chuyện này nữa."

Không phải là cô chưa từng đề nghị chạy qua thăm anh, là anh đã mở miệng cự tuyệt.

Tưởng Bách Xuyên chỉ sợ nếu cô nhìn thấy bộ dáng nằm trên giường bệnh của anh thì sẽ khó chịu ở trong lòng.

Nói xong, anh thở dài, "Sớm biết em sẽ như thế này thì anh đã không nói cho em nghe, nói xong em lại thấy áy náy." Nhưng nếu không nói với cô, trong lòng cô lại không thoải mái.

Sau khi khóc một hồi lâu, Tô Dương mới hòa hoãn lại, đôi mắt đỏ ửng nhìn anh: "Sau này dù có chuyện gì thì anh cũng phải báo cho em biết đầu tiên đấy nhé."

Tưởng Bách Xuyên gật đầu nói được.

Tô Dương lại hỏi: "Anh còn gạt em chuyện nào nữa không?"

Tưởng Bách Xuyên: "Không, chỉ có mỗi chuyện này thôi."

Tô Dương tạm thời tin anh.

Tưởng Bách Xuyên giải thích: "Trong khoảng thời gian ấy, ngoại trừ thân thể có vấn đề thì anh quả thực bận thật."

Ngay cả thời gian ngủ cũng không có, lại bị lệch múi giờ với cô nên anh càng ít gọi điện hơn.

Khi ấy họ không chỉ ít chuyện trò, mỗi lần tán gẫu dường như đều không có gì để nói. Cô luôn bảo mình bề bộn công việc, vội vã muốn ngắt điện thoại.

Ban đầu, anh thực sự cho rằng cô bận bịu nên mới gắng quấy rầy cô ít hơn, cho cô thêm càng nhiều thời gian để ngủ vào buổi tối.

Mãi cho tới buổi sáng hôm ấy, khi cô chủ động gọi điện thoại cho anh, anh cảm thấy giọng cô rất không bình thường, cũng không nói quá nhiều.

Anh hỏi cô, Đồng Đồng, làm sao thế.

Kết quả cô nói: "Không có gì, chỉ là đã lâu không liên lạc, thiếu chút nữa liền quên mất anh là chồng của em nên gọi điện thoại để xác nhận một chút. Anh cũng sẽ không suýt quên mất em là ai đấy chứ?"

Anh nhất thời không kịp phản ứng, bởi vì bọn họ chỉ chưa liên hệ một ngày mà thôi.

Sau cô lại hỏi: "Em muốn gặp anh, hai ngày nữa có tiện cho anh không?"

Chữ "Tiện" kia làm anh ý thức được rằng, cô đã hoàn toàn không còn cảm giác an toàn.

Thế nên trong cuộc gọi ấy, anh mới quyết định trở về Bắc Kinh một chuyến.

Dựa theo lịch trình, anh vốn không có nhiều thời gian để về nhà bên cô những hai ngày như vậy.

Cuối cùng, anh đành phải trì hoãn cuộc gặp mặt với một vị khách hàng quan trọng.

Đó là lần đầu tiên anh không đúng hẹn trong nhiều năm buôn bán.

Đêm đó, khi anh tới đón cô ở dưới phòng làm việc, cô chạy xuống từ bậc thang, mang theo vẻ mặt rất đỗi thân quen.

Trong mùa đông của nhiều năm trước, vào buổi trưa thứ sáu, anh bay từ New York về, mang cô đi ngắm cảnh tuyết rơi ở Tử Cấm Thành. Vẻ mặt của cô khi trèo tường cúp học cũng chính là như vậy.

Sự vui mừng xen kẽ với sự hưng phấn.

Không cách nào che giấu được.

Ba tháng không gặp, cô chạy thẳng tới trước mặt anh từ bậc thềm.

Tựa như một đứa trẻ bị bỏ rơi, đột nhiên nhìn thấy cha mẹ của mình.

Khi không gặp mặt, không thể thiếu những phút oán giận cùng không thấu hiểu.

Chỉ khi nào gặp rồi, cái gì cũng tan thành mây khói, thứ còn dư lại là sự vui vẻ không chân thực.

Trong thoáng chốc, anh chưa bao giờ cảm thấy áy náy như vậy.

Cho dù anh bận rộn cỡ nào, cho dù anh không ngủ được, anh cũng nên trở lại thăm cô.

Cho dù cô kiên cường, độc lập cỡ nào...

Ở trước mặt anh, cô vẫn luôn là một đứa trẻ không chịu lớn.

*

Tô Dương bình ổn tâm tình, tiếp tục thái đồ ăn.

Tưởng Bách Xuyên đứng bên cạnh cô bắt đầu nhặt rau.

Anh nói với cô: "Nếu lại có một trận tuyết lớn thì chúng ta tới Tử Cấm Thành đi dạo nhé."

Tô Dương không lên tiếng, dùng sức băm đồ ăn trên thớt.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Cô buông dao phay ra, quay đầu híp mắt nhìn anh.

Sau một hồi lâu, cô nói: "Đồ lừa đảo!"

Tưởng Bách Xuyên buồn bực: "..."

Tô Dương tiếp tục thái sợi khoai tây, chỉ là khi cắt xuống, lực cắt cũng trở nên lớn hơn.

Dao phay băm đồ ăn trên thớt phát ra tiếng "Cạch cạch cạch" rất to.

Cô nhớ sau khi xem xong cảnh tuyết ở Tử Cấm Thành, hai người đều bị lạnh, toàn thân đông cứng.

Thấy thời gian vẫn còn sớm, chưa tới lúc tan học nên cô không thể về nhà, Tưởng Bách Xuyên bèn mang cô tới phòng trọ nhỏ của anh.

Cả phòng không lớn, chỉ khoảng 45 mét vuông.

Trong phòng trọ, cô uống mấy ly nước ấm, ăn bát mỳ sốt tương mà anh làm lần đầu.

Tuy mùi vị khó có thể nuốt trôi, nhưng cô vẫn ăn sạch sẽ.

Ăn cơm xong, cô vẫn cảm thấy lạnh, không ngừng hắt xì hơi.

Tưởng Bách Xuyên nói với cô, chỉ cần để anh ôm thì cô sẽ hết lạnh.

Anh ôm lấy cô rồi không ngừng hôn cô.

Đương lúc tuổi trẻ thanh xuân, tinh lực tràn đầy, chỉ mấy cái hôn không đủ để thỏa mãn anh.

Anh hỏi cô: Em còn lạnh không?

Cô gật đầu: Có ạ.

Rồi lại hỏi: Vì sao máy sưởi của anh còn chưa tạo nhiệt?

Anh nói: Phải trữ nhiệt rất lâu thì mới được.

Cô liền tin sái cổ.

Lúc đó cô thầm nghĩ, hệ thống sưởi của người có tiền đúng là khác biệt.

Sau cô lại hỏi: Nếu không chúng ta mở điều hòa nhé?

Anh nói: Điều hòa đã sớm hỏng rồi, anh còn chưa kịp sửa đâu.

Cô không thể làm gì khác ngoài việc thở dài thườn thượt.

Vùi sâu trong lòng anh, thân thể cô vẫn lạnh tới mức phát run như cũ.

Sau đó, anh đề nghị: Hay là chúng ta vận động một chút nhé, như vậy thì sẽ không lạnh nữa.

Khi ấy cô còn ngây thơ nghĩ rằng, ở nơi lớn như thế này thì vận động bằng cách nào?

Hơn nữa, đây là tầng 19, nếu nhảy dây, nhảy xa, chạy bộ gì đó thì đều không được, sẽ ảnh hưởng tới lầu dưới.

Một tiếng sau, cô đầm đìa mồ hôi, không bao giờ cảm thấy lạnh nữa.

Thì ra loại vận động này gọi là "Bài tập thể dục đôi ở trên giường"...

Sau khi tới chung cư của anh lần thứ hai, Tô Dương mới biết rằng, máy sưởi vốn không cần trữ nhiệt lâu như vậy, chỉ là anh chưa từng mở mà thôi.

Đương nhiên, điều hòa cũng không hỏng.

#Thảo Luận Nhỏ:

Kinh qua 34 chương thì mình đã thấy vô số biệt danh cho Tưởng Bách Xuyên rồi :))

Hôm nay tự mình thêm một cái là Tưởng mất nết, dưới comment có Tưởng cáo già, Tưởng sói, mấy chương trước có Xuyên Xuyên, Tưởng Tưởng, có bạn nào còn biệt danh nào khác mà bạn tạo riêng cho anh không :)))))


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 10.06.2018, 23:37
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2903 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 54
Chương 35: Chỉ cần anh ở nhà thì cô chẳng thiếu thứ gì

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Ôi mấy chương càng ngày càng dài... Mọi người vote hoặc comment để tăng thêm động lực cho mình nhaaa <3

*

Hội quán Tinh Lan.

Trong phòng bao số 1 lớn như vậy chỉ có hai người.

Đêm nay, Lục Duật Thành có hẹn với An Ninh, hay nói đúng hơn là An Ninh chủ động gọi hắn, trong lời nói thể hiện chút bất mãn về việc hắn không mang cô đi ăn vào trưa hôm qua.

Nhưng cô nói cực kỳ uyển chuyển.

Sau đó, Lục Duật Thành nói ở trong điện thoại: Tôi đang ở phòng số 1 của hội quán Tinh Lan.

Khi ấy, An Ninh bộc lộ vẻ hưng phấn, đây là lần đầu tiên hắn mang cô gia nhập vòng bạn bè của hắn. Vốn dĩ tối nay còn có một buổi tiệc, cô lại nhờ người đại diện từ chối hộ.

Ở nhà ăn diện lộng lẫy một phen, cô tới nơi đúng hẹn.

Vào phòng rồi cô mới thấy choáng váng, trong phòng bao trống trơn, ngoài Lục Duật Thành đang ngồi hút thuốc trên ghế sô pha cùng một khúc "Gió xuân mười dặm" thì chẳng còn thứ gì khác.

An Ninh thở dài, sửa sang cảm xúc mất mát, ngồi xuống bên người Lục Duật Thành.

Cô cầm một quả quýt trên mâm trái cây, bắt đầu lột vỏ, thứ hắn thích ăn nhất chính là quýt.

"Hôm nay anh mệt à?" Tâm trạng không tốt sao? Cô không dám hỏi một câu kia.

Lục Duật Thành chậm rãi nhả khói, hắn đang nghe nhạc, cũng không đáp lời cô, chỉ ngước mắt nhìn cô một cái rồi sau đó tiếp tục thờ ơ hút thuốc.

Không có được câu trả lời, An Ninh thức thời không hỏi nhiều nữa.

Lột xong vỏ quýt, cô tách mấy múi ra, đưa tới bên miệng hắn.

Lục Duật Thành nghiêng người né về phía sau, ý bảo chính cô tự ăn.

An Ninh ngừng động tác trên tay, cảm xúc bất an vọt lên ở trong lòng.

Cô vẫn bỏ quýt vào miệng, không nếm ra mùi vị của trái quýt vốn chua ngọt thơm ngon.

Cô cười cười hỏi hắn: "Anh đã ăn tối chưa?"

Lục Duật Thành "Rồi" một tiếng, nhấn đầu thuốc vào gạt tàn, đưa cho cô một bản hợp đồng từ trong túi trên tay vịn sô pha, "Đây là vai diễn trong một bộ phim truyền hình mà tôi đã giành được cho cô."

An Ninh kích động nhận lấy, vừa muốn đứng dậy hôn hắn một chút, kết quả lại bị tạt một chậu nước lạnh: "Về sau cô đừng liên lạc với tôi nữa."

Đầu ngón tay An Ninh run lên, trong lòng lạnh lẽo. Vốn biết sẽ có ngày này, cô chỉ không ngờ nó lại tới sớm như vậy.

Cô ngồi trên sô pha nửa ngày, chưa lấy lại được tinh thần.

Lục Duật Thành còn nói: "Trước kia tôi cũng đã cho cô rất nhiều thứ rồi."

An Ninh cắn môi, nói ra một câu mà chính mình cũng cảm thấy buồn cười: "Nhưng chúng ta còn chưa ở bên nhau được ba tháng mà."

Hắn chán cô nhanh như vậy sao?

Lục Duật Thành lại lấy một điếu thuốc, hắn không châm lửa mà đặt nó trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng gõ lên đầu thuốc.

Hắn nhìn về phía cô: "Tôi còn tưởng là cô rất thông minh cơ đấy, sao lại hỏi một vấn đề không có trình độ như vậy? Chúng ta vốn chỉ theo nhu cầu mà thôi, liên quan gì tới thời gian đâu?"

Bị châm chọc một cách thẳng thừng như vậy, gương mặt An Ninh lúc đỏ lúc trắng.

Cô nắm chặt hợp đồng trong tay, trong chớp mắt ấy, cô thực sự muốn nện tờ hợp đồng này lên mặt hắn, hô to một câu: Bà đây cũng chẳng hiếm lạ gì anh nhé!

Thế nhưng, hiện thực lại không cho phép cô tùy hứng làm bậy.

Cô đứng lên, "Cảm ơn anh." Rồi cầm túi rời đi như chạy trốn.

Tiếng đóng cửa rơi xuống, Lục Duật Thành mệt mỏi vùi mình trên sô pha.

Hai phút sau, cửa lại bị đẩy ra.

Lục Duật Thành chẳng buồn liếc mắt, mở miệng nói: "Đến đúng lúc thật đấy, cô ta vừa đi thì cậu lại tới. Cậu vừa nghe lỏm đấy à? Tôi không ngờ cậu còn có loại sở thích này!"

Cố Hằng ngồi ở phía đối diện hắn, tự rót cho mình một ly rượu vang, sâu kín nói: "Mấy cái chuyện rách nát của cậu ấy hả, có mở loa phóng thanh lên thì tôi cũng sẽ tìm nút tai mà đeo, đỡ phải ô uế tai mình."

Lục Duật Thành cười lạnh một tiếng.

Hiếm khi nào Cố Hằng nhiều chuyện một phen: "Tôi thấy An Ninh khóc lúc đi ra đấy."

Khóe miệng Lục Duật Thành ẩn chứa nụ cười châm chọc rất nhạt.

"Cô ta chỉ luyến tiếc những tháng ngày hưởng thụ đời sống vật chất xa xỉ cùng đường ngang ngõ tắt dễ đi trong công việc thôi, cậu cho là cô ta không bỏ được tôi chắc?"

Hắn vẫn rất tự biết mình.

Đột nhiên, hắn chợt nói một câu: "Sau này tôi sẽ không giẫm đạp chính mình nữa."

Hắn không muốn tiếp tục tùy tiện tìm phụ nữ để hư hại bản thân.

Cố Hằng chế nhạo: "Cậu nên nói lời này với Đồng Đồng mới đúng, có lẽ cô ấy sẽ thương xót, đồng tình với cậu đôi câu. Nói cho tôi nghe cũng vô dụng, tôi sẽ chỉ coi thường cậu mà thôi."

Lục Duật Thành: "A, nói với cô ấy sao?"

Qua nửa giây, hắn lại nói: "Cô ấy chính là thứ miệng chó không phun được ngà voi."

Cố Hằng liếc hắn, không lên tiếng. Anh nhẹ nhàng lắc chiếc ly chân dài, lắng nghe bài hát khiến người ta không khỏi có chút phiền não kia, không biết phải phóng thích sự buồn phiền trong đầu ở nơi nào.

Trừ tiếng nhạc ra, trong phòng chỉ có sự trầm mặc.

Một lát sau, Cố Hằng mới nói: "Cậu đã xem bát quái trong giới giải trí tối nay chưa?"

Lục Duật Thành: "Chưa xem, có gì hay mà xem chứ. Sáng sớm đã chạy tới công viên phô bày tình cảm, đúng là bị bệnh không nhẹ!"

Cố Hằng: "..."

Anh đã nói là bát quái nhà ai đâu?

Đây chính là sự bi ai của anh cùng Lục Duật Thành, bọn họ sẽ xem đi xem lại tất cả những tin tức liên quan đến Tô Dương rồi tự lừa mình dối người, tỏ vẻ thờ ơ.

Anh khẽ cười một tiếng, như đang tự giễu, lại như đang chế nhạo Lục Duật Thành, "Nếu cậu chưa xem thì sao dám chắc chắn là người ta không chạy tới trung tâm thương mại để làm trò đó?"

Lục Duật Thành chợt mở mắt, đáy mắt tràn ngập vẻ tức giận: "Cậu nói gì? Bọn họ còn tới trung tâm thương mại phô bày tình cảm vào buổi tối sao?"

Sắc mặt Cố Hằng vẫn như thường, anh gật đầu: "Đúng vậy, Đồng Đồng còn cố ý dặn đám phóng viên là nhất định phải đăng cái video ấy lên cho Lục Duật Thành xem đấy."

"Cậu nói cái quái gì vậy..." Lục Duật Thành chợt nhận ra mình vừa bị Cố Hằng đùa giỡn, hai người kia vốn chẳng hề tới trung tâm thương mại.

Bát quái trên mạng vẫn là về sự việc đã xảy ra ở công viên vào buổi sáng.

Lại còn giả bộ đi trên thành đường đá nữa chứ.

Cô tưởng là mình mãi mãi tuổi 17 chắc!

Thế nên, từ giữa trưa tới giờ hắn chẳng thiết ăn uống, bệnh làm mình làm mẩy lại ập tới.

Cố Hằng chợt bật cười.

Lục Duật Thành híp mắt nhìn anh chằm chằm: "Cố Hằng, cậu có bệnh phải không?"

Cố Hằng ngừng cười, hỏi hắn: "Bây giờ cậu có muốn leo lên bảng hot search không?"

Lục Duật Thành chớp mắt: "Ý cậu là gì?"

Cố Hằng: "Tức là nhé, nếu cậu muốn nổi tiếng khắp cả nước chỉ trong một đêm, tôi sẽ cùng cậu tới công viên kia, quay video đi trên đường đá nhỏ. Tôi sẽ đóng vai Tưởng Bách Xuyên, cậu cứ bắt chước Đồng Đồng là được, đảm bảo cậu sẽ nhanh chóng nổi danh khắp đại giang nam bắc."

Lục Duật Thành: "..."

Hắn trực tiếp cầm mấy quả quýt trong mâm ném qua, "Cố Hằng, đầu cậu bị úng nước à? Không muốn ở đây thì mau cút đi!"

Cố Hằng nhặt quýt lên, chẳng buồn tính toán với Lục Duật Thành. Hôm nay tâm trạng anh cũng không thoải mái, lười phải nhanh mồm nhanh miệng với hắn.

Sau, anh nhìn về phía Lục Duật Thành, nói lời nhắc nhở có tính ám chỉ: "Ngày mai đã là đêm Giáng Sinh rồi đấy."

Lục Duật Thành vuốt ve điếu thuốc, đáy mắt lúc sáng lúc tối, hắn như có như không "Ừ" một tiếng, chẳng nói tiếp lời nào.

Một lát sau, Cố Hằng lại hỏi: "Cậu định tặng Đồng Đồng cái gì?"

Lục Duật Thành suy nghĩ: "Tôi cũng chả biết nữa, năm nay tôi không muốn tặng quà, chỉ gặp cô ấy thôi đã thấy phiền rồi. Một người trưởng thành sắp ba mươi tuổi mà vẫn còn tưởng mình chỉ mới ba tuổi, tặng quà Giáng Sinh cái khỉ gì!"

Cố Hằng gật đầu nói: "Ok, thế thì tôi sẽ tặng hai phần, tới khi nào cô ấy có con mới ngừng."

Nhấp một ngụm rượu, anh lại nói tiếp: "Đến lúc đó cứ trực tiếp đưa cho đứa bé là được rồi."

Lục Duật Thành: "..."

Hít sâu một hơi, hắn nói lời chế nhạo: "Cố Hằng, sao cậu có thể ti tiện đến vậy!"

Cố Hằng uống cạn rượu vang trong ly, "Như nhau cả thôi."

*

Lúc này, ở nhà họ Kiều.

Sau khi bố Kiều cãi nhau cùng Kiểu Cẩn, lại ầm ĩ với vợ mình một trận, ông tức giận tới mức ra khỏi nhà khi còn chưa ăn cơm tối.

Kiều Cẩn vẫn còn đang khóc lóc ở trong phòng, không chịu ăn cơm.

Mẹ Kiều đưa cho cô ta một ly sữa bò, "Cẩn Nhi, con không ăn không uống như thế là đang giày vò thân thể của chính con. Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên nhà người ta thì đang sống thoải mái, con mà cứ như vậy là hợp lòng bọn họ, như bọn họ mong muốn đấy. Con gái mẹ ngốc quá đi mất."

Kiều Cẩn lau nước mắt, "Nhưng bây giờ bình luận trên mạng đều nghiêng về một phía, tất cả mọi người đều mắng con tâm cơ... Mẹ, con thực sự không chịu nổi."

Nghĩ tới những lời Tưởng Bách Xuyên nói trắng ra lúc trước, nói cô ta chỉ là mối quan hệ thế giao bất đắc dĩ của anh, trong lòng cô ta liền không thở nổi.

Mẹ Kiều thở dài: "Nếu có tâm cơ thì cũng là Tô Dương có tâm cơ, có thể châm ngòi giao tình giữa hai nhà thành như vậy, con nói xem lòng dạ cô ta phải thâm sâu đến nhường nào?"

Nói xong, bà đưa ly sữa cho Kiều Cẩn: "Được rồi, con uống sữa đi đã. Tuy ông của con vẫn còn giận, nhưng nhà họ Kiều chỉ có một đứa cháu gái là con, ông sẽ không bỏ mặc con đâu."

Kiều Cẩn nhận ly sữa bò, "Bây giờ Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương đã công khai tình trạng hôn nhân rồi, con còn có thể làm thế nào?"

Mẹ Kiều: "Trước tiên chúng ta cứ đè xuống tin tức gần đây đã, qua đoạn thời gian này con hẵng nhận thêm công việc; vả lại, không phải trong giới giải trí còn có người chuyên tự bôi đen mình vì muốn nổi tiếng sao? Tuy mẹ chẳng muốn như thế này, nhưng chuyện cũng đã rồi, con nghĩ thoáng một chút, mấy tháng nữa sẽ không ai nhớ việc của con đâu."

Hai mắt Kiều Cẩn ngấn lệ, vẫn lặp lại câu kia: "Con cùng Tưởng Bách Xuyên không thể nữa rồi."

Mẹ Kiều thở dài: "Con nói xem, Tưởng Bách Xuyên có gì tốt, con cần gì phải như vậy? Để mẹ bảo dì giới thiệu người cho con không tốt hơn sao?"

Kiều Cẩn hơi mất kiên nhẫn: "Mẹ, mẹ đừng buồn phiền về những chuyện này nữa, sau này cũng không cần phải sắp xếp đối tượng xem mắt, con sẽ không đi đâu."

Ngoại trừ Tưởng Bách Xuyên, trong lòng cô ta không thể chứa nổi người đàn ông nào khác. Cô ta đã thích anh vài chục năm, không người nào có thể sánh được với anh.

Kiều Cẩn nhìn mẹ Kiều: "Mẹ à, mẹ nói với ông nội một tiếng được không, chỉ cần Tưởng Bách Xuyên theo dõi con trên Weibo, không công khai chuyện tình cảm với Tô Dương nữa thì việc này xem như xong."

Mẹ Kiều hơi hơi thở dài, nhưng bà vẫn gật đầu thỏa hiệp.

*

Tưởng Bách Xuyên cùng Tô Dương đang nằm xem tivi ở nhà.

Chợt, Tưởng Bách Xuyên liên tục hắt xì nhiều lần.

Tô Dương cười: "Nhất định là có người nào đó đang nhớ thương anh đấy."

Tưởng Bách Xuyên liếc cô một cái, Tô Dương bĩu môi, không lên tiếng nữa.

Tưởng Bách Xuyên giảm âm lượng tivi, hỏi cô: "Đêm mai đã là Giáng Sinh rồi, em có đặc biệt muốn làm chuyện gì không?"

Bọn họ rất ít khi ra ngoài ăn mừng vào những ngày lễ, dù là lễ tình nhân hay ngày kỷ niệm.

Hình như họ chỉ luôn ở nhà xem phim, tự mình làm một bữa cơm.

Có đôi khi, bọn họ sẽ tâm sự những chuyện phiền lòng gần đây cho nhau nghe.

Vì Tô Dương không quá am hiểu về phương diện tài chính nên Tưởng Bách Xuyên chỉ đơn giản nói với cô rằng, anh đã không làm tốt hạng mục thu mua nào, anh chỉ giành được chức phó quản lý trong lần đầu phát hành cổ phiếu ra công chúng của công ty nào.

Cô cũng sẽ nói với anh về những lần cô không nghĩ ra ý tưởng chụp ảnh, chụp những tấm ảnh mà chính cô cũng không hài lòng.

Tuy nhiên, khi bị ủy khuất trong công việc, cô chưa bao giờ nói nhiều với anh nửa chữ.

Hai tay Tô Dương gối sau đầu, cô nhìn trần nhà, ngẫm nghĩ một hồi lâu.

Đoạn, cô lắc đầu: "Lúc còn bé em vốn đã thích ngày Giáng Sinh, sau khi ở bên anh, em lại càng mong ngóng ngày này hơn, bởi vì vào lễ Giáng Sinh, anh có thể trở về gặp em. Còn hiện tại..."

Nửa gương mặt cô đối diện với anh, "Có lẽ là vì già rồi nên em thấy những thứ này không quan trọng nữa, chỉ cần anh ở nhà thì em chẳng thiếu gì hết."

Tưởng Bách Xuyên đưa tay xoa nhẹ gò má cô, anh nhìn cô thật lâu, ngón cái nhẹ nhàng lướt qua môi cô.

Anh cúi đầu hôn xuống.

Tô Dương thuận thế ôm cổ anh, môi lưỡi giao triền.

Một lát sau, hai người mới tách ra.

Tô Dương đột nhiên nắm tay anh ngồi dậy, nhìn anh chằm chằm vài giây: "Em muốn tặng quà Giáng Sinh cho Lục Duật Thành cùng Cố Hằng. Em còn chưa đáp lễ đâu quà bọn họ tặng năm ngoái đâu."

Những năm này, cho dù hai bên như nước với lửa, mỗi khi Giáng Sinh đến, bọn họ vẫn sẽ tặng quà cho cô.

Bọn họ chẳng hề tặng món gì quý giá, thứ mắc nhất hình như là một tập giấy A4 có giá 20 tệ.

Những món đồ bọn họ tặng hàng năm đều kỳ lạ vô cùng.

Một quả táo.

Mấy cây bút chì thú vị, khi cô vẽ tranh sẽ sử dụng đến.

Một tập giấy A4.

Một chiếc gọt bút chì.

Có đôi khi còn gửi một cục tẩy...

Lễ Giáng Sinh năm ngoái, Lục Duật thành gửi bắp rang bơ cho cô, Cố Hằng gửi sáu gói đồ cay cho cô, mỗi gói chỉ tốn 5 tệ...

Dù quà không đáng giá, nhưng cô đều ghi nhớ ở trong lòng.

Cô không nỡ vứt bỏ phần tình nghĩa khi còn bé kia.

Tưởng Bách Xuyên hỏi cô: "Vậy em muốn tặng gì cho họ?"

Tô Dương nói thật: "Em đã nghĩ xong từ lúc còn ở thị trấn nhỏ của Đức rồi, còn đặc biệt chụp cảnh tuyết ở thị trấn đấy. Em muốn làm thiệp chúc mừng Giáng Sinh thủ công cho bọn họ."

Lúc trước, khi chụp ảnh ấy, cô nhận ra mình không muốn tiếp tục tranh cãi với họ nữa.

Ba người bọn họ đã ở bên nhau từ khi còn nhỏ cho tới năm mười mấy tuổi.

Tựa như những gì Lục Duật Thành từng nói lúc trước, tuổi thanh xuân là tài sản quý giá không thể làm lại của đời người.

Giữa bọn họ là thứ tình bạn đã vượt qua cả tình thân.

Những chuyện trước kia, mặc kệ ai đúng ai sai, cô muốn sang một trang mới.

Cô muốn nói với bọn họ hai câu trên khi có cơ hội gặp mặt.

Thời thơ bé, bọn họ từng tặng cô thiệp chúc mừng. Hiện tại, cô muốn tặng lại cho bọn họ.

Nghĩ tới việc làm thiệp, Tô Dương bắt đầu buồn phiền, "Em muốn làm thiệp âm nhạc cho họ, nhưng hình như cái đó rất phức tạp..." Cô nhún vai, "Người luôn không đạt chuẩn trong môn vật lý như em không thể làm được."

Tưởng Bách Xuyên thoáng suy nghĩ, chủ động xin đi giết giặc: "Để anh thử xem."

Tô Dương trừng mắt nhìn anh, xác định chính mình không nghe nhầm. Cô trở mình ngồi dậy ôm cổ anh, xác nhận lại một lần nữa: "Anh vừa nói anh sẽ giúp em làm thiệp âm nhạc à?"

Không phải anh rất ngứa mắt với bọn họ sao?

Tưởng Bách Xuyên gật đầu, "Ừm, anh sẽ làm thiệp cùng em. Vì chưa bao giờ xem qua, cũng chưa bao giờ làm loại thiệp này, anh không thể đảm bảo chất lượng của nó, nhưng anh sẽ tận lực."

Tô Dương chôn mặt trên cần cổ anh, dùng sức cọ xát.

"Tưởng Bách Xuyên."

"Hửm?"

Sau khi yên lặng một lát, cô nói: "Không có gì, em chỉ đang gọi anh thôi."

Kỳ thực, cô muốn nói rằng, cô thực may mắn vì đã gặp được anh ở thuở niên thiếu.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Catstreet21, lebang19942013, Lạc Nhược Tâm, mon an ngon, yumi8856 và 154 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.