Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp

 
Có bài mới 31.05.2018, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2529 lần
Điểm: 37.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 64: gặp chuyện bất bình

Edit & Beta: Tịnh Hảo

Chỗ mới ở giữa đại học A và văn phòng luật sư, công ty chuyển nhà đem đồ ở chỗ cũ dọn qua một chuyến. Thu dọn một tuần, lại mua thêm đồ mới, rất nhanh đã khôi phục cuộc sống bình thường.

Phương Huỳnh vừa mới nhập chức, rất nhiều thứ cần phải học tập và thích ứng.

Cũng may khả năng tiêu hóa của cô rất nhanh, nửa năm trôi qua, không có tranh cãi gì và gặp khó khăn trong các vụ án nhỏ, thầy luật sư đã dám giao cho cô xử lý rồi.

Tưởng Tây Trì ngoài lên lớp ra, còn giúp đỡ trong phòng thí nghiệm của người hướng dẫn, nhưng tổng thể mà nói, anh rảnh hơn Phương Huỳnh rất nhiều, rất nhiều việc vặt trong nhà, cũng im lặng gánh vác không nói.

Sắp hết năm, tổng vệ sinh nơi ở một tuần. Mỗi người mang khẩu trang, cả người toàn trang bị. Phương Huỳnh phụ trách dưới đất, Tưởng Tây Trì phụ trách trên không trung.

Tưởng Tây Trì đứng trên ghế, cầm chổi lông gà phủi bụi trên đèn trần, “Cậu đứng xa một chút, đừng để bụi bay vào mắt.”

Phương Huỳnh ôm cây chổi rụt về một góc.

Tưởng Tây Trì: “... Cũng không cần xa như vậy.”

Phương Huỳnh cười, tới gần một bước, ngẩng đầu nhìn Tưởng Tây Trì.

Ống tay áo của anh xắn lên, lộ ra cánh tay xinh đẹp và đường cong căng đầy, ngay cả tư thế cầm chổi lông gà, cũng giống như cầm thước dạy học.

Học kỳ đầu, Tưởng Tây Trì giúp thầy hướng dẫn đứng lớp trong tiết tự chọn cho sinh viên năm nhất.

Trong phạm vi Đại học A, khi Tưởng Tây Trì đứng lớp đã bị học sinh lén chụp ảnh, lưu truyền trên mạng một trận, nhất thời một đám em gái ong bướm tiểu học vọt tới.

Mấy cô gái nhỏ bây giờ, một chút cũng không kín đáo giống bọn họ năm đó, chỉ cần bắt được Tưởng Tây Trì, không phân biệt là căn tin, hành lang hay là cửa toilet, trực tiếp mạnh mẽ thông báo: “Học trưởng, anh có người yêu chưa? Bây giờ anh có muốn một người không?”

Tưởng Tây Trì bình thường lạnh nhạt trả lời: “Tôi đã kết hôn.”

“Gạt người, học trưởng đâu mang nhẫn.”

Tưởng Tây Trì: “... Làm thí nghiệm, không có tiện mang.”

Nháy mắt, Mẫn Gia Sênh làm việc ở thủ đô cũng chụp màn hình một đoạn tin trên diễn đàn nào đấy cho Tưởng Tây Trì xem: Tưởng Tây Trì – nghiên cứu sinh năm nhất của khoa Lý, đã xác nhận độc thân. Anh không hề đeo nhẫn kết hôn gì cả.

... Tin tức lại truyền đi quá xa.

“Thầy Tưởng.” Phương Huỳnh vừa quét đông quét tây, vừa hỏi Tưởng Tây Trì, “Cậu tính khi nào cho tớ lên lớp đây?

“Tiết sinh lý, nghe không?Chương 64: gặp chuyện bất bình

Chỗ mới ở giữa đại học A và văn phòng luật sư, công ty chuyển nhà đem đồ ở chỗ cũ dọn qua một chuyến. Thu dọn một tuần, lại mua thêm đồ mới, rất nahnh đã khôi phúc cuộc sống bình thường.

Phương Huỳnh vừa mới nhập chức, rất nhiều thứ cần phải học tập và thích ứng.

Cũng may khả năng tiêu hóa của cô rất nhanh, nửa năm trôi qua, không có tranh cãi gì và gặp khó khăn trong các vụ án nhỏ, thầy luật sư đã dám giao cho cô xử lý rồi.

Tưởng Tây Trì ngoài lên lớp ra, còn giúp đỡ trong phòng thí nghiệm của người hướng dẫn, nhưng tổng thể mà nói, anh rảnh hơn Phương Huỳnh rất nhiều, rất nhiều việc vặt trong nhà, cũng im lặng gánh vác không nói.

Về nhà ăn tết, tổng vệ sinh nơi ở một tuần. Một người mang khẩu trang, cả người toàn trang bị. Phương Huỳnh phụ trách dưới đất, Tưởng Tây Trì phụ trách trên không trung.

Tưởng Tây Trì đứng trên ghế, cầm chổi lông gà phủi bụi trên đèn trần, “Cậu đứng xa một chút, đừng để bụi bay vào mắt.”

Phương Huỳnh ôm cây chổi rụt về một góc.

Tưởng Tây Trì: “... Cũng không cần xa như vậy.”

Phương Huỳnh cười, tới gần một bước, ngẩng đầu nhìn Tưởng Tây Trì.

Ống tay áo của anh xắn lên, lộ ra cánh tay xinh đẹp và đường cong căng đầy, ngay cả tư thế cầm chổi lông gà, cũng giống như cầm thước dạy học.

Học kỳ đầu, Tưởng Tây Trì giúp thầy hướng dẫn đứng lớp trong tiết tự chọn cho sinh viên năm nhất.

Trong phạm vi Đại học A, khi Tưởng Tây Trì đứng lớp đã bị học sinh lén chụp ảnh, lưu truyền trên mạng một trận, nhất thời một đám em gái ong bướm tiểu học vọt tới.

Mấy cô gái nhỏ bây giờ, một chút cũng không kín đáo giống bọn họ năm đó, chỉ cần bắt được Tưởng Tây Trì, không phân biệt là căn tin, hành lang hay là cửa toilet, trực tiếp mạnh mẽ thông báo: “Học trưởng, anh có người yêu chưa? Bây giờ anh có muốn một người không?”

Tưởng Tây Trì bình thường lạnh nhạt trả lời: “Tôi đã kết hôn.”

“Gạt người, học trưởng đâu mang nhẫn.”

Tưởng Tây Trì: “... Làm thí nghiệm, không có tiện mang.”

Nháy mắt, Mẫn Gia Sênh làm việc ở thủ đô cũng chụp màn hình một đoạn tin trên diễn đàn nào đấy cho Tưởng Tây Trì xem: Tưởng Tây Trì – nghiên cứu sinh năm nhất của khoa Lý, đã xác nhận độc thân. Anh không hề đeo nhẫn kết hôn gì cả.

... Tin tức lại truyền đi quá xa.

“Thầy Tưởng.” Phương Huỳnh vừa quét đông quét tây, vừa hỏi Tưởng Tây Trì, “Cậu tính khi nào cho tớ lên lớp đây?”

“Tiết sinh lý, nghe không?”

“... Không được, có khác gì sao?”

Tưởng Tây Trì trầm ngâm, “Công trình gene.”

“Công trình gene là nội dung gì?”

Tưởng Tây Trì cúi đầu nhìn cô, giọng nói dưới khẩu trang mang theo ý cười: “Tạo người.”

“...”

Cả một buổi sáng, rốt cục trong nhà đã quét sạch sẽ.

Đơn giản nấu hai món ăn, ngồi xuống ăn cơm trưa.

Trước kia luôn nghe người ta nói, con gái làm việc, con trai đến trường, mối quan hệ sẽ không lâu dài, nhưng trải qua nửa năm, Phương Huỳnh cũng không biết quan hệ giữa cô và Tưởng Tây Trì so với ngày trước, thay đổi bao nhiêu.

Tưởng Tây Trì ở trước mặt cô, tuyệt đối sẽ không so đo hư danh ngoài miệng, cũng không cảm thấy thu nhập của cô tạm thời cao hơn anh, là một chuyện bẽ mặt. “Dù sao, đợi sau này tớ hướng dẫn được một hạng mục, sẽ có tiền thưởng của hạng mục đó, có thể bằng tiền lương một năm của cậu.” Tưởng Tây Trì giải thích như vậy.

Hai người im lặng không nói ăn cơm, Tưởng Tây Trì bỗng nhiên nói, “Bây giờ tớ có giống như đang ăn bám không?” Bây giờ, anh không còn rảnh để đi làm thêm, chỉ giúp nghiên cứu và thầy giáo gửi chút tiền lương, tương đối mà nói hoàn toàn không tính là dư dả.

“Giống đó giống đó, cậu có thể cùng Lương Yến Thu cách vách trao đổi một chút, làm sao để hầu hạ kim chủ.”

Lương Yến Thu chuyển đến ở chung với Cố Vũ La.

Ở gần bệnh viện thuộc đại học A, Lương Yến Thu thuê khu nhà trọ cao tầng, mỗi ngày trừ giúp cha cậu xử lý chút chuyện trong kinh doanh, thì cái gì cũng không làm, chuyên môn “hầu hạ” Cố Vũ La.

“Ồ, nhắc tới mới nhớ, suýt chút nữa tớ đã quên, Lương Yến Thu nói nguyên tiêu sẽ đến chỗ chúng ta ăn bữa cơm.”

Tưởng Tây Trì: “Không tiếp đãi.”

Phương Huỳnh: “Vậy quyết định như vậy.”

Ăn cơm xong, Phương Huỳnh đẩy chén bát, giao cho Tưởng Tây Trì xử lý.

Mình nằm trên ghế sofa, lấy PSP của Tưởng Tây Trì bắt đầu chơi game.

Thoáng chốc, Tưởng Tây Trì đi ra, ngồi xuống bên cạnh cô.

Sofa khẽ chùn xuống, cô dịch vào bên trong, nhường không gian cho Tưởng Tây Trì.

Một lát, chợt cảm giác được ngón tay hơi lạnh của Tưởng Tây Trì nắm mắt cá chân của cô, sau đó, lột tất cô ra.

Phương Huỳnh: “...”

Ngón tay dọc theo mắt cá chân, chậm rãi hướng lên trên.

Phương Huỳnh khẽ run, GAME OVER.

“Làm gì vậy?”

Tưởng Tây Trì nghiêm túc nhìn cô: “Nghiên cứu làm sao hầu hạ kim chủ cho dễ sai bảo.” diendannlequydonnnnnnn~!@

Phương Huỳnh: “...”

Vô lực biện hộ: “Rõ như ban ngày, không được đâu...”

“Rất được.” Tưởng Tây Trì tiến đến, cúi đầu hôn cô, “... Sẽ dạy cậu một thành ngữ, ban ngày tuyên dâm.”

Tiết nguyên tiêu, Lương Yến Thu dắt người nhà đi xin cơm.

Vừa vào nhà đã lượn một vòng nơi ở của bọn họ, vừa quan sát vừa chậc chậc lắc đầu, “Không được rồi Lão Trì, nơi này của cậu quá thảm, khi nào thì đến nhà tớ xem nhé, tầng lầu 20, mở cửa sổ ra chính là cảnh sông.”

Tưởng Tây Trì: “Nhảy sông thật tiện lợi.”

Lương Yến Thu: “...”

Cậu vòng trở về phòng khách, ngửa đầu nhìn chằm chằm bức tranh treo trên tường trắng, “Tranh này vừa nhìn chắc là do cậu chọn, có khiếu thẩm mỹ u sầu đó.”

“A Huỳnh chọn.”

Lương Yến Thu: “... Ồ, nhìn kỹ, thật ra tranh này vô cùng có nội hàm, là một tác phẩm xuất sắc mang chủ nghĩa hiện đại, đằng sau rất có phẩm vị.”

“...” Cố Vũ La nghe không nổi nữa, yên lặng đi đến phòng bếp giúp đỡ.

Phương Huỳnh cắt rau rất nhanh, xuống dao không chút do dự, tiếng “cạch cạch cạch” vang lên rất nhịp nhàng.

Cố Vũ La liền tự gánh nhiệm vụ rửa rau.

Phương Huỳnh nhìn Cố Vũ La, “Có phải năm nay cậu mới tốt nghiệp không?”

“Ừm.”

“Vào bệnh viện làm việc sao?”

“Không khác lắm.” Cố Vũ La rửa rau vô cùng cẩn thận, từng chỗ trên lá rau, đều tỉ mỉ xối nước qua, “… Nhưng vào cũng phải qua rất nhiều năm mới có thể mổ chính, tớ không biết lúc đó tại sao đầu óc mình động kinh mà muốn học y.”

“Rất mệt?”

Cố Vũ La lắc đầu, cúi mắt xuống.

Trong lúc nhất thời yên lặng.

Hồi lâu, Phương Huỳnh mới nghe thấy cô ấy nhẹ giọng nói: “... Tớ luôn cảm thấy, có lẽ Lương Yến Thu... không chờ được đến lúc đó.”

Phương Huỳnh cả kinh, quay đầu nhìn lại.

Cô ấy rủ lông mi xuống, có hơi nước đọng lại.

Phương Huỳnh đặt dao xuống, đi qua đóng cửa phòng bếp lại.

Tiếng nước ào ào, Cố Vũ La vẫn rửa sạch từng rau củ, ngón tay đã bị nước lạnh làm đỏ lên, “… Cái gì cậu ấy cũng không nói với tớ, nhưng trong lòng tớ đều rất rõ.”

“Không phải nói, có thể thân mật...”

Cố Vũ La khẽ cười, “Cậu biết phẫu thuật thay tim, toàn thế giới có bao nhiêu vụ không? Ít đến không thể thống kê được xác xuất thành công.”

Phương Huỳnh trầm mặc.

Cố Vũ La đột nhiên hỏi: “... Cậu và Tưởng Tây Trì có lên giường chưa?”

Phương Huỳnh sửng sốt một chút, đối với cô, nói trắng ra rất khó thích ứng, úp mở một lát, “… Ừm.”

Cố Vũ La đem đồ vào trong bồn để rửa sạch, vặn vòi nước lớn hơn nữa, gần như che đi giọng nói của cô ấy: “… Lương Yến Thu không chịu chạm vào tớ.”

Ăn cơm xong, Tưởng Tây Trì cùng Lương Yến Thu lấy máy chơi game nối với TV, PK hai người.

Kết quả không hề thắc thỏm, Lương Yến Thu kỹ xảo cẩu thả, bị Tưởng Tây Trì ngược đến không hề có lực phản đòn.

“... Tiếp nữa.”

Tưởng Tây Trì đã bỏ tay cầm, đứng lên, “Không chơi nữa, thắng không có ý nghĩa.”

Lương Yến Thu nằm trên thảm, kêu rên: “… Lão Trì, hai ván nữa thôi Lão Trì! Ở nhà Tiểu Cố không cho tớ chơi game!”

Tưởng Tây Trì đi toilet, “Cậu có thể tự chơi vui vẻ.”

Cố Vũ La bưng ly nước lại đây, nhét lọ thuốc vào trong tay cậu, “Uống thuốc.”

Lương Yến Thu đứng lên, cười hì hì nói: “Thuốc đắng như vậy, uống xong rồi có thưởng gì không?”

“Đây là thuốc con nhộng.”

Lương Yến Thu thở dài, “... Tiểu Cố, cậu không có lãng mạn gì cả.”

Nhưng vẫn dứt khoát đổ mấy viên ra từ lọ thuốc, uống vào.

Ăn cơm chiều xong, còn nghĩ rằng Lương Yến Thu không đi, nhưng lại bị Cố Vũ La kéo trở về.

Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì quét dọn vệ sinh, đi xuống lầu ném rác, thuận tiện đi dạo gần đấy, đến siêu thị bổ sung vật dụng hằng ngày.

Phương Huỳnh kể lại những lời nói lúc ban ngày cho Tưởng Tây Trì nghe.

Yên lặng, trong lòng hai người đều có chút không vui.

Thái độ của Lương Yến Thu rất rõ ràng, mặc kệ là phải bỏ nước Mỹ có điều kiện chữa bệnh rất tốt, cố ý về nước, hay là không ở cùng cha mẹ, mà là ở cùng với Cố Vũ La.

Cậu đang dùng sức lực của bản thân, cố gắng kéo dài thời gian có thể ở cùng nhau.

Phương Huỳnh thấp giọng nói: “... Cậu ấy đã đăng ký ở nước Mỹ, nếu ghép tim thành công, sẽ thử phẫu thuật thay tim. Nhưng thành công cực thấp… có thể không chịu đựng được những phản ứng bài xích.”

“Có vụ nào thành công chưa?”

“Có.”

“Có, vậy tuyệt đối không phải là chuyện không có khả năng.”

Phương Huỳnh dừng bước lại, quay người dựa vào ngực anh, giọng nói buồn buồn gọi anh: “A Trì.”

Tưởng Tây Trì đưa tay ôm lấy cô.

Ai cũng không nói chuyện, nhưng tâm tình giống nhau.

Phải quý trọng.

Gần đây có siêu thị Carrefour (*), hai người đi dạo một vòng, mang theo đồ đạc về nhà.

(*) Carrefour là một tập đoàn kinh tế Pháp kinh doanh trên lĩnh vực siêu thị, hiện là tập đoàn siêu thị lớn thứ hai thế giới, sau tập đoàn Wal-Mart của Hoa Kỳ.

Nhà cũ và nhà mới đan xen vào nhau, khách thuê nhiều, nhân viên không cố định rất lớn, Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì thuê tiểu khu có trị an rất tốt, nhưng tiểu khu khác, đủ hạng người đều có.

Trên đường, khi đi ngang qua tiểu khu cũ, hai người không khỏi dừng bước, ngoài hàng rào ven đường có một nhóm người vây quanh, bên trong mơ hồ truyền đến tiếng chửi bới và tiếng khóc la.

Phương Huỳnh vội kéo tay của Tưởng Tây Trì, “Đi xem!”

Chen vào sáu bảy người đang vây quanh, thì thấy dưa hấu, rau cải, trứng gà, toàn bộ nát bét rơi trên mặt đất, dịch trứng chảy ra từ trong túi nhựa.

Một cô gái ngồi dưới đất, tóc dài buông xuống, che nửa gương mặt, đang ôm mặt, khóc rống.

Một người đàn ông dáng người khôi ngô, chỉ vào cô ấy chửi ầm lên: “… Ông đây mới ra cửa hai ngày thì cô đã không chịu ngồi yên, mang mấy cẩu tạp chủng về nhà, thèm chơi như vậy, ông lấy cây cán bột…”

Bẩn đến khó nghe.

Người đàn ông xắn tay áo, níu chặt tóc của cô gái kéo lên từ trên đất bẩn thỉu.

Người con gái rống giận: “Buông ra!”

Phương Huỳnh cảm thấy da đầu tên rần, không chút suy nghĩ, thốt ra: “Khi dễ con gái thì ra tích sự gì hả!”

Người đàn ông kia quay đầu lại, mặt dữ tợn, nhìn Phương Huỳnh chằm chằm: “Đây là chuyện của tao! Cút đi cho tao!”

Tưởng Tây Trì nhìn thoáng qua vẻ mặt dữ tợn của anh ta, chợt thấy vô cùng quen mắt, theo bản năng tiến về trước một bước, bảo vệ cô kín đáo ở phía sau.

Người đàn ông nắm chặt tóc cô gái, bước tới phía trước một bước.

Tưởng Tây Trì không lui xuống, anh nghe thấy Phương Huỳnh nói ở sau lưng: “A Trì, không thể để hắn đưa người về nhà, cậu nhìn thấy vết thương trên cánh tay của cô gái kia không? Cô ấy trở về chắc chắn sẽ bị đánh!”

Giọng nói của cô mang theo chút run rẩy.

Người đàn ông ưỡn ngực, giằng co với Tưởng Tây Trì, “Tránh ra cho ông!”

Tưởng Tây Trì lù lù bất động.

Trong miệng người đàn ông mắng câu thô tục, buông cô gái ra, tiến lên nửa bước, nắm tay lại đi qua.

Tưởng Tây Trì ngăn lại, khẽ lách, xoay một cái, khiêng lên, ném ra xa.

Người đàn ông rơi “bộp” xuống đất, chấn động một cái.

Người vây xem sợ hãi, thán phục, không tự chủ được lui về sau một bước.

Tưởng Tây Trì nhấc chân giẫm lên ngực người đàn ông, xoay người nhìn cô gái sợ tới mức cả người run rẩy, “Mau đi đi!”

Cô gái thất thần, đôi mắt càng trừng càng lớn, một lát nghẹn ngào hô lên: “Tưởng Tây Trì?!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: SầmPhuNhân, ThiểnThiển, cloud176, haycuoidangyeu, hoàng cảnh du, san san, searatsuki
     

Có bài mới 05.06.2018, 22:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2529 lần
Điểm: 37.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 65: Tiếp khách

Edit & Beta: Tịnh Hảo

Sau khi kêu to, Phương Huỳnh cũng sửng sốt theo, nhìn người đàn ông khôi ngô mặt đầy dữ tợn, lại nhìn cô gái chật vật, bị tóc dài rối tung che khuất nửa gương mặt.

Rốt cục, cô gian nan gọi lên hai cái tên: “Vạn Tử Lâm? Ngụy Minh?”

Tưởng Tây Trì cũng sửng sốt, chân đè ở ngực Ngụy Minh chuyển đi.

Ngụy Minh trở mình bò lên từ trên đất, hung tợn nhìn chằm chằm Tưởng Tây Trì, kéo ống tay áo Vạn Tử Lâm, hai người đứng sóng vai với nhau, giống như trong khoảnh khắc tạo thành liên minh.

Tính thích lo chuyện bao đồng của Phương Huỳnh lập tức vơi đi phân nửa, nhìn cảnh tượng lúc này, e rằng Vạn Tử Lâm, cũng sẽ không muốn cô quan tâm đến việc không đâu này.

Một trong những chuyện lúng túng nhất trong đời, có lẽ chính là bạn học nhiều năm trước gặp lại, đối phương thì quang vinh chói lọi, còn mình thì mò mẫm lăn lộn trong mặt đất.

Chênh lệch vì sự kéo dài của thời gian, rồi đột nhiên trong lúc đó biến thành một thanh kiếm đả thương người.

Hơn nữa, Phương Huỳnh mãi mãi nhớ rõ chuyện năm đó Ngụy Minh khi dễ Tưởng Tây Trì, cũng mãi mãi hận khi đó mình không có bất kỳ năng lực gì để lấy lại công bằng cho Tưởng Tây Trì.

Trong lúc yên lặng, Tưởng Tây Trì cũng có chung suy nghĩ giống cô, phủi bụi trên áo, nhặt túi nhựa trên mặt đất, kéo tay Phương Huỳnh, đi ra từ đám người đang vây xem.

“Phương Huỳnh!”

Phía sau chợt truyền đến tiếng la của Vạn Tử Lâm.

Phương Huỳnh quay đầu.

Cách đám người, Vạn Tử Lâm muốn nói lại thôi, vừa chạm ánh mắt xong lại rời khỏi, trong tiếng quát của Ngụy Mình, rốt cuộc cô ấy cúi đầu.

Lần gặp lại ngoài dự đoán này, làm nửa đường trở về, Phương Huỳnh và Tưởng Tây Trì đều yên lặng.

Phương Huỳnh nhớ rõ hồi cấp ba, nghe nói Vạn Tử Lâm ở chung với “người xã hội đen” Ngụy Minh bị phát hiện, sau đó bị trường đuổi khỏi, tên của hai người kia, cũng hoàn toàn rời khỏi quỹ đạo của cuộc đời cô.

Trong chớp mắt, những chuyện của thời cấp hai, như mang theo hạt bụi sặc mùi người, xông vào mũi.

Trước lúc ngủ, Tưởng Tây Trì bỗng nhiên lấy điện thoại di động ra, mở trang web Taobao ra.

Phương Huỳnh tới gần, “Cậu muốn mua cái gì?”

“Máy báo động tùy thân.”

Phương Huỳnh tức cười, “Mua cái này để làm gì, trước đây cậu cũng cho tớ cái này, nhớ không?” Đúng là cái máy báo động tùy thân kêu inh ỏi kia, đã giải cứu tình cảnh rối rem của Tưởng Tây Trì lúc ấy.

“Ừm. Cái này cũng là đưa cho cậu. Sau này nếu cậu tăng ca, trước khi trở về gọi điện thoại cho tớ, tớ sẽ đón cậu.”

Phương Huỳnh hiểu, anh đang đề phòng người nhìn thấy vào ngày hôm nay, đã hoàn toàn là Ngụy Minh du côn.

Phương Huỳnh đặt máy báo động tùy thân ở trong túi, cảnh giác được một tháng, cũng không gặp bất kỳ nguy hiểm nào, cũng không còn gặp Ngụy Minh và Vạn Tử Lâm ở gần đấy.

Thứ hai đi làm, Phương Huỳnh đang sửa lại hồ sơ, luật sư Vương hướng dẫn cho cô trong sở luật sư đang đi tới, gõ bàn cô, “Phương Huỳnh, đến phòng khách gặp một vị khách.”

Phương Huỳnh kinh ngạc: “Em à?”

“Ùm, chỉ đích danh muốn gặp em.” Luật sư Vương cười nói, “Xem ra người mới đã có chút danh tiếng rồi đó!”

Phương Huỳnh cười nói: “Thầy Vương, thầy đừng chọc em chứ, tài năng của em vẫn còn cạn lắm.”

Khép hồ sơ lại, khóa máy tính, đi đến phòng khách.

Thoáng nhìn người bưng cốc nước, cẩn trọng ngồi trên ghế sofa, nhất thời Phương Huỳnh kinh ngạc, lại là Vạn Tử Lâm đã nhiều ngày không gặp.

Vạn Tử Lâm ngẩng đầu lên, ngập ngừng nói: “... Phương Huỳnh.”

Nỗi lòng Phương Huỳnh phức tạp, “... Cậu ăn sáng chưa? Chúng ta đổi nơi nói chuyện đi.”

Đối diện văn phòng luật sư có tiệm ăn, Phương Huỳnh gọi cho Vạn Tử Lâm một cái bánh dứa và một ly trà sữa.

Có lẽ Vạn Tử Lâm thật sự chưa ăn bữa sáng, ăn như hổ đói, chớp mắt đồ trong dĩa đã trống rỗng.

“Còn muốn gọi thêm không?”

Vạn Tử Lâm lắc đầu, “Không cần không cần, cám ơn ... Một lát tớ sẽ trả tiền.”

Phương Huỳnh không tự chủ được quan sát Vạn Tử Lâm.

Trong trí nhớ, cô ấy là một cô gái rất ưa nhìn, khi học cấp hai đã biết cách ăn mặc, trang điểm, cho tới bây giờ, bên người không hề thiếu người theo đuổi. Đương nhiên cô ấy cũng tự cho mình rất cao, khi đó nói giỡn sau này muốn tìm người có tiền, làm thiếu phu nhân sống an nhàn sung sướng.

Mười năm, đã làm con người hoàn toàn thay đổi. Mơ hồ còn có thể nhìn ra được một ít ngọn nguồn năm đó, sắc mặt nhợt nhạt, mắt thâm quầng rất nặng, cô ấy đã từng tự hào về mái tóc dài của mình, bây giờ cũng khô vàng như rơm rạ.

Chủ yếu là, trên người cô ấy tỏa ra sự suy sụp và yếu dần, hoàn toàn không có tinh thần của cô gái trẻ tuổi vừa hai mươi.

“Cậu tìm tớ... Có chuyện gì?”

Vạn Tử Lâm lại không trả lời trực tiếp, “Là Khổng Trinh Trinh nói với tớ, cậu làm việc ở trong này. Cậu ấy nói đạ gặp cậu ở sân bay…”

“Ừm.”

Vạn Tử Lâm cúi đầu, rất bất an nhìn ra ngoài cửa sổ, “… Tớ muốn ly hôn.”

Phương Huỳnh dứt khoát hỏi: “Có phải Ngụy Minh thường xuyên đánh cậu không?”

Vạn Tử Lâm sửng sốt, không tự chủ được kéo tay áo, giấu toàn bộ tay vào trong.

“Cậu có biết năm đó cậu tìm Trương Quân tố cáo Ngụy Minh, làm cho Ngụy Minh nghĩ oan cho Tưởng Tây Trì không?”

“Tớ... Tớ biết, sau này tớ… có nhắc với Ngụy Minh. Anh ta nói anh ta cũng biết, chỉ là anh ta cố ý bới móc, muốn chỉnh Tưởng Tây Trì… Anh ta nhìn Tưởng Tây Trì không vừa mắt…”

Trong bụng Phương Huỳnh dường như nổi lên một cảm giác ghê tởm.

Cô mãi mãi không thể nào quên năm đó tự mình đứng ra giúp Vạn Tử Lâm, ngược lại còn bị cô ấy ghét bỏ xen vào việc của người khác.

Hai người kia...

Trong lòng cô đột nhiên chợt thoáng qua một suy nghĩ ác độc, hai người kia, thật đúng là một cặp đôi trời cho.

“Phương Huỳnh... Thực xin lỗi.” Vạn Tử Lâm cẩn thận nhìn cô, ánh mắt cô ấy chuyển về phía trước, lại cúi đầu, ngập ngừng nói: “… Khi đó cái gì cũng không hiểu, bị rất nhiều chuyện mê hoặc. Chắc cậu có thể nhìn ra, mấy năm nay tớ sống không tốt, tớ vì quyết định của mình mà trải qua nhiều đau khổ.”

Vạn Tử Lâm khóc thút thít, “... Tháng trước, Trinh Trinh lại đây gặp tớ, nhiều năm như vậy, cậu ấy là người bạn duy nhất còn giữ liên lạc với tớ, thật rất cảm kích cậu ấy, cậu ấy còn đồng ý tới gặp tớ. Tớ và cậu ấy nói chuyện rất nhiều, tớ rất hối hận… Tớ không muốn sống tiếp những ngày như vậy, tớ còn trẻ mà…”

Phương Huỳnh không nói một lời.

Vạn Tử Lâm cúi đầu gạt nước mắt, càng nói thì cảm xúc càng kích động, làm cho người ở bàn bên cạnh cũng nhao nhao nhìn sang.

Phương Huỳnh không nói chuyện, cũng không ngăn lại, nói không rõ mình đang có tâm tình gì.

Chán ghét có, đồng tình có, cảm khái cũng có.

Rốt cục, tiếng khóc của Vạn Tử Lâm dần dần ngừng, cầm giấy ăn trên bàn, lau mắt, rồi lau nước mũi, “… Bỏ đi, tớ biết, năm đó xảy ra nhiều chuyện như vậy, tớ tìm cậu là ép buộc làm khó người khác.”

Cô ấy lấy túi của mình cầm ra phía trước, lớp da đã phai, không biết dùng bao lâu thời gian tìm trong túi nửa ngày, lấy ra một ví tiền, móc 50 đồng để lên bàn, sợ không đủ, còn để nhiều hơn 5 đồng.

Cô ấy đứng lên, bước chân có chút do dự, “... Đã làm chậm trễ thời gian của cậu. Còn có, giúp tớ nói lời xin lỗi với Tưởng Tây Trì.”

Gần đây Tưởng Tây Trì bị sai bảo cùng với mấy đàn anh, đàn chị trong lĩnh vực ứng dụng vật lý, giúp công ty khoa học công nghệ đồ dân dụng làm hạng mục bên ngoài. Loại hạng mục này, bình thường là người hướng dẫn sẽ mang nhiều lợi ích cho bọn họ hơn, tiền nhiều chuyện nhẹ, còn có thể tích góp kinh nghiệm.

Tưởng Tây Trì vốn không định tham gia, nhưng từ ngày sau khi gặp Ngụy Minh, anh liền nảy ra suy nghĩ muốn tìm một nơi cho thuê phòng an toàn hơn, bởi vậy cần dựa vào tiền thưởng để chi tiêu.

Sau khi thầy hướng dẫn xác nhận danh sách, thì cho bọn họ vào một nhóm.

Tưởng Tây Trì còn đang quan sát tình thế, thì thấy trên màn hình hiện ra một biểu cảm chào hỏi, anh nhìn cái tên kia, lập tức nảy ra ý rút lui, lén hỏi thầy hướng dẫn, có thể không tham gia không.

Thầy hướng dẫn gửi cho anh một nụ cười mỉm cực kỳ khiếp sợ.

“...”

Thầy hướng dẫn: “Vượt qua khó khăn đi. Bao nhiêu người muốn làm hạng mục này mà thầy còn chưa cho.”

Tưởng Tây Trì đành phải trả lời: “Em đã biết.”

Vào trong nhóm Tô Di Duyệt nói chuyện với người khác rất vui vẻ.

Tô Di Duyệt đang học tiến sĩ.

Không cùng một người hướng dẫn, lĩnh vực nghiên cứu lại khác nhau, bởi vậy tuy ở cùng ngôi trường, Tưởng Tây Trì và cô ấy không thường xuất hiện cùng lúc, nếu không phải trời xui đất khiến bị kéo vào chung nhóm hạng mục, anh cũng quên còn có một người như vậy tồn tại.

Sau khi người trong nhóm hạng mục làm quen nhau, rất nhanh đã triệu tập lần gặp mặt đầu tiên để phân công nhiệm vụ.

Chuyện lần trước bị trộm áo khoác, Tưởng Tây Trì không thể không phòng bị với với Tô Di Duyệt, nhưng cũng may khi họp, Tô Di Duyệt cũng không quá chú ý tới anh, chỉ vào lúc tan họp hỏi một câu là anh ngồi tàu điện ngầm hay là đi giao thông công cộng.

Cũng nhiều năm như vậy, Tưởng Tây Trì tin Tô Di Duyệt không đến mức còn có loại tâm tư khác với anh, anh cũng không tự kỷ đến mức này.

Rời khỏi phòng học, anh gọi điện thoại cho Phương Huỳnh, biết cô đã về nhà trước.

Anh ở cổng tiểu khu mua chút hoa quả, cầm chìa khóa mở cửa, mới phát hiện trong phòng không bật đèn.

“A Huỳnh?”

Trong bóng tối truyền đến “ừm” một tiếng.

Anh vội vàng bật đèn, đã thấy Phương Huỳnh đang buồn bã ỉu xìu nằm sấp ở trên ghế sofa, bước anh qua, quay đầu cô lại quan sát.

“Không có việc gì...” Phương Huỳnh thuận thế nằm trên đầu gối anh, “Tâm tình tớ không tốt.”

“Làm sao vậy?”

“Nghề nghiệp của tớ là luân lý, phải chịu khiêu chiến với cảm xúc của riêng mình.”

Tưởng Tây Trì cười một tiếng, “Nói tiếng người.”

Phương Huỳnh dừng một lát, “... Hôm nay tớ gặp Vạn Tử Lâm.”

Tưởng Tây Trì ngẩn ra, lập tức cảnh giác, “Gặp lúc nào? Ở đâu? Ngụy Minh có ở đó không? Nói với cậu cái gì?”

Phương Huỳnh lắc đầu, “... Cậu ấy đến văn phòng luật tìm tớ, hy vọng tớ có thể giúp cậu ấy khởi tố ly hôn, bốn năm nay, cậu ấy gặp bạo lực gia đình do Ngụy Minh.”

Tưởng Tây Trì trầm mặc.

“... Trên lý tớ không hẳn từ chối, nhưng trong lòng tớ cảm thấy… đây là cậu ấy gieo gió gặt bão. Khi tớ thực sự nghĩ như vậy, thật ra tớ lại đồng tình với cậu ấy… Cậu hiểu, tớ cũng từng…”

“Tớ hiểu.”

Phương Huỳnh chôn mặt ở trên đùi anh, giống như đang phát tiết “a” một tiếng, “… Tớ rối rối quá!”

Tưởng Tây Trì kéo cô ngồi dậy từ trên ghế sofa, ôm vào trong ngực, “… Trong lòng cậu đã có đáp án.”

Phương Huỳnh giương mắt trừng anh, “Có đáp án hồi nào? Sao tớ không biết? Cậu nhìn lén à?”

Tưởng Tây Trì cười cười, “Đứng lên ăn trái cây, ăn xong rồi, tớ còn phải nói rõ với cậu một chuyện.”

Phương Huỳnh ngồi dậy, lập tức hứng thú, “Chuyện gì?”

Tưởng Tây Trì nói rõ đầu đuôi ngọn ngành.

Lão đại Phương Huỳnh mất hứng, “... Có thể không tham gia không?”

“... Vậy tớ phải nói với thầy hướng dẫn, cũng không phải không được.”

“Giao cho tớ quyết định, xảy ra tình huống gì, cậu còn có thể đẩy trách nhiệm lên đầu tớ, Tưởng Tây Trì, không nghĩ tới cậu là người gian xảo như vậy.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Phương Huỳnh đấu tranh thật lâu, “Như vậy đi, cậu giúp tớ quyết định, tớ giúp cậu quyết định.”

Cô làm như thật, lấy một cuốn tập từ trong túi ra, xé một tờ giấy, rồi xé thành hai nửa, đưa cho Tưởng Tây Trì một nửa, “Thời gian thi ăn ý đã đến! Mỗi người chúng ta viết hai đáp án, đầu tiên, viết cái mà mình thấy đối phương sẽ thay mình quyết định, thứ hai, viết cái mà mình quyết định dùm đối phương.”

“Có ấu trĩ hay không?”

“Cậu quản tớ à?”

Tuy nói như vậy, Tưởng Tây Trì vẫn ngồi xuống thảm trải sàn, nằm bò trên bàn trà nghiêm túc chăm chỉ viết đáp án.

Phương Huỳnh kéo dài giọng nói: “... Không được nhìn lén đó.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Rất nhanh đã viết xong, Phương Huỳnh đếm “Một hai ba”, hai người đồng thời mở giấy ra.

Tưởng Tây Trì viết là: Tham gia; tiếp nhận.

Phương Huỳnh viết là: Tiếp nhận; tham gia.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Belle Tran, SầmPhuNhân, ThiểnThiển, cloud176, hoàng cảnh du, san san, searatsuki
     
Có bài mới 07.06.2018, 22:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Mặc Phi Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.12.2016, 15:56
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 549
Được thanks: 2529 lần
Điểm: 37.64
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mùa xuân thoáng qua ấy - Minh Khai Dạ Hợp - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66: Cái chớp mắt thứ tám

Editor & Beta: Tịnh Hảo

Sau khi tiếp nhận vụ án của Vạn Tử Lâm, Phương Huỳnh tranh thủ thời gian không có Ngụy Minh ở nhà đi qua thăm hỏi.

Trong căn phòng cũ nát ở tiểu khu, trên thang lầu có một mùi meo mốc kỳ lạ, bức tường ẩm, nấm mốc loang lổ, đèn thì lúc chớp lúc tắt.

Phương Huỳnh đi lên lầu 6, gõ cửa.

Vạn Tử Lâm nghiêng người để cô đi vào, tìm cốc giấy dùng một lần, rót nước cho Phương Huỳnh.

Phương Huỳnh ngồi trên ghế sofa, vùi thành một cái hố, mới phát giác sofa này có lẽ cũng bị hỏng, chỉ là Vạn Tử Lâm đã bao lại ở mặt trên nên không nhìn ra.

Trong phòng bày biện đơn giản, chật chội và cũ kỹ, bếp và nhệ vệ sinh thì riêng lẻ, phòng khách, phòng ngủ và nhà ăn, cũng là một gian phòng dùng rèm vải ngăn cách.

Nhìn ra được, Vạn Tử Lâm đã cố gắng dọn dẹp sạch sẽ chỗ này.

Vạn Tử Lâm bưng nước trà lại đây, đặt lên bàn trà, ngồi xuống đối diện với Phương Huỳnh.

Cô ấy thật sự không được tự nhiên, từ đầu đến cuối không ngẩng đầu nhìn Phương Huỳnh.

Đương nhiên là khó chịu.

Cũng bao gồm Phương Huỳnh —— cô không thích đối mặt với cảnh tượng nghèo túng và khó xử của bạn cùng trường ngày xưa.

Phương Huỳnh lấy ra một cây bút ghi âm trong túi xách, “Cậu cứ nói đi, tớ phải hiểu tình hình trước một chút.”

Thấy Vạn Tử Lâm nhìn chằm chằm máy ghi âm trong tay, giải thích nói: “Sẽ không công khai, tớ chỉ thuận tiện nghe rồi sửa lại theo ý nghĩ của mình.”

Vạn Tử Lâm thoáng thả lỏng một ít, hai tay nắm chặt vào nhau, bất an vuốt ve, “… Bắt đầu từ chỗ nào.”

“Cứ tùy cậu, cậu muốn nói gì thì nói.”

Cho đến lúc này, Phương Huỳnh mới biết được toàn bộ cuộc sống của Vạn Tử Lâm mấy năm nay.

Khi cô ấy bắt đầu học lớp 9, thì ở cùng với anh Thiện – kết giao với Triệu Thiện, gia cảnh của cô ấy không tốt, lại muốn ra trường trung học ngoại ngữ Mặc Thành học tập, không còn cách khác. Về chuyện này, Triệu Thiện lại rất hào phóng, giúp cô trả tiền học phí kếch xù, còn trả luôn tiền sinh hoạt hằng tháng.

Hai năm trước lúc học cấp 3, căn bản cô ấy cũng sống như vậy, vào năm lớp 10, ngoài ý muốn mang thai, bất đắc dĩ phải đi phẫu thuật, Phương Huỳnh nghe được tin đồn này từ trong miệng người khác, cũng đều là sự thật.

Sau này, Triệu Thiện chán cô ấy, các cô gái càng trẻ tuổi càng có nhiều hấp dẫn hơn, anh ta là một người đàn ông như vậy, vốn cũng không thể nói là có chịu trách nhiệm hay không. Triệu Thiện cho Vạn Tử Lâm một số tiền lớn, căn bản lên đại học cũng dư dả. Nhưng mà, Vạn Tử Lâm lại cho Ngụy Minh mượn số tiền này. Khoảng thời gian cô ấy khôi phục sức khỏe sau khi sinh non, vẫn luôn là Ngụy Minh ở bên cạnh chăm sóc. Lần kia Ngụy Minh không đi theo lăn lộn cùng với Triệu Thiện, tự mình nghĩ cách buôn bán. Vạn Tử Lâm cho anh ta số tiền nhỏ này, giải quyết được chuyện khẩn cấp của anh ta, xuất phát từ sự cảm ơn, anh ta thường xuyên lui tới với Vạn Tử Lâm. Sau đó không lâu, hai người ở chung với nhau.

Lúc ban đầu, quan hệ của hai người cũng xem như là hòa hợp, Ngụy Minh rất có một loại hảo cảm “cứu phong trần”. Nhưng theo dòng chảy của thời gian, sự thiếu sót của tính cách hai người bắt đầu lộ ra, một người yếu đuối ngu ngốc, phụ thuộc cường quyền, không có chủ kiến của mình, một người ham ăn biếng làm, ham hư vinh lại không thực tế. Vốn chuyện đã qua làm cho Ngụy Minh thương tiếc, nhưng cuối cùng lại chuyển thành vũ khí để anh ta công kích Vạn Tử Lâm, ở trong lòng anh ta, Vạn Tử Lâm là “kỹ nữ còn sót lại sau khi bị người ta chơi”.

Lúc ầm ỹ cãi nhau, đánh tàn nhẫn là việc không tránh khỏi. Ngụy Minh lăn lộn trong xã hội đen, Vạn Tử Lâm ở trong tay anh ta không xin được chút lợi nào.

Trong quá trình nghe, Phương Huỳnh thường xuyên cảm thấy toát mồ hôi dầm dề.

Cô đã biết lần kiện tụng này có bao nhiêu khó khăn, luật sư bào chữa của Ngụy Minh, nếu bám vào khoảng thời gian này, sẽ làm cho Vạn Tử Lâm thành thế yếu, ở quan tòa, giành được sự đồng cảm tự nhiên sẽ biến mất, hầu như không còn.

Cũng may trong tay Vạn Tử Lâm có một phần chứng cứ quan trọng: Năm kia, trong lúc cô ấy mang thai đã bị Ngụy Minh đánh đến sinh non, sổ khám bệnh trong bệnh viện, cô ấy vẫn còn giữ lại hoàn chỉnh.

Nhằm vào một ít nội dung nhỏ này, Phương huỳnh nói ra một ít vấn đề, sau đó đứng lên chào tạm biệt, “… Có thể sau này còn rất nhiều chỗ cần cậu phải bổ sung, hy vọng cậu có thể phối hợp bất cứ lúc nào.”

Vạn Tử Lâm vội vàng gật đầu, “... Được.”

“Còn có.” Phương Huỳnh liếc nhìn cô ấy, đột nhiên trong lúc đó, như là xuyên qua năm tháng, nhìn mình và Đinh Vũ Liên bất lực, “… Nếu trong lúc này, Ngụy Minh lại ra tay với cậu, cậu nhớ đến bệnh viện làm giám định thương tích… cũng phải nhớ báo cảnh sát, ra cảnh sát chứng minh cũng là chứng cứ quan trọng.”

Vạn Tử Lâm gật đầu đáp ứng, chợt nói: “… Tớ… trước đây tớ không có làm qua giám định thương tích gì, nhưng tớ có chụp ảnh, cái này, có thể không…”

Phương Huỳnh vội nói: “Ở đâu? Cho tớ xem.”

Vạn Tử Lâm vén rèm đi đến “Phòng ngủ”, nâng đệm lên, lấy ra một bọc nhựa.

Mở túi nilon ra, bên trong là một USB.

Tưởng Tây Trì bên này, cũng bắt đầu “gióng trống khua chiêng”.

Sau khi nhận nhiệm vụ, mỗi người tự hoàn thành riêng, sau đó nộp lên, mỗi người cách một tuần sẽ họp lại kiểm tra đối chiếu.

Buổi chiều, anh ở trong phòng máy cả ngày, bận bù đầu cả một tuần.

Thu dọn đồ đạc rời đi, gặp được Tô Di Duyệt ở hành lang.

Chị ấy đi cùng với một người đàn ông cao gầy da trắng, hai người dựa vào nhau rất gần, thân mật trò chuyện đề tài gì đó, vừa nhìn thấy Tưởng Tây Trì thì dừng nói chuyện, cười cười, chào hỏi nói: “Tưởng Tây Trì.”

“Chào chị.”

Tô Di Duyệt khẽ gật đầu, cùng nam sinh kia đi vòng qua Tưởng Tây Trì.

Về nhà, Phương Huỳnh đang cúi đầu vào bàn làm việc.

Cô kéo con chuột, giống như đang xem chút gì đó, không ngừng than thở.

“Làm sao vậy?” Tưởng Tây Trì đi qua nhìn vào, nhất thời cả kinh, toàn là bức ảnh của một hồ sơ, tất cả đều là vết thương trên trán, vết thương đọng trên đùi, vết sẹo do mẩu thuốc lá làm bỏng trên tay…

“Vạn Tử Lâm ...”

Tưởng Tây Trì đóng laptop lại, “Đừng nhìn nữa, chúng ta đi nấu cơm.”

Đầu Phương Huỳnh ngửa về sau, dựa vào lưng anh, “Không sao cả…”

“Biết hôm nay là ngày mấy không?”

“Ngày 14 tháng 3... là ngày vụ án của luật sư Vương mở phiên tòa.”

Tưởng Tây Trì: “...”

Nắm tay cô, kéo đứng lên từ trên ghế, “Đi, nấu cơm đi.”

Phương Huỳnh xỏ dép lê, bị Tưởng Tây Trì kéo ra phòng ngủ, lúc này, cô mới phát hiện không biết từ lúc nào đã có một bó hoa hồng trên bàn cơm.

“Ơ...” Phương Huỳnh chạy qua ôm lấy bó hoa, “… Thì ra hôm nay là lễ tình nhân trắng!”

Tưởng Tây Trì nhìn cô.

Phương Huỳnh lập tức bỏ hoa ra, ôm lấy eo anh, tự kiểm điểm mình, “Tớ sai rồi… Tớ thật sự không phải cố ý muốn quên.”

Tưởng Tây Trì: “Hừ.”

“... Thật ra lúc ra cửa tớ vẫn còn nhớ, cậu phải tin tớ!”

“Cậu chỉ nhớ hôm nay luật sư Vương mở phiên tòa thôi.”

Phương Huỳnh mơ hồ nghe được mùi giấm chua, “… Luật sư Vương cũng đã 50 tuổi rồi, là ông già đó, ngay cả chú ấy mà cậu cũng muốn ăn giấm chua.”

Tưởng Tây Trì kéo cô ra, đi tới phòng bếp.

Phương Huỳnh lập tức dính lên như kẹo mè xửng, “Cho tớ cơ hội sửa sai đi, A Trì…”

Tưởng Tây Trì không nhúc nhích.

“Tưởng Tây Trì, Tây Trì, A Trì... Trì Trì?”

Tưởng Tây Trì khẽ run.

Phương Huỳnh nới tay, “... Được rồi, tớ biết sai rồi, tớ tự phạt im lặng nửa tiếng, cậu không cần để ý tới tớ.”

Dứt lời, tủi thân đi mở cửa tủ lạnh, “… Năm trước nói muốn đi lãnh giấy chứng nhận với tớ, thả chim bồ câu với tớ, tớ có nói gì sao?”

Tưởng Tây Trì lại run rẩy.

“... Chỉ cho phép châu quan đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn. Tớ đều nhìn thấy, cậu chính là ăn hết tớ để không rời bỏ cậu, cho nên khi tất cả đã xong xuôi. Cậu thay đổi, không giống như trước nữa…”

Nói còn chưa dứt lời, cổ tay đã bị Tưởng Tây Trì bắt lấy, kéo vào, toàn bộ va vào trong ngực anh.

Nụ hôn theo đó rơi xuống.

Tưởng Tây Trì ném hai quả cà chua mà cô vừa mới lấy từ trong tủ lạnh ra vào trong bồn rửa, ôm cô ra phòng bếp.

Phòng ngủ tắt đèn lớn, chỉ chừa đèn ngủ trên bàn.

Tưởng Tây Trì ôm cô trong lòng mình, cúi đầu nhìn đôi mắt trong suốt bị ngọn đèn vàng chiếu vào, “… Không được nhắc tới chuyện cũ.”

Phương Huỳnh cười nhìn anh, “Vậy cậu có tha thứ cho tớ không?”

“... Xem thành ý của cậu.”

Vừa dứt lời, Phương Huỳnh chủ động ôm lấy bả vai anh, hôn lên môi anh.

Ngày lễ luôn có loại cảm giác toàn bộ thế giới đều dịu dàng, mặc dù chẳng phải ngày lễ chính thức quan trọng gì.

Rất nhanh đã nóng lên.

Phương Huỳnh chủ động, bắt đầu từ cái hôn, mãi đến khi cô mở đỏ mắt nhìn anh, sau đó bỗng nhiên chui vào trong chăn.

Tiếng ma sát, sau đó…

Tưởng Tây Trì cả kinh, vội kéo cô từ phía sau, nhưng mà nháy mắt đầu bị một cảm giác khác thường, chưa bao giờ thể nghiệm qua xâm nhập vào.

Nhưng anh chỉ từ chối một giây, liền quay đầu của Phương Huỳnh, “A Huỳnh, đừng…”

Giọng nói Phương Huỳnh mơ hồ: “... Cậu có thể, tớ cũng có thể.”

Tưởng Tây Trì khựng lại, nới tay.

Một lát, có chút không kiềm chế được, xốc chăn lên, nhìn xuống.

Phương Huỳnh vội kéo chăn, “... Không được xem!”

Mặt anh thiêu cháy.

Lại qua nửa phút, Tưởng Tây Trì kéo Phương Huỳnh lên, “… Có thể.”

Phương Huỳnh liếm môi, đột nhiên bỡn cợt tiến qua, muốn hôn anh.

Tưởng Tây Trì nhanh chóng xoay mặt.

“Sao vậy, tớ cũng đâu có ghét bỏ cậu!”

Lại ồn ào.

Cuối cùng, vẫn là Tưởng Tây Trì dựa vào ưu thế sức lớn, chế ngự được Phương Huỳnh.

Từ phía sau lưng, để tay cô chống lên tường ở đầu giường, đôi tay siết eo cô, không để lại chút sức lực dư thừa nào.

“... Sau này còn quên không?”

Phương Huỳnh khóc hu hu cầu xin tha thứ.

Mãi đến lúc đã thỏa mãn, mới kết thúc.

Hai người tắm xong, thay quần áo ở nhà đến phòng bếp nấu cơm.

Đều đói không chịu được, cũng không xem trọng gì, xào hai món đồ ăn, làm hai tô mỳ.

Sau khi bưng lên bàn, không biết Phương Huỳnh lấy ra hai ngọn nến từ chỗ nào, tắt hết đèn, giống như cũng có một bữa tối dưới nến có ý nghĩa như vậy.

... Chỉ là tư thế hai người ăn không có ưu nhã gì, đói nên ăn rất dữ, ăn ngấu nghiến tiêu diệt hết sạch, một tô mỳ vào bụng, ngọn nến chỉ mới cháy được một đoạn nhỏ.

Vì phát huy tác phong tốt đẹp tự mình kiểm điểm, lúc này là Phương Huỳnh đi rửa chén.

Sau khi rửa xong, không thấy Tưởng Tây Trì ở phòng khách, gọi một tiếng, không nghe thấy tiếng đáp lại.

Phương Huỳnh nghi hoặc đi dạo một vòng, đột nhiên nghe thấy tiếng đàn ghi-ta truyền đến từ ban công.

“... Chim sẻ ngoài cửa sổ, lắm miệng trên cột điện, câu nói này của em, rất có cảm giác của mùa hè…”

Phương Huỳnh sửng sốt, vội đi tới ban công.

Đèn nhỏ trên lưới chống trộm đều bật lên, ánh sáng lấp lóe, giống như những vì sao.

Tưởng Tây Trì nhón chân, ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn cô, “… Mùi vị của cá thu đao, mèo cũng muốn tranh với em, hương vị của mối tình đầu cứ như vậy được chúng ta tìm về…”

Phương Huỳnh nở nụ cười một tiếng, ngồi xuống ghế đệm cao phía đối diện, “… Làm gì vậy? Làm xiếc sao.”

Tưởng Tây Trì không để ý đến cô, cúi đầu gẩy đàn, “… Trời mưa cả đêm, tình yêu của anh tràn đầy giống như nước mưa.”

Phương Huỳnh không nhịn được nhẩm hát theo.

“Vài câu thị phi, cũng không thể nào làm nguội lạnh sự nhiệt tình của anh, em xuất hiện trong mỗi trang thơ ca của anh…”

Rất nhanh, đã hát xong một bài hát.

Tưởng Tây Trì ôm đàn ghi-ta nhìn cô, “Mời người đối diện qua đây giúp một việc.”

Phương Huỳnh bị anh làm như thật chọc cười, “Giúp cái gì?”

“Bạn gái của tớ đã quên lễ tình nhân trắng, có một món quà tớ vẫn chưa tặng được, cậu bằng lòng nhận không?”

Phương Huỳnh sắp không nhịn được nở nụ cười, “Ôi chao, bạn gái cậu quá tệ, đổi thành tớ đi, chắc chắn tớ sẽ biết chăm sóc hơn cô ấy.”

Vừa dứt lời, liền thấy một món đồ bay về phía cô.

Cô nhanh chóng đưa tay tiếp được.

Một cái hộp nhỏ.

Phương Huỳnh ngây ngẩn cả người.

Trên tay có mồ hôi, đầu tiên tay sờ vào, sau đó, mới mở chiếc hộp ra.

Tưởng Tây Trì đã buông đàn ghi-ta đi tới, liền quỳ một gối xuống bên cạnh ghế đệm cô đang ngồi.

Vào lúc cô thấy rõ đồ bên trong là gì, khi hai mắt mờ mịt ngấn nước mắt, thì anh nắm lấy tay cô, khẽ run rẩy hôn lên ngón tay cô.

“Phương Huỳnh, gả cho anh.”


Đã sửa bởi Tịnh Hảo lúc 26.07.2018, 19:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tịnh Hảo về bài viết trên: Nguyễn Bạch Phượng, SầmPhuNhân, Thanh thanhhp12, hoàng cảnh du, san san, searatsuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.