Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 30.05.2018, 17:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1068 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



45

Nhờ có sự tàn bạo của Hạ Vô Ưu ban tặng, tử lao chỉ trong vào ngày ngắn ngủi chật kín người, cả mấy gian phòng liền kề nhau, đều là những vị đại thần trong triều trước nay uy danh hiển hách, hôm nay đồng liêu cùng tề tụ về đây, ai cũng không nghĩ đến chính mình chỉ sau một đêm đã trở thành tù nhân, hơn nữa lại còn cùng các bằng hữu dắt nhau đến hoàng tuyền.

Thấy Tiêu Ngữ đã chết gần 7 ngày, một đêm này, Hồng Mặc đang bị giam thế mà lại được tuyên triệu, các vị đại thần thông minh tuyệt đỉnh giống như nắm được phao cứu trợ giống như rơm rạ năm lấy tay áo Hồng Mặc, dặn hắn nhớ nắm chắc cơ hội này hướng hoàng thượng nhận sai, dù sao đây cũng là mong muốn duy nhất của bọn họ, còn hơn cả quyết tâm lúc tử gián, chính thức ở tử lao chờ đợi cái chết ập xuống làm cho tất cả mọi người như sắp sụp đổ, dù sao bọn họ cũng là vô tội, để cho bọn họ thản nhiên chịu chết thật sự là làm không được. Mấy ngày nay, trọng tâm những cuộc nói chuyện của mọi người đều là biết vậy chẳng làm, hoàng thượng thích Tiêu Ngữ thì cứ thích, ngoại trừ liều mình bảo vệ Tiêu Ngữ thì cũng không có gì thay đổi, thế nhưng giết Tiêu Ngữ xong thì sao? Hắn quả thực đã không còn là con người, mà là ma vương, Hồng Mặc phân tích đây là do hoàng thượng đột ngột mất đi người yêu, đau lòng hóa điên, làm cho tình cách đại biến, vì vậy lúc nhìn thấy những đại thần bọn họ- kẻ đã đề nghị giết Tiêu Ngữ mới xuất hiện hận ý, phải diệt trừ bọn họ mới thấy sung sướng. Tất cả mọi người nghĩ những lời này cũng thật hợp lí, chỉ là có hối hận cũng vô dụng, bọn họ nhất thời cố chấp, khiến cho chính mình trở thành vật hi sinh lúc hoàng thượng điên cuồng, ô ô ô, thật sự là so với Đậu Nga còn oan uổng hơn a”.

Hồng Mặc vào cung xong cũng không thấy quay lại, mọi người lúc đầu còn oán hận, oán giận hắn nhất định là chỉ biết bào chữa cho hành động của mình, sau lại sợ hắn có phải hay không đã bị hoàng thượng giết rồi, cứ như vậy một ngày hoảng sợ không chịu nổi, đến tột cùng cũng không biết người kia ở đâu. Mỗi ngày chỉ biết lung tung suy đoán, cùng với đếm xem mình còn có thể sống thêm bao nhiêu ngày.

Ở Ngự thư phòng, Hạ Vô Ưu nhẹ nhàng xoa xoa long bội cầm trên tay, đột nhiên hỏi Y Đức: “Ngày mai là ngày thứ bảy, là ngày Tiêu Ngữ hạ táng nhỉ?”

Y Đức không người cung kính hồi đáp: “Đúng vậy hoàng thượng, nô tài nghe nói ở Sơn Thủy cư tràn ngập mùi hôi thối của tử thi, vì vậy ngày mai hoàng thượng không nên đi, để nô tài thay ngài đến là được rồi, miễn cho long thể hít phải không khí dơ bẩn…” Không chờ nói xong, Hạ Vô Ưu đã cắt đứt lời hắn: “Không, ngày mai trẫm muốn đến, nhất định phải tự mình gặp hắn”.

Hoàng thượng… thật là bị đả kích lần này làm cho rối loạn thần kinh rồi. Y Đức âm thầm nghĩ, bằng không vì cái gì hắn lại nghĩ hoàng thượng thế mà đang cười, là một loại cười nhìn qua cảm giác như là đang rất hài lòng, hơn nữa hắn không phải dùng “đưa tiễn” mà là “gặp”, có lẽ trong lòng hắn vẫn còn chất chứa mong muốn Tiêu Ngữ có thể khởi tử hoàn sinh, chỉ là điều này không có khả năng, thi thể đều đã thối rữa rồi a. Tại giờ khắc này, Y Đức bắt đầu càng cảm thấy lo lắng: Hoàng thương… Hắn sẽ không mãi tiếp tục thất thường thế này chứ, những thần tử trước kia đều bị phán tử hình, sau này… Hoàng thượng sẽ không thật sự bị điên rồi đi.

Đang ngẩn ngơ suy nghĩ nơi nào, bỗng nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng kêu thảm thiết quỷ quái, Ôn Lúc lộn ngào vọt vào trong phòng, còn quên cả hành lễ, the thé kêu lên: “Hoàng…. Hoàng thượng… Sơn Thủy cư, Sơn Thủy cư… Xác chết của Tiêu Ngữ vùng dậy… Bây giờ đang nơi nơi đi dạo trong phòng… Hoàng thương, ngài nhanh trốn đi, đi… không cho hắn tìm được, nơi này… có nô tài rồi…” Không chờ nói xong, Hạ Vô Ưu đã mạnh đứng lên, kinh hỉ hét lớn: “Cái gì? Tiêu Ngữ tỉnh, ha hả, gia khỏa này tỉnh nhanh thật”. Nói xong liếc mắt nhìn Ôn Lục, nhẹ đá một cước, cười mắng: “Tên hỗn trướng này, sợ đến mức suýt đái ra quần, còn nó cái gì mà bảo hộ trẫm. Có lòng trung thành, đáng tiếc lá gan quá nhỏ, cũng được, xét thấy ngươi cũng có công đến báo tin, sẽ thăng cho ngươi 2 bậc”. Nói xong cũng không để Y Đức kịp ngăn cản, bước nhanh đi.

Ôn Lục sợ đến mức thanh âm đều thay đổi, túm tay áo Y Đức nói: “Y… Y công công, tat Ta vừa nói… nói chính là xác chết sống dậy đúng không? Ta…ta nhớ kĩ ta chưa nói Tiêu Ngữ tỉnh lại… Ô ô ô, hoàng thượng… hắn sao có thể nghe sai chứ……Ô ô ô…” Nghĩ đến hoàng thượng khi vui mừng đến được Sơn Thủy cư rồi, lại bị cương thi làm bị thương hay dọa sợ, tội danh này chính mình làm sao đảm đương nổi, ô ô ô, sao lại không may thế cơ chứ?

“Đều không phải lỗi của ngươi, Hoàng thượng gần đây tâm thần cực kì không ổn định”. Y Đức vô cùng lo lắng nhanh chóng đuổi theo Hạ Vô Ưu, một bên lẩm bẩm nói: “Xác chết sống lại? Tiêu Ngữ là một người ôn hòa, sao lại làm ra chuyện xác chết sống lại này? Nhất định là ai đó thả hắc miêu (kiểu trò lừa gạt xấu xa), chết tiệt, nếu để ta tra ra sẽ tuyệt không khoan dung”.

Sơn Thủy cư, lúc này đã lộn xộn, tất cả nô tài đều chuẩn bị sẵn sàng tuẫn táng (chết theo), thế nhưng cái đó và chuyện thấy Tiêu Ngữ xác chết sống lại là hai chuyện khác nhau, ai cũng không dám tiếp cận Tiêu Ngữ, thấy cương thi toàn thân mặc dù chưa hư thối những cũng đã biến thành một màu đen sì, mọi người không hẹn mà cùng trốn dưới gầm bàn, đều thì thào lẩm bẩm: “Tiêu Ngữ a, ngươi đừng vội, ngày mai sẽ cho ngươi xuống mồ an nghỉ, chúng ta cũng xuống cùng ngươi, ngươi… đừng vội a, ô ô ô, biến thành quỷ trước, chúng ta… chúng ta rất sợ cương thi a, ô ô ô…”

Nhưng vào lúc này, Hạ Vô Ưu hung hăng xông vào, làm cho Duyên Hỉ bị hù dọa, thầm nghĩ nguy rồi, đều nói cương thi hay lệ quỷ, cho dù nói Tiêu Ngữ sinh tiền không oán hận hoàng thượng, nhưng ai dám đảm bảo đến lúc chết rồi có đúng hay không càng nghĩ càng giận, mới biến thành cương thi đến lấy mang? Nghĩ tới đây, dù sao cũng là mang tư tưởng trung quân thâm căn cố đế cùng nhiều năm làm nô tài, tất cả mọi người chui từ bàn ra, thầm nghĩ dù sao cúng muốn tuẫn tang, coi như tối nay sớm một chút, một bên định giữ chặt Tiêu Ngữ đã biến thành “cương thi”, còn chưa kịp đi tới, thình lình đã thấy Hạ Vô Ưu lấy một tay ôm Tiêu Ngữ, rưng rưng nói: “Tiêu Ngữ… Tiêu Ngữ, ngươi cuối cùng tỉnh rồi… xin lỗi… Trẫm khiến ngươi chịu khổ rồi…”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 17:02
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1068 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



46

Một màn này làm cho Duyên Hỉ Y Đức cùng cung nữ thái giám cực kì cảm động, thầm nghĩ tình cảm hoàng thượng dành cho Tiêu Ngữ thật sâu năng, còn không cố kỵ hắn là cương thi. Không giống chúng ta, tuy rằng quyết tâm tuẫn táng, thế nhưng thấy cương thi của chủ tử, thế mà lại không có lấy một người dám tiến lên trước nhận thức hắn, thực sự là xấu hổ muốn chết.

Hạ Vô Ưu căn bản là mặc kệ nhưng kẻ nô tài đã thạch hóa thương cảm ở một bên, đỡ Tiêu Ngữ toàn thân đã biến thành màu đến đến cạnh bàn ngồi xuống, đối Duyên Hỉ vui vẻ nói: “Đi, chuẩn bị một thùng nước nóng lớn, rồi phân phó trù phòng chuẩn bị một ít cháo loãng cùng điểm tâm, nhanh lên”.

Mọi người cho dù có ngốc, nhưng lúc này cũng có chút minh bạch, tám phần mười là Tiêu Ngữ chưa có chết, bất quá chỉ là hoàng thượng diễn một vở kịch cho mọi người xem mà thôi, thế nhưng… thế nhưng này cũng quá kì quái đi, còn có, trên người mùi hôi thối, toàn thân đen thùi, vết máu bên khóe miệng, má ơi, ai làm gia loại dược này, cũng quá là nham hiểm đi? Đây là suy nghĩ trong lòng mọi người không hẹn mà giống nhau.

Phút chốc, nước nóng chuẩn bị xong, Hạ vô Ưu mặc kệ Y Đức, tự mình giúp Tiêu Ngữ tắm rửa, cuối cùng lúc đã đổi được 5 thùng nước nóng, Tiêu Ngữ toàn thân màu đen biến mất sạch sẽ, trở về lúc với tướng mạo ban đầu, mà thần trí của hắn, đã từ giờ khắc này thoát khỏi trạng thái mơ mơ màng màng của dược hiêu, hoàn toàn tỉnh táo lại.

Đây là có chuyện gì? Lão thiên gia, đứng nói với hắn là hắn còn sống nha, buổi tối hôm đó, rõ ràng đã uống hết rượu độc không phải sao? Dạ dày cũng đau đớn một lúc, máu cũng phun ra, làm sao… làm sao còn sống được chứ?

Giống như xem thấu nghi vấn của hắn, Hạ Vô Ưu liếc mắt nhìn mọi người chung quanh, nhàn nhạt cười nói: “Làm cái gì mà đều dùng loại ánh mắt đó nhìn trẫm, chưa bao giờ nghe nói đến thuốc giả chết sao? Chẳng qua thuốc của ta cao cấp hơn chút mà thôi, đây chính là dược hoàn giả chết bảo mệnh của gia khảo Hồng Mặc kia nha, bị trẫm bắt lấy ra, bây giờ không biết hắn còn khóc lóc đến mức nào nữa.” Uống một ngụm trà hắn nhìn vẻ mặt không thể nào hiểu được của Tiêu Ngữ và bọn nô tài nói: “Đơn giản mà nói, sự tình là như này, trẫm lấy tính mạng muội muội Hồng Mặc uy hiếp, buốc hắn giúp trẫm nghi ra một kế sách vẹn toàn, tiểu tử này bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn nên phải đưa ra dược hoàn này, Tiêu Ngữ giả chết trong 7 ngày, trẫm đã ở triều đình diễn một màn kịch, mục đích chính là muốn các đại thần hiểu rõ, trẫm muốn giữ ở bên người cái gì, trẫm gửi gắm tình cảm cho ai, trẫm gửi gắm nhiều hay ít tình cảm, cùng Đại Phong giang sơn xã tắc không có liên quan gì”. Âm thanh hắn bỗng trở nên kích động: “Hừ, đãm người hủ nho cố chấp hiện tại chắc đã minh bạch, giang sơn xã tắc cuối cùng như thế nào, là do sự thống trị của quân vương, cùng tình cảm của quan vương, hồng nhan mầm tai họa chẳng có gì quan hệ. Hừ, dựa vào cái gì nói trẫm có Tiêu Ngữ, sẽ gây hại đến giang sơn, Tiêu Ngữ cùng giang sơn của trẫm có quan hệ gì chứ? Trẫm cũng không phải Chu U vương, Đường Minh Hoàng, trẫm muốn cho bọn họ thấy, trẫm yêu ai, đó là việc riêng của trẫm, việc nhà của trẫm, không quan hệ gì đến giang sơn xã tắc, trẫm trên triều đình, vẫn như cú là một thánh minh thiên tử, mỗi tiếng nói mỗi hành động, đều có thể làm rạng rỡ vạn lý non sông”

Mọi người lần thứ 2 tập thế hóa thạch: là nguyên nhân này sao? Các vị đại nhân a, các ngươi tội gì phải làm thế, không cần phải bị một lần vào tù mới có thể mình bạch chứ?

Đêm khuya, phía trong màn trướng lụa là 2 người, là bọn họ đã giành giật sự sống để bên nhau. Đương nhiên nghĩ như vậy chỉ có Tiêu Ngữ mà thôi, Hạ Vô Ưu ngay từ đầu đã biết rõ.

“Vì cái gì không giết ta? Không phải đã từng nói nếu vì ta mà thay đổi quá nhiều sẽ giết ta sao?” Tiêu Ngữ gối lên cánh tay Hạ Vô Ưu, thuận tiện cho hắn thưởng thức tóc mình.

“Lúc bãi triều đích thật là muốn giết a”. Hạ Vô Ưu rất vô tội nói: “Thực sự đấy Tiêu Ngữ, trẫm không sợ ngươi tức giận, khi trẫm nghe xong câu trả lời của ngươi, trẫm đã nôn ra máu, trẫm thực sự muốn giết chết ngươi, bởi vì ngươi thế mà có thể làm trẫm thổ huyết, đây là chuyện trẫm tuyệt đối không cho phép mà lại xảy ra a”.

“Vậy sau vì sao lại cho ta uống dược giả chết?” Tiêu Ngữ ngẩng đầu, trên gương mặt thanh tú tràn ngấp biểu tình không giải thích được, hắn không nghĩ tới Hạ Vô Ưu cũng có chuyện dù đã quyết định nhưng lại không thể làm được.

“Bởi vì thuốc chưa hối hận không có nơi nào bán a”. Hạ Vô Ưu thật sâu nở nụ cười: “Khi trẫm nhìn thấy bình rượu kia, trẫm trong đầu không ngừng hiện ra hình  ảnh ngươi uống rượu độc xong rồi tử vong, trẫm phát hện trẫm rất đau lòng, đau đến mức không thể chịu đựng được, đau đớn đến mức trẫm không dám cam đoan có thể sống được nữa, loại này đau đớn cứ theo thời gian tăng dần tăng dần lên. Nếu như loại đau nhức này cứ càng ngày càng mãnh liệt, mà ngươi lại chết rồi, vậy trẫm còn không phát điên? Đến lúc đó, thuốc hối hận có chỗ nào bán, ngươi cũng không có khả năng sống lại, trẫm phải làm sao? Vì vậy trẫm cứ mãi suy nghĩ, chính là không dám mạo hiểm như vậy, không có biện pháp, đối với ngươi, trẫm căn bản là không thể khống chế bản thân a. Ha hả, Tiêu Ngữ, trẫm thông minh như thế, đương nhiên là không thể làm ra chuyện ngu xuẩn không có đường quay lại, ngươi nói có đúng không?”

Là một mình ngươi thôi. Tiêu Ngữ trong lòng tức giận thầm mắng: “Đó… Đó cũng chỉ là nói, ngươi ngay từ đầu đã biết đó là… dược giả chết sao?”Hắn cố gắng hỏi thật bình tĩnh, nỗ lực không cho Hạ Vô Ưu phát hiện ẩn đằng sau là tâm tình bất mãn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 17:03
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4929
Được thanks: 1068 lần
Điểm: 10.2
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



47: Đại kết cục

Hạ Vô Ưu địa khái là quá đắc ý, quả nhiên không có phát giác, còn đắc ý nói: “Đương nhiên rồi, loại dược này là thần bí nhất trong võ lâm do Nguyên Thánh giáo giáo chủ chế ra, Hông Mặc trước kia nhân duyên vừa khéo cùng vị giáo chủ này… Ách…chung sống một thời gian ngắn, cái kia… sau đến hắn…thuận lợi lấy được viên dược này… Vốn là nghĩ đến lúc mình gặp nguy hiểm thì dùng, ai biết lại bị trẫm sờ tới. Lúc đầu hắn còn không chịu cho, ngu ngốc, cũng không ngẫm lại, thuộc này là vị kia giáo chủ chế ra, triệu chứng gì hắn đương nhiên nhất thanh nhị sở, có thể dùng dược này để tránh sự truy đuổi của hắn sao? Hừ, cho dù có thông minh đến đâu cũng có lúc ngốc đến buồn cười”.

Do người kia lúc đầu thì ấp úng lúc sau lại nói lầm bầm Tiêu Ngữ biết người tên Hồng Mặc cùng vị giáo chủ nọ không phải chỉ là một loại cố sự bình thường., bất quá lúc này không phải thời gian thỏa mãn lòng hiếu kỳ, dù thế nào thời gian sau này của bọn họ còn dài, bây giờ việc cần biết nhất chính là việc kia.

“Nếu… Ngươi biết…Ân, là dược giả chết, buổi tối hôm đó, vì sao còn làm bộ làm tịch, ân, làm ta một chút hoài nghi cũng không có…” Ngữ khí đã rất nguy hiểm, vẫn còn đang chìm đắm trong kiệt tác của mình Hạ Vô Ưu không có phát hiện, ha hả nở nụ cười: “Tiêu Ngữ ngươi cũng biết ngươi là người sống hướng nội, nếu như trẫm muốn được nghe chính ngươi nói ái ngữ, e rằng không phải là một chuyện dễ dàng a,  nhưng con người đến khi gần kề cái chết, lời nói thật nào cũng có thể nói, trẫm diễn một vở kịch đau lòng với ngươi, ngươi không phải đều hướng trẫm thẳng thắn nói sao? A, mỗi khi nhớ đến những lời hôm đó của ngươi, trẫm đều cực kì hạnh phúc a. ‘Có những lời này của hoàng thượng, như vậy đủ rồi, ngươi… không được quên Tiêu Ngữ, ta không cầu người khắc khắc đều nhớ đến ta, bới vì đó là điều không thể, ta chỉ cầu hoàng thượng… tương lai sau này lại có người mà ngươi sủng ái, sẽ ở vườn hoa dưới ánh trăng thỉnh thoảng… trong đầu người lại xẹt qua hình ảnh Tiêu Ngữ… khuôn mặt’ còn có câu kia ‘Không oán cũng không hận… Chỉ có không cam lòng… Chỉ là không cam lòng… Vì sao ngươi lại là hoàng đế? Vì sao lại không để chúng ta… đầu bạc răng long… Không cam lòng a… Vì cái gì không thể…’ ha ha lúc đó trẫm cảm động muốn khóc, a, thực sự là chỉ nghĩ đến đã khiến lòng người ấm áp dễ chịu a”.

“Ấm áp… Ấm áp cái đầu ngươi…” Người bị hại cuối cùng nhịn không được nữa, đứng dậy trèo lên người Hạ Vô Ưu chuẩn bị cắn.

Mỹ nhân chủ động tìm đến là việc tốt, thế nhưng khi Hạ Vô Ưu nhìn thấy đôi mắt ánh lên hung quang, lập tức nhớ đến hắc y nhân kia lúc bị cắn tai, hắn mãnh liệt rung mình một cái, huynh đệ ở khố hạ sau khi xem xét tình huống, cũng nhanh chóng thu lại tư thái oai hùng. Hạ Vô Ưu chật vật nhảy xuống giường, bị Tiêu Ngữ đuổi ra đến gian ngoài, nghĩ đến thể diện của hoàng đế, Hạ Vô Ưu vội vã ho khan vài tiếng, cố gắng bình tĩnh nói: “Y Đức, cái kia… Tiêu Ngữ càng ngày càng không có phép tắc, còn dám đánh trẫm, khái khái, hảo hảo quản lí thủ hạ của ngươi, biết không? Nhanh, giúp trẫm ngăn cản một chút”. Thấy Tiêu Ngữ ở trong phong bắt đầu mặc quần áo, hắn vội vàng nhắc chân chuồn mất. Bởi vì vội vội vàng vàng chạy đi nên hắn không có phát hiện những người trong phòng mặt đã đen như đáy nồi.

“Các ngươi thử nói xem, nếu là diễn kịch, vì cái gì mà lúc Tiêu Ngữ chết xong hoàng thượng lại bi thương như thế?” Lạc Cầm là người đầu tiên đưa ra nghi vấn trong lòng.

“Hừ, khẳng định là để cho chúng ta xem rồi, hoàng thượng không nhìn thấy chúng ta khổ sở thì sẽ khó chịu”. Duyên Hỉ đưa ra cho mọi người đáp án.

“Một chủ tử xấu xa như thế, chúng ta có cần phải giúp đỡ hắn không?” Không hẹn mà cùng hỏi một câu rồi lại không hẹn mà cùng trả lời: “Không, để  Tiêu Ngữ đuổi theo giết hắn đi, hừ, chúng ta khổ sở nhiều ngày như thế, giờ cũng nên đến lượt hắn” [Ôi mẹ ơi, Đùa à mấy bạn cung nữ thái giám thật là có biết anh ý là vui không =))) ]

“Thế nhưng… Hắn dù sao cũng là hoàng thượng a”. Vẫn có một thanh âm do dự vang lên [ Cuối cùng cũng có một người hiểu chuyện nha ]

Y Đức bỗng nhiên nở nụ cười thản nhiên nói: “Không cần phải lo, đừng quên, Tiêu Ngữ hiện tại là hoàng hậu, không phải là những những tiểu thái giám cung nữ như chúng ta có thể ngăn cản được. Ân, kì thật nghĩ kỹ lại, hoàng thượng ngày đó nói là “ban thưởng phong” mà không nói là “truy phong” [Cái này chắc là phong làm hoàng hậu, ban thưởng là còn sống, mà truy là dành cho người đã chết], nếu như chúng ta không bị hắn lừa đảo triệt để thì chắc chắn sẽ có nghi ngờ, kết quả là chúng ta lại không công thương tâm khổ sở như thế nhiều ngày”. Hắn nói xong nhìn Tiêu Ngữ ở bên trong cuối cùng cũng mặc áo khoác đầy đủ hô lớn: “Hoàng hậu, đi thôi, chúng ta đều ủng hộ ngươi hung hăng cho hoàng thượng nếm chút khổ sở”.

Đã qua nửa đêm, đêm đầu mùa đông lạnh thấu xương, nhưng ngự thư phòng lúc này lại ấm áp như mùa xuân, Tiêu Ngữ truy sát tới nơi lại giống như là gà trống tự đưa mình đến miệng hồ ly. Tại trong đó làm xong một hồi vận động, Tiêu Ngữ lại thấy Hạ Vô Ưu rơi vào trầm tư, nhịn không được hỏi: “Ngươi lại đang suy nghĩ việc xấu xa gì?”

Hạ Vô Ưu thở dài: “Nga, trẫm đang suy nghĩ, nếu như lúc thả các đại thần ra, để cho bọn họ biết phán tử bọn họ chỉ là một hồi diễn kịch, bọn họ có phải hay không ở trên triều giết vua tạo phản”

Tiêu Ngữ quay đầu đi. Ân, đây cũng là một vấn đề nghiêm trọng, bất quá để Hạ Vô Ưu tự mình nghĩ biện pháp là được rồi, thực sự mà nói hiện giờ tất cả nhìn có vẻ như viên mãn, cho dù có chút rắc rối, hắn cũng nhất định giải quyết được. Đúng vậy, nhất định có thể giải quyết được, ha hả. Mỉm cười thỏa mãn, Tiêu Ngữ dần chìm vào mộng đẹp.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hemy Lê, Trần Thị Quỳnh và 96 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

13 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 226 điểm để mua Teddy ôm bé
Lily_Carlos: cái đó là chống copy nhé, bạn bỏ tích ở ô chống copy bài viết nếu không thích bị hiện ảnh
Meolun: À hôm qua mình thấy bộ truyện mình đang viết tự nhiên bị biến thành nội dung ảnh nhưng mình đã tìm cách sửa lại, nên chỉ muốn hỏi là tại sao bị như vậy thôi ạ
Konami1992: truyện thanh xuân vườn trường, trùng sinh nhé

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.