Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 30.05.2018, 16:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



33

Hạ Vô Ưu nhìn Y Đức mỉm cười: “Khó có thể thấy được Tiêu Ngữ hạnh phúc, chúng ta cũng vào uống ly rượu mừng đi”. Nói xong thản nhiên tiến vào, nói với mọi người: “Tất cả bình thân”. Tiêu Ngữ là người đầu tiên tiếp đón, nhỏ giọng nói: “Hoàng thương, ngươi không ở hành cung nghỉ ngơi, chạy đến đây làm gì? Toàn bộ người trong sân đều không quen biết, ngay cả Tri phủ với Huyện thái gia cũng chưa chắc biết mặt ngài, ngài chạy đến không phải là sẽ dọa mọi người sao?”

Hạ Vô Ưu sủng nịnh xoa gáy hắn một chút, cười mắng: “Nói cái gì thế? Trẫm là quỷ à? Chạy đến đây lại dọa người, trẫm tới là cho ngươi chút mặt mũi, Tiêu gia các ngươi một nhà dân thường, có thể mời hoàng thượng đích thân tham dự hôn lễ, làm rạng rỡ tổ tông, thế mà ngươi còn trách trấm”. Hắn nói xong đi đến một cái bàn, là gia gia nãi nãi của Tiêu Ngữ. Còn có phụ mẫu cùng với đôi vợ chồng mới cưới, tất cả đều đang quỳ, miệng chỉ nói được vạn tuế cũng không còn nói được lời gì khác, thân thể đều có chút run rẩy.

Hạ Vô Ưu tiến đến nâng dậy hai vị lão nhân đã đến tuổi thất tuần, một bên lẩm bẩm: “Chẳng lẽ Tiêu Ngữ nói trẫm thành hình dạng cực kì hung ác lại làm cho người nhà hắn sợ hãi như vậy”. Vừa dứt lời chợt nghe “Rầm” một tiếng, nguyên lai là Tiêu phụ kích động quá độ, đột nhiên hôn mê bất tỉnh, tiếp theo là người đang cầm chặt tay hắn, gia gia của Tiêu Ngữ cũng ngất xỉu.

Chuyện này cũng làm cho Hạ Vô Ưu trợn tròn mắt, cũng may có mang theo ngự y đến, vội vã giúp xem mạch tượng, bất quá chỉ là kích động quá mà thôi, không có gì đáng lo lắng, Tiêu Ngữ mới yên lòng, chép miệng nói: “Sao lại thành ra như thế này? Ta đã nói là ngươi sẽ dọa người mà”.

Hạ Vô Ưu hừ một tiếng, nhất thời có mấy vị khách cho rằng hắn tức giận, hai mắt khẽ đảo cũng hôn mê bất tỉnh, chính hắn cũng không có tức giân, long nhan nhìn qua địa phương kia. Không thể làm gì khác hơn là đối Tiêu Ngữ nói: “Đều là ngươi miệng quạ đen, trấm vốn là cải trang vi hành, đến gần đây lại nghe nói trong nhà quý nhân có việc vui, nghĩ đến giúp ngươi giữ chút thể diện, ai ngờ đến nơi ngươi còn như thế oán giận”. Nói xong hậm hực ngồi xuống, tân nương tử một lòng muốn nhìn xem hoàng thượng là bộ dáng như thế nào, kéo theo Hổ tử đến kính rượu hắn, một bên len lén theo khe hở của khăn nhìn hắn, ngực bình bịch! Thầm nghĩ, hoàng thượng vừa anh tuần lại trẻ tuổi, lúc trước nghe người ta nói là kim đồng trên trời hạ phàm, ta còn tưởng rằng là người ta nói quá lên, không nghĩ tới lại thực sự xuất sắc như vậy.

Hạ Vô Ưu uống rượu người ta mời, một bộ dạng rất là hưởng thụ, kéo Tiêu Ngữ ngồi xuống, đối tất cả tân khách mỉm cười nói: “Trẫm cũng chỉ là đến góp vui, hôm nay chúng ta liền quân dân cùng vui vẻ đi”. Nói xong lại uống một ly rượu.

Kỳ thực rượu này so với rượu được cống nạp thì hương vị đúng là một trời một vực, nhưng Hạ Vô Ưu tâm tình lại đang rất tốt, lại thấy rằng hương vị rượu thật thơm ngon. Bách tính kính yêu vô cùng vị quân vương đã tạo nên đất nước thái bình trước nay chưa từng có, tuy rằng đôi lúc có nghe nói hắn làm việc cực kì tàn nhẫn, nhưng lúc này đây hắn lại không hề tỏ vẻ, như vậy gần gũi bình dị, không khỏi càng thêm yêu quý, một bên hô to vạn tuế thành minh, một bên yên lặng đứng lên. Hạ Vô Ưu thường ngày phải nghe rất nhiều lời nói xu nịnh, đủ loại quan lại tán dương, nhưng lại không có một chút nào thật lòng giống như ngày hôm nay. Thấy những người dân bình thường này thật tình yêu mến chính mình, không có pha chút chút giả tạo nào, trong ngực hắn có cái gì đó nảy lên cảm giác thật dễ chịu. Kề sát vào Tiêu Ngữ cười nói: “Từ nay về sau Tiêu gia của ngươi lại trở thành đệ nhất gia ở Dương Châu, ngay cả quan phủ cũng không dám trêu chọc, thế nào, còn oán trẫm dọa người không?.”

Tiêu Ngữ vừa định nói thì Tri phủ và Tri huyện đại nhân đã tiền đến quỳ xuống: “Thần Dương Châu tri phủ, Dương Châu tri huyện, hôm nay được diện kiến long nhan, thực quá vinh hạnh, đặc biết ở đây chờ hoàng thượng sai bảo, có gì phần phó nguyện làm hết khả năng, chỉ mong hoàng thượng bảo trọng long thể, chúng thần đã vô cùng biết ơn rồi”.

Hạ Vô Ưu nghiêng đầu quan sát hai người một phen, sau đó thản nhiên nói: “Trẫm ở đây chơi bao lâu trẫm tự biết lại còn cần các ngươi nhắc nhở”.  Hai người vừa nghe, biết chính mình xen vào việc của người khác, biết hoàng thượng không thích nghe, lo sợ cái mũ ô sa của mình cũng mất đi. Đang muốn nói, lại nghe hoàng thượng nói: “Bất quá ta một đường điều tra tìm hiểu, ở đây các ngươi cai quản cũng không tệ lắm, khó có được người không ăn hối lộ làm việc trái pháp luật, nhưng lại chỉ làm tri phủ tri huyện nho nhỏ không được trọng dụng”. Nói xong quay sang Y Đức: “Truyền chỉ của trẫm, cho hai người bọn hắn mỗi người thăng 3 cấp, thưởng gấp 3 lần bổng lộc”. Nói xong nhìn hai người liếc mắt một cái, cúi đầu nói: “Trẫm nhớ ở Lại bộ đang thiếu người, cho các ngươi tiếp nhận chức vụ, nhớ kỹ phải làm việc đến nới đến chốn giống như ở đây, một lòng vì bách tính mà làm việc, vì nước nhà cùng trẫm phân ưu”. Nói xong nửa ngày, lại không nghe thanh âm tạ ơn, ngẩng đầu vừa nhìn đã thấy hai người vì qua kinh hỉ không chịu nổi đã té xỉu trên mặt đất. Mặt hắn nhất thời đen hơn phân nửa, Tiêu Ngữ cũng không nhịn nổi nửa bắt đầu cười ha ha, một bên nói: “Hoàng thương a, ngươi thật đúng là… thực sự là thiên uy như kiếm nha, chỉ là nói mấy câu, làm cho 8 người hôn mê, nếu ngươi đổi nghề làm sát thủ, nhất định là một kiếm giết một người, chắc chắn là không ai có thể chạy trốn, thiên hạ đệ nhất sát thủ cũng tự nhiên là rơi vào tay ngươi, ha ha ha, tiền tài như nước, ha ha ha..”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 16:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



34

Hạ Vô Ưu thấy Tiêu Ngữ dáng vẻ rất là đắc ý, nhìn không được trêu hắn một chút, kề sát vào tai hắn nói: “Ngươi biết sát thủ trước khi giết người đều phải làm cái gì không? Ha hả, bọn họ phải tìm nam nhân hoặc nữ nhân hảo hảo phát tiết một hồi, như vậy mới có đủ tinh thần để đi giết người, ân, ngươi ở nhà chơi có 3 ngày ngắn ngủi, mà 3 ngày này trẫm trải qua thực sự rất là khó chịu lắm, không bằng người hôm nay cũng trẫm trở về đi…” Hắn còn chưa dứt lời, Tiêu Ngữ một bộ dạng cúi đầu nhận tội, vô cùng bi thương nhỏ giọng nói: “Hoàng thượng, ta biết sai rồi, ta nhận sai còn không được sao? Cầu ngươi đại nhân thì đại lượng, giơ cao đánh khẽ, làm ơn thư thả cho ta mấy ngày nữa đi”.

Hạ Vô Ưu một ngụm rượu chưa kịp nuốt xuống, toàn bộ phun lên quần áo của Y Đức, cũng may là có người che ở đằng trước, nếu không thì hình tượng hoàng đế hoàn toàn bị phá hỏng mất. Bàn tay bên dưới hung hăng nắm tay Tiêu Ngữ, nghiến răng nghiến lợi từng chữ từng chữ cảnh cáo: “Tiêu Ngữ, tuy rằng ngươi luôn luôn mang đến cho trẫm kinh hỉ bất ngờ, nhưng những kinh hỉ này tốt nhất là không nên làm cho trẫm luống cuống, hiếu không?” Không được, cứ mỗi lần gia khỏa này xuất hiện hình dáng điềm đạm đáng yêu, hết lần này tới lần khác những biểu hiện hèn nhát trên người hắn làm cho mình khinh thường, đều làm cho mình nổi lê dục vọng chinh phục. Mặt Hạ Vô Ưu hơi đỏ một chút, bởi vì hắn cảm giác được bộ vị tư mật đang có biến hóa kinh người, cũng may giờ là cuối thu, quần áo vừa dày vừa rộng, nếu không mình bị biến thành trò hề rồi.

Hắn thực sự mong cứ thế kéo Tiêu Ngữ đi, thầm nghĩ hung ác khi dễ hắn, hôm nay để hắn ở nhà chơi vài ngày, cũng là để khuây khỏa. Nhưng hiện tại xem ra, huynh đệ của mình lại thực sự không chấp nhận hành động thiện lương này, vì vậy hắn thở dài, nói: “Tiêu Ngữ a, về thăm nhà như thế là đủ rồi, ngươi ở nhà chơi đã 3 ngày, đã là người đầu tiên cũng là người duy nhất trong hậu cung được như thế, hiểu chưa?”

Tiêu Ngữ còn không có cảm nhận được ý nghĩ xấu xa đằng sau nguyên nhân chính đáng này, còn thực sự cảm động đối một con sói đội lót cừu nói: “Ta hiểu được, hoàng thượng, kỳ thực… Ta thực sự rất cám ơn ngươi, đã để ta khi còn sống có thể về thăm nhà một lần, thăm gia gia nãi nãi, cha mẹ đệ đệ, còn tham gia hôn lễ của đệ đệ,ta… ta không còn gì hối tiếc nữa”.

Ngực Hạ Vô Ưu chấn động,  Tiêu Ngữ của hắn, yêu cầu đúng là chỉ đơn giản có như thế, hắn không kì vọng hay cầu xin địa vị cao cao tại thương trong hậu cung, được sủng hạnh có khả năng hô phong hoán vũ, một lòng cũng chỉ có về người thân, thế nhưng yêu cầu của hắn, cũng là cái mà mình không thế đáp ứng hắn nhất, cửa cung sâu tựa như biển a. Tại giờ khắc này, hắn cảm thấy trái tim của một bậc đế vương vô tình hình như có cái gì đó, và cái này, đối với hắn mà nói, là không phải một hiện tượng tốt. Thế nhưng lúc này hắn cũng tuyệt không ngờ tới: Có một ngày, hắn lại chính tay giết đi người hắn dùng mọi cách che chở yêu thương.

Lần này kết quả của việc về thăm, vẫn là phải ly biệt, nhưng Tiêu Ngữ đã dùng bạc mà Hạ Vô Ưu cho hắn đưa cho phụ mẫu lo việc sau này, cũng đã thấy yên lòng rồi, phụ mẫu đệ đệ và Phượng Hông đều đến tiễn hắn, tránh không được một phen khóc lóc chia tay, chờ đến lúc thuyền rồng đã đi xa, những con người si vọng trên bờ cũng trở thành những chấm đen, hắn vẫn đứng ở đầu thuyền nhìn lại, chợt nhớ tới một câu thơ của Lý Nghĩa Sơn, hoàn cảnh lúc này, nếu muốn gặp lại thật sự rất khó a.

Còn lại nửa tháng, liến đi đến mấy thành nổi tiếng, nhìn thấy cuối thu đã về, cảnh sắc khắp nới dần dần cũng trở nên hiu quạnh, việc thị sát dân tình của Hạ Vô Ưu cũng gần như hoàn tất, lúc này mới mang cả đoàn người trở về kinh thành, lần này là dùng thủy lộ đi, trên đường hoàn toàn giữ bí mật, quan viên địa phương cũng hiều hoàng thượng hàng năm đều như vậy, cũng không có chuẩn bị tiếp đón gì nhiều, bởi vậy khí đi thì một cảnh náo nhiệt, khi về thì lại yên lặng hơn rất nhiều.

Chạng vạng ngày thì dừng lại ở một bến sông, xa xa nhìn lại, đường phố đã lên đèn, là một thành nhỏ phồn hoa, Hạ Vô Ưu cùng Tiêu Ngữ đứng ở đầu thuyền thấy cảnh tượng này, liền đáp ứng ngày mai mang hắn đi mua sắm, giảm bớt buồn phiền của mấy ngày nay. Thế là tới buổi sáng, Hạ Vô Ưu liền mang theo Tiêu Ngữ cùng Duyên Hỉ, Y Đức và mấy người thị vệ nữa rời thuyền lên bờ, đi mua sắm quanh đó một chút, còn vào một khách điếm ăn mì. Đến lúc từ trong quán đi ra, mặt trời đã lên cao quá đỉnh, đường phố cũng dần dần náo nhiệt hơn.

Những đồ vật hay ho trong thành nhỏ này cũng không ít, Hạ Vô Ưu mặc dù tuổi không lớn, nhưng đối với đời lại thành thục cẩn thận, những thứ đồ hài tử chơi không thèm liếc mắt một cái, ngược lại Tiêu Ngữ người so với hắn lớn hơn vài tuổi thì lại tràn đầy hứng thú, một bên lẩm bẩm: “Ân, như vậy sẽ mang về rất nhiều đồ cho bọn hắn, chắc là sẽ không còn oán ta nữa đâu”. Một câu chưa xong, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng hô lớn trong đám người: “Cẩu hoàng đế, còn không mau chịu chết”. Hắn trong lòng run lên, những thứ cầm trên tay đều rơi xuống đất, đến lúc quay đầu lại, đã thấy có 5 hắc y nhân đang vây quanh Hạ Vô Ưu thành vòng tròn bắt đầu triền đấu, Y Đức cùng mười mấy hộ vệ đều phải ứng phó với hắc y nhân, tình huống khẩn cấp vạn phần. Hắn nghĩ Hạ Vô Ưu đã gặp bất trắc, không biết từ đâu có can đảm, bỗng nhiên xông lên trước hô to: “Hoàng thượng… Hoàng thượng.. Hoàng thượng…”. Lại giống như là người điên ôm chặt lấy một hắc y nhân điên cuồng hét lớn: “Không cho các người làm tổn thương hắn, a a a a…”. Hắn không có võ công, hai tay lại không thể buông ra, trong tình thế cấp bách, tự nhiên há mồm ra cắn, nhưng hắc y nhân kia vỗ công không chỉ cao hơn Tiêu Ngữ cả trăm nghìn lần, lại bị hắn bất ngờ tập kích cắn rách một bên tai, lập tức kêu như lợn bị chọc tiết, quay đầu lại một kiếm, nhanh như chớp chuẩn xác chém đến cổ Tiêu Ngữ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 16:41
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



35

Hạ Vô Ưu mặc dù một địch năm nhưng với võ công của hắn mà nói là thừa sức, còn nghĩ suốt đường đi không có sống gió gì, vừa lúc những người này tự đến cửa giúp hắn tiêu khiển. Hắn ngay từ đầu cũng không có nghiêm túc ứng phó, giống như một con mèo đang vờn chuột, một lúc sau lại nghe thấy tiếng hô lớn của Tiêu Ngữ, trong lòng cảm động, thầm nghĩ lúc gặp nạn mới thấy chân tình, nghe tiếng gọi của hắn rõ ràng có lo lắng còn có đau lòng nữa, đang lúc vui mừng, chợt nghe một hắc y nhân kêu thảm, hắn âm thầm kỳ quái: ta còn chưa đối hắn hạ thủ mà, thế nào lại kêu như thế dọa người. Một chiêu né kiếm của người đối diện, vội vã quay đầu nhìn lại, không nhìn không biết, vừa nhìn thì bị dọa một trận mồ hôi lạnh, không nghĩ tới Tiêu Ngữ quan tâm hắn đến mức ngay cả tính mạng cũng không cần, còn cố sức cắn chặt lấy lỗ tai của hắc y nhân, đấy còn không phải là muốn chết sao?

Trong lòng lập tức lo lắng, nhanh như chớp đến gần bên người hắc y nhân, chỉ là tốc độ của hắn rất nhanh nhưng kiếm của hắc y nhân còn nhanh hơn, trong lúc kiếm đang gần kề cổ Tiêu Ngữ, Hạ Vô Ưu vô cùng nôn nóng, cũng bất chấp chính mình, gân xanh trên bàn tay thon dài ưu mỹ nổi lên, trong nháy mắt giữ chặt thanh kiếm, chỉ thấy một dòng máu tươi chảy xuống theo mũi kiếm, hắn nắm chặt hơn một chút, thanh kiếm kia đã bị gãy làm đôi.

Hắc y nhân kia mặc dù bị công lực của hắn dọa một trận, nhưng kẻ trước mắt với hắn có thù sâu như biển, sửng sốt một chút, liểu mình tấn công, Hạ Vô Ưu một lòng chỉ lo bảo hộ cho Tiêu Ngữ không bị thương tổn, làm cho hắn một thân võ công cũng có chút khe hở, mà những hắc y nhân này cũng không phải là đèn cảnh, mấy người triền đấu một phen, vậy mà từ vai tới ngực Hạ Vô Ưu đã xuất hiện một vết thương thật dài.

Chuyện này làm cho mặt mũi nam nhi của Hạ Vô Ưu bị tổn thương nghiêm trọng, chê cười, dĩ nhiên lại ở trước mặt Tiêu Ngữ bị thương, hình tượng cao lớn hô phóng hoán vũ của hắn tổn thương nghiêm trọng, cọp không phát uy các ngươi lại coi nó như con mèo bênh hả? Tức giận tràn ngập, nhãn thần hắn bỗng trở nên lạnh lẽo, nếu không phải lúc nãy hắn chỉ là chơi đùa, những kẻ ở chỗ này đừng có nói tới vận may rời đi, mà là nói, bọn họ vĩnh viễn cũng không có một cơ hội rời khỏi đây.

Thằng đến lúc trên mặt đất nằm một cỗ thi thể, Tiêu Ngữ mới thấy mình thật ngốc, hắn là một người dễ mềm lòng, vừa là lại lo lắng cho Hạ Vô Ưu làm mình điên cuồng, hôm nay tất cả kết thúc, máu tanh trên mặt đất làm hắn ngực từng đợt phát lạnh, cái lỗ tai trong miệng tuy rằng đã thả ra, nhưng cảm giác buồn nôn có nhổ mãi cũng không hết, cuối cùng hắn cố gắng nhịn xuống, đem chỗ mì mới ăn trong dạ dày chưa kịp tiêu hóa nôn hết ra ngoài.

HẠ Vô Ưu ở xa xa nhìn hắn, trong mắt tràn ngập bi thương, hắn biết đây là lần đầu tiên Tiêu Ngữ trải qua một việc tàn khốc như vậy, thôi được, để cho hắn tự bình ổn tâm tình một chút đã. Cúi đầu nhìn vết thương trên ngực mình, tuy rằng vẫn chảy máu, cũng may vết thương không sâu, nhưng vết thương trên tay lại giống như khoét một lỗ trong tim, bĩu mỗi: mình vì Tiêu Ngữ, thay đổi đúng là không thể ngờ được a, dĩ nhiên vì hắn mà không để ý đến sinh mạng của mình, thở dài, hắn không thích cảm giác không chắc chắn như vậy, nhưng hắn lại luyến tiếc Tiêu Ngữ, rốt cuộc nên làm gì đây?

Vừa nghĩ tới đây, đã thấy Tiêu Ngữ chạy vội tới, khẩn trương xem xét thương thế của của mình, hắn nở nụ cười nói: “Ngươi nhìn người xem, ngươi phải xác định không nôn thêm lần nào nữa, trẫm có bệnh khiết phích a…”Một câu còn chưa xong, phát hiện trước mắt biến thành từng đợt màu đen, ngực cười khổ một tiếng nói: xem ra những sát thủ này cũng có chút năng lực, chính mình dùng… độc trong người không để hắn nghĩ xong, người đã hôn mê rồi.

Việc này chỉ biết đem Y Đức cùng Duyên Hỉ dọa sợ muốn chết, cũng may Y Đức tuy là thái giám, nhưng quanh năm đi theo bên người Hạ Vô Ưu, tự nhiên có khả năng loại bỏ cảm giác sợ hãi, lập tức vội vã ra lệnh cho mọi người dưa Hạ Vô Ưu trở lại thuyền. Tiêu Ngữ chăm chú nắm thật chặt tay của vị quân vương trẻ tuổi, trong lòng vướng mắc dường như bị một đao nào làm rõ, đang làm một cái hai mươi tuổi nô tài ở hậu cung, hắn tính cách tuy có phần ngây thơ, thế nhưng tự nhận đã không có người có khả năng làm cho hắn khẩn trương đến mức không thể khống chế được, nhưng bây giờ ở bên Hạ Vô Ưu, nhìn gương mặt tái nhợt dần dần biến thành màu đen, hắn thê nhưng lại không khống chế được chính mình vừa lo lắng vừa khẩn trương, cứ như sau một khắc trái tim có thể từ trong miệng vọt ra, hắn rất muốn nắm chặt lấy từng người bên cạnh, làm cho lệ chảy ra, khóc lóc để bọn họ đảm bảo người trước mặt này nhất định không có việc gì, thế nhưng lý trí không cho phép hắn làm như thế, bởi vì làm thế chỉ càng làm rối thêm cũng làm cho mọi người thêm phức tạp, chẳng có cái tác dụng gì hết, vì vậy hắn liểu mạng khống chế chính bản thân mình, liểu mạng khống chế… Thật sâu thở ra một hơi, Tiêu Ngữ lần thứ hai cảm nhận được Hạ Vô Ưu thân là đế vương suốt ngày phải sống trong cảnh tự kiềm chế, cảm giác cực kì không thoải mãi.

Y Đức nhưng thực ra lại rất trấn tĩnh, Hắn không lo lắng cho Hạ Vô Ưu bởi hắn biết chủ tử của hắn năng lực như thế nào, thế nhưng mỗi lần nhìn thấy Tiêu Ngữ si ngốc nhìn người bị thương nằm trên giường, người kia ánh mắt khẩn trương cùng lo lắng, hắn lại không nhịn được thở dài, ngực cười khổ tự nói: Hoàng thượng a, ngươi lúc nào mới chịu tình lại? Ngươi… nghìn vạn lần phải nhanh một chút nha, nếu không Tiêu ngữ của ngươi cũng không chịu đựng được nữa đâu. Trong lòng bỗng nhiên giật thót: nếu như hoàng thượng cho rằng bản thân vì Tiêu Ngữ mà thụ thương là một thay đổi mà hắn không thể cho phép, hắn có khi nào để cho Tình phi nương nương nhân cơ hội này gạt bỏ Tiêu Ngữ hay không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: khaichinh, Lam Khả Nhi, Nguyên Lý, Túi dấm nhỏ và 37 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38



Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.