Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 30.05.2018, 16:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



30

Duyên Hỉ khụ một tiếng nói: “Ngươi xem, thành chỉ đã đến rồi, ngươi còn muốn về nhà, chờ hoàng thượng tâm tình tốt là được, cho ngươi học một bài học”. Nói xong kéo hắn ra sân tiếp chỉ. Nghe Ôn Dụ lớn tiếng nói: “Hoàng thượng khẩu dụ, Tiêu Ngữ xa nhà lâu ngày chưa gặp người thân, vì vậy cho phép nhân dịp Nam tuần về thăm nhà vô thời hạn, cho phép dùng thánh giá (xe của hoàng thượng) một mình trờ về, niệm hắn có công hộ giá, đặc biệt ban thưởng 20 lượng vàng, 1200 lượng bạc ròng tiêu dùng, tất cả nô tài đều đi theo hầu hạ, 4 hộ vệ nhắm bảo vệ an toàn.” Nói xong tiến lên cười nói: “Tiêu Ngữ  a, ngươi đúng là được ân sủng nha, chưa bao giờ có chuyện như thế, còn không mau tạ ân”.

Tiêu Ngữ vừa vui vẻ lại có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Hạ Vô Ưu lại cho hắn vay nhiều bạc như thế, vội vã quỳ xuống tạ ân, sau đó đứng lên nói: “Công công, bạc hoàng thượng cho vay có cần trả lãi không? Lãi là bao nhiêu?”. Một câu vừa nói xong, Ôn Lục Cùng Duyên Hỉ cười đến không thở được, Ôn Lục tươi cười nói: “Thường xuyên nghe hoàng thượng với Ôn tổng quant nhắc đến ngươi, đều nói người thông minh, nhưng sao vẫn đề nhỏ như thế này lại không hiểu? Đúng là đại trí giả ngu a”. Nói xong lệnh cho tiểu thái giám phia sau mang lên một khay bằng ngọc, bên trong lấp lánh chói mắt 20 phiến vàng cùng với tập ngân phiếu mới tinh, còn có rất nhiều bạc cùng với 10 xâu tiền xu. Ôn Lục nói: “Đây là 32 ngân phiếu hiện hành với 1000 đồng, hoàng thượng nói để ngươi tiện dùng nếu trên đường muốn mua cái gì”.

Tiêu Ngữ lần nữa không kiềm chế được sự ấm áp trong lòng, thầm nghĩ không ngờ Hạ Vô Ưu lại cẩn thận như vậy, ngày cả những việc này cũng nghĩ đến, hắn thường ngày không tự bản thân dùng tiền, sao có thể suy nghĩ chu đáo như vậy. Lập tức nghiêm túc nói với Ôn Lục: “Thay ta hướng hoàng thượng tạ ân, nói Tiêu Ngữ ta chân thành cảm ơn hắn”.

Ôn Lục nói: “Những lời này đợi ngươi trở về tự mình đến nói với hoàng thượng, ta có nói thì ý nghĩa cũng không giống, nguyên lai những lời tạ ơn của ngươi trong quá khứ là giả a”. Nói xong lại gọi Duyên Hỉ vui vẻ nói: “Quy định trong cung ngươi chắc là biết rõ, chắn chiếu hành lý các ngươi phải chuẩn bị cho tốt, mang theo 4 thái giám khỏe mạnh, nghìn vạn lần cẩn thận hầu hạ, không được có một điểm thiếu xót”. Nói xong hướng Tiêu Ngữ bĩu môi, nhỏ giọng: “Hoàng thượng đối vị chủ tử này đúng là khác với người bình thường, nếu có chuyện xảy ra các ngươi cũng đừng có mong sống sót. Không biết có bao nhiêu người phải bối chủ tử nữa”. Duyên Hỉ liên tục gật đầu: “Công công xin yên tâm, Chẳng phải có 4 vị hộ vệ sao? Ta luôn ở bên cạnh là được rồi”.

Ôn Lục gật đầu: “Không sai, đấy đều là những hộ vệ xuất sắc, nhất phẩm thị vệ, nếu không có ý chỉ của hoàng thượng, ai có thể sai khiến bọn a.” Nói xong kéo theo Tiêu Ngữ đến chỗ mã xa, Tiêu Ngữ nhìn thấy 4 thị vệ diện vô biểu tình, trong lòng còn có chút lưỡng lự, thầm nghĩ: “Thật là, trở lại vốn là cùng người nhà đoàn tụ, thăm bằng hữu, ôn chuyện cùng hàng xóm nơi quê nhà, cả nhà vui vẻ mấy ngày, kết quả lại mang theo 4 người trông như hộ pháp, uy phong lẫm lẫm đằng đằng sát khí, ai dám tới gần a”. Cố tình từ chối, Ôn Lục ngạc nhiên nói câu: “Ngươi nói cái gì, ngươi còn…”. Lập tức vứt bỏ ý nghĩ trong đầu, không đợi hắn nói xong đã phất tay áo ngắt lời hắn: “Ta biết, ta biết, ta biết, ta mong còn không được chứ gì? Mang mang mang…”

Ngay sau đó liền lên xe ngựa, Hạ Vô Ưu đã sớm hỏi tên phụ mẫu hắn, sai nha môn điều tra nơi ở, cách hàng cung khoảng chừng 10 dặm, đi nửa canh giờ là tới. Tiêu Ngữ nhìn thấy ngôi nhà cũ nát quen thuộc, ngây dại một lúc, Duyên Hỉ muốn đi trước thông báo, bị hắn kéo lại, nhẹ giọng nói: “Không cần, để ta… tự vào…”. Nói xong nội tăm trăm mối cảm xúc ngổn ngang, nước mắt lại liên tục rơi xuống.

Duyên Hỉ thầm nghĩ: Đúng là không có quy cũ gì hết, nhưng nghĩ kĩ lại, hoàng thương cũng nói không cần Tiêu Ngữ tuân theo quy củ, ta một cái nô tài có gì ý kiến chứ. Cùng Tiêu Ngữ đi đến gần cổng, lúc đó trời đã muốn hoàng hôn, người nhà Tiêu gia không biết đứng ngoài của có một đoạn người, chỉ ở trong nhà nói ngoài đường cái, nhân mã ồn ào không giống bình thường.

Tiêu Ngữ đi đến gần, còn chưa kịp mở của, chợt nghe trong sân có tiếng nói vọng ra, là phụ thân hắn, cao giọng nói: “Ông trời ơi, là tiểu Ngữ nhà chúng ta kìa, ta vốn cũng không dám thừa nhận, chỉ là năm năm trước mới được gặp hắn một lần, vừa lại ở đằng sau nhìn dáng vẻ hắn, còn không phải hắn thì là ai”.

Lại nghe một thanh âm già nua nói: “Không sai, mẹ Hổ tử à, mắt ta mặc dù không tốt, nhưng lờ mờ nhìn thấy đúng là vóc dáng của tiểu Ngữ, chẳng qua là cao hơn nhiều thôi”. Lại có người nói: “Nhưng mà tiểu Ngữ không phải từ nhỏ đã được đưa vào cung tịnh thân sao? Như thế nào lại ngồi ở trên xe, mà còn là xe của các vị nương nương đúng không?”. Âm thanh nghe thực xa lạ, chắc là giọng của hàng xóm hoặc thân thích.

Tiêu Ngữ cũng nhịn không được nữa, đẩy cửa bước vào, chỉ thấy trong sân bày một cái bàn nhỏ, ở trên còn để các loại hoa quả thông thường, xung quanh bàn có mấy người ngồi, nghe thấy âm thanh mở cửa đều ngạc nhiên quay đầu nhìn. Hắn liếc mắt một cái có thể nhận ra gia gia nãi nãi cùng phụ mẫu, tóc đều đã bạc trắng cả rồi. Trong lòng không khỏi kích động, không chờ được lúc tiến lại gần, vừa mở cửa xong liền quỳ xuống, hô lớn: “Gia gia, nãi nãi, đa, nương, tiểu… tiểu Ngữ đã trở về”. Nói xong liền không ngừng dập đầu.

Bốn hộ vệ mắt đều nhìn chằm chằm, thầm nghĩ vị chủ tử này đúng là quá tốt, rõ ràng là một quý nhân lại quỳ lạy người dân bình thường, đáng lẽ cũng nên để bọn họ bái kiến trước a. Duyên Hỉ cũng không để ý, nhìn thấy những người trước mắt sửng sốt một lúc, có 2 người lảo đảo bước ra, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Là tiểu Ngữ, thật là tiểu Ngữ…” Sau đó là một tiếng “Con trai” , song song chạy đến trước mặt Tiêu Ngữ, ba người ôm nhau cùng nghẹn ngào khóc, trong ngực hắn cũng có chút chua xót, quay đầu lau đi một giọt lệ, nhìn Lạc Cầm cùng Lẫm nhi đã nước mắt lăn đều không dứt, đứng một bên ôm nhau khóc.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 16:34
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



31

Lập tức khuyên nhủ 3 người cùng nhau vào nhà, những hàng xóm thân thích này chưa bao giờ gặp cảnh tượng như vậy, cố ý muốn lưu lại xem, rồi lại có chút kinh hoàng, thường ngày bọn họ gặp tri huyện 1 lần còn khó khăn, lần này không ngờ lại còn được gặp quý nhân của hoàng thượng, vì thế liền cáo từ. Cha mẹ Tiêu Ngữ lúc này trong lòng cũng đang vui mừng đoàn tụ, mặc cho những người đó cáo từ, còn mời họ ngày mai lại đến, mời mọi người chung vui với việc cả nhà được đoàn tụ, những người này vội vàng đáp ứng, đều hạ quyết tâm ngày mai mang cả người nhà đến ra mắt.

Đợi đến lúc hết lộn xộn, cũng là lúc trời đã tối, mẫu thân Tiêu Ngữ bận bịu việc cơm nước. Duyên Hỉ lặng lẽ đi theo, kỳ thực là để xem trù phòng. Còn trong phòng gia gia nãi nãi Tiêu Ngữ nắm chặt tay hắn, cứ vừa khóc vừa cười, cùng nhau nói chuyện, đột nhiên nhìn thấy ở góc phòng một thanh niên khỏe mạnh si ngốc nhìn mình cười khúc khích, ngực đau xót, thầm nghĩ đệ đệ cũng đã lớn như thế này rồi, nếu như bình thường ở trên đường, chính mình có khi cũng không nhận ra, hắn vừa đi đến gần để nhìn kỹ, Hổ tử lại sợ hãi ngồi xuống, lắp bắp kêu một tiếng: “Bắp ca ca”

Duyên Hỉ vừa từ trù phòng đi ra, nghe thây một tiếng, không khỏi vấp chân một cái té ngã, thầm kinh ngạc, nguyên lai hắn cũng gọi là Bắp thật, hóa ra đều không phải hoàn toàn lừa hoàng thượng, nhà này đặt tên cũng quá kì lạ đi.

Tiêu Ngữ nhìn hắn một cái, rồi quay đầu lại nói: “Gia gia, nãi nãi, đây là bằng hữu của ta ở trong cung, chuyên gia bám víu vào kẻ ngoài, nịnh nọt, nhát gan, rất là đáng ghét”. Duyên Hỉ từ mặt đất bò dậy, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, thầm nghĩ: được lắm, hình tượng của ta trong mắt lão thái gia triệt để tụt dốc. Lại nghe Tiêu Ngữ hít sâu một hơi nói tiếp: “Nhưng mà ở trong cung, hắn thật tâm đối ta rất tốt, vì vậy chúng ta rất hợp nhau”. Nghe xong một câu này, ngực cảm động không ngừng.

Nhưng cảm động thì cảm động, nên nói thì vẫn phải nói, chầm chậm đi đến chỗ Tiêu Ngữ, ghét vào lỗ tai hắn nói: “Chi bằng ngươi chịu khó nhịn đói một đêm đi, ta có mang theo điểm tâm trước tiên ăn cho đỡ đói, ngày mai ta quay về hành cung bảo 2 ngữ trù đến, cơm lão thái thái làm, cái kia… cái kia… Thực sự là không dám cho người ăn, nếu để hoàng thượng biết, đầu của ta cũng đừng mong còn”.

Tiêu Ngữ im lặng, biết gia đình mình nghèo khó, mẫu thân để chiêu đãi cả một đám người như thế này, không biết tại trù phòng đã gấp đến hình dạng gì nữa. Nghĩ một lúc, đứng dậy đi tới trù phòng, thấy trên bếp đang nấu một nồi cháo nhỏ, đoán rằng toàn bộ gạo đã được mang ra để nấu cháo. Hắn vội vã nhẹ giọng nói: “Nương, đừng tự làm khó mình, người chỉ cần nấu ít cháo, rồi hấp một ít khoai sọ cho ta ăn là được rồi, còn về phần cơm canh, ta bảo cha theo Duyên Hỉ ra ngoài mua về là được rồi”. Nói xong nhịn không được ôm chặt thân hình gầy gò của nàng, than thở: “Ta ở trong cung, ngày nào cũng nhớ nhà, nhớ cháo hoa người nấu, khoai sọ hấp, thật sự không nghĩ đến đời này còn có thể trờ về, thực sự có chết cũng đáng”. Nói xong lại nghe thấy mẫu thân hắn khóc lóc nói: “Tiểu Ngữ a, là cha mẹ có lỗi với ngươi, đều do cha mẹ không có bản lĩnh, cũng may bây giờ ngươi đã là người bên cạnh hoàng đế. Thật là, nương ở bên ngoài nghe thấy mấy vị nương nương của hoàng thượng đều là khuynh quốc khuynh thành, như thế nào lại coi trọng ngươi, còn sủng đến mức mang ngươi đi thị sát”. Noi xong quay đầu lại, vẻ mặt hoang mang nhìn đứa con mới khoảng 20 tuổi của mình, buồn phiền đã biến thành hiếu kì.

Tiêu Ngữ mặt biến đen, bản thân cuối cùng đã tìm ra căn nguyên của vấn đềm xem ra hoàng thượng nói mình thông minh là như phụ thân, lúc bổn thì lại giống hệt mẫu thân, loại này thời điểm lại hỏi ra một vấn đề sát phong cảnh như vậy, không thể làm gì khác hơn là mơ hồ nói: “cái… cái này chậm rãi noi, nương, ta đói bụng rồi, nhanh hấp khoai sọ đi”. Nói xong đi ra gian ngoài, sai Duyên Hỉ lấy bạc mang theo ra ngoài mua đồ ăn, người nhà Tiêu gia chưa bao giờ được nhìn thấy bạc nguyên chất, mắt đều trợn tròn, sửng sốt nửa ngày, còn để Tiêu Ngữ nhắc, Tiêu phụ mới bừng tỉnh, cùng Duyên Hỉ với 2 vị thái giám thô kệch đi mua thức ăn về.

Sau đó cả nhà cùng nhau ngồi xuống, bọn người Duyên Hỉ thì ngồi một bàn khác. Tiêu Ngữ một bên cùng phụ mẫu nói chuyện, một mặt căn khoai sọ, kỳ quái nói: “Nương, thủ nghệ của người kém đi nhiều quá đó, khoai sọ hấp thế nào mà không thể ăn được, ta nhớ rõ khi còn bé, rõ ràng là hương vị ngọt ngào lắm mà”. Một câu chưa xong, nãi nãi đã nở nụ cười, lắc đầu nói: “Đứa ngốc, ngươi ngày trước ở nhà trải qua những ngày như thế nào, hiếm lắm mới được ăn khoai sọ, đương nhiên là hương vị ngọt ngào rồi, nay ngươi ở trong cung, hàng ngày ăn chính là sơn trân hải vị, khoai sọ vẫn là hương vị trước kia nha”. Một câu nói xong Tiêu Ngữ cũng cười, liên tục gật đầu nói đúng, nhưng 2 tay cầm khoai sọ của hắn đột nhiên dồn sức gặm, Duyên Hỉ nhìn thấy âm thầm lắc đầu: cũng không phải là cái gì quý nhân chủ tử a, như thế nào lại giống quỷ chết đói. Không biết hoàng thượng mà thấy cảnh tượng này, có đúng hay không còn thấy hắn dễ thương.

Đang suy nghĩ, chợt nghe bên ngoài vang lên thanh âm lanh lảnh trong trẻo của nữ tử hô lớn: “Hổ tử Hổ tử, ta nghe nói hôm nay trong đội ngũNamtuần có ca ca ngươi nha, hắn còn ngồi ở xe của quý nhân nữa đó, người nhà các nguwoi có biết hay không a?” Theo tiếng hét lớn, là một cô nương chạy ào vào trong nhà, mặc quần áo bằng vải dệt thủ công, buộc 2 búi tóc đơn giản, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn, đến khi chạy vào cửa, thấy trong nhà đầy người, không khỏi đứng ngốc lăng ở đó, một lúc sau mới hồi phục, vội vàng che mặt, một câu còn chưa nói đã quay đầu bỏ chạy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 30.05.2018, 16:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Thái giám - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



32

Tiêu Ngữ nhất thời cũng sửng sốt, thấy Hổ tử đứng lên, rồi lại ngồi xuống, lại đừng lên, vẻ mặt lo lắng, nhớ tới bức thư phụ mẫu đã từng gửi cho mình, lập tức hiểu rõ, cười nói: “Còn không mau đuổi theo, ta cũng đến lúc được gặp em dâu rồi”. Hổ tử lúc này mới trả lời một tiếng, vui mừng chạy ra bên ngoài.

Con lại phụ mẫu quay sang nói với Tiêu Ngữ: “Vị cô nương này lớn lên xinh đẹp, còn đảm đang khéo tay hay làm, tính tình cũng tốt, trong sáng, chỉ có điều gia cảnh có chút túng thiếu, mười dặm quanh đấy người cầu hôn cũng không ít, không nghĩ tới nàng hết lần này tới lần khác thích Hổ tử, nhà nàng lúc đầu không đồng ý, còn chờ mong dựa vào con gái để kiếm chút tiền ăn hỏi, sau đó lại không thể ngăn cản hai đứa sống chết quấn lấy nhau, chúng ta đang dự định ngày mai chuẩn bị lo liệu việc 2 đứa, ngươi lần này về, nhất định cũng phải tham gia”.

Tiêu Ngữ vội hỏi: “Đương nhiên là được rồi, lần này được về, nếu có thể nhìn thấy đệ đệ thành gia thì là tốt nhất rồi. Nhà chúng ta nghèo khó, đã ủy khuất mọi người, lần này về nhà thực tốt, hoàng thượng có tặng một ít ngân lượng, đưa cho mọi người lo việc vui, số tiền còn lại để làm vốn làm ăn, làm của hồi môn, cũng giúp sống dư dả qua ngày”. Vừa nói xong, phụ mẫu hắn không khỏi vui mừng, nhưng lại nghĩ tới những đồng tiền này là dùng tự do của con mình đánh đổi, trong lòng lại có chút đau lòng.

Ăn xong cơm, Hổ tử cùng vị cô nương kia đã đứng ở ngoài cửa, cô nương ngại ngùng không dám tiến vào, Tiêu Ngữ ôn thanh cười nói: “Đều là người một nhà cả, không cần phải ngại đâu”. Lúc này nàng mới tiến vào, vừa vào cửa đã quỳ xuống dập đầu, Tiêu Ngữ vội vàng nâng dậy, cô nương thấy hắn cử chỉ ôn nhu, lá gan không khỏi cũng lớn thêm vài phần, một đôi mắt to ngay lập tức quan sát Tiêu Ngữ, thầm nghĩ người ở bên cạnh hoàng thượng nguyên lai là bộ dáng như thế này a.

Tiêu mẫu lấy trái cây tốt nhất Duyên Hỉ mua về đưa cho nàng, lạnh nhạt sẵng giọng: “Phượng Hồng, mai là thành thân rồi, sao còn chạy đến đây làm gì, còn không nhanh về, cận thận người nhà ngươi lại mắng đấy”.

Phượng Hồng tiếp nhận trái cây bỏ vào trong túi áo, thẳng thắn nói: “Ca ca về nhà chơi, hôn sự của chúng con đương nhiên muốn hắn tham gia, chạy đến cũng vì việc này thôi”. Đợi đến khi nghe được Tiêu Ngữ nói sẽ tham gia hôn lễ, không khỏi vừa vui mừng vừa xúc động, thầm nghĩ hôn sự của mình và người yêu có thể có quý nhân tham gia, đây thực sự là việc cực kì hãnh diện, thiên kim của Huyện thái gia có muốn cũng không được. Cha mẹ cũng có không nói gì nữa. Ở lại nói chuyện một lúc thì cùng Tiêu Ngữ cáo từ, Tiêu Ngữ lấy ra một thiếp vàng nói: “Quy định ở quê, hình như là cô nương lần đầu đến đều phải cấp một ít lễ vật, nhà chúng ta nghèo khó, đưa sính lễ không nhiều, phiến vàng này coi như là bồi thường, nhưng là tâm ý của ta, ngươi cầm lấy, ngày mai đến ta đưa ngươi đi chọn vải may 2 bộ y phục”.

Phượng Hồng không dám cầm, nhưng Hổ tử lại hiểu rõ ca ca mình, cười hì hì cầm lấy nói: “Cảm tạ Báp ca ca”. Nói xong kéo tay Phượng Hồng cúi đầu chào, hai người liên chạy thằng ra ngoài. Tiêu Ngữ còn lưu lại một ít tiền xu, bạc nguyên chất với 9 lá vàng, toàn bộ đưa cho phụ mẫu, để bọn họ chuẩn bị hôn sự cho đệ đệ, mọi người trong nhà nói chuyện thằng đến lúc canh ba mới đi ngủ, để cho Tiêu Ngữ ở trong một căn phòng riêng, tự nhiên để Duyên Hỉ sắp xếp chăn màn.

Ngày thứ hai đi trên phố, thành Dương Châu có một con phố chuyên để vui chơi, Tiêu Ngữ cùng Duyên Hỉ đi dạo đến đó, chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, bọn họ suốt ngày ở trong cung, thấy cái gì cũng đều mới lạ, nặn tượng đất, đan rỏ bằng lá, còn có làm cối xay gió nhỏ tinh xảo, chỉ nhìn thoáng qua liền mua rất nhiều, khiến chủ cửa hàng cười toe toét, thầm nghĩ không biết thần tài nơi nào đến a, còn không thèm mặc cả, bọn họ cùng Tiêu Ngữ không phải không nói gì cả, mà căn bản bọn họ không hiểu phải mặc cả như thế nào. Chọn được rất nhiều thứ, dự định mang về tặng cho nhưng nô tài ở Sơn Thủy cư. Đi chơi đến giờ ngọ mới trở về, vào nhà đã thấy ngồi một người trưởng thành cao lớn, thấy hắn tất cả đều quỳ xuống tham kiến, đứng dậy xong tất cả đều đứng lui lại trong góc phòng, nhịn không được len lén liếc nhìn Tiêu Ngữ.

Tới ngày thứ 3, đó là ngày lành của Phượng Hồng và Hổ tử. Người nhà Tiêu gia mới sáng sớm đã bắt đầu bận rộn, Tiêu Ngữ cũng cực kì hưng phần hỗ trợ, trong sân mọi người đi đi lại lại, sắp xếp bàn ghế, chén bát, xem xét nguyên liệu nấu ăn mua về, lại nhìn thấy mời cả đầu bếp nổi tiếng, cùng với người hỗ trợ, còn có tin tức quý nhân cũng tham gia, phàm là ai có một chút quen biết đều tới, Huyện thái gia cùng Tri phủ đại nhân đều đích thân tới dự, làm cho Tiêu phụ cũng bị dọa một trận. Đến lúc này, theo tính toán lúc trước thì thiếu rất nhiều, phải lập tức bổ sung, cũng may thành Dương Châu phồn hoa không gì sánh được, chọn mua cái gì cũng dễ, cứ như thế thằng đến buổi trưa, mọi thứ đều chuẩn bị đầy đủ. Đang muốn mang tân nương tử vào động phòng, trong lúc ồn ào, chợt thấy ngoài cổng có mấy người y phục lỗng lẫy, lại nghe thấy một người trong đó thong thả nói: “Không nghĩ tới Tiêu Ngữ của trẫm tổ chức hôn lễ cho em trai mà lại không báo cho trấm một tiếng” (ô cái này tự chém nga. Mọi người thông cảm qt câu này khó hiểu quá). Thanh âm mặc dù không lớn, nhưng trong những âm thành ồn ào ầm ĩ, lại nghe rõ mồn một, Tiêu Ngữ kinh hãi nhìn lại, nguyên lai đúng là Hạ Vô Ưu dẫn theo Y Đức cùng mấy hộ vệ cải trang đến đây, vội vàng đứng dậy, khách mời mới vừa nâng chén nghe lời này xong, biết là hoàng thượng giá lâm, chân không khỏi mềm nhũn, khoảng nửa khắc sau tất cả đều quỳ xuống, bọn họ cũng không dám nhìn mặt hoàng thượng, chỉ biết loạn hô “Vạn tuế, tham kiến hoàng thương”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Lam Khả Nhi, mjschjckkut3, Sưu tầm, 반단소년단 và 49 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.