Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 

Chọc vào hào môn: Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

 
Có bài mới 18.05.2018, 22:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2057 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 31
Chương 246: Mẹ, con cũng rất nhớ mẹ


Bóng đêm chập chờn hắt vào, Dụ Thiên Tuyết bị điện thoại đặt bên gối đánh thức.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Alo. . . . . ." Nàng mê mê hồ hồ nhận điện thoại.

"Cô có muốn gặp con trai hay không?" Giọng nói trầm thấp hùng hậu của Nam Cung Ngạo truyền đến.

Dụ Thiên Tuyết chưa phản ứng kịp, đến khi chân chính phản ứng kịp thì giật nảy mình một cái, cánh tay chống cơ thể ngồi dậy, gấp giọng hỏi: "Bác nói cái gì? Bác. . . . . . Bằng lòng cho cháu gặp Tiểu Ảnh?"

"Cô chỉ có cơ hội này thôi, nếu không phải Kình Hiên yêu cầu, tôi cũng không muốn để cho cô quấy rầy cuộc sống của cháu nội tôi. . . . . . Bây giờ qua đây ngay!" Nam Cung Ngạo tức giận nói.

Trái tim của Dụ Thiên Tuyết bị sự vui mừng khôn xiết làm cho chấn động, cô nhếch nhác hốt hoảng bước xuống giường, chạy đến tủ treo quần áo trước mặt tìm kiếm y phục, muốn nhanh chóng thu thập xong để chạy đến biệt thự nhà Nam Cung, cô không hiểu tại sao Nam Cung Ngạo đột nhiên cho cô gặp Tiểu Ảnh, nhưng cô không quan tâm nhiều như vậy, cô phải đi gặp con trai ngay lập tức!

"Cháu sẽ không quấy nhiễu cuộc sống của thằng bé. . . . . . Cháu là mẹ nó, chúng cháu vốn nên sống cùng nhau!" Y phục trong ngăn kéo bởi vì sự hốt hoảng của cô mà rớt xuống, giọng Dụ Thiên Tuyết nghẹn ngào nói vào điện thoại di động.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Điều này cô không nên tranh cãi với tôi, tôi có thể cho các người gặp mặt coi như là đã nhân từ rồi, cho các người thời gian nửa giờ, mau chạy tới đây!" Giọng của Nam Cung Ngạo đã trở nên cường thế bá đạo, kiêu căng tự đại.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Dụ Thiên Tuyết cắn môi, cúp điện thoại di động, vội vàng chọn một bộ y phục, mặc xong, kéo cửa chạy ra ngoài.

Trong phòng khách thế nhưng lại sáng đèn.

Khi mở cửa cô liền hối hận, bởi vì cô thấy thân thể cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên tựa trên ghế salon ngủ say sưa, gương mặt tuấn tú vẫn lạnh lùng nghiêm nghị, cánh tay gác trên mặt, lộ ra sự tĩnh mịch mà mị hoặc, còn Thiên Nhu cầm một cái mền mỏng đắp lên trên người anh, nhất thời mê ly, cô duỗi ngón tay nhẹ nhàng chạm tới lông mày cùng sống mũi của anh.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

Người đàn ông này, trong cơn ngủ say vẫn không giảm sự sức quyến rũ, Thiên Nhu quá mức đắm chìm, đến khi Dụ Thiên Tuyết đẩy cửa phòng của mình ra, cô mới bị giật mình hốt hoảng đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, do dự chốc lát mới lên tiếng: "Chị chị dậy rồi, em thấy Nam Cung ngủ ở chỗ này sợ anh ấy cảm lạnh cho nên. . . . . ."

Động tĩnh nho nhỏ cũng đã đánh thức người đàn ông trên ghế salon, Nam Cung Kình Hiên mở đôi mắt thâm thúy ra, chỉ thấy bóng dáng của Thiên Nhu, còn nhận ra trên người mình đang đắp một mền.

"Em thế nào? Sao không ngủ thêm một lát nữa hãy dậy?" Nam Cung Kình Hiên nhìn Thiên Nhu một cái, vẻ mặt có chút phức tạp vén cái mền trên người mình lên, đứng dậy đi về phía Dụ Thiên Tuyết, hỏi.

Dụ Thiên Tuyết khó nói nên lời cảnh tượng mình vừa thấy được, nhưng cũng đã không có thời gian để bận tâm, giọng run run nói: "Ba anh nói có thể cho em gặp Tiểu Ảnh ngay bây giờ, kêu em lập tức đến biệt thự!"

Trong mắt Nam Cung Kình Hiên thoáng lóe sáng, anh giơ tay nhìn đồng hồ, chín giờ tối.Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Anh biết rồi, chờ anh một chút, chúng ta đi ngay lập tức," Anh cấp tốc nói, hai tay ôm lấy bờ vai của cô, nhẹ nhàng hôn một cái lên trán cô: "Đừng gấp, rất nhanh!"

Nói xong, anh đi lấy áo khoác và chìa khóa xe, Thiên Nhu nhìn vẻ mặt nóng nảy của bọn họ, mở miệng hỏi: "Hai người muốn đi đâu à? Ai là Tiểu Ảnh?"

Dụ Thiên Tuyết và cô đứng cách xa nhau khoảng vài mét, bỗng nhiên cảm thấy tình cảnh giữa chị em có chút xấu hổ, giọng khàn khàn nói: "Chưa nói cho em biết, đó là bảo bảo của chị, con trai của chị, thằng bé đã năm tuổi."

Thiên Nhu càng khiếp sợ hơn, hồi lâu mới mở miệng nói: ". . . . . . Bảo bảo? Chị đã có con?"

Cô còn chưa kịp hỏi là con của ai, Nam Cung Kình Hiên cũng đã thay xong quần áo đi ra, kéo tay Dụ Thiên Tuyết qua, lạnh nhạt nói với Thiên Nhu: "Sau khi về sẽ giải thích chuyện này cho em biết, em ở nhà nghỉ ngơi đừng có chạy lung tung, biết chưa?"

Nhìn bọn họ thật sự rất gấp, Thiên Nhu không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái, khéo léo chống đỡ.

Nam Cung Kình Hiên lôi kéo Thiên Tuyết ra cửa, nhất thời, cả căn hộ hoàn toàn yên tĩnh.

Thiên Nhu nán lại hồi lâu để tiêu hóa tin tức khiếp sợ 'chị đã có con', cô chầm chậm suy xét, nhớ lại, đột nhiên một ý nghĩ chợt bật ra, chẳng lẽ là. . . . . . Là bởi vì chị có con của Nam Cung, vì thế bọn họ mới sống cùng nhau sao?

*****

Biệt thự Nam Cung.

Một chiếc Lamborghini màu lam đậm khẩn cấp thắng xe ở bên trong biệt thự.

Dụ Thiên Tuyết bước xuống xe, sau đó là Nam Cung Kình Hiên sải bước đuổi kịp cô từ phía sau, kéo thân thể mảnh khảnh của cô lại, mang theo cô cùng đi vào, mà trong phòng khách cũng đèn đuốt sáng rỡ, người giúp việc canh giữ ở chung quanh cúi người chào: "Thiếu gia về!"

"Tiểu Ảnh đâu?" Vừa mới đi vào, nhìn thấy Nam Cung Ngạo, Dụ Thiên Tuyết liền gấp giọng hỏi.

Nam Cung Ngạo ngồi ngay ngắn ở trên ghế salon thưởng thức trà, ngẩng đầu nhìn một nam một nữ đang đi tới, nam cao ngất mạnh mẽ, nữ nhỏ nhắn xinh đẹp, quả nhiên, thật sự là một ‘đôi bích nhân’ ngời ngời, ngoại trừ thân thế bối cảnh, loại hình con dâu như Dụ Thiên Tuyết này, thật ra, cũng không phải là ông không thể tiếp nhận.

Gương mặt già nua cúi xuống, Nam Cung Ngạo đứng dậy: "Đi thôi, đến phòng sách."

Không biết là dùng phương tiện gì truyền tin, đoán chừng là vệ tinh định vị, Dụ Thiên Tuyết vừa đi vào đã nhìn thấy Tiểu Ảnh trên màn hình, hình như cậu bé ngồi ở trên một cái ghế rất cao, trong đôi mắt to tròn tràn ngập sự hồn nhiên, khuôn mặt nhỏ bé xinh đẹp đến cực điểm sáng láng tinh thần, đang nói gì đó cùng hộ vệ mặc đồng phục ở sau lưng.

". . . . . ." Vừa bước vào, Dụ Thiên Tuyết liền che miệng đè nén sự khiếp sợ trong lòng, nhưng nước mắt vẫn chậm rãi dâng tràn.

"Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh, con có thể thấy mẹ không?!" Cô gấp giọng kêu lên.

Trong màn hình, Tiểu Ảnh giật mình một cái, đôi mắt to tròn chợt sáng ngời nhìn về phía bên này, niềm vui cùng sự ỷ lại phát ra từ trong ánh mắt, đến thật gần màn hình kêu: "Mẹ! !"

"Tiểu Ảnh. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết muốn bước tới, Nam Cung Kình Hiên ở sau lưng khẽ gọi tên cô, ôm lấy hai vai của cô, để cô đừng kích động đứng trước webcam, đôi mắt thâm thúy sắc bén nhìn điểm đỏ lóe lên ở phía dưới góc bên phải kia. Chương mới nhất đăng trên diendanlequydon

"Tiểu Ảnh, con bị ông nội đưa đi đâu? Mẹ rất nhớ con, thật sự rất nhớ con, con trở về thăm mẹ đi. . . . . ." Dụ Thiên Tuyết không có cách nào ức chế tâm tình của mình, nước mắt chảy xuôi theo gò má rớt xuống.

“Mẹ, Tiểu Ảnh cũng rất nhớ mẹ, con ở. . . . . . Ô. . . . . ." Tiểu Ảnh vừa định nói, miệng đã bị người đàn ông ở phía sau bịt lại, bàn tay to gần như che hết cả khuôn mặt nhỏ bé.

Sau đó, hình như anh ta nói gì đó uy hiếp, Tiểu Ảnh chớp chớp đôi mắt to tròn tràn đầy oán giận, nhưng vẫn biết điều gật đầu, bàn tay bưng bít miệng cậu bé mới do dự buông ra.

"Bác làm cái gì. . . . . ." Trong mắt của Dụ Thiên Tuyết tràn đầy khiếp sợ, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Nam Cung Ngạo: "Rốt cuộc bác đang nghĩ gì? Thằng bé là cháu nội của bác chứ không phải phạm nhân, tại sao bác đối đãi với nó như vậy! Coi như là vì không muốn cho tôi nhìn thấy thằng bé cũng không cần thiết làm như thế, tôi có thể không hỏi, có thể không tìm kiếm, nhưng thằng bé còn nhỏ như vậy, đến cùng là bác cho thằng bé cuộc sống sung sướng hay là đang phái người giám thị nó, bác kêu một đứa trẻ làm thế nào chịu được!!!"

Dụ Thiên Tuyết rất kích động, giận đến nước mắt cũng rơi xuống, xông tới muốn lý luận với Nam Cung Ngạo.

Hết chươg 246



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, Muahuongduong, NgọcTrâm, Xuyenchi88, hamdoctruyen, pypyl
     

Có bài mới 20.05.2018, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2057 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
Chương 247: Anh dẫn em đi tìm Tiểu Ảnh


Ánh mắt của Nam Cung Ngạo cũng có chút phức tạp, rũ mắt xuống, mím môi, giống như là ở đè nén gì đó.

"Đợi đến thời điểm thích hợp tự nhiên tôi sẽ cho Tiểu Ảnh trở về gặp các người, hiện tại cô không nên gấp gáp." Nam Cung Ngạo lạnh nhạt nói, trong giọng nói cũng lộ ra sự uy nghiêm.

Trên màn hình, rốt cuộc miệng của Tiểu Ảnh cũng được hộ vệ mặc đồng phục đen buông ra, từ webcam nhìn thấy mẹ trên màn hình, cậu bé rất kích động, vội vàng nói: "Mẹ, mẹ đừng tức giận, cuộc sống của con ở chỗ này rất khá, ông không có bạc đãi con, ngoại trừ không cho con gặp mẹ thì cái gì cũng tốt."

Dụ Thiên Tuyết rưng rưng lệ, nghe thấy giọng của con trai thì trong lòng đau nhói, ngước mắt nhìn Tiểu Ảnh, nức nở nói: "Tiểu Ảnh, là mẹ không tốt, mẹ không có năng lực bảo vệ con, nhưng mẹ không có biện pháp, chẳng ai ngờ con gặp phải một ông nội căn bản không giảng đạo lý như vậy, chẳng lẽ mẹ chăm sóc con không tốt hay sao? Tại sao buộc mẹ con chúng tôi tách ra!"

Nghe được tiếng nức nở thống khổ, trái tim lạnh nhạt của Nam Cung Kình Hiên đau nhói, kéo cô qua ôm vào trong ngực, bởi vì dùng sức mà xương tay cũng trắng bệch, ánh mắt sắc nhọn nhìn Nam Cung Ngạo: "Ba đủ chưa? Tôi đã nói với ba, ép tôi cưới La Tình Uyển là chuyện có chết cũng không thể, ba cứ giữ Tiểu Ảnh không thả ra sao! Tôi nói cho ba biết, nếu ba dám lấy Tiểu Ảnh uy hiếp tôi lần nữa, tôi sẽ làm cho ba hối hận cả đời!"

Nam Cung Ngạo lộ vẻ thất vọng, ánh mắt  lạnh lùng liếc nhìn Nam Cung Kình Hiên, nặng nề thở dài.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Hay là ông ta đã sai rồi, vốn cho rằng để Tiểu Ảnh và Dụ Thiên Tuyết tạm thời tách ra, để đứa bé này từ từ thích ứng với cuộc sống độc lập sau đó gia nhập nhà Nam Cung, cũng là để cho Dụ Thiên Tuyết thích ứng dần với cuộc sống không có con trai, nếu tương lai cô và Nam Cung Kình Hiên không tới với nhau, đối với tất cả mọi người đều tốt, nhưng bây giờ, xem ra, cho dù ông ta có cố gắng như thế nào, đứa bé này, bao gồm cả con trai của ông ta cũng vẫn khăng khăng một mực như vậy!

"Mẹ! Chú trứng thối đối xử với mẹ tốt hay không? Hai người vẫn còn ở cùng nhau sao?" Tiểu Ảnh nói lòng vòng, đôi mắt to tròn trong suốt xinh đẹp lộ ra mấy phần giảo hoạt.

Thật vất vả Dụ Thiên Tuyết mới ngưng rơi lệ, cảm thụ nhiệt độ bàn tay của Nam Cung Kình Hiên trên bả vai, thành thực gật đầu, mở miệng nói: "Ừ, chú rất tốt với mẹ, có lẽ mẹ không thể rời bỏ chú. . . . . . Tiểu Ảnh, sau khi trở về con đừng náo loạn với mẹ được không? Mẹ thật sự muốn cho con một mái nhà ấm áp  . . . . . ."

Bàn tay nhỏ bé của cô vuốt ve bàn tay của Nam Cung Kình Hiên, rốt cuộc, ở trước mặt con trai, nói ra lời nói tận đáy lòng mình.

Sắc mặt Nam Cung Kình Hiên tái xanh, anh đã nhẫn nại tới cực điểm, giơ tay ôm Thiên Tuyết thật chặt vào trong ngực.

"Chú, có thật không?" Mặt của Tiểu Ảnh chuyển sang Nam Cung Kình Hiên, mặt mũi cùng đường nét anh tuấn đúng là bản sao thu nhỏ của anh, cậu bé nói: "Chú phải thề, sau này cũng sẽ tốt với mẹ như vậy, vẫn luôn luôn như vậy, được không?"

"Chú thề," Nam Cung Kình Hiên thấp giọng nói từng chữ rõ ràng, trong giọng nói lạnh nhạt mang theo sự từ tính, hơi khàn khàn: "Sẽ tốt với con và mẹ, cả đời đều như vậy."

Ở bên cạnh, Nam Cung Ngạo nín thở nghe, rốt cuộc cũng nghe không nổi nữa, chống gậy vòng qua bọn họ đi ra ngoài, ông ta phải cẩn thận ngẫm lại, mình kiên trì cho tới nay có phải là đã sai lầm rồi hay không, cái nhà này, nếu như không có ông ta ngăn trở có lẽ cũng sẽ rất hạnh phúc, có phải ông ta. . . . . . Có phải thật sự đã quá lãnh huyết vô tình hay không. . . . . .

"Được!" Tiểu Ảnh cao giọng nói, ngồi ở trên ghế lắc lắc chân, gương mặt xinh đẹp đáng yêu tươi cười: "Mẹ, mẹ phải chờ con trở về đó, Tiểu Ảnh rất nhớ mẹ, cũng rất nhớ món ăn mẹ làm!"

Dụ Thiên Tuyết gật đầu, nước mắt theo cằm nhỏ giọt xuống.

Nam Cung Kình Hiên trơ mắt nhìn chằm chằm cảnh tượng hai mẹ con cách xa nhau qua màn hình, giơ tay chạm vào nước mắt của cô, nóng thế này, đau lòng như vậy. . . . . .Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Trong lồng ngực như có ngọn lửa thiêu đốt, rốt cuộc bùng cháy như muốn nổ tung. . . . . . Gương mặt của Nam Cung Kình Hiên xanh mét tái nhợt, siết chặt quả đấm, để Dụ Thiên Tuyết ở lại chỗ này tiếp tục nói chuyện cùng Tiểu Ảnh, anh xoay người, dáng vẻ như biến thành ác ma đến từ địa ngục, đằng đằng sát khí hướng về phía phòng khách đi tới.

Trong phòng khách Nam Cung Ngạo ngồi trên ghế salon cúi đầu suy tư điều gì đó, ngước mắt lên thì thấy con trai của mình hung bạo đi tới, còn chưa đi đến trước mặt, kèm theo âm thanh ‘Loảng xoảng!’ giòn vang là bình hoa bên cạnh ngã nát bấy! Nam Cung Kình Hiên siết chặt quả đấm đã rướm máu, nhìn thấy mà ghê, tay chống trên bàn trà nghiến răng quát lớn: "Mẹ nó, tôi chịu đủ rồi! ! Nói cho tôi biết Tiểu Ảnh ở đâu, hoặc là để tôi trực tiếp giết chết ông! ! Tôi mặc kệ đến cùng có phải là ba của tôi hay không, mẹ nó, tôi không có người cha như ông! Nói cho tôi biết, rốt cuộc Tiểu Ảnh đang ở đâu. . . . . . Ông nói hay không! !"  

Đôi mắt của Nam Cung Ngạo trợn tròn, giận đến lồng ngực cũng phập phồng dữ dội.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

"Mày bình tĩnh một chút cho ba. . . . . . Mày cứ như thế này mà nói chuyện với ba phải không!" Ngón tay ông ta run rẩy chỉ vào Nam Cung Kình Hiên.

"Muốn tôi nói chuyện với ông như thế nào? Ông cướp đi con trai của tôi kêu tôi nói chuyện với ông thế nào!" Trong đôi mắt của Nam Cung Kình Hiên đầy tơ máu đỏ, đột nhiên nện một quyền ở trên bàn trà: "Nếu như ông không phải là ba tôi thì tôi đã sớm khiến ông sống không bằng chết! Mau nói cho tôi biết Tiểu Ảnh đang ở đâu. . . . . . Nếu không, dù lật khắp cả Đài Bắc, phá hủy của sản nghiệp ông, tôi cũng phải moi thằng bé ra cho bằng được!"

Nam Cung Ngạo giận đến cả người run run, nhưng cũng tự biết mình đuối lý, tay siết chặt cây gậy mới không để cho mình luống cuống, lạnh giọng nói: "Tiểu Ảnh được ba bảo vệ rất tốt, hiện tại các người cũng lăn qua lăn lại không rõ ràng, cần gì để con cái đi theo các người chịu khổ!"

"A. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên giận quá hóa cười, dáng vẻ kiêu căng lạnh lùng mà thong thả, giống như ma quỷ địa ngục, nói: "Ông không chịu nói đúng không? ? Ông cho là không nói thì tôi sẽ hết cách với ông à!"

Vừa nói anh vừa móc điện thoại di động trong túi ra, lạnh lùng bấm gọi, bộ dạng như muốn giết người.

Nam Cung Ngạo khẩn trương: "Mày muốn làm cái gì!"

Nam Cung Kình Hiên nóng nảy mà băng lãnh dạo bước ở trong phòng khách, đến khi điện thoại tiếp thông thì mở miệng hỏi ngay: "Tra được vị trí cụ thể chưa? Ở đâu? Nói chuyện! !"

Nam Cung Ngạo chỉ ngớ ra trong chốc lát thì phản ứng kịp, gương mặt già nua đỏ lên, hổn hển quát: "Cái thằng khốn này, mày lại dám giám sát người của tao! Mày lại còn cho tai mắt nằm vùng ở bên cạnh tao!"

"Tôi biết rồi. . . . . . Đài Bắc, Lan Cư Uyển sao? Tôi lập tức phái người qua đó!" Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng liếc mắt nhìn ông ta, hung hăng cắt đứt điện thoại di động: "Tôi không muốn  quyết tuyệt cùng ông, ông có thể áp bách tôi, có thể lấy người tôi quan tâm để uy hiếp tôi, nhưng ông khiến Thiên Tuyết thống khổ như vậy, tôi không cần thiết nhận thức người cha này!"

Nói xong, anh sải bước đi vào, ở trong phòng, màn hình đã tắt tối đen, xem ra cuộc trò chuyện đã kết thúc, Dụ Thiên Tuyết đang tranh chấp với hộ vệ bên cạnh là tại sao không thể nói thêm đôi câu nữa, Nam Cung Kình Hiên giơ tay kéo cô qua ôm vào trong ngực, ôm lấy cô giống như ôm toàn bộ thế giới, ở bên tai cô nói thật nhỏ: "Không tranh cãi nữa. . . . . . Thiên Tuyết, không cần tiếp tục ở đây nghe bọn cầm thú này nói nhảm. . . . . . Anh dẫn em đi tìm Tiểu Ảnh, chúng ta sẽ sống cùng với nhau, để cho tất cả bọn đáng chết này đi chết đi!"

Giờ khắc này, đôi mắt anh đỏ hồng, trong lồng ngực như có sóng biển cuồn cuộn, anh không muốn nghĩ tới bất cứ điều gì, cũng không muốn so đo cái gì nữa! ! Anh ôm người mình yêu, tránh thoát khỏi tất cả mọi trói buộc, dùng cánh tay cùng đôi tay của mình kiến tạo cho cô một mái nhà!

Hết chương 247


Đã sửa bởi Hoalala lúc 30.05.2018, 21:16.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Diana cuties, Muahuongduong, NgọcTrâm, Xuyenchi88, hamdoctruyen, pypyl
     
Có bài mới 24.05.2018, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 2 Nữ
Bài viết: 489
Được thanks: 2057 lần
Điểm: 30.8
Có bài mới Re: [Hiện đại] Chọc vào hào môn: Cha đừng đụng vào mẹ con - Cận Niên - Điểm: 32
✡ Chương 248: Đưa cô rời khỏi địa phương quỷ quái này


Đôi mắt đầy lệ của Dụ Thiên Tuyết chậm rãi trợn to, nắm chặt cánh tay đang ôm mình, run giọng hỏi: "Anh biết Tiểu Ảnh ở nơi nào à? Anh biết con đang ở đâu?"

"Anh biết. . . . . ." Nam Cung Kình Hiên khàn giọng nói, quay mặt cô qua: "Nín đi em. . . . . . Thiên Tuyết, đừng khóc nữa, anh đưa em rời khỏi địa phương quỷ quái này, chúng ta sẽ không bao giờ chịu khổ nữa. . . . . ."

Trong đôi mắt trong suốt của Dụ Thiên Tuyết đồng thời che giấu nỗi thống khổ cùng sự hi vọng, cô không biết vì sao, đột nhiên  anh không để ý đến bất cứ điều gì nữa, cô chỉ muốn nhìn rõ mặt anh, nhìn xem có phải anh thật sự sẽ đưa cô đi tìm Tiểu Ảnh hay không, đôi môi nóng như lửa nóng của anh đã che phủ xuống, hôn lên đôi mắt ngập lệ của cô, tiếp đó, bàn tay nóng hôi hổi cầm tay cô, kéo cô đi ra bên ngoài.

Trong phòng khách, ánh đèn vẫn sáng trưng

“Rốt cuộc các người định làm gì? Hai đứa muốn làm cái gì! !" Thấy bọn họ đi ra từ phòng sách, chào cũng không chào, trực tiếp đi ra ngoài, lúc này Nam Cung Ngạo mới luống cuống, xanh mặt đứng dậy, run rẩy chỉ vào bóng lưng của bọn họ, gầm lên.

"Hôn nhân thương mại đi chết đi. . . . . . Cho phép hay không cũng đi chết đi!" Thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi của Nam Cung Kình Hiên dừng lại, đôi mắt lạnh như băng mang theo hận ý nhìn Nam Cung Ngạo, nói: "Bắt đầu từ hôm nay, tôi lại chịu bất cứ sự định đoạt của ông thì sẽ không gọi là Nam Cung Kình Hiên!"

Nói xong, anh kéo Dụ Thiên Tuyết bước đi, trong mắt Dụ Thiên Tuyết tràn đầy sự kinh ngạc, vẫn bước theo sát phía sau anh, cho dù anh đi tới nơi nào cô cũng đều sẽ đi theo, thế giới này quá mức bi thương, không ai cho cô nhiều sự quan tâm và yêu thương như anh, cô không có gì lưu luyến, tình nguyện đi theo anh, vứt bỏ tất cả để đi tìm hạnh phúc thuộc về bọn họ!

"Quay lại. . . . . . Các người quay trở lại cho tôi! !" Nam Cung Ngạo giận đến đâm đâm cây gậy xuống sàn, ngực phập phồng, bắt đầu ho khan kịch liệt.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Bên ngoài, quản gia phát hiện động tĩnh vội vàng chạy vào, đúng lúc nghe Nam Cung Ngạo gầm lên ra lệnh, lập tức chỉ huy hộ vệ bên cạnh: "Các người còn ngây ngẩn làm gì, mau ngăn lại! !"

Mấy người hộ vệ đồng loạt chắn ở cửa, ngăn cản đôi nam nữ muốn xông ra ngoài, lạnh lùng mà cung kính nói: "Thiếu gia, tiên sinh gọi anh trở lại, xin anh khoan hãy đi."

Nam Cung Kình Hiên kịp thời dừng lại, chắn ở trước người Dụ Thiên Tuyết, khóe miệng thoáng nở nụ cười lạnh như băng.

"Không cho đi sao?" Anh lạnh lùng nói: "Ông nghĩ là không thả người thì tôi sẽ sợ. . . . . . Ông cho rằng chỉ bằng đám người này là có thể ngăn được tôi? !"

Cả người anh tản ra sự u ám tàn bạo, lực đạo nắm tay Dụ Thiên Tuyết cũng dần tăng lên, Dụ Thiên Tuyết hơi hoảng sợ tựa vào người anh, mơ hồ cảm thấy anh đã bị chọc giận, nếu như không khuyên can, anh sẽ liều chết đánh nhau với đám người này!

Nam Cung Ngạo vẫn còn đang ho khù khụ, ngực đau đớn dữ dội, run rẩy vươn tay về phía bọn họ, giọng nói khàn khàn: "Từ từ, đợi một chút. . . . . . Quay lại, quay lại nói chuyện! !"

Nam Cung Ngạo chống gậy đi về phía bọn họ, vẻ mặt đau đớn mà bi thương, chỉ vào bọn họ, run giọng nói: "Quả nhiên là các người muốn bức chết tôi . . . . . Muốn bức chết tôi đúng không? ! !"

Ông ta già rồi, xác thực là đã già rồi! ! Không nhìn nổi con trai của mình cứ ném nhà bỏ cửa như thế, nhìn không quen con trai lưới rách cá chết cùng mình! Giọng run run thỏa hiệp: "Hai đứa trở lại. . . . . . Đừng đi. . . . . . Tôi sẽ để Tiểu Ảnh trở về lập tức, tôi trả thằng bé lại cho các người, trả lại cho các người. . . . . ."

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nhìn chằm chằm ông ta, cười lạnh, nắm chặt tay Dụ Thiên Tuyết: "Tại sao tôi phải tin ông?"

"Ba là ba của con!"

"Ông mà cũng được coi là một người cha!" Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng cãi trở lại, nắm chặt quả đấm, nói: "Đừng nên bôi nhọ hai chữ này, ông xứng sao? !"

Nam Cung Ngạo tức giận rũ mắt xuống, tính cách kiêu căng  không cho phép ông ta lộ ra sự thống khổ, không ai biết, giờ phút này trong lòng ông ta sầu muộn đau thương, giọng nói chầm chậm khàn khàn: "Ba bảo đảm. . . . . . Mấy ngày nữa Tiểu Ảnh sẽ trở về, hai đứa cũng không cần chạy ở bên ngoài . . . . . . Ba mặc kệ cô gái này, ba mặc kệ. . . . . . Nhưng con thật sự là dự định ngay cả nhà cũng không cần? ! !"

Sự hung ác và tơ máu trong mắt Nam Cung Kình Hiên giảm bớt, kéo Dụ Thiên Tuyết qua ôm vào trong ngực, giọng khàn khàn nói: "Nơi nào có cô ấy thì nơi đó là nhà của chúng tôi, chỉ cần không chết là có thể tìm được con trai. . . . . . Ba thì sao? Chẳng lẽ muốn tuổi già canh giữ một đống gia sản ở trước mặt, cô độc suốt quãng đời còn lại ở nơi này sao? Nếu quả thật có ngày đó, tôi tuyệt đối không thấy ngoài dự kiến, đó là báo ứng của ba!"

Ngôn ngữ sắc bén như thể trút giận, khiến lòng của Nam Cung Ngạo như bị dao găm hung hăng cắt một đường, đầm đìa máu tươi.

"Thôi. . . . . . Thôi thôi. . . . . ." Dưới sự mỉa mai châm chọc, Nam Cung Ngạo thầm mắng một câu, giơ tay đầu hàng, không còn biện pháp giữ vững sự kiên trì của mình, trong đôi mắt già nua tràn đầy vẻ mệt mỏi: "Cả hai đứa đều về nhà . . . . . . Chuyện hôn ước sẽ mau chóng được giải quyết, tùy người trẻ tuổi các anh chị điên khùng đi. . . . . ."

Nói xong, liếc nhìn Dụ Thiên Tuyết, lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ mà châm chọc: "Nha đầu, vẫn là cô thắng."

Ở trong ngực của Nam Cung Kình Hiên, Dụ Thiên Tuyết có chút hít thở không thông, nhìn ánh mắt của Nam Cung Ngạo, trong lòng cô cũng hơi phức tạp, kéo cánh tay của Nam Cung Kình Hiên xuống, ánh mắt trong trẻo nhìn ông ta, mở miệng nói: "Không có gì thắng thua, cháu chỉ muốn con trai của cháu trở về, cố tranh thủ hạnh phúc của cháu, cháu chưa hề hại người cũng không gây khó khăn cho ai, Nam Cung tiên sinh, rốt cuộc thì sự kiên trì của bác là chân lý hay là uy danh cùng sự tôn nghiêm của cá nhân bác? Nhìn người khác bị bác hành hạ thống khổ như thế rất vui sao? Đối với con trai và cháu nội của mình cũng như vậy, chẳng lẽ bác cảm thấy bản thân sống rất thoải mái sao?!"

Cô nói một tràn dài, Nam Cung Kình Hiên nghe mà khẽ đau lòng, gương mặt tuấn tú xanh mét, vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh ngắt tràn đầy nước mắt, ôm cô vào trong ngực, không để cô nói ra những lời tức giận nữa. Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Ngạo kiềm nén đến đỏ mặt, cũng không nhớ ra lời gì để phản bác, không thể làm gì khác hơn, buộc lòng phải rũ mắt xuống chịu đựng, khoát khoát tay, đi vào bên trong.

Toàn bộ biệt thự Nam Cung rơi vào trong một bầu không khí im ắng tĩnh mịch.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Sau lưng ông ta, Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng nói: "Chờ Tiểu Ảnh trở về, tôi sẽ suy tính đến chuyện chuyển về ở, không nên giở trò nữa, đặc biệt là đừng lấy thằng bé ra để giở trò. . . . . . Ngày mai hôn ước sẽ được hủy bỏ, động tác của ba quá chậm, tôi không đợi được."

Nói xong, anh kéo Thiên Tuyết qua, mang theo cô dần dần mất hẳn trong bóng đêm mù mịt.

*****

Xe chạy vô cùng nhanh.

Bóng đêm chập chờn, Dụ Thiên Tuyết tựa vào chỗ ngồi, nghiêng mặt nhìn Nam Cung Kình Hiên bên ghế lái, gương mặt tuấn tú vẫn xanh mét, không có bất kỳ nhiệt độ gì, nhớ tới vẻ mặt kiên quyết của anh khi nãy, hốc mắt Dụ Thiên Tuyết khẽ ươn ướt.

Cũng không quan tâm anh đang lái xe, cô vươn tay, vuốt ve bàn tay đặt ở trên tay lái.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Trong mắt của Nam Cung Kình Hiên vẫn u ám, giật mình một cái, quẹo cua dừng xe ở bên đường cao tốc, cầm ngược lại tay của cô, thò người qua ôm thật chặt cô vào trong ngực.

Dụ Thiên Tuyết cũng vùi sâu vào ngực anh, ở trong lồng ngực ấm áp của anh, nhắm mắt lại.Truyện chỉ đăng trên diendanlequydon

Nam Cung Kình Hiên cúi đầu thở hổn hển, nâng khuôn mặt bị thấm ướt nước mắt của cô lên, đặt lên nụ hôn, một nụ hôn tỉ mỉ, cảm giác ấm áp tràn ngập giữa hai người, giống như một loại mùi hương thơm mát u tĩnh thấm vào tận cốt tủy, đã rất lâu rồi, bọn họ không có ôm nhau, an ủi ôn tồn lẫn nhau, giờ khắc này, dường như là đã giải thoát, cái gì cũng không cần để ý hay kiêng kị, cái gì cũng không cần lo lắng, bọn họ đang hưởng thụ loại tư vị được công nhận này, nụ hôn nồng nhiệt hòa lẫn cùng với nước mắt, cảm thụ thật sâu tình yêu nồng đậm.

Hết chương 248


Đã sửa bởi Hoalala lúc 03.07.2018, 20:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Muahuongduong, NgọcTrâm, Xuyenchi88, hamdoctruyen, pypyl
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 331 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Diep bach, NTT0929, Thien_My, Tóc Xoăn, TửNguyệtLiên và 302 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

7 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

10 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

11 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C65]

1 ... 23, 24, 25

14 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Aka
Aka
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
An Tĩnh Lạc
An Tĩnh Lạc
Puck
Puck
susublue
susublue

Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 640 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1351 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 465 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 2683 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 608 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Nhân Gian Hoan Hỉ: chữ tạo đề tài chỗ nào vơqis các bạn...ko thấy chi luôn
Windwanderer: huhu có ai biết dùng PTS k tớ nhờ xíu
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1285 điểm để mua Hamster lêu lêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 248 điểm để mua Chai nước biển
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1222 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 519 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 892 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1162 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.