Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Quân y khó làm - Không Lương Đích Thành

 
Có bài mới 24.05.2018, 15:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



39

Thịt đế nhạy cảm bị nhào nặn đến đau, bên trong ngứa ngứa, thắt lưng chôn ở hoa huyệt đã ướt đẩm, *** thủy từ miệng huyệt rơi xuống, nhơm nhớp thành từng dãy trong suốt.

“A… Đừng ngắt… Không chịu được… Muốn hỏng…” Lâu Minh Tuyết chỉ có thể dùng một chân miễn cưỡng duy trì thân thể cân bằng, chân kia đã bị nam nhân ôm lấy, ngón tay thô ráp nắn bóp qua lại âm thần đầy đặn, đem tiểu huyệt dày vò đỏ lên, phảng phất đụng vào liền có thể chảy máu.

“Không ngắt ngươi làm sao sẽ thoải mái, nơi đó không phải rất ngứa sao, hôm nay ta sẽ trị trị giúp ngươi.” Ý đồ hắn càng ngày càng đen tối, nhìn y bị hắn trêu chọc đến mù quáng muốn khóc mà nhịn xuống: “Tạ Ngự Khi ngươi tên khốn kiếp… Ân… Bắt nạt ta như vậy… Ngươi mà là đại trượng phu gì… Nhẹ chút… Cũng bị nắm hỏng…”

“Không hỏng được, nơi đó của ngươi tao như vậy, còn dám nói ta làm vậy khiến ngươi không thoải mái, tao thủy chảy nhiều đến chặn không nổi, phía trước đã vểnh lên tới trời rồi, có phải là muốn bắn?”

“Đừng… Đừng nói…” Nam nhân lúc trước rất ít khi nói những lời vô vị như vậy, bây giờ nói ra lại khiến y vô cùng xấu hổ. Ban ngày ban mặt ở bên ngoài bị áp làm chuyện như vậy vốn đã thẹn lắm rồi, mà hắn còn dùng những lời kia đánh thẳng vào tâm tư y, y chỉ thấy thẹn muốn chôn rồi nha.

Thân thể Lâu Minh Tuyết đã biến thành màu phấn nộn, Tạ Ngự Khi nắm lấy thịt mềm trước ngực y bóp nẹ: “Vậy ngươi nói cho ta vì sao lại quan tâm quan hệ ta và Bạch Mạt Cầm, ngươi nói ra ta liền cho ngươi sảng khoái!”

“Ngươi khốn nạn… Muốn… Làm liền làm… Ngươi đừng hòng uy hiếp ta… A…” Nhũ thịt bị nam nhân cắn một cái, y không nhịn được rên lớn lên. Hắn nhìn y vẫn như trước mạnh miệng như vậy, thật sự là vừa yêu vừa hận. Kéo xuống một cành hoa đào, chọn cành non nhỏ nhất, trên còn có một đóa hoa mới nở kiều diễm: “Ngươi thật không muốn nói?”

“Hừ!” Lâu Minh Tuyết nghiêng đầu sang chỗ khác, nét mặt rất bình tĩnh nhưng kỳ thực tâm lý đã xoắn xuýt không ngừng.

Tạ Ngự Khi giữa lấy y, một tay nắm chặt ngọc sợi phấn nộn vểnh cao tuốt hai cái, lớp da đầu đỉnh liền xẹp xuống lộ ra lỗ nhỏ phun nước: “Ngươi quả nhiên là kiều diễm, không biết so sánh cùng hoa đào thì ai sẽ đẹp hơn.”

Tiếng nói vừa dứt, không chờ y nghĩ hàm nghĩa trong lời nói, hắn liền thẳng tay tiểu cành trong tay cắm vào!

“A… Lấy ra đi… Đau quá…” Đột nhiên đau nhói nhượng Lâu Minh Tuyết giãy giụa nhưng Tạ Ngự Khi lại không chút nương tay, trực tiếp cắm vào, cuối cùng chỉ để lại một đóa hoa đào lộ ở bên ngoài: “Ngươi xem thật đẹp!”

“Nha nha… Ngươi khốn kiếp… Ta nhất định sẽ giết ngươi…” Lâu Minh Tuyết cho tới bây giờ chưa từng bị đỗi đãi thô bạo như vậy, nhất thời không chịu được khóc lên. Thút thít nhìn ngọc sợi bị cắm hoa: “Ta nơi này đã bị ngươi làm hư… Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi… Nha nha…”

Nhìn người trong lòng khóc nấc lên, hắn cũng thấy đau nhưng muốn đạt được mục đích hôm nay phải tiếp tục cắn răng kiên trì.

“Không hư được… Thanh lâu tiểu quan đều chơi như vậy, chưa ai bị chơi hỏng cả mà còn rất thoải mái!” Hắn một bên dụ dỗ một bên một lần nữa nắm chặt ngọc sợi thanh tú.

Ngọc hành nhạy cảm bởi vì không thể bắn tinh đã có chút mềm nhũn, nay được tuốt động liền hưng phấn cứng rắn, cũng biến thành màu hồng phấn. Y nhẫn nhịn khoái cảm cùng ngứa ngáy: “Tiểu quan… Ân… Ngươi cư nhiên đối xử với ta như tiểu quan… Ngươi buông ta ra… Đừng đụng ta… Miễn cho ô uế… Tay Hầu gia… A… Đừng đánh… Thật khó chịu…”

“Ngươi sao sẽ bẩn, ta yêu còn không kịp đây, như vậy rất thoải mái có phải là, a, phía dưới ngươi càng ngày càng ướt!” Hắn một tay cầm lấy cành đào chậm rãi cắm vào, một tay mò hoa huyệt không ngừng chảy thủy.

Y nhíu mày, bên trong vừa đau vừa nhột làm y vừa khổ sở vừa vui thích, hai cái huyệt cũng dần mềm ra.  Cảm nhận được y động tình, hắn rút ra thắt lưng chôn trong hoa huyệt: “Chỉ cần ngươi nói ra ta liền thỏa mãn ngươi,  tiểu huyệt đã thật ngứa đi, ân, Tiểu Tuyết?”

Khẽn liếm phân thân tai y, nơi này là điểm nhạy cảm của người trong lòng, Lâu Minh Tuyết nghẹn ngào trốn tránh nhưng Tạ Ngự Khi cố chấp không buông tha cho y.

Không còn thắt lưng, hoa huyệt hư không trống rỗng, gió lạnh tràn vào.

“Ừm… Cho ta… Bên trong thật là nhột… Nha nha… Làm làm ta…” Y không nhịn được tựa vào lòng nam nhân cầu xin.

“Ngươi nói ra ta liền làm ngươi, hai tao huyệt sẽ rót đầy dịch thể, có được hay không?”

“A… Ta… Ta ghét ngươi cười với người khác… Ân… Ngươi không được cười với ai… Ngươi nói ngươi thích ta yêu ta… Sao lại cười như vậy với người khác nữa… Ngươi… Ngươi đã bính ta rồi… Đời này không cho ngươi bính người khác nữa… Nếu không ta sẽ giết ngươi…” Y khó nhịn nói, đôi mắt khóc đỏ hoe tràn đầy oan ức.

Hắn nghe vậy, mừng rỡ hôn lên mắt y: “Tại sao không thích ta cười với người khác, sao không cho ta bính người khác, hả?”

“Ngươi ngốc à… Đương nhiên là ta yêu ngươi… A…”

Rốt cục cũng không nhịn được hôn đôi môi đỏ dụ người kia, Tạ Ngự Khi chưa từng thấy thỏa mãn như vậy, người luôn ngự trị trái tim hắn cư nhiên cũng yêu hắn.

Cánh môi bị mút mạnh, Lâu Minh Tuyết nhắm mắt lại, ôm Tạ Ngự Khi thật chặt dùng sức đáp lại.

Gió nhẹ mơn man cành đào mang theo một cánh hoa, e ấp che đi hai người đang chìm trong triền miên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.05.2018, 15:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



40

Nước bọt không kịp nước men theo viền cằm chảy xuống, Lâu Minh Tuyết bị hôn vựng vựng hồ hồ, hoa huyệt hư không đột nhiên được lấp kín: “Ừm…”

Cuống họng phát ra tiếng rên rỉ thoải mái, Tạ Ngự Khi ôm y càng chặt.

Hắn thả hai chân y ra, hai tay mò lấy nhũ thịt trắng mịn tinh tế nhào nặn, hoa huyệt hạ thân chốc chốc bị đỉnh lộng, tư thế như vậy hoàn toàn có thể đỉnh đến trọng tâm. Y hai chân chạm đất, cung khẩu nhạy cảm bị nam nhân liên tục xoa xoa mà không chịu cho y sảng khoái. Không bao lâu y liền muốn hắn đỉnh đến tử cung nhưng là hắn giống như cố ý tránh né. Mỗi lần y cố tình ngồi thấp xuống nghênh hợp hắn đều cố ý trốn tránh.

“A… Bên trong ngứa… Làm làm ta…”

“Ngoan, kiên nhẫn một chút, chớ tổn thương hài tử.” Tạ Ngự Khi hôn nhẹ gò má y, Lâu Minh Tuyết không vừa lòng hừ một tiếng nhưng cũng không có cầu nữa.

“Mỏi quá… Ôm ta…” Hắn lúc đỉnh lên lúc lại thấp xuống, hai chân y phải trụ thăng bằng rất mệt, không bao lâu liền không có khí lực, ôm nam nhân nhỏ giọng nũng nịu. Hắn hung hăn véo ngực y một cái, nhượng y hét lên, hoa huyệt kịch liệt co rút đạt tới cao trào.

“A…” Khoái cảm quá lớn y nhịn không được cong chân, sung sướng rên rỉ, phía dưới trào dịch thể. Hắn vuốt ve eo y, chậm rãi rút tính khí ra, nhìn huyết thanh màu trắng bị chảy ra ngoài, hô hấp Tạ Ngự Khi nặng một chút, côn thịt trực tiếp đỉnh vào hậu huyệt.

“A…” Lâu Minh Tuyết lần thứ hai vui thích rên rỉ, chủ động ôm lấy Tạ Ngự Khi dâng lên môi đỏ.

“Lần này cho ngươi sảng khoái, ngoan, dùng chân ôm thắt lưng của ta.” Hắn gác hai đùi y lên eo mình, nâng mông y đi đến phòng nghỉ gần đó.

Theo mỗi bước của hắn, côn thịt đều ra ra vào và hậu huyệt, y ôm chặt hắn:  “A… Đừng đi… Muốn chết… Không chịu được… Quá sâu… A a…”

Ngọc sợi bị cắm cành đào phía trước run rẩy mài bụng hắn, biến thành màu đỏ sẫm, chảy lệ. Hoa huyệt càng thảm thương hơn, một bãi dịch trắng.

Tạ Ngự Khi cắm vào thịt huyệt căng mịn một đường trở lại trong phòng, ngồi vào giường, cứ như vậy thẳng tắp đỉnh đên thịt huyệt khát khao: “Tiểu Tuyết, thoải mái sao, bên trong ngươi thật nóng!”

“Ha… Thoải mái… Ân… Dùng sức… A… Muốn hỏng… Thật sâu…” Thanh âm cao vút trở nên khàn khàn biểu thị y có bao nhiêu vui thích, hai chân gắt gao vòng qua eo nam nhân phối hợp cùng hắn.

“A… Ân… Tạ Ngự Khi… A… Tạ Ngự Khi…” Lâu Minh Tuyết ôm thật chặt lấy Tạ Ngự Khi, khoái cảm cường liệt làm cho y không biết mình muốn gì, chỉ có thể bất lực hô tên người.

Hậu huyệt bị nam nhân làm phảng phất sắp tan ra, *** thủy theo nam nhân đánh xuyên tung toé nhỏ xuống.

Nam nhân điên cuồng hung ác đánh xuyên, nếu như không phải đã ôm hắn thật chặt, y chắc chắn mình sẽ bị đỉnh bay ra ngoài.

“Không được… A… Quá nhanh… Muốn hỏng… Nha nha…” Nước mắt theo khóe mi chảy xuống, Lâu Minh Tuyết nghẹn ngào lắc đầu, quá kích thích, nam nhân hung ác làm cho y cảm giác mình sắp thủng.

Hậu huyệt càng ngày càng tê, huyệt khoang căng thẳng sắp đạt tới cao trào.

“A!”  Lâu Minh Tuyết cắn vai Tạ Ngự Khi, hậu huyệt dồn dập co rút đạt tới cao trào.

Cùng lúc đó, hắn rút càng đào cắm trong ngọc sợi y ra, chỉ thấy tiểu côn thịt nhảy cảm run lên phun ra từng luồng từng luồng bạch tương, sau đó còn phun một luồng rượu vàng.

Hắn nặng nề thở dốc, sau khi bắn tinh có chút lười biếng. Mấy ngày nay y có vẻ mệt mỏi, giao hoan xong liền hôn mê ngủ thiếp đi. Đặt người đã uể oải lên giường, Tạ Ngự Khi ôm người luôn tản ra mùi hương thanh lãnh quyến rũ thỏa mãn nhắm hai mắt lại, nghĩ đến không bao lâu nữa thánh chỉ sẽ ban bố, khi đó y liền thật sự thuộc về hắn rồi!

Lâu Minh Tuyết tỉnh lại đã là chạng vạng, Tạ Ngự Khi thấy y tỉnh lại, nhỏ giọng nói: “Ta cho người nấu chút cháo?”

Y gật gật đầu, đứng lên ngồi xuống không có cảm giác dính nị khó chịu, hẳn là lúc ngủ hắn đã giúp y thanh tẩy.

Tạ Ngự Khi bưng cháo vào, y nhìn hắn muốn bón mình, muốn tự mình cầm chén: “Ta tự uống.”

“Ta muốn uy ngươi.” Hắn cố chấp.

Y lườm hắn một cái: “Ta cũng không phải đứt tay, ngươi làm điều thừa.”

“Ta đây không phải là sợ đem ngươi mệt muốn chết rồi à!” Hắn cười, đưa bát cho y.

Y hừ một tiếng, bưng bát, miệng nhỏ uống một hớp lại nhớ tới gì đó: “Khi nào ngươi dạy Bạch tiểu thư kia cưỡi ngựa?”

Vừa nghe lời này, da đầu Tạ Ngự Khi có chút run lên: “Ta không đáp ứng, chỉ nói là rảnh rỗi nàng làm sao biết thời điểm rảnh rỗi của ta chứ.”

Lâu Minh Tuyết thấy người này vẫn là thức thời, tâm tình khá hơn nhiều.

Tạ Ngự Khi thấy y không nói gì nữa, lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.05.2018, 15:24
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



41

Nhìn kim ngân châu báu đồ trang sức tơ lụa đầy đất, Tạ Ngự Khi đã cười không thấy mặt trời rồi, nguyên nhân rất đơn giản, đây đều là của hoàng huynh ban thưởng cho hắn để dành cho ngày đại hôn.

Lâu Minh Tuyết không nghĩ tới người này mới ra ngoài vào giữa trưa trở về liền mang theo một đống đồ, ngoài ra còn có thánh chỉ ban thưởng do thánh thượng tự tay viết. Toàn bộ thiên hạ này chắc đều đã biết y gả sẽ cho tên đáng chết này rồi!

Dù nói vậy nhưng tâm mơ hồ thật vui mừng, còn mang theo chút thẹn thùng nhưng không biết sao nhìn nụ cười trên mặt hắn lại thấy có chút phiền lòng. Y đang muốn đứng dậy trở về phòng liền thấy một bạch ảnh gấp rút chạy vào. Tạ Ngự Khi cứng đờ, y ngồi lại chuẩn bị xem cuộc vui.

“Ngự Khi ca ca, lời đồn là thật?” Bạch Mạt Cầm hai mắt ửng đỏ hiển nhiên là đã khóc qua, hắn biết nàng đến là muốn hỏi gì, cũng không che giấu gật đầu một cái.

“Tại sao, Ngự Khi ca ca, xưa nay ngươi chưa từng nhắc qua nàng, sao lại đột nhiên như thế?”

“Không đột nhiên, ta và hắn tình đầu ý hợp, đã sớm có ý này. Nay trở về cũng là vì việc này.”

“Tình đầu ý hợp!” Bạch Mạt Cầm trong mắt loé ra một tia không cam lòng: “Ta có thể gặp nàng một lần không, chị dâu nhất định phải mỹ mạo phi phàm, nếu không Ngự Khi ca ca sao động lòng.”

Lâu Minh Tuyết ở một bên nhịn không được lườm một cái, làm sao, lẽ nào mình không đẹp thì sẽ không lọt mắt hắn sao?

Tạ Ngự Khi nghe vậy nghiêng đầu hướng về Lâu Minh Tuyết, Lâu Minh Tuyết liếc mắt nhìn hắn, đứng dậy đi tới: “Xin chào Bạch cô nương!”

Nhìn Lâu Minh Tuyết, lại nhìn trong mắt Tạ Ngự Khi không hề che giấu yêu thương, Bạch Mạt Cầm trong nháy mắt liền hiểu: “Thế nào lại là ngươi, Ngự Khi ca ca muốn thú nam thê sao?”

“Ta và Minh Tuyết là thật tâm yêu nhau.”

“Nhưng còn hậu thế thì sao, Ngự Khi ca ca ngươi lẽ nào…”

“Mạt Cầm, nếu ngươi muốn chúc phúc, ta rất hoan nghênh. Những cái khác đều không cần nói, mặt khác Minh Tuyết là sư huynh của Lâu họa sĩ, Tần Nhị, đưa tiểu thư nhà các ngươi trở về.”

Một câu nói hoàn toàn đánh tan tâm tư Bạch Mạt Cầm, nhìn Lâu Minh Tuyết, nàng cắn môi khóc chạy ra ngoài.

“Ngươi đã nói quá nặng rồi.” Nhìn bóng lưng tiểu cô nương rời đi, y không khỏi có chút hổ thẹn, y nhìn ra được Bạch Mạt Cầm là thật tâm thích Tạ Ngự Khi.

“Không nặng sao nàng có thể hết hy vọng. Sau này nàng phải gả đi, huống chi ta không thể làm phu quân nàng ta, không bằng sớm chút cắt đứt tưởng niệm.”

Không nghĩ tới hắn quyết đoán như vậy, y khẽ hừ: “Ai biết ngươi sau này có hối hận hay không!”

Hắn đến gần: “Đời này có ngươi là đủ rồi, những người khác ta đều không muốn, hoàng huynh cho phép chúng ta sau này tự do vui vẻ, hỉ sự đã có người trong cung lo, ngay lúc trở về đã được

bố trí xong.”

“Nhanh như vậy?” Y không thể tin được nhìn hắn, nhà nhà kết hôn đều là chuẩn bị mười ngày nửa tháng, thậm chí còn lâu hơn. Y kết hôn, cư nhiên chỉ cần ba ngày.

Tạ Ngự Khi cười hì hì: “Ta đây không phải là không kịp đợi à!”

Hai má Lâu Minh Tuyết đỏ ửng: “Khách mời ngươi mời ai?”

“Sư phụ của ngươi, còn có mấy sư đệ ngươi. Ta biết ngươi không thích phô trương cho nên chỉ mời bọn họ.”

Y nghe vậy hô thật rốt. Hắn thấy y không nói gì liền biết y rất hài lòng.

Ba ngày rất nhanh liền trôi qua, Lâu Minh Tuyết làm “Tân nương” phải ngồi trong phòng chờ tướng công trở về, y sắp chán chết rồi. Dựa vào đâu chỉ có mình y trong phòng chờ, Tạ Ngự Khi ở bên ngoài ăn ăn uống uống. Nhưng y không thể không biết quy củ, sư phụ ở ngoài, y không dám mạo muội đi ra ngoài, chỉ có thể đem cơn giận trút lên người hắn.

Tạ Ngự Khi kính rượu một vòng từ trên xuống dưới đã có chút ngà ngà say, thời điểm đến trước mặt sư phụ Lâu Minh Tuyết, liền chắp tay: “Sư phụ, cảm tạ ngài đã nuôi dưỡng đồ đệ tốt như vậy cho ta.”

Hạc Đan lắc đầu cười một cái: “Đồ đệ ta không phải nuôi cho ngươi. Tiểu Tuyết nếu không nguyện ý thì ai cũng không thể bắt buộc nó, là do phúc phận của ngươi. Bất quá đêm nay đại khái ngươi sẽ không dễ chịu đâu.”

Ngữ khí bình tĩnh làm hắn có chút choáng váng: “Vì sao?”

Hạc Đan đẩy ly rượu qua một bên ra hiệu hắn uống. Nhìn hắn uống hết lão mới nói: “Ngươi để nó một mình trong phòng cả ngày, ngươi lại ở bên ngoài vui vẻ, trong lòng nó tất nhiên sẽ không cao hứng.”

Hắn nghĩ, sư phụ nói thật đúng: “Sư phụ làm sao bây giờ?”

“Cái gì mà làm sao bây giờ, liền đè xuống giường làm thôi.” La Ư uống đến mặt ửng đỏ, ánh mắt mơ hồ, nào còn bộ dáng lãnh khốc như lúc trước. Hắn nói xong liền đứng dậy tóm lấy Lâu Minh Âm đang nói chuyện với Lâu Minh Sương, đem người kháng cự giãy dụa ôm vào lòng, bước nhanh tới sân nhỏ ở nhà chính, chỉ trong chốc lát liền truyền đến tiếng Minh Âm khóc lóc xin tha.

Tên Man tộc này…

Hạc Đan lơ đễnh cười cười: “Thực sắc!”

Tạ Ngự Hàn cười, đứng dậy: “Thời điểm không còn sớm, chúng ta cũng nê nghỉ ngơi đi. Hôm nay là ngày Ngự Khi động phòng hoa chúc, vi huynh đương nhiên sẽ không nháo làm phiền.”

Dứt tiếng cũng nắm tay Lâu Minh Ngọc đi, những người khác đã sớm bị âm thanh hoan ái cách đó không xa làm cho ngứa ngáy khó nhịn, thấy hoàng thượng đã đi tự nhiên cũng không tiếp tục ở lại. Cuối cùng chỉ còn Hạc Đan và Tạ Ngự Khi nhìn nhau cười.

“Sư phụ ngồi một lức nữa?” Hắn nhỏ giọng hỏi, ý tứ không cần nói cũng biết.

Hạc Đan cười ha ha: “Đi thôi, chăm sóc Minh Tuyết thật tốt.” Nói xong lão cũng đứng dậy rời đi.

Tạ Ngự Khi nghe tiếng rên rỉ cách đó không xa, cười hô: “Buổi tối bộc lộ trùng, bên cạnh chính là phòng dành cho khách, mệt có thể đến đó nghỉ ngơi.”

Nói xong quay người đi đến hỉ phòng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 40 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.