Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 

Quân y khó làm - Không Lương Đích Thành

 
Có bài mới 24.05.2018, 15:01
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



33

Khăn mặt thô ráp ma sát với da thịt ướt át mang đến cảm giác tê dại khó hiểu, Lâu Minh Tuyết khẽ chuyển động hai chân, hư không trống rỗng bên trong khiến y nhịn không được muốn nhiều hơn.

Tạ Ngự Khi lau đến hai khối thịt tròn vo cong vểnh: “Ngoan, nâng lên nào.”

Lâu Minh Tuyết biết nếu để mặc hắn đang ngày càng đi xuống phía dưới sợ là sẽ không không làm gì nhưng thân thể lại khát vọng quá mức mãnh liệt, y lý trí muốn hắn dừng lại nhưng trong thời kỳ này, thân thể lại rất có nhu cầu. Cuối cùng *** vẫn là thiêu đốt lý trí, y quỳ lên đem bờ mông trắng mịn êm dịu bại lộ trước mắt hắn. Vòng eo nhỏ nhắn khẽ nhún xuống càng làm mông cong hơn, khe hở màu đỏ sẫm ướt át dụ người mơ màng.

Hắn nhìn viên thịt siêu cấp cong tròn trước mặt, cảm thấy bụng dưới sưng đau, côn thịt cứng rắn hơn, theo bản năng đem khăn mặt thô ráp lau đến nơi đang rỉ nước kia.

“A…”  Cảm xúc bất ngờ nhượng y rên rỉ thành tiếng, vừa đau vừa thoải mái làm y run rẩy muốn hơn nữa.

Phảng phất không chú ý tới đòi hỏi của đối phương, hắn vẫn dùng khăn mặt ma sát khe hở đỏ sẫm, thậm chí cố ý tách hai mép lộ ra âm thần đầy đặn, khẽ mài mài với âm vật cùng miệng huyệt.

“A… Không chịu được… Thoải mái… Hừ hừ… Không được… Không thể như vậy… A… Nặng hơn một ít…” Lý trí cùng dục vọng quấn quýt lấy nhau, Lâu Minh Tuyết chỉ biết nức nở rên rỉ.

Tạ Ngự Khi đem một góc khăn lông nhét vào hoa huyệt, vải bố thô ráp ma sát mạnh mẽ với vách thịt yếu ớt nhượng y riết gào lên, căng chặt miệng huyệt như muốn đem kẻ xâm lấn kia đẩy ra ngoài nhưng lại vô tình nuốt càng sâu, càng chặt.

“A… Không muốn… Không chịu được…” Tạ Ngự Khi tay nắn nóp cặp mông nộn nộn tròn, lưu lại dấu vết các đầu ngón tay, nhìn nơi trắng trẻo như cục bột nhỏ biến hình, tiểu huyệt đỏ sẫm nhúc nhích gắt gao quấn chặt khăn mặt, cuối cùng tự leo lên cao trào.

“A…” Lâu Minh Tuyết vô lực nằm nhoài bên thùng nước, đầu gối đã mềm nhũn quỳ không được muốn ngồi xuống bị hắn nắm lấy eo, kéo góc khăn ra ngoài.

“A…”  Huyệt đạo vừa đạt cao trào lại phun nước, miệng huyệt co giật. Thẳng đến hồi lâu, y mới khôi phục như cũ nhưng thân thể lại càng khát khao côn thịt nam nhân.

“Ừm… Tiến vào… Muốn… Làm làm ta… Khó chịu…” Y nhịn không được lắc mông khẩn cầu người sau lưng.

Tạ Ngự Khi nhìn y *** đãng, nước mắt rưng rưng hướng mình cầu hoan làm sao có thể nhịn nổi.

Móc ra côn thịt đã sưng đau ra trận nhưng khi đâm vào hoa huyệt lại bị y né tránh, y tách hai cánh mông lộ ra cúc huyệt cũng cơ khát không kém: “Xuyên… Xuyên nơi này… Nơi này ngứa…”

Thân thể tuy khát cầu nhưng y không có quên mình đang mang thai. Tạ Ngự Khi cũng không nghi ngờ theo lời y cắm vào.

“A… Hảo đầy thật lớn…” Một phát liền đâm đến cốt rễ, y thoải mái ngửa cổ chủ động lắc eo chuyển động theo.

Hắn một tay cầm lấy đầu nhũ ở ngực nhào nặn kẹp lại, một tay mò xuống âm thần nắn bóp thịt đế nhạy cảm. Điểm nhạy cảm đều bị hắn nắm trong tay, y chịu không nổi khoái cảm nằm nhoài trên bồn tắm hé môi rít gào, nước bọt không kịp nuốt thuận theo khóe miệng chảy xuống.

Thanh âm va chạm “ba ba ba” không nhừng vang lên, Lâu Minh Tuyết bị nam nhân ôm vào ngực thao lộng bị hắn va chạm ngứa ngáy sưng lên, khoái cảm tiêu hồn không dứt, chỉ có thân thể theo bản năng nghênh hợp động tác nam nhân, đạt tới cao trào.

Tạ Ngự Khi thở hổn hển rút tính khí ra, trong nháy mắt y hoảng hốt cắm vào hoa huyệt phía trước đã ướt át chảy thủy không ngừng.

“A… Không được… Phía trước không được… Đi ra ngoài… Tạ Ngự Khi… Không muốn làm phía trước… Phía trước không được… A… Đừng nhúc nhích… Nha nha…” Đột nhiên bị cắm vào, Lâu Minh Tuyết  hét lên một tiếng, chỉ thấy y bị hắn tách hai chân đặt bên thùng gỗ hung hăng làm.

Cảm giác khủng hoảng làm y khóc lên: “Nhẹ chút… Không muốn… Tạ Ngự Khi… Hài tử… Nha nha… Ta mang thai… Không nên như vậy…”

Trong nháy mắt hắn liền cứng đờ, động tác mạnh mẽ ngưng trệ, không thể tin được nhìn Lâu Minh Tuyết đang khóc: “Ngươi nói cái gì?”

“Nha nha… Ngươi đáng chết… Ta mang thai… Ngươi lại làm mạnh như vậy..”

Lâu Minh Tuyết mềm yếu đấm vào ngực Tạ Ngự Khi, hắn đột nhiên cầm lấy tay y mừng rỡ nói: “Ngươi mang thai, chúng ta có hài tử, ta được làm cha?”

Nhìn nam nhân cao hứng như đứa nhỏ, y hít mũi, nỗi lòng lo lắng trong nháy mắt liền an tâm, lắc lắc mặt hắn: “Coi như là có hài tử… Bị ngươi làm mạnh như vậy cũng không còn nữa…”

“Đúng đúng, ta không nên như vậy, ta hiện tại liền rút ra.” Nói xong liền muốn rút ra nhưng Lâu Minh Tuyết vừa nếm trải tư vị *** lại không nỡ lòng bỏ, ôm lấy hắn: “Ừm… Không có chuyện gì… Ngươi không cần đi… Nhẹ chút… Đừng sâu như vậy…”

“Thật, thật không sẽ không đả thương hài tử?” Tạ Ngự Khi e dè hỏi.

“Không có chuyện gì… Ngươi nhẹ chút…” Y chủ động ôm lấy cổ hắn, đùi thon gắt hao quấn trên eo không cho hắn rời đi.

Hắn nghe lời y chậm rãi chuyển động, quan sát y, lòng tràn đầy sợ hãi, sợ mình chỉ cần mạnh một chút liền thương tổn đến hài tử đi, lần sau không thể lỗ mãng như vậy.

Phân tâm làm làm, không bao lâu liền bắn.

Lần này không có sảng khoái cùng thoải mái như mong muốn, Lâu Minh Tuyết xù lông, đẩy hắn ra: “Ngươi qua loa cho xong như vậy, sau này không cần làm nữa, cút ra ngoài!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.05.2018, 15:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



34

Tạ Ngự Khi cảm thấy mình thật oan uổng, mới vừa biết được tin mình sắp làm cha, một bên mừng rỡ một bên lại lo lắng sợ quá mức kịch liệt tổn thương hài tử, còn phải kéo dài tính sự.

Nhìn bộ dáng y ghét bỏ, hắn vội tươi cười đến gần: “Ta đây không phải là cao hứng sao, ngươi tại sao không sớm nói cho ta biết chứ, một chút chuẩn bị cũng không có.”

“Làm sao, ngươi còn ngại ta cho ngươi biết chậm a, ta mấy ngày nay như thế nào ngươi không thấy a, ngươi không nhìn ra sao? Ta còn không chê ngươi ngươi còn nói như vậy, cút ra ngoài, nhìn thấy ngươi thật chán ghét!”

Lâu Minh Tuyết hai mắt vẫn còn nét *** khẽ trừng, nào có khiến người khác khó chịu, nửa phần uy hiếp cũng không có. Tạ Ngự Khi cũng biết đây chỉ là lời nói đầu môi thôi, chỉ có thể trách hắn chưa hầu hạ y đủ tốt, cao hứng ôm lấy y, khẽ hôn một cái: “Tiểu Tuyết, ngươi chờ một lúc ta cho người chuẩn bị thức ăn cho ngươi.”

Nói xong cũng không chờ y phản ứng, chỉnh lại quần áo liền chạy ra ngoài.

Lâu Minh Tuyết giận dữ và xấu hổ, vỗ giường một cái: “Tên đáng chết này, thật ngốc mà.”

Ngoài miệng nói như vậy nhưng tâm y lại ấm áp hẳn, y có thể cảm giác được hắn vì thật sự yêu thích đứa bé này mới cao hứng đến phân tâm.

Xoa xoa bụng dưới, y không nhịn được mỉm cười, thầm nghĩ đứa nhỏ này giống y là đủ rồi, sẽ không thời thời khắc khắc động dục, bất quá giống hắn cũng không tệ, tuy rằng có chút ngốc nhưng có thể coi là đáng yêu!

Nghĩ như thế, tâm tình y trong nháy mắt liền tốt lên.

Chờ hắn đẩy cửa tiến vào, y liền nghiêm mặt lườm hắn một cái, quay đầu khó chịu, nơi nào có thể thấy người này khắc trước vẫn còn len lén cao hứng vui mừng a

Tạ Ngự Khi đem canh gà được nấu kĩ càng để lên bàn: “Tiểu Tuyết, lại đây uống chút canh gà, canh gà là bổ dưỡng nhất, đến đến tranh thủ uống khi còn nóng.”

Lâu Minh Tuyết nhìn bát canh gà đầy dầu mỡ, nhíu mày lại, dạ dày co rút một trận, nhịn không được đẩy hắn ra nghiêng đầu nôn.

Hoảng hốt cùng sợ hã, hắn vội đặt lại lên bàn, vỗ nhẹ lưng giúp y thuận kí: “Không sao chứ, Tiểu Tuyết?”

Thật vất vả mới dằn xuống cơn buồn nôn, y càng thấy hắn không vừa mắt: “Lấy ra đi, ngửi thấy liền buồn nôn.”

“Nhưng canh gà này bổ thân, nhiều ít ngươi vẫn uống chút đi.”

“Không uống, ngươi muốn liền tự mình uống đi.”

“Hảo a.” Hắn thấy y thật sự khó chịu, không thể làm gì khác hơn là đem canh gà bưng ra ngoài, nghĩ nghĩ chờ trở về cung sẽ tìm đồ tốt cho y dùng.

Tạ Ngự Khi đi rồi quay lại liền thấy Lâu Minh Tuyết bán dựa vào giường, híp mắt.

Hắn ngồi vào một bên, ngắm khuôn mặt đẹp đẽ của tức phụ, y không chỉ để mình làm còn có nhãi con với mình, cuộc sống này thật sự quá kì diệu.

Y mở mắt nhìn hắn một hồi, không biết kẻ ngốc này đang suy nghĩ gì, nhìn thật vui vẻ, nhịn không được lườm một cái, hừ một tiếng.

Một tiếng hừ nhỏ làm hắn tỉnh lại, ho nhẹ một tiếng: “Tiểu Tuyết, còn khó chịu sao, có muốn tìm đại phu hay không?”

“Ta chính là đại phu, trong lòng có thể biết được ta như thế nào. Ngươi đừng có thần kinh hề hề ở đây phiền ta là tốt rồi.” Trở mình, Lâu Minh Tuyết nhắm mắt lại dự định nghỉ ngơi.

Tạ Ngự Khi sờ sờ mũi cũng cảm thấy được mình có chút nháo, bất quá trong lòng hắn vui sướng thật sự là không thể kềm chế được, hắn hiện tại thật muốn đi ra ngoài kêu to ba tiếng hoặc là tìm người đánh một trận.

Bất quá thời điểm này không thích hợp đánh, bỗng nhiên nghĩ đến chỉ thỉnh hoàng huynh ban hôn còn chưa viết, đại sự này sao có thể quên, hiện tại y đã hoài thai rồi, há có thể không bái đường mà sinh nhãi con, chuyện này truyền ra ngoài chẳng phải sẽ hỏng danh tiếng của y sao.

Nghĩ như thế, Tạ Ngự Khi vội vàng đứng lên đi ra ngoài.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Lâu Minh Tuyết nhíu mày, tự hỏi mình có phải vừa rồi nói có hơi quá mức rồi không.

Y không biết hắn căn bản là không có đem những lời này để trong lòng, thời điểm đi ra ngoài liền thấy hắn nằm nhoài trên quầy chưởng quỹ múa bút thành văn viết gì đó, không nhịn được tới gần liền thấy hai chữ tứ hôn, trên mặt “xoạt” một cái liền đỏ ửng.

Tạ Ngự Khi ngẩng đầu lên: “Tiểu… Tiểu Tuyết, ngươi làm sao lại ra đây, mặt sao lại hồng như vậy?”

Lâu Minh Tuyết nhẫn nhịn giận dữ và xấu hổ, trừng hắn một cái: “Ngươi viết cái gì, ai cho ngươi viết cái đó?”

Tạ Ngự Khi lập tức liền hiểu, vội vã đem thư gấp kỹ đưa cho tên giao thư: “Nhanh, suốt đêm đưa đến.”

Người kia cũng không dám chậm trễ, nghe vậy liền xoay người chạy đi ra ngoài.

Lâu Minh Tuyết thấy hắn hoàn toàn không để ý đến mình, nhất thời tức giận nói: “Đem thư trở lại cho ta!”

Hắn ôm chặt lấy y: “Tiểu Tuyết, chúng ta trở về phòng hảo hảo nói, hảo hảo nói.”

Bị ôm về phòng, y đẩy hắn ra nói: “Ta khi nào nói qua muốn cùng ngươi bái đường thành thân?”

“Là ta, là ta không cân nhắc, không nói cho ngươi, không cùng ngươi thương lượng. Hiện tại thư đã đưa đi, truy theo cũng đã chậm, chờ đến khi hồi kinh ta sẽ tự mình tấu với hoàng huynh chuyện này!”

“Hừ.” Y thấy hắn nghe lời như vậy, vốn là thuận ý của y nhưng trong lòng lại càng khó chịu hơn, hừ lạnh một tiếng không để ý đến hắn.

Thấy Lâu Minh Tuyết quay người không để ý đến mình nữa, Tạ Ngự Khi vội vã đến gần đem người ôm vào ngực: “Tiểu Tuyết, ta biết, ta biết ta là kẻ thô lỗ không biết nói chuyện, ngu ngốc. Thế nhưng ta đối với ngươi là thật lòng, trời đất có thể chứng giám, ta đời này trừ ngươi ra tuyệt đối sẽ không thú ai khác. Thật sự, ngươi đừng tức giận, ta đảm bảo sau này mọi chuyện sẽ cùng ngươi thương lượng, mọi chuyện đều nghe ngươi được không?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 24.05.2018, 15:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 28.06.2017, 23:49
Bài viết: 4952
Được thanks: 624 lần
Điểm: 10.11
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Cổ đại] Quân y khó làm (Quân y nan vi) - Không Lương Đích Thành - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



35

Lâu Minh Tuyết nghe Tạ Ngự Khi nói tâm liền ấm áp lên nhưng trên mặt lại giả vờ không tin tưởng nhìn hắn: “Cái gì cũng đều nghe ta?”

“Tất cả đều nghe theo ngươi.” Tạ Ngự Khi không hề nghĩ ngợi liền gật đầu, Lâu Minh Tuyết thấy hắn nghe lời như thế, tâm tình cũng tốt lên nhiều.

“Ta thấy hơi mệt muốn nghỉ ngơi, ngươi muốn đi ra ngoài hay ở lại?”

Cái này còn cần suy nghĩ sao?

Hắn lập tức cởi giày bò lên giường, y không nói gì nằm nhích vào phía trong. Nói đến chuyện này, hai người ngoại trừ làm chuyện kia, số lần đơn thuần cùng nhau ngủ chung như vậy thật sự rất ít, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Hắn thấy y nằm xuống, liền duỗi tay đem người ôm vào ngực, y giả vờ vùng vẫy một cái nhưng cũng không tránh ra, trái lại càng tựa vào sâu hơn.

Một giấc ngủ sâu, không biết có phải rằng là vì có nam nhân bên cạnh, đêm đó y không mộng.

Hôm nay phải trở về kinh thành, nghĩ đến việc có thể nhìn thấy Nhị sư đệ, Lâu Minh Tuyết thật nóng lòng đến mức có chút không thể chờ đợi được nữa.

Lấy lý do phải đảm bảo an toàn, hắn cấp cho y một chiếc xe ngựa thật lớn, Tả phó tướng đứng một bên cũng nói: “Hầu gia chúng ta lần này là thật tâm a!”

“Ngươi chẳng lẽ luôn nghĩ không phải như vậy?” Hữu phó tướng nghe vậy hơi kinh ngạc.

Tả phó tướng liếc xéo hắn một cái, hừ nói: “Nam nhân như các ngươi đều là loại suy nghĩ bằng nửa thân dưới.”

Nhìn ánh mắt Tả phó tướng, Hữu phó tướng bỗng nhiên không biết nên nói gì cho phải, hắn chỉ biết tâm đột nhiên không thoải mái. Nhưng Tả phó tướng ngược lại rất thong thả quay người đi.

Hữu phó tướng nhìn Hầu gia đang cười không thấy mặt trời cách đó không xa, bỗng nhiên có chút bội phục, Hầu gia đến cùng là làm sao có thể đoạt được tâm Lâu đại phu vậy chứ!

Đến đêm, đoàn người rốt cục cũng về đến hoàng cung, Tạ Ngự Hàn hoàng đế vì bọn họ tự mình chuẩn bị yến tiệc tẩy trần, Lâu Minh Tuyết nhìn Nhị sư đệ của mình, trong phút chốc cũng không biết nói gì, lần cuối gặp mới không lâu, bụng làm sao lại lớn nữa rồi a!

Bụng sư đệ Lâu Minh Ngọc đã khoảng bảy, tám tháng. Bụng rất lớn, bước đi có chút khó khăn chậm chạp, ôn nhu cười nói: “Sư huynh, ta nghe hoàng thượng nói ngươi muốn đính hôn với Hầu gia đúng không?”

Không nghĩ tới mới vừa gặp mặt, sư đệ còn chưa hỏi thăm sức khỏe y đã tò mò chuyện này, Lâu Minh Tuyết có chút ai oán. Bất quá y không quen việc chuyện của mình lại nói ra ở ngoài, vì vậy liền đánh trống lảng xoa xoa bụng tròn của hắn: “Mấy tháng vậy, hẳn sắp sanh đi, đã lớn như vậy?”

“Sư huynh, ngươi đừng có lảng sang chuyện khác nha.” Lâu Minh Ngọc nhìn Lâu Minh Tuyết, thầm nghĩ tính tình biệt nữu của đại huynh mình vẫn không thay đổi.

“Ngươi đã biết còn hỏi làm gì chớ!” Y có chút xấu hổ.

Lâu Minh Ngọc gật đầu cười: “Lúc trước ngươi viết thư cho ta, ta liền biết ngươi và Hầu gia sẽ có chuyện.”

“Ngươi sao lại nghĩ như vậy!” Y có chút khó chịu, nhìn chằm chằm bụng lớn của sư đệ

“Đã sinh nhiều như vậy?”

Lâu Minh Ngọc cứng đờ: “Hài tử là trời cho, ta làm sao biết a!”

Lâu Minh Tuyết hừ lạnh một tiếng. Lâu Minh Ngọc biểu tình có chút bất đắc dĩ: “Sư huynh, ngươi cũng không nên chê cười ta, cuối cùng cũng chưa biết được ai sẽ sinh nhiều hơn ai đây!”

Lời này cũng là nói sự thật, y đỏ mặt: “Trước đây sao ta không phát hiện miệng ngươi lại lanh lợi như vậy đây. Có trở lại thăm sư phụ hay không?”

Nói tới người kia, trong mắt Lâu Minh Ngọc lóe lên một tia kì dị: “Sư phụ có ghé qua.”

Xem sắc mặt sư đệ như vậy, y liền biết tuy nhiều năm như vậy nhưng chuyện kia vẫn như cây gai trong lòng, Lâu Minh Tuyết cũng nói: “Lão tam cùng Tiểu Ngũ ta đều đã gặp, không cần nhớ, bọn họ đều vẫn khỏe.”

“Vậy thì tốt, cách đây không lâu Tứ đệ có truyền đến tin tức báo vừa sinh ra một tiểu bàn tử, Mã Vũ minh chủ bày yến tiệc lớn ba ngày ba đêm!”

“Chúng ta ở đây, mọt sách kia ngược lại thật tốt số.” Y tuy ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng cũng mừng cho đệ đệ.

Hai người hàn huyên rất lâu, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống, Tạ Ngự Hàn lo lắng thân thể Lâu Minh Ngọc, sai người hầu hắn trở về cung. Mà Lâu Minh Tuyết vừa ra mỏi cửa cung liền thấy Tạ Ngự Khi chờ ở bên ngoài, đột nhiên cảm thấy ngày tháng sau này có nam nhân này cùng đi, cũng là chuyện tốt.

Hắn đem áo choàng choàng lên người y: “Buổi tối trời sương gió, đừng để bị lạnh.”

“Sao không ngủ lại trong cung?”

“Vậy ngươi vì sao không ngủ lại?”

Hai người nhìn nhau, người phía trước có chút lúng túng, người phía sau mắt đầy ý cười, đem người kéo ôm vào lòng: “Theo ta về phủ đi.”

Lâu Minh Tuyết gật đầu một cái, hiếm khi nhu thuận không có từ chối.

Nói đến phủ của hắn, quanh năm suốt tháng cũng không ở được bao nhiêu lần, có lúc cũng trở về kinh thành nhưng đều ở lại trong cung. Bất quá bây giờ Tạ Ngự Khi đặc biệt vui mừng mình đã xây quý phủ này.

Mang theo người trong lòng trở về, hắn chờ không kịp đem y kéo về phòng. Đóng cửa lại, Tạ Ngự Khi liền hôn y, Lâu Minh Tuyết cũng không nghĩ tên này lại sốt ruột như vạy, cùng hắn trở về, tuy rằng cũng có ý này nhưng hắn quả thực…

“Nhẹ chút…” Hạ thân mát lạnh, ngón tay thô ráp dần dần mò tới, Lâu Minh Tuyết bản năng kinh hô một tiếng.

“Ngoan, cho ta sờ sờ một chút, vi phu bảo đảm hôm nay nhất định cho nương tử thoải mái muốn bay.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 46 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Btdrvh, Majestic-12 [Bot], mjschjckkut3 và 33 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.