Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 19.05.2018, 13:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 99: Điêu linh [1]

Editor: Mèo ™


[1] Điêu linh: Điêu tàn, suy tàn, héo úa tàn lụi

Sau khi bốn tú nữ mà hoàng thượng ban thưởng được Vương gia thu làm thiếp, thành di nương, thì mọi người trong vương phủ mới biết chuyện Vương gia bị giáng tước vị, tin tức này không khác gì sấm sét giữa trời quang. Không còn là Thân Vương, chi phí và số hạ nhân trong phủ cũng phải giảm bớt, còn nữa, phạm vi vương phủ cũng phải thu nhỏ lại, ắt hẳn trong vương phủ sẽ có người bị đuổi đi.

Bọn hạ nhân đang lo lắng cho cuộc sống sau này của mình thì lại nghe được một tin, đó chính là Vương gia bị cấm vào triều, hơn nữa còn bị phạt bổng lộc năm năm, thậm chí công cáo viết tội trạng cũng bị dán đầy bên ngoài cho dân chúng thiên hạ biết.

Vào lúc này, đám hạ nhân trong vương phủ vốn không muốn bị đuổi thì bây giờ chỉ muốn rời đi thật nhanh, chỉ cần chờ có lệnh đuổi đi, là sẽ tìm chủ nhân mới ngay lập tức. Về phần những thái giám xuất thân từ điện Trung Tỉnh, họ cũng muốn nhanh chóng được điều phối trở về, chờ sắp xếp đến nơi khác, bọn họ không muốn phải hầu hạ một chủ tử đã hết thời, không bằng bây giờ tìm nơi nương thân mới, dù sao cũng tốt hơn vị chủ tử nửa chết nửa sống này nhiều.

Tần Bạch Lộ cũng không ngờ lại xảy ra chuyện như thế, sau khi nghe Như Hoạ báo tin xong, nàng ta nghẹn họng nửa ngày mới lên tiếng nổi: "Không phải hắn muốn hưu ta sao, hôm nay hắn đã đến nước này rồi, thì lấy tư cách gì mà hưu ta?!"

Như Hoạ thở dài bất đắc dĩ, đừng nói đến tính tình Vương gia kiêu căng ngạo mạn, nếu gặp người khác nghe được những lời này của vương phi, cũng phải nổi giận sung thiên ấy chứ. Ban đầu vương phi mới vừa vào vương phủ, chưa gì đã liều mạng chỉnh đốn hết đám tiểu thiếp trong phủ, Vương gia nói một câu, hai người liền tranh cãi ầm ĩ, chỉ toàn làm chuyện cười cho đám hạ nhân trong phủ. ◕ diễn ♠ đàn ♠ lê ♠ quý ♠ đôn ◕

Hôm nay đã đến nước này, Vương gia và vương phi đã không còn gì để nói, Vương gia thất thế, vương phi không những không nghĩ cách an ủi Vương gia hoặc tìm cách trấn an mọi người trong hậu viện, mà ngược lại còn vui sướng hả hê. Cứ thế này mãi, thì tình cảm đào đâu ra?

Thấy Như Hoạ có vẻ như muốn nói lại thôi, Tần Bạch Lộ lạnh nhạt nói: "Nếu Vương gia đã không muốn ta trông nom chuyện trong vương phủ, thì mặc kệ vương phủ xảy ra chuyện gì, ta cũng không cần phí sức lo nghĩ làm gì, nếu có ai đến đây cầu xin, thì nói ta bị bệnh không gặp."

"Dạ, vương phi." Hầu hạ vương phi gần mười năm, Như Hoạ rất rõ tính tình của Vương phi, nên nàng ta không định nói gì thêm, khẽ nhún người, lẳng lặng đứng một bên.

Nhưng rất nhanh Tần Bạch Lộ không còn bình thản được nữa, bởi vì Tần gia truyền tin đến, đường muội nàng bị hoàng thượng trách cứ ngay trước mặt chư vị mệnh phụ. Bởi vì lúc trước Khúc Khinh Cư mời vào cung dự cúc yến, nàng viện cớ bị bệnh nên không tham gia, cho nên không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Nghe xong ngọn nguồn câu chuyện, tim Tần Bạch Lộ âm thầm đau nhói, khó trách Vương gia lại trách nữ tử Tần gia như vậy, thì ra là bởi vì chuyện này. Cũng khó trách gần đây người nhà mẹ đẻ gửi nhiều bái thiếp cho mình như thế, thì ra là muốn leo lên cành cao kia, bây giờ chỉ là Vương phi của một Vương gia thất thế, nàng còn ích lợi gì nữa đâu?

Nghĩ thông suốt những chuyện này, Tần Bạch Lộ cảm giác trái tim mình lạnh lẽo không chịu nổi, người thân và trượng phu đều như vậy, cả đời này nàng còn hi vọng gì nữa chứ?! Nghĩ đến Khúc Khinh Cư đang mang long thai, nàng cúi đầu xoa xoa chiếc bụng trống rỗng của mình, không hiểu tại sao tất cả những chuyện tốt đẹp trên thế gian này đều tụ lại trên người Khúc Khinh Cư. Có một mẹ chồng tốt, một phu quân giỏi giang, một thân phận cao vời vợi, thậm chí không lâu sau sẽ có một đứa bé nữa.

Ai nói ông trời có mắt? Nếu ông trời có mắt thì vì sao có người được sống tốt, có người lại trôi qua những tháng ngày khổ sở chứ?

"Như Hoạ, truyền lệnh của ta, Khúc thị bệnh nặng, để tránh lây cho những người khác, không được ở tây viện nữa, hôm nay phải dọn tới tĩnh dưỡng ở Tây Bình trai góc phía tây Vương phủ ngay." Nàng không tin, không phải nữ nhân Khúc gia nào cũng đều có được may mắn như vậy.

Như Hoạ nghe vương phi âm trầm ra lệnh, khẽ run lên: "Nô tỳ đi phân phó ngay ạ."

Ra khỏi chánh viện, nàng ta nhìn khoảng sân rộng, không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng, lạnh buốt đến tận tim.

Khúc Ước Tố vẫn bị bệnh liệt giường trơ mắt nhìn hạ nhân trong phủ thô bạo thu dọn đồ đạc của mình đi, trong lòng vừa hận Tần Bạch Lộ độc ác, vừa hận bản thân mình bây giờ không thể làm được gì những hạ nhân đáng kinh tởm kia.

Chờ sau khi dọn đồ trong nhà xong rồi, một ma ma trong số đó tiến lên vén chăn trên người nàng, lạnh lùng nói: "Khúc trắc phi, người còn muốn nằm đây tới khi nào nữa, vương phi đã hạ lệnh, bảo người phải dọn đến Tây Bình trai trước buổi trưa hôm nay, nô tỳ xin đắc tội." Nói xong, dễ dàng kéo Khúc Ước Tố chỉ mặc trung y đơn bạc từ trên giường xuống.

Khúc Ước Tố đang bệnh nặng, sao có thể chống lại sự giày vò của ả ma ma kia, thân thể đột ngột bị lạnh liền ho khan, nàng che miệng lại ho, liếc nhìn ả ma ma đầy oán hận, hận không thể ăn thịt của ả ta, rút gân lột da ả ta ra.

"Trắc phi đừng nhìn nô tỳ như vậy, nô tỳ cũng là bất đắc dĩ thôi." Ma ma vung tay lên, nói với mấy nha hoàn phía sau: "Còn đứng đó ngó nữa à, không mau hầu hạ trắc phi thay quần áo đi?"

Dao Khê bưng một chén thuốc còn bốc hơi nóng trở về trắc viện, vừa hay nhìn thấy cảnh Khúc Ước Tố bị hai ma ma đẩy từ trong nhà ra ngoài, trên người chỉ khoác hờ một chiếc áo màu sắc khó coi, tóc xõa ra sau cũng rối loạn, cực kỳ nhếch nhác. "Các ngươi làm gì trắc phi thế?!" Nàng ta để chén thuốc xuống đất, sau đó nhanh chóng tiến lên đẩy đám ma ma đang kéo trắc phi kia ra.

"Dao Khê cô nương, đây là lệnh của vương phi, tốt nhất ngươi đừng nhúng tay vào.” Ma ma cầm đầu cười lạnh nói: "Nếu như ngươi vẫn muốn gây chuyện, ta chỉ có thể cho rằng ngươi có ý căm hận vương phi, cố ý không tuân theo mệnh lệnh của vương phi thôi."

Dao Khê sững sờ, nàng ta vừa sốt ruột vừa tức giận, tiến lên đỡ tay Khúc Ước Tố, lạnh lùng nói: "Lời này của ma ma là có ý gì, chẳng lẽ để cho trắc phi quần áo xốc xếch như vậy cũng là ý của Vương phi sao?"

Ma ma giật giật khóe miệng, tùy tiện nói: "Dao Khê cô nương nói ít mấy câu đi, tuổi ta đã lớn, không nghe được những lời chất vấn này đâu." Nói xong, vung tay bảo đám hạ nhân kéo Khúc Ước Tố đi. Dao Khê không còn cách nào, không thể làm gì khác hơn là chạy theo sau.  DĐ.LeêQuyýĐoôn ͐

Tây Bình trai chỉ nhỏ bằng một căn phòng, Dao Khê đỏ mắt quỳ gối bên giường, nhìn sắc mặt đỏ hồng phơn phớt khác thường của chủ tử, dập đầu nói: "Chủ tử, nô tỳ đi mời Vương gia, chắc chắn Vương gia sẽ đến cứu ngài."

"Không cần đi, Vương gia sẽ không tới đâu." Nàng nhìn Dao Khê đang đau lòng khóc thút thít, cười nói: "Khóc gì chứ, ai cũng phải trải qua sinh lão bệnh tử cả mà." Nàng vốn đang bệnh nặng, lại bị giày vò một trận như vậy, sao còn sức mà sống thêm được nữa.

"Chủ tử, người không nên nói như vậy, nhất định người sẽ khỏi bệnh mà." Dao Khê tiến lên cầm tay Khúc Ước Tố. "Nô tỳ đi nấu thuốc cho người ngay, uống thuốc xong người sẽ khoẻ lại thôi."

Khúc Ước Tố lắc đầu, trong lúc chợt tỉnh hình như thấy được từng chiếc từng chiếc hoa đăng xinh đẹp bên bờ sông tết Nguyên Tiêu năm đó, đám người chen chúc náo nhiệt, cùng với hình ảnh Khúc Khinh Cư nắm tay Hoàng đế, nàng lẩm bẩm: "Những thứ đó vốn thuộc về ta, là của ta. . . . . . Khúc. . . . . . Khinh Cư, tại sao. . . . . ."

Giọng nói dần dần nhỏ xuống, cuối cùng biến mất trong căn phòng yên tĩnh, Dao Khê nhìn người nằm bất động trên giường, rốt cuộc đau lòng khóc thành tiếng.

"Vương phi, Khúc trắc phi ở Tây Bình trai đã qua đời." Như Hoạ đi vào phòng, thấy vương phi đang ngồi đọc sách gần cửa sổ, tiến lên nhỏ giọng nói: "Tỳ nữ Dao Khê của trắc phi hy vọng có thể gặp mặt Vương gia một lần."

Tần Bạch Lộ lật một trang sách trên tay, không thèm ngẩng đầu lên, nói: "Bảo nàng ta đi cầu xin Hà Phúc nhi ấy, ta không quản được chuyện này."

Như Hoạ nhận thấy hình như vương phi không muốn nhiều lời, không thể làm gì khác hơn là lui ra ngoài. Nhìn Dao Khê toàn thân mặc áo tơ trắng đang quỳ trước chánh viện với cặp mắt sưng đỏ, trên mặt nàng lộ ra vẻ khó xử, nhất thời cũng không biết mở miệng làm sao.

"Vương phi nói, gần đây người không còn quản Vương phủ nữa, nếu ngươi muốn gặp Vương gia, thì đến tìm Hà tổng quản cầu xin đi." Như Hoạ liếc nhìn bốn phía xung quanh, nhanh chóng nhét một hà bao ngân lượng vào tay Dao Khê, sắc mặt như thường trở về chánh viện.

Dao Khê chậm rãi đứng lên, nhìn hà bao trong tay, sắc mặt thẫn thờ đi đến chủ viện. Mặc kệ như thế nào, dầu gì chủ tử cũng hầu hạ Vương gia một thời gian, chẳng lẽ người đã chết rồi mà cũng không được hạ táng cho đàng hoàng tử tế sao?

Hạ Uyên ôm mỹ nhân trong lòng, tuỳ ý để nàng ta hầu hạ mình uống rượu, uống đến khi vui vẻ thì bảo một mỹ nhân khác đánh đàn trợ hứng, trong lúc ngà ngà say, không nhận ra bất cứ ai.

"Vương gia, Khúc trắc phi mất rồi." Hà Phúc nhi bẩm báo với hắn ta: "Tỳ nữ Dao Khê hầu hạ bên cạnh trắc phi xin cầu kiến."

"Khúc trắc phi là ai?" Hạ Uyên hôn lên má mỹ nhân trong lòng một cái, thấy mỹ nhân cười ra tiếng thì mới cau mày nói: "Mất thì mất, nói bổn vương làm gì?"

"Vương gia, Khúc trắc phi là muội muội khác mẹ của hoàng hậu nương nương." Hà Phúc nhi thấy Vương gia đã say, không thể làm gì khác hơn là đến châm thêm trà. "Bên ngoài có không ít người nhìn ngó vào." Mặc kệ bên trong mục nát như thế nào, thì bên ngoài cũng phải làm cho ra hồn chứ.

"Muội muội của Hoàng hậu." Hạ Uyên đẩy mỹ nhân trong ngực ra, xoa trán để cho mình tỉnh táo chút, nhận lấy trà Hà Phúc nhi đưa tới ực một hớp: "Nếu đã như vậy, bảo đám hạ nhân chớ chậm trễ, dựa theo quy củ mà chôn thôi."

Vừa không muốn chậm trễ, lại vừa muốn theo quy củ, đây không phải là làm khó người khác sao, mặc dù trong lòng Hà Phúc nhi nghĩ vậy, nhưng trên mặt không lộ ra vẻ gì, chuyển sang suy nghĩ nên giao cho ai làm việc này thì tốt, liền nói: "Vương gia có thể thương tiếc nàng ta, là phúc của nàng ta, tiểu nhân cho người xử lý ngay đây ạ."

Hạ Uyên cười nhạo nói: "Nếu nàng ta không phải là muội muội của hoàng hậu, bổn vương cần gì phí tâm như này."

Hà Phúc nhi lập tức sửa lời, nói: "Khúc trắc phi có được một vị tỷ tỷ như hoàng hậu nương nương, đúng là phúc của nàng ta."

"Được rồi." Hạ Uyên ngáp dài. "Theo như ngươi nói, vậy chẳng phải hoàng hậu có một muội muội như nàng ta là xui xẻo sao?”

Hà Phúc nhi cười khan ha ha, biết Vương gia đã uống say rồi, sao còn dám nhiều lời nữa.  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

"Lui ra đi." Hạ Uyên kéo mỹ nhân bên cạnh vào trong ngực lần nữa. "Chớ quấy rầy hứng thú của bổn vương."

Phủ Thuỵ Vương không thiếu nữ nhân, chết đi một tiểu thiếp đã là gì, thế nhưng tiểu thiếp này lại là muội muội của hoàng hậu nương nương, vậy thì không thể không sai người thông báo vào cung được, cho nên cuối cùng tin tức này được truyền vào điện Trung Tỉnh trước, sau đó được người của điện Trung Tỉnh hồi báo lại cho hoàng hậu. Dù sao về tình về lý, chuyện này cũng nên trực tiếp sai người thông báo đến chỗ hoàng hậu, nhưng theo quy củ, Khúc Ước Tố chỉ là một tiểu thiếp, loại chuyện nhỏ xui xẻo này vốn không nên truyền tới tai hoàng hậu nương nương mới đúng, cuối cùng Hà Phúc nhi suy đi nghĩ lại, không thể làm gì khác hơn là tìm cách đi đường vòng như vậy.

Khúc Khinh Cư nghe báo thái giám trong điện Trung Tỉnh muốn cầu kiến mình, cũng thấy hơi kì lạ, hiện nay nàng đã mặc kệ sự vụ hậu cung, vậy thái giám điện Trung Tỉnh chạy đến đây làm gì?

Nhưng sau khi đọc hết tin báo tang mà thái giám điện Trung Tỉnh trình lên xong, trong lúc nhất thời tâm tình nàng có chút phức tạp, cầm lá thư trong tay không biết nên nói gì. Trong ấn tượng của nàng, Khúc Ước Tố làm là một nử tử có tài có tướng mạo, vốn có thể gả vào một gia tộc tốt, nhưng lại cố tình ôm mộng trèo cao, chọn phải một con đường sai lầm, cuối cùng đã hủy hoại hạnh phúc cả đời mình.

Nếu ban đầu nàng ta không đến làm thiếp ở phủ Thụy vương, mà gả cho những công tử thế gia khác, sao có thể mất mạng oan uổng như vậy chứ.

Mềm yếu nhu nhược sẽ tự hại chính mình, giống như Khúc Khinh Cư lúc trước. Tham lam cũng có thể phá hủy một nữ nhân, cũng giống như Khúc Ước Tố ngày hôm nay. Người trước thì đáng thương, người sau thì đáng buồn.

"Hoàng hậu nương nương." Thái giám điện Trung Tỉnh thấy sắc mặt hoàng hậu không tốt lắm, trong lòng nhất thời cũng lo lắng không yên, không biết tâm tư của hoàng hậu ra sao.

"Lui ra đi." Khúc Khinh Cư buông lá thư trong tay, khoát tay: "Hoàng Dương, ngươi dẫn người đến phủ Thụy vương, thay bổn cung thắp nén hương cho Khúc trắc phi, phúng viếng chút chút tiền giấy nhang đèn."

Phận làm thiếp thật đáng buồn, nhưng những nữ nhân làm chánh thê, có ai được hưởng hạnh phúc trọn vẹn đâu?

Tại thời đại một thê nhiều thiếp này, nữ nhân luôn luôn là người hy sinh.


Hết chương 99

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.05.2018, 11:59
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 845
Được thanks: 7479 lần
Điểm: 33.91
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 100:

Editor: Gà

"Hoàng hậu nương nương, đây là hoàng thượng lệnh cho nhóm nô tì đưa cho ngài."

Khúc Khinh Cư cầm đồ vật trong tay các cung nữ lên nhìn xem, phát hiện là một số y phục giày vớ thích hợp cho phụ nữ có thai mặc, bỗng cười nói: "Làm khó hoàng thượng lo lắng cho ta như vậy rồi." Tuy các cung nữ bên cạnh nàng đã làm cho nàng không ít y phục, nhưng phần tâm ý này của Hạ Hành nàng vẫn nhớ kỹ.

Mộc Cận tiễn các cung nữ ra cửa điện, đợi sau khi trở về phát hiện mấy thứ kia đều đã thu lại, nàng nghĩ đến chuyện của Khúc tam tiểu thư vài ngày trước đó đã ảnh hưởng đến tâm trạng của hoàng hậu nương nương, lập tức tiến lên trước nói: "Nương nương, nô tì nghe thái y nói, sau khi thai nhi đầy ba tháng, có thể có máy thai mỏng manh, gần đây ngài có cảm giác gì không?"

"Vậy sao, bản cung còn nghĩ vì bụng không thoải mái." Gần đây Khúc Khinh Cư cảm thấy hứng thú đối với thai nhi trong bụng, nàng vuốt cằm nói: "Khó trách ta cảm thấy vài ngày gần đây chẳng hiểu sao bụng có động tĩnh, còn tưởng rằng do dạ dày không khoẻ chứ."

"Nếu dạ dày không khoẻ, Đỗ Viện thủ sẽ sớm phát hiện." Mộc Cận mở cửa sổ trong phòng ra, nhìn sắc trời bên ngoài: "Nô tì thấy sắc trời bên ngoài rất tốt, không bằng nương nương ra bên ngoài đi bộ một chút."

Lục ma ma bên cạnh luôn không lên tiếng nhìn ra ngoài cửa sổ, lập tức gật đầu nói: "Mộc Cận cô nương nói rất có đạo lý, hiện giờ Điện hạ trong bụng nương nương ngài đã qua ba tháng, đi bộ thích hợp rất có lợi cho cả ngài và Điện hạ."

Lục ma ma là ma ma Hạ Hành khâm ban cho khi nàng có thai, bà rất hiểu nữ nhân mang thai, đối với Khúc Khinh Cư mà nói, thì phải là bách khoa toàn thư mang thai mới đúng, từ ngôn hành đến ẩm thực rồi đến tư tưởng, nói rất có đạo lý rõ ràng.

"Lục ma ma đã nói vậy, nên đi ra ngoài dạo thôi." Khúc Khinh Cư sờ mặt, vịn tay Kim Trản từ trên giường đứng lên.

Mộc Cận choàng cho Khúc Khinh Cư thêm một chiếc áo lông cáo, mới đưa Khúc Khinh Cư ra cửa.

Thời tiết đầu đông không lạnh lắm, Khúc Khinh Cư có chút không tự nhiên kéo áo choàng trên người, phơi không biết bao nhiêu nhiệt độ mặt trời, ngáp một cái nói: "Nghe nói ngày hôm qua hoàng thượng xử lý một cung nữ, không biết đã xảy ra chuyện gì?"

Mộc Cận và Kim Trản liếc nhìn nhau, cuối cùng Mộc Cận nói: "Nô tì cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói hoàng thượng phát hiện y phục và trang sức của cung nữ kia vượt quá quy củ, làm hoàng thượng giận dữ, nên mới bị hoàng thượng trút giận." Việc này các nàng sợ ảnh hưởng đến tâm trạng hoàng hậu nương nương, nên không nói với nương nương, nhưng làm sao nương nương biết được?

Khúc Khinh Cư biết các nàng đang nghĩ gì, lười biếng nói: "Bản cung có bầu, hậu cung không biết có bao nhiêu lòng người vọng động, hiện giờ ngay cả cung nữ cũng có tâm tư khác rồi."

"Nương nương, các nàng có tâm suy nghĩ thì có thể thế nào, trước sau hoàng thượng đều không hiếm lạ các nàng, hiện tại ngài chỉ nên chú ý dưỡng thai thật tốt, sao có thể vì những người này mà hao tâm tốn sức?" Mộc Cận khuyên nhủ: "Hơn nữa, nương nương ngài là hoàng hậu, ai có thể vượt qua ngài?"

"Đương nhiên ta sẽ không vì những người này mà hao tâm tốn sức." Khúc Khinh Cư nhếch môi khẽ cười, nhìn về một góc phía trước: "Nhưng chỉ sợ những người này làm vướng mắt bổn cung."

Mộc Cận và Kim Trản không hẹn mà cùng nhìn theo tầm mắt Khúc Khinh Cư, lập tức sắc mặt hai người trầm xuống, hóa ra là Hàn Lương đệ và hoàng thượng đứng cùng một chỗ đang nói gì đó, thấy ý cười trên mặt Hàn Lương đệ, dường như đã nhặt được trân bảo hiếm có.

Nhìn thấy cảnh tượng này, hai người hơi lo lắng nhìn về phía hoàng hậu nương nương, lại phát hiện ý cười nơi khóe môi hoàng hậu nương nương càng ngày càng sâu, ánh mắt đã hơi lạnh. Mộc Cận nhịn không được nói: "Nương nương, có lẽ hoàng thượng ngẫu nhiên gặp Hàn Lương đệ mà thôi."

Khúc Khinh Cư cười nhạo một tiếng, trên thế gian nào có nhiều trùng hợp như vậy, cũng không có nhiều Hoàng đế vì nữ nhân thủ thân như ngọc. Tiền triều có Huệ Minh đế, đã được thế nhân ca tụng mấy trăm năm, có thể thấy được Đế Vương si tình hiếm có bao nhiêu, mấy trăm năm khó được một người.

Hàn Lương đệ cũng thật không ngờ ở trong ngự hoa viên mà có thể tình cờ gặp hoàng thượng, nàng ta ngượng ngùng nhìn Hạ Hành dáng người cao ngất, dịu dàng nói: "Hoàng thượng, mấy ngày trước đây thiếp mới học được một thủ khúc mới, không biết hoàng thượng có thể nghe một chút không?"

"Giọng nói Hàn Lương đệ như chim hoàng oanh nơi u cốc, đã nhiều ngày trẫm không nghe nàng xướng khúc rồi." Hạ Hành nhìn lương đình bên cạnh, rồi chỉ chòi nghỉ mát nói: "Nếu vậy hôm nay xướng cho trẫm nghe một chút đi."

Hàn Lương đệ vui mừng đến nỗi hầu như không che dấu được sắc mặt của chính mình, nán lại đi sau lưng hoàng thượng, thấy hoàng thượng ngồi xuống mới nói: "Thiếp bêu xấu."

"Cắt đèn đáp cửa phía tây, trăng sáng tựa sương bạc, hỏi ánh trăng khi nào người ấy trở về, đã thấy người ở nơi khác..."

Minh Hòa đứng phía sau Hạ Hành nghe thủ khúc này, nhăn mũi một chút, khúc này nghe như Hàn Lương đệ đang mời sủng hoàng thượng? Nhưng giọng nói này quả thật dễ nghe, một bài hát được nàng ta xướng một cách thở dài trách móc, phiền muộn đầy lòng.

"Người ấy không thấy giai nhân khóc, có biết giai nhân bạc đầu đau..."

Một khúc xướng xong, hốc mắt Hàn Lương đệ ửng đỏ, lại ra vẻ trấn định phúc thân với Hạ Hành: "Giọng thiếp không bằng năm đó, làm hoàng thượng ngài thất vọng rồi."

"Ừm, khúc của Hàn Lương đệ vẫn dễ nghe lắm, trẫm..." Hạ Hành nhìn thoáng qua bên ngoài lương đình, mí mắt khẽ giật: "Trẫm cho rằng cầm khúc này, ngẫu nhiên vui đùa thì không sao, nhưng không thể quá hao phí tinh lực, hiện giờ ngươi đã là ngũ phẩm Lương đệ, ngày ngày luyện khúc ca hát có vẻ không trang trọng lắm, sau này nếu ngươi muốn trẫm thưởng thức ca khúc gì, có thể cho phủ Nhạc Nghệ tập luyện sau đó nhờ trẫm đến xem xét."

Thật không ngờ sẽ nghe nói như vậy, Hàn Lương đệ lập tức ngây ngẩn cả người, ngay cả nước mắt trong hốc mắt chưa kịp rơi xuống nháy mắt cũng bị nghẹn trở về.

"Hoàng thượng quá lời rồi, thiếp cảm thấy khúc này của Hàn Lương đệ xướng rất khá, ca cơ phủ Nhạc Nghệ sao có thể so được." Khúc Khinh Cư vịn tay Mộc Cận, từng bước một tiêu sái đi vào lương đình, sau khi đi đến trước mặt Hạ Hành, giả vờ muốn quỳ gối hành lễ, được Hạ Hành một phen đỡ lấy.

"Nếu nàng thích, bảo Hàn Lương đệ trở về luyện giọng thật tốt, sau này nàng và trẫm cùng nhau thưởng khúc." Hạ Hành đỡ nàng ngồi xuống bên cạnh, mang một chồng điểm tâm đến trước mặt nàng: "Hoặc hiện tại nàng bảo Hàn Lương đệ xướng một khúc, trẫm nhớ Hàn Lương đệ có một thủ 《 Thán liên phú 》 xướng rất không tệ."

Khúc Khinh Cư cười đến mị nhãn như tơ, sóng mắt vừa chuyển, rơi xuống Hàn Lương đệ còn đang đứng, hơi suy tư, sau đó lắc đầu nói: "Hay vẫn thôi đi, tuy hoàng thượng ngài nói như vậy, mặc dù phẩm cấp Hàn Lương đệ không cao, nhưng cuối cùng vẫn là phi tần hậu cung, bảo nàng ấy xướng khúc cho thiếp, uất ức cho nàng ấy rồi."

"Nàng là hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, nàng bảo nàng ta xướng khúc thì có gì mà uất ức." Hạ Hành khẽ nâng cằm nhìn về phía Hàn Thanh Hà: "Hàn Lương đệ, ngươi nói xem?"

"Có thể xướng khúc cho hoàng thượng và hoàng hậu nương nương là phúc khí của thiếp." Trên mặt Hàn Thanh Hà giữ vẻ dịu dàng cười thỏa đáng, khẽ cúi người với Khúc Khinh Cư: "Mong nương nương cho phép tần thiếp xướng cho ngài nhé." Nàng ta cảm thấy trong lòng mình một bên thì lạnh, một bên thì vô cùng nóng, bốc lên rất khó chịu, phải biến bản thân mình thành ca cơ.

"Hoa đào kiều diễm, hoa lê sáng rỡ, chỉ có hoa sen..."

Khúc Khinh Cư ngáp một cái, lười biếng tựa vào vai Hạ Hành, lẩm bẩm nói: "Hôm nay thời tiết tốt, thật sự làm người ta chỉ muốn ngủ."

Hạ Hành biết nữ nhân sau khi có bầu, luôn thích ngủ, hắn ôm phía sau lưng nàng, để nàng dựa vào thoải mái hơn một chút, bàn tay còn lại nâng chung trà lên chậm rãi uống, bất chợt cúi đầu nhìn Khúc Khinh Cư dựa vào vai mình.

Hàn Thanh Hà thấy cảnh tượng này, không biết sao bỗng cảm thấy trong cổ họng có chút khó chịu, dường như mỗi ca từ thốt ra đều khiến nàng ta khó thể chịu được, tiếp đó, ngay cả chính nàng ta cũng không biết xướng thành bộ dáng gì nữa rồi.

"Ngừng đi." Hạ Hành nhỏ giọng nói: "Hoàng hậu ngủ, đừng ầm ĩ nàng." Nói xong, xoay người ôm lấy người tựa vào vai mình, hít một hơi thật sâu, vẫn khá nặng.

Hoàng hậu nhà mình trông như xinh đẹp mảnh mai, ngay cả có thai ba tháng cũng không lộ bụng, nhưng khi hợp lại hắn bỗng phát hiện, so với trước đây vẫn nặng hơn không ít, xem ra mỗi ngày ăn vài thứ kia vẫn có chút tác dụng.

Nghĩ đến mấy tháng sau bụng Khúc Khinh Cư sẽ càng lúc càng lớn, hắn nhịn không được khẽ nhíu mày, đến lúc đó, không biết Khinh Cư sẽ phải chịu bao nhiêu tội, chỉ sợ ngay cả ngủ cũng khó khăn.

"Hoàng thượng, nếu không nô tài cho người nâng nhuyễn kiệu đến đây nhé." Minh Hòa thấy thế, bước lên trước nói.

"Không cần." Hạ Hành ôm Khúc Khinh Cư vững vàng: "Nơi này cách cung Thiên Khải cũng không quá xa."

"Vâng." Minh Hòa theo lời thối lui ra phía sau khom người đi theo, chuẩn bị sẵn nếu hoàng thượng chùn tay một cái, hắn ta sẽ dùng thân mình làm đệm lót cho hoàng hậu nương nương, từ đây đến hậu điện cung Thiên Khải, một đường đi đến cũng hơi xa.

"Cung tiễn hoàng thượng hoàng hậu nương nương." Hàn Thanh Hà trơ mắt nhìn hoàng thượng ôm hoàng hậu đi xuống cầu thang lương đình, đợi sau khi không thấy bóng người nữa, mới nổi giận một phen trút xuống chén trà trên bàn đá, hoàng hậu có ý gì, chẳng lẽ Hàn Thanh Hà nàng từ nhỏ là một ca cơ sao?

Đều là nữ nhân của hoàng thượng, dựa vào cái gì nàng ta còn phải xướng khúc cho nàng nghe!

"Chủ tử." Cung nữ sau lưng bị hành động này của nàng ta dọa sợ đến mức biến sắc, liếc nhìn quanh bốn phía, thấy không có người thì mới thở phào nói: "Ngài đừng tức giận ở bên ngoài, cẩn thận tai vách mạch rừng."

"Hiện giờ nàng ta có thai không thể hầu hạ hoàng thượng, còn bám hoàng thượng không buông, vậy mà còn có không ít người khen nàng ta hiền đức, ta nhổ vào!" Cơn tức trong lòng Hàn Thanh Hà đâu còn đè nén được, ngày thường đấu đá với Phùng Tử Căng đã khiến nàng ta quên đi thực tế, thậm chí quên mất thân phận của mình.

"Chủ tử!" Cung nữ sợ đến mức mềm nhũn, bỗng chốc quỳ gối trước mặt nàng ta: "Ngài đừng nói nữa, đây chính là đại tội rơi đầu!"

"Đứng lên, bên cạnh ta sao toàn là kẻ hầu ngu dốt như vậy." Hàn Thanh Hà thở phì phò vài hơi, thấy người bên cạnh sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, dần tỉnh táo lại: "Trở về!"

Một cơ hội tốt để thân cận với hoàng thượng như vậy, nhưng đã bị Khúc Khinh Cư phá hủy, thật sự làm người căm ghét!

Khúc Khinh Cư nhắm mắt tựa vào lòng Hạ Hành, nghe tiếng hít thở càng ngày càng nặng của hắn, khi sắp đến gần cung Thiên Khải thì mở mắt, vẻ mặt nàng mê mang nhìn xung quanh, cuối cùng ngửa đầu nhìn về phía Hạ Hành: "Hoàng thượng?"

"Tỉnh rồi?" Hạ Hành dừng bước lại, vùi đầu cười nhìn vẻ mặt không hiểu gì của nữ nhân trong lòng: "Vừa rồi nàng đang ngủ, ta mang nàng hồi cung."

"Hiện tại ta nặng hơn không ít, mau thả ta xuống." Khúc Khinh Cư vội la lên: "Hoàng thượng sao chàng có thể một đường ôm ta trở về, quá mệt rồi."

"Không sao cả." Hạ Hành bế nàng chặt một chút: "Đừng nháo, cũng sắp đến rồi, trẫm ôm nàng trở về."

Đầu Khúc Khinh Cư chôn trong lòng hắn, lẩm bẩm nói: "Xấu hổ chết đi được."

"Lúc nàng dọa người ta cũng đã thấy qua rồi." Hạ Hành cười nói: "Nhưng đúng là nặng hơn không ít thật."

Khúc Khinh Cư nhéo hông hắn một cái, hừ nói: "Không nhìn xem là lỗi của ai."

"Lỗi của ta, lỗi của ta." Hạ Hành nhanh chóng tiếp tục đi về phía trước, không hề bị cái nhéo không nặng không nhẹ của Khúc Khinh Cư ảnh hưởng: "Nặng tốt hơn, ta thích nàng nặng một chút."

Người liên quan đi theo phía sau đồng thời yên lặng cúi đầu càng thấp, bọn họ tỏ vẻ bản thân đều không nghe được gì cả.

Đương nhiên, càng không nhìn thấy dáng vẻ nịnh nọt của hoàng thượng khi lấy lòng hoàng hậu nương nương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.05.2018, 02:43
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 247
Được thanks: 2483 lần
Điểm: 39.09
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 101: Tín nhiệm của Đế vương

Editor: Mèo ™


"Nương nương." Trán Hoàng Dương rịn đầy mồ hôi, tâm tình thấp thỏm nhìn hoàng hậu đang ngồi trước bàn dùng bữa, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, tựa như chỉ cần một chút tiếng động thôi cũng sẽ chọc cho hoàng hậu nương nương nổi giận.

"Sao?" Khúc Khinh Cư thong thả ung dung ăn một chén cháo gà, dưa chua ăn kèm giòn giòn chua chua kích thích vị giác, rất ngon. Nàng thấy dáng vẻ Hoàng Dương muốn nói nhưng không dám nói, nhận ly trà Kim Trản đưa tới súc miệng, rồi nhận khăn tay Ngân Liễu dâng lên lau khóe miệng: "Nói đi, chuyện gì khiến ngươi hốt hoảng như vậy?"

Chân Hoàng Dương mềm nhũn quỳ gối trước mặt Khúc Khinh Cư: "Sáng nay người ta phát hiện Hàn Lương đệ đã chết trong ao sen ngự hoa viên, cả người đều bị ngâm đến phù thũng ạ."

Khúc Khinh Cư sững sờ, Hàn Thanh Hà chết rồi?

"Trước mặt nương nương mà ngươi dám nói những lời xui xẻo này ư?” Mộc Cận cau mày, bây giờ nương nương đang mang thai, truyền chuyện này tới tai nương nương, chẳng phải là muốn hù dọa tiểu điện hạ trong bụng nương nương sao? "Mau im miệng."

"Không sao." Tay trái Khúc Khinh Cư nhẹ nhàng xoa xoa phần bụng hơi nhô lên của mình: "Sắc mặt ngươi khó coi như vậy, tất nhiên chuyện này không phải chuyện nhỏ, có phải có liên quan đến nguyên nhân cái chết của Hàn Lương đệ không?"

Hoàng Dương thấy dáng vẻ bình tĩnh của nương nương, không thể làm gì khác hơn là cắn răng đáp: "Người trong điện Trung Tỉnh phát hiện một cây trâm bạch ngọc trong ngực Hàn Lương đệ, có người nhận ra đây là trang sức của nương nương người."  DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›  

Kim Trản và Ngọc Trâm nghe thấy lời này, đều sợ đến biến sắc, thường ngày trang sức y phục của nương nương đều do hai người họ quản, nương nương bị mất đồ, người bị hiềm nghi lớn nhất chính là các nàng. Hai người lập tức quỳ xuống, sắc mặt khó coi: "Nương nương, chúng nô tỳ trông coi bất lực, xin nương nương trách phạt."

Khúc Khinh Cư cười ra tiếng, ý bảo hai người đứng lên, sau đó nói: "Mùa đông lạnh lẽo, màn kịch này có vẻ thú vị đây, ngay cả trâm ngọc bổn cung bị mất hơn nửa tháng trước cũng đào ra được. Hậu cung hiện nay là do hai vị mẫu hậu quản lý, đi, chúng ta đến cung Phúc Thọ một chuyến, bổn cung cũng tò mò chuyện này rốt cuộc là như thế nào."

Hoàng Dương nhìn hoàng hậu nương nương vẻ khó hiểu, hình như nương nương không có ý nổi giận chút nào cả.

Mộc Cận sững sờ, ngay sau đó khôi phục lại bình thường, nở nụ cười: "Đúng vậy, Hoàng Dương chuẩn bị phượng liễn nhanh đi, từ tối hôm qua tuyết đã bắt đầu rơi, bây giờ trong bụng chủ tử đang có điện hạ, không thể để bị lạnh được."

"Dạ." Lúc này Hoàng Dương mới từ từ đứng lên, xoay người ra ngoài bảo hạ nhân chuẩn bị phượng liễn.

Bên trong cung Phúc Thọ, hai vị Thái hậu, Hạ Hành, Tấn An trưởng công chúa, ba vị phi tần khác, còn có thái giám điện Trung Tỉnh, tất cả đều có mặt tại đây vì chuyện Hàn Lương đệ chết đuối.

Vi Thái hậu nghe cung nữ quỳ phía dưới hồi báo xong, sắc mặt trầm tĩnh nói: "Ý của ngươi là, khoảng giờ hợi tối hôm qua, Hàn Lương đệ một thân một mình ra khỏi viện, giờ hợi bốn khắc ngươi phát giác có gì đó không đúng, liền huy động mấy cung nữ khác tìm kiếm khắp nơi, kết quả là phát hiện thi thể Hàn Lương đệ nổi trong ao sen?"

"Dạ." Người đáp lời chính là cung nữ hầu hạ bên cạnh Hàn Lương đệ, đối mặt với cả một phòng toàn người cao quý, nàng ta có vẻ rụt rè sợ hãi: "Trước khi chủ tử rời đi, còn nói. . . . . ."

"Còn nói cái gì?" Hạ Hành lạnh giọng hỏi.

"Còn nói chỉ cần hoàng hậu nương nương coi trọng nàng, sau này có thể sẽ được hoàng thượng sủng ái." Cung nữ nói xong câu đó, dập đầu xuống đất nghe cái cộp, sợ đến toàn thân run lẩy bẩy.

"Theo như lời của cung nữ này nói, thì người mời Hàn Lương đệ ra ngoài là hoàng hậu, hơn nữa người của điện Trung Tỉnh còn phát hiện trên người Hàn Lương đệ có trâm cài đầu của hoàng hậu." Vi Thái hậu cong khóe miệng, mang theo vẻ giễu cợt: "Ý muốn ám chỉ hoàng hậu chính là hung thủ sát hại Hàn Lương đệ, phải không?"

Hạ Hành cau mày nói: "Mẫu hậu, Khinh Cư là Hoàng hậu của một nước, há có thể đi mưu hại một phi tần nhỏ nhoi không quan trọng?" Đêm qua mặc dù hắn phải phê duyệt tấu chương ở tiền điện cung Thiên Khải, không ở cùng với Khinh Cư, nhưng hắn tin tưởng chuyện Hàn Lương đệ tuyệt đối không liên quan đến Khúc Khinh Cư.

Nghe nhi tử trong lúc vô tình gọi khuê danh của con dâu ngay trước mặt nhiều người như vậy, Vi Thái hậu nhìn hắn nhíu mày, sau đó mới nói: "Ai gia cũng hết sức hoài nghi chuyện này."

"Thái hậu, hoàng thượng." Cung nữ run rẩy nói: "Bởi vì nửa tháng trước chủ tử từng hát khúc cho hoàng thượng nghe ở trong ngự hoa viên, sau đó bị hoàng hậu nương nương bắt gặp. Sau đó không lâu, có người cắt xén bớt phần lệ[1] của chủ tử. Cho nên tối hôm qua một mình chủ tử đi gặp hoàng hậu nương nương, cũng là vì bất đắc dĩ, xin Thái hậu và hoàng thượng chủ trì công đạo cho chủ tử."

[1] Phần lệ: Tiền phân phát cho các phi tần cung nữ trong cung, mỗi tháng một lần, ví như tiền sinh hoạt hay tiền lương. Mỗi phân vị khác nhau có mức phần lệ khác nhau.

"Giờ hợi tối hôm qua đã bắt đầu có tuyết rơi, hoàng hậu đã có thai hơn ba tháng, sao có thể bất chấp trời lạnh mưa tuyết đi gặp Hàn Lương đệ, còn có thể đẩy Hàn Lương đệ vào trong ao sen được?!" Tấn An trưởng công chúa cười nhạo một tiếng, "Làm xong tất cả mọi chuyện, không phát hiện ra mình mất đồ, xoay người trở về hậu điện cung Thiên Khải nghỉ ngơi, thể lực của đệ muội cũng quá khoẻ rồi.”

"Nô tỳ cũng không nói chuyện này là do chính tay hoàng hậu nương nương làm." Cung nữ rụt đầu lại, lắp bắp nói: "Hơn nữa nô tỳ cho rằng, có khả năng là do hạ nhân của nương nương gây nên. . . . . ."

"Càn rỡ, tẩm cung của trẫm, có ai ra vào mà trẫm không rõ hay sao?" Hạ Hành vỗ mạnh xuống bàn. "Cung Thiên Khải suốt mười hai canh giờ đều có ám vệ âm thầm canh gác thủ hộ, đừng nói là hoàng hậu, ngay cả cung nữ thái giám bình thường ra vào cũng sẽ có ghi chép, ngươi vu hãm hoàng hậu không xong liền muốn vu hãm người bên cạnh hoàng hậu, đến tột cùng là có ý gì?!"

Cung nữ này hiển nhiên không ngờ được, nàng là nô tỳ cận thân Hàn Thanh Hà mang từ vương phủ vào, làm sao biết được cung Thiên Khải lại được thủ vệ sâm nghiêm như thế, hồi lâu sau mới dập đầu cộp cộp xuống đất: "Nô tỳ không có ý đó, xin thái hậu nương nương và hoàng thượng minh giám."

Vi Thái hậu nâng chung trà lên, mắt lạnh nhìn cung nữ đang dập đầu dưới kia, cũng không để ý nàng ta dập đầu tới trán đổ máu, nghiêng đầu nói với mẫu hậu Hoàng thái hậu: "Đừng nói bọn người đó, ngay cả tỷ muội chúng ta vào cung đã nhiều năm mà cũng mới biết chuyện này, cũng không biết tặc nhân nào gan to bằng trời muốn mưu hại cung phi còn vu hãm hoàng hậu, thật sự là tội ác tày trời."

"Đúng vậy, năm đó ai gia vào cung làm hoàng hậu gần một năm, mới biết cung Thiên Khải có ám vệ ẩn trong bóng tối bảo vệ hoàng thượng." Mẫu hậu Hoàng thái hậu cười như không cười, ngẩng đầu lên nhìn lướt qua 3 người Giang, Phùng, La. "Nhưng năm đó cũng không có ai vu hãm ai gia, hiện giờ người trẻ tuổi lá gan càng lúc càng lớn rồi."

Giang, Phùng, La 3 người sao có thể ngồi yên được nữa, ba người cùng nhau đi tới quỳ xuống trước điện, ngày nào chuyện này chưa được tra rõ, thì ngày đó ba người bọn họ còn nằm trong diện tình nghi, nhưng tội mưu hại hoàng hậu, mưu hại cung phi là tội lớn phải liên luỵ người nhà, họ nào dám gây ra tội lỗi như thế? Diễễnđàànlêêquýýđôôn

"Được rồi, ba người các ngươi không cần quỳ nữa." Vi Thái hậu đặt ly trà xuống, "Con dâu của ai gia, trong lòng ai gia hiểu rõ, nàng không phải người làm ra chuyện này, cho dù muốn làm, cũng không làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy. Ai gia mặc kệ là kẻ to mật lớn gan phương nào, nhưng nếu tự mình thừa nhận, ai gia sẽ không truy cứu đến người nhà nữa, nhưng nếu để ai gia tự mình tra được, thì đừng trách ai gia vô tình."

Lúc này người trong điện Trung Tỉnh đã nhìn ra, hai vị Thái hậu và hoàng thượng đều đang che chở cho hoàng hậu nương nương, bọn họ đều đã ở trong cung nhiều năm, chỉ cần nhìn qua ánh mắt là đã hiểu được suy nghĩ tâm tình của chủ tử.

Quản sự điện Trung Tỉnh tiến lên một bước nói: "Khởi bẩm hoàng thượng, khởi bẩm hai vị Hoàng thái hậu, chúng nô tài mới vừa tra được, sau gáy Hàn Lương đệ có dấu vết giống như bị vật nặng đánh vào, xét từ lực mạnh nhẹ và vị trí vết thương, thì người hành hung có lẽ thấp hơn Hàn Lương đệ một chút, hơn nữa còn là nữ tử. Nếu so ra thì Hoàng hậu nương nương cao hơn Hàn Lương đệ mấy phần, hơn nữa người đang mang thai tối kỵ nhất là khiêng vác vật nặng, cho nên người hành hung không thể nào là hoàng hậu nương nương được. Nô tài cũng đã tra xét ghi chép ra vào của hậu điện cung Thiên Khải từ tối hôm qua đến sáng hôm nay, cung nữ thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng hậu nương nương đều không có ai khả nghi. Cho nên từ đó có thể suy đoán, chuyện Hàn Lương đệ tuyệt không liên quan đến hoàng hậu nương nương."

Hạ Hành gật đầu, sắc mặt ôn hòa lại: "Xem ra có người muốn một mũi tên trúng hai đích." Ánh mắt hắn quét qua ba phi tần đang quỳ, cuối cùng dừng lại trên người La Ngâm Tụ và Phùng Tử Căng có dáng người thấp hơn Hàn Thanh Hà, sắc mặt lại trầm xuống: "Bắt toàn bộ cung nữ thái giám hầu hạ La Quý tần và Bình tài tử lại, lần lượt thẩm vấn."

"Hoàng thượng!" Phùng Tử Căng quỳ đi về phía trước hai bước: "Tì thiếp oan uổng, hoàng thượng!"

La Ngâm Tụ liếc nhìn Phùng Tử Căng thần tình kích động, tiếp tục vùi đầu không nói gì.

"Hoàng thượng, hoàng hậu nương nương cầu kiến." Minh Hòa đi vào thông báo.

"Tuyên." Sắc mặt lạnh lùng của Hạ Hành nhanh chóng trở nên ôn hòa, đợi Khúc Khinh Cư đi vào, hắn không nhịn được đứng lên, đỡ nàng ngồi xuống bên cạnh mình: "Bên ngoài đang có tuyết rơi, sao nàng lại tới đây?”

"Vừa nghe được tin Hàn Lương đệ không còn, mà đúng lúc trên người nàng ta lại có trâm cài đầu của ta, sao ta có thể ngồi yên được chứ." Khúc Khinh Cư hơi nhíu mày. "Nửa tháng trước ta ngủ quên trong ngự hoa viên, cũng không biết trâm cài đầu đó đã rơi đâu mất rồi, hoàng thượng còn cố ý thưởng cho ta một bộ trâm mới làm bằng ngọc mắt mèo coi như đền bù, ai ngờ bây giờ nó lại xuất hiện trên thi thể của Hàn Lương đệ."

Hạ Hành lập tức nhớ ra, nửa tháng trước, hắn cùng Khinh Cư nghe Hàn Lương đệ hát khúc trong ngự hoa viên, kết quả Khinh Cư ngủ thiếp đi, sau khi hắn bế nàng trở về cung Thiên Khải, mới phát hiện rớt mất hai cái trâm cài đầu. Ngày hôm sau hắn bảo Minh Hòa mang một bộ trâm làm bằng ngọc mắt mèo đến hậu điện cung Thiên Khải tặng nàng. Xem ra, chiếc trâm bằng bạch ngọc kia là một trong hai chiếc trâm bị mất nửa tháng trước của nàng.

"Đừng giận đừng giận, trẫm biết chuyện này không liên can đến nàng." Hạ Hành vỗ nhẹ lên mu bàn tay nàng: "Trẫm nhất định sẽ cho người ta điều tra kỹ chuyện này, trả lại trong sạch cho nàng."

Khúc Khinh Cư thở dài, chậm rãi gật gật đầu, sau đó nhìn về phía hai vị Thái hậu: "Khiến hai vị mẫu hậu lo lắng rồi, nhi tức thật là bất hiếu."

"Chuyện này con cũng là người bị hại mà." Mẫu hậu Hoàng thái hậu nói: "Hoàng hậu con chính vì quá mức hiền lành, trong hậu cung này luôn có những hạng người to gan lớn mật có tâm địa ác độc, ai gia và mẫu hậu con ở hậu cung nhiều năm, cũng chưa từng thấy qua thủ đoạn ngu xuẩn như vậy. Giữ lại người như vậy trong hậu cung, ai gia cũng không dám an tâm."

"Đúng vậy, bây giờ con đang mang thai, chớ vì chuyện nhỏ này mà hao tâm tốn sức, mọi chuyện đã có ai gia đây, uất ức cho con rồi." Sau khi Vi Thái hậu nói xong, quay sang nói với Hạ Hành: "Con mau đưa hoàng hậu về đi, đừng để chuyện xui xẻo này làm bẩn lỗ tai, hai phu thê các con cứ yên tâm, ai gia và tỷ tỷ chắc chắn sẽ điều tra chuyện này cho rõ ràng rành mạch mới thôi.”

Hạ Hành đứng dậy chấp tay với hai vị thái hậu: "Nhi tử cũng không có tinh lực trông coi chuyện hậu cung, chuyện này phải làm phiền hai vị mẫu hậu rồi."

"Đi đi, đi về đi." Vi Thái hậu khoát tay, xua hai người cứ như đang xua vịt, đợi sau khi hai người Đế hậu rời đi, bà mới lộ ra một nụ cười lạnh, không nặng không nhẹ nói: "Phàm là kẻ khả nghi, toàn bộ trọng hình, ai gia không tin sẽ không tra ra được."

Bà lạnh lùng nhìn về phía ba phi tần của Hạ Hành: "Trong hậu cung này không được phép có nữ nhân tâm địa tàn độc!"  Die nd da nl e q uu ydo n

. . .

Ba người Giang, Phùng, La run lên, sắc mặt Giang Vịnh Nhứ nghiêm túc kính cẩn dập đầu xong mới nói: "Tạ thái hậu nương nương dạy bảo."

Vi Thái hậu khẽ gật đầu với nàng, ngay sau đó nói với hai người Phùng, La đang quỳ: "Trước khi chuyện được tra rõ, hai người các ngươi ở Tịnh Thân trai phía sau cung Phúc Thọ tự tỉnh tâm lại đi, khỏi mắc công ai gia sai người canh chừng các ngươi."

"Vâng." La Ngâm Tụ quy củ dập đầu một cái, trong lòng nàng hiểu rất rõ, Thái hậu đây là muốn chặt đứt đường lui của các nàng, nhưng nếu nàng không làm chuyện gì sai, thì có gì phải sợ chứ?


Hết chương 101

**********


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 127 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, Hamyphan, Hanhduonglala, judy1704, lili1721, Maria Nyoko, namlun2921, Ngọc Hạnh, pe chuot96, selena_tran, thithunkhoi và 219 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

13 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19


Thành viên nổi bật 
meoancamam
meoancamam
Song Nhi
Song Nhi
Ngọc Hân
Ngọc Hân
THO THO
THO THO
Cửu Muội
Cửu Muội
zio
zio

Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.