Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 

Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

 
Có bài mới 10.05.2018, 14:59
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2205 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 44
Chương 91: Ai hơn được nam nhân của ta

Editor: Mèo ™



Khúc Khinh Cư đi tới trước mặt Hạ Hành, không nhìn đến tú nữ đang quỳ gối một bên, muốn khuỵ gối phúc thân, lại được Hạ Hành đưa tay ra đỡ lấy: "Vừa nãy trẫm đến hậu điện thăm nàng, nghe nói nàng đã đến chỗ mẫu hậu, dạo này mẫu hậu vẫn khoẻ chứ?”

"Mẫu hậu vẫn khoẻ." Khúc Khinh Cư phe phẩy cây quạt, cố ý dời đến quạt trước mặt Hạ Hành, để hai người cùng được mát. "Mẫu hậu còn bảo chúng ta nên thường đến chỗ người dùng bữa, trong lòng người lúc nào cũng nhớ mong chàng hết.”

"Nếu thế, ngày mai chúng ta cùng đến cung Phúc Thọ dùng cơm trưa." Hạ Hành chỉ vào nữ tử đang quỳ dưới đất, giọng nói lạnh lùng: "Nàng có biết tú nữ này không?”

Khúc Khinh Cư thuận thế xoay người, thấy nàng ta mãi cúi đầu, liền nói: "Ngẩng đầu lên."  DD ‹ˆLê•Quý•Đônˆ›  

Tú nữ có chút do dự, bị một thái giám sau lưng cầm cằm hất lên, ánh mắt nàng ta có vẻ tránh né, không dám nhìn thẳng Khúc Khinh Cư.

Nhíu nhíu mày, mặc dù Khúc Khinh Cư có trí nhớ của nguyên chủ thân xác này, nhưng rất lâu rồi nàng không rảnh nhớ lại làm gì, bây giờ nhìn đến nữ tử này, nàng liền nhớ tới một vài chuyện không vui trước kia, lạnh nhạt nói: "Đây không phải là Ngụy cô nương sao, hai năm không gặp, dáng vẻ của Ngụy cô nương càng ngày càng xinh đẹp ra."

Nữ tử này là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của Khúc lão phu nhân, đã từng ở tại phủ Xương Đức công một thời gian, có quan hệ rất tốt với Khúc Ước Tố, lúc trước rất thích chế nhạo chèn ép nguyên chủ này, tên là Ngụy Trân hay là Ngụy Châu ấy nhỉ?

"Tú nữ Ngụy Châu bái kiến hoàng hậu nương nương." Đợi thái giám buông cằm Ngụy Châu ra, ngay lập tức nàng ta quỳ rạp trên đất, hiển nhiên rất sợ Khúc Khinh Cư nhớ tới những món nợ cũ xưa kia.

"Không ngờ cữu công[1] lại chịu cho ngươi vào cung." Khúc Khinh Cư ngáp một cái, lười biếng phe phẩy cây quạt trong tay. "Hiện nay toàn bộ tú nữ đều ở điện Đoàn Phương, sao ngươi lại đi tới đây?" Sau khi hỏi câu này, nàng nhận thấy hai bờ vai trắng như ngọc của Ngụy Châu bắt đầu run lẩy bẩy, nàng vốn cảm thấy nhàm chán liền vựt dậy hứng thú, nghiêng đầu nhìn Hạ Hành bên cạnh: "Hoàng thượng, không biết vị Ngụy cô nương này sao lại gặp được chàng ở đây vậy?"

[1] Cữu công: Ông cậu.

Hạ Hành thấy vẻ đùa giỡn trong mắt nàng, cười bất đắc dĩ nói: "Trẫm chờ lâu nhưng không thấy nàng về, định đến cung mẫu hậu vấn an, ai biết sẽ gặp phải tú nữ lớn mật không biết quy củ này ở đây, còn dám gièm pha bêu xấu hoàng hậu với trẫm nữa."

"Ồ?" Khúc Khinh Cư khẽ nhếch khóe miệng cười, nhìn Ngụy Châu càng run rẩy dữ dội hơn. "Không biết Ngụy cô nương đã kể chuyện xấu gì của bổn cung thế?”

Ngụy Châu sợ đến run lẩy bẩy, nàng ta vốn không cam lòng một nữ nhân như Khúc Khinh Cư làm hoàng hậu, ai ngờ vừa mới nói mấy câu, hoàng thượng liền nổi giận đùng đùng, hôm nay nhìn thấy dáng vẻ của Khúc Khinh Cư khác xa với ngày xưa, nàng ta sợ đến líu lưỡi, không nói ra được nửa lời.

"Nếu Ngụy cô nương không muốn nói, bổn cung cũng không làm khó ngươi, người đâu. . . . . ."

"Hoàng hậu nương nương, người còn nhớ hai năm trước không?" Ngụy Châu ngẩng đầu lên, ra vẻ bình nứt không sợ bể, bất chấp tất cả. "Lúc ấy cô tổ mẫu đã hứa hẹn hôn ước với gia gia của thần nữ, người còn có ấn tượng chăng?”

Tiền Thường Tín nghe nói thế, phất tay ra hiệu bảo nhóm cung nhân đều lui cả ra, chỉ để một vài người thân tính ở lại hầu hạ hoàng thượng hoàng hậu. Cũng không biết tú nữ này phát điên lên sẽ nói bậy bạ gì, nếu hoàng thượng hoàng hậu không bảo nàng ta câm miệng, thì gã ta cũng chỉ có thể tận lực không để người khác nghe thấy được thôi.

"Ý ngươi là chuyện hai năm trước tổ mẫu hứa hẹn với cữu công về chuyện muốn kết thân cho bổn cung và ca ca ngươi đó ư?” Khúc Khinh Cư thanh thản tự nhiên, nàng phe phẩy cây quạt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ngụy Châu không khác gì đứa ngốc kia, giọng điệu rất đỗi ngạc nhiên, nói: "Bổn cung có một phu quân tốt nhất thiên hạ như thế này rồi, còn nhớ đến chuyện nhảm nhí đó làm gì nữa, đúng rồi, ca ca ngươi tên gì?"

Hoàng hậu nương nương của ta ơi, sao người lại nói huỵch tẹt ra như vậy chứ, nói thế thì hoàng thượng sẽ nghĩ thế nào đây? Mộc Cận khẩn trương nhìn về phía hoàng thượng, kết quả chỉ thấy khuôn mặt hoàng thượng đầy ý cười, lập tức cảm thấy hồ đồ theo, đã xảy ra chuyện gì mà nàng ta không biết sao?

Mặc dù cảm thấy rất tức giận khi biết chuyện Khúc gia cố ý để Khúc Khinh Cư đến Ngụy gia, nhưng rất nhanh Hạ Hành đã được câu nói kia của Khúc Khinh Cư vỗ về, chỉ thấy sảng khoái thoải mái cả người. Lời này nói rất hay, có nam nhân tốt nhất thiên hạ là hắn đây, nam nhân khác thì đáng là gì?

Huống chi hôn sự giữa Khinh Cư và Ngụy gia chỉ là nói suông bằng miệng, còn chưa được quyết định nữa là, hắn vẫn chưa đến mức vì một chuyện nhỏ này mà giận chó đánh mèo Khinh Cư yêu dấu của hắn đâu.

Dựa vào thái độ của Khúc gia đối với Khinh Cư, hắn thật không tin Khúc lão phu nhân là vì muốn tốt cho Khinh Cư. Nhớ đến đống đồ cưới mà Khúc Khinh Cư mang theo khi gả vào vương phủ, Hạ Hành cười lạnh, nhất định là vì âm mưu muốn chiếm lấy của hồi môn năm đó Điền thị để lại cho Khinh Cư thì đúng hơn. Nghĩ tới đây, hắn lạnh lùng liếc nhìn Ngụy Châu quỳ dưới đất: "Nói năng bậy bạ, dám vu khống bôi nhọ hoàng hậu, thật sự là to gan lớn mật!"

Ngụy Châu nghe ra bất mãn trong giọng nói hoàng thượng, vội nói: "Xin hoàng thượng minh giám, những chuyện dân nữ nói đều là thật, ban đầu nếu không phải tiên đế ban hôn, thì cô tổ mẫu đã đồng ý hôn sự với Ngụy gia rồi."  d i ễ n đ à n ~ l ê q u ý đ ô n

"Nếu vẫn chưa đồng ý, thì hiển nhiên chứng minh trẫm và hoàng hậu ở bên nhau là ý trời. Ngươi cố ý nói những việc này trước mặt trẫm, chẳng lẽ là muốn hủy hoại danh dự của hoàng hậu sao?!" Giọng Hạ Hành càng thêm lạnh lùng, nói: "Nhi nữ Ngụy gia gia phong bất chánh, quy củ bất nghiêm, truyền ý chỉ của trẫm, phàm là con dân của triều Đại Long ta, không được nạp nữ nhi Ngụy gia làm thê thiếp, trọn đời Ngụy gia cũng không cần đưa nữ nhi vào cung tuyển chọn tú nữ nữa."

Ý chỉ này vừa ban ra, chẳng khác gì đã chặt đứt con đường phú quý của nữ tử Nguỵ gia, Khúc Khinh Cư nhìn Hạ Hành mặt không biểu cảm, cười cười quay đầu, tầm mắt rơi vào trên người Ngụy Châu đã xụi lơ trên đất.

"Đưa xuống, phạt bốn mươi trượng, đuổi về Ngụy gia." Hạ Hành cầm tay Khúc Khinh Cư, lạnh nhạt nói: "Sau này nếu có tú nữ tự ý đi loạn trong cung, toàn bộ bị phạt bốn mươi trượng, đuổi ra khỏi cung."

Một nữ nhân bị hoàng thượng phạt trượng, lại còn bị đuổi ra khỏi cung, cả đời này cũng đừng mơ gả được ra ngoài. Khúc Khinh Cư nhìn Ngụy Châu bị thái giám lôi xuống, thở dài: "Ta chỉ là một hoàng hậu xuất thân từ dòng chính nữ không được chào đón, hẳn là không được người khác chấp nhận.”

"Để một người như vậy đến trước mặt ta vu tội nàng, bọn chúng coi ta là đồ ngốc sao." Hạ Hành chỉnh lại chiếc trâm bạc bên tóc mai nàng, giọng nói cực kỳ dịu dàng: "Đừng thương tâm vì bọn chúng làm gì. Đi, theo ta về cùng ngủ trưa nào."

Khúc Khinh Cư cười cười: "Có hoàng thượng ở đây, ta sẽ không thương tâm, hoàng thượng anh minh cơ trí, tuyệt thế vô song, thiên thu vạn đại."

"Thiên thu vạn đại của trẫm thì cũng là của nàng, không phải sao?" Hạ Hành cười rộ lên, tâm tình rất tốt dẫn Khúc Khinh Cư trở về hậu điện cung Thiên Khải, về phần chuyện mới vừa rồi. . . . . .

Khinh Cư đã có hắn – Một nam nhân tốt nhất thiên hạ, còn có thể nhớ đến người khác à?!

Tiền Thường Tín và Mộc Cận bốn mắt nhìn nhau, đồng thời đều thấy một loại cảm khái trong mắt đối phương, sau đó cùng yên lặng đi theo phía sau.

"Nữ nhi Ngụy gia bị đuổi ra khỏi cung sao?" Hạ Uyên một cước đá văng thái giám báo tin đang quỳ trước mặt, mấy ngày nay hắn ta luôn phải đến cung Thọ Khang để quỳ cầu phúc cho tiên đế, đầu gối đã sưng to thành một cục.

"Hoàng huynh của bổn vương đúng là một lòng si mê hoàng hậu, chuyện như vậy cũng có thể nhẫn nhịn được." Hắn ta cười lạnh, nói: "Hắn quả thật là thủ đoạn khôn lường, chưa được bao lâu đã ép được hết đám lão thần trong triều ngoan ngoãn nghe lời rồi."

Cao Đạc đứng bên dưới nghe thấy thế, do dự một chút mới nói: "Vương gia, hôm nay người nọ mạnh hơn ngài, không bằng chúng ta tạm thời án binh bất động, chờ đợi thời cơ?"

"Thời cơ?" Hạ Uyên cười nhạo, nói: "Hôm nay người theo phe bổn vương trong triều đã bị chèn ép cho tan đàn xẻ nghé, người của lão đại cũng đã đứng về phía tân hoàng từ lâu rồi. Trong mấy đại thần được phụ hoàng trọng dụng, thì Điền Tấn Kha, La Trường Thanh có quan hệ không cạn với hoàng hậu, đương nhiên sẽ tận tâm ủng hộ tân đế, về phần Ngụy Văn Quảng, Lục Cảnh Hồng, không cần tân đế dùng thủ đoạn, từ trước đến giờ bọn chúng đều thuộc phái bảo hoàng. Phụ hoàng lập chiếu nhường ngôi trước mặt chúng đại thần, ngọc tỷ là do chính tay người tự ấn vào thánh chỉ, ngươi nói xem, bổn vương còn thời cơ gì nữa?"

Cao Đạc không ngờ Thụy vương lại thấy rõ thực tế như vậy, do dự nói: "Nếu đã như vậy, sao Vương gia không cúi đầu xưng thần với hoàng thượng, như vậy hoàng thượng cũng sẽ không nhắm vào ngài nữa."

"Người như Hạ Hành, bề ngoài tỏ ra tốt đẹp hơn ai hết, nhưng cũng không có ai hung hiểm thủ đoạn vượt qua hắn.” Hạ Uyên vốn là người ngạo khí ngút trời, nhưng chỉ mới hai tháng ngắn ngủi, đã bị thực tế chèn ép mất hơn một nửa kiêu ngạo ban đầu. "Cho dù bổn vương quy thuận hắn, hắn cũng sẽ không quá thân cận với bổn vương. Huống chi bổn vương không muốn cúi đầu trước hắn." Hắn ta lạnh lùng giật giật khóe miệng, "Bổn vương chỉ muốn nhìn thấy hắn không được sống tốt."

Cao Đạc yên lặng nhìn Hạ Uyên, loại người này hành động ngang ngược, không được bình thường, rốt cuộc là đầu óc kiểu gì vậy?

"Bây giờ người của Ngụy gia nên làm sao đây?" Hắn do dự nói: "Tình cảm mà hoàng thượng đối với hoàng hậu vững hơn vàng, thủ đoạn này của Ngụy gia cũng chỉ là tự rước lấy nhục, nếu bọn họ đến cầu xin Vương gia thì ngài sẽ làm gì?"  die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Hạ Uyên cười lạnh nói: "Ban đầu là bọn họ cầu xin bổn vương giúp một tay, kết quả của ngày hôm nay chính là do bọn chúng ngu xuẩn, có quan hệ gì đến bổn vương đâu." Nói xong, hắn triệu Hà Phúc nhi đến: "Sau này, nếu người Ngụy gia đến phủ, toàn bộ không gặp."

"Dạ." Hà Phúc nhi ghi nhớ, sau đó đắn đo một lát mới nói: "Vương gia, Khúc trắc phi bên tây viện bị bệnh nặng, có nên đưa thiếp mời đến Thái Y Viện, để bọn họ đến chẩn bệnh cho trắc phi không ạ?"

"Những chuyện này do vương phi quản, hỏi ta làm chi?" Hạ Uyên không kiên nhẫn khoát tay, hiển nhiên đã không thèm bận lòng đến người bên tây viện kia.

Hà Phúc nhi lập tức hiểu ra, chính vì vương phi mặc kệ, nên hắn mới nhận hà bao Dao Khê đưa, chạy đến cầu Vương gia, nhìn tình hình này, vị bên tây viện kia chắc đã thất sủng rồi, sau này hắn cũng không cần phí tâm bên phía tây viện làm gì.

Cao Đạc là môn khách, nghe được chuyện hậu viện của Vương gia, đương nhiên ngậm chặt miệng, đợi Hà Phúc nhi lui ra rồi mới nói: "Vương gia, tại hạ nghe nói ngài có một vị trắc phi là muội muội của hoàng hậu, không biết có phải là vị này không?”  

Hạ Uyên không hiểu ý Cao Đạc lắm: "Đúng là nàng ta, nhưng tình cảm giữa hoàng hậu và Khúc gia không tốt, Khúc thị này cũng không có tác dụng gì."

Cao đạc cười cười: "Nếu như vậy, xin thứ cho thuộc hạ quá lời, quả thật Vương gia không nên đối với Khúc trắc phi quá tốt, nếu không trong mắt người khác sẽ cho là ngài đang bất bình cho Khúc gia, hoàng thượng càng có lý do nhằm vào ngài hơn."

Hạ Uyên khoát khoát tay, nói: "Cũng chỉ là một thứ đồ chơi, bổn vương chưa đến mức nghĩ nhiều như vậy."

Cao Đạc cười cười: "Vương gia cao kiến."


Hết chương 91

**********



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.05.2018, 15:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
Chiến Thần Trùm Giang Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 727
Được thanks: 5761 lần
Điểm: 32.9
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 43
Chương 92: Nhân quả báo ứng

Editor: Gà

"Chủ tử." Dao Khê đỏ mắt nâng Khúc Ước Tố trên giường dậy, đợi nàng ngồi yên mới xoay người bưng chén thuốc bốc hơi nóng trên bàn: "Uống thuốc thôi."

Cả người Khúc Ước Tố mệt mỏi ngồi dựa vào giường, nhận chén thuốc thì nhìn thấy tay Dao Khê bị phỏng, cười khổ nói: "Là ta làm phiền ngươi, ngươi đi theo ta mấy năm nay, chưa từng làm qua mấy việc này." Cho dù nàng ta không nhìn thấy, cũng biết thuốc này do Dao Khê tự mình tìm chỗ nấu, hiện giờ Vương gia không đến viện của nàng ta, vương phi lại khắp nơi nhìn nàng ta không vừa mắt, trong phủ ai còn quan tâm nàng ta, ngay cả hạ nhân trong viện cũng dám ăn trộm vặt, chỉ cây dâu mắng cây hòe, huống chi người phòng bếp.

"Chủ tử ngài nói gì vậy." Dao Khê miễn cưỡng cười, giấu tay bị phỏng vào trong tay áo: "Mau uống thuốc thôi, ngủ một giấc là tốt rồi." Nhớ đến lời nói vừa rồi của Hà tổng quản, nét cười của nàng dường như không giữ nổi, hiện giờ ngay cả Vương gia cũng không muốn giúp chủ tử, sau này nên sống thế nào đây?

Khúc Ước Tố uống vài ngụm xong chén thuốc, nhìn thấy dáng vẻ này của Dao Khê, thở dài một hơi: "Dao Khê, ngươi còn nhớ rõ tiệc sinh thần năm năm trước của cha ta không?"

Dao Khê cầm bát rỗng từ tay Khúc Ước Tố, khẽ lắc đầu.

"Ngươi không nhớ rõ cũng là chuyện bình thường, nhưng ký ức của ta như vẫn còn rất mới." Khúc Ước Tố cười khổ: "Năm đó ta không cẩn thận làm vỡ một món đồ sứ trong phòng phụ thân, hôm đó là sinh thần của phụ thân, vỡ đồ là điềm xấu, ta vô cùng sợ hãi, nên cố ý bày kế cho người dẫn đại tỷ đến phòng của phụ thân..."

Dao Khê nghe thế bỗng nghĩ đến, nàng nhớ hôm sau sinh thần, lão gia tức giận đến mức cho đại tiểu thư một bạt tai, còn phạt nàng ấy đứng trong sân cả đêm, sau này đại tiểu thư bệnh nặng, phu nhân không cho đại tiểu thư mời đại phu, nếu không phải người Điền gia đến tặng đồ cho đại tiểu thư, chỉ sợ năm đó đại tiểu thư đã không còn. Nàng không nghĩ đến việc này có liên quan đến chủ tử, càng không nghĩ đến chủ tử còn nhỏ tuổi mà đã có tâm kế như vậy, nàng do dự một chút rồi nói: "Nô tì nhớ năm ấy đại tiểu thư suýt nữa đã không còn."

"Đúng vậy, suýt nữa đã không còn, lúc đó ta vừa sợ hãi vừa áy náy ray rức." Nàng ta ho khan vài tiếng: "Nhưng tỷ ấy vẫn sống sót, nếu lúc trước tỷ ta không còn, người gả đến phủ Đoan Vương chỉ có thể là ta rồi."

Tay Dao Khê cầm bát run lên, nàng nhìn vẻ mặt bệnh tật của chủ tử, đỡ nàng ta nằm xuống, giúp nàng ta đắp chăn xong nói: "Chủ tử, ngài bị bệnh, không nên suy nghĩ bậy bạ, nô tì đi xem có gì để ăn không." Sau khi nàng ra khỏi phòng, thở phào nhẹ nhõm, nàng còn nhớ rõ năm đó Mộc Cận quỳ ở trước mặt chủ tử cầu xin mãi, xin chủ tử cầu tình với phu nhân mời đại phu cho đại tiểu thư.

Lúc đó vẻ mặt chủ tử bất đắc dĩ, lấy hiếu đạo để khéo léo từ chối Mộc Cận, sau này kêu mình tặng mấy viên dược hoàn cho đại tiểu thư rồi không nói đến việc này nữa, thật không ngờ chân tướng sự tình là thế này, nàng sờ cánh tay, giữa ngày hè nhưng lại cảm thấy hơi ớn lạnh.

"Đây không phải Dao Khê sao?" Một nha đầu mặc áo khoác màu lục nhìn thấy Dao Khê đi ra, giương giọng nói: "Khúc trắc phi khỏe chưa, chủ tử nhà chúng ta rất nhớ đấy."

"Còn chưa khỏe, đa tạ di nương lo lắng." Nụ cười của Dao Khê hơi khó nhìn, vị này là một nha hoàn hầu hạ bên cạnh di nương, ngày thường không lui tới nhiều với nàng, hiện giờ cả nha hoàn bên cạnh di nương đều có thể cười nhạo chủ tử rồi.

"Trời nóng như vậy, cũng thật tội." Giọng nói nha đầu này đột nhiên biến đổi: "Nghe nói trước khi hoàng hậu nương nương xuất giá đã bị người nhà ngược đãi, ngươi nói xem... Hiện giờ có dáng vẻ thế này, có phải báo ứng hay không?"

Nàng ta nhìn thấy sắc mặt Dao Khê thay đổi, cười vỗ tay nói: "Ông trời có mắt thật, người làm nhiều việc ác, có kết cục gì tốt chứ." Nha hoàn khoác áo màu lục hơi gập đầu gối: "Ta kính ngươi là kẻ trung thành, nhưng ngươi nên ngẫm lại đi." Nói xong, xoay người đi mất.

Dao Khê nhìn bóng lưng nha hoàn này, bất đắc dĩ cười, theo đường cũ đi đến phòng bếp.

Chuyện tú nữ được Ngụy gia đưa vào cung, trong hiếu kỳ của Tiên đế, làm trái với cung quy, bị hoàng đế trách phạt đuổi ra khỏi cung, nhanh chóng trở thành trò cười trong Kinh thành, tốt xấu gì Ngụy gia cũng xem như có chút thể diện trong Kinh thành, nhưng chuyện này đã làm mất hết mặt mũi, cả cửa cũng không dám ra.

Tú nữ trải qua tầng tầng chọn lựa, vốn có cơ hội được Tiên đế ban cho tôn thất hoặc nạp làm hạ nhân hầu hạ hậu cung, kết quả Tiên đế băng hà, đừng nói Hoàng thất cần giữ đạo hiếu, ngay cả dân chúng bình dân trong một tháng còn không thể gả cưới đấy.

Nhưng Ngụy gia ngược lại, trong hiếu thời kì đã muốn nữ nhi hấp dẫn sự chú ý của Tân đế, cũng không ngẫm lại đương kim có tính tình gì, là người tham hoa háo sắc sao? Huống chi Đế hậu tình thâm đã là chuyện nhiều người trong triều Đại Long đều biết, nữ nhi Ngụy gia chẳng lẽ sánh bằng thiên tiên, nếu không tại sao dám tự tin xông loạn vào Ngự Hoa viên?

Ngày thứ hai sau khi Ngụy Châu bị đuổi về Ngụy gia, bị người Ngụy gia đưa đến nữ đạo quan ở Kinh giao, nói cho oai là tu thân dưỡng tính, nhân danh tiên đế vì hoàng thượng cầu phúc.

Tất cả mọi người đều biết, chẳng qua là Ngụy gia cho nhà mình một cái tấm màn che mà thôi, hiện giờ hoàng thượng đã hạ chỉ rõ ràng, nữ nhi Ngụy gia không được vào Hoàng thất, người Ngụy gia này xem như sắp xuống dốc rồi.

Ba tháng hiếu kỳ nhanh chóng đi qua, nhưng Hạ Hành vẫn lấy tiêu chuẩn hiếu kỳ yêu cầu bản thân, rất chú ý cách ăn mặc, dẫn đến người thiên hạ lại khen Đế vương nhân hiếu.

Nhưng mặc kệ thế nào, theo lý lúc này Hạ Hành có thể nạp phi vào hậu cung, nhưng tất cả mọi người trong hậu cung đều hiểu rõ, hoàng thượng hoàn toàn không có ý đến hậu cung.

Khánh Đức năm 34 mùng sáu tháng tám, chính là ngày may mắn nhất mà Khâm Thiên giám chọn ra gần nửa năm, sao Tử Vi và Hộ tinh thật loá mắt, lại có thế Hoàng điểu ngẩng đầu, cho nên ngày đó tổ chức đại điển phong hậu là thích hợp nhất.

Đại điển phong hậu triều Đại Long vô cùng long trọng, trước tế bái trời, đọc tế văn; lại do Đế vương và Đế hậu cùng tế bái tổ tông, bày tỏ với tổ tiên, nàng với hoàng gia sẽ là người một nhà. Lại sau đó Hoàng đế tự mình cắm trâm phượng, vẽ lông mày cho hoàng hậu. Cuối cùng hoàng hậu sẽ mặc Phượng Hoàng bào nhận bái lạy của văn võ bá quan và nhóm mệnh phụ.

Trước gương đồng, Khúc Khinh Cư mặc Phượng Hoàng bào do nhóm dệt dệt trong ba tháng đêm làm không nghỉ, rõ ràng tầng y phục này trông rất cầu kỳ và đẹp đẽ quý giá, nhưng mặc lên người lại không biết có bao nhiêu trói buộc.

Phượng Hoàng bên ngoài của cái váy này rõ ràng không nạm vàng khảm châu, nhưng vẻ rực rỡ đã làm mù hết ánh mắt của mọi người.

Thấy Hạ Hành nghiêm túc chăm chỉ giúp mình tô xong lông mày, lại dịu dàng giúp bản thân cắm trâm phượng, nàng lộ ra một nụ cười.

Làm xong mọi thứ, hai người nắm tay đứng cùng một chỗ, tay Hạ Hành nắm tay nàng, cùng nhau bước lên đài cao. Trên đài cao có Long ỷ và Phượng ỷ [1], Long ỷ bên trái, Phượng ỷ bên phải.

[1] Long ỷ, Phượng ỷ: chỉ chỗ ngồi của vua và hoàng hậu

Khúc Khinh Cư đứng ổn định trước Phượng ỷ, hơi nâng cằm nhìn văn võ bá quan phía dưới, thấy những người này đều đồng loạt quỳ xuống.

"Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, hoàng hậu nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!"

Sau đó hành đại lễ tam bái cửu khấu, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đứng sóng vai nhau, nhìn màn này, nàng chợt cảm thấy trong lòng có chút sôi sục.

"Lên." Lễ quan giương giọng nói: "Tấu nhạc."

Tiếng nhạc vui vẻ vang lên, vừa trang trọng vừa có chút nhẹ nhàng, Khúc Khinh Cư không biết rõ đây là nhạc khúc gì, nhưng thấy nhóm bách quan đứng khom người, có thể đoán được đây xem như truyền thống trong đại điển phong hậu.

Đợi khi tiếng nhạc ngừng, Khúc Khinh Cư và Hạ Hành đồng thời ngồi xuống, sau đó quan viên theo cấp bậc tự mình bái một lần nữa, sau đó nhóm mệnh phụ lại đến một lần, chỉ nhìn người ta quỳ với mình thôi, nhưng Khúc Khinh Cư phải ngồi hơn một canh giờ.

Đợi những người này tham bái xong, Hạ Hành nói: "Hôm nay chính là đại điển phong hậu, lại là năm trẫm kế vị, cho nên đại đặc xá thiên hạ tích phúc cho hoàng hậu, phàm kẻ đi đày đều giảm 60 dặm, phàm bị tù tội giảm một năm, tử tù hoãn hành hình một tháng!"

Phía dưới đều luôn miệng hô hoàng thượng hoàng hậu nhân từ, phúc trạch vạn năm.

Khúc Khinh Cư thật không ngờ Hạ Hành sẽ đại xá thiên hạ trong đại điển phong hậu, tuy Tân đế kế vị sẽ cần phải đại xá một hồi, nhưng cố ý chờ đến hôm nay mới ban ý chỉ này, đây cũng quá...

Nàng nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, bất đắc dĩ khẽ cười.

Tuy đại điển phong hậu làm rất long trọng, nhưng đại điển tấn phong đám người Hiền phi phía sau thì đơn giản hơn. Hiền phi còn đỡ, ba người khác so ra còn kém hơn tấn phong phi tần khi tiên đế còn tại vị, nhất là Bình tài tử, cái này mới gọi là keo kiệt, nếu không phải ngày đó có hoàng hậu thưởng xuống, trong cung hầu như không ai biết ngày đó là ngày nàng ta được chính thức tấn phong.

Con người ấy mà, không sợ không biết phân biệt tốt xấu chỉ sợ còn không bằng một món hàng, trong cung đều là kẻ thành tinh, sao có thể không nhìn ra đã xảy ra chuyện gì, Bình tài tử này không được hoàng thượng thích đó là chuyện chắc như đinh đóng cột, hoàng thượng đã không muốn gặp, thì sao bọn họ phải nguyện ý đi tâng bốc?

Phùng Tử Căng thế mới biết cuộc sống trong cung có bao nhiêu gian khổ, mỗi ngày đều đưa thức ăn nguội lạnh đến, lá trà thì để lâu ngày, đều là những món phế phẩm, nếu thiếu hoặc hỏng cái gì, bảo điện Trung Tỉnh bổ sung thì khó càng càng thêm khó.

Nàng ta nháo ầm ĩ, cuối cùng phát hiện thứ đưa đến càng ngày càng kém, có đôi khi còn không đưa, qua mấy tháng, nàng ta mới chính thức biết được, như thế nào nô đại khi chủ [2], thâm cung khó sống.

[2] nô đại khi chủ: kẻ dưới khinh thường, không xem trọng chủ nhân.

"Chủ tử, Hàn Lương đệ đến." Hạ Vân vội vàng đến gần phòng trong, sắc mặt hơi khó nhìn.

Phùng Tử Căng cười khổ đứng lên, ra khỏi nội thất đã nhìn thấy Hàn Thanh Hà ngồi trên ghế uống trà, dưới chân nàng ta dừng một chút, đi đến trước mặt nàng phúc thân nói: "Tần thiếp bái kiến Hàn Lương đệ."

"Bình tài tử xin đứng lên." Hàn Thanh Hà cười liếc mắt đánh giá Phùng Tử Căng, trên người đối phương mặc một lớp áo ngoài tám phần tối tăm, hoàn toàn không thấy vẻ kiêu ngạo ban đầu lúc ở trong phủ, nàng đặt chén trà xuống lau khóe môi nói: "Lá trà ở chỗ ngươi rất chát, ngày mai ta cho người mang một ít đến cho ngươi."

Phùng Tử Căng khéo léo từ chối nói: "Không cần làm phiền Hàn Lương đệ."

"Như vậy sao được, năm đó muội muội ở vương phủ cả trà xuân Long Tỉnh cũng không uống mà, hiện giờ vào cung, sao có thể ủy khuất bản thân chứ." Nàng đứng lên nói: "Hôm nay ánh mặt trời vừa khéo, không bằng tài tử theo ta di dạo một chút?"

Biết nàng cố ý làm mình khó xử, Phùng Tử Căng lại không thể không vâng, đành phải đi theo phía sau Hàn Thanh Hà.

Ở phía trước Hàn Thanh Hà cười lạnh, năm đó khi Phùng Tử Căng làm nhục mình, càng vô tình hơn mình nhiều, hiện giờ thủ đoạn ấy của nàng còn không tính là gì. Nghĩ vậy, Hàn Thanh Hà quay đầu liếc mắt nhìn Phùng Tử Căng, nụ cười càng ngày càng rõ.

Sau này nàng ta phải chịu, nỗi nhục mà nàng đã từng chịu đựng, không thể nhận không rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.05.2018, 01:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
Đại Thần Thiên Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2016, 17:40
Bài viết: 242
Được thanks: 2205 lần
Điểm: 38.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - Điểm: 47
Chương 93: Bản án cũ

Editor: Mèo ™



Bởi vì hiếu kỳ đã qua, hoa cỏ trong ngự hoa viên cũng được bày biện muôn màu muôn vẻ, Hàn Thanh Hà nhìn ngự hoa viên xinh đẹp này, nhớ tới năm đó nàng ta lấy thân phận nữ nhi quan bát phẩm vào cung làm tú nữ, sau lại bị Vi Thái hậu an bài đến hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, chẳng mấy chốc đã trôi qua năm năm, cuối cùng nàng ta cũng trở thành một trong những chủ tử trong hoàng cung hoa lệ này.

Thỉnh thoảng có cung nữ thái giám đi ngang qua hành lễ với nàng ta, nàng ta rất hưởng thụ cảm giác khi người khác cúi đầu trước mình. Dường như có như vậy nàng ta mới có thể quên đi xuất thân thấp kém của mình cùng với những chuyện không như ý đã qua. Quay đầu liếc nhìn Phùng Tử Căng đang nhắm mắt cắn răng đi theo phía sau mình, nàng ta lộ ra nụ cười hài lòng: "Đi dạo ngự hoa viên thế này, lại làm ta nhớ đến lúc dạo hoa viên với Bình Tài tử trong Vương phủ lúc trước.”

Phùng Tử Căng nghe nói thế cũng không lên tiếng, nàng không chút biểu cảm nhìn Hàn Thanh Hà, sau đó chậm rãi thu hồi ánh mắt của mình.

"Nhìn sắc mặt của Tài tử, hình như rất không thích dạo ngự hoa viên với ta thì phải?” Hàn Thanh Hà cười giễu cợt. “Hay là nói, Bình Tài tử đang xem thường ta?"

"Lương đệ cao cao tại thượng, tần thiếp chỉ là một thất phẩm Tài tử nhỏ nhoi, nào dám xem thường ai?" Phùng Tử Căng lạnh nhạt nói: "Tần thiếp chỉ đang nghe Lương đệ nói chuyện mà thôi."

Hàn Thanh Hà đang muốn mở miệng nói chuyện, đột nhiên nghe được tiếng vỗ tay truyền đến từ sau lưng, trong lòng nàng ta vui mừng, lùi một bước sang bên cạnh, quỳ xuống. Ďð. Ŀě. Ǭüÿ. Ďöñ

"Tần thiếp bái kiến hoàng thượng." Đợi đến khi đôi giày thêu hoa văn tường long đi tới trước mặt mình, Hàn Thanh Hà cúi đầu, giọng điệu mềm mại vấn an, nhưng một giây kế tiếp, nàng ta liền nhìn thấy một đôi giày thêu kim tuyến xuất hiện ngay bên cạnh, nàng ta sững sờ, ngay sau đó lại nói: "Tần thiếp bái kiến hoàng hậu nương nương."

Khúc Khinh Cư nhìn Phùng Tử Căng, Hàn Thanh Hà đang quỳ dưới đất, đây cũng là lần đầu tiên nàng nghe thấy Hàn Thanh Hà dùng giọng nói ngọt ngào này để nói chuyện, nàng nhìn Hạ Hành không có phản ứng gì, lên tiếng nói: "Miễn lễ, đứng lên đi."

"Tạ hoàng thượng, tạ hoàng hậu nương nương." Phùng Tử Căng từ từ đứng dậy, nàng ta ngẩng đầu nhìn hoàng thượng, phát hiện tầm mắt hoàng thượng vốn không đặt trên người nàng ta hay Hàn Thanh Hà, liền nghiêm mặt cúi đầu, không nói một lời.

"Thật không ngờ sẽ gặp được hoàng thượng và hoàng hậu nương nương ở đây." Hàn Thanh Hà không muốn từ bỏ cơ hội lộ mặt trước mặt hoàng đế, tuy rằng dung mạo của nàng ta không sánh bằng Phùng Tử Căng, nhưng khi cười lên lại có một phong vị riêng. "Ngược lại tần thiếp đã quấy rầy nhã hứng của hoàng thượng cùng hoàng hậu nương nương rồi."

Khúc Khinh Cư nhìn nét mặt tươi cười như hoa của nàng ta, cong cong khóe môi, không nói gì.

"Nếu đã biết mình quấy rầy nhã hứng của trẫm và hoàng hậu, sao còn chưa lui xuống?" Giọng nói Hạ Hành vô cùng lạnh nhạt, hắn nhìn Hàn Thanh Hà đang đeo trang sức đầy người, cau mày: "Lui ra đi."

Nụ cười trên mặt Hàn Thanh Hà cứng lại, nàng ta thật không ngờ hoàng thượng lại không chút để tâm gì đến tình cảm và thể diện của mình, không khỏi quay đầu nhìn về phía hoàng hậu, lại phát hiện từ đầu đến cuối thái độ của hoàng hậu đều không hề thay đổi, giống như đã sớm biết mình sẽ bị bẻ mặt xấu hổ vậy. Nàng ta lúng túng đứng lên, nhún người phúc thân: "Tần thiếp cáo lui."

Thấy Hàn Thanh Hà lui xuống, Phùng Tử Căng cũng hành lễ cáo lui theo, trước khi đi còn trộm liếc nhìn Hạ Hành và Khúc Khinh Cư, giống như là lần đầu tiên nhìn thấy hai người họ vậy.

Đợi sau khi hai người lui ra, Khúc Khinh Cư mới cười nói: "Hàn Lương đệ hầu hạ hoàng thượng nhiều năm như vậy, dung nhan vẫn y như cũ, không thay đổi gì cả." Hàn Thanh Hà mười sáu tuổi bắt đầu hầu hạ bên cạnh Hạ Hành, đến nay cũng chỉ mới hai mươi mốt tuổi, nếu như ở kiếp trước của nàng, đó chính là khoảng thời gian thanh xuân quý báu nhất của nữ nhân, nhưng nếu đặt vào thời cổ đại này, tuổi tác đã hơi lớn rồi.

"Vậy sao, trẫm lại không nhớ trước kia nàng ta có dáng vẻ thế nào." Hạ Hành nhìn về phía cung Phúc Thọ. "Không cần nhớ đến những người này, chúng ta đến chỗ mẫu hậu dùng bữa đi."

Trong cung Phúc Thọ đã sớm biết hoàng thượng và hoàng hậu sẽ tới dùng bữa với Thái hậu, cho nên đều chuẩn bị ổn thoả hết cả. Lúc này, Vi Thái hậu đang cắt tỉa một bồn cây cảnh trong sân. Sau khi thấy hai người họ, Vi Thái hậu liền đứng dậy ý bảo hai người dìu bà vào trong.

Rửa tay trong chậu nước cung nữ dâng lên, Vi Thái hậu mới nói với hai người: "Ai gia đã bảo phòng bếp chuẩn bị những món ăn mà các con thích, nhớ ăn nhiều một chút.”

"Mẫu hậu phí tâm rồi." Hạ Hành đứng dậy cúi người vấn an Vi Thái hậu, nhưng cử chỉ tùy ý thân thiết hơn nhiều, đủ để thấy tình cảm giữa mẫu tử họ rất hòa hợp. "Món chân vịt ướp rượu nên làm nhiều chút."

"Được rồi, chân vịt của con, lưỡi vịt của nhi tức, ai gia đã bảo người chuẩn bị sẵn đầy đủ cả, không thiếu phần các con đâu." Hiển nhiên Vi Thái hậu cũng thích thái độ tùy ý thân cận của nhi tử trước mặt mình, bà thở dài: "Hiện giờ tuy rằng đã qua hiếu kỳ, nhưng ai gia vẫn còn nặng lòng. Ngày mai ai gia sẽ hạ ý chỉ, nói rõ năm nay không tổ chức thọ yến, càng không cần triều thần bái lạy chúc mừng."

Hạ Hành tới lần này, vốn là định thương nghị với Vi Thái hậu về việc tổ chức thọ yến, nhưng hắn không ngờ mẫu hậu lại thẳng thừng như vậy, không những không tổ chức thọ yến, mà ngay cả việc triều thần bái lạy chúc mừng cũng không cần, có phải là quạnh quẽ quá không?!

"Ai gia biết con hiếu thuận, nhưng ai gia ra quyết định này sau khi đã suy đi nghĩ lại kỹ càng." Sắc mặt Vi Thái hậu nghiêm túc: "Hoàng nhi, con phải nhớ kỹ, cầm được đồ trong tay rồi, thì cũng cần phải giữ được nó, làm việc chu toàn mới là kế sách lâu dài."

Khúc Khinh Cư bên cạnh nghe nói thế, đồng ý cả hai tay, diễn kịch thì phải diễn tới cùng, đạt được cả danh và lợi mới là người thắng cuộc chân chính. Chỉ là, nói những lời này trước mặt con dâu là nàng, thật sự không có vấn đề gì chứ?

"Tâm ý của mẫu hậu, con hiểu." Hạ Hành gật đầu. "Vậy đợi đến ngày mừng thọ của mẫu hậu, một nhà ba người chúng ta cùng nhau dùng cơm coi như là chúc mừng vậy.”

"Được." Vi Thái hậu tươi cười, tầm mắt quét qua con dâu đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh. "Người một nhà cùng quay quần dùng cơm với nhau còn thư thái thoải mái hơn những thứ náo nhiệt vô dụng kia nhiều.” Đứa nhi tử này của bà, có thể nói ra được một câu như thế, đã đủ để biết được, nó là thật lòng để tâm đến Khúc thị này rồi. d 。 đ ღ l 。 q 。 đ ღ

Khúc thị không có ngoại thích vững mạnh, không cần phải đề phòng ngoại thích tiếm quyền, vừa là hoàng hậu quang minh chính đại, đợi sau này Khúc thị có long thai sinh được hoàng tử, không cần phải lo chuyện tranh giành đế vị, đế hậu tình thâm cũng không hẳn là chuyện xấu.

"Nếu mẫu hậu không tổ chức thọ yến, vậy nhi tức cũng noi gương theo vậy.” Sinh nhật của Khúc Khinh Cư là vào tháng sau, nàng cau mày nói: "Dù sao yến tiệc đâu đâu cũng nhao nhao ầm ĩ, không thú vị gì cả."

"Được, hai chúng ta cùng giản lược, như thế cũng bớt được nhiều chuyện phiền phức không đâu.” Vi Thái hậu cười cười, nói với Đinh ma ma bên cạnh: "Cũng sắp đến trưa rồi, bảo người mang ngọ thiện lên đi.”

Đinh ma ma lĩnh mệnh lui xuống, đợi sau khi ra khỏi phòng, Đinh ma ma mới cười lắc lắc đầu, rõ ràng tính tình của Thái hậu và hoàng hậu nương nương hoàn toàn trái ngược nhau, thế nhưng khi sống chung rất là hoà hợp. Trong hoàng thất, vẫn còn tồn tại quan hệ mẹ chồng nàng dâu như vậy, đúng là hiếm thấy.

Chỉ là, hoàng hậu nương nương quả thật tài giỏi, trước mặt Thái hậu, làm nũng chơi đùa cái gì cũng làm ra được, hồ như đã xem Thái hậu như mẫu thân thân sinh của mình vậy. Nghĩ đến mẫu thân mất sớm và kế mẫu ác độc của hoàng hậu nương nương, Đinh ma ma thở dài, hoàng hậu nương nương cũng không dễ dàng gì, chắc là đã thật lòng xem Thái hậu như mẫu thân của mình rồi.

Một bữa cơm trưa, cả ba người đều dùng rất vui vẻ, Vi Thái hậu nhìn Khúc Khinh Cư ngồi trên ghế với vẻ mặt thỏa mãn, liền cười nói: "Ăn no bảy phần là dưỡng sinh chi đạo [1], ăn như con vậy thì vô ích cho thân thể rồi."

[1] Dưỡng sinh chi đạo: Bí quyết sống khoẻ và sống lâu

"Mẫu hậu, lúc này nhi tức là đang tuổi ăn tuổi lớn, không ăn nhiều sao mà được." Khúc Khinh Cư cười ha hả nói: "Ăn không đủ no sao có thể lớn được ạ.”

Vi Thái hậu bị lời của nàng chọc cười, chỉ vào Khúc Khinh Cư nói: "Đúng đúng, phải ăn mau chóng lớn, trưởng thành rồi, thì sinh tôn tử tôn nữ ngoan cho ai gia." Nói xong lời này, chính bà cũng không nhịn được mà nở nụ cười.

Hạ Hành thấy mẫu thân và thê tử mình càng tán gẫu càng vui vẻ, hắn yên lặng bưng trà tiêu thực lên, uống một ngụm, thì ra thê tử nhà mình vẫn chưa trưởng thành, mẫu thân đã muốn chuẩn bị chơi đùa với tôn tử tôn nữ mình rồi. Có thật đây là cảnh tượng giữa mẹ chồng, con trai và con dâu không, mà sao hắn cứ có cảm giác đây là cảnh tượng giữa mẹ vợ, con gái ruột và con rể thế chứ?

Ngày hôm sau, Thái hậu và hoàng hậu cùng hạ chỉ, đại ý nói là mới vừa qua đại tang tiên đế không lâu, cảm thấy trong lòng trống rỗng, không muốn tổ chức thọ yến rình rang vô vị, tâm ý của người trong thiên hạ, hai người xin cảm kích trong lòng, vân vân. . .

Lập tức, bách quan khen ngợi Thánh mẫu Hoàng thái hậu và hoàng hậu nương nương hiền đức trung hiếu, chính là hình mẫu lý tưởng cho nữ tử thiên hạ noi theo, vân vân. . .

Hạ Hành nghe bách quan khen ngợi mẫu thân và thê tử mình, chỉ nói: "Mẫu hậu và hoàng hậu của trẫm đều vô tâm tìm vui, trẫm thân là hoàng nhi của tiên đế, há có thể có tâm hưởng lạc, thọ yến năm nay của trẫm cũng miễn đi, các vị khanh gia không cần khuyên bảo."

Chư vị triều thần dĩ nhiên là khuyên can hết lời, sau đó hoàng thượng cứ mãi kiên nên bọn họ mới bất đắc dĩ từ bỏ, cuối cùng đồng thanh hô vang ‘Hoàng thượng nhân hiếu’, quân thần cùng hài lòng.

Hạ Uyên đứng dưới triều, trên mặt lộ ra nụ cười trào phúng, mẫu tử Vi thị quả nhiên diễn trò xuất thần nhập hoá, đến bây giờ rồi mà vẫn không quên diễn trò hòng chiếm được mỹ danh.

"Thần có bản tấu!" Đợi sau khi quân thần hài hòa nhất tâm, hữu thừa Ngụy Văn Quảng bước lên trước nói: "Hoàng thượng, mấy ngày trước trên phố, thần có gặp một khất nhi [2] khoảng mười ba tuổi, thấy hoàn cảnh đáng thương, nên có ý định thu lưu [3], ai ngờ lại nghe được một chuyện lớn kinh thiên động địa.”

[2] Khất nhi: hành khất lang thang, ăn mày tuổi còn nhỏ
[3] Thu lưu: thu nhận và giúp đỡ

Không khí trong triều lập tức nặng nề, Hạ Hành nhíu mày nói: "Ngụy hữu thừa mau nói đi."

"Thần nghe khất nhi kể lại, mới biết y ăn xin một đường từ Giang Nam vào kinh, phụ thân y chính là quản gia của một quan viên tại Giang Nam, bởi vì phát hiện vị quan viên đó cấu kết với Thụy vương điện hạ mà bị sát hại, thậm chí liên luỵ cả nhà, may mà y nghịch ngợm trốn trong hầm ngầm chứa rượu trong phủ, nên mới may mắn thoát chết." Nói xong, hai tay hắn giơ cao một quyển sổ. "Đây là sổ sách do quản gia bị hại kia lưu lại, khất nhi trên đường chịu hết khổ sở cẩn thận bảo hộ vật này, kính xin hoàng thượng khoá mục."

Lời vừa nói ra, cả triều đều yên tĩnh lạ thường, nhưng không có ai dám nói đỡ thay Thụy vương. Diễễnđàànlêêquýýđôôn

"Trình lên." Hạ Hành nhìn về phía Hạ Uyên: "Thụy vương, có lời gì muốn nói không?"

Hạ Uyên cười lạnh, chắp tay nói: "Hoàng thượng, thần đệ oan uổng. Ngụy hữu thừa dùng một khất nhi không rõ thân phận để vu oan cho thần, thậm chí còn giả tạo sổ sách, có ý đồ xấu."

Hạ Hành nhận sổ sách từ trong tay thái giám, tiện tay mở ra xem, sắc mặt bình tĩnh nói: "Chân tướng sự thật như thế nào, trẫm tự phái người tra rõ, bãi triều."

Trong lúc nhất thời, chư vị đại thần cũng không biết ý của hoàng thượng ra sao. Nếu tin tưởng Thụy vương, thì sẽ không sai người đi điều tra. Nhưng nếu không tin, thì cũng nên giận tím mặt mới đúng chứ, bình tĩnh như vậy, thật sự làm cho người ta khó đoán khó hiểu mà.

Nhưng nếu là người thông minh, rất nhanh sẽ hiểu ra, hoàng thượng là muốn tính món nợ cũ với Thụy vương một cách công khai minh bạch. Ban đầu, vụ án Giang Nam bị tiên đế âm thầm ép xuống, nếu hoàng thượng vẫn còn để tâm đến dân chúng Giang Nam, đương nhiên sẽ không mắt nhắm mắt mở xem chuyện này như không tồn tại được.

Sợ rằng rất nhanh thôi, Giang Nam sẽ nghênh đón một cuộc thanh tẩy với quy mô lớn rồi.


Hết chương 93

********** 


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 130 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: anamini564, heo231196, Hổ con - Sophie, kthoa, Phan Ka, toilatoi-84, trangdumi, vũ mộc khiêm, windy84 và 845 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.