Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 

Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

 
Có bài mới 06.05.2018, 01:13
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 884
Được thanks: 7893 lần
Điểm: 34.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 55: Bắt đầu và kết thúc buổi triển lãm ảnh

Editor: Gà

Buổi triển lãm ảnh, phòng triển lãm được đặt trong một phòng trưng bày nào đó nổi tiếng ở thành phố S.

Phòng trưng bày rộng rãi, trên vách tường hai bên cạnh treo một vài bức ảnh được chụp tinh tế. Có những tác phẩm ảnh nhiều màu sắc hoặc diễm lệ hoặc trầm tối, đa số cảnh thiên nhiên đều được chọn từ những bức ảnh mà Đường Dự đã chụp trong gần hai năm qua.

Nghiễm nhiên, những tác phẩm được trưng bày lần này được mặc định gắn liền với tên tuổi nhiếp ảnh gia thời trang, đối với dân thời trang mà nói có sự đánh giá rất khác nhau, nhưng sau khi xem kỹ các tác phẩm ảnh này, không thể không nói dù cho chỉ chụp cảnh vật bình thường như một chiếc lá chẳng hạn, cũng có thể làm cho người ta từ góc độ ảnh ngầm thấy được hơi thở lượn lờ của thời trang, dường như xuất hiện trước ống kính không phải là một ‘vật vô giác’, mà là một model xinh đẹp.

Mà khác với phong cảnh sông nước, côn trùng cá cảnh chim thú, chỉ có một số ít tác phẩm chân dung là ngoại lệ. Hơn nữa nhân vật trong ảnh, cũng như chính Đường Dự nói, người mẫu chỉ có một mình Tĩnh An.

Chậm rãi xem qua những tác phẩm chụp chân dung này, càng nổi bật hơn những bức ảnh chụp phong cảnh phía trước, ở vị trí đặt ảnh chân dung, trong lúc không để ý người ta càng thả chậm bước chân hơn, thậm chí càng ngày càng nhiều người dừng bước thật lâu để ngắm nhìn.

Trước mắt bọn họ, tác phẩm được ngọn đèn chiếu sáng, trong tấm ảnh người mẫu tựa như một ảo ảnh đan xen giữa ánh sáng và bóng tối.

Trong hư cảnh thế này, bóng lưng tôn lên cảnh biển, quanh thân thiếu nữ vương vấn vẻ phong tình động lòng người qua một cái nhăn mày một nụ cười của cô ấy, khi thì tươi mát khi lại gợi cảm, ngẫu nhiên bướng bỉnh thỉnh thoảng ngưng đọng, thỉnh thoảng trầm tĩnh đôi khi lại nóng bỏng.

Trên vách tường của lối đi, đều là ảnh chụp của thiếu nữ, không tính là nhiều nhưng tuyệt đối không ít, theo lý thuyết khi nhìn ảnh của cùng một người, bỏ qua vài tấm rồi mới bắt đầu nhìn kỹ, về thẩm mỹ kế tiếp người ta sẽ cảm thấy chán ngán và mệt mỏi, nhưng lần này không giống thế, mỗi một tấm, đều là đúng với mong đợi, mỗi một tấm cũng đều là sự ngạc nhiên ngoài dự đoán.

Người mẫu sau ống kính, vẫn là cô gái ấy, mỗi một tấm đều là cô, nhưng mỗi một tấm đều mang lại ấn tượng khác nhau về người thiếu nữ ấy trong lòng mọi người.

Sau khi ngắm nhìn hết tất cả các bức ảnh của thiếu nữ, rất nhiều người bỗng nhiên phát hiện, là biểu cảm, biểu cảm của cô ấy! Nhiều ảnh chụp như vậy, nhưng cảm xúc biểu lộ trong đó không hề lặp lại dù chỉ là một chút!

Nhớ lại những bức ảnh vừa rồi, mặc dù chỉ có vài tấm hình, người mẫu trong ảnh đều chỉ lẳng lặng nhìn về phía ống kính, nhưng đôi mắt kia như bày ra rất nhiều câu chuyện xưa khác nhau. Xuyên qua đôi mắt ấy, xuyên qua vẻ mặt của thiếu nữ, nếu nói ở tấm hình này bọn họ nhìn thấy cô đang vô tư theo đuổi ánh mặt trời, thì bức tiếp theo cô gái ấy đột nhiên xuất hiện như một tù nhân trong trái tim của chính mình, mà tấm tiếp theo thì lại...

Không thể nghi ngờ, không nói những nhân tố khác, chỉ bằng những bức chân dung này đã có thể thấy được thành công của buổi triển lãm, cùng với Tĩnh An đã có độ nổi tiếng nhất định khi buổi triển lãm ảnh còn chưa diễn ra, càng khiến vòng giải trí chú ý, săn đuổi.

"Một hai năm sau, không, có lẽ còn ngắn hơn thế, Tĩnh An sẽ thay thế Lý Na trở thành người mẫu đứng đầu cả nước." Đường Du xuyên qua vài phóng viên đang chụp ảnh, nhìn về phía tác phẩm bọn họ đang chụp, hình ảnh kia là khoảnh khắc của Tĩnh An trong tuần lễ thời trang ở thành phố S.

"Đường Dự, em đã làm cô ấy tỏa sáng." Tấm ảnh này được trưng bày, đối với một số suy đoán lúc trước nhiếp ảnh gia xuất hiện ở tuần lễ thời trang chỉ chụp Tĩnh An có phải là Đường Dự hay không, đây chính là câu trả lời thuyết phục.

Trước mặt Đường Dự, Đường Du cảm khái những lời rất lâu trước đây chị từng đề cập với Alva. Từ phía sau liếc nhìn người đàn ông kia một cái: "Mà cô ấy... đã lập tức muốn đi Paris rồi."

"Trừ bản thân mình ra, ai cũng không thể làm mình tỏa sáng." Anh đứng phía trước Đường Du, tầm mắt dừng ở lối vào phòng trưng bày, khóe môi cong lên không dễ dàng phát hiện: "Vả lại Paris, chẳng lẽ không phải là nơi cô ấy nên đi sao?"

Không phải không đồng ý với nửa câu sau của anh, nhưng Đường Du vẫn lắc đầu: "Tuy đến Paris phát triển là con đường ngắn nhất, nhưng vẫn còn quá nhanh, thật ra cô ấy chưa vào nghề người mẫu được bao lâu, nên đợi một năm rưỡi nữa, trước tiên cần bảo đảm địa vị của bản thân ở trong nước đã rồi hẵng phát triển ra quốc tế, như vậy sẽ ổn thỏa hơn."

Lời Đường Du không phải không có lý, chẳng qua đối với quyết định này của Tĩnh An, người khác sẽ nghĩ là ‘quá vội vàng’, vẻ mặt Đường Dự cũng không hề lo lắng. Anh nói: "Biết rõ đó là đường tắt, sao không sớm lựa chọn con đường đó chứ."

Biết rõ... sẽ thành công... ? Đường Du hơi híp mắt lại.

"Cho nên, sau khi Trần Sâm báo quyết định của Tĩnh An với công ty, em đã không do dự mà đồng ý rồi?" Mặc dù bên ngoài Đường Kiền Thịnh nói sau khi buổi triển lãm ảnh của Đường Dự kết thúc thì anh sẽ tiếp nhận Tinh Quang, nhưng trên thực tế sinh nhật Đường Kiền Thịnh vừa qua, người nắm quyền Tinh Quang đã trở thành Đường Dự.

"Nếu là chị, cũng sẽ không dễ dàng phê chuẩn quyết định quá mạo hiểm này, phải biết rằng Tinh Quang có thể có một người mẫu còn nổi tiếng hơn cả minh tinh, cũng không phải là chuyện dễ dàng gì." Thân là tổng giám của Tinh Quang, Đường Du đã dưỡng thành thói quen đặt ích lợi của Tinh Quang lên hàng đầu: "Mượn câu nói của em, hi vọng đây có thể là một con đường tắt."

Tiếp theo giọng điệu mang ý nghiền ngẫm nói với Đường Dự: "Nếu thân phận của em vẫn là một nhiếp ảnh gia thời trang, thì có thể cùng Tĩnh An đến Paris rồi, nhưng mà bây giờ em tiếp quản Tinh Quang rồi, e là trong năm đầu tiên sẽ có một đống chuyện cho em bận rộn đấy." Ngừng một lát, lại nói: "Nhưng nếu em không tiếp quản Tinh Quang, công ty cũng sẽ không thể để Tĩnh An ra nước ngoài phát triển vào lúc này. Em nói xem, cái này có phải nên gọi là cá và chân gấu không thể có cả hai [1]?"

[1] cá và chân gấu không thể có cả hai: có nguồn gốc từ "Tôi muốn có cá" của Mạnh Tử: "Cá, tôi muốn, và chân gấu tôi cũng muốn." Mục đích không phải là để nói rằng chắc chắn phải có cả hai, nhưng để nhấn mạnh chúng ta nên biết cách chọn lựa nếu chúng ta không thể có cả hai. (baidu)

Đường Dự nửa khép mi mắt, lông mi dài hơi run rẩy, không nói lời nào.

Không lâu sau đó nhiệt độ bắt đầu giảm xuống nhanh chóng, buổi đêm của thành phố S thật sự kéo đến rất mau.

Lối vào phòng trưng bày, khi buổi triển lãm hôm nay sắp kết thúc thì có một người vội vàng tiến vào, là một cô gái tóc ngắn.

Nhưng mà... Lại không phải là người mà anh đang chờ đợi.

Đồng tử Đường Dự rụt lại trong nháy mắt, giây lát lại khôi phục.

"Là con gái thứ hai của nhà họ Ô, sao giờ này mới đến." Cũng chú ý đến cô gái kia, Đường Du thắc mắc, nhưng không hẳn muốn được trả lời.

Nghiêng đầu nhìn về phía người đàn ông lại chuyển mắt ra lối vào, Đường Du ngưng thần, thấp giọng nói: "Đường Dự, triển lãm sắp kết thúc, nếu cô ấy đến thì đã đến từ lâu rồi."

Cho dù anh chưa hề nói gì, nhưng anh thường xuyên dời tầm mắt về phía cửa vào, sao Đường Du có thể không nhìn ra anh đang đợi một bóng dáng của một cô gái khác còn chưa xuất hiện.

Đường Du không rõ lắm giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, lúc này cũng không muốn nói thêm gì, chỉ nhắc nhở: "Trở về thôi, đừng quên, bắt đầu từ ngày mai em sẽ chính thức tiếp quản Tinh Quang đấy."

"Chị về trước đi, em muốn chờ thêm một lát."

Nghe Đường Dự không muốn đi, Đường Du cau chặt mày: "Em đợi cả ngày chẳng lẽ còn muốn đợi luôn cả tối hay sao? Tĩnh An cô ấy..."

Vốn định kín đáo phê bình cô gái, nhưng Đường Dự nhíu mày ánh mắt hơi trầm xuống, cuối cùng đành bất đắc dĩ thở dài.

Đường Dự như vậy, làm Đường Du nhớ lại trong lúc vô tình đã lật xem một trang nhật ký ố vàng, là nhật ký của mẹ Đường Dự.

Không cẩn thận nhìn thấy quyển ấy, chữ viết của con gái không tinh tế cũng không dễ nhìn, viết qua loa rằng: Yêu một người là kiếp nạn, có người sống sót sau tai nạn, có người tai kiếp khó tránh.

Đường Du không biết hoàn cảnh người đàn ông trước mắt này lâm vào có phải là một kiếp nạn không, nhưng bất luận phải hay không, chị nghĩ, anh đã ‘tai kiếp khó tránh’ rồi.

******************

"Anh Đường, ngài đang chờ ai à, đứng lâu như vậy không bằng vào trong ngồi xuống vừa nghỉ ngơi vừa chờ?"

Vị quý nhân này sau khi buổi triển lãm ảnh triển kết thúc lại chậm chạp không rời đi, phía trên đặc biệt giao hôm nay vị này đi rồi mới được đóng cửa, hôm nay ông ta phải tạm thời phụ trách ‘kinh doanh’ phòng trưng bày vào ban đêm, rầu rĩ thì rầu rĩ, nhưng cũng may tiền tăng ca rất hậu hĩnh.

"Không cần." Lời từ chối của anh lọt vào lỗ tai ông ta, ngoài ý muốn không mang theo loại ‘kiêu ngạo’ của kẻ có tiền có quyền, ngược lại có vẻ khách khí.

Mặc dù đối phương từ chối ý tốt của ông ta, nhưng trong lòng ông ta lại sinh ra cảm giác thoải mái, vì thế lời nói tiếp theo cũng khá hòa hoãn, hoàn thành chỉ thị ‘nhiệt tình chiêu đãi’ của bên trên: "Như vậy, anh Đường muốn gì, nói với tôi là được rồi, tôi ở đây..."

Nói xong thì thôi, ông ta còn kinh ngạc nhận được lời cảm ơn của anh, làm một công nhân quèn ở phòng triển lãm tranh, ông ta cảm thấy nhiệm vụ tăng ca hôm nay thật ra cũng không tệ.

Đi vào phòng trừng bày không đến vài bước, ông ta xoay người lại nhìn người đàn ông đứng ở ngoài cửa.

Dựa vào quan hệ để vào đây làm, học hành chưa được vài năm, mặc dù lúc ấy đi học cũng đều ở bên ngoài cà lơ phất phơ như tên côn đồ. Nhưng lúc này, ông ta muốn văn vẻ một phen, cũng dùng lời văn chưa đến nơi này của ông ta để miêu tả bóng lưng của người đàn ông kia.

Chợt thấy, người đàn ông tây trang thẳng thớm đó lẻ loi đứng ở đằng kia, cả bộ quần áo màu đen này dù có đèn đường đèn xe đèn gì đó chiếu vào nhưng cũng vẫn tối như mực hòa vào đêm đen, làm trong lòng ông ta có loại ngột ngạt khó chịu.

Cảm giác khó chịu ấy, có lẽ là vì hai câu đối thoại vừa rồi, khiến lúc này ông ta không xem người đàn ông là một người quyền quý kiêu ngạo cao cao tại thượng nữa.

Nghĩ đến lúc ông ta từ nhà đến phòng trưng bày, một đồng nghiệp chỉ vào người đàn ông đó lén nói với ông ta, người này đã đợi cả một ngày trong phòng trưng bày, sau khi buổi triển lãm ảnh triển kết thúc vẫn còn đợi, chắc chắn người kia không đến rồi.

Dáng vẻ đẹp trai như vậy, lại trẻ tuổi có tiền có quyền, thật không hiểu người mà anh đang chờ kia như thế nào, mà vì sao người đó không đến.

Ông ta dùng âm lượng chỉ có bản thân nghe được, nói: "Hay vẫn muốn chờ luôn cả tối, thật đáng thương."

******************

"Tiểu thư, cô đây còn muốn đợi bao lâu?" Tiết kiệm tiền xăng, nữ tài xế taxi trung niên đã tắt máy xe từ lâu, hỏi nữ khách đã đưa ra yêu cầu kỳ lạ đang ngồi ở ghế phó lái kia.

"Còn phải đợi bao lâu..." Không có ngọn đèn chiếu vào trong xe, Tĩnh An nhìn kính chiếu hậu bên tay phải lặp lại lời của nữ tài xế, giống như trả lời câu hỏi mà chính bản thân cũng không biết đáp án, lại như đang hỏi người đàn ông phản chiếu trong kính chiếu hậu kia.

"Tiểu thư, cứ thế này việc làm ăn của tôi sẽ không xong, nếu chờ với cô cả tối ở đây tôi sẽ chịu không thấu đâu." Nói đến bà ta làm tài xế xe taxi lâu như vậy, đây là lần đầu gặp phải vị khách cho bà ta số tiền lớn mà chỉ bảo bà ta ‘đậu xe’ chứ không phải ‘lái xe’.

Vốn đang vui vẻ vì bắt được ‘con dê béo’ đần độn, nhưng cứ đợi như vậy thì tâm trạng cũng bị giày vò đến phiền chán rồi.

"... Đợi một lát nữa thôi." Có lẽ đợi lát nữa người đó sẽ đi thôi.

Nghe lý do thoái thác của cô gái, nữ tài xế không vừa ý: "Tiểu thư, tôi khổ sắp chết rồi, thật sự không thể tiếp tục đâu." Thuận thế quay đầu ra cửa sổ xe thủy tinh phía sau liếc nhìn một cái, nhìn ra được một số điểm, nữ tài xế nói tiếp: "Hơn nữa, tiểu thư, không bằng cô đến nói thẳng với vị tiên sinh kia, nói anh ấy đừng đứng đó nữa, anh ta đi rồi cô cũng có thể đi mà."

Xuống xe đến đó nói, phải nói gì đây? Mà hôm nay, ban ngày sau khi biết buổi triển lãm ảnh đã kết thúc, cô đến, nhưng tại sao cô lại đến?

Nữ tài xế thúc giục, làm suy nghĩ cô càng rời rạc.

Trong đầu đục ngầu, dường như cô lại nghe anh nói: "Anh chờ em, Tĩnh An."

Đúng rồi, cô đến, chẳng qua là vì câu nói khẽ dịu dàng này của anh, ấm áp kiên định đến mức làm cô nặng trĩu.

Đến khi, buổi triển lãm ảnh kết thúc, cô ngồi trong xe xem muôn hình muôn vẻ kiểu người rời khỏi phòng trưng bày, cô thấy được rất nhiều người quen, Alva, Anna, Đường Du... Cuối cùng cũng thấy được Đường Dự.

Nhưng mà, người đàn ông này, sau khi chào tạm biệt rất nhiều người, nhưng không hề rời đi.

Anh đứng trong ánh chiều tà sắp buông xuống thành màn đêm, nhìn theo hướng, là hướng của cô cho đến bây giờ.

Cô nghĩ, chờ một lát, chờ một lát nữa thôi, anh sẽ rời đi, sẽ kết thúc sự chờ đợi của anh.

Nhưng lại chờ cho đến bây giờ...

Rõ ràng cô đã từ chối, rõ ràng anh biết cô từ chối, rõ ràng sau khi buổi triển lãm ảnh kết thúc anh sẽ không nên đứng đó...

"Tiểu thư, cuối cùng cô có muốn đi gặp vị tiên sinh đó hay không, muốn hay không vậy?!" Nữ tài xế tăng thêm âm lượng làm chấn động màng nhĩ của cô, cũng khiến trống ngực cô đập thình thình chốc lát.

"Gặp mặt... Nên nói gì đây..." Cô... không biết.

"Hết lời để nói rồi à? Vậy có thể đi rồi hả! Tiểu thư, tiền lúc nãy cô đưa tôi vẫn còn một ít đó." Cũng không quan tâm khách có đồng ý hay không, nữ tài xế khởi động xe một lần nữa.

Sau khi xe khởi động kèm với thân xe thoáng rung chuyển, Tĩnh An nhắm mắt lại tựa vào lưng ghế: "Không cần quay đầu, đi đường vòng trở về đi."

"Quay lại chỗ cô gọi xe khi nãy hả? Vòng đường xa không có vấn đề gì, chỉ cần cô đừng đau lòng tiền của mình thôi."

"Ừm."

Taxi chạy dọc theo đường thẳng hòa vào màn đêm, sau khi mở mắt ra Tĩnh An gửi cho Đường Dự một tin nhắn.

Nội dung tin nhắn, chỉ có: 【 Trở về đi 】



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.05.2018, 16:43
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 884
Được thanks: 7893 lần
Điểm: 34.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Cởi bỏ suy nghĩ

Editor: Gà

Ngày đó, sau khi trở về từ buổi triển lãm ảnh của Đường Dự, Tĩnh An một đêm không ngủ, đương nhiên cũng một đêm không mộng mị.

Nhưng sau đó vào một đêm nọ, cô nằm mơ, cảnh trong mơ trộn lẫn với hiện thực, không phân biệt được là thật hay giả.

Đầu tiên thấy được Đan Ninh ngồi dưới đất, hai tay áp vào ôm đầu gối, bên chân là một chiếc di động đang phát sáng. Cảnh trong mơ này cô không xa lạ, chỉ cần đổi bối cảnh trống rỗng mông lung trước mắt thành phòng cũ của cô, chỉ cần biến nơi ‘mình’ đang ngồi kia thành giường cô đã từng ngủ.

Mắt Đan Ninh nhìn về phía trước, cô mơ hồ thấy một bóng lưng bị sương mù bốn phía quấn quanh cắn nuốt thành từng mảnh nhỏ. Chỉ nhìn thoáng qua, như có ý thức tầm mắt cô bất giác dời về nơi phía sau Đan Ninh cách đó không xa, nơi đó cũng có sương mù mông lung, mà không ngờ bóng dáng đang nghe điện thoại di động đó cũng rất rõ ràng.

Tuy nhiên, cô chưa kịp nhìn thấy ánh mắt người đó dành cho Đan Ninh, thì phút chốc cảnh trong mơ bỗng sụp xuống.

Nhưng mà, trong nháy mắt cảnh trong mơ sụp xuống thì bỗng lại rực rỡ hẳn lên.

Lần này, cô thấy Tĩnh An, Tĩnh An không ngừng nghỉ bước nhanh trên một con đường, phía trước quả thật là một cánh cửa, ánh sáng trắng bạc chiếu rọi từ cánh cửa rộng mở ấy, sau đó khuếch tán chói lòa, vô cùng rực rỡ.

Lại một lần, cô dời mắt từ người đi bên cạnh về phía sau, không có chút sương mù nào uốn lượn trong không gian, vừa nhìn là thấy rõ.

Nhưng... Không có người đó.

Bỗng vụt qua mắt, trên tay bỗng nhiên bị kéo nhẹ, giật mình kinh ngạc nhìn qua.

Từ lúc bắt đầu trong mơ cô là một khán giả, chẳng biết lúc nào bên cạnh xuất hiện bóng dáng mà cô vẫn đang tìm kiếm, người đó nhìn cô, khóe môi cười nhẹ, ánh mắt ấm áp như ngọc, dường như cô nghe được anh nói: "Anh với em đi cùng nhau nhé."

Khi tỉnh lại, trời vẫn còn rất tối.

Mộng do tâm sinh, mà tâm thì sao...

Trong đêm tối, cô gái đã không còn buồn ngủ, mở to mắt, nhớ đến ngày thứ hai ở trên hải đảo Đường Dự đề nghị nên cho bản thân thời gian nghỉ phép, suy nghĩ của cô đã từng lay động.

Khi đó cô tự hỏi mình, cả đời dồn hết vào sự nghiệp, sẽ có tiếc nuối hay không...

****************

Vào ngày cuối cùng của năm, sắp bắt đầu nghênh đón một năm mới, Tĩnh An và Trần Sâm bước trên con đường đi đến Paris, nước Pháp.

Sau khi kéo hành lý ra khỏi nơi mình đã sống, Tĩnh An đối mặt với ánh mắt của Đường Dự.

Bánh xe của rương hành lý cọ xát với mặt đất dừng một chút, rồi lại nặng nề vang lên.

Sau buổi triển lãm tối hôm đó đã một tuần không gặp, lúc này nhìn thấy Đường Dự, Tĩnh An lại ít nhiều mang theo chút hoảng hốt.

"Sao Trần Sâm không đến?" Trái lại giọng nói của anh vẫn bình thường không có gì khác biệt.

Tĩnh An vốn không biết mở lời thế nào, nghe anh hỏi câu này, tiếp lời nói: "Đã gọi điện thoại từ sớm, nói đang tìm vài thứ, đến lúc đó gặp ở sân bay."

Nghe giải thích, Đường Dự chỉ nhíu mi, tiến lên tự nhiên lấy hành lý trong tay cô gái, sau đó đi vài bước bỏ hành lý vào cốp sau xe: "Lên xe đi, anh đưa em đến sân bay."

Cả hành lý đều đã tự mình lấy rồi, sao còn cho phép cô từ chối.

"Hôm nay không phải ngày nghỉ, anh... không bận sao?" Mấy hôm trước có tin tức người đàn ông này tiếp nhận Tinh Quang, dù là báo kinh tế hay giải trí đều đưa tin đến mấy trang, nhưng người trước cường điệu viết có lẽ sau khi Đường Dự tiếp quản thì Tinh Quang sẽ phát triển, rồi sau đó người còn lại múa bút cảm thán giới thời trang mất đi một nhiếp ảnh gia mũi nhọn rồi.

Tĩnh An vẫn do dự nói, trong lời nói cố ý tăng thêm sự hài hước: "Mới nhậm chức vài ngày đã trốn việc, không sợ bị nhân viên phàn nàn à?"

Đường Dự nghe vậy khẽ cười, vừa giúp cô gái mở cửa xe ghế phó lái ra, vừa trả lời: "Hy vọng bọn họ thấy anh mấy ngày nay đều vất vả thức đêm ở công ty, sẽ bỏ qua việc hôm nay anh xin nghỉ phép."

Đối phương mỉm cười, làm Tĩnh An chuyển ánh mắt về phía hai mắt của anh, thật sự thấy hốc mắt người này lộ ra màu xanh đen nhàn nhạt.

Không nhịn được nhăn mày, thốt ra lời khuyên nên nghỉ ngơi.

"Ừm." Đường Dự nhận lời quan tâm đó, khóe mắt đuôi mày đều pha chút ý cười vụn vặt.

Đi thẳng đến sân bay, tuy bên trong xe truyền ra tiếng nhạc nhẹ xoa dịu thần kinh, nhưng suy nghĩ của Tĩnh An lại hơi căng thẳng vì hôm nay anh xuất hiện, cùng với... buổi tối dằng dặc chờ đợi hôm đó.

Mà việc này khi bọn họ đến bãi đỗ xe sân bay thì đã có đáp án.

"Hôm đó, em đã đến, Tĩnh An."

Dừng xe lại, người nói chuyện, im lặng một lát.

【 Em đã đến, Tĩnh An 】

Tối hôm đó trong xe, cô nhận được, tin nhắn trả lời của anh.

Hôm đó, cô không đáp lại tin nhắn này.

Như vậy, lúc này thì sao?

Giây lát im lặng, tay đặt bên trái sườn ghế của Tĩnh An bị người bên cạnh nắm lấy, ngay sau đó đeo vật gì đó vào cổ tay cô.

Sau khi cánh tay trái với đầu ngón tay nhỏ cứng đờ, cô gái kinh ngạc quay đầu, nhìn xuống.

Tay trái được anh nhẹ nhàng thả về chỗ cũ, trên cổ tay có thêm một chiếc vòng ngọc trai trắng noãn như tuyết, hạt châu tròn trịa lớn nhỏ đồng đều, sáng bóng vui mắt.

"Nghe người khác nói, Bồ Đề bảo vệ bình an, nên muốn tặng cho em một chuỗi."

Lắc tay Bồ Đề này, tặng em để có thể nhớ đến anh.

Đường Dự như tùy ý chậm rãi nói.

Mi mắt khẽ lay động, Tĩnh An dời tay trái lên đùi, tay phải phủ lên lắc tay trên tay trái.

"Sao thế, sao lại muốn tặng nó cho em?" Thu hết hành động của cô gái vào đáy mắt, con ngươi Đường Dự lóe lên vẻ thất vọng, nhưng vẫn mỉm cười nói: "Không có gì đáng giá cả, không cần phải..."

"Vậy à... Hôm đó em đã rời đi." Nghịch ngợm hạt châu trên cổ tay, Tĩnh An không nhìn về phía anh, chỉ tự cắt đứt lời nói của anh.

Lúc này đổi thành tiếng nói Đường Dự tiêu tán, chỉ còn sóng mắt lóe lên. Tĩnh An giương mắt, sau khi dừng một chút lại chuyển mắt vào anh, nghiêm túc nói: "Đường Dự, có thể cho em một chút thời gian không?"

Đường Dự vẫn không nói gì, thu hồi vẻ mặt tươi cười chỉ đạm mạc nhìn lại. Mà giờ khắc này, chỉ có anh tự biết trong lòng đột nhiên dâng lên vui mừng và thấp thỏm, một chút xúc động sớm đã ẩn núp trong thân thể thúc giục anh ôm lấy cô gái, giơ tay lên, ngón tay xoa đôi mắt đang nhìn chăm chú vào anh: "Anh muốn hôn em."

Người đàn ông nhẹ nhàng khẽ nói, bên trong đồng tử sáng ngời, như từng cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ, sóng nước mênh mông.

Cử chỉ vô cùng thân thiết, câu nói thẳng thắn, lông mi Tĩnh An khẽ run lên, đôi mắt cũng lăn tăn tỏa hào quang, cô không né tránh, nhắm hai mắt lại.

Cô gái nhắm mắt lại, viền tai lộ ra màu hồng nhạt, mắt người đàn ông trở nên đen sẫm, buông tay phải, thuận thế chống một bên, cũng vào lúc này anh đến gần hôn cô, nhìn như mềm nhẹ nhưng rất thâm tình dừng trên mí mắt đang nhắm của cô gái.

Sau tiếp xúc ngắn ngủi mà vĩnh hằng, nụ hôn của anh từ khóe mắt cô chậm chạp thối lui, nhưng khoảng cách giữa bọn họ vẫn rất gần.

Chàng trai và cô gái, trán kề trán, chóp mũi chạm vào chóp mũi.

Giờ khắc này bọn họ, như có thể nghe được hô hấp ấm áp mỏng manh của nhau.

"Khải hoàn trở về nhé, Tĩnh An." Anh như nỉ non nói bên bờ môi cô.

******************

Lúc Trần Sâm đến, đã muộn hơn Tĩnh An nghĩ không ít.

"Hôm qua đã chuẩn bị giấy tờ để ra ngoài sẵn hết rồi, nhưng sáng nay tìm hoài vẫn không thấy." Trần Sâm vội vàng, đến lúc này nói chuyện vẫn còn thở gấp: "Sau đó anh cố tìm lại, hóa ra nó được kép trong bóp tiền để ở trên xe, em nói xem có tà môn không?"

Tĩnh An không trả lời câu hỏi của Trần Sâm, nhưng nhẹ nhàng cười một cái, buông mắt xuống chạm vào lắc tay Bồ Đề trên cổ tay.

Cô nghĩ, cảm xúc này như một mớ hỗn loạn rối rắm, lúc cố gắng để ý thì nó càng loạn thành một đoàn, nhưng cảm xúc tự cho là khó giải này lúc bạn không thèm nghĩ đến nữa, thì nó sẽ bùng nổ trào ra, như cảnh trong mơ hư thực đêm đó.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.05.2018, 23:47
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
Thượng Thần Sư Tử Hà Đông Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.02.2017, 22:39
Bài viết: 884
Được thanks: 7893 lần
Điểm: 34.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông - Điểm: 91
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 57: Khách qua đường (ngoại truyện về Đường Dự)

Editor: Gà

"Đường Dự cậu không sao chứ?" Người đứng đối diện anh, một tay đút vào túi quần một tay vỗ vai anh, ra vẻ thoải mái, thốt ra câu hỏi lo lắng.

"Lý Tường, anh hỏi câu này lần thứ ba rồi." Anh đẩy tay Alva ra, xoay người đến lối vào hàng hiên.

Đưa lưng về phía Alva, người phía sau luôn gào to đuổi đến bên cạnh anh: "Nếu cậu lên tiếng sớm một chút, tôi sẽ không cần phải như con vẹt lặp lại cùng một câu nói rồi!"

"Thật vất vả trở về một chuyến, cậu thì hay rồi, trước đó một chữ không đề cập đến thì thôi, vừa về đã chạy đến tầng thượng Tinh Quang, nên ai cũng nghĩ cậu..."

Câu nói kế tiếp, tuy người nói chuyện đã thu nhỏ giọng, nhưng anh cũng hiểu rõ người này chưa hết lo lắng.

"Đến đây, chỉ để ngắm cảnh mà thôi."

Thật sự, chỉ để ngắm cảnh thôi. Mặc kệ có phải Alva cho rằng anh đang lừa mình dối người không, trong lòng anh nghĩ vậy, nên cứ nói ra như thế.

Mà đương nhiên, lời của anh không làm Alva tin tưởng: "... Ngắm cảnh? Sau đó?"

"Sau đó? Còn có sau đó sao?" Anh nhíu mày, lắc đầu: "Cô ấy đã mất rồi."

"Nói sai rồi nói sai rồi, tại sao lại nói đến người đó, cái gì mà sau đó chứ..." Giọng điệu Alva mang theo tự trách, không yên nói xong một câu, chuyển đề tài đến chuyện khác: "Đường Dự một năm cậu chỉ trở về một hai lần, lần này anh cần phải mời cậu đi ăn một bữa, đi thôi."

"Mời khách để lần sau đi, tôi đã mua xong vé máy bay buổi chiều rồi, hiện giờ phải đến sân bay thôi." Anh giơ tay lên, nhìn đồng hồ.

"Không phải chứ! Rạng sáng cậu gấp gáp trở về cũng chỉ đến hoa viên này đứng cả buổi?!" Alva kinh ngạc, anh không giải thích.

Ngày đó là trong năm nay, lần đầu tiên anh trở lại thành phố S.

Mà trước buổi tối ngày hôm đó, anh từ trong điện thoại Đường Du mới biết được tin tức một cô gái đột ngột bỏ mình.

Sau khi từ chối bữa ăn của Alva, đến khi anh lên máy bay, đến khi máy bay cất cánh, anh cũng chưa nhớ đến cô gái đã qua đời kia.

Nhưng mà, lúc đeo chụp mắt, để bản thân chợp mắt nghỉ ngơi một lát, những đoạn gặp gỡ cô trước đây bỗng ùa vào trong bóng đêm.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô là lúc nào? Anh nghĩ.

Mà chỉ sau một thoáng hoảng hốt đã nhớ lại đó là ngày nào.

Ngày đó, anh mới từ mộ của mẹ trở về, vài năm trước, còn chưa biết thu liễm cảm xúc nên tâm trạng anh chưa thể bình tĩnh được.

Mẹ của anh, đối với anh mà nói, chẳng qua chỉ là một người phụ nữ không tính là xa lạ lắm.

Nếu không có ảnh chụp trên bia, thậm chí anh đã quên mất diện mạo của bà.

Mà ký ức bà để lại cho anh, chỉ có thêm một quyển nhật ký đã ố vàng, cùng với tình yêu trong nhật ký của bà.

Về mẹ của anh, về tình yêu của bà, nói đến cùng thật ra cũng chỉ là một chuyện xưa dẫn đến cái chết bi ai.

Mẹ của anh, ban đầu chẳng qua chỉ là một cô gái nhỏ phục vụ quán bar, xa xứ, dung mạo xinh đẹp, nhưng vì tính khí ngang ngược nóng nảy nên nhiều lần rước lấy sự không vui của khách hàng.

Mà Đường Kiền Thịnh, ba của anh, một lần trong lúc vô tình bước vào quán bar này, cơ duyên xảo hợp giải cứu được cô gái trẻ tuổi lúc ấy bị khách quấy rầy, cũng chính là mẹ của anh.

Tựa như cây cầu đã được thiết kế tốt, đương nhiên sẽ một đoạn gọi là tình yêu giữa hoàng tử và Cô bé lọ lem.

Đáng tiếc, cuối cùng Cô bé lọ lem không thể trở thành công chúa, mà hoàng tử cũng đã có công chúa của anh ta.

Có người nói, đầu tiên tình yêu sẽ làm thời gian bị lãng quên, rồi sau đó cũng chính thời gian vùi tình yêu vào quên lãng.

Mẹ anh, ba anh, trong tình yêu ngọt ngào ấy, đã bỏ quên thời gian, mặc dù tan tan hợp hợp cũng vui vẻ chịu đựng sống cùng nhau.

Không bao lâu sau, trong thế giới của cô gái ấy, chàng trai kia nói có sự nghiệp của bản thân ở thành phố lân cận nên số lần ‘về nhà’ càng ngày càng ít, cho đến hai tháng sau, cô gái lại thấy chàng trai trở về, cũng là lúc anh ta thẳng thắn với cô.

Hỏi nguyên nhân, chàng trai chỉ nói một câu ‘Đã không còn yêu’.

Không phải thời gian vùi tình yêu vào quên lãng, mà là lòng người quá dễ đổi thay...

Cô gái kiểm tra ra đã có thai hơn hai tháng, quần áo rộng rãi vẫn làm bụng hơi nhô lên.

Cô gái quá ngang ngược và cũng quá cố chấp trong tình yêu, cô dùng đứa con cầu xin chàng trai kia ở lại, cũng muốn dùng đứa bé cứu vãn tình yêu của cô.

Nhưng mà, sự cầu xin này chỉ có thể đổi lấy số lần ngẫu nhiên về nhà của chàng trai kia, thậm chí đêm đó lúc sinh đứa bé ra, chàng trai cũng không ở bên cạnh cô gái ấy.

Cô gái biết, chàng trai đã có vợ, mà cô gái đó xuất hiện còn sớm hơn nhiều so với mình.

Sau đó có một ngày, cô gái theo sau chàng trai, đi Lâm thị, thấy được gia đình của anh ta, cũng thấy được nữ chủ nhân chân chính ở ngoài cửa lớn tráng lệ ôm đứa bé chờ đợi chàng trai trở về.

Cô gái điên lên tranh cãi ầm ĩ, bị chàng trai mạnh mẽ kéo ra.

Sau đó chàng trai nói rõ với cô, anh vừa kết hôn, con gái của anh chỉ sinh sớm hơn con của cô hai ngày thôi.

Ý nghĩa bên trong là gì, không cần nói cũng biết.

Chàng trai trọng tình, nhưng chỉ trọng mối tình ‘hiện tại’. Mà tình cảm của cô gái, dĩ nhiên sớm đã bị chàng trai phản bội xem nó như ‘đã từng có’.

Khi đó, cô gái yêu chàng trai bao nhiêu, thì bây giờ hận chàng trai bấy nhiêu, càng hận chàng trai tính dùng tiền tài để xua đuổi tình yêu của cô, dùng tiền tài ‘đổi lấy’ đứa con của cô.

Sau đó, cô gái phẫn nộ từ chối tiền tài đổi chác của chàng trai, mang theo đứa bé rời khỏi nơi đó.

Trong mấy năm lang bạc kỳ hồ, vì né tránh cơ sở ngầm chàng trai phái đến dò xét, không biết cô gái đã phải thay đổi bao nhiêu chỗ ẩn núp. Sau đó lại một hai năm đi qua, có lẽ chàng trai đã quên chuyện của cô gái và đứa bé, cô gái không né tránh nữa, an ổn sinh sống.

Nhưng chỗ ở này, lại là thành phố chàng trai đang sống, vô tình hay cố ý đây?

Chuyện xưa này là lúc anh sửa sang lại di vật của mẹ, phát hiện trong nhật ký, chuyện xưa quấn quýt si mê bi thương oán hận này chỉ là một đoạn tình thù của cô gái.

Xem quyển nhật ký đó, nhớ lúc bé mẹ luôn có ánh mắt phức tạp lạnh nhạt với anh, cuối cùng cũng rõ nguyên do.

Đường Du đã nói với anh, anh có một đôi mắt, rất giống Đường Kiền Thịnh.

Quyển nhật ký này chưa viết xong toàn bộ, cuối cùng kết thúc ở việc cô gái không ngừng chất vấn chàng trai sao lại không truy tìm bọn họ nữa, có phải thể hiện rằng anh ta đã quên mất rồi không, cùng với chữ viết ngoáy của cô, lặp lại ba từ ‘Đường Kiền Thịnh’, một bút xẹt qua, khắc vào cốt tủy.

Tình cảm mấy năm vẫn không thể quên được, mối tình tận xương, dĩ nhiên không chỉ đơn giản là một cuộc yêu hận đan xen.

Nếu không phải có mối tình như thế, thì sau này cũng sẽ không xuất hiện sự kiện đó.

Sự kiện lần đó xảy ra quá nhanh, rất đột ngột, khi còn bé anh chưa phản ứng kịp, trước mắt mẹ bị xe xông thẳng đến đánh bay cả người.

Mà chiếc xe kia, người sẽ bị tông, vốn nên là Đường Kiền Thịnh từ khách sạn đi ra.

Thật trùng hợp cô gái đang dắt anh đi ngang qua bên ngoài khách sạn, không may cô gái nhận ra chàng trai, buông tay anh ra, chạy đến giúp chàng trai ngăn một tai họa trên thương trường.

Con người ấy mà, luôn mạc danh kỳ diệu [1] như vậy.

[1] mạc danh kỳ diệu: không thể nói rõ được, không thể giải thích được.

Nhiều hành động bất ngờ như thế, sau đó nhớ đến, có lẽ cả đương sự làm ra hành động kia cũng không thể hiểu rõ.

Đáng tiếc, cô gái không có cơ hội nhớ lại chuyện sau này.

Cô đã chết, cô không biết chàng trai đã nhận ra cô, đồng thời, cũng nhớ lại tình cảm của anh ta với cô, lại càng không biết vì cô mà hôn nhân của chàng trai xuất hiện vết nứt.

Mà anh bị chàng trai mang về nhà họ Đường, trở thành nỗi áy náy của chàng trai.

Ngày đó, anh vô tình ngủ thiếp đi trong nội dung của cuốn nhật ký, thật lâu sau đó, lại thức dậy ở đoạn cái chết đã đặt một dấu chấm tròn cho mối tình kia.

Lúc tỉnh lại, mặt trời cũng đã lặn, thời gian so với anh dự đoán trễ hơn rất nhiều.

Anh ngồi dậy, trong tinh thần hơi hoảng hốt, rõ ràng truyền đến tiếng gót giầy va chạm với mặt đất thỉnh thoảng phát ra tiếng vang, quay đầu, xuyên qua lá cây trùng điệp nhìn thấy cách đó không xa, có một bóng dáng bị ánh chiều tà kéo dài.

Chắc sau khi anh ngủ, người đó đã đến khu vườn trên sân thượng.

Nếu khi đó anh đột nhiên đứng dậy đi ra, muốn đối phương giật mình không nhỏ.

Nhưng anh cũng chỉ nhàm chán đẩy cành lá che trước mắt ra, giương mắt nhìn về phía chủ nhân của bóng dáng đó.

Thế là, một cô gái đi giày cao gót, mặc một bộ đồ thể thao xuất hiện trong tầm nhìn của anh như vậy.

Thị lực của anh không tệ, cho dù vào sắc trời hoàng hôn, anh vẫn thấy rõ mặt bên của cô gái, không phải là thấy quá rõ, nhưng nếu gặp lại, anh tin có thể liếc mắt một cái lập tức nhận ra khuôn mặt này.

Mà khi anh thấy rõ bóng dáng mặc đồ thể thao bó sát người kia, thì cô gái đang cúi nửa người, hai tay chống trên hai đầu gối thở hơi ra, nghỉ ngơi một chút.

Một lát sau, người đó đứng thẳng, lắc đầu, tóc đen cột đuôi ngựa lắc lư.

Anh thấy cô nhắm mắt, lại đi tới đi lui trên một đường thẳng tắp.

Gót giầy và tiếng va chạm mặt đất, lập tức vang lên rất nhỏ.

Là cách đi catwalk sao...

Giờ khắc này, anh không biết nên dùng từ gì để hình dung cô, chỉ cảm thấy này cách đi qua đi lại như vậy của cô gái, vô cùng giống một bức tranh sơn dầu đầy màu sắc tươi đẹp, động tác bày ra trước mắt anh, nhịp nhàng ăn khớp tràn đầy rực rỡ và tao nhã, làm người ta xem nhẹ bộ quần áo trên người cô.

Cũng làm anh muốn bắt giữ hình ảnh này, hình ảnh đầy tinh tế diễm lệ ấy.

Đến khi sắc trời dần đen lại, cuối cùng cô gái cũng dừng bước đi không ngừng lặp lại của mình.

Lúc anh cho rằng cô sẽ rời khỏi, cô lại bỏ giày cao gót trên chân ra, không để ý hình tượng ngồi xuống đất, bắt đầu xoa bóp chân của mình.

Ngay sau đó, trên sân thượng trống rỗng yên tĩnh, cô dùng giọng điệu nhẹ nhàng có lực lần lượt cổ vũ bản thân nên tiếp tục cố gắng, lời nói đó theo gió lẻn vào tai anh.

Mỉm cười, dường như đối với cô mà nói, đi rất vất vả, nhưng cũng vô cùng vui vẻ.

Nói thật, giọng nói cô không thuộc loại thanh thúy động lòng người mà hơi khàn khàn trầm thấp, không bì kịp với dáng đi catwalk mang đến cho người ta mỹ cảm rung động của cô.

Sau khi nghe được cô cổ vũ chính mình xong, cô vừa cười oán giận người nào mua đôi giày cao gót cao thế này, anh cũng không tự giác cong khóe môi lên, nhìn về phía cô gái đang dè dặt cẩn trọng cởi giày cao gót bỏ vào một cái túi, cũng từ bên trong lấy ra một đôi giày thể thao hơi cũ kỹ, vội vàng thay.

Cho đến khi anh thấy bóng dáng cô gái biến mất ở hàng hiên, mới đứng lên thong thả bước ra, mà cảm xúc lạnh lẽo đã dần bình tĩnh lại.

Anh nghĩ, nếu ngày đó anh mệt mỏi không đến sân thượng hoa viên của Tinh Quang, nếu ngày đó anh không nằm yên lặng trên bãi đất trống phía sau đám cây cối um tùm, nếu ngày đó anh không ngủ mà đã rời đi...

Cô gái đó, anh sẽ không gặp, hoặc chỉ gặp thoáng qua cô mà thôi.

Tinh Quang là một công ty chuyên về người mẫu, cô gái đó ở sân thượng Tinh Quang tập đi catwalk, không thể nghi ngờ chính là người mẫu Tinh Quang.

Anh không cố ý đi tìm hiểu, nhưng sau khi trở về nhà chính Đường thị, đã bất ngờ gặp cô gái đó vào buổi tối.

Thật ra nói gặp cô ấy, chẳng qua là khi đi qua đại sảnh nhìn thấy ảnh của cô ấy trên màn hình máy tính.

Nhíu mày suy nghĩ, anh vẫn đi đến bàn trà bên cạnh đại sảnh, lẳng lặng xem hình ảnh video clip trên máy tính bị ấn tạm dừng.

Từ hình ảnh dừng lại này, anh không khó nhìn ra cô ấy đang tham gia cuộc thi nào đó.

Tầm mắt lướt qua, lập tức lại bị tư liệu giấy phân tán bên cạnh máy tính hấp dẫn.

Ước chừng gần vài chục trang, tầng tầng lớp lớp, không biết vì sao anh liếc mắt một cái đã nhận ra ảnh chụp hai phần ba gương mặt của cô gái đó bị một trang giấy che khuất. Bỗng nhiên lấy trang tư liệu có ảnh chụp này nhìn kỹ.

Ảnh chụp trên tư liệu, sau khi cô gái trang điểm thì càng thêm xinh đẹp, ngũ quan rõ ràng hiện ra ở trước mắt anh.

Riêng đôi mắt kia của cô gái, trong ánh sáng sắc bén pha lẫn chút ngây ngô.

Khiến người khó quên.

"Em đang xem tư liệu của Đan Ninh à?" Đường Du bưng nước chanh trở về nhìn thoáng qua ảnh chụp trong tay anh, nghi hoặc hỏi anh: "Thế nào, cảm thấy hứng thú sao?"

Đan Ninh, mới vừa xem tư liệu anh lập tức đã ghi nhớ.

Về phần câu hỏi của Đường Du, anh lắc đầu, bản thân nghĩ rằng chẳng qua chỉ đơn phương gặp mặt một lần mà thôi, nói gì mà có hứng thú hay không.

Đặt lại hồ sơ của cô gái trong tay lên bàn trà, anh vô thức hỏi: "Đây là cuộc thi gì?"

Ánh mắt dời đến, là hình ảnh trên màn hình máy tính.

"Em nói cái này?" Đường Du ngồi trên ghế sofa, ngón tay chỉ vào máy tính: "Cuộc thi người mẫu lần thứ nhất của Tinh Quang đấy."

Sau khi gật đầu, anh đang muốn xoay người rời đi, lời nói Đường Du lại truyền đến: "Trước đó chị đã cắt nối biên tập riêng vài người mẫu trong cuộc thi ra, cần gửi cho em một bản không?"

Anh biết Đường Du đối với cuộc thi người mẫu, và chú ý sửa sang lại tư liệu người mẫu, là vì chuẩn bị trước để tham gia vào công việc của Tinh Quang sau này.

"Có lẽ chị nghĩ sai rồi, thật ra em hoàn toàn sẽ không xem cuộc thi này đâu? Huống chi cuộc thi như vậy, em cũng không kiên nhẫn xem hết?" Anh nghe ra trong lời của Đường Du mang theo suy đoán và kỳ lạ, còn có chút thăm dò.

Anh cũng không để ý, chỉ tạm dừng video clip: "Có cô ấy không?"

Đường Du nói không sai, trên thực tế anh cũng không muốn xem cuộc thi dài dòng này.

"Còn nói không có hứng thú." Đường Du nhíu mày, tỏ vẻ ‘quả nhiên là như thế’: "Cô ấy là quán quân đấy."

Là quán quân sao? Anh nhớ lúc trên sân thượng hoa viên Tinh Quang nhìn thấy cô, cũng cảm thấy vốn nên như thế.

"Ừm, cứ gửi cho em video clip của cô ấy thôi là được."

"Sao lại chú ý đến cô ấy? Ánh mắt em thật không tệ, Đan Ninh là đối tượng quan trọng mà Tinh Quang quyết định lăng xê. Nếu không phải sau cuộc thi vì bà nội cô ấy bị bệnh nên phải trì hoãn gần một năm, có lẽ lúc này cũng là người mẫu Tinh Quang rồi." Hiển nhiên Đường Du cho rằng vì anh có hứng thú với Đan Ninh.

"Cô ấy đáng giá như vậy." Anh nói Tinh Quang đã có quyết định đúng đắn.

Đường Du nhún vai: "Đường Dự, hôm nay là ngày em nói nhiều với chị nhất đấy." Giọng nói không hiện ra kinh ngạc nhưng cũng không quá hờ hững. Phù hợp với bầu không khí khi anh và Đường Du ở cùng nhau.

"Vậy sao?"

Khi đó bọn họ, đều cho rằng đối phương vì mẹ của mình mà không muốn gặp nhau, thái độ khi nói chuyện với nhau cũng rất bình thường không quá quen thuộc.

Được Đường Du cắt nối video clip, ghi lại sự thay đổi to lớn của cô gái từ cuộc thi cho đến nay.

Lần đầu tiên chưa quen đi trên sàn T, lần đầu tiên chụp hình nên khá cứng ngắc.

Mặc dù hai biểu hiện lần đầu tiên này, nhưng lại tốt hơn nhiều tiền bối đã có kinh nghiệm lâu năm trong giới người mẫu.

Mà lần đi cuối cùng, lần chụp ảnh cuối cùng trong cuộc thi.

Trong đó biểu hiện của cô gái, chỉ có thể lấy từ kinh diễm để hình dung.

Nếu nói ở sân thượng Tinh Quang, ấn tượng của anh với cô ấy chỉ ở bên ngoài, nhưng sau khi xem xong video clip thì ấn tượng của anh với cô gái đã phong phú kiên định hơn không ít, càng tăng thêm một phần thưởng thức.

Thưởng thức, anh hữu ý vô tình chú ý đến những việc có liên quan đến cô, ví như cô làm phát ngôn cho nơi nào đấy, ví như cô tham dự buổi diễn thời trang nào, ví như cô lên bìa tạp chí nào, lại ví như nội bộ Tinh Quang tiến hành khảo sát thành tích của người mẫu...

Nhìn ngắm, thưởng thức của anh với cô cũng từng bước tăng lên.

Lần thứ hai nhìn thấy người thật, là ngày Đường Kiền Thịnh đã đăng ký cho anh chương trình học kinh doanh ở nước ngoài nhưng chưa có sự đồng ý của anh.

Vẫn vào lúc trời sắp tối, vẫn ở sân thượng tầng cao nhất của Tinh Quang, mà anh vẫn núp trong đám lá.

Nhưng lần này anh có ý định trước, mà quả nhiên, cô gái này lại một lần nữa xuất hiện, lại mang giày cao gót của cô đi qua đi lại luyện tập cách đi catwalk, thậm chí cả con đường đi qua đi lại đều không có gì thay đổi.

Anh nghĩ lúc chạng vạng tối đến hoa viên sân thượng này luyện tập đi catwalk, chắc chắn là thói quen của cô gái.

Thời gian không khác lần trước là bao, sau khi cô kết thúc buổi tập luyện, cũng ngồi xuống đất lẩm bẩm, lúc này trong lời nói không tự cổ vũ mình nữa, mà đang nhớ về người thân.

Đối tượng cô gái đang nhớ đến, chắc là bà nội bệnh qua đời của cô mà Đường Du đề cập đến, vì từ trong lời nói nghe được là bà lão đã mất vì bệnh.

Trong lời của cô gái không có ưu thương, cô bảo đảm với bà lão sẽ sống hạnh phúc vui vẻ, sẽ tìm được người cô thích, và cũng thích cô.

Lại đưa mắt nhìn theo cô gái, nỗi lòng của anh lại một lần nữa được bình yên.

Trong nửa năm gặp gỡ cô gái, mỗi khi tâm trạng anh nhấp nhô, sẽ đến tầng cao nhất của Tinh Quang, nhìn cô gái, nghe một chút chuyện cười của cô, không nhiều lắm, nhưng nói chung đã hình thành một thói quen.

Nói ra rất kỳ lạ, anh chưa từng nghĩ đến sẽ gặp mặt cô gái dù chỉ một lần, anh chỉ xem, chỉ nghe như vậy thôi.

Năm đó vào một ngày nọ, anh đang đi bộ trở về từ Tinh Quang, thấy tấm áp phích quảng cáo trang sức do cô gái ấy làm phát ngôn ở ngoài một cửa hàng nhỏ.

Trong quảng cáo diện mạo cô gái xinh đẹp, vẻ mặt tự nhiên phong phú.

Một khắc đó, thấy cô trên áp phích bỗng nhiên anh nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy cô, anh chợt nảy sinh suy nghĩ muốn lưu giữ lại hình ảnh cô gái bước đi trong ánh chiều tà.

Anh nghĩ, nếu từ góc nhìn của anh, nếu cô ở trong ống kính của anh...

Sau năm đó, anh theo sự sắp xếp của Đường Kiền Thịnh xuất ngoại, cũng chuyển trường sang nhiếp ảnh.

Trước khi tiếp xúc với nhiếp ảnh thời trang chuyên nghiệp anh học về thương mại, mà sau khi tiếp xúc với nhiếp ảnh thời trang, cả chính anh cũng không ngờ trong lĩnh vực mới toanh này, anh có thể lấy được thành công ngoài dự đoán trong thời gian cực ngắn như thế.

Khi đạt được giải quán quân nhiếp ảnh thời trang, trong sự kinh ngạc người thứ nhất anh nghĩ đến, đó là cô gái đó.

Ngẫm nghĩ, hiện giờ anh đã có đủ tự tin để lưu giữ khoảnh khắc rực rỡ của cô gái ấy.

Sau này lúc anh nhìn lại chính bản thân mình sau khi gặp Đan Ninh, cùng với thời gian này, phát hiện một khắc anh giơ cao chiếc cúp thì người anh ‘nhớ đến’ nhất trong cuộc đời là cô, mà khi đó anh cũng đã ‘lỡ mất’ cô.

Đơn giản anh biết được cô gái này, ở năm anh đoạt giải ấy đã rời khỏi sàn T.

Vì sao? Vì sao cô gái ấy lại kết thúc kiếp sống người mẫu của mình khi đang ở thời kỳ huy hoàng nhất?

Khi đó điều này làm cho anh có cảm giác nóng vội hoang đường, cho cô gái ấy, càng cho cả chính bản thân mình.

"Đường Dự, đây là người mẫu mà cậu muốn chụp đấy? Sao chuyển sang làm diễn viên rồi? Xem giải trí tin tức trong nước, hình như là vì ai đó." Alva chỉ vào màn hình máy tính nói như vậy: "Ôi, thấy ở đây nói kỹ thuật diễn của người này chẳng ra gì cả."

Ảnh trên màn hình, cô gái gượng cười đáp lại phóng viên vây xung quanh.

Thấy cô gái như vậy, anh cau mày lại.

Không biết cô ấy có biết không, phong thái trong mắt cô đang mất đi từng ngày.

Cô gái thu hút ánh mắt mọi người khi đứng trên sàn T, một cái nhăn mày một nụ cười đều cương quyết sắc bén, cô gái đó... Đã đi đâu rồi?

Vài ngày sau vào một đêm khuya, không nhớ rõ giờ giấc cụ thể, nhưng do chênh lệch múi giờ chắc hẳn ở chỗ cô gái đang là giữa trưa.

Suy xét một lát, anh vẫn ấn dãy số lấy được từ Đường Du.

Chờ đợi một lát, điện thoại được kết nối.

Anh không lập tức lên tiếng, trái lại đầu kia mở lời trước, không phải giọng nói trầm khàn mà anh nghĩ.

"A lô, xin chào, Đan Ninh đang bận, xin hỏi..."

"A lô, có ai đầu dây không?"

"... Xin chào, xin giúp tôi chuyển lời với Đan Ninh, tôi là Đường Dự." Nghe được giọng đàn ông, anh nhất thời không phản ứng kịp, ngón tay cầm di động siết thật chặt.

"Đường Dự? Là ai?"

Đường Dự... Là ai? Anh giật mình, bỗng nhiên nghĩ đến dù nói cho cô gái biết tên của anh thì thế nào, sao anh lại quên rằng, cô hoàn toàn chưa từng biết đến anh.

"Tôi là nhiếp ảnh gia, có lẽ xưng hô thế này thì người khác sẽ biết."

"Quỷ tài nhiếp ảnh gia đạt được giải quán quân trong cuộc thi nhiếp ảnh thời trang quốc tế."  Giọng nói của anh ta cũng xem như gợi cảm có thể khiến phụ nữ mê muội, nhưng lúc anh nghe được thì rất không thoải mái, nên lần đầu tiên trong điện thoại khi nghe được giọng nói đó anh bỗng bắt đầu bài xích.

"Ừm." Anh lên tiếng thừa nhận xưng hô truyền thông đặt cho anh này.

Giọng nói trong điện thoại dừng một chút, anh nghĩ có lẽ phải chờ một lát thì giọng nói anh mong muốn mới xuất hiện.

Nhưng lại truyền đến giọng nói đó, khiến kỳ vọng của anh tan vỡ.

"Có chuyện gì tôi có thể chuyển lời, bây giờ Đan Ninh đang bận." Vẫn là giọng nam làm anh nhíu mày.

"... Anh là đại diện hay trợ lý của cô ấy?"

"Không cần lo lắng, cô ấy bảo tôi nhận điện thoại, có chuyện gì tôi có thể nói với cô ấy." Đối phương cũng không nói bản thân là người đại diện hay trợ lý.

Đột nhiên, anh nghĩ đến suy đoán của truyền thông trong nước đối với việc cô gái liên tục chiến đấu trong giới diễn viên nghệ sĩ.

Có lẽ là vì một đoạn tình cảm, có thể là vì một người...

Vậy người này, sẽ là người đàn ông ở đầu dây điện thoại bên kia sao?

Anh buông tầm mắt, nhanh chóng lại nâng lên, chỉ nói với đầu điện thoại bên kia là muốn mời Đan Ninh làm người mẫu ảnh cho mình.

Mà thật ra anh còn muốn nói, chính miệng nói với cô ấy, hi vọng cô trở về sàn T thuộc về cô, lấy lại sự thanh lịch của cô.

Cúp điện thoại di động, anh nghĩ, có phải vào đúng thời điểm, nhưng anh đã gặp sai người rồi không?

Nhưng anh, lúc đó không biết.

Sau cú điện thoại đó, câu trả lời của cô, đến khi cô mất, anh vẫn không nhận được.

Nói không tiếc nuối, là quá giả dối.

Huống chi, có thể nói sự tiếc nuối này, về sau đã thúc đẩy anh gặp gỡ cô người mẫu mới Tĩnh An kia.

Lại bấm số riêng của Đan Ninh, là một ngày rất lâu sau đó.

Mà vài năm trước, anh chụp không ít ảnh cho rất nhiều người mẫu vang danh quốc tế, cũng nhờ ảnh chụp của anh khiến cho một số ít người mẫu không có tên tuổi trong thời gian ngắn tiếng tăm vang xa, tác phẩm ảnh của anh cũng nhiều lần được đăng trên các tạp chí Fashion. Sự nổi tiếng của anh lan truyền rộng trong giới thời trang, nhưng không đổi được suy lưu luyến của anh.

Có lẽ Alva nói đúng, anh có thói quen xa lánh người khác, nếu cứ thế sẽ không thích hợp đảm nhiệm công việc chụp ảnh và giao tiếp với người mẫu, mà anh đi con đường này chỉ vì ngoài ý muốn.

Ngày đó trước khi gọi điện thoại cho cô, Alva đã điện báo, câu đầu tiên đó là chính thức công khai tin tức kết hôn của Tiêu Mạc Phàm và Lý Na.

Anh nghe xong thì hoàn toàn không hiểu, nếu không phải sau đó Alva giải thích, anh sẽ không nghĩ đến Đan Ninh. Dù sao đã lâu lắm rồi anh cũng chưa chú ý đến tin tức của cô.

Có thể nói lúc này đây anh từ Alva nghe được đại khái về chuyện sau khi Đan Ninh tiến vào giới diễn viên và bên ngoài đưa tin về tình cảm của cô.

Anh thở dài, vì nhớ lại cảm thấy không đáng giá cho cô chút nào.

Ngay sau đó, anh lục dãy số trong danh bạ ra, không nghĩ nhiều đã gọi qua.

Điện thoại được bắt rất nhanh, nhưng đầu bên kia không có tiếng ai truyền đến.

Lúc đó, anh không cúp điện thoại, hoặc có lẽ anh đã ấn lại dãy số ấy.

Không lâu sau, trong điện thoại dần có tiếng động, nhưng âm thanh này không khó nghe ra là tiếng khóc, cũng không khó nhận ra người đó không phải đang nỉ non khóc qua điện thoại.

Là cô... đang khóc ư? Vì sao... khóc?

Tầng thượng Tinh Quang, tiếng nói tiếng cười vài năm trước mang đến cho anh sự bình tĩnh, khi nào thì bị bi thương bao phủ mất rồi?

Anh há hốc miệng thở dốc, nhưng cuối cùng không biết nên an ủi thế nào, nhưng mà nếu nói, bên kia có thể nghe được sao?

Đôi lúc, khi ‘tổn thương’, nhiều người hi vọng bên cạnh có một ai đó có thể lặng lẽ làm bạn.

Vì thế, lúc này anh đành làm một người bạn như vậy thôi.

Dần dần, không thể khắc chế tiếng khóc mà òa lên như một đứa trẻ.

Đợi thời gian yên lặng trôi qua, tiếng khóc chậm rãi nhỏ dần, rồi sau đó lại không còn tiếng động.

Anh nhìn thoáng qua thời gian trò chuyện và đồng hồ, mới giật mình thấy lúc anh gọi cú điện thoại này thì bên cô đã là đêm khuya.

Mà hiện giờ, không phải cô đang ngủ sao?

"Đan Ninh, nếu tình cảm đặt sai rồi, thì bỏ đi cũng được." Anh nghĩ, tiếng khóc của cô, sự tổn thương của cô đều do tình cảm.

Anh đã mở lời, mà trong điện thoại vẫn không hề có tiếng động.

Lại nói, cuộc điện thoại giữa anh và Đan Ninh dường như không có khi nào thuận lợi cả.

Sau lần thứ hai trò chuyện, liên tiếp vài ngày anh đều gọi vào dãy số của cô, nhưng bên kia lại luôn trong trạng thái tắt máy.

Mà trong mấy ngày đó, anh cố ý tìm hiểu về tin tức của Đan Ninh trên máy tính, cũng xem hai bộ phim đầu tiên và cuối cùng của cô ấy.

Không thể phủ nhận, kỹ thuật diễn của cô có tiến bộ, nhưng tiến bộ này vẫn không thể bù lại khuyết điểm của cô.

Một người không có tài năng diễn xuất, chẳng trách sẽ bị khán giả dần dần quên lãng.

Sau đó lại xem ảnh chụp của cô, trong hình ảnh phóng đại, ngũ quan của cô vẫn thế, đáy mắt đuôi mày đã sớm rút đi vẻ ngây ngô và nụ cười vô tư của thiếu nữ, đổi thành đường nét thành thục mềm mại.

Đôi mắt, khóe môi, cô trong tấm ảnh so với trong phim, nhiều hơn một phần tự tin xinh đẹp.

Mà lúc anh nghĩ rằng sau khi kết thúc lần chụp ảnh ở nước ngoài này sẽ tự mình đi tìm Đan Ninh một lần nữa thì...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Sư Tử Cưỡi Gà về bài viết trên: For3v3r, HNRTV, Hothao, Huogmi, MacSongThien, anvils2_99, linhkhin, manhmanh25, nhật_lâm, yanl12781, zinna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 77 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bouillard, bé mụi, Cunthoi2008, KunTrang, Lê Đan, mozit, Ngọc Hạnh, trangmy92, Vinhmanh và 304 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.