Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước

 
Có bài mới 06.05.2018, 05:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 240
Được thanks: 814 lần
Điểm: 41.87
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cứ tưởng không kịp bỏ lên cho các bạn. Chúc các bạn cuối tuần vui vẻ.

Chương 40: Đây là bắt đầu . . .

Edit: quynhle2207

Lạc Thủy lấy tay che mắt, làm ra một vẻ mặt muốn hôn để mời gọi.

Muốn hôn thì hôn đi, dù sao cũng không phải là cô hôn mà.

Qua một lúc lâu, cô lặng lẽ liếc nhìn một cái qua kẽ tay, tại sao vẫn còn tiếp tục vậy? Nhược Thủy Tam Thiên hơi ngước đầu, tay Nam Cửu Khanh vòng qua eo của cô.

Mười phút sau bọn họ bị hệ thống truyền tống ra ngoài.

Lạc Thủy thở ra một hơi dài, cuối cùng cũng kết thúc rồi.

Cô không biết, đây chỉ là mới bắt đầu.

Nam Cửu Khanh nói: “Ngày mai tới đại học Y.”

Lạc Thủy trầm mặc hai giây, trả lời nho nhã lịch sự: “Em mời anh ăn cơm.”

Nam Cửu Khanh nói: “Anh nhận biết phương hướng không tốt lắm, sợ bị lạc đường ở đại học Y.”

Ý thức trách nhiệm bảo vệ kẻ yếu của Lạc Thủy quá mạnh mẽ, trả lời ngay lập tức: “Em tới đón anh.”

Nam Cửu Khanh nói: “Phu nhân, anh dẫn em đi Ma Thiên Nhai ngắm trăng nha.”

Lạc Thủy ngẩng đầu nhìn trời, nguyệt hắc phong cao (Quỳnh: trăng mờ gió lớn), ở đâu ra trăng mà ngắm.

Nhưng từ sự tin tưởng đối với đại thần, vẫn rất vui vẻ đi theo sau.

Địa thế hiểm trở, đường tới đỉnh Ma Thiên Nhai quanh co khúc khuỷu, trước đó không lâu, cô chỉ theo anh đi qua đây một lần.

Truyền tống đến Ma Thiên Nhai rất nhanh, Lạc Thủy cứ từ từ lắc lư vừa đi vừa chờ anh, dù sao cô cũng không lên được, đường núi quanh co đi lên đỉnh núi phải nghiêng 70 độ, cái này chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể xem thường.

Nhưng mà sùng bái thì vẫn có thể mà, cô đi bộ đến con đường dưới chân núi.

Nhưng mà, đường lên núi đâu rồi?

Lạc Thủy nghẹn họng nhìn trân trối những thềm đá quanh co vô tận trước mắt, có chuyện gì xảy ra ở đây vậy? Hệ thống cập nhật hả?

【 nói chuyện riêng 】 Nhược Thủy Tam Thiên: Ma Thiên Nhai có thềm đá  o(╯□╰)o.

【 nói chuyện riêng 】 Nam Cửu Khanh : Ừ.

Được rồi, đây chính là đại thần, có biến cũng không loạn, so với người bình thường thì bình tĩnh hơn rất nhiều, cũng không biết đã ăn bao nhiêu bánh ga-tô. Lạc Thủy vui vẻ nhảy đi lên, lúc nhảy đến bước thứ ba thì Nam Cửu Khanh xuất hiện, đồng thời cũng nhận được yêu cầu dắt tay.

Theo bản năng, Lạc Thủy lại nhấn đồng ý. Phía sau có thềm đá, đi lên sườn núi trở nên rất dễ dàng, những bậc thang hẹp đủ để hai người có thể sóng vai nhau đi cùng lúc, đạp lên những bậc thang dưới chân, từng bước, từng bước lên tới tận trời.

Nam Cửu Khanh nói tổng cộng có ba ngàn bậc thang, Lạc Thủy nhìn anh tỏ vẻ hết sức kỳ quái, chẳng lẽ mới vừa rồi anh vẫn luôn đếm bậc thang sao?

Lạc Thủy hỏi anh: “Không phải vừa rồi anh vừa đi vừa đến chứ?”

Nam Cửu Khanh lắc đầu: “Không phải.”

Lạc Thủy không tiếp tục hỏi nữa, (quynhle#2207#ddlqd) đi đỉnh núi, ngắm hoa ngắm trăng, thuận tiện thưởng thức quạ đen, chuyện này cứ như vậy nhẹ nhàng trôi qua, nếu không phải sau này Tây Môn cáo mật với cô thì chỉ sợ 3000 bậc thang này cứ mai một như vậy, chết không nhắm mắt đi.

Ngày đó vừa đúng lúc Nam Cửu Khanh không có ở đây, cô lôi kéo mọi người nói chuyện phiếm.

Chắc là do Tây Môn lại bị giai cấp địa chủ chèn ép, liền chạy tới khóc lóc kể lể với Lạc Thủy: “Chị dâu, tôi nói với chị nha, A Nam bị người đẹp của Thịnh Thế kéo đi ăn chơi trác tán rồi, còn chúng tôi ở phòng làm việc ăn uống kham khổ, làm việc tăng giờ, chị nói cậu ta còn là người sao?”

“Người đẹp của Thịnh Thế à?” Lạc Thủy kinh ngạc, Thịnh Thế chính là công ty kinh doanh trò chơi này, từ đâu lại xuất hiện người đẹp của Thịnh Thế vậy?

Tây Môn nước mắt ròng ròng: “Đúng mà, được mệnh danh là quốc sắc thiên hương, dáng người thướt tha mềm mại, chị phải quản lý cậu ta đi, tại sao có thể trêu hoa ghẹo nguyệt, hồng hạnh vượt tường loạn như vậy chứ.”

Lạc Thủy cũng bắt đầu đùa giỡn với bọn họ, không để ý nhiều, cười nói: “Giận, chờ chút! Tôi đi lấy con dao phây để đi bắt kẻ thông dâm nha!”

Tây Môn bị khiếp sợ đến chấn động: “Chị dâu uy vũ, cắt JJ nhỏ của cậu ta đi o0o.”

Lạc Thủy lau mồ hôi: “A Tây thật đáng thương, anh phải nói thật với chị dâu, không phải là anh ghen tị với anh ấy vì có cái kia chứ?”

Viên Bắc Phẩn rất không thức thời chen vào nói: “Tên thái giám Tây Môn này, chị dâu cắt JJ nhỏ của ai cũng được, nhưng không thể cắt của A Nam nha.”

Lạc Thủy co quắp: “Tôi còn chưa háo sắc đến như vậy.”

Hai mắt Tây Môn tối sầm, bị té thẳng cẳng xuống đất, một lúc lâu mới bò dậy nổi, mặt mày xám như tro: “Chị dâu, tôi rất nghiêm túc, chị phải tin tưởng quần chúng nhân dân chứ.”

Lạc Thủy cười co quắt: “Quần chúng nhân dân ở chỗ nào đâu?”

Viên Bắc Phẩn: “Rửa sạch, cọ rửa, soàn soạt, soàn soạt.”

Đông Phong Phá: “— —.”

“Được, được, anh nói tiếp đi, phải nói cho rõ ràng mọi chuyện.” Lạc Thủy đổi tư thế, gõ ra một câu nói.

Tây Môn ngồi thẳng lại, lưng cũng thẳng tắp, oai phong hùng dũng, khí phách hiên ngang: "Cũng không biết A Nam bị gì nhữa, cứ nhất định phải đổi con đường nguy hiểm ở Ma Thiên Nhai kia thành bậc thềm đá.”

Trong lòng Lạc Thủy ‘lộp bộp’ một chút, phản ứng đầu tiên chính là: “Phải bao nhiêu tiền thì Thịnh Thế mới bằng lòng thay đổi?” Do lỡ tay nên gõ ra thành lời.

Tây Môn lắc đầu: “Ngược lại không phải vấn đề tiền bạc, bởi vì theo chuyên môn mà nói thì chỉ cần thay đổi một đống số liệu là được rồi, cho nên tiền vốn không cao, nhưng chuyện này lại liên quan đến một số dự tính và kế hoạch chung của trò chơi, đâu phải nói thay đổi là thay đổi ngay được.”

Trong lòng Lạc Thủy lại ‘lộp bộp’ thêm lần nữa, (lequy/don/quynh/le2207) đi trên thềm đá để tới đỉnh Ma Thiên Nhai, bởi vì có được dễ dàng cho nên không biết quý trọng. Cô vội vàng hỏi tiếp: “Như vậy làm thế nào mà đổi được?”

Tây Môn cười hắc hắc, nói: “Mỹ nam kế.”

Lạc Thủy tức giận đùng đùng, hét ầm lên: “Thật thà là đức tính tốt.”

Tây Môn nói với sự mong đợi: “Chị dâu, tôi chính là một đứa bé thành thật mà, A Nam đi Thịnh Thế khiếu nại mấy lần, người đẹp tổng thanh tra kỹ thuật ở Thịnh Thế cứ khen A Nam không dứt miệng, chỉ còn thiếu là chưa ăn tươi nuốt sống cậu ta mà thôi, hai ngày ba bữa kéo đi trao đổi, ai biết muốn làm gì?”

Lạc Thủy sửng sốt, ngọt bùi cay đắng mặn nồng đều đồng loạt dâng lên, bao phủ tất cả giác quan của cô.

Trong đầu cô lập tức liên kết từng chi tiết nhỏ bé không liên quan gì lại với nhau thành một xâu chuỗi, từ chuyện anh dẫn cô đến Ma Thiên Nhai, anh đã nói cho cô biết có ba ngàn cấp.

Cô không hiểu, tại sao anh phải đổi con đường nhỏ ở Ma Thiên Nhai thành bậc thềm đá? Hơn nữa anh không hề nói qua chuyện này với cô, nếu không phải là do Tây Môn nhiều chuyện, căn bản cô cũng không hề hay biết gì về chuyện này, chỉ nhẹ nhàng qua loa cho rằng do hệ thống cập nhật mà có, thiếu chút nữa bỏ qua công sức cực khổ của người nào đó rồi.

Lạc Thủy suy đi nghĩ lại, nghĩ đến lần đầu tiên đi tới đỉnh Ma Thiên Nhai, bọn họ chạy trong biển hoa, anh đã hỏi cô có thích hay không. Cô nói thoát khỏi trò chơi ở Ma Thiên Nhai để lần sau đăng nhập vào có thể tới được đỉnh Ma Thiên Nhai, lúc đó anh đã trầm mặc.

Có thể, cô chỉ nói là có thể.

Vì cô mà anh đã đổi con đường nhỏ ở Ma Thiên Nhai thành bậc thềm đá, chỉ vì để cho cô lúc nào cũng có thể đến đỉnh Ma Thiên Nhai.

Đây là quà tặng tân hôn sao?

Lông mày Lạc Thủy từ từ giãn ra, nhưng rất nhanh lại nhíu vào một chỗ, tay chân cô có chút luống cuống nhìn chằm chằm màn hình.

Thậm chí có một người vì cô mà từ bỏ cả trò chơi.

Tin tức này làm người ta kinh ngạc, cô khó có thể tiêu hóa nổi.

Bên kia A Tây vẫn còn ở đó nói lảm nhảm: “Chị dâu, không phải chị không biết, A Nam là một Hắc Sơn Lão Yêu, lì lợm, còn không có điểm yếu nào.”

Anh cũng không phải là Kim Chung Tráo, Lạc Thủy oán niệm.

A Tây nói tiếp: “Cho dù là Thất Tiên Nữ hạ phàm cậu ta cũng làm như không thấy, nhưng những cô gái kia lại thích nhất là kiểu này của cậu ta, cứ lấy hết tinh thần mà xông về phía cậu ta, trong vòng mười dặm của Phương Viên không có một tấc hoa cỏ nào, làm hại tôi và A Bắc cũng phải tịch mịch nhiều năm như vậy, vậy mà lúc này cậu ta lại bị Thiên Sơn Đồng Mỗ bắt đi, làm sao chúng tôi có thể không quan tâm được.”

Hai tay Lạc Thủy nắm lại: “Thiên Sơn Đồng Mỗ là ai?”

Tây Môn nịnh hót: “Chị dâu, đây là biệt danh của chị, biểu đạt đầy đủ sự sùng bái của chúng em đối với chị, trước không có ai, mà sau này cũng không có.”

Lạc Thủy im lặng, nghẹn một hơi: “Rất tốt, rất có chiều sâu.”

Thiên Sơn Đồng Mỗ xứng với Hắc Sơn Lão Yêu, không phải vực sâu vạn trượng thì cũng là khe vực Mariana (Quỳnh: khe vực sâu nhất thế giới ở biển Thái Bình Dương).

Tây Môn chợt nhớ tới chuyện gì đó: “Nói tóm lại là chị phải tới trường của bọn tôi để thị sát một lần là biết liền.”

Nhằm vào danh hiệu ‘Nương tử của Nam Cửu Khanh’, Lạc Thủy có vài lời bị nghẹn trong cổ họng, hình như quan hệ bọn họ chỉ là ở trong trò chơi, nhưng nhìn Tây Môn đang kích động giống như mới được trại giam thả ra, đành phải cứng rắn nuốt những lời này vào trong bụng.

Đông Phong Phá nói tiếp: “Chị dâu, nhất định phải bắt A Nam dẫn chị tới căn tin của trường học chúng em ăn cơm mới được.”

Lạc Thủy không hiểu: “Có món gì ngon hả?”

Viên Bắc Phẩn: “Có một bác gái quen biết.”

Hả? Trong lúc đầu óc Lạc Thủy vẫn còn mơ hồ, Tây Môn lại lái qua đề tài khác.

Tiết Diễm Yến là bị loạt tiếng động quỷ dị đánh thức, gắng gượng mở mắt ra nhìn, đầu tiên là nhìn thấy quần áo của Lạc Thủy rối loạn thành một nùi ở trên giường, sau đó là một cô gái tóc tai bù xù đang lay tủ quần áo.

Tiết Diễm Yến nổi giận gầm lên: “Cậu đang làm gì ở đây vậy?”

Lạc Thủy chỉ lo hỏi đầy kích động: “Diễm Yến, Diễm Yến, cậu nói mình mặc bộ quần áo này có đẹp không?”

“Chọn một bộ tùy tiện vậy hả.” Diễm Yến hít sâu hai hơi đầy tức giận, liếc mắt: “Đều khó coi!”

Lạc Thủy tự động bỏ qua tính khí của Tiết Diễm Yến khi rời giường, lấy ra một cái quần Cáp Luân bằng vải ka ki có hai hàng nút, hỏi cô ấy: “Cái quần này đi với cái áo đó có hợp không?”

Sau khi Tiết Diễm Yến tỉnh táo lại, đại não cũng bắt đầu vận động, tình huống bây giờ là như thế nào vậy? Cô gái luôn lấy áo thun trắng cùng với quần jean là mục tiêu phấn đấu cả đời kia, vậy mà lại lấy cái quần Cáp Luân cả trăm năm chưa được mặc kia để hỏi cô ấy quần áo như vậy có hợp không? Mới sáng sớm ầm ĩ, giày vò cô ấy như vậy chỉ vì cái này? Lúc này chỉ có một khả năng, phụ nữ vì người yêu mà trang điểm. Cô ấy ngồi dậy, nhìn cô châm biếm: “Thành thật khai báo đi, người tình nào tới vậy?”

Mắt Lạc Thủy cũng không chớp, phất tay lên cái quần: “Làm gì có, chỉ là mình thấy không nên lãng phí thôi.”

Không thể lãng phí cái quần mà Liễu Oanh đã đưa cho cô.

Ngoại trừ là một mỹ nhân hay ngủ, Liễu Oanh còn là một người phóng khoáng lạc quan, thích tìm những thứ gì đó để mua với giá rẻ, quả thật khả năng tìm được rất nhiều đồ tốt trên mạng, nhưng lại có không ít vấn đề, ví dụ như mua đồ thì mặc không vừa.

Cái quần Cáp Luân này chính là nét bút hỏng trong quá  trình ‘đào bảo’ của Liễu Oanh, thật là ống quần nhỏ không thể nào chứa nổi bắp chân thô của Liễu Oanh, vì vậy Liễu Oanh nhịn nỗi đau cắt thịt, đem quần đưa cho Lạc Thủy có dáng người nhỏ nhắn.

Tiết Diễm Yến bò xuống giường, lựa ra một cái áo tay lá sen viền ren từ trong tủ quần áo của mình đưa cho cô: “Thử một chút đi.”

Lạc Thủy đi vào nhà vệ sinh mặc quần áo, quay tới quay lui, bước ra Tiết Diễm Yến: “Nhìn được không?”

Tiết Diễm Yến Thuận nghe thấy tiếng cô cũng nhìn qua, không khỏi ngẩn ngơ, cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng ánh sáng diễm lệ chói lóa, ánh mắt lúng liếng đưa tình thu hút người khác như vậy cũng có thể phát ra từ trên người Lạc Thủy, /quynh/le/2207**dd/le//quy/don/ khuôn mặt trái xoan mũm mỉm xinh xắn chôn ở bên dưới mái tóc hơi rối, chiếc áo màu xanh lá cây nổi bật làm khuôn mặt của cô càng lộ ra vẻ mềm mại, trong sáng như ngọc, cổ áo chữ V vừa đủ làm lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, nút áo thắt chặt làm lộ ra vòng eo nhỏ nhắn chỉ vừa một vòng tay, vẻ phong tình hoàn toàn hiện ra, thêm vào chiếc quần ôm sát, làm hiện lên đường cong lả lướt của đôi chân thon dài.

Đầu lưỡi của Tiết Diễm Yến có chút co thắt: “Cậu . . . . . . Giờ cậu phải đi hả?”

Tâm tình Lạc Thủy thấp thỏm, đôi mắt chuyển động nhanh như chớp, có chút ủ rũ: “Xấu lắm hả?”

“Phải nói rất đáng yêu, chỉ sợ cậu đi ra người làm cho người ta muốn phạm tội.”

“Đừng chọc mình, nói thật đi, nhìn được hay không?”

Tiết Diễm Yến bị ánh mắt nóng bỏng chăm chú của Lạc Thủy quất thẳng tới, người ốm thật là ác mà! Cái áo màu xanh này mặc lên người cô ấy thì lộ ra vẻ mập mạp, nhưng khi được mặc trên người Lạc Thủy thì lại làm cho đường cong chỗ nào đó đều biểu hiện ra.  Cô ấy chua xót: “Đừng ép mình phải khen cả mười tám đời tổ tông của cậu, cậu không biết phụ nữ rất dễ đố kỵ nhau hay sao?”

Lạc Thủy bị cô ấy hù dọa, không hiểu như thế nào, chỉ theo phản xạ có điều kiện là muốn chạy vào nhà vệ sinh để cởi quần áo đó ra, chỉ một phát là Tiết Diễm Yến bắt được cô: “Đừng cởi ra, mặc bộ này đi, cái gì Tây Thi hoàn toàn chỉ là một đống phân chim, cái áo này chỉ đành phải đưa cho cậu rồi.” Nhìn thấy Lạc Thủy như vậy, cô ấy còn có thể mặc sao? Không phải cô ấy tự ti, thật sự là. . . . . . Ai, người mập đều hiểu được mà.

Lần này thì hay rồi, toàn thân cao thấp của Lạc Thủy đều là quần áo cứu tế của bạn cùng phòng, trực giác muốn cự tuyệt ý tốt của Diễm Yến, nhưng nhìn thấy ánh mắt nghĩa bất dung từ, dù chết cũng không từ chối làm cho người ta khiếp sợ của cô ấy, miệng há to, không nói được tiếng nào, hay là cứ dùng rồi sau này mua một cái khác cho cô ấy là được.

Lạc Thủy thu dọn từng cái quần áo của mình treo vào trong tủ, tất cả đều là quần jean cao bồi và áo thun, không phải để chơi đá bóng thì cũng đã bị giặt đến phai màu, có vẻ giống như cô cần phải mua vài bộ quần áo mới rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Ngọc Ánh_Ins
     

Có bài mới 06.05.2018, 05:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 240
Được thanks: 814 lần
Điểm: 41.87
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Sách lược dụ dỗ . . .

Edit: quynhle2207

Cô không biết khi nào thì anh mới tới, vì vậy chỉ có thể dậy từ tám giờ sáng, nhìn bộ dạng như một học sinh trung học của mình ở trong gương, cảm thấy hơi nhục chí, lựa qua chọn lại quần áo một lúc, mới có thể đánh thức Tiết Diễm Yến.

Mặc quần áo đàng hoàng, cô cũng giặt xong quần áo luôn, vậy mà anh vẫn chưa tới, không phải là anh không tìm được số điện thoại của cô chứ?

Cô quét dọn hết cả phòng ngủ từ trong ra ngoài một lần, anh vẫn chưa tới, không phải là anh lạc đường chứ?

Cô hết bò lên giường rồi lại chạy đến trước gương, vồi vàng gạt mấy ý nghĩ lung tung qua một bên, nhưng không có việc gì để làm, lại cảm thấy hồi hộp. Người trong gương lộ ra nụ cười dí dỏm, nói với cô phải giữ vững tâm trạng thật tốt! Cô là Thiên Sơn Đồng Lão, ăn tươi nuốt sống.

Nghĩ là nghĩ như vậy, nhưng vẫn cứ khẩn trương. Cô cũng không biết mình đang khẩn trương cái gì.

Nàng xáp lại bên cạnh Tiết Diễm Yến: “Diễm Yến, chúng ta nói chuyện chút đi.”

Tiết Diễm Yến: “Về chuyện gì?”

Lạc Thủy: “Làm sao cậu biết được mình có thích người nào đó hay không?”

Hứng thú của Tiết Diễm Yến lập tức được khơi dậy: “Không thể tự kiềm chế mà nghĩ về anh ấy, nhớ anh ấy, chờ đợi anh ấy, thật ra thì còn có một biểu hiện rất rõ ràng.”

Lạc Thủy dùng ánh mắt hỏi cô ấy.

Vẻ mặt của Tiết Diễm Yến đầy cổ quái, nói: “Vì anh ấy mà đã thức dậy sửa soạn, trang điểm từ lúc tám giờ sáng, cho tới cùng thì kể cho chị đây nghe một chút, cậu thích loại con trai như thế nào hả?”

“Mình cũng không biết.” Lạc Thủy dừng hai giây lại hỏi nàng: “Cậu nói thử xem Nam Cửu Khanh là loại con trai như thế nào?”

Tiết Diễm Yến cười càng quỷ dị hơn: “Là loại vai nam chính!”

Lạc Thủy đấm cô ấy: “Cậu nói đàng hoàng đi.”

Tiết Diễm Yến nghiêm trang: “Không cần biết loại người như thế nào, chỉ cần là người đàn ông luôn ủng hộ cậu vô điều kiện, cưng chiều cậu, tôn trọng cậu, lúc nào cũng làm nhiều hơn nói, chính là đối tượng để kháng chiến lâu dài rồi.”

Liễu Oanh thức dậy chen miệng vào: “Cô gái, cậu có bao nhiêu kinh nghiệm để đúc kết ra được chân lý danh ngôn như vậy?”

“Không nhiều lắm, vài cái thôi.” Tiết Diễm Yến nghe thấy tiếng rung của điện thoại di động, bò lên giường lấy ra điện thoại di động, không có cuộc gọi tới: “Điện thoại của ai trong các cậu đang rung kìa.”

Lạc Thủy vọt tới giường, là một số điện thoại di động xa lạ, trong sự chú ý của ‘Oanh oanh, Yến yến’ cô chạy vào nhà vệ sinh, sau khi vội vã chạy trốn, thì trái tim lại bắt đầu nhảy bùm bùm, thở hổn hển nhận điện thoại: “A lô.”

Một giọng nói nhẹ nhàng đáp lại: “Phu nhân.”

Phu nhân. . . . . .

Giống như là thuốc độc vậy, phu nhân, có một giọng nói dễ nghe gọi cô là phu nhân. Đầu óc cô có chút xoay sở không kịp, không phân biệt được Đông Nam Tây Bắc, theo ý thức nói ra một câu: “Tại sao anh gọi bậy bạ vậy!”

Anh có chút bất đắc dĩ: “Phu nhân, trí nhớ của em thật kém, vừa mới qua khỏi đêm động phòng hoa chúc, em đã quên rồi.”

Lỗ tai Lạc Thủy bắt đầu nóng lên, đổi chủ đề hết sức mờ ám này: “Đang ở đâu?”

“Cửa phía đông.”

“Em tới tìm anh.”

Cúp điện thoại, Lạc Thủy cầm cái giỏ xách đựng bình giữ ấm lên, lao ra khỏi phòng ngủ.

Tiếng huýt sáo vang lên liên tiếp ở lầu một, quần áo mà Lạc Thủy đang mặc hoàn toàn khác hẳn với phong cách bình thường của mình, vốn đã không thoải mái, bây giờ lại bị tiếng huýt sáo làm cho càng khẩn trương hơn, tay chân không biết nên để ở chỗ nào. Cúi đầu nhìn lại bản thân mình, quần áo và giầy đều rất bình thường, rất thẳng thớm mà.

Sau khi đi ra khỏi ký túc xá một lúc thì cũng từ từ bình tĩnh lại, quay người đã nhìn thấy anh, hiển nhiên anh cũng thấy cô, đứng ở xa xa mỉm cười nhìn cô đang đi về phía mình.

Ngược sáng, Lam Khanh vẫn bình tĩnh nhìn chằm chằm cô, màu đen trong đôi mắt càng lúc càng dày đặt, thiếu chút nữa đã đánh bay màu xanh lá rồi.

Lạc Thủy vốn đã khẩn trương, <le/quy.don[quynh]le2207> lại bị anh nhìn chằm chằm không chớp mắt cả nửa ngày thì càng thêm lo lắng, khuôn mặt từ từ nóng lên, nghi ngờ hỏi: “Trên mặt em dính dơ hả?”

Lam Khanh kịp phản ứng, ý thức được mình luống cuống, không thể làm gì khác hơn chỉ đành nói: “Có hoa.”

“Hả?”

“Gạt em thôi, thật ngốc.” Thật ra thì anh muốn nói là có một đóa hoa lớn ở đây rồi, chính là mỹ nhân như hoa đó. Nhưng sợ hù dọa cô, cho nên đành nhịn không nói.

Lạc Thủy sẳng giọng: “Người xấu.”

Nói xong, Lạc Thủy 囧, muốn đập chính mình một trăm lần luôn, đủ một trăm lần, trong lúc này mà mắng người ta như vậy, đây rõ ràng là làm nũng mà. Mặc dù cô rất muốn đẩy ngã người ta, nhưng trên căn bản, cô là một người có ‘sắc tâm’ nhưng lại không có loại ‘sắc đảm’ đó.

Ý cười trên khóe môi Lam Khanh càng hiện ra rõ ràng hơn: “Phu nhân, cách gọi này rất đặc biệt nha, anh thích.”

Lạc Thủy nhìn nụ cười muốn ăn đòn của Lam Khanh, tinh thần suy sụp, sau khi lần lượt từ bỏ những suy nghĩ như chinh phục bằng bạo lực, trốn về phòng ký túc xá, thậm chí còn có ý nghĩ giết người diệt khẩu, rốt cuộc tìm được một cách tương đối có thể sử dụng được—— nói qua chuyện khác.

“Bên này sắp xếp như thế nào?”

Lam Khanh nói rất thong thả: “Đã hẹn trước thời gian với bọn họ là mười giờ, tại phòng nghiên cứu, tòa nhà khái luận của khoa Văn.”

Lạc Thủy lấy điện thoại di động ra coi thời gian, đã chín giờ bốn mươi: “Vậy em đưa anh tới đó.”

Lam Khanh gật đầu.

Lạc Thủy dẫn Lam Khanh từ từ đi về phía con đường mòn trong rừng.

“Phu nhân.” Lam Khanh nhẹ nhàng gọi cô, vẻ mặt uất ức: “Anh không thể để người khác nhìn thấy sao?”

Bị anh phát hiện rồi — —, vì không muốn làm người khác chú ý, Lạc Thủy cố gắng hết sức để đi qua những chỗ ít người.

Cũng bởi vì anh quá ‘có thể để người khác nhìn thấy’.

Dĩ nhiên không thể nói thẳng với anh như vậy, đây chính là không có lịch sự, Lạc Thủy nhắm mắt giải thích: “Em sợ người khác hiểu lầm.”

Lông mày Lam Khanh nhíu lại: “Hiểu lầm cái gì?”

“Hiểu lầm chúng ta có loại quan hệ kia.” Lạc Thủy cố gắng giải thích, chỉ còn thiếu là không khua tay múa chân, còn chớp chớp cả mắt nữa thôi.

“Loại nào?”

Là cô nói chưa đủ rõ ràng hả?

Loại chuyện này vẫn nên nói rõ ràng thì tốt hơn, đưa đầu ra cũng một đao, mà rụt đầu vào thì cũng một đao, Lạc Thủy mất hết cảm giác nói: “Người yêu.”

Lam Khanh lẳng lặng nhìn cô, đợi tới khi cô càng lúc càng khẩn trương mới chậm rãi mở miệng: “Thật sao?”

Anh vẫn không hiểu hả? Lạc Thủy có chút không thể tưởng tượng nổi, trả lời: “Đúng vậy đó.”

Trả lời xong, đầu óc cũng ngắn lại, chỉ còn lại ba câu nói, cô nói người yêu, Lam Khanh hỏi thật sao, cô trả lời đúng vậy.

Cô bi phẫn rồi.

Chạy nhanh hai bước đuổi theo anh để giải thích: “Ý em không phải vậy.”

Lam Khanh xoay người đối diện với cô, nhìn thẳng vào mắt cô, vẫn không nhúc nhích.

Đôi mắt như nước của cô cụp xuống che giấu sự hốt hoảng, ánh mắt ươn ướt mờ mịt giống như một chú nai con yêu kiều nhảy vào lòng anh, biến lòng anh đang yên tĩnh trở thành một cái ổ mềm mại.

Anh nghe được giọng nói của chính mình: “Lạc Thủy, đây chính là ý anh.”

Đôi mắt Lạc Thủy sáng lên, chớp mắt vài cái, đại não cũng ngừng hoạt động, hoàn toàn không biết làm sao.

Ngây người một lúc lâu, cô mới ý thức được trong lúc này phải nói cái gì đó, nhưng moi hết ruột gan ra suy nghĩ một lúc cũng chỉ nhảy ra một chữ: “Em. . . . . .”

Sau đó cô nghe được giọng nói nhẹ nhàng êm dịu của anh ở bên tai, /quynh/le/quy/don/2207/ đang hướng dẫn từng bước: “Em suy nghĩ thật kỹ rồi nói cho anh biết, không cần gấp.”

Lỗ tai tiếp thu được tin tức đưa thới làm cho cô hơi khiếp sợ, ngoại trừ lần đó thì đây chính là kinh hỉ, đúng vậy, là vui mừng, không phải cô không hiểu rõ bản thân mình, cũng không phải là cô không có sự dũng cảm đó. Giờ phút này, cô hoàn toàn không hề nghĩ đến gia cảnh hay thân thế của anh, chỉ đang suy nghĩ cô có đồng ý hay không đồng ý với người thanh niên đang ở trước mắt này mà thôi.

Thật lâu về sau này, cô mới hiểu được, nhiều loại lý do về thân phận như vậy chỉ là cái cớ cho việc không có tình cảm, bởi vì lòng người rất nhỏ, nhỏ đến nổi chỉ có thể toàn tâm toàn ý dành hết cảm giác cho người đang ở trước mặt này mà thôi.

Còn chưa có can đảm lên tiếng, bừng tỉnh lại thì đã đến khoa Văn, Lạc Thủy dừng lại nói: “Bây giờ anh đang bận, em trở về ký túc xá trước.” Đùn đẩy nói xong với anh một câu thì nhanh chóng rời đi.

Lam Khanh đứng ở cửa khoa Văn mà có chút dở khóc dở cười, sờ mũi, không tệ, không có dài dòng, đúng là anh muốn tới trường học của bọn họ để bàn chuyện hoạt động, nhưng không phải ngày hôm nay, cũng không phải là với một người.

Anh cũng không biết tại sao lại không dằn lòng nổi, phải vội vã như vậy, vốn là muốn đến gặp cô để giải thích, giờ thì hay rồi, quả nhiên tự mình làm bậy thì không thể sống được.

Vì vậy anh chỉ đành phải bấm vào dãy số kia, cố gắng tranh thủ bày tỏ sự thẳng thắn để được khoan hồng.

“Lạc Thủy, anh nhớ lộn ngày rồi.”

Lạc Thủy hoài nghi mình nghe lầm, hỏi lại: “Hả?”

“Anh hẹn thời gian với bọn họ là mười giờ sáng ngày mai.”

Thì ra là đại thần cũng nhớ lộn, đại thần cũng là người phàm.

Thần kinh của Lạc Thủy vẫn căng thẳng như vậy, đột nhiên bị xúc động, một khi thả lỏng, thì quân lính tan rã.

Đều nói là đánh bậy đánh bạ mà lại trúng.

Cũng có lẽ là ăn ý, hai người cứ đi như vậy, từng bước đi trên con đường bóng râm, vẫn có thể gặp nhau trước tiên.

Anh đi thẳng tới bên cạnh cô, bốn mắt nhìn nhau, hơi thở của anh gần trong gang tấc: “Dẫn anh đi dạo một vòng ở trường học bọn em đi.”

Cô không tự chủ, lui về phía sau một bước, lên tiếng: “Em sợ sẽ bị hoa lan vây lại đánh em.”

Vừa rồi mới có mấy nữ sinh đi ngang qua bên cạnh bọn họ đều quay đầu lại nhìn, sau đó mới che giấu ý cười, hớn hở rời đi, thật sự cô không có cái sức quyến rũ thu hút người đồng tính như vậy.

Lam Khanh nhíu mày: “Hoa lan gì?”

Lạc Thủy biết nghe lời, cười nhẹ một tiếng: “Là người ái mộ anh.”

Anh thuận tay nhận lấy bình giữ ấm trên tay cô, bật cười: “Mùa thu không có hoa lan đâu.”

Rốt cuộc thì Lạc Thủy dẫn anh đi dạo một vòng trường đại học Y chen chúc trong trung tâm thương mại tấc đất tấc vàng này, nếu so sánh với những trường cao đẳng mới được xây dụng thì khuôn viên trường học có vẻ hơi cũ kỹ, hiển nhiên bố cục và kiến trúc theo lối những năm năm mươi, phần lớn là những tòa nhà trệt, cơ hồ có thể trở thành những di tích lịch sử rồi. Tòa nhà ký túc xá là một tòa nhà ba tầng chỉnh thể thống nhất, loại nhà mà mùa đông thì lạnh mùa hè thì nóng.... Ngược lại những phòng học lại được sửa sang lại, nhưng không vứt bỏ hoàn toàn mô hình cũ, cho nên trở thành nửa cũ nửa mới.

Chỉ có thư viện là mới xây sau năm 2000, nằm hoàn toàn ở một khu vực râm mát không phải ở trung tâm nhưng lại rất dễ thấy, mang chút hương vị độc lập của bản thân nó. Năm thứ nhất đại học, Lạc Thủy đã từng có phê bình kín đáo đối với trường học mới, cảm giác không có hùng vĩ, nhưng sau lại thời gian dài thì mới biết nhà trệt cũng có phong cách của nhà trệt, hơn nữa chỗ này là trung tâm thương mại, giao thông tiện lợi, tin tức lưu thông.

Ngược lại, Lam Khanh nhìn ngắm say sưa, thỉnh thoảng nói với Lạc Thủy một số chuyện lý thú ở đại học X.

Rất nhanh đã đi tới trạm sau cùng, chính là căn tin.

Có một ý niệm vụt sáng lên trong đầu, Lạc Thủy bất ngờ mở miệng hỏi: “Căn tin trường của các anh có món nào ngon hay không?”

Không biết có phải là Lạc Thủy có cảm giác lầm hay không, cô cảm thấy sắc mặt của anh đen lại, lúc nhìn kỹ lại thì anh đã trở về vẻ mặt bình tĩnh, còn có vẻ rất vui.

“Không có đâu, phu nhân, đừng nghe bọn họ nói lung tung.”

Hình như không có ai nói lung tung mà— —

Nhưng vì sao cô lại có thể nghe được ý kích động từ một câu nói mang ý nghĩa ‘hiện tại rất tốt’ của anh vậy?

Lạc Thủy thức thời kéo đề tài nói chuyện trở về: “Trường học của bọn em có rất nhiều món tủ, khoai lang chưng trứng và thịt kho tàu chính là món mà phòng ngủ bọn em rất yêu thích.”

“Mỗi ngày đều có hả?” Anh nhìn ánh mắt sáng lên của cô khi nhắc tới tên đồ ăn, hỏi đầy mong đợi.

Lạc Thủy gật đầu, dẫn anh tới căn tin Số Hai để ăn cơm, còn về lý do tại sao lại là Số Hai, chỉ có một giải thích hợp lý chính là Số Hai cách tòa nhà khoa kiến trúc xa nhất, xác suất đụng phải ‘hoa lan’ nhỏ nhất, mà xác xuất đụng phải người quen càng nhỏ hơn, cho nên nhất định là hoàn mỹ nhất.

Đại khái vận khí của anh có vẻ rất tốt, hôm nay có rất nhiều món tủ của đại học Y.

Hai người bưng thức ăn tới chỗ ngồi gần cửa sổ.

Ngày mùa thu, ánh mặt trời chiếu nghiêng vào bệ cửa sổ, thật ấm áp khoan khoái.

Bộ dáng Lam Khanh ung dung đưa cho Lạc Thủy đôi đũa và cái muỗng, ánh mắt sáng quắc, hỏi: “Em hi vọng hoạt động lần này sẽ đi đâu?”

Lạc Thủy nhận lấy thức ăn, trong đầu tự động hiện ra mấy cái tên Lệ Giang, Đại Lý, Tây Tạng, nhưng bị cô trực tiếp bỏ qua. Chỉ nghe tên du lịch về nguồn thì cũng biết nhất định phải đi các tỉnh Cương Sơn, Duyên An, Gia Hưng, Nam Hồ ... Những chỗ như vậy, nhưng cô lại ôm hy vọng cầu may trong lòng, nói: “Thượng Hải.” Lời còn chưa dứt đã cảm thấy thật sự là không thực tế lắm, lại bổ sung: “Gia Hưng cũng được.”

Lam Khanh buồn cười nhìn cô cứ cau mày, rồi lại cau mày tỏ vẻ không cam lòng, an ủi: “Miễn cưỡng cũng có thể coi Thượng Hải là về nguồn, không phải là không được.”

Lạc Thủy nghe anh nói như vậy, :le:quy:don:quynh:2207: lại cảm thấy có khả năng, ánh mắt sáng lên: “Luôn muốn tới bên bờ sông Hoàng Phố đi dạo một chút, có lẽ là bị ảnh hưởng bởi bến Thượng Hải rồi.”

Nếu học kiến trúc, đại khái đều muốn đi Thượng Hải, đây là nơi hòa hợp còn sót lại của những lối kiến trúc từ nhiều quốc gia, mỗi một tòa nhà đều có nét đặc sắc và linh hồn riêng của mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Ngọc Ánh_Ins
     
Có bài mới 06.05.2018, 05:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Tiểu Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 16.12.2016, 02:39
Tuổi: 35 Chưa rõ
Bài viết: 240
Được thanks: 814 lần
Điểm: 41.87
Có bài mới Re: [Hiện đại - Võng du] Nhược Thủy Cửu Khanh - Lâm Sơ Ước - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Ban đêm gió lớn . . .

Edit: quynhle2207—diễn đàn Lê Quý Đôn

Lam Khanh ngước mắt nhìn cô, dừng một chút rồi nói ra một sự thật: “Thật ra thì em chỉ bị ảnh hưởng của Hứa Văn Cường thôi.”

Bị vạch trần rồi, Lạc Thủy chỉ đành lặng lẽ lướt qua: “Được rồi, em thừa nhận, mặc kệ là Châu Nhuận Phát hay là Huỳnh Hiểu Minh đóng, em đều rất thích.”

Thật ra Lạc Thủy không thích xem phim truyền hình, thời điểm ban đầu, lúc căn nhà nhỏ bé đang thịnh hành, chỉ coi phần mở đầu và kết thúc thì đã mất hết kiên nhẫn, càng không cần phải nhắc tới những bộ phim Hàn, trên căn bản là không xem một bộ nào hết. Nhưng cô lại cố tình xem mỗi tập phim của từng phiên bản bộ phim Bến Thượng Hải, mà còn xem hết sức chăm chú, thời kỳ sống đầu đường xó chợ, một Phùng Trình Trình mảnh mai nhu mì, một Hứa Văn Cường hăng hái, đã định ước cả đời ở bên sông Hoàng Phố, hay ở chỗ là không giống với khói lửa nhân gian, bất đắc dĩ ở giữa cừu hận của gia đình, cha mẹ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy được gả làm vợ người khác.

Lam Khanh không sợ hãi, lên tiếng: “Đại khái người đi trước nắm quyền chủ động, anh thích bộ phim của Châu Nhuận Phát hơn.”

Trái lại, những lời này rất quen thuộc, giống y như đúc những lời Đốn họa thủy đã nói.

Phiên bản của Huỳnh Hiểu Minh ra mắt lúc Lạc Thủy học cấp ba, một tháng mới có thể về nhà một lần, không thể làm gì khác hơn nhờ Họa Thủy học ngoại trú thu phim truyền hình này vào MP4 cho cô, lúc đó cậu ta cũng đã nói một câu như vậy, hình như phần lớn đàn ông đều không thích Huỳnh Hiểu Minh.

Ngược lại, cô cũng không để bụng: “Từ trên người bọn họ nhìn thấy Hứa Văn Cường.”

Lam Khanh nói: “Có lẽ ông ta đã ảnh hưởng tới mấy đời người, mẹ anh cũng rất yêu thích ông ta, lúc đó tuyên truyền Bến Thượng Hải, ba anh bị nói đến nỗi choáng váng đầu óc, mỗi ngày đều chạy qua phòng anh để ngủ.”

Nghe thấy anh nhắc về gia đình của mình, Lạc Thủy cảm thấy thú vị, không khỏi hỏi thêm: “Vậy anh giống ai trong hai người?”

Lam Khanh nhăn nhó nói: “Giống Hứa Văn Cường có được không?”

Hình tượng đại thần cực kỳ to lớn ở trong suy nghĩ Lạc Thủy sụp đổ ầm ầm.

Lạc Thủy nhìn anh, giống như đang nhìn một người Giáp Ất Bính Đinh hết sức bình thường nào đó, một chút xíu gò bó lúc ban đầu đã biến mất không còn tung tích nào.

“Không được, không cần phải bắt chước thần tượng của em.”

Lam Khanh đặt đũa xuống, rút khăn giấy từ trong túi tiền ra, đưa cho cô: “Lớn lên nhìn giống mẹ anh, nhưng tính tình thì giống ba anh.”

Lạc Thủy đồng ý một tiếng, nhận lấy khăn giấy, xấu hổ một lúc, cô chưa bao giờ mang theo, vùi đầu tiếp tục ăn một cách thong thả ung dung, lại nói thầm ở trong lòng: khó trách dáng dấp anh lại dễ nhìn như vậy. [le/quy/don/quynh/le/2207] Ấn tượng của cô đối với cha mẹ không quá khắc sâu, thời gian chung đụng rất ít, hơn nữa cha me cô rất ân ái, hoàn toàn tạo thành một thế giới không có kẽ hở, cô không thể đặt chân vào được, điều đáng mừng ở đây là cô vẫn hiểu và tôn kính cha mẹ mình, không giống như trên TV hay tiểu thuyết, lớn lên một cách bình thường mà không có sự vặn vẹo hay khúc mắc ở trong lòng.

Nhưng mà một nhà ba người bọn họ đứng chung một chỗ thì người khác nhất định nhìn ra được.

Bởi vì ——

“Ba mẹ em cũng họ Lạc, mọi người đều có khuôn mặt rất giống nhau.”

Thật ra Lam Khanh ăn rất ít, phần lớn thời gian đều ngồi đó nhìn cô ăn, thật là một đứa bé dễ ăn, làm cho tâm tình của người khác cũng vui vẻ. Nghe được câu nói này bất ngờ bật cười: “Họ của chúng ta đều bắt đầu bằng chữ L, quả thật mọi người đều giống nhau.”

Lạc Thủy cũng vui vẻ, cảm thấy lời nói này mang lại một loại yên ổn trong kiếp sống này, mùi vị tốt đẹp của năm tháng bình yên, chỉ còn thiếu một xã hội đại đồng (Quỳnh: theo mình biết xã hội đại đồng trong sách Trung văn chính là mọi người chung sống hòa bình, không lo sợ trộm cắp, không tranh giành, giúp đỡ người già, yêu thương con nít, các bạn có thể tra thêm trên Google nha). Cô nhìn trong dĩa mình, lại nhìn ở phía dối diện, tức giận bất bình nói: “Tai sao anh lại ăn ít như vậy? Thức ăn ở căn tin trường bọn em không ngon hả?”

Lam Khanh mặt không chút thay đổi, nói rất nghiêm túc: “Quả thật so ra thì căn tin trường học bọn anh ăn ngon hơn.”

Lạc Thủy tiếp tục tức giận bất bình: “Thật sao? Dù sao thì em cũng chưa ăn qua, cho dù ngon dở mặn lạt thế nào cũng đều do anh nói thôi.”

Một giọng nam vang lên, tiếp tục dụ dỗ: “Lúc nào cũng đợi Lạc tiểu thư đại giá quang lâm.”

Lạc Thủy xúc cơm, cô đã ăn ba năm vẫn cảm thấy ngon, định lừa gạt ai hả? Đồ ăn của đại học Y vẫn luôn nổi tiếng từ trước tời giờ rồi: “Được.”

Ngày đó không biết Lạc Thủy lo sợ cái gì mà, cố gắng dẫn Lam Khanh lượn quanh những khu vực vắng vẻ, Lam Khanh thầm hiểu trong lòng, cũng không gấp gáp trong một lúc, từ trước tới nay sự kiên nhẫn của anh rất tốt, khi đã nhận định chuyện gì, thì càng thêm kiên trì, cố chấp tới chết.

Cuối cùng còn gặp được người quen, chính là Vương Tiểu Du  đã lâu không xuất hiện trong phòng ký túc xá.

Đầu tiên, Vương Tiểu Du liếc mắt nhìn Lạc Thủy không xác định, sau đó bước thật nhanh tới chụp lấy bả vai Lạc Thủy, trực tiếp cùng cô bước lại gần bên cạnh trai đẹp: “Anh đẹp trai, học trường nào? Làm quen một chút đi.” Không phải cô ấy nói chắc chứ, quả thật trường học của bọn họ không có loại nam sinh mang khí chất này.

Lam Khanh không có kinh ngạc hay nghi ngờ chút nào, liếc mắt nhìn bàn tay đang dùng sức lôi kéo, quấy rầy Lạc Thủy, cười nhạt, nói hơi có vẻ mập mờ: “Xin chào, tôi là bạn của Lạc Thủy, đại học X, rất hân hạnh được biết cô.”

Lúc ban đầu, Vương Tiểu Du chỉ cảm thấy người này nhìn quen mắt, cũng không có nghĩ sâu xa, nghe được anh nói là đại học X, hai mắt nhìn kỹ lại, sau đó thì há miệng thật lớn, nửa ngày mới lên tiếng, <dđ.lê.quý.đôn> vẫn là thử dò xét vì không xác định được: “Lam Khanh?”

Lam Khanh thản nhiên gật đầu.

Cuối cùng Lạc Thủy kéo bàn tay đang quấy rối ra, dùng sức đẩy Vương Tiểu Du đang ở trong trạng thái hoa si, muốn để cô ấy hoàn hồn, tránh nói ra những chuyện gì đó kinh người.

Vương Tiểu Du nhìn chằm chằm thẳng vào Lam Khanh, rồi đưa tay ra, nói với vẻ rất thành kính: “Đại thần, ký tên và chụp hình cùng nhau đi.”

Lạc Thủy rút bàn tay của Vương Tiểu Du trở về, lúng túng giới thiệu với Lam Khanh: “Bạn cùng phòng của em, Vương Tiểu Du .”

Lam Khanh nhìn ra Lạc Thủy đang lúng túng, chỉ gật đầu.

Lúc này, Vương Tiểu Du mới bình thường trở lại, nhìn qua Lạc Thủy, lại nhìn Lam Khanh, bừng tỉnh hiểu ra, nở nụ cười hết sức buồn nôn: “Mình đi ăn cơm, hai người cứ tiếp tục.”

Lạc Thủy vừa lúng túng vừa buồn cười, còn muốn thay bạn cùng phòng cứu vãn một chút thể diện, nên nói: “Bình thường cô ấy không phải như vậy đâu.”

Lam Khanh hiểu rõ, nói: “Anh biết.”

Qua hai giây, còn nói thêm: “Lạc Thủy, tìm lúc thích hợp, anh mời bạn cùng phòng của em ăn cơm.”

Lam Khanh không cần ai dạy cũng hiểu rõ phải hối lộ những người thân cận nhất bên cạnh Lạc Thủy, thật ra thì anh cũng không biết đây là tục lệ thông thường, là tục lệ thông thường dành riêng cho những người yêu nhau, là thật mà, tác giả có thể làm chứng.

Lạc Thủy không hề chuẩn bị tâm lý, nghe được anh nói một câu khẳng định, chỉ theo bản năng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.

Quả nhiên, theo bản năng rất đáng sợ. . . . . .

Lạc Thủy lẩm bẩm đây là đại thần theo phép lịch sự thôi.

Ừ, theo phép lịch sự.

Không được cao minh lắm khi nói sang chuyện khác: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”

Nói xong lại muốn cắn đầu lưỡi mình, nói như vậy rõ ràng không muốn để cho người ta về.

Lỡ như anh bận chuyện gì thì sao?

Lỡ như anh không muốn ở cùng với cô thì sao?

Hoàn hảo đại thần nể tình: “Nếu như buổi chiều em không có giờ học, anh dẫn em tới một nơi.”

Lạc Thủy vội vàng gật đầu, sự thật chứng minh đại thần vẫn rất hiền lành.

Hình như bọn họ mới gặp mặt lần thứ hai, nhưng làm thế nào đều cảm thấy Lam Khanh của đại học X rất dễ bị người ta bắt cóc bán đi vậy, hình như cô không được dè dặt lắm, dù sao thì Lam Khanh cũng đã lái xe đi rồi.

Anh lái một chiếc xe Hồng Kỳ, bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn, (quynhle2207/lqd) nhưng lẩn trong dòng xe cộ tấp nập toàn xe ngoại quốc thì lại mang vẻ bắt mắt khác thường.

Lạc Thủy cũng là lần đầu tiên ngồi lên một chiếc xe Hồng Kỳ trong truyền thuyết, đây là một nhãn hiệu lâu đời của quốc gia, mặc dù từng đứng đầu về hiệu xe chuyên dụng của lãnh đạo quốc gia, nhưng hôm nay, rõ ràng không còn giống như lúc đầu nữa. Mang chút hiếu kỳ, nhìn quanh bốn phía, cấu tạo mát mẻ thông thoáng, không có cảm giác mềm mại to lớn của xe nước ngoài, ngược lại kết cấu chỗ ngồi rất phù hợp với thói quen của người Trung Quốc, cũng cứng cáp hơn một chút.

Lam Khanh giải thích: “Ba anh đặc biệt yêu thích hiệu xe này.”

Thì ra là như vậy.

Có mẹ thích Hứa Văn Cường, có ba thích Hồng Kỳ, phối hợp thế nào cũng cảm thấy buồn cười, Lạc Thủy cảm thấy rất trêu chọc: “À, vậy mẹ anh thích loại nào xe?”

Lam Khanh nói: “Thích nhất loại nào thì không biết, nhưng ghét nhất Hồng Kỳ là được rồi.”

Lạc Thủy nói: “Em thích loại xe thật lớn.”

Vừa lúc qua một chốt đèn xanh đèn đỏ, Lam Khanh đạp bộ ly hợp và thắng xe, khuôn mặt rực rõ cười với cô: “Sao? Xe taxi hả?”

Mắt Lạc Thủy lấp lánh có hồn: “Đúng vậy, xe đó lái mới đã.”

Lam Khanh nói: “Người khác nhìn vào sẽ nghĩ rằng không người lái.”

Chán nha, cô đâu có nhỏ như vậy đâu, dầu gì thì cũng được 1m6 mà. Giang Nam có cầu nhỏ, nước chảy, hiển nhiên người ta là con gái phương Nam, không thể so được với những cô gái phương Bắc cao gầy được tường đỏ ngói đất đen nuôi dưỡng rồi, thường thì sinh ra hơi nhỏ nhắn chút thôi. Đại khái là cô cũng đứng tới cằm của anh mà, hừ hừ, đâu có xê xích gì nhiều, Hồ Binh người ta và Hoàng Dịch cách nhau cả hai cái đầu cũng rất xứng đôi đó thôi, lúc chụp hình cưới đùa giỡn với nhau, còn phải đào hố để Hồ Binh đứng vào đấy. Lạc Thủy nhỏ giọng buồn buồn nói: “Tấm lòng em lớn là được rồi.” Sau đó lại càng không cam lòng, hỏi: “Anh cao bao nhiêu?”

Lam Khanh nhếch miệng lên, tâm tình cực kỳ tốt: “Em đoán đi.”

“Một mét tám mấy hả?”

“Đoán lại đi.”

Ặc, không phải một mét tám mấy, vậy chẳng lẽ cao tới một mét chín sao? Lạc Thủy hôn mê: “Không phải cao một mét chín chứ?”

Lam Khanh cười: “Thật ra thì anh chỉ cao một mét bảy mươi chín thôi.”

Có lẽ do vóc người cân xứng, lại hơi ốm, nhìn thấy có vẻ cao, cho nên mới cảm thấy anh như thế nào cũng phải cao một mét tám trở lên. :le..quy..don..quynh..le2207: Thật ra thì Lạc Thủy cũng không thích những người đàn ông quá cao lớn, chẳng phải nói trời sập xuống thì trúng những người cao, cho nên một mét bảy chín là vừa vặn.

Chỉ là ——

“Làm tròn số đi, vậy là một mét tám.” Lạc Thủy cho ra kết luận.

“Anh xác định anh chính là một con kia sói đội lốt cừu, mà em là con mồi của anh, chính là dê con trong miệng anh, anh quẳng mất bạn mình, một mình lưu lạc, chính là không muốn cùng người khác chia sẻ em. . . . . .” Giọng nói thâm trầm khàn khàn của Đao Lang vang lên ở bên tai.

Không biết tại sao mà không khí trong xe có mùi vị quỷ dị.

Hai người đều không nói chuyện, không khí càng bị đè nén.

Đột nhiên Lạc Thủy cảm thấy chột dạ, không dám ngẩng đầu nhìn anh, khóe mắt liếc qua liếc lại, nhìn đến người nào đó muốn cười mà còn cố nhịn, có đủ các loại ẩn nhẫn rối rắm. Cửa xe đóng chặt, tiếng vang trong xe hiệu quả tốt hơn hay là nói lực xuyên thấu của giọng nói Đao Lang thật sự mạnh, trong mắt cô đều là hình ảnh sói đội lốt cừu, bực bội, hốt hoảng, luống cuống tay chân tìm cách kéo cửa kính xe xuống, cố gắng tìm cách để có thể lên tiếng. Rõ ràng đã tìm được nút mở cửa kính, nhưng trong thời khắc mấu chốt lại không nhạy, vì vậy mọi cố gắng của cô đều vô dụng.

Lam Khanh ‘xì’ một tiếng, bật cười, ngón trỏ đè xuống nút mở toàn bộ cửa sổ, cửa sổ tự từ hạ xuống, cảnh giác nói: “Chắc là không muốn nhảy cửa sổ để trốn đâu hả?”

Lạc Thủy cực kỳ 囧, cà lăm trong thời khắc mấu chốt: “Không có. . . . . . Không có. . . . . . Em chỉ đang muốn. . . . . . Muốn hóng gió một chút.”

“Hả?” Âm điệu kéo dài, âm cuối cùng tràn đầy trêu chọc, Lam Khanh nhìn cô bồi hồi, giống như loại động vật đang đi vòng quan để xác định lãnh địa của mình.

Mặt của Lạc Thủy đỏ đến nỗi có thể nướng mực, ảo não lầu bầu: “Sao chứ, muốn đánh nhau có phải không?”

Lam Khanh không cẩn thận nghĩ tới một câu nói rất lâu rồi —— đánh là hôn mắng là yêu, mặt mày hớn hở: “Tới đi.”

Lạc Thủy hừ hừ: “Sợ anh sao?”

“Thật sự không sợ? Nhưng anh đang đi tới chỗ rừng núi hoang vắng.”

Lạc Thủy nhìn lại, xe đã sớm lái ra khỏi trung tâm thương mại, con đường lớn trống trải uốn éo theo hình chữ S, thỉnh thoảng thấy vài trạm xe buýt trên đường mới cảm thấy được hơi thở của khu dân cư. Đứa nhỏ này thật là lạc hậu mà, căn bản không ra khỏi trung tâm thương mại, nhìn kỹ thì không khó nhận ra bọn họ đang đi đến khuôn viên trườn đại học, trên đường có rất nhiều bảng hướng dẫn.

Xe chạy vô cùng vững vàng, -quynh-le2207-lqd- cho dù có quẹo cua cũng không cảm thấy lắc lư, những hàng cây không biết tên ven đường cứ lần lượt lướt qua, Lạc Thủy không tự chủ nhắm mắt lại. Tối hôm qua không biết tại làm sao, lăn qua lộn lại, lật tới lật lui mà ngủ không ngon, mới sáng sớm tám giờ đã phải thức dậy bận rộn, rất buồn ngủ.

Khi tỉnh lại lần nữa thì thấy một mảnh ánh đèn lóe lên trong đêm tối, Lạc Thủy chưa kịp thích ứng mở trừng hai mắt: “Trời đã tối rồi hả? Tại sao anh không gọi em dậy?”

Hắn nhếch miệng cười một tiếng, lộ ra ba phần vô lại: “Ban đêm gió lớn, dễ làm hơn.”

Cô rất nghe lời đưa mắt nhìn xung quanh, cách đó không xa có mấy chiếc xe lưa thưa ngừng lại, ngẩng đầu lên chính là một trần nhà u tối, không khí không thông thoáng lắm, còn có thể ngửi được mùi xăng, đây rõ ràng là nhà đậu xe dưới tầng hầm rồi.

“Tới chưa?”

Lam Khanh bước từ trên xe xuống, mở cửa xe giúp cô: “Còn chưa tới nơi, đây chỉ là đổi trạm thôi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quynhle2207 về bài viết trên: Hoacamtu, Ngọc Ánh_Ins, conmeongoc44
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Concopcopcon, Diana nguyen, jjj, katykaty2609, luuhuong1008, MSN [Bot], phuong1985, Thiên Á, Tieukim và 250 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25



Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.